Cập nhật mới

Khác Lâu đài bị nguyền rủa.

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
317412439-256-k780176.jpg

Lâu Đài Bị Nguyền Rủa.
Tác giả: BnNgi3
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Để giải quyết vụ án liên tiếp gần đây trong lâu đài bị nguyền rủa.

Kaito Kid ( siêu trộm quốc tế 1412) và Shinichi Kudo ( Thám tử lừng danh của Nhật Bản) sẽ làm gì để giải ra bí ẩn của nơi này?

Nơi chôn giấu kho báu của người đứng đầu gia tộc 100 năm trước đang ở đâu?

Ai là kẻ đứng sau giật dây tất cả?

Hãy đón xem.



kudoshinichi​
 
Lâu Đài Bị Nguyền Rủa.
Chương 1


Trong một đêm mưa bão, sấm chớp đùng đùng.

Nơi nào đó trong lâu đài cổ ở ngoại ô Tokyo.

Một bóng đen xuất hiện đằng sau lưng một người đàn ông trung niên.

Một cánh tay kẻ đó giơ lên, trong tay là một con dao vô cùng sắc bén, khá dài.

Không chần chừ, hắn ta đâm một nhát vào người đàn ông.

Trong tiếng hét thất thanh phát ra bị tiếng sấm che lấp.

Từng giọt máu đỏ tươi bắn vào hắn ta.

Hắn không quan tâm, rút con dao ra và đâm thêm một nhát chí mạng vào ngực trái, nơi trái tim.

Rồi một tiếng sấm nổ ra, hắn ta chần chừ một vài giây, cúi gằm mặt xuống nhưng trên miệng nở ra một nụ cười của quỷ.

Hắn nhếch mép cười lên:

- Haha...cuối cùng... cuối cùng,hắn ta cũng đã chết.

Ta... ta đã chờ giây phút này lâu lắm rồi!- Nói đoạn hắn ngửa mặt lên trời-Vậy là ta đã trả được thù cho em rồi, đúng không?

Chikana!

Hắn ta ngẩng mặt lên trong nụ cười quỷ dị kia nhưng nước mắt lại trào ra từ khóe mắt.

Nhìn hắn ta giống một con quỷ khát máu.

Nhưng trong thâm tâm lại mang đầy bi thương.

Nhìn hắn ta lại như một con quỷ đỏ, một con quỷ đỏ lụy tình.

Hắn ta rút ra con dao đã nhuốm máu đỏ của người kia.

Đi đến bồn nước, nhẹ nhàng rửa sạch máu đỏ trên con dao, cầm lấy con dao đã rửa sạch ấy đưa vào một chiếc túi vải.

Hắn ta cũng tháo ra hai chiếc găng tay đen đã rửa sạch của mình.

Đi đến mép vách đá cao tầm ngôi nhà năm sáu tầng so với mặt nước biển.

Bên dưới là vô số hòn đá to nhỏ khác nhau, bãi cát và những hòn sỏi dưới con sóng vỗ mạnh mẽ của biển cả bao la đập vào bờ.

Hắn ta trông thật nhỏ bé.

Những cơn gió thổi qua và nước mưa rơi trên người hắn.

Trước khi thủy triều bắt đầu rút xuống, hắn đưa tay ném chiếc túi vải ra xa.

Chiếc túi vải nhanh chóng rơi xuống mặt biển rộng lớn, để lại một làn nước đã bị dao động bởi một túi chứa tình cảm con quỷ đỏ lụy tình.

Nhưng hắn ta đâu hề hay biết một người nào đã nhìn thấy hết tất cả những gì mà hắn đã làm.

Người đó nhìn thấy hết, chạy đi để lại một mình hắn đang chìm trong sự đau khổ của quá khứ vùi dập lấy mình.

___________________________

Trong biệt thự Kudo.

Một chàng trai đang ngồi trên một chiếc ghế sofa trong thư viện rộng lớn.

Bên ngoài đang bão mưa tầm tã.

Anh ta với tay lấy một lon nước ngọt đang để bên cạnh đống tài liệu đã được xử lý kia.

Đặt tài liệu cuối cùng xuống.

- Cuối cùng cũng xong việc cả tuần nay rồi!

Đứng dậy khỏi bàn làm việc đi đến bên đồng hồ cổ đang treo ở trên tường.

*Tíc tắc tíc tắc*

- Đã 6 giờ 30 sáng rồi à!

Hazzz, xử lý đống này... mệt thật đấy.- Ngáp ngắn ngáp dài- Ngủ thôi nào.

Kudo Shinichi, một thám tử lừng danh với trí tuệ hơn người.

Trong một lần đi chơi với người bạn thân từ nhỏ Ran, thì vô tình bắt gặp một đám người đang giao dịch bí ẩn.

Do không để ý thì đã bị một tên trong nhóm đánh lén từ đằng sau.

May mắn vì bọn chúng không giết mà cho uống một loại thuốc khiến cơ thể bị teo nhỏ lại thành hình dáng một đứa con nít.

Lấy thân phận Edogawa Conan ở nhờ nhà Ran.

Tìm kiếm bí ẩn về tổ chức áo đen và tìm cách trở thành Kudo Shinichi.

Một cô gái tên Haibara Ai là thành viên của tổ chức áo đen đang ở nhà bác tiến sĩ gần nhà.

Cũng là người tạo ra loại thuốc APTX - 4869 mà bọn người áo đen cho uống.

Cô ấy đã tạo ra loại thuốc giải hoàn toàn từ chai rượu mạnh mà anh uống trong một vụ án để trở thành Kudo Shinichi.

Loại thuốc này có một nhược điểm chí mạng là có tác dụng phụ rất lớn.

Nếu thành công thì tốt nhưng nếu không thì có khi ngỏm cũng không biết chừng!

Tuy biết là thế chưa biết tác dụng phụ là gì.

Theo như lời Haibara nói thì tác dụng phụ sẽ bắt đầu biến đổi một số cơ quan trong cơ thể trong vòng 3-4 tuần sau đi uống và đã hơn 1 tuần trôi qua.

Chưa có biểu hiện gì bất thường của cơ thể cả.

Shinichi đang nằm xuống chiếc giường rộng rãi của mình, chuẩn bị cho một giấc ngủ ngon.

Bỗng nhiên, tiếng điện thoại reo lên.

- A lô, ai vậy?

- Kudo, cậu tỉnh dậy rồi à?

???

Một giọng nói quen thuộc vang lên từ đầu dây phía bên kia.

Chất giọng Osaka không lẫn đi đâu được.

- Này, tớ vừa mới chợp mắt được một lát thôi đấy!

Hatori Heji.

- Ngủ gì nữa, tỉnh dậy đi!

Lại có vụ án mới cần giải quyết đây.

- Lại có vụ án nữa à!

Vụ gì vậy?

Nói nhanh đi.

Shinichi khi nghe đến vụ án là như hồi phục sức sống.

Đối với anh, giải mã sự thật đằng sau những vụ án là việc anh thấy thú vị hơn những gì trên đời.

- Đến trụ sở cảnh sát Tokyo đi.

Tôi kể cậu nghe sau.

- Được rồi!

Nhanh chóng lấy chiếc áo xanh được để trên giá nhanh chóng mặc vào và chạy thật nhanh ra khỏi cửa nhà.

________________________

Tại trụ sở cảnh sát Tokyo Nhật Bản.

- Chào!

Thiếu úy Sato, Hatori.

- À, Kudo đó à!

Tới đây!

Đặt một đống ảnh trước mặt về thi thể của một người đàn ông trung niên xuống bàn.

- Này Kudo, vụ án lần này cần giải quyết có liên quan đến tòa lâu đài bị nguyền rủa ở ngoại ô.

- Tòa lâu đài bị nguyền rủa?

Đừng đùa, làm gì có chuyện bị dính lời nguyền hay gì chứ!

Đó cũng chỉ là lời đồn đại mà thôi.

Đừng nói về những việc siêu nhiên như có thứ bí ẩn màu trắng tóc dài đen bay lượn hay tiếng hát lúc nửa đêm nha!

- Tớ cũng nghĩ là như vậy đó.

Nhưng những vụ án ở nơi này liên tiếp xảy ra.

Hơn nữa xảy ra cũng rất có nhiều điểm kỳ lạ.

Nếu là một vụ án mạng thật thì cần tìm ra hung thủ.

Vì vậy...

Đây!

Bốn tấm vé tàu điện ngầm đi đến ngoại ô đặt trước mặt Shinichi.

- Sao cậu mua đến bốn tấm vé vậy?

Cho những ai thế!

- Quay trúng thưởng đó!

Giải nhất luôn nha!

Hời quá chứ!

Tớ cũng may mắn lắm đấy!

Đây!

Tớ một cái, Kudo cậu một cái.

Tớ cũng cho Hakuba một cái.

Còn tấm cuối cùng cậu muốn đưa ai?

Shinichi suy nghĩ một lát.

Cầm lấy điện thoại lên, gọi một số.

- Không biết cậu ta có rảnh không?

Đầu dây phía bên kia.

- Alo, Kudo cậu gọi tớ có việc gì à?

- À, cậu tuần này rảnh không?

- ???

À, tớ cũng không có buổi biểu diễn ảo thuật nào tuần này nên khá rảnh!

Mà cậu gọi có việc gì không?

- Tớ, Heji và Hakuba định đi đến khu lâu đài bị nguyền rủa ở ngoại ô phá án.

Mà còn thừa một tấm vé.

Cậu có thể đi không?

Anh ta hai mắt sáng lên.

- Được.

Kudo đích thân mời thì tớ sẽ đi rồi.

- Vậy được rồi!

Gặp nhau tại ga tàu điện ngầm vào 8 giờ sáng ngày mai nha!

- Được.

Tút tút tút.
 
Lâu Đài Bị Nguyền Rủa.
Chương 2


Sáng ngày hôm sau.

Tại trạm tàu điện Tokyo.

- Alo, cậu tới chưa?

Shinichi và Heji đang ngồi trên băng ghế dài đợi.

- Đang trên đường tới!

Hơi kẹt xe.

- Sắp đến rồi!

Tầm 10 phút nữa.

- Nhanh lên.

Tút tút tút.

- Này, Kudo.

-???

Sao

Những tình tiết vụ án trong lâu đài mà mình điều tra ra và kể cho cậu hôm qua đó.

Cậu đã tìm được manh mối nào chưa?

- Có vẻ là chưa!

Những tình tiết mà cậu kể, những gì được chụp trong những tấm ảnh đó và những manh mối còn sót lại tại hiện trường thì chưa thể kết luận được.

Cần đi đến tận nơi để điều tra.

Mà hiện tại nơi đó đã điều tra chưa?

- Thì cảnh sát và thanh tra hiện đang phong tỏa tại hiện trường.

Thi thể nạn nhân cũng đang được khám nghiệm tử thi.

Nhân chứng cũng đang bị giam giữ tạm thời để tiến hành lấy lời khai.

- Có tìm ra hung khí chưa?

- Chưa, hình như hắn đã phi tang trước khi bị phát hiện.

Nhưng theo dấu vết đã để lại trên người nạn nhân thì chứng tỏ là bị đâm từ sau lưng và nhát chí mạng là ở ngay phía ngực trái, đâm thẳng qua tim, thiệt mạng tại chỗ.

Đang suy nghĩ về vụ án thì một chiếc xe lao nhanh và dừng ngay trước mặt họ.

Kít......

Âm thanh chói tai được phát ra khi xe vừa chạy nhanh bỗng chốc bị phanh lại làm lên những khói xe mù mịt.

- Tới rồi à!

Một thanh niên với mái tóc màu vàng đi ra từ ghế lái.

- Hakuba, lái xe cẩn thận một chút chứ!

- Cậu cũng ngừng thôi ngay hét toáng trong xe làm điếc tai khi tôi đang lái xe đi!

Một thanh niên với mái tóc rối và gương mặt trắng bệch như vừa đi tàu lượn siêu tốc kia đi ra từ ghế sau xe.

- Cậu lái xe như tàu lượn vậy.

Không an toàn một chút nào cả.

- Không phải là vì cậu ngủ quên làm trễ mất 3 phút 16 giây hay sao?

Kaito Kuroba.

- Cậu thì sao, lái xe lại còn tính toán thời gian khởi hành, thời gian lên ga, đạp số,...

Lái xe còn lạng lách qua đường mà ngỡ như đang sắp bay ra ghế ý!

Cậu coi thường luật giao thông à?

Hai người đang đứng đó xem cuộc đấu khẩu hai thanh niên kia mà bất lực không nói được gì.

- Này, Kaito, Hakuba.

Hai người thôi đi có được không?

Bỗng nhiên loa phát thông báo.

- Chuyến số 6 đang chuẩn bị khởi hành.

Mời hành khách nhanh chóng làm thủ tục cần thiết.

- Nhanh lên, xe cuối trong ngày sắp khởi hành rồi.

Hai người đó mới dừng lại.

_________________________

Một người thanh niên khá trẻ tầm 20 tuổi sau khi làm xong thủ tục thì đi ra một chỗ, bắt đầu rút ra một điếu thuốc, hút một điếu.

Shinichi đến gần nhẹ nhắc nhở.

- Ở đây không được phép hút thuốc, có bảng " Cấm hút thuốc" đằng kia.

Anh ta dữ rằn nhìn anh.

- Tao hút thuốc liên quan đến mày à?

Cút ra chỗ khác chơi, nhóc con.

Một người phụ nữ đến gần rồi dứt lấy điếu thuốc trên tay anh ta ném xuống và giẫm lên.

- Đã bảo không được hút, không nghe rõ à?

- Cô thôi ngay đi giùm tôi.

Shinichi định lên tiếng thì người soát vé gọi tên.

Anh cũng thôi chuyện này trước.

Sau khi hoàn thành hết toàn bộ thủ tục, lên tàu điện.

Bốn người ngồi đối diện nhau.

Để hai người đó không còn giận nhau nữa thì quyết định đổi chỗ.

Hakuba và Heji ngồi một ghế dài.

Shinichi và Kaito ngồi sau cùng.

Shinichi cũng vì mấy ngày nay lo giải quyết đống tài liệu và thêm đêm qua thức trắng suy nghĩ về vụ án mà buồn ngủ vô cùng.

Dưới không khí yên tĩnh trong tàu điện mà thoáng chốc cậu đã buồn ngủ.

Không chống lại được cơn bão buồn ngủ ập đến, cậu gục xuống mà ngủ.

Nhưng suýt nữa là cậu bị đập đầu vào thành cột của tàu điện rồi!

Cũng may, Kuroba phát hiện và nhanh chóng đỡ lấy đầu cậu trước khi đập.

Kudo do quá buồn ngủ nên không biết chuyện gì.

Hết cách, Kuroba nhanh chóng để cậu dựa vào vai mình mà ngủ.

Đôi vai cậu cũng bị sức nặng của Kudo mà hơi trùng xuống một chút.

Cũng may trên toa này cũng chẳng có mấy người.

Chỉ có một cậu thanh niên đeo kính trẻ cầm sách, một người phụ nữ trung niên vừa rồi đang lướt điện thoại, một cô gái với dáng vẻ như là bị gẫy tay phải, người đàn ông trung niên vừa rồi đang đọc báo và bốn người bọn họ.

Ông ta đi vào trong nhà vệ sinh trên tàu.

Heji đang chăm chăm vào đống ảnh chụp cùng Hakuba đang xem những manh mối kia.

Chẳng ai để ý đến hai người.

Tàu điện đi vào trong một căn hầm tối.

Chẳng ai nhìn thấy gì nên cũng bỏ dở công việc của mình.

*****************

Khoảng hai mươi phút sau khi ra khỏi đường hầm.

Cậu thanh niên thấy ông ta còn chưa ra thì cũng đi vào nhà vệ sinh xem tình hình.

- Á......

Tiếng hét thất thanh của cậu thanh niên đang ở đó đã làm Shinichi bật mình tỉnh dậy.

Hai người đang bắt đầu chăm chăm vào đống hồ sơ kia cũng quay lại.

Những người phát hiện ra đều giật mình khi thấy thi thể của người đàn ông vừa rồi đã ngã xuống đất.

Shinichi chạy sang đưa tay lên trước mũi và cổ tay bắt mạch cho đối phương.

- Không kịp rồi, ông ta đã chết.

Những người có mặt đều phải ở lại, tiến hành điều tra.

- Cậu nhóc là ai mà gia lệnh cho bọn ta hả?

Gọi những người có thẩm quyền giải quyết chứ nhóc con thì giải quyết gì được?

Cô gái trung niên lên tiếng.

- Thám tử lừng danh Kudo Shinichi.

- Này, cậu có phải là chàng thám tử hay xuất hiện trên các mặt báo, Kudo Shinichi phải không?

Cậu gật đầu một chút.

Có vẻ như mọi người đã tin.

Cách điểm đến còn 6 tiếng nữa lận, cậu cần nhanh chóng giải quyết vụ án này trước khi đến lâu đài đó đã.

........................................
 
Lâu Đài Bị Nguyền Rủa.
Chương 3


Chuyến tàu này sẽ chạy thẳng một mạch đến ngoại ô trong 3-4 tiếng nữa.

Nhìn quanh thi thể thì là bị sát hại bằng một vật nặng đập sau gáy đến khi tắc thở.

Theo như thông tin nạn nhân trên giấy tờ trong túi thì nạn nhân tên Katosaki, 27 tuổi, chủ một quán bar.

Những nhân chứng ở đó là:

+ Cô Kazuko, vợ của nạn nhân 26 tuổi, nhân viên văn phòng.

+ Anh Sunakera, 22 tuổi, làm nhân viên tiệm rửa xe.

Cũng là người đầu tiên phát hiện nạn nhân.

+ Chị gái đang bó bột kia là cháu họ của nạn nhân, chị Midori , 21 tuổi, bạn gái của Sunakera, chưa có việc làm.

Để nhanh chóng kết thúc điều tra vụ án thì Hatori và Hakuba sẽ đi lấy lời khai của nhân chứng.

Còn Shinichi và Kuroba ở lại tìm manh mối.

- Thời gian nạn nhân tử vong là khi tàu vào trong đường hầm tầm 20 phút.

Hung thủ có lẽ đã ra tay vào lúc đó.

"Nhưng câu hỏi đặt ra là làm sao hung thủ có thể ra tay sát hại khi xung quanh đều tối đen khi đi trong đường hầm.

Đi từ chỗ bọn họ cách gần nhất mà đi cũng ít nhất 4-5 phút tới nơi,hung thủ làm cách nào để tìm đường trong bóng tối ít nhất là 2-3 phút rưỡi, tức phải đi nhanh gấp đôi để đến chỗ nạn nhân trong bóng tối, ra tay sát hại nạn nhân trong vòng 5-6 phút và quay trở lại và làm như chưa biết chuyện gì xảy ra.

Shinichi đang mải mê suy nghĩ thì Kuroba lục lọi xung quanh và vô tình giẫm lên một điếu thuốc lá đang cháy cạnh một chiếc bật lửa nhỏ.

- Kudo, nhìn này.

Đưa cho Kudo, đưa tay lên cằm suy nghĩ một lát.

" Nếu như hung thủ lần theo ánh sáng của chiếc bật lửa thì cũng không hề có khả năng gây án vì ánh sáng nó rất nhỏ, không đủ để chỉ đường cho hung thủ đến nơi và ra tay sát hại nạn nhân."

Phía bên kia.

- Hakuba, cậu đã tra ra gì chưa?

- Anh Sunakera là ngồi gần vị trí nạn nhân nhất nhưng lại bị mắc chứng sợ bóng tối.

Anh ta khai ra là :" Tôi sợ bóng tối, tôi ngồi trong một góc suốt khi đi qua đường hầm.Tôi không biết."

Còn phía cậu thì sao?

- Chị Karuko ngồi phía đối diện với nạn nhân cũng rất khó có khả năng để gây án vì chị ấy phải nhỏ thuốc mắt thường xuyên, mắt chị ấy có vấn đề nên cần đeo kính mắt.

Còn Midori thì mới bị tai nạn vào tháng trước về tay phải, cần bó bột.

Làm hung thủ trong tình trạng cánh tay bị thương như vậy thì rất khó có khả năng.

- Ai cũng đều rất khó có khả năng gây án nhưng vẫn có động cơ.

Theo những thông tin thu thập được thì toàn bộ ba người bọn họ ai cũng có động cơ gây án.

Chị Karako và nạn nhân hiện tại quan hệ gia đình của bọn họ hiện tại đang xung đột với nhau.

Sunakera thì lại đang yêu chị Midori nhưng lại bị nạn nhân từ chối vì lý do gia thế không phù hợp.

Còn Midori đang nợ một khoản tiền với người chú vì chú luôn đánh đập để lấy được tiền đó đánh bài.

- Có vẻ nạn nhân là một người ăn chơi, và có tính cách khó ưa.

...........................................

Bên này.

Shinichi nhìn vào trong nhà vệ sinh, tìm kiếm manh mối.

Bỗng nhìn thấy một đống thuốc lá đã tàn ở trong thùng rác và một hộp thuốc nhỏ mắt còn khá nhiều.

Suy nghĩ một lát, đi về phía Heji và Hakuba.

Cầm lấy ghi chép về lời khai của nhân chứng.

+ Anh Sunakera thì sợ bóng tối.

+ Chị Karako thì có vấn đề về mắt.

+ Chị Midori thì bị thương bó bột.

- Mọi người đã tìm được hung thủ của vụ án chưa vậy?

(Sunakera)

- Chúng tôi đã được biết hung thủ là ai chưa?( Karako)

- Chúng tôi về được chưa?

Shinichi nhìn về phía họ.

Quan sát một chút từ chân lên đầu.

Như đã tìm ra được lời giải, Shinichi nở một nụ cười nhạt đi về phía mọi người.

- Có vẻ mọi bí ẩn đã được giải.Giờ thì tôi sẽ giải thích cách hung thủ gây án và hung thủ.

Hung thủ đã nhân lúc tàu đi vào trong hầm tính toán thời gian để ra tay.

Nạn nhân Katosaki là một người nghiện thuốc lá nên lúc nào cũng mang theo thuốc lá và bật lửa bên cạnh mình.

Vì vị trí của nhà vệ sinh cách họ ít nhất cũng là 2 phút để đi đến nơi nếu vẫn còn sáng nhưng nếu như đi qua đường hầm tối thì việc di chuyển lại càng khó khăn hơn.

Nếu men theo tường của toa tàu thì phải vô cùng cẩn thận, tránh phát tiếng động, di chuyển nhanh cũng phải hơn 3 phút để vừa đi vừa về.

- Vì vậy, hung thủ phải đi một chuyếc giày để tránh gây ra tiếng kêu to thu hút chú ý.

Hatori lên tiếng.

- Ai ở đây cũng đeo giày mà!

(Sunakera)

- Đúng là ai cũng đeo nhưng nhìn loại giày mà mọi người đeo đi, thấy có gì khác không?

( Shinichi)

Mọi người đồng loạt nhìn vào chiếc giày.

- Giày của anh Sunakera là loại giày chống sốc, vô cùng mềm và ít tạo ra âm thanh khi di chuyển.

Của chị Karako là loại giày cao, nặng khi di chuyển.

Còn Midori thì là loại giày thể thao thường thấy.

(Hakuba)

- Này này, đừng nói tôi là hung thủ nha? ( Sunakera)

- Đúng vậy, anh ấy không thể nào là hung thủ được.(Midori)

Shinichi đưa tay lên trước miệng bảo họ yên lặng.

Kaito cầm lấy một lọ thuốc nhỏ mắt từ trong túi ra.

Karako nhìn thấy thì ngẩn người, thò ra vào trong túi quần.

Đúng là lọ thuốc đó rồi.

- Không phải, không phải tôi!

- Đương nhiên là không phải chị rồi!

Hung thủ thật sự gây ra là...
 
Lâu Đài Bị Nguyền Rủa.
Chương 4


- Chị Midori, chị là hung thủ.

???

- Đừng có nực cười như vậy.

Đôi giày của Sunakera thì giày mịn, chống sốc.

Còn có lọ thuốc của cô Karako.

Mọi thứ đều chỉ về phía hai người họ, sao lại là tôi?

- Midori,em...

- Tôi biết cô rất bất ngờ nhưng nghe rõ đây. ( Hakuba ) Gần thi thể nạn nhân có bật lửa và thuốc lá do nạn nhân hút thuốc quá nhiều nên để lại rất nhiều tàn thuốc.

Do trong lúc ra tay là lúc tối nên cô không để ý rằng một số tàn thuốc bị dính lên giày của cô.

- Cánh tay đang bị bó bột kia cũng là giả vì thực chất cô đã giấu hung khí trong đó.

Vì cô đang giả vờ bị gãy tay để che đi hung khí.

Do quá vội băng lại nên tay áo vô cùng căng không giống như nhẹ nhàng bó bột. ( Hatori)

- Nhưng mà trong lúc trời tối thì điện thoại cô Karako không có sáng lên?

- Đó là do cô ấy làm rơi điện thoại làm điện thoại bị bể.

Lúc đó mọi người chỉ chú ý đến điện thoại của cô ấy thì cô đã đi ra khỏi chỗ mà không ai biết.

- Vậy... tiếng hét thì sao?

Đừng nói chẳng ai nghe thấy tiếng gì?

- Tuy ở trên tàu nhưng vẫn có nhà vệ sinh ở đuôi tàu.

Vì khả năng cách âm của nó rất tốt cộng thêm âm thanh khi tàu chạy qua hầm tạo nên âm vang nên không thể nghe thấy dù nạn nhân hét to cỡ nào.

Nạn nhân ở nhà vệ sinh nam thì người bị tình nghi nhiều nhất là anh Sunakera rồi.

Cô cũng ít bị tình nghi hơn.

- Còn tôi đi đến đuôi tàu như thế nào?

Từ đầu toa đến toa cuối thì cũng mất ít nhất là 2 phút nếu đi đến đó.

Sao tôi có thể đi đến đó trong khi tối chứ?

Cô Midori lớn tiếng.

- Thì là vì cô không có đi bằng bàn chân mà cô đi bằng đầu ngón chân phải không?

Vậy nên, mới tạo ra ít tiếng động.

Kuroba nãy giờ im lặng liền lên tiếng.

- Cô từng là một nữ vũ công ba lê mà nhỉ?

Kaito cũng tiếp xúc với nhiều nữ vũ công khi còn thực hiện phi vụ Kaito Kid nên cũng biết được cách di chuyển và dáng đi đặc trưng của họ.

- Vì cô cũng từng là vũ công nên dáng đi không thể nhầm vào đâu được.

Tôi cũng tìm được miếng đệm lót ngón chân chỉ dành cho vũ công ở đấy, vì quá tối và đang di chuyển nên cô không thể ném trúng vào bồn cầu phi tang được.

Cứ tưởng mình đã phi tang ai dè còn 1 cái rớt ra bên ngoài.

- Còn lọ thuốc mắt của tôi mà mọi người tìm thấy?

Karako

- Cô ta đã đi mua nó và xài một ít.

Người thường xuyên bị đau mắt như cô lúc nào cũng phải có nó bên cạnh mà nhỉ?

Nếu mất thì chắc chắn là cô sẽ biết.

Cô Midori nhân lúc làm rơi điện thoại, liền đi theo sau anh ta đang hút thuốc.

Anh ta là một con nghiện thuốc nên phải hút thuốc rất nhiều.

Cô cũng dễ dàng tìm được anh ta trong tối nhờ ánh sáng nhỏ nhoi đó. ( Shinichi)

- Vậy à!

Cô ấy ngửa mặt lên trời, đã thú tội rồi!

..........................................

Về đến ngoại ô.

Giao cô ta cho cảnh sát ở đó còn họ đi về phía tòa lâu đài.

Tòa lâu đài vô cùng tráng lệ với hai bên là vô số hoa hồng đỏ.

Trên đỉnh tòa lâu đài cũng treo đầy hoa thiên lý đỏ.

Như những giọt máu từ từ mà đổ xuống vậy.

Thật tuyệt đẹp.

Mang hành lý của cả bốn người vào trước cổng.

Bính boong.

Một cụ bà khá nhỏ người với mái tóc màu bạc trắng đi ra, trên người mặc chiếc áo khoác trùm đầu kín màu đen, một cây gậy gộc chống lấy cơ thể gầy trơ xương kia, lưng cong một góc lớn, cùng gương mặt với vô số nếp nhăn.

Nhẹ đưa bàn tay đầy nhăn nheo cùng móng tay dài ra trước mặt họ làm họ có cảm giác hơi rùng mình.

Người này làm Kaito liên tưởng đến cô phù thủy nào đó.

" Hắt xì"

Giọng nói trầm cùng với tiếng nói ma mị thốt lên:

- Các cậu là người mà cảnh sát cùng ông chủ gọi đến phải không?

Mời theo tôi.

Đi vào bên trong tòa lâu đài với vô số những bức tường được treo đầy hoa màu đỏ chi chít.

Một đàn quạ đen bay từ trong cửa sổ nơi cao nhất tòa lâu đài.

- A, chú cảnh sát Takaghi.

Cảnh sát Takaghi nghe thấy tiếng kêu thì quay mặt sang.

- Ồ lâu rồi không gặp!

Kudo Shinichi, Heji.

Còn đây là...

- Bạn mới của cháu...

Kuroba Kaito, một nhà ảo thuật...

Và Hakuba, người bạn nước ngoài của Heji, cũng là một thám tử tư.

- Ồ!

Ra đều là bạn của hai đứa.

Đi vào trong thôi.

.......................................

- Dạo này đã điều tra đến đâu rồi ạ. ( Shinichi)

- Rất ít manh mối!

Có vẻ như hung thủ là một tên chuyên nghiệp.( Takaghi)

Nhìn vào những vết còn sót lại ở huyện trường.

- Hình như nạn nhân là một người thuận tay trái. ( Heji ngồi xuống bên tay trái đang cầm bút của nạn nhân)

- Không những vậy mà còn là một người thích sưu tầm đồ cổ nữa à?( Kaito nhìn vào đống đồ cổ)

Với một kẻ trộm bình thường thì những thứ này rất đáng giá nhưng đối với anh chẳng có ý nghĩa gì vì... anh là một tên trộm chỉ chuyên trộm đá quý, kim cương, những loại này anh không có hứng thú.

Và vì một lý do khác đó là...

Nhà Anh Giàu...

- Động cơ rốt cuộc là gì?

Giết người cướp tài sản?

Hay vấn đề cá nhân? ( Hakuba lên tiếng)

" Nếu như bốn đứa này hợp tác chắc sẽ phá giải vụ án sớm thôi!

Nhưng mà... ( Takaghi chỉ thầm nghĩ trong lòng, bất lực mà nhìn Kaito và Hakuba lại cãi nhau.)

" Thật là..."
 
Lâu Đài Bị Nguyền Rủa.
Chương 5


Trong lúc hai người kia đang cãi nhau thì Sinichi lại phát hiện có dấu giày kỳ lạ trên mặt đất.

???

" Dấu giày này... là loại giày dùng trong làm vườn?"

- Kudo?

Cậu đang nhìn gì vậy? ( Heji)

- Các cậu nhìn xem!( Shinichi)

- Đây là một dấu giày của một người làm vườn.( Hakuba)

- Chắc hẳn đây là một manh mối có thể giúp chúng ta tìm ra hung thủ!

Nhưng mà sao lại...( Kaito)

- Đúng như cậu nghĩ đấy, Kaito à!

Theo như tớ suy đoán thì dấu giày này hoàn toàn là một sự...

SẮP ĐẶT của hắn!

Nhưng...hung thủ sao lại có thể để một manh mối quan trọng về hắn như thế cho chúng ta chứ?( Shinichi)

Thật khó hiểu suy nghĩ của hắn vì những manh mối nhỏ nhặt cũng che giấu đi kỹ càng, nhưng bằng chứng lớn như này...lại để sơ xuất.

Suy nghĩ một lát rồi nhìn vào dấu giày trên mặt đất.

- Nhìn và dấu giày thì khoảng cách giữa các bước đi trước và sau đều không giống nhau, có bước dài bước ngắn!( Heji)

- Hung thủ là một người chuyên nghiệp nhưng tại sao lại mắc một sai lầm lớn như thế? ( Kaito)

- Tớ thì không nghĩ đó là sự thiếu chuyên nghiệp đâu!

Mà là hung thủ cố ý cho chúng ta đầu mối!( Hakuba)

???

- Một hung thủ cố ý cho chúng ta đầu mối để bắt được hắn sao?

Hắn đã quá tự tin vào khả năng của mình hay cố tình khiêu khích chúng ta đây?( Shinichi)

Tiếng gọi đằng sau lưng nhanh chóng làm bốn người họ giật mình.

- Này... các cậu...

A...

"Hóa ra là bà!"

Người này bước đi rất nhẹ nhàng, không phát tiếng động dù cơ thể gầy gò.

" Bà lão này kỳ quặc nhưng không như cô phù thủy nào đó đâu!".

Một nơi nào đó tại Tokyo.

" Hắt xì..."

Một phù thủy nào đó đang bay với chiếc chổi của mình.

- Sáng giờ mình cứ hắt xì suốt.

Dù là phù thủy bất tử thì việc này cũng chỉ có thể là tên nào đó đang trù ẻo mình!

" Hắt xì" Thật là...

Quay lại với căn biệt thự bị nguyền rủa.

- Mời mọi người theo tôi.

Quay lại với căn biệt thự bị nguyền rủa.

- Mời mọi người theo tôi.

Đến một căn phòng xa hoa lộng lẫy, có nhiều ánh đèn nến sáng rực.

Một tiếng đàn vang lên trong không gian tĩnh mịch.

- Là... piano. (Shinichi)

- Sao lại có tiếng piano ở đây vậy?( Kaito)

Một cô gái với mái tóc dài đen, cùng chiếc váy màu trắng đang ngồi trên cây đàn piano, bàn tay lướt nhẹ nhàng trên bàn phím.

- Cô ấy là...( Hakuba)

- Là nữ phu nhân của căn nhà này, vợ của nạn nhân.

Tên Meiko Sayuri.

Sau khi nhận được tin lão già kia chết thì người như bị mất hồn.

Suốt ngày ngồi ở đây đàn suốt, không ăn uống gì cả.

Như cảm thấy có người lạ xông vào nhà mình, cô ấy quay đầu lại mặt lạnh tanh, vô cảm, da trắng, tóc đen dài, mặc váy ngắn nữa.

Nếu như không phải ban ngày thì có lẽ đã bị doạ đến mức kêu trời kêu đất rồi!

- Các người là ai?

Cô ta từ từ mấp máy môi:

- Thám tử...

Cô ta vừa nghe thấy liền nhanh tiến tới và bóp cổ Shinichi:

- Các người đợi chồng tôi sắp xuống mồ rồi mới đến điều tra sao?( Meiko bỗng hét lớn lên)
 
Lâu Đài Bị Nguyền Rủa.
Chương 6


Một đám người nghe thấy tiếng hét liền mang cô ta đi ra chỗ khác.

- Là người hầu của nơi này à?

- Thật khiến cho các vị chê cười rồi.

Phu nhân cứ thấy ai đến hỏi cái chết của ông lão thì lại phát điên lên.

Nhưng trong lúc nói chuyện thì Kaito nhìn gương mặt của bà lão trông như rất vui... vì bà ta đang.... cười.

- (Bà lão nói nhỏ) Ông lão chết rồi thì tốt... thì tốt...

" Có vẻ như ngoài phu nhân ra thì những người khác cũng đều rất ghét ông ta."

- Vậy cho hỏi còn ai trong căn nhà này không? (Shinichi)

- Còn những người khác nữa, nếu mọi người muốn gặp, tôi sẽ kêu họ xuống cho mọi người.( Bà lão)

Bà lão đi lên cầu thang cao trong nhà, sau khi khuất mắt thì mọi người mới nhìn nhau.

Cùng nhau đi đến hiện trường xảy ra vụ án.

...

Tại hiện trường.

- Các cậu có cảm thấy chuyện này có gì không đúng không?( Kaito)

- Giờ cậu mới cảm nhận được sao?( Heji tỏ ý kinh thường)

" Thực ra tôi phát hiện ra lâu rồi, nhường cho mấy người thám tử lừng danh như mấy người thôi!"

- Có vẻ như ông Michio Sayuri không phải là một người được tôn trọng. ( Heji) Ông ta chắc không được lòng nhiều người trong nhà.

- Đến bà lão cũng ghét ông ta như thế, chuyện này không đơn giản như chúng ta nghĩ.( Kaito)

Khi mọi người đang suy xét tất cả trường hợp có thể dẫn đến cái chết của lão thì Hakuba lên tiếng.

- Đừng bàn nữa.

Nhìn chỗ này đi. ( Hakuba chỉ vào một đám lông vẽ bên cạnh người nạn nhân.)

- Đây là... bút vẽ của họa sĩ sao?( Heji)

- Bút vẽ này trông không có gì bình thường nhưng hãy nhìn kỹ đi. ( Kaito chỉ vào đuôi bút có hai cái vết lõm ở hai đầu làm đuôi dẹp lại.

" Không phải là....".

- Các người đang làm gì ở đây vậy?

Thám tử?

Từ trong nhà bước ra một người đàn ông cao to vạm vỡ.

- Này, tôi hỏi sao không trả lời?

Mọi người sửng sốt nhìn anh ta.

Bên cạnh anh ta là một người phụ nữ quen thuộc, vợ nạn nhân bà Meiko Sayuri, một cô gái chững tuổi, cậu bé tầm tuổi thiếu niên, một anh trai đeo kính dày cộm, một cháu bé nhỏ tuổi tầm tuổi, bà lão " Phù thủy" vừa nãy và ông quản gia.

- Thám tử đến điều tra?

Người đó lại nhắc lại lần nữa:

- Xin hỏi, mấy người là?( Thanh niên đeo kính)

Từ đằng sau là tiếng gọi của một người phụ nữ.

- Sao có chuyện gì mà ồn ào quá đấy!

- Mọi người đây là...( Heji)

- Họ đều là người quen và người nhà của nạn nhân đấy!( Cảnh sát Takaghi?)

- Chào mọi người.( Kaito)

- Chúng tôi ở đây không tiếp đón, mau về đi.( Người đàn ông vạm vỡ kia lên tiếng dữ giằn)

- Thôi nào, họ đều là thám tử rất nổi tiếng đến điều tra đấy!

Mong mọi người hãy hợp tác chút đi.( Cậu bé)

Cảnh sát Takaghi bước ra cùng với thanh tra Megure.

- Thanh tra Megure?( Shinichi) Bác cũng ở đây sao?

- Chào các cháu.

Bác đến đây là vì một kỳ nghỉ đó!

Bác vừa mới bốc thăm trúng vé giải thưởng đến nơi này.( Megure)

- Vậy bác bốc thăm trúng ở đâu?( Heji tiến đến hỏi với vẻ mặt u ám)

- Ở..

ở quán Ramen ở cạnh tàu điện ngầm Osaka.( Megure) Có chương trình khuyến đó.

- Không phải chứ!

- Sao thế Heji, chẳng phải cậu....

Heji xua tay .

- Không sao... không có gì cả!( Thật là... cái tên bán vé đó...)

Giọng nói khàn khàn của một ông bác phát ra.

- Ồ, Sinichi, Heji, lâu rồi không gặp mấy đứa.

Nhìn ra đằng sau là bác tiến sĩ Aigasa.

- Tiến sĩ, bác cũng ở đây à?( Heji)

Giọng nói trẻ con từ dưới đất kêu lên.

- Này...đừng nói cậu quên tôi rồi nha, Sinichi?( Haibara nhìn bọn họ mà chỉ biết...)

- Haibara?

Nhóc đi cùng với bác tiến sĩ sao?( Kaito) Còn đám nhóc "Thám tử nhí lừng danh" sao không thấy?

- Ai là nhóc hả?( Haibara) Bọn nhóc Thám tử nhí đó có đi đâu!

À mà này, mọi người cũng đến đây sao?

Những người kia nhìn bọn họ hết nổi rồi lên tiếng.

- Này, mấy người kia.

Các người có thể chú tâm vào được không?

- À, xin lỗi.

Nhìn những nghi phạm có mặt tại hiện trường là:

Vợ nạn nhân bà Meiko Sayuri, một cô gái chững tuổi, cậu bé tầm tuổi thiếu niên, một anh trai đeo kính dày cộm, một cháu bé nhỏ tuổi tầm tuổi, bà lão " Phù thủy" vừa nãy, người đàn ông mặc vest, cô gái mặc đồ người hầu và lão quản gia.

.........
 
Lâu Đài Bị Nguyền Rủa.
Chương 7


Những người có mặt tại đây khi án mạng xảy ra gồm:

+ Em trai của nạn nhân Sayuri Michio: tên Sayuri Orobas.( Cậu bé tuổi thiếu niên)

Tuổi 21.

Nghề nghiệp: Sinh viên.

+ Sayuri Jamada: Anh họ nạn nhân.( Anh trai đeo kính dày cộm)

Tuổi : 30

Nghề nghiệp: Bác sĩ bệnh viện Trung ương, khoa Tim mạch

+ Meiko Sayuri: vợ nạn nhân.

Tuổi :24

Nghề nghiệp: Giáo viên dạy nhạc trường Nghệ thuật và Âm Nhạc tại Hirosima.

+ Bạn gái cũ của nạn nhân: Minaki Naima.

Tuổi: 25

Nghề nghiệp: Kế toán.

+ Lão quản gia lớn tuổi: Tamaka

Tuổi :60

+ Mẹ nạn nhân: Rikaela Sayuri.

Tuổi: 52.

+ Con trai nạn nhân: Sayuri Michio.

Tuổi:15

+ Bạn thân của nạn nhân: Hakito ( người mặc áo vest)

Tuổi : 28

Nghề nghiệp: Phó trưởng phòng khách sạn.

+ Nữ người hầu : Mikashi.

Tuổi :21.

Nghề nghiệp: Sinh viên cùng trường với em trai nạn nhân.( Làm thêm tại nơi này)

...

Nạn nhân là: Sayuri Micho

Giới tính: Nam

Tuổi: 28

Nghề nghiệp: Giám đốc khách sạn.

Nguyên nhân tử vong: Do bị hung khí đâm vào từ phần ngực liên tiếp hai nhát lớn, tử vong tại chỗ.

Thời gian tử vong ước tính: Từ trong khoảng 12:00 h -> 1:30' am ngày hôm qua, tức vào đêm tổ chức tiệc sinh nhật của phu nhân Michio.

- Đây là hồ sơ tử vong của nạn nhân.( Cảnh sát Takaghi)

Từ trong góc của nhóm người lại vọng ra tiếng của một người:

- Thảm thương chưa kìa!

Không ngờ được rằng hắn lại chết thảm vào đúng sinh nhật của vợ mình!( Bạn thân nạn nhân: Hakito lên tiếng)

Phu nhân Sayuri Michio lên tiếng:

- Anh thì là cái thá gì mà giám nói chuyện ở đây?

Anh không có tư cách để đứng ở trong căn nhà này!

Anh nghĩ chức vụ của cậu ở công ty là ai cho ?

Không có chồng tôi thì anh cũng chỉ là tên thất nghiệp đầu đường xó chợ!

Anh ta đập bàn phản bác lại:

- Cô thì sao?

Đừng nghĩ tôi không biết cô và anh ta đã sớm không còn quan hệ gì cả, tiệc sinh nhật này cũng chỉ là màn che mắt với mấy người các công ty khác thôi.

Ha, cô nghĩ cô giỏi sao?

Cô nghĩ anh ta yêu cô nên mới lấy cô sao?

Toàn bộ là vì tài sản và của hồi môn của cô thôi!

Nếu như em gái tôi không phải vì hắn ta, nếu như lúc đó nó nghe lời tôi... thì nó đã không...

- Thôi đi!

Hakito, cậu lúc nào cũng nhắc đến quá khứ đó.

Anh họ nạn nhân Hakito: Jamada quát lên.

" Gia đình này... rắc rối thế!"

Thanh tra Megure hỏi lại:

- Chúng tôi đang tiến hành điều tra thi thể rồi!

Trong lúc xảy ra án mạng mọi người đã ở đâu?

Làm gì?

Có bằng chứng ngoại phạm hay nhân chứng không?( Thanh tra Megure)

- Này này, ông bác thanh tra, chưa gì đã điều tra vội thế, có phải hơi nhanh quá rồi không hả?( Jamada)

- Anh trai nạn nhân sao lại muốn làm gián đoạn cuộc điều tra?

Lấy từ trong túi ra một điếu thuốc, châm lên.

- Haha, tên đó chết rồi thì cứ cũng không ai thương sót cho lão đâu!

Điều tra làm gì?

Chúng tôi cảm ơn hắn còn không hết ý chứ!

Bạn gái cũ của nạn nhân, cô Minaki Naima lên tiếng:

- Cũng đúng!

Ăn ở thất đức thật mà!

Lúc chia cổ phần ấy, hắn giành đến ba bốn phần cổ phiếu công ty, đuổi việc tôi, rồi còn tranh giành gia sản của nhà vợ hắn là cô Meiko Sayuri đây nữa!

Không những thế, hắn mua chuộc và mượn lấy tay của luật sư hắn quen biết để lấy được chứng cứ giả bắt giam anh tôi!

Hắn ta quả là một kẻ đáng kinh.

Nhưng trong lời nói đó có sự buồn bã kì lạ.

Phu nhân Meiko kéo tay áo Minaki:

- Minaki!

Cậu đừng nói vậy...

Chúng ta...

Hất tay ra

- Đừng đụng cánh tay dơ bẩn đó vào người tôi!

Sao?

Chúng ta từng là bạn...bạn rất thân là đằng khác... nhưng cậu cuối cùng đáp lại tình bạn chúng ta bằng sự phản bội!

- Minaki...

T...Tôi... xin lỗi!

...

Anh trai nạn nhân Jamada nhìn thấy rồi lại quay đi!

Trên miệng còn lẩm bẩm gì đó.

Theo như khẩu hình miệng thì đó rất có thể là:" Con nhỏ này...lại diễn xuất rồi!"

Nhìn thấy cử chỉ kì lạ của anh Jamada, lông mày Shinichi nhăn lại.

" Hai người này... có gì không ổn!

Rốt cuộc con nhỏ mà anh ta nhắc đến là ai?

Minaki hay Sayuri ?"

- Linh tính thám tử mách bảo.

Kaito kéo nhẹ tay áo của Shinichi lại gần và nói thầm:

- Có vẻ hai người kia có mối quan hệ không được tốt lắm!

Cậu thấy sao?

- Tớ thấy còn không được bình thường!

Hơi thở phả nhẹ nhàng vào tai cậu làm cậu có chút nhột người, nhưng không quan tâm chuyện đó, trước mắt phải giải quyết vụ án trước.

Chợt nhớ đến một chi tiết mà anh đã thấy, cầm lấy vạt áo của Kaito kéo đi:

- Chúng ta đi.

Hình như tôi tìm ra manh mối rồi!

- Vậy à!

Có vẻ như Kaito hiểu ý của cậu liền nhanh chóng đi theo.

Heji: Hai người kia đi đâu vậy?

Hakuba: Chắc họ đã biết manh mối "đó" rồi nhỉ ?

Heji: ???

Cậu ta nói cái gì thế?
 
Lâu Đài Bị Nguyền Rủa.
Chương 8


- À...

đây rồi!( Shinichi)

- Sao thế?

Cậu tìm thấy gì à?( Kaito)

- Là một thứ chỉ có thể tìm thấy ở trên người hung thủ!( Shinichi)

- ???

Gì thế?( Kaito)

- Cậu sẽ biết sớm thôi!

....

- Thanh tra Megure!

- Takaghi?

Cậu có được lời khai của những người bị tình nghi chưa!

- Đây!

Thanh tra.

Nhìn những lời khai của những người tại hiện trường kể lại:

+ Anh Jamada: Lúc đó á, chắc tầm khoảng 10:00 -> 12:20 pm.

Lúc đang tổ chức tiệc sinh nhật của em dâu họ tôi thì tôi có nhận được một cú điện thoại của bạn nói rủ đi quán Karaoke uống rượu giải khuây.

Ở đó và không đi đâu cả trong hơn hai tiếng.

Nếu không tin, tôi sẽ gọi cho cậu ấy đến đây làm nhân chứng cho tôi!

Có bằng chứng ngoại phạm rồi đó!

Đừng vu oan tôi à!

Thanh tra Megure: Bác sĩ bệnh viện khoa Tim mạch lại đi uống rượu à?

Còn hút thuốc?

+ Em trai Orobas: Lúc đó thì tôi đang ở trên phòng chuẩn bị ngủ.

Không có ai làm chứng.

Thời gian chắc tầm từ 9:00-> sáng sớm nay.

Thanh tra Megure: Khó tin, không có bằng chứng hay nhân chứng thì khả năng bị tình nghi lớn đấy!

+ Phu nhân Meiko: Vì đó là bữa tiệc sinh nhật của tôi vì vậy tôi không thể đi đâu được!

Tôi ở ngay bữa tiệc để chào hỏi đối tác của chồng tôi!

Ai ở đó cũng có thể làm chứng được!

Hầu như đều ở tiệc nên không rõ thời gian, chắc là từ đầu đến cuối bữa tiệc.

Tôi có rời khỏi đó một khoảng thời gian để đi WC.

Lúc đó thì không ai theo để làm chứng.

Takaghi: Phu nhân thì là người ít bị tình nghi nhất nhưng lại là người có xích mích gần đây nhất với nạn nhân, là người có động cơ lớn nhất!

Thanh tra Megure: Takaghi, cậu...

Takaghi: À... chỉ... chỉ nói ra ý kiến thôi!

Haha.

Thanh tra Megure:???

+ Mẹ nạn nhân: Ở cùng với con và con dâu trong bữa tiệc.

Nhưng vì bệnh cũ tái phát nên quay lại phòng.

Lúc đó là khoảng 11:00' -> 11:20.

Thanh tra Megure: Bệnh gì thế?

Takaghi: Hình như là thoái hóa cột sống ở người già.

Thanh tra: Hơn 50 tuổi mà đã thoái hóa rồi?

+ Ông quản gia: Đang đun nước trà mang lên cho bà chủ.

Sau đó, thì phục vụ rượu tiệc cho khách mời tại bữa tiệc.

Có cậu bartender làm chung với tôi.

Tôi cũng ở hầu như toàn bộ bữa tiệc.

Thanh tra Megure: Hơn 60 tuổi mà vẫn làm à?

Takaghi: Nghe nói quản gia trước đó có thù với người trong nhà.

Thanh tra Megure: Ai?

Takaghi lắc đầu: Không ai cho lời khai về người đó cả.

+ Bạn thân Hakito: Lúc đó thì tôi đang cùng giám đốc công ty đối tác ký hợp đồng.

Có thể nhờ anh ta làm chứng cho.

Chắc từ 9:30'-> 1:00, chủ yếu là uống rượu với nhau và ký hợp đồng thôi!

+ Nữ người hầu Mikashi: Lúc đó thì tôi đang đun nước nóng cho cậu chủ ( Con trai nạn nhân : Reki) tắm.

Mấy hôm nay trời lạnh nên cậu chủ hay được tắm nước nóng.

Thời gian: Chắc gần vào bữa tiệc.

Sau đó, cậu chủ đi ngủ và tôi cũng phục vụ khách mời như thường.

Thời gian: Không chắc lắm.

- Đây là toàn bộ nhân chứng của vụ án sao? ( Thanh tra Megure)

- Những người làm chứng cho các nghi phạm cũng đều đang được lấy lời khai làm chứng.( Takaghi)

...

- Trong bữa tiệc có xảy ra chuyện gì không?( Shinichi)

- Có vẻ như có một vụ hoả hoạn! ( Kaito)

- Đúng vậy, lúc đang tổ chức tiệc thì có một đám cháy lớn xảy ra.

Ai cũng xô đẩy nhau chạy thoát nên tôi không biết gì cả!( Mikashi )

Từ cửa

- Ngoài ra còn có chuyện gì nữa? ( Haibara từ đâu đi ra)

- Haibara, cậu sao ở đây? ( Shinichi)

- Tôi thấy hai người tìm mãi không thấy manh mối hữu ích...

Đây... nhìn đây là cái gì.( Haibara ném cho cậu một thứ)

- Không ngờ là nó.

Shinichi cười, ánh mắt kính trở lên dần sáng hơn, một tia sét truyền qua như nhiều câu hỏi đã dần có được giải đáp.

- Một chiếc trực thăng đồ chơi?( Kaito)

- Phải!

- Hình như nó hỏng cánh rồi kìa!( Kaito) Để tớ xem....

A...

- Sao thế?

Kaito?

Shinichi lo lắng hỏi.

- Ở đây cũng mắc một sợi dây này.

- Cùng loại với sợi dây mà Haibara đưa cho?
 
Lâu Đài Bị Nguyền Rủa.
Chương 9


- Hiện trường nạn nhân tử vong là trong một căn phòng kín.

Cửa sổ được mở ra nhưng lại không có dấu hiệu đột nhập từ bên ngoài.

- Không có bị mất đồ giá trị, chiếc đồng hồ vàng đắt tiền vẫn còn trên tay, ví vẫn còn đó chứng tỏ nạn nhân tử vong không phải vì tài sản mà sát hại mà là đã có âm mưu từ trước để lấy mạng chứ không cần tiền.

- Này, cậu Takaghi, bốn cậu nhóc thám tử đó đâu rồi?

- Kaito và Shinichi đã đi điều tra, còn Heji và Hakuba thì không chắc.

- Đóng cửa sổ lại đi, gió to quá!

Takaghi.

- Vâng tôi làm ngay.

....

- Này, thám tử miền Tây, qua đây.

- Hakuba, tìm được manh mối gì à?

- Cậu nhìn xem.

- Đây là một... túi bội!

- Cậu mang cái này cho cảnh sát điều tra là gì!

- Được, tôi đi ngay đây!

----------------

Các nhân chứng của người bị tình nghi đã có lời khai:

Bạn của anh Jamada:

- Được rồi!

Đúng là tôi và anh Jamada có đi quán Karaoke để uống rượu.

Nhưng mấy người hỏi tôi cái này làm gì?

Cảnh sát?

- Vậy thời gian mà anh Jamada ở đó là bao lâu?

- Khoảng tầm 1, 2 tiếng gì đó!

Lúc tôi gọi cho anh ta là lúc đó sắp kết thúc chương trình " Tin tức cuối tuần" thì phải...

Để tôi nhớ xem... hình như là 9:25' thì phải!

Tôi nhớ rõ mà!

Sau đó, anh ấy nói tôi đi trước, sẽ đi đến sau.

Tôi cũng nghe theo và đợi.

- Và đến mấy giờ anh ta đến chỗ anh?

- Hình như là 10: 30' thì phải.

" Chậm hơn 30' so với lời khai của anh Jamada"

- Trong lúc hai người đang ở quán Karaoke thì anh Jamada có đi đâu đó một lúc lâu không?

- Hình như là có...anh ấy nói bụng đau, cần đi WC gấp.

Đi khoảng chừng 10'- 15 thì về.

- Rồi hai người bao giờ về?

- Tôi thì qua 12:00 -> tầm 1:00 sáng mới về.

Còn cậu Jamada kia thì tôi không biết.

Lúc tôi say quá và ngủ đi thì anh ta về trước tôi.

Hỏi chị nhân viên thì chị nói:" Anh ấy thì đã về được một lúc lâu rồi!"

" Bằng chứng ngoại phạm không chắc chắn.

Đoạn video hai người họ ở quán Karaoke thì đã xác thực là đúng như lời khai"

- Cảm ơn vì anh đã hợp tác.

...

* Người làm chứng cho bạn thân nạn nhân:

- At that time, me and Mr.

Hakito do some work on the upcoming company contract and it's the important one.

We discussed this contract for a long time.

I'm not sure about the time to do it either.

( Lúc đó, tôi và ông Hakito làm một số việc trong hợp đồng sắp tới của công ty và đó là một việc quan trọng.

Chúng tôi đã thảo luận về hợp đồng này trong một thời gian dài.

Tôi cũng không chắc về thời gian để làm việc đó.)

" Người làm chứng cho anh Hakito là một người nước ngoài tên Johnson"

- Thưa ngài Johnson, nếu như có thể hãy cho tôi biết thời gian bắt đầu và kết thúc buổi họp.

Chúng tôi đang cần cho một cuộc điều tra.

(Dear Sir.

Johnson, if possible please let me know the start and end times of the meeting.

We are in need for an investigation.)

- It is from 9:30 to 1:00 .

I'm not sure!

(Đó là từ 9:30 đến 1:00.

Tôi không chắc!)

- Thank you for your cooperation.

( Cảm ơn ngài vì đã hợp tác)

" Bằng chứng ngoại phạm quá hoàn hảo, không một sơ hở"

- Ngay cả thời gian đi đâu cũng không có.

Còn những người khác thì cũng đang điều tra.

- Các thám tử đi đâu hết rồi?

- Hình như ở vườn hoa hồng đỏ của bà chủ trước đó?

- Takaghi, cậu nói rõ hơn xem?

- Thực ra phu nhân hiện tại là vợ hai của ông chủ Michio ( Theo lời bà chủ ngôi nhà)

- Lúc đó, là khi phu nhân bị ngã xuống từ tháp cao phía kia!

- Ngã từ tháp cao như tòa nhà 6-7 tầng kia?

- Đúng vậy!

Đó là khi cách đám cưới còn cách 1 tuần nữa thì cô ấy đã ngã xuống vào vườn hoa hồng đỏ bên dưới.

Hai người họ đã kí giấy đăng ký kết hôn rồi!

Bà chủ nói:" Đó là lời nguyền thứ bảy"

- Lời nguyền thứ bảy?
 
Back
Top Bottom