Cảnh báo máu me, xác chết!
!Truyện không có thật!
.
.
.
.
.
Choi Hyeonjoon là một người yêu mèo, và sự yêu thích này đã là câu chuyện của quá khứ.
còn ba ngày nữa là đến nhựt thực toàn phần
" Theo thông tin vừa được công bố, các nhà khoa học cho biết, nhựt thực toàn phần sẽ diễn ra trong ba ngày tới...."
Hyeonjoon không mấy quan tâm tới những thông tin này, vì điều làm anh bận tâm chỉ có trại mèo mà y hay lui tới, trong một năm trở lại, Hyeonjoon anh đã không còn đến nơi đó nữa, một phần vì cũng có nhiều người biết đến và giúp đỡ hơn, một phần vì có một con mèo mà anh thích... nó đã đi về thế giới bên kia rồi...
đến bây giờ, trong tâm trí mơ hồ không trọn vẹn của mình, anh vẫn lập lờ thấy cái chết của con mèo ấy, thân hình béo ú ngày nào đã trở thành những miếng thịt dính chặt vào lề đường, con mắt mèo sáng như hổ phách là thứ còn nguyên vẹn duy nhất, con ngươi đen láy đó...ngay cả khi chết vẫn tìm thấy hình bóng của anh.
Đúng vậy, nó đã bị cán, một chiếc xe tải do một người mất trí cầm láy, ngay cả khi mọi người đều hoảng sợ la hét, tên đó vẫn trơ mặt ra, không một nét sợ hãi xuất hiện...
"đúng là tên máu lạnh"
Y bực nhọc bỏ đi, sãi bước trên con đường dài, hai bên lề đường bán đầy kính dùng để nhìn nhựt thực, mọi người đều trông ngóng lắm, vì đài truyền hình bảo mấy chục năm hay trăm năm sau mới có thể thấy nhựt thực toàn phần tại Hàn Quốc mà...
những nói lời xen kẻ bầu không khí háo hức này, y không hề để vào mắt, bản thân cứ một mạch lướt ngang, xuyên qua đám đông mà đi, đi đến nơi không có điểm đến.
không hiểu sao tâm trí Hyeonjoon cậu rất kì lạ, cứ dẫn dắt y đến một con đường dài, rồi đi lanh quanh như tìm gì đó, theo như cậu quan sát, nơi đây không khí tuy trong lành nhưng mang vẻ ngột ngạt lạ, là mùi tanh tửi, là mùi hôi hắt lên từ chổ nào đó, nó không nồng đâu, nhưng cái mùi đó cữ lãng quanh cánh mũi cậu, mỗi lần như vậy khi về cậu đều ói rất nhiều...
"chổ này quang đãn thật..."
y ngước lên nhìn bầu trời, khẽ cảm thán, dù sao nói không để ý là thế, nhưng người người nhà nhà đều quan tâm làm cậu ảnh hưởng ít nhiều, hơn nữa..lỡ sau này con cháu có hỏi cũng biết mà trả lời..
chắc thế
hay là chọn nơi này để ngắm nhỉ?
còn hai ngày nữa là đến nhựt thực toàn phần
" nơi đây là đâu vậy"
Choi Hyeonjoon mở to mắt nhìn xung quanh, chổ này quen lắm, rõ ràng cậu đã thấy ở đâu đó rồi...hai bên đường đầy ấp cây, nhưng lại có rất nhiều người, bọn họ đều xì xầm cái gì đó, nhưng trên đường chẳng có gì hết
đột nhiên tiếng bánh xe thắng gấp vang lên, một đường đen dài kéo từ bánh xe cạ vào mặt đường, y thấy rõ là mọi thứ đều đang chửi mắng ai đó, nhưng bất kể họ nói gì Hyeonjoon đều không nghe, chỉ thấy kì lạ vì đột nhiên chiếc xe tải ấy dừng lại đột ngột
" sao thế nhỉ, chuyện gì thế"
y nhìn sang một người đứng cạnh, nhưng lời vừa tới miệng đã dừng lại, theo cảm tính mà nhìn theo hướng người đó đang nhìn...
cảnh tượng trước mắt một lần nữa làm cơn buồn ói bùng phát, con mèo mà cậu yêu thích mấy năm trước một lần nữa dính chặt vào nền nhựa đường, từng thớ thịt nhão văng tứ tung, máu tô đẫm cả một đoạn đường dài
phút chốc, hơi thở y bắt đầu dồn dập, cơn đau nhói từ hư vô bao trùm, lan từ cẳng tay đến đỉnh đầu, cùng với cái lạnh thấu xương chạy qua từng đốt sống lưng, một làn chất lỏng ấm hỉnh tràn ngập khoang miệng mùi tanh chua có đủ..
trong tầm mắt, y thấy rõ đôi mắt mèo đó một lần nữa sáng như hổ phách, nó ghim chặt vào cơ thể em, mặc dù đã bị che chắn bởi đám người xung quanh, nó làm y sợ hơn bao giờ hết...
"....."
Choi Hyeonjoon nắm chặt ga giường, bàn tay siết chặt đến in hằng móng tay, y căng mắt lấy từng hóp oxi đặc quánh, cả người bật dậy mà chạy nhanh vào nhà vệ sinh, phốc chốc thải ra hết những gì đã ăn, mùi chua tanh hắt lên một lần nữa làm y nhớ đến con đường hôm qua bản thân đến, nhưng y không quan tâm, chỉ cố giải quyết đống bản thân ói ra mà về giường thôi...
" tự nhiên lại mơ thấy, rốt cuộc là cái não này bị gì thế.."
y vò xù mái tóc, đưa tay kiểm tra giờ giấc ...
"12:00?"
"cái giờ quái gì đây chứ.."
cơn ớn lạnh một lần nữa xuyên qua tim gan, cậu nhanh chóng đặt điện thoại xuống rồi trùm kín chăn ép cơ thể tiếp tục ngủ
cái đoạn đường trong mơ quen lắm...hình như là..
còn một ngày nữa là đến nhựt thực toàn phần
" tao không tin là tao không nhớ gì khi đến đây"
một lần nữa y đến đoạn đường này, vẫn là cái mùi tanh thoang thoảng đó, nhưng có lẽ ngửi nhiều lần nên cũng đã phai đi phần nào cảm giác buồn nôn
cái đoạn đường này, nếu não em đã thôi thúc muốn em đến như vậy, thì em đây sẽ tuân theo tự nhiên mà tìm, tìm gì cũng được miễn sao cho cái não em nhớ ra cái gì đó là được.
thế là Choi Hyeonjoon cứ hì hục tìm quanh chổ đó, y nhiều thời gian lắm vì đang thuộc diện thất nghiệp mà, không có nơi nào nhận y vào làm cả, hình như bọn họ coi thường em ốm yếu thì phải
kệ chứ
em vẫn sống qua ngày là được
bỗng nhiên em nghe thấy một tiếng động lớn, là tiếng bánh xe ma xát với mặt đường, kéo rít lên làm y giật mình, theo quán tính xoay người lại
trước mặt em một lần nữa là cái xe tải ấy, nó vẫn thắng gấp vẫn dừng ở chổ kia
một cảm giác quen thuộc mách bảo y nhìn về phía những vệt xe trên đường, quả nhiên là một con vật nằm trên đó, lần này không phải con mèo mà em yêu thích nữa, trên mặt đường lạnh lẽo, một con thỏ trắng tinh nằm yên đó, lục phủ ngủ tạng vương vãi khắp nơi, và quan trọng hơn nó chẳng còn nguyên vẹn nữa
"đầu nó đâu rồi..?"
em không kìm được mà thốt lên, nhưng bỗng nhiên như có thứ gì lăn tới, như quả bóng chạm vào người, Hyeonjoon khẽ cuối người xuống, không gì khác ngoài thứ y đang tìm, cái đầu con thỏ trắng nhuốm máu ấy lăn tới chạm vào chân em, đôi mắt như đôi ruby đỏ xoáy xâu vào tâm thức..
Y nhanh chóng đưa tay lên che mặt mình, nhưng tay vừa chìa ra đã có thứ gì nhiểu xuống, rớt xuống đôi tay run rẩy, nó rơi từ trên cổ y xuống, ngay lặp tức khiến y không kìm lại được mà la hét
" cứu với, máu...TÔI SỢ MÁU LẮM..CÓ MÁU Ở ĐÂY!!"
nước mắt giàn giụa, tóc em bết dính hết vào gương mặt nhỏ, nhưng trên tất cả, dường như không ai nghe thấy em kêu cứu, em chẳng suy nghĩ được gì nữa mà cố gắng lếch đi, vừa quay đầu lại, chiếc xe tải đã như bốc hơi khỏi không khí, cảnh tượng ghê rợn kia cũng biến mất, tất thảy như chứng minh em vừa trãi qua ảo giác...
" rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra thế?.."
đã đến ngày nhựt thực toàn phần diễn ra
Choi Hyeonjoon quyết định không đến đoạn đường đó để xem nhựt thực nữa, y dựa người vào gốc cây, hiện tại y đang ở một bãi đất trống mà chờ đợi nhựt thực, nhưng bên trong đầu lại ngổn ngang suy nghĩ, cuối cùng y cũng đã nhớ ra, năm đó không chỉ có con mèo mà y thích chết, mà ngay giây sau đó, cũng có một con thỏ gần đó bị ông tài xế vô nhân tính đó cán chết, cái chết của cả hai ám ảnh đến nỗi đã được quay lại mà đăng lên báo chí...
mãi chìm trong suy nghĩ, từ lúc nào đã xuất hiện một con mèo màu cam, đôi mắt nó nheo lại, nằm bao trọn xung quanh chân của y, trong như đang thư giãn..
Hyeonjoon cuối người xuống, định đuổi đi thì nó khẽ mở mắt ra nhìn, và ngạc nhiên thay, nó y hệt đôi mắt hổ phách của con mèo đã chết của y
" khoan đã, sao lại giống đến thế?"
em vừa cất lời, con mèo đó đã liền vươn mình, rồi bỏ đi, không nhanh không chậm như muốn y đi theo, tất nhiên cậu cũng không nghĩ nhiều, nếu đã chạm vào được, đã nghe tiếng kêu meo meo của nó, thì chắc chắn cậu không gặp ảo giác, cậu muốn nhìn nó một lần nữa, có lẽ vì nỗi nhớ chú mèo cũ của em chăng?
nhựt thực đang diễn ra, mặt trời đang dần bị che khuất, nữa vòng ánh sáng mặt trời xuất hiện, cả một bầu trời đều như bị nhuốm mực , tối sằm như sắp mưa
con mèo đó từ lúc nào đã biến đi đâu, có lẽ vì y đi chậm nên mới để mất dấu, nhìn lại xung quanh, y mới thấy rất quen, chẳng phải đây là nơi cái đoạn đường đó à?
" anh cũng đến đây ngắm nhựt thực ạ?"
Choi Hyeonjoon giật mình liền nhìn thẳng, giọng nói đó xuất phát từ cậu trai ở đằng kia, dù chỉ là bóng lưng, nhưng có vẻ là người quen, vì đầu cậu khi nghe thấy giọng nói đó, đã liền đau nhứt lên
" không...tôi ngắm ở nơi khác..
nhưng mãi đuổi theo một con mèo nên..."
"à.."
y từ từ đi gần đến chổ cậu ta đang đứng, trong lòng suy nghĩ rất đơn giản, một là y muốn hỏi con mèo đó đã chạy đi đâu, hai là...muốn nhìn thấy gương mặt cậu ta...nếu may mắn gặp lại hàng xóm cũ thì chẳng phải rất hên à...?
vì thế nên y dừng cạnh bên cạnh hắn, người này cao ngang em và có phần nhỉnh hơn một chút, vóc dáng như người mẫu ấy, em nghiêng đầu nhìn lên mặt trời đang dần bị che khuất, nhẹ nhành cất giọng
" cậu này...cậu có thấy con mèo đó ở đâu không...?"
cậu ta như không nghe ấy, cứ đứng đó im lặng nhìn bầu trời, nhưng mà chút nữa mới diễn ra nhựt thực toàn phần mà, không lẽ nhựt thực xong mới trả lời à?
Tự nhiên thấy bản thân mất lịch sự khi làm phiền chổ người ta ngắm ghê
chỉ còn một vài phút nữa, mặt trăng chính thức che khuất, chỉ để lại một vòng xung quanh sáng rực, nó đẹp và rất huyền bí, như đang trãi nghiệm mấy bộ phim vũ trụ tận thế bom tấn ấy
thời khắc mà ai cũng tập trung quan sát, người bên cạnh khẽ bật cười nhẹ, đáp lại câu hỏi bị bỏ xó mấy phút trước
" em thấy đó...nó ở trước mặt anh kìa.."
em khó hiểu nhìn theo hướng tay hắn chỉ, một lần nữa trước mắt, cái chết của con mèo năm đó một lần nữa xuất hiện, lần này bên cạnh còn có con thỏ, hai chúng nó chết nhưng mắt đều hướng về phía em..con buồn nôn một lần nữa ào đến, gió cũng xuất hiện, thổi ngang người em như mang theo một mùi tanh tửi, lần này nồng nặc hơn bao giờ hết
y nhanh chóng ngước lên nhìn người bên cạnh, nếu là ảo giác thì làm sao em có thể bị ảo giác nặng đến thế này chứ, nhưng mà em đúng là không nên nhìn mặt hắn...
"có phải đó là con mèo anh tìm không?"
Jung jihun xoay người qua, đối diện Hyeonjoon, gương mặt hắn chổ nào cũng có máu, bộ đồ trên người đều ước đẩm và rách rưới, tuy thế đôi mắt hắn vẫn sáng, sáng như đôi hổ phách năm nào...
y tròn mắt nhìn lại nơi con mèo và con thỏ ấy chết, lần này có lẽ y đã hết ảo giác, cảnh tượng của sự thật cuối cùng cũng lộ diện
năm đó, Jungjihun và Choi Hyeonjoon yêu nhau, bọn họ chỉ cần một lời tỏ tình nữa là sẽ hoàn toàn trở thành một phần của đối phương, tuy nhiên khi Jihun lùi lại rồi quỳ xuống tỏ tình, chiếc xe tải ấy đã mất lái, người tài xế đó nhưng kẻ phán xét xuất hiện, phút chốc Jungjihun đã thịt nát xương tan, đống thịt và xương bị ghiền vụn, dính chặt lấy bánh xe và mặt đường, thứ toàn vẹn duy nhất là đôi mắt ấy, nó nhìn chằm chằm em như muốn khắc ghi vào linh hồn, mọi người xung quanh la hét rất nhiều, có người gọi cảnh sát, có người gọi cấp cứu, có người ngất xỉu...nhưng tất thảy đều không còn quan trọng nữa..
Hyeonjoon không chịu được, đôi chân run rẫy chạy đến, em đưa tay bịnh miệng mình ngăn bản thân nôn ói, muốn một lần chạm vào người yêu mình, vì đây có lẽ là lần cuối cùng được làm, tuy nhiên bên tai y, tiếng thét ngày một chói tay hơn, những âm thanh dồn dập của những người đang chạy đến, và tiếng nhóp nháp của thịt cuốn quanh bánh xe xuất hiện...y không hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa
người tài xế đó, đôi mắt đỏ rực vì lo sợ, hay vì sự mất nhân tính đã trào dâng rồi chiếm đống lý trí, hắn ta gào thét như tiếng động vật gầm gú
tai của em chẳng nghe rõ điều gì cả, những thứ còn lại chỉ là hình ảnh chiếc xe tải đó lùi nhanh lại, ngày một gần, tuy nhiên cả cơ thể em đều không di chuyển nổi, em quay người lại nhìn đống thịt nát nhừ của người mình thương, đôi mắt hổ phách kia sáng rực lên, có lẽ vì jihun tức giận lắm...
" để anh thay lời em nhé...jihun"
Lời chưa dứt, chiếc xe ấy một lần nữa cán ngang, xương bên trong em đều như nát ra từng mãnh, thịt của em văng tứ tung, cái bánh xe ấy cán ngang cổ, đầu em lăn đi mãi cho đến khi va vào một góc cây gần đó, mắt em dán chặt phía trước, ở đó- đôi hổ phách đang nhìn em.
không cần giận vì không tỏ tình được...
để anh thay lời em
yêu anh nhé, Jihun.
có những người khi chết đi, họ còn chẵng biết bản thân đã chết, vì nỗi đau mà họ mang lớn đến mức thay đổi cả ký ức bên trong họ.
"....."
không đồng ý...
anh làm người yêu em mới đúng chứ
Hyeonjoon.
nhựt thực toàn phần cuối cùng cũng hiện diện, vòng sáng đỏ rực như lửa, cả bầu trời đều bị màn đêm bao lấy, hiện thực có lẽ cũng mất đi ranh giới của mình.
.
.
.
.
-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
-2702 chữ-
Choran ngon lắm mấy con gà biết gìii
như cũ: nếu sai tên tuyển thủ hay sai chính tả cứ nhắc để mình sửa nha.