Đêm ấy, cơn mưa vẫn chưa dứt.
Những giọt nước trượt dài trên lớp kính mờ của tòa nhà cao nhất thành phố – nơi đặt trụ sở của La Thị.
Trong căn phòng rộng lớn chỉ có ánh sáng vàng dịu, cùng mùi rượu mạnh thoang thoảng trong không khí.
Lisa ngồi trên chiếc ghế da màu đen, một chân bắt chéo, tay cầm ly whisky sóng sánh.
Mái tóc vàng buông hờ qua vai, từng động tác đều mang nét lạnh lùng, kiêu ngạo.
"Cô ta... thật thú vị,"
Lisa khẽ nhếch môi, ánh mắt dừng lại trên màn hình máy tính, nơi hiển thị hình ảnh Park Chaeyoung đang bước lên xe sau buổi đấu giá.
Taehuynh – cận vệ thân tín nhất – đứng một bên, mím môi.
"Bang chủ, cô nói đến chủ tịch Park thị sao?
Người vừa giành lô đất khu 9 trước chúng ta?"
Lisa khẽ cười, giọng nhẹ mà đầy uy hiếp:
"Giành?
Không.
Cô ta chỉ mượn tạm thôi.
Tôi sẽ lấy lại... theo cách thú vị hơn."
Cùng lúc đó, ở phía bên kia thành phố.
Trong văn phòng sang trọng của Park Thị, ánh đèn vẫn sáng dù đã gần nửa đêm.
Park Chaeyoung – người được mệnh danh là "bông hồng bọc thép" – đang lật từng trang tài liệu, ánh mắt sắc bén nhưng lại ánh lên chút... tò mò.
Jennie, bạn thân kiêm cố vấn, vừa bước vào với tách cà phê:
"Cậu chưa về à?
Lại xem hồ sơ của La Thị nữa sao?"
Chaeyoung khẽ cười, đưa tay vuốt nhẹ tóc:
"Cô ta thật ngông.
Dám đấu giá lô đất đối diện trụ sở Park thị.
Người bình thường sẽ không dám đâu, Jennie."
Jennie ngồi xuống, nhún vai:
"Người đó không phải bình thường.
Nghe nói La Lisa từng một mình hạ gục cả một băng khét tiếng ở châu Âu.
Cậu nên cẩn thận thì hơn."
Chaeyoung cười nhạt:
"Tớ không sợ, Jennie à.
Nhưng... cô ta có nụ cười lạ thật.
Giống như biết rõ tớ sẽ nhìn, rồi cố tình mỉm cười vậy."
Jennie tròn mắt:
"Khoan đã, cậu đang phân tích chiến lược hay là đang... cảm nắng kẻ thù thế?"
Chaeyoung: "...
Im đi."
Jennie: "Ha!
Park Chaeyoung mà đỏ mặt, hiếm lắm nha!"
Câu nói ấy khiến Chaeyoung khẽ nheo mắt.
Nhưng trong khoảnh khắc yên tĩnh sau đó, cô vẫn khẽ chạm ngón tay vào môi, nhớ lại nụ cười nhếch nhẹ của Lisa trong buổi đấu giá – ngạo nghễ, đầy khiêu khích, và... kỳ lạ thay, khiến tim cô đập nhanh hơn một nhịp.
Sáng hôm sau.
Một cuộc họp liên minh ngầm diễn ra trong tòa nhà trung tâm thành phố – nơi các bang lớn cùng nhau bàn chuyện "phân chia lãnh thổ".
Lisa bước vào, áo vest đen ôm dáng, tóc buộc cao, ánh mắt sắc lạnh.
Cùng lúc ấy, Chaeyoung cũng xuất hiện từ cánh cửa đối diện, trong bộ suit trắng tinh khôi, dáng người uyển chuyển nhưng không kém phần quyền lực.
Cả căn phòng im phăng phắc.
Không ai nghĩ rằng hai người phụ nữ đẹp đến vậy... lại là kẻ thống trị của hai đế chế ngầm mạnh nhất châu Á.
Lisa tiến đến, khẽ nghiêng đầu:
"Lại gặp rồi, Park tổng."
Chaeyoung mỉm cười nhẹ, ánh nhìn không né tránh:
"Có vẻ cô thích giành đường đi của tôi nhỉ?"
Lisa nhướng mày:
"Tôi không giành.
Tôi chỉ đi song song với cô thôi."
Cả phòng thót tim.
Cách hai người đối đáp – vừa như đấu trí, vừa như đang tán tỉnh.
Jennie khẽ thì thầm với Jisoo:
"Trời ơi, sao tôi thấy như họ sắp đánh nhau... hoặc sắp hôn nhau luôn vậy?"
Jisoo cười nhỏ:
"Có khi cả hai."
Cuộc họp kết thúc, nhưng không ai rời khỏi phòng ngay.
Lisa chủ động bước tới gần Chaeyoung, khoảng cách chỉ còn vài bước.
"Cô có biết không, Park Chaeyoung..."
"Nếu đã chọn cùng con đường này, tôi sẽ không nhường cô đâu."
Chaeyoung đáp lại bằng nụ cười đầy thách thức:
"Tôi cũng không cần ai nhường."
Lisa khẽ cười, nghiêng người thì thầm bên tai cô:
"Nhưng nếu là trái tim... tôi lại muốn thử giành đấy."
Một làn hơi ấm lướt qua cổ Chaeyoung, khiến tim nàng lỡ nhịp.
Lisa rời đi, để lại mùi hương bạc hà nhẹ thoảng trong không khí.
Chaeyoung đứng lặng, môi khẽ nhếch:
" La tổng à...
Cô không biết mình đang chơi với lửa đâu."
Còn Lisa, khi ra khỏi phòng, chỉ khẽ mỉm cười:
"Lửa sao?
Tôi thích cháy cùng cô ."
Sau khi cuộc họp kết thúc, bầu không khí trong phòng vẫn vương lại mùi thuốc súng vô hình giữa hai người phụ nữ quyền lực nhất thành phố.
Các bang chủ khác khẽ thở dài nhẹ nhõm khi thấy Lisa bước đi, vì chỉ cần hai người đó ở cùng một nơi, áp suất không khí dường như giảm hẳn.
Jennie đứng cạnh Chaeyoung, nghiêng đầu nhìn cô:
"Tớ thấy rồi nha...
ánh mắt đó, rõ ràng là tán tỉnh chứ không phải đe dọa."
Chaeyoung không nói, chỉ liếc nhẹ:
"Cô ta thích chơi trò khiêu khích thôi."
Jennie nhướn mày:
"Còn cậu thì đang rõ ràng là thích bị khiêu khích."
Park Chaeyoung hít sâu, khẽ cười – nụ cười ấy có chút kiêu ngạo, chút bí ẩn, và cả một tia rung động mà chính cô cũng chưa nhận ra.
Buổi tối hôm đó, tại khu vực ngoại ô phía Tây, bến cảng số 7 — địa điểm trung chuyển hàng ngầm giữa hai bang lớn.
Ánh đèn mờ hắt xuống mặt nước, phản chiếu những bóng người di chuyển trong im lặng.
Một chiếc xe màu đen dừng lại, từ trong bước ra Chaeyoung trong bộ vest xám tro, ánh mắt sắc lạnh.
Jennie và Jungkook theo sát phía sau.
"Xác nhận lần cuối, hàng này thuộc quyền của LS sao?"
Chaeyoung hỏi, giọng điềm tĩnh.
Jungkook gật đầu:
"Phải, bang LS kiểm soát khu này.
Nhưng Lisa chưa cho người tới.
Nếu ta hành động nhanh, có thể chiếm luôn lô hàng."
Jennie nhíu mày:
"Này, Park Chaeyoung, cậu định gây chiến thật hả?"
Chaeyoung khẽ cười:
"Chỉ là mượn tạm để xem phản ứng của cô ta thôi."
Khi nhóm Chaeyoung vừa bắt đầu hành động, từ trên cao vang lên giọng nói quen thuộc – trong trẻo nhưng đầy uy quyền:
"Tôi đã nói rồi, Park tổng, muốn 'mượn' thì cũng nên gõ cửa trước khi vào nhà người khác."
Mọi ánh đèn rọi tập trung về phía mái nhà container — nơi Lisa đang đứng, trong bộ suit đen, tóc cột cao, ánh mắt sáng rực giữa màn đêm.
Phía sau là Freen, Seulgi và Jisoo, ai nấy đều sẵn sàng nổ súng.
Jennie khẽ chửi thầm: "Trời ạ, cô ta đến nhanh như gió."
Lisa nhảy xuống nhẹ nhàng, bước thẳng tới chỗ Chaeyoung.
Khoảng cách chỉ còn vài bước.
Tiếng giày cao gót gõ xuống nền xi măng vang đều, mỗi nhịp như dội vào tim ai đó.
"Park Chaeyoung, cô thật liều.
Dám chạm vào hàng của tôi?"
Chaeyoung không lùi bước, ánh mắt lạnh như băng:
"Không hẳn là chạm, chỉ là kiểm tra xem hàng của cô có hợp pháp không thôi."
Lisa bật cười, một nụ cười nửa miệng, quyến rũ chết người:
"Thế cô có muốn kiểm tra luôn... chủ hàng không?"
Jennie đứng cạnh suýt sặc, khẽ thì thầm:
"Cô ta đang tán cậu thật đó, Chaeng."
Chaeyoung: "Im."
Hai người đứng đối mặt, khoảng cách gần đến mức hơi thở lẫn vào nhau.
Không ai nói gì thêm, chỉ có ánh mắt đấu nhau dữ dội – hoặc có thể gọi là hút nhau.
Lisa đột ngột cúi sát hơn, giọng trầm thấp như gió lướt qua:
"Nếu cô muốn giành lô hàng này... tôi có đề nghị."
"Trận đấu tay đôi.
Không súng, không người hỗ trợ.
Nếu cô thắng, hàng là của cô.
Nếu tôi thắng..."
"... cô phải mời tôi một bữa tối riêng."
Chaeyoung nhướng mày:
"Bữa tối?
Đơn giản vậy sao?"
Lisa nhún vai, môi cong lên:
"Với cô thì không gì đơn giản cả."
Cuộc so tài bắt đầu.
Hai bang đứng ngoài quan sát, không ai dám chen vào.
Lisa và Chaeyoung đối đầu nhau giữa bến cảng, nơi ánh trăng phản chiếu lên mặt nước như bạc.
Cả hai di chuyển linh hoạt, ra đòn chuẩn xác như hai chiến binh từng được huấn luyện khắc nghiệt.
Tiếng va chạm, hơi thở, tiếng giày trượt trên nền ướt hòa vào nhau thành một bản nhạc nguy hiểm mà quyến rũ.
Một cú xoay người nhanh, Lisa khóa tay Chaeyoung ra sau, ghì sát nàng vào thân container lạnh ngắt.
Khoảng cách chỉ còn vài phân.
Mùi nước hoa, mùi thuốc súng, và hơi ấm trộn lẫn.
"Thua rồi, Park tổng."
Lisa khẽ nói, giọng khàn nhẹ.
"Vậy... bữa tối, tôi sẽ chọn nơi nhé."
Chaeyoung khẽ ngẩng đầu, môi gần chạm vào môi đối phương:
"Tôi không nhớ là mình đã đồng ý thua."
Ngay lập tức, nàng giật mạnh tay, xoay người phản đòn, đè Lisa ngược lại lên tường kim loại.
Mái tóc vàng của Lisa xõa xuống vai, ánh mắt sáng lên đầy thích thú.
"Cô..."
Lisa cười khẽ, "nguy hiểm thật đấy."
"Cảm ơn, tôi coi đó là lời khen." – Chaeyoung đáp, rồi buông ra, quay lưng bước đi.
Trước khi rời đi, nàng chỉ để lại một câu:
"Bữa tối thì được, nhưng cô phải là người trả tiền."
Lisa nhìn theo, nụ cười không rời khỏi môi.
"Park Chaeyoung... cô đúng là khiến tôi nghiện rồi."
Khi xe Chaeyoung rời khỏi bến cảng, Jennie liếc sang Chaeyoung, người đang nhìn ra cửa sổ, ánh mắt sâu như đang giấu điều gì đó.
"Cậu biết không, tớ từng thấy cậu lạnh lùng với hàng trăm người.
Nhưng với cô ta, cậu lại như có lửa trong mắt."
Chaeyoung khẽ đáp, giọng nhẹ mà chắc:
"Vì cô ta không giống ai cả, Jennie.
Giống như một viên đạn... tôi biết sẽ bị thương, nhưng vẫn muốn nắm lấy."
Jennie thở dài:
"Chết rồi, Park Chaeyoung biết yêu mất rồi."
Phía bên kia, Lisa đang ngồi trong xe, tay lật bật lửa, ánh sáng phản chiếu trên nụ cười mơ hồ.
"Park Chaeyoung... hôm nay cô khiến tim tôi đập nhanh thật đấy."
Seulgi ngồi bên cạnh, nhướn mày:
"Bang chủ, cô... rung động rồi à?"
Lisa chỉ nhún vai, giọng khẽ như gió thoảng:
"Có lẽ là vậy.
Nhưng nếu đã yêu một kẻ như Park Chaeyoung...
Tôi sẽ khiến cô ấy không thể rời khỏi tôi đâu."
Ánh sáng đèn đường lướt qua, chiếu lên nụ cười đầy nguy hiểm của nữ bang chủ LS — một kẻ có thể khiến cả thành phố run sợ, nhưng lại vừa chấp nhận để trái tim mình bị một người duy nhất khuấy động.