Cập nhật mới

Khác [ Lichaeng ] Nợ Mình...

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
350585007-256-k736033.jpg

[ Lichaeng ] Nợ Mình...
Tác giả: RanriThzz
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

[ 𝐓𝐫𝐮𝐲𝐞̣̂𝐧 𝐧𝐨́𝐢 𝐯𝐞̂̀ 𝐥𝐢̣𝐜𝐡 𝐬𝐮̛̉, 𝐬𝐮̛̣ 𝐤𝐢𝐞̣̂𝐧 𝐥𝐢̣𝐜𝐡 𝐬𝐮̛̉ 𝐝𝐢𝐞̂̃𝐧 𝐫𝐚 𝐬𝐞̃ đ𝐮̛𝐨̛̣𝐜 𝐬𝐮̛̉𝐚 đ𝐨̂̉𝐢 đ𝐞̂̉ 𝐭𝐫𝐚́𝐧𝐡 𝐯𝐢𝐞̣̂𝐜 đ𝐢 𝐪𝐮𝐚́ 𝐬𝐚̂𝐮 𝐯𝐚̀𝐨 𝐥𝐢̣𝐜𝐡 𝐬𝐮̛̉ 𝐜𝐮̉𝐚 đ𝐚̂́𝐭 𝐧𝐮̛𝐨̛́𝐜 𝐜𝐡𝐮́𝐧𝐠 𝐭𝐚 " 𝐕𝐢𝐞̣̂𝐭 𝐍𝐚𝐦 " , 𝐋𝐢̣𝐜𝐡 𝐬𝐮̛̉, 𝐜𝐡𝐢𝐞̂́𝐧 𝐭𝐫𝐚𝐧𝐡 𝐭𝐫𝐨𝐧𝐠 𝐭𝐫𝐮𝐲𝐞̣̂𝐧 𝐬𝐞̃ 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐠𝐢𝐨̂́𝐧𝐠 𝐯𝐨̛́𝐢 𝐋𝐢̣𝐜𝐡 𝐬𝐮̛̉ 𝐜𝐡𝐢𝐞̂́𝐧 𝐭𝐫𝐚𝐧𝐡 𝐤𝐡𝐢 𝐱𝐮̛𝐚 𝐧𝐞̂𝐧 đ𝐮̛̀𝐧𝐠 𝐪𝐮𝐚́ 𝐪𝐮𝐚𝐧 𝐭𝐚̂𝐦 𝐧𝐞̂́𝐮 𝐦𝐮𝐨̂́𝐧 𝐛𝐢𝐞̂́𝐭 𝐯𝐞̂̀ 𝐋𝐢̣𝐜𝐡 𝐬𝐮̛̉ 𝐧𝐮̛𝐨̛́𝐜 𝐧𝐡𝐚̀ 𝐜𝐨́ 𝐭𝐡𝐞̂̉ 𝐭𝐫𝐚 𝐜𝐮̛́𝐮 𝐭𝐫𝐞̂𝐧 𝐜𝐚́𝐜 𝐭𝐫𝐚𝐧𝐠 𝐦𝐚̣𝐧𝐠.𝐓𝐫𝐮𝐲𝐞̣̂𝐧 𝐬𝐞̃ 𝐪𝐮𝐚𝐲 𝐪𝐮𝐚𝐧𝐡 𝐜𝐮𝐨̣̂𝐜 𝐬𝐨̂́𝐧𝐠 𝐜𝐚́𝐜𝐡 𝐦𝐚̣𝐧𝐠 𝐯𝐚̀ 𝐧𝐡𝐚̂𝐧 𝐯𝐚̣̂𝐭 𝐜𝐡𝐢́𝐧𝐡 𝐜𝐮̉𝐚 𝐜𝐚̂𝐮 𝐭𝐫𝐮𝐲𝐞̣̂𝐧 .

" 𝐓𝐨̂̉ 𝐪𝐮𝐨̂́𝐜 𝐦𝐮̛𝐨̛̣𝐧 𝐦𝐢̀𝐧𝐡 𝐜𝐮̉𝐚 𝐭𝐨̂𝐢 𝟓 𝐧𝐚̆𝐦 𝐡𝐮̛́𝐚 𝐬𝐞̃ 𝐭𝐫𝐚̉
𝐍𝐡𝐮̛𝐧𝐠 𝐦𝐢̀𝐧𝐡 𝐨̛𝐢 đ𝐚̃ 𝟓 𝐧𝐚̆𝐦 𝐫𝐨̂̀𝐢 đ𝐚̂́𝐭 𝐧𝐮̛𝐨̛́𝐜 𝐓𝐡𝐚́𝐢 𝐁𝐢̀𝐧𝐡
𝐒𝐚𝐮 𝐦𝐚̀ 𝐓𝐨̂̉ 𝐪𝐮𝐨̂́𝐜 𝐯𝐚̂̃𝐧 𝐜𝐡𝐮̛𝐚 𝐭𝐫𝐚̉ 𝐦𝐢̀𝐧𝐡 𝐜𝐡𝐨 𝐭𝐨̂𝐢?
𝐓𝐨̂𝐢 đ𝐨̛



lichaeng​
 
[ Lichaeng ] Nợ Mình...
Chap 1


Trước mắt là khu đất hoang tàng do bơm đạn vừa gây ra , một cô gái thẩn thờ đứng nhìn trong vô vọng

Lạp Lệ Sa : Đất nước của tôi...

Nước mắt người con gái ấy từ từ rơi xuống đầy đau khổ và sót thương cho đất nước của mình

Lạp Lệ Sa : Ta thề sẽ nhổ sạch sẽ quân thù, lấy lại hòa bình cho tổ quốc!

Ta nhất định sẽ thay trời hành đạo tay ta sẽ chừng phát các người

Lạp Lệ Sa : Kẻ nào đã làm cho đất nước của tôi chở nên thế này thì kẻ đó phải đền tội!!

Nợ mái thì phải trả bằng mái!

Lời vang vọng khắp nơi, từng chữ từng chữ ây nghi mạnh mẽ như mãnh hổ!

Lời thề của người sót thương cho đất nước, lời thề của lòng ý trí yêu nước

Nhà ông Hội Đồng

Phác Kiên : Lệ Sa nó đi đâu mà lâu vậy bây?

Coi cho thằng tý tìm nó coi, giặc giã ở khắp nơi nguy hiểm lắm đó đa

Phác Phái Anh : Dạ khi nảy con vừa cho thằng Tý nó đi rồi cha đừng lo

Phác Kiên : Lo chứ sau không lo cho được đa, trận chiến đêm qua rất giữ tợn nó đã ghim thù lũ Pháp bây giờ nó đang rất tức giận cha sợ nó làm liều lại không hay " lo lắng "

Thái Anh nhìn vậy chứ biết hết chứ nàng cũng lo lắm bây giờ cũng chưa biết phải làm để Lệ Sa cô bớt giận.

Nhìn xem bọn thực dân Pháp đã làm gì trên mảnh đất thân của của Lệ Sa chứ?

Chúng tàn ác giết hại dân lành cướp đất của dân chúng làm của riêng.

. . .

Ông Hội Đồng Phác và Thái Anh đang nói chuyện thì thằng Tý từ ngoài sân hớt hải chạy vào
 
[ Lichaeng ] Nợ Mình...
Chap 2


Phác Kiên : Sau mà bây chạy giữ vậy rồi cô Lệ Sa bây đâu?

Thằng Tý vội đáp lời ông

Tý : Ông ơi không ổn rồi " thở mệt "

Cô Lệ Sa đang ở ngoài khu đất bị đánh bơm đêm qua con nghe cô thề sẽ giết sách lũ Pháp ông ạ

Phác Thái Anh : Bây nghe được?

Tý : Dạ chính tay con nghe, trong cô Sa tức lắm con nhìn còn phải khiếp ạ

Khiếp ở đây là khiếp sợ

Phác Kiên : Sau bây không kêu cô Sa về!

Tý : Ông ơi con phải lấy hết sức mới dám chạy về nghe cô Sa thề vậy con sợ không dám đi huống chi ra đó

Phác Thái Anh : Được rồi để cô ra đó

Phác Kiên : Thằng Tý đi với cô bây

Tý : Dạ

Thái Anh vội vã chạy ra đó tìm Lệ Sa vừa đến cổng thì đã thấy Lệ Sa rồi

Phác Thái Anh : Bây vô nhà đi nói với ông cô Sa về rồi đừng lo

Tý : Dạ cô " chạy vô nhà "

Ngoài sân chỉ có Lệ Sa và Thái Anh

Phác Thái Anh : Mình đi đâu sáng giờ biết tôi lo không

Lạp Lệ Sa : Tôi không có sau chỉ đi xem khu đất bị đánh bơm đêm qua thôi à

Mình đã ăn gì đó?

" cầm tay Thái Anh "

Phác Thái Anh : Tôi chờ mình về rồi ăn cùng tôi " ôm lấy Lệ Sa "

Lạp Lệ Sa : Xin lỗi mình để mình phải lo lắng cho tôi " xoa nhẹ lưng Thái anh "

Mình vào nhà ngoài đây nắng lên rồi đó đa

Phác Thái Anh : Dạ

. . .

Trên măm cơm có ông Kiên với Lệ Sa, Thái Anh

Không ai nói gì rồi Lệ Sa cất tiếng nói

Lạp Lệ Sa : Cha, mình...

Con có chuyện muốn nói với hai người

Phác Kiên : Có gấp không bây?

Nếu không thì ăn không thì ăn cho xong bữa cơm đi đã rồi cha con mình nói

Lạp Lệ Sa : Dạ vậy cũng được thưa cha

Sau bữa cơm Lệ Sa tiếp tục đề cập đến chuyện lúc này chưa nói

Lạp Lệ Sa : Con muốn cùng mọi người ra chiến trường bàn kế chống Pháp

Đến nước này con không thể đứng nhìn Tổ quốc của mình bị chúng tàn phá như vậy " kiên định "

Phác Kiên : Cách mạng còn đó họ đang ra sức bảo vệ Tổ quốc này đó đa

Bây đi thì vợ bây nó biết phải làm sau?

Cha không cấm hay ép uổng gì bây hết nhưng còn ơi...

Ông nói đến đây lại kìm lòng không được mà khóc

Phác Kiên : Ông Lạp cũng vì yêu Tổ quốc một mực muốn đi để rồi bỏ lại vợ và con cha sợ lắm sơ con gặp chuyện lúc đó cha biết nói sau với ông Lạp dưới suối vàng đây?

Rồi con cha nó sẽ ra sau...

Phác Thái Anh : Mình đừng bỏ tôi, không có mình tôi chết mất " nhìn Lệ Sa "

Lạp Lệ Sa : Cha và mình an tâm tôi đi rồi nhất định sẽ chở về tôi có kế chỉ là đi bàn kế giúp cách mạng chúng ta thôi

Tôi không thể đứng nhìn quân đội ra chiến trường đánh trận mà kế sách chẳng có , chuyện này mà cứ tiếp diễn chúng ta sẽ mất nước!

Cả ba rơi vào trầm ngâm Lệ Sa nói rất có lý cái lý của ông cũng chẳng sai vào đâu cả

Cha Lệ Sa năm xưa cũng bỏ mạng tại đất Pháp trong 1 lần đánh trận ông bị bọn chúng bắt rồi tra tấn giữ vội chỉ để ông khai ra bí mật nước nhà, ông Lạp 1 lòng trung thành với nước thà chết chứ chẳng hé một lời nào để rồi bọn nó tàn độc đánh chết ông sau đó mang xác ông trả về Việt Nam xem như là lời cảnh cáo cho cách mạng.

Từ cái chết thảm của cha mình mà Lệ Sa nuôi thù ắt phục trả bọn Pháp tàn độc.
 
[ Lichaeng ] Nợ Mình...
Chap 3


[ Thái Anh sẽ gọi là nàng, Lệ Sa sẽ gọi là cô trong lời vẫn truyện | Thái Anh, Lệ Sa bỏ bớt họ | ]

Đêm hôm đó cô sắp xếp đồ dùng cần thiết bỏ vào tay nải

Nàng nhìn chồng mình chuẩn bị rời đi mà lòng đầy đau sót, sóng mũi cứ cay cay

Lệ Sa : Mình đừng khóc " lau nước mắt cho nàng "

Lệ Sa : Mình nghe tôi , ở nhà ăn uống đầy đủ lo cho cha, “ Tôi Thương Mình Thương luôn cả Tổ quốc ”

[ " " biểu cảm, cảm xúc hành động của nhân vật : “ ” Lời nói đặc biệt của nhân vật cả vẫn truyện : * * Suy nghĩ của nhân vật ]

Lệ Sa : Mình ở giữ sức khỏe đợi tôi về " ôm nàng "

Thái Anh : Em đợi em nhất định đợi mình về mà " khóc nức nở trong lòng cô "

Lệ Sa : Ngoan nào đừng khóc nữa mình khóc tôi sót lắm

Cô đẩy nàng ra rồi lau đi những giọt nước mắt trên gò má nàng

Thái Anh : Mình nhớ phải về thăm em biết không

Lệ Sa : Mình nhớ rồi sẽ về thăm em " hôn nhẹ lên trán nàng "

Lệ Sa : Mình ngủ thôi nào trời cũng không còn sớm

Nàng khe gật rồi nằm xuống

Lòng nàng cứ mong thời gian trôi chậm lại 1 chút để nàng được ở bên cô lâu 1 chút...

Rạng sáng hôm sau giờ là giờ dần độ khoản 3h-5h

Lệ Sa mang trên vai 1 cái tay nảy 1 bên tay cầm 1 tời giấy khá to cô chỉ mặc trên 1 bộ đồ giản dị chuẩn bị xuất phát

Thái Anh : Mình ơi...

" rưng rưng "

Lệ Sa : Mình ngoan không khóc em ngoan tôi thương " xoa nhẹ đôi gò má nàng "

Thái Anh : " ôm chầm lấy cô "

Nàng như không nỡ để cô đi muốn giữ cô ở lại nhưng không thể vì lòng yêu nước và hận thù của cô đã dâng cao lắm rồi không thể cứu giản được nữa.

Phác Kiên : Bây có mang gì theo ăn không bây?

Không mang theo sẽ đói đó đa " lo "

Lệ Sa : Con có mang 1 ít đủ ăn để đi đến nơi thưa cha

Phác Kiên : Vậy bây tranh thủ đi cho sớm đường hơi xa đi sớm kẻo như lên con

Lệ Sa : Dạ cha " nhìn nàng đang ôm mình "

Lệ Sa : Em ngoan để tôi đi nào " hôn lên đĩnh đầu của nàng "

Vài anh lính cũng đã đến đợi để lên đường cùng cô, họ đánh trận cái đêm đánh bom nên giờ còn ở đây hay tin cô sẽ đi cùng họ ở lợi đợi đưa cô đi cùng

Thái Anh : Tổ quốc mượn mình thì nhất định phải trả mình cho em

Các anh lính nhìn cảnh chia lìa ấy mà không khỏi đau lòng người thì nhớ vợ ở nhà người thì nhớ đến mẹ già con thơ

Họ nghe tiếng gọi của Tổ quốc nên mới bỏ hết việc nhà chạy toang lo giúp Tổ quốc chỉ mong đến 1 ngày đất nước Thái Bình để họ được về với mẹ, vợ và con...

Luyến tiếc rồi cũng phải lìa xa Lệ Sa cũng lên đường Thái Anh đứng đó lẵng lặng nhìn người thương ra chiến trường

“ Xuân này em tiễn người đi

Xuân kia em liệu có đón mình về? ”
 
Back
Top Bottom