Cập nhật mới

Khác Lão Đại Lại Làm Nũng !

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
378301718-256-k721929.jpg

Lão Đại Lại Làm Nũng !
Tác giả: Ha3096
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tôi, một sinh viên năm 4 đang chuẩn bị tốt nghiệp thì tận tới.

Cũng chẳng thể nói là tận thế được, lúc đó một chuyến tàu suất hiện, tên "Huyết Quỷ"
Trên đó, có đồ ăn và nơi ở đầy đủ.

Nhưng trên chuyến tàu, họ có một quy luật riêng.

Để có được đồ ăn hay nơi ở, cần trao đổi một cái gì đó tương tự.

VD: Phòng ở = Ngọc Dị Tím
Ngọc dị tím là ngọc cấp 3, độ khó tìm là trung.

Ở tận thế, cái gì cũng có, chỉ có cái bạn không nghĩ ra.

Nhưng, khi tôi đang sống một cách bình thường với Liễu Hạnh, tôi lại bị hai người thân cận của mình tra tấn đến chết.

Trọng sinh lại, tôi được một hệ thống bảo sẽ sửa lại cốt truyện.

Từ đó mới biết, tôi chỉ làm một nam phụ ngu ngốc si tình.

Sau khi sửa xong, tôi không chết nữa, mà lại làm VỢ của lão đại của thế giới quỷ rồi!!!

Cp chính: ( Giang Vân) Thụ mỹ nam X Công tâm cơ cuồng thụ mỹ nhân.

Truyện có thể viết sai lỗi gì đó hay phi lý
Mong mọi người bỏ qua hay chỉ comment nhẹ nhàng
Truyện là góc nhìn của thụ cùng với góc nhìn thứ 3



đam-mỹ​
 
Lão Đại Lại Làm Nũng !
Chương 1


Cảm giác lạnh lẽo đâm theo vào tim, đâm sâu vào trong đó rồi cứ như hận thù.

Mà con dao lại rút ra rồi đâm vào gần chục nhát.

Con đau đớn khiến tôi tỉnh táo trong chốc lát, nhưng rồi lại cảm giác đầu ong ong do mất máu ngay tim và trên người.

Tiếng nói vọng lại đến tai, chẳng thể nghe rõ nữa.

Lý Kim: Ha, nhìn xem.

Giờ mày nhìn khổ sở, nhỉ?

Hoàng Nha: Ai bảo trước đây cứ lên mặt với bọn tao, cứ tổ ra kiêu căng!

Liễu Hạnh: Thôi, anh ta dù gì cũng chết.

Hai anh kệ đi, vào đây với em~

Giọng như kéo dài, đầy mê hoặc nhưng đối với tôi, nó đầy kinh tởm.

Liễu Hạnh, người phự nữ tôi từng yêu nhất, mà cũng chỉ là "từng" mà thôi.

Cái giây phút tôi bị phản bội, tôi cảm giác như bị hàng ngàn con dao đâm vào tim, còn đau hơn, đau hơn bây giờ.

Còn hai tên kia, là người tôi từng cứu trên chuyến tàu "Huyết Quỷ".

Nhưng giờ, lại gian díu với với cô ta, cảm giác như tôi bị trêu đùa, điều khiển đến đùa giỡn như một món đồ chơi.

Giang Vân: Tại sao...lại như vậy?

Tôi...đã cứu các người..mà!

Tôi nói một cách nặng nhọc, giọng đứt quãng và đau đớn.

Tiếng thở hổn hển của tôi vang lên trong toa tàu, khi bọn họ khi nghe, liền cười lên đầy chế giễu.

Liễu Hạnh: Haha.

Sao, còn trách chúng tôi.

Anh không đáp ứng được yêu cầu của tôi, hơn nữa-.

Cô ta nói được một nửa, tôi chẳng thể nghe thấy nổi nữa.

Tôi ngồi trên ghế, hai tay bị trói phía sau.

Trên người đầy thương tích, trong thật thảm thương.

Mí mắt tôi nặng dần, chẳng thể mở nổi.

Khi nhắm mắt, tôi cố gắng mở đôi mắt ra, nhưng chẳng thể thấy gì.

Mờ ảo, như lớp sươg mù che phủ.

Cũng chẳng thể mở nổi, tôi nhắm mắt, như thể từ bỏ sự giẫy giụa cuối cùng.

Cơn đau từ vết thương khắp cơ thể nhẹ dần, rồi thể biến mất.

Tôi không biết đã nhắm mắt được bao lâu, lúc tôi mở ra, trước mắt là một căn phòng đơn giản.

Cơ thể tôi đang nằm trên chiếc giường cứng nhắc quen thuộc.

Lập tức ngồi dậy, tôi nhìn xung quanh.

Giang Vân: Đây...đây là phòng thuê ở đại học mà.

Giọng nói tôi hơn run rẩy, mắt đảo xung quanh căn phòng.

Tay vô thức lấy điện thoại đặt trên bàn cạnh giường, trên màn hình hiển thị hôm nay là ngày 3 tháng 10 năm 2024.

Chỉ còn 2 ngày nữa thôi.

Bất chợt một giọng xuất hiện trong đầu tôi.

Giọng nói hơn cứng nhắc.

Hệ Thống Chủ: Xin chào kí chủ, tôi là hệ thống chủ.

Xin kí chủ chờ đợi để kí kết!

Giang Vân:"???"

Tôi khi nghe được giọng nói kia gọi tôi là ký chủ, còn tự giới thiệu là hệ thống.

Đang trong trạng thái hoang mang thì một tiếng "Ting" vang lên trong đầu.

Giọng nói kia lại vọng lên trong đầu, giọng nói này khác với giọng lúc nãy.

Không cứng nhắc mà đầy sự phấn khích.

Hệ Thống 673: Aa, xin chào kí chủ.

Tôi tên là 673.

Ký chủ, giờ ngài đã kí kết với tôi, tôi có thể giúp ký sửa đổi cốt truyện.

Giang Vân: Cốt truyện, cốt truyện gì chứ?

Vừa dứt lời, tôi cảm nhận được bản thân đang ngồi trên giường chưa ấm mông thì như lơ lửng.

Xuất hiện trong một căn phòng khác, khoảng 10m vuông.

Tôi đang ngồi trên chiếc ghế, trước mặt là một cái bàn, có một người đang đứng nhìn tôi.

Vẻ mặt rất phấn khích.

Trên bàn còn có một tờ giấy, cuốn sách và một cây bút cạnh.

Trên cuốn sách, có tiêu đề đỏ tên "Nàng Thơ Thời Tận Thế".

Nền màu xám, còn có vài bông hoa đỏ ở các góc.

Có hình ảnh một bóng lưng người phự nữ đang nắm tay hai người đàn ông.

Và đúng, bóng lưng quen thuộc đến mức tôi khắc sâu kia chính là Liễu Hạnh, hai người đàn ông được nắm tay kia chính là Lý Kim và Hoàng Nha.

Hệ Thống 673: Ký chủ, ngài xem tờ giấy này đi!

Đây là nội quy đấy ạ.

Giang Vân: Sao tôi phải ký, và cậu là ai mới được?

Có thể giải thích cho tôi hiểu không!

Tôi khó hiểu hỏi người trước mắt, tôi không hiểu được chuyện gì đang diễn ra.

Cảm giác sống lại đã đủ mơ hồ, giờ đây lại thêm một cái "Hệ Thống 673" là gì nữa?

Nghe được câu hỏi của tôi, người đứng trước mặt liền giải thích.

Hệ Thống 673: Tôi bảo rồi, tôi là 673, có thể đặt tên theo ký chủ muốn.

Kí chủ hãy đọc phần tóm tắt của cuốn sách kia đi ạ, nó sẽ giải thích giúp ký chủ!

Cậu ta bảo xong, liền từ hư không biến ra một cái ghế rồi ngồi xuống, nhìn tôi.

Tôi lấy cuốn sách trên bàn, tôi đọc cuốn sách này, vừa đọc vừa cay mà.

Truyện tóm tắt là nữ9, Liễu Hạnh trong tận thế man mắn lên tàu "Huyết Quỷ" gặp được nam phụ trên tàu.

Nữ chính đã lợi dụng nam phụ kia, và khi nam phụ thu được hai người rất mạnh để bảo vệ nữ chính thì họ lại mập mờ với nhau.

Rồi lật đổ nam phụ, tiện lấy luôn cả những đồ vật quý kia.

Rồi ba người lại một màn rượt đuổi nhau, ngược xong lại tới hiểu lầm.

Cuối cùng lại một cái kết HE.

Và chắc chắn, nam phụ ngu ngốc chính là tôi.

Tôi đọc xong, đặt cuốn sách lại chỗ cũ.

Trong lòng vẫn chưa thể tin lắm.

Tái sinh, có hệ thống còn có thêm việc thế giới mình sống chỉ là một cuốn tiểu thuyết.

Việc này giống từ mơ hồn đến khó tin, ai tin được một thế giới như này là cuốn sách chứ.

Đang ngẩn ngơ suy nghĩ trong tâm trí thì giọng nói lên tiếng.

Hệ Thống 673: Ký chủ, ngài đọc xong rồi thì xem tờ giấy chứa nội quy để hiểu thêm.

Nghe thấy 673 nói, tôi quay mắt nhìn tờ giấy viết hai chứ lớn "NỘI QUY".

Đọc nhanh cái nội quy này, tôi chỉ thấy nó rất kỳ lạ.

Như điều 3: không được hỏi "tại sao?", khi hỏi quá 3 lần/ ngày.

Sẽ bị hệ thống khóa miệng 24 tiếng.

Giang Vân: Tôi phải ký nội quy này?

Hệ Thống 673: Vâng ký chủ, khi ký chủ ký xong, tôi sẽ nói các chức năng của tôi.

Giang Vân: Được, tôi sẽ ký.

Nhưng hãy nói trước đi.

Hệ Thống 673: Vâng, ký chủ!

Khi ngài đã ký kết rồi, tôi sẽ trở thành hệ thống hỗ trợ cho ký chủ.

Tôi có thể giúp ký sửa đổi cốt truyện, không đi vào cái chết.

Ký chủ có thể lấy điểm năng lượng để đổi vũ khí, vật phẩm hay thậm chí là thông tin các nhân vật bí ẩn không xuất hiện.

Còn có thể giúp ký chủ bảo vệ hay đối phó với tình hứng nguy hiểm hay bất ngờ.

Giang Vân: Điểm năng lượng là gì vậy?

Tôi có thể làm gì để có chúng?

Hệ Thống 673: Điểm năng lượng có thể kiếm được từ trong các nhiệm vụ Hệ Thống Chủ đưa ra.

Ví dụ như có thể giúp các nhân vật quan trọng hay thay đổi sự kiện nào đó.

Ngoài ra, kí chủ cỏ thể tham gia tích cực các nhiệm vụ hay các sự kiện của Hệ Thống Chủ.

Giang Vân: Ừm, thế làm sao tôi có thể thay đổi cốt truyện ?

Hệ Thống 673: Ký chủ có thể thay đổi hầu hết cốt truyện nhờ điểm năng lượng.

Nhưng không thể thay đổi các cốt truyện quan trọng, nếu được thì phải tốn rất nhiều điểm năng lượng.

Giang Vân: Được, tôi ký liền.

Tôi liền cầm bút lên và ký tên vào tờ giấy.

Ngay khi vừa kí xong, một luồn ánh sáng bao quay.

Ánh sáng chói mắt khiến tôi phai che mắt.

Khi tôi mở mắt ra, lại phát hiện mình đang ở trên chiếc giường trong kí túc.

Thời gian trên đồng hồ vẫn điểm đúng giờ như vậy, như thể mọi thứ chủ là điều tôi tưởng tượng.

Nhưng khi đang suy nghĩ, giọng nói tôi nghĩ là tưởng tượng lại vang lên.

Hệ Thống 673: Chúc mừng ký chủ, ngài đã kí kết hợp đồng Nội Quy và đồng thời Hệ Thống Chủ đã giao một nhiệm vụ cho ký chủ.

Ký chủ có muốn xem thông tin không?

Nếu không khi gần đến thời hạn sẽ báo cho ngài.

Tôi nhìn xung quanh để kiếm ra nguồn phát ra âm thanh.

Lần này không phải là trong đầu mà là trong phòng, nhìn quanh kí túc xá tầm mắt tôi liền khóa mắt tới một con chuột hamster.

Nơi tôi nghĩ nó là thứ phát ra âm thanh, nhìn còn chuột màu cam đang nhìn tôi đang kêu "chít chít" kia.

Giang Vân: 673, cậu ở đâu vậy?

Nói xong, đột nhiên tôi thấy con hamster trước mắt liền bay lên rồi lại đi đến chỗ tôi, kêu "chít chít" rồi lên tiếng.

Hệ Thống 673: Tôi đây ký chủ!

Ngài có chấp nhận không ạ?
 
Lão Đại Lại Làm Nũng !
Chương 2


Tôi nhìn vào hamster đang bay trên, toàn thân có luồng xanh nhạt.

Trên tay còn có thêm một hạt lạc, đang gậm nhắm trông có vẻ rất thích.

Giang Vân: Tôi nhận, nhưng nhiệm vụ gì mới được?

Hệ Thống 673: Nhiệm vụ: Sống sót và lên con tàu Huyết Quỷ.

Giết thêm 10 con xác sống, phần thưởng Ngọc Xanh cấp 1.

Sống sót và lên tàu Huyết Quỷ thì đó là ý định chính của tôi, nếu không có nhiệm vụ của Hệ Thống Chủ thì tôi vẫn làm.

Còn việc giết xác sống thì chắc chắn sẽ phải làm, đường đi tới tàu Huyết Quỷ cũng phải gặp vài xác sống.

Chỉ là chắc phải đi dụ thêm 2, 3 con gì đó.

Trong hai ngày vừa qua, tôi đã cố gắng tập luyện, dù thân thể của tôi cũng có chút cơ nhưng cứ tập luyện trước đi.

Tôi cũng không lo lắng về phần đồ ăn, phần thưởng trên của Hệ Thống Chủ cũng đủ mua đồ ăn rồi.

Rất nhanh, hai ngày đã trôi qua.

Tôi đứng trước cửa sổ, nhìn con phố bên dưới tấp nập người qua lại.

Đồng hồ treo tường điểm 11:57, chỉ còn ba phút nữa, tận thế giáng xuống theo con tàu.

Tôi nhìn họ, chỉ thấy người người nhìn theo đèn đỏ mà dừng lại, còn có vài người như không thấy mà chạy nhanh qua đường.

Lúc này, không biết từ đâu ra, bầu trời còn quang đãng lúc này đột ngột biến thành màu đỏ đen.

Ai cũng nhìn lên trên bầu trời, kể cả tôi cũng như vậy, nhưng tôi biết chỉ còn chưa đầy 1 phút nữa thôi, tận thế sẽ giáng xuống.

Những ánh sáng đỏ và đen kia không ở lại lâu mà lại biến mất rất nhanh, đột nhiên trong đám đông đang còn ngơ ngác vì bầu trời thì một tiếng hét kinh hoàng như đánh thức mọi người.

Theo bản năng, họ nhìn vào người phự nữ hét lớn kia, chỉ thấy một người phụ nữ ăn mặc công sở đang cố gắng đẩy mạnh chàng trai đang muốn cắn cô.

Toàn thân cậu ta có màu xanh hơn nhạt, nhưng lại đang chuyển màu dần, đôi mắt đầy tia máu cùng chiếc miệng chảy nước dãy khiến ai nhìn vào cũng có đôi phần khiếp sợ.

Chưa kịp để mọi người hoàng hồn, lại có thêm rất nhiều tiếng hét chói tai xung quanh, cũng có vài người tốt đi lại ngăn những người Nhiễm Dị lại bị họ cắn.

Đám đông nghịt người giờ lại chạy tán loạn cả lên, cũng có vài người bị xô đẩy nhau.

Giang Vân: Được rồi, chúng ta đi thôi, 673.

Tôi lấy chiếc dao dài của tôi, sau đó để chú hamster trong túi áo mình, rồi tôi liền lấy chiếc balo đeo lên vai, trong đó tôi chỉ đưa hai chai nước, vài chiếc bánh cùng thêm một chút đậu phông và hạt bí nhô.

Lên trên tàu là coi như hoàn thành nhiệm vụ, sau khi hoàn thành thì phần thưởng của tôi đã để mua đồ ăn rồi, chỉ là vẫn phải đi kiếm thêm ngọc thôi.

Tôi cùng với chú chuột nhỏ đang gặm hạt đi xuống dưới tầng, trên đường đi đã gặp 3 con xác sống, tôi nhanh chóng xử lý chúng với con dao dài trên tay.

Đi ra khỏi cửa, chỉ thấy cảnh tượng hỗn loạn, đầy người chạy 4 phương 8 hướng.

Những chiếc xe như mất đầu, có những chiếc xe lao vào nhau hay vào cây.

Theo trí nhớ kiếp trước của tôi, thì chỉ cần đi qua hai cái công viên liền tới con tàu.

Cũng không thể đợi lâu, con tàu sẽ chỉ dừng ở đây 1 tiếng 30 phút, rồi nó sẽ đi tới nơi có người, khi đón đủ người con tàu sẽ tới một nơi mà tôi không thể biết đó là đâu.

Đường đi cũng khá thuận lợi, khi tôi đến con tàu, một tiếng "Ting" phát ra trong đầu tôi, giọng nói của hệ thống 673.

Hệ Thống 673: Chúc mừng ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ của ngươi mới.

Phần thưởng của Hệ Thống Chủ đang ở trong túi áo ngài, ngài có thể kiểm tra sau.

Giang Vân: Ừm, mà cậu nói là có thể đổi tên cho cậu sao?

Tôi nghĩ trong lòng, dù gì cứ gọi Hệ Thống 673 hay 673 thì không quen lắm, cũng khá cứng nhắc.

Gọi một các tên thì hay hơn.

Hệ Thống 673: Vâng, đúng kí chủ.

Ngài muốn một cái tên hay hơn sao?
 
Lão Đại Lại Làm Nũng !
Chương 3


Giang Vân: "Ừm, cứ gọi như vậy tôi không quen lắm!

Hay gọi cậu là Hạt bí đi, dù gì cậu cũng thích ăn nó mà!"

Hạt bí: Vâng, ký chủ.

Đang đổi tên, đã đổi xong thưa ký chủ.

Bây giờ ngài có thể gọi như vậy.

Kí chủ đã hoàn thành nhiệm vụ, Ngọc Xanh đã cấp cho kí chủ.

Ngài có thể lấy ra khi ngài muốn.

Giang Vân: "Được, tôi biết rồi."

Khi vừa suy nghĩ, tôi vừa kiếm một chỗ sạch sẽ trong tàu.

Trong con tàu khắp nơi vương vãi những thứ kinh dị, đầy những mảnh thịt vụn không rõ nguồn gốc, trên tường còn dính những vũng màu đỏ đen kịt còn có vài dấu bàn tay, như đang có gắng bám víu vào sự sống.

Tôi tìm một góc cho là sạch rồi ngồi xuống.

Trong con tàu còn có vài người nữa, có một nhóm 3-4 người đang nói chuyện, cỏ vẻ muốn lập nhóm.

Còn một cô gái đang sợ hãi và một ông chú trung niên đang dựa vào tường.

Tôi liếc nhìn đồng hồ trên tay, còn khoảng 50 phút nữa tàu sẽ chạy, trong thời gian này có thể chợp mắt.

-45 phút sau-

Tôi tỉnh dậy khi bị tiếng nói lớn làm phiền, nhìn quanh toa tàu, trước đó chỉ mới gần mười người mà giờ đây đã tới 30, còn nới tiếng ồn phát ra là ở nhóm hồi nãy.

4 Người giờ đã lên tới 13 người, có vẻ họ đang cãi nhau xem ai làm đội trưởng.

Tôi nhìn vào cánh cửa tàu, trên cánh cửa đang đến ngược, chỉ còn năm phút.

Năm phút trôi qua rất nhanh, cửa từ từ đóng lại, nhưng vẫn còn hai người đang chạy tới, họ điên cuồng đập cửa, dù chẳng nghe thấy âm thanh nhưng nhìn khẩu hình miệng thì chắc đang mắng chửi vì cửa đóng.

Con tàu từ từ đi, họ thì ngơ ngác nhưng vẫn đuổi theo, tàu thì càng đi càng nhanh, đến khi tôi thấy họ bị các con xác sống vồ lấy, những giọt máu nhỏ bắn vào cửa sổ.

Lúc này, tiếng thét kinh hoàng cửa cô gái đang sợ hãi kia, cô ta đang ngồi sụp xuống, hai tay ôm mặt, dưới váy còn có một cũng nước gì đó.

Tôi nhìn vào cô gái kia, nghĩ thầm chắc cô ta may mắn, nếu không với độ sợ hãi như vậy, làm sao có thể lên tàu.

Mọi người trong tàu kể cả tôi cũng đang người thấy nhẹ gì đó lan tỏa cả tàu, đó là mùi khai.

Có lẽ cô ta do quá sợ hãi nên đã mất kiểm soát việc tiểu tiện.

Mọi người gần cô ta đều tránh xa ra, đôi mắt còn chứa thêm chút tia khinh bỉ.

Đội nhiên, lúc

này loa tàu từ trong góc phát ra âm thanh, nó vừa pha chút lạnh lẽo lẫn máy móc.

: Thưa những người trên tàu, chúng tôi xin chúc mừng bạn đã sống sót.

Sau đây là nhiệm vụ để nhận được vé ở lại tàu và đồng tiền S.

Khi cửa tàu trái ra, mong các bạn bước ra, các bạn sẽ tới nơi khác để tham gia kich bản, hãy tuân thủ các quy tắc ở đó, các bạn có thể mở bảng nhiệm vụ bằng tâm trí mình, đồ vật cũng có thể cất ở đó.

Chúng tôi xin chúc các bạn may mắn.

Khi loa tàu nói hết câu cuối, trên bảng hiện lại xuất hiện thời gian đếm ngược, 1 phút trước khi tàu mở ra.

Tôi kiếp trước vì cứu Liễu Hạnh nên vào toa số 9, không biết cô ta không sự giúp đỡ cửa tôi còn sống không, trong tâm trí mình, tôi cất chiếc balo vào trong, tiện cũng để Ngọc Xanh vào.

Giọng nói của Hạt bí cũng cất lến trong tâm trí tôi.

Hạt bí: Nhiệm vụ mới, sống sót trong kịch bản quỷ.

Phàn thưởng, một Ngọc Tím cấp 3.

Chúc kí chủ may mắn.

Giang Vân: " Được rồi, dù gì cũng vào kịch bản quỷ, thưởng hào phòng chút cũng được."

(S: là đồng tiền của tàu để đổi, là đồng tiền, Ngọc hay các thứ quý giá có thể đổi)
 
Back
Top Bottom