Khác Law Of Survival

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
407249008-256-k755792.jpg

Law Of Survival
Tác giả: RenMe0zz
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thế giới sụp đổ trong chớp mắt.

Thành phố từng rực rỡ giờ chỉ còn là đống đổ nát, mưa rơi không ngớt và tiếng la hét vang vọng trong bóng tối.

Sau một vụ tai nạn máy bay định mệnh, họ bị đẩy vào một thế giới nơi lòng tốt là một thứ xa xỉ, và sự sống còn được mua bằng máu và những lựa chọn tàn nhẫn.

Không có anh hùng, không có phép màu - chỉ có những quy tắc sinh tồn khắc nghiệt do chính những người sống sót viết nên.

Giữa bầy zombie, những con người tha hóa và những sự thật bị chôn vùi, họ phải quyết định:
bảo vệ nhân tính của mình... hay sống sót bằng mọi giá?

Trong thế giới này, kẻ yếu không có sự lựa chọn.



wherestorieslive​
 
Law Of Survival
Chương 8: Thứ Bị Lãng Quên


-"Ăn đi."

-Xennieal *cậu cắt ngang, giọng điềm tĩnh nhưng không hề ấm*

-"Đây là phần ăn để sống sót, không phải là vì anh là người của đội."

-Rece

Alician dùng gió để hong khô tay, đưa mắt nhìn Uriss 1 giây rồi quay đi.

Không ai cười.

Không ai chức mừng.

Uriss nhận lấy miếng cá được xé ra, tay run nhẹ.

Thịt cá còn nóng, hơi nước bốc lên mờ cả tầm nhìn.

Hắn cắn 1 miếng-và lần đầu kể từ khi máy bay rơi, cảm giác sống thật sự tràn về.

Nhưng cùng lúc đó, hắn cũng hiểu: Bữa ăn này không phải là sự tha thứ.

Con Cá còn to lớn ban đầu giờ chỉ còn lại bộ hài cốt.

Cái bụng đã được giải quyết, còn 1 chuyện lớn hơn đang ập đến, trời tối sầm lại, may vẫn còn đốm lửa.

Dù vậy vẫn cần nhưng bộ đồ khác, mặc những thứ ướt sũng thế này mà ốm lăn ra thì tự vả mặt.

Gió biển thổi mạnh hơn, mang theo cái lạnh thấm dần vào da thịt.

Dù đã ăn, cái rét vẫn không chịu buông tha.

Alician siết chặt tay, khẽ rùng mình, dẫu cô đang nằm trong vòng tay của RenMeoz thì nó cũng chỉ đỡ hơn.

Ánh mắt cô đảo quanh mảnh vỡ, mệt vì cái rét, tay cô vô thức hành động như đang vớ lấy cái gì đó để ôm.

RenMeoz thấy được hành động đó, liền khựng lại và dần nhớ ra điều gì đó.

-"Con gấu bông của Alician!"

-RenMeoz

-"Hả?!"

-Rece

-"Con gấu mà Alician đem lên máy bay để ôm ấy!"

-Xennieal

-"Đúng rồi!"

-Alician *cô trở lại với sự hồng hào ấy, xua đi cái mệt mỏi ban nãy*

-"Hay lắm, Meoz."

-Genja

-"Có phải bên trong nó có đồ đạc này kia không?"

-Eiron

-"Chính nó!"

-Alician

Trước khi lên máy bay, Alician có ôm theo 1 con gấu bông khá to, bên ngoài ai cũng nghĩ nó chỉ là con gấu bình thường.

Nhưng bên trong là những món đồ mà không ai ngờ tới (tùy từng trường hợp sẽ mang đồ khác nhau.) Ban đầu, nó chỉ để những bộ đồ cần thiết nếu chuyến đi chơi này không đủ quần áo cho họ dùng.

Không ngờ chính cái việc cẩn thận đó đã thắp lên cho họ hy vọng sống.

Không những vậy, nó còn được Alician nhét 1 viên pha lê đại dương vào bên trong, nó được bảo vệ khỏi nước, và có thể được kích hoạt khi gọi tên.

Nó vẫn đang nằm cùng chiếc máy bay ấy.

Genja liền bước ra mép mảnh vỡ, nhìn xuống biển đen sẫm.

Tim cậu đập nhanh hơn 1 nhịp

-"Vậy thì.. có lẽ nó vẫn còn ở gần đây."

-Genja

Alician hít 1 hơi sâu, khẽ gọi-không to, không gấp, như 1 thứ quen thuộc đã ở bên mình rất lâu.

-"Hoshi.."

-Alician

Mặt nước cách đó không xa khẽ động, 1 hình tròn sẫm màu nổi lên.

Nó trôi dần theo sóng biển, chậm chạp nhưng là cả sự sống.

Nó trôi dần đến, chạm được lấy tay của Rece, nhấc nó lên khỏi mặt nước lạnh lẽo.

Trong sự vui mừng của cả bọn, lủi thủi 1 góc là Uriss lại chẳng có cái mẹ gì trong tay, kẻ hãm thì chỉ đáng đời.

Tuy rằng con gấu rách 1 bên chân, nhưng không ảnh hưởng tới đồ bên trong.

Mỗi người 1 túi bọc riêng, cũng loại chống nước.

Bên trong là quần áo và những món lặt vặt hoặc nhu yếu phẩm.

Nó có thể giúp cho họ ngừng run.

Họ lôi ra và đưa đồ cho nhau...
 
Law Of Survival
Chương 9: Con Người Mới.


Nhưng khổ nỗi, làm sao để thay đồ trên mảnh vỡ.

Không che chắn, đã vậy còn thêm người khác giới.

Tệ thêm, có 1 kẻ lạ mặt rất hãm cũng đang ở trên mảnh vỡ này.

-"Chậc!

Tao có í này."

-Rece

-"Sao?..."

-RenMeoz

-"Dùng con gấu che đi, tao nghĩ ổn á."

-Rece

-"Hể?!

Nhưng nó đâu có che được cho tụi tao?!"

-Xennieal *giọng điệu mang phần đùa giỡn nhưng cũng khá thực tế*

-"Tao nghĩ nó đủ to để che cả thân cho con gái bọn tao, còn chúng mày xài trần đi."

-Alician *cô vừa cười vừa nói*

-"Wtf??!"

-Eiron

Cả bọn luân phiên nhau, 3 nàng thì đi trước vì có vẻ đuối hơn mấy chàng.

Che chắn thân thể bằng con gấu ấy.

Dẫu vậy vẫn không ngừng chọc nhau để khuấy lại tinh thần.

Quay lưng lại với biển lạnh kia, cơ thể và không khí dường như ấm dần lên.

Ai cũng khoác lên mình vẻ mới hẳn, như 1 con người khác so với thường ngày, như thể họ là chính mình, không sặc sỡ, chỉ những màu tối đen, không lòe loẹt, chỉ khoác lên vẻ lạnh lẽo nhưng đủ mạnh để toát ra ý chí sống còn ấy.

RenMeoz kéo khóa áo vào, đuôi giũ nhẹ cho ráo nước, bộ đồ của nàng đúng bản chất của 1 con Orca chính hãng, và là lần đầu cả bọn thấy nàng mặc váy.

Rece bên kia không khác gì cướp cạn là mấy, tuy vậy nhìn ổn áp.

3 chàng thì cùng 1 form, quần dài áo khoác.

Trông nhạt nhẽo nhưng nó là cần thiết.

Có lẽ khủng hoảng hơn là Alician, mặc dù kêu lạnh như bộ đồ ấy có vẻ.. nàng ta mặc quần short.

Chẳng để tâm, vì cái áo khoác khá lớn đã gánh lấy phần còn lại.

-"Hoshi đúng là MVP của ngày hôm nay."

-Genja *cậu khẽ cười, giọng khá ấm*

Alician ôm lấy con gấu, cười đến cong cả mắt.

-"Xời!

Không mang theo Hoshi là tao không yên tâm!"

-Alician

Ở phía đối diện, Uriss im lặng.

Hắn không có đồ để được chia, ánh mắt hắn dán chặt vào bên trong Hoshi-số túi vải còn lại, dây buộc, cách chúng được sắp xếp.

Đôi tay hắn khẽ siết lại *có đồ, có tài nguyên, có thứ để mặc cả *.

Khi mọi người đang phán xét bộ đồ của nhau, Uriss cúi đầu thấp hơn, che đi ánh nhìn lóe lên trong mắt.

1 nụ cười mỏng, nhanh đến mức nếu không để ý, sẽ tưởng chỉ là do mệt mỏi.

Hoshi nằm giữa mảnh vỡ như 1 vật neo bé nhỏ giữa biển lớn.

Bên trong nó dần trống đi khi những túi đồ được lấy ra.

Do mải mê kiểm tra bạn bè của mình, không ai để ý.

Genja vừa buộc lại dây áo, vừa vô thức liếc qua Hoshi.

Nếu là người khác sẽ chẳng nhận ra, nhưng mắt cậu chẳng khác nào có tầm nhìn của diều hâu.

Có gì đó không đúng...

Cậu đếm nhanh trong đầu, rồi nhíu mày nhẹ.

-"Ủa?

Hình như thiếu 1 túi?"

-Genja

Alician đang vuốt lại bộ đồ khô trên người thì khựng lại.

Cô cúi xuống nhìn vào bên trong con gấu.

-"Không đúng.

Tao nhớ là đủ mà bây?"

-Alician

-"Ờm... hình như là thiếu thật."

-Rece

Không khí chùng xuống, cùng lúc đó viên pha lê rung khẽ.

1 nhịp nhỏ, yếu đến mức nếu Alician không ôm nó, cô đã không cảm nhận được.

-"Viên pha lê.. vừa phản ứng."

-Alician

-"Phản ứng kiểu gì?"

-Xennieal

-"Như là... bị tác động.

Nhưng không phải từ biển."

-Alician

Cô nhìn quanh, ánh mắt bất an lướt qua từng người...
 
Law Of Survival
Chương 10: Nghi Ngờ.


Rece bước lên trước 1 bước.

Ánh mắt cô sắc lạnh, quét nhanh mảnh vỡ.

-"Có ai cầm đồ trước khi chia không?"

-Rece

Không ai trả lời.

Ở góc mảnh vỡ, Uriss đã thay đồ xong từ lúc nào.

Hắn ngồi thu mình, 2 tay đặt trên đầu gối, trông mệt mỏi và vô hại.

Nhưng bên trong lớp áo khô, 1 túi vải nhỏ được giấu sát người.

RenMeoz vẫn đang mải ngắm lại cái bộ Double side-slit bodycon dress cô mua mà chưa dùng bao giờ.

Có vẻ không để ý đến mọi người lắm, cho tới lúc Genja nhắc cô mới biết.

RenMeoz nhìn hắn.

Không phải nhìn thẳng-mà là cái nhìn của kẻ săn mồi khi linh cảm thấy nước xung quanh vừa đổi dòng.

Đuôi cô khẽ động1 cái nhẹ.

-"Chắc là nhầm thôi, lúc hoảng loạn... ai mà nhớ chính xác được."

-Uriss *giọng hắn khàn và yếu*

Eiron không đáp.

Anh chỉ nhìn Uriss lâu hơn một nhịp.

Biển vẫn lặng.

Hoshi vẫn im.

Nhưng trong khoảng trống giữa những người còn sống, một ranh giới vô hình đã bắt đầu hình thành.

Nhưng chỉ riêng kẻ kia mới bị tách ra.

Lần này-không phải zombie, không phải biển.

Mà chính là con người mới là thứ nguy hiểm nhất.

Không ai nói gì.

Nhưng cũng không cần ai phải nói.

Xennieal liếc qua Hoshi, rồi nhìn sang Uriss-chỉ một giây ngắn.

Genja đứng cạnh RenMeoz, không quay đầu nhưng bàn tay đã vô thức siết lại.

Rece thở ra 1 hơi chậm, luồn khí quanh người Uriss khẽ lệch đi-đủ để cô chắc chắn điều mình đã đoán.

Alician cúi xuống ôm Hoshi, tay đặt lên viên pha lê xanh ngọc ấy.

Ánh sáng trong viên pha lê không rung nữa.

Nó đã xác nhận xong.

Xennieal đứng giữa mảnh vở, không hỏi, không tra xét.

Chỉ quan sát phản ứng của từng người trong hội-những người đã sát cánh cùng nhau hơn 6 năm, đã quen cả cách thở lẫn nhịp im lặng của nhau.

Eiron là người căng nhất, những tia lửa hơi bắt xén liên tục, như bị ép nén.

Nếu không có Xennieal đứng đó, không có cái nhìn của RenMeoz-thì tên kia đã không còn ngồi yên như vậy.

-"Không cần nói.

Chúng ta đều biết"-Xennieal *giọng anh thấp, bình tĩnh đến lạnh người*

Uriss ngẩng lên, ánh mắt chạm phải 6 người.

Rồi lập tức cụp xuống.

Hắn không thanh minh, cũng không dám.

Rece bước lên nửa bước, đặt tay lên cánh tay Eiron, nói khẽ -"Không phải lúc này.."

Genja cười mỉm, nụ cười lạnh thanh.

Quay qua nói cho cả hội nghe, bỏ mặc tên Uriss ngồi 1 góc.

-"Mặc xác hắn, để xem hắn giở thói gì."

-Genja

RenMeoz ngồi xuống, khoanh tay, đuôi khẽ động làm cho mặt nước phía sau cô lăn tăn những tia điện rất nhỏ.

-"Aizz..

Kẻ như hắn thì chết chó cũng không gặm xương."

-RenMeoz

-"Tạm thời thôi.

Nhưng chỉ một lần nữa, bây đừng hòng cản anh đây."

-Eiron

Anh hít 1 hơi sâu, tia lửa trong lòng bàn tay cũng ngừng phát ra.

-"Kẻ phản bội mà đi sớm thì.. phí lắm."

-Rece

-"Ồi.. nhìn cái tướng thì ai cũng biết."

-Alician

Cô nói nhỏ, vẫn không ngẩng đầu lên.

Biển vẫn trôi.

Và Uriss hiểu rõ hơn ai hết, hắn chưa từng bị trừng phạt-không phải vì được tha thứ.

Mà là vì đội này đang chờ..
 
Law Of Survival
Chương 11: Nhìn Thấu.


Xennieal là người phá vỡ sự im lặng trước.

Anh không nhìn thẳng Uriss ngay.

Chỉ ngồi xuống mép mảnh vỡ, ánh mắt hướng về đường chân trời mờ mịt.

Giọng anh trầm, chậm, như đang nói chuyện vu vơ.

-"Chúng ta phải tìm cách để vào bờ.

Nước ngọt, đồ ăn, nơi ở,... thiếu thốn tới khủng hoảng."

-Xennieal

Uriss khẽ động vai.

Rece đứng đó, tay giả vờ vuốt mượt lại mái tóc.

Nhưng luồng khí quanh Uriss đang dần đổi.

Nhịp thở, tư thế, phản xạ nhỏ nhất đều bị cô bắt thóp.

Xennieal tiếp tục nói, vẫn không nhìn thẳng.

-"Cho nên nếu ai đang giữ thêm thứ gì... thì bây giờ là lúc nên nói.

Giữ riêng cho mình chỉ khiến mọi thứ tệ hơn."

-Xennieal

Một khoảng lặng rơi xuống.

RenMeoz tựa lưng vào chân của Genja, khoanh tay không nói gì nhưng những tia điện nhỏ đã nói lên.

Genja hoàn toàn im lặng, như tảng băng trôi, ánh mắt đã đặt cố định lên Uriss từ lúc nào.

Uriss nuốt khan.

-"Anh đang nghi ngờ tôi à?"

-Uriss

Xennieal lúc này mới chịu ngoảnh đầu lại.

Ánh mắt anh không sắc, không giận.

Chỉ là.. quá bình tĩnh.

-"Không, tôi đang cho anh cơ hội."

-Xennieal

Rece khẽ nheo mắt, nhịp tim Uriss vừa tăng lên.

Không nhiều-nhưng đủ để biết.

Uriss cười gượng.

-"Nếu tôi có giữ thứ gì thật.. thì sao?"

-Uriss

Xennieal hơi nghiêng đầu, như đã chờ đúng câu đó.

-"Điều đó, có nghĩa là..

Anh sợ bị bỏ lại."

-Xennieal

Câu nói nhẹ hẫng, nhưng trúng thẳng.

Uriss cứng người trong một nhịp rất ngắn.

Rece khẽ thở ra *Bắt được rồi*

-"Người sợ bị bỏ lại, thường không phản bội vì tham.

Mà vì không tin mình sẽ được bảo vệ."

-Xennieal

Từng câu chữ, như họng súng ghim thẳng vào đầu Uriss.

Hắn cúi đầu, vai trùng xuống.

Trong khoảnh khắc đó, tất cả đều thấy rõ-không cần thêm bằng chứng nào nữa.

Genja khẽ "hừ" 1 tiếng rất nhỏ.

-"Thế là đủ rồi!"

Eiron từ đầu tới cuối, không hề có 1 trạng thái nào.

Bàn tay anh siết lại, gân nổi rõ hơn.

Anh di chuyển đến gần mép mảnh vỡ và nhìn thằng xuống biển, như đang tự ép mình không nhìn Uriss thêm.

-"Tạm thời...

Đừng để tôi phải nghe thêm gì từ anh nữa."

-Xennieal

Xennieal đứng dậy.

-"Chuyện này dừng ở đây."

-"Nhưng từ giờ trở đi... mọi ánh mắt sẽ đều rõ hơn."

-Xennieal

Uriss không nói gì thêm, hắn đã hiểu.

Không phải vì bị đe dọa-mà vì đã bị nhìn thấu hoàn toàn.

Thời gian trôi qua theo sóng biển, bầu trời không trăng, chỉ có mây đen trôi lững lờ, che khuất những vì sao hiếm hoi.

Mảnh vỡ lắc nhẹ theo sóng, tiếng nước vỗ đều đều như nghe nhịp tim kéo dài.

Tất cả mọi người đều mệt mỏi, 3 nàng kia thì ngủ thiếp đi ở 1 góc mảnh vỡ.

Ngồi bên cạnh các nàng là Eiron, có lẽ vì ngoại hình của anh làm 3 nàng cảm thấy an toàn hơn.

Xennieal không cần phải nói nhiều, lao vào giấc ngủ sâu...
 
Law Of Survival
Chương 12: Đêm Cuối Ngoài Biển.


Nhưng có 2 bóng người vẫn chưa gục xuống.

Genja không ngủ, ngồi 1 góc khác của mảnh vỡ, một chân co lại một chân bông thõng ra gần mặt biển.

Hơi lạnh bám quanh người, những tinh thể băng cứ tự xuất hiện trên mặt biển rồi lại tan đi rất nhanh-nó giúp anh duy trì trạng thái tỉnh táo.

Phía sau, Eiron ngồi cạnh chỗ của các cô gái.

Cánh tay khoanh trước ngực, tựa lưng vào phần kim loại nhô cao, dáng người cao lớn như bức tường chắn gió-giữ sự ấm áp cho các nàng.

Anh không cần nói, chỉ riêng sự hiện diện của anh đã đủ khiến không khí nặng hơn hẳn.

Uriss nằm cách đó không xa.

Hắn quay lưng về phía mọi người, trông như đã ngủ.

Dù không có Rece, nhưng Genja vẫn biết-nhịp thở đó không đều.

-"Chưa ngủ đâu."

-Genja *giọng anh tuy nhỏ, nhưng chắc i chang tảng băng*

Uriss khẽ cứng lại, một giây sau, hắn xoay người, cười gượng.

-"Chỉ là... lạnh quá."

Eiron hừ 1 tiếng thấp.

-"Lạnh mà còn tỉnh vậy là giỏi."

Genja không rời mắt khỏi hắn.

-"Nếu mày có ý định làm gì, thì nên nghĩ kỹ.

Ban đêm là lúc mà nòng súng của tao chuẩn nhất."

-Genja

-"Tôi.. không có ý-"-Uriss

-"Không cần giải thích,"-Eiron-"Tao không quan tâm mày nghĩ gì.

Tao chỉ quan tâm mày làm gì."

Uriss im bặt, xa hơn 1 chút.

RenMeoz trở mình, vô thức quẫy đuôi, lỡ đập lên mặt của Eiron.

Alician ôm Hoshi ngủ sát bên, viên pha lê phát ra ánh sáng yếu ớt.

Rece nằm nghiêng, nhưng hơi thở đều-dù đôi tai vẫn như đang lắng nghe.

Genja liếc nhanh về phía Eiron, rồi lại nhìn Uriss.

-"Ngủ đi, sáng mai còn phải sống tiếp."

-Genja

Uriss quay mặt đi, lần này thật sự không dám động đậy nữa.

Eiron dán chặt lấy Uriss, chắc chắn rằng hắn không còn dám cựa quậy.

-"Nếu hắn phản, để đó cho tao."

-Eiron

Anh nói nhỏ, chỉ đủ để Genja nghe.

-"Nếu hắn chạy... tao sẽ cho hắn thành thịt đông, và bắn nát tảng thịt ấy."

-Genja

Hai người không nhìn nhau, nhưng tâm đồng ý hợp.

Họ hiểu-đêm nay, nếu Uriss giở thói, thì hắn không có đường thoát.

Bình minh lên chậm, ánh sáng nhạt trải lên mặt biển xám bạc.

Uriss tỉnh dậy trong cái lạnh còn sót của đêm qua.

Hắn kéo chặt vạt áo, ánh mắt liếc quanh nhóm-rồi dừng lại ngay khi chạm phải Eiron.

Eiron đã đứng đó từ lúc nào, khoanh tay, ánh nhìn không hề che giấu chút ghét bỏ nào.

Genja vẫn ngồi ở vị trí đấy, im lặng, nhưng đôi mắt không bỏ sót cử động nào của Uriss.

Rece mở mắt, chỉ nhìn, không nói.

Quay qua trái Rece, RenMeoz cũng tỉnh từ hồi nào, trên đùi cô là Alician, vẫn đang chập chờn nửa tỉnh nửa mê.

-"Ngủ ngon không?"

-Xennieal lên giọng đầu tiên.

-"Ổn.."

-Uriss

Xennieal cười nhạt, liếc qua chiếc áo trên người hắn-quá mới so với phần còn lại của nhóm.

Không ai nói ra, nhưng ai cũng hiểu.

Eiron bước lên một bước.

-"Trông có vẻ không giống mày của hôm qua cho lắm nhỉ?.."

-Eiron

Uriss quay đi, hàm nghiến chặt.

Genja đứng dậy.

-"Được rồi, nghĩ cách vào bờ đi."

Như đấm thẳng vào mặt họ, cả bọn lại đau đầu bứt óc.

Rece ngồi rung đùi cố nhớ ra 1 điều..

-"Ê!

Tao nhớ ra rồi, tao có thể coi chuyển động của khí là biết ngay đất liền!"

-Rece *cô phấn khởi nói, nhưng chỉ với những người thân của cô*

-"Con chó!

Cái quan trọng thì không nhớ ra đâu!-RenMeoz

Cả bọn tuy hơi tục tĩu, nhưng ai cũng biết chỉ là lời nói chứ không phải tâm hồn..
 
Law Of Survival
Chương 13: Biển Và Đất.


Rece di chuyển ra mép mảnh vỡ, đứng im không động đậy.

Gió lướt qua đầu ngón tay cô, mỏng nhưng đều.

Mang theo mùi hương ẩm nặng hơn hẳn không khí biển sâu.

-"Có đất liền!

Không gần, cũng không xa, nhưng gió thổi ổn định từ hướng đó."

-Rece

Cô chỉ tay về phía một vệt mờ nơi chân trời, nơi mây thấp tụ lại thành khối nặng nề.

Xennieal nhìn theo, không suy nghĩ nhiều.

-"Tao cũng cảm nhận được cây cối ở hướng đó.

Đi theo hướng đấy."

RenMeoz hít 1 hơi sâu, nheo mắt nhìn mặt nước rồi khẽ cười.

-"Để đó tao lo, chuyện gì chứ mấy cái liên quan đến nước cứ để bố mày."

Cô trượt người xuống biển.

Nước cuộn quanh cơ thể, dáng người kéo dài và lớn hơn, chiếc đuôi lớn dần hiện rõ.

Chỉ trong chốc lát, một con Orca trưởng thành nổi lên sát mảnh vỡ, thân hình đen trắng áp sát lớp kim loại lạnh ngắt.

Rece đứng phía trước, vừa cảm nhận luồng khí vừa điều chỉnh hướng.

-"Lệch phải 1 chút.

Giữ đều, đừng gấp."

-Rece

RenMeoz ghì vai vào mảnh vỡ, đẩy bằng cả thân hình và sức nặng của biển sâu.

Mảnh kim loại rung lên, rít nhẹ, rồi chậm rãi trôi theo hướng gió.

Eiron đứng phía sau, tay bám chặt, chân ghì xuống cho mảnh vỡ không bị lật.

-"Cứ từ từ, Lật là tao kéo mày lên làm cá nướng đó."

Genja ngồi thấp, giữ thăng bằng, mắt luôn dõi theo mặt nước.

Alician đang dò tín hiệu của một vài con cá lớn khác nhưng không có tiến triển.

Trên đường đi, họ gặp vô số mảnh vỡ máy bay và xác chết nổi lên như nghĩa địa trên mặt biển.

Chẳng ai nói câu nào, nhưng cùng nhau cầu nguyện cho các nạn nhân xấu số.

Chỉ riêng Uriss, hắn chẳng mảy may quan tâm, tiện tay vớ những món đồ trang sức nổi lên theo cơ thể của các hành khách đã tử vong.

Hành động đó, đập thẳng vào mắt Alician và Xennieal, bình thường đã ghét, giờ càng khó chịu thêm.

Họ đứng dậy và đi thẳng đến chỗ Uriss, đấm thẳng vào mặt hắn và dằn vặt cái thói xấu.

-"Cái loại hạ đẳng, mày còn dám lấy đồ của người đã khuất sao?!"

-Alician

-"Chẳng hiểu nổi, cái tên này lại may mắn đến thế.

Đáng lẽ Meoz nên dìm chết hắn đi thì hơn!"

-Xennieal

Eiron đứng một bên, anh đang kìm nén bản thân mình nếu không sẽ có án mạng ngay trên mảnh vỡ này.

Mặc dù rất khó chịu, nhưng vì bị Genja cản lại nên Eiron không thể hành động 1 cách tùy tiện.

-"Đấm bỏ mẹ nó cho tao!

Dám bố láo mất dạy!"

-Eiron *anh không la hét, chỉ gầm gừ như con gấu đói sau mùa ngủ đông*

-"Tôi...tôi biết sai rồi.. tôi sẽ trả lại đồ cho họ."

-Uriss *giọng hắn run lên, khô khan*

Sau một hồi, Xennieal đã tạo ra dây leo để trói hắn lại, không cho hắn táy máy tay chân.

Đến lúc lên bờ, thả ra vẫn chưa muộn.

Coi như là lòng nhân từ cuối cùng trong sự phẫn nộ.

Thời gian trôi chậm, RenMeoz tuy khá mệt mỏi, nhưng cô vẫn không dừng lại.

Cho tới khi mùi biển nhạt dần.

Dưới ánh sáng ban ngày, màu cát hiện ra.

-"Tới rồi!"

-Genja

Trong sự vui mừng của cá đám, họ đã tới được bờ biển, gần đó là một làng chài.

Sau khi lên bờ, dường như tất cả đều ổn, trừ RenMeoz, cô dường như mất hết sức để trở lại trạng thái người..
 
Law Of Survival
Chương 14: Làng Chài.


Trên cơ thể RenMeoz, lởm chởm một vài vết xước do đẩy mảnh vỡ.

Nhưng không là vấn đề, vì cô khá khỏe nên đã bình phục sau một lát.

Trở lại trạng thái bình thường và bắt đầu cùng mọi người kiểm tra xem ai có vết thương nào không.

Cả bọn đều bước vào bờ cát, không ai để quên thứ gì cho tới khi..

-"Ờm... các vị, còn tôi thì sao ạ?"

-Uriss *hắn lên tiếng, miệng cười gượng, hắn vẫn bị trói và ngồi trên mảnh vỡ*

Cả nhóm quay qua nhìn nhau, dường như chẳng ai muốn cho hắn theo cùng.

Alician và Rece thì nhún vai vì không biết nên làm sao, Genja thì ghét ra mặt, chẳng muốn kéo theo cái tạ đấy.

RenMeoz còn chẳng thèm nhìn, nhìn hắn chẳng khác nào dí dương vật vào mắt cô.

Eiron thì khỏi nói, anh quay qua nhìn Xennieal.

Xennieal cũng im lặng rồi hất gạc hươu về phía Uriss như ra hiệu cho Eiron ra lôi hắn vào.

Eiron có vẻ rất khó chịu, nhưng cũng chiều các em nhỏ nên phải ra lôi hắn vào.

Không cởi trói cho hắn, anh nắm thẳng vào dây leo, một tay xếch lên như cầm một cái thùng xốp.

Nhẹ tênh như không cầm gì, chỉ là nó quá gớm để Eiron cầm 1 cách tự nhiên.

Họ nhanh chóng đi về phía làng chài gần đó.

Nhưng đập vào mắt họ là một ngôi làng vắng vẻ, hoang tàn.

Xe cộ va chạm thành một tai nạn liên hoàn, nhà xập, cây cối đổ tan hoang...

Khiến cả bọn ngỡ ngàng không hiểu chuyện gì đang diễn ra.

-"Cái méo gì vậy?.."

-Genja

-"Nó có thật là một ngôi làng không thế?"

-Rece

-"Hay là một phim trường nào đó chăng?"

-RenMeoz

-"Tao chắc chắn là làng, nhìn biểu hiệu kìa, làng chài Oki Odo đó."

-Alician

-"Làm sao... dù có khủng bố cũng đâu đến mức này?"

-Eiron

Nhìn quanh một hồi, Alician phát hiện ra một bốt điện thoại, tuy trông cũ kĩ nhưng chắc chắn xài được.

Cô nhanh chân chạy vào gọi.

Bên ngoài, Genja, RenMeoz và Xennieal thì nhìn ngó xung quanh, vừa hoang mang mà cũng vừa cảnh giác.

Eiron vẫn cầm chắc tên Uriss trong tay và không ngừng dùng ánh mắt để đe dọa và châm biếng hắn.

Với trực giác của loài thú và một cậu nhóc lớn lên với súng đạn, không khó để họ phát hiện ra điểm kì lạ.

-"Chúng mày... có cảm giác như đang bị theo dõi không?.."

-Xennieal *giọng anh có vẻ cứng hơn, càng lộ rõ bản năng của một con hươu*

-"Tao cũng nghĩ vậy, nhưng không hiểu tại sao."

-Eiron

Qua con mắt của Genja, anh đã nhìn thấy một thứ gì đó.

-"Nhìn kìa!"

Anh chỉ tay về 1 hướng, ai cũng nhìn theo.

Đúng là một "thứ" gì đó đang đến gần, trông có vẻ giống con người nhưng lại bước đi loạng choạng.

Rece để ý được điều đó và bắt đầu cảm nhận chuyển động của khí, phải, có gì đó không ổn!

-"Nó không... không giống người bình thường, luồng khí còn đi xuyên ở 1 vài chỗ trên cơ thể nó..!"

-Rece
 
Law Of Survival
Chương 15: Thứ Không Nên Tồn Tại.


Cả lũ khựng lại, bên trong bốt điện thoại kia, cũng không có thêm tín hiệu nào.

Alician chạy ra để thông báo, nhận ra sự khác thường của mọi người.

Cô cũng vô thức nhìn qua.

Phải, nó đang đến gần, loạng choạng, trông có vẻ không lành lặn gì.

Cả đội, không ai cử động gì như bị thôi miên, cảm giác khó xoay sở.

Thứ đó, lết lại gần, không ai nhúc nhích hay làm gì, chỉ biết đứng đực ở đó.

Mỗi bước của nó, nặng nề, làm không khí trùng xuống.

Càng tiến thêm, một vài thứ như thế, cũng đi ra từ các căn nhà đổ nát.

Khi vào được tầm nhìn, cả nhóm như chết đứng.

Chính xác, nó là những gì họ đang nghĩ, là zombie.

Trông chúng kì dị hơn trong phim, gớm ghiếc hơn tưởng tượng.

Không khí như bị kéo căng đến mức chỉ cần một cử động nhỏ có thể làm nó vỡ toang.

Xennieal có lẽ là người duy nhất ý thức được điều này, anh khẽ siết tay.

Anh không quay đầu, nhưng đứng chắn hẳn lên trước mọi người, theo đúng bản năng của một người đã quen làm lá chắn cho kẻ khác.

Ánh mắt anh dán chặt vào những sinh vật đang lết tới kia, không còn chút do dự hay hoang mang nào-chỉ còn sự tỉnh táo lạnh lẽo.

-"Đứng yên."

-Xennieal

Giọng anh trầm, ngắn gọn, như mệnh lệnh.

Lời nói ấy kéo mọi người thoát khỏi trạng thái chết lặng.

Alician khẽ nuốt khan, Rece hít sâu...

Không ai lên tiếng, nhưng tất cả đều hiểu-Xennieal đã quyết.

Đôi tai hươu của anh dựng thẳng, một bên chân của anh di chuyển nhẹ.

Một đường nứt khẽ rung lên.

Từ những kẽ bê tông loang lổ, các mầm cây sẫm màu chui lên, xoắn lại một cách bất thường.

Chúng lớn nhanh đến mức mắt thường cũng có thể thấy rõ từng nhịp phình ra của cây.

Phần ngọn tách đôi, mở rộng như một cái hàm, lộ ra những mảnh gai to hình thoi bao bọc bên ngoài cái hàm.

Nhọn và lớn, xếp chồng lên nhau.

Sinh vật đầu tiên vừa bước vào tầm, mặt đất bỗng chuyển động.

Những thân cây bật lên quấn chặt lấy chân nó, ghì xuống không cho tiến thêm.

Cái hàm gai lớn dứt khoát, ngoạm lấy sinh vật đó, và nhấc lên nhai như một con hổ đói.

Những sinh vật khác, lần lượt bị nhai nát.

-"Nghe cho rõ này...

Thứ này không phải là con người."

-Xennieal

Anh quay đầu, ánh mắt lướt nhanh qua từng người trong đội-một ánh nhìn quen thuộc, trấn an nhưng cũng đầy cảnh giác.

-"Bình tĩnh lại, và chuẩn bị đi.

Thế giới này..

đã đổi luật rồi."

-Xennieal

Trong vài dây ngắn ngủi, không ai nói được lời nào.

Rece là người đầu tiên hoàn hồn, cô đứng chết chân, mắt mở to nhìn những thân cây khổng lồ đang nhai lấy những đống thịt thối rữa, cái hàm gai nhọn khép lại gọn gàng đến lạnh người.

Một luồng gió mỏng vô thức xoáy quanh người cô-dấu hiệu rõ ràng của việc tim đập nhanh hơn bình thường.

-"...Cái gì vậy??"

-Rece

RenMeoz nheo mắt, khóe môi cong lên theo bản năng của một kẻ nhìn thấy những thứ nguy hiểm.

Cô huýt khẽ một tiếng, thấp nhưng đầy phấn khích.

-"Ối chà!..

Làm được thứ này mà giấu kĩ thế?"

-RenMeoz

Alician thì ngược lại, cô lùi nửa bước, ánh mắt không rời khỏi mặt đất vừa nứt vỡ kia.

Như thể sợ rằng nó sẽ lại tiếp tục chuyển động.

-"Cây... không phải cây bình thường, nó giống như đang... săn mồi."

-Alician

Genja không nói gì.

Anh chỉ khẽ nhíu mày, ánh mắt sắc lạnh dán vào Xennieal-không phải đề phòng, mà là đánh giá.

Một năng lực kiểm soát tốt đến mức đó, trong tình huống như này không phải ai cũng làm được.
 
Law Of Survival
Chương 16: Luật Đầu Tiên.


Riêng Uriss vẫn đang bị xếch như một sinh vật vô dụng, ánh mắt hắn dao động khi nhìn thấy những sinh vật đó lần lượt bị cây nuốt chửng.

Eiron cảm nhận được sự sợ hãi của Uriss, anh liền thả hắn xuống đất, gỡ đống dây leo quấn quanh người hắn.

Trả lại quyền di chuyển cho Uriss.

Uriss vẫn đang bị "mê hoặc" bởi hình ảnh vừa rồi.

-"...Mày giấu bài ghê thật đấy."

-"Mày kiểu này thì... chắc tụi tao khỏi lo ha?"

-Uriss

Không ai đáp lại.

Xennieal chỉ liếc Uriss một cái-rất nhanh, rất lạnh.

Không hề có ý khoe khoang hay trấn áp, chỉ đơn thuần là một ánh nhìn khiến người khác hiểu rằng: đừng vượt quá giới hạn.

-"Đừng nhìn nữa, chúng sẽ còn tới thêm."

-Xennieal

Anh quay lưng, tiếp tục hướng mắt về phía những con đường đổ nát phía tước.

Dưới chân anh, mặt đất vẫn khẽ rung lên-như thể khu rừng kia đang chờ lệnh tiếp theo.

Và lúc đó, cả đội mới thực sự nhận ra một điều.

Anh không chỉ là người đứng đầu về lý trí.

Anh là người duy nhất, trong khoảng khắc hỗn loạn ấy, dám ra tay đầu tiên.

Không ai cãi.

Sau câu nói của Xennieal, cả đội như được kéo ra khỏi cơn choáng.

Alician nuốt khan, rồi chủ động đi tới gần RenMeoz và đẩy cô đi nhẹ nhàng.

Rece hít sâu, luồng gió quanh cô tan dần.

-"Ở đây không ổn, đường mở quá, zombie có thể tràn từ nhiều hướng."

-Genja

Xennieal gật đầu.

Ánh mắt anh lướt qua dãy nhà nghiêng ngả bên phải, rồi dừng lại trước một tạp hóa nhỏ ven đường.

Giữa những căn nhà gỗ méo mó xập xệ và mái tôn móp méo, không phải là cửa hàng tiện lợi sáng đèn như trong thành phố.

Bảng hiệu cũ kỹ treo xiêu vẹo, sơn đã bong tróc gần hết.

Cửa cuốn bị kẹt nửa chừng, bên trong tối om, mùi ẩm mốc và mùi biển phả ra nhè nhẹ.

-"Ít nhất thì trông còn nguyên vẹn."

-Eiron

-"Cứ thử, biết đâu còn nước."

-Alician

Rece bước chậm lại, tay vô thức siết chặt tay áo.

-"Mấy chỗ như này.. thường có thuốc với băng gạc, tao thấy bên trong có vẻ còn đồ."

Genja liếc quanh một vòng, xác nhận không có chuyển động bất thường rồi mới gật đầu nhẹ.

-"Vào nhanh.

Lấy thứ cần rồi đi."

-Genja

Lọt thỏm Uriss, ánh mắt hắn dán chặt vào bên trong tiệm lâu hơn mức cần thiết.

Những kệ hàng nghiêng ngả, thùng carton rách toạc, chai lọ lăn lóc dưới sàn-tất cả như phản chiếu trong con người hắn một thứ gì đó không hẳn là sợ hãi.

-"...Tạp hóa làng chài mà, biết đâu còn đồ ngon."

-Uriss

Không ai trả lời.

Chẳng mấy ai lắng nghe những gì hắn thở ra.

Xennieal bước lên trước, cúi xuống và ngó vào trong, có vẻ không có gì.

Anh hất gạc về phía Eiron, không giống ra lệnh mà như sự nhờ giúp từ anh lớn.

Eiron hiểu hết những gì Xennieal muốn nói.

Anh bước tới, đặt hai tay lên mép cửa cuốn, cơ vai căng lên rõ rệt.

Kim loại cũ kỹ phát ra tiếng két-rầm chói tai khi bị đẩy lên cao hơn.

Âm thanh vang dội giữa làng chài yên ắng nghe đến rợn người.

RenMeoz khẽ tặc lưỡi.

-"Ê.. nhẹ tay thôi, mày gọi cả làng dậy rồi đó."

-"Muốn nhẹ thì tự làm đi trời."

-Eiron *nghe có vẻ cọc nhưng thực chất nó phản ánh con người của anh, lời nói khác hoàn toàn với hành động*

Anh vẫn tiếp tục đẩy.

Cánh cửa cuốn cuối cùng cũng chịu nhích lên thêm một đoạn, đủ để cúi đầu chui vào.

Bên trong, bóng tối đặc quánh, mùi ẩm mốc lẫn mùi muối biển xộc thẳng ra ngoài.

-"Chia người, vào lấy nước với đồ ý tế trước.

Ưu tiên sống đã, đừng tham."

-Xennieal

Alician khẽ nuốt khan, gật đầu.

Rece đứng sát tường.

Riêng Uriss, mắt hắn lướt qua khoảng tối bên trong lâu hơn mức cần thiết.

Cửa tiệm tạp hóa mở ra như một cái miệng đen ngòm, nuốt trọn cả đội vào trong.

Nó làm cả đội nhớ tới tai nạn ngày hôm đấy..

Bên ngoài, gió biển thổi qua những mái nhà đổ nát, mang theo âm thanh rin rít không rõ nguồn gốc.

Và ở đâu đó, giữa những con hẻm ngoằn ngoèo của làng chài, thứ gì đó vẫn đang lết tới-chậm chạp, kiên nhẫn.
 
Back
Top Bottom