Cập nhật mới

Khác lck-tuyển tập những điều kinh dị nhưng không kinh dị

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405625035-256-k465940.jpg

Lck-Tuyển Tập Những Điều Kinh Dị Nhưng Không Kinh Dị
Tác giả: Grepruchannn
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

chao xìnnn, truyện mới hố mới kk
như tên truyện, tuyển tập truyện kinh dị nhưng không kinh dị=))) không có nhân vật chính, những chap mình nghĩ hơi kinh thì sẽ cảnh báo!
cảnh báo
truyện phục vụ mục đích giải trí
có ship otp
có yếu tố máu me
những sự kiện không có thật
truyện vẫn còn thiếu sót, sai chính tả, sạn,...nếu bạn không thích có thể đọc truyện khác hoặc góp ý cho tác giả ạ, mong các bạn vui vẻ!

----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Onerxkeria
Ruras
Choran
Sẽ cập nhật thêm nếu có xuất hiện otp khác.



ruler​
 
Lck-Tuyển Tập Những Điều Kinh Dị Nhưng Không Kinh Dị
Cún bé và Hổ


Cảnh báo có yếu tố kinh dị thiệc!

.

.

.

.

.

Màn đêm như cai trị cả bầu trời, không khí đặc quánh lại mang theo hơi lạnh không ngừng lan ra, gió thổi như tiếng gào thét trong đêm, xuyên qua cả làn sương dày đặc.

trong màu đen tối, ánh trăng cũng bị nhúng chàm, ánh sáng yếu ớt lập lờn qua hàng mây rợn người.

trái ngược với tất cả,

trong cái đêm đen đó, tiếng chạy hớt hải như cắt qua hàng hàng lớp lớp khí đặc quánh, từng tiếng vang lên, da thịt va vào nền đất càng thêm rõ ràng hơn bao giờ

" cứu...CỨU VỚI..."

"HAHAAAAHA"

"..."

cùng với tiếng chạy đó, phía sau cứ không ngừng vang lên hàng ngàn giọng nói, tiếng la hét và gào đến như một con thú đang săn mồi, pha trộn cả buồn giận vui sướng

xuyên qua hành lang dày, mọi thứ cứ như pha trộn với nhau, trở thành nổi sợ hãi đến run cả người, bóng người con trai đó cứ lấp ló, vụt như một cơn gió càng trở nên nổi bật hơn bao giờ, nhưng sớm muộn cũng như ánh trăng kia, bị nuốt trọn trong bóng tối

chuyện gì đã xảy ra thế?

quay trở về khoảng chiều, khi vòng sáng hoàng hôn dần lóe dạng, Ryu Minseok ngập ngừng ngồi trên xe để đến một nơi

khoảng mấy ngày trước cậu đã bắt đầu cảm thấy bản thân cứ như hút hết thẩy xui rủi ô uế trên đời, thế nên cậu đã nghe theo lời giới thiệu của bạn mình đến chổ một thầy trừ tà....trừ tà ở Hàn quốc, cậu đã xem rất nhiều trên phim nhưng đó là lần đầu Minseok trực tiếp trải nghiệm

đặt chân xuống, y lập tức rợn người, luồng không khí lạnh thấu xương ngay tấp lự bao quanh, làm cậu nhớ lại trên đường đến đây, suốt quá trình, thời tiết cứ càng ngày càng xấu đi mặc cho chẳng có lấy giọt mưa nào, và hơn hết, lòng y cứ sôi sục, không phải là háo hức, nó đến từ sự ngập ngừng không muốn tiếp tục- chẳng hiểu sao cậu đã đi với tâm thế nhất định phải xuất phát, nhưng lại xuất hiện cảm giác đó, và ngày một tệ hơn khi vai và chân cậu bắt đầu nặng hơn, như đang chịu một xiềng xích vô hình nào đó.

thoáng chốc cậu vô thức giật mình, bản thân đã vô thức đi đến nơi nào đó, theo như cậu thấy, nơi này dường như biệt lập khỏi ánh sáng mặt trời, càng đi mọi thứ càng đặc quánh, luồng áp bức và nặng triểu từ cả cơ thể như thêm nặng nề, Minseok phải áp tay vào má mình để lấy lại sự tỉnh táo đang dần mất đi

" ai cho mày đi..?"

không biết từ đâu, một hơi thở rợn người sượt qua tai y, trong làn hơi đó, xuất hiện một giọng nói khàn đặc của một người đàn ông, đoán chừng là một cậu thanh niên khoảng độ tuổi y

ngay lập tức, Ryu Minseok nhìn quanh, đảo mắt tìm kiếm chủ nhân của lời nói kia

bầu trời đỏ rực, hàng cây xung quanh cứ rì rào, rít lên từng đợt như tiếng thú kêu ư ử, nhưng lạ thay, mặc cho cậu cố gắng, sự thật là chẳng có một người nào khác ngoài cậu ở đây cả

hoặc có thể là đó còn chẳng phải con người

" chắc là mình nghe nhầm thôi"

em tự nhủ, đúng là sợ quá nên nghĩ nhiều, bản thân tự dọa mình rồi

đạp lên đống lá khô dưới đất, y một lần nữa giật người khi từ bao giờ, y đã dừng chân trước một ngôi nhà cổ, rong rêu phủ đầy trên tường, đặc biệt hơn là những cây deo leo quấn chặt vào một hòn đá trước nhà

"....?"

em tiến đến, khẽ đưa tay chạm vào, nhưng chưa kịp như ý, một tiếng quát tháo nhanh chóng cắt ngang

" CẬU KIA!?"

em ngay tấp lự xoay người, trước mắt là một cụ già, bà ấy trông khá đáng sợ, cả người gầy gò, làn da nhăn nhúm lại và đôi hốc mắt sâu kia

" dạ..?"

bà ấy nhìn cậu từ trên xuống dưới, như cảm nhận thấy gì đó mà đơ người một lúc, rồi chẳng nói năng gì tiếp mà lao đến kéo cậu vào bên trong nhà

quái lạ, rõ ràng là một cụ già tầm khoảng 70 tuổi, nhưng bà ta đi lại rất nhanh, và lực tay như một người đàn ông vạm vỡ, tay em như bị khóa chặt, đau đến nhăn cả mặt, song song đó, có một thứ làm cậu sợ hơn, cụ bà trước mặt, chổ tay đang siết chặt em kia, lạnh như nước đá, chẳng có lấy hơi ấm mà một người bình thường có được, tuy thế, em cũng không nghĩ lâu, mà lòng như pháo giấy, nếu thật sự có người theo em ám quẩy, thì cụ bà này chắc là thật sự sở hữu năng lực mới phản ứng như vậy, thế thật chẳng phải em sẽ nhanh chóng thoát khỏi vận xui đeo bám đó mà trở lại thành người thường hay sao?

xa xa, bầu trời dần tắm ngúm, ánh sáng hoàng hôn như băng tan, chỉ còn lại dư ảnh đỏ hồng phía chân trời

bà cụ ngồi trước mặt, chẳng cần em nói năng hay giải thích lý do tìm đến, mà khẽ đặt tay lên đầu em, mất một lúc mới rời khỏi, cụ bà đó chẳng giới thiệu gì, cứ làm mấy hành động khó hiểu mãi, sự phấn khích khi nãy cũng dần lụi tàn, thay bằng sự mất kiên nhẫn khó hiểu

" cậu... nếu muốn thoát khỏi, lòng phải tĩnh, giữ tâm vững vàng.."

giọng bà như chuông sớm, đánh thức em khỏi mớ suy nghĩ khó hiểu kia, nếu không nhầm, không lẽ em đang bị phá để không thể tiếp tục?

Nhất định em sẽ không dễ dàng bị ''thôi miên'' đâu

"vâng.."

bà ta đứng dậy, bỏ đi đâu đó, khoảng lặng lại bao trùm lấy cơ thể nhỏ bé, em nhìn ngắm mấy bức tranh được treo trước mặt, bỗng tâm trí lại xuất hiện hình ảnh tảng đá bị dây leo quấn chặt kia, nó như mị lực mà chiếm chọn tâm của em, lòng tò mò lại hiện lên làm tay chân em ngứa ngấy không ngừng, nhưng lời nói của cụ lại một lần nữa trấn tĩnh đống ngổn ngang trong đầu

" mày tin bà già đó à?"

lần nữa, giọng nói lúc em đứng giữa hàng cây đó lại xuất hiện, âm vang như từ âm ti, nhưng cũng như gần sát bên tai, cơ thể em run lên từng đợt, môi khẽ mím chặt lại cố giữ tâm bình tĩnh

em không tin, bản thân đang trong nhà của pháp sư mà dễ dàng bị phá quẫy

" mày nghĩ con mụ già đó có ý tốt với mày?"

tiếng cười cứ vang vẳng, nhức nhối cả màng nhỉ, mồ hôi em đổ ra không ít, cơn nóng lạnh chạy dọc xương sống, và nhịp tim như bị bóp nghẹn lại.Thời gian như vô hạn, và xung quanh ảo giác bắt đầu, ngôi nhà nhanh chóng méo mó, bên cạnh tiếng cười in ỏi

em nghĩ em không xong rồi..

"cạch"

như trở lại từ địa ngục, em bàng hoàng liên tục hít thở, đưa tay lau lấy mồ hôi, mà khẽ nhìn

cụ già đó đã trở lại, trên tay cầm bát nước, từ từ ngồi xuống, chìa ra trước mặt

"nó đang quấy phá, lộng hành chẳng coi ai ra gì...

đây là bát canh nấu từ ngũ loại bùa do ta tu luyện, uống xong..."

em nhìn chằm chằm thứ nước đen xì đó, ánh đen chẳng có lấy chút ánh sáng, phảng phất bên cánh mũi một mùi hương đăng đắng, nhức đầu không thôi, em nhìn nó rồi lại nhìn bà cụ,khẽ nuốt nước bọt mà do dự

"uống xong...sẽ thoát khỏi nó.."

bà ta, đẩy bát canh đó tới tay em, mà ép buột, bản thân em cũng nghĩ, nếu chỉ cần uống, mọi thứ sẽ bình thường trở lại, chẳng phải là ý tốt sao?

Thế nên nhất định phải uống nó

"MẸ CON MỤ GIÀ...!"

chẳng còn là giọng trầm khàn, tiếng hét vang lên như xé rách da thịt, gió từ đâu tới thổi mạnh vào nhà, làm cánh cửa va vào tường cái gầm, từ bên ngoài, một luồng khí lạnh thấu xương xuất hiện, bát canh trên tay em cũng vì thế mà giao động như mặt hồ

" còn do dự, mau uống nó đi!"

bà cụ như phát điên, hét lên, giọng như ra lệnh, làm Minseok bắt đầu hoảng loạn, nhưng chưa kịp làm theo, ngay tức khắc, bát canh trên tay như bị hất văng, làn nước đen ngồm đó, tạt hết vào mặt bà ấy, bà ta không biết bị gì mà nằm quằn quại dưới đất, cả người co giật, máu từ miệng cứ ào ra, hốc mắt đen ngồm như không có tròng trắng, cả cơ thể bắt đầu phân hủy đi, trở thành một cái xác khô khốc, mùi hôi ập vào mũi, làm em không nhịn được mà phát ói

không thể nào..

chuyện gì đang xảy ra vậy....?

Ryu Minseok lập tức bỏ chạy, em thoát khỏi ngôi nhà, mà chạy dọc theo hành lang.

Ánh sáng từ trăng bị che khuất dưới những đám mây đen kịt, không một ánh sáng rọi xuống

đằng sau, tiếng hét, tiếng la, tiếng gọi, cả những giọng cười từ một đám người vang lên, như âm ti vọng đến, cơ thể em như mất kiểm soát, cứ chạy mãi, cảm giác như hành lang đang dần bị kéo dãn

cứu con với..

ông ơi, bà ơi...

"ai đó cũng được...làm ơn cứu con với"

gió cứ đập vào mặt, những tưởng như cắt da cắt thịt, nhưng bỗng chốc dịu đi, cả mấy âm thanh kia cũng từ lúc nào mà biến mất, mọi thứ như trở lại bình thường, cứ như chưa từng xảy ra

em dừng lại, bản thân một lần nữa bị một lực đè nén, chân dường như không thể nhấc lên

" tao đã bảo là đừng tin bà già đó mà?"

" con già đó chết lâu rồi.."

" đám âm binh đó, chủ mất rồi nên đi kiếm chủ mới hợp cạ với bọn nó.."

" coi như nãy giờ tao phạt mày.."

bên tai em cứ vang vẳng giọng nói của một cậu trai nào đó, cơn buồn nôn cũng dần được xoa dịu, em nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh, mà hít một hơi thật sâu.

Trên mặt vẫn nhem nhuốt hàng nước mắt, nhưng em chẳng quan tâm, ngập ngừng một lúc

thế là sao?

Vậy ra cái địa chỉ đó là giả, và bà cụ đó là do âm binh biến thành để dụ dỗ em?

Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra thế...nếu lúc đó em thật sự uống thứ nước đó....

nghĩ đến đây em khẽ nuốt khan, đầu óc quay cuồng

không lẽ thứ đang ám quẫy em là loại ám tốt à?

em nhìn thẳng, đưa tay áp vào lòng ngực

"vậy rốt cuộc, cậu là ai?"

chẳng có sự hồi đáp nào, không gian đen tối bao trùm một lần nữa, hơi lạnh thổi vào tai, khiến cả người em run lên

"là thứ gọi là ma quỷ mà con người hay nói.."

tiếng cười cũng cùng lúc vang lên, làm cây cối xung quanh một lần nữa rì rào

được rồi, da gà em đã nổi đầy người rồi, em chẳng biết phải làm gì tiếp theo cả, rốt cuộc thứ đang ám em là xui hay hên đây?

nhưng dù sao, cũng phải biết tên trước đã, dù là ma quỷ cũng phải có tên để gọi chứ?

" tên cậu là gì?"

".... mặt trăng, Moon Hyeonjoon, nhớ kỹ"

"...."

em khẽ ngước đầu lên nhìn mặt trăng trên bầu trời, khác với từ khi đến đây, nó tự lúc nào đã sáng trở lại, mây cũng không che đi nó nữa.

------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

-2073 chữ-

không biết có kinh dị thiệc không nữaa, có sai chính tả, tên tuyển thủ hãy nhắc mình, mình sẽ sửa liềnn!
 
Lck-Tuyển Tập Những Điều Kinh Dị Nhưng Không Kinh Dị
Cáo và cún béo


Truyền hạt nhài=)) huyền ảo

.

.

.

.

.

"Bạn có tin vào thứ gọi là siêu nhiên không?

những thứ con người không giải thích được đều nằm trong từ siêu nhiên đó.....

nếu một ngày bạn chứng kiến nó, mọi thứ sẽ ra sao?"

"chương trình này là sao chứ"

Ryu Minseok mệt mõi đưa tay xoa hai bên thái dương, vốn sau một ngày dài học tập, em sẽ nằm thoải mái xem tivi và đánh một giấc thật đã, nhưng cái tivi của em có lẽ đã gặp một vấn đề gì đó, không hiểu sao cái chương trình kì lạ này cứ lặp đi lặp lại mà không đổi kênh được.

mọi thứ đều vô dụng!

cả khi em không muốn xem nữa, nó vẫn không tắt được, em thề là đã bấm nát cái nút tắt tivi trên điều khiển rồi, nhưng thật sự không tài nào khiến nó biến mất.

" gì mà siêu với chả nhiên chứ"

em bực mình bỏ ra ngoài, ý định điện một người nào đó, hoặc tra trên mạng xem cách để giải quyết, nhưng vừa tới chân cầu thang, mọi thứ bắt đầu im lặng đến rợn người, cứ như chiếc tivi đó đã tắt ấy.

Em sựng lại, ngước nhìn lên chỗ phòng mình, ánh đèn từ tivi cũng không còn nữa, càng làm em thêm thắc mắc

"mặc kệ, tắt rồi càng tốt"

y nhoẻn miệng cười, quay người lên phòng, nhưng vừa bước một, tivi lại lần nữa bật lên, ánh sáng xanh hắt ra kéo dài thành chiếc bóng, căn phòng yên tĩnh cũng bị phá vỡ mà tràn ngập âm vang.

Thế nhưng lần này, không phải là cái câu vô vị đó lặp đi lặp lại nữa..

" mã số AFTA có số thứ tự 0020.

Ryu Minseok...lỗi trương trình"

" Ryu Minseok... bạn có tin vào siêu nhiên không?"

"lỗi trương trình...lỗi.."

cái...em thề tim của em thật sự đã hẫng một nhịp khi cái màn hình đó phát ra tên của em... thế nên y đã vội chạy lên để xem

tiếng chân dừng lại ở cửa, đồng thời màn hình tivi cũng chợt tắt trước sự chứng kiến của em, thật sự là nó đã thành công dọa sợ em rồi ấy...

" má học mệt rồi còn gặp cái này nữa..

tình huống quái đãn gì đây chứ.."

em run run ngồi bệt xuống giường, và một lần nữa, toàn bộ ánh sáng trong phòng đều bị cướp đi

"cúp điện?

Vào lúc này á"

mẹ ơi, Minseok ngay lặp tức rơi vào trạng thái hoảng loạn, trong tối, em vơ ngay chiếc điện thoại lên, ánh sáng từ màn hình tuy yếu ớt nhưng đã phần nào xoa dịu em, may sao điện thoại em vẫn còn pin

22:00

em tự chấn an mình, rồi từ từ chạm vào danh bạ tìm kiếm sự giúp đỡ

trong đêm tối tĩnh lặng, tiếng chuông điện thoại là âm thanh duy nhất vang lên, em cứ nhìn vào màn hình, rồi lại nhìn ra cửa sổ, bên ngoài trăng rất sáng, xuyên qua hàng hàng lớp lớp tán lá mà rọi vào phòng em, trong phút chốc, em tiến đến, dựa người vào cửa sổ ngắm trăng và cũng như giết thời gian đợi đầu dây bên kia bắt máy..

một phút

hai phút

rồi 5 phút phút trôi qua

vẫn không một ai bắt máy, tâm tình của em lúc này như sóng dữ, sự bình tĩnh nãy giờ cuối cùng cũng như sợi chỉ, đứt liền.

" chuyện gì đang xảy ra thế này... sao không ai bắt máy hết thế"

mắt em từ lúc nào đã đỏ hoe, một màng nước nhanh chóng bao quanh, tay em lạnh ngắt, từng đầu ngón tay bắt đầu trắng bệt đi, nhưng sự chú ý của y nhanh chóng dừng trên con đường dưới nhà

"trông quen quá.."

em bất giác thốt lên, trên đường, một người con trai với mái tóc đen bồng bềnh, nước da như phát sáng dưới ánh trăng, vóc dáng cao mảnh khảnh đang dựa vào thân cây đối diện nhà em, tuy chỉ thấy mấp mái khuôn mặt, nhưng em làm sao có thể nhìn nhầm được, đó là anh trai kết nghĩa của em

kim kwanghee

nhưng có điều vô cùng lạ..

em chớp chớp đôi ngươi ngập nước rồi lại đưa tay lên dụi đi dụi lại như đang cố nhận diện thứ gì

đó...em nghĩ là em điên rồi, những thứ sau lưng anh ấy là đuôi cáo à..?

"1,2,3..."

"9"

em lẩm nhẩm đếm, cuối cùng vẫn không tin được, kwanghee của y có đuôi, thậm chí là tận chín đuôi, điều đó làm em liên tưởng đến truyền thuyết về cáo chín đuôi hay còn gọi là cữu vỹ hồ.

đôi tay cáo cứ ngoe ngẩy, như đang lắng nghe tiếng động, hoặc cũng có thể là đang thư dãn chờ đợi thứ gì đó

em cứ mãi nhìn chầm chầm anh ấy, mà quên bén đi mọi thứ, cho đến khi một con chó màu vàng xuất hiện, nó to lắm, gần bằng một đứa trẻ con ấy, nhưng chưa kịp để em phản ứng, dưới sự chứng kiến của em, nó biến thành hình người, đằng sau là chiếc đuôi to lớn, và trên đầu là đôi tai dựng đứng như một chú chó săn

đến lúc này em thật sự đã không thể nhìn nổi tiếp, lập tức trở về giường ngồi co ro, hai tay áp vào nhau như đang tự xoa dịu bản thân, tất nhiên chỉ là nước nhỏ giọt vào đất, vô nghĩa đến đau lòng.

bên ngoài trời bắt đầu nổi gió

ánh trăng sáng rọi vào khuôn mặt của hắn, kim hwanghee như phát quang, đôi mắt hắn vừa dịu dàng vừa mang nét ma mị lạ kì, trên mí mắt và cả dưới mắt là hàng kẻ dài màu đỏ, dưới đầu mắt cũng có hai chấm đỏ nhỏ như nốt ruồi son, trông như một con cáo tinh bước từ truyện tranh ra.

hai tai hắn ngoắc ra sau, chín chiếc đuôi đung đưa như đang rất vui vẻ

"ở đây đúng không?"

"ừm.."

chú chó trước mặt hắn khẽ gật đầu, không ai khác là park jaehyuk, chiếc đuôi to lớn khẽ quấn vào eo kwanghee, cả người bám vào như đĩa hút máu

" nhiệm vụ này đúng là rất phiền

phá giấc của em và anh rồi"

hắn nhỏ giọng

"nhưng đợt này tới chúng ta đảm nhiệm, nên không có cách nào khác"

hắn cũng mệt mỏi lắm chứ, ai đời phải thức giữa đêm để đi làm nhiệm vụ, à mà chắc là vẫn đỡ, vì con chó vàng kia gần như đã làm giùm hết rồi, giờ chỉ cần bắt người

" cả trời cũng hợp tác ghê"

hwanghee hắn chính là cáo tinh, dưới ánh trăng tròn, như lửa gặp mồi, sức mạnh bùng phát vô cùng mạnh mẽ

đổi lại thì chổ này cũng quá quen đi, chẳng phải là khu nhà của nhóc cún nhà hcủ, Minseok à?

" jaehyuk, người cần bắt tên gì?"

"ừm để em nhớ.."

hắn cố lục tung trí nhớ, cuối cùng cũng tìm được

"là Ryu Minseok, mã số AFTA số thứ tự khá đẹp 0020"

"...."

" nhớ không lầm đó làm nhóc em của anh đúng không"

hắn nhìn vẻ mặt nhăn như đít nồi của anh liền khoái chí, nhoẻn miệng cười trêu ghẹo

" dù sao thì cũng không được để chậm"

anh thở dài một hơi, tuy không muốn nhưng đó là nhiệm vụ rồi, làm sao tự ý phá vỡ chỉ vì cảm xúc cá nhân chứ?

gió bắt đầu nổi to hơn, bầu trời trong vắt càng tôn lên ánh trăng, kim kwanghee ngay lặp tức biến dạng, con cáo tinh chạy vụt đi, vung vuốt liền phá hủy cửa sổ, âm thanh tuy lớn nhưng tuyệt nhiên chẳng có ai phản ứng gì, cứ như âm vang lúc nãy chỉ là hư cấu

Minseok tròn mắt, trên cửa sổ, kim kwanghee hai chân đạp lên cửa, vương đôi mắt ma mị nhìn em, lúc này y đã có thể nhìn thấy từng đường nét trên mặt anh, mọi thứ như dồn nén lại cướp đi chút hi vọng cuối trong y

" Minseok...mã số AFTA..số thứ tự là 0020...

em trai nhỏ, lần này em chính là nhiệm vụ của anh"

nói rồi hắn từ từ bước đến, những chiếc đuôi sau lưng như mọc dài ra mà siết lấy tay chân em, bất thường thay, những cái đuôi đó làm em không thể phản kháng, như mất hết sức lực

"anh ơi..."

em nhỏ giọng, nước mắt giàn giụa nhìn cánh tay chậm rãi chạm vào trán em, lập tức cơ thể em như có luồng điện chạy qua, cả người như quả bóng bơm căng, đau đớn vô cùng, có thứ gì đó bên trong em đang bùng phát..

.

.

.

"oh, là cún giống em àa"

Park jeahyuk vui vẻ quẩy đuổi liên tục, nhìn con cún với bộ lông trắng tinh đang ngủ trên tay kwanghee

" ktrên, là sói, giống em đó Jaehyuk"

Park jaehyuk mã số ATIGA có số thứ tự 0010 là loài sói cổ thuộc thực thể siêu nhiên.

những thực thể siêu nhiên luôn tìm kiếm đồng loại và tập hợp với nhau, đối với những thực thể chưa thể đổi dạng và không biết gì, sẽ luôn có những thực thể có nhiệm vụ tìm kiếm để thức tỉnh và sát nhập với họ.

"vậy bạn có tin vào siêu nhiên không?

những thứ con người không giải thích được đều nằm trong từ siêu nhiên đó.....

nếu một ngày bạn chứng kiến nó, mọi thứ sẽ ra sao?"

------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

-1646 chữ-

Chao xìnnn

trời ơi ngày 24 là sinh nhật tui, và Oner đã làm gì vào 00:00 thế 😭😭 cảm ơn hổ nhiềuuu😭 không uổng công tui tin lời bé máu set của tuiii
 
Lck-Tuyển Tập Những Điều Kinh Dị Nhưng Không Kinh Dị
Cún bé và Hổ


" đến bao giờ mới được gặp lại em đây?"

"....."

" đến bây giờ..."

.

.

.

.

dạo gần đây, Minseok dường như bị tiêm thuốc an thần...trạng thái lúc nào cũng bất ổn, tất nhiên không phải như trong phim, chạy loạn xạ không kiểm soát hành vi của mình, mà là kiểu khi nào cũng lờ đờ, buồn ngủ.

ngủ và ngủ, em dần tan vỡ kế hoạch dự định làm mà bản thân đề ra, suy nghĩ bị đẩy lùi đến cực hạn, cái kiểu như " ngủ một chút rồi làm sao" dần thành câu nói quen thuộc, cứ làm sao, làm sao vậy, rồi cuối cùng chẳng gì được động đến.

"...ngủ bao nhiêu mới đủ nhỉ..?"

y thở dài, bất lực ngã người xuống vùi mình trong chăn, đồ khoác trên người cũng chẳng thèm thay, bài tập chất đống trên bàn, mọi thứ trông vô cùng ngổn ngang, khác hoàn toàn với chính bản thân em ở quá khứ, một người mắc bệnh sạch sẽ...

Minseok chớp chớp mắt nhìn lên trần nhà, nhớ lại lúc bị giáo viên chủ nhiệm gặp riêng hỏi thăm, gần đây bài tập giao bao nhiêu, em cũng để trắng, một chữ cũng không có, thay vào đó cứ gục gà trên bàn học, bao nhiêu lời mắng vốn của giáo viên bộ môn dồn lại, khiến bà ta vô cùng bất lực...nhưng ngay cả khi xong xuôi, em lại lần nữa rơi vào trạng thái buồn ngủ, tồi tệ hơn, chính là giấc ngủ trắng

cứ mỗi lần như vậy, em chẳng hề nhận ra, vì những lần thế, em đều cảm giác rất trọn vẹn dù hơi mệt mõi và đau mắt, chỉ là đều nằm mơ giống nhau, thấy rằng bản thân được dẫn đi đâu đó và khi thức dậy, em đều thấy một hình dáng nhỏ bé của một con mèo nhỏ, nó trắng tinh và có đôi mắt xanh rực.

Minseok cố ngồi dậy, nhìn đống bài tập trên bàn, em muốn làm lắm, nhưng cơ thể như bị chôn đứng ấy, sức lực tiêu tan, như cái xác không hồn.

tất nhiên em đã đến bệnh viên, nhưng lần nào trên đường đi đều rơi vào thẫn thờ, nên không lái xe được, cả khi chọn bắt taxi hay nhờ ai đó chở, em cũng ngủ say tới nổi không ai kêu dậy nổi...bất lực lắm chứ, có điều coi như em vẫn còn suy nghĩ được chút, nhờ bác sĩ đến nhà khám...

ngày mai bác sĩ đến rồi, bây giờ em chỉ còn cách để bản thân trôi theo tự nhiên thôi, y như rằng, cơn buồn ngủ đã không thể kìm nổi nữa, nó như cơn sóng dữ, va vào ý chí của em mà vỡ tan tành, sự tĩnh táo cũng bị cuốn sâu dưới lớp bùn....

ngoài giấc ngủ trắng ra, còn lại em đều nằm mơ thấy một con hổ trắng tinh, mắt xanh như ngọc aqua, cuốn chặt lấy người em, lần này mọi thứ vẫn vậy, chỉ là trong giấc mơ, em mới lấy lại sự tĩnh táo vốn có.

" nè, tao buồn ngủ đều là do mi đúng không?"

em trừng mắt nhìn nó, dùng hết sức vùng vẫy, cứ tưởng như bao lần, khi nghe thấy em hỏi câu đó, sẽ liền tỉnh giấc, nhưng chỉ là những lần trước thôi, bây giờ khác rồi...

nó ngước lên nhìn em, đôi mắt như hổ phách, sâu thăm thẳm dưới vực, cả người nó vùng dậy, mấy chốc đã thả em ra, rồi từ từ lùi lại tan vào hư không...

Minseok em thề, cái ánh mắt đó quen lắm, chỉ là không thể nhớ nỗi đã gặp ở đâu.

Điều quan trọng hơn, lần này giấc mơ khác rồi, nó thật sự làm em bối rối...

em khẽ đão mắt quan sát, ánh sáng từ trăng chiếu xuống, rọi qua những tán cây mà tạo thành vệt dài trên nền đất ẩm, trời đứng gió.. có vẻ như em đang đứng giữa khu vườn nào đó

"soạt"

Y giật thót mình, liền quay người lại nhìn, mọi thứ vẫn như tranh, tĩnh lặng đến kì lạ, cứ như thứ tiếng ồn lúc nãy chẳng hề tồn tại, nhưng theo hướng em nhìn, có một con đường mòn nhỏ và ngắn dẫn đến một hồ nước

"hửm, mấy con cá này đều rất quý đó.."

"nhưng làm sao mà nhiều thế nhỉ..?"

giữa yên lặng của nơi đây, giọng nói của em cứ văng vẳng, cả người mỗi nhừ vì lúc nãy bị con hổ kia siết chặt, em ngã người ngồi xuống, đưa tay ra vẽ vời trên không như đang suy nghĩ gì đó, không biết kéo dài bao lâu mới thức nổi nhỉ

mà...

thức thì chốc lát cũng ngủ nữa cho mà xem, chán chết, cuộc đời của em lúc trước thú vị như nào thì bây giờ như bản nhạc câm mốt nốt, ừ thì ai mà chẳng thích ngủ, nhưng cứ thử như em xem?

Ngủ mãi, cả ngày chẳng làm được gì ngay cả điều mà đứa trẻ sơ sinh làm được là khóc mà em cũng chẳng làm được vì cái hiện tượng quái này...chết vì ngủ hửm..?

bớt điên đi

trời vừa đứng gió, lúc này đang dần dao động, kèm theo những làn sương mờ nhòe, tiếng nước dưới hồ vẫn cứ róc rách, nhưng tầm mắt em lại chẳng thấy gì, bất giác lo sợ mà đứng lên, nhìn quanh

" ừm cả giấc mơ cũng hành tao.."

em cười khờ, giờ em cũng đã nhận ra, em đang rơi vào giấc mơ nữa sáng suốt, biết rằng đây là mơ, kiểm soát được bản thân, nhưng lại chẳng cho em điều khiển những gì sẽ xảy ra tiếp theo, cấp độ hành xác gì đây?

bỗng một cơn ớn lạnh sượt ngang, một luồn điền chạy dọc xương sống, em xoa xoa đôi tay mình, da gà da vịt đều nổi lên, như một con gà trụi lông, chưa để em cảm thán, tiếng dẫm lên lá cây vang lên, có vật hay con thú đang chạy đến đây

"hay đấy, kinh dị rồi đấy"

Minseok vỗ tay, lần vỗ thứ hai, cảm giác bị vồ lấy làm em sững người, tim như bị bóp nghẹn như ai đưa nước đá chạm vào lưng, cảm giác như bị thú săn làm nụ cười trên môi em tắt ngúm, lặp tức quay lại..nhưng chẳng thấy gì, bản thân cũng không bị một vết trầy xước nào

ánh sáng từ trăng như rực hơn, em ngước lên nhìn, trong cơn sương mù giữa đêm tĩnh, thứ duy nhất không bị nhúng chàm chính là mặt trăng, từ nãy đến giờ, nó vẫn sừng sững ở đó..

một giây rồi hai giây...

y như nhập hồn lại, mở to mắt nhìn bầu trời đầy sao hiện ra, sương mờ lúc nãy như bị gió cuốn đi hết thẩy, chỉ còn đọng lên trên tán lá...

bây giờ em mới cảm thấy có gì đó đang nhìn chằm chằm mình, nên liền xoay người tìm kiếm

" ma cỏ gì hù thì hù ngay đi"

em lẫm bẫm, cười như không, mặt chẳng còn giọt máu nào, đón chờ 1001 kịch bản kinh dị mà trước kia em đã xem

nhưng

trước mắt chỉ là một con mèo nhỏ, và em nhận ra nó, vì con mèo kia chính là con đã xuất hiện mỗi lần em tỉnh dậy sau giấc ngủ trắng.

Nó nhìn em, ánh mắt xanh thẳm, ngồi im ắng ở đó như đã chờ đợi em từ bao giờ

" sao mi ở đây?"

Minseok tiến tới, bước chân vừa nhấc, con mèo kia đã gầm lên, âm vang cắt ngang tai như sung kích, uy lực như hổ...là hổ?

"khoan đã, không lẽ mi là.."

chưa để em dứt câu, con mèo kia, vị trí đó đã biến thành con hổ kia, nó gồng người lấy đà nhảy vồ lên

em nhắm chặt mắt lại, thầm trách số phận vì đã cho em tỉnh giấc bằng cú vồ nát thịt xương tan này, nhưng chờ mãi, chỉ có chỗ nhói từ vết mũi chích, chứ chẳng có lấy cái đau nào khác

bên tai đột ngột vang lên giọng cười khúc khích của người con trai, hơn nữa còn trông như đang nhịn cười

"phụt haha.."

y từ từ mở mắt, nhắm mở nhìn, đã liền chạm mắt với người đàn ông cao lớn, thân hình vạm vỡ, hắn mặc một áo khoác trắng và quần cùng màu, mái tóc trắng xoăn nhẹ...gương mặt nhìn sơ qua đã thấy vẻ điển trai, góc cạnh

quan trọng hơn, hắn đeo một chiếc vòng cổ, có mặt dây chuyền là đầu hổ trắng, ánh sáng từ trăng như bị hút hết vào nó, phát sáng trong đêm

hắn đứng đó, dựa người nhẹ vào thân cây, tay khoanh lại, nhìn chằm chằm em, một điều gì đó mách bảo em rằng, hắn ta chính là con hổ kiêm con mèo kia hóa thành

"cười gì chứ..?!"

mặt em bây giờ chẳng khác nào trái cà chua cả, có ai bị ma hù còn kèm theo bị trêu kiểu này không?.. ngại chết em rồi

em ho vài cái, cố gắng bình tĩnh nhất có thể

" nguyên nhân cái thứ kì lạ mà tao đối mặt mấy ngày qua, là ngươi làm..?"

hắn im lặng, mắt như nhắm lại mà cười, môi cong nhẹ có như không

"vui lắm nhỉ..? nếu đã làm đến nước này, thì nói hết thử xem..?"

" không vui lắm.."

hắn đứng thẳng, có như không, chớp mắt đã ở trước mặt em, hơi thở phì phào như hổ ngửi mùi thịt, áp bức tỏa ra làm cả người em đông cứng, dù mạnh miệng thế nào, cơ thể vẫn phản ánh rất rõ..

em đang run sợ

hắn gom tất thẩy phản ứng em vào tầm mắt, nhoẻn miệng lộ răng nanh như hổ, cười run bần bật

" chẳng phải vì muốn nhanh gặp lại, em mới đưa bản thân vào trạng thái này à..."

hắn cuối xuống, thì thầm bên tai, từng lời như âm vang gầm gừ trong họng của động vật săn mồi, điều làm em khó hiểu nhất là câu nói vừa thốt ra của hắn

tự đưa là gì?

" chịu đấy...nếu không phải phát hiện sớm hơn..

hắn phà hơi vào gáy, cơn lạnh ào ạt kéo tới, cảm giác như khi đối diện với con thú dữ đói khát làm em buồn nôn, cơn đau đầu không biết từ đâu kéo tới, đầu óc mơ mơ hồ hồ

...thì em đã nằm dưới tất đất vì tai nạn đấy.. cún"

" nhìn xung quanh xem"

em khó hiểu, nương theo hướng mắt hắn, mà chậm rãi nhìn xung quanh, lúc này em mới dần cảm thấy một điều, nơi này rất quen...phải nói là hình như em từng ở đây..

hắn nheo mắt, đưa tay chạm vào gò má của y, từ tốn nói tiếp

"có phải rất quen không...?"

vừa nghe hắn nói, cơn đau đầu dừng lại, hình ảnh một con cún nhỏ và một con hổ lớn hiện lên- lặng lẽ nhìn em, cạm chạm mắt đó như nút thắt được gỡ bỡ, một luồng kí ức tuôn trào, tất thẩy đều rõ mồn một...

em giật mình tỉnh dậy

trời đã sáng từ lúc nào, và trên người em, có một con mèo trắng đang yên giấc ngủ.

" bác sĩ ạ, bác không cần đến nữa đâu ạ"

.

.

.

Ryu Minseok là thú tu luyện thành dạng người, bản thể là một con cún, trong lúc hóa người đã bị mai một ký ức, rời bỏ khu vườn này mà hình thành một vùng ký ức khác rồi sinh sống như một con người, con hổ kia cũng là tu luyện thành người, tìm kiếm người '' bạn thân" của mình theo linh khí trên người.

sỡ dĩ rơi vào trạng thái ngủ nhiều, vì Ryu Minseok phản ứng với linh khí của Moon Hyeonjoon " hổ" kia rồi tự đưa bản thân vào giấc mơ hay còn gọi là vùng không gian trống để tìm kiếm hắn trong vô thức.

" thế gặp em như nào..?"

" như này.."

.

.

.

.

.

.

-2084 chữ-

Chuyên mục cũ, có sai chính tả hay tên tuyển thủ nhớ nhắc mình nhee
 
Lck-Tuyển Tập Những Điều Kinh Dị Nhưng Không Kinh Dị
cún bé, cơm nắm và hổ


" tại sao cứ mỗi đêm chổ đó lại phát ra nhạc nhỉ?"

.

.

.

Ryu Minseok đang học tập thêm tại lớp nghệ thuật cụ thể là lớp âm nhạc, đến với đây cũng chỉ đơn giản vì nó giải tỏa căng thẳng và vì em đã xem qua nhiều chương trình đàn ở nơi công cộng- điều đó khiến khơi dậy khá nhiều nhiệt nên em mới quyết định nhất mông lên và..

bùm

em đã ở đây.

Nơi em học nằm ở góc phố, khá cũ, theo thấy thì giáo viên mở ra nơi này chẳng quan tâm tới lợi nhuận cho lắm khi em chính là người đầu tiên và duy nhất học tại đây.

kết thúc buổi học chính khóa, em theo thói quen đi về hướng góc phố, trên tay là ly sinh số dâu mát lạnh, tâm thế tổng thể trong em đều khá khó chịu, vừa đi vừa để suy nghĩ bay lơ lững

" cái gì mà chổ em học bị ma ám chứ"

phải, điều làm khó chịu chính là mấy lời đồn xoay quanh lớp âm nhạc mà em học, mấy người trong lớp vừa nghe em bảo em đang học tại đó, đã xoắn người xung quanh mà thì thầm to nhỏ, bọn nó thủ thì cả đống vào tay em rằng nơi đó bị ám, rồi gì mà học ở đó sẽ dính lời nguyền, đó là lý do mà giáo viên dạy không tuyển học sinh cũng không có mặt tại lớp thường xuyên

" Minseok à, tớ đã nghe chị tớ kể, sau mỗi buổi học thêm...

vì chị tớ phải đi qua góc đó để về nhà, mỗi lần đi ngang đó đều nghe nhạc phát ra, mặc dù khi nhìn vào chị ấy không thấy gì cả..."

bọn học sinh vừa nghe kể, đã liền hú hí cả lên, mỗi người một ý, chẳng mấy chóc đã thêu vẽ nên những câu chuyện ma quái bật nhất..

thật sự đấy à..

em cười bất lực, thở dài rồi đảo mắt nhìn mấy người trước mặt

" tớ thì thấy, mấy nhà biên kịch ở hollywood đều đã bỏ lỡ nhân tài đó..."

cả đám vừa nghe, liền thắc mắc hỏi lấy hỏi để

" dưa ở đâu thế, Minseok cậu làm tớ tò mò ấyy"

"...vì nhân tài đều đang ở đây thêu những mẫu chuyện mà họ chưa nghĩ đến đấy.."

thế là bọn họ không nán lại thêm mà bỏ đi, em nói vậy còn nhẹ đó, đừng làm em điên rồi chửi đổng nhé

kết thúc luồng suy nghĩ, em đưa tay vứt ly vào thùng rác, rồi đi nhanh, càng gần nơi em học càng ít người qua lại, nhưng em cũng chẳng nghĩ nhiều vì vị trí ở trong góc trong kẹt thì phải chịu thôi, mấy cái âm u mà họ kể, theo em thấy thì không âm u mới lạ ấy, cây cối che ánh sáng cả rồi

kệ họ, Minseok em chính là thích bầu không khí yên bình này đó

cánh cửa vừa mở ra, theo thói quen em đến cạnh cửa tủ, trên đó có dán một vài giấy note mà giáo viên hay dùng để thông báo cho em, lúc đầu còn không hiểu nhưng giờ thì khác rồi, cách này cũng tiện đó chứ

Minseok, kết thúc lý thuyết rồi, nên em cứ thoải mái thực hành nhé

"ngonn"

em không nói thêm, thuần thục cất balo, mà chạy đến chổ piano

"để xem nào, lên mạng tìm vài bài thử coi nhỉ"

khoảng vài phút kiếm, thì em cũng bắt tay vào việc, từng ngón tay nhỏ đặt vào từng vị trí nốt trên phím, tim của y từ lúc nào đã đập liên hồi, miệng không kìm được mà cười miết

tuy hơi vụng về xíu, nhưng cũng gọi là được việc, thế là em thả hồn theo bản nhạc

ngoài trời nhanh chóng tối đen, mưa cũng không đợi mà rơi xuống, từng hạt nặng trĩu va vào cử sổ, gió thì cứ ì ập làm lá cây bay tứ tung...tuy thế nhưng em chẳng mấy quan tâm, trong căn phòng hơi cũ, quạt gió vẫn đều đều quay, còn em thì cứ phiu thôi

Chỉ là đột nhiên có tiếng động vang lên, lôi kéo tâm trí em lại, động tác cũng nhanh chóng dừng hẳn, lúc này em mới biết trời đã mưa khi nào rồi, em nhanh chóng đứng lên kiểm tra mấy cái cửa sổ xem mưa có dột vào hay không, âm thanh lúc nãy chắc là từ mấy cái cửa này rồi

"haiz, đang hay thì bị phá, mấy cái cửa này em phải kêu giáo viên sửa mới được.."

em xoay người lại, định bụng sẽ tiếp tục chơi bản nhạc còn dang dở kia, thì trong tầm mắt thấy chổ để nhạc cụ có vài món bị xê dịch từ lúc nào

quái lạ, lúc nãy khi vào em đã nhìn qua rồi, có như này đâu

"cũ quá rồi, cái chổ này.."

không nghĩ nhiều em nhanh chóng sửa nó lại, rồi ngồi vào đàn tiếp tục

"hay đổi bài khác nhờ"

nói rồi em liền chơi bài khác, lần này đã quen hơn nên em bắt đầu rất suôn sẻ, nhưng cầm chừng mấy phút sau, em lại nghe tiếng động lúc nãy, lần này em không dừng tay, trong tâm trí em đã dần dao động, những lời nói mà đám bạn lúc sáng kể đều không hẹn trở lại

chị tớ nghe thấy có nhạc phát ra mà không thấy ai cả..

không đâu, không phải đâu, em cố trấn tĩnh bản thân, nhưng mãi mê suy nghĩ em đã không để ý rằng, trong tiếng đàn piano, trong tiếng mưa rì rào ngoài kia, trong mớ âm thanh ồn ào từ khi nào đã có tiếng violin xen kẻ, không kinh dị như trong phim đâu, nếu bạn nghĩ nó ồn ồn kẻo kè kẻo kẹt thì bạn đã sai rồi

tiếng violin như bản đệm cho piano, du dương và rất hay, cảm giác như nó xuất phát từ người đã chơi nhạc cụ có tuổi đời ấy

nhưng sợ thì vẫn sợ, tò mò thì vẫn tò mò, sau khi kết bài xong, em ngồi im nhìn vào chổ để violin, không gian rơi vào im lặng nhường chổ cho tiếng mưa rì rào

một cảm giác kì lạ xuất hiện, thôi thúc em chơi cái đàn ấy và thật sự trong vô thức em đã cầm nó lên, đầu trống rỗng bắt đầu ngẫu hứng kéo đàn

" cái này đúng là hơi khó xíu"

nếu nó thành violin trong tay shizuka thì lại khổ, nhưng bất ngờ thay đó là em chơi như một người giỏi thật sự ấy, không khó như em tưởng, lần này không phát ra tiếng động kì lạ, nhưng em cảm nhận thấy có luồng khí áp vào tay em, tưởng như có người đang chậm rãi cầm tay em chỉ bảo kéo đàn...

Minseok em cười khổ trong lòng, không biết có bị nguyền rủa giống lời mấy đứa bạn em nói không nữa, chứ chưa gì trong chạ mắt, em lờ mờ thấy mấy phím đàn đang tự nhảy, như có người ngồi đó, đàn ngẫu hứng theo em....

đúng là điên rồi

thật sự thì em bị ám bởi những người chơi giỏi nhạc cụ à, thế thì hay rồi, em có nhiều hơn một giáo viên chỉ dạy rồi...

Minseok cứ mãi ở đó ngồi chơi hết từng cái nhạc cụ, cả căn phòng như có nhiều người đang hòa nhạc, mặc kệ trời vẫn cứ mưa như trút nước

.

.

.

y ngồi dựa vào thành ghế, nhìn đôi tay vì chơi nhiều mà run rẩy mỗi nhừ cả lên, lại nhìn đống nhạc cụ ngổn ngang kia, đôi mắt lờ mờ thấy một vài hình ảnh nhòe, lúc đầu là những bóng trắng, rồi dần trở thành hình người, chân thật tới nỗi em nhanh chóng gạt bỏ đống ảo giác trong đầu

một người con trai cao lớn, vóc dáng đô con, với mái tóc trắng xoăn nhẹ đang cầm đàn vĩ cầm, nhắm ghiền mắt phiu theo bản nhạc

một người con trai với phong thái nhã nhặn, mặc dù chỉ thấy bóng lưng nhưng cảm giác khá chững chạc, đang ngồi đàn, cả người nghiêng ngã hòa mình vào từng nốt nhạc trên phím đàn

một người với gương mặt sáng sủa, có đôi răng thỏ lấp ló, tì người vào đàn piano, trên tay cầm mic yên lặng mà hát

một người ngồi cạnh đang cười rất tươi, hưởng thức bản hòa nhạc này

em mệt mỗi nhìn lại bàn tay đang run rẩy, bất chợt thấy, có một người đang quỳ gối xuống, đặt tay mình áp vào tay em, nhẹ nhành xoa bóp

bỗng chốc người đó quay lên nhìn em, khiến tim em đập nhanh hơn, cơn ớn lạnh chạy dọc từ bàn tay đến từng đốt xương sống, em mở to mắt nhìn lên chổ đám người đó, bọn họ từ lúc nào cũng đã nhìn chằm chằm em, cái người đang đàn piano kia yên lặng, từ từ xoay người lại, nhìn em rồi mỉm cười

anh là Lee sanghyeok

hắn ta chỉ tay về phía tên tóc trắng kia, nhẹ nhàng bảo

thằng nhóc đó là người đã chỉ em kéo violin, Moon hyeonjoon....

còn em...

thằng nhóc đang quỳ kia bất ngờ cất giọng

là kim soohwan, anh chơi đàn hay lắm ạ....

Ryu Minseok tỉnh lại, bầu trời đã tối mịch từ lúc nào, và trên bàn điện thoại em sáng rực, hàng chục cuộc gọi từ gia đình, em hoàn hồn lại nhanh chóng cầm lấy rồi mở cửa chạy về nhà

đã hơn 11 giờ tối, vừa bước ra khỏi lớp nhạc, một tiếng vọng từ đâu xuất hiện hòa vào gió làm em nhớ đến giấc mơ khi nãy

hãy quay trở lại nhé Minseok..

em không hồi đáp, nhưng miệng lại nở một nụ cười có như không

tất nhiên rồi..

âm nhạc chính là thứ đưa chúng ta đến với nhau, và Minseok đã dính một lời nguyền, một lời nguyền trói chân mãi mãi ở tại nơi đây

....theo thông tin tìm hiểu, người đã mất tại lớp âm nhạc vẫn chưa xác định rõ nguyên nhân tử vong....

nạn nhân tên là Ryu Minseok, là học viên duy nhất của lớp học âm nhạc này, hiện tại giáo viên giảng dạy đang được cơ quan chức năng thẩm vấn...chúng tôi sẽ tiếp tục cập nhật thêm thông tin....

.

.

.

.

chào mừng anh trở lại...

Minseok..

-----------------------------------------------------------------

-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

-1812 chữ-

Trộm vía bắt đầu thích Peyria 😻

Như cũ, có sai sót gì nhớ nhắc mình
 
Lck-Tuyển Tập Những Điều Kinh Dị Nhưng Không Kinh Dị
mèo và thỏ


Cảnh báo máu me, xác chết!

!Truyện không có thật!

.

.

.

.

.

Choi Hyeonjoon là một người yêu mèo, và sự yêu thích này đã là câu chuyện của quá khứ.

còn ba ngày nữa là đến nhựt thực toàn phần

" Theo thông tin vừa được công bố, các nhà khoa học cho biết, nhựt thực toàn phần sẽ diễn ra trong ba ngày tới...."

Hyeonjoon không mấy quan tâm tới những thông tin này, vì điều làm anh bận tâm chỉ có trại mèo mà y hay lui tới, trong một năm trở lại, Hyeonjoon anh đã không còn đến nơi đó nữa, một phần vì cũng có nhiều người biết đến và giúp đỡ hơn, một phần vì có một con mèo mà anh thích... nó đã đi về thế giới bên kia rồi...

đến bây giờ, trong tâm trí mơ hồ không trọn vẹn của mình, anh vẫn lập lờ thấy cái chết của con mèo ấy, thân hình béo ú ngày nào đã trở thành những miếng thịt dính chặt vào lề đường, con mắt mèo sáng như hổ phách là thứ còn nguyên vẹn duy nhất, con ngươi đen láy đó...ngay cả khi chết vẫn tìm thấy hình bóng của anh.

Đúng vậy, nó đã bị cán, một chiếc xe tải do một người mất trí cầm láy, ngay cả khi mọi người đều hoảng sợ la hét, tên đó vẫn trơ mặt ra, không một nét sợ hãi xuất hiện...

"đúng là tên máu lạnh"

Y bực nhọc bỏ đi, sãi bước trên con đường dài, hai bên lề đường bán đầy kính dùng để nhìn nhựt thực, mọi người đều trông ngóng lắm, vì đài truyền hình bảo mấy chục năm hay trăm năm sau mới có thể thấy nhựt thực toàn phần tại Hàn Quốc mà...

những nói lời xen kẻ bầu không khí háo hức này, y không hề để vào mắt, bản thân cứ một mạch lướt ngang, xuyên qua đám đông mà đi, đi đến nơi không có điểm đến.

không hiểu sao tâm trí Hyeonjoon cậu rất kì lạ, cứ dẫn dắt y đến một con đường dài, rồi đi lanh quanh như tìm gì đó, theo như cậu quan sát, nơi đây không khí tuy trong lành nhưng mang vẻ ngột ngạt lạ, là mùi tanh tửi, là mùi hôi hắt lên từ chổ nào đó, nó không nồng đâu, nhưng cái mùi đó cữ lãng quanh cánh mũi cậu, mỗi lần như vậy khi về cậu đều ói rất nhiều...

"chổ này quang đãn thật..."

y ngước lên nhìn bầu trời, khẽ cảm thán, dù sao nói không để ý là thế, nhưng người người nhà nhà đều quan tâm làm cậu ảnh hưởng ít nhiều, hơn nữa..lỡ sau này con cháu có hỏi cũng biết mà trả lời..

chắc thế

hay là chọn nơi này để ngắm nhỉ?

còn hai ngày nữa là đến nhựt thực toàn phần

" nơi đây là đâu vậy"

Choi Hyeonjoon mở to mắt nhìn xung quanh, chổ này quen lắm, rõ ràng cậu đã thấy ở đâu đó rồi...hai bên đường đầy ấp cây, nhưng lại có rất nhiều người, bọn họ đều xì xầm cái gì đó, nhưng trên đường chẳng có gì hết

đột nhiên tiếng bánh xe thắng gấp vang lên, một đường đen dài kéo từ bánh xe cạ vào mặt đường, y thấy rõ là mọi thứ đều đang chửi mắng ai đó, nhưng bất kể họ nói gì Hyeonjoon đều không nghe, chỉ thấy kì lạ vì đột nhiên chiếc xe tải ấy dừng lại đột ngột

" sao thế nhỉ, chuyện gì thế"

y nhìn sang một người đứng cạnh, nhưng lời vừa tới miệng đã dừng lại, theo cảm tính mà nhìn theo hướng người đó đang nhìn...

cảnh tượng trước mắt một lần nữa làm cơn buồn ói bùng phát, con mèo mà cậu yêu thích mấy năm trước một lần nữa dính chặt vào nền nhựa đường, từng thớ thịt nhão văng tứ tung, máu tô đẫm cả một đoạn đường dài

phút chốc, hơi thở y bắt đầu dồn dập, cơn đau nhói từ hư vô bao trùm, lan từ cẳng tay đến đỉnh đầu, cùng với cái lạnh thấu xương chạy qua từng đốt sống lưng, một làn chất lỏng ấm hỉnh tràn ngập khoang miệng mùi tanh chua có đủ..

trong tầm mắt, y thấy rõ đôi mắt mèo đó một lần nữa sáng như hổ phách, nó ghim chặt vào cơ thể em, mặc dù đã bị che chắn bởi đám người xung quanh, nó làm y sợ hơn bao giờ hết...

"....."

Choi Hyeonjoon nắm chặt ga giường, bàn tay siết chặt đến in hằng móng tay, y căng mắt lấy từng hóp oxi đặc quánh, cả người bật dậy mà chạy nhanh vào nhà vệ sinh, phốc chốc thải ra hết những gì đã ăn, mùi chua tanh hắt lên một lần nữa làm y nhớ đến con đường hôm qua bản thân đến, nhưng y không quan tâm, chỉ cố giải quyết đống bản thân ói ra mà về giường thôi...

" tự nhiên lại mơ thấy, rốt cuộc là cái não này bị gì thế.."

y vò xù mái tóc, đưa tay kiểm tra giờ giấc ...

"12:00?"

"cái giờ quái gì đây chứ.."

cơn ớn lạnh một lần nữa xuyên qua tim gan, cậu nhanh chóng đặt điện thoại xuống rồi trùm kín chăn ép cơ thể tiếp tục ngủ

cái đoạn đường trong mơ quen lắm...hình như là..

còn một ngày nữa là đến nhựt thực toàn phần

" tao không tin là tao không nhớ gì khi đến đây"

một lần nữa y đến đoạn đường này, vẫn là cái mùi tanh thoang thoảng đó, nhưng có lẽ ngửi nhiều lần nên cũng đã phai đi phần nào cảm giác buồn nôn

cái đoạn đường này, nếu não em đã thôi thúc muốn em đến như vậy, thì em đây sẽ tuân theo tự nhiên mà tìm, tìm gì cũng được miễn sao cho cái não em nhớ ra cái gì đó là được.

thế là Choi Hyeonjoon cứ hì hục tìm quanh chổ đó, y nhiều thời gian lắm vì đang thuộc diện thất nghiệp mà, không có nơi nào nhận y vào làm cả, hình như bọn họ coi thường em ốm yếu thì phải

kệ chứ

em vẫn sống qua ngày là được

bỗng nhiên em nghe thấy một tiếng động lớn, là tiếng bánh xe ma xát với mặt đường, kéo rít lên làm y giật mình, theo quán tính xoay người lại

trước mặt em một lần nữa là cái xe tải ấy, nó vẫn thắng gấp vẫn dừng ở chổ kia

một cảm giác quen thuộc mách bảo y nhìn về phía những vệt xe trên đường, quả nhiên là một con vật nằm trên đó, lần này không phải con mèo mà em yêu thích nữa, trên mặt đường lạnh lẽo, một con thỏ trắng tinh nằm yên đó, lục phủ ngủ tạng vương vãi khắp nơi, và quan trọng hơn nó chẳng còn nguyên vẹn nữa

"đầu nó đâu rồi..?"

em không kìm được mà thốt lên, nhưng bỗng nhiên như có thứ gì lăn tới, như quả bóng chạm vào người, Hyeonjoon khẽ cuối người xuống, không gì khác ngoài thứ y đang tìm, cái đầu con thỏ trắng nhuốm máu ấy lăn tới chạm vào chân em, đôi mắt như đôi ruby đỏ xoáy xâu vào tâm thức..

Y nhanh chóng đưa tay lên che mặt mình, nhưng tay vừa chìa ra đã có thứ gì nhiểu xuống, rớt xuống đôi tay run rẩy, nó rơi từ trên cổ y xuống, ngay lặp tức khiến y không kìm lại được mà la hét

" cứu với, máu...TÔI SỢ MÁU LẮM..CÓ MÁU Ở ĐÂY!!"

nước mắt giàn giụa, tóc em bết dính hết vào gương mặt nhỏ, nhưng trên tất cả, dường như không ai nghe thấy em kêu cứu, em chẳng suy nghĩ được gì nữa mà cố gắng lếch đi, vừa quay đầu lại, chiếc xe tải đã như bốc hơi khỏi không khí, cảnh tượng ghê rợn kia cũng biến mất, tất thảy như chứng minh em vừa trãi qua ảo giác...

" rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra thế?.."

đã đến ngày nhựt thực toàn phần diễn ra

Choi Hyeonjoon quyết định không đến đoạn đường đó để xem nhựt thực nữa, y dựa người vào gốc cây, hiện tại y đang ở một bãi đất trống mà chờ đợi nhựt thực, nhưng bên trong đầu lại ngổn ngang suy nghĩ, cuối cùng y cũng đã nhớ ra, năm đó không chỉ có con mèo mà y thích chết, mà ngay giây sau đó, cũng có một con thỏ gần đó bị ông tài xế vô nhân tính đó cán chết, cái chết của cả hai ám ảnh đến nỗi đã được quay lại mà đăng lên báo chí...

mãi chìm trong suy nghĩ, từ lúc nào đã xuất hiện một con mèo màu cam, đôi mắt nó nheo lại, nằm bao trọn xung quanh chân của y, trong như đang thư giãn..

Hyeonjoon cuối người xuống, định đuổi đi thì nó khẽ mở mắt ra nhìn, và ngạc nhiên thay, nó y hệt đôi mắt hổ phách của con mèo đã chết của y

" khoan đã, sao lại giống đến thế?"

em vừa cất lời, con mèo đó đã liền vươn mình, rồi bỏ đi, không nhanh không chậm như muốn y đi theo, tất nhiên cậu cũng không nghĩ nhiều, nếu đã chạm vào được, đã nghe tiếng kêu meo meo của nó, thì chắc chắn cậu không gặp ảo giác, cậu muốn nhìn nó một lần nữa, có lẽ vì nỗi nhớ chú mèo cũ của em chăng?

nhựt thực đang diễn ra, mặt trời đang dần bị che khuất, nữa vòng ánh sáng mặt trời xuất hiện, cả một bầu trời đều như bị nhuốm mực , tối sằm như sắp mưa

con mèo đó từ lúc nào đã biến đi đâu, có lẽ vì y đi chậm nên mới để mất dấu, nhìn lại xung quanh, y mới thấy rất quen, chẳng phải đây là nơi cái đoạn đường đó à?

" anh cũng đến đây ngắm nhựt thực ạ?"

Choi Hyeonjoon giật mình liền nhìn thẳng, giọng nói đó xuất phát từ cậu trai ở đằng kia, dù chỉ là bóng lưng, nhưng có vẻ là người quen, vì đầu cậu khi nghe thấy giọng nói đó, đã liền đau nhứt lên

" không...tôi ngắm ở nơi khác..

nhưng mãi đuổi theo một con mèo nên..."

"à.."

y từ từ đi gần đến chổ cậu ta đang đứng, trong lòng suy nghĩ rất đơn giản, một là y muốn hỏi con mèo đó đã chạy đi đâu, hai là...muốn nhìn thấy gương mặt cậu ta...nếu may mắn gặp lại hàng xóm cũ thì chẳng phải rất hên à...?

vì thế nên y dừng cạnh bên cạnh hắn, người này cao ngang em và có phần nhỉnh hơn một chút, vóc dáng như người mẫu ấy, em nghiêng đầu nhìn lên mặt trời đang dần bị che khuất, nhẹ nhành cất giọng

" cậu này...cậu có thấy con mèo đó ở đâu không...?"

cậu ta như không nghe ấy, cứ đứng đó im lặng nhìn bầu trời, nhưng mà chút nữa mới diễn ra nhựt thực toàn phần mà, không lẽ nhựt thực xong mới trả lời à?

Tự nhiên thấy bản thân mất lịch sự khi làm phiền chổ người ta ngắm ghê

chỉ còn một vài phút nữa, mặt trăng chính thức che khuất, chỉ để lại một vòng xung quanh sáng rực, nó đẹp và rất huyền bí, như đang trãi nghiệm mấy bộ phim vũ trụ tận thế bom tấn ấy

thời khắc mà ai cũng tập trung quan sát, người bên cạnh khẽ bật cười nhẹ, đáp lại câu hỏi bị bỏ xó mấy phút trước

" em thấy đó...nó ở trước mặt anh kìa.."

em khó hiểu nhìn theo hướng tay hắn chỉ, một lần nữa trước mắt, cái chết của con mèo năm đó một lần nữa xuất hiện, lần này bên cạnh còn có con thỏ, hai chúng nó chết nhưng mắt đều hướng về phía em..con buồn nôn một lần nữa ào đến, gió cũng xuất hiện, thổi ngang người em như mang theo một mùi tanh tửi, lần này nồng nặc hơn bao giờ hết

y nhanh chóng ngước lên nhìn người bên cạnh, nếu là ảo giác thì làm sao em có thể bị ảo giác nặng đến thế này chứ, nhưng mà em đúng là không nên nhìn mặt hắn...

"có phải đó là con mèo anh tìm không?"

Jung jihun xoay người qua, đối diện Hyeonjoon, gương mặt hắn chổ nào cũng có máu, bộ đồ trên người đều ước đẩm và rách rưới, tuy thế đôi mắt hắn vẫn sáng, sáng như đôi hổ phách năm nào...

y tròn mắt nhìn lại nơi con mèo và con thỏ ấy chết, lần này có lẽ y đã hết ảo giác, cảnh tượng của sự thật cuối cùng cũng lộ diện

năm đó, Jungjihun và Choi Hyeonjoon yêu nhau, bọn họ chỉ cần một lời tỏ tình nữa là sẽ hoàn toàn trở thành một phần của đối phương, tuy nhiên khi Jihun lùi lại rồi quỳ xuống tỏ tình, chiếc xe tải ấy đã mất lái, người tài xế đó nhưng kẻ phán xét xuất hiện, phút chốc Jungjihun đã thịt nát xương tan, đống thịt và xương bị ghiền vụn, dính chặt lấy bánh xe và mặt đường, thứ toàn vẹn duy nhất là đôi mắt ấy, nó nhìn chằm chằm em như muốn khắc ghi vào linh hồn, mọi người xung quanh la hét rất nhiều, có người gọi cảnh sát, có người gọi cấp cứu, có người ngất xỉu...nhưng tất thảy đều không còn quan trọng nữa..

Hyeonjoon không chịu được, đôi chân run rẫy chạy đến, em đưa tay bịnh miệng mình ngăn bản thân nôn ói, muốn một lần chạm vào người yêu mình, vì đây có lẽ là lần cuối cùng được làm, tuy nhiên bên tai y, tiếng thét ngày một chói tay hơn, những âm thanh dồn dập của những người đang chạy đến, và tiếng nhóp nháp của thịt cuốn quanh bánh xe xuất hiện...y không hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa

người tài xế đó, đôi mắt đỏ rực vì lo sợ, hay vì sự mất nhân tính đã trào dâng rồi chiếm đống lý trí, hắn ta gào thét như tiếng động vật gầm gú

tai của em chẳng nghe rõ điều gì cả, những thứ còn lại chỉ là hình ảnh chiếc xe tải đó lùi nhanh lại, ngày một gần, tuy nhiên cả cơ thể em đều không di chuyển nổi, em quay người lại nhìn đống thịt nát nhừ của người mình thương, đôi mắt hổ phách kia sáng rực lên, có lẽ vì jihun tức giận lắm...

" để anh thay lời em nhé...jihun"

Lời chưa dứt, chiếc xe ấy một lần nữa cán ngang, xương bên trong em đều như nát ra từng mãnh, thịt của em văng tứ tung, cái bánh xe ấy cán ngang cổ, đầu em lăn đi mãi cho đến khi va vào một góc cây gần đó, mắt em dán chặt phía trước, ở đó- đôi hổ phách đang nhìn em.

không cần giận vì không tỏ tình được...

để anh thay lời em

yêu anh nhé, Jihun.

có những người khi chết đi, họ còn chẵng biết bản thân đã chết, vì nỗi đau mà họ mang lớn đến mức thay đổi cả ký ức bên trong họ.

"....."

không đồng ý...

anh làm người yêu em mới đúng chứ

Hyeonjoon.

nhựt thực toàn phần cuối cùng cũng hiện diện, vòng sáng đỏ rực như lửa, cả bầu trời đều bị màn đêm bao lấy, hiện thực có lẽ cũng mất đi ranh giới của mình.

.

.

.

.

-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

-2702 chữ-

Choran ngon lắm mấy con gà biết gìii

như cũ: nếu sai tên tuyển thủ hay sai chính tả cứ nhắc để mình sửa nha.
 
Back
Top Bottom