Đô Thị Lì Xì May Mắn

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
869,748
0
0
AP1GczM7-I1sFnLqeh7hPZEj-bFicNZivnvrkEN0znaVQdKrslI1_vzgX0uIZOJn9dIZQ38G5YmgNgXIaZwD0PnOkj-7qpQIGuW6rebomqrJCZfGOw0YSQPAEcZ6-jF65UVEtktewLWwYgewg2oXVgt-yjxo=w215-h322-s-no-gm

Lì Xì May Mắn
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Đô Thị, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

ZHIHU | LÌ XÌ MAY MẮN

Tác giả: 白桃柠檬玛奇朵

Edit: Cám bé xinh

Thể loại: Quy tắc, hiện đại

Giới thiệu:

Năm mới, trong lúc chơi giật tiền lì xì, tôi đột nhiên bị thêm vào một nhóm chat lạ.

Trong nhóm toàn là bạn học cấp hai của tôi, chủ nhóm chat là một người tên "Cầu Được Ước Thấy".

Anh ta gửi thông báo vào nhóm.

[Giật tiền lì xì, vua của vận khí có thể cầu được ước thấy.]

Tôi chính là vua của vận khí trong vòng thứ nhất.

Tôi gửi một tin nhắn với nội dung đùa giỡn.

[Tôi thích hoa khôi của lớp, nhất là đôi chân của cô ấy, rất trắng, rất thẳng!]

Cầu Được Ước Thấy trả lời tin nhắn.

[Như bạn mong muốn!]

Lúc ăn cơm tất niên, cửa nhà tôi bị gõ vang, nhân viên chuyển phát nhanh mang một cái hộp tới, người gửi là Cầu Được Ước Thấy.

Khoảnh khắc lúc chiếc hộp được mở ra đã khiến tôi sởn gai ốc, bên trong vậy mà lại là đôi chân của hoa khôi lớp tôi!​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Tất Cả Những Người Khám Bệnh Trên Livestream Đều...
  • Ta Có 90 Nghìn Tỷ Tiền Liếm Cẩu
  • Liệu Pháp Khay Cát
  • Tiên Tôn Nàng Cưng Chiều Một Đóa Hắc Liên Hoa
  • Liễm Nghiễm Hoa Mộng
  • Chiết Liễu
  • Lì Xì May Mắn
    Chương 1


    1

    Lúc ăn cơm tất niên mà tôi lại nhận được đôi chân của hoa khôi trường tên Lý Nhiễm.

    Tôi gửi tấm ảnh chụp máu chảy đầm đìa vào trong nhóm chat, các bạn học lập tức nhốn nháo hết lên.

    [Mẹ nó, Thiết Thập Ngũ, gần sang năm mới mà cậu còn gửi hình ảnh như này là có ý gì, mẹ nó chứ xui xẻo quá đấy!]

    Tôi không để ý đến những người khác mà soạn tin nhắn “@chủ nhóm”.

    [Anh có ý gì đây? Anh chặt chân của Lý Nhiễm thật đấy à? Tôi nói cho anh biết, đây là xã hội có pháp luật, giết người phải đền mạng!]

    Lúc này mọi người trong nhóm chat mới nhớ tới chuyện phát tiền lì xì của mấy ngày hôm trước.

    Lập tức có người mở miệng hỏi: "Mẹ! thật hay giả đấy, chắc chúng ta không gặp phải bi3n thái đâu nhỉ?"

    Khi mọi người đang bàn tán xôn xao thì cả nhóm bỗng nhiên bị cấm chat, Cầu Được Ước Thấy lại gửi tin nhắn.

    [Từ lúc các vị nhận được phong bao lì xì thì coi như mọi người đã tình nguyện gia nhập trò chơi. Trước khi trò chơi chấm dứt dù là kẻ nào cũng bắt buộc phải tham gia!]

    [Bắt đầu từ mùng một Tết, ba trò chơi sẽ diễn ra lần lượt vào mùng một, mùng bốn và mùng bảy.]

    [Người không tham gia trò chơi… Chết!]

    Tôi sợ tới mức giật mình một cái, xem ra đã gặp phải bi3n thái rồi!

    Một giây sau tôi bèn lập một nhóm chat mới rồi thêm tất cả bạn học trong trường nội trú vào.

    Vừa mới vào nhóm đã có người nhắn tin.

    [Chuyện của cái nhóm kia là như nào vậy?]

    [Chẳng lẽ chúng ta không tham gia chơi trò chơi sẽ thật sự phải chết?]

    Vài giây sau đã có người đưa ra suy đoán.

    [Có chết hay không không biết nhưng cái nhóm chat kia rất bất thường. Tôi vừa mới thử, tuyệt nhiên không rời nhóm được.]

    Tôi sắp xếp sơ qua mạch suy nghĩ rồi nhắn “@hoa khôi trường Lý Nhiễm”.

    [Cậu có ở đây không? Cậu có ổn không?]

    Mọi người trong nhóm lập tức hiểu ý rồi nhao nhao lên hỏi và gửi tin “@Lý Nhiễm”.

    Một loạt tin nhắn được gửi đi xong mới thấy Lý Nhiễm trả lời.

    [Tôi không sao.]

    Tôi vừa mới yên lòng lại thấy Triệu Phi - anh em chí cốt của bản thân gửi tới cho mình một tin nhắn.

    [Hình như người đó... Không phải Lý Nhiễm!]

    2

    [Lý Nhiễm đã mất tích mấy ngày nay, rất có thể đã chết thật rồi!]

    Triệu Phi lập tức giải thích.

    Thì ra mấy ngày trước cha mẹ của Lý Nhiễm đã báo cảnh sát nói con gái nhà mình mất tích.

    Tôi hỏi Triệu Phi sao lại biết được chuyện này.

    Cậu ta nói bản thân vẫn luôn có liên lạc với Lý Nhiễm cho nên cảnh sát đã tới hỏi chuyện, mà chân người trong tay tôi rất có thể chính là chân của Lý Nhiễm.

    Triệu Phi bảo tôi xem xem trên hai chân kia có phải có hình xăm hoa hồng hay không.

    Tôi nhìn một lượt quả nhiên có hình xăm như vậy.

    Tôi không cần Triệu Phi nói gì nữa cũng đã hiểu Lý Nhiễm trong nhóm rất có thể có vấn đề.

    Ngay khi tôi định tiếp tục hỏi Lý Nhiễm, Trương Cường có quan hệ không tốt với tôi đã gửi tin nhắn tới.

    [Có phải Triệu Phi đã gửi tin nhắn cho cậu không? Hung thủ rất có thể là Triệu Phi!]

    Tôi hơi sửng sốt nên đã lập tức gọi điện thoại cho Trương Cường.

    Sau khi xác nhận giọng nói ở đầu kia điện thoại là Trương Cường tôi mới kiên nhẫn nghe cậu ta kể.

    Trương Cường là vệ sĩ của Tống Trân Trân - bạn thân của Lý Nhiễm, vì thế cậu ta cũng biết một ít chuyện của đối phương.

    Thời gian trước Lý Nhiễm và Triệu Phi yêu nhau mà cô ta cũng muốn gả cho phú nhị đại Triệu Phi này.

    Nhưng vì một số lý do nên hai người đã chia tay.

    Lý Nhiễm đòi phí chia tay giá trên trời nên Triệu Phi và người này đã xảy ra cãi vã rất gay gắt, cậu ta còn tuyên bố muốn tìm người g iết chết Lý Nhiễm ngay lập tức.

    Tôi cười khổ: "Có thể là lời lúc Triệu Phi đang tức giận.”

    Trương Cường chần chờ một lát mới mở miệng: "Giế t chết một người không phải chuyện nhỏ, trong số những người có quan hệ với Lý Nhiễm, ngoại trừ Triệu Phi tôi không nghĩ ra ai có năng lực này. Hơn nữa dựa vào thế lực của nhà Triệu Phi thì việc che giấu mọi chuyện cũng không phải vấn đề gì to tát.”

    Lúc tôi cúp điện thoại của Trương Cường, Triệu Phi lại gửi tin nhắn cho tôi.

    [Lão đại Thập Ngũ, có phải Trương Cường gọi điện thoại cho cậu rồi không? Bọn tôi có khúc mắc, chắc chắn là cậu ta muốn giá họa cho tôi!]

    3

    [Lý Nhiễm, gửi một tấm hình của cậu thì chúng tôi mới có thể xác nhận rằng cậu thật sự không sao.]

    Tôi không lựa chọn tin tưởng Triệu Phi hay là Trương Cường mà trực tiếp “@Lý Nhiễm”.

    Một phút sau, Lý Nhiễm gửi một tấm ảnh, ảnh chụp toàn thân, hai chân vẫn còn.

    Nhưng căn bếp phía sau cô ấy khiến tôi cảm thấy vô cùng quen mắt.

    Tôi lập tức nhớ ra rằng đây không phải là phòng bếp nhà Triệu Phi sao.

    Tôi còn chưa kịp suy nghĩ đã thấy Triệu Phi đang mắng chửi trong nhóm chat.

    [Con mẹ nó, mày là ai, gửi tấm ảnh này có ý gì? Muốn hãm hại ông đây đấy à?]

    Những lời này vừa gửi đi đã khiến nhóm chat nhốn nháo hết lên.

    Không ít người nhao nhao gửi dấu chấm hỏi.

    Nhưng không bao lâu sau đã có người giải đáp thắc mắc.

    [Bối cảnh bức ảnh này của Lý Nhiễm là nhà Triệu Phi nên trong chuyện này Triệu Phi chắc chắn không thoát khỏi liên quan.]

    [Triệu tổng, cậu muốn trả thù Lý Nhiễm nhưng cũng tới nỗi phải chặt chân người ta chứ?]

    [Vãi, có tiền thì giỏi lắm à, chuyện lớn như chặt chân mà cũng có thể gửi vào trong nhóm chat?]

    Triệu Phi và mọi người mắng chửi vài câu ở trong nhóm rồi không nói lời nào.

    Trong nhóm tổng cộng mười một người, một mình cậu ấy cũng chẳng thể có năng lực xoay chuyển trời đất.

    Vào lúc này Tống Trân Trân cũng thêm dầu vào lửa.

    [Tấm ảnh này là ngày nhóm chat phát tiền lì xì kia thành lập.]

    [Triệu Phi, chắc cậu không chém chân của Lý Nhiễm thật đấy chứ, đã vậy còn cầm ảnh chụp để lừa dối chúng tôi?]

    Triệu Phi tag thẳng “@Tống Trân Trân”.

    [Mẹ kiếp nói vớ vẩn! Thứ gái đi3m chết tiệt!]

    Còn chưa tìm được đầu mối gì trong nhóm chat đã thấy Cầu Được Ước Thấy đột nhiên gửi vào nhóm phát lì xì một tin nhắn.

    [Mùng một đầu năm mới đốt pháo, vòng thứ nhất trong trò chơi là cò quay Nga!]

    (Cò quay Nga: Là một trò chơi xuất phát từ nước Nga, đây là trò chơi mà người tham gia sẽ sử dụng một khẩu súng lục có ổ đạn xoay với một viên đạn duy nhất bên trong để bắn vào đầu mình theo lượt. Người còn sống - người không quay phải ổ có đạn sẽ là người chiến thắng.)

    Trò chơi này cần sáu người tham gia, mà bất ngờ là trong số những người bị gọi tên lại có Triệu Phi!

    Triệu Phi lập tức mắng chửi trong nhóm chat của chúng tôi.

    [Con mẹ nó, các người chính là một đám heo!]

    [Mẹ nó, nếu ông đây thật sự là cái người Cầu Được Ước Thấy kia thì sao còn có thể cho tên của mình vào?]

    4

    “Ông đây đến rồi, để tôi xem là tên ngốc nào nói Cầu Được Ước Thấy là ông đây!”

    Triệu Phi vừa đến đã mắng chửi.

    Mấy tên mắng Triệu Phi trong nhóm cũng tươi cười nhao nhao đón chào.

    “Sao có thể chứ! Triệu tổng chắc chắn không phải loại người này, lúc ấy không phải tất cả mọi người đều sốt ruột sao, cậu phóng khoáng đừng so đo nhé.”

    Triệu Phi đứng trong đám người cuối cùng cũng nhảy dựng lên vẫy tay với tôi: "Lão đại Thập Ngũ, cậu chờ tôi.”

    Triệu Phi bước nhanh tới trước mặt tôi rồi hạ giọng nói: "Lão đại, cậu tin tôi không?]

    Tôi gật gật đầu, Triệu Phi là dạng người ngốc nhưng nhiều tiền điển hình, mà cậu ta cũng không làm gì tôi nên tất nhiên tôi sẽ tin người này.

    Triệu Phi nói cho tôi biết chuyện của Lý Nhiễm không liên quan đến mình. Về chuyện của Cầu Được Ước Thấy thì hiện tại có rất nhiều thứ đều hướng về phía cậu ta.

    Cậu ta cảm thấy Cầu Được Ước Thấy có thể là Lý Nhiễm, làm vậy là vì muốn đòi phí chia tay với giá trên trời.

    Nói xong cậu ta chỉ vào đám người, ý bảo Lý Nhiễm không chỉ không thi đấu mà còn không xuất hiện.

    Ngoại trừ Lý Nhiễm còn có một người khác không có mặt tên là Triệu Triết.

    Như vậy nơi này cũng chỉ còn lại có chín người, trong đó có năm người tham gia, bốn người đứng xem.

    Quả thực từ tình huống này mà nói nếu như Lý Nhiễm không bị kẻ gian chặt đứt hai chân vậy cô ta chính là người khả nghi nhất.

    Chúng tôi tụ tập lại một chỗ, Khương Sơn đề nghị trước: "Nếu không chúng ta kiểm tra qua điện thoại di động của từng người, như vậy có lẽ sẽ biết được thân phận của Cầu Được Ước Thấy.”

    Tống Trân Trân cười lạnh một tiếng: "Ai quy định một người chỉ có thể có một chiếc điện thoại di động? Nếu có người giấu một chiếc khác đi thì cậu có thể tìm thấy gì đây?”

    Tôi thở dài một cái: "Hiện tại chỉ có chút thông tin như vậy, nếu muốn tìm ra Cầu Được Ước Thấy thì không thực tế lắm, vẫn nên xem trò chơi kia là như thế nào đã.”

    Nhưng vào lúc này Triệu Triết mãi vẫn chưa tới lại tag “@ Cầu Được Ước Thấy” ở trong nhóm phát tiền lì xì.

    [Tên ngốc chết tiệt, ông đây không thèm chơi cái trò chơi vớ vẩn kia với mày, có dũng khí thì mày tới đây mà giết tao này!]

    5

    “Rốt cuộc là trò đùa dai của ai? Mau ra đây đi.”

    Không biết ở trong đám người kia là ai đã nói ra lời này, giọng nói còn mang theo cảm giác vô cùng bất lực.

    Chỉ là hầu hết mọi người đều im lặng, tựa như đang muốn xem xem nếu Triệu Triết từ chối không tham gia trò chơi liệu có thật sự sẽ chết hay không.

    Cuối cùng nhóm người không có mục tiêu lại nhìn về phía Triệu Phi.

    Tôi suy nghĩ rồi nói với mọi người phân tích của mình: "Cò quay Nga, theo một nghĩa nào đó là một trò chơi may mắn tuyệt đối.”

    "Kẻ Cầu Được Ước Thấy này rất hưởng thụ thứ cảm giác muốn khống chế toàn cục nên hiển nhiên là không có khả năng tham gia vào."

    “Cho nên tôi cảm thấy khả năng Triệu Phi là Cầu Được Ước Thấy không lớn, rất có khả năng Cầu Được Ước Thấy đang nhắm vào Triệu Phi.”

    Nghe tôi nói như thế mọi người cũng cảm thấy có lý.

    Chỉ là ánh mắt Tống Trân Trân vô cùng kỳ quái, dường như cô ta biết bí mật nào đó nhưng vẫn cố chấp giấu diếm.

    Điều này cũng khiến tôi loại trừ Tống Trân Trân.

    Tương tự, loại người chỉ biết chút bí mật này không có khả năng là Cầu Được Ước Thấy.

    Trương Cường lén gửi cho tôi một tin nhắn.

    [Cũng loại trừ tôi đi.]

    Tôi gật gật đầu, lúc này cậu ta có thể tỏ rõ lập trường với tôi nên hiển nhiên cũng không phải là người có vấn đề.

    Như vậy trong số những người còn lại ở đây rất có thể có người có vấn đề.

    Nhất là Khương Sơn - người luôn giữ vững phong độ nhưng lại ở trong danh sách chơi cò quay Nga.

    Loại người này là nguy hiểm nhất, hiển nhiên cậu ta muốn thừa dịp hỗn loạn rồi giành lợi ích cho bản thân.

    Tôi chợt nghĩ đến thời gian, thời gian của một người là cố định.

    Tuy rằng không biết Cầu Được Ước Thấy là ai nhưng có thể theo dõi thời điểm người này gửi tin tức.

    Tôi lập tức đưa ra ý kiến của mình: "Mọi người nói xem trước và sau khi vào nhóm phát tiền lì xì đã xảy ra chuyện gì đi, có lẽ có thể khoanh vùng thân phận của Cầu Được Ước Thấy.”

    Nhưng vào lúc này Hoàng Ngọc Lang - người vẫn luôn trầm mặc bỗng nhiên nhìn về phía tôi: "Thiết Thập Ngũ, cậu vào thẳng vòng trong rồi!"

    6

    "Tôi nhận được hai chân của Lý Nhiễm, cậu cảm thấy tôi có cần phải vừa ăn trộm vừa la làng không? Tuy rằng trong tiểu thuyết có kiểu sáng tác như này nhưng cậu cảm thấy cảnh sát sẽ không tra ra sao?"

    Trong nháy mắt tất cả mọi người lại rơi vào im lặng, hiển nhiên mọi người đều tán thành với cách nói của tôi.

    Vì thế tiêu điểm của mọi người lại trở về phía Triệu Phi.

    “Triệu tổng nói đi, người chúng tôi quan tâm nhất vẫn là cậu.”

    Triệu Phi biết bây giờ còn không nói lời nào vậy chẳng khác gì ngầm thừa nhận thân phận.

    Triệu Phi kể lại chuyện của mình và Lý Nhiễm.

    Bọn họ là một cặp đôi, tuy rằng lúc trước có liên lạc nhưng mới xác nhận quan hệ không lâu.

    Sở dĩ Lý Nhiễm lựa chọn Triệu Phi là vì đã chịu ảnh hưởng từ bạn thân là Tống Trân Trân, cô ta cũng muốn gả vào hào môn.

    Nhưng đối với Triệu gia mà nói loại người chỉ có mỗi nhan sắc như Lý Nhiễm này không có bất kỳ ý nghĩa gì.

    Vì thế Triệu Phi cho Lý Nhiễm hai con đường, một là tiếp tục l@m tình nhân, cậu ta sẽ gửi tiền theo định kỳ cho đối phương, một là từ nay về sau chia tay, người này sẽ cho cô ta một số tiền lớn.

    Lý Nhiễm chọn vế sau, nhưng cô ta lại đưa ra phí chia tay giá trên trời mà Triệu Phi không thể chấp nhận.

    Để ép Triệu Phi đi vào khuôn khổ, Lý Nhiễm viết một bài đăng lên trên mạng nhằm công kích vào Triệu Phi và tập đoàn Triệu thị.

    Triệu Phi phái người đi theo đe dọa Lý Nhiễm vài lần, Lý Nhiễm chắc chắn rằng Triệu Phi không dám quá phận nên vẫn kiên trì đòi phí chia tay giá trên trời.

    Tới khi rơi vào đường cùng Triệu Phi mới buông lời tàn nhẫn, muốn tìm người giế t chết Lý Nhiễm.

    Chuyện này dù là Lý Nhiễm, Tống Trân Trân hay Trương Cường cũng đều biết.

    Chỉ là Triệu Phi cũng không thật sự ra tay.

    Hơn nữa Triệu Phi cũng ở trong danh sách chơi cò quay Nga nên mọi người coi như là miễn cưỡng đồng ý với lý do thoái thác của cậu ta.

    Nhưng mà Triệu Phi lập tức nhắn riêng cho tôi mấy tin nhắn.

    [Lão đại Thập Ngũ, tôi giấu người khác nhưng sẽ không giấu cậu.]

    [Quả thật là người của tôi đã đến nhà Lý Nhiễm nhưng bọn họ không tìm được cô ta, Lý Nhiễm căn bản không ở nhà.]

    [Có người hành động nhanh hơn tôi một bước, cậu nói xem có phải có người muốn giá họa cho tôi không?]

    Ý của cậu ấy hiển nhiên đang chĩa về phía Tống Trân Trân và Trương Cường.

    Nghĩ đến biểu hiện của Tống Trân Trân ngược lại khiến tôi cảm thấy Trương Cường rất có khả năng.

    Nhưng vấn đề là Trương Cường cũng nằm trong danh sách cò quay Nga.

    Ngay khi chúng tôi hết đường xoay xở, trên sân thượng bỗng nhiên xuất hiện tiếng vang thật lớn.

    Hơn mười thanh thép từ mái nhà rơi xuống, dưới lầu xuất hiện một tiếng kêu thảm thiết!

    Chúng tôi chạy tới mới nhìn thấy người bị thép xuyên thành cái sàng rõ ràng là Triệu Triết!

    7

    [Người chơi Triệu Triết vắng mặt trong trò chơi, người chạy trốn chịu trừng phạt: Xuyên tim!]

    Lúc này chuông điện thoại di động của chúng tôi đồng thời vang lên, có thể là bởi vì tòa nhà mục nát nên tín hiệu không tốt.

    Điều khiến chúng tôi nổi da gà là thời điểm tin nhắn được gửi đi chỉ trước khi thanh thép rơi xuống một phút.

    Nói cách khác người này có bản lĩnh làm cho thép rơi xuống trong vòng một phút, vừa hay đập trúng Triệu Triết phía dưới.

    Chỉ từ năng lực này mà nói thì hầu như tất cả mọi người ở đây đều có thể được loại trừ.

    Chỉ còn Lý Nhiễm không xuất hiện mới có khả năng là Cầu Được Ước Thấy.

    Thứ không khí áp lực mang theo tiếng khóc nức nở của mấy bạn học nữ bị phá vỡ: "Chúng ta... Chúng ta làm sao bây giờ? Không thể… Không thể nào lại gặp phải thứ gì đó bẩn thỉu...”

    Vẻ mặt Trương Cường khinh thường: "Chúng ta nhiều người như vậy, sợ cái quái gì?"

    Lúc chúng tôi quay đầu lại mới phát hiện Hoàng Ngọc Lang ngày thường nhát gan nhất đã tè ướt quần.

    Có lẽ là nhà dột lại gặp mưa đêm, dây gai đứt đoạn. (Ý chỉ vận xui liên tục rơi xuống người khó khăn)

    Cầu Được Ước Thấy gửi hai tin nhắn mới ở trong nhóm phát tiền lì xì.

    [Trò chơi tiếp tục, người thay thế: Hoàng Ngọc Lang.]

    [Quy tắc bổ sung, người tiếp theo sẽ được thêm vào trò chơi theo thứ tự vào nhóm..]

    Chúng tôi nhao nhao mở phần cài đặt của nhóm phát tiền lì xì ra, bỗng nhiên nhìn thấy người kế tiếp của Triệu Triết chính là Hoàng Ngọc Lang.

    Sắc mặt Hoàng Ngọc Lang rất khó coi, cậu ta ra vẻ bình tĩnh nhìn chúng tôi: "Tôi không sao, tôi không sao, tôi tham gia là được.”

    Người bên cạnh vừa muốn an ủi cậu ta nhưng Hoàng Ngọc Lang bỗng nhiên sụp đổ, điên cuồng chạy ra ngoài, miệng vẫn còn hô to: "Rõ ràng nhiều người như vậy nhưng dựa vào đâu lại chọn tôi?”

    Trương Cường đè Hoàng Ngọc Lang xuống mặt đất: "Cậu nhất định phải tham gia, cậu mà nhát gan vậy sẽ càng nhiều người phải chết!"

    Hai mắt Hoàng Ngọc Lang đỏ bừng nhìn Trương Cường.

    Trương Cường bỗng nhiên nhếch miệng cười: "Nếu không thì trói cậu lại, đánh chết luôn, vậy trò chơi cũng có thể tính là kết thúc?"

    Hoàng Ngọc Lang không nói gì nữa, bình tĩnh trở lại.

    Tôi lập tức nhìn ra nguy hiểm rồi đi thẳng tới trước mặt Hoàng Ngọc Lang: "Tham gia trò chơi đi, tôi có cách cứu cậu.”

    8

    "Cò quay của Nga mà cậu cũng có thể cứu người?"

    Mọi người đều biết rằng trò Cò quay của Nga là một trò chơi may mắn công bằng.

    Muốn có khả năng sống sót trăm phần trăm ở trò chơi này dù là thần tiên cũng không làm nổi.

    Vì thế Khương Sơn cười lạnh nhìn tôi: "Thiết Thập Ngũ, cậu sợ cậu ta chạy trốn thì sẽ đến lượt mình tham gia đúng không?"

    Trong thứ tự gia nhập nhóm, phía dưới Hoàng Ngọc Lang quả thực chính là tôi.

    Mọi người cũng nghi ngờ nhìn tôi, muốn xem xem tôi có thật sự có bản lĩnh này hay không.

    Tôi khẽ nở một nụ cười: "Quy tắc trò chơi còn chưa đưa ra thì làm sao các cậu biết trong đó không có lỗ hổng?"

    “Huống chi nếu Hoàng Ngọc Lang không tham gia vậy chắc chắn sẽ chết, nếu tham gia còn có xác suất sống sót.”

    Hoàng Ngọc Lang suy nghĩ một chút, sau đó đứng lên, hiển nhiên là dự định liều một lần, đánh cược rằng bản thân sẽ không xui xẻo như vậy.

    Cầu Được Ước Thấy có lẽ là có thể nhìn thấy hành động của chúng tôi nên vào khoảnh khắc Hoàng Ngọc Lang quyết định tham gia đã gửi tin tới.

    [Quy tắc của trò chơi: Mỗi người lần lượt bắn cho đến khi tiếng súng vang lên, trò chơi kết thúc.]

    [Lưu ý: Lần này, một khẩu súng lục ổ quay sáu viên được sử dụng, số lượng đạn là một.]

    [Giới hạn thời gian trò chơi: hai tiếng.]

    [Trừng phạt: Khi trò chơi kết thúc, người vẫn chưa nổ súng sẽ bị trừng phạt.]

    Các quy tắc của trò chơi rất đơn giản chúng giống hệt trò cò quay của Nga như chúng tôi từng biết.

    Chỉ là tôi luôn cảm thấy quy tắc trò chơi này hình như hơi khác nhau, nhưng bây giờ vẫn chưa nhìn ra.

    Cầu Được Ước Thấy lại gửi một tấm hình trong nhóm phát tiền lì xì, là một phiến đá xanh.

    Chúng tôi dựa theo chỉ dẫn của Cầu Được Ước Thấy mà tìm ra một khẩu súng có sáu ổ quay dưới phiến đá xanh kia.

    Bên cạnh còn có một tờ giấy.

    [Đạn đã có trong súng, chúc các bạn vui vẻ trong thời gian chờ chết!]

    Trương Cường nuốt nước bọt, định trực tiếp nổ súng vào mình.

    Lúc này Khương Sơn lại ngăn cản đối phương: "Nếu như nhất định phải có một người chết vậy để cho tôi hy sinh vì mọi người đi.”

    9

    “Thật ra như Thiết Thập Ngũ nói, trò chơi này cũng không phải là khó giải. Chỉ cần vận dụng tốt quy tắc thì xác suất có thể sống sót là rất lớn.”

    Khương Sơn quay đầu nhìn về phía mọi người, sau đó đổi sang vẻ mặt đau khổ.

    Cậu ta bày tỏ mình vẫn luôn bị trầm cảm nghiêm trọng, muốn tìm kiếm sự giải thoát nhưng không dám.

    Lần chơi này vừa hay là một cơ hội, nếu tất cả mọi người không muốn chết vậy đưa cơ hội này cho cậu ta.

    Cậu ta còn rất khách sáo nói lời cảm ơn với mọi người, sau đó mới bắt đầu nói suy luận của mình.

    Xác suất của trò chơi này nhìn có vẻ là 1/6 nhưng thực tế không phải vậy.

    Xác suất người đầu tiên đúng là 1/6, điều này không thay đổi.

    Nhưng nếu phát súng đầu tiên là súng rỗng vậy xác suất người thứ hai là 1/5.

    Tương tự như vậy, phát súng thứ hai nếu vẫn là súng rỗng thì xác suất sống của người thứ ba biến thành 1/4.

    Cứ thế mà suy ra.

    Cho nên người đầu tiên bắn sẽ có xác suất sống sót là lớn nhất.

    Đợi đến khi những người tiếp theo nổ súng, nếu xác suất là một phần ba, một phần hai thì rất có thể sẽ chết.

    Nếu như năm phát súng đầu đều là súng rỗng vậy người cuối cùng hẳn phải chết, đây là chuyện không thể nghi ngờ.

    Cậu ấy nhìn về phía mọi người: "Cho nên, càng là người về sau, xác suất chết lại càng lớn. Trên thực tế, phát súng nguy hiểm nhất hẳn là phát súng cuối cùng. Phát súng cuối cùng để lại cho tôi là được rồi, để viên đạn bắn vào tôi!"

    Cậu ta lại quay đầu nhìn về phía Trương Cường: "Vậy nên anh Cường à, anh bắn phát đầu tiên thật ra là vì anh sợ chết.”

    Câu nói này hoàn toàn đốt cháy hiện trường, mọi người đều nhao nhao nhìn về phía Trương Cường.

    Thậm chí Tống Trân Trân còn giận dữ mắng mỏ Trương Cường: "Con mẹ nó, sao bây giờ cậu khôn thế, hóa ra bình thường toàn giả ngu sao?”

    Trương Cường phẫn nộ nhìn Khương Sơn, Khương Sơn vẫn trưng ra bộ dáng có chết hay không cũng chẳng sao.

    Tôi nhìn cảnh tượng hỗn loạn, trực tiếp vỗ tay: "Khương Sơn, cậu đúng là đồ có chết cũng không đổi, trò chơi còn chưa bắt đầu đã tính chuyện hại người rồi?"

    10

    “Người không tham gia trò chơi thì bớt nói đi.”

    Khương Sơn nhìn chằm chằm tôi, hoàn toàn không còn dáng vẻ người mắc bệnh trầm cảm vừa rồi.

    Không thể không nói rằng diễn xuất của người này rất tuyệt, ngay cả tôi cũng suýt chút nữa cho rằng cậu ta chỉ là không tính rõ xác suất.

    Đáng tiếc người này sai ở chỗ còn muốn kéo Trương Cường theo.

    Đây không phải là điều mà những người bị trầm cảm sẽ làm.

    Cho nên tôi mới suy nghĩ cẩn thận vấn đề trong đó.

    Khương Sơn muốn ra tay lại bị Trương Cường đè chặt xuống đất.

    Lửa giận vừa rồi cũng coi như là cơ hội chút giận cho Trương Cường.

    Tất cả mọi người nhìn về phía tôi, Triệu Phi còn ngây ngốc hỏi: "Lão đại Thập Ngũ, có phải cậu đã nhìn ra một ít manh mối rồi không?"

    Tôi gật đầu: "Những lời Khương Sơn vừa nói cũng có phần đúng.”

    Nếu phát đầu tiên là súng rỗng thì xác suất những phát bắn tiếp theo sẽ tăng lên.

    Về lý thuyết, nếu năm phát súng trước là súng rỗng, người bắn cuối cùng chắc chắn phải chết.

    Nhưng điều này dựa trên tiền đề năm phát súng đầu phải là súng rỗng.

    Vừa nói xong câu này thì biểu cảm trên mặt mọi người bắt đầu thay đổi.

    Một số người bắt đầu hiểu được trọng điểm trong câu nói, chỉ có Trương Cường còn đang ngu ngốc hỏi lại: "Đây không phải cũng giống như những gì Khương Sơn tính toán sao?”

    Tôi thở dài: "Tôi nói rồi, điều kiện tiên quyết là năm phát súng đầu tiên đều là súng rỗng, nhưng anh có chắc chắn được tình huống này sẽ xảy ra hay không?"

    Lúc này Trương Cường cũng bừng tỉnh ngộ ra, hiểu được ý của tôi.

    Tôi tiếp tục giải thích: "Bởi vì không xác định được vị trí của viên đạn cho nên trong quá trình nổ súng, mỗi lần đều có thể có đạn."

    Như vậy thật ra cách nói của Khương Sơn có thể đảo ngược.

    Giả sử viên đạn này là viên thứ nhất vậy người thứ nhất hẳn phải chết là chuyện không thể nghi ngờ, những người khác cứ vậy mà sống sót.

    Vì vậy tình huống thực sự nên là một thuật toán khác.

    Xác suất trúng đạn của mọi người nên là người thứ nhất 1/6, người thứ hai 1/5, cứ như vậy suy ra.

    Tổng các xác suất người phía trước là xác suất bị bắn, cho nên người phía trước càng nhiều, xác suất trúng đạn cũng lại càng cao.

    Bởi vì viên đạn là ngẫu nhiên nên khi đạt tới một giá trị nhất định thì khả năng cao là đạn sẽ được b ắn ra.

    Trong tình huống thực tế, khả năng cao nhất là phát đạn cuối cùng hoàn toàn không cần phải bắn.

    Nói cách khác người cuối cùng sẽ có xác suất không chết rất cao.

    Nguy hiểm nhất là người đầu tiên.

    Đặc biệt bắt đầu từ phát súng thứ ba.

    Đây mới là tình huống thực tế.

    Tôi vừa phân tích xong đã khiến cho Trương Cường đổ mồ hôi lạnh toàn thân.

    Nếu vừa rồi Trương Cường nhường phát súng đầu tiên cho các cô gái.

    Như vậy vị trí của cậu ta tất nhiên là ở vị trí phát súng thứ tư hoặc thứ năm, xác suất phải chết là rất cao.

    Suy nghĩ chuyện này rõ ràng xong, Trương Cường tức giận đến mức đấm thật mạnh vào đầu Khương Sơn.

    Mọi người lập tức thay đổi sang một cách công bằng hơn - rút thăm.

    Thứ tự cuối cùng của trò chơi như sau: Khương Sơn, Trương Cường, Từ Mỹ Phượng, Tống Trân Trân, Triệu Phi, Hoàng Ngọc Lang.

    Nhìn thấy kết quả rút thăm này khiến Hoàng Ngọc Lang yên lòng cúi đầu với tôi: "Cám ơn, có lẽ cậu đã cứu tôi.”

    Ngược lại Từ Mỹ Phượng xếp hạng thứ ba sợ tới mức gào khóc.

    Ngay khi mọi người đang an ủi nhau, Triệu Phi bỗng nhiên gửi tin nhắn cho tôi.

    [Lão đại, cứu tôi, tôi biết cậu có cách mà!]
     
    Lì Xì May Mắn
    Chương 2


    11

    “Mẹ nó, đáng nhẽ mày phải chết từ phát súng đầu tiên mới đúng!”

    Khương Sơn vừa giơ súng lên, Trương Cường đã hùng hùng hổ hổ nói.

    Cậu ta vẫn còn canh cánh trong lòng việc Khương Sơn suýt chút nữa hại chết cậu ta.

    Khương Sơn do dự giơ súng lên, theo như lời tôi đã nói, dù có là phát súng đầu tiên cũng có thể bị hạ gục.

    Chỉ là đến bước này rồi, Khương Sơn không thể không nổ súng.

    Nếu như hết thời gian, Khương Sơn rất có thể sẽ có kết cục như Triệu Triết.

    Cuối cùng, Khương Sơn suy nghĩ kỹ, nhắm mắt lại, mồ hôi như hạt đậu từ trên đầu rơi xuống.

    Cậu ta từ từ bóp cò.

    “Tạch!”

    Một âm thanh thanh thuý vang lên khiến Khương Sơn cảm thấy như đã trút đi được gánh nặng.

    Xác suất một phần sáu không dễ để đánh cược như vậy.

    Khương Sơn mở miệng thở hổn hển, đưa khẩu súng cho Trương Cường: “Chúc mày may mắn!”

    Lúc nói lời này, cậu ta nghiến răng nghiến lợi như thể hy vọng trong súng sẽ có đạn.

    Trương Cường nhận lấy khẩu súng, chĩa súng vào đầu mình rồi bóp cò.

    “Tạch!”

    Lại là một tiếng vang dứt khoát.

    Trương Cường hừ lạnh một tiếng: “Tuy rằng tao không phải người tốt đẹp gì nhưng mạnh mẽ hơn mày, ông đây rất gan dạ!”

    Trương Cường đưa khẩu súng lục trong tay ra.

    Từ Mỹ Phượng xếp ở vị trí thứ ba sợ đến mức không dám cầm, trực tiếp ngồi xuống dưới đất gào khóc.

    Tất cả mọi người nhìn Từ Mỹ Phượng thậm chí còn cảm thấy vui sướng khi nhìn thấy người gặp hoạ.

    Khi hết giờ, Từ Mỹ Phượng vẫn không nổ súng thì cô ta sẽ là người thua cuộc.

    Trương Cường nhìn Từ Mỹ Phượng: “Bây giờ nổ súng thì còn có thể sống sót, xác suất một phần bốn, không dễ trúng như vậy. Nếu không nổ súng, cô chắc chắn sẽ chết.”

    Từ Mỹ Phượng nhìn khẩu súng lục nhưng vẫn chậm chạp không dám cầm lấy.

    Trương Cường tức giận đến nghiến răng, giơ súng lên ngắm thẳng vào Từ Mỹ Phượng: “Mẹ nó, ông đây cũng vì tốt cho cô, nếu chết thật, có hóa thành quỷ cũng đừng tới tìm tôi.”

    Nói xong, Trương Cường trực tiếp bóp cò súng.

    “Tạch!”

    Không có đạn!

    Từ Mỹ Phượng sợ đến mức tè ra quần mất kiểm soát, không nói lên lời.

    Tôi nhìn cảnh tượng trước mắt, híp mắt gửi một tin nhắn cho Triệu Phi.

    [Cậu sẽ không chết!]

    12

    “Có cần tôi nổ súng thay cô không?”

    Trương Cường cầm súng lục, nhìn Tống Trân Trân trước mặt.

    Tống Trân Trân cắn răng, cầm lấy khẩu súng lục trong tay Trương Cường.

    Dù sao cũng là đại tiểu thư, tính tình cao ngạo, không muốn dâng tính mạng của mình cho người khác cũng là điều dễ hiểu.

    Nhưng cầm súng rồi Tống Trân Trân vẫn không dám nổ súng.

    Tôi nhân cơ hội này nói với Triệu Phi những chuyện tôi vừa phát hiện ra.

    Theo lý thuyết, trò chơi cò quay Nga là tự bắn mình.

    Nhưng trong tình huống vừa rồi, Trương Cường lại tự mình cầm khẩu súng lục nổ súng với Từ Mỹ Phượng.

    Có hai cách giải thích cho điều này.

    Thứ nhất là chỉ cần dựa theo trình tự, bắn đúng người là được, không yêu cầu người bắn là ai.

    Thứ hai là chỉ cần bắn sáu phát súng là xong, về phần bắn vào ai cũng không nhắc tới.

    Nếu là kiểu thứ nhất thì không còn cách nào hết.

    Nếu là kiểu thứ hai thì Triệu Phi sẽ có cơ hội.

    Chỉ cần đến lúc đó Triệu Phi cầm được súng và chĩa súng vào người khác là được.

    Tất nhiên hiệu quả nhất là phải bắn liên tiếp hai phát, đảm bảo rằng phát súng cuối cùng Hoàng Ngọc Lang sẽ không chĩa súng vào cậu ta.

    Đây là cách duy nhất tôi có thể nghĩ ra để Triệu Phi sống sót.

    Tôi gửi tin nhắn cho Triệu Phi.

    [Nếu có thật sự giết người, cũng có thể mời luật sư, thậm chí còn có thể xem như đó là cách chủ động tránh rủi ro.]

    Ánh mắt Triệu Phi đầy phức tạp nhìn tôi rồi gửi cho tin nhắn cho tôi.

    [Lão đại Thập Ngũ, cảm ơn!]

    Bên kia, tình trạng của Tống Trân Trân cũng không tốt lắm, khuôn mặt cô ta trắng bệch vô cùng chật vật.

    Hình như đây là lần quẫn bách nhất từ khi tôi gặp cô ta.

    Nhưng Tống Trân Trân không giống Từ Mỹ Phượng, nhắm hai mắt lại, bóp cò.

    “Lạch cạch!”

    Không có đạn!

    Triệu Phi hít một hơi khí lạnh, xác suất 50%, khả năng sẽ phải chết.

    Cậu từ từ nói: “Đại ca, thật xin lỗi!”

    13

    “Tôi biết dựa vào cách của cậu là tôi sẽ có thể sống sót nhưng đáng tiếc, tuy rằng con người tôi đổ đốn, cũng không đến mức độc ác như vậy.”

    Những người khác không hiểu Triệu Phi đang nói gì.

    Chỉ có tôi biết, đây chính là lựa chọn của Triệu Phi.

    Ít nhất trong giây phút này Triệu Phi vô cùng dũng cảm, không phải ai cũng có dũng khí tự bắn mình với xác suất một phần.

    Triệu Phi cầm lấy khẩu súng trong tay Tống Trân Trân rồi mỉm cười với tôi: “Cảm ơn cậu, lão đại Thập Ngũ, tôi rất hận bản thân mình, hận bản thân không phải một người xấu xa như vậy.”

    Triệu Phi bóp cò súng.

    “Lạch cạch!”

    Có lẽ là ân trên ban thưởng cho dũng khí của Triệu Phi, phát súng này không có đạn.

    Đây cũng có nghĩa là Hoàng Ngọc Lang xếp cuối chắc chắn phải chết.

    Hoàng Ngọc Lang khóc lóc, cánh tay cầm súng hoàn toàn mất kiểm soát.

    Cô ta đột nhiên nhìn về phía tôi: “Thiết Thập Ngũ, cậu đã nói sẽ cứu tôi mà nhưng vì sao lại chỉ quan tâm đ ến Triệu Phi mà mặc kệ tôi?”

    Nhưng cô ta không chĩa súng vào tôi mà chĩa súng vào Trương Cường: “Trương Cường, từ nhỏ đến lớn mày bắt nạt tao. Nếu phải chết thì mày đi chết đi!”

    “Đừng trách tao, tao thấy Thiết Thập Ngũ nói với Triệu Phi, phát súng này có thể nhắm vào người khác.”

    Hoàng Ngọc Lang nhìn chằm chằm về phía Triệu Phi, nước mũi, nước mắt cùng nhau chảy xuống.

    Cô ta không ngừng lùi về phía sau, chậm chạp không nổi súng.

    Rất nhanh, Hoàng Ngọc Lang đã lùi đến rìa tầng lầu bị đổ nát.

    Trương Cường trực tiếp tiến lên, Hoàng Ngọc Lang căn bản không dám bóp cò súng, lập tức bị Trương Cường đẩy từ trên tầng xuống.

    Hoàng Ngọc Lang ngã xuống đúng trên người Triệu Triết, cũng bị thép đâm xuyên tim.

    Chúng tôi vội vàng xuống tầng, Trương Cường đoạt lấy súng lục: “Còn một viên đạn chưa được bắn, chẳng may trò chơi thất bại rồi bắt đầu lại, vẫn phải có người chết.”

    Nói xong, Trương Cường trực tiếp bóp cò súng.

    “Đoàng!”

    Có đạn!

    Nhưng là đạn giả.

    Toàn bộ rơi vào im lặng.

    Đúng lúc này Cầu Được Ước Thấy gửi đến một tin nhắn trong nhóm tiền lì xì.

    [Chúc mừng mọi người đã vượt qua trò chơi. Sát nhân Trương Cường đạt được danh hiệu cao nhất, điều ước của bạn sẽ được thực hiện.]

    Hai chữ sát nhân quá mức chói mắt làm cho mọi người nhanh chóng đứng xa Trương Cường.

    Trương Cường cắn răng, phẫn hận nhìn mọi người: “Được rồi, được rồi! Tôi là ác nhân! Tôi tội ác tày trời! Mấy người các người cũng đừng mong sẽ yên ổn!”

    Nói xong, Trương Cường đã nói ra tâm nguyện trong nhóm tiền lì xì.

    [Để Tống Trân Trân ngủ với tôi!]

    14

    “Phải tìm ra thân phận của Cầu Được Ước Thấy, nếu không chúng ta đều phải chết.”

    Ra khỏi tòa nhà cao tầng hỏng hóc, tôi vỗ vai Triệu Phi, nói với cậu ta.

    Triệu Phi cũng gật đầu.

    Người ta có mạng lưới quan hệ rộng lớn, có lẽ sẽ có cách gì đó đặc biệt.

    Về đến nhà, tôi ngẫm lại hành vi của từng người.

    Triệu Triết và Hoàng Ngọc Lang đã chết, đương nhiên có thể loại trừ.

    Những người khác cũng không có hành động gì bất thường.

    Ngược lại Lý Nhiễm nói không sao nhưng mãi không thấy xuất hiện lại có vấn đề.

    Tôi @ Lý Nhiễm trong nhóm nhỏ.

    [Nếu đã không sao thì sao hôm nay không tới hiện trường?]

    Giọng điệu Lý Nhiễm vẫn không mặn không nhạt như cũ.

    [Vào thẳng vòng trong rồi đi làm gì nữa.]

    Một câu này khiến tôi không biết phải nói gì, ngược lại Tống Trân Trân lại hoàn toàn bùng nổ.

    [Lý Nhiễm, cái đồ tiện nhân này, chắc Cầu Được Ước Thấy là cô đúng không?]

    [Cô con mẹ nó làm đ ĩ còn muốn kéo bà đây xuống nước?]

    [Tôi nói cho cô biết, dù bà đây phải ngủ cùng người khác thì vẫn mạnh hơn cái loại thối nát như cô!]

    [Ngay bây giờ, nhanh chóng thừa nhận trên nhóm tiền lì xì, cô chính là Cầu Được Ước Thấy đi!]

    [Sau đó mang theo tên rác rưởi Trương Cường này cút đi, đừng để bà đây cảm thấy buồn nôn!]

    Những người còn lại trong nhóm vui vẻ hóng chuyện.

    Vị này là đại tiểu thư nhà giàu có cao cao tại thượng, danh tiếng bình thường không tốt chút nào.

    Bây giờ lại bị kẻ bắt nạt Trương Cường bắt ngủ cùng, đây chính là kết quả mọi người thích nhìn thấy.

    Nhưng tôi lại nhạy cảm phát hiện ra gì đó.

    Tống Trân Trân đang sợ, cô ta không dám trực tiếp khiêu khích Cầu Được Ước Thấy như Triệu Triết.

    Nên chỉ có thể tự dựa vào bản thân kiểm tra từng nghi ngờ một.

    Nhưng Lý Nhiễm lại không nói nữa.

    Cầu Được Ước Thấy vẫn duy trì im lặng.

    Buổi tối, khoảng mười giờ, Triệu Phi đột nhiên gửi tin nhắn cho tôi.

    [Lão đại Thập Ngũ, hình như tôi…biết thân phận của Cầu Được Ước Thấy…]

    15

    [Cậu còn nhớ trận hỏa hoạn năm đó không?]

    Lời nói của Triệu Phi khiến tôi sửng sốt, tôi lập tức nhớ lại trận hỏa hoạn năm đó.

    Lúc đó chúng tôi đều ở trường nội trú, số người giống hệt với nhóm tiền lì xì.

    Nhưng vào một đêm mùa hè, toà nhà dạy học bỗng nhiên bốc lên một ngọn lửa lớn.

    Khi đó chúng tôi đều ở trong toà dạy học, điều duy nhất không giống là tôi và bạn gái lúc đó là Chung Tiếu Tiếu không có mặt trong lớp học bị cháy.

    Ví cứu người, tôi đẩy Chung Tiếu Tiếu ra, bản thân chạy vào bên trong đám cháy.

    Nhưng ngọn lửa quá dữ dội nên cuối cùng tất cả chúng tôi đều gặp nạn.

    Chờ đến khi chúng tôi tỉnh lại thì đã ở trong bệnh viện.

    Trong trận hỏa hoạn, trừ Chung Tiếu Tiếu ở ngoài thì những người khác đều bình an.

    Mấy phút sau, Triệu Phi gửi cho tôi một tin nhắn.

    [Lão đại Thập Ngũ, cảm ơn cậu đã cứu tôi nhưng có những lời cần phải nói, tôi cảm thấy bản thân vẫn phải nói, dù sao đây cũng không chỉ là tính mạng của hai chúng ta.”

    [Tôi cảm thấy Cầu Được Ước Thấy chính là Chung Tiếu Tiếu.]

    [Dù cho bây giờ cô ấy là người hay quỷ thì rất có thể vì bất mãn với chuyện năm đó nên mới quay lại trả thù chúng ta!]

    [Lão đại Thập Ngũ, nếu cậu không tin, có thể nhìn danh sách thành viên trong nhóm tiền lì xì.]

    Tôi sửng sốt một lúc, sau đó yên lặng mở nhóm tiền lì xì ra.

    Có tổng cộng mười hai cái tên, chỉ thiếu đúng một cái tên của Chung Tiếu Tiếu.

    Dù tôi không muốn tin nhưng trực giác nói cho tôi biết đây có thể là sự thật về nhóm tiền lì xì.

    Tôi trực tiếp thêm Cầu Được Ước Thấy vào phần bạn bè, ở phần xin thêm bạn bè: “Tiếu Tiếu, có phải cậu không? Tớ…rất nhớ cậu.”

    Nhưng tin nhắn lại như đá chìm xuống đáy biển.

    Tôi nhắn tin cho Triệu Phi.

    [Tôi vẫn chưa thể tin được, nếu là Tiếu Tiếu, cô ấy chắc chắn sẽ không thể không chú ý đến tôi.]

    Triệu Phi trả lời tôi.

    [Lão đại, cậu với Tiếu Tiếu… Tôi biết… Cậu cũng đừng quá đau buồn.]

    [Nhưng chuyện này liên quan đến tính mạng, thà tin nó tồn tại còn hơn không có!]

    Ngay sau đó, Triệu Phi nhắn một tin nhắn gửi vào trong nhóm.

    [Cầu Được Ước Thấy, đừng che giấu nữa, tôi biết thân phận của cậu!]

    16

    [Triệu tổng, người đó là ai vậy?]

    [Nếu tìm được tên đó, ông đây sẽ lột da nó!]

    [Con mẹ nó, dám trêu đùa chúng ta, phải đánh tên đó một trận rồi đưa tên đó đến cục cảnh sát.]

    Mọi người trong nhóm nhìn thấy tin nhắn của Triệu Phi lập tức bùng nổ.

    Nhưng Triệu Phi ở trong nhóm châm chọc.

    [Đưa đến cục cảnh sát? Cảnh sát nào bắt ma quỷ?]

    Trong nháy mắt, trong nhóm liền im lặng.

    Vào phút sau, Khương Sơn mới gửi một tin nhắn.

    [Cậu… có ý gì?]

    Triệu Phi nhắc lại chuyện hỏa hoạn năm đó một lần nữa, còn nói với mọi người, chỉ cần đối chiếu danh sách một lần là sẽ hiểu được.

    Trong nhóm im lặng một lúc lâu, loại chuyện về thế lực thần bí như vậy không có một ai có thể lập tức tin tưởng được.

    Tống Trân Trân trực tiếp sụp đổ, mắng mỏ trong nhóm.

    [Con mẹ nó, Triệu Phi, cậu thông đồng với Lý Nhiễm sao?]

    [Bà đây không tin ma quỷ gì cả, cậu đừng dùng cách này để khiến bà đây xuống nước.]

    [Lý Nhiễm, nếu bây giờ cô ngoan ngoãn nhận sai với tôi, tôi đây còn coi cô là chị em với tôi.]

    [Không phải cô thích nhất chiếc Hermes màu xám tro của tôi hay sao? Chỉ cần cô chịu thừa nhận, tôi sẽ đưa nó cho cô.]

    Thật lâu sau, mới có người bắt đầu thảo luận về vấn đề này.

    [Tôi cảm thấy Triệu Phi nói cũng có lý, nhiều chuyện không thể tin được xảy ra như vậy cũng chỉ có thể là Chung Tiếu Tiếu trở về báo thù mới có thể làm ra thôi.]

    Sau khi mọi người thương lượng xong, quyết định để Triệu Phi thăm dò một chút.

    Triệu Phị lại gửi một tin nhắn lên nhóm tiền lì xì.

    [Tôi biết cậu lại ai, nếu không muốn hồn phi phách tán thì lập tức dừng trò chơi này lại đi, tiền mời đạo sĩ, ông đây có cả đống!]

    Nhưng Cầu Được Ước Thấy vẫn im lặng như cũ.

    Đợi đến buổi sáng ngày hôm sau, Cầu Được Ước Thấy lại gửi một tin nhắn trong nhóm tiền lì xì.

    [Mồng bốn Tết rước Ông Táo về, Ông Táo ghét nhất là con chuột nên trò chơi tiếp theo là mèo đuổi chuột!]

    17

    “Các cậu nói liệu có phải Chung Tiếu Tiếu trở về báo thù thật không?”

    Vừa ra đến quảng trường, mọi người bắt đầu thảo luận về đề tài này.

    Vì mạng sống, mọi người không thể không quan tâm đ ến vấn đề thế lực thần bí này.

    Mà trong nhóm tiền lì xì lại vô cùng yên tĩnh, Cầu Được Ước Thấy cũng không tuyên bố quy tắc cho trò chơi mèo đuổi chuột.

    Sau một phen thảo luận, mọi người bắt đầu thống nhất ý kiến, cảm thấy suy luận của Triệu Phi có thể là sự thật.

    Nhưng mọi người vẫn chưa nghĩ ra cách đối phó thì Cầu Được Ước Thấy đã gửi tin nhắn vào trong nhóm tiền lì xì.

    [Mồng bốn tết rước ông Táo về nhà, mèo đuổi chuột sắp bắt đầu.]

    [Quy tắc trò chơi: Chia làm hai đội mèo và chuột, đội mèo phụ trách việc bắt còn đội chuột sẽ chạy trốn.]

    [Thời hạn trò chơi: sáu tiếng.]

    [Cách chiến thắng trò chơi: Đội chuột ẩn nấp đến khi hết giờ, đội mèo cần bắt hết chuột trong thời gian quy định mới dành được chiến thắng.]

    [Trong số những người chiến thắng, đạt MVP* sẽ nhận được một cơ hội thực hiện điều ước của mình.]

    (Most Valuable Professional: Người xuất sắc nhất trận hay người giỏi nhất của trận đấu.)

    [Thất bại sẽ phải nhận trừng phạt.]

    Quy tắc vô cùng đơn giản, chỉ là chạy trốn và đuổi bắt.

    Nhưng việc khiến chúng tôi rùng mình là đội mèo có súng.

    Lần này trò đuổi bắt thật sự có thể trực tiếp biến thành một cuộc giết chóc, chạy trốn lớn.

    Mà trò chơi lần này, bởi vì đội mèo chiếm thế thượng phong nên số người ít hơn, chỉ có Khương Sơn, Từ Mỹ Phượng, Từ Mỹ Ngọc.

    Những người còn lại là thành viên đội chuột.

    Vì để công bằng… Lúc trò chơi bắt đầu đội mèo sẽ không có súng.

    Trên điện thoại của mỗi con mèo sẽ có một thông tin vị trí.

    Đi tìm theo thông tin đó có thể tìm được khẩu súng của bản thân.

    Khi cầm được điện thoại thì lúc trò chơi chính thức bắt đầu.

    Trong nhóm tiền lì xì, Cầu Được Ước Thấy cũng đã bắt đầu đếm ngược.

    Giây cuối cùng trước khi kết thúc, tôi trực tiếp lên tiếng nói: “Mau! Bắt lấy mấy con mèo đi, chúng ta sẽ thắng!”

    18

    “Chia nhau ra chạy đi!” Khương Sơn hét lớn, nhanh chóng dẫn hai chị em sinh đôi Từ Mỹ Phương với Từ Mỹ Ngọc cùng chạy đi.

    Dường như thật sự có một thế lực thần bí nào đó, hướng bọn họ chạy đi lại xuất hiện một cơn gió từ đâu đến.

    Gió to cuồn cuộn khiến tầm nhìn mọi người mờ mịt. Chờ đến khi chúng tôi có thể mở mắt ra, đội mèo đã chạy thoát.

    Tôi thở dài: “Mau chạy đi! Đừng đứng yên một chỗ!”

    Mấy người đội chuột cũng chia nhau ra chạy.

    Chỉ cần đội mèo lấy được súng cũng là lúc cuộc đi săn bắt đầu.

    Trùng hợp, tôi với Lý Nhiễm lại chạy cùng một phía.

    Lý Nhiễm nhìn tôi: “Không phải cậu quan tâm đ ến chân tôi sao?”

    Nói xong, Lý Nhiễm kéo váy lên, xé rách vớ da tạo thành một lỗ hổng: “Đến đây, kiểm tra xem là thật hay giả.”

    Tôi đỏ mặt, không nhìn Lý Nhiễm.

    Lý Nhiễm lại kéo tay tôi để lên đùi của cô ấy, tôi vội vàng rụt tay lại.

    Lý Nhiễm nở nụ cười: “Thế nào? Trắng không? Mịn màng không?”

    Tôi thở dài: “Đến lúc này rồi ai còn quan tâm trò đùa này nữa?”

    Vẻ mặt Lý Nhiễm trở lên nghiêm túc, sau đó gằn từng chữ nói với tôi: “Chuyện này không giống với tưởng tượng của cậu đâu, giữ được sự lương thiện mới có thể sống sót.”

    Nói xong câu đó, Lý Nhiễm đi cạnh tôi liền rời đi. Quả nhiên, cô ấy biết cái gì đó.

    Tôi lập tức tạo một nhóm nhỏ của đội chuột rồi gửi tin nhắn vào đó.

    [Đã xác nhận, Lý Nhiễm là người thật, đùi không có vấn đề gì.”

    Thế nhưng Tống Trân Trân đã lên tiếng trước.

    [Nếu không có vấn đề gì thì chắc chắn con đ ĩ thối tha này đã giở trò quỷ! Cô đang ở đâu, xem bà đây có xé xác cô ta ra không?]

    Trương Cường gửi vào trong nhóm một biểu tượng cảm xúc mỉm cười cùng một câu.

    [Đại tiểu thư cũng ngon lắm.]

    Trong nháy mắt, tôi hiểu ngay, Trương Cường không ngốc nghếch như vẻ bề ngoài.

    Cậu ta đã học được sự thâm độc của Khương Sơn.

    Một câu này khiến cho hai chị em họ đấu đá lẫn nhau, hấp dẫn sự chú ý của đội mèo, trở thành kẻ chết thay mình!

    Giây tiếp theo, một tiếng súng cắt ngang bầu trời.

    “Đoàng!”

    19

    [Lưu Băng Băng đội chuột đã chết, người giết - Khương Sơn!]

    Một thông báo chói mắt xuất hiện trong nhóm tiền lì xì.

    Tôi nghiến răng nghiến lợi, hận bản thân vì sao lại không nghĩ ra cách giết Khương Sơn ở ngay trò chơi đầu tiên.

    Người kia đáng sợ hơn bất kỳ kẻ nào, Cậu ta có thể vì lợi ích của bản thân mà làm mọi thứ.

    Nhóm nhỏ ban đầu còn đang cắn xé nhau đã trở nên im lặng.

    Một lúc lâu sau, Triệu Phi mới gửi một tin nhắn lên đây.

    [Mọi người… đều thấy thông báo đúng không?]

    Không ai nói gì, quả nhiên đối với chuyện tử vong thì cho dù là tên bắt nạt như Trương Cường cũng khó có thể tiếp nhận.

    Tôi nhanh chóng suy nghĩ cách có thể biến nguy thành an.

    Ngay lúc này, cuối cùng Triệu Phi cũng đã bắt đầu suy sụp, tiếp tục gửi thêm một tin nhắn trong nhóm.

    [Chúng ta tìm một chỗ bí mật để trốn chắc bọn họ sẽ không tìm thấy đâu đúng không?]

    [Quảng trường lớn như thế, chỉ có sáu tiếng rất khó để đi khắp nơi nhỉ?]

    Tôi trực tiếp bác bỏ đề nghị của Triệu Phi.

    [Không được, sáu tiếng nhìn có vẻ không lâu lắm nhưng đây là Đông Bắc.]

    [Thời tiết âm ba mươi độ, nếu cậu trốn ở một nơi nào đó không chịu nhúc nhích thì chắc chắn sẽ chết rét.]

    Trương Cường cũng thử hỏi một câu.

    [Không thể trốn ở một nơi ấm áp sao?]

    Tôi thở dài.

    [Nếu cậu là thành viên đội mèo, cậu sẽ tìm ở chỗ nào đầu tiên?]

    Trong nhóm lại rơi vào im lặng một lần nữa, quả nhiên câu hỏi của tôi chính là điều họ đang nghĩ đến.

    Tôi tiếp tục nói.

    [Hơn nữa cách này là hoàn toàn dựa vào may mắn, một khi bị đội mèo phát hiện chắc chắn sẽ chết.]

    [Mọi người chắc không ai muốn đánh cược mạng sống của mình đúng không?]

    Triệu Phi lập tức đáp lời.

    [Lão đại Thập Ngũ, cậu nói xem như nào? Tôi nghe lời cậu.]

    Tôi còn chưa kịp nói, Cầu Được Ước Thấy đã gửi tin nhắn trong nhóm.

    [Vì đã có một con chuột chết, vị trí đội mèo sẽ bị lộ trong năm phút đồng hồ.]

    Trên điện thoại của chúng tôi xuất hiện vị trí thực tế của đội mèo mà cả quảng trường cũng bị chia thành năm khu vực.

    Mắt tôi sáng lên.

    [Tôi có cách rồi!]

    20

    [Chia nhau hành động với theo dõi điện thoại có thể tránh mèo!]

    Rất nhanh, tôi đã vạch ra một kế hoạch.

    Chúng tôi chia quảng trường thành năm khu vực, mỗi người ở lại hoạt động trong khu vực của mình.

    Khi đội mèo xuất hiện ở khu vực nào, những người khác sẽ thông báo lại.

    Hơn nữa còn có thể nhanh chóng di chuyển đến khu vực an toàn.

    Quảng trường rất lớn, số lượng người trong đội mèo ít hơn nên dù họ có chia ra hành động thì mỗi lần đi dò xét cũng chỉ đi được ba khu vực.

    Nhưng lại có một biến số, đó chính là Trương Cường.

    Nếu một trong hai chị em sinh đôi kia gặp phải Trương Cường thì đều sẽ xảy ra vấn đề.

    Vì thế người cẩn thận như Khương Sơn chỉ có thể dùng hai cách để lục soát.

    Một là ba người họ ở cùng một chỗ.

    Hai là Khương Sơn đi một mình, Từ Mỹ Phượng và Từ Mỹ Ngọc đi cùng nhau.

    Điều này giúp chúng tôi dễ dàng trốn thoát hơn.

    Trạng thái như vậy duy trì trong ba tiếng.

    Nhưng ngay khi chúng tôi nghĩ chỉ cần tiếp tục kiên trì một chút là có thể vượt qua thì Tống Trân Trân và Lý Nhiễm lại trùng hợp ở cùng một chỗ. Trong lúc đó hai người họ đã xảy ra xung đột.

    Tôi nhanh chóng chạy qua đó, chạy được nửa đường chợt nghe thấy hai tiếng súng vang lên.

    Đợi đến khi tôi đuổi kịp, Từ Mỹ Phượng và Từ Mỹ Ngọc đã ngã xuống vũng máu.

    Mà súng lại ở trong tay Trương Cường.

    Tống Trân Trân với Lý Nhiễm không ngừng đánh nhau trên đất.

    Trương Cường nhìn tôi với Triệu Phi, giọng điệu lạnh lùng: “Bọn họ không dám nổ súng nên tôi cướp súng!”

    Trong nhóm vang lên thông báo của Cầu Được Ước Thấy.

    [Mèo Từ Mỹ Phượng và Từ Mỹ Ngọc đã chết, người giết - Trương Cường!]

    [Bởi vì mèo đã chết, phần thưởng đội chuột là thời gian đi tìm sẽ rút ngắn lại còn bốn giờ.]

    Chớp mắt trò chơi đã sắp kết thúc, chỉ còn một tiếng cho đội mèo.

    Triệu Phi cong miệng cười: “Đảo ngược thành công! Bây giờ mèo với chuột đã thay đổi thân phận!”
     
    Lì Xì May Mắn
    Chương 3: Hoàn


    21

    “Khương Sơn bị lạc à?”

    Lúc Triệu Phi hỏi câu này là đã qua nửa tiếng.

    Trong thời gian nửa tiếng này, Khương Sơn không để lộ tung tích.

    Thật ra loại tình huống này cũng không nằm ngoài dự đoán của tôi. Thay vì nói đội mèo và đội chuột là cố định thì nên nói có súng mới là mèo.

    Bây giờ, trong đội chúng tôi có hai khẩu súng, Khương Sơn chỉ có một khẩu súng.

    Hơn nữa thời gian cũng chỉ còn như vậy, cậu ta muốn thắng thì cần phải có một kế hoạch hoàn hảo.

    Bên kia, Lý Nhiễm với Tống Trân Trân đã đánh nhau xong.

    Bây giờ tôi mới hiểu được vì sao Tống Trân Trân một mực chắc chắn Lý Nhiễm chính là Cầu Được Ước Thấy.

    Cho đến tận bây giờ, Lý Nhiễm chính là bạn thân nhất của Tống Trân Trân.

    Có lẽ là bị Tống Trân Trân làm ảnh hưởng, Lý Nhiễm cũng có giấc mơ muốn được gả vào nhà giàu có.

    Nhưng nguyên nhân là do gia đình của Lý Nhiễm nên căn bản không thể thành sự thật.

    Vệ sĩ Trương Cường của Tống Trân Trân thích Lý Nhiễm, Trương Cường luôn cảm thấy bản thân có cơ hội thành đôi với Lý Nhiễm.

    Nhưng khi Tống Trân Trân với Lý Nhiễm ở chung với nhau thường xuyên nói Trương Cường là một con chó.

    Dần dần, Lý Nhiễm cũng cho là vậy.

    Có một lần uống say, Trương Cường đã thổ lộ với Lý Nhiễm.

    Lý Nhiễm nói với Trương Cường: “Anh từ bỏ đi, tôi không thành đôi với con chó của Tống Trân Trân đâu!”

    Lúc đó Trương Cường mới biết bản thân không có một chút tôn nghiêm nào ở trước mặt Tống Trân Trân.

    Trương Cường vẫn luôn ghi hận trong lòng nhưng vì gia đình của Tống Trân Trân nên mãi chưa dám động thủ.

    Bây giờ chuyện nhóm tiền lì xì xảy ra, Trương Cường tiện tay trả thù Tống Trân Trân.

    Trong lòng Tống Trân Trân, Lý Nhiễm còn đáng hận hơn cả Trương Cường.

    Trường Cường nói xong, còn châm chọc một câu trong nhóm.

    [Dù cô có là đại tiểu thư thì cũng bị người cô xem như chó là tôi đây ngủ cùng đấy.]

    Tống Trân Trân còn chưa kịp phản bác, một tiếng súng đã vang lên.

    Tiếng kêu thảm thiết là của Triệu Phi!

    22.

    [Đừng tới đây, tôi chưa chết, hình như có gì đó không đúng!]

    Tôi đang định chạy đến thì nhận được tin nhắn của Triệu Phi, ngay lập tức tôi biết rõ ý đồ của Khương Sơn, cậu ta định bao vây hiện trường để Triệu Phi gọi thêm viện binh.

    Khương Sơn đánh cược chúng tôi sẽ không mặc kệ Triệu Phi, nhưng Trương Cường đã nói dù sao thì đến khi hết thời gian cậu ta cũng sẽ thắng cho nên cậu ta sẽ ở nguyên tại chỗ.

    Tôi thở dài, gửi tin nhắn vào trong nhóm chat.

    [Ván đầu tiên có người vào thẳng vào vòng trong.]

    [Như vậy ở vòng thứ ba sẽ có yêu cầu về số lượng người chơi, phải làm sao bây giờ?]

    [Nếu chúng ta không đi cứu Triệu Phi thì vừa vặn thiếu mất một người, trò chơi không thể bắt đầu, rất dễ xảy ra vấn đề.]

    Một lát sau, Trương Cường gửi tin nhắn vào trong nhóm chat.

    [Được rồi.]

    Đến gần khu vực của Triệu Phi, chúng tôi dừng lại.

    Tôi đã lên kế hoạch tác chiến, tôi và Trương Cường đều không cầm súng vì chắc chắn Khương Sơn sẽ đổ dồn sự chú ý vào tôi và cậu ta.

    Nhưng mà chúng tôi cầm theo cành cây nhét vào trong túi, giả bộ như có súng.

    Còn hai cô gái còn lại giấu súng trong quần áo.

    Trong lúc tôi và Trương Cường thu hút sự chú ý của Khương Sơn thì hai cô gái phụ trách việc xử lý Khương Sơn.

    Nhưng vấn đề ở đây là tính mạng của tôi và Trương Cường đều nằm trong tay hai cô gái hết, đồng thời cũng chỉ có một cơ hội để hành động

    Một khi bắn không trúng thì như vậy cả đội sẽ chết hết.

    Tuy nhiên, lúc đang chuẩn bị trước khi lên đường, tôi và Trương Cường đưa hai cành cây cho hai cô gái.

    Trương Cường nhìn tôi: “Ý cậu là sao?”

    Tôi cười nói: “Khương Sơn rất thông minh, nhưng…tôi lại càng thông minh hơn!”

    23.

    “Khương Sơn ra đi, là đàn ông thì ra quyết một trận sống chết!”

    Vừa đến khu vực của Triệu Phi, tôi trực tiếp lên tiếng.

    Hai cô gái là Tống Trân Trân và Lý Nhiễm thì đứng ở vị trí nổi bật nhất ngoài giao lộ.

    Thế nhưng bốn phía đều yên tĩnh im ắng, thực sự không biết Khương Sơn ở đâu.

    Ngay khi hai cô gái tiến đến gần Triệu Phi thì đột nhiên nghe tiếng sột soạt ở bụi cây bên cạnh.

    Tôi giơ súng bắn một phát, chỉ là viên đạn rỗng, mà ở trong đó là thi thể của Lưu Băng Băng.

    Tôi chưa kịp quay lại thì Khương Sơn ló đầu ra khỏi một bụi cây khác.

    “Đùng!”

    Một tiếng súng vang lên, Khương Sơn ngã thẳng xuống đất.

    Đôi mắt của cậu ta dán chặt về hướng Tống Trân Trân và Lý Nhiễm.

    Trương Cường đi ra khỏi bụi cây, trò chơi kết thúc.

    Trương Cường quay đầu hỏi tôi: “Sao cậu lại đổi súng? Chẳng phải kế hoạch lúc nãy rất tốt hay sao?”

    Tôi mỉm cười: “Cách vừa rồi của tôi đúng là phải pháp tối ưu trong suy nghĩ của người bình thường.”

    “Nhưng tiếc thay, Khương Sơn là một người thông minh, suy nghĩ của người bình thường thì cậu ta cũng có thể nghĩ đến được.”

    “Cho nên đương nhiên là tôi phải làm ngược lại, chính là mang theo súng.”

    “Tất nhiên, dựa theo suy nghĩ của Khương Sơn, cậu ta sẽ dùng thủ đoạn âm hiểm hơn.”

    “Bên đằng gái mang theo một cây, chúng ta mang theo một cây, chúng ta phục kích còn sát chiêu sẽ do đằng gái làm.”

    “Tiếc là chuyện này cũng do tôi nghĩ ra cho nên hai khẩu súng sẽ ở trên người cậu và tôi.”

    “Đó là lý do tại sao cậu ta lại nhắm thẳng vào Tống Trân Trân và Lý Nhiễm, mà lúc này chỉ cần Khương Sơn không chú ý đến thì cậu nổ súng được.”

    Lúc Khương Sơn ngã xuống, Cầu Được Ước Thấy gửi một tin nhắn cuối cùng.

    [Chúc mừng đội chuột đã giành thắng lợi, người giết: Trương Cường! MVP Trương Cường, một điều ước của bạn sẽ được thực hiện.]

    Trương Cường nhìn tôi rồi nói: “Tôi vốn định ước cậu chết, dù sao thì vòng tiếp theo cậu cũng là uy h**p lớn nhất.”

    Cậu ta dừng lại một chút: “Nhưng bây giờ tôi đổi ý rồi, tôi muốn đấu với cậu một trận đàng hoàng một lần.”

    Ngay sau đó, cậu ta nhắn vào trong nhóm chat: [Tôi muốn Lý Nhiễm đi cùng tôi.]

    24.

    Vòng thứ 2 của trò chơi đã kết thúc, tất cả mọi người về tới nhà mình.

    Rất nhanh, Trương Cường đã gửi một tin nhắn khiến chúng tôi rùng mình.

    [Đôi chân của Lý Nhiễm, cô ta đã chết lâu rồi…tất cả đều thối rữa…]

    Tôi lập tức cảm thấy ớn lạnh sống lưng.

    Triệu Phi gửi một câu: [Vậy người hôm nay chúng ta gặp…là ai? Lẽ nào là ma thật?]

    Tống Trân Trân trả lời ngay lập tức: [Không thể nào, nếu như là ma thì có lẽ cô ta đã xử lý tôi ngay rồi, cần gì phải đánh nhau với tôi lâu như vậy!]

    Điều này khiến chúng tôi rơi vào trầm tư.

    Triệu Phi cũng gửi riêng cho tôi một tin nhắn: [Lão đại Thập Ngũ, chúng ta nên làm gì tiếp theo? Có phải chúng ta…đều phải chết không?]

    Tôi trực tiếp bác bỏ suy nghĩ của Triệu Phi: [Không thể nào, Cầu Được Ước Thấy đã tốn công tập hợp chúng ta lại không phải chỉ là vì xử lý chúng ta.]

    Đúng lúc này, Tống Trân Trân kể một ít bí mật vào nhóm chat nhỏ của chúng tôi.

    Cô ta cảm thấy Cầu Được Ước Thấy kia rất có thể chính là hồn ma của Tiếu Tiếu về trả thù.

    Chuyện năm đó ở trường nội trú cũng được nhắc lại.

    bởi vì năm đó tôi và Chung Tiếu Tiếu hẹn hò cho nên Tống Trân Trân đã bắt nạt Chung Tiếu Tiếu.

    Chuyện này ngoại trừ tôi ra thì những người khác đều tham gia.

    Tôi hỏi Triệu Phi: “Cậu có biết chuyện này không?”

    Triệu Phi thẳng thắn: “Tôi biết, nhưng mà…Khi đó chúng ta còn chẳng phải bạn bè, cũng là Lý Nhiễm nói cho tôi…”

    Đặt điện thoại xuống, đầu óc tôi trống rỗng, không ngờ bạn thân cũng bắt nạt bạn gái tôi.

    Nhưng mà ngay sau đó tôi nghĩ lại, Triệu Phi nói đúng, khi đó chúng tôi còn không phải là bạn thân.

    Với lại quan hệ của Triệu Phi và Lý Nhiễm đã kéo dài nhiều năm như vậy, làm mấy việc vì phụ nữ cũng là bình thường.

    Tôi gửi tin nhắn cho Triệu Phi.

    [Không sao, mọi chuyện đã qua rồi.]

    Triệu Phi vẫn trả lời lại: [Tôi xin lỗi, lão đại Thập Ngũ.]

    Tống Trân Trân tiếp tục nói, vụ cháy trường nội trú kỳ thực là do bọn họ gây ra.

    Trong trường nội trú không có hoạt động giải trí nào mà cô ta và Lý Nhiễm muốn xem World Cup.

    Thế là bọn họ thông đồng với những học sinh khác trong lớp để sử dụng TV đa phương tiện của lớp để xem World Cup.

    Những người ở đó trong lúc đang uống rượu còn nấu lẩu từ đó gây ra hỏa hoạn.

    Tôi và Chung Tiếu Tiếu lao vào cứu nhưng tôi vừa bước vào thì bị ngạt khí nên ngất xỉu.

    Còn Chung Tiếu Tiếu vì cứu bọn họ mà chết trong đám cháy.

    Cộng thêm việc trước đây bọn họ đối xử với Chung Tiếu Tiếu như vậy, rõ ràng là Chung Tiếu Tiếu đến đòi mạng.

    Tôi cười khổ, không biết nên nói gì.

    Ký ức về Chung Tiếu Tiếu cũng hiện lên trong đầu, nếu không vì trận hỏa hoạn đó, có lẽ sau khi tốt nghiệp chúng tôi có thể kết hôn rồi.

    Chính vì nguyên nhân là Chung Tiếu Tiếu chết rồi nên tôi bắt đầu buông thả, khi đó ngày nào tôi cũng say khướt, đều là Triệu Phi trả tiền thay cho nên chúng tôi mới trở thành anh em chí cốt.

    Nhưng vào lúc này, Cầu Được Ước Thấy ban bố một tin nhắn mới nhất.

    [Mùng bảy Tết, vòng chơi người thắng ngày, người quỷ khó phân biệt!]

    Những người tham gia chỉ còn lại bốn người: tôi, Trương Cường, Tống Trân Trân và Triệu Phi.

    Không còn nghi ngờ gì nữa, Lý Nhiễm đã chết thật rồi!

    25

    “Chúng ta…đều sẽ chết sao?”

    Cái chết của Lý Nhiễm làm cho tất cả mọi người đều suy sụp tinh thần.

    Mãi cho đến khi bắt đầu ván thứ ba, mọi người vẫn còn trong trạng thái hoang mang.

    Nhất là Trương Cường, tận mắt nhìn thấy thi thể của Lý Nhiễm khiến cậu ta hoàn toàn chấn động.

    Triệu Phi đột nhiên đặt câu hỏi: “Cậu nói xem, Lý Nhiễm mà chúng ta nhìn thấy…”

    Tôi cười khổ lắc đầu: “Tôi không biết.”

    Địa điểm của vòng thứ ba này là ở một tòa nhà bỏ hoang.

    Cầu Được Ước Thấy giải thích quy tắc của trò chơi: Tôi và Triệu Phi cùng nhóm, Trương Cường và Tống Trân Trân một nhóm, mỗi người phải đứng một góc.

    Sẽ có gợi ý trước mặt một người, là đầu người hoặc mặt quỷ.

    Người kia ở phía đối diện trả lời đáp án.

    Nếu như trả lời đúng thì hai người có thể sống sót.

    Nếu như trả lời sai, người đó sẽ rơi từ trên xuống.

    Mà phía dưới là một bể trộn xi măng khổng lồ, nếu rơi xuống đó chắc chắn sẽ chết.

    Đây là một trò chơi rất đơn giản lại còn có thể nói chuyện, chỉ cần người nhìn thấy gợi ý nói đúng đáp án thì vượt qua rất dễ.

    Nhưng cốt lõi của trò chơi này là kiểm tra bản chất con người.

    Bởi vì quy luật của trò chơi này là phải có một người chết, nếu không có ai chết thì sẽ chọn ngẫu nhiên.

    Sự sắp xếp của trò chơi này tuy có vẻ bình thường nhưng lại khiến tôi nhìn chằm chặp vào Triệu Phi.

    n oán giữa Trương Cường và Tống Trân Trân rõ như ban ngày, bọn họ đều có thể lừa gạt đối phương.

    Vậy thì giữa tôi và Triệu Phi có vẻ như là một sự kết hợp mà không ai lừa dối đối phương.

    Điều này khiến tôi tự hỏi liệu Triệu Phi có đang giấu tôi điều gì không.

    Triệu Phi dường như cũng có suy nghĩ giống tôi, cậu ta nhắn cho tôi một tin: [Lão đại Thập Ngũ, ân oán giữa chúng ta đã kết thúc từ lâu rồi phải không?]

    [Cậu…sẽ không lừa tôi…đúng không?]

    Tôi cũng nhìn về phía Triệu Phi.

    [Cậu không giấu diếm tôi chuyện gì, đúng không?]

    Chúng tôi đều kiên định nhìn nhau rồi gật đầu.

    Mà bên kia Trương Cường đã lên tiếng: “Tôi chọn…”

    26.

    “Chờ chút!”

    Trương Cường vừa định chọn thì bị Tống Trân Trân kêu dừng.

    Trương Cường nhìn chằm chặp vào Tống Trân Trân: “Tôi đối xử với cậu như thế nào trong lòng tôi biết rõ, thay vì nhìn cậu đoán thì chẳng bằng tôi tự đặt cược mạng sống của chính mình.”

    Tống Trân Trân nhìn chằm chằm vào Trương Cường, sau đó nuốt khan một cách cay đắng: “Trương Cường, cậu…thật sự không hiểu rõ phụ nữ.”

    Tôi nhìn Tống Trân Trân, đuôi mắt hơi giật giật nhưng tôi vẫn lắc đầu, cảm thấy suy nghĩ của mình quá đen tối.

    Tống Trân Trân nói tiếp: “Cậu biết không? Cậu là người đàn ông đầu tiên của tôi, tất cả phụ nữ đều có tình cảm đặc biệt với người đàn ông đầu tiên của mình.”

    “Tôi cũng hiểu, lúc đó chúng ta trở thành như vậy đều do tôi hết, cậu là đàn ông nên sẽ có tôn nghiêm của chính mình.”

    “Tôi đang bị trả thù nhưng mà bây giờ tôi nghĩ chúng ta phải nói rõ ràng một chút.”

    Trương Cường đồng ý với yêu cầu của Tống Trân Trân.

    Hai người bọn họ đứng ở hai đầu sàn nhà.

    Tống Trân Trân nói thực ra mấy ngày nay cô ta đã nghĩ thông suốt rồi, con người Trương Cường mặc dù ngang ngược nhưng đã làm tròn bổn phận nhiều năm như vậy. Ít nhất Trương Cường làm vệ sĩ cho Tống Trân Trân lâu như vậy rồi, Tống Trân Trân chưa bao giờ phải chịu ấm ức.

    Thậm chí Trương Cường còn ngồi tù hai lần vì Tống Trân Trân.

    Bây giờ trải qua sống chết mấy lần, lại còn xảy ra quan hệ với Trương Cường nên cô ta cảm thấy mình không chướng mắt Trương Cường đến vậy.

    Cô ta không muốn chết thêm ai nữa, cho nên chờ đến khi kết thúc vòng chơi này nếu bọn họ còn sống thì thử hẹn hò.

    Cô ta nhìn Trương Cường: “Nếu…Ý tôi là nếu như tôi mang thai…Cậu có thể trở thành một người bố tốt không?”

    Trương Cường nhìn Tống Trân Trân, do dự một lát rồi nghiêm túc gật đầu: “Tôi hiểu rồi, tôi sẽ coi cậu và đứa bé còn quan trọng hơn cả mạng sống của mình. Đây là lời hứa của một người đàn ông.”

    Tống Trân Trân gật đầu, sau đó mở miệng: “Là mặt quỷ.”

    Trương Cường gật đầu, lựa chọn mặt quỷ.

    Một giây sau, mặt sàn sụp đổ, Trương Cường hoàn toàn không thể tin được ngã xuống dưới.

    Bể xi măng bên dưới nuốt chửng Trương Cường ngay lập tức, cậu ta thậm chí còn không thể kêu cứu.

    Nước mắt Tống Trân Trân chảy dài trên mặt rồi cô ta cười phá lên rất điên cuồng.

    Cô ta nhìn bể xi măng phía dưới mà phát điên.

    “Trương Cường ơi là Trương Cường, mày chỉ là một con chó mà dám đụng đến bà đây!”

    “Mày có biết tao hận mày đến thế nào không?”

    “Tao sợ mày lại thắng, sợ mày không chết, thậm chí ngay cả lúc ngủ tao cũng không ngủ ngon được.”

    Lúc Tống Trân Trân quay đầu lại nhìn tôi khiến tôi cảm thấy rùng mình.

    Quả nhiên, ác độc nhất là lòng dạ đàn bà!

    Tống Trân Trần nhìn chằm chằm vào tôi, nói một câu: “Kỹ năng diễn xuất của tôi…tuyệt chưa…”

    27.

    "Thiết Thập Ngũ! Lâu rồi không gặp!"

    Vòng chơi của tôi và Triệu Phi còn chưa bắt đầu, một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai tôi.

    Lúc tôi quay đầu lại nhìn thấy Chung Tiếu Tiếu mà mình nhớ thương nhiều năm.

    Tôi dang tay định ôm lấy cô ấy, nhưng ngay khi chạm được vào cô ấy thì tôi nhìn thấy mọi chuyện xảy ra với Chung Tiếu Tiếu hồi đó.

    Thì ra trong vụ hỏa hoạn năm đó, người duy nhất còn sống là Chung Tiếu Tiếu.

    Lúc Chung Tiếu Tiếu muốn xông vào đám cháy thì nhìn thấy một người áo đen.

    Người đàn ông áo đen nói: “Chà, cô có thể nhìn thấy tôi, thật sự là làm tôi kinh ngạc đấy, thì ra trên thế giới này thật sự còn người thiện lương.”

    Người đàn ông áo đen tự giới thiệu: “Vì cô có thể nhìn thấy tôi, dựa theo quy tắc của Thần Chết, tôi có thể giúp cô hoàn thành một điều ước.”

    Chung Tiếu Tiếu vừa định nói, người đàn ông áo đen cười: “Chuyện cứu người, thần chết sẽ không làm.”

    Sau khi suy nghĩ một lúc, Chung Tiếu Tiếu lên tiếng: “Anh…có thể đổi mạng sống của tôi với Thiết Thập Ngũ không?”

    Chung Tiếu Tiếu bật khóc: “Tôi rất yêu cậu ấy, nếu chỉ có một người được sống thì tôi hy vọng là cậu ấy.”

    Thần Chết gật đầu một cách cứng nhắc: “Dựa theo quy tắc của Thần Chết, những người chết cùng một nơi phải được xét xử cùng một đợt.

    Nếu cô muốn đổi mạng vậy thì chỉ có một cách.

    Mạng sống của cô phải được chia đều cho tất cả những người chết trong đám cháy.”

    Chung Tiếu Tiếu gật đầu không chút do dự.

    Cô ấy quay đầu nhìn tôi bị cháy đen thui: “Thiết Thập Ngũ, cậu phải sống cho tốt, tớ yêu cậu nhiều.

    Nếu cậu còn sống hẳn là sẽ rất hạnh phúc, còn tớ, có lẽ ngoại trừ cậu ra thì tất cả mọi người đều ghét.”

    Toàn bộ khung cảnh chìm vào bóng tối.

    Giờ phút này tôi mới hiểu, thì ra tất cả chúng tôi đều được Chung Tiếu Tiếu cứu.

    Lòng tôi thắt lại, không ngờ cô ấy lại có tình cảm sâu sắc với tôi như vậy.

    Cũng không ngờ rằng việc bắt nạt từ các bạn cùng lớp lại khiến cho Chung Tiếu Tiếu đau khổ như thế.

    Đặc biệt trước khi chết, cô ấy vẫn mỉm cười với tôi, trái tim tôi không ngừng co rút.

    Đồng thời, một giọng nói khác cũng vang lên bên tai tôi: “Đã đến giờ, bọn họ phải đi chịu phán xét.”

    Cảnh tượng lại thay đổi, tôi được đưa đến một không gian tối tăm khác.

    Thần Chết đứng đối mặt với Chung tiếu Tiếu, Thần Chết nói: “Những người này đã sử dụng hết tuổi thọ mà cô chia cho họ, cô có thể lên thiên đường.”

    Chung Tiếu Tiếu suy nghĩ một lúc: “Tôi vẫn muốn bọn họ có thể sống tiếp, anh có cách gì không?”

    Thần Chết bật cười và ra một thách thức.

    Chung Tiếu Tiếu tin rằng bản chất con người vốn dĩ rất tốt, mỗi người đều nên được sống.

    Nhưng Thần Chết tin rằng bản chất con người vốn đã xấu xa, tất cả đều phải chết.

    Thế nên mới có ba vòng chơi này.

    Chỉ cần một người thể hiện sự thiện lương của mình từ đầu tới cuối thì sẽ sống sót thành công, tất cả đều được sống lại.

    Đồng thời mọi người cũng có thể sống đến hết tuổi thọ, Chung Tiếu Tiếu cũng có thể lên thiên đường.

    Nếu thất bại, tất cả mọi người đều sẽ xuống địa ngục, bao gồm cả Chung Tiếu Tiếu.

    Tôi lẳng lặng nhìn Triệu Phi trước mặt, chỉ cần tôi nói cho cậu ta biết đáp án chính xác thì tôi có thể sống sót, đến lúc đó tất cả mọi người có thể sống lại.

    Dù sao toàn bộ hành trình tay tôi không dính một giọt máu.

    Nhưng vào lúc này, giọng nói của Thần Chết lại vang lên bên tai tôi: “Lúc Chung Tiếu Tiếu nhận hết sự tra tấn thì cậu không ở bên, bây giờ cậu còn muốn cứu đám đã bắt nạt cô ấy sao?”

    28.

    “Tôi…”

    Tôi nhìn Thần Chết không nói lên lời.

    Mà Triệu Phi trước mặt không ngừng thúc giục tôi nói ra đáp án nhanh một chút.

    Mặc dù Triệu Phi tham gia bắt nạt nhưng cũng không tệ, với lại mấy năm qua cậu ấy vẫn luôn tin tưởng tôi vô điều kiện, và lần này cũng không ngoại lệ.

    Về phần những người khác…Tống Trân Trân chỉ là đi sai đường vì tình yêu.

    Lý Nhiễm là vì muốn cuộc sống của mình tốt hơn.

    Trương Cường có vẻ xấu nhưng cuối cùng thì cậu ta cũng chỉ là tự vệ.

    Tôi nhìn Triệu Phi trước mặt, không chần chừ nói mặt người.

    Triệu Phi ấn nút.

    “Rắc rắc!”

    Sàn nhà nứt toác ra.

    Triệu Phi rơi xuống bể xi măng, vô số xi măng nhấn chìm cậu ấy vào bên trong.

    Thần Chết vỗ hai tay, đứng trước mặt tôi: “Trò chơi kết thúc, kẻ giết người: Tống Trân Trân, Thiết Thập Ngũ!”

    “Nhưng tiếc là người sống sót hai tay đều nhuốm máu.”

    “Trò chơi cuối cùng — thất bại!”

    Một giây sau, sàn nhà chỗ tôi và Tống Trân Trân đứng cũng bị sập.

    Phía dưới là hai cái bể nước lớn.

    Lúc chúng tôi ngã xuống làm đổ vôi sống bên cạnh, nước vôi nóng hổi trở thành bùa đòi mạng.

    Bóng dáng Chung Tiếu Tiếu dần xuất hiện trước mặt tôi, cô ấy mím môi hỏi vì sao tôi lại làm vậy

    Tôi cười nhìn Chung Tiếu Tiếu: “Thực ra, cậu cũng chẳng quan tâm đ ến việc có lên thiên đường hay không đúng không.”

    “Chỉ cần có thể ở cùng một chỗ với cậu, cho dù là Địa Ngục thì có sao chứ?”

    “Tớ không thể tha thứ cho những người bắt nạt cậu, bao gồm cả tớ. Đều do tớ không phát giác kịp thời.”

    “Tớ xin lỗi, Chung Tiếu Tiếu.”

    Bóng tối dần xuất hiện trước mắt tôi, thế giới trở về sự yên tĩnh như cũ.



    Một ngày sau vụ hỏa hoạn ở trường nội trú X, trong đó phát hiện 11 thi thể.

    Danh tính của những người chết đã được xác nhận bởi cảnh sát, họ đều là học sinh trong trường nội trú.

    Nguyên nhân xảy ra hỏa hoạn là do sử dụng nồi lẩu điện trái phép.

    Điều kỳ lạ duy nhất là trong phòng có một dòng chữ viết bằng máu: [Chúc mừng năm mới, tử kỳ vui vẻ!]

    Hết.
     
    Back
    Top Dưới