Khác /𝑳𝒊𝒄𝒉𝒂𝒆𝒏𝒈/ 𝑳𝒐𝒚𝒂𝒍𝒕𝒚 (Lòng trung thành)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
397656490-256-k59040.jpg

/𝑳𝒊𝒄𝒉𝒂𝒆𝒏𝒈/ 𝑳𝒐𝒚𝒂𝒍𝒕𝒚 (Lòng Trung Thành)
Tác giả: BeSaB1
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

They both felt liked at first sight and then...
(Cả hai đều yêu nhau ngay từ cái nhìn đầu tiền và sau đó...)



lisa​
 
/𝑳𝒊𝒄𝒉𝒂𝒆𝒏𝒈/ 𝑳𝒐𝒚𝒂𝒍𝒕𝒚 (Lòng Trung Thành)
𝐂𝐡𝐚𝐩𝐭𝐞𝐫 𝟏 / Ấn tượng mạnh


Trụ sở chính của Cục Cảnh sát thành phố Seoul, Đội Điều tra Đặc biệt - 7:28 AM

Trong buổi sáng mùa thu hơi se lạnh, ánh mặt trời nhẹ nhàng chiếu qua những tấm lớp kính phản chiếu cả một bầu trời trong xanh.

Không khí trong phòng làm việc tuy bận rộn nhưng không quá ồn ào.

Chỉ có những tiếng bước chân, tiếng gọi trao đổi nhiệm vụ, tiếng gõ bàn phím,...hòa vào nhau như một bản giao hưởng đặc trưng của môi trường làm việc nghiêm túc và căng thẳng.

Lalisa Manoban - nữ cảnh sát được gọi bằng cái tên thân thuộc là Thiếu Tá Ma đang đứng trước gương trong nhà vệ sinh nữ tầng ba, chỉnh lại cổ áo sơ mi trắng dưới chiếc áo khoác đồng phục.

Cô vừa được điều chuyển về Đội Điều tra Đặc biệt.

Một tay siết nhẹ dây đồng hồ, cô hít vào một hơi thật sâu.

Cánh cửa vừa được mở ra có một người phụ nữ bước vào, dáng cao, tóc đen dài được búi gọn, đồng phục chỉnh tề, bước chân dài dứt khoát.

Không cần giới thiệu gì dài dòng, ánh mắt mọi người đều bị thu hút về phía cô.

Lisa không phải là kiểu phụ nữ ưu mềm mại mà là cô toát lên vẻ khí chất của một người đã trải qua vô số nhiệm vụ sinh tử, nhưng đôi mắt cô...đôi mắt ấy lại mang nét tĩnh lặng đến kỳ lạ.

Cô quét ánh mắt đi quanh phòng rồi dừng lại một nhịp khi ánh nhìn chạm vào một nữ cảnh sát.

Không rõ vì sao, có lẽ vì ánh mắt của nữ cảnh sát đó, không tránh né như những người khác mà thẳng thắn, thậm chí còn hơi thách thức.

Cô khẽ nhướn mày: "Trung úy Park?"

Chaeyoung đứng dậy, nghiêm túc: "Có mặt tôi."

Park Chaeyoung - nữ cảnh sát cũng mới chuyển đến đây, đứng ngay ngắn trước bàn làm việc, trên bàn còn tập hồ sơ, mắt nhìn người đồng nghiệp mới bước vào.

Nàng ăn mặc gọn gàng, tóc buộc cao, ánh mắt nghiêm nghị nhưng không giấu được vẻ háo hức khi bước vào một chặng đường mới trong sự nghiệp.

Lúc gọi tên nàng, đôi mắt cô có nét sắc sảo nhưng không lạnh lùng, mà ngược lại toát ra sự điềm tĩnh và uy quyền khiến nàng lập tức đứng thẳng lưng hơn.

Cô gật đầu nhẹ.

"Tốt.

Tôi đã đọc qua hồ sơ của cô.

Cô lập công trong vụ truy bắt đường dây buôn vũ khí ở Quận 3.

Ấn tượng đấy."

Nàng hơi ngạc nhiên nhưng vẫn bình tĩnh đáp:

"Chỉ là làm đúng trách nhiệm của mình thôi."

"Cái cách cô bẻ tay đối tượng gọn gàng như vậy mà chỉ là làm đúng trách nhiệm thôi sao?"

Cô mỉm cười, nửa đùa nửa thật.

Một nụ cười hiếm hoi thoáng qua gương mặt nghiêm túc ấy.

Cô chỉ giao lưu với nàng vài câu rồi bắt đầu giới thiệu mình cho cả phòng.

"Tôi là Thiếu tá Lalisa Manoban, phụ trách chỉ huy Đội Điều Tra Đặc Biệt.

Từ hôm nay tôi sẽ làm ở đây, mong được mọi người giúp đỡ nhé."

Tất cả mọi người trong phòng đã nghe xong, rồi ngồi xuống tiếp tục làm việc.

Cô bắt đầu qua bàn của nàng, đưa cho nàng một tập hồ sơ mới.

"Tôi vừa được nhận vụ án 'Yongha Tower' và được đảm nhận việc làm này với cô, hy vọng cô có thể làm việc nghiêm túc."

"Rõ!"

- Nàng nhận hồ sơ, gật đầu chắc nịch.

Cô liếc nhìn nàng vài giây rồi quay về bàn làm việc.

Chiều hôm đó, tại hiện trường - tầng 17, Yongha Tower.

Vụ việc là một án mạng liên quan đến một doanh nhân giàu có, chết trong phòng họp bị khóa kín từ bên trong.

Không có dấu hiệu đột nhập, chỉ có dấu hiệu vật lộn và một cây bút ghi âm bị vỡ.

Nàng cuối người kiểm tra vết máu loang gần ghế nạn nhân, trong khi các kỹ thuật viên pháp y đang thu thập mẫu.

Nàng không ngừng ghi chú lại, ánh mắt di chuyển nhanh từ hiện trường đến sơ đồ bố trí phòng.

Sau khi hỏi vài câu ngắn gọn từ nhân viên tòa nhà, nàng quay về phía cô đang nói chuyện với phó phòng điều tra.

"Thiếu tá Ma, tôi nghĩ hung thủ là người quen biết nạn nhân.

Không có dấu hiệu cạy khóa, nhưng..."

- Nàng đưa một bức ảnh chụp dấu giày mờ in trên thảm.

Cô nhận lấy, ánh mắt đánh giá nàng nhanh hơn trước.

"Tiếp tục."

- Cô nói ngắn gọn.

"Vết giày này không khớp với bất kì ai trong danh sách khách đến ngày hôm đó, nhưng lại trùng khớp với một đôi giày từng bị kiện vì hành hung cách đây ba năm.

Tôi đang đối chiếu hồ sơ để xác định danh tính."

Cô mỉm cười rất nhẹ, một kiểu cười hiếm thấy trong công việc.

"Cô làm nhanh đấy."

Nàng hơi bất ngờ nhưng vẫn giữ được vẻ mặt bình tĩnh.

"Chỉ là tôi...thích phân tích chi tiết."

- Nàng đáp, mắt vẫn dáng vào hiện trường.

Cô im lặng một chút rồi nói:

"Tối nay tôi cần bản tóm tắt toàn bộ vụ án đến thời điểm hiện tại.

Nộp trước 9 giờ, có thể xử lý chứ?"

"Trước 8 giờ cũng được."

- Nàng đáp gọn.

Lần đầu tiên, cô bật cười nhỏ - tuy ngắn nhưng đủ khiến một kỹ thuật viên gần đó tròn mắt ngạc nhiên.

Cô vốn nổi tiếng là khó tính và hiếm khi thể hiện cảm xúc.

Cùng là bữa tối hôm đó - tại trụ sở.

Nàng vừa làm xong tài liệu được đem in ra kẹp trong hồ sơ và qua gõ cửa phòng chỉ huy.

"Vào đi."

Cô đang ngồi đọc báo cáo từ một nhóm khác nhưng khi nhìn thấy nàng cô liền đặt chúng sang một bên, xem đồng hồ.

"8 giờ kém 5.

Đúng như lời cô nói."

- Nàng đưa cho cô tập hồ sơ, cô cầm lấy, lật qua vài trang.

"Không rõ là cô được đào tạo từ đơn vị nào nhưng cách quan sát và phân tích của cô khá sắc bén.

Đội chúng tôi cần có những người như vậy."

Nàng cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một chút nhưng vẫn ráng giữ vẻ chuyên nghiệp.

"Cảm ơn, Thiếu tá."

Cô nhìn nàng giây lát rồi hỏi:

"Cô bao nhiêu tuổi?"

"Hai mươi bảy...Tôi có vào ngành trễ hơn người khác một chút."

"Không quan trọng, năng lực mới là điều quyết định."

Cô đứng dậy, đóng tập hồ sơ lại.

"Tôi không hay khen ai đâu.

Đừng để tôi thất vọng."

Nàng mím môi, cúi đầu nhẹ.

"Tôi sẽ không để Thiếu tá thất vọng đâu."

Cô đứng lại, quay lại nhìn đồng hồ, rồi nhìn nàng.

"Tan ca rồi, tôi mời ly cà phê."

🛎️
 
/𝑳𝒊𝒄𝒉𝒂𝒆𝒏𝒈/ 𝑳𝒐𝒚𝒂𝒍𝒕𝒚 (Lòng Trung Thành)
𝐂𝐡𝐚𝐩𝐭𝐞𝐫 𝟐 / Cảm giác gì đây?


"Tan ca rồi, tôi mời ly cà phê."

Sau một ngày dài căng thẳng với những cuộc họp, báo cáo và hiện trường, hầu hết nhân viên trong Cục cảnh sát đã về hết chỉ còn vài người trực đêm.

Cô đang đứng bấm máy pha cà phê, nàng đang ngồi ghế đá trong khuôn viên sau trụ sở.

Khuôn viên phía sau trụ sở nhưng được bao quanh bởi hàng cây cao và vài băng ghế gỗ đá.

Đêm nay trời mát, gió thổi nhẹ làm rung rinh những tán lá như tiếng thở dài.

Lúc này, cô đã cầm trên tay 2 ly cà phê là loại đen không đường mà cả cảnh sát văn phòng lẫn điều tra viên đều uống vì để tỉnh táo trong những đêm dài.

Cô nhìn quanh rồi mới thấy nàng.

"Chaeyoung!"

Nàng giật mình nhẹ, nhìn sang cô khựng lại trước dáng vẻ không còn áo khoác cấp bậc nghiêm nghị, chỉ còn chiếc sơ mi trắng xắn tay và một đôi mắt trông dịu hơn thường ngày.

"Xin lỗi vì để cô đợi nãy giờ."

Cô đưa cho nàng một ly cà phê ấm.

"Cảm ơn, Thiếu Tá."

Cô ngồi xuống hớp lấy một chút cà phê:

"Không cần phải kính trọng vậy đâu.

Đã tan ca rồi, có thể gọi tôi bằng chị cũng được."

Nàng hơi ngượng, quay nhìn xung quanh.

"Thật ra, tôi không thường rủ ai ra ngoài sau giờ trực đâu."

"Vậy...hôm nay có gì đặc biệt sao ạ?

- Nàng hơi nghiêng đầu, hỏi với nụ cười nhẹ.

Cô nhếch môi, không hẳn là cười.

"Tôi nghĩ cô là người đáng để nói chuyện ngoài lề, không chỉ là những gì nằm trong biên bản điều tra."

Nàng hơi bất ngờ, thầm nghĩ:

"Vậy là lần đầu gặp mặt mình đã được lòng người ta rồi sao?"

Nàng cũng có chút phấn khích:

"Vậy chị...muốn nói gì trước đây? hay em kể lí do em vào ngành này nhé?

Cô khẽ bật cười.

"Tên em là Park Chaeyoung, 27 tuổi, quê ở Úc.

Từng học đại học nghệ thuật nhưng bỏ ngang và đăng ký thi tuyển vào ngành Công An.

Không có người thân làm cảnh sát và cũng không theo truyền thống gia đình.

Đúng chứ?"

Nàng mở to mắt.

"Chị điều tra em hả?"

"không cần điều tra, hồ sơ cá nhân của các tổ viên tôi đều đọc hết mà."

Cô đáp rồi quay sang nhìn nàng với ánh mắt thẳng thắn, không có ý dò xét chỉ là một sự quan tâm rất kiểu Lisa: Trực tiếp và sắc bén.

"Lý do gì lại khiến một sinh viên nghệ thuật lại rẽ sang con đường...có nhiều bóng tối đến như vậy?"

Nàng khựng lại, không đáp trả ngay.

Nàng ngước mắt nhìn những tán cây đung đưa trước gió, rồi mới chậm rãi nói:

"Bởi vì em muốn bảo vệ những người vô tội, đáng thương ngoài kia."

Cô lại nhìn nàng lâu hơn, ánh mắt dần dịu lại.

"Có lẽ, tôi không nên hỏi như vậy."

"Chuyện đó cũng cũ rồi, không đáng để đem ra than thở."

- Nàng chỉ cười nhạt.

Giữa hai người là một khoảng lặng vừa đủ.

Không khó xử, không dư thừa.

Chỉ là khoảng không gian để hai tâm hồn từng bị tổn thương lặng lẽ hiểu nhau qua cái ánh mắt và câu nói ngắn ngủi.

Cô uống một ngụm cà phê rồi khẽ nghiêng đầu nhẹ nhìn nàng.

"Em có hay bị mất ngủ không?"

"Có chứ em bị hoài thôi, nhưng không phải vì ám ảnh mấy vụ án.

Mà...đôi lúc không thể không ngừng suy nghĩ được."

Cô gật nhẹ đầu chậm rãi, rồi đứng dậy vứt ly cà phê vào thùng rác gần đó.

"Nhà em ở đâu vậy?"

"Gần trường Đại học Seoul, hẻm thứ hai trước tạp hóa nhỏ Chipmunk ạ."

Cô suy nghĩ một lúc rồi đáp:

"Cũng gần, để tôi chở em về."

Nàng bất ngờ mà nhìn cô.

"Chị? cũng có xe riêng nữa sao?"

Cô phì cười nhẹ:

"Sao không chứ?

đã lớn từng này rồi, có gì mà tôi không có?"

Nàng cùng cô đi xuống hầm xe trụ sở, bên dưới chỉ còn 2 xe ô tô, 1 xe mô tô thể thao và vài xe tay ga khác.

Cô nhẹ nhàng bấm 2 cái, xe đã chớp đèn.

"OMG, chị ấy ngầu tới vậy luôn sao?!"

- Nàng thì thầm trong lòng mà có cảm giác kích thích một chút.

Cô đi qua bên tủ đồ cá nhân gần đó lấy ra hai cái nón bảo hiểm, 2 cái đen tuyền trông rất ngầu.

Nàng phải thốt lên nhẹ:

"Chị ở một mình mà lại có hai cái nón bảo hiểm sao?"

"Không, tôi ở cùng em gái, năm nay nó tròn 18, và nó cũng ít đi cùng xe với tôi vì nó không thích tiếng ồn."

Cô đưa nón cho nàng, rồi đội của mình vào.

Cô quay sang xe ngồi lên chờ nàng.

"Này sao vậy?

Đứng đờ ở đó mãi vậy?"

"Em...không biết đội nón này."

Nàng đi lại gần, cô cầm lấy nón nhẹ nhàng đội cho nàng, cảm giác tim của nàng lại đập mạnh và nóng nhẹ.

Cô đội xong kéo gạc chân cho nàng, sự tinh tế này lại khiến nàng rung động nhẹ.

"Bám chắc đấy nhé!"

Cô lái xe ra khỏi hầm, vì cô tập trung lái và lái nhanh nên không để ý, nàng đã ôm chặt mình đến vậy.

"Cảm giác này là sao đây nhỉ?!

Tim mình? như lại muốn đập lại nhịp đập đó?"

🌸

"

Sau này tớ sẽ làm cảnh sát để bảo vệ cho cậu."

"Vậy tớ sẽ luôn đợi cậu trở thành một cảnh sát giỏi đến bảo vệ cho tớ!"

"Tớ hứa với cậu!"

Trường Mẫu Giáo Sijin - 04/03

Ngày mà một mùa Xuân mới đang đến, cây Anh Đào nhỏ trong vườn nở hoa chào đón.

Có hai cô bạn đang ngoéo tay hứa nhau một điều gì đó, lời hứa hẹn khi xưa không biết khi nào mới thực hiện được.

Nhưng có lẽ bây giờ, người đó đã xuất hiện trở lại và đem lời hứa đến để thực hiện nó.

🌸

"Cảm ơn, chị...Lisa."

"Gì đấy? vừa gọi tên tôi sao?"

Cô vừa tháo nhẹ cái nón ra hất tóc vài cái cho chỉnh chu, nàng thì đơ người ra nhìn cô mãi.

"Mặt tôi, bộ có dính gì sao?"

"Ah, không...không có."

Cô kéo nhẹ nàng lại, để tháo nón ra, lúc này nàng lại có cảm giác đó liền có chút ửng đỏ nhẹ.

Đúng lúc, anh hàng xóm vừa đi ngang chọc ghẹo nàng.

"Ồ?

Nay em có bồ để chở về luôn sao?"

"Anh!

Đây...không phải...không!"

- Nàng ngượng ngùng quơ tay phản xạ ngay.

Cô cười nhẹ rồi nhìn nàng.

"Có thì nhớ ra mắt cho anh xem đó nha, anh đợi."

Nàng bị chọc ghẹo, đầu sắp thành núi lửa phun trào.

"Được rồi, thôi tôi về đây."

"Ừm, chị về cẩn thận.

Mà...chị chở cái nón không về sẽ bất tiện lắm đấy?

Để mai em đi taxi đem lên trả cho chị cho."

Cô nhìn cái nón rồi nhìn nàng, môi có nhếch nhẹ.

"Được, mai chúng ta gặp lại."

🛎️
 
/𝑳𝒊𝒄𝒉𝒂𝒆𝒏𝒈/ 𝑳𝒐𝒚𝒂𝒍𝒕𝒚 (Lòng Trung Thành)
𝐂𝐡𝐚𝐩𝐭𝐞𝐫 𝟑 / Đợi?


Tiếng báo thức reo lên lần thứ ba nhưng cô vẫn đang đứng trước gương, chỉnh lại cổ áo sơ mi trong trạng thái hơi lơ đãng.

Cô đã dậy từ sớm, rất sớm so với thói quen của một sĩ quan cấp cao thường đi làm sát giờ họp sáng.

"Chị nay đi sớm vậy?"

- Là em gái của cô hỏi vọng từ trong bếp, vừa phết mứt lên lát bánh mì.

"Ừ.

Có vài thứ cần phải giải quyết sớm ở trụ sở."

- Cô đáp gọn, vừa cài khuy áo cuối cùng, nhẹ giật lấy cái bánh trên tay em gái.

"Tối chị mua bánh cho, cảm ơn."

"Ơ?"

Cô vừa nhai vừa mặc áo khoác, xong mọi thứ cầm chìa khóa xe và rời khỏi nhà.

Ngày hôm nay, cô đã đi làm bằng con đường khác, một con hẻm còn phủ sương nhẹ, chỉ có tiếng quét sân của bà cụ đầu hẻm và tiếng chim ríu rít trên dây điện.

Cô tháo nón ra hất tóc gọn gàng, hóng lấy gió trời.

"Ở đây bình yên cứ như ở quê vậy."

Lúc này, một cô gái trẻ với mái tóc buộc gọn, tay xách túi, cầm cả ly cà phê còn đang uống dở và cái nón bảo hiểm.

Thường thì sáng nàng sẽ ra sớm nói chuyện với mấy bác hàng xóm trong lúc đợi xe.

Nhưng hôm nay lại khác, nàng vừa ra khỏi con hẻm nhỏ, ánh mắt nàng đã thấp thoáng thấy dáng cô.

Nàng đứng khựng lại, gần như sững sờ trong vài giây.

"Thiếu t-...Lisa?!"

Cô đã thấy và giơ tay ra hiệu cho nàng thấy.

Nàng chợt tỉnh, chạy ngay qua chỗ cô.

"Chị? sao...chị lại ở đây vậy?"

- Nàng chớp mắt liên tục, hơi lúng túng.

"Tôi, chỉ là tiện đường đi làm thôi."

Cô chỉ nhếch môi nhẹ, nhìn ly cà phê của nàng.

"Em không nên uống cà phê lạnh vào buổi sáng, lên trụ sở tôi mua cho em ly cà phê nóng."

Cô nhìn thôi cũng biết, nàng ấp úng đem bỏ ly cà phê đó rồi quay lại xe.

Cô vẫn cầm lấy cái nón đội lên cho nàng, nàng ngại ngùng vì mới sáng sớm thường các bác ở đây dậy rất sớm để uống trà đàm đạo trước nhà.

"Ah...ah thôi xong rồi!?"

- Nàng thầm nghĩ.

Cô cũng đội nón vào và bắt đầu khởi động xe.

"Bám chắc đấy nhé!"

07:30 - Trụ sở Cục cảnh sát

Khi hai người bước vào sảnh chính, tuy vẫn chưa nhiều người tới nhưng vài ánh mắt đã kịp lướt qua, trong đó có một cái liếc dài kèm theo tiếng huýt sáo nhẹ.

Nàng đã vội đi vào phòng làm việc trước, và bị chị đồng nghiệp Jennie cùng nhóm với nàng đang đứng cạnh máy photocopy mỉm cười:

"Oa...tới cùng lúc luôn ha?

Mới có ngày thứ hai đi làm mà đã có người đưa đón rồi cơ đó!"

Nàng giật mình nhẹ người, suýt nữa thì vấp phải thảm.

"Jennie unnie!"

- Nàng cười ngại, mặt dần đỏ bừng.

"Không phải như chị nghĩ đâu..."

- Nàng quay về bàn làm việc của mình ngay.

Cô vẫn giữ được gương mặt thản nhiên như không có chuyện gì, thậm chí còn lịch sự chào Jennie một cái trước khi bước thẳng về phía phòng làm việc riêng.

Nàng thì như muốn bốc hơi, đang trốn sau màn hình máy tính, còn Jen thì cười thích thú như bắt trúng tim đen của nàng.

Nàng vừa chú tâm làm việc được 10 phút, đang xem lại dữ liệu mới được gửi đến từ bên pháp y thì một ly cà phê nóng được đặt xuống ngay bên tay trái.

Nàng ngẩng đầu.

Cô nhìn nàng, tay cầm muỗng khuấy ly cà phê, gương mặt không biểu cảm như thể cả buổi sáng nay chưa từng có đoạn đối thoại riêng tư nào xảy ra.

"Không nên uống cà phê đóng hộp mãi được.

Thử cái này đi."

Nàng chớp mắt nhìn cô rồi cười, nụ cười nhẹ nhưng ánh lên sự cảm động không lời.

"Cảm ơn, Thiếu tá..."

Một lát sau, nàng vừa mới nhấp tiếp ngụm cà phê thì một thông báo từ hệ thống nội bộ hiện lên màn hình.

Nàng mở tệp tin đính kèm là hình ảnh từ camera an ninh phía sau 'Yongha Tower' vừa được đội kỹ thuật khôi phục.

Nàng nheo mắt.

Trong khung hình mờ tối, có bóng người đứng cạnh cửa thoát hiểm lúc 4 giờ sáng, thời điểm gần sát lúc nạn nhân được phát hiện.

Ánh mắt nàng dừng lại ở một vật nhỏ vừa phản chiếu ánh sáng mà người đó đánh rơi có vẻ như là móc chìa khóa kim loại.

Nàng bấm vào khung phóng to, rồi lập tức đứng dậy, cầm lấy ảnh in màu và bản trích xuất mới nhất.

Không nghĩ nhiều, nàng cầm lấy đi thẳng đến phòng cô để trình báo phát hiện này.

Nhưng...phòng làm việc của cô trống trơn, đèn tắt, không có ai cả.

Nàng lấy điện thoại ra gọi cho cô.

"Thuê bao quý khách vừa gọi...hiện không liên lạc được."

Nàng nhìn đồng hồ, cô chắc chắn không thể đi họp lúc này.

Nếu có, cũng sẽ báo lại cho ai đó.

Rõ ràng là cô đã tự đi ra ngoài.

Nàng nhíu mày, một suy nghĩ lướt qua đầu nàng.

- "Chắc chị ấy đang ở hiện trường đó rồi."

08:40 - Yongha Tower

Vì là chuyện quan trọng nên nàng phải bắt taxi tới ngay, chiếc taxi dừng lại trước ngõ nhỏ phía sau tòa nhà, nơi đường dẫn đến khu vực thoát hiểm mà hôm qua chưa được khám xét kỹ.

Nàng xuống xe, vội vã chạy vào lối hẹp.

Xa xa, nàng đã thấy bóng cô đang cúi người gần bụi cây cạnh bức tường, một tay đeo găng tay còn lại cầm đèn pin nhỏ soi kỹ nền đất.

"Thiếu tá Ma!"

- Nàng gọi lớn.

Cô ngẩng đầu lên, ngạc nhiên:

"Sao cô biết tôi ở đây?"

"Chị không nghe máy.

Tôi đoán được."

- Nàng vừa thở, vừa chìa tấm ảnh.

"Có thể hắn đánh rơi thứ gì đó ngay đây.

Tôi tới đưa cho chị bản khôi phục vừa được gửi đến trụ sở."

Cô nhìn lướt qua rồi gật đầu.

- "Tốt, rất tốt."

Cô định nói gì đó thêm thì đột nhiên khựng lại.

Nhìn quanh, từ góc sâu cuối con hẻm, một bóng đen thoáng vụt qua.

Cô lập tức quay lại chắn nàng, nói nhỏ:

"Chaeyoung, ở yên đây, tiếp tục thu thập dữ liệu."

Cô rút súng, chạy theo hướng cái bóng vừa thoáng qua.

Bước chân dồn dập vang lên trong con hẻm hẹp.

Tên đó quay đầu lại, cô chiếu đèn vào hắn.

Cô nhận ra ánh mắt hắn đúng như mô tả của nhân chứng: Sắc lạnh và hoang dại.

"Đứng lại!"

- Cô hét lớn.

Nhưng hắn vẫn cố chạy, băng qua khoảng sân nhỏ phía sau ngôi nhà cũ đã bỏ hoang.

Dưới chân là gạch đá lởm chởm, cỏ mọc um tùm.

Cô đuổi sát sau, ánh mắt không rời khỏi hẳn.

"Aiss! tên cảnh sát đáng ghét này!"

Tên đó quay nhìn tìm chỗ có góc khuất, chờ cô đến gần rồi hắn bất ngờ lao ra đẩy mạnh cô.

Theo lực đẩy của hắn, cô bị văng vào tường kính bên hông nhà.

ẦM!

KENG!

Tấm kính cũ nát vỡ tan, những mảnh vỡ rơi loảng xoảng, vài mảnh bén nhọn cứa qua cánh tay trái và ngay trán cô.

Cô loạng choạng gần như khuỵu gối.

Máu trên trán có vẻ đang chảy nhiều, nhưng cô cắn răng chịu đựng chống tay lên tường, lao đảo đứng dậy, mắt quét xung quanh tìm hẳn nhưng hắn chạy thoát được rồi.

"Chết tiệt thật!"

Cô thở gấp, tay rờ lên trán nhưng không than đau.

Ánh mắt cô vẫn sắc và không rời khỏi hướng chạy trốn.

Tiếng bước chân vội vã từ phía sau vang lên.

"Thiếu tá Ma!"

- Nàng hét lên, hoảng loạn khi thấy máu trên tay và trán cô.

"Chị bị thương rồi!"

Cô quay lại, cố giữ bình tĩnh.

"Không sao.

Chỉ là vết thương nhỏ thôi.

Cô đừng chạy tới gần, hắn có thể sẽ quay lại."

"Chị điên rồi sao?!

Đáng ra chị phải chờ tôi đi cùng chứ!"

Cô chỉ im lặng.

Nàng đỡ cô về chỗ có xe cảnh sát.

"Khi nãy cô đi bằng gì tới vậy?"

- Cô nhìn quanh cũng chỉ thấy một chiếc xe nên cũng đoán được.

"Lên xe đi."

"Nhiệm vụ khi nãy tôi giao cho cô sao rồi, gần đó có gì không?"

Trên đường về, nàng đã nói cho cô những gì mình đã thu thập được.

Nàng thì cứ lo cho vết thương của cô.

"Chúng ta quay về trước đi, em nghĩ vụ này chưa xong đâu.

Nhưng nếu chị cứ xông lên một mình như thế...tôi không đảm bảo là tôi chịu nổi nếu có xảy ra chuyện gì đâu."

Cô khựng lại, cười khẽ, không phải kiểu cười tự tin thường thấy mà là cười vì...cảm động.

"Được rồi, lần sau tôi sẽ đợi cô."

🛎️
 
/𝑳𝒊𝒄𝒉𝒂𝒆𝒏𝒈/ 𝑳𝒐𝒚𝒂𝒍𝒕𝒚 (Lòng Trung Thành)
𝐂𝐡𝐚𝐩𝐭𝐞𝐫 𝟒 / Một chút ganh tị?


Sau khi trở về từ cuộc rượt đuổi sáng nay, cô không nghỉ ngơi dù chỉ một giây.

Cô vào thẳng phòng làm việc, thay áo, sát trùng sơ qua vết thương rồi ngồi vào bàn như chưa có chuyện gì xảy ra.

Tay trái cô chỉ quấn sơ bằng băng cá nhân nó vẫn còn rỉ máu nhẹ, ánh mắt lạnh lùng vẫn đặt trên tập hồ sơ.

Ngoài cửa, nàng cũng loay hoay gõ máy, mắt thình thoảng liếc về phía phòng cô.

Nàng vẫn không yên tâm, dù cô cứng đầu và luôn thể hiện rằng mình mạnh mẽ điều đó nàng biết thừa, vết thương sau vụ kính vỡ không hề nhẹ như cô nghĩ.

Giờ nghỉ trưa - 12:15

Nàng vừa gõ xong chữ cuối của biên bản điều tra sáng nay, Jennie đi đến rủ nàng xuống nhà ăn ăn trưa cùng.

Nàng đồng ý và theo Jennie đi xuống, lấy đồ ăn rồi tìm bàn ngồi.

"Unnie, mình qua kia ngồi đi."

"Ngồi đâu?

À em muốn qua chỗ Thiếu tá Ma đúng không? sao mê người ta rồi hả?"

"Không có đâu! chỉ là em nói chuyện vụ án thôi."

- Nàng bưng khay cơm đến chỗ cô.

Lúc này, nàng vừa ngồi xuống.

Cô ngẩng nhẹ đầu, miệng vẫn đang nhai thức ăn.

"Thiếu tá Ma, em có thể nói chuyện về vụ án khi sáng không?"

Cô im lặng vừa ăn vừa nghe nàng nói:

"Chị nghĩ sao về hướng xử lý vụ này?

Hung thủ có vẻ khá liều lĩnh và có vẻ rất quen đường chạy trốn."

Cô nhai chậm, trầm tư:

"Tôi nghĩ có khả năng là người từng sống gần khu đó.

Hoặc...từng là người nhà của nạn nhân.

Tôi có vài người muốn hỏi riêng."

"Là ai vậy?"

Cô liếc nhìn nàng, với ánh mắt đầy tính toán:

"Jeon Sic, anh họ xa của nạn nhân.

Và em trai ruột của nạn nhân, Kim Saeng."

Nàng gật đầu ghi nhận, lúc này Jen khều nhẹ nàng:

"Này, nhìn thiếu tá có vẻ là một người từng bị tổn thương ha?"

"Ơ kìa!! sao chị lại nói như vậy chứ?"

Nàng hoảng mà muốn bịt miệng Jen lại.

"Thì đúng mà!! tay Thiếu tá đang bị thương kìa!"

Nàng nhìn lại tay cô đúng là vẫn còn vài vệt máu đỏ in trên áo.

"Thiếu tá..."

Nàng muốn chỉ cái áo của cô, thì cô có điện thoại nên xin đi trước.

"Này, sao cô ấy có vẻ lạnh lùng quá vậy?"

"Chị ấy vậy thôi, chứ..."

Nàng nhìn sang cô đang nghe điện thoại.

Cô vừa cúp máy xong liền quay lại đang đi về phía nàng.

Nàng vội quay lại ăn tiếp.

"Đại úy Kim, tôi cần chị giúp."

Cô vỗ nhẹ lên vai Jen, ánh mắt tin tưởng.

Jen nhai hết phần trong miệng rồi uống một ngụm nước.

"Còn tôi?"

- Nàng chợt nói vội, chưa kịp suy nghĩ.

"Tôi cần cô kiểm tra hai nghi phạm kia, lát nữa tôi họp xong tôi sẽ nói chuyện với cô."

Cô và Jen cùng nhau rời đi, đến văn phòng để nhận vụ án mới, giao cho Jen và cùng làm với nhau.

13:45 - Hiện trường vụ án mới.

Chiếc xe chuyên dụng dừng lại trước một khu nhà tái định cư trong giai đoạn sửa chữa dang dở, ở ngoại ô phía Tây thành phố.

Vài chiếc xe cảnh sát khác đã có mặt từ trước, hiện trường được giăng dây, người dân tụ tập phía ngoài với ánh mắt hoang mang.

Cô bước xuống xe cùng Jen, không khí nơi đây phảng phất mùi ẩm mốc, bụi vữa và máu.

Một nhân viên pháp y báo cáo nhanh:

"Vụ án xảy ra khoảng 3 tiếng trước.

Nạn nhân là một người phụ nữ khoảng 30 tuổi, sống một mình.

Không có dấu hiệu trộm cắp."

Cô cau mày, tiến vào trong.

Căn phòng tối, kín chỉ có ánh đèn của đội điều tra tuy vẫn có chút ánh sáng của ban ngày.Thi thể nằm gọn trong một góc phòng tắm, bị bóp cổ, đầu đập vào bồn rửa mặt.

Trên sàn là vết chân bùn chưa khô, kèo dài đến cửa sau.

Jennie lặng lẽ ghi chép, ánh mắt nhìn khắp nơi quan sát.

Jen chỉ vào bức vách gần đó:

"Có vết dấu tay, có vẻ bị tên hung thủ lôi đi."

Cô nhìn theo, suy nghĩ.

Cô bước ra hành lang hẹp bên hông căn hộ.

Khi đang quan sát nền xi măng, một tia bóng đen lướt qua cuối đường.

Rất nhanh, nên nhìn như chớp thoáng.

Nhưng cô cũng kịp nhìn.

"Không lẻ? là cùng một người."

Cô cũng nghi ngờ mà đi ra phía đó, nhưng không có gì.

Jennie từ trong chạy ra, đưa cho cô một vật vừa mới tìm thấy được.

"Cái này tôi vừa tìm thấy trong góc dưới chân bồn."

Jennie đưa cho cô một cái móc chìa khóa hình chiếc rìu nhỏ bằng kim loại.

Cô cầm lấy, mắt mở lớn, não không ngừng nghĩ đến chuyện hồi sáng.

"Không xong rồi, có thể đây là án mạng liên hoàng, nhưng tôi không chắc.

Đại úy Kim, tôi cần cô ở lại thu thập thêm, tôi cần về trụ sở gấp."

Jennie gật đầu, cũng hơi khẽ rùng mình.

Cô cũng đứng lại vài giây căng dặn thật kĩ.

"Và nếu như đúng như lời tôi đoán thì thủ phạm có lẽ vẫn đang dò xét các hiện trường, hắn sẽ quay lại, hắn muốn khiêu khích cảnh sát chúng ta.

Có gì cô nhớ cẩn thận."

Sau đó cô nhanh chóng quay chóng quay về trụ sở, trên đường về khá là xa nên cô đã gọi cho nàng báo cáo thêm dữ liệu cho nàng làm trước rồi cô về sẽ làm tiếp.

16:23 - Trụ sở Cục Cảnh sát

"Nếu như vậy là tính mạng người dân đang bị đe dọa!"

- Nàng nhạc nhiên, mắt mở to.

"Bây giờ phải khoanh vùng đối tượng trước, lí do tại sao hắn lại muốn giết những người này chứ?"

Cô nhìn cái bảng vừa vẽ ra để nối các vụ, nghi phạm lại với nhau.

Nó làm cho cô quay vòng vòng suốt cả buổi tối.

Vì cô phải vừa nghĩ ra cách giải quyết vụ này còn phải phê duyệt nhiều việc quan trọng nên cô đã uống 5 ly cà phê tính cả buổi sáng.

Chỉ có như vậy cô mới tỉnh táo được.

🛎️
 
/𝑳𝒊𝒄𝒉𝒂𝒆𝒏𝒈/ 𝑳𝒐𝒚𝒂𝒍𝒕𝒚 (Lòng Trung Thành)
𝐂𝐡𝐚𝐩𝐭𝐞𝐫 𝟓 / Chăm sóc


Đồng hồ chỉ 22:01.

Căn phòng làm việc của tổ điều tra đặc biệt vẫn còn sáng đèn và trên bàn là vô số hồ sơ, ảnh hiện trường, các mẫu vật chứng chưa xác định.

Cô ngồi tựa lưng vào ghế, tay cầm ly cà phê thứ năm trong đêm, mắt vẫn dán vào tấm bản đồ phân bố các vụ án.

Nàng vừa bước vào phòng, đặt nhẹ thêm bộ hồ sơ xuống bàn.

"Chị uống nhiều cà phê quá rồi đó?"

- Ánh mắt nàng có chút gì đó hung dữ nhẹ.

Cô lơ đãng trả lời:

"Không uống thì tôi sẽ chịu không nổi."

Dưới mát cô đã có quầng thâm nhạt, tóc xõa lòa xòa hai bên thái dương.

Cô không rõ rằng mình đã ngồi bao lâu, chỉ biết đầu óc vẫn quay cuồng với hàng loạt nghi vấn: 'Các vụ án có điểm trùng hợp nào?

Móc khóa?'

Một lát cô lại nhìn đồng hồ, chợt thấy thời gian trôi qua quá nhanh.

Cô ngả người vào ghế, đặt tay lên trán.

Nàng đặt hai tay lên bàn, chăm chú nhìn cô:

"Chị nghĩ gì về vụ án mới hôm nay?"

Cô khẽ nhắm mắt chút.

"Có thể là hắn, đều dùng một cách thức ra tay, dùng dấu vật giống nhau.

Nhưng...quá liều lĩnh, hắn để lại những dấu vết rõ ràng hơn, như thể...hắn muốn cảnh sát chúng ta biết là hắn."

"Thách thức cảnh sát?"

- Nàng nhíu mày.

Cô cười mệt.

"Có vẻ vậy nhưng nếu thật là hắn, đây không còn là kẻ giết người đơn độc.

Hắn đã chuẩn bị kĩ, chuẩn bị người.

Và hắn biết...tôi sẽ đuổi theo tới cùng."

Giọng cô khàn đặc, sự tỉnh táo mài mòn bởi sự lo lắng.

Nàng thở nhẹ:

"Chị nên về nghỉ đi, em ở lại hoàn thiện nốt báo cáo cho."

Cô do dự rồi cũng bị thuyết phục, tranh thủ nghỉ một chút, cho nàng làm xong báo cáo.

Cô tiếp tục chủ động chở nàng về, có vẻ là nàng cũng quen với việc này luôn rồi.

"Chị lái cẩn thận nha, chị mà đâm vào cột đèn thì em cũng tiêu theo đó."

Cô cười, vẫn tập trung lái.

Chở nàng tới hẻm như mọi khi, tạm biệt xong thì cô cũng sực nhớ là chưa mua bánh cho em gái.

Cô tra bản đồ thì giờ này tiệm bánh nghỉ hết rồi, cô thở dài đành tấp vào cửa hàng tiện lợi gần đó vì không thể không mua gì cho em gái được.

Cô tấp vào một cửa hàng tiện lợi gần nhà, cô cúi xuống chỗ những ánh đèn huỳnh quang sáng nhạt chiếu lên kệ bánh, cô lựa vài cái bánh nướng hạnh nhân món mà em gái cô thích.

Sau đó cô có đi vòng vòng để xem có mua thêm gì không.

Cô bây giờ nhạy cảm với những gì lấp ló qua.

Cô theo đó mà ngẩng đầu lên, thấy một thằng nhóc tầm tuổi vị thành niên mặc áo hoodie đen, mái dài che cả mắt đang vội nhét gói mì ly vào balo.

Nó còn liếc mắt nhìn quanh nhưng sơ suất khi bước ngang qua cô.

Cô lập tức nắm cổ tay nhóc đó, giọng lạnh như băng:

"Để balo đó xuống mau."

Thằng nhóc đứng yên lại, người như rung nhẹ, một giây sau nó mới bắt đầu phản kháng.

Cô phản xạ ngay, nắm chặt cổ tay nó bẻ nhẹ lên trời.

Thằng nhóc vì đau mà la lên ing ỏi van xin.

"Tôi chỉ đói thôi mà, tại sao chứ!!"

Cô buông tay, nắm nhẹ cổ áo nó:

"Muốn biết tại sao thì tự nhìn lại cái balo của nhóc!"

Thằng nhóc vẫn cố giãy dụa la làng.

Nhân viên cửa hàng thấy định gọi cho cảnh sát nhưng cô đã nhanh lấy thẻ:

"Để tôi xử lý."

Cô kéo balo thằng nhóc ra để xuống đất và đưa nó ra khỏi cửa hàng để nói chuyện.

Cô nhìn kỹ lại toàn thể thằng nhóc dáng vẻ của thiếu niên mà ăn mặc có hơi rách, mắt hằn tơ máu, tay đầy vết trầy xước.

"Nhóc không có nhà ở à?"

"Tôi...không."

"Nhóc định sống như vậy tới khi nào?"

Thằng nhóc im lặng, không dám đối mặt với cô.

"Nhóc cần bao nhiêu tiền?

Tôi cho nhóc tiền mua đồ ăn còn lại phải tự kiếm chỗ ở.

Có khó khăn việc kiếm nhà thì tìm cảnh sát họ sẽ giúp nhóc."

Cô lấy trong ví ra vài tờ rồi đưa cho nhóc, nhóc thấy cô đang dịu xuống nhưng vẫn rụt rè nhận lấy.

Nhóc cầm được liền vào trong thanh toán, xong chạy đến gần cô cúi đầu 90 độ chuẩn chỉnh cảm ơn cô rồi mới đi.

Khóe môi cô nhếch nhẹ nhìn theo bóng lưng nhóc, cô cảm thấy nhẹ lòng vì có lẻ mình vừa giúp được một tương lai của một thằng nhóc đang tuổi trưởng thành.

Về đến nhà thì cũng đã 2 giờ sáng.

Cô vừa mở khóa thì cửa có vẻ vẫn chưa khóa từ bên trong.

Có cô em gái đang ngồi phòng khách, tóc thả ra, đắp chăn, mắt đỏ hoe vì hơi buồn ngủ.

"Em vẫn còn thức sao?"

- Cô nhẹ giọng sợ đúng lúc em ngủ gục.

Em gái nhìn sang, bỏ chăn:

"Chị về rồi á?!

Em đợi chị nãy giờ."

Cô mỉm cười đưa túi đồ lên cho em xem:

"Chị có mua cho em tí bánh đây, vì chuyện chưa xử lí xong nên chị về hơi trễ."

Em gái vui mà đi tới cầm lấy túi đồ, sang bàn ăn:

"Chị có uống nhiều cà phê không nhỉ? cả người như sắp thành cây cà phê rồi đó."

Cô ngồi xuống ghế ngả người:

"Em ngửi thấy hả?

Chị mệt quá, vụ án này có vẻ căng đây có thể là giết người hàng loạt."

Em gái cô đó giờ nghe cô xử lý mấy vụ án này cũng nhiều nên cũng không mấy ngạc nhiên:

"Chị lên nghỉ ngơi xíu đi, cô cảnh sát mà cứ tỏ ra mạnh mẽ nhưng bên trong lại yếu đuối thì em cũng không cần đâu!"

Cô cũng cười nhẹ mà nghe theo lời em gái:

"Ừm, em ăn đi rồi mai lăng xuống lầu.

Ăn khuya nhiều cũng không tốt đâu!"

Cô phải chọc em gái cô một cái cô mới chịu được.

Cô sửa soạn tắm rửa xong thì mau lên giường ngủ ngay vì đã thấm mệt.

🛎️
 
/𝑳𝒊𝒄𝒉𝒂𝒆𝒏𝒈/ 𝑳𝒐𝒚𝒂𝒍𝒕𝒚 (Lòng Trung Thành)
𝐂𝐡𝐚𝐩𝐭𝐞𝐫 𝟔 / Manh mối mới


Ánh sáng mỏng manh của buổi sáng sớm xuyên qua rèm cửa, chiếu nhẹ lên khuôn mặt đang còn lấm tấm mồ hôi của cô.

Cô vừa tỉnh giấc sau một đêm mệt mỏi, trên trán vẫn còn vết thương nhỏ do những mảnh kính hôm trước để lại.

Khi cô vừa chuẩn bị xong và bước ra cửa phòng, cô bỗng khựng lại.

Ngay trước cửa là một hộp sơ cứu đã được đặt ngay ngắn, bên trên là một mảnh giấy nhỏ với nét quen thuộc:

"Em thấy vết thương chị vẫn còn chảy máu và chị còn bị nhức đầu...giữ sức khỏe nha."

Cô lặng người vài giây, đôi môi cong lên thành nụ cười dịu dàng, thứ cảm xúc hiếm hoi trên khuôn mặt thường ngày luôn lạnh lùng và nghiêm nghị.

Cô cầm lấy hộp sơ cứu, quay vào phòng sơ cứu vết thương rồi dán băng cá nhân lại.

Dù là cảnh sát, đã quá quen với những vết thương trầy trụa nhưng hôm nay, cô lại thấy như được chữa lành từ sự quan tâm của em gái.

Chỉnh lại quân phục rồi bước xuống bếp, mở tủ lạnh và hâm nóng lại bữa sáng.

Khi em gái cô bước xuống còn chưa kịp ngưng ngáp thì đã bật cười.

"Chị dùng luôn cái băng của em đó hả?"

Cô bưng đồ ra bàn:

"Ừ.

Cảm ơn cô y tá nhỏ."

Cả buổi sáng trôi qua trong sự yên bình hiếm hoi của hai chị em.

"Chị, bạn em bảo thấy chị hay chở cô cảnh sát nào đó đi làm? có đúng không vậy?"

Cô đang uống nước thì sặc nhẹ, nhìn đồng hồ:

"Không, đó chỉ là đồng nghiệp thôi cùng đi làm nhiệm vụ ấy mà.

Thôi giờ chị phải đi làm rồi, tối gặp lại em nhé!"

Cô vội vàng chạy trốn trước kẻo em lại hỏi mình.

Cô vẫn như thói quen đó, lái tới con hẻm nơi nàng ở.

Vừa đến nơi cũng cùng lúc nàng từ trong hẻm đi ra, mái tóc đen bay trong gió.

Nàng cũng bất ngờ khi thấy cô vẫn đợi ở đó, nụ cười bất giác nở trên môi.

"Chị lại qua đây nữa sao?"

- Giọng nàng đầy trìu mến nhưng vẫn xen chút lo lắng - "Nhưng vai chị thế nào rồi?"

Cô mím môi, gật đầu:

"Ổn rồi.

Chúng ta đi thôi, hôm nay sẽ có vài nghi phạm mới cần làm việc đó."

Nàng nhìn cô cười nhẹ rồi đội mũ leo lên xe.

Cô nhanh chóng lái đến trụ sở.

Hôm nay có buổi điều tra kéo dài vài tiếng, sau đó họ đến gặp vài người có liên quan giữa hai vụ án giết người.

Cô ngồi đối diện với một người đàn ông khoảng ba mươi lăm tuổi, tên Han Kyutae từng có tiền án trộm cắp và hành hung.

Nàng đứng phía sau, đặt vài tập hồ sơ lên bàn, ánh mắt quan sát từng phản ứng nhỏ của nghi phạm.

"Anh Han Kyutae, lúc 8 giờ 45 phút tối hôm qua anh đã ở đâu và làm gì?"

- Cô mở lời

Kyutae cười nhếch môi, gác tay sau ghế, thái độ:

"Tôi ở nhà, coi TV.

Có sao không?"

Cô đẩy một bức ảnh ra trước mặt hắn, một camera ghi hình một người có dáng rất giống hắn ở gần khu hiện trường.

"Vậy anh giải thích dùm tôi, tại sao camera gần hiện trường lại ghi được hình một người rất giống anh, lúc 8:52?"

Kyutae nhìn ảnh, khựng lại một chút, mắt đảo qua rồi lập tức cười nhạt:

"Tôi không biết.

Có thể ai đó nhìn giống tôi?

Cảnh sát thì không nên nói suông được mà chỉ dựa vào một cái bóng đấy thôi chứ?"

Nàng ngồi xuống bên cạnh cô, mở hồ sơ:

"Chúng tôi biết anh từng làm bảo vệ tại tòa nhà Yongha Tower, đúng chứ?

Anh bị sa thải vì hành vi bạo lực với khách thuê cách đây hai năm."

"Chuyện đó không liên quan gì đến vụ này."

- Kyutae chau mày

"Có liên quan chứ.

Một vật chứng ở hiện trường vụ án tối qua, một chiếc móc khóa bằng đồng khắc chữ YT-014 là mã khu căn hộ cao cấp ở tầng 14 của Yongha Tower.

Và trùng hợp thay, hồ sơ ghi anh từng trực ở tầng đó trong suốt sáu tháng."

Kyutae bắt đầu có dấu hiệu lắp bắp, đổ mồ hôi:

"Tôi...tôi làm gì biết mấy cái đó rơi ở đâu.

Tôi nghỉ việc từ lâu rồi."

"Kỳ lạ là, vật chứng tương tự cũng xuất hiện ở vụ án ba ngày trước.

Và anh, cũng có mặt gần khu vực đó?"

- Cô nhìn chằm chằm vào hắn

Nàng nhẹ nhàng chen vào:

"Nếu anh hợp tác ngay lúc này, còn có thể coi là nhân chứng hoặc trung gian.

Nhưng nếu anh tiếp tục che giấu, chúng tôi sẽ xin lệnh khám xét nơi ở và điện thoại của anh ngay lập tức."

Cuối cùng, Kyutae thở dài, đưa hai tay lên gãi đầu:

"Tôi có thấy một gã.

Nhưng tôi không biết tên hắn chỉ nhớ hắn có một hình xăm nhỏ phía sau cổ...giống như chữ S hoặc rắn gì đó, khó thấy vì hắn luôn mặc áo cổ cao."

Cô và nàng cùng ghi chú lại.

"Chúng tôi sẽ xác minh lời nói của anh.

Nếu phát hiện anh giấu giếm điều gì hay dính liếu trực tiếp thì anh biết hậu quả thế nào rồi đó."

Sau hơn nửa ngày làm việc căng thẳng trời cũng gần tối, cả hai định quay về thì cô nhận được tin lại có một vụ tấn công mới xảy ra rất gần vị trí họ đang đứng.

Cô và nàng lập tức đi tới.

Vừa đến, cô ngẩng đầu quan sát khu vực quanh hiện trường tim cô khựng lại.

Một bóng đen...lướt qua trong tầm mắt.

Dáng người đó, bước chân đó rất giống cái tên cô từng rượt ở Yongha Tower.

"Trung úy Park!

Mau gọi xe cấp cứu, tôi sẽ đuổi theo hắn!"

- Cô nói lớn rồi lao người về hướng bóng đen vừa mất hút.

Tên đó như thể đã quen đường xá, liên tục dùng mọi thứ chắn đường cô từ thùng rác, giàn giáo, thậm chí một xe máy xuýt bị tông ngã.

Cô vẫn lao lên, kiên trì, máu trong người cô như đang sôi sục.

Ở một con hẻm cụt, cô cuối cùng cũng dồn được hắn vào góc.

Cô lao tới, chuẩn bị khống chế thì hắn bất ngờ rút dao một con dao dài và sắc.

Cô thoáng khựng lại rồi nhanh chóng lùi ra thủ thế.

Hắn lao tới chém, cô né được.

Nhưng sau một loạt ra đòn, cô bị một vết chém lướt vai máu bắt đầu chảy nhẹ.

Cô nghiến răng phản đòn, đẩy mạnh hắn vào tường tay nắm chặt khẩu trang hắn đang đeo.

"Mau khẩu trang ra!"

- Cô gào lên nhưng hắn vẫn giẫy dụa đạp cô ngã nhẹ rồi nhân lúc cô chưa đứng vững hắn vùng chạy đi.

Cô cố gắng đứng dậy, chạy theo.

Hắn đang cà nhắc nhưng vẫn ráng bỏ chạy thật nhanh.

Ở khúc cua ngã ba, bất ngờ một chiếc xe ôtô của dân thường tông trúng hắn!

Hắn lăn vài vòng dưới đất, đầu đập nhẹ xuống gạch rồi lồm cồm bò dậy tập tễnh chạy tiếp trước khi người lái xe kịp định hình.

Cô đứng đó, mồ hôi đẫm trán tay vẫn ôm lấy vai đầy máu hơi thở dốc nặng.

Cô nhìn về hướng hắn biến mất, lòng sục sôi.

"Tên này...không phải chỉ là giết người ngẫu nhiên...Hắn đang có kế hoạch.

Và hắn biết mình đang theo dõi.

Chết tiệt thật!"

Sau đó cô dần quay trở lại chỗ mà hung thủ đã gây án, nghe tiếng còi xe cấp cứu và ánh đèn chớp quanh của xe cảnh sát.

"Thiếu tá Ma! cô đây rồi, cô ổn chứ?"

- Nàng thoáng nhìn tổng thể cô, cô chỉ từ từ đi đến chỗ xe cứu thương và chữa trị.

"Cô đã điều tra được gì rồi?"

- Mặt cô vẫn nghiêm túc như không màn tới vết thương trên vai.

"Tôi thấy được rằng hành vi mà hắn ra tay trong các vụ án đều giống nhau nhưng nếu nối các vụ án lại thì tất cả nạn nhân đều là phụ nữ."

Cô nhíu mày không biết vì đau hay vì vụ án, sau khi băng bó xong cô khẽ lên xe tuần tra đợi nàng lên nhưng không rõ ý của cô nên nàng mãi nhìn cô.

"Mau lên chúng ta phải quay về trụ sở để bàn bạc."

🛎️
 
/𝑳𝒊𝒄𝒉𝒂𝒆𝒏𝒈/ 𝑳𝒐𝒚𝒂𝒍𝒕𝒚 (Lòng Trung Thành)
𝐂𝐡𝐚𝐩𝐭𝐞𝐫 𝟕 / Nhân vật mới?


Buổi sáng hôm đó, không khí trong trụ sở cảnh sát trầm lắng lạ thường.

Cô vẫn khoác chiếc áo sơ mi tối màu, băng gạc trên vai hơi lộ ra khi cô cử động mạnh.

Vết thương tối qua không nặng đến mức nguy hiểm, nhưng máu vẫn còn rỉ ra, khiến nàng cảm thấy hơi khó chịu trong lòng.

"Thiếu tá Ma...có chắc là nên tiếp tục làm việc ngay hôm nay không?

Ít nhất chị cũng phải nghỉ vài hôm chứ."

- Nàng vừa sắp xếp hồ sơ vừa liếc nhìn sang.

Cô nhấp một ngụm cà phê, giọng bình thản:

"Tôi ổn.

Không phải lần đầu gặp mấy chuyện này.

Nghỉ ngơi cũng chẳng giúp vụ án tiến triển đâu."

Nàng khẽ mím môi, muốn cãi lại nhưng lại thôi.

Nàng biết cô luôn cứng rắn như thế nhưng trong ánh mắt rõ ràng là có chút mệt mỏi.

Cả buổi sáng, hai người tập trung rà soát tìm manh mối mới.

Một số hàng xóm quanh khu nạn nhân khai rằng.

Vài ngày gần đây, họ thường xuyên thấy một người đàn ông cao gầy, mặc đồ đen kín mít xuất hiện quanh khu vực vào lúc nửa đêm.

Điều đáng chú ý là hắn luôn cúi thấp đầu như né tránh, đội mũ lưỡi trai và...có thói quen sờ sau cổ như thể chỗ đó có gì ngứa ngáy.

Manh mối này khiến cô và nàng lập tức nhớ đến lời khai của Han Kyutae về hình xăm chữ S phía sau gáy.

"Vậy là trùng khớp rồi..."

- cô khẽ gõ tay xuống bàn, mắt sáng lên.

- "Tên này đang lộ diện nhiều hơn.

Cứ tiếp tục gây án, hắn sẽ có sơ hở."

"Nhưng còn Jeon-Sic và Kim Saeng thì sao?

Cả hai vẫn nằm trong diện tình nghi."

Cô gật đầu lấy ra hai tập hồ sơ:

"Jeon-Sic có quan hệ họ hàng với nạn nhân, từng vay mượn tiền bạc rồi bị cắt đứt liên lạc.

Kim Saeng thì... em trai thất nghiệp, có khả năng căm ghét chị mình vì chuyện gia sản.

Nhưng cả hai đều cố tình nói dối, tức là hoặc họ giấu hung thủ, hoặc họ chính là một phần trong trò chơi này."

Không khí càng lúc càng căng.

Đến trưa, cô bất giác thấy vết thương trên vai rát buốt, máu thấm qua băng gạc.

Nàng lập tức phát hiện, hốt hoảng:

"Thiếu tá! máu có vẻ chảy nhiều hơn rồi!

Không thể cứ để thế này được, tôi sẽ đưa chị đến bệnh viện."

Cô khẽ chau mày định từ chối nhưng ánh mắt nghiêm nghị của nàng khiến cô chùn lại.

Cuối cùng, cô cũng gật đầu, để mặc cho nàng đưa mình ra xe.

Tại bệnh viện, không gian trắng tinh khôi trái ngược hẳn với sự hỗn loạn của những vụ án.

Cô ngồi yên trên giường cấp cứu, áo sơ mi đã cởi bỏ một bên vai để y tá thay băng.

Nàng đứng cạnh, tay nắm chặt túi xách mắt không rời khỏi cô một giây nào.

"Có...đau lắm không?"

- Nàng hỏi nhỏ

"Em lo cho tôi nhiều quá đấy.

Vết thương này thì ăn thua gì chứ?..."

- Cô bật cười

"Lo chứ?

Chị không lo thì...tôi sẽ lo chứ"

Câu nói bất chợt khiến cô khựng lại.

Trong đôi mắt nàng như ánh lên sự chân thành lo lắng khác hẳn sự thờ ơ giả vờ thường ngày.

Trái tim cô thoáng rung động nhưng cô vội quay mặt đi giả vờ nhìn y tá đang dọn dụng cụ.

Ngay lúc ấy, một giọng nói quen thuộc vang lên từ ngoài cửa:

"Lisa?"

Cả cô và nàng đồng loạt quay lại.

Đứng đó là Sohee, đồng nghiệp cũ và cũng từng là người yêu cũ của cô.

Chị ấy mang theo bó hoa nhỏ, ánh mắt bất ngờ xen lẫn chút trách móc.

"Chị đi thăm bệnh mà vô tình thấy tên? không ngờ lại là em..."

- Sohee liếc nhanh sang nàng, khẽ nhíu mày.

Không khí trong phòng bỗng trở nên ngột ngạt.

Nàng thoáng lúng túng, vội đứng dậy nhường ghế.

Cô khẽ ho, cất giọng:

"Sohee, em cảm ơn vì đã ghé nhưng chị không cần lo quá đâu.

Tôi ổn."

Sohee tiến lại gần, ánh mắt vẫn dán chặt vào cô, dịu dàng:

"Lúc trước em cũng từng nói thế nhưng lần nào cũng gánh hết vào người.

Tôi vẫn...không thể không lo cho em được."

Nàng đứng bên cạnh nghe từng lời từng chữ tim khẽ nhói.

Một cảm giác khó tả dâng lên trong lòng vừa khó chịu, vừa bất an?

Cô nhận ra không khí căng thẳng, liền cắt ngang:

"Sohee, tôi rất biết ơn tấm lòng của chị.

Nhưng giờ tôi có đồng đội kề bên rồi.

Chị về nghỉ đi, tôi còn rất nhiều việc phải xử lý."

Sohee thoáng sững người ánh mắt khẽ xao động khi nhìn nàng.

Sau cùng, chị ấy gật đầu để bó hoa xuống bàn rồi rời khỏi phòng bóng lưng toát lên sự tiếc nuối.

Cửa vừa khép lại nàng quay sang cô, khẽ hỏi:

"Chị...và chị ấy từng là...?"

Cô im lặng vài giây, rồi đáp gọn:

"Ừ.

Nhưng mà chuyện cũng cũ rồi."

Nàng khẽ gật nhưng lòng vẫn gợn sóng.

Cô liếc sang, bắt gặp nét mặt buồn buồn ấy, bất giác cười nhẹ:

"Cô ghen sao?"

"Gì chứ?!

Sao tôi phải ghen chuyện của chị!" — Nàng đỏ mặt, vội quay đi.

Cô bật cười thành tiếng vai hơi đau nhưng ánh mắt lại dịu hẳn.

Giây phút đó không cần lời nói nhiều cả hai đều ngầm hiểu, khoảng cách giữa họ đang dần rút ngắn lại.

4:32 PM

Sau khi cô được băng bó xong, hai người quay về trụ sở.

Báo cáo mới cho biết, hàng xóm quanh nhà Jeon-Sic khai rằng hắn thường đi về khuya, có những đêm biến mất hàng giờ liền.

Trong khi đó, Kim Saeng lại đột ngột chuyển chỗ trọ, không để lại địa chỉ cụ thể.

Cô siết chặt hồ sơ trong tay, mắt lóe lên tia kiên định:

"Chúng ta càng đi sâu, càng thấy những mối liên hệ chằng chịt.

Nếu thật sự có kẻ giết người hàng loạt, hắn chắc chắn đã theo dõi từng bước của chúng ta."

Nàng nhìn cô, vừa lo lắng vừa tin tưởng.

Nàng biết, con đường phía trước sẽ càng nguy hiểm nhưng giờ đây bên cạnh cô, nàng không còn sợ hãi như trước nữa.

Ngoài trời, bóng tối dần buông.

Cuộc chiến giữa cảnh sát và kẻ sát nhân bí ẩn mới chỉ bắt đầu...

🛎️
 
/𝑳𝒊𝒄𝒉𝒂𝒆𝒏𝒈/ 𝑳𝒐𝒚𝒂𝒍𝒕𝒚 (Lòng Trung Thành)
𝐂𝐡𝐚𝐩𝐭𝐞𝐫 𝟖 / Bức thư khiêu khích


Trời đêm phủ xuống thành phố bằng một lớp sương mờ mịt.

Tiếng còi xe cảnh sát xé toạc không khí tĩnh lặng, báo hiệu một tội ác mới vừa xảy ra.

Trong con hẻm nhỏ ở quận Gangnam, ánh đèn nhấp nháy chiếu xuống thi thể một người phụ nữ nằm bất động.

Xung quanh hiện trường, vệt máu đỏ kéo dài như thể nạn nhân đã cố gắng bò đi trong vô vọng trước khi trút hơi thở cuối cùng.

Nàng nắm chặt cuốn sổ trong tay, mặt tái nhợt.

Dù đã trải qua nhiều vụ án cảnh tượng này vẫn khiến trái tim nàng nhói lên.

Cô thì khác ánh mắt sắc lạnh bình tĩnh bước vào vùng phong tỏa.

Một tấm giấy nhỏ được dán ngay trên ngực nạn nhân.

Cô đeo găng tay cúi xuống nhẹ nhàng gỡ nó ra.

Hàng chữ run rẩy nhưng rõ ràng hiện lên dưới ánh đèn pin:

"Các người càng đuổi theo, tôi càng giết.

Lần tới...có thể là một trong số các người!"

Nàng đứng sau cô, vô thức siết chặt bàn tay.

"Hắn...hắn đang muốn khiêu khích thẳng mặt chúng ta."

- Giọng cô nghẹn lại.

Cô nheo mắt gấp mảnh giấy bỏ vào túi vật chứng.

"Hắn muốn chúng ta mất bình tĩnh, hành động theo cảm xúc thay vì lý trí.

Mọi chuyện như vậy thì tôi càng không thể để hắn đạt được mục đích."

Một sĩ quan cấp dưới chạy đến báo cáo:

"Thưa Thiếu ta Ma, cấp trên đã yêu cầu điều thêm người.

Đây không còn là vụ án đơn lẻ nữa.

Cả đội đặc nhiệm cũng sẽ phối hợp."

Cô gật nhẹ, mắt vẫn không rời thi thể.

Trong đầu cô những manh mối chằng chịt hiện lên, Yongha Tower, Jeon-Sic, Kim Saeng, Han Kyutae...và giờ là bức thư khiêu khích này.

Khi cả đội vẫn đang phân tích hiện trường, cô đột ngột khựng lại.

Ở cuối con hẻm, nơi ánh sáng đèn đường không chiếu tới có một bóng người cao gầy vụt qua.

Cái dáng quen thuộc ấy khiến tim cô lập tức dồn dập.

Không suy nghĩ nhiều, cô lao thẳng về phía đó.

"Thiếu tá Ma!"

- Nàng gọi lớn, thấy cô biến mất sau góc hẻm.

Nàng vội vàng đuổi theo, tim đập thình thịch.

Bóng đen lao vun vút qua những dãy nhà cũ kỹ, tiếng bước chân vang dội trong đêm tối.

Cô bám sát phía sau, hơi thở gấp gáp, vết thương trên vai lại rát lên nhưng cô không cho phép mình chậm lại.

Nàng cũng không kém dù bị bỏ lại vài mét nhưng vẫn cố gắng giữ tốc độ.

Nàng biết nếu để cô một mình đối mặt là cực kỳ nguy hiểm.

Cuối cùng, tên hung thủ rẽ vào một khu xưởng bỏ hoang ánh đèn nhấp nháy hắt lên những bức tường đầy graffiti.

Cô dừng lại một thoáng, rút khẩu súng ngắn từ thắt lưng, hô lớn:

"Đứng lại! cảnh sát đây!"

Tên bóng đen quay phắt lại.

Hắn đội mũ trùm kín đầu, khẩu trang che gần hết mặt, chỉ để lộ đôi mắt sắc như dao.

Trong tay hắn, lưỡi dao dài sáng loáng phản chiếu ánh đèn.

Cô giương súng, ánh mắt không hề run.

Nàng kịp chạy tới đứng chếch phía sau cũng rút súng ra giọng kiên quyết:

"Ngươi hết đường chạy rồi!"

Tên hung thủ bật cười, tiếng cười vang vọng trong không gian rỗng:

"Các người nghĩ mình giỏi lắm rồi sao?

Tôi chỉ đang chơi đùa các người một tí thôi."

Vừa dứt lời, hắn phóng dao thẳng về phía cô.

Trong tích tắc, cô nghiêng người tránh lưỡi dao sượt dính lên bức tường để lại vệt kim loại chói mắt.

Cùng lúc đó, hắn lao tới với tốc độ nhanh đến kinh ngạc.

Cô lập tức xoay người, dùng báng súng đánh trả nhưng hắn né được lấy dao chém thẳng vào vai đã bị thương của cô.

Cơn đau nhói khiến cô khựng lại một thoáng.

"Thiếu tá!"

- Nàng hét lên, siết cò.

Viên đạn sượt qua bức tường ngay cạnh hung thủ, buộc hắn phải lùi lại.

Cô tranh thủ xoay người tung cú đá thẳng vào ngực hắn.

Hắn loạng choạng, ngã về phía sau nhưng vẫn kịp chống tay bật dậy mắt lóe lên tia hung hãn.

Cuộc giằng co chỉ diễn ra trong vài giây nhưng với nàng nó dài như cả thế kỷ.

Nàng chưa bao giờ thấy cô chiến đấu quyết liệt đến vậy.

"Trung úy Park, hãy giữ khoảng cách!

Đừng để hắn dụ cô tới gần!"

- Cô hô lớn, tay vẫn giương súng.

Nhưng tên hung thủ bất ngờ rút ra một quả pháo sáng, quăng thẳng xuống nền.

Tia sáng đỏ rực bùng lên, khói mù mịt che kín không gian.

"Khốn kiếp!"

- Cô nghiến răng, vội che mắt.

Trong màn khói, tiếng bước chân hỗn loạn vang lên.

Nàng căng mắt, cố phân biệt nhưng chỉ thấy những bóng mờ lướt qua.

"Hắn đang chạy trốn!"

- Nàng hét lên.

Cô lập tức xông vào nhưng khói quá dày.

Cô chỉ kịp thấy một bóng đen thoát ra cửa sau và biến mất trong màn đêm.

Hai người vẫn tiếp tục đuổi theo nhưng khi ra đến ngã ba bóng dáng ấy đã hoàn toàn tan biến vào những con hẻm chằng chịt khác.

Cô dừng lại thở dốc, mồ hôi túa trên trán tay thoáng ôm chặt cái vai đau.

Nàng lao đến, nắm lấy cánh tay cô:

"Chị có sao không?

Vai chị lại chảy máu rồi!"

Cô khẽ lắc đầu, giọng khàn khàn:

"Tôi không sao.

Nhưng lần này...tôi đã nhìn thấy hắn rõ hơn.

Đôi mắt...đúng là hắn.

Chính hắn là kẻ đã ở Yongha Tower."

nàng cắn môi, nhìn vết thương rỉ máu của cô mà lòng đau nhói.

Trong giây phút hỗn loạn ấy, cô chỉ muốn ôm chặt lấy cô, ngăn không cho người phụ nữ này liều mạng thêm nữa.

Nhưng cô vẫn đứng thẳng, ánh mắt kiên định hướng về khoảng tối trước mặt.

"Hắn càng khiêu khích, tôi càng không thể dừng lại.

Chúng ta sẽ bắt được hắn, Trung úy Park!"

Nàng khẽ gật, bàn tay vẫn giữ chặt tay áo cô.

Dù tim đập dồn dập vì sợ hãi, trong mắt nàng lại sáng lên một niềm tin mãnh liệt.

Đêm đó, cả hai quay về trụ sở muộn hơn bao giờ hết.

Bức thư khiêu khích, một vụ án mới và cuộc đối đầu trực tiếp...tất cả như một lời tuyên chiến của hung thủ với đội điều tra đặc biệt.

Và giữa bóng tối bao trùm, cô và nàng hiểu rằng từ giờ phút này, cuộc chơi sẽ không còn lối thoát dễ dàng.

🛎️
 
/𝑳𝒊𝒄𝒉𝒂𝒆𝒏𝒈/ 𝑳𝒐𝒚𝒂𝒍𝒕𝒚 (Lòng Trung Thành)
𝐂𝐡𝐚𝐩𝐭𝐞𝐫 𝟗 / Hơi khó nói


Một buổi chiều với trời xám xịt, mây đen chực chờ đổ mưa không khí trong phòng điều tra nặng nề hơn bao giờ hết.

Tất cả đều tập trung vào bản báo cáo mới in ra từ tổ kỹ thuật hình sự.

Lisa đứng tựa vào bàn, mắt quầng thâm do những đêm thức trắng liên tục, đôi vai vừa băng bó nhưng vẫn đau nhói.

Nàng ngồi đối diện, tay cầm hồ sơ mà sắc mặt tái hẳn.

"Không thể nào..." – Nàng khẽ buột miệng.

"Có chuyện gì sao?"

- Cô nhíu mày.

Nàng lật qua trang tiếp theo rồi đẩy tập giấy về phía cô:

"Hắn... hắn đã để lại dấu vết lần này.

Nhưng vấn đề là...những người mà hắn nhắm tới không phải ngẫu nhiên."

Cô liếc xuống, đôi mắt chợt tối lại.

Trong tập hồ sơ có hình ảnh chụp tại hiện trường vụ án mới nhất.

Trên bức tường bê tông loang lổ máu, dòng chữ nguệch ngoạc được viết bằng sơn đỏ:

"Mind your own business!"

Tim cô thắt lại.

Cô siết chặt bàn tay, móng tay bấm vào lớp băng trên lòng bàn tay vẫn chưa lành.

Sự im lặng bao trùm căn phòng vài giây, chỉ còn tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường.

Hắn không nói rõ tiếp theo là ai nhưng khi cô nhớ lại những lời hắn nói thì có thể lắm...

"Hắn cũng biết tên tôi, Lisa.

Nghĩa là hắn có thể đào sâu vào đời sống riêng của tôi.

Đây không còn là một vụ án giết người hàng loạt vô hướng nữa.

Đây là một cuộc săn lùng có chủ đích đấy!"

- Jennie vội vã.

"Không...thể để hắn dễ dàng tiếp tục hành động được!"

Cuộc họp vừa tan thì cũng hết giờ làm, cô quay sang tìm nàng để nói chuyện một chút.

"Chaeyoung, tôi e là tôi sẽ không chở em về được."

- Cô thấy nàng đang soạn đồ về nên tiện nói luôn.

"Em biết, vai chị vẫn còn đau mà đúng không?"

- Nàng ngước lên nhìn thẳng vào mắt cô.

Chỉ thoáng qua vài giây nhưng lại khiến tim hai người loạn sang nhịp đập khác.

"Ừm, về nhà cẩn thận!"

- Cô nói xong liền đi về trước.

Sau đó, cô bắt taxi và trở về nhà.

Cô vừa bước vào nhà, cô em gái đang ngồi gõ laptop trong phòng khách thấy cô liền vội bật dậy:

"Chị! có sao không đó?! em nghe nói chị lại bị thương sao?"

- Em nhìn vết băng trên vai, lo lắng ra mặt.

"Chỉ là vết thương nhỏ thôi, đừng có mà làm ầm lên thế."

- Cô gượng cười, xoa đầu em - "Em đã ăn gì chưa?"

Em gái bĩu môi, ánh mắt lấp lánh sự quan tâm cô.

"Em tính ăn nhưng nghe tin chị nên..."

"Được rồi, vào ăn..."

Cô chưa kịp nói hết câu thì có tiếng chuông cửa vang lên.

Cả hai nhìn nhau.

Giờ này ai lại đến?

Cô bước ra mở cửa, sẵn sàng cảnh giác.

Nhưng vừa thấy người đứng trước cổng, cô khựng lại.

"Unnie?"

Một bóng dáng quen thuộc mỉm cười mái tóc dài xõa ngang vai áo khoác nhạt màu.

Chính là Jisoo, người chị họ thân thiết của cô và em.

"Tự nhiên thấy nhớ mấy đứa, nên tiện đây ghé thăm luôn."

- Jisoo cười, đưa túi hoa quả vào tay cô.

- "Nghe nói dạo này em nhiều việc quá trời luôn đúng không?"

"Chị đến đúng lúc thật đó, tưởng chị quên hai chị em em luôn rồi."

- Em chạy ra đón Jisoo, cười tươi.

Bữa tối nay lại có thêm người nên nó trở nên ấm áp hơn nữa.

Tiếng nói cười rộn ràng, xua đi phần nào mệt mỏi trong lòng cô.

Nhưng niềm vui ngắn ngủi chẳng kéo dài được bao lâu...

Điện thoại cô rung.

Một tin nhắn từ số lạ.

Cô mở ra, tim lập tức thắt lại.

"Lisa?

Tao biết nhà mày vừa có khách mà phải không nhỉ?"

- Kèm theo đó là tấm ảnh chụp lén rõ ràng là Jisoo, vài tiếng trước khi vào khu phố nhà cô.

Mặt cô biến sắc.

Cô đứng bật dậy, khiến em và Jisoo có chút giật mình.

"Lisa? có chuyện gì thế?"

- Jisoo hỏi

Cô hít lấy một hơi rồi mới trả lời.

"Không...không sao.

Em đi lấy chút nước nhé?"

Cô cố tình đánh trống lảng để ngó ra thử xem bên ngoài có gì không.

Nhưng có lẽ tên đó núp một góc khá kĩ nên cô vẫn chưa thấy gì.

Cô thấy em cũng vừa hay ra bếp nên kéo em qua nói nhỏ.

"Em bình tĩnh nghe kĩ lời chị nói nhé?

Bây giờ em đưa chị ấy vào phòng và khóa cửa lại, nhớ là đứng nói cho chị ấy biết.

Cấp bách lắm rồi!

Hãy ở yên đó cho đến khi có cảnh sát đến."

Em nhìn nét mặt nghiêm túc của cô mà sững sờ nhưng cũng vì vậy mà em liền gật đầu nghe theo.

Ngay sau đó, cô lập tức gọi cho đội đặc nhiệm:

"Trung sĩ Jeon!

Trung sĩ Jeon!

Báo cáo từ Thiếu tá Ma có một vụ theo dõi có chủ đích, nghe rõ xin hãy báo cáo ngay cho tôi!"

"Có tôi thưa Thiếu tá Ma! tôi sẽ gọi người hỗ trợ ngay!"

Ở bên kia, Trung sĩ Jeon đã báo tin cho cả đội đặc nhiệm để đến hỗ trợ cô.

Và nàng cũng nghe được tin đó mà cũng đến giúp cô.

Không lâu sau, cả đội đặc nhiệm đã đến nơi.

Jennie nhanh chóng thiết lập vòng bảo vệ quanh khu phố.

"Hắn đủ tỉnh táo để đến tận đây thì cũng đủ liều để ẩn náo xung quanh đấy."

- Jennie ra lệnh.

- "Tất cả chuẩn bị."

Cô lấy ra một khẩu súng lục trong bếp, bước ra trước cửa dò xét.

Bỗng, một cái bóng lao vụt qua đầu hẻm.

"Hắn!"

- Cô gào lên và rượt theo.

Đúng lúc nàng cũng vừa tới thì đã thấy cô vội chạy đi đâu đó.

Không chần chừ, nàng liền chạy theo cô.

Tiếng chân vang rền khắp con hẻm tối.

Tên bóng đen di chuyển nhanh như cơn gió, cố tình hất tung thùng rác và xe máy đổ ngổn ngang để cản đường.

Cô nhảy qua, bỗng máu từ vai lại rỉ thấm băng, hơi thở trở nên dồn dập.

"Chị Lisa!

đợi em!"

- Nàng hô lớn sau lưng cô.

Nhưng có lẽ cô cũng chẳng để ý được tiếng nói.

Bây giờ trong đầu cô chỉ có hình ảnh tên hung thủ.

Cuối cùng, cả hai dồn được hắn vào một ngách cụt.

Ánh đèn đường vàng vọt hắt lên gương mặt nửa che bởi chiếc mặt nạ đen.

Đôi mắt hắn ánh lên sự điên loạn.

"Lisa!"

- Hắn cười khan, giọng khàn khàn.

- "Sao lại không tự đi mà giữ lấy mạng chính mình mà lại đi bảo vệ người ngoài?"

"Chị ấy là người nhà của tôi!

Ngươi mà dám động vào chị ấy..."

- Cô quát lớn.

"Mau bỏ vũ khí xuống và giơ hai tay lên trời!

- Nàng bước tới, rút súng ngắm thẳng vào hắn.

Hắn khẽ cười, rồi bất ngờ phóng con dao về phía hai người.

Cô phản xạ kéo nàng né sang bên, lưỡi dao cắm phập vào tường sau lưng.

Trong khoảnh khắc đó, hắn leo vọt lên tường như một con thú biến mất trong bóng tối.

Cô lao tới, kịp giật được một mảnh vải áo choàng còn vướng lại.

"Aiss!!"

- Cô thở dốc nhìn mảnh vải đen có thêu chữ "S" méo mó.

Nàng vội tới gần hỏi hang cô, lo lắng:

"Lisa! chị có sao không?!"

"Không!

Nhưng lần này tôi lại có thêm manh mối rồi!

Hắn sẽ không trốn mãi được nữa!"

- Cô cắn môi, ánh mắt rực lửa.

Sau đó cô và nàng cũng quay lại báo cáo cho cả đội đặc nhiệm rằng đã xong nhiệm vụ.

Mọi người cũng an tâm mà quay trở lại đơn vị.

"Giờ này đâu phải giờ làm việc, sao em lại tới đây?"

- Cô ngồi yên trên sofa phòng khách.

"Vì...em nghe được chị đang gặp nguy hiểm" - Nàng ngượng ngùng không biết trả lời thế nào với cô.

"Cảm ơn em" - Nụ cười hiếm thấy trên gương mặt lạnh lùng của cô, nàng nhìn thấy nụ cười đó như được sưởi ấm một chút.

Nàng mãi nhìn cô mà ngơ cả người ra.

"Nụ cười này...rất giống?"

🛎️
 
/𝑳𝒊𝒄𝒉𝒂𝒆𝒏𝒈/ 𝑳𝒐𝒚𝒂𝒍𝒕𝒚 (Lòng Trung Thành)
𝐂𝐡𝐚𝐩𝐭𝐞𝐫 𝟏𝟎 / Đội đặc nhiệm đặc biệt


Buổi sáng hôm sau tại trụ sở chính, không khí ngột ngạt hơn thường lệ.

Tất cả các thành viên trong đội đặc nhiệm đều tập trung tại phòng họp.

Trên màn hình lớn, ảnh chụp hiện trường vụ án mới nhất hiện ra, một căn phòng loang lổ máu nhưng điều gây sốc nhất là một chuỗi ký hiệu kỳ lạ được vẽ bằng sơn đỏ trên tường.

Nàng cau mày:

"Đây...không phải là chữ bình thường.

Giống như một dạng code?"

Jennie khoanh tay, ánh mắt lạnh băng:

"Hắn muốn chúng ta tốn thời gian.

Rõ ràng đây là trò chơi hắn bày ra để thách thức cảnh sát chúng ta."

Cô đứng gần màn hình, ánh mắt sắc bén không rời dãy ký tự ngoằn ngoèo.

Cô trầm giọng:

"Không.

Đây không chỉ là thách thức mà còn là lời mời, khiêu khích.

Hắn muốn chúng ta phải tham gia vào trò chơi của hắn."

Jennie chống tay lên bàn, vẻ mặt căng thẳng nhưng ánh mắt thoáng chút giấu diếm.

Tim ni thoáng nhói khi nhớ tới soo, bởi giờ đây đối tượng bị nhắm tới là những người quen của Lisa.

Nếu soo cũng bị cuốn vào, Jennie sẽ không giữ được bình tĩnh.

Nhưng ni chọn im lặng, che giấu tất cả.

Vụ án này được giao cho cô cùng với 6 người khác để hỗ trợ nhau gồm Thiếu tá Ma, Trung úy Park, Đại úy Kim, Trung úy Jeon (JK), Thiếu úy Kang (Seulgi), Thiếu úy Park (Bo Gum), Thiếu úy Choi (Yeon Jun).

Seulgi là người phụ trách công nghệ và phân tích dữ liệu, gõ nhanh lên laptop:

"Tôi đã đối chiếu ký hiệu này với dữ liệu hình sự quốc tế.

Có vài nhóm tội phạm từng dùng biểu tượng tương tự nhưng không trùng khớp hoàn toàn.

Có khả năng hắn tự sáng tạo để đánh lạc hướng."

JK là chuyên gia pháp y - gõ ngón tay lên bàn:

"Vết máu dùng để viết không phải của nạn nhân.

Đây là máu khác, nhóm O âm tính.

Tôi nghi ngờ chính là của hung thủ."

Bo Gum là chiến lược gia.

"Nếu vậy thì hắn càng liều lĩnh.

Hoặc hắn đang tự tin rằng mình sẽ không bao giờ bị bắt."

Yeon Jun là đồng chí trẻ nhất trong đội nhưng có phần lanh lợi, cầm tấm ảnh trong tay:

"Dấu "S" này không chỉ là chữ cái.

Tôi thấy cách hắn kéo dài nó giống hệt đường rãnh bản đồ.

Nếu so với bản đồ thành phố..."

Cậu ta nhanh chóng mở bản đồ, phóng to.

Quả nhiên, đường cong chữ S trong ký hiệu trùng khớp với một tuyến sông nhỏ chảy qua thành phố.

Cả phòng ồ lên.

Cô khẽ nheo mắt:

"Hắn đang nhắm tới khu vực quanh con sông này.

Vậy mục tiêu kế tiếp có thể ở đâu đó gần đây."

Nàng lật hồ sơ:

"Gần tuyến sông đó có bệnh viện St.

Mary's..."

- Nàng bỗng dừng lại, ánh mắt lạc về phía ni.

- "Chị Jisoo...là bác sĩ khoa ngoại ở đó đúng không?"

Jennie thoáng giật mình, bàn tay siết chặt cây bút.

Cô nghiêng đầu nhìn Jennie, giọng điềm tĩnh nhưng nặng nề:

"Đại úy Kim, chị biết gì đó đúng không?"

"Không..."

- Ni cố nén nhưng ánh mắt run rẩy.

- "Chỉ là tôi có nghe nói cô Kim từng trực ca đêm ở bệnh viện gần đó.

Nếu hung thủ nhắm tới bệnh viện, chị ấy có thể gặp nguy hiểm."

Cô siết tay thành nắm đấm.

Cô chưa từng để cảm xúc xen vào nhiệm vụ nhưng lần này khác.

Rõ là hung thủ đang nhắm vào máu mủ, người thân.

"Được."

- Cô dằn từng chữ.

- "Đội đặc nhiệm đặc biệt sẽ chia ra bảo vệ khu vực bệnh viện.

Đồng thời phân tích câu đố này.

Chúng ta không thể để hắn ra tay trước."

9:01 PM

Buổi tối, đội đặc nhiệm đặc biệt chia ra làm ba nhóm.

Jennie cùng Seulgi trực tiếp bảo vệ bệnh viện.

JK, Bo Gum và Yeon Jun bám sát khu vực xung quanh tuyến sông.

Còn cô và nàng thì rà soát các điểm khả nghi, hi vọng tìm được dấu vết của hắn.

Trên mái một tòa nhà bỏ hoang gần đó, gió thổi phần phật.

Cô đưa ống nhòm nhìn xuống, tim bất giác nhói lên khi thấy soo đang rời bệnh viện để mua đồ ăn khuya.

"Chết tiệt..." – Lisa thốt lên, lập tức bật bộ đàm. – "Jennie, bảo Jisoo quay lại ngay!"

"Tôi...tôi không thể.

Nếu nói ra, chị ấy sẽ hỏi tại sao tôi lại quan tâm chị ấy."

Cô liếc nàng, thấy ánh mắt cô tràn đầy nghi hoặc.

Nàng khẽ gật đầu:

"Đại úy có lý do riêng nhưng giờ không phải lúc.

Nếu chúng ta chậm trễ..."

Cô nuốt nước bọt rồi lao thẳng xuống đường.

Giây phút đó, một bóng đen xuất hiện, lướt qua phía sau soo.

"Unnie!!"

- Cô hét lớn từ phía sau.

Jisoo quay lại, giật mình khi thấy một gã toàn thân mặc đen, khẩu trang trắng, tay cầm dao sáng loáng.

Nàng từ phía sau chạy tới, rút súng.

"Đứng yên!

Bỏ vũ khí xuống ngay!"

"Không được! gần đây có bệnh viện, không nên sử dụng súng bây giờ."

- Kéo tay súng nàng xuống.

Tên hung thủ bật cười, âm thanh méo mó vang vọng trong đêm.

Hắn không bỏ dao, mà tiến thêm một bước về phía Jisoo.

Trong ánh mắt hắn không hề có sợ hãi mà chỉ có sự thách thức.

Cô nhào tới, chắn ngang trước mặt soo.

Con dao nhẹ lia qua, sượt sát áo mặt của cô.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, cô cảm nhận rõ ánh mắt hắn như đang nhìn thấu cả tâm trí cô.

"Mày nghĩ mày có thể bảo vệ được bao nhiêu người, Lisa?" – hắn gằn giọng khàn khàn, rồi xoay người bỏ chạy.

"Đứng lại đó!!

Aiss!"

- Cô hét, nhưng hắn đã biến mất vào màn đêm, để lại tiếng cười vọng mãi.

Jisoo ngồi sụp xuống, mặt cắt không còn giọt máu.

Jennie cũng vội lao tới, vội ôm chầm lấy Jisoo, giọng run rẩy:

"Trời ơi, chị có sao không?"

"Tôi...tôi ổn nhưng rốt cuộc là có chuyện gì đang xảy ra vậy?"

- Soo hơi hoang mang, gật đầu.

Cô nhìn Jennie, ánh mắt hơi có chút dò xét.

Jennie cúi gằm mặt, che giấu cảm xúc.

Nàng chậm rãi lên tiếng, phá tan bầu không khí căng thẳng:

"Hắn rõ ràng là không muốn giết ngay.

Hắn muốn chơi trò mèo bắt chuột.

Và trò này có vẻ chỉ vừa mới bắt đầu."

Cô sờ thấy túi áo có gì đó, lấy ra là một mảnh giấy đã được tên đó cho vào trong lúc hoảng loạn.

"The river will be red tomorrow!

Watch out!"

🛎️
 
/𝑳𝒊𝒄𝒉𝒂𝒆𝒏𝒈/ 𝑳𝒐𝒚𝒂𝒍𝒕𝒚 (Lòng Trung Thành)
𝐂𝐡𝐚𝐩𝐭𝐞𝐫 𝟏𝟏 / Đối phó


Trong căn phòng họp sáng hôm sau của đội đặc nhiệm đặc biệt chìm trong một thứ không khí ngột ngạt lạ thường.

Tất cả tám người đều im lặng, ánh mắt đăm chiêu hướng vào những bức ảnh, tài liệu, và bảng sơ đồ vụ án treo đầy kín trên tường.

Đèn neon trắng trên trần cứ kêu rè rè, nhấn thêm sự căng thẳng bao trùm không gian.

Cô đứng dựa vào bàn, cốc cà phê trong tay đã nguội ngắt đôi mắt thâm quầng vì mất ngủ nhưng vẫn lóe sáng sự kiên định.

Nàng ngồi ngay cạnh, lâu lâu lại liếc nhìn vết thương trên vai cô như thể bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng nhắc cô nghỉ ngơi.

Ni thì gõ nhịp bút liên hồi xuống mặt bàn, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào dòng chữ được viết nguệch ngoạc trong bức thư khiêu khích hung thủ để lại.

Seu thở mạnh, hai tay khoanh lại:

"Hắn muốn thách thức chúng ta.

Rõ ràng river là điểm hẹn nhưng sông này là sông nào?"

JK đẩy cặp kính lên sống mũi, nghiêm giọng:

"Tôi nghĩ đây là cái bẫy.

Hung thủ cố tình tạo ra áp lực thời gian để buộc ta sơ suất nhưng hắn muốn nhắm thẳng vào ai mới là điều cần phải phân tích."

Bo Gum nhìn sang cô:

"Thiếu tá Ma, chị đã nhiều lần đối đầu với hắn.

Cảm giác của chị thế nào rồi?"

Cô im lặng vài giây, mắt dán vào tấm bản đồ đánh dấu những điểm hung thủ từng xuất hiện.

"Hắn có vẻ thích để lại dấu vết nhưng chưa bao giờ là ngẫu nhiên.

Tôi nghĩ mục tiêu lần này không phải chỉ để giết người.

Hắn muốn lôi chúng ta ra ngoài ánh sáng, bắt chúng ta phải đối đầu trực diện."

Yeon Jun vốn dĩ là người ít nói lần này cất giọng khẽ nhưng dứt khoát:

"Tôi nghĩ hắn sẽ dụ chúng ta ra sông Seng, hắn chắc đã chuẩn bị kỹ càng cho một cái bẫy ở nơi đó."

Không ai nói thêm điều gì trong vài giây, chỉ còn tiếng tích tắc của đồng hồ treo tường.

Rồi cô lên tiếng, giọng cứng rắn:

"Chúng ta không còn nhiều thời gian.

Hung thủ nhắc tới "máu nhuộm đỏ".

Nghĩa là hắn định ra tay trong vòng vài giờ tới hoặc có thể là khi trời tối.

Tôi và Trung úy Park sẽ đi thẳng đến sông Seng để kiểm tra, Đại úy Kim và Thiếu úy Kang đi theo hướng bắc.

Trung úy Jeon, Thiếu úy Park, Thiếu úy Choi các anh giăng lưới giám sát quanh khu vực."

Nàng nhíu mày, định phản đối nhưng cô đã nhìn sang nàng như muốn trấn an.

Ánh mắt ấy làm tim nàng khẽ run lên trong lòng vừa lo lắng vừa kiêu hãnh vì sự tin tưởng.

6:00 PM

Trời đã về chiều, ánh hoàng hôn đỏ rực soi bóng hai người trên con đường dẫn ra bờ sông Seng.

Nước chảy xiết, phản chiếu ánh sáng vàng cam chói lóa.

Bầu trời tĩnh lặng nhưng bầu không khí lại dày đặc sát khí vô hình.

Cô đi trước, tay đặt hờ lên khẩu súng lục bên hông.

Nàng đi sát bên mắt lia liên tục cảnh giác từng cử động nhỏ.

Cả hai không ai nói với ai câu nào nhưng trong lòng đều hiểu rõ chỉ cần sơ sẩy một giây, mạng sống có thể đặt lên bàn cân.

Bất chợt, một tiếng "tạch" vang lên từ đâu đó.

Cô giơ tay ra hiệu dừng lại.

Tiếng động như phát ra từ phía cây cầu cũ bắt ngang qua sông.

Hai người nép vào bờ tường bê tông, tim đập nhanh.

Nàng thì thầm:

"Tiếng động đó là gì vậy?"

"Tôi cũng không biết nữa, cô nhớ cảnh giác đấy."

- Cô cau mày.

Cả hai lặng lẽ tiến lên.

Bên dưới cầu, một thùng gỗ lớn lấp ló.

Cô khẽ ra hiệu.

Cả hai cùng bước lại gần, từng bước thận trọng.

Khi cô mở nắp, cả hai đều sững sờ bên trong là một con búp bê dính đầy máu giả, kèm một tờ giấy bị ghim vào ngực:

"I didn't kill anyone.

I just cleaned up the trash for you."

"Hắn đang ám chỉ điều gì chứ?"

- Nàng siết chặt tay thành nắm đấm.

Cô nhìn tờ giấy, mắt sắc lạnh:

"Hắn cho rằng nạn nhân xứng đáng chết.

Nghĩa là hung thủ có tiêu chuẩn chọn người.

Đây không còn là giết người hàng loạt vô nghĩa...mà giống như trừng phạt."

Khi cô còn đang phân tích đột nhiên một bóng đen vụt qua sau lưng.

Bản năng mách bảo cô quay phắt lại rút súng bắn chỉ thiên.

"Đứng lại!"

Bóng đen không dừng, lao thẳng về phía cuối cầu.

Cô lập tức đuổi theo còn nàng cũng kịp phản ứng rút súng lao theo sát gót.

Tiếng bước chân dồn dập vang vọng cả không gian.

Tên hung thủ xoay đầu lại, chiếc mặt nạ đen che gần hết khuôn mặt, chỉ còn đôi mắt lạnh lẽo sáng quắc.

Hắn cười khẽ, một nụ cười chế giễu rồi quăng ra sau một quả pháo khói.

Khói trắng mù mịt bao trùm lấy cả cầu.

Cô đưa tay che miệng lao người vào nhưng trong tích tắc cô cảm thấy cơn đau từ vết thương cũ ở vai nhói lên dữ dội.

Nàng vội kịp kéo cô sang một bên, ép cô nép vào góc nhỏ.

"Thiếu tá Ma! chị!..."

"Không quan trọng!

Chúng ta phải bắt được hắn!"

- Cô cắn răng.

Tiếng động kim loại lách cách vang lên.

Từ trong màn khói, một loạt lưỡi dao nhỏ được gài sẵn trên dây bật vút ra lao thẳng về phía hai người.

Nàng phản xạ nhanh, đẩy cô ngã xuống còn bản thân nàng lăn một vòng sang bên.

Lưỡi dao cắm phập vào bức tường bê tông, chỉ cách cô vài cm.

Tim cả hai đập dồn dập mồ hôi bắt đầu túa ra lạnh buốt.

Hung thủ đã sắp đặt trước từng chi tiết biến nơi này thành mê cung tử thần.

"Hôm nay, hắn sẽ phải biết chúng ta không phải con mồi dễ bắt nạt!"

- Nàng đi trước cô.

"Yah! khoang đã!"

- Đi theo nàng.

Cả hai lao thẳng vào màn khói, chuẩn bị đối mặt trực diện với kẻ thù nguy hiểm nhất của mình.

Trong lúc đó, ở trụ sở ni cùng Seu bất ngờ nhận được tín hiệu liên lạc khẩn từ cô.

Âm thanh vang lên xen lẫn tiếng gió, tiếng bước chân và tiếng súng:

"Sông Seng...hắn thật sự giăng bẫy ở đây, hãy tiếp cận gần để hỗ trợ!"

Mọi người trong đội lập tức vội vã lao đi.

Nhưng liệu họ có kịp thời cứu cô và nàng trước khi hung thủ đóng sập cánh cửa bẫy chết người này?

Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen đặc.

Trên dòng sông Seng cuồn cuộn, trò chơi tử thần chính thức bắt đầu.

🛎️
 
/𝑳𝒊𝒄𝒉𝒂𝒆𝒏𝒈/ 𝑳𝒐𝒚𝒂𝒍𝒕𝒚 (Lòng Trung Thành)
𝐂𝐡𝐚𝐩𝐭𝐞𝐫 𝟏𝟐 / Phát súng đầu tiên


Khói trắng vẫn cuộn lấy không gian quanh cầu cũ bắc ngang sông Seng như một tấm màn dày đặc che giấu từng cử động nhỏ.

Cô vừa loạng choạng đứng dậy vai trái rỉ máu thì nàng đã bước lên trước súng trong tay siết chặt đến mức khớp tay trắng bệch.

Một giọng cười khàn vang lên từ giữa màn khói, lạnh lẽo, khiêu khích:

"Ồ, cuối cùng cũng có kẻ dám đứng thẳng mặt với ta.

Nhưng không phải Lisa nhỉ? cô đồng nghiệp mới của Lisa."

Cô cau mày, cũng giơ súng nhắm thẳng vào làn khói, giọng sắc lạnh:

"Đừng ngu ngốc!

Mau xuất hiện ngay đi! nếu không ta sẽ bắn!"

Tên hung thủ không hề nao núng, ngược lại càng tỏ ra thích thú.

"Có giỏi thì cứ bắn đi!

Lisa.

Nhưng cô chắc chứ...rằng viên đạn ấy không cắm vào một người dân vô tội ta đã nhốt đâu đó dưới chân cầu?"

Cô thoáng giật mình, tay khựng lại.

Hắn biết rõ điểm yếu của cô là có trách nhiệm bảo vệ mạng sống con người.

Nàng tiến thêm một bước, ánh mắt sắc bén không rời khỏi bóng đen mờ ảo trong khói.

"Nếu ngươi muốn đối đầu với cảnh sát?

Vậy hãy đối đầu với tôi!"

"Không!

Chaeyoung!"

- Cô quát nhỏ, cố ngăn - "Đừng manh động, hắn đang muốn tách chúng ta ra!"

"Thiếu tá Ma, chị phải tin tôi."

- Nàng không lùi bước.

Lòng cô dâng trào một cơn sóng mạnh, vừa tức giận vì sự ngạo mạn của hung thủ vừa kiêu hãnh vì muốn chứng minh bản thân không chỉ là cái bóng đi sau cô.

Tên hung thủ bước ra khỏi màn khói, mặt nạ đen che gần hết khuôn mặt, chỉ còn đôi mắt sáng rực như thú săn mồi.

Hắn cầm trong tay một con dao găm dài, lưỡi sáng lấp loáng dưới ánh đèn đường vàng vọt.

"Để xem một người cảnh sát trẻ như cô có gì thú vị? có bằng Lisa 10 năm trước không nhé!"

Hắn lao lên nhanh như một cơn gió.

Nàng xoay người né, báng súng quét mạnh vào cánh tay hắn.

Tiếng kim loại va chạm chói tai, dao rơi loảng xoảng xuống đất nhưng hắn lập tức tung cú đá khiến nàng phải lùi lại vài bước.

"Trung úy Park! cẩn thận!"

Cuộc chiến vẫn diễn ra nghẹt thở.

Hắn liên tục tung những đòn hiểm, tốc độ nhanh đến mức mắt thường khó theo kịp.

Nàng chống trả quyết liệt từng động tác dứt khoát.

Mỗi lần nàng suýt trúng đòn, cô đều căng thẳng đến nghẹt thở ngón tay siết cò súng nhưng lại do dự vì sợ bắn nhầm nàng.

"Lisa, chị phải tin em!" – Nàng thầm nói trong lòng, ánh mắt lóe sáng trong đêm.

Như một cú hit, cô cắn chặt răng hạ súng xuống, trái tim nặng trĩu.

Cô hiểu nàng không muốn bị coi là người cần bảo vệ mãi.

Hung thủ bật cười khinh bỉ, né cú đấm của nàng rồi hất mạnh vai khiến nàng mất thăng bằng nằm xuống.

Dao hắn lại vung lên nhắm thẳng vào lưng nàng.

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, cô hét to:

"Chaeyoung! mau né sang một bên!"

Nàng lập tức né sang một bên chớp nhoáng, dao lướt qua chỉ cách tóc vài cm.

Tận dụng khoảng trống, nàng xoay người, lấy đà tung cú đá ngang khiến hung thủ lùi lại.

Hắn khựng một nhịp, đôi mắt lóe lên sự thích thú điên loạn.

"Cũng khá lắm"

Đột nhiên hắn rút trong áo ra một vật nhỏ, bấm tách.

Một tiếng "bíp bíp" vang lên như tiếng thiết bị hẹn giờ!

"Các người không chỉ cứu bản thân đâu mà còn phải cứu những kẻ đang bị trói dưới chân cầu nữa chứ?

Ta sẽ cho ngươi mười phút."

Cả cô và nàng đều chết lặng.

Không còn đơn thuần là cuộc đối đầu, đây là cái bẫy hắn chuẩn bị từ đầu.

Nàng tức giận như muốn lao đến định khống chế hắn nhưng cô đã kéo tay lại:

"Không được!

Nguy hiểm lắm!"

"Nếu không cản hắn lại, chúng ta sẽ không kịp!" – Nàng gắt, ánh mắt bùng cháy.

Hắn vẫn đứng đó bình thản như kẻ đang xem trò chơi mình dựng lên.

"Nhanh lên đi mấy người cảnh sát ngu ngốc!

Ai sẽ là người chết trước?

Con tin, hay một trong hai ngươi đây!"

Không khí căng như dây đàn.

Cô nhìn nàng trong lòng giằng xé.

Cô muốn bảo vệ nàng nhưng cô cũng biết, lần này chỉ có nàng đủ gần, đủ nhanh để kiềm hãm hắn.

"Trung úy Park, em phải cẩn thận với hắn.

Hắn không phải là một tên tội phạm tầm thường như em nghĩ đâu!"

- Cô thì thầm, giọng run nhưng ánh mắt kiên định.

Nàng gật khẽ, hít một hơi thật sâu rồi xoay người đối đầu hung thủ một lần nữa.

Trận chiến tiếp tục, từng đòn đánh vang vọng cả cây cầu trong đêm.

Thời gian trôi qua từng giây, đồng hồ bom vẫn nhấp nháy ánh đỏ dữ dội, báo hiệu trò chơi tử thần chỉ mới bắt đầu.

Tiếp đó, cô đã báo ngay cho đội đặc nhiệm đặc biệt để giải cứu con tin ngay.

"Đây là Thiếu tá Ma!

Đội đặc nhiệm khẩn cấp tiến hành giải cứu con tin bên dưới cầu!

Lặp lại, có con tin bị nhốt dưới chân cầu, còn tôi và Trung uy Park sẽ khống chế hung thủ ở trên!"

Bên kia, giọng JK vang lên, trầm chắc nhưng cũng đầy căng thẳng:

"Đã rõ!

Đội tách làm hai, Thiếu úy Kang và Thiếu úy Park xuống giải cứu con tin, Thiếu úy Choi và tôi sẽ giữ vòng ngoài!"

Cô cúp bộ đàm, vừa quay lại thì thấy nàng vẫn đang đấu tay đôi kịch liệt với tên hung thủ.

Tiếng chân giẫm trên sắt thép rỉ sét tiếng kim loại va chát chúa hơi thở gấp gáp hòa cùng nhịp tim dồn dập.

Tên hung thủ như một con thú săn mồi, càng đánh càng hăng, động tác nhanh và hiểm.

Nàng cố gắng đỡ từng đòn nhưng mồ hôi trên trán đã nhỏ giọt từng bước lùi dần về mép cầu.

Cô siết chặt nắm tay muốn lao vào nhưng nếu chen ngang có thể gây nguy hiểm cho cả hai.

Đột ngột hắn lùi lại nửa bước tay phải rút ra một khẩu súng đen bóng.

Đôi mắt rực sáng sau lớp mặt nạ như thể chờ khoảnh khắc này từ lâu.

"Trò chơi đến đây là kết thúc rồi thưa Trung úy Park à!"

- Hắn chỉa súng thẳng về phía nàng.

ĐOÀNG!!

Khẩu súng nổ toang viên đạn lao đi xé gió.

Nàng thoáng trừng mắt cơ thể phản xạ theo bản năng định né nhưng khoảng cách quá gần.

Một tiếng rên bật ra, thân thể cô khựng lại.

"Chaeyoung!!"

🛎️
 
/𝑳𝒊𝒄𝒉𝒂𝒆𝒏𝒈/ 𝑳𝒐𝒚𝒂𝒍𝒕𝒚 (Lòng Trung Thành)
𝐂𝐡𝐚𝐩𝐭𝐞𝐫 𝟏𝟑 / 911


"Chaeyoung!!"

- Tiếng hét cô xé tang bầu không khí vang vọng cả cây cầu.

Nàng ngã quỵ xuống máu rịn đỏ ở bên hông tay vẫn cố siết lấy khẩu súng nhưng hơi thở đã gấp gáp.

Mắt cô đỏ hoe, đôi đồng tử rung mạnh như muốn nổ tung.

Ngực cô thắt lại, tim đau nhói.

Không còn suy nghĩ thêm cô lao thẳng đến tên hung thủ gương mặt biến thành lửa giận.

Hai thân hình va chạm dữ dội.

Dao trong tay hắn lại vung chém liên tục cô né gọn từng nhát đôi lúc chỉ cách vài sợi tóc.

Cơn giận biến thành sức mạnh từng cú đấm của cô nặng và dứt khoát hơn bao giờ hết.

Hắn bật cười khinh bỉ trong lúc chống trả:

"Sao vậy, Trung úy?

à không phải là Thiếu tá mới đúng.

Cảnh sát các ngươi chỉ biết gào thét khi đồng đội bị bắn thôi sao?!"

Cô nghiến răng, từng lời bật ra như thép nung đỏ:

"Nếu ngươi còn dám đụng đến Chaeyoung hay bất cứ ai!...ta thề sẽ không tha cho ngươi!"

Âm điệu dằn mạnh, đầy căm hận.

Khoảnh khắc đó, nàng đang quỳ gối ôm vết thương ngẩng đầu lên.

Câu nói ấy như xuyên thẳng vào tâm trí khiến nàng bừng tỉnh khỏi cơn đau và choáng váng.

Đôi mắt mờ dần lấy lại chút sức hơi thở gấp gáp hòa cùng ý chí sống sót.

"Lisa..."

- Nàng thì thào bàn tay run rẩy nâng súng.

Trong khi cô đang gồng sức đối mặt với những cú chém dao nguy hiểm, nàng đứng thẳng dậy máu vẫn ứa đỏ nhưng ánh mắt đã sáng ngời quyết tâm.

Nàng giơ súng, nhắm thật chuẩn vào cánh tay hắn.

Lúc cô gần như bị dồn vào thế hiểm lưỡi dao lóe sáng định bổ xuống.

ĐOÀNG!!

Viên đạn xẹt qua không khí, chuẩn xác cắt ngang cánh tay hắn.

Lưỡi dao rơi loảng xoảng xuống mặt cầu.

Hắn khựng lại nhìn xuống cánh tay rớm máu đôi mắt lóe lên tia giận dữ.

Nhưng thay vì tiếp tục hắn cười khẩy:

"Các người may mắn...chỉ lần này thôi!"

- Hắn xoay người, nhảy qua lan can cầu biến mất vào màn khói mù mịt và bóng tối của dòng sông.

Cô lao đến mép cầu giơ súng định bắn theo nhưng khựng lại.

Dưới sông Seng, mặt nước cuồn cuộn nuốt trọn bóng đen.

Phía sau, nàng hạ súng xuống thở dồn dập cả người run lên vì kiệt sức.

Cô quay lại, vội chạy đến đỡ lấy nàng.

"Chaeyoung!

Em bị thương nặng lắm rồi, đừng cố nữa!"

- Cô lo lắng, giọng run run.

Nàng mỉm cười yếu ớt, đôi môi tái nhợt:

"Em còn sống mà..."

"Ngốc quá!"

- Cô siết chặt lấy vai nàng đang bị nhuốm máu đỏ, ánh mắt vừa trách vừa thương.

Ngay lúc đó, bộ đàm bên hông cô vang lên, giọng Seu reo mừng:

"Thiếu tá Ma!

Con tin đã được giải cứu!

An toàn cả rồi!"

Cô thở phào đôi vai trĩu nặng như được nhấc bổng.

Nhưng ánh mắt cô vẫn không rời nàng người đang dần ngất lịm đi vì mất máu.

"Cố lên, Chaeyoung...Đừng bỏ tôi lúc này."

- Cô thì thầm, ôm chặt lấy nàng trong vòng tay ánh mắt kiên định xen lẫn nỗi đau như vừa trải qua một trận tử sinh.

11:32 PM

Tiếng còi xe cứu thương vẫn còn văng vẳng bên tai hòa lẫn trong nhịp tim rối loạn của cô.

Bước chân vội vã hơi thở dồn dập cô cùng đồng đội đưa nàng đến bệnh viện trong tình trạng máu vẫn chưa kịp cầm.

Mùi tanh của máu bám lấy áo khoác của cô khiến từng nhịp hít thở của cô trở nên nặng nề.

Nàng được đẩy thẳng vào phòng cấp cứu còn cô đứng chết lặng ở ngoài cửa hai bàn tay nắm chặt lại đến run rẩy.

Nét bồn chồn lo lắng hiện rõ trên gương mặt thường ngày kiên nghị.

Không chỉ là một đồng nghiệp, Nàng còn là người duy nhất ở cạnh cô trong những khoảnh khắc cô yếu đuối nhất và giờ đây, nhìn thấy cơ thể ấy run rẩy dưới ánh đèn mổ, cô như sắp mất hết lý trí.

Ni, Seu cùng vài người khác trong đội đặc nhiệm đặc biệt đã có mặt.

Họ im lặng nhìn cô không ai nói gì bởi ai cũng hiểu cảm xúc đang dồn nén trong cô lúc này.

Đến khi Seu cất tiếng, âm giọng cũng chùng xuống:

"Thiếu tá Ma...tại sao hắn lại muốn nhắm vào cậu vậy?

Và tại sao những người quanh cậu đều bị kéo vào cuộc chứ?"

Câu hỏi ấy như một mũi dao xoáy thẳng vào tâm trí cô.

Cô ngẩng lên ánh mắt lạc đi.

"Tôi...cũng muốn biết tại sao."

Hung thủ không chỉ tấn công ngẫu nhiên.

Hắn biết quá rõ từng bước chân của cô, từng mối quan hệ, từng điểm yếu.

Điều này không còn là vụ án giết người hàng loạt thông thường.

Đây là một trò chơi bệnh hoạn được dựng lên để đối đầu trực tiếp với chính cô.

Bên ngoài phòng chờ, JK siết chặt nắm đấm, tức giận:

"Nếu hắn biết rõ mọi thứ về Thiếu tá Ma như thế thì chẳng khác nào hắn đang đứng trong hàng ngũ của chúng ta hoặc có người đã cung cấp thông tin cho hắn rồi!"

Không khí phòng chờ đặc quánh, căng thẳng đến nghẹt thở.

Jennie siết chặt tay, mắt nhìn sang cô:

"Tôi cũng nghĩ vậy.

Hung thủ không chỉ ra tay vô tội vạ.

Hắn muốn nhắm thẳng vào em và...những người thân xung quanh em ấy.

Em có chắc trước đây không từng để lộ sơ hở nào không?"

Cô cắn môi lắc đầu.

Cô không biết.

Hoặc có thể, cô không dám nghĩ tới.

Cửa phòng cấp cứu bật mở.

Bác sĩ bước ra, tháo khẩu trang, mồ hôi lấm tấm.

"Bệnh nhân đã qua cơn nguy hiểm.

Viên đạn không chạm vào cơ quan trọng yếu và đã được lấy ra.

Nhưng...bệnh nhân cũng cần nghỉ ngơi để hồi sức một thời gian."

Cô gần như khuỵu xuống, thở phào trong run rẩy.

Đôi mắt cô ươn ướt nhưng kịp kìm lại.

Không thể khóc.

Không phải lúc này.

🛎️
 
/𝑳𝒊𝒄𝒉𝒂𝒆𝒏𝒈/ 𝑳𝒐𝒚𝒂𝒍𝒕𝒚 (Lòng Trung Thành)
𝐂𝐡𝐚𝐩𝐭𝐞𝐫 𝟏𝟒 / Lời mời gọi


Nàng được đưa sang phòng hồi sức.

Cô là người đầu tiên được phép vào thăm.

Cánh cửa khép lại, cả gian phòng chìm trong ánh sáng dịu vàng.

Nàng nằm đó khuôn mặt nhợt nhạt nhưng vẫn giữ nét cứng cỏi.

Nàng khẽ mở mắt khi nghe thấy bước chân.

"Thiếu tá Ma..."

- Giọng nàng khẽ vang, yếu ớt nhưng vẫn kèm nụ cười mỏng.

- "Đừng nhìn tôi như thể tôi sắp chết đến nơi vậy."

Cô ngồi xuống cạnh giường, mắt không giấu đi sự đỏ hoe, cố giữ giọng bình tĩnh nhưng run run:

"Em có biết là tôi sợ đến thế nào không?

Hắn đã nhắm thẳng vào em.

Nếu viên đạn ấy đi chệch thêm một chút thôi...thì."

"Chị đã khóc sao?"

- Nàng như nửa đùa nửa thật.

"Không, chỉ bụi vào mắt tí thôi."

- Cô giả vờ lau lau, dụi mắt.

Nàng nhìn cô, đôi mắt lên sự kiên nghị:

"Nhưng em vẫn ở đây mà.

Lisa...chị không được để hắn thao túng cảm xúc của mình.

Em biết hắn đang chơi trò tâm lý.

Nhắm vào những người xung quanh chị để chị hoảng loạn mất đi sự tỉnh táo."

Cô siết chặt bàn tay nàng, ánh mắt lóe lên sự giận dữ và cả bất lực:

"Tại sao lại là tôi chứ? thật sự hắn muốn gì ở tôi?"

"Em nghĩ hắn không chỉ muốn giết người.

Hắn muốn chứng minh điều gì đó.

Có lẽ với hắn, chị chính là đối thủ duy nhất xứng đáng.

Và hắn sẽ không dừng lại cho đến khi thấy chị sụp đổ hoàn toàn."

Mọi thứ đều im lặng.

Căn phòng chỉ vang lên tiếng máy theo dõi nhịp tim đều đặn.

Cô nắm chặt tay nàng hơn như thể sợ rằng chỉ cần buông ra nàng sẽ biến mất.

"Mà này...khi nãy chị đã hét lên bảo với hắn rằng nếu đụng đến em chị sẽ xử lý hắn sao?

Em chưa bao giờ thấy ánh mắt chị dữ dội đến vậy hết."

- Nàng hơi nghiêng đầu, cười nhẹ.

Cô giật mình, mặt hơi nóng lên.

Cô quay đi, tránh ánh nhìn ấy.

"Tôi chỉ...không muốn đồng đội mình chết trước mặt mình thôi."

"Chỉ là đồng đội thôi sao? có thật không?"

- Nàng như đang ghẹo cô, ánh mắt nhìn cô đăm chiêu muốn đợi câu trả lời.

Cô im lặng nhưng lòng ngực đang đập loạn nhịp.

Cô biết rõ, cảm xúc của mình dành cho nàng đã không còn dừng ở ranh giới đồng đội nữa.

Nhưng giữa lúc này, cô không dám nói ra.

Không thể để tình cảm chen ngang lý trí khi mà mạng sống của bao người vẫn đang bị đe dọa.

Ngoài hành lang, cả đội đặc nhiệm đặc biệt vẫn đang bàn bạc căng thẳng.

Jennie thấp giọng trao đổi cùng Seu:

"Hắn muốn thử thách Lisa, ép cậu ấy bộc lộ điểm yếu.

Đây không còn là điều tra bình thường, mà là cuộc đấu tâm lý."

Yeon Jun trầm ngâm:

"Vậy thì ta phải thay đổi cách tiếp cận.

Không chỉ bám vào chứng cứ hiện trường mà còn phải tìm hiểu mối liên hệ giữa hung thủ và Lisa nữa."

"Nhưng mình tự ý điều tra mà không được sự cho phép chắc chắn chúng ta sẽ bị ăn biên bản?"

- Jennie nói ngay.

Bo Gum cũng gật đầu tán thành:

"Đúng vậy, việc gì cũng nên báo cho đội trưởng."

Cả nhóm im lặng, ánh mắt vô thức đổ dồn về cánh cửa phòng nơi cô đang ở cùng nàng.

Họ hiểu, đây không chỉ là một vụ án.

Đây là trận chiến giữa cô và một kẻ đang ẩn trong bóng tối am hiểu cô đến từng hơi thở.

Trong phòng, nàng dần chìm vào giấc ngủ.

Cô ngồi nhìn khuôn mặt yên tĩnh ấy trái tim thắt lại.

Cô thì thầm như một lời hứa chỉ mình nàng nghe được.

"Dù người là ai đi chăng nữa...nếu dám động đến Chaeyoung hay gia đình ta, ta thề nhất định sẽ không để ngươi thoát."

Ánh mắt cô rực lên trong bóng tối.

Đây không chỉ còn là nhiệm vụ.

Đây là cuộc chiến sống còn nơi cô phải bảo vệ những người mình yêu thương, bằng cả tính mạng.

8:25 AM - Sáng ngày hôm sau.

Tiếng mưa lộp độp rơi ngoài cửa kính, hòa cùng không khí căng thẳng trong phòng họp của đội đặc nhiệm đặc biệt.

Cả nhóm ngồi quanh chiếc bàn dài, ánh sáng mờ mờ hắt lên những gương mặt trầm ngâm.

Cô tựa người ra sau ghế, hai bàn tay đan vào nhau, đôi mắt trĩu nặng.

Tâm trí cô vẫn chưa thoát khỏi hình ảnh nàng ngã gục vì viên đạn của hắn.

Jennie đẩy một tập hồ sơ ra giữa bàn, giọng chậm rãi:

"Khi đội mình đang ở chỗ Trung úy Park thì hắn đã gửi đến chúng ta một "lời mời gọi".

Một phong bì không ghi tên để ngay trước cổng sở cảnh sát.

Trong đó có bản đồ tuyến sông Seng và một mảnh giấy chỉ vỏn vẹn vài chữ: "you are looking for me, come here! alone!"

Không khí chùng xuống.

Seu chau mày, giọng nghiêm khắc:

"Hắn lại muốn đối đầu trực tiếp.

Rõ ràng, Lisa chính là mục tiêu duy nhất.

Vậy chúng ta phải bảo vệ cho Thiếu tá Ma nhiều hơn."

Bo Gum đập tay xuống bàn:

"Đây không phải trò đùa nữa.

Hắn đang dẫn dắt toàn bộ cuộc chơi.

Nếu Thiếu tá Ma đi một mình, chẳng khác nào rơi vào bẫy của hắn."

Yeon Jun lại tự miệng nói ra ý kiến riêng.

"Nhưng chẳng phải nếu Thiếu tá Ma đi một mình thì lỡ đâu hắn lại tự khai ra mình là ai? lúc đó chúng ta lại có manh mối để điều tra tiếp?"

Jennie cau mày, phản bát ngay:

"Thiếu úy Choi!

Cậu có biết là cậu đang nói cái gì không hả?! việc đó là quá nguy hiểm!"

Cô im lặng hồi lâu tay đưa lên vò mạnh tóc hơi thở gấp gáp.

Từng lời nói của đồng đội vang trong đầu cô nhưng trái tim lại gào thét một điều khác.

Chỉ cần cô đối mặt trực diện với hắn có lẽ mới tìm được manh mối thậm chí mới biết rốt cuộc hắn thật sự là ai.

🛎️
 
Back
Top Bottom