Cập nhật mới

Fanfiction |lehends x you| rồi xu luôn

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
199,072
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
400599739-256-k202998.jpg

|Lehends X You| Rồi Xu Luôn
Tác giả: minjict
Thể loại: Fanfiction
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

"ủa hệ thống, sao giờ mày mới xuất hiện?"

"xin lỗi nha, tao quên nhiệm vụ."

tổng tài ba xu thành tổng đài xu luôn.

___
đừng cố dùng não khi đọc truyện này làm gì vì có thể nó sẽ thiểu năng vl=))))))
nếu không hợp gu vui lòng click back chứ đừng bế đi đâu nha ㅠㅠ

~270825~



sonsiwoo​
 
|Lehends X You| Rồi Xu Luôn
1


Jang Yuri - một cô gái mới trải qua tuổi 18 xuân xanh một cách chóng vánh. nó là người yêu thích esport, hay đọc tiểu thuyết ba xu và ngôn tình trên mạng.

hôm nay là trận đấu vòng bảng giữa nongshim redforce và kt rolster.

đương nhiên, với một đứa yêu thích liên minh huyền thoại như nó sẽ tới xem trận đấu ngày hôm nay rồi.

à mà nói chưa nhỉ? nó thích tuyển thủ Son Siwoo aka Lehends - người đi support của nongshim redforce. nó bảo với bạn thân nó là:

- bất cứ tuyển thủ nào tao cũng có thể gọi là chồng, nhưng riêng Son Siwoo phải là vợ tao!

___

trận đấu hôm nay lại không dành chiến thắng rồi, trên đường về nhà nó buồn bã và tiếc nuối không thôi.

- haizz... suýt chút nữa là thắng rồi

nó tự nhủ.

về đến nhà, nó quẳng cái áo măng tô xuống sàn, lê thân xác lười biếng vào phòng tắm. vừa bật audio nghe truyện vừa ngâm mình trong làn nước nóng, cảm giác thư giãn hẳn.

- thế quái nào nhỏ nữ phụ của truyện này lại trùng tên với mình vậy trời?

lời vừa dứt, điện thoại "tủm" một cái rơi tõm xuống bồn tắm. nó giật mình vớ lấy, vội vàng quấn khăn, phi ra ngoài sấy máy với hi vọng "em yêu" của nó sẽ không đi tong.

may sao, sau một hồi run rẩy cầu nguyện, điện thoại vẫn khởi động lại được. nó thở phào, cắm tai nghe tiếp tục bật audio còn dang dở.

nhưng vừa ấn nút, màn hình bỗng lóe sáng bất thường, điện chạy xẹt qua.

ánh sáng chói gắt làm nó phải lấy tay che mắt.

đầu óc quay cuồng, tầm nhìn mờ dần, cơ thể nhẹ bẫng đi rồi nó ngất lịm xuống giường.

___

- này! này! mau tỉnh dậy đi!

nghe thấy tiếng gọi, đôi mắt nó dần mở ra.

đảo mắt sơ qua một vòng thì thấy đây không phải nhà nó.

đoán nghĩ là bệnh viện, nó định tiếp tục nhắm mắt, quay sang bên phải liền giật mình ngồi phắt dậy.

- TUYỂN THỦ LEHENDS!?

to be continue...

_______

hôm nay tới đây thôi, nào rảnh t cook tiếp con fic này. có cốt truyện r nên kh sợ=))))) nếu mà view vủng thấp quá tôi xin drop nhé😔
 
|Lehends X You| Rồi Xu Luôn
2


- TUYỂN THỦ LEHENDS!?

thấy em gọi mình bằng cái tên xa lạ, gã chỉ đơn giản là cười nửa miệng rồi nhìn thẳng vào gương mặt mang đậm nét sắc sảo của em.

- vợ à, em nói gì vậy? tuyển thủ nào?

Lehends là ai?

não em chưa kịp xử lý đống thông tin thì hắn đã dí sát mặt, hơi thở gần kề khiến em giật thót

- à... hay lại là thằng tình nhân nào đó của em bên ngoài? em lại bày trò gì nữa đây vợ yêu?

- v... vợ á?

- ngã có một cái mà đã mất trí nhớ rồi à? chiêu này em dùng mãi không thấy chán hả?

- kh... khoan đã, anh là ai? tôi... tôi đang ở đâu đây?

ánh mắt hắn thoáng sững lại một giây rồi nhanh chóng trở về dáng vẻ điềm nhiên.

- Son Siwoo, chồng em.

được chưa?

- HẢ?

- đừng làm mấy trò vớ vẩn đấy để kiếm cớ li hôn nữa, tôi mệt lắm, không có thời gian chơi đùa với em mãi thế đâu. giờ tôi phải đến tập đoàn, nghỉ ngơi một chút rồi bảo quản gia park nấu cháo cho mà ăn."

gã nói một tràng rồi khoác lấy chiếc áo vest rời khỏi căn phòng.

lúc này em mới bình tĩnh ngồi xâu chuỗi lại những gì đã diễn ra, rồi một tia sáng loé lên trong đầu em.

- ch - chẳng lẽ... mình xuyên không rồi!?

...

- khoan đã, vậy có nghĩa là... mình xuyên không thành nữ phụ độc ác trong cái video audio nhảm đó hả?

ai cứu nó với, sao mà chuyện phi lí vầy mà cũng xảy ra với nó được hay thế? xuyên không rồi thì thôi đi, lại còn xuyên không thành nữ phụ độc ác? trêu nhau chắc?

ngồi ngẫm lại một lúc. không đúng, chẳng phải kết cục của nó là sẽ bị ông chồng li hôn đẩy ra khỏi nhà rồi bị nam chính giết chết vì hãm hại nữa chính à?

không được!

đừng đùa thế, nó vẫn còn trẻ, chưa ngu tới mức làm mấy thứ thừa thãi đấy. mà... nếu như nó đoán đúng thì chồng của nó chả phải vừa đẹp trai, vừa giàu có mà lại còn tài giỏi đấy à? thế nữ phụ trong truyện này mắc gì lại đi thích nam chính thế? bị ngu hả?

- quan trọng hơn hết, chồng mình là Son Siwoo đấy, là Lehends đấy trời ơi. không ngờ ảnh mặc vest lại đẹp trai tới vậy luôn đó trời.

suy đi tính lại, nó quyết định phải lấy bằng được tình cảm của Son Siwoo - chồng trên danh nghĩa của nó (trong truyện). ngồi ngẫm nghĩ một hồi thì cái bụng nó đói meo kêu thành tiếng, nó đành đi xuống nhà để kiếm gì đó ăn.

- chà...

đúng là tổng tài trong truyện có khác, nhà to vãi.

nó vừa đi vừa cảm thán.

bước xuống đại sảnh, nó thấy một cậu trai trẻ mặc đồng phục giống mấy ông quản gia nó đọc trong truyện. cậu ta tiến lại gần rồi cúi cười cẩn trọng.

- dạ thưa, phu nhân cảm thấy khoẻ trong người chưa?

- à...

à, tôi khoẻ rồi. có bữa trưa chưa? tôi hơi đói.

- phu nhân chờ một chút, tôi sẽ gọi người làm dọn ra ngay.

quả nhiên, người đó là quản gia trong nhà. mà sao giống Park "Morgan" Ruhan vậy trời?

à, không phải giống, đấy chính xác là Park "Morgan" Ruhan mà!!!

nó đã phải tự vả rồi tự nhéo mặt mình mấy cái xem có phải đang mơ không.

đau vãi!! thôi chấp nhận, đây không phải là mơ.

- đồ ăn đã được dọn xong, phu nhân có thể dùng bữa được rồi ạ

- cảm ơn anh.

- phu nhân cứ gọi tôi là quản gia Park được rồi, xưng hô thân mật như vậy cậu chủ sẽ trách phạt tôi đó ạ.

- không sao, tôi muốn xưng hô như vậy. chồng tôi mà có trách phạt thì cứ bảo đây là ý muốn của tôi.

"nhìn ảnh mình không thể xưng hô kiểu đó được, trời ơi Morgan ㅠㅠ"

- dạ vâng, tôi đã hiểu ý của phu nhân rồi ạ. mời phu nhân dùng bữa.

- được rồi, cảm ơn anh.

em đưa một miếng steak vào miệng. chà... quả nhiên là đầu bếp cho giới nhà giàu, hương vị cũng khác hẳn.

ăn được một lúc, em bỗng nghĩ chồng em làm việc bộn rộn ở tập đoàn giờ này chắc cũng chưa ăn gì, bèn lên tiếng.

- quản gia Park, anh có thể chuẩn bị một phần ăn giúp tôi được không? tôi muốn mang lên công ty cho chồng tôi.

- sao đột nhiên phu nhân lại...

- chỉ là tôi nghĩ thông rồi, có được một người chồng tuyệt vời như vậy, cần gì phải nghĩ tới ai bên ngoài nữa, phải trân trọng chứ, đúng không?

quản gia khẽ cúi đầu, mỉm cười:

- tôi hiểu rồi. xin phu nhân cứ dùng bữa, tôi sẽ chuẩn bị phần của chủ tịch

- cảm ơn.

"haizz... nhỏ nữ phụ trước đây ngu thật.

đối xử tệ với chồng mình để rồi mất luôn. mình thì khác, có lehends trong tay thì phải giữ chặt thôi!!"

_______

to be continue...
 
|Lehends X You| Rồi Xu Luôn
3


ăn xong, em quyết định "tấn công" ngay. muốn lấy lòng chồng thì phải từ những việc nhỏ nhất - và mang cơm đến cho gã chính là chiêu mở màn hoàn hảo.

em hí hửng ôm hộp cơm mà quản gia Park chuẩn bị, lò dò đi tới tập đoàn - nơi mà hắn đang làm việc.

tòa nhà cao chọc trời, nhân viên ra vào nườm nượp, ai cũng chỉnh tề vest thẳng nếp. em vừa đặt chân vào sảnh đã thấy bao ánh mắt đổ dồn về mình.

- ê kia không phải phu nhân sao?

- ủa, phu nhân thật kìa. ngoài đời còn xinh hơn trên báo nữa.

- nhưng mà nghe nói quan hệ hai người đâu có tốt, chủ tịch với phu nhân hình như sắp...

- suỵt! nhỏ giọng thôi, để quản lý nghe được là chết đó.

em giả vờ ngó lơ, trong bụng thì cười khẩy:

"ha, các người cứ đợi đi, mình sẽ cho thiên hạ thấy từ nữ phụ độc ác biến thành nữ chính ngôn tình như nào!"

đi thẳng vào thang máy chỉ dành riêng cho chủ tịch, em lên tầng cao nhất. vừa mở cửa phòng, gã đang chăm chú ký giấy tờ. nghe tiếng động, liền ngẩng lên.

ánh mắt gã thoáng ngạc nhiên.

- em làm gì ở đây?

em hớn hở giơ hộp cơm ra như khoe chiến lợi phẩm.

- mang cơm cho chồng nè.

gã khựng lại vài giây, sau đó nhíu mày, khoanh tay tựa lưng vào ghế.

- đưa cho thư ký là được, sao phải tự tới?

- sao làm vậy được, cơm này em chuẩn bị riêng cho chồng mà, phải tự tay đưa mới có thành ý chứ.

gã cười nhạt, giọng lười nhác.

- thành ý? trước giờ em ghét nhìn mặt tôi còn không kịp, hôm nay tự dưng thay đổi? em lại định bày trò gì nữa hả?

em ngồi phịch xuống ghế đối diện, chống cằm nhìn hắn, đôi mắt long lanh khiến gã thoáng nhạc nhiên

- lần này thật. em quyết tâm thay đổi, không có giỡn.

- thay đổi?

- ừ. em quyết tâm sẽ là một người vợ tuyệt vời, yêu chồng hết mực luôn.

Siwoo khẽ nhếch môi, lắc đầu.

- có tin được không đây?

- em sẽ chứng minh cho anh thấy!

gã hơi cau mày, nhưng vẫn im lặng, cuối cùng buông một câu:

- được thôi. tôi muốn xem em diễn được bao lâu.

em chống nạnh, hất cằm đầy tự tin.

- không phải diễn, mà là thật. anh đừng hối hận vì sau này sẽ nghiện em đó nha.

gã cười bất lực, khẽ gõ tay lên mặt bàn.

em hí hửng mở hộp cơm, đẩy về phía hắn.

- ăn đi, để bụng đói làm việc không tốt đâu.

gã nhìn hộp cơm, rồi liếc sang em, giọng thấp xuống.

- em thật sự thay đổi rồi à?

em gật mạnh như gà mổ thóc.

- thật! từ giờ chỉ có chồng trong tim em thôi.

- ừm... nghe có vẻ ngọt ngào quá nhỉ.

- chứ sao, em nói rồi mà, chồng em giỏi thế này, lại còn đẹp trai, điều kiện cũng chẳng thiếu, em cần gì phải mơ tưởng tới bên ngoài, nhỉ?

Son Siwoo khựng vài giây, ánh mắt bất giác lay động. nhưng rồi vẫn gã giả vờ điềm tĩnh, cầm đũa lên ăn, giọng nửa trêu nửa nghiêm:

- nếu mà em dám có ý nghĩ li hôn nữa... tôi sẽ không tha cho em đâu.

em cười toe, giơ tay thề sống thề chết.

- yên tâm đi chồng, em sẽ bám anh cả đời luôn!

hắn phì cười bất đắc dĩ. trong đầu thoáng nghĩ:

"vợ à... rốt cuộc em lại định làm gì nữa đây?"

___

sau khi ăn uống xong, em liền đứng dậy dọn giúp gã hộp cơm. gã ngẩng lên, giọng điềm nhiên:

- cứ để đó, lát nữa thư ký sẽ dọn.

rồi như sực nhớ ra chuyện gì, Siwoo đặt bút xuống.

- à, em rảnh không? anh đưa em đi chọn váy.

- váy... váy gì cơ?

- chẳng phải em đã đồng ý đi cùng anh dự buổi đấu giá của nhà họ Lee vào tối nay rồi sao?

em ngẩn ra vài giây, gượng gạo cười.

- à... em quên mất.

ờm...

đi luôn bây giờ cũng được.

"ủa? mình có đồng ý vụ này hồi nào ta? sao không nhớ có vụ đấu giá này vậy trời..."

gã khẽ gật đầu.

- vậy ngồi đó chờ một chút. anh xem nốt tập tài liệu rồi chúng ta đi.

em ngoan ngoãn ngồi xuống sofa gần bàn làm việc. từ chỗ này nhìn sang, Son Siwoo với dáng vẻ nghiêm túc, ngón tay lật tài liệu, áo sơ mi ôm gọn người, đẹp trai đến mức không thể rời mắt.

"ngoài đời muốn thấy ảnh mặc sơ mi chắc chỉ có tư bản mới ép được ảnh thôi ha."

em ngây người nhìn mà không hề hay biết.

đột nhiên, Siwoo ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt em đang dán chặt vào mình. khóe môi cong lên, gã thản nhiên:

- này, anh biết mình đẹp trai rồi. em không cần nhìn đắm đuối vậy đâu.

em giật bắn, đỏ mặt quay đi, lắp bắp.

- a-anh... anh tự luyến vừa thôi! ai thèm nhìn chứ!

gã bật cười khẽ, ánh mắt dịu lại. trong lòng bỗng nghĩ:

"dễ thương thật. trước đây sao mình không hề biết em ấy cũng có dáng vẻ này nhỉ?"

________

to be continue...
 
|Lehends X You| Rồi Xu Luôn
4


gã đọc nốt tài liệu rồi đứng dậy, khoác lại áo vest.

- đi thôi.

em lon ton theo sau. chiếc xe sang chảnh của nhà họ Son chạy thẳng đến trung tâm thương mại lớn nhất thành phố. vừa đặt chân xuống, em đã choáng ngợp với ánh đèn, không khí xa hoa.

- trời ơi, trung tâm thương mại gì mà rộng dữ vậy?

hắn liếc sang, nhếch môi.

- bình thường thôi. nơi này cũng có vốn góp của nhà họ Son.

em suýt trẹo chân, mắt tròn xoe.

- ...cái gì cơ!? trung tâm thương mại to đùng này cũng là của nhà anh á!?

- chính xác hơn là nhà họ Son góp vốn và có quyền quản lý. nhưng nếu em thích nghĩ nó là của anh thì cũng được.

- ...ừ thì, chồng em giỏi quá đi!

nói xong, em mới nhận ra mình buột miệng. mặt nóng ran, vội quay sang nhìn tủ kính trưng bày giày cao gót. hắn khẽ mỉm cười, không nói thêm gì, chỉ nhấc tay khoác hờ sau lưng em, đưa vào thang máy.

khu mua sắm váy dạ hội nằm ở tầng trên cùng. nhân viên vừa thấy hắn bước vào đã cúi chào liên tục.

- chủ tịch, phu nhân... mời hai người vào.

không khí xung quanh râm ran:

- trời ơi, lần đầu thấy phu nhân ngoài đời đó!

- xinh quá... mà nghe đồn quan hệ vợ chồng họ không tốt lắm?

- nhìn vậy đâu giống, chủ tịch còn đích thân đưa đi chọn váy kìa.

em nghe loáng thoáng, vờ như không quan tâm nhưng trong lòng hơi chột dạ. gã thì khác, liếc một vòng bằng ánh mắt sắc bén. ngay lập tức, mấy tiếng thì thầm kia im bặt.

em được đưa vào phòng thử riêng. nhân viên mang ra mấy bộ váy lộng lẫy, em ôm một bộ vào thay thử.

mấy phút sau, em bước ra, váy ôm sát cơ thể, vai trần khẽ ánh dưới đèn.

hắn ngẩng lên, ánh mắt thoáng sững lại.

- ...

- đẹp không?

em xoay một vòng, vừa ngại vừa hồi hộp.

hắn đứng dậy, tiến lại gần, bàn tay vô thức chỉnh nhẹ dây váy trượt khỏi vai em. giọng trầm thấp vang lên ngay bên tai:

- em mặc bộ này...

đẹp lắm.

tim em đánh thình thịch loạn nhịp. trong đầu chỉ có một câu vang đi vang lại:

"trời ơi lehends khen mình đẹp... lehends khen mình đẹp kìa!!!"

em vừa che mặt vừa lùi lại mấy bước, tim đập loạn xạ.

- đ-đẹp chỗ nào chứ... nói quá rồi.

gã chỉ nhướng mày, chẳng buồn tranh cãi, ra hiệu cho nhân viên mang thêm giày cao gót phù hợp với bộ váy. một đôi màu bạc ánh nhũ được đặt cẩn thận trước ghế sofa.

- ngồi xuống.

gã nói ngắn gọn.

- ơ...

để em tự mang cũng được mà.

nhưng chưa kịp phản kháng, Siwoo đã quỳ một chân xuống, nâng bàn chân em đặt lên đầu gối mình.

động tác dứt khoát mà cực kỳ tự nhiên, cứ như thể việc này vốn thuộc về gã vậy.

- a-anh... anh đang làm gì vậy!?

mặt em đỏ bừng, hai tay khua loạn.

- mang giày cho vợ anh.

gã đáp tỉnh bơ, ngón tay thon dài nắm nhẹ mắt cá chân em, chậm rãi đẩy đôi giày vào.

ánh sáng từ đèn trần rọi xuống, phản chiếu trên lớp da trắng mịn và đường cong gọn gàng nơi cổ chân. gã ngẩng đầu, ánh mắt dừng lại vài giây rồi khẽ mỉm cười:

- hợp lắm.

đúng cỡ của em.

tim em muốn nhảy khỏi lồng ngực. trời ơi sao mà nó ngôn tình, mà nó tổng tài, mà nó phu nhân tài phiệt quá vậy.

em lúng túng lắp bắp:

- a-anh...

đừng làm thế nữa, người ta nhìn thấy thì sao...

- kệ họ.

gã đứng dậy, chỉnh lại gấu váy cho em.

- em là vợ anh, anh muốn chăm sóc em, có gì sai?

câu nói ấy, thản nhiên mà lại khiến em cảm thấy lồng ngực ngọt đến phát run.

nhân viên đứng ngoài cửa len lén liếc vào, có người còn khẽ hít hà:

- trời ơi, nhìn kìa... chủ tịch Son tự tay mang giày cho phu nhân luôn đó!

- tin đồn quan hệ lạnh nhạt chắc toàn nhảm nhí thôi...

em nghe loáng thoáng, mặt càng đỏ hơn, vội cúi gằm, chỉ lí nhí:

- ...đi thôi, xong rồi mà.

hắn nhìn em một cái, khẽ cong môi, rồi nắm tay em dắt ra ngoài đi thẳng tới buổi đấu giá.

________

to be continue...

: nam chính trong truyện audio sắp xuất hiện r, mấy cổ thử đoán xem là ai đi😋
 
|Lehends X You| Rồi Xu Luôn
5


họ Lee quả nhiên luôn là một trong những tập đoàn giàu có dù là ở trong bất kì bộ truyện nào. bộ truyện này cũng không ngoại lệ.

nói thật, khoác tay Son Siwoo vào trong đại sảnh nhà họ Lee, nó phải há hốc mồm mấy lần vì độ giàu có và sang giọng của căn nhà này.

à không, là biệt thự.

hay là biệt phủ nhỉ?

- Lee Minhyung, lâu rồi mới gặp.

gã nở nụ cười đưa tay ra bắt tay với người họ Lee trước mặt.

"họ Lee, Lee Minhyung? thế chẳng phải đây là nam chính nguyên tác sao?

Gumayusi hả?"

em nghĩ.

- chú họ mày đâu? không gọi ra đây đón tiếp anh mày hả?

- ổng bận chăm vợ bên trong kìa, buổi đấu giá hôm nay cũng để mừng sinh nhật vợ ổng mà.

- à quên, giới thiệu với mày đây là vợ anh.

- chị dâu sao? lâu rồi mới gặp, dạo này chị xinh hơn trước nhiều đó. không biết do chồng chăm hay sao đây.

cậu trêu chọc.

- à...

à, xin chào, tôi là Jang Yuri.

- em biết, con gái của chủ tịch Jang. chị xinh như này đi một mình không khéo người ta lại tưởng gái chưa chồng ấy chứ.

gã nhướng mày, tay vòng ngay ra sau eo em, kéo sát lại gần.

- chú mày bớt nói bậy hộ anh.

Lee Minhyung thấy một màn vừa rồi chỉ cười, cậu cảm thán.

- giữ vợ quá rồi đó, thôi anh chị vào trong đi.

em và gã theo sau Minhyung bước sâu vào đại sảnh.

" vãi c*t, kia là tuyển thủ Teddy mà? vl tuyển thủ Peanut, ôi tuyển thủ Viper. sao toàn tuyển thủ thế này?? cái truyện này bị gì thế? ㅠㅠ..."

em ngây người ra khiến Siwoo bên cạnh phải gọi em mấy lần.

- vợ, vợ? em sao thế?

- à... em không sao, chỉ là lâu rồi không ra ngoài nên em có chút hồi hộp.

- ừm, vậy thì đi sát anh một chút.

cả hai đang đứng nói chuyện thì từ xa có cặp vợ chồng trẻ tiến lại gần.

- Son Siwoo, lâu rồi không gặp.

- chủ tịch Lee đây sao? từ lúc cưới vợ đến giờ thấy anh ít xuất hiện quá đấy.

- ừ ừ, đi hưởng tuần trăng mật với vợ ấy mà.

- giới thiệu với anh, đây là Jang Yuri, vợ em.

- giới thiệu với mày, đây là vợ anh, Ahn Jihoo.

"Ahn Jihoo? nữ chính? vậy chẳng lẽ nam chính thật sự của bộ truyện này là...

TUYỂN THỦ FAKER!?"

haha... giờ thì em hiểu tại sao nhỏ nữ phụ lại mê đắm đuối nam chính tới vậy rồi...

___

to be continue...
 
|Lehends X You| Rồi Xu Luôn
6


buổi đấu giá diễn ra khá suôn sẻ cho đến cuối buổi, nhân viên trong hội trường mang ra một chiếc vòng tay đính kim cương với thiết kế tinh xảo, lại rất hợp mắt nên em có đôi phần hứng thú.

- cái vòng tay kia đẹp ha.

- em thích sao?

- ừm, em thấy nó đẹp.

- vậy lấy nó thôi.

gã thản nhiên đáp.

- hả?

- vợ thích thì anh lấy cho vợ.

bản thân buổi đấu giá vốn đang khá yên ắng, cho đến khi chiếc vòng tay kia được đưa ra. ban đầu em nghĩ chắc cũng bình thường thôi, ai ngờ vừa mở màn đã có cả đống người giơ bảng.

Lee Minhyung, Han Wangho, Park Dohyeon, Park Jaehyeok, Moon Hyeonjun y như kiểu cùng hẹn nhau làm khó anh.

- 1 tỷ won.

- 1 tỷ rưỡi.

- 2 tỷ!

giá cứ thế leo vùn vụt, em ngồi mà chỉ muốn nuốt nước bọt, trong đầu thầm nghĩ:

"ủa cái vòng tay thôi mà, đâu cần phải tới mức này trời..."

em ngập ngừng kéo tay áo gã.

- chồng ơi, thôi dừng lại đi... cái này đủ tiền mua một căn nhà rồi đó.

Siwoo chỉ nhếch môi cười, mắt vẫn không rời khỏi sân khấu. rồi anh giơ bảng, giọng trầm thấp vang lên trong khán phòng.

- 5 tỷ won.

cả hội trường im bặt, không ai ngờ chủ tịch nhà họ Son - Son Siwoo lại xuống tay mạnh đến thế. mấy người kia liếc nhau, rốt cuộc cũng hạ bảng hết. chiếc vòng tay rơi vào tay gã một cách dứt khoát.

em thì sốc tới mức không thốt nổi câu nào, chỉ biết quay sang nhìn gã.

Siwoo lại điềm nhiên như không có chuyện gì xảy ra, chỉ đẩy cái hộp nhung nhỏ xinh về phía em.

- vợ thích thì anh mua thôi.

___

kết thúc buổi đấu giá, hội trường mở tiệc rượu nhỏ để mọi người giao lưu. tiếng nhạc du dương vang lên, từng nhóm người tụ lại trò chuyện, trao đổi danh thiếp.

em đứng cạnh Siwoo, vẫn còn chưa hết choáng sau cú "5 tỷ won" ban nãy. cái vòng tay bé xíu trên tay em bây giờ bỗng nặng trĩu như đang đeo cả căn biệt thự.

"tự nhiên thấy tay nặng ngang vậy trời..."

lúc em còn đang mải ngắm nghía, thì một bóng người cao lớn tiến đến.

Park Jaehyeok, với nụ cười phong độ quen thuộc, nâng ly rượu về phía em.

- tiểu thư đây đúng là có mắt thẩm mỹ hiếm có, chỉ nhìn thoáng qua mà đã chọn ngay được món đồ khiến cả hội trường tranh nhau.

anh ta hơi cúi người, ánh mắt dán chặt lấy em như mang theo ý tứ mờ ám.

- nếu có dịp, tôi mong được cùng em đi dự thêm vài buổi đấu giá thế này, có lẽ sẽ vui lắm.

em còn chưa kịp phản ứng thì đã thấy Siwoo khẽ nghiêng đầu, nụ cười nhạt thoáng qua nhưng đôi mắt thì lạnh tanh.

- tiếc là vợ tao bận.

anh thản nhiên khoác tay lên vai khiến cơ thể em có phần cứng lại.

Park Jaehyeok khựng lại một chút, nhưng vẫn giữ phong độ cười.

- à... vậy thì để lần khác.

ngay lúc bầu không khí căng căng đó, Han Wangho đứng gần đó lại chêm vào, giọng trêu chọc đầy ý vị:

- ha, Son thiếu đúng là... mày chiều vợ đến mức này, bảo sao mấy người đàn ông khác không có cơ hội.

anh nhún vai, mắt không rời ly rượu trong tay.

- cơ hội thì vốn không tồn tại ngay từ đầu.

khóe môi em giật giật, cảm giác như bị kẹp giữa ba người đàn ông: một người thì tán tỉnh thẳng mặt, một người thì ghen ra mặt, một người thì đứng cười hả hê. em chỉ muốn chui xuống gầm bàn cho rồi.

sau mấy câu qua lại, Park Jaehyeok dường như càng hứng thú. hắn nhấp ngụm rượu, nghiêng người về phía em, giọng trầm ấm nhưng cố ý để Siwoo nghe thấy.

- em có dùng kakaotalk không? cho anh xin số, có dịp anh đưa em đi xem buổi đấu giá riêng, yên tĩnh hơn nhiều.

em hoảng hồn, vội lắc đầu.

- à... em... không dùng...

chưa kịp bịa xong, Siwoo đã khoác tay qua vai em, lực hơi mạnh như đánh dấu chủ quyền. giọng anh đều đều nhưng dứt khoát:

- vợ tao bận lắm, không có thời gian đi cùng người khác. muốn hẹn thì hẹn tao đi này.

những người xung quanh cười ồ lên, Han Wangho còn vỗ tay bộp bộp.

- trời, chủ tịch Son mà mở miệng kiểu này thì đúng là hết đường cho mấy ông rồi.

Moon Hyeonjun cũng nhướng mày, vừa cười vừa châm chọc.

em đứng giữa, đỏ mặt tới mang tai, chỉ biết cụp mắt xuống, tim đập loạn xạ.

"trời ơi mấy cha tuyển thủ trong này bị sao vậy? ㅠㅠ... tui sợ rồi đó..."

___

sau khi tan tiệc, mọi người dần tản ra rồi ai về nhà nấy.

trên đường về, không khí trong xe im ắng lạ thường. em khẽ liếc sang, thấy gương mặt Siwoo bình thản lái xe, nhưng bàn tay trên vô lăng siết chặt đến gân xanh nổi lên.

cảm giác này... nguy rồi!

đúng như dự đoán, về đến biệt thự, quản gia chưa kịp cúi chào hết câu thì đã không thấy hai người đâu.

Siwoo kéo em về phòng, vừa đóng cửa lại, anh đã đẩy em vào sát tường, cúi xuống thì thầm bên tai:

- em cũng gan thật. dám để người khác thả thính ngay trước mặt anh?

- em... em có làm gì đâu...

em luống cuống, lí nhí.

Siwoo nhướng mày, ánh mắt sâu thẳm, giọng trầm khàn.

- không làm gì, mà để người ta xin số em hả?

tim em như muốn nhảy ra ngoài, định phản bác thì bất chợt anh cười khẽ, cúi xuống gần hơn:

- được rồi, tối nay anh sẽ "dạy" vợ cách từ chối đàn ông khác sao cho đúng nhé.

em còn chưa kịp "ủa" thì đã bị anh ôm gọn, môi anh chặn lại hết mọi lời giải thích.

cái gọi là "phạt" của Son Siwoo... xem ra, không hề nhẹ nhàng chút nào.

________

to be continue...
 
|Lehends X You| Rồi Xu Luôn
7


sáng hôm sau, ánh nắng hắt qua rèm cửa. em vừa mở mắt đã thấy cơ thể ê ẩm, mềm nhũn như không còn chút sức lực nào. chỉ mới nhúc nhích một tí đã rên khẽ, đến cả ý định bước xuống giường đi vệ sinh cá nhân cũng là điều không thể.

đúng lúc ấy, giọng trầm trầm quen thuộc vang bên tai:

- dậy rồi sao?

anh cúi người, nhàn nhã cài lại nút áo sơ mi. thấy em ngọ nguậy mà không dậy nổi, khóe môi anh cong lên.

- chờ chút, anh bế vợ đi tắm rửa cho thoải mái nhé.

em đỏ mặt, kéo chăn che kín người.

- anh thôi đi... tự em làm được mà...

-tự cái gì?

siwoo nhướng mày, ung dung vén chăn, bế bổng em lên như chẳng nặng chút nào.

- tối qua ai là người cứ nằng nặc nói "chồng ơi dừng lại đi, em mệt rồi" hả? giờ để vợ tự làm, lỡ ngã thì sao?

em vừa xấu hổ vừa tức, vùi mặt vào ngực anh lầm bầm.

- đồ... xấu xa...

anh cười khẽ, cúi xuống hôn chóp mũi em.

- ừ, anh đúng là xấu xa. nhưng anh thấy hôm qua vợ cũng thích mà.

em nghe anh nói vậy thì mặt càng đỏ ửng, liền giãy nảy lên.

- ai... ai nói em thích chứ!

siwoo khẽ nhướng mày, giọng trầm thấp mang chút trêu chọc.

- không thích mà ôm anh khóc lóc, còn gọi tên anh khản cả giọng vậy sao?

em nghẹn họng, vội lấy tay bịt miệng anh.

- anh im ngay! ai cho anh nói mấy cái đó ra hả!

anh bật cười, cố ý ghì em chặt hơn.

- thì anh chỉ nhắc lại sự thật thôi mà.

em bực quá, cắn nhẹ vào vai anh một cái.

- đồ đáng ghét!

anh khẽ xuýt xoa, rồi nở nụ cười thản nhiên.

- anh phải đáng ghét như này thì mới giữ được vợ chứ.

___

sau khi được anh chăm lo kĩ càng, em mới miễn cưỡng ăn sáng rồi thay quần áo.

Siwoo đã chỉnh tề trong bộ vest đen, còn thong dong cầm cà vạt đến trước mặt.

- lại đây.

- gì nữa...

- giúp anh thắt cà vạt. vợ phải tập làm quen dần đi.

em chớp mắt, vừa luống cuống thắt vừa lẩm bẩm.

- không thèm tập đâu, phiền phức...

siwoo bật cười, nắm lấy tay em dẫn từng bước. sau một hồi loay hoay, chiếc cà vạt cuối cùng cũng nằm gọn gàng ngay ngắn trên cổ anh.

Son Siwoo cùng em xuống dưới sảnh.

Park Ruhan đã dọn sẵn bữa sáng cho cả hai.

- chào buổi sáng chủ tịch, phu nhân. bữa sáng đã sẵn sàng, mời hai người dùng bữa ạ.

- cảm ơn, cậu cứ làm việc của mình đi.

Siwoo đáp.

sau khi Ruhan lui xuống, anh kéo ghế cho em ngồi.

- tối nay em có bận gì không?

- sao thế?

- anh đưa em tới chỗ này.

nghe Siwoo nói vậy, em có chút tò mò.

định hỏi anh nhưng đã bị anh nhanh tay chặn miệng bằng cách đút cho em miếng thịt trong đĩa của anh.

- ăn nhiều chút đi, anh thấy eo của em có chút xíu thôi đấy.

- hả? sao anh biết?

- tối qua đo bằng tay.

em nghẹn họng, đỏ bừng mặt, lặng thinh không cãi lại nữa.

Siwoo chỉ cười nửa miệng, tiếp tục gắp thêm miếng thịt cho em.

bữa sáng kết thúc, trước khi đi làm, anh lại làm nũng, nhất định bắt em phải hôn tạm biệt. em ngại tới mức chỉ dám phớt nhẹ qua môi anh rồi vội vàng đẩy ra, sợ người làm trong nhà nhìn thấy thì quê chết mất.

Siwoo dù bất mãn nhưng vẫn đành rời đi, vừa lái xe vừa hậm hực nghĩ thầm

"hừ... thôi tối nay bù vậy"

________

to be continue...

: chắc là 1, 2 chap nữa là sẽ kết thúc fic này r á, có extra hay kh thì còn tuỳ cảm hứng nữa nha=))))) nếu mà phản hồi tích cực thì t nghĩ sẽ có ít nhất 1 extra nữa cho fic này.
 
|Lehends X You| Rồi Xu Luôn
8


phu nhân tổng tài ở nhà thì nên làm gì nhỉ? em thật sự không biết, có ai gợi ý cho em với!!

Jang Yuri ngồi phịch xuống sofa, gương mặt chán chường, thở dài một hơi rõ dài.

Park Ruhan đứng gần đó thấy vậy cũng khẽ cau mày.

- phu nhân đang buồn chuyện gì sao?

anh hỏi, giọng đầy quan tâm.

- quản gia Park, anh có biết làm gì cho đỡ chán không?

em chống cằm nhìn anh.

- chẳng phải chủ tịch đã nói tối nay sẽ đưa cô đi đâu đó à?

anh gợi ý.

- nếu vậy, sao phu nhân không đi shopping trước, chọn một chiếc váy thật đẹp cho tối nay?

- cũng muốn lắm, nhưng tôi đâu có tiền...

- phu nhân cứ yên tâm lựa chọn. tiền của chủ tịch cũng là để phu nhân tiêu mà. tôi nghĩ chủ tịch sẽ không để tâm đâu.

nghe vậy, mắt em sáng rỡ như có bóng đèn bật sáng.

"ờ ha, tiền chồng cũng là tiền mình chứ bộ!"

em hớn hở bước ra khỏi cửa, Park Ruhan theo sau cũng bật cười trước dáng vẻ hào hứng của phu nhân.

ở cửa hàng, em thử hết chiếc váy này tới chiếc khác nhưng vẫn chưa thấy ưng ý. sau một hồi được nhân viên tư vấn và quản gia góp ý, em cuối cùng cũng chốt một chiếc váy ôm dáng màu trắng kem, vừa thanh lịch vừa kiêu kỳ.

hình ảnh mang tính minh hoạ

( cre: _pupunpurin)

tối đến, khi hắn trở về thì em cũng đã sửa soạn xong xuôi.

Son Siwoo đích thân đưa em ra xe, một tay mở cửa, tay còn lại khẽ che đầu em để tránh em va phải trần xe.

khi cả hai đã yên vị, xe chầm chậm rời khỏi biệt thự, hướng về phía ngoại ô thành phố.

- chúng ta đi đâu thế?

em nghiêng đầu hỏi.

- đưa em tới một nơi đặc biệt.

nghe câu trả lời ấy, em không hỏi thêm nữa.

trong lòng bỗng dấy lên một cảm giác hồi hộp khó tả, như sắp được chứng kiến điều gì đó thật quan trọng.

chiếc xe dừng ở bến cảng. một chiếc du thuyền trắng sáng bóng đang neo sẵn, lung linh dưới ánh đèn. em ngẩn người, quay sang nhìn anh.

- cái này là của anh sao?

Siwoo khẽ cười, đặt tay sau lưng em đỡ xuống xe.

- của vợ chồng mình.

du thuyền chậm rãi rời bến, đưa hai người ra giữa vùng biển tĩnh lặng. bữa tối được chuẩn bị tinh tế: hoa, nến, rượu vang. em ngồi nghe tiếng sóng vỗ bên mạn thuyền, trong lòng có chút hồi hộp.

ăn xong, anh đột nhiên đứng dậy, chìa tay về phía em.

- đi cùng anh nào.

em còn chưa hiểu chuyện gì đã bị anh kéo ra giữa boong. dưới bầu trời đầy sao, anh quỳ một gối, rút từ túi áo ra một chiếc hộp nhung đỏ.

- trước đây chúng ta cưới nhau chỉ vì hôn ước. em khi đó không thích anh, anh cũng không dám mong nhiều. hôm nay, anh muốn bù lại.

chiếc hộp mở ra, bên trong là một chiếc nhẫn mới tinh xảo.

- lần này, anh thật sự muốn em trở thành vợ anh, vì anh muốn chúng ta sẽ thật lòng ở bên nhau mà không bị ràng buộc bởi bất kỳ điều kiện nào.

tim em nghẹn lại, nước mắt rưng rưng. em gật đầu, mỉm cười.

- em... em đồng ý.

anh mỉm cười, đeo nhẫn vào tay em, kéo em vào lòng hôn rất lâu.

nhưng khi còn đang ngây ngất trong niềm hạnh phúc, em bỗng thấy đầu óc quay cuồng. tầm nhìn tối dần, rồi mở ra một không gian trắng xóa. không còn du thuyền, không còn anh.

trước mặt em xuất hiện một robot nhỏ đang lơ lửng.

- chúc mừng người chơi, nhiệm vụ đã hoàn thành.

- cái gì?

đây là đâu? mày là ai?

- đây là không gian hệ thống, và tao chính là hệ thống của mày.

- ủa hệ thống, sao giờ mày mới xuất hiện?

- xin lỗi nha, tao quên nhiệm vụ.

- giỡn mặt hả? thế nhiệm vụ gì?

- nhiệm vụ của mày đơn giản lắm. chỉ cần khiến cho nam phụ yêu mày thật lòng và cầu hôn mày là được. tao tưởng mày phải khổ sở lắm mới xong, ai dè mày làm gọn ghẽ quá, xong trước cả khi tao kịp đến.

- rồi mắc gì chỗ tao đang hạnh phúc cái mày chui ra vậy?

- ê nha, không có đổ thừa à... xong nhiệm vụ rồi thì phải về thôi.

- không! khoan đã! tao còn chưa kịp nói với anh ấy lời tạm biệt mà...

- rất tiếc, thời gian đã hết.

giọng nói lạnh lùng vang lên, cả không gian trắng xóa đột ngột tan rã. em còn chưa kịp nhìn Siwoo lần cuối thì mọi thứ đã vụt tắt.

_________

to be continued...
 
|Lehends X You| Rồi Xu Luôn
9


nằm trên giường bệnh viện, em mở choàng mắt, hít một hơi thật sâu như vừa thoát khỏi một giấc mơ quá dài. nhưng sao nó lại chân thật đến mức tim em vẫn còn đập thình thịch.

trong lòng chợt dâng lên một cảm giác trống trải, có chút buồn, có chút tiếc nuối, và có cả nỗi nhớ về anh...

ngoài cửa vang lên một tiếng "cạch", cô bạn thân Ahn Jihoo của em bước vào.

- chịu tỉnh rồi hả? có biết tao lo cho mày lắm không?

- đây là đâu thế?

có lẽ vì em chưa tỉnh hẳn nên có chút mơ hồ.

- bệnh viện chứ đâu.

- sao tao lại ở đây?

- còn hỏi nữa hả? mày bị ngất ở nhà á con quỷ, tối đó tao mà không tới nhà thì không biết mày xảy ra chuyện gì luôn.

- thật à? cảm ơn mày nhé. nhưng tao bất tỉnh mấy ngày rồi?

- 3 ngày rồi. lạ thật ấy, bác sĩ bảo cũng không có gì nghiêm trọng, thế mà chả hiểu sao mày lại bất tỉnh lâu thế.

nghe Jihoo nói xong, em cũng chẳng trả lời thêm.

Jihoo đỡ em nằm xuống giường, gọt táo cho em.

- phải rồi, cuối tuần nongshim có trận đấu, mày có định đi xem không?

em suy nghĩ một lúc lâu rồi trả lời.

- có.

___

nằm trong bệnh viện thấy vậy mà cũng lâu quá trời, 2 ngày với em như 2 tháng luôn ấy. sau khi trở về nhà, em nằm dài trên giường mà nghĩ về những chuyện đã qua, về giấc mơ kì quái mà em mơ được làm vợ của tuyển thủ Son 'Lehends' Siwoo. trong lòng em cuộn trào lên cảm xúc khó tả, có lẽ em đã thưc sự yêu anh, yêu Son Siwoo trong giấc mộng kì quái của mình.

nước mắt em chẳng mấy chốc mà rơi ướt đẫm gối. sao lại thế nhỉ?

thật ra nếu nói không nhớ anh thì chắc chắn là nói dối. dù cho ban đầu ý định của em chỉ là thay đổi thiện cảm của anh về mình, nhưng sau chừng ấy những việc anh làm cho em thì có lẽ em đã rung động trước một Son Siwoo đầy tinh tế như thế.

____

bên này, tuyển thủ Lehends vừa thức dậy sau cơn hôn mê vì cơn sốt hơn 40°, mọi người trong đội đều rất lo lắng.

- cậu ấy đã hạ sốt rồi, có lẽ cuối tuần vẫn có thể tham gia trận đấu cùng mọi người được.

bác sĩ khám cho anh khi anh đã tỉnh dậy, mọi người nghe vậy thì cũng yên tâm. họ cùng bác sĩ ra khỏi phòng để cho anh có không gian nghỉ ngơi.

Siwoo nhìn vào khoảng không trước mặt, bỗng xuất hiện trước mắt anh là hình bóng của người con gái mà anh đã nhìn thấy trong giấc mơ.

- em ấy... là ai vậy chứ?

___

cuối tuần, lol park đông nghịt người. không khí sôi động đến mức em vừa bước vào đã cảm thấy trái tim đập thình thịch theo tiếng hò reo của khán giả. hàng ghế dưới khán đài chật kín, ai nấy đều cầm banner cổ vũ cho đổi tuyển họ yêu.

em ngồi chỗ ngồi ở giữa, vừa vặn có thể nhìn thấy cả đội hình. trên màn hình lớn, các tuyển thủ bước ra khiến cả khán phòng trở nên sôi động hơn. và khi Son 'Lehends' Siwoo bước lên sân khấu, em cảm thấy bàn tay mình siết chặt, hít một hơi thật sâu như để trấn tĩnh.

trận đấu diễn ra căng thẳng ngay từ ván 1. em dõi theo từng bước di chuyển của anh, từng pha giao tranh được chiếu trên màn hình lớn.

Siwoo vẫn bình tĩnh như mọi khi, micro check rõ ràng, xử lý tình huống sắc bén khiến cả đội lấy được chiến thắng ở ván đầu.

ván hai lại bất lợi hơn.

đối phương snowball quá mạnh, nongshim mất thế trận và để thua.

ván ba trở thành ván quyết định. tim em đập nhanh theo từng pha combat. tới phút 33, siwoo call team mở combat tổng ở hang rồng.

anh lao vào bật hết kỹ năng mở giao tranh, team anh dứt điểm quét sạch đối thủ và hạ luôn nhà chính.

2-1. nongshim chiến thắng. khán giả đứng hết cả dậy hò reo. em cũng không kiềm được mà vỗ tay thật to, nụ cười nở trên môi nhưng mắt lại thấy nhòe đi. không hiểu sao trận thắng này lại khiến em xúc động đến vậy.

em may mắn trúng fanmeeting sau trận.

đứng trong hàng chờ, tim em đập thình thịch. tay ướt đẫm mồ hôi. từng người trong team ký tặng xong, đến lượt em tiến lên.

khi đối diện với Siwoo, cả cơ thể em như đông cứng. bỗng trước mắt em hiện ra cảnh Siwoo cùng em làm ra nhưng hành động thân mật trong mơ khiến gương mặt em trở nên đỏ bừng.

em cầm tờ giấy ký run đến mức suýt đánh rơi, mặt nóng bừng, miệng mấp máy mãi vẫn không thốt ra nổi một câu chào.

Siwoo nhìn em chăm chú. giây phút ấy, dường như mọi âm thanh trong khán phòng đều biến mất. anh mỉm cười, chậm rãi nói.

- tìm thấy em rồi, vợ yêu.

cả thế giới như khựng lại. em ngẩng lên, đôi mắt mở to, nước mắt rưng rưng. tim đập loạn nhịp như muốn vỡ tung.

...

bước ra khỏi khu fanmeeting, em đứng dựa vào tường, ôm chiếc áo đấu có chữ kí của anh trong tay thật chặt. ngoài kia, đêm Seoul mát lành, gió khẽ lùa qua tóc em.

giấc mơ, nhiệm vụ, hệ thống - tất cả chỉ như một cơn mộng dài. nhưng khoảnh khắc ấy, khi nhìn vào mắt anh, em biết có một điều không phải là mơ.

em thực sự yêu anh. và lần này, em sẽ không để mất anh thêm một lần nào nữa.

__________

end.

: vậy là chiếc fic này chính thức khép lại ở đây, t nghĩ sẽ có ít nhất 1 extra nữa dành cho ssw, vì mấy chapter chính này không có thể hiện rõ được tâm tư trong lòng ảnh nên có thể mn sẽ thấy cốt truyện đẩy hơi nhanh á.

nói vậy thôi chứ nào ra extra thì hong biết, tại chủ yếu là t cx lười nữa nên cứ chần chừ hoài😊
 
|Lehends X You| Rồi Xu Luôn
10. extra


trận đấu hôm nay lại khép lại bằng một chuỗi thua, không khí u ám như bao trùm lấy cả đội. từng thành viên lặng lẽ thu dọn đồ đạc, cất chuột, bàn phím, rồi cúi đầu bước thẳng về phía xe. không một ai nói gì.

trong xe, sự im lặng đặc quánh khiến người ta nghẹt thở. huấn luyện viên định lên tiếng động viên, nhưng nhìn gương mặt mệt mỏi của cả đội thì lại thôi. ai nấy đều chìm trong suy nghĩ của riêng mình, ánh đèn đường lướt qua ô cửa kính hắt lên những đôi mắt đỏ ngầu vì căng thẳng.

về đến ký túc xá, Siwoo không nằm xuống nghỉ như những người khác. anh bật máy, ngồi vào bàn, mở rank và lao vào chơi như một kẻ bị ám ảnh.

ánh sáng xanh từ màn hình chiếu lên gương mặt đã nhợt nhạt, đôi mắt trũng sâu vẫn dán chặt vào trận đấu. tiếng gõ phím vang lên liên tục, như trút hết thất vọng, bất lực và giận dữ vào từng thao tác.

- anh à, cả đêm rồi... nghỉ một chút đi.

giọng của đường trên nongshim - Kingen vang lên, khàn đặc vì thiếu ngủ. cậu chạm nhẹ vào vai Siwoo, nhưng anh không quay lại, ngón tay vẫn lướt trên phím.

- ít nhất cũng chợp mắt đi, đừng hành xác như thế nữa...

khi cậu vừa định kéo anh dậy thì bỗng cả người siwoo gục thẳng xuống bàn. bàn phím phát ra âm thanh "cạch" nặng nề. cậu hoảng hốt, vội đỡ lấy anh. sờ vào trán, cậu giật mình vì nhiệt độ nóng rực.

- mọi người, Siwoo hyung sốt rồi...!

cậu hô hoán, cả đội lập tức chạy đến.

bác sĩ được gọi tới trong vòng mười phút. sau khi thăm khám, ông trấn an.

- cậu ấy sốt cao nên mới ngất, không có gì quá nguy hiểm. cho uống thuốc hạ sốt và để cậu ấy nghỉ ngơi là ổn.

mọi người thở phào, lần lượt trở về phòng. căn phòng còn lại chỉ còn siwoo nằm im trên giường, hơi thở gấp gáp nhưng gương mặt dần giãn ra.

____

Son Siwoo's pov

"đây là đâu...?"

một khoảng không mờ ảo mở ra trước mắt tôi. xung quanh trắng xóa, không có điểm kết thúc. giữa không gian ấy, lại thấp thoáng một bóng hình của người con gái.

dáng em ngồi trước mặt tôi, nói ra mấy lời khó hiểu gì đó, còn tôi trong giấc mơ lại vô cùng khó hiểu trước câu nói của em. một thoáng khác, tôi thấy em cùng tôi tham dự buổi tiệc gì đó, khi những người khác có ý tiếp cận em, tôi thấy mình lại đứng cạnh bảo vệ em khỏi họ. hình ảnh liên tục thay đổi, lúc rõ lúc mờ, nhưng cảm giác để lại trong tôi thì lại rất thật.

em cười với tôi, nụ cười khiến cả không gian sáng bừng. có lúc em cau mày, trách tôi cứng đầu, trách tôi sao lại đấu giá món trang sức đắt tiền như thế. có lúc em nhìn tôi bằng ánh mắt đầy lấp lánh dưới ánh sao đêm khiến tim tôi dường như loạn nhịp.

"em là ai... tại sao anh lại nhớ rõ đến vậy?"

trong cơn mơ ấy, tim tôi nhói lên từng đợt. tôi thấy mình đưa tay về phía em, nhưng chưa bao giờ chạm tới. khoảng cách mỏng manh, nhưng lại xa đến mức khiến tôi tuyệt vọng.

và rồi, dần dần, tôi bắt đầu thấy thương em. trong tôi dấy lên một cảm xúc khó tả. tôi muốn thấy em thật nhiều, muốn ôm em thật lâu và muốn nói yêu em thật lòng.

"đừng đi..."

tôi nghe chính giọng mình vang lên trong khoảng không ấy.

"xin em, đừng biến mất..."

khi tôi mở mắt, ánh sáng ban ngày chiếu vào phòng. thuốc hạ sốt đã phát huy tác dụng, mồ hôi làm tóc tôi bết lại. tôi ngồi dậy, lòng trống rỗng.

nhưng trong trống rỗng ấy, một khoảng trống khác lại vang vọng - khoảng trống hình dáng của em.

"jang yuri" - cái tên của em vẫn còn vang vọng trong tâm trí tôi. hình bóng em xuất hiện ở mọi nơi trong phòng. có lẽ là tôi gặp ảo giác trong cơn mộng mị của sốt cao.

nhưng dù vậy thì nỗi nhớ vẫn dấy lên, rõ rệt đến mức tôi siết chặt chăn, hít sâu mà vẫn không xua được. chỉ một giấc mơ thôi, sao lại khắc vào tim tôi mạnh mẽ như vậy?

vài ngày sau, nongshim có trận đấu tại lol park. cả đội chuẩn bị kỹ càng, ai cũng muốn chuỗi thua kia chỉ còn là quá khứ. trận đấu kéo dài căng thẳng đến ba ván, và chúng tôi giành chiến thắng chung cuộc 2-1. tiếng reo hò của khán giả làm tôi bất giác cười, nụ cười mà đã lâu tôi không có.

sau đó, fanmeeting được tổ chức. hàng dài người hâm mộ xếp hàng, ánh đèn flash, tiếng gọi tên vang khắp khán phòng.

rồi tôi nhìn thấy em.

giữa đám đông ấy, em đứng đó, gương mặt đỏ bừng, bàn tay run run cầm tờ giấy chờ chữ ký. tim tôi như khựng lại. chẳng cần ai nói, chẳng cần lý do, tôi biết chắc chắn - chính là em, người trong giấc mơ.

tôi ngẩng đầu, mỉm cười. miệng bật ra câu nói mà bản thân cũng không kịp suy nghĩ.

- tìm thấy em rồi, vợ nhỏ.

lòng tôi ngập tràn cảm giác bồi hồi hệt như lần đầu thấy em trong giấc mơ. quả thật, em nhà tôi xinh quá. nếu không phải vì thấy em trong mơ, có lẽ tôi vẫn sẽ yêu em như cách chủ tịch Son yêu phu nhân của mình.

____

end

: này là kết thúc hẳn rồi hen, mấy ngày qua t bận quá, với lại cũng lo cho mấy anh cà chua quá trời nên không có tâm trạng đụng vô W luôn ấy huhu😭. này là t viết một mạch không check lại nên có thể sẽ sai lỗi chính tả hoặc câu từ lủng củng, mong mn thông cảm nhé💓

tiện đây t cũng giới thiệu em fic mới toanh vừa được update cho mọi người vào đọc giải trí nha.
 
Back
Top Bottom