Ánh đèn vàng trong căn phòng làm việc rộng lớn của Manoban gia không đủ để sưởi ấm bầu không khí đặc quánh sự lạnh lẽo.
Lalisa Manoban ngồi tựa lưng vào chiếc ghế da cao cấp, gương mặt sắc sảo như tạc tượng, đôi mắt hổ phách nhìn xoáy vào cô gái đang đứng run rẩy đối diện.
"Cô Park, tôi không có nhiều thời gian.
Chúng ta đi thẳng vào vấn đề"
Park Chaeyoung siết chặt gấu áo sơ mi đã sờn cũ.
Tai cô vẫn còn văng vẳng lời bác sĩ về chi phí phẫu thuật tim của mẹ—một con số khổng lồ mà dù có bán cả mạng sống này cô cũng không kiếm nổi.
Cô ngẩng đầu, cố giữ cho giọng mình không lạc đi
"Tôi chấp nhận đề nghị của Manoban tổng.
Tôi sẽ sinh con cho chị."
Lisa nhếch môi, nụ cười không chạm đến đáy mắt.
Cô lấy ra một bản hợp đồng, đẩy nhẹ về phía Chaeyoung.
Trên đó, con số tiền cọc khiến người ta phải choáng váng.
"Trong tài khoản này có 500.000.000 Won.
Đây chỉ là tiền đặt cọc.
Sau khi đứa trẻ chào đời khỏe mạnh, số còn lại sẽ được chuyển đủ."
Chaeyoung nhìn con số, hơi thở nghẹn lại.
Nhưng ngay khi cô định cầm bút, Lisa lại dùng ngón tay thon dài chặn lên mặt giấy.
"Tuy nhiên, tôi có một điều kiện tiên quyết."
*run rẩy*
"Điều kiện gì ạ?"
"Vợ tôi cô ấy không muốn mang thai vì sợ ảnh hưởng đến sự nghiệp và vóc dáng, nhưng cô ấy lại muốn có một đứa trẻ mang dòng máu của tôi."
"Vì vậy, việc này hoàn toàn là giao dịch"
Lisa dừng lại một chút, ánh mắt trở nên sắc lẹm.
"Quá trình thụ thai phải thực hiện bằng phương pháp y khoa tại bệnh viện.
"Tuyệt đối không có sự tiếp xúc thân thể, không có tình cảm, và đặc biệt... không được vượt quá giới hạn của một cái 'máy đẻ' "
"Sau khi xong việc, cô phải biến mất khỏi cuộc đời chúng tôi."
Hai chữ "máy đẻ" như một cái tát trời giáng vào lòng tự trọng của Chaeyoung.
Cô hiểu rõ vị thế của mình.
Lisa cần một người mang thai hộ để chiều lòng người vợ xinh đẹp, còn cô cần tiền để cứu mẹ.
Giữa họ, chỉ có ranh giới của tiền và máu mủ, tuyệt đối không có hơi ấm.
"Tôi hiểu."
Chaeyoung nhắm mắt, đặt bút ký tên mình vào bản hợp đồng định mệnh.
"Tôi sẽ không vượt quá giới hạn."
Lisa hài lòng thu lại tờ giấy, đứng dậy đi lướt qua cô.
Mùi hương nước hoa gỗ lạnh lẽo bao trùm lấy Chaeyoung trong thoáng chốc, để lại một cảm giác cô độc đến tận cùng.
"Ngày mai sẽ có người đưa cô đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe.
Đừng làm tôi thất vọng."
Cánh cửa sập lại.
Chaeyoung đứng lặng trong căn phòng xa hoa, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.
Cô đã bán đi bản thân mình, bán đi cả thiên chức làm mẹ, để đổi lấy sự sống cho người thân duy nhất.
HẾT