Khác [Lichaeng] Ex-Roommate Is Now My Cat

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
399187777-256-k38056.jpg

[Lichaeng] Ex-Roommate Is Now My Cat
Tác giả: echoedheart75
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Fic ngắn hoiii



lisa​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [Lichaeng] Gió Thủ Đức
  • [Lichaeng] Ngày Đêm Muốn Thao Em 🔞
  • Ngoan, dỗ em [Lichaeng]
  • [Jensoo] [Lichaeng] Đại Chiến Miền Tây
  • [Lichaeng] Ex-Roommate Is Now My Cat
    CHƯƠNG 1: THE CURSE AND THE CAT


    Chaeyoung không phải kiểu người hay đến viện bảo tàng.

    Cô thích café sách hơn, hoặc ở nhà nằm dài đọc các vụ kiện cũ trên tạp chí luật.

    Nhưng hôm đó là một buổi hẹn – đáng lẽ là hẹn – với một đồng nghiệp mới chuyển đến từ chi nhánh khác.

    Người kia không đến, chỉ để lại tin nhắn xin lỗi do... mèo nhà bị cảm lạnh.

    Trong lúc buồn chán, Chaeyoung vô thức bước qua các gian triển lãm, tay vẫn giữ cốc latte đã nguội ngắt.

    Khi đến khu cổ vật châu Âu ít người ghé, ánh sáng nhạt từ những chùm đèn vàng khiến cả không gian trông mờ mịt như giấc mơ.

    Một chiếc tủ kính chứa các món đồ thời Trung cổ nằm lặng lẽ ở góc.

    Giữa đống trang sức gỉ sét, một cái vòng cổ bằng bạc cũ kỹ lại phát ra ánh sáng tím rực.

    Cô cúi xuống, híp mắt.

    Không bảng tên.

    Không rào chắn.

    Không ai cấm.

    Và rồi...

    "Chạm vào là bị nguyền đó nha," một giọng nói bông đùa của nhân viên bảo tàng vang lên phía sau lưng.

    Chaeyoung giật mình quay lại, nhưng người kia đã rẽ qua gian khác.

    "Chắc là đùa thôi," cô thì thầm.

    Và dĩ nhiên, tay cô đã đặt lên viên đá trước cả khi lý trí kịp ngăn lại.

    Bùm.

    Ánh sáng trắng rực như flash máy ảnh – nhưng chói đến đau mắt.

    Mọi thứ xoay vòng.

    Cô choáng váng như bị rút mất trọng lực.

    Tiếng động đầu tiên cô nghe sau đó là... tiếng mèo.

    Không phải một, mà là nguyên cả hợp xướng "meo meo" vang vọng.

    Chaeyoung mở mắt, mơ màng nhìn xung quanh.

    Tầm nhìn sát đất.

    Tường cao gấp đôi.

    Không thấy tay chân đâu.

    Cô bước về phía tấm kính – à không, chính xác là lết.

    Và nhìn thấy mình.

    Một con mèo tam thể, lông mềm mượt và đôi mắt hổ phách bàng hoàng.

    "Meooo???"

    Cô ngất lần hai.



    Cô tỉnh dậy ở nơi ồn ào nhất thế giới – trạm cứu hộ động vật.

    Lũ chó sủa như thể đang tranh mic với lũ mèo gào rú.

    Mùi nước tẩy, mùi thức ăn khô, mùi xịt ve...

    đủ khiến Chaeyoung nhức cả đầu.

    Cô bị nhốt trong một chiếc lồng inox, bên cạnh một con mèo mập ú đang... ngủ ngáy.

    Cô thử kêu "Tôi là người!

    Là người đó!" nhưng âm thanh chỉ là "meo meo" tuyệt vọng.

    Cô thử cào cửa.

    Không ai để ý.

    Cô giả chết.

    Một nhân viên chỉ chép miệng: "Con này lười ăn."

    Cô thậm chí giả bị... mèo điên.

    Kết quả?

    Được ghi chú vào bảng: "Tính khí không ổn định – không khuyến nghị nuôi với trẻ em."

    Đang tuyệt vọng thì...

    định mệnh ập tới.

    "Tôi muốn nhận một con mèo," một giọng nói quen thuộc vang lên.

    Trầm, hơi lạnh, và cực kỳ... phiền phức.

    Chaeyoung quay phắt lại.

    Tim mèo đập thình thịch.

    Là Lisa.

    Lisa – bạn cùng phòng cũ, từng tuyên bố: "Tôi thà ở với một con nhím còn hơn là với cô."

    Lisa – người hay vặn nhỏ nhạc cổ điển của cô, dán nhãn vào từng hộp sữa chua, và luôn bật điều hòa 18 độ giữa mùa đông.

    Lisa, đang đứng kia, tay đút túi, đầu cúi nhìn vào hàng chuồng như đang chọn món ăn vặt.

    "Con này nhìn ngầu nè," cô chỉ vào Chaeyoung.

    "Con này hơi dữ à nha chị," nhân viên cảnh báo.

    Lisa nhún vai.

    "Càng tốt.

    Tôi không thích mèo bánh bèo."

    Chaeyoung muốn lăn đùng ra chết thêm lần nữa.

    Một phút sau, cô bị nhét vào chiếc lồng nhựa di động, rung lắc theo từng bước chân Lisa.

    Cô không thể ngờ – người đầu tiên "cứu" cô khỏi trạm cứu hộ lại là... kẻ thù không đội trời chung.



    Lisa mở cửa căn hộ bằng một chân – tay thì bận bế lồng mèo, còn miệng thì đang càm ràm qua điện thoại.

    "Không, em không đi họp lớp đâu!

    Mấy người chỉ toàn hỏi có đang yêu không, có nghỉ đánh cầu không, có sống bình thường không – làm như em là người rừng."

    Cô liếc nhìn chiếc lồng.

    "Ít ra con mèo không nói mấy câu đó."

    Chaeyoung bĩu môi – nếu môi mèo có thể bĩu.

    Cô bước ra khỏi lồng, nhìn quanh căn hộ.

    Tường trắng, sàn gỗ, gọn gàng đến mức lạnh lẽo.

    Chiếc sofa vẫn nằm đó – nơi cô từng "không may" làm đổ cafe lên váy Lisa.

    "Không được cào ghế.

    Không được tè bậy.

    Tao cho ăn, mày im lặng, thế là đôi bên cùng có lợi," Lisa nói, vứt túi xuống ghế.

    Rồi cô nhìn Chaeyoung một lúc.

    "Mày tên gì ta..."

    Chaeyoung thầm cầu xin, bằng tất cả sự thành kính mèo có thể có.

    "Peaches đi, vì mày... lông cam cam trắng trắng."

    Chaeyoung bật dậy, chồm vào chân Lisa, cào một cái rõ dài.

    "Á!

    Gì vậy!"

    "Meooo!"

    "Bị thần kinh hả?"

    "MEOW!!!"

    Lisa thở hắt, chỉ tay vào phòng khách.

    "Cấm vào phòng ngủ.

    Cấm trèo bàn làm việc.

    Và không có vụ cào trả thù!"

    Chaeyoung quay mặt, kiêu hãnh đi về phía ổ nệm mèo Lisa vừa mua.

    Cô giẫm lên, xới tơi như chiến trường rồi mới ngồi xuống – mắt không rời Lisa dù chỉ một giây.



    Tối đó, Lisa ngồi đọc báo cáo bên laptop, còn "Peaches" thì ngồi cách đó vài mét, mắt mèo rực sáng.

    Một con người, một con mèo.

    Một cặp roommates cũ – giờ là chủ mèo và... mèo.

    Chẳng ai biết, vài tuần sau, Lisa sẽ phát hiện ra "Peaches" thích nghe Chopin, biết bật Netflix và... ghét thức ăn đóng hộp.

    Còn Chaeyoung sẽ nhận ra, Lisa chẳng hề đáng ghét như cô nhớ.

    Cô ấy chỉ... cô đơn theo một cách hơi ngang ngược.



    Tất cả chỉ mới bắt đầu.
     
    [Lichaeng] Ex-Roommate Is Now My Cat
    CHƯƠNG 2: FAMILIAR STRIPES, FAMILIAR FROWN


    Từ khoảnh khắc Lisa bế con mèo mập lông vằn về nhà, cô đã cảm thấy có gì đó... sai sai.

    Con mèo này có một sự hiện diện mà Lisa chưa từng thấy ở bất kỳ con mèo nào khác – nó nhìn cô với ánh mắt khinh khỉnh như thể cô vừa nói sai hết ngữ pháp tiếng Anh.

    "Đừng có nhìn tôi kiểu đó," Lisa chống nạnh, nhìn thẳng vào con mèo đang ngồi vắt chân — ừm, vắt chân — trên ghế sofa.

    "Tôi không cướp đồ ăn sáng của cô đâu, Chaeyoung!"

    Con mèo lập tức phát ra một tiếng "grừ" nhỏ, rồi quay mông lại phía Lisa, vẫy đuôi đầy mỉa mai.

    Lisa bặm môi.

    "Sao mình vừa gọi nó là Chaeyoung nhỉ..."

    Đúng là vô lý.

    Cô và Chaeyoung đã không nói chuyện suốt bốn tháng kể từ ngày chia đôi căn hộ.

    Mà không, phải gọi là cắt đứt đường sống nhau.

    Cãi nhau về tiền thuê nhà, cãi nhau vì tủ lạnh không sạch, cãi nhau vì...

    Lisa không thể chịu được việc Chaeyoung dán mấy mẩu ghi chú "tư duy tích cực" đầy cửa nhà tắm.

    "'Mỗi ngày là một món quà, đừng vứt nó vào sọt rác'.

    Thiệt hả trời."

    Lisa càu nhàu, vẫn nhớ rõ cái buổi sáng định yên ổn đi vệ sinh mà bị nghẹn ngay với mẩu note vàng chóe ấy.

    Nhưng điều khiến Lisa giật mình thật sự là... khi cô đặt điện thoại trước mặt con mèo để chụp hình.

    Click.

    Màn hình iPhone sáng lên.

    Đã mở khóa bằng Face ID.

    Lisa: "..."

    Mèo: "..."

    "CÁI GÌ?!"

    Con mèo nhướn mày – hay ít nhất là Lisa nghĩ vậy.

    Nó bình thản quay mặt đi, như thể chuyện nhận diện khuôn mặt là điều hết sức bình thường với một con mèo vằn 5kg.

    Lisa ném điện thoại lên sofa, lùi lại như thể vừa thấy hồn ma.

    "Cái này không thể nào là trùng hợp!"

    Cô lao tới Google: "mèo biết mở iPhone bằng Face ID", "mèo bị nguyền là người", "dấu hiệu bạn đang sống cùng người biến hình"...

    Chỉ toàn thấy Reddit và mấy bài viết "Bạn là phù thủy chưa biết?"

    "Không, mình không phải phù thủy," Lisa vò tóc.

    "Chỉ là... có thể mình đang sống với cô ta."

    Lý trí mách bảo Lisa rằng điều đó thật điên rồ.

    Nhưng linh cảm – thứ từng giúp cô né được 3 quả cầu lông tốc độ 200km/h trong một trận cầu quốc gia – lại cứ réo lên như chuông báo cháy: Con mèo đó là Chaeyoung.

    Lisa lén nhìn sang nó.

    Đang nằm ườn ra sàn, chân co lại như một chiếc croissant sang chảnh, ánh mắt vẫn kiêu kỳ không thua bất kỳ công chúa Disney nào.

    "Nếu cô thực sự là Chaeyoung..."

    Lisa cúi xuống sát hơn, "thì tôi chỉ muốn nói là... làm mèo nhìn hợp với cô ghê đó."

    Mèo mở mắt, thở dài.

    RỒI THỞ DÀI LẦN NỮA.

    "Trời đất ơi," Lisa thở hổn hển.

    "Mèo mà cũng biết... thở dài theo kiểu 'con người các người thiệt là ngốc' vậy hả?!"

    Sau mười phút lục tung các dấu hiệu dị thường, Lisa quyết định làm một cuộc kiểm tra.

    Cô mở YouTube.

    Bật nhạc rock.

    Mèo nhăn mặt.

    Chuyển sang nhạc cổ điển.

    Mèo gật gù, cuộn đuôi lại.

    Lisa há hốc.

    "Làm ơn đi...

    Không thể nào có đến hai sinh vật cùng thích Chopin Nocturne Op.

    9 No.

    2 đâu!"

    Rồi Lisa lén ghi âm tiếng mèo "mèo~" rồi mở cho bạn thân nghe.

    "Chaeyoung đó!" — giọng của Jisoo vang lên rõ ràng.

    "Trời ơi, có ai khác meo mà ra giọng soprano như vậy đâu?!"

    Lisa đập tay lên trán.

    Cô đang sống chung với một con mèo... là người từng gọi cô là "người cẩu thả, không có gout sống".

    Và điều kỳ lạ là, thay vì thấy ghét — cô lại thấy có chút... thú vị.

    Lisa dán mắt vào con mèo đang duỗi người dài ra trên ghế như một bà hoàng.

    Từ cái cách nó ngúng nguẩy bước đi, cho đến cách nó hất đầu mỗi lần Lisa mở lời — y như cái ngày Chaeyoung ngồi vắt chân, cầm cốc trà matcha, phán một câu làm Lisa nghẹn cả bánh mì: "Cậu đúng là điển hình của tư duy cảm tính."

    Lisa lẩm bẩm, "Biến thành mèo rồi mà vẫn toxic."

    Con mèo quay đầu lại, nhe răng — cười?

    Không thể nào.

    Lisa rùng mình.

    "Cái kiểu nhếch môi đó... chỉ có một người trên đời này làm được."

    Chuyện gì đó thật sự đang xảy ra.

    Cô thở dài, gãi đầu, rồi nhìn vào ánh mắt vàng lấp lánh kia — ánh mắt cô từng thấy lúc nửa đêm trong nhà bếp, khi cả hai cùng tranh nhau cái bánh kem cuối cùng.

    Ánh mắt vừa khó chịu, vừa quen thuộc, và kỳ lạ là... khiến cô thấy yên lòng.

    "Được rồi."

    Lisa khoanh tay.

    "Nếu thật sự là Chaeyoung, cô gật đầu một cái đi."

    Con mèo nhìn cô, không nhúc nhích.

    "Không gật hả?"

    Lisa nhướng mày.

    "Vậy tôi tắm cô nhé."

    Con mèo lập tức bật dậy, lùi lại, giương mắt hoảng hốt như vừa nghe thấy "tiêm vaccine".

    Lisa bật cười, ngồi xuống thảm, nhìn thẳng vào mắt nó.

    "Cô là Chaeyoung.

    Tôi biết điều đó."

    Con mèo chớp mắt.

    Rồi chậm rãi trèo lên đùi cô, cuộn tròn lại, kêu một tiếng rất nhỏ.

    Lisa ngẩn người.

    Tim cô lỡ một nhịp.

    Giây phút ấy, cô không còn thấy một con mèo vằn nữa.

    Cô thấy Chaeyoung — với vẻ mặt cố giấu đi tổn thương, với ánh mắt luôn phán xét nhưng lại mong người khác nhìn ra điều cô không nói thành lời.

    Lisa khẽ thở ra.

    "Cô đúng là phiền thật."

    Cô khẽ vuốt ve lưng mèo.

    "Nhưng thôi, ở lại đi.

    Tôi sẽ tìm cách... giúp cô."

    Mèo không đáp.

    Chỉ cuộn người lại, nằm im trong vòng tay của người từng là bạn cùng phòng cũ — giờ là... chủ nuôi bất đắc dĩ.

    Hoặc là... cái gì đó đang chớm nở hơn.
     
    [Lichaeng] Ex-Roommate Is Now My Cat
    CHƯƠNG 3: PASSIVE-AGGRESSIVE PAWS


    Lisa thề rằng con mèo này đang cố tình trả đũa cô.

    Không phải kiểu trả đũa ngẫu nhiên như những con mèo hay làm—cào rèm cửa, cắn giày, hay rượt đuổi dây sạc như thể nó là rồng lửa.

    Không.

    Con mèo sọc xám này – cái sinh vật có đôi mắt nửa giận nửa oán – đang chơi trò "phản ứng thụ động gây hấn" cấp độ đại học.

    Sáng nay, cái áo sơ mi trắng cô chuẩn bị cho buổi quay video thể thao bị kéo xuống khỏi móc và nhào nặn như bánh bao nhân mèo.

    Lisa biết rõ đó không phải là tai nạn.

    Không thể nào là tai nạn nếu có dấu móng vuốt in một cách nghệ thuật lên đúng phần ngực trái của áo – nơi có logo tài trợ.

    Cô bực bội ngồi trước bàn ăn, nhai bánh mì mà chẳng cảm nhận được vị gì.

    "Tớ thề, cậu là gián điệp từ vũ trụ song song đến để phá tan cuộc đời tớ."

    Nàng – hiện tại là mèo – nằm chỏng chơ trên sofa, đầu quay sang hướng khác, vẫy đuôi nhịp nhịp như thể đang nghĩ: "Ồ, xin lỗi nha.

    Trùng hợp ghê."

    "Và cậu còn nhìn tớ bằng ánh mắt đó nữa thì... thì..."

    Lisa gục mặt xuống bàn.

    "Thì tớ vẫn phải cho cậu ăn, thật đáng ghét."

    Cô đứng dậy, bưng bát thức ăn mèo ra và—chính xác như mọi lần—bị vấp phải cái đuôi cố tình giang ngang đường đi.

    Không đến nỗi ngã, nhưng đủ để đổ tung nửa bát hạt ra sàn.

    "PARK CHAEYOUNG!!!"

    Cô hét lên như gọi hồn.

    Nàng quay đầu lại, gương mặt méo mó vì bị gọi bằng cái tên người.

    Nhưng không phản ứng như một con mèo bình thường, nàng... bĩu môi.

    Một cái bĩu môi rõ ràng, mô phỏng y chang kiểu Chaeyoung hay làm khi bị Lisa trêu hồi còn sống chung.

    Lisa đứng đờ người.

    Là ảo giác sao?

    Không.

    Không thể nào.

    Không có con mèo nào bĩu môi như thế.

    Và không con mèo nào... mở được điện thoại bằng Face ID như chuyện xảy ra hai ngày trước.

    Cô chợt rùng mình.

    Lisa bưng nửa bát hạt còn lại, ngồi bệt xuống sàn cạnh mèo, gõ nhẹ vào trán nàng.

    "Có phải cậu là Chaeyoung thật không?"

    Nàng lườm cô, xoay đầu đi như thể đang phật lòng.

    "Không thèm trả lời hả?

    Không sao.

    Tớ có cách của tớ."

    Lisa nhướn mày đầy thách thức, đứng dậy đi vào phòng.

    Năm phút sau, cô trở lại, tay cầm bức ảnh chụp chung với nàng – ngày cả hai còn là bạn cùng phòng.

    Trong ảnh, Lisa khoác vai Chaeyoung đang trề môi – y chang cái bĩu môi nãy giờ.

    "Trùng hợp không đấy?"

    Cô chìa ảnh ra trước mặt nàng, ngồi xuống đối diện, nhìn chằm chằm.

    Chaeyoung-mèo không phản ứng ngay.

    Nhưng chỉ vài giây sau, nàng nhích lại gần, đưa mũi hít ảnh.

    Rồi... cào nhẹ vào tay cô – không mạnh đến mức đau, nhưng đủ để cảnh cáo.

    Lisa bật cười.

    "Ok.

    Tớ nhận.

    Cậu đúng là Chaeyoung rồi."

    Một giây sau cô mới nhận ra mình vừa công khai nói chuyện với... một con mèo.

    Và thừa nhận điều phi lý đến mức các nhà khoa học sẽ đồng loạt xin nghỉ phép nếu nghe được.

    "Tớ điên thật rồi," cô lẩm bẩm, ngả lưng ra sofa, tay gác lên trán.

    "Điên vì cậu.

    Không, chính xác hơn...

    điên vì cậu là một con mèo."

    Nàng tiến lại, nhảy lên sofa và... nằm lên bụng cô.

    Lisa ngẩng đầu nhìn xuống.

    Ánh mắt hai bên gặp nhau trong thoáng chốc.

    Một thoáng yên lặng lạ lùng kéo dài.

    Cô không dám cử động, hơi thở ngưng lại trong lồng ngực khi thấy rõ sự dịu dàng quen thuộc trong ánh mắt ấy.

    "Làm ơn đừng nhìn tớ kiểu đó," cô thì thầm, "Tớ không muốn mềm lòng.

    Cậu biết đấy, cậu từng là... cái nỗi phiền phức của đời tớ."

    Nàng không phản ứng.

    Chỉ cuộn tròn người, dụi mặt vào áo hoodie của cô – cái áo từng bị nàng chê là "quá luộm thuộm" hồi còn sống chung.

    Lisa thở dài.

    Mỗi ngày kể từ khi rước cái cục lông này về, cô càng thấy bản thân... lạ lẫm.

    Lạ vì cô không hất mèo xuống dù đang bận.

    Lạ vì cô phát hiện mình nói chuyện với nàng như đang trò chuyện với người.

    Và lạ nhất là – mỗi tối, cô bắt đầu nghe lại những bài nhạc Chaeyoung từng bật.

    "Có khi nào... cậu quay lại là vì tớ không?"

    Cô hỏi giữa đêm, khi căn hộ chỉ còn ánh sáng lờ mờ từ màn hình TV.

    Trên đùi cô, Chaeyoung-mèo thở nhè nhẹ.

    Lisa đưa tay vuốt ve lớp lông mềm.

    Một phần trong cô bắt đầu chấp nhận điều điên rồ này – và điều điên hơn là: cô không muốn nàng đi đâu nữa.

    Cô không thể tin mình đang nhớ... cách nàng cau mày khi thấy cô ăn mì không dùng đũa.

    Nhớ cái giọng lý sự khi Chaeyoung nói về chủ nghĩa hiện sinh giữa lúc cả hai tranh nhau xem phim hành động hay tâm lý.

    Và nhớ... cả cảm giác hụt hẫng khi nàng đột ngột chuyển ra vì "không hợp phong cách sống".

    Lisa cúi nhìn nàng trong vòng tay, thì thầm, "Tớ nhớ cậu nhiều hơn tớ tưởng, Chaeng à."

    Nàng khẽ cựa mình, dụi đầu vào tay cô – một động tác nhỏ thôi, nhưng đủ khiến tim cô lỡ một nhịp.

    Cô thở ra, như thể vừa buông xuống một đoạn ký ức cũ để ôm lấy hiện tại.

    "Ngủ đi, cục lông khó chiều của tớ."
     
    [Lichaeng] Ex-Roommate Is Now My Cat
    CHƯƠNG 4: THE BATHTUB INCIDENT


    Lúc Lisa bước vào phòng tắm, mọi thứ diễn ra trong vòng chưa tới hai giây.

    Một tiếng "tõm" nhỏ vang lên, tiếp sau là tiếng nước bắn tung tóe.

    Và rồi... một cái cục lông sọc vàng nhạt đang chới với, bốn chân quơ loạn xạ trong bồn tắm đầy nước ấm.

    Cô gần như hét lên.

    "Chaeyoung!"

    Không phải vì cô tin chắc nó là Chaeyoung—ờ thì, tạm thời tin một nửa—mà vì cái cách nàng ngụp lặn trầy trật dưới nước, cái vẻ mặt choáng váng, ướt nhẹp, và nhất là...

    ánh mắt đầy phẫn nộ đó.

    Ánh mắt từng nhìn cô y hệt như thế mỗi lần cãi nhau vì chuyện rửa chén.

    Không kịp suy nghĩ, Lisa nhoài người tới, kéo con mèo ra khỏi nước bằng cả hai tay.

    Thứ đầu tiên cô nhận ra là lông mèo ướt sũng, trơn trượt như cá trê sống.

    Thứ hai là...

    ờm, cô quên mất là mình vừa tắm xong và chẳng có mảnh vải nào trên người.

    Cục lông ấy co rúm lại trong tay cô, rít lên khe khẽ như thể xúc phạm tột cùng.

    Lisa cũng khựng lại.

    Trời ơi.

    "Xin lỗi!

    Xin lỗi mà!"

    Cô quýnh quáng tìm cái khăn lông, quấn tạm quanh mình rồi dùng một chiếc khác cho mèo.

    "Tớ không cố ý.

    Tớ không nhìn.

    Ý tớ là—cậu là mèo!

    Không phải là—Cậu hiểu mà, đúng không?"

    Cục lông ướt run lên từng đợt như máy giặt chế độ vắt.

    Cái đuôi dựng đứng, mắt trợn tròn.

    Cô thở ra, dịu giọng: "Không sao rồi, tớ cứu cậu mà."

    Vụ việc cái bồn tắm khiến Lisa không thể ngưng nghĩ về... việc nàng mèo có thực sự là Chaeyoung không.

    Không chỉ là ánh mắt, hay cái cách nàng liếc cô như muốn giết người bằng ngôn ngữ cơ thể.

    Mà còn là—cảm giác.

    Cái cảm giác này—nó giống hệt như khi Chaeyoung còn là người, và hai người cùng sống trong căn hộ này.

    Lúc đó họ ghét nhau.

    Hay ít nhất, cố giả vờ là vậy.

    Cãi nhau vì điều hoà lạnh quá, vì chậu cây để sai chỗ, vì ai ăn miếng pizza cuối cùng.

    Nhưng cũng chính vì thế, mà Lisa nhớ từng chi tiết ấy rất rõ.

    Tối hôm đó, Lisa mở cửa phòng ngủ, định chỉ vào tấm chăn bé xíu trong góc cho mèo.

    Nhưng trước khi cô kịp nói gì, nàng đã nhảy phóc lên giường, cuộn tròn cạnh gối cô như thể... là chuyện hiển nhiên.

    "Ê, không được đâu nha."

    Cô nói, chỉ tay.

    "Tớ ngủ hay lăn qua lăn lại lắm.

    Lỡ đè trúng cậu thì sao?"

    Mèo: liếc cô như thể nói, cậu đè được thì thử đi.

    Lisa thở dài, nằm xuống, quay lưng lại.

    Cô cố gắng không để ý tới cái đám lông mềm kia đang thở đều đều sau lưng mình.

    Nửa đêm, một bàn chân đạp vào hông cô.

    Cô mở mắt.

    "Này..."

    Đáp lại chỉ là tiếng khịt mũi khe khẽ.

    Mèo—à không, nàng—vẫn ngủ yên, vẻ mặt an nhiên như thể cả thế giới chẳng có gì để bận tâm.

    Lisa xoay người.

    Ánh trăng ngoài cửa sổ hắt vào, tạo nên một vệt sáng dịu nhẹ trên bộ lông vàng nhạt.

    Lần đầu tiên cô nhận ra, bộ lông ấy có những sọc nhỏ gần giống như mái tóc sẫm màu của Chaeyoung lúc mới nhuộm về.

    "Cậu có phải là Chaeyoung thật không?"

    Lisa hỏi khẽ.

    "Nếu đúng là cậu, thì... nhớ lúc mình suýt bị đuổi học vì trốn tiết chung không?"

    Nàng vẫn không phản ứng gì.

    Nhưng Lisa thề là nàng chớp mắt.

    "Hay lúc cậu say bí tỉ và gọi tớ là 'món ramen biết đi'?"

    Lần này có vẻ nàng khẽ rùng mình.

    Lisa cười, thì thầm: "Nếu thật sự là cậu... thì đừng làm tớ rối thêm nữa."

    Một lúc sau, khi cô gần như thiếp đi, cảm giác mềm ấm áp khẽ áp vào ngực cô.

    Một cái trán nhỏ dụi nhẹ vào cổ, và tiếng gừ gừ trầm thấp vang lên như bản nhạc ru dịu dàng.

    Lisa khựng lại.

    Cô vòng tay qua nàng.

    Chỉ là ôm mèo ngủ thôi mà, đúng không?

    Chỉ là... cậu từng là người.

    Và tớ từng không chịu nổi cậu.

    Còn bây giờ, tớ không chịu nổi nếu cậu không nằm đây.
     
    [Lichaeng] Ex-Roommate Is Now My Cat
    CHƯƠNG 5: SECRETS IN THE COLLAR


    Cơn mưa đầu mùa đổ xuống thành phố vào một chiều thứ Tư buồn ngủ, khiến không khí trong căn hộ nhỏ của Lisa bỗng trở nên âm ẩm và ngái ngái mùi đất.

    Dù đã đóng kín cửa sổ từ sáng, hơi nước vẫn len qua từng khe hở, đọng lại trên kính như những vệt ký ức nhòe nhoẹt.

    Cô ngồi thụp xuống giữa phòng khách, tay cầm một chiếc khăn bông khổ lớn, cố gắng lau khô đống lông đang bết lại từng chùm của nàng mèo bướng bỉnh.

    Cái sinh vật từng là người đó – mà cụ thể là Chaeyoung – vừa rơi vào chậu cây to ngoài ban công rồi lăn một vòng "tưởng niệm" khắp sàn nhà như một vụ biểu tình không lời.

    "Cậu là con mèo đầu tiên khiến tớ phải lau sàn ba lần trong vòng một tiếng, biết chưa?"

    Lisa lầu bầu, đôi mắt nhíu lại khi phát hiện thêm một cục đất bé tí mắc trong lông bụng mèo.

    Cô gỡ nó ra bằng hai ngón tay, chau mày.

    "Tớ bắt đầu thấy nhớ cái thời cậu là người rồi đấy."

    Chaeyoung khịt mũi, lườm cô với ánh mắt mang hàm ý: Tớ cũng vậy, đồ ngốc.

    Nhưng thay vì phản kháng, nàng chỉ để yên, mặc cho Lisa lau tới đâu là lông dựng tơi tới đó, trông như một đám mây cáu kỉnh.

    Khi cô cúi người hơn, định lau phần lông dưới cằm thì bỗng khựng lại.

    Có thứ gì đó lạnh, kim loại và khác thường chạm vào ngón tay cô.

    Lisa hơi nhíu mày, dùng tay vén lớp lông ở cổ nàng mèo, và lập tức nhìn thấy một chiếc vòng cổ màu đồng cổ, mảnh và rất tinh xảo, gần như bị che khuất hoàn toàn dưới lớp lông mềm.

    "Khoan đã... cậu đeo cái này từ khi nào vậy?" cô hỏi khẽ, nghiêng đầu sát hơn.

    "Tớ tưởng cậu đến đây là trần trụi, không một mảnh phụ kiện cơ mà."

    Nàng mèo giật nhẹ người, hai tai vểnh lên cảnh giác, mắt mở to nhìn cô đầy bối rối.

    Lisa thậm chí còn nghe được tiếng nuốt nước bọt rõ mồn một – không biết là của mình hay của nàng.

    "Tớ nhớ rõ lúc đón cậu về từ viện thú y, cổ cậu trống trơn mà...

    Sao giờ lại có cái này?"

    Không có tiếng trả lời – chỉ là ánh nhìn long lanh chứa đầy cảnh báo.

    Lisa im lặng vài giây, rồi đưa tay sờ thử vào phần viền bên trong chiếc vòng.

    Lớp kim loại mát lạnh như nước đá, nhưng điều kỳ lạ là cô cảm nhận được một chấn động rất nhẹ, như dòng điện tinh vi chạy qua đầu ngón tay.

    Cô nhấn vào một điểm lõm mờ mờ – và nghe thấy một tiếng "tách" rất khẽ.

    Tim Lisa đập nhanh hơn.

    Trong lòng chiếc vòng, một khoang nhỏ hiện ra, bên trong là một mẩu giấy cuộn tròn gọn gàng như một cuộn bùa cổ.

    Tay cô run nhẹ khi gỡ mẩu giấy ra.

    Chữ viết tay nhỏ xíu, bằng mực nâu đã ngả màu thời gian:

    "Do not break the seal unless you wish to face the truth."

    (Đừng phá phong ấn nếu ngươi chưa sẵn sàng đối mặt với sự thật.)

    Lisa nhìn chằm chằm vào dòng chữ, cảm giác sống lưng mình như bị gió lạnh thổi qua dù tất cả cửa đều đã đóng.

    Cô chớp mắt, rồi liếc xuống Chaeyoung – nàng đang co rúm người lại, đuôi ve vẩy lúng túng, không khác gì một đứa trẻ bị bắt quả tang đang lén ăn bánh.

    "Cái này... là thật sao?" cô hỏi, giọng gần như nghèn nghẹn.

    "Cậu bị biến thành mèo... vì một phong ấn?"

    Nàng không kêu, cũng không gật hay lắc.

    Chỉ là im lặng.

    Một kiểu im lặng nặng trĩu và có thật.

    Lisa ngồi bất động vài giây trước khi đứng dậy, tay cầm chiếc vòng và mảnh giấy, bước về phía bàn làm việc.

    Cô mở laptop, bắt đầu gõ tìm kiếm những ký hiệu chạm khắc trên vòng, lẫn từ khóa như ancient seal magic, transformation curse, binding spell with animal vessels...

    Chaeyoung nhảy lên ghế, lặng lẽ quan sát sau lưng cô.

    Nàng không nhúc nhích, không phản đối, chỉ đơn giản là dõi theo – ánh mắt đầy cảnh giác và chờ đợi.

    Bốn mươi phút, rồi một giờ, rồi hai.

    Lisa tra cứu từ các diễn đàn phép thuật cổ, đến các tài liệu giả tưởng bị lãng quên, thậm chí truy cập luôn vài forum mà trước giờ cô chỉ nghĩ là dành cho mấy người mộng du hoặc cosplay dân gian.

    Và rồi, cô ngồi thụp xuống, ôm trán, mắt mở to sửng sốt.

    "Một loại lời nguyền cổ... dùng vật chuyển hóa để phong ấn linh hồn người phạm vào 'giới cấm.' Nạn nhân sẽ bị chuyển sang dạng sống cấp thấp – như động vật – cho đến khi... có người phát hiện vòng cổ và giải mã được phong ấn."

    Cô quay phắt lại nhìn nàng mèo.

    "Đừng nói với tớ là... viện bảo tàng hôm đó?"

    Chaeyoung tròn mắt như bị tóm trúng.

    Nàng lăn một vòng rồi vùi mặt vào gối, che hai tai lại như thể muốn biến mất.

    Lisa ngồi lặng người.

    Hình ảnh nàng trong chiếc váy đen thanh lịch, bưng hộp hiện vật, rồi ngã xuống sàn giữa buổi triển lãm... giờ đây ghép khít từng mảnh như một trò chơi xếp hình định mệnh.

    "Cậu...

    đụng phải thứ gì đó bị nguyền, đúng không?" cô thì thầm, giọng run nhẹ.

    "Và không ai tin cậu... nên cậu biến mất."

    Mèo không đáp.

    Nhưng một tiếng thở dài nhỏ vang lên.

    Lisa nhận ra nó không phát ra từ miệng – mà từ trong tim nàng.

    Một tiếng thở dài không âm, nhưng rất người.

    Lisa cẩn thận đặt vòng cổ và giấy xuống, rót cho mình ly nước.

    Nhưng khi quay lại thì nàng mèo đã nhảy lên đùi cô, dúi đầu vào bụng cô mà rúc.

    "Tớ sẽ tìm cách," cô khẽ nói, một tay ôm lấy nàng.

    "Tớ không biết phải bắt đầu từ đâu, nhưng... tớ không để cậu mãi là mèo đâu.

    Cho dù cậu có từng là bạn cùng phòng hay là... một thứ gì hơn thế."

    Nàng mèo không kêu.

    Nhưng cái đuôi nhẹ nhàng quấn quanh cổ tay cô, như một lời cảm ơn vụng về.

    Tối đó, Lisa dọn chỗ ngủ cho Chaeyoung sát cạnh giường.

    Nhưng chỉ một lúc sau, khi cô vừa tắt đèn, một tiếng phụt nhỏ vang lên – và một cục lông mềm mại đã nhảy phóc lên giường, chui vào giữa lòng cô mà rúc.

    "Cậu không có ý định giữ khoảng cách nữa à?"

    Lisa hỏi đùa, tay gãi nhẹ sau tai nàng.

    Một tiếng meo khe khẽ vang lên – lần này không phải để phản đối, mà như đang nói: Im đi và ôm tớ tiếp đi.

    Lisa cười.

    Không phải vì hiểu hết chuyện gì đang xảy ra, mà vì trái tim cô...

    đã hiểu điều quan trọng nhất rồi.
     
    [Lichaeng] Ex-Roommate Is Now My Cat
    CHƯƠNG 6: THE DAY SHE SPOKE


    Cô không thường tin vào những thứ như "trăng máu" hay "biến dị năng lượng vũ trụ", nhưng kể từ khi bạn cùng phòng cũ biến thành một con mèo lông sọc hung dữ mà mỗi ngày đều dỗi cô như kiểu dỗi người yêu thì... mọi định luật vật lý dường như đã bay ra ngoài cửa sổ.

    Tối hôm ấy, trời trở gió.

    Mây quần tụ phía chân trời tựa như có điều gì sắp sửa xảy ra, và Lisa – với tất cả bản năng của một đứa chuyên quên đóng cửa sổ – chỉ đang lo lắng trời sẽ mưa mà quên thu quần áo.

    Nhưng thứ thực sự khiến cô giật mình là... chiếc vòng cổ.

    Chiếc vòng cũ kỹ nằm trên bàn làm việc suốt cả tuần đột nhiên phát sáng.

    Ánh đỏ lấp lánh dưới ánh trăng hắt qua cửa sổ như một lời thì thầm mờ ám.

    Chaeyoung – hay đúng hơn là mèo-Chaeyoung – đang nằm co trong lòng cô, bỗng gồng người, ngẩng phắt đầu lên.

    Đôi tai dựng đứng, ánh mắt nửa hoảng hốt nửa đau đớn.

    Lisa hoảng.

    "Này, cậu sao thế?"

    Nàng cong người lên, thở hắt, rồi phát ra một âm thanh khản đục—không phải tiếng mèo kêu, mà là... người.

    Giọng người.

    Khàn, lạ, gấp gáp như thể cổ họng không quen phát âm.

    "L-Lisa..."

    Cô chết sững.

    "Cậu vừa nói...?"

    "Đừng nhúc nhích..."

    Chaeyoung nói, giọng run run như gió lướt qua dây đàn.

    "Chỉ... chỉ có mười phút thôi."

    Lisa không nhúc nhích.

    Không nháy mắt.

    Cô ôm con mèo trong lòng như thể nếu lơi tay ra, tất cả sẽ biến mất.

    Chaeyoung cố nhắm mắt lại lấy bình tĩnh.

    "Tớ biết... mọi chuyện thật điên rồ."

    "Cậu... cậu là Chaeyoung, thật sự?"

    "Là tớ."

    Nàng mở mắt ra nhìn cô.

    Đôi mắt mèo màu hổ phách, nhưng nỗi buồn và vẻ chênh vênh trong đó là của con người.

    Là người bạn từng sống chung một mái nhà với cô suốt hai năm đại học.

    Là người cô từng ghét cay ghét đắng vì bừa bộn, rồi nhớ quay quắt khi chuyển đi.

    "Chuyện này... là sao?"

    Lisa vẫn run giọng.

    Tay cô đặt nhẹ lên lưng nàng, vuốt ve trong vô thức.

    "Có một kẻ... nguyền rủa tớ.

    Tớ từng... từ chối một thứ tình cảm mà mình không thể đáp lại.

    Rồi... chuyện này xảy ra.

    Chiếc vòng cổ... nó giữ cho tớ không biến mất hoàn toàn."

    "Trời ơi..."

    Lisa thở khẽ.

    "Nhưng nó cũng không cho tớ trở lại.

    Mỗi đêm trăng máu... tớ nói được vài phút thôi."

    Cô nhìn nàng chăm chăm.

    "Tại sao không nói với tớ sớm hơn?"

    "Vì tớ ghét việc...

    để cậu thấy mình thế này."

    Chaeyoung cố gắng mỉm cười, nhưng trông như đang muốn khóc.

    "Tớ... không muốn cậu thương hại."

    Lisa siết nhẹ vòng tay quanh cơ thể mèo nhỏ.

    "Tớ không thương hại.

    Tớ lo.

    Tớ điên lên vì lo."

    Im lặng một lúc, chỉ có tiếng đồng hồ gõ từng nhịp và gió thổi qua khung cửa.

    Lisa cúi đầu, nhẹ nhàng dụi trán mình vào trán nàng.

    "Tớ tưởng mình phát điên vì cứ thấy con mèo này có ánh mắt giống cậu.

    Cứ ngỡ là do bản thân quá nhớ cậu nên bị ảo giác."

    Chaeyoung rúc sâu hơn vào lòng cô, giọng nghẹn lại.

    "Tớ... không ghét cậu."

    Lisa giật mình.

    Câu nói ấy, trong khung cảnh quái dị và đẹp đẽ này, đâm thẳng vào lồng ngực cô như mũi tên bén ngọt.

    "Chưa từng ghét," nàng thì thào.

    "Dù cậu hay để đèn sáng cả đêm, dù cậu hay ăn vụng bánh quy của tớ, dù cậu luôn làm rơi quần áo sạch của tớ xuống sàn...

    Tớ chưa từng ghét."

    Lisa cười khẽ, môi cong lên mà mắt lại đỏ hoe.

    "Cậu có biết... tớ đã mất bao nhiêu ngày để tự hỏi vì sao lúc đó lại không giữ cậu lại?

    Không hỏi lý do cậu dọn đi, không cố níu thêm chút nào."

    "Tớ không dọn đi vì ghét cậu."

    "Thế vì gì?"

    "Vì tớ thích cậu."

    ...

    Cô ngừng thở trong một giây.

    Rồi một giây nữa.

    "Và tớ biết mình không nên," Chaeyoung nói, nhanh, như thể sợ ánh trăng sẽ biến mất, và cùng nó, giọng nói của nàng cũng tan theo.

    "Cậu quá vô tư.

    Tớ thì luôn nghĩ nhiều.

    Nếu cứ ở cùng, tớ sẽ không chịu nổi..."

    Lisa cắn môi.

    Mắt cô nhoè đi.

    "Cậu nghĩ... tớ không biết?" cô thì thầm.

    "Tớ đã biết chứ, chỉ là... tớ sợ.

    Sợ tình cảm đó không giống nhau.

    Sợ nếu bước tới, sẽ không thể quay lại."

    "Tớ cũng sợ."

    Im lặng trùm lên lần nữa.

    "Nhưng bây giờ," Lisa nói, tay cô siết chặt, "cậu biến thành mèo, ngồi xổm trên đầu tớ mỗi sáng, ngủ trong lòng tớ mỗi đêm, thậm chí còn gặm móc khoá của tớ.

    Còn gì để sợ nữa?"

    Nàng bật ra một tiếng cười khẽ, méo mó.

    "Vẫn còn sợ..."

    "Còn mấy phút nữa?"

    "Ba."

    Lisa cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán nàng – giữa hai tai mèo nhọn hoắt.

    "Ba phút thì đủ."

    "Đủ cho gì?"

    "Cho tớ nói...

    Tớ cũng thích cậu."

    Chaeyoung tròn mắt.

    "Cậu—"

    "Ừ.

    Dù cậu luôn bật máy sấy tóc đúng lúc tớ ngủ, dù cậu hay mang cả một núi tài liệu ra phòng khách, dù cậu cứ nhăn nhó mỗi khi tớ quên đổ rác."

    Cô cười nhẹ.

    "Tớ vẫn thích."

    Mèo trong lòng cô im lặng.

    Nhưng đôi vai nhỏ run lên.

    "Cậu khóc à?"

    "Không.

    Tớ là mèo, mèo không biết khóc."

    Lisa bật cười.

    "Cậu đang khóc đấy, ngốc."

    Một làn sáng đỏ nhạt dần, và nàng rên khẽ.

    "Lisa..."

    "Ừ?"

    "Lần sau... nếu tớ lại nói được, cậu sẽ ôm tớ vậy nữa chứ?"

    Cô gật.

    "Mỗi đêm luôn cũng được."

    Chaeyoung mỉm cười.

    Ánh mắt nàng chùng xuống, thân thể mềm ra, và giọng người cũng dần biến mất.

    Khi nàng ngủ thiếp đi, chỉ còn tiếng thở đều đều của một con mèo trong vòng tay Lisa, cô vẫn ngồi đó, tim đập nhanh như hồi còn thi đấu trận chung kết quốc gia.

    Lần đầu tiên sau bao ngày, cô không cảm thấy đây chỉ là một giấc mơ.

    Mà là khởi đầu của điều gì đó thật sự.
     
    [Lichaeng] Ex-Roommate Is Now My Cat
    CHƯƠNG 7: MOONLIT TRANSFORMATION


    Cô không nhớ mình đã tra bao nhiêu trang sách, đọc bao nhiêu dòng chữ lạ, hay uống bao nhiêu ly cà phê nguội ngắt trong quá trình ấy.

    Lisa chỉ nhớ một điều: ánh mắt mèo của Chaeyoung — đôi mắt ấy từng là ánh nhìn quen thuộc trong những buổi đêm chung giường, lúc cả hai còn là bạn cùng phòng.

    Giờ thì nó đang là ánh mắt nhìn cô mỗi tối, trong lặng thinh.

    Một dòng ghi chú cổ trong cuốn sách ma thuật bọc da mà cô mua ở cửa hàng kỳ dị góc phố cũ hiện lên:

    "Blood moon, pure intent, and heart's truth — all three, under one breath, shall undo the fur and fate."

    Cô gạch dưới ba lần dòng chữ đó.

    Rồi lại ngẩng lên nhìn Chaeyoung đang ngái ngủ cuộn tròn trên gối của mình.

    "Chắc cậu cũng chẳng muốn làm mèo mãi đâu nhỉ?" cô thì thầm, nửa hỏi, nửa là tự động viên chính mình.

    Nàng đáp lại bằng một tiếng meo đầy ý kiến.

    Có thể là 'không', có thể là 'tớ đói', hoặc đơn giản chỉ là 'Lisa ngốc'.

    Dù thế nào đi nữa, cô vẫn quyết tâm.



    Tối hôm ấy, trăng máu lên cao.

    Ánh trăng nhuộm đỏ cả căn gác nhỏ.

    Lisa kê một vòng đá muối hình bán nguyệt, thắp nến thơm mùi hổ phách quanh phòng, và đặt Chaeyoung-mèo vào giữa, trên tấm khăn trắng lót hoa oải hương khô.

    Cô nhìn nàng.

    Như một lời hỏi ý cuối cùng.

    Chaeyoung hơi co chân lại, gật đầu nhẹ.

    Dù hình mèo nhưng ánh mắt vẫn mang dáng dấp người con gái năm nào từng ngủ trên sofa phòng khách vì giận cô giấu chuyện ăn vụng mì gói.

    Lisa hít sâu.

    Đọc to câu thần chú từ cuốn sách.

    Rồi đặt tay lên chiếc vòng cổ bị võ — thứ mà nàng từng đeo khi còn là người.

    Ánh nến lập lòe.

    Chiếc vòng cổ lóe sáng lần cuối rồi vỡ tan như bụi vàng.

    Lisa nhắm chặt mắt.

    Và khi mở ra, trước mặt cô — là một cô gái, với mái tóc nâu bù xù và đôi mắt mở to trong bối rối.

    "...Chaeyoung?"

    "Lisa..."

    Tiếng thì thào, run nhẹ như gió lướt qua chuông gió ngoài ban công.

    Chaeyoung ôm lấy mình, ngồi co lại.

    Toàn thân không một mảnh vải.

    Lisa lặng người, hai tay vô thức dang ra như phản xạ che chắn... nhưng rồi lại tự hỏi: che cái gì?

    Cô gái kia đã từng ở chung phòng tắm với cô, cùng mặc đồ ngủ dễ thương, cùng cãi nhau vì ăn hết bánh kem.

    Nhưng mọi thứ giờ... khác rồi.

    "Cậu...

    ổn không?"

    "Ừm... tớ... hơi lạnh."

    Nàng đỏ mặt, trốn vào góc ghế.

    Lisa ném nhanh một chiếc chăn bông qua, mắt cố không lướt xuống quá vai nàng.

    "Đừng nhìn!"

    Chaeyoung rít lên, dù đầu đã chôn trong chăn.

    "Tớ không nhìn!" cô chối, dù tim đang đập như trống hội.

    Cả hai chìm vào im lặng.

    Ngoài kia, tiếng gió thổi qua khe cửa sổ như thêm phần lúng túng.

    Một lúc lâu sau, khi đã trấn tĩnh hơn, Lisa mới khẽ ngồi xuống cạnh nàng.

    "Cậu... nhớ được gì không?"

    Chaeyoung gật đầu.

    "Tớ nhớ hết.

    Từ lúc bị biến thành mèo.

    Từ lúc cậu nhận nuôi tớ...

    đến lúc cậu gọi tớ là 'cái cục lông khó chiều'..."

    Lisa phì cười.

    "Ờ... tại lúc đó tớ không biết cậu là cậu thật.

    Tớ xin lỗi nhé, cục lông— à nhầm, Chaeyoung."

    "Cậu đáng bị cào mười phát."

    Nàng liếc, nhưng môi đã cong lên thành nụ cười.

    "...Nhưng mà, Lisa à."

    Giọng nàng bỗng nhỏ lại.

    "Sao cậu lại cố cứu tớ?"

    Cô ngập ngừng, mím môi.

    Một phần muốn lảng sang chuyện khác.

    Một phần lại muốn nói tất cả.

    "Vì tớ... nhớ cậu."

    Chaeyoung chớp mắt.

    "Hả?"

    "Nhớ cậu – người Chaeyoung từng cằn nhằn tớ vì xài nước hoa xịt phòng mùi chanh.

    Nhớ cậu – người từng ôm tớ lúc bị điểm kém môn tiếng Pháp.

    Nhớ cậu trong hình hài mèo, rồi lại càng nhớ cậu trong hình người."

    "..."

    "Và tớ biết."

    Lisa cười nhẹ, nghiêng đầu.

    "Chẳng có lời nguyền nào đáng sợ bằng việc...

    để người mình thích biến mất mà không thể làm gì."

    Mặt Chaeyoung đỏ lựng, nhưng lần này nàng không trốn vào chăn nữa.

    "Tớ chưa từng ghét cậu," nàng thì thầm, lần nữa, trong giọng run rẩy.

    "Chưa từng."

    Lisa đưa tay, nhẹ nhàng chạm lên má nàng — lần này không phải vuốt lông hay gãi cằm nữa.

    "Vậy thì..." cô cười khẽ.

    "Có thể... sau này, tớ được tiếp tục nuôi cậu không?"

    "Với điều kiện," nàng đáp, đôi mắt long lanh.

    "Sao?"

    "Đừng gọi tớ là mèo nữa.

    Và phải nuôi bằng đồ ăn thật, không phải pate."

    Cả hai bật cười, như những kẻ ngốc đang học lại cách yêu nhau từ đầu — lần này, không qua những cuộc cãi vã, không qua lông mèo rơi khắp giường, mà bằng lời thật và cảm xúc thật.

    Lisa ngồi gần lại, đủ để vai chạm vai.

    Ánh trăng máu dần tan vào nền trời xanh thẫm, chỉ còn lại một đêm nhẹ tênh giữa hai trái tim đã thôi chối bỏ nhau.
     
    [Lichaeng] Ex-Roommate Is Now My Cat
    CHƯƠNG 8: NOT JUST ROOMMATES


    Buổi sáng đầu tiên sau nghi lễ, ánh nắng chưa kịp len hẳn qua rèm cửa thì Chaeyoung đã trở mình trong vòng tay Lisa.

    Không còn bộ lông mềm, không còn chiếc đuôi nghịch ngợm, chỉ là cô gái nhỏ với làn da ấm áp và hơi thở dịu dàng đang rúc vào lòng cô như thể chưa từng xa cách.

    Lisa mở mắt, vẫn còn chút hoang mang vì cảnh tượng đêm qua.

    Căn phòng vẫn vậy — đèn mờ, sách vở bừa bộn, cây nến nghi lễ vẫn chưa tắt hẳn.

    Chỉ có người trong tay cô là không còn như trước nữa.

    "Chaeyoung..."

    Nàng cựa nhẹ, mí mắt động đậy rồi dần hé mở.

    Một giây, hai giây, rồi đôi mắt hạt dẻ ấy nhìn cô, rất người, rất gần.

    "Tớ... vẫn chưa mơ đâu nhỉ?" – giọng nàng khàn khàn, giống như vừa bước qua một chiều không gian khác.

    Lisa phì cười, tay khẽ vuốt tóc nàng.

    "Không mơ.

    Chỉ là... lần đầu tiên cậu ngủ trong tay tớ mà không có lông."

    Chaeyoung đỏ mặt.

    "Lisa!"

    "Ờ thì..."

    Cô nhún vai, nhưng chẳng hề giấu được nụ cười lém lỉnh.

    "Cậu vẫn là mèo nhỏ của tớ thôi."

    Chaeyoung đánh nhẹ vào ngực cô.

    "Làm ơn đừng gọi tớ như gọi thú cưng được không?"

    "Không thể.

    Cậu đã từng rúc vào áo hoodie của tớ để ngủ suốt cả một tháng.

    Cậu từng rít lên vì tớ quên thay cát vệ sinh.

    Và cậu đã từng..."

    Lisa ngừng lại, hơi nhíu mày.

    "Từng liếm lên trán tớ lúc tớ sốt."

    Nàng bối rối quay mặt đi, tai đỏ ửng.

    "Đó là... tình huống bất khả kháng."

    "Ờ, tình huống rất 'mèo'."



    Sau bữa sáng tạm bợ bằng bánh mì cháy và trứng luộc không lòng đào vì Lisa nhớ nhầm thời gian, cả hai ngồi chụm đầu trong phòng khách.

    Lisa gạch đầu dòng kế hoạch "hậu mèo" trên giấy nháp:

    1.

    Mua quần áo mới cho Chaeyoung.

    2.

    Làm giả giấy tờ để nàng "trở lại từ châu Âu".

    3.

    Giải thích với bác bảo vệ chung cư vì sao Lisa bỗng dưng sống với "một người lạ không mèo".

    4.

    Đặc biệt: Không cho Jisoo biết chi tiết nghi lễ.

    Chaeyoung cầm tờ giấy, đọc to mục 4: "Không cho Jisoo biết...

    Cái gì đây?"

    Lisa nhún vai.

    "Cậu biết tính chị ấy mà.

    Nếu biết tớ ôm một con mèo khỏa thân làm nghi lễ dưới trăng máu, chỉ sợ ngày mai cả bệnh viện đều nghe kể lại."

    Nàng phì cười, rồi ngả đầu vào vai Lisa.

    "Tớ vẫn không tin được là cậu tin mấy thứ đó thật."

    "Ờ thì, tớ từng chẳng tin con mèo lông sọc lại có thể lườm tớ như người."

    Cả hai bật cười.

    Tiếng cười vang lên nhẹ nhàng, như thể quá khứ mèo–người chưa từng rối rắm đến thế.



    Buổi chiều hôm đó, họ ghé trung tâm thương mại.

    Chaeyoung kéo áo hoodie trùm kín đầu, né tránh mọi ánh nhìn như thể vẫn chưa quen với việc đi lại bằng hai chân thay vì bốn.

    Lisa đi bên cạnh, tay cầm hai túi giấy, mắt lén liếc nàng.

    "Này, cậu định đội mũ kín như đang trốn nợ thế hả?"

    "Trốn ánh nhìn của nhân loại."

    Lisa phì cười, rồi bất giác nắm tay nàng, nhẹ như chạm vào một bí mật.

    "Cậu không cần trốn nữa đâu.

    Cậu là cậu.

    Và tớ..." – cô ngập ngừng – "tớ muốn được nắm tay cậu mà không cần cớ gì cả."

    Lời vừa dứt, Chaeyoung quay sang, môi khẽ cong.

    "Thế thì... tớ cho phép."



    Tối đến, họ cùng nằm trên sofa, xem lại mấy đoạn video Lisa quay khi Chaeyoung còn là mèo.

    Một clip nàng nằm dài giữa chồng tài liệu, đuôi quất tới quất lui cản Lisa học.

    Một clip khác, nàng gầm gừ vì Lisa tắm lâu.

    "Cậu... từng để camera quay trộm tớ?"

    "Ờ thì... phòng khách mà."

    "Lisa!"

    "Thật ra là để xem cậu có đạp đổ chậu cây của tớ không thôi!"

    Chaeyoung tròn mắt, rồi lăn vào lòng cô, cười không dứt.

    "Thế mà bây giờ cậu còn giữ video tớ ngủ ngáy."

    "Để sau này làm bằng chứng khi cậu chối."

    Nàng nhéo má cô.

    "Tớ ghét cậu."

    "Chưa từng ghét," Lisa nhắc lại lời nàng trong đêm trăng máu, mắt nhìn nàng, sâu hơn mọi lần trước đó.

    Chaeyoung lặng người.

    Một lát sau, nàng áp trán mình lên trán cô, thì thầm như hơi thở: "Ừ, tớ chưa từng ghét."



    Đêm hôm đó, lần đầu tiên sau chuỗi ngày dài kỳ lạ, họ ngủ trong cùng một giường – không phải vì Chaeyoung là mèo, mà vì giờ nàng là người, là Chaeyoung từng làm bạn cùng phòng, từng rời đi, và bây giờ... trở lại với tư cách mới.

    Lisa vòng tay qua eo nàng, rúc vào hơi ấm ấy như thể nó là thứ duy nhất còn thật giữa những điều phi lý đã xảy ra.

    "Mèo nhỏ," cô thì thầm.

    Chaeyoung khịt mũi.

    "Tớ sẽ ném gối vào mặt cậu nếu cậu còn gọi vậy."

    "Ừ, nhưng tớ biết cậu sẽ lén mỉm cười."

    Không có lời đáp.

    Chỉ có hơi thở đều đặn của nàng, và tiếng tim Lisa đang đập những nhịp nhẹ nhàng nhất từng có.
     
    [Lichaeng] Ex-Roommate Is Now My Cat
    CHƯƠNG 9: CLAWS AND KISSES


    Sau nghi lễ trăng tròn và màn "tái xuất hiện" có phần... không mảnh vải che thân, Chaeyoung giờ đây hoàn toàn là con người — vẫn bé nhỏ, vẫn đôi mắt to tròn, vẫn thói quen rướn người dụi má vào cổ cô mỗi sáng, chỉ khác là giờ nàng có thể nói, cười, và cãi nhau với Lisa như trước.

    À không, không như trước.

    Còn... tệ hơn.

    "Cậu không hiểu gì hết!" – Chaeyoung hét lên, hai tay chống nạnh, gò má ửng đỏ không phải vì ngượng mà vì tức.

    Lisa đứng giữa phòng khách, tay vẫn cầm túi tote nàng dùng đi thư viện, cái túi mà cô đã lén lấy để giấu đi từ sáng.

    Cô thở dài, giọng cố giữ bình tĩnh, "Không phải tớ không tin cậu, mà là tớ không tin cái thế giới điên rồ này.

    Hôm qua còn là mèo, hôm nay là người, biết đâu ngày mai lại là... chuột?"

    "Rồi sao?

    Tớ chỉ muốn đi bộ ra thư viện!

    Đâu phải xuống địa ngục!" – nàng gần như gào lên.

    Lisa lùi lại một bước.

    Thực ra, cô hơi sợ.

    Không phải sợ bị ăn thịt, mà là sợ làm người yêu mình tổn thương — cái cảm giác đau lòng nó cứ cào nhẹ trong ngực như... móng mèo, mỗi khi nàng giận.

    "Tớ chỉ lo cho cậu thôi.

    Chúng ta vẫn chưa biết nguyên nhân lời nguyền là gì.

    Nếu nó trở lại thì sao?"

    Chaeyoung cắn môi.

    Cơn giận chùn xuống một giây.

    "Tớ không phải thú nuôi.

    Tớ biết tự lo cho bản thân," nàng khẽ nói, quay lưng, đôi vai nhỏ run lên.

    Không khí trong căn hộ đông cứng trong im lặng.

    Ánh nắng chiều lọt qua khe cửa sổ, vẽ lên lưng nàng những đường sọc mờ — Lisa nhớ đến những lần vuốt lưng nàng khi nàng còn là mèo, vuốt nhẹ từ gáy xuống xương sống, cảm nhận từng nhịp run khẽ đầy yên tâm.

    Giờ thì nàng lại run lên, nhưng vì giận cô.

    "Mèo nhỏ..."

    Lisa lặng lẽ bước tới, tay đặt lên vai nàng.

    "Tớ xin lỗi."

    Nàng không trả lời.

    Nhưng rồi trong tích tắc, khi Lisa vừa định quay đi, Chaeyoung đột ngột quay lại, môi nàng chạm môi cô — không dịu dàng như mọi khi, mà là một nụ hôn gắt gỏng, giận dỗi, khẳng định quyền tự chủ của chính mình.

    Lisa choáng váng.

    Nhưng thay vì lùi lại, cô kéo nàng sát hơn, môi đáp trả đầy mãnh liệt.

    Khi họ buông nhau ra, cả hai cùng thở dốc, trán chạm trán.

    Không gian dường như vỡ òa thành những âm thanh nhỏ bé — tiếng tim đập, tiếng hít thở, và... tiếng gì đó rất quen.

    Cạch.

    Lisa liếc qua vai Chaeyoung — chiếc gối lông trên ghế sô-pha bị xé toạc, vải bay tung tóe.

    Trên tường, ba vết cào sắc lẹm mới toanh vừa khắc lên nền sơn trắng.

    Cô ngó xuống sàn.

    Mèo của ai đó — à không, người của cô, đang đứng đó, mắt mở to, tay giấu sau lưng.

    "...Cậu lại cào nữa rồi hả?" – Lisa bật cười.

    "Không!

    Tớ đâu phải mèo nữa!"

    "Thế mấy vết này tự mọc hả?"

    Chaeyoung cúi đầu.

    "Tớ... tức quá, với tớ vẫn chưa kiểm soát được hết... năng lượng mèo," nàng lí nhí.

    "Vẫn chưa kiểm soát được tay chân khi tức giận, giống hồi mèo lười cào ghế da nhà tớ?"

    "Đó là ghế da giả!

    Và tại hôm đó cậu hôn con mèo nhà hàng xóm!"

    "Cái đó là đùa thôi!"

    "Nhưng tớ ghen!"

    Lisa phá ra cười.

    Cô kéo nàng vào lòng, vùi cằm vào tóc nàng, thủ thỉ, "Tớ thề, tớ sẽ không hôn ai nữa — kể cả mèo.

    Chỉ hôn mèo nhỏ thôi, cậu yên tâm chưa?"

    Chaeyoung đỏ mặt, nhưng không phản đối.

    Thay vào đó, nàng dụi đầu vào ngực Lisa, hệt như cách nàng làm hồi còn bốn chân.

    Cô siết nhẹ vòng tay, cảm nhận nàng bé nhỏ nhưng tràn đầy cảm xúc, và những ký ức vụn vặt ùa về như thước phim tua ngược — nàng nằm dài trên bàn làm việc, quấn đuôi quanh cổ tay cô; nàng gừ gừ mỗi khi Lisa gõ bàn phím; nàng trèo lên gối ngủ chung dù bị đạp suốt đêm.

    "Thư viện mở cửa tới 9 giờ tối," Chaeyoung khẽ nói.

    Lisa khựng lại.

    "Ý cậu là... vẫn muốn đi hả?"

    Nàng ngước lên, cười ranh mãnh.

    "Không.

    Ý tớ là, chúng ta còn ba tiếng để làm hoà trước khi cậu dắt tớ đi thư viện."

    "Ý cậu là hoà kiểu nào?"

    Chaeyoung không trả lời, chỉ cầm tay Lisa kéo về phòng ngủ.



    Phòng ngủ của họ trông không khác gì một bãi chiến trường hậu chiến tranh lạnh.

    Áo len bay lả tả trên sàn, chăn rơi một góc, gối nằm chênh vênh như đang treo mạng.

    Và trên tường — vâng, thêm hai vết cào mới toanh.

    Lisa thở hổn hển, trán lấm tấm mồ hôi, trong khi Chaeyoung nằm đè lên cô, tóc rối bù, đôi mắt lấp lánh.

    "Ừm...

    Tớ nghĩ mình nên dán lại tường trước khi chủ nhà tới kiểm tra."

    Lisa gượng cười.

    "Tớ thấy đẹp mà.

    Nghệ thuật trừu tượng — 'những vết thương của mèo hóa người'."

    "Cậu có biết mình là người yêu đầu tiên để lại dấu tích... bằng móng không?"

    "Ít ra tớ để lại dấu trên tường, không phải trên cậu."

    Lisa nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng: "Chắc chưa?

    Lưng tớ ê ẩm luôn rồi."

    Chaeyoung cười khanh khách, rồi im lặng một chút.

    Nàng thì thầm, "Tớ biết cậu chỉ lo cho tớ.

    Nhưng tớ không muốn sống như thể mình có thể bị nguyền lại bất cứ lúc nào."

    Lisa vuốt tóc nàng.

    "Tớ hiểu.

    Chỉ là, khi đã mất cậu một lần rồi, tớ... không muốn lần nữa."

    "Cậu không mất tớ đâu.

    Tớ luôn ở đây, kể cả khi chỉ còn là một con mèo đáng ghét."

    "Cậu không đáng ghét."

    "Còn gì nữa?

    Lười, vụng về, cào đồ lung tung..."

    "Nhưng tớ yêu cậu.

    Dù là lúc cậu nói, hay cậu kêu 'meo'.

    Dù là tay người hay móng mèo."

    Chaeyoung cười trong cổ họng.

    "Tớ cũng yêu cậu.

    Dù cậu hay giấu túi sách của tớ."

    "Là vì tớ sợ.

    Nhưng giờ tớ biết, yêu là để tin, không phải để nhốt."

    Nàng vươn tay, khẽ chạm môi cô, lần này là một nụ hôn mềm mại, trầm ấm, chẳng còn giận hờn, chỉ còn yên bình.

    Lisa nhắm mắt lại.

    Trong khoảnh khắc ấy, cô không còn nghe tiếng gió, không còn nhớ đến lời nguyền, chỉ còn nàng, người đã từng là mèo, là bạn cùng phòng, và giờ là người yêu của cô — người để lại dấu vết, không phải bằng móng, mà bằng trái tim.
     
    [Lichaeng] Ex-Roommate Is Now My Cat
    CHƯƠNG 10: CAT, COFFEE, AND A FOREVER HOME (END)


    Sau tất cả những điều kỳ lạ, hài hước, những đêm trăng đỏ và những cuộc cãi vã với hậu quả là... dấu móng vuốt trên ga giường, cuối cùng thì họ cũng tìm được nơi để bắt đầu lại — một cách bình thường nhất có thể với một cặp đôi từng có một người là mèo.

    Lisa mở cánh cửa kính với tấm biển "Meow & Law" treo lủng lẳng phía trên.

    Cô cẩn thận kiểm tra từng chi tiết lần cuối: máy pha cà phê ấm lên chưa, kệ sách pháp luật của Chaeyoung đã ngay ngắn chưa, và bầy mèo con hoang được nhận nuôi có đang ngoan ngoãn nằm trong góc đệm len không.

    "Mèo nhỏ, xong chưa?" — cô gọi vọng vào phòng bếp, nơi một bóng dáng quen thuộc đang loay hoay bên hộp bánh quy tự làm.

    "Tớ tên là Chaeyoung!" — nàng đáp, giọng cứng cỏi nhưng ánh mắt lại rạng rỡ.

    "Và tớ đang mặc váy.

    Đừng gọi tớ là mèo nhỏ khi tớ đang mặc váy!"

    Lisa phá lên cười, dựa vào quầy bar.

    "Nhưng cậu vẫn kêu 'meo' trong lúc ngủ trưa hôm qua."

    "Không phải lỗi của tớ!" — nàng hờn dỗi, hai má đỏ lên — "Phản xạ có điều kiện."

    "Ừm, phản xạ dễ thương đấy."

    Cô lặng lẽ nói thêm, giọng khẽ hơn, "Cũng như mọi thứ khác ở cậu."

    Quán cà phê nhỏ, một góc phố khiêm tốn gần công viên, có ánh nắng xuyên qua cửa kính vào buổi sáng và mùi cà phê rang xay lan tỏa cả ngày.

    "Meow & Law" — cái tên là trò chơi chữ kỳ lạ: "Meow" đại diện cho những con mèo, và "Law" vì Chaeyoung vốn tốt nghiệp ngành luật.

    Quán vừa là không gian chung của họ, vừa là nơi trú ngụ cho những chú mèo hoang bị bỏ rơi — thứ gì đó ấm áp, hơi bừa bộn, nhưng đầy tình yêu.

    "Lisa, dắt Ddalgi ra hộ tớ!" — Chaeyoung thò đầu ra khỏi cửa bếp, cột tóc bằng chiếc dây Lisa từng buộc nơ cho nàng khi nàng còn là mèo.

    Ddalgi — chú mèo béo nhất, lười nhất trong bầy, cũng là kẻ ghen tuông số một, đang nằm ườn giữa lối đi.

    Lisa khẽ xốc nó lên, đặt vào lòng mình.

    "Cậu nghĩ nó sẽ phá lễ cưới tụi mình không?"

    Chaeyoung ngừng tay trét kem bánh, mỉm cười.

    "Ừ, nếu cậu dám nói 'I do' với nó thay vì với tớ."

    "Khó đấy, Ddalgi là mối tình đầu của tớ mà."

    "Vậy thì tối nay cậu tự ngủ với nó đi."

    "Vậy cậu ngủ với ai?"

    "Giường."

    "Không phải là tớ sao?"

    Nàng khựng lại, nhưng chẳng nói gì, chỉ mỉm cười rồi nhón chân lên hôn nhẹ lên má cô.

    Dù đã hôn nhau cả trăm lần, Lisa vẫn cảm giác như lần đầu — tim đập nhanh hơn một nhịp, và nụ cười trở nên ngốc nghếch lạ thường.



    Buổi lễ cưới chỉ có bốn vị khách mời: Jisoo — cô bạn y tá với miệng lưỡi không bao giờ nghỉ ngơi; Jennie — luật sư lạnh lùng kiệm lời nhưng hôm nay lại dịu dàng lạ thường khi đứng cạnh Jisoo; bà chủ nhà tốt bụng từng dắt cả hộp cá hộ Lisa chăm mèo; và chú mèo hàng xóm Mochi — chính thức được mời với thiệp hồng và tô cá ngừ riêng.

    "Vậy là... chúng ta cưới nhau rồi." — Lisa nhìn Chaeyoung trong chiếc váy trắng giản dị, tóc xõa nhẹ, ánh mắt ngời sáng dưới nắng chiều.

    "Ừ." — nàng gật đầu, cầm tay cô, "Từ hôm nay cậu không chỉ là người cô đơn nhặt mèo, mà còn là người có vợ rồi."

    "Vợ?"

    "Ừ.

    Vợ.

    Chính thức.

    Có thể hôn không?"

    Lisa không đợi thêm lời nào, cúi xuống, nhẹ nhàng chạm môi nàng.

    Không cần lời thề hoa mỹ, chỉ có cái nắm tay thật chặt và tiếng mèo kêu vang như pháo mừng bên dưới chân bàn.



    Sau buổi lễ đơn sơ, Lisa lùi lại sau quầy, rót hai ly cappuccino rồi vẽ trái tim nhỏ bằng bọt sữa.

    Chaeyoung ngồi đối diện, vẫn mặc váy cưới, đang nhai bánh quy như chưa ăn gì suốt ba ngày.

    "Meow & Law sẽ thành công chứ?" — nàng hỏi, giọng pha chút lo lắng.

    Lisa gật đầu, đặt tay lên tay nàng.

    "Chỉ cần có cậu ở đây.

    Tớ sẽ pha cà phê, cậu sẽ dạy mèo học luật.

    Hoặc ngược lại."

    "Học luật khó lắm đấy."

    "Mèo thông minh mà."

    Chaeyoung bật cười.

    "Còn cậu?"

    "Không thông minh lắm, nhưng biết yêu đúng người."

    Nàng im lặng nhìn cô một lúc lâu.

    "Lisa."

    "Hửm?"

    "Lisa của tớ."

    Cô không nói gì, chỉ siết tay nàng chặt hơn.

    Không phải vì xúc động, mà vì hạnh phúc đang chảy trong từng ngón tay — như thể thế giới này, dù kỳ quặc đến đâu, cũng đã đúng hướng từ khi mèo nhỏ gõ cửa nhà cô vào một đêm mưa.



    Đêm xuống, quán đóng cửa.

    Những bóng đèn vàng mờ phủ lên ghế gỗ, mùi cà phê vẫn còn vương trong không khí, và tiếng ngáy nhẹ từ Ddalgi vang lên trong góc.

    Lisa bế nàng qua bậu cửa phòng ngủ như thể mới cưới — à không, họ thật sự mới cưới — đặt nàng xuống giường, rồi ngồi xuống bên cạnh, chống cằm ngắm nhìn.

    "Đang nghĩ gì đấy?" — nàng hỏi, kéo tay cô lại gần.

    "Đang nghĩ... nếu hôm đó tớ không nhận nuôi cậu..."

    "...thì có lẽ tớ vẫn là một con mèo cô đơn, lười biếng, và không có ai gọi là nhà."

    "Vậy thì cảm ơn vì đã ngồi trên bàn bếp của tớ ngày hôm đó, dù cậu định trộm gà hấp."

    "Không định!

    Tớ chỉ ngửi thôi!"

    Lisa bật cười, rồi cúi xuống đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán nàng.

    "Chaeyoung."

    "Hửm?"

    "Chào mừng về nhà."

    END
     
    [Lichaeng] Ex-Roommate Is Now My Cat
    NGOẠI TRUYỆN 1: THE HONEYMOON THAT BURNED THE SHEETS


    Nắng đầu thu mềm mại trượt qua hàng mi cong của Chaeyoung, in bóng lấp lánh lên làn da mịn màng như sứ.

    Nàng khẽ động đậy, lăn mình vào một khoảng trống ấm áp bên cạnh, mơ màng cọ má lên vai Lisa như một con mèo quen hơi.

    "Dậy đi, mèo nhỏ," Lisa thì thầm, cúi xuống để lọn tóc vàng nhột nhột chạm vào cổ nàng, "có một thứ còn nóng hơn tớ đang đợi trong phòng tắm kia."

    Chaeyoung rên khẽ, nhưng không phản đối.

    Đây là ngày thứ ba trong tuần trăng mật của họ, tại một biệt thự núi nhỏ nằm tách biệt giữa rừng thông Nhật Bản, nơi mỗi căn phòng đều có một suối nước nóng riêng, và mọi âm thanh thành phố bị bỏ lại phía sau.

    Lisa không thể tin nổi mình từng là người co rúm mỗi lần thấy mèo.

    Cô giờ đây thậm chí còn biết ủ lòng bàn tay mình ấm để ép vào má Chaeyoung mỗi khi nàng nổi hứng mè nheo giữa đêm lạnh.



    "Hôm nay... cậu muốn làm gì trước?"

    Lisa hỏi khi cả hai ngồi ngâm mình trong làn nước ấm bốc khói, lưng tựa vào đá, đầu gối chạm đầu gối.

    "Gì cũng được.

    Miễn là không rời khỏi nơi này."

    "Cậu có biết... hôm qua cậu đã đạp tớ ba lần trong lúc ngủ không?"

    Lisa liếc sang, cười lém lỉnh.

    "Chắc là thói quen từ hồi còn là mèo."

    Chaeyoung bật cười, nước bắn lách tách khi nàng quay sang đối diện.

    "Thì tớ cũng từng ngủ trong lòng cậu, đạp có tí mà làm gì dữ vậy?"

    "Cậu đạp đúng chỗ... nhạy cảm."

    Chaeyoung giả vờ ngạc nhiên, rồi đưa tay... thọc xuống nước.

    "Vậy chỗ này hả?"

    Lisa giật bắn người, "MÉO!!!"

    "Cậu vừa kêu mèo hả?"

    Nàng cười lớn, lùi lại khi Lisa vùng lên đuổi theo.

    Tiếng nước vỗ bì bõm, tiếng cười vang khắp khoảng trời suối nóng, ánh nắng xuyên qua màn hơi nước tạo thành cầu vồng nhạt — mọi thứ đều như trong một giấc mơ ướt át và lung linh.



    Buổi chiều, họ cuộn mình trong chiếc chăn lông khổng lồ, xem một bộ phim tình cảm kiểu cũ, tay đan tay, chân móc chân.

    "Lisa..."

    "Hửm?"

    "Nếu... nếu tớ vẫn là mèo mãi thì sao nhỉ?"

    Lisa ngẫm nghĩ.

    "Thì cậu sẽ mãi mãi nằm trên ngực tớ, cào tớ mỗi sáng, và chiếm hết gối."

    "Và cậu vẫn sẽ yêu tớ chứ?"

    "Tớ yêu cậu, không phải vì cậu là người hay mèo.

    Chỉ cần là Chaeyoung."

    Nàng chớp mắt, đôi mắt đen láy long lanh phản chiếu ánh đèn.

    "Vậy bây giờ... tớ là người rồi, cậu có chắc mình không hối hận chứ?"

    Lisa không trả lời.

    Cô cúi xuống, đặt môi lên vầng trán nàng.

    Một cái chạm êm như tiếng thở.

    Rồi xuống má, rồi dừng lại ngay sát môi.

    "Không hối hận.

    Tớ chỉ hối tiếc vì không nhận ra sớm hơn.

    Nếu biết cậu đáng yêu thế này khi ghen... tớ đã rải thính khắp khu phố rồi."

    Chaeyoung đập nhẹ vào vai cô, nhưng tay lại kéo cổ Lisa gần hơn.

    Cái hôn ban đầu nhẹ như vết cào.

    Cái hôn thứ hai bắt đầu mềm như lông bụng mèo.

    Cái hôn thứ ba... cuốn lấy nhau như cơn lốc trong đêm mưa.



    Chăn bị đá khỏi giường, gối văng xuống thảm.

    Lisa thì thầm điều gì đó bằng tiếng Thái khiến Chaeyoung bật cười không thở nổi, còn tay thì luồn vào lưng cô như nhớ từng khúc xương.

    "Hồi đó, khi tớ còn là mèo, cậu có từng... tắm chung với tớ không?" nàng hỏi trong lúc Lisa đang lần khuy áo ngủ.

    Lisa đỏ mặt.

    "Có... một lần.

    Nhưng tớ không dám nhìn."

    "Thật sao?" nàng thì thầm sát tai cô, giọng khàn khàn.

    "Bây giờ thì được nhìn rồi đấy."

    "...Tớ nên xin lỗi hay cảm ơn lời nguyền đây?"



    Một giờ sau, trần nhà chứng kiến một vết tay in mờ do hơi nước và một cái gối nằm chỏng chơ trên ghế sofa xa tận góc phòng.

    Đèn vàng mờ như cố tình không nhìn thấy điều gì đã diễn ra.

    Lisa, tóc rối bù, nằm ôm nàng từ phía sau, thì thầm giữa cơn thở:

    "Chắc cái suối nước nóng vừa bị... làm nóng thêm vài độ."

    Chaeyoung cười khẽ, tay lười biếng cào nhẹ cánh tay cô.

    "Mai mình làm lại lần nữa chứ?"

    Lisa cắn nhẹ vào vai nàng.

    "Mèo nhỏ của tớ, cả tuần trăng mật mới bắt đầu thôi."



    Hôm sau, họ quyết định "nghiêm túc" dành thời gian ngoài phòng.

    Cả hai khoác áo yukata truyền thống, tay trong tay đi dạo quanh khu biệt thự, thi thoảng dừng lại nhìn những bụi hoa cúc vàng tươi, hay ghé vào khu trò chơi địa phương bốc thăm.

    Lisa trúng một chiếc gối ôm hình... mèo đen.

    "Định mệnh á," cô nháy mắt.

    "Còn tớ trúng gì?"

    "Một phiếu giảm giá cho phòng honeymoon của lần sau."

    Chaeyoung cười như mèo sắp giấu mẻ cá.

    "Vậy mình phải cưới nhau thêm lần nữa để dùng nhỉ?"

    "Hoặc là..."

    Lisa nghiêng đầu, "cứ cưới đi cưới lại, mỗi lần ở một nơi khác."

    "Tớ đồng ý.

    Nhưng mỗi lần... phải có bồn tắm rộng."

    "Vì sao?"

    "Vì có một ai đó rất thích... kéo người khác vào rồi hôn ngập nước."

    Lisa cười, kéo nàng lại gần.

    "Tớ không hôn ngập nước.

    Tớ hôn ngập tim."

    Chaeyoung phì cười, nhưng không từ chối khi môi cô một lần nữa tìm đến.



    Buổi tối, họ quay lại căn phòng, đèn mờ bật sẵn, tiếng côn trùng lặng lẽ ngoài khung cửa giấy.

    Lisa ngồi trên giường, tay xoay nhẫn cưới, rồi lặng lẽ lên tiếng:

    "Này, Chaeyoung."

    "Ừ?"

    "Cậu có biết... tớ từng tưởng mình sẽ sống một mình mãi mãi không?

    Trước khi cậu đến, tớ ghét ở chung.

    Ghét tiếng người khác thở cạnh mình.

    Ghét chia sẻ không gian riêng."

    Chaeyoung tiến lại, ngồi đối diện cô.

    "Rồi sao?"

    "Rồi cậu đến, kèm theo một cái vali đầy sách và một cái giỏ mèo.

    Và tớ... không ghét nữa.

    Tớ đếm hơi thở cậu mỗi đêm.

    Tớ học cách chừa chỗ trên giường.

    Tớ nhớ tiếng kêu lười nhác của cậu khi bị tớ cốc đầu."

    Nàng nhìn Lisa chăm chú, như thể từng chữ đang khắc sâu vào lòng ngực.

    "Tớ cũng từng nghĩ... tớ chẳng thể yêu ai thật lòng.

    Nhưng sau khi làm mèo và sống cùng cậu, tớ nhận ra — mình không cần làm gì nhiều để được yêu cả.

    Chỉ cần là chính mình.

    Là... con mèo lười của cậu."

    Lisa nghẹn họng.

    Cô ôm nàng vào lòng, siết chặt như thể sợ nàng lại hóa thành mèo và biến mất trong một làn khói.

    "Này," Lisa nói khẽ, "khi tớ hôn cậu bây giờ, cậu sẽ không kêu 'meo' nữa chứ?"

    Chaeyoung ghé vào môi cô, môi mấp máy:

    "Chỉ khi cậu khiến tớ rên như mèo."

    Và rồi họ chìm vào nhau, như lần đầu, và như mãi mãi.
     
    [Lichaeng] Ex-Roommate Is Now My Cat
    NGOẠI TRUYỆN 2 (END)


    Mưa rơi rả rích trên mái tôn, từng hạt đập vào nhau trong điệp khúc dịu dàng của một đêm yên ắng đến lạ.

    Mùi mưa hoà cùng hơi đất len vào khe cửa, thấm cả vào làn da lẫn hơi thở.

    Cúp điện.

    Căn hộ nhỏ chỉ còn ánh nến leo lét từ cây đèn đặt trên bàn ăn — ánh sáng vàng cam chập chờn, đủ để soi rõ từng đường nét mờ ảo trong màn đêm ẩm lạnh.

    Lisa quấn khăn tắm bước ra khỏi nhà vệ sinh.

    Tóc cô còn nhỏ giọt, làn da hơi ửng đỏ vì nước nóng.

    Cô dự định sẽ vào phòng thay đồ, nhưng tiếng bước chân khẽ khàng từ phòng ngủ khiến cô khựng lại.

    Chaeyoung, với vẻ lơ đễnh rất đặc trưng, bước ra phòng khách.

    Và trên người nàng — là chiếc sơ mi trắng Lisa thường mặc tập.

    Cúc áo không cài hết.

    Tay áo xắn hờ hững.

    Tóc nàng rối nhẹ, và đôi mắt còn chưa tỉnh hẳn khỏi cơn mộng mị.

    Không một lời.

    Không cần một lời.

    Lisa đứng đó, tay siết nhẹ mép khăn tắm.

    Tim đập hơi lệch nhịp.

    Cô đã nhìn thấy nàng trong đủ mọi trạng thái — cáu gắt, ngái ngủ, vụng về, ngọt ngào — nhưng chưa lần nào giống như khoảnh khắc này.

    Nửa bóng nàng in lên tường, bờ vai gầy và đôi chân trần giữa nền nhà lạnh khiến lòng cô bùng lên một luồng hơi nóng không kiểm soát nổi.

    Chaeyoung cũng sững lại.

    Nàng không ngốc.

    Ánh nhìn của Lisa lúc này... như đang thiêu đốt từng thớ vải trên người nàng.

    "Cậu..." — Chaeyoung định nói điều gì đó, nhưng giọng nàng khản nhẹ, tan vào tiếng mưa.

    Lisa không đáp.

    Cô tiến đến.

    Mỗi bước chân như đang dẫm lên khoảng không dày đặc của cảm xúc bị nén chặt bấy lâu.

    Gần thêm một bước.

    Rồi một bước nữa.

    Ngón tay Lisa khẽ nâng cằm nàng.

    Không mạnh.

    Cũng không quá nhẹ.

    Vừa đủ để Chaeyoung phải ngẩng lên, đối diện hoàn toàn với ánh mắt cô.

    Có thứ gì đó trong đôi mắt ấy khiến Chaeyoung lùi nửa bước, nhưng chân lại không chịu rời đi.

    "Không lạnh à?" — Giọng Lisa trầm thấp.

    Không mang ý hỏi.

    Mà là đang dỗ dành.

    Chaeyoung không trả lời.

    Nàng chỉ khẽ run khi Lisa vuốt một sợi tóc ướt dính lên trán nàng ra sau tai.

    Đôi tay ấy nóng, trái ngược hoàn toàn với cơn mưa bên ngoài.

    Rồi, môi Lisa chạm xuống.

    Không có tiếng sét.

    Không có tiếng tim đập lớn như phim truyền hình.

    Chỉ có nụ hôn chậm, sâu, đậm mùi cơn thèm khát bị ghìm nén quá lâu.

    Đôi môi ấy như rót lửa vào ngực Chaeyoung.

    Mềm, nhưng không hề yếu đuối.

    Chủ động, nhưng chẳng vội vàng.

    Chaeyoung siết tay vào vạt áo sơ mi.

    Nàng nên dừng lại.

    Phải dừng lại.

    Nhưng khi đầu lưỡi Lisa khẽ liếm vào kẽ môi nàng như một lời xin phép, nàng lại tự mở lòng ra, không nói một lời đồng ý — mà chính thân thể là người chấp nhận.

    Lisa bế bổng nàng lên, vẫn không dứt khỏi nụ hôn.

    Chiếc khăn tắm rơi xuống giữa đường, không ai để ý.

    Mọi thứ bị nhấn chìm trong ánh nến run rẩy và tiếng mưa như gõ nhịp tim đang dần tăng tốc.

    Chăn ga nhàu nhĩ.

    Đệm lún sâu xuống dưới sức nặng của hai cơ thể quyện lấy nhau không cách rời.

    Ánh nến vẫn cháy, dù gió ngoài trời bắt đầu giật mạnh.

    Lisa nghiêng người, đè nhẹ lên Chaeyoung, giữ cằm nàng bằng hai ngón tay, bắt nàng phải nhìn thẳng vào mắt cô.

    Trong đôi mắt đen ấy là hàng vạn điều cô chưa từng nói, chưa từng dám đòi hỏi – cho đến đêm nay.

    "Cậu từng hỏi tớ," Lisa thì thầm, hơi thở phả nóng trên môi nàng, "nếu có ngày được biến cậu trở lại là người, tớ sẽ làm gì đầu tiên."

    Chaeyoung nuốt khan.

    Cô nàng gật nhẹ.

    "Đây," Lisa cười nghiêng ngả, bàn tay cô đã trượt xuống eo nàng, rồi siết lại.

    "Tớ sẽ làm... chính xác những gì tớ đang làm bây giờ.

    Nhưng sẽ lâu hơn, sâu hơn."

    Chaeyoung thở dốc.

    Đôi chân nàng cong lên theo bản năng, móc lấy lưng Lisa như níu lại.

    Làn da chạm vào nhau không còn gì ngăn cách.

    Mỗi chuyển động của Lisa đều khiến nàng rướn người, miệng bật ra những âm thanh đầy bản năng mà chính nàng cũng ngạc nhiên vì sự táo bạo của mình.

    "Lisa..."

    "Gọi lại đi," Lisa ngắt lời, giọng trầm xuống, tay vẫn vờn dưới lớp drap lụa lạnh mát, "Gọi như cậu đã gọi tớ khi ôm gối mỗi đêm, khi cuộn tròn trong chăn..."

    Chaeyoung hít sâu, nhưng đã không còn đủ lý trí để giữ lại điều gì.

    "Lisa..."

    Một tiếng rên khẽ, không còn gì kìm nén.

    Lisa cúi xuống, môi cô tìm thấy vùng cổ trắng nõn ấy, cắn nhẹ, rồi liếm mơn trớn như xin lỗi.

    Từng dấu hôn dài như đánh dấu, như muốn tuyên bố: "Tớ sẽ không để cậu rời khỏi giường này nguyên vẹn."

    Chaeyoung vặn mình, một tay đè lên trán Lisa, run rẩy vì cơn đê mê cứ dâng cao như sóng biển.

    Không còn là trò đùa trêu chọc.

    Không còn là cái vuốt ve khi cô còn là mèo.

    Đây là người thật – Lisa thật – với hơi thở nóng bỏng, ánh mắt đầy chiếm hữu và sự dịu dàng được giấu kỹ dưới từng lần ép sát.

    "Cậu mạnh mẽ đến vậy từ khi nào..."

    Lisa mỉm cười.

    "Từ khi nhận ra... tớ đã đánh mất cậu một lần rồi.

    Và không muốn mất thêm lần nào nữa."

    Lời vừa dứt, cơ thể cô dồn xuống, cả căn giường rung nhẹ, và Chaeyoung bật thành tiếng.

    Tiếng của người không còn giữ nổi gì, không còn kiểm soát gì, không còn là tiểu thư cứng đầu, mà chỉ là một người con gái đang tan chảy trong vòng tay người mình yêu.



    Thời gian mờ nhòe.

    Họ không rõ đã bao nhiêu lần siết lấy nhau, đổi vai, đổi tư thế, quấn quýt như thể đang trả lại tất cả những năm tháng không thể chạm vào nhau khi nàng còn là mèo.

    Mỗi vết cào trên lưng Lisa – là một dấu tích Chaeyoung để lại.

    Mỗi vết hôn trên cổ nàng – là dấu Lisa không muốn ai xóa.

    Tấm ga ẩm, cơ thể đẫm mồ hôi, nhưng họ vẫn chưa dừng lại.

    Chỉ đến khi ánh nến gần cạn, Lisa mới chịu nằm xuống cạnh nàng, vòng tay ôm ngang bụng, cằm tì lên vai nàng.

    "Cậu... vẫn thở được chứ?"

    Lisa đùa, thở hổn hển.

    Chaeyoung không trả lời, chỉ đưa tay véo nhẹ vào hông cô như cách duy nhất để phản kháng.

    Lisa bật cười.

    "Vậy chắc là vẫn khoẻ."

    Cơn mưa đêm qua đã tạnh.

    Ánh sáng sớm chảy xuyên qua những khe rèm, mịn như sữa, rải nhẹ lên gò má của nàng — người vẫn đang cuộn tròn trong chiếc chăn lớn.

    Mùi hương quen thuộc của hoa nhài lẫn mùi nắng đầu ngày len lỏi vào không khí, quấn lấy cả hai người như lời thì thầm vỗ về.

    Lisa tỉnh trước.

    Cô nằm nghiêng, chống một tay dưới đầu, mắt không rời khỏi gương mặt người kia.

    Hàng mi dài của Chaeyoung khẽ rung, như thể nàng đang lạc giữa một giấc mơ đẹp mà chưa muốn rời khỏi.

    Làn da nàng ánh lên dưới nắng, sót lại vài dấu vết mờ mờ từ đêm qua — những dấu vết Lisa đã để lại bằng cả cảm xúc lẫn đam mê.

    Cô khẽ cúi xuống, chạm môi lên bờ vai ấy, dịu dàng như xin lỗi, như khát khao thêm lần nữa.

    Chaeyoung trở mình, đôi mắt nâu nhòa sương mơ màng mở ra.

    "Cậu đang nhìn tớ như kiểu muốn ăn tươi nuốt sống ấy," nàng thì thầm, giọng còn ngái ngủ.

    Lisa mỉm cười, kéo nàng vào lòng.

    "Ừ.

    Tớ nghĩ là... vẫn còn đói."

    Lời vừa dứt, cô cúi xuống hôn lên trán nàng — nhẹ, rồi đến mũi, rồi đến môi.

    Chaeyoung không nói gì, chỉ vòng tay qua eo cô, siết khẽ.

    Sự đáp lại ấy là tất cả những gì Lisa cần để bắt đầu buổi sáng theo cách riêng của họ.

    Chăn rơi xuống dần, để lộ những khoảng trống giữa hai cơ thể — không khí lạnh của sáng sớm hòa với hơi ấm râm ran trên da thịt.

    Lisa nghiêng người phủ lên nàng, đôi mắt mang theo sự chậm rãi của người đã yêu sâu đến mức không cần vội vã.

    "Buổi sáng của cậu... luôn dễ thương thế này à?" nàng hỏi, ngón tay mơn man nơi xương quai xanh của cô.

    "Chỉ khi buổi tối trước đó là của tớ."

    Lời nói khiến Chaeyoung đỏ mặt, nhưng nàng không quay đi.

    Ngược lại, ánh mắt nàng sáng lên, có chút lấp lánh của sự tinh nghịch và tin tưởng.

    Lisa cúi xuống lần nữa, lần này là hôn nàng thật sâu.

    Nụ hôn buổi sáng không còn dữ dội như đêm trước, mà mềm mại và trầm hơn — như lời cam kết âm thầm, như muốn dỗ dành, như muốn kéo dài thêm chút dư âm.

    Hai cơ thể lại quấn lấy nhau.

    Không vội.

    Không gấp.

    Chỉ là những cái chạm từ tốn, những hơi thở gần kề, và sự thân thuộc của hai người đã từng là bạn cùng phòng — giờ đây là người tình, là nơi trở về của nhau.
     
    Back
    Top Bottom