Cập nhật mới

Khác [Lichaeng] Dưới Vương Quyền Là Trái Tim Em

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
403533715-256-k908296.jpg

[Lichaeng] Dưới Vương Quyền Là Trái Tim Em
Tác giả: DngNguyn423210
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thể loại: mafia, ngọt,sủng, hài hước

Khi hai người đứng đầu thế giới ngầm ... lại yêu nhau điên cuồng



tổngtài​
 
[Lichaeng] Dưới Vương Quyền Là Trái Tim Em
💣 CHƯƠNG 1: KHI HAI ĐẾ CHẾ GẶP NHAU


Đêm Seoul ướt lạnh bởi cơn mưa đầu mùa.

Tầng cao nhất của tòa nhà La Thị – nơi ánh đèn vàng hắt lên gương mặt lạnh lùng của Lalisa Manoban, người phụ nữ nắm trong tay cả nửa thế giới ngầm châu Á.

Ly rượu đỏ trong tay cô khẽ xoay, ánh rượu phản chiếu đôi mắt sâu như vực.

Một báo cáo dày cộm đặt trước mặt.

Jisoo – cánh tay phải trung thành của cô – đứng bên cạnh, vừa xem hồ sơ vừa nói:

“Bang CY giành được hợp đồng vận chuyển vũ khí với Liên minh Bắc Âu.”

Lisa nhếch môi, đặt ly rượu xuống.

“Park Chaeyoung thật biết cách chơi.”

“Cô ta đang muốn thách thức chị.”

Lisa cười khẽ: “Thách thức à?

Không, là mời khiêu vũ.”

Giọng nói nhẹ, nhưng ánh mắt lại toát ra khí lạnh khiến Jisoo khẽ rùng mình.

Cô hiểu Boss của mình – Lisa chưa bao giờ xem ai là đối thủ thật sự, ngoại trừ người khiến cô phải…

để ý.

---

Ở phía bên kia thành phố, trong văn phòng sang trọng của Park Thị, Park Chaeyoung đang ngồi đọc cùng bản hợp đồng.

Ánh đèn trắng soi lên gương mặt cô – vừa xinh đẹp, vừa nguy hiểm như một đóa hồng có gai.

Jennie đứng khoanh tay phía sau, giọng ngọt mà sắc như dao:

“LS sẽ không để yên chuyện này đâu.”

Chaeyoung đặt bút ký tên, miệng khẽ cong lên:

“Cô ta sẽ không tấn công bằng vũ lực đâu, Jennie.

Lalisa Manoban luôn thích trò chơi tinh thần hơn.”

“Và cô thì thích thắng mọi trò chơi của người ta.”

“Đúng.”

Park Chaeyoung ngẩng đầu, ánh mắt lấp lánh như vừa nghĩ ra điều gì thú vị.

“Chuẩn bị cho tôi buổi đấu thầu ở Monaco.

Tôi muốn tự tay nhìn xem, đối thủ của tôi… có thật sự đáng để tôi để tâm như tin đồn hay không.”

Jennie cười khẽ.

“Nghe giống cô sắp đi hẹn hò hơn là đấu thầu, Boss ạ.”

“Biết đâu là cả hai?” – Chaeyoung đáp, giọng nửa đùa nửa thật.

---

Ba ngày sau, Monaco.

Một đêm tiệc xa hoa, nơi các tập đoàn và thế lực ngầm hội tụ.

Lisa bước ra khỏi siêu xe, trong bộ suit đen ôm sát, ánh mắt lạnh đến mức không ai dám nhìn quá lâu.

Freen và Jisoo theo sau, Fay cùng Lookmhe kiểm soát an ninh.

“Chủ tịch Park thị cũng đến rồi.” – Jisoo khẽ nói.

Lisa nhấc ly rượu từ người phục vụ, khẽ nhấp một ngụm.

“Vậy à?”

Từ xa, Chaeyoung tiến vào – đầm trắng đơn giản mà kiêu sa.

Giữa rừng người, ánh mắt hai kẻ đứng đầu chạm nhau lần đầu tiên.

Khoảnh khắc đó, thế giới như chậm lại một nhịp.

Lisa nhướng mày – còn Chaeyoung khẽ cười.

Một ánh nhìn đủ khiến không khí trở nên nặng nề, quyến rũ, và đầy thách thức.

Người dẫn chương trình vừa giới thiệu xong danh sách đấu thầu, Lisa bước lên bục, ánh đèn tập trung hoàn toàn vào cô.

“Chúng tôi – La Thị – đề xuất gói hợp tác độc quyền 20 năm.

Đổi lại, tôi muốn toàn quyền kiểm soát tuyến vận chuyển châu Âu.”

Khán phòng rì rầm.

Một giọng nữ khác vang lên từ phía dưới – trong trẻo mà sắc như gươm:

“Vậy nếu tuyến đó rơi vào tay tôi thì sao?”

Lisa dừng lại, mắt hướng xuống dưới – và thấy Park Chaeyoung đang tiến lên, từng bước chậm rãi, đôi giày cao gót gõ nhịp trên sàn như nhạc nền cho cuộc chiến.

Cô dừng lại ngay trước mặt Lisa, khoảng cách chỉ vài gang tay.

“Chào bang chủ LS.

Tôi là Park Chaeyoung – người mà cô nói ‘không đáng để tâm’ đấy.”

Khóe môi Lisa cong nhẹ, giọng trầm mà ngọt:

“Ồ, ra cô đến để chứng minh điều ngược lại?”

“Không, tôi đến để xem vì sao cả thế giới ngầm sợ hãi cô như vậy.”

Hai ánh mắt chạm nhau, tiếng rì rầm xung quanh biến mất.

Ánh đèn chiếu vào họ – hai nữ vương, hai kẻ thống trị, và một tia lửa kỳ lạ giữa không trung.

Lisa cúi đầu sát tai Chaeyoung, giọng thì thầm chỉ hai người nghe được:

> “Cẩn thận đấy, Park tổng.

Tôi có thói quen chiếm lấy mọi thứ khiến mình hứng thú.”

Chaeyoung mỉm cười, hơi nghiêng đầu đáp lại:

> “Tôi cũng vậy, La chủ tịch.

Chỉ khác là tôi thường khiến đối phương tự nguyện dâng lên.”

Jisoo và Jennie đứng từ xa liếc nhau – cùng lắc đầu.

Hai boss của họ đang đấu thính công khai ngay giữa hội nghị vũ khí quốc tế.

---

Sau buổi tiệc, trong phòng chờ riêng, Lisa ngồi một mình.

Cửa mở – Chaeyoung bước vào, tay cầm ly rượu.

“Cô có vẻ rảnh nhỉ?” – Lisa nói, mắt không rời hồ sơ.

“Không hẳn.

Tôi chỉ muốn cảm ơn vì lời cảnh báo khi nãy.”

Lisa nhướng mày.

“Cảm ơn?”

“Ừ.

Nhờ câu ‘cẩn thận đấy’ mà tôi mới nhớ phải giữ trái tim mình… trước một người nguy hiểm như cô.”

Lisa cười khẽ, bỏ hồ sơ xuống.

“Park Chaeyoung, cô thật sự nghĩ có thể bảo vệ tim mình sao?”

“Không chắc.” – Chaeyoung đáp, nhún vai. – “Nhưng tôi giỏi trong việc làm cho người khác mất cảnh giác.”

Không khí trong phòng dày lên.

Một bước.

Hai bước.

Chaeyoung tiến gần, khoảng cách chỉ còn vài cm.

Mùi rượu, mùi nước hoa, và mùi nguy hiểm hòa quyện.

Lisa đặt ly rượu xuống, tay khẽ nắm cằm đối phương nâng lên.

“Cô đang khiêu khích tôi à?”

“Có lẽ.”

Lisa khẽ cười, buông ra, ánh mắt sâu như hút người khác vào.

“Nguy hiểm lắm đấy, Park tổng.

Tôi không biết kiểm soát bản thân khi gặp người thú vị.”

“Thật trùng hợp.” – Chaeyoung đáp. – “Tôi cũng vậy.”

Khoảnh khắc đó, nếu không có tiếng gõ cửa bất ngờ, có lẽ hai bang chủ đã quên mất mình đến đây vì gì.

Freen bước vào, giọng đều: “Boss, bên CY gửi lời mời hợp tác riêng… hình như là Park tổng muốn ký thỏa thuận bí mật.”

Lisa liếc nhìn Chaeyoung – người kia chỉ nhún vai, môi cong lên đầy ẩn ý.

> “Tôi nói rồi, La chủ tịch.

Tôi thích khiến đối phương tự nguyện dâng lên.”

Lisa bật cười, khoanh tay:

> “Cẩn thận đấy, Park tổng.

Nếu cô còn trêu tôi như vậy… có khi tôi không ký hợp đồng, mà ký luôn cô vào tim tôi mất.”

Chaeyoung hơi khựng lại, rồi khẽ cười, rời đi.

Bước chân cô vang vọng, để lại mùi hương nhàn nhạt và nụ cười trên môi Lisa.

Jisoo từ ngoài bước vào, khoanh tay:

“Boss, cô vừa tán tỉnh kẻ địch đấy.”

Lisa nhún vai, mắt vẫn nhìn ra cửa:

“Không hẳn… tôi chỉ đang mở màn cho một cuộc chiến thú vị hơn thôi.”

---

Đêm đó, trên hai tầng cao nhất của hai khách sạn đối diện, Lisa và Chaeyoung đều đứng bên cửa sổ, nhìn sang tòa nhà bên kia.

Cả hai cùng cười – một nụ cười khó hiểu, vừa như thách thức, vừa như… nhớ nhung.

Và có lẽ, trong khoảnh khắc ánh đèn thành phố hòa cùng tiếng sóng xa,

hai kẻ đứng đầu thế giới ngầm đều không biết rằng trò chơi quyền lực đã biến thành trò chơi của trái tim.

---

✨ Hết Chương 1
 
[Lichaeng] Dưới Vương Quyền Là Trái Tim Em
💣CHƯƠNG 2: NỤ CƯỜI CỦA KẺ THÙ


Đêm ấy, cơn mưa vẫn chưa dứt.

Những giọt nước trượt dài trên lớp kính mờ của tòa nhà cao nhất thành phố – nơi đặt trụ sở của La Thị.

Trong căn phòng rộng lớn chỉ có ánh sáng vàng dịu, cùng mùi rượu mạnh thoang thoảng trong không khí.

Lisa ngồi trên chiếc ghế da màu đen, một chân bắt chéo, tay cầm ly whisky sóng sánh.

Mái tóc vàng buông hờ qua vai, từng động tác đều mang nét lạnh lùng, kiêu ngạo.

"Cô ta... thật thú vị,"

Lisa khẽ nhếch môi, ánh mắt dừng lại trên màn hình máy tính, nơi hiển thị hình ảnh Park Chaeyoung đang bước lên xe sau buổi đấu giá.

Taehuynh – cận vệ thân tín nhất – đứng một bên, mím môi.

"Bang chủ, cô nói đến chủ tịch Park thị sao?

Người vừa giành lô đất khu 9 trước chúng ta?"

Lisa khẽ cười, giọng nhẹ mà đầy uy hiếp:

"Giành?

Không.

Cô ta chỉ mượn tạm thôi.

Tôi sẽ lấy lại... theo cách thú vị hơn."

Cùng lúc đó, ở phía bên kia thành phố.

Trong văn phòng sang trọng của Park Thị, ánh đèn vẫn sáng dù đã gần nửa đêm.

Park Chaeyoung – người được mệnh danh là "bông hồng bọc thép" – đang lật từng trang tài liệu, ánh mắt sắc bén nhưng lại ánh lên chút... tò mò.

Jennie, bạn thân kiêm cố vấn, vừa bước vào với tách cà phê:

"Cậu chưa về à?

Lại xem hồ sơ của La Thị nữa sao?"

Chaeyoung khẽ cười, đưa tay vuốt nhẹ tóc:

"Cô ta thật ngông.

Dám đấu giá lô đất đối diện trụ sở Park thị.

Người bình thường sẽ không dám đâu, Jennie."

Jennie ngồi xuống, nhún vai:

"Người đó không phải bình thường.

Nghe nói La Lisa từng một mình hạ gục cả một băng khét tiếng ở châu Âu.

Cậu nên cẩn thận thì hơn."

Chaeyoung cười nhạt:

"Tớ không sợ, Jennie à.

Nhưng... cô ta có nụ cười lạ thật.

Giống như biết rõ tớ sẽ nhìn, rồi cố tình mỉm cười vậy."

Jennie tròn mắt:

"Khoan đã, cậu đang phân tích chiến lược hay là đang... cảm nắng kẻ thù thế?"

Chaeyoung: "...

Im đi."

Jennie: "Ha!

Park Chaeyoung mà đỏ mặt, hiếm lắm nha!"

Câu nói ấy khiến Chaeyoung khẽ nheo mắt.

Nhưng trong khoảnh khắc yên tĩnh sau đó, cô vẫn khẽ chạm ngón tay vào môi, nhớ lại nụ cười nhếch nhẹ của Lisa trong buổi đấu giá – ngạo nghễ, đầy khiêu khích, và... kỳ lạ thay, khiến tim cô đập nhanh hơn một nhịp.

Sáng hôm sau.

Một cuộc họp liên minh ngầm diễn ra trong tòa nhà trung tâm thành phố – nơi các bang lớn cùng nhau bàn chuyện "phân chia lãnh thổ".

Lisa bước vào, áo vest đen ôm dáng, tóc buộc cao, ánh mắt sắc lạnh.

Cùng lúc ấy, Chaeyoung cũng xuất hiện từ cánh cửa đối diện, trong bộ suit trắng tinh khôi, dáng người uyển chuyển nhưng không kém phần quyền lực.

Cả căn phòng im phăng phắc.

Không ai nghĩ rằng hai người phụ nữ đẹp đến vậy... lại là kẻ thống trị của hai đế chế ngầm mạnh nhất châu Á.

Lisa tiến đến, khẽ nghiêng đầu:

"Lại gặp rồi, Park tổng."

Chaeyoung mỉm cười nhẹ, ánh nhìn không né tránh:

"Có vẻ cô thích giành đường đi của tôi nhỉ?"

Lisa nhướng mày:

"Tôi không giành.

Tôi chỉ đi song song với cô thôi."

Cả phòng thót tim.

Cách hai người đối đáp – vừa như đấu trí, vừa như đang tán tỉnh.

Jennie khẽ thì thầm với Jisoo:

"Trời ơi, sao tôi thấy như họ sắp đánh nhau... hoặc sắp hôn nhau luôn vậy?"

Jisoo cười nhỏ:

"Có khi cả hai."

Cuộc họp kết thúc, nhưng không ai rời khỏi phòng ngay.

Lisa chủ động bước tới gần Chaeyoung, khoảng cách chỉ còn vài bước.

"Cô có biết không, Park Chaeyoung..."

"Nếu đã chọn cùng con đường này, tôi sẽ không nhường cô đâu."

Chaeyoung đáp lại bằng nụ cười đầy thách thức:

"Tôi cũng không cần ai nhường."

Lisa khẽ cười, nghiêng người thì thầm bên tai cô:

"Nhưng nếu là trái tim... tôi lại muốn thử giành đấy."

Một làn hơi ấm lướt qua cổ Chaeyoung, khiến tim nàng lỡ nhịp.

Lisa rời đi, để lại mùi hương bạc hà nhẹ thoảng trong không khí.

Chaeyoung đứng lặng, môi khẽ nhếch:

" La tổng à...

Cô không biết mình đang chơi với lửa đâu."

Còn Lisa, khi ra khỏi phòng, chỉ khẽ mỉm cười:

"Lửa sao?

Tôi thích cháy cùng cô ."

Sau khi cuộc họp kết thúc, bầu không khí trong phòng vẫn vương lại mùi thuốc súng vô hình giữa hai người phụ nữ quyền lực nhất thành phố.

Các bang chủ khác khẽ thở dài nhẹ nhõm khi thấy Lisa bước đi, vì chỉ cần hai người đó ở cùng một nơi, áp suất không khí dường như giảm hẳn.

Jennie đứng cạnh Chaeyoung, nghiêng đầu nhìn cô:

"Tớ thấy rồi nha...

ánh mắt đó, rõ ràng là tán tỉnh chứ không phải đe dọa."

Chaeyoung không nói, chỉ liếc nhẹ:

"Cô ta thích chơi trò khiêu khích thôi."

Jennie nhướn mày:

"Còn cậu thì đang rõ ràng là thích bị khiêu khích."

Park Chaeyoung hít sâu, khẽ cười – nụ cười ấy có chút kiêu ngạo, chút bí ẩn, và cả một tia rung động mà chính cô cũng chưa nhận ra.

Buổi tối hôm đó, tại khu vực ngoại ô phía Tây, bến cảng số 7 — địa điểm trung chuyển hàng ngầm giữa hai bang lớn.

Ánh đèn mờ hắt xuống mặt nước, phản chiếu những bóng người di chuyển trong im lặng.

Một chiếc xe màu đen dừng lại, từ trong bước ra Chaeyoung trong bộ vest xám tro, ánh mắt sắc lạnh.

Jennie và Jungkook theo sát phía sau.

"Xác nhận lần cuối, hàng này thuộc quyền của LS sao?"

Chaeyoung hỏi, giọng điềm tĩnh.

Jungkook gật đầu:

"Phải, bang LS kiểm soát khu này.

Nhưng Lisa chưa cho người tới.

Nếu ta hành động nhanh, có thể chiếm luôn lô hàng."

Jennie nhíu mày:

"Này, Park Chaeyoung, cậu định gây chiến thật hả?"

Chaeyoung khẽ cười:

"Chỉ là mượn tạm để xem phản ứng của cô ta thôi."

Khi nhóm Chaeyoung vừa bắt đầu hành động, từ trên cao vang lên giọng nói quen thuộc – trong trẻo nhưng đầy uy quyền:

"Tôi đã nói rồi, Park tổng, muốn 'mượn' thì cũng nên gõ cửa trước khi vào nhà người khác."

Mọi ánh đèn rọi tập trung về phía mái nhà container — nơi Lisa đang đứng, trong bộ suit đen, tóc cột cao, ánh mắt sáng rực giữa màn đêm.

Phía sau là Freen, Seulgi và Jisoo, ai nấy đều sẵn sàng nổ súng.

Jennie khẽ chửi thầm: "Trời ạ, cô ta đến nhanh như gió."

Lisa nhảy xuống nhẹ nhàng, bước thẳng tới chỗ Chaeyoung.

Khoảng cách chỉ còn vài bước.

Tiếng giày cao gót gõ xuống nền xi măng vang đều, mỗi nhịp như dội vào tim ai đó.

"Park Chaeyoung, cô thật liều.

Dám chạm vào hàng của tôi?"

Chaeyoung không lùi bước, ánh mắt lạnh như băng:

"Không hẳn là chạm, chỉ là kiểm tra xem hàng của cô có hợp pháp không thôi."

Lisa bật cười, một nụ cười nửa miệng, quyến rũ chết người:

"Thế cô có muốn kiểm tra luôn... chủ hàng không?"

Jennie đứng cạnh suýt sặc, khẽ thì thầm:

"Cô ta đang tán cậu thật đó, Chaeng."

Chaeyoung: "Im."

Hai người đứng đối mặt, khoảng cách gần đến mức hơi thở lẫn vào nhau.

Không ai nói gì thêm, chỉ có ánh mắt đấu nhau dữ dội – hoặc có thể gọi là hút nhau.

Lisa đột ngột cúi sát hơn, giọng trầm thấp như gió lướt qua:

"Nếu cô muốn giành lô hàng này... tôi có đề nghị."

"Trận đấu tay đôi.

Không súng, không người hỗ trợ.

Nếu cô thắng, hàng là của cô.

Nếu tôi thắng..."

"... cô phải mời tôi một bữa tối riêng."

Chaeyoung nhướng mày:

"Bữa tối?

Đơn giản vậy sao?"

Lisa nhún vai, môi cong lên:

"Với cô thì không gì đơn giản cả."

Cuộc so tài bắt đầu.

Hai bang đứng ngoài quan sát, không ai dám chen vào.

Lisa và Chaeyoung đối đầu nhau giữa bến cảng, nơi ánh trăng phản chiếu lên mặt nước như bạc.

Cả hai di chuyển linh hoạt, ra đòn chuẩn xác như hai chiến binh từng được huấn luyện khắc nghiệt.

Tiếng va chạm, hơi thở, tiếng giày trượt trên nền ướt hòa vào nhau thành một bản nhạc nguy hiểm mà quyến rũ.

Một cú xoay người nhanh, Lisa khóa tay Chaeyoung ra sau, ghì sát nàng vào thân container lạnh ngắt.

Khoảng cách chỉ còn vài phân.

Mùi nước hoa, mùi thuốc súng, và hơi ấm trộn lẫn.

"Thua rồi, Park tổng."

Lisa khẽ nói, giọng khàn nhẹ.

"Vậy... bữa tối, tôi sẽ chọn nơi nhé."

Chaeyoung khẽ ngẩng đầu, môi gần chạm vào môi đối phương:

"Tôi không nhớ là mình đã đồng ý thua."

Ngay lập tức, nàng giật mạnh tay, xoay người phản đòn, đè Lisa ngược lại lên tường kim loại.

Mái tóc vàng của Lisa xõa xuống vai, ánh mắt sáng lên đầy thích thú.

"Cô..."

Lisa cười khẽ, "nguy hiểm thật đấy."

"Cảm ơn, tôi coi đó là lời khen." – Chaeyoung đáp, rồi buông ra, quay lưng bước đi.

Trước khi rời đi, nàng chỉ để lại một câu:

"Bữa tối thì được, nhưng cô phải là người trả tiền."

Lisa nhìn theo, nụ cười không rời khỏi môi.

"Park Chaeyoung... cô đúng là khiến tôi nghiện rồi."

Khi xe Chaeyoung rời khỏi bến cảng, Jennie liếc sang Chaeyoung, người đang nhìn ra cửa sổ, ánh mắt sâu như đang giấu điều gì đó.

"Cậu biết không, tớ từng thấy cậu lạnh lùng với hàng trăm người.

Nhưng với cô ta, cậu lại như có lửa trong mắt."

Chaeyoung khẽ đáp, giọng nhẹ mà chắc:

"Vì cô ta không giống ai cả, Jennie.

Giống như một viên đạn... tôi biết sẽ bị thương, nhưng vẫn muốn nắm lấy."

Jennie thở dài:

"Chết rồi, Park Chaeyoung biết yêu mất rồi."

Phía bên kia, Lisa đang ngồi trong xe, tay lật bật lửa, ánh sáng phản chiếu trên nụ cười mơ hồ.

"Park Chaeyoung... hôm nay cô khiến tim tôi đập nhanh thật đấy."

Seulgi ngồi bên cạnh, nhướn mày:

"Bang chủ, cô... rung động rồi à?"

Lisa chỉ nhún vai, giọng khẽ như gió thoảng:

"Có lẽ là vậy.

Nhưng nếu đã yêu một kẻ như Park Chaeyoung...

Tôi sẽ khiến cô ấy không thể rời khỏi tôi đâu."

Ánh sáng đèn đường lướt qua, chiếu lên nụ cười đầy nguy hiểm của nữ bang chủ LS — một kẻ có thể khiến cả thành phố run sợ, nhưng lại vừa chấp nhận để trái tim mình bị một người duy nhất khuấy động.
 
[Lichaeng] Dưới Vương Quyền Là Trái Tim Em
💣CHƯƠNG 3: KHI CHAEYOUNG RA TAY


Hai ngày sau vụ "đụng độ" ở bến cảng, tin tức lan khắp giới ngầm.

Không ai nghĩ rằng hai người phụ nữ — La Lisa của bang LS và Park Chaeyoung của bang CY — lại có thể đứng cùng một khung hình mà không ai chết cả.

Thế giới ngầm bắt đầu xôn xao:

"Họ sẽ hợp tác?"

"Hay là chuẩn bị nổ ra chiến tranh?"

"Nghe nói họ còn hẹn nhau ăn tối?"

Mọi lời đồn càng làm cả hai cái tên Lisa và Chaeyoung trở nên nguy hiểm hơn bao giờ hết.

Trong văn phòng Park Thị, Jennie đang cầm tờ báo, đọc to đoạn tiêu đề:

"Bang chủ CY và LS – kẻ thù hay người tình?"

Chaeyoung đang ký hợp đồng, chỉ nhàn nhạt nói:

"Tin vớ vẩn.

Đừng bận tâm."

Jennie đặt tờ báo xuống, khoanh tay:

"Tớ thấy cô ta làm cậu loạn nhịp tim thật rồi đấy."

Chaeyoung ngẩng lên, đôi mắt nâu lạnh ánh lên tia trêu chọc:

"Tớ chỉ đang tò mò, Jennie à.

Tò mò xem La Lisa sẽ xoay xở thế nào khi bị chính người cô ta muốn trêu ngươi lật ngược bàn cờ."

Jennie nghiêng đầu:

"Ý cậu là..."

"Đêm nay, chúng ta sẽ ra tay."

Giọng Chaeyoung khẽ nhưng dứt khoát.

"Tớ sẽ để Lisa nếm thử cảm giác... bị đánh vào nơi cô ta nghĩ là an toàn nhất."

Jennie nheo mắt, môi cười:

"Ôi trời, Park Chaeyoung của tôi sắp làm điều điên rồ rồi đây."

23 giờ đêm – Trụ sở Bang LS

Lisa đang họp với Seulgi và Freen thì hệ thống an ninh bỗng báo động đỏ.

Đèn chớp nháy, âm thanh cảnh báo vang lên khắp tòa nhà.

"Bang chủ!

Có người xâm nhập tầng dữ liệu!" – Freen hét.

"Mã bảo mật bị phá chỉ trong... ba mươi giây!"

Lisa đứng bật dậy, ánh mắt lóe sáng:

"Park Chaeyoung..."

Cô rút khẩu súng ngắn, bước nhanh ra hành lang.

Cửa tầng dữ liệu bị phá, khói mỏng bay khắp nơi.

Một bóng người trong áo đen đang cắm ổ đĩa vào máy chủ trung tâm.

Lisa nhắm bắn — nhưng khi viên đạn sượt qua, kẻ đó chỉ quay lại, tháo mũ trùm.

"Chào buổi tối, ngài La."

Lisa sững người.

Trước mặt cô là Park Chaeyoung — mái tóc nâu buộc gọn, môi cong nhẹ, và trong tay cầm đúng chiếc USB mang logo CY.

"Cô điên à?

Dám xâm nhập LS giữa ban ngày ban đêm?" – Lisa nghiến răng.

Chaeyoung nhún vai:

"Đâu phải xâm nhập.

Chỉ là muốn mượn chút dữ liệu để kiểm tra 'an ninh' của cô thôi."

Lisa siết chặt súng, nhưng ánh mắt lại ánh lên một tia thích thú.

"Cô luôn thích chơi nguy hiểm nhỉ?"

"Còn cô thì thích thua." – Chaeyoung đáp, rồi bấm nút kích hoạt.

Ngay lập tức, hệ thống đèn chớp loạn, báo hiệu dữ liệu đang bị tải ra ngoài.

"Dừng lại!" – Lisa bước nhanh tới, định giật ổ đĩa, nhưng bất ngờ tiếng nổ vang lên.

Khói dày đặc bao phủ cả căn phòng.

Giữa khói mù, một vật thể rơi xuống trước mặt Lisa — đó là mảnh kính vỡ từ trần an ninh.

Một tia sáng lóe lên, rồi đoàng! — một tiếng súng.

Lisa lùi lại, tay ôm cánh tay trái — máu thấm đỏ tay áo.

"Park Chaeyoung!" – cô gắt lên.

"Cô dám...!"

Chaeyoung lập tức lao tới, không chút do dự, đỡ lấy Lisa đang loạng choạng vì mất máu.

"Cô bị thương!"

"Im đi, cô là người bắn tôi còn giả vờ quan tâm sao?" – Lisa cắn môi, giọng run nhẹ.

Chaeyoung khẽ cười, áp tay lên vết thương cầm máu:

"Không phải tôi.

Viên đạn là từ hệ thống phòng thủ tự động của chính cô."

Lisa trừng mắt, nhưng không đẩy ra.

Khoảnh khắc đó, cả hai gần nhau đến mức hơi thở quyện vào nhau.

Hơi nóng từ da thịt Lisa khiến Chaeyoung thấy tim mình đập mạnh một cách kỳ lạ.

"Cô đau không?"

"Cô nghĩ sao?"

"Vậy chịu để tôi giúp?"

"Không cần..."

Nhưng chưa dứt lời, Lisa khẽ mất thăng bằng.

Chaeyoung lập tức đỡ lấy, đôi tay siết chặt eo cô.

Mùi hương bạc hà quen thuộc len lỏi giữa mùi khói súng — khiến Chaeyoung như mất lý trí trong vài giây.

"Nếu cô ngất, tôi sẽ coi như thắng."

"Nếu cô còn nói, tôi sẽ bắn thật đấy."

"Thử xem." – Chaeyoung cười, ánh mắt tràn ngập trêu chọc.

Một lúc sau, trong căn phòng nhỏ phía sau trụ sở, Lisa ngồi trên ghế, vết thương đã được băng lại.

Chaeyoung ngồi đối diện, cầm tách trà.

"Cô giỏi thật.

Vào tận trụ sở tôi mà không ai phát hiện." – Lisa nói, giọng pha chút khâm phục.

"Còn cô thì bắn tôi mà vẫn để tôi băng cho mình." – Chaeyoung đáp, nhếch môi.

Cả hai cùng cười khẽ.

Không khí không còn căng như trước, thay vào đó là một thứ gì đó mềm hơn, lạ hơn.

Lisa nhìn cô gái trước mặt, khẽ nói:

"Park Chaeyoung... cô không giống những người tôi từng gặp trong thế giới ngầm.

Cô không chỉ biết cầm súng... mà còn biết khiến người khác quên mất mình đang trong chiến tranh."

Chaeyoung nhìn thẳng vào mắt cô, giọng trầm ấm:

"Vì tôi không muốn chiến với cô.

Tôi chỉ muốn... hiểu cô."

Khoảnh khắc ấy, không ai nói gì nữa.

Bên ngoài, mưa rơi nhẹ trên khung cửa kính.

Tiếng mưa hòa cùng nhịp tim hai kẻ từng đứng ở hai đầu chiến tuyến.

Lisa khẽ quay đi, giọng nhỏ:

"Nguy hiểm đấy, Park Chaeyoung."

"Tôi biết." – Chaeyoung đáp.

"Nhưng không thử thì chẳng phải phí cả đời sao?"

Khi Chaeyoung rời khỏi trụ sở, Lisa đứng bên cửa sổ, tay vẫn ôm nhẹ cánh tay bị thương.

Seulgi bước tới, thấp giọng:

"Bang chủ, cô không bắt giữ cô ta sao?"

Lisa chỉ khẽ cười, ánh mắt nhìn ra ngoài trời mưa:

"Không.

Vì nếu tôi giữ cô ta lại... tôi sợ chính mình sẽ không buông nổi."

Tối nay, Seoul chìm trong ánh đèn neon rực rỡ.

Một sự kiện ngầm được tổ chức ở tầng hầm khu tổ hợp "Black Zone" — nơi chỉ những kẻ có máu mặt trong giới tội phạm và tài phiệt mới có thể đặt chân đến.

Tin đồn lan khắp giới ngầm: "LS và CY đều sẽ xuất hiện."

Ai cũng háo hức.

Hai bang chủ, hai đế chế lớn nhất châu Á, chưa bao giờ đứng cùng một khung hình — chứ đừng nói là cùng một sàn đấu.

Becky – trợ lý thân cận của Chaeyoung – chỉnh lại cà vạt cho cô.

"Bang chủ, tối nay chị định ra tay thật à?"

Chaeyoung liếc nhẹ qua gương, nụ cười mỉm mà lạnh lẽo:

"Không.

Ta chỉ muốn xem... ai đủ sức khiến LS khom lưng."

Becky nuốt nước bọt.

Cô biết, mỗi khi Chaeyoung nói bằng giọng điệu này, có nghĩa là sẽ có một người không thể rời khỏi nơi này nguyên vẹn.

Bên kia, trong căn phòng VIP, Lisa khoác bộ vest đen vừa khít, một tay cầm ly rượu, tay kia xoay nhẫn ngọc lam quen thuộc.

Jisoo ngồi đối diện, nhướng mày:

"Nghe nói Park Chaeyoung đến.

Chị không tính né sao?

Hai người gặp nhau là y như rằng nổ ra chuyện."

Lisa nhếch môi:

"Nếu né thì còn là Lalisa à?

Cô ta thích chơi trò chiến lược, tôi thích chơi trò... tim đập."

Jisoo trợn mắt:

"Chị định tán đổ người ta bằng cách chọc tức hả?"

Lisa chỉ nhún vai, bật cười khẽ:

"Ừ.

Trước giờ tôi toàn thắng trong mọi cuộc chiến... trừ chiến trường trong mắt cô ta."

Sàn đấu mở màn.

Khói và ánh sáng đan xen, những tràng pháo tay vang lên khi hai vị khách đặc biệt bước vào.

Lisa đi trước, phong thái lười nhác nhưng đầy khí thế, ánh mắt như con báo săn.

Ngay khi ánh nhìn chạm đến người đối diện — Park Chaeyoung trong bộ vest trắng ôm sát, ánh đèn hắt lên gương mặt lạnh lùng như băng — thời gian dường như chậm lại.

Cả khán phòng im phăng phắc.

Chaeyoung nhếch môi:

"Không ngờ bang chủ LS cũng hạ mình xuất hiện ở đây."

Lisa khẽ cười, tiến lại gần, giọng khàn khàn:

"Chẳng phải vì nghe tin em sẽ đến nên tôi mới có lý do xuất hiện sao?"

Một câu nói, khiến mấy người xung quanh như muốn nín thở.

Becky và Jennie đứng phía sau liếc nhau — chị họ mình đang tán tỉnh kẻ địch giữa đấu trường ngầm?

Chaeyoung hơi cúi đầu, nụ cười nhạt lóe lên nơi khóe môi:

"Vậy sao?

Nhưng tiếc quá, tôi không nhớ đã mời ai cả."

Lisa cười khẽ, rút con dao nhỏ găm thẳng xuống bàn:

"Không sao.

Tôi tự mời mình."

Tiếng dao chạm mặt bàn vang lên "keng" lạnh lẽo, nhưng không khí xung quanh lại như đang nóng dần.

Hai người đứng gần nhau đến mức hơi thở hòa vào nhau, mùi rượu và hương nước hoa quyện lại thứ mùi nguy hiểm của sự mê hoặc.

Trận đấu poker bắt đầu.

Người ta không chỉ cược tiền, mà còn cược cả danh dự, thế lực và cả ánh nhìn cứ va vào nhau liên tục giữa hai bang chủ.

"Cô đang gian lận?" – Lisa nói, khi thấy Chaeyoung khẽ nhếch môi sau mỗi lượt bài thắng.

Chaeyoung không ngẩng lên, vẫn lật lá cuối cùng, giọng ngọt như mật:

"Nếu cô nghĩ tôi gian lận, nghĩa là cô đang yếu lòng rồi."

Lisa khựng một nhịp, rồi bật cười, tựa người ra sau ghế:

"Đúng vậy.

Tôi yếu lòng... nhưng chỉ khi nhìn thấy em thôi."

Khán phòng ồn ào, tiếng hò reo, nhưng hai người như bị hút vào thế giới riêng.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về một điểm — hai kẻ đứng đầu thế giới ngầm, đang chơi một ván bài không chỉ để thắng, mà để thử trái tim.

Cuối cùng, Chaeyoung thắng.

Nàng đặt bài xuống, nhìn Lisa với ánh mắt lạnh nhạt:

"Xem ra lần này cô thua rồi."

Lisa đứng dậy, nở nụ cười đầy ngạo nghễ:

"Ừ, tôi thua.

Nhưng em biết không..." – cô cúi xuống, môi gần sát tai Chaeyoung –

"Thua em, tôi lại thấy rất vui."

Chaeyoung khẽ liếc sang, ánh nhìn thoáng dao động trong giây lát.

Becky, Jennie, Jisoo, và cả Ling – Orm đều nhìn thấy điều đó.

Hai bang chủ — một người băng, một người lửa — đang bắt đầu cháy rực trong cùng một ngọn lửa nguy hiểm.

"Khi hai kẻ thống trị cùng rơi vào tình yêu, thế giới ngầm sẽ không còn bình yên..."
 
[Lichaeng] Dưới Vương Quyền Là Trái Tim Em
💣CHƯƠNG 4 : BUỔI TỐI NGẦM LỜI MỜI NGUY HIỂM


Sau ván bài đêm đó, tin tức lan khắp giới ngầm:

"Bang chủ CY thắng LS trong ván poker đầu tiên."

Nhưng điều khiến người ta bàn tán không phải là kết quả... mà là ánh mắt Lisa dành cho Chaeyoung — ánh nhìn vừa khiêu khích, vừa như muốn nuốt trọn đối thủ.

Becky bưng ly cà phê vào phòng làm việc, giọng nhỏ nhẹ:

"Bang chủ, chị có tin mới từ LS.

Họ vừa gửi lời mời...

đến dùng bữa tối riêng."

Chaeyoung ngẩng đầu, gương mặt xinh đẹp thoáng nét ngạc nhiên, nhưng rất nhanh khôi phục lại vẻ bình tĩnh.

"Cô ấy nghĩ tôi là loại người dễ bị mua chuộc à?"

Becky lắc đầu lia lịa:

"Không, em nghĩ... chị bị tán đó ạ."

Becky "..."

Chaeyoung khẽ đặt bút xuống, liếc trợ lý của mình bằng ánh mắt lạnh lẽo.

Becky lập tức cười trừ, rồi lùi ra ngoài như một con mèo sợ bị túm đuôi.

Thế nhưng khi cửa đóng lại, khóe môi Chaeyoung lại khẽ cong lên — một nụ cười hiếm hoi.

Bên kia, tại trụ sở LS.

Jisoo đặt cốc rượu xuống, nhìn Lisa đang ngồi tựa ghế, chân gác lên bàn, tay lướt qua điện thoại.

"Cậu thật sự mời Park Chaeyoung đi ăn à?

Cậu không sợ cô ấy gài bẫy sao?"

Lisa nhướng mày, cười nửa miệng:

"Cô ta mà gài được tôi thì tôi cho cô ta luôn cả nhà hàng."

"Chị định mời cô ấy ở đâu?"

Lisa nhấn nút gửi tin nhắn, rồi đứng dậy khoác áo vest:

"Ở chỗ duy nhất trong thành phố không ai dám động vào... nơi tôi từng thề sẽ không đưa ai đến."

Tối hôm đó.

Khi Chaeyoung bước vào nhà hàng "La Violetta" – nhà hàng bí mật của giới thượng lưu, cô nhận ra không gian được bao trùm bởi ánh nến và tiếng violin du dương.

Cả tầng được Lisa bao trọn.

Lisa đứng dậy khi cô bước vào.

Cô khoác bộ vest đen, sơ mi trắng mở hai cúc, hở nhẹ cổ và xương quai xanh khiến ánh đèn phản chiếu như thủy tinh.

"Park tổng ," Lisa nói, giọng khàn, "chào mừng đến lãnh địa của tôi."

Chaeyoung đáp bằng giọng điềm nhiên:

"Tôi đến chỉ vì muốn biết lý do bang chủ La gửi lời mời.

Không phải vì tin đồn hẹn hò gì đâu."

Lisa khẽ cười, nghiêng đầu:

"Ồ?

Tôi lại đang hy vọng tin đồn đó là thật."

Cả hai ngồi đối diện.

Ly rượu vang đỏ được rót ra, ánh đèn vàng khiến không khí ấm lạ.

Lisa nhàn nhã hỏi:

"Em luôn giữ khoảng cách như vậy với mọi người à?"

Chaeyoung đáp thản nhiên:

"Với người lạ, có lẽ vậy."

"Thế tôi là người lạ sao?"

"Phải."

Lisa khẽ nghiêng người về phía trước, giọng hạ thấp, như có luồng điện chạy dọc không khí:

"Vậy tôi phải làm gì...

để không còn là người lạ?"

Chaeyoung thoáng khựng, đôi mắt nâu ánh lên một tia cảnh giác.

Nhưng rồi cô lại mỉm cười, đầy thách thức:

"Vượt qua được tôi."

Lisa bật cười thành tiếng.

"Tôi chưa từng thất bại trong việc chinh phục... trừ em."

Bữa tối diễn ra trong một bầu không khí kỳ lạ — vừa căng thẳng, vừa ngọt ngào.

Thỉnh thoảng Lisa lại buông vài câu trêu chọc:

"Em ăn cay được không?

Tôi không muốn em bỏ dở bữa chỉ vì môi sưng."

"Đừng nhìn tôi như thế, tôi sợ sẽ không kiềm được mà hôn em mất."

Chaeyoung hít sâu, cố giữ bình tĩnh.

"Bang chủ La, tôi không có thói quen yêu kẻ thù ."

Lisa nhún vai:

"Không sao, tôi có thể đổi phe."

Câu nói khiến ly rượu trong tay Chaeyoung suýt rơi.

Cô nhìn người đối diện, khẽ nhếch môi:

"Cô đang đùa với lửa đấy."

Lisa cười, đôi mắt ánh lên một tia nguy hiểm xen lẫn dịu dàng:

"Và tôi chưa bao giờ ngại bị bỏng."

Khi bữa tối kết thúc, Lisa tiễn Chaeyoung ra cửa.

Bên ngoài, mưa bắt đầu rơi nhẹ.

Chaeyoung định mở dù, nhưng Lisa đã giơ tay che lên đầu cô trước, giọng nói khẽ vang bên tai:

"Em biết không, tôi từng nghĩ thế giới ngầm chỉ toàn máu và lạnh lẽo... cho đến khi em bước vào."

Chaeyoung nhìn lên, ánh đèn hắt lên đôi mắt sâu thẳm của Lisa.

Một giây ngắn ngủi, tim cô đập lệch một nhịp.

"Đừng nói những lời dễ khiến người khác hiểu lầm," cô nói khẽ.

Lisa cười, đáp lại nhẹ như gió:

"Em không hiểu lầm đâu, em chỉ đang giả vờ."

Becky từ xa nhìn cảnh đó, thở dài:

"Trời ơi, bang chủ của tôi...

đang bị tán thật rồi."

Jisoo đứng bên cạnh, nhún vai:

"Còn bang chủ của tôi thì đang tán rất nhiệt tình."

Cả hai nhìn nhau, cùng nói một câu:

"Thế giới ngầm sắp loạn thật rồi."

Khi hai kẻ quyền lực nhất thế giới ngầm không còn chỉ đấu súng... mà đấu tim.

Một người muốn chinh phục, một người lại vô tình bị chinh phục.

Cơn mưa đêm Seoul rơi ngày một nặng hạt.

Ánh đèn đường hắt lên mặt đường loang loáng nước, phản chiếu dáng hai người đứng dưới hiên nhà hàng La Violetta.

Lisa vẫn kiên định đứng chắn mưa cho Chaeyoung, tay cầm áo khoác phủ lên vai cô.

Chaeyoung khẽ nhíu mày:

"Cô định làm anh hùng trong phim à?

Mưa không giết được tôi đâu."

Lisa mỉm cười, cúi đầu, ánh mắt vừa dịu dàng vừa trêu chọc:

"Không phải sợ mưa giết em... mà là sợ mưa làm em lạnh."

"Cô nói chuyện ngọt quá đấy."

"Vì tôi muốn em nghiện."

Câu nói nhẹ như gió, nhưng đủ khiến Chaeyoung im lặng vài giây.

Cô quay đi, giọng bình thản:

"Bang chủ La, cô nên dành mấy câu này cho mấy cô tiểu thư nhà giàu dễ siêu lòng hơn tôi."

Lisa nhún vai, khoác thêm áo cho cô, miệng vẫn cười:

"Tiếc là tôi không hứng thú với ai ngoài em."

Hai người bước ra ngoài, bước chậm giữa cơn mưa.

Một hàng xe đen đỗ ngay ngắn bên đường — đội vệ sĩ của LS và CY đều đứng cách xa, không ai dám thở mạnh.

Không khí giữa hai người lặng đi, chỉ còn tiếng mưa rơi và mùi rượu vang nhè nhẹ.

Chaeyoung chợt lên tiếng:

"Cô mời tôi đến đây... chỉ để nói vài câu trêu ghẹo như thế thôi sao?"

Lisa nghiêng đầu, nhìn cô với ánh mắt sâu thẳm:

"Không.

Tôi mời em đến để nói rằng — tôi sẽ không đánh LS và CY nữa.

Tôi không muốn làm tổn thương người tôi bắt đầu quan tâm."

Chaeyoung khựng lại.

Cô nhìn thẳng vào Lisa, cố tìm trong mắt đối phương một dấu hiệu dối trá, nhưng chỉ thấy một sự chân thành đến đáng sợ.

"Cô biết cô vừa nói gì không?"

"Biết chứ." – Lisa đáp, giọng trầm thấp, – "Nếu là trò chơi, tôi thắng rồi.

Nhưng nếu là cảm xúc... tôi nghĩ tôi thua em mất rồi."

Chaeyoung im lặng.

Một giây sau, cô bật cười nhẹ — nụ cười nửa như mỉa mai, nửa như chấp nhận điều gì đó.

"Bang chủ La, cô đang đánh cược tình cảm giữa hai thế lực lớn nhất châu Á chỉ vì một người phụ nữ?"

Lisa không do dự:

"Ừ, và người đó là em."

Lần này Chaeyoung không đáp.

Cô xoay người bước vào xe, nhưng trước khi cửa xe khép lại, Lisa kịp nói thêm một câu:

"Em có thể ghét tôi, có thể đề phòng tôi, nhưng đừng cố phủ nhận điều đang rung lên trong tim mình."

Cánh cửa xe đóng lại, để lại Lisa đứng một mình giữa mưa.

Cô ngước nhìn bầu trời xám, khẽ mỉm cười.

"Lạnh thật... nhưng chỉ cần nghĩ đến em, lại thấy ấm."

Trên xe, Becky liếc nhìn Chaeyoung qua gương chiếu hậu, thấy cô vẫn im lặng nhìn ra cửa sổ.

"Bang chủ, chị...

ổn chứ?"

Chaeyoung đáp mà không quay lại:

"Ổn.

Chỉ là..."

"Chỉ là?"

"Có người khiến tôi thấy phiền phức... nhưng cũng không nỡ tránh xa."

Becky cười thầm:

"Phiền phức đó có tên là Lalisa, đúng không?"

Còn ở bên LS.

Jisoo đặt ly rượu xuống, giọng đều đều:

"Vậy là cậu chính thức để cô ấy vào tim rồi hả?"

Lisa nở nụ cười nhàn nhạt, dựa người ra sau ghế:

"Tôi không biết 'chính thức' là gì.

Chỉ biết là từ hôm gặp cô ấy, tôi chẳng còn hứng thú với trò quyền lực nữa."

"Thế giới ngầm không có chỗ cho tình cảm, Lisa."

Lisa cười khẽ, mắt ánh lên tia nguy hiểm:

"Thì tôi sẽ tạo ra một chỗ."

Đêm đó, cả hai đều không ngủ.

Một người nằm trên ghế sofa, tay xoay ly rượu, nhớ về ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng của đối phương.

Một người ngồi bên cửa sổ, nhìn mưa rơi, nghĩ về câu nói khùng điên "Tôi sẽ không đánh em nữa."

"Cô ta thật điên..."

Nhưng chính sự điên đó... lại khiến tim tôi loạn nhịp.

Khi đồng hồ chỉ 3 giờ sáng, điện thoại Chaeyoung rung lên.

Một tin nhắn không tên gửi đến:

[Khi nào em ngủ không ngon, cứ gọi tôi.

Tôi sẽ đến – không phải với tư cách đối thủ, mà là người muốn che mưa cho em.] – L

Chaeyoung nhìn màn hình, mím môi, rồi lặng lẽ khóa máy.

Nhưng trái tim cô... lại không nghe theo lý trí nữa.

"Từ khoảnh khắc đó, cuộc chiến giữa hai bang chủ không còn chỉ là chiến lược...

Mà là cuộc chiến xem ai sẽ yêu sâu hơn, và ai sẽ chịu tổn thương trước."
 
Back
Top Bottom