Akaza là một đứa trẻ mồ côi , đã bị cha mẹ mình bỏ rơi chỉ vì ... mái tóc màu hồng khác lạ ?
Anh ta chẳng quan tâm vì đơn giản , anh ta là một kẻ cô độc .
Theo lời kể của Rengoku :
Lần đầu tôi gặp nhóc là vào một ngày hoa lưu ly rơi .
Mái tóc hồng của nhóc tựa như muôn ngàn cánh hoa rơi , màu tím của hoa lưu ly là màu của trái tim tôi .
Tôi là một người ngoại quốc , chẳng hề thông thạo thứ ngôn ngữ mà anh nói .
Nhưng tôi có thể nghe thấy tiếng lòng tôi :
-Này nhóc , sao em lại ở đây ?
- tôi nói chậm hết mức có thể với mong muốn rằng nhóc con này ta có thể hiểu được thứ ngôn ngữ tôi đang nói - Tiếng Anh .
-Cháu đang đi dạo xung quanh thôi ạ - Ồh , nó thật khiến tôi bất ngờ , thằng nhóc này nhìn vậy mà thành thạo tiếng nước ngoài hơn tôi tưởng tượng nhiều!
-Nhóc bao nhiêu tuổi rồi ?
- tôi nói thật chậm chạp , mong thành nhóc này không bị điếc (ũa anh 🙂)) )
-14 ạ !
- nó nói , gương mặt nãy giờ vẫn không thay đổi .
Ánh mắt vẫn dán lên tấm bia mộ giữa rừng hoa lưu li ...
-Đây là ai ?
- tôi hơi ngơ ngác khi nhìn bia mộ này , nó không có tên , có vẻ đã bị mờ đi rồi , cái ảnh thì méo mó .
Thật chẳng bình thường chút nào .
-Đây là mẹ cháu , mẹ cháu mất từ khi vừa sinh cháu ra !
- nhóc trả lời tôi , trên tay vẫn còn cầm những bông hoa cúc nhỏ - có lẽ là để tặng mẹ .
-Cũng muộn rồi , nhóc về nhà đi !
- tôi vừa nói vừa nhìn vào đồng hồ .
-Cháu không có nhà !
Bố cháu bán nó rồi !
- Khi nghe tới đây tôi rất sốc , cũng phải thôi , nhóc này mới 14 tuổi đã mồ côi mẹ , cha thì chắc cũng chẳng thuộc dạng tử tế gì !
Rồi bỗng đầu tôi loé lên một ý tưởng :
-Được rồi , nhóc về nhà anh được chứ ?
- tôi cúi người xuống ngụ ý muốn nhìn thấy gương mặt của nhóc .
-Oaa ...
được ạ !
- nhóc quay phắc lại , nhìn tôi với gương mặt tươi cười !
-Uhm ...
- tôi dắt nhóc ra cái xe oto đậu ở trước đồi hoa .
Trên xe chúng tôi cũng hỏi nhau khá nhiều chuyện , chủ yếu là nói bằng Tiếng Anh , nhóc này tuy nhìn có vẻ không có học thức nhưng cũng giỏi văn hoá và ngôn ngữ của người Anh ra phết !
Địa điểm cuối cùng là nhà tôi .
Một ngôi nhà nhỏ trên núi .
Căn nhà khá hoang sơ ?
- tôi nghĩ vậy !
-Nhà chú đẹp thật đấy, ở trước nhà còn có hoa lưu li nữa sao ?
-Ừ !
Anh khá thích loài hoa này !
Nó đẹp mà !
-Vâng !
- nhóc cười !
Sau đó tôi bế nhóc vào phòng tắm nhưng nhóc không muốn cho tôi vào mà bắt tôi đứng bên ngoài .
Một nhóc con đáng iuu ~
*Lời kể của Akaza*
Tôi đã gặp một người đàn ông ngoại quốc kì lạ , máu tóc có màu vàng , đỏ dần ở phía cuối , đôi lâm mày rậm cùng đôi mắt có màu đen .
Như hoa hướng dương vậy !
Chú ấy hơn tôi 7 tuổi ... tận 7 tuổi lận đó !
Mà sao nhìn chú ấy tôi lại nghĩ tới cha của mình .
Bởi cái tính ân cần của chú ?
Chú mang tôi vào phòng tắm !
Phòng tắm nhà chú khá rộng , cái kệ nhỏ bằng gỗ treo trên tường nhìn cũng rất tinh tế .
Lay loay một hồi , tôi mới tìm ra loại phù hợp với mình .
Chú ấy thì tay qua khe cửa , đưa tôi mặt bộ quần áo :
-Này nhóc cầm đi !
Của em trai anh, nó cũng chạc tuổi em thôi , mong là vừa !
-Vâng !!
Khi tắm xong , tôi ra ngoài nhà , chú ấy đang làm đồ ăn sáng .
Hum ...
à là trứng ốp la , món tôi thích .
Rồi bất chợt tôi nhìn thấy gương ...
à là gương , cái gương nhỏ treo ở trước phòng khách - chẳng giống bản thân chút nào - mái tóc hồng của tôi cũng đã khá dài , chắc cũng chạm đến ngang vai rồi , nước da tôi sao nhợt nhạt quá !
Chắc có chút hồng hào , mà kệ đi , cũng hơi tủi thân ý chứ !
Mẹ đã không còn để cắt tóc cho tôi nữa rồi !
Cảm ơn chú !