Cập nhật mới

Khác Lịch Sử Lập Quốc: Tây Quốc Hạ Bệ Tam Phương.

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
307945522-256-k33907.jpg

Lịch Sử Lập Quốc: Tây Quốc Hạ Bệ Tam Phương.
Tác giả: Vumaithi
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tây Quốc là một vương quốc nhỏ bé và thấp kém so với tam quốc còn lại.

Vào một năm hạn hán, hoàng hậu hạ sinh một nàng công chúa.

Và chính nàng công chúa đó đã đưa Tây Quốc lên bậc nhất vinh quang đúng như cái tên của nó "Glorieux".
.

"Vinh quang".



huyềnhuyễn​
 
Lịch Sử Lập Quốc: Tây Quốc Hạ Bệ Tam Phương.
Chương 1: Mở đầu


Phía Tây của Neivalain là vương quốc nhỏ mang tên Glorieux.

Một cái tên mang theo sự vinh quang, nhưng thực tế lại không hề như vậy.

Glorieux với diện tích nhỏ đã vậy còn ngay sát khu rừng "Tai ương", nơi được cho là bị quỷ ám, là nơi sinh ra đủ thứ sinh vật kỳ dị và quái vật nguy hiểm.

Một khu rừng đầy rẫy nguy hiểm tiềm tàng lại yên tĩnh chiếm một phần lớn lục địa, bởi vậy dù có khát khao chiếm đóng hay khám phá nó, các quốc gia cũng chưa thể thực hiện được điều đó.

Khu rừng chiếm diện tích rất lớn, thậm chí còn lớn hơn Jasmin_ Vương quốc đứng đầu về diện tích cũng như dân số nằm tại phía Nam.

Phía Bắc là nơi thuộc quyền cai quản của Poseidon, nó nằm giữa lòng đại dương rộng lớn với địa hình chủ yếu là các hòn đảo.

Poseidon là vương quốc đứng đầu về khoáng sản.

Còn lại chính là Mitaire, Đế quốc đứng đầu về lực lượng quân sự và kinh tế.

Cuộc sống vốn có từ trước đến nay của Glorieux đều luôn khó khăn.

Kinh tế kém phát triển, văn hóa suy thoái, nạn đói hoành hành.

Thậm chí còn liên tiếp bị ma thú từ Diable tấn công.

Vì vậy mà dân số ở đây đã ít nay còn ít hơn.

Quốc vương của Glorieux, Vedest Carl Ven Neiger.

Từ trận chiến lớn vào 1 trước đã hôn mê vẫn chưa tỉnh lại.

Thiếu quốc vương Glorieux như rắn mất đầu, nhanh chóng rơi vào thế suy vong.

Hoàng hậu của Tây Quốc sức khỏe ngày càng yếu kém, không thể tiếp quản việc của vương quốc.

"Veera à, con đừng ra sớm quá nhé.

Cứ ở yên trong đó, nếu con sinh ra vào thời điểm này con sẽ chẳng được hạnh phúc đâu."

Bờ môi trắng nhợt nhạt trên khuôn mặt hao gầy ấy khẽ mỉm.

Bà ấy nói đúng, Neiger tuy còn trẻ và sức lớn nhưng vừa bảo vệ người dân vừa thân mình chống đỡ với đoàn quân ma thú hùng mạnh thì không thể không tổn hại.

Tây quốc bây giờ đang chết dần chết mòn, nếu bà sinh ra đứa trẻ này...thì đứa trẻ sẽ không thể sống một cuộc sống hạnh phúc.

Thà rằng để đứa trẻ chưa sinh ra để rồi mất đi còn hơn chịu đau khổ rồi kết thúc cuộc đời.

Nhưng bà vẫn thật ác độc, vì đó vẫn là một sinh mạng, vẫn là đứa con sinh ra với máu mủ của bà.

Tin vui ấy đã đến khi chẳng
 
Lịch Sử Lập Quốc: Tây Quốc Hạ Bệ Tam Phương.
Chương 2: Sinh rồi!...


-"Hoàng hậu...xin nén đau buồn."

Bà đỡ duy nhất của Tây Quốc xót xa nhìn đứa bé trong tay vị hoàng hậu ấy.

Vừa sinh ra đã không thể nói.

Hoàng hậu thất thần nhìn đứa trẻ trong vòng tay mình mà rơi nước mắt.

Đứa trẻ sinh ra không cất một tiếng khóc.

-"Tại sao con lại sinh ra?

Tại sao con lại là con của ta?

Tại sao con lại khổ như vậy?

Tại sao con không khóc?

Con không thể chết luôn trong bụng ta ư?"

...tiếng khóc thảm thiết của vị vương hậu yếu đuối cất lên mang theo xót xa vang vọng khắp căn phòng nhỏ tồi tàn.

Trời cũng đổ mưa như thương xót cho số phận này.

Một sinh mệnh mới vừa được tạo ra nhưng không thể kèm theo tiếng khóc.

Ở nơi Tây Quốc suy tàn này, đứa trẻ ấy sẽ có cuộc sống ngắn ngủi ra sao đây?

......................

Bốn tháng sau, hoàng hậu qua đời do cố gắng điều chế loại độc có thể giết người không gây đau đớn.

Bà vú xót xa nước mắt đầm đìa ôm đứa trẻ yếu ớt trong lòng mà quỳ trước mộ của vị vương hậu quá cố ấy.

Thương cho một vị hoàng hậu của cả một vương quốc nhưng tới khi chết lại không có lấy một tang lễ đàng hoàng.

Vì thương con mà làm vậy, nhưng người thương sai cách rồi hoàng hậu à.

Quốc vương hôn mê, vương hậu mới mất, công chúa còn quá nhỏ và còn bị câm.

Tây Quốc vận thế thật đen đủi.

Cứ như vậy sớm muộn Glorieux cũng sẽ bị diệt vong.

Bà đỡ đã một mình chăm sóc Veera suốt hơn một năm qua, bao khó khăn vất vả bà đều gánh chịu.

Cứ ngỡ khổ thế là cùng, cơ mà không!

Chưa dừng lại ở đó đâu.

Một đêm nọ, trong khi trằn trọc nhìn đứa trẻ trong chiếc nôi thô sơ bằng gỗ này đang lim dim ngủ thì ngoài cửa sổ phát ra tiếng động.

"Grừ...", là một con sói với bộ lông màu bạc.

Đôi mắt đỏ dấy lên màu máu.

Những chiếc răng nanh sắc nhọn nhe ra như sẵn sàng xé nát bất cứ thứ gì.

Bà đỡ chợt tỉnh mà kinh hồn bạt vía nhìn về phía chú sói.

............

Bà đỡ người đầy máu me ôm chặt đứa trẻ nhỏ bé trong vòng tay.

Đôi mắt bà hiện lên rõ ràng sự sợ hãi tột độ.

Cổ họng như bị xé rách không cất lên nổi một tiếng.

Đối diện là chú sói hung dữ vẫn đang gầm gừ muốn lấy mạng.

Lúc này một cơn gió lớn bỗng nổi lên.

Từ không trung xuất hiện một nam nhân có mái tóc màu bạch cùng đôi mắt đen.

Vẻ ngoài thanh tú, ánh mắt sắc lạnh cộng thêm khí chất cao vương.

Y khẽ nhìn bà đỡ rồi phẩy tay một cái, bà đỡ ngã xuống cùng dòng máu vẫn đang rỉ ra khỏi từ từng lớp da thịt.

Nam nhân kia nhẹ nhàng bước tới gần rồi bồng gọn đứa trẻ trong tay.

Ánh mắt trầm tư nhìn khuôn mặt đang say giấc ấy, bất giác bờ môi cong lên một đường mảnh mai...một nụ cười nhẹ nhàng xuất hiện trên khuôn mặt băng giá ấy.

Sau đêm hôm đó, bà đỡ cùng công chúa của Tây Quốc đã mất tích.

***********

-"Thần là Yorh, sứ giả từ Bắc Quốc_Poseidon tới theo mệnh lệnh của quốc vương.

Thay mặt Bắc Quốc, chung tôi xin trân thành chúc mừng và cũng như chia buồn với ngài."

Vị sứ giả cung kính hướng tới nam nhân gầy gò nằm trên chiếc giường giản dị kia.

Đã ba năm rồi, suốt ba năm qua là do Poseidon đã viện trợ cũng như bảo vệ Glorieux.

Kể từ khi công chúa chết, quốc vương Bắc Quốc đã cử rất nhiều kị binh, dược sư, pháp sư cũng như thương nhân tới Tây Quốc.

Họ giúp dọn dẹp lại nơi đây, nhưng chỉ chưa đầy hai tháng, tất cả đều bỏ lại Tây Quốc mà trở về quê nhà.

Chỉ còn lại sứ giả cùng 3 kị binh ở lại.

Đâu lại vào đó, Neiger đã tỉnh.

Tây Quốc lại một lần nữa sẽ có được sự bình yên ít ỏi.

Suốt hai năm này, Neiger ra sức tìm kiếm người con gái đã chết của mình.

Nhưng mọi thứ ông làm đều là tuyệt vọng.

Bước tới cuối cùng của sự hi vọng, ông bỏ cuộc, chỉ nhắc người dân rằng hãy tìm một quốc gia xứng đáng hơn để sống.

Trong đầu ông bây giờ chỉ nghĩ tới hình bóng một người phụ nữ tay bồng một đứa trẻ, phía xa xa là một cậu bé.

Hình ảnh mờ mịt không rõ hình thái hay bất cứ chi tiết nào.

Ông muốn chết.

Đêm hôm đó, bên thành ban công cùng làn gió mát nơi vương quốc hoang tàn.

Một nam nhân sắc mặt tệ hại mông lung nhìn ánh trăng tỏa.

Y sở hữu một vẻ ngoài tuấn tú với mái tóc bạch kim mượt mà, đôi đồng tử đen láy không có lấy nổi một tia ánh sáng.

Nhìn vào cũng biết y tuyệt vọng tới mức nào.

-"Thật muốn chết, giờ nàng và con đang ở đâu vậy nhỉ?

Emilia, Egnal?

Con gái của ta à?..."

-"Cha."

Giọng nói đột ngột cất lên cắt ngang lời độc thoại cô đơn của Neiger.

Ông mơ màng quay đầu lại.

A...là một thiếu niên và một cô bé.

Chúng còn rất trẻ, nhìn chúng thật giống ông.

Chàng trai nhìn thật rất giống Neiger, còn cô bé trên tay y.

Cô bé mang màu tóc bạch kim dài mượt mà, đôi mắt tím sáng lấp lánh cùng đôi môi đỏ lựu.

-"Egnal, là con đây thưa cha."

Hướng phía y, cậu thiếu niên nhìn ông rồi nhẹ cất tiếng.

Mặc cho ông vẫn còn đang sững sờ, Egnal tiến lại rồi bế đứa trẻ trong tay đặt lên chiếc ghế gần đó.

"Là con trai của cha_Vedest Catnots Ven Egnal.

Đây là em gái con Vedest Milian Von Veerasie, cũng chính là con gái cha."

Không tin vào tai mình, ông khụy chân xuống nhìn đứa trẻ nhỏ nhắn đang ngồi trên chiếc ghế trước mặt kia mà dòng lệ tuôn dài.

Thật sự là con của ông.

Đôi mắt tím cùng mái tóc đó, không nhầm lẫn được, thật sự ông đã tìm gặp lại được những đứa con của mình rồi.
 
Lịch Sử Lập Quốc: Tây Quốc Hạ Bệ Tam Phương.
Chương 3: Trở lại.


Sáng hôm sau.

Ánh sáng len lỏi qua khe cửa sổ đã nứt vỡ đáp nhẹ trên mí mắt lặng yên của người đàn ông.

Khẽ động đậy, mở ra hé lộ đôi đồng tử đen tuyền như bóng đêm không sao.

Y nhìn quanh là hai người con của mình đang ở cạnh.

-"Cha."

...không gian rơi vào tĩnh lặng.

Nhìn mặt của Neiger vẫn có vẻ như tin sự việc đêm hôm qua là mơ.

Egnal bất lực nhìn người cha tiều tụy của mình.

Anh quay đi đem tới một khay thức ăn có thịt và rượu cùng đĩa bánh ăn nhẹ.

Ông ngây ngốc nhìn khay thức ăn ra vẻ ngạc nhiên.

-"Đồ con tự kiếm tự nấu đó, cha ăn đi kẻo nguội."

Ông hoang mang là đúng, dù là viện trợ thì cũng đâu tới mức có đồ ăn ngon để ăn như vậy.

Vì đã quá lâu nên ông đã quên đi vị thịt và rượu rồi.

Nhìn đứa con trai đang bồng đứa bé trong lòng kia ông không khỏi tò mò.

Rốt cuộc chúng đã đi đâu suốt 17 năm nay.

Và tại sao cô công chúa nhỏ kia lại chưa từng gọi ông một tiếng cha.

.....................

Sau khi ăn xong Egnal dẫn Neiger cùng Veera ra khỏi cung điện, cơ mà nói cung điện thì không đúng lắm.

Bên ngoài là vô số ma thú đang dọn dẹp cũng như cải tạo lại mọi thứ.

Chúng dọn dẹp đá đổ vỡ, san bằng mặt đất, đốt hết những cây cỏ đã khô héo.

Ông ngớ người trước cảnh tượng này.

Còn Egnal và nàng không có vẻ gì là ngạc nhiên.

Từ trên vòng tay của anh, nàng thoát ra rồi chạy vội tới ôm chầm lấy một tên ác ma đứng phía trước.

Lúc này thì hồn vía Neiger đã về nơi suối vàng nếu như không có Egnal giữ lại rồi.

-"Cha đừng lo, họ là đồng minh sẽ giúp chúng ta và cũng sẽ bù đắp lại lỗi lầm."

Tên ác ma đó bế nàng tới gần phía ông, vừa tới gần chỉ cách còn ba, bốn bước thì một chuyện xảy ra khiến người mừng người sốc.

-"Cha!"

...ồ, đúng rồi.

Nàng vừa nói đó.

Nàng lần đầu tiên gọi ông là cha khiến ông vui như mở hội, nhưng ông đâu biết đây là chữ đầu tiên nàng nói ra trong suốt 5 năm qua.

Phía bên cạnh là Egnal và Lucifer đang sốc hóa đá tại chỗ.

à sau khi giải thích cho ông tất cả thì mọi người đã bắt tay vào xây dựng kế hoạch cải hoàn lại Tây Quốc.

*******************

Bốn năm trước, sau khi "bắt cóc" nàng và bà đỡ đi thì Egnal đã đưa nàng vào rừng Diable.

Sâu bên trong khu rừng là cả một vương quốc ẩn, nơi sinh sống của vô số ma thú cùng những loài sinh vật quý hiếm, hùng mạnh như ác ma hay long nhân.

Ở đó Egnal tồn tại với thân phận kẻ kế thừa ngôi vị từ "Vua của Diablort".

Engal từng chết một lần và được sống lại một lần nữa nhờ máu của vị vua đó.

Dù vậy anh vẫn còn lại dòng máu của con người, anh là ngoại lệ duy nhất.

Vì máu con người và ác ma không thể dung hòa, hoặc là mất đi phần con người, hoặc là mất đi phần ác ma.

Điều kì diệu ở đây là anh sở hữu cả hai mặc dù nó thường làm anh đau đớn.

Và nàng, đứa trẻ sinh ra với sự chúc phúc của thần và sự bảo hộ từ loài quỷ, là liều thuốc duy nhất xoa dịu cơn đau của anh.

Ngoại lệ của ngoại lệ chính là duy nhất và không có người thứ hai.

Và kể từ đó anh cùng quốc dân Dialort hết mực chiều chuộng, chăm sóc nàng.

Dạy nàng ma pháp, văn hóa, lễ nghi, niềm vui và những kiến thức cổ đại.

Nàng tiếp thu nhanh lên hiểu biết cũng khá rộng.

Vốn tưởng sẽ mãi như vậy nhưng nàng đâu ngoan ngoãn thế.

Vào một đêm trăng thanh gió mát thì nàng nổi hứng đòi Egnal đưa ra thế giới bên ngoài chơi.

Vì thiếu nghị lực nên Egnal đã đồng ý, và giờ cả hai đang ở Tây Quốc Glorieux.

Tất nhiên khó khăn chưa dừng lại ở đó, bằng một cách nào đó mà cả 2 anh em đều không biết mặt cha mẹ của mình.

Ý định ban đầu đưa Egnal tới tòa lâu đài này là "san bằng nó" nhưng không!

Anh đã biết Neiger là cha của mình nên đành nuốt lại ý định đó.

Vậy cùng chờ đón nào, Diable sẽ góp tay vào và cải tạo lại Tây quốc như thế nào đây?
 
Back
Top Bottom