Cập nhật mới

Khác Liên Kết Bạc

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
402308338-256-k192679.jpg

Liên Kết Bạc
Tác giả: ThuNganP04
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Ở góc xa nhất của thiên hà Lyra, nơi những hành tinh xa lạ xoay quanh quầng sáng xanh bạc, có một học viện mang tên Astra - nơi đào tạo những kẻ mang dị năng và khát vọng lớn hơn bầu trời quê hương.

Giữa biển người ồn ào, Tịch Dao lặng lẽ xuất hiện: cô gái ngoại lai với phù hiệu sát thủ bạc lạnh, đến đây chỉ với một lời hứa cũ kỹ và ước mơ sống sót trong im lặng.

Nhưng số phận không để Dao trốn tránh.

Một lần vô tình bị kéo vào trò trốn học của nhóm sinh viên ồn ào, cô gặp Thẩm Ngôn - chàng trai hệ điều khiển, con trai đại tướng lừng danh.

Từ một cuộc gặp gỡ tưởng chừng chẳng liên quan, họ và nhóm bạn tám người dần kết thành một vòng tròn tuổi trẻ rực rỡ, nơi tiếng cười và tình thân xoa dịu những góc tối trong trái tim.

Song bình yên ở Lyra mong manh hơn tưởng tượng.

Những tin tức chiến sự rời rạc bắt đầu len lỏi, bóng dáng kẻ địch xa xôi dần rõ hình.

Khi bầu trời đổi màu và mùi thuốc súng lan tới tận cổng học viện, lựa chọn không còn đơn giản là học hay không học, yêu hay không yêu - mà là sống hay chết, ở lại hay bước vào nơi không chắc có đường quay về.

Giữa chiến tranh và âm mưu chính trị, tình bạn trẻ tuổi bị thử thách đến tận cùng.

Liên kết emergin, thứ năng lượng tưởng chỉ là phép màu khoa học, bỗng trở thành sợi dây duy nhất níu giữ sinh mạng và cả những trái tim đã lỡ trao nhau.

Để bảo vệ điều quan trọng, mỗi người buộc phải đối diện quá khứ, bí mật và cả nỗi sợ sâu nhất của chính mình.

Liên Kết Bạc là câu chuyện về tình bạn, tình yêu và những lựa chọn không ai muốn nhưng bu



love​
 
Liên Kết Bạc
Chương 1 - Tân sinh ở hành tinh Lyra


Lyra buổi sáng như một bức tranh còn đang vẽ dở.

Bầu trời ngả xanh xám, những vòng khí xoáy cao tầng vẽ thành đường cong mảnh, lấp lánh như thủy tinh vỡ vụn dưới nắng.

Bên dưới, quảng trường trung tâm của Đại học Quân sự Astra đã sôi động từ sớm.

Hàng dài tân sinh viên mặc áo choàng học viện xếp hàng chờ kiểm tra, phù hiệu các hệ phản chiếu ánh sáng như những ngọn đèn nhỏ giữa gió lạnh.

Tịch Dao đứng ở cuối hàng, vai khẽ co lại trong chiếc áo choàng rộng.

Bàn tay cô hơi ướt mồ hôi, nhưng không phải vì sợ, mà vì thói quen cảnh giác từ khi còn rất nhỏ.

Ngón tay Dao khẽ chạm vào miếng phù hiệu bạc trên ngực áo — ký hiệu của hệ Sát Thủ.

Ở hành tinh quê nhà của cô, tấm phù hiệu này chẳng đặc biệt gì, nhưng ở Lyra nó sáng khác thường, tựa như một lời cảnh báo: người ngoài.

Cô lặng lẽ quan sát.

Những tòa tháp cao vút, ống dẫn năng lượng chạy dọc mặt đất như mạch máu của một cơ thể khổng lồ.

Âm thanh trộn lẫn: loa thông báo, tiếng giày va trên nền đá, tiếng gió rít qua quảng trường.

Lyra không giống nơi cô từng sống; nó rộng, sáng, và đầy những thứ không thuộc về cô.

Dao đưa tay vào túi, chạm vào chiếc thẻ dữ liệu cũ — tấm thẻ ghi tên Tịch Vân, anh trai cô.

Vân đã từng học ở đây, từng emergin cùng phó tướng tiền tuyến, rồi không trở về.

Lời cuối anh để lại: "Em cứ sống như người bình thường đi."

Nhưng làm sao bình thường khi chính cái chết ấy đã đẩy cô đến đây?

"Tân sinh viên, giữ trật tự.

Đội tuần tra sẽ kiểm tra phù hiệu.

Tuyệt đối không sử dụng sức mạnh trái phép trong khuôn viên."

Tiếng loa vang, trầm và lạnh.

Một nhóm sinh viên ở phía trước bật cười khúc khích, tiếng cười bất cần kéo theo vài tiếng huýt sáo.

Dao liếc qua.

Tám người tụ tập thành một cụm rời rạc nhưng như có sức hút tự nhiên.

Áo choàng của họ không cài kín, giày thể thao, vài chiếc huy hiệu gắn lệch.

Một dáng cao nổi bật đứng giữa đám đông như tâm bão: tóc đen hơi rối, ánh mắt lạnh mà sáng, vai đeo dải phù hiệu vàng kim — hệ Điều Khiển.

"Đại tướng quân tử đó," cô gái nhỏ nhắn xếp trước Dao khẽ thầm thì, giọng vừa sợ vừa ngưỡng mộ.

"Thẩm Ngôn.

Con trai Đại Tướng Bắc Hải.

Nghe nói từ bé đã được huấn luyện chiến thuật."

Dao không đáp, nhưng mắt lướt qua người ấy một giây.

Ngôn mang thứ khí chất rất khác: bình tĩnh đến mức khó đoán, nhưng đâu đó có tia áp lực vô hình.

Người như anh ta sẽ chẳng bao giờ để tâm đến một tân sinh viên ngoại lai như cô — và cô cũng không có ý định gây chú ý.

Loa vừa dứt, nhóm kia bỗng tản ra.

Dao chưa kịp hiểu chuyện gì thì họ đã rì rầm vài câu, rồi... biến mất.

Không phải chạy.

Họ dùng dịch chuyển ngắn, nhảy qua đường năng lượng.

Bản năng của một sát thủ làm Dao giật mình.

Trốn lễ nhập học?

Không phải việc cô nên quan tâm, nhưng...

Một luồng năng lượng bất ngờ quét qua giác quan của Dao — nhói như mũi kim.

Cô chưa kịp rút về thì bóng đen đã sượt tới.

Bàn tay ai đó chạm vào cổ tay cô, kéo theo luồng dịch chuyển trước khi cô phản ứng.

"Ơ—"

Ánh sáng chói loá.

Gió bị xé rách.

Dao bị hút vào khoảng không lạnh lẽo, rồi rơi phịch xuống nền sân đá rợp bóng cây phía sau một tòa thư viện cũ.

Tiếng loa nhập học giờ đã xa.

Một nhóm người quay đầu lại, ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa cảnh giác.

"Ê, ai kéo người lạ theo đây vậy?" giọng nữ cộc cằn vang lên.

Người vừa vô tình chạm vào Dao chính là chàng trai mang dải phù hiệu vàng kim — Thẩm Ngôn.

Anh nhìn thẳng vào cô, đôi mắt sâu và tối như hồ nước không đáy.

"Cô là ai?"

Giọng anh thấp, điềm nhưng sắc.

Dao hít một hơi, giữ bình tĩnh: "Tôi... tân sinh viên.

Bị kéo theo."

Một chàng trai tóc nâu — Phúc An — phá lên cười: "Lần đầu tụi mình 'bắt cóc' ai đó."

Dao nhíu mày.

"Thả tôi về trước khi bị kiểm tra.

Tôi không muốn rắc rối."

Thẩm Ngôn hơi nghiêng đầu, ánh mắt quét qua tấm phù hiệu bạc trên ngực cô.

Không khí chùng xuống.

Một sát thủ ngoại hành tinh — không phải trò đùa.

"Hay đấy," Ngôn nói chậm, khoé miệng nhếch rất nhẹ, gần như không phải nụ cười.

"Đã trốn thì trốn cho trót.

Cô không tố tụi này chứ?"

Dao nhìn thẳng, không né tránh: "Miễn là các anh không làm phiền tôi."

Đám bạn bật cười ầm.

Một cô gái tóc đỏ — Lan Uyên — nháy mắt: "Thích tính cách này nha.

Mày làm quen đi Ngôn, kẻo người ta chạy mất."

Ngôn không đáp, chỉ khẽ liếc Dao lần nữa rồi quay đi.

Nhưng Dao cảm nhận rõ luồng năng lượng vàng kim của anh khẽ quét qua — nhẹ nhưng đủ sắc, như một dấu vết vô hình đánh dấu người lạ.

Dao siết nhẹ nắm tay.

Không liên quan đến mình.

Mình chỉ cần học và tốt nghiệp.

Nhưng trái tim sát thủ không phải lúc nào nghe lời.

Và ngay ngày đầu tiên đặt chân lên Lyra, với một cú "bắt cóc" vô tình, số phận đã âm thầm nối cô với nhóm người này — những kẻ về sau sẽ thay đổi cả cuộc đời cô.
 
Liên Kết Bạc
CHƯƠNG 2 - NHỮNG KẺ TRỐN LỄ


Khoảng sân phía sau thư viện cũ vắng lặng đến mức nghe rõ tiếng hạt bụi lăn qua nền đá.

Tịch Dao chớp mắt, gió lạnh quét qua gáy.

Cú dịch chuyển vừa rồi khiến hơi thở cô rối loạn vài giây, nhưng cơ thể sát thủ phục hồi nhanh; đầu gối nhẹ run rồi ổn định lại.

"Trượt tay hay cố tình đấy, Thẩm Ngôn?" giọng nữ lanh lảnh vang lên.

Dao quay sang.

Người vừa nói là cô gái tóc đỏ cô đã thấy thoáng lúc nãy — Lan Uyên.

Uyên có dáng người nhỏ, nhưng ánh mắt sáng và môi cong thành một nụ cười tinh nghịch.

Bên cạnh Uyên là chàng trai tóc nâu Phúc An, cao lớn và hiền lành; và chàng trai gầy đeo kính Hiểu Triết, ánh nhìn bình thản nhưng tinh quái.

Thẩm Ngôn vẫn đứng cách Dao vài bước, hai tay đút túi, bóng đổ dài trên nền gạch.

Ánh vàng kim ở phù hiệu vai áo lấp loáng như vệt sáng lạnh.

"Không để ý."

Ngôn đáp ngắn, giọng trầm đều.

"Không để ý mà lôi cả người ta theo?"

Lan Uyên đảo mắt rồi nhìn Dao, nụ cười hiếu kỳ: "Xin lỗi nha, tụi mình vừa định trốn buổi lễ chán ngắt kia, ai ngờ kéo nhầm cậu."

Dao hít sâu, chỉnh lại áo choàng: "Không sao.

Nhưng tôi muốn quay lại."

Phúc An bật cười, giọng trầm ấm: "Quay lại giờ thì tụi tuần tra quét mất.

Cậu chưa quen đường dẫn năng lượng đâu.

Đi lạc đấy."

Dao im lặng.

Anh chàng không nói sai — cô chưa thuộc hệ thống đường dịch chuyển của Lyra.

Uyên chống hông: "Hay là... thôi, ngồi chút đã.

Tụi này trốn cho bớt nghe đọc diễn văn thôi, không hại ai đâu.

Cậu cũng trông mệt rồi."

"Tôi ổn."

Dao đáp, nhưng chân khẽ dịch ra sau, giữ khoảng cách.

Hiểu Triết quan sát cô vài giây, rồi đẩy gọng kính, giọng điềm nhiên: "Phản xạ nhanh, đứng cân trọng tâm tốt.

Rõ sát thủ."

Câu nói không khác gì một lưỡi dao mỏng chạm vào không khí.

Dao hơi cau mày.

"Bỏ kiểu phân tích ấy đi, Hiểu Triết."

Ngôn cắt ngang.

Anh quay sang Dao, ánh mắt sâu và tĩnh: "Cậu tên gì?"

"Tịch Dao."

Ngôn gật nhẹ, không hỏi thêm.

Nhưng Dao cảm thấy rõ rệt: ánh nhìn đó như vừa khắc tên cô vào trí nhớ — không hẳn đe dọa, nhưng cũng chẳng hiền hòa.

"Dao hả?

Hay đó."

Uyên cười khanh khách, chìa tay ra lần nữa.

"Lan Uyên, hệ Cảm Ứng.

Đây Phúc An, phòng ngự.

Còn Hiểu Triết — phân tích.

Thẩm Ngôn khỏi giới thiệu chắc cậu cũng nghe rồi."

Dao thoáng liếc bàn tay Uyên rồi chạm nhẹ, lịch sự nhưng dè dặt.

Uyên nháy mắt: "Sát thủ từ hành tinh khác đúng không?

Khí chất nhìn ra liền."

Dao không phủ nhận cũng không khẳng định.

Giữ im lặng là áo giáp tốt nhất, cô nhủ thầm.

Phúc An gật đầu nhẹ, giọng ôn tồn: "Đừng để tâm nếu Uyên nói nhiều quá."

"Tớ gọi là xã giao thôi nha."

Uyên bĩu môi.

Hiểu Triết khẽ bật cười, rồi quay sang Ngôn: "Giờ tính sao?

Mang người mới đi theo hay đưa về?"

Ngôn không đáp ngay.

Anh quay sang cửa dịch chuyển bên cạnh, quét nhanh năng lượng rồi nói: "Đưa về lúc này dễ bị soi.

Chờ kết thúc buổi lễ, trạm kiểm soát mới thưa."

"Vậy làm quen chút nhỉ."

Uyên kéo Dao ngồi xuống bậc đá, thoải mái như thể đây là sân sau nhà.

Dao do dự nhưng cũng ngồi, khoảng cách vừa đủ để tránh động chạm.

Trên cao, bầu trời Lyra vần vũ ánh bạc.

Mùi kim loại trong gió hòa cùng mùi cỏ khô, lạnh nhưng không khó chịu.

"Cậu biết emergin chưa?"

Uyên mở lời.

"Biết."

Dao đáp ngắn.

Phúc An bật cười: "Chắc Uyên đang định khoe nhóm tụi mình hợp tần số thế nào chứ gì."

Uyên lè lưỡi: "Thì tự hào chút thôi.

Bọn tớ từ năm nhất đã tập luyện kết nối emergin cơ bản rồi.

Chưa đủ mạnh để chiến đâu nhưng phối hợp được."

Dao im lặng.

Emergin — sợi dây liên kết năng lượng, có thể cộng hưởng sức mạnh nhưng cũng có thể giết cả hai nếu vỡ.

Cô đã thấy nó cắn xé anh trai mình.

Như đoán được suy nghĩ, Hiểu Triết lên tiếng nhẹ: "Người ngoài hành tinh thường thận trọng với emergin.

Đặc biệt sát thủ, đúng không?"

Dao ngước mắt nhìn, thoáng lạnh: "Đặc biệt kẻ từng mất người vì emergin."

Không khí lặng đi nửa nhịp.

Uyên cắn môi, Phúc An khẽ thở ra.

"Xin lỗi."

Hiểu Triết nói, không né tránh ánh mắt cô.

"Không sao."

Dao đáp, giọng phẳng lặng.

"Chỉ là quá khứ."

Ngôn vẫn im từ đầu, lúc này mới lên tiếng, giọng trầm ổn: "Quá khứ cũng là thông tin.

Nhưng biết dừng là tốt."

Uyên liếc Ngôn, bật cười nhỏ: "Anh lúc nào cũng nghiêm."

"Cẩn thận khác nghiêm."

Ngôn nhìn Dao: "Cậu sẽ gặp kiểm tra khắt khe hơn người bản địa.

Chuẩn bị tinh thần."

Dao chỉ gật.

Cô không cần ai nhắc.

Tiếng chuông xa xa vang lên — báo hiệu lễ nhập học kết thúc.

Hiểu Triết đứng dậy trước, quét nhanh năng lượng xung quanh: "Đường dịch chuyển an toàn rồi."

Uyên vỗ vai Dao: "Về thôi.

Lần này tụi này chịu trách nhiệm đưa cậu về chỗ."

Dao hơi nhướng mày: "Tôi tự về được."

Ngôn nhìn cô, ánh mắt bình thản nhưng có gì đó khó diễn giải: "Đường dẫn năng lượng của Astra phức tạp.

Lần đầu dễ đi lạc vào khu cấm.

Đi cùng cho chắc."

Dao im vài giây rồi đứng dậy, chấp nhận.

Cô không ưa dựa vào người lạ, nhưng cũng không ngu ngốc đến mức đi mò trong mê cung chưa từng thấy.

Họ đứng thành một vòng nhỏ.

Ngôn mở lối dịch chuyển — động tác dứt khoát, không thừa động tác nào.

Dao để ý cách anh điều khiển năng lượng: chính xác, gọn, đẹp đến lạnh người.

Ánh vàng kim lóe lên, rồi không gian gợn như mặt nước.

"Đi thôi."

Giọng Ngôn trầm và gọn.

Dao bước vào luồng sáng, hơi nghiêng vai để giữ thăng bằng.

Gió quét qua một lần nữa, lạnh nhưng bớt sắc hơn ban nãy.

Ánh sáng dịch chuyển tắt dần, nhiệt độ đổi từ lạnh sang ấm.

Tịch Dao khẽ khựng một nhịp khi chân chạm nền đá quen thuộc của quảng trường phía đông.

Âm thanh náo nhiệt quay trở lại: tiếng loa hướng dẫn tân sinh, tiếng bước chân rộn ràng.

Dao thở ra, lấy lại nhịp tim bình thường.

Nhóm của Thẩm Ngôn tản ra rất nhanh, động tác gọn như đã quá quen với trò trốn và trở về không dấu vết.

Lan Uyên chép miệng:

"Đấy, lần đầu trốn học mà không tệ chút nào đâu nha."

"Lần đầu của tôi hay của các anh chị?"

Dao hỏi khẽ.

Uyên bật cười: "Cả hai!"

Phúc An nhìn quanh rồi gật đầu hài lòng: "Không có tuần tra.

Đi thôi."

Dao chưa kịp bước thì tiếng giày sắc vang lên.

Một bóng áo giám thị xuất hiện ở đầu hành lang — thầy Tần, người nổi tiếng nghiêm khắc.

"Các em..."

Giọng thầy Tần vang đều nhưng nặng như đá.

"Vừa nhập học đã giỡn trò dịch chuyển ngoài vùng cho phép?"

Uyên nhanh trí: "Thưa thầy, tụi em... bị lạc chút thôi ạ."

Thầy Tần liếc qua từng gương mặt, dừng ở Thẩm Ngôn lâu nhất.

Ánh mắt ông vừa kiêng nể vừa cảnh cáo: "Ngôn, dù con là ai thì luật vẫn là luật.

Dẫn tân sinh đi lạc có thể bị hạ điểm rèn luyện."

Ngôn không né tránh, gật đầu bình thản: "Em hiểu."

Thầy Tần quay sang Dao.

Lúc này Dao mới thấy ánh nhìn của ông không chỉ nghiêm mà còn... soi mói.

"Tịch Dao, đúng không?

Tân sinh ngoại hành tinh.

Cậu biết luật cấm sử dụng đường dịch chuyển không phép chứ?"

Dao nhìn thẳng: "Dạ biết.

Xin lỗi vì để mình bị kéo theo."

Câu trả lời gọn gàng, không đổ lỗi cũng không cãi.

Ánh mắt thầy Tần nheo lại, rồi bất ngờ dịu đi một chút: "Lần đầu vi phạm, cảnh cáo thôi.

Nhưng nhớ, Lyra không khoan dung với kẻ lơ đễnh."

"Dạ."

Dao khẽ cúi đầu.

Thầy Tần quay đi, bóng áo đen khuất dần sau hàng cột.

Uyên thở phào: "Thoát rồi."

Phúc An cười hiền: "Nhờ Dao trả lời khéo đó."

Dao không nói gì, chỉ khẽ nhún vai.

Hiểu Triết quan sát cô thêm một cái, rồi đột nhiên hỏi: "Cậu định tham gia huấn luyện emergin sớm không?"

Dao hơi sững, chưa kịp đáp thì Ngôn chen vào, giọng thấp nhưng đủ nghe: "Đừng ép."

Hiểu Triết nhún vai: "Chỉ tò mò thôi."

Uyên vội vàng đổi đề tài, có lẽ sợ bầu không khí căng ra: "Tối nay bọn này hay tụ tập ở sân thượng ký túc xá khu C, uống tôra và chém gió.

Dao muốn tham gia không?

Không ép, nhưng vui đấy."

Dao thoáng cân nhắc.

Phần cô muốn từ chối để giữ khoảng cách, nhưng phần khác lại thôi thúc: quan sát.

Biết người biết mình chưa bao giờ thừa.

"Tôi sẽ xem lịch."

Dao đáp trung tính.

Uyên nhảy cẫng lên: "Ừ, thế cũng coi như đồng ý rồi nha."

Ngôn nhìn cô, không cười nhưng ánh mắt lạ lùng hơn — như đang đọc một cuốn sách khó hiểu.

Buổi chiều, Dao một mình quay về phòng ký túc.

Hành lang dài lót đá trắng, cửa sổ nhìn ra sân tập đang lốm đốm bóng người.

Cô mở cánh cửa phòng số 404, mùi kim loại quen thuộc ập vào; phòng đơn giản, giường, bàn học, giá treo vũ khí.

Cô tháo phù hiệu bạc, đặt lên bàn, rồi mở tấm thẻ dữ liệu của Tịch Vân.

Dòng chữ khắc khẽ sáng trong bóng chiều: Tịch Vân — hệ Sát Thủ cấp Cận Độ 4 — đã ngừng kết nối.

Dao chạm nhẹ vào thẻ, lòng thắt lại.

Hôm nay, lần đầu tiên ở Lyra, cô nói ra quá khứ của mình — dù chỉ một câu.

Thật lạ, không thấy yếu đuối, cũng không thấy nhẹ nhõm.

Chỉ có cảm giác như vừa mở một khe hở nhỏ.

Tiếng chuông báo nhắc tân sinh kiểm tra năng lực ngày mai vang lên.

Dao hít sâu, khép thẻ lại.

Bài kiểm tra năng lực — cửa ải đầu tiên để xếp hạng và chọn lớp huấn luyện.

Cô phải sẵn sàng.

Trong đầu chợt hiện lên hình ảnh Thẩm Ngôn: ánh mắt sâu tĩnh, động tác điều khiển năng lượng chính xác như dao mổ.

Cậu ta khác hẳn đám ồn ào, khác cả kiểu kỷ luật máy móc.

Nguy hiểm — nhưng cũng thu hút.

Dao lắc đầu xua ý nghĩ đó.

Cô không đến đây để kết bạn, càng không để vướng bận.

Ngoài cửa sổ, bầu trời Lyra đã nhuộm đỏ cam, khí xoáy phản chiếu ánh hoàng hôn thành hàng trăm lưỡi dao mảnh.

Dao siết nhẹ bàn tay: Ngày đầu đã khác dự tính... nhưng vẫn chưa gì cả.

Mình đến đây để mạnh hơn.

Đừng quên.

Ở một nơi khác trong khu chỉ huy học viện, Thẩm Ngôn đứng trước màn hình năng lượng, xem lại bản đồ dịch chuyển.

Hiểu Triết dựa vai bên tường, giọng nhẹ: "Cậu cố tình kéo cô ấy theo à?"

Ngôn không quay lại: "Không."

"Thế sao để dây dịch chuyển chạm vào tân sinh ngoại hành tinh?

Ngẫu nhiên à?"

Triết đẩy gọng kính, ánh mắt soi mói.

Ngôn im một lát rồi mới đáp: "Ngẫu nhiên.

Nhưng đáng để quan sát."

Triết cười khẽ: "Cậu tò mò thật đấy.

Sát thủ từ hành tinh ngoài, còn mang nhiễu tần số.

Nguy hiểm."

"Nguy hiểm không phải lý do bỏ qua."

Ngôn tắt màn hình, quay người, đôi mắt ánh vàng phản chiếu thứ ánh sáng khó lường.

"Cũng không phải lý do kết bạn."

Triết bật cười thành tiếng: "Vẫn điệu bộ đại tướng tương lai.

Nhưng coi chừng, người như cô ta hoặc sẽ trở thành đồng đội quý, hoặc là thứ dao găm quay lưng."

Ngôn không đáp, chỉ nhìn ra cửa sổ.

Ngoài kia, Lyra đang lên đèn.

Đâu đó trong ký túc, hẳn Tịch Dao cũng đang nhìn ra cùng một bầu trời — kẻ vừa bị anh lôi vào vòng xoáy mà chưa biết.

Đêm xuống.

Dao ngồi bên bàn, mở giao diện liên lạc nội bộ.

Một thông báo bật lên:

Lan Uyên đã thêm bạn vào nhóm "Tầng Thượng Astra".

Cô khẽ nhếch môi, nửa cười nửa lắc đầu.

Ngón tay do dự rồi tắt màn hình.

Không trả lời cũng chẳng rời nhóm — thái độ vừa đủ.

Ngoài cửa sổ, khí xoáy ánh sáng quét qua như những vệt chổi bạc.

Một ngày đầu tiên, và những sợi dây vô hình đã bắt đầu quấn quanh.

Dao tựa lưng vào ghế, nhắm mắt.

Trong bóng tối, giọng Tịch Vân dường như lại vọng về: "Chọn sợi dây cẩn thận, Dao à."

Cô mở mắt, lần này ánh nhìn kiên định: Em đang chọn, anh trai.
 
Liên Kết Bạc
CHƯƠNG 3 - BÀI KIỂM TRA NGÀY THỨ NHẤT


Buổi sáng Lyra phủ một lớp sương mỏng như tấm lụa lạnh.

Tịch Dao kéo cao cổ áo choàng, bước qua cổng kiểm soát của khu huấn luyện.

Không khí ở đây có mùi kim loại và mùi nhựa cháy của dàn mô phỏng, hòa cùng tiếng rì rì của ống dẫn năng lượng chạy dưới sàn.

Khu kiểm tra năng lực của Đại học Quân sự Astra là một khối nhà hình bát giác, mỗi mặt mở ra một "buồng thí nghiệm": phản xạ, thể năng, điều hướng, kháng áp, và trường mô phỏng chiến thuật cấp 1.

Bảng điện tử treo trên cao đang cuộn tên tân sinh theo thứ tự.

Tịch Dao nhìn thấy tên mình ở nhóm thứ ba của buồng phản xạ: Tịch Dao — sát thủ (ngoại hành tinh).

"Ê, đây rồi!"

Lan Uyên chạy tới, tóc đỏ buộc cao đung đưa.

Bên cạnh là Phúc An với chiếc vòng tay phòng ngự phát sáng nhè nhẹ, và Hiểu Triết đang xem bản đồ khu huấn luyện trên kính liên kết.

"Dao ngủ được không?"

"Đủ."

Tịch Dao đáp ngắn.

Lan Uyên cười, hạ giọng: "Tin nội bộ nè — chiều nay sẽ có phần điều phối đội hình do Thẩm Ngôn tạm thời phụ trách nhóm chỉ huy.

Cậu đừng căng thẳng.

Anh ấy nghiêm nhưng công bằng."

Tịch Dao không trả lời, mắt vẫn đặt ở bảng điện tử.

Tim cô đập bình tĩnh, từng nhịp một.

Đêm qua cô dọn lại vũ khí, kiểm tra lại thói quen chuyển trục, giãn cơ đến khi bắp tay hơi tê.

Cô biết mọi bài kiểm tra ban đầu chỉ là phần nổi; thứ khiến người ta nhớ lại một cái tên nằm ở trường mô phỏng, nơi phản xạ, phán đoán và bình tĩnh gặp nhau.

"Ê, nhóm mình hôm nay đủ chưa?"

Một giọng nam trầm nhưng tươi vang lên từ phía sau.

Trình Phong xuất hiện, tóc cắt ngắn, áo choàng cài lệch một khuy như cố ý.

Cậu chào Dao bằng một cái gật đầu phóng khoáng: "Chào, mình Trình Phong, hệ Tốc Độ.

Có gì cần chạy thì gọi mình."

Phía sau Trình Phong là một người cao gầy mặc áo tối, gương mặt bình tĩnh đến mức gần như mờ nhòe trong đám đông: Tạ Minh.

Cậu chỉ nói: "Chào."

Phù hiệu trên vai Tạ Minh ghi Ám Thuật — hệ hiếm, thường ít lời và giỏi che dấu hiện diện.

Lan Uyên vỗ tay: "Thế là sáng nay tụi mình có năm người: tớ, Phúc An, Hiểu Triết, Trình Phong, Tịch Dao.

Du Ngọc chắc trưa mới tới, cô ấy từ khu xét y sinh ra."

Hiểu Triết liếc bảng tên đang cuộn: "Nhóm phản xạ thứ ba... có Tịch Dao và Trình Phong cùng lượt."

Cậu nhếch môi: "Thú vị."

Phúc An nghiêng đầu: "Sát thủ và tốc độ cùng bài phản xạ à?

Bài này hệ thống bắn tia giả lập ngẫu nhiên bốn hướng, càng về sau càng tăng nhịp, cũng chèn nhiễu cảm giác.

Ai trụ được hơn ba phút rưỡi là quá tốt."

"Ba phút rưỡi?"

Lan Uyên lắc đầu lia lịa.

"Năm ngoái có người trụ bốn phút rưỡi chứ bộ!"

"Người đó... là Thẩm Ngôn."

Hiểu Triết nói như không.

"Nhưng đó là khi hệ thống chưa nâng cấp nhiễu."

Một tiếng "ting" vang lên.

Cửa Buồng 3 — Phản xạ mở, tên bốn người xuất hiện: Tịch Dao, Trình Phong, Khasen, Lưu Tĩnh.

Tịch Dao hít sâu, bước vào.

Buồng phản xạ

Không gian buồng là một khối tròn đường kính khoảng mười mét, tường bọc vật liệu phản quang xám.

Trên trần, các mũi bắn tia giả lập ngụy trang như lỗ thông gió.

Sàn có các vòng tròn đồng tâm đánh dấu vùng an toàn và vùng nguy cơ.

"Quy tắc," loa tự động vang: "Tránh tất cả tia đánh dấu màu đỏ.

Màu xanh có thể chạm.

Chạm đỏ: -10 điểm.

Rời vòng an toàn: -5 điểm.

Thời gian tối đa: 5 phút.

Nhiễu cảm giác sẽ tăng dần.

Bắt đầu sau 3...

2...

1."

Tiếng tạch đầu tiên đến từ phía sau bên trái.

Tịch Dao hạ thấp trọng tâm theo quán tính; tia đỏ lướt qua mái tóc.

Ngay lập tức một tia khác tới từ phải — cô xoay nửa bước, gót chân chặn đà trượt.

Mạch đập ổn định.

Kỹ thuật giữ thân trung tuyến mà Tịch Vân từng dạy như hiện lên ngay dưới da: đầu – vai – hông ở một đường.

Trình Phong lao đi như một vệt gió, mỗi lần tia đến là cậu đã...

ở chỗ khác.

Cách của Trình Phong linh hoạt và phóng túng, nhưng đôi lần gót chân cậu chạm mép vòng nguy cơ, đèn nhấp nháy cảnh báo.

Nhiễu bắt đầu lên: sàn có cảm giác... nghiêng.

Tịch Dao không tin mắt, cô tin tai và da.

Khi tiếng "tạch" bật, cô để âm thanh chạm vào xương quai xanh, tính khoảng trễ rồi mới chuyển bước.

Một tia đỏ lao tới tầm bụng — cô lật hông ép sát, đường tia xước qua vạt áo.

"90 giây."

Loa báo.

Mồ hôi lăn một giọt dọc thái dương Tịch Dao, nhưng mắt cô vẫn bình tĩnh.

Nhiễu cấp hai bật lên, mùi ozone ập vào như thật, cơ thể dễ... phản xạ sai.

Một tia xanh bất ngờ lẫn trong chuỗi đỏ; người thường sẽ né theo bản năng, mất điểm cơ hội.

Tịch Dao bước vào tia xanh, dùng nó làm điểm tựa để đổi trục nhanh sang trái.

Tia đỏ tiếp theo đánh hụt.

Tới phút thứ ba, nhịp bắn tăng mạnh.

Trình Phong bắt đầu thở gấp, còn Tịch Dao chuyển sang tiết kiệm chuyển động: động tác ngắn, thẳng, luôn quay về trung tuyến.

Một tia đỏ bất ngờ lao từ... dưới sàn.

Cô nhấc mũi chân, bật nhẹ như chạm nước rồi đáp xuống chính vệt chân cũ — không thừa một li.

Tịch Vân từng cười, bảo cô có cảm giác "về chỗ" trời cho.

"Ba phút ba mươi."

Loa đổi tông.

Nhiễu cấp ba bật — ảo ảnh xuất hiện.

Trong một chớp mắt, Tịch Dao nhìn thấy một bóng người bằng tuổi anh trai đứng ở rìa vòng an toàn, nghiêng đầu như muốn nói điều gì.

Tim cô lệch nhịp một phát.

Tia đỏ bắn đến ngay lúc đó.

Cơ thể đi trước ý nghĩ.

Tịch Dao cúi chùng gối và thọc vai qua khoảng hẹp giữa hai tia, cảm thấy hơi nóng xượt qua gáy.

Cô không nhìn bóng ảo lần nữa.

Không phải anh.

Chỉ là nhiễu.

Tỉnh táo.

"Bốn phút mười lăm."

Tiếng thở của Trình Phong đã nặng.

Cậu vẫn tránh được nhưng phạm vài lỗi rời vòng, đèn -5 nhấp nháy.

Còn Khasen và Lưu Tĩnh đã chạm đỏ, phải đứng vào vòng giữa để gia giảm nhịp.

Một cụm ba tia đồng thời bắn đến Tịch Dao, góc chết chỉ còn một khoảng hở rất hẹp.

Cô không lùi — tiến vào khoảng chồng tia, xoay bán vòng vai để tia lướt sau lưng, đồng thời trượt gót sang trái nửa bàn chân.

Mọi thứ diễn ra trong một phần ba giây.

Đèn đỏ không sáng.

"Bốn phút bốn mươi."

Tiếng loa khép lại.

Đèn phòng bật sáng trở lại, mùi ozone tan dần.

Tịch Dao thả lỏng hai bàn tay, cảm giác run nhẹ ở cơ chân mới kịp hiện.

Cửa mở.

Lan Uyên gần như là người đầu tiên lao vào: "Trời ơi, Dao!

Bốn bốn mươi!

Cậu hả?

Cậu làm cách nào..."

Phúc An đứng sau, cười mắt híp: "Giữ trung tuyến và tiết kiệm động tác.

Sát thủ điển hình."

Hiểu Triết không cười, nhưng mắt sáng hẳn: "Khả năng xử lý nhiễu ảo ảnh rất tốt.

Tới cấp ba mà nhịp tim vẫn ổn.

Mình muốn xem dữ liệu sinh trắc của cậu."

Tịch Dao khẽ lau mồ hôi: "Không cần."

Trình Phong tựa tay lên đầu gối, thở hắt rồi bật cười: "Công nhận đã.

Lần tới cho tớ xem lại bước 'về chỗ' của cậu nhé."

Tịch Dao gật đầu, không hứa cũng không từ chối.

Ở phía xa, trên ban công tầng hai của khu huấn luyện, Thẩm Ngôn đang đứng cùng hai trợ giảng chỉ huy.

Ánh mắt Thẩm Ngôn rơi xuống buồng ba đúng lúc Tịch Dao ngẩng lên.

Hai ánh nhìn chạm vào nhau một khắc ngắn, lạnh và tĩnh.

Không ai mỉm cười.

"Qua buồng trường mô phỏng thôi."

Hiểu Triết nói, giọng trở lại bình thản.

"Phần đó mới là vui."

Trường mô phỏng cấp 1

Trường mô phỏng là một không gian lưới: tường lót cảm biến, sàn chia ô như bàn cờ, các cổng "sinh" mục tiêu hiện – diệt theo thuật toán.

Nhiệm vụ nhóm tân sinh là "Bảo vệ lõi năng lượng trong 5 phút".

Mỗi người được phát một bộ vũ khí mô phỏng theo hệ: Tịch Dao nhận dao tập luyện, Trình Phong được gắn bộ tăng tốc, Phúc An có khiên, Lan Uyên mang cảm biến cộng hưởng, Hiểu Triết giữ bảng chiến thuật.

Một tiếng bíp.

Hình ảnh thế giới ảo "rơi" xuống như màn mưa: bờ tường đổ nát, cột năng lượng xanh lam thở phì phò ở trung tâm, bốn cửa hướng Bắc-Đông-Nam-Tây mở vào hẻm tối.

Dòng chữ chạy: Sóng 1 bắt đầu sau 10 giây.

"Đội hình con thoi," Hiểu Triết nói nhanh, tay lia trên bảng.

"Phúc An giữ lõi.

Lan Uyên bám Phúc An để cảm nhận biến động.

Trình Phong làm mũi tên du mục giữa Đông – Nam.

Tịch Dao giữa Bắc – Tây, ưu tiên giảm tốc thay vì kết liễu — mô phỏng chỉ cần chặn.

Tôi quan sát bản đồ nhiệt và gọi hướng.

Nghe lệnh."

"Rõ."

Phúc An giương khiên.

Lan Uyên đặt tay lên mép khiên, mắt khép hờ như đang nghe nhịp đập của một cơ thể khổng lồ.

Tịch Dao xoay cổ tay, dao mô phỏng phát tiếng rung khẽ.

Cô thích cảm giác này: rõ nhiệm vụ, rõ vị trí.

"Sóng 1 — Đông 2, Bắc 1."

Hiểu Triết gọi.

Trình Phong như mũi tên bắn khỏi dây, biến mất ở cửa Đông.

Tịch Dao lướt tới cửa Bắc: hai mục tiêu hình người máy thấp, mắt sáng đỏ.

Cô không phi dao; cô nhấp thân qua khoảng hở, dùng sống dao gạt vào cổ cảm biến.

Mục tiêu mất đà.

Mục tiêu thứ hai lao tới — cô đạp gối vào giữa, không mạnh nhưng đúng điểm, đẩy nó văng ra khỏi vòng.

"Đông xong!

Nam 1 chuyển Tây!"

Trình Phong báo, giọng vẫn còn nhịp thở phấn khích.

"Uyên?"

Hiểu Triết hỏi.

"Đông quét sạch năng lượng dư rồi, Tây đang dồn, cảm thấy rung nhẹ."

Lan Uyên nói nhỏ.

"Sóng 2 — Tây 3, Bắc 2.

Phong một, Dao giữ nhịp.

Phúc đứng vững."

"Rõ."

Tịch Dao không chạy đua tốc độ; cô giữ khoảng cách, chỉ cần các mục tiêu không chạm lõi.

Dao tước vũ khí của một mục tiêu rồi ném... không vào nó, mà ném vào khoảng trống mà mục tiêu thứ ba buộc phải đi qua, tạo một bức tường "tưởng tượng".

Mục tiêu khựng một nhịp — đủ để Phúc An kịp xoay khiên che góc mù.

"Đẹp."

Hiểu Triết buột miệng.

Sóng 3 chưa kịp nổ thì đèn cảnh báo vàng bật.

Bảng trên cao nhảy dòng chữ: Cảnh báo nhiễu: tham số mô phỏng biến thiên.

Hiểu Triết cau mày: "Họ nâng khó."

"Có vấn đề?"

Phúc An hỏi.

"Chưa.

Nhưng bản đồ nhiệt nhiễu như sương."

Hiểu Triết bấm nhanh, giọng thấp: "Dao, giữ Bắc một mình hai lượt.

Phong, kéo dài đường chạy.

Uyên, báo rung bất thường ngay khi cảm."

"Rõ."

Tịch Dao đứng một mình ở cửa Bắc.

Trong tai cô, tiếng "thở" của cột năng lượng đều đặn như nhịp trống.

Cửa Bắc đen ngòm như miệng hang.

Nỗi nhớ Tịch Vân thoáng qua rồi tắt: lúc chiến đấu thì không nghĩ.

Sóng 3 tràn ra như bầy cá trong bão.

Hai mục tiêu cao – một thấp, đi theo hình tam giác.

Tịch Dao lao chéo vào cạnh dài nhất, không chọn điểm dễ — cô chặn đường của hai con cùng lúc bằng một cú quét gối vào chân trước, đánh sập nhịp tiến.

Con thứ ba vòng sau lưng — Tịch Dao trở trục, dao mô phỏng cắt qua không khí, không đụng người nhưng đụng vào "ý định": đường dao cắm xuống sàn đúng nơi nó sẽ đặt chân, buộc nó đổi bước.

Năm nhịp.

Xong.

"Bắc sạch."

Cô nói.

"Dao..."

Giọng Hiểu Triết khựng một nhịp.

"Có cảm giác gì không?

Bản đồ nhiệt báo — kỳ lạ."

Lan Uyên cùng lúc mở mắt: "Có một..."

Cô quay phắt qua Phúc An.

"Rung!"

Đèn trên cột năng lượng nhấp nháy bất thường.

Một vệt bóng không xác định lướt trên cao, không theo cổng thường.

Hiểu Triết chửi thề khẽ: "Họ tiêm đối tượng ẩn vào mô phỏng!"

"Ở đâu?"

Phúc An siết chặt khiên.

Lan Uyên nheo mắt, tay chạm khiên như nghe tim người khổng lồ: "Tây... không.

Trên trục Bắc – Đông, độ cao ba mét!"

Trình Phong phóng như gió: "Tôi lên!"

"Không kịp."

Hiểu Triết thét.

"Dao, chỉ có cậu ở đúng vị trí góc.

Ném!"

Khoảng cách xa, Tịch Dao chỉ có một cơ hội.

Cô không nhìn vệt bóng — cô nhìn khoảng không nó bắt buộc sẽ đi qua khi rơi chéo xuống lõi.

Tay cô nhẹ như thả viên sỏi xuống mặt nước.

Dao mô phỏng rời tay, không quay tròn mà trượt theo một đường mỏng.

Trong khoảnh khắc, Tịch Dao nhớ đến bài tập với Tịch Vân: "Đừng giết chim, Dao.

Hãy chạm vào gió trước."

Lưỡi dao chạm gió.

Vệt bóng vỡ ra như sương, hiện hình một mục tiêu ẩn dạng — rồi bốc tắt ngay trước rìa lõi năng lượng, còn một bước.

Toàn bộ trường mô phỏng đứng im một giây.

"Ghi nhận."

Loa vô cảm thông báo: "Đối tượng ẩn dạng bị triệt tiêu."

Lan Uyên bật cười thở phào, Phúc An hạ nhẹ khiên, Trình Phong dậm chân tiếc rẻ: "Đã định phi lên bắt sống!"

Hiểu Triết không nói gì, chỉ nhìn Tịch Dao thật lâu — trong mắt không chỉ có ngạc nhiên mà còn một thoáng... kính nể.

"Tiếp tục."

Hiểu Triết lấy lại giọng đều: "Sóng 4 đến 5 sẽ chuyển sang thử sức phối hợp emergin mức 1.

Chúng ta sẽ..."

Giọng Hiểu Triết chậm lại ngay câu sau, vì ở mép trường cửa quan sát mở ra.

Thẩm Ngôn bước vào khu chỉ huy của mô phỏng cấp 1.

Ánh vàng kim trên vai phản chiếu ánh đèn trần.

Anh trao đổi vài câu với trợ giảng, rồi đưa mắt xuống sân.

Ánh nhìn Thẩm Ngôn lướt qua Tịch Dao một lần, rất ngắn, nhưng ấn tượng của nó thì kéo dài như một đường dao mảnh: bình tĩnh, ghi nhận, và... kiểm soát.

"Chúng ta chuyển qua bài thứ hai."

Giọng máy vang: "Phối hợp emergin mức 1 — đồng bộ nhịp thở và truyền xung dẫn qua tay nắm.

Cặp ghép sẽ do hệ thống ngẫu nhiên lựa chọn."

Lan Uyên chép miệng: "Ngẫu nhiên hả?

Đừng là mình và Trình Phong nha, tui sợ cậu ấy kéo tui chạy như gió..."

Bảng chiếu lóe: Cặp A: Phúc An — Lan Uyên.

Cặp B: Trình Phong — Hiểu Triết.

Cặp C: ...

Tịch Dao — Thẩm Ngôn.

Không khí đột ngột thay đổi như ai mở cửa cho gió lạnh ùa vào.

Lan Uyên "ồ" nhỏ, rồi lấy tay che miệng, mắt sáng như đèn: "Ui..."

Phúc An khụ một tiếng, vờ như bận siết lại quai khiên.

Hiểu Triết đẩy gọng kính, có vẻ hoàn toàn... chờ đợi điều này.

Tịch Dao đứng thẳng lưng.

Cô nghe tim mình đổi nhịp nửa phân, không nhiều hơn.

Thẩm Ngôn bước xuống bậc thềm, dừng trước mặt cô.

Anh đưa tay — bàn tay sạch, khớp xương rõ, vết chai mỏng.

"Luật bài này," Thẩm Ngôn nói, giọng trầm đều như một dòng sông đen trong đêm.

"Nắm tay.

Đồng bộ nhịp thở.

Tôi dẫn, cô theo.

Nếu thấy đau hoặc vỡ xung, buông ngay.

Rõ chứ?"

Ánh mắt Tịch Dao chìm xuống, rồi khẽ gật: "Rõ."

Cô đưa tay.

Da cô chạm vào da anh, lạnh trước, ấm sau.

Một đường điện rất nhẹ chạy dọc cổ tay — xung dẫn của emergin mức 1.

Thẩm Ngôn bắt đầu đếm: "Hít — hai, ba.

Thở — hai, ba."

Nhịp tim Tịch Dao dần trùng với nhịp đếm.

Ở góc mắt, cô thấy Lan Uyên đang cố giấu nụ cười, Phúc An giả vờ nhìn đi chỗ khác, Hiểu Triết thì bình thản như đang xem thí nghiệm thú vị.

"Bài tập," loa báo: "Di chuyển vòng tròn, đổi trục khi có tín hiệu, không rời tay, duy trì xung.

Bắt đầu."

Thẩm Ngôn dẫn, Tịch Dao theo.

Bước đầu chậm, nhẹ, như học nhảy.

Tín hiệu nháy — họ cùng đổi trục.

Tịch Dao ngạc nhiên một thoáng: hiếm có ai đổi trục đúng bằng với cô ngay nhịp đầu.

Thẩm Ngôn không nhìn cô, nhưng cẳng tay anh đỡ trọng lượng cô khi góc quay hẹp, không để cô trượt nhịp.

Tịch Dao — lần đầu — tin tay người khác trong một thao tác chuyển trục.

Tín hiệu tăng tốc.

Xung dẫn mạnh hơn, ấm hơn, như một sợi dây mảnh nối từ cổ tay vào đến xương ức.

Tịch Dao không nhìn mặt người dẫn; cô nhìn... nhịp vai.

Vai Thẩm Ngôn trôi như con lắc đều.

Cô phối vào đó.

Một tín hiệu đỏ bất ngờ bật — đổi vai dẫn.

Thẩm Ngôn siết nhẹ tay cô: "Cô dẫn."

Tịch Dao dẫn.

Cô đếm trong đầu, giữ xung ổn, kéo Thẩm Ngôn qua một góc hẹp khó.

Anh theo, không cứng cũng không mềm, vừa đủ.

Trong một chớp mắt, Tịch Dao nghĩ: Nếu emergin là sợi dây, thì tay của Thẩm Ngôn là nút thắt đủ chắc để không làm đau mình.

"Bài phụ: vượt chướng ngại."

Loa đổi tông.

Trước mặt họ, các cột năng lượng bật lên, đường đi vặn thành hình mê lộ.

"Giữ tay."

Thẩm Ngôn nói thấp, gần như một hơi thở.

"Biết rồi."

Tịch Dao đáp, giọng bình tĩnh.

Họ lao vào mê lộ — tay không rời tay.
 
Back
Top Bottom