Khác Lê Nghi Dân

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
54,647
0
0
126741096-256-k918501.jpg

Lê Nghi Dân
Tác giả: MinervaRuan
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Ghi chú: Nhân vật trong fic thuộc về lịch sử.

Tuy nhiên, đây không phải là một chính sử.

Cảnh báo: Không khuyến khích trẻ em dưới 12 tuổi.

Nhân vật:

Ta - Lê Nghi Dân, trưởng tử của Lê Thái Tông - ta (không phải tác giả)
Mẫu hậu, Dương hoàng hậu tức Dương Thị Bí , mẹ của Nghi Dân.

Thần phi tức Nguyễn Thị Anh, phi của Lê Thái Tông, mẹ của Lê Bang Cơ
Bang Cơ tức Lê Bang Cơ, sau là Lê Nhân Tông (vua thứ 3 triều Lê), con thứ 2 của Lê Thái Tông
Ngô Tiệp Dư tức Ngô Thị Dao, vơ (tiệp dư) của Lê Thái Tông, mẹ của Lê Tư Thành
Tư Thành tức Lê Tư Thành, sau là Lê Thánh Tông (Vua thứ 4 triều Lê), con thứ 4 của Thái Tông
Cùng một số nhân vật khác.

Tác giả: Tiểu Vy

Tình trạng: hoàn

Note: Truyện "Lê Nghi Dân" không phải một chính sử, nhiều tình tiết trong truyện được tác giả hư cấu trên sự kiện lịch sử, hi vọng mọi người không áp đặt chính sử cũng như những dã sử khác để so sánh hay đánh giá.

Nếu các bạn có nhã ý mang "Lê Nghi Dân" đến một trang web khác, vui lòng ghi chú tên tác giả là Tiểu Vy và dẫn link về đây.

Chân thành cảm ơn.



tuthanh​
 
Related threads
  • Lệ Ai Lệ Ta
  • Transformers Exiles
  • Hương Lệ
  • Hậu Lê Diễn Văn Chí
  • {GL} Có lẽ...."CHỊ THƯƠNG MÌNH!"
  • The epic of Middle-earth
  • Lê Nghi Dân
    Chương 1


    ...

    Ánh trăng le lói lọt qua song cửa, trượt qua một thân người nằm dài trên mặt đất.

    Hắn cười khẩy.

    Ngục tối.

    Có ánh trăng đẹp thế này, tại sao gọi là ngục tối?

    Cuộc đời chẳng phải có những điều rất phi lí đó sao?

    Ta – Nghi Dân, trưởng tử của tiên hoàng và Dương hậu, Thiên Hưng hoàng đế, và giờ...

    Thời gian lúc này cứ chập chờn...

    Nhanh và chậm... trôi qua như một giấc chiêm bao.

    Tiên hoàng ngày trước rất sủng hạnh mẫu hậu, thường hay lui đến hậu cung và mang cho ta nhiều thức quà bánh rất ngon.

    Hậu cung chỉ là đám đàn bà nháo nhào, lúc nào cũng làm mẫu hậu không vui!

    Người thường la mắng, trách phạt họ.

    Trước mặt họ, Người lúc nào cũng đĩnh đạc đến kiêu ngạo.

    Mẫu hậu rất cưng chiều ta, thường bế ta vào lòng, âu yếm, thơm lên má ta.

    ...

    Ánh trăng mờ dần.

    Gió xào xạc bên ngoài chấn song.

    Tiếng muỗi vo ve trong khoảng tối vắng lặng.

    Sau đó là gì nữa, ta không nhớ, cũng không muốn nhớ...

    Mẫu hậu và ta chuyển sang một cung khác.

    Đông đúc và ồn ào.

    Mẫu hậu càng ngày càng ít nói, cũng không thường chơi đùa với ta.

    Tiên hoàng càng không thấy đến thăm.

    Năm ta hai tuổi, tập đọc thành ngữ.

    Mọi người đều nhìn ta rất kì lạ.

    Mẫu hậu bảo ta mặc kệ họ.

    Nội quan đến đọc sắc phong, bắt ta quỳ vái.

    Ừ...

    Mẫu hậu bảo đám người hậu cung rất xấu xa.

    Thần Phi Nguyễn thị lại càng xấu xa hơn.

    Ả không phải người.

    Ả là hồ ly mê hoặc tiên hoàng.

    Bang Cơ - con của ả là ma quỉ, không phải người.

    Ừ...

    Ta lại thấy Bang Cơ rất đáng yêu.

    Mặt nó lúc nào cũng trắng hồng rất mũm mĩm, gò má phúng mính mềm mềm.

    Mỗi lần thấy ta, nó hay cười...

    Ta và mẫu hậu lại chuyển cung.

    Nơi đây vắng lặng lắm.

    Xung quanh có rất nhiều cây.

    Mẫu hậu càng ngày càng khó chịu với ta.

    Người hay quát nạt, không còn hay ôm ấp ta như xưa.

    Thỉnh thoảng, một vài cung nữ hay nội quan mang vật dụng đến cho ta và mẫu hậu thường bị Người quát nạt.

    Ta nghe họ xì xầm.

    Họ gọi ta là Lạng Sơn Vương, không phải là thái tử, gọi mẫu hậu là thứ phụ, không phải Nghi Phi, càng không phải là Dương hoàng hậu...

    ...

    Gió càng lúc càng thổi mạnh.

    Ánh trăng tắt hẳn.

    Bóng tối lấp đầy trong khoang ngục trống rỗng.

    Nghi Dân vẫn nằm dài trên sàn.

    Hơi đất lạnh phả vào lưng tê buốt.

    ...

    Ta ít ra khỏi cung nhưng ngày ngày đều đứng ở bờ tường nhìn vào cung Thần Phi.

    Bang Cơ càng lớn càng đáng yêu.

    Đôi gò má phúng phính lúc nào cũng đỏ hồng khiến người ta muốn đưa tay véo lấy, kề môi thơm lấy.

    Mỗi lần thấy ta, người ở cung quý phi đều mắng nhiếc.

    Ta đã làm gì sai?

    Ta lủi thủi về cung với mẫu hậu.

    Người lại đánh ta.

    Người bảo Thần Phi Nguyễn thị không phải người.

    Ả là hồ ly.

    Bang Cơ cũng không phải người.

    Nó là ma quỉ...

    Ta không dám nhìn qua bờ tường nữa, chỉ lẳng lặng nhìn qua một hòn giả sơn.

    Bên đấy là gian phòng của tiệp dư Ngô thị.

    Ngô tiệp dư rất đẹp, hay vận y phục màu tím và ngồi hát bên một cây đào.

    Tiếng xào xạc văng vẳng vang lên.

    Mưa?

    Mưa to lắm.

    Mưa xối lên mái ngói ướt lạnh.

    Mưa hắt cả vào phòng giam tối.

    Nghi Dân trở người.

    Bộ quần áo không lành lặn phơi ra những khoảng da thịt đầy vết thương, không ít chỗ đã mưng mủ.

    Gió như xoáy quanh người hắn át đi một tiếng thở dài.
     
    Lê Nghi Dân
    Chương 2


    Ta bốn tuổi, tiên hoàng băng hà.

    Ta cũng chít khăn tang, cũng lễ bái nhưng lập tức phải hồi cung.

    Ừ, cũng lâu rồi ta không gặp Người...

    Phụ thân...

    Phụ hoàng...

    Ta không biết nên gọi thế nào...

    Ta đến để nhận ra Người khác nhiều quá so với trong trí nhớ mơ hồ của ta.

    Ta đến để bái lạy Người.

    Lần cuối...

    Bang Cơ đăng cơ.

    Nội thị thần mang y phục đến thay cho ta, thái độ rất khó chịu.

    Mẫu hậu quát hắn vài câu, lại bảo trong người khó ở không thể đi.

    Hắn dẫn ta, lần đầu tiên, lên chính điện.

    Hóa ra nơi này lộng lẫy đến vậy.

    Ta mặc vương bào quỳ lạy nó.

    Bang Cơ lúc đó chỉ chừng hai ba tuổi, lọt thỏm giữa bộ hoàng bào thêu rồng phượng.

    Nó ngồi tựa vào long ngai, đôi mắt đen láy cứ mở to nhìn ta, miệng lúc nào cũng cười rất tươi.

    Thần Phi tự phong là Tuyên Từ thái hậu, buông rèm nhiếp chính.

    Ta lại vội vã bị đưa về cung.

    Tự nhiên lại cảm thấy khó ở.

    Tấm rèm che cứ phất phơ đập vào tâm trí ta.

    Một nỗi sợ lãng đãng rất mơ hồ.

    Nực cười, quả là nực cười.

    ...

    Cung của mẹ con ta ngày càng vắng.

    Mẹ con Ngô tiệp dư chẳng biết đã dời đi đâu.

    Mẫu hậu ít cho ta tiếp xúc với người ngoài, đích thân dạy ta học.

    Càng lúc ta càng mệt mỏi.

    Mẫu hậu càng lúc càng quát nạt ta nhiều hơn.

    Đám thị tì, cung nữ lại càng ít đến cung hơn.

    Lượng đồ dùng càng lúc càng thiếu thốn.

    Ta mười hai tuổi, xin đất phong, muốn rời cung.

    Hoàng cung này chẳng khác nào lao ngục.

    Mệt mỏi rồi, chán chường lắm rồi!

    Hằng ngày phải đối mặt với những ánh nhìn đầy khinh ghét, những câu nói bóng gió...

    Ta tự hỏi mình đã làm gì sai?

    Mẫu hậu ngăn ta lại.

    Mắng ta, phạt ta.

    Chưa bao giờ Người đánh ta nhiều đến thế, đau đến thế.

    Người bảo ta hèn hạ.

    Ta mới là trưởng hoàng tử.

    Long ngai là của ta!

    Thần Phi Nguyễn thị đã có Bang Cơ trước khi nhập cung.

    Chỉ có ta, chỉ có ta mới chính là long chủng của tiên đế!

    Người vừa nói vừa khóc, từng roi từng roi giáng xuống người ta.

    Ta đau đến chết đi sống lại, vẫn không dám khóc thành tiếng.

    Ta vùi đầu vào cánh tay, lén lút lau đi hai dòng nước mắt.

    Từng vết thương chính là để khắc sâu những lời Người vừa nói.

    Thần Phi không phải người, ả là hồ ly tinh.

    Bang Cơ cũng không phải người, nó là ma quỉ.

    Ta thật sự không hiểu, không hiểu!

    Bang Cơ ít khi đến cung của ta, nhưng mỗi lần đến đều cung kính lễ phép gọi ta là huynh trưởng.

    Nó... vẫn là một tiểu hài tử có gò má phúng phính ửng hồng và... một đôi mắt rất đẹp...

    ...

    Ta mười bốn tuổi, không muốn suốt ngày làm con rối trong tay mẫu hậu nữa, lại kiên quyết xin đất phong.

    Bang Cơ lớn thật rồi!

    Mười một tuổi mà ra dáng đế vương lắm.

    Thần Phi cũng không nắm quyền lâu, bắt đầu giao việc lớn nhỏ trong ngoài cho Bang Cơ.

    Xem chừng mọi việc đều ổn thỏa.

    Bang Cơ đổi hiệu là Diên Ninh, đích thân mang đến cho ta rất nhiều phẩm vật, trong đó có cả vải cống phẩm từ phương Nam.

    Bang Cơ không muốn cho ta đi.

    Hắn bảo cần bao nhiêu đất phong hắn đều có thể cho ta, nhưng xin ta đừng rời cung.

    Hắn không muốn xa ta!

    Mẫu hậu nghe ta kể xong chỉ cười.

    Người bảo đó là lời giả dối.

    ...

    Mưa vẫn chưa có dấu hiệu ngừng.

    Nước tạt vào ngục càng lúc càng nhiều hơn.

    Mặt sàn sũng nước.

    Nước lan đến chỗ Nghi Dân nằm.

    Hắn nhỏm dậy, tì vào chấn song nhìn ra ngoài.

    Mọi thứ chìm trong một màn đen thuần khiết.

    Chỉ có gió và mưa, và những tia chớp chốc chốc lại vạch nát bầu trời.

    Dối trá!

    Trên đời nhiều điều dối trá đến thế sao?

    "Mẫu hậu của ngươi nhịn nhục bao nhiêu năm này chỉ để cầu phong một rẻo đất à?

    Ngươi mới là trưởng tử của tiên hoàng, mới là long chủng, là chân mệnh thiên tử."

    Mẫu hậu tức giận đến ngất đi, trong tay vẫn siết chặt một mẩu vải cũ nát.

    Ta mệt mỏi giật nó ra xem.

    Mẩu vải rách toạt.

    Những dòng chữ chi chit nhỏ bằng đầu ruồi ken kín cả mặt vải.

    Ta bất động.

    "Thần Phi không phải người.

    Ả là hồ ly mê hoặc hoàng thượng.

    Bang Cơ không phải là người.

    Nó là ma quỉ."

    Bỗng dưng ta nghe thấy tiếng mẫu hậu văng vẳng bên tai.

    Ta rùng mình.

    Cả người nóng ran.

    BANG CƠ KHÔNG PHẢI CON CỦA TIÊN ĐẾ?

    Đầu ta đau buốt.

    Hơi thở dồn lại trong hai lá phổi như muốn vỡ tung.

    Ta lao đến đỡ mẫu hậu.

    Mặt Người tái nhợt.

    Bàn tay xương xẩu nắm chặt cánh tay ta.

    Bàn tay ta nắm chặt vai Người.

    "Chuyện này là thế nào?

    Là thế nào?"

    Tiếng ta vọng khắp căn phòng nhỏ, đập vào trí óc ta.

    Mắt ta đau!

    Sống mũi ta cay.

    -Là thế đấy!

    Trong khoảnh khắc, ta như vỡ ra bao điều.

    Tại sao mẹ con ta lại phải ra vào cái xó xỉnh này?

    Không ai ngó ngàn, không ai trọng vọng.

    Vì mẫu hậu của ta mới chính thống là Dương hoàng hậu.

    Chính Thần Phi đã mê hoặc phụ hoàng, khiến Người lạnh nhạt với mẫu hậu.

    Ả là hồ ly...

    Tại sao Bang Cơ không muốn ta rời cung?

    Vì chính ta mới là long chủng, là thái tử, là hoàng đế!

    Nó sợ ta gặp gỡ bá quan, sợ thiên hạ biết chân tướng sự việc nên mới giam ta ở đây.

    -Hài nhi, con nghĩ xem, tại sao đối với Tư Thành và Khắc Xương, Thần Phi đều đã đổi hận thành vui?

    Tại sao cứ phải ép xuất cung lại triệu về cung?

    Tại sao phải để mẹ con ta ở chốn yên tĩnh này?

    -Mẫu hậu thứ lỗi, hài nhi thấy khó ở trong người.

    Ta không muốn nghe bất kì câu hỏi nào nữa?

    Dối trá!

    Tất cả đều là dối trá sao?

    Ta vụt chạy về thư trai, đóng chặt cửa phòng lại.

    Ta thắp đèn!

    Tất cả đèn!

    Căn phòng ngột ngạt như thể những kí tự chỉ nhỏ bằng đầu ruồi kia đang tràn khắp nơi trong cơ thể ta.

    Ta ngã vật ra giường.

    Đầu óc choáng váng.

    Ta muốn ngủ thiếp đi.

    Không gian yên tĩnh đến mức ta nghe thấy những tiếng nói vang vọng trong tâm trí, tiếng tim ta đập và tiếng thở khó khăn.

    Bên ngoài trời đã tạnh mưa.

    Gió vẫn thốc qua những chấn song.

    Cả căn phòng ngập nước.

    Bức vách cũng ướt sung, bắt đầu thấm nước qua lớp áo tả tơi trên người Nghi Dân.

    Tối.

    Ẩm.

    Vắng.
     
    Lê Nghi Dân
    Chương 3


    Ta kiệt sức chìm vào cơn mê.

    Đầu óc vẫn như rất tỉnh táo.

    Ta thấy phụ hoàng.

    Ta thấy bản thân ta...

    Ta chỉ vừa lên hai lên ba, đứng nép vào góc hòn giả sơn, nhìn phụ hoàng chơi đùa với Bang Cơ.

    Ta thấy rõ mình đã lén lút quệt những giọt nước mắt như thế nào.

    Ta nghe rõ tiếng nấc của chính mình.

    Ta lao ra, nắm lấy phụ hoàng mà lay gọi.

    Tại sao, tại sao lại đối xử với ta như thế?

    Ta mới là cốt nhục của người cơ mà!

    Vô vọng.

    Ta như người vô hình.

    Bang Cơ nằm trong nôi, đưa hai bàn tay nhỏ xíu vẫy phụ hoàng.

    Người bế nó lên, ôm vào lòng, thơm lên má nó.

    Thần phi mỉm cười quạt hầu cạnh bên.

    Ánh mắt ả như rực sáng.

    Mọi thứ trước mắt ta chao đảo.

    Ta nghe tiếng sấm rền phía cuối chân trời.

    Không gian tối sầm đi.

    Ta choàng tỉnh.

    Bên ngoài trời đang mưa rất to.

    Căn phòng tối.

    Những bước rèm che phất phơ đầy ma mị.

    Ta như thấy lại ánh mắt Thần phi.

    "Thần phi không phải người.

    Ả là hồ ly.

    Bang Cơ không phải người.

    Nó là ma quỉ."

    Tiếng mẫu hậu cơ hồ vọng lại từ những bức vách, từng âm từng tiếng len lỏi vào huyết quản ta.

    Một tia sét đánh ngay trước cửa.

    Chớp giật!

    Là ánh mắt ấy.

    Ánh mắt Thần phi đang nhìn ta.

    Ta run rẩy vùi đầu vào chăn.

    Ánh mắt ấy vẫn đuổi theo ta.

    Ai đó đang mỉm cười với ta.

    Điều gì vậy?

    Tiếng cười đầy khinh miệt.

    Là Bang Cơ?

    Hay là Thần phi?

    Hay tiếng cười đám cung nữ và nội thị thần vẫn thường ném vào mẹ con ta?

    Ta chèn chặt tai mình giữa vài chiếc gối lạnh ngắt.

    Là Thần phi.

    Chính ả!

    Ả hiện diện khắp mọi nơi.

    Ánh mắt ả theo dõi ta.

    Miệng ả đang mỉm cười nụ cười khinh miệt.

    Bàn tay ả vừa chạm vào da thịt ta.

    Lạnh ngắt.

    Trơn tuột.

    Ả không phải người!

    Tiếng sấm lại giáng xuống đì đùng.

    Còn Bang Cơ?

    Nó vẫn đối với ta rất tốt cơ mà?

    Không!

    Mọi thứ đều là dối trá.

    Nó là con hồ ly!

    Nó là ma quỉ.

    Một tiếng nói thì thầm vào tai ta, vang vọng trong tâm trí ta.

    Tại sao chỉ vì vài lời đồn đoán mà tru di tam tộc đại quan Nguyễn Trãi?

    Chính vì ông ta đã biết Bang Cơ không phải long chủng!

    Đúng!

    Nó chỉ là một đứa cẩu tạp chủng!

    Không!

    Nó thậm chí không phải là người cơ mà...

    Nó là con của hồ ly!

    Nó là ma quỷ...

    Thần phi đã dàn dựng một vở diễn quá tuyệt vời cơ mà.

    Ta siết chặt nắm tay.

    Trước mắt ta như thấy cảnh cả nhà Nguyễn Trãi gông cùm bước những bậc thang khó nhọc trên pháp trường.

    Ánh mắt Nguyễn Trãi nhìn ta.

    Đôi tròng mắt đen láy xoáy thẳng vào tâm trí ta.

    Ông ta bị oan!

    ...

    Nhưng...

    Ông ta phải chết thôi...

    Ông ta đã biết quá nhiều thứ không nên biết.

    ...

    Và tất cả mọi người xung quanh... cũng phải cùng chung số phận!

    Đúng!

    Chỉ có người chết mới có thể giữ bí mật mãi mãi...

    Ta nghe thấy những tràn cười dài ghê rợn!

    Ai?

    Ai đó?

    Thần Phi phải không?

    Không rõ...

    Máu!

    Máu tràn khắp nơi.

    Không gian quanh ta như bị nhuộm đỏ.

    Một cơn gió lạnh tạt vào phòng.

    Ta như nghe mùi máu thoảng qua mình.

    Cánh cửa sổ bật mở!

    Ta giật bắn.

    Chỉ là gió thôi.

    Trời vẫn mưa to.

    Gió không ngừng gào thét bên ngoài và thốc vào phòng ta qua cánh cửa sổ mở.

    Ta nghe tiếng mấy mươi người nhà quan đại thần.

    Tiếng trẻ con khóc thét.

    Tiếng phụ nữ nức nở từng cơn.

    Quan đại thần không khóc.

    Nguyễn Trãi không khóc.

    Ông đang nhìn ta, buông một tiếng thở dài, kiêu hãnh bước lên pháp trường.

    Những âm thanh càng lúc càng lẫn vào nhau và lẫn vào tiếng mưa, từng hồi từng hồi bóp nghẹn lồng ngực ta.

    Rồi... tự dưng im bặt.

    Chỉ còn tiếng mưa quật vào những tán lá...

    Và tiếng sấm đì đùng...

    Ta thắp đèn lên.

    Ánh sáng leo lét hắt lên những bức trướng đang nương mình theo gió.

    Hơi ấm từ ngọn đèn dầu trấn tĩnh ta.

    Tại sao Thần phi đã từng truy sát mẹ con Ngô Tiệp dư, giờ lại đón họ vào cung?

    Chính là... không được để bất kì giọt máu nào của tiên đế tồn tại trong mắt thiên hạ nữa?

    Khắc Xương và ta thì chưa từng rời cung.

    Nay thì Tư Thành cũng hồi cung, thế chẳng phải tất cả nam tử của tiên đế đều nằm trong tay Thần phi và Bang Cơ sao?

    Bọn ta khác nào cá chậu chim lồng?

    Vui thích đó, cưng chiều đó, nhưng đến một khi chủ nhân không vui, thì cái mạng nhỏ này có đáng gì?

    Lưỡi không xương nhiều đường lắt léo.

    Đến lúc đó việc tìm một cái tội danh để gán vào có gì khó đâu.

    Nghĩ đến tư gia quan đại thần, ta bất giác rùng mình.

    Phải sống...

    Phải làm điều gì đó...

    Ta đảo mắt nhìn quanh dù biết trong căn phòng này chẳng còn ai khác.

    Mưa đã nhẹ dần nhưng gió lại càng lúc càng thốc mạnh hơn qua những mái ngói.

    Gió u u rít qua những mái ngói cũ nát nghe âm âm như vọng lại từ mộ huyệt.

    Ta chậm rãi đứng dậy, khép các cửa sổ.

    Từng cánh, từng cánh, đóng chặt lại!

    Lặng gió, những tấm phướng rũ xuống im lìm.

    Có thế chứ!

    Ta thắp đèn.

    Thắp tất cả các ngọn đèn.

    Căn phòng trở nên sang rõ từng ngóc ngách.

    Những bức rèm che đã ngừng uốn éo điệu múa ma mị, hắt cái bóng rũ rượi trên mấy bức vách.

    Để chống lại bóng tối, tất phải dùng ánh sáng!
     
    Lê Nghi Dân
    Chương 4 - Hoàn


    Thân thế của Bang Cơ ngày càng không rõ ràng.

    Những người xung quanh Thần Phi lại càng lúc càng chết dần chẳng rõ nguyên nhân.

    Có một lần ta vô tình bắt gặp những sổ sách cũ trong nội cung đang được chuyển đi, phát hiện rằng Thần Phi nhập cung chỉ có sáu bảy tháng đã hạ sinh Bang Cơ.

    Bên dưới đề gõ mấy dòng "Đinh Thắng chú lục", ta chợt nhớ Đinh Thắng là lão thái giám bị xử chém sau ngày hành quyết gia đình đại quan Nguyễn Trãi không lâu.

    Đúng rồi!

    Hắn và Đinh...

    Đinh gì ấy nhỉ, Đinh Phúc thì phải...

    Những tên nội thị thần như thế trong cung nhiều đến nỗi ta không nhớ ra.

    Quả nhiên, quả nhiên,...

    Hắn là tâm phúc của Thần Phi cơ mà, theo ả từ khi mới nhập cung.

    Thế mà cũng chết dưới tay ả...

    Thế mới rõ, Thần Phi không phải con người đơn giản.

    Chỉ cần có thể ảnh hưởng đến tương lai của mẹ con ả, thể nào chẳng diệt cỏ tận gốc?

    Lại nghe loáng thoáng đâu đây mấy bài thơ diễn Nôm của Đinh Liệt rằng

    "Nhung tân lục cá nguyệt khai hoa

    Bất thức hà nhân chủng bảo đa

    Chủ khảo Tống khai vi linh dược,

    Cưu binh tân tửu thịnh y khoa"

    Nghe xong cứ như tán dương nhỉ, nhưng nghĩ lại chẳng phải đang ám chỉ cái Nhung Tân – Nhân Tông mới sáu tháng thai nghén đã vội trồi đầu ra, còn ả Thịnh Y – Thị Anh dùng chiêu cựu bình tân tửu (bình cũ rượu mới) làm đảo điên thiên hạ sao.

    Haha.

    Đã rõ thế rồi còn gì?

    Ông Đinh Liệt ơi là ông Đinh Liệt.

    Đường công danh của ông kể như không nói tới nữa, nhưng nếu ông sợ vong mạng bất minh như hai gã nội thị thần Phúc, Thắng hay tệ hơn, tru di cả nhà như Nguyễn Trãi thì nên im cái miệng lại đi.

    Người ta nói ra nói vào thể nào chả vào tai hoàng đế.

    Không khéo ông ăn cái bánh, ông uống cốc nước người ta cũng vu cho ông làm phản bây giờ.

    Thời gian cứ thế mà trôi, bản thân ta cũng không cần chú ý quá nhiều đến tiểu tiết.

    Chỉ là đêm ấy...

    Một đêm tối cách đây tám chín tháng gì đó.

    Cũng không lâu, nhưng ta không nhớ rõ...

    Trời tối, mưa rào.

    Những lớp thị vệ đã thưa dần.

    Những ngọn đuốc tấp hẳn vào những mái hiên thành một con rắn dài lập lòe quấn lấy hoàng cung.

    Cứ mặc bọn Phạm Đồn, Phạm Ban và Trần Lăng bắt thang gây rối vài nơi, ta đã ở trong hoàng cung từ sớm.

    Tên chỉ huy nội cung thị vệ họ Lê, cũng chẳng nhớ rõ tên, đã nhanh chóng mau lẹ dẫn quân phân tán khắp nơi.

    Tốt!

    Thỉnh thoảng chớp giật, sáng một góc trời.

    Chưa bao giờ ta thích hoàng cung này đến thế.

    Một hương vị rất đặc trưng.

    Hơi đất bốc lên từng cột trong cơn mưa tầm tã.

    Ta nhận ra nơi đây là nhà mình.

    Đúng!

    Nó thực sự là hoàng cung của ta.

    Nơi đã giam cầm mẹ con ta bấy lâu, giờ đang dang tay chào đón vị chủ nhân thực thụ của mình.

    Tốt!

    Tốt lắm!

    Ta vận một chiếc áo chẽn trắng!

    Không, cả một bộ y phục trắng.

    Ta để tang đó!

    Để tang cho một bậc mẫu nghi thiên hạ, một đấng thiên tử tuổi trẻ tài cao!

    Ta để tang cho hai người!

    ...

    Ta lặng lẽ bước đi trên hành lang trống.

    Những ngọn đèn lồng leo lắt trong gió.

    Ta như thấy được tiếng khóc than vọng lại từ một chốn thâm sâu.

    Tiếng kêu gào từ huyệt mộ!

    Tiếng ma quỷ chuẩn bị đón thêm những thành viên mới vào cõi u linh.

    Đúng!

    Chính thế!

    Tiếng mưa ngày càng lớn hơn phủ nhòa mọi tiếng gào thét chém giết bên ngoài kia.

    Ngọa phòng của Bang Cơ vẫn rất im ắng.

    Một ngọn đèn lồng đỏ treo trên cao bị gió thổi tắt ngúm.

    Cửa phòng hiện ra lồ lộ!

    Ta lách nhẹ sống kiếm, nhấc then cài bên trong.

    Gió lùa vào làm ngọn nến trong phòng càng thêm leo lét.

    Tấm chăn bông trên long sàng hấp nhô đều đặng theo từng hơi thở nhẹ tênh của kẻ nằm trong.

    Bang Cơ!

    "Bang Cơ không phải là người.

    Nó là ma quỷ."

    Giọng mẫu hậu vang lên mị hoặc.

    Đúng!

    Nó không phải người.

    Nó là ma quỷ.

    Nó là ma quỷ!!!!

    Ta tiến lại thật nhanh!

    Đôi hài đệm bông lướt trên mặt sàn hoa cương không để lại một vết âm thanh nào.

    Huyết dịch trong cơ thể ta như đặc lại.

    Các thớ thịt căng cứng.

    Trái tim cơ hồ ngừng đập.

    Ta nín thở, nhún người nhảy phốc lên long sàng.

    Gối trái ta đè chặt tấm chăn bông, tay phải tóm lấy một cái gối chèn kín lên mặt mũi kẻ nằm dưới, tay trái liền đó đâm thẳng xuống.

    Ta nghe một tiếng hự khẽ.

    Thứ dịch lỏng từ bên dưới từ từ loang ra khắp mặt chăn bông, dưới ánh sáng mờ mịt như hóa thành đen thẫm.

    "Kết thúc rồi sao?"

    "Kết thúc đơn giản vậy sao?"

    "Liệu đây có phải là Bang Cơ không?"

    "Hay chỉ là... một cái bẫy?"

    ...

    Quá nhiều câu hỏi như một dòng lũ tràn qua, thốc thẳng vào tâm trí ta.

    Cổ họng nghẹn đắng, khô khốc.

    Không gian bỗng chốc im lặng.

    Im lặng đến mức từng nhịp thở trở thành thứ âm thanh ồn ào hỗn loạn.

    Mồ hôi khiến bàn tay trơn tuột.

    Ta run run kéo chiếc gối bông xuống.

    Chính là Bang Cơ!

    Ánh mắt đen láy hốt hoảng nhìn ta.

    Đôi môi mấp máy không thành lời.

    Ta bất giác im lặng.

    Mọi oán hận chợt bị thay thế bởi một thứ cảm giác khó tả và mọi điều cay độc dồn nén bấy lâu không thể bật ra.

    Không gian như đóng băng, hoặc giả tai ta đã trở nên ù điếc.

    Ánh mắt hốt hoảng chợt biến đổi.

    Ta cảm thấy bức bối quá!

    Dưỡng khí xung quanh như biến mất.

    Lồng ngực ta như muốn nổ tung.

    Bàn tay nhớp nháp mồ hôi ghì chặt lấy sống kiếm vừa muốn vội vã rút ra, lại vừa muốn đè xuống thật chặt.

    Ta đang giết em mình sao?

    "Chỉ có ngươi là chính thống long chủng, là chân mạng thiên tử...

    Bang Cơ không phải là người, nó là ma quỷ...."

    Giọng nói của mẫu hậu chập chờn trong gió, từng âm từng tiếng vang lên trong tâm trí ta.

    Như một thứ thần dược, nó xoa dịu ngọn lửa vô hình đang xộc thẳng từ đan điền lên đỉnh đầu, xoa dịu thứ cảm giác khó chịu đang lớn dần trong ta.

    Bang Cơ chợt nắm lấy tay ta.

    Bàn tay nóng ấm đang lạnh dần.

    Ánh mắt đen láy nhìn ta như có hàng trăm điều muốn nói bị giam chặt trong cái im lặng khốn kiếp nào đó.

    Nó biết trước đêm nay ta sẽ đến?

    Biết trước vẫn để cho ta có cơ hội ra tay?

    Ta vô thức nhận ra điều nghịch lí đó.

    Bang Cơ vẫn đang nhìn ta: Đại ca và cũng là tên sát nhân.

    Ta như bắt gặp lại ánh mắt ngây thơ và nụ cười thiện lương của tiểu hài tử mười mấy năm về trước.

    Tên tiểu hài tử mũm mĩm nằm nôi vẫn đưa tay quẫy quẫy và toét miệng cười khi trông thấy ta...

    Ngọn nến leo lét soi bóng ta lên tường chập choạng, còn ta thì soi chính mình vào trong ánh mắt đen láy kia.

    "Bang Cơ không phải là người, nó là ma quỷ."

    Ta siết chặt chuôi kiếm trong tay.

    Không biết!

    Ta quả thật không biết kẻ đang nắm lấy tay ta có phải ma quỷ không, nhưng ta nhìn thấy ma quỷ trong chính đôi mắt trong như pha lê ấy.

    Chính ta!

    Chính là ta!

    Cơ thể dưới gối ta run lên từng chập.

    Và chỉ như thế...

    Một ngọn gió vô tình thốc vào, thổi tắt luôn ngọn đèn vốn đã leo lét.

    Bóng đêm như nuốt trọn ta vào nụ cười và ánh mắt ấy.

    Ta hít một hơi thật sâu, lồng ngực nghẹn lại vẫn đau buốt.

    Ánh chớp lóe lên, hắt ánh sáng loáng nước thép vào bức vách vừa bắn đầy máu tươi.

    Có tiếng chân rầm rập.

    Phạm Ban chạy vào.

    "Thần Phi Nguyễn Thị đã chết."

    Ta xua tay.

    Hắn lui.

    Hai cánh cửa khép vội, giam mọi âm thanh giông tố lại bên ngoài.

    ...

    Lại một tiếng sét vang lên đì đùng đâu đó.

    Ánh sáng vụt lóe trên nụ cười của vị tân quân...

    ...

    "Danh bất chính tắc ngôn bất thuận, ngôn bất thuận tắc sự bất thành".

    Tiền nhân quả chẳng mấy khi sai.

    Tám tháng trên ngai vàng!

    Mọi nỗ lực như dã tràng xe cát.

    Ta biết chắc chắn sẽ có một ngày, một kẻ nào đó sẽ đến giành lại cái ngai vàng này.

    Long ngai ơi là long ngai.

    Ai đã chế tạo nên ngươi mà lại có ma lực đến vậy?

    Hoặc giả các vị tiền nhân đã trấn yểm thứ bùa ngải gì đấy vào ngươi để chủ nhân ngươi phải bất an không yên?

    Ngày ngày vùi mình trong tấu chương, đêm đến lại trằn trọc!

    Trằn trọc gì ư?

    Chính là giữa bốn bức tường vô tri, gặm nhấm sự cô đơn giữa những lời xu nịnh giả trá, những câu châm biếm chua cay vô tình hay cố ý nghe được trong ngày.

    Chờ đợi gì ư?

    Chờ đêm thanh vắng lại có một kẻ lòng đầy oán hận lẻn vào tẩm cung và đâm thẳng vào tim mình.

    Thế mà lại hay!

    Ta tự hỏi trong mười mấy năm tại vị, Bang Cơ có sung sướng vui vẻ không?

    Cảm giác làm một vị hoàng đến danh chính ngôn thuận có thú vị không?

    Không biết.

    Và, chắc cả đời này ta cũng không thể biết.

    Thay đổi khoa chế, thay đổi quan chế, thuế khóa,... không phải ta muốn xóa sạch công lao của Bang Cơ và Thần Phi!

    Tại sao phải tranh giành những thứ không có lợi cho mình, nhất là đối với những người đã vĩnh viễn nằm im dưới ba lớp đất...

    Chỉ là, ta biết điều đó có lợi!

    Không phải ba khắc một giờ, dăm bữa nửa tháng.

    Sẽ lâu dài, sẽ chậm chạp nhưng nhất định kết quả sẽ không tệ.

    Từng ngày từng tháng trôi qua, ta đã chẳng quan tâm kẻ nào sẽ đến và sẽ dùng phương thức gì cướp lại ngai vàng trong tay ta.

    Chỉ còn Tư Thành và Khắc Xương thôi.

    Khắc Xương lớn tuổi hơn, lại là chính thống kế vị, nhưng tư chất không bằng Tư Thành, lại không nhiều người phò trợ bằng.

    Long ngai này sớm muộn gì cũng vào tay Tư Thành thôi.

    Nhưng bất kể là ai, cũng đều tốt hơn ta.

    Rồi đây các sử thần sẽ quên mất ta, hoặc tệ hơn, lưu lại tiếng xấu ngàn đời khôn rửa.

    Bất kể thế nào, ta vẫn là một kẻ phản nghịch soán triều đoạt vị.

    Tiếng không đúng thì lời không suông, lời không suông thì việc chẳng thành.

    Ý chẳng phải là thế sao?

    Một kẻ tiếm quyền, một tên phản nghịch giết cả em mình sao có thể chiếm cái danh nhất quốc chi quân?

    Điều duy nhất ta có thể làm trong khoản thời gian này là gieo chút nhân lành, thay đổi một chút trong quan chế, giảm đi một chút thuế khóa...

    Ta không cần biết sử sách sẽ ghi chép thế nào, cũng chẳng cần biết sau này sẽ ra sao, chỉ cần từng giờ từng khắc không cảm thấy hổ thẹn vì những điều đang làm.

    ...

    Tiếng nhiều lớp chấn song lạch tạch mở.

    Ánh lửa leo lét hắt những cái bóng chập choạng lên bức vách loang lỗ rêu.

    "Thánh chỉ đến!"

    Nghi Dân chậm rãi đứng dậy, tiến về phía song cửa.

    Trời đã quang rồi dù sương bắt đầu giăng nhiều...

    Trên đôi môi khô khốc chợt hiện một nụ cười thỏa mãn.

    _Hoàn_
     
    Back
    Top Dưới