Cập nhật mới

Khác Lệ Lưu Ly

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
387443737-256-k681071.jpg

Lệ Lưu Ly
Tác giả: Brightwoo
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Chúc đọc truyện vv nhé



đammỹ​
 
Lệ Lưu Ly
Hồi 1. Xuyên không định mệnh


Tiếng chuông báo thức reo inh ỏi, nhưng lần này, nó không kéo Trần Kỳ ra khỏi giấc mơ.

Anh tỉnh dậy không phải trong căn phòng bừa bộn đầy máy tính của mình mà là một nơi hoàn toàn xa lạ.

Hương thơm thoảng qua của gỗ đàn hương khiến anh thoáng giật mình.

Cảm giác như mình đã bị lạc vào một phim trường cổ trang nào đó.

Trần Kỳ ngồi bật dậy, nhìn quanh.

Căn phòng được bài trí bằng những vật dụng xa hoa: bàn ghế khắc hoa văn tinh xảo, rèm lụa mỏng manh treo quanh giường, và những chiếc bình sứ trắng xanh đặt dọc theo kệ gỗ.

Anh định thần lại, lẩm bẩm:

"Chuyện gì đây?

Mình đang mơ sao?"

Ngay lúc đó, cánh cửa lớn bị đẩy ra.

Một nam nhân vận y phục màu xanh thẫm, với dáng vẻ cung kính, bước vào.

Hắn cúi đầu, nói giọng điềm đạm:

"Thiếu gia, ngài đã tỉnh.

Vương gia đang đợi, xin mời ngài chuẩn bị."

"Vương gia?

Vương gia nào?"

Trần Kỳ bật thốt.

Người kia nhíu mày, vẻ ngạc nhiên thoáng qua trên khuôn mặt nhưng nhanh chóng biến mất.

"Lý Dịch Hiên, Vương gia của kinh thành.

Người là tân phu nhân được chỉ định bởi hoàng thượng."

Trần Kỳ há hốc miệng.

"Tân phu nhân?

Đùa cái gì vậy?"

Trước khi kịp đặt thêm câu hỏi, anh bị đám gia nhân đẩy đi, thay y phục và dẫn thẳng tới chính điện.

Trong đầu anh loạn cào cào, cố tìm cách lý giải.

"Chắc chắn mình đã xuyên không.

Nhưng sao lại thành 'phu nhân'?

Chuyện này là sao?"

Trong đại sảnh rộng lớn, một người đàn ông vận trường bào đen tuyền đang ngồi trên ghế cao.

Ánh mắt anh ta sắc bén như lưỡi dao, đôi mày kiếm vẽ nên sự uy nghiêm khiến kẻ khác không dám nhìn thẳng.

Lý Dịch Hiên - Vương gia khét tiếng của triều đình.

Trần Kỳ đứng khựng lại trước sự hiện diện của anh ta.

Lý Dịch Hiên cũng đang nhìn anh chằm chằm.

Một lúc lâu sau, Vương gia mới nhếch môi cười nhạt, ánh mắt tràn ngập sự hoài nghi.

"Ngươi là Trần Kỳ, người được hoàng thượng ban chỉ gả cho ta?"

Trần Kỳ nuốt khan.

"Ta nghĩ... ngài nhầm rồi.

Tôi không biết gì về chuyện này cả."

"Không biết?"

Lý Dịch Hiên bật cười, tiếng cười lạnh lẽo vang vọng.

"Hoàng thượng đã đích thân chỉ định ngươi làm phu nhân của ta, ngươi nói không biết là ý gì?

Hay ngươi đang cố tình giả ngây?"

"Tôi thề, tôi không biết gì cả!

Tôi thậm chí còn không thuộc về nơi này!"

Câu trả lời lạ lùng của Trần Kỳ khiến cả đại sảnh lặng đi.

Lý Dịch Hiên nhíu mày, ánh mắt trở nên lạnh lùng hơn.

"Không thuộc về nơi này?

Ngươi đang đùa cợt với ta sao?"

Trần Kỳ thở dài, nhận ra rằng giải thích cũng vô ích.

Rõ ràng, anh đã rơi vào một tình huống oái oăm không thể lường trước.

Dù sao thì, trong mắt bọn họ, anh vẫn là một kẻ mà hoàng thượng ép gả vào phủ Vương gia.

"Được rồi, tôi hiểu.

Nhưng tôi không muốn gây phiền phức cho ngài.

Nếu ngài muốn, chúng ta cứ coi như không quen biết nhau."

Trần Kỳ vung tay, cố gắng giữ bình tĩnh.

Lý Dịch Hiên nheo mắt, nụ cười lạnh lùng lại hiện lên.

"Không quen biết?

Ngươi nghĩ ngươi có quyền quyết định trong chuyện này sao?

Thánh chỉ đã ban, ngươi muốn chống lại hoàng thượng?"

Cảm giác bất lực tràn ngập trong lòng Trần Kỳ.

Anh chưa kịp nghĩ ra cách nào để thoát khỏi tình huống này thì Lý Dịch Hiên đứng dậy, bước chậm rãi về phía anh.

"Ngươi nghe đây," Lý Dịch Hiên nói, giọng thấp nhưng đầy uy quyền, "dù ngươi muốn hay không, từ giờ, ngươi là người của ta.

Nhưng đừng mong ta coi ngươi là phu nhân thật sự.

Đối với ta, ngươi chỉ là một con cờ trong tay hoàng thượng."

Những lời nói lạnh lùng của Vương gia như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Trần Kỳ.

Anh mím môi, không đáp.

Trong lòng, anh thầm nhủ rằng, dù thế nào, anh cũng phải tìm cách thoát khỏi nơi này.

Nhưng ánh mắt sắc lạnh và uy nghi của Lý Dịch Hiên khiến Trần Kỳ hiểu rằng, từ giây phút này, anh đã không còn là chính mình nữa.

Cuộc sống của anh, số phận của anh, đã bị cuốn vào vòng xoáy quyền lực của triều đình mà anh không hề mong muốn.

****************

Hết.
 
Lệ Lưu Ly
Hồi 2. Địa ngục trần gian


Hôn lễ diễn ra nhanh đến mức Trần Kỳ không kịp chuẩn bị tinh thần.

Chỉ trong vòng một ngày, anh đã trở thành "phu nhân" của Vương gia Lý Dịch Hiên – một danh phận mà ngay cả bản thân anh cũng không biết phải đối diện thế nào.

Đêm đó, phủ Vương gia được trang hoàng rực rỡ.

Trần Kỳ ngồi trên ghế cao, khoác lên người bộ y phục đỏ rực lộng lẫy.

Nhưng đằng sau vẻ ngoài hoàn mỹ ấy là một tâm trạng hỗn loạn.

Anh chỉ muốn hét lên rằng mình không thuộc về thế giới này, rằng tất cả chỉ là một sự nhầm lẫn.

Ở giữa đại sảnh, Lý Dịch Hiên xuất hiện trong bộ trường bào đen tuyền, khí chất cao quý, uy nghi như một vị thần.

Tuy nhiên, ánh mắt anh ta lạnh lùng đến mức làm người khác e dè.

Buổi lễ diễn ra trong sự gượng ép của cả hai bên.

Trần Kỳ cúi đầu, theo lời gia nhân làm theo từng nghi thức truyền thống mà không thực sự hiểu ý nghĩa của chúng.

Khi đôi tay anh chạm vào tay Lý Dịch Hiên trong nghi lễ "hợp cẩn", anh cảm nhận được sự lạnh lẽo từ bàn tay ấy – như một lời khẳng định rằng đây không phải là một cuộc hôn nhân bình thường.

Sau buổi lễ, Lý Dịch Hiên đưa Trần Kỳ vào tân phòng.

Căn phòng được bài trí đẹp đẽ, nhưng không hề có chút ấm áp nào.

Khi cả hai ngồi xuống đối diện nhau, bầu không khí càng trở nên căng thẳng.

“Ngươi yên tâm,” Lý Dịch Hiên cất giọng lạnh lùng, phá vỡ sự im lặng.

“Ta không có hứng thú với ngươi.

Chúng ta chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa.

Ngươi không cần phải thực hiện bất kỳ trách nhiệm nào của một phu nhân.”

Trần Kỳ ngẩng đầu, đáp lại không chút do dự: “Tốt thôi.

Ta cũng không mong đợi điều gì từ cuộc hôn nhân này.”

Lời nói thẳng thừng của anh khiến Lý Dịch Hiên thoáng ngạc nhiên.

Anh ta nhíu mày, như thể đang cố gắng tìm hiểu xem người trước mặt mình là loại người gì.

Nhưng sau đó, Vương gia chỉ hừ lạnh, quay người bước ra khỏi phòng mà không nói thêm lời nào.

Những ngày đầu tiên ở phủ Vương gia không hề dễ chịu với Trần Kỳ.

Anh bị đối xử như một vị khách không mời mà đến.

Mặc dù được phong danh phận "phu nhân", nhưng mọi người trong phủ đều giữ khoảng cách, từ gia nhân đến quản gia, thậm chí cả Lý Dịch Hiên.

Thay vì buồn bã hay sợ hãi, Trần Kỳ chọn cách thích nghi.

Anh không còn là một lập trình viên sống khép kín ở thế giới hiện đại.

Ở nơi này, anh nhận ra mình cần học cách tồn tại và tự bảo vệ bản thân.

Để giết thời gian, Trần Kỳ bắt đầu khám phá phủ Vương gia.

Anh tìm thấy một khu vườn nhỏ phía sau thư phòng.

Nơi đó yên tĩnh, rợp bóng cây và có một hồ sen nhỏ.

Đây nhanh chóng trở thành nơi anh lui tới mỗi khi cảm thấy ngột ngạt.

Một ngày nọ, khi Trần Kỳ đang ngồi bên hồ, cố gắng nhớ lại những món ăn thời hiện đại, anh bắt gặp một tiểu nha hoàn bị ngã do làm đổ khay trà.

Mặc kệ ánh mắt dò xét của những người xung quanh, Trần Kỳ tiến lại, giúp cô bé đứng dậy và nhặt lại từng món đồ.

“Ngươi không cần làm vậy,” tiểu nha hoàn nói, đôi mắt đỏ hoe.

“Họ sẽ nghĩ ngài đang làm trái phép tắc.”

“Phép tắc?

Ở nơi ta sống trước đây, không ai phân biệt cao thấp khi giúp người khác,” Trần Kỳ đáp nhẹ nhàng.

Hành động nhỏ này nhanh chóng lan ra khắp phủ Vương gia.

Gia nhân bắt đầu nhìn Trần Kỳ với ánh mắt khác.

Một vài người thậm chí còn âm thầm cảm mến sự giản dị và tử tế của anh.

Tuy nhiên, không phải ai cũng dễ dàng chấp nhận sự thay đổi này.

Một đêm, khi Trần Kỳ đang lặng lẽ thưởng thức trà trong khu vườn, Lý Dịch Hiên xuất hiện.

Anh ta đứng từ xa, quan sát Trần Kỳ trong im lặng.

“Ngươi không giống những gì ta nghĩ,” Lý Dịch Hiên nói, giọng điềm đạm nhưng mang theo chút nghi hoặc.

Trần Kỳ quay đầu lại, hơi ngạc nhiên khi thấy Vương gia.

“Ý ngài là gì?”

“Ta nghĩ ngươi sẽ tìm cách lấy lòng ta hoặc gây rối để đòi sự chú ý.

Nhưng ngươi lại chọn cách im lặng, sống như một kẻ ngoài cuộc,” Lý Dịch Hiên bước lại gần hơn, ánh mắt không giấu nổi sự tò mò.

“Ngươi thực sự muốn gì?”

Trần Kỳ nhún vai, thản nhiên đáp: “Ta chẳng muốn gì cả.

Nếu ngài có thể để ta sống yên ổn ở đây, không ai làm phiền ai, thế là đủ rồi.”

Câu trả lời của anh khiến Lý Dịch Hiên càng thêm bối rối.

Từ trước đến nay, bất kỳ ai bước vào phủ Vương gia đều có mục đích – quyền lực, tiền bạc, hoặc danh tiếng.

Nhưng người trước mặt anh lại không hề giống vậy.

“Ngươi rất kỳ lạ,” Lý Dịch Hiên nói nhỏ, đôi mắt sắc bén như đang cố xuyên thấu tâm trí Trần Kỳ.

Trần Kỳ mỉm cười.

“Vì ta không thuộc về thế giới này.”

Câu nói nửa đùa nửa thật khiến Lý Dịch Hiên khựng lại.

Anh không nói gì thêm, chỉ gật đầu rồi quay người rời đi.

Tuy nhiên, từ đêm đó, ánh mắt Lý Dịch Hiên dành cho Trần Kỳ đã không còn hoàn toàn lạnh lẽo nữa.

Trong lòng anh bắt đầu dấy lên một cảm giác kỳ lạ, một sự tò mò mà anh chưa từng dành cho bất kỳ ai khác.
 
Lệ Lưu Ly
Hồi 3. Tình cảm nảy nở


Thông báo: truyện không liên quan đến lịch sử và không lấy nhân vật lịch sử nào cho vô trong truyện

Từ sau buổi trò chuyện trong khu vườn, không khí giữa Trần Kỳ và Lý Dịch Hiên đã thay đổi.

Tuy Vương gia vẫn giữ vẻ lạnh lùng, nhưng những ánh mắt vô thức dõi theo Trần Kỳ ngày càng trở nên rõ ràng.

Trong khi đó, Trần Kỳ vẫn giữ thái độ thoải mái và thản nhiên, nhưng anh cũng không thể phủ nhận rằng mình ngày càng để ý đến sự hiện diện của Lý Dịch Hiên.

Một buổi sáng đầu thu, khi lá vàng bắt đầu rơi rụng trong khu vườn, Trần Kỳ ngồi bên hồ sen chăm chú đọc sách.

Đó là một quyển sách cũ anh mượn được từ thư phòng – cách duy nhất giúp anh giết thời gian trong những ngày nhàn rỗi.

Lý Dịch Hiên bất ngờ xuất hiện, bước chậm rãi đến gần anh.

Không báo trước, anh ta ngồi xuống chiếc ghế đá đối diện, ánh mắt lướt qua quyển sách trong tay Trần Kỳ.

“Ngươi đọc được loại chữ cổ này sao?”

Lý Dịch Hiên hỏi, giọng có phần ngạc nhiên.

Trần Kỳ ngẩng đầu lên, nở một nụ cười nhẹ.

“Tôi học được từ khi còn...

ở nơi khác.

Không có gì đặc biệt.”

“Nơi khác?”

Lý Dịch Hiên nhướn mày, như muốn đào sâu vào lời nói mơ hồ đó.

Nhưng rồi anh không hỏi thêm, chỉ nhìn chăm chú vào khuôn mặt bình thản của Trần Kỳ.

“Vương gia, ngài nhìn tôi như vậy là có ý gì?”

Trần Kỳ buông quyển sách xuống, cười trêu chọc.

“Ngươi quả thật khác với những gì ta từng biết,” Lý Dịch Hiên trả lời, giọng điềm tĩnh nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ẩn chứa một điều gì đó khó diễn tả.

“Ngươi không cố làm thân với ta, cũng không sợ ta.

Ngươi rốt cuộc là người thế nào?”

Trần Kỳ không trả lời ngay.

Anh chỉ cười nhẹ, đưa tay chạm vào mặt hồ, khiến nước khẽ gợn sóng.

Sau một lúc, anh đáp:

“Có lẽ tôi cũng đang cố tìm câu trả lời cho chính mình.”

Dù cuộc trò chuyện không kéo dài, nhưng từ hôm đó, Lý Dịch Hiên bắt đầu dành nhiều thời gian ở gần Trần Kỳ hơn.

Anh ta thường xuất hiện bất ngờ trong những lúc Trần Kỳ đang làm việc hoặc thư giãn.

Ban đầu, Trần Kỳ cảm thấy bối rối, nhưng dần dần, anh bắt đầu quen với sự hiện diện của Vương gia.

Một ngày nọ, trong một chuyến đi săn do triều đình tổ chức, Trần Kỳ được yêu cầu đi cùng.

Anh vốn không hứng thú với những sự kiện như vậy, nhưng vì không thể từ chối, anh miễn cưỡng lên đường cùng đoàn.

Khi cả đoàn dừng chân tại một cánh rừng thưa, Trần Kỳ cảm thấy mệt mỏi nên lặng lẽ tách ra để tìm một nơi yên tĩnh nghỉ ngơi.

Tuy nhiên, anh không ngờ rằng mình lại gặp phải nguy hiểm.

Một con sói hoang bất ngờ xuất hiện, lao thẳng về phía anh.

Trong khoảnh khắc hoảng loạn, Trần Kỳ chỉ biết lùi lại, nhưng chân anh vướng vào rễ cây và ngã xuống đất.

Đúng lúc đó, một tiếng động lớn vang lên.

Một mũi tên sắc bén lao thẳng vào con sói, khiến nó gục xuống ngay trước mặt anh.

“Ngươi điên rồi sao?

Sao lại rời khỏi đoàn một mình?”

Giọng nói quen thuộc vang lên.

Trần Kỳ ngẩng đầu, nhìn thấy Lý Dịch Hiên đang cưỡi ngựa, ánh mắt giận dữ nhưng tràn đầy lo lắng.

Anh ta nhanh chóng xuống ngựa, tiến lại gần Trần Kỳ, kéo anh đứng dậy và kiểm tra khắp người xem anh có bị thương không.

“Ta... chỉ muốn tìm chỗ yên tĩnh,” Trần Kỳ lắp bắp, cảm giác vừa sợ hãi vừa xấu hổ.

“Ngươi không biết tự bảo vệ mình sao?

Nếu ta không đến kịp, ngươi sẽ thế nào?”

Lý Dịch Hiên quát lớn, nhưng giọng nói của anh ta lại mang theo sự run rẩy không rõ ràng.

Trần Kỳ im lặng.

Đây là lần đầu tiên anh thấy Lý Dịch Hiên mất bình tĩnh như vậy.

Và cũng là lần đầu tiên anh cảm nhận được sự quan tâm thật sự từ người đàn ông này.

Khi cả hai trở về đoàn, không ai nói thêm lời nào.

Nhưng từ ánh mắt mà Lý Dịch Hiên dành cho Trần Kỳ, anh biết rằng mối quan hệ giữa họ đã có một sự thay đổi không nhỏ.

Đêm hôm đó, trong doanh trại, Trần Kỳ ngồi bên đống lửa, nhìn ánh lửa bập bùng mà đầu óc mơ màng.

Anh không ngừng nhớ lại khoảnh khắc Lý Dịch Hiên lao đến cứu mình.

Trong lòng anh bắt đầu có những cảm xúc khó diễn tả – vừa ấm áp, vừa lo sợ.

Ở góc xa, Lý Dịch Hiên đứng nhìn anh từ xa.

Trong ánh sáng mờ nhạt của đống lửa, đôi mắt của Vương gia dịu dàng hơn bao giờ hết.

Anh không hiểu tại sao mình lại để tâm đến một người như Trần Kỳ – một người không quyền thế, không xuất thân danh giá, và thậm chí có quá nhiều điểm kỳ lạ.

Nhưng càng nhìn, Lý Dịch Hiên càng nhận ra rằng Trần Kỳ đã chiếm một vị trí đặc biệt trong lòng mình.

Một cảm giác mà anh chưa từng trải qua – một sự xao động mà anh không thể kiểm soát.

Đêm đó, trong im lặng, cả hai người đều bắt đầu đối diện với những cảm xúc đang nảy nở trong trái tim mình, dù cả hai vẫn chưa dám thừa nhận.
 
Lệ Lưu Ly
Hồi 4. cảm xúc khó hiểu


Sau chuyến đi săn, Lý Dịch Hiên trở nên khác lạ.

Anh ta ít bày tỏ sự lạnh lùng thường thấy, thay vào đó là ánh mắt dịu dàng hơn khi nhìn Trần Kỳ.

Tuy nhiên, những cảm xúc này lại được giấu kín đằng sau vẻ ngoài uy nghiêm, khiến Trần Kỳ khó lòng đoán được anh ta đang nghĩ gì.

Trần Kỳ cũng không khá hơn.

Anh bắt đầu để ý đến Lý Dịch Hiên nhiều hơn, không chỉ vì anh ta là Vương gia, mà bởi những khoảnh khắc dịu dàng thoáng qua, những hành động tưởng chừng vô tình nhưng lại ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc.

Một buổi chiều yên ả, Trần Kỳ đang ngồi bên hồ sen trong khu vườn quen thuộc.

Gió nhẹ lướt qua, mang theo hương thơm của lá sen và hoa cỏ.

Anh mải mê suy nghĩ đến mức không nhận ra Lý Dịch Hiên đã đến từ lúc nào.

“Ngươi nghĩ gì mà chăm chú như vậy?”

Giọng nói trầm thấp vang lên.

Trần Kỳ giật mình, ngẩng đầu nhìn Lý Dịch Hiên.

Anh ta đang đứng đó, khoanh tay trước ngực, vẻ mặt khó đoán.

“Tôi chỉ nghĩ... thế giới này thật lạ lùng,” Trần Kỳ đáp, nở một nụ cười nhẹ.

“Ngươi luôn nói những điều kỳ quái.

Thế giới này có gì lạ lùng chứ?”

Lý Dịch Hiên bước lại gần, ngồi xuống cạnh anh.

“Với tôi, mọi thứ ở đây đều không thuộc về mình.

Tôi giống như một kẻ ngoài cuộc, bị đẩy vào một vở kịch mà mình không hiểu rõ.”

Lời nói của Trần Kỳ khiến Lý Dịch Hiên khựng lại.

Anh im lặng nhìn người trước mặt, cảm nhận được sự cô đơn ẩn sâu trong đôi mắt ấy.

“Vậy ngươi muốn làm gì?

Nếu không thuộc về nơi này, ngươi sẽ đi đâu?”

Lý Dịch Hiên hỏi, giọng trầm ấm hơn thường lệ.

Trần Kỳ lắc đầu.

“Tôi cũng không biết.

Có lẽ... tôi chỉ muốn tìm một chỗ để sống bình yên, không bị ai làm phiền.”

“Phủ của ta không đủ yên bình sao?”

Lý Dịch Hiên cười nhạt, nhưng ánh mắt lại lóe lên một tia không xác định.

“Tôi không nói vậy.

Nhưng với danh phận ‘phu nhân’ mà tôi không hề mong muốn, làm sao tôi có thể thực sự thấy thoải mái?”

Câu trả lời thẳng thắn của Trần Kỳ khiến bầu không khí trở nên trầm lắng.

Lý Dịch Hiên khẽ thở dài, rồi bất ngờ nói:

“Ngươi có biết rằng, từ ngày ngươi bước vào phủ, mọi thứ đã thay đổi không?”

Trần Kỳ quay lại nhìn anh, ánh mắt ngạc nhiên.

“Ý ngài là gì?”

“Ta không rõ.

Nhưng có lẽ... ngươi là người duy nhất trong đời ta không cố lấy lòng ta, cũng không sợ ta.

Ngươi dám nói những điều mà người khác không bao giờ dám nói,” Lý Dịch Hiên dừng lại một chút, ánh mắt trở nên dịu dàng hơn.

“Và đó là lý do ta cảm thấy... thú vị khi ở gần ngươi.”

Lời nói bất ngờ của Lý Dịch Hiên khiến Trần Kỳ bối rối.

Anh không biết phải đáp lại thế nào.

Trong lòng anh, một cảm giác ấm áp len lỏi, nhưng đồng thời, anh cũng cảm thấy sợ hãi.

“Ngài đang đùa tôi sao?”

Trần Kỳ cố cười để che đi sự bối rối.

“Ngươi nghĩ ta là người thích đùa?”

Lý Dịch Hiên nhướn mày, vẻ mặt nghiêm túc.

Trần Kỳ im lặng.

Lần đầu tiên, anh cảm thấy mình không thể đối diện với ánh mắt sâu thẳm của người đàn ông trước mặt.

Từ hôm đó, mối quan hệ giữa cả hai càng trở nên phức tạp.

Lý Dịch Hiên thường xuyên xuất hiện bên cạnh Trần Kỳ, không còn giữ khoảng cách như trước.

Anh ta vẫn không nói rõ cảm xúc của mình, nhưng những hành động nhỏ như đưa Trần Kỳ đi dạo, lắng nghe những câu chuyện lạ lùng của anh, hoặc đơn giản chỉ im lặng ngồi cùng anh trong khu vườn đã nói lên tất cả.

Trần Kỳ nhận ra rằng, dù muốn hay không, anh đã bắt đầu mở lòng với Vương gia.

Một ngày nọ, khi trời mưa phùn, Trần Kỳ đứng trong gian nhà nhỏ nhìn mưa rơi.

Anh thích cảm giác yên bình của những giọt mưa, nhưng hôm nay tâm trạng lại hỗn loạn.

Đột nhiên, Lý Dịch Hiên xuất hiện, mang theo một chiếc ô giấy dầu.

Anh ta bước vào, hơi ướt vì mưa.

“Sao ngươi đứng đây một mình?”

Lý Dịch Hiên hỏi, giọng nhẹ nhàng.

“Chỉ là tôi thích ngắm mưa,” Trần Kỳ đáp, cố gắng giữ giọng bình thường.

“Ngắm mưa có gì thú vị?”

Lý Dịch Hiên đứng cạnh anh, ánh mắt cũng hướng ra ngoài.

“Với tôi, mưa là lúc con người có thể sống chậm lại, nghĩ về những gì mình thực sự muốn,” Trần Kỳ nói, rồi quay sang nhìn Lý Dịch Hiên.

“Ngài thì sao?

Ngài có bao giờ sống chậm lại chưa?”

Câu hỏi bất ngờ khiến Lý Dịch Hiên im lặng một lúc lâu.

Cuối cùng, anh khẽ đáp:

“Có lẽ đây là lần đầu tiên ta làm điều đó, khi ở cạnh ngươi.”

Trần Kỳ ngẩn người.

Anh nhìn sâu vào ánh mắt của Vương gia và nhận ra rằng, có những cảm xúc không cần nói ra cũng đã quá rõ ràng.

Lúc này, anh bắt đầu hiểu rằng, mối quan hệ giữa họ không còn là một cuộc hôn nhân miễn cưỡng.

Đó là sự khởi đầu của một thứ tình cảm mà cả hai đều không thể kiểm soát.
 
Lệ Lưu Ly
Hồi 5. Ngọn lửa trong tim


Những ngày tiếp theo, mối quan hệ giữa Trần Kỳ và Lý Dịch Hiên dường như đã bước sang một ngưỡng mới.

Dù không ai nói ra, nhưng những cử chỉ, ánh mắt và sự quan tâm ngày càng rõ ràng hơn.

Trần Kỳ bắt đầu cảm thấy rằng Vương gia không còn là người đàn ông lạnh lùng, xa cách như trước đây, mà là một người đàn ông ấm áp, biết quan tâm, nhưng lại giấu kín cảm xúc đằng sau lớp vỏ bọc cứng rắn.

Hôm đó, Trần Kỳ đang ở thư phòng.

Anh đã quen thuộc với những cuốn sách cổ và bắt đầu tìm thấy niềm vui khi đọc chúng.

Trong lúc đang lật giở một quyển sách về lịch sử triều đại, một gia nhân bước vào, báo rằng Vương gia muốn gặp anh tại đại sảnh.

Trần Kỳ hơi ngạc nhiên, nhưng anh không suy nghĩ nhiều mà nhanh chóng đi đến nơi hẹn.

Khi bước vào đại sảnh, anh thấy Lý Dịch Hiên đang đứng cạnh một bàn đầy những cuộn vải lụa màu sắc rực rỡ.

“Ngươi đến rồi,” Lý Dịch Hiên ngẩng đầu nhìn anh, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhẹ.

“Ngài gọi tôi đến là để xem... vải lụa sao?”

Trần Kỳ hỏi, vẻ mặt khó hiểu.

“Phải.

Ta nghĩ đã đến lúc chuẩn bị một số y phục mới cho ngươi,” Lý Dịch Hiên nói một cách tự nhiên.

Trần Kỳ cau mày.

“Những bộ y phục hiện tại của tôi không đủ tốt sao?

Ngài không cần phải bận tâm đến chuyện này.”

“Không phải vấn đề tốt hay không.

Ta chỉ nghĩ... nếu đã là phu nhân của ta, ngươi nên có những thứ xứng đáng với danh phận này.”

Lời nói của Lý Dịch Hiên khiến Trần Kỳ bối rối.

Anh nhìn thẳng vào đôi mắt sắc bén của Vương gia, cố gắng tìm hiểu ý nghĩa thật sự đằng sau câu nói đó.

“Ngài thật sự coi tôi là phu nhân của mình sao?”

Trần Kỳ hỏi, giọng đầy nghi hoặc.

“Ngươi nghĩ sao?”

Lý Dịch Hiên bước lại gần anh, ánh mắt không rời khỏi khuôn mặt của anh.

“Ngay từ đầu, ta không mong muốn cuộc hôn nhân này.

Nhưng bây giờ, mọi thứ đã thay đổi.”

Câu trả lời thẳng thắn của Lý Dịch Hiên khiến trái tim Trần Kỳ đập nhanh hơn.

Anh cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của Vương gia, nhưng đồng thời, anh cũng không biết phải đối diện với điều này như thế nào.

“Ngài...

đang nói nghiêm túc?”

Trần Kỳ hỏi lại, giọng thấp hẳn đi.

“Ngươi nghĩ ta là loại người hay đùa sao?”

Lý Dịch Hiên cười nhạt.

Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào vai Trần Kỳ.

“Ta biết ngươi khác biệt, không giống bất kỳ ai ta từng gặp.

Chính điều đó khiến ta không thể ngừng nghĩ về ngươi.”

Buổi tối hôm đó, Trần Kỳ ngồi một mình trong khu vườn.

Anh cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ trong đầu.

Những lời nói của Lý Dịch Hiên cứ văng vẳng trong tâm trí anh, khiến anh không thể tập trung vào bất cứ điều gì.

Anh thở dài, nhìn lên bầu trời đầy sao.

Trước đây, anh chỉ muốn sống yên ổn, không bị ràng buộc bởi bất kỳ mối quan hệ nào.

Nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng trái tim mình đang dao động.

“Ngươi lại trốn ở đây sao?”

Giọng nói quen thuộc vang lên, kéo Trần Kỳ ra khỏi dòng suy nghĩ.

Anh quay lại, thấy Lý Dịch Hiên đang bước tới, tay cầm một chiếc áo choàng mỏng.

“Trời lạnh, ngươi không biết tự chăm sóc bản thân sao?”

Lý Dịch Hiên trách nhẹ, đặt chiếc áo choàng lên vai Trần Kỳ.

“Tôi chỉ muốn yên tĩnh một chút,” Trần Kỳ đáp, giọng nhỏ nhẹ.

“Ngươi luôn thích một mình.

Nhưng có bao giờ ngươi nghĩ, một mình không phải lúc nào cũng là giải pháp tốt nhất?”

Trần Kỳ im lặng.

Anh không biết phải trả lời thế nào.

Lý Dịch Hiên ngồi xuống cạnh anh, ánh mắt nhìn thẳng vào bầu trời.

“Ta cũng từng nghĩ rằng ta không cần ai bên cạnh.

Nhưng rồi ngươi xuất hiện, và ta bắt đầu hiểu rằng, đôi khi sự yên tĩnh không phải là điều ta thật sự mong muốn.”

“Ngài đang nói rằng... ngài cần tôi sao?”

Trần Kỳ quay sang, ánh mắt đầy ngạc nhiên.

Lý Dịch Hiên không trả lời ngay.

Anh nhìn sâu vào mắt Trần Kỳ, rồi nhẹ nhàng nói: “Không chỉ cần.

Ta muốn ngươi.”

Câu nói ấy như một ngọn lửa bùng lên trong lòng Trần Kỳ.

Anh cảm thấy tim mình đập loạn nhịp, nhưng anh vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh.

“Ngài biết rằng tôi không thuộc về nơi này, đúng không?”

Trần Kỳ hỏi, giọng nhẹ nhàng nhưng mang theo sự bất an.

“Ta không quan tâm ngươi đến từ đâu, hay ngươi là ai.

Điều duy nhất ta quan tâm là ngươi đang ở đây, ngay bên cạnh ta,” Lý Dịch Hiên nói, giọng kiên định.

Trần Kỳ nhìn sâu vào đôi mắt của Vương gia, cảm nhận được sự chân thành mà anh chưa từng nghĩ sẽ nhận được.

Trong khoảnh khắc ấy, mọi rào cản trong lòng anh dường như sụp đổ.

“Có lẽ... tôi cũng không còn lý do để trốn tránh nữa,” Trần Kỳ thì thầm, nở một nụ cười nhẹ.

Dưới ánh trăng mờ ảo, hai người ngồi cạnh nhau, không cần nói thêm lời nào.

Trong lòng họ, một ngọn lửa đã thực sự được thắp sáng, xua tan mọi giá lạnh của quá khứ.
 
Lệ Lưu Ly
Hồi 6. Sóng gió ẩn hiện


Sau đêm trăng sáng, mối quan hệ giữa Trần Kỳ và Lý Dịch Hiên trở nên rõ ràng hơn.

Dù không ai nói thẳng, nhưng từ ánh mắt và những cử chỉ hằng ngày, cả hai đều ngầm hiểu rằng một thứ gì đó đã thay đổi – không còn là sự miễn cưỡng trong hôn nhân, mà là sự quan tâm thật lòng.

Thế nhưng, sự yên bình này không kéo dài lâu.

Một ngày nọ, khi Trần Kỳ đang cùng nhóm gia nhân sắp xếp lại thư phòng, một gia nhân hớt hải chạy vào, trên tay cầm một phong thư đóng dấu triều đình.

“Vương phi, thư từ cung gửi đến,” người gia nhân nói, cúi đầu kính cẩn.

Trần Kỳ nhíu mày.

Anh nhận lấy phong thư, nhưng thay vì mở ra, anh chỉ đặt nó lên bàn và nói: “Để đó, lát nữa Vương gia sẽ đọc.”

Người gia nhân hơi do dự, nhưng cuối cùng vẫn lui ra.

Trần Kỳ không phải kẻ tò mò, nhưng phong thư với dấu triện lớn ấy làm anh không khỏi cảm thấy bất an.

Anh biết rõ rằng sự yên bình ở vương phủ chỉ là bề nổi, và triều đình luôn là nơi đầy toan tính.

Đến tối, khi Lý Dịch Hiên trở về phủ, Trần Kỳ đưa phong thư cho anh.

Vương gia mở nó ra, lướt qua nội dung, ánh mắt dần trở nên trầm trọng.

“Có chuyện gì sao?”

Trần Kỳ hỏi, cảm nhận được sự khác thường từ biểu cảm của anh ta.

“Hoàng thượng muốn ta tham gia vào một sứ mệnh đặc biệt,” Lý Dịch Hiên trả lời, giọng điềm tĩnh nhưng mang theo chút nặng nề.

“Sứ mệnh gì?”

“Một chuyến viễn chinh,” Lý Dịch Hiên đáp ngắn gọn.

“Một số vùng biên giới xảy ra biến loạn, và ta được lệnh dẫn quân đi dẹp loạn.”

Trần Kỳ im lặng.

Dù anh không hiểu rõ bối cảnh chính trị ở thời đại này, nhưng anh biết rằng việc dẫn quân ra trận không bao giờ là chuyện đơn giản.

Nó không chỉ là nguy hiểm mà còn mang theo rất nhiều toan tính quyền lực.

“Ngài sẽ đi sao?”

Trần Kỳ hỏi, giọng hơi run.

“Ta không có sự lựa chọn.”

Lý Dịch Hiên nhìn thẳng vào mắt anh.

“Đây là lệnh từ Hoàng thượng.”

Ba ngày sau, vương phủ rộn ràng chuẩn bị cho chuyến đi của Lý Dịch Hiên.

Trần Kỳ vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng anh là một mớ cảm xúc hỗn loạn.

Buổi tối trước ngày khởi hành, Lý Dịch Hiên tìm đến khu vườn nơi cả hai thường ngồi trò chuyện.

Trần Kỳ đã ở đó, ánh mắt xa xăm nhìn về phía hồ sen.

“Ngươi vẫn luôn thích nơi này,” Lý Dịch Hiên cất tiếng, bước lại gần.

“Bởi vì đây là nơi duy nhất tôi cảm thấy yên bình,” Trần Kỳ đáp, giọng nhẹ nhàng.

“Nhưng giờ, tôi không biết sự yên bình này sẽ kéo dài được bao lâu.”

“Ta sẽ trở về, Trần Kỳ,” Lý Dịch Hiên nói, ánh mắt kiên định.

“Ngươi không cần phải lo lắng.”

“Ngài có thể hứa như vậy sao?

Trận chiến chưa bao giờ là nơi dễ dàng,” Trần Kỳ quay sang nhìn anh, ánh mắt đầy lo lắng.

Lý Dịch Hiên bước lại gần hơn, đặt tay lên vai Trần Kỳ.

“Ngươi phải tin ta.

Ta không thể bỏ lại ngươi ở đây một mình.

Ngươi... là người quan trọng nhất của ta.”

Những lời nói ấy khiến trái tim Trần Kỳ thắt lại.

Anh không ngờ rằng Lý Dịch Hiên sẽ thẳng thắn bày tỏ như vậy, nhất là khi ngày chia xa đã gần kề.

“Ngài hứa với tôi, phải trở về an toàn,” Trần Kỳ nói, giọng nghiêm túc.

“Ta hứa,” Lý Dịch Hiên đáp, đôi mắt ánh lên sự quyết tâm.

Sáng sớm hôm sau, Lý Dịch Hiên dẫn đầu đoàn quân rời khỏi phủ.

Trần Kỳ đứng trong sân, nhìn bóng lưng của anh ngày càng xa.

Dù trái tim anh tràn ngập lo lắng, nhưng anh vẫn cố gắng không để lộ ra ngoài.

Những ngày không có Lý Dịch Hiên, phủ Vương gia dường như trống trải hơn bao giờ hết.

Trần Kỳ vẫn tiếp tục cuộc sống hằng ngày, nhưng trong lòng anh luôn thấp thỏm không yên.

Mỗi lần nhận được tin tức từ chiến trường, anh lại lo sợ.

Những trận chiến kéo dài khiến anh nhận ra rằng, dù trước đây anh luôn nghĩ mình có thể sống một mình, nhưng giờ đây, Lý Dịch Hiên đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc đời anh.

Thời gian trôi qua, mùa đông lạnh giá dần đến.

Một đêm nọ, khi đang ngồi đọc sách, Trần Kỳ nhận được một tin tức quan trọng từ chiến trường.

Người đưa tin nói rằng trận chiến cuối cùng đã kết thúc, nhưng...

“Vương gia đã mất tích trong trận chiến cuối cùng,” người gia nhân run rẩy nói.

Tin tức như sét đánh ngang tai.

Trần Kỳ đứng sững, cuốn sách trên tay rơi xuống đất.

Anh không tin vào những gì mình vừa nghe.

“Mất tích?”

Trần Kỳ hỏi lại, giọng lạc đi.

“Ngươi nói rõ hơn đi!”

“Đội quân đã chiến thắng, nhưng trong lúc truy đuổi tàn quân, Vương gia bị phục kích.

Đến giờ vẫn chưa tìm thấy ngài ấy...”

Trái tim Trần Kỳ như bị bóp nghẹt.

Anh không thể tin rằng người đàn ông đã hứa sẽ trở về giờ đây lại lâm vào tình cảnh này.

Trong màn đêm lạnh giá, Trần Kỳ đứng lặng bên cửa sổ, đôi mắt nhìn xa xăm.

Dù là ai hay điều gì gây nên chuyện này, anh cũng quyết không buông tay.

Nếu Lý Dịch Hiên thực sự gặp nguy hiểm, anh sẽ làm mọi cách để đưa anh ta trở về.

Một ngọn lửa mới bùng lên trong lòng Trần Kỳ – ngọn lửa của tình yêu và quyết tâm, thắp sáng giữa mùa đông lạnh lẽo.
 
Back
Top Bottom