Cập nhật mới

Ngôn Tình Lầm Tưởng Quân Tử Là Phản Diện

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
386,385
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
361,707
AP1GczOk1uydhRzzlvK85MQdgWzx8F1uosoCKZdat0QXNkrIhTSiy2o-tkCIXXC6u4HcrIqDOsM5JvEogLKeF8RpK77qB-NWsejsvJ4FobRcLaW-iA2kyr3SDtKw3xeo7HjftKC7iLLB0z8SItbSCYxoC3dN=w215-h322-s-no-gm

Lầm Tưởng Quân Tử Là Phản Diện
Tác giả: Khuyết Danh
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Ngược
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Cha ta chiếm núi làm vương, dưới chỉ có mình ta là nữ nhi. Vì muốn ta kế thừa mấy chục ngọn núi của ông, cha tự mình xuống núi bắt về cho ta một phu quân, định bụng lưu lại con nối dõi.

Người kia dung mạo trắng trẻo tuấn tú, nhưng thủ đoạn lại lợi hại vô cùng. Ngày ta phát hiện mình có thai, cha liền phất tay đuổi người ấy ra khỏi sơn môn.

Sau này, triều đình kéo quân đến tiễu phỉ, khí thế hung hãn. Cha ta buộc phải quy hàng, lo sợ liên lụy đến tính mạng của ta, liền dùng mật đạo đưa ta rời khỏi sơn trại.

Ánh sáng nơi cửa động bị che khuất, một đội quân vây chặt cửa động, không để lọt dù chỉ một giọt nước.

Ta che chắn bụng đang hơi nhô lên, ngước mắt nhìn— Người cầm đầu cưỡi trên lưng ngựa cao lớn, dung mạo quen thuộc đến không ngờ​
 
Lầm Tưởng Quân Tử Là Phản Diện
Chương 1: Chương 1


1

Chủ trại bị quân đội vây kín không lối thoát, cha sai tâm phúc đến truyền lời.

“Con trốn đến tòa nhà đã chuẩn bị trước, chờ cha ở đó.”

“Nếu cha không trở về, con và Lục Y hãy đến tiêu cục Tây Nam tìm cậu con.”

“Cả đời này, bạc tiền cha đều chuẩn bị cho con đầy đủ rồi.”

“Lúc sinh con nhớ tìm bà đỡ tốt.”

“Nhớ uống thuốc đúng giờ.”

Trong lòng ta dấy lên cảm giác bất an. Người trong trại xưa nay chưa từng làm điều ác như g.i.ế.c người, cướp bóc, lại luôn giữ hòa khí với triều đình, nước giếng không phạm nước sông.

Vậy mà triều đình lần này lại quyết tâm diệt trừ, khí thế dữ dội khác thường. Núi non trùng điệp, địa thế hiểm trở, dễ thủ khó công, cớ sao lại bị ép vào tình thế này?

Từ tối qua, bầu không khí trong trại đã tỏ ra nghiêm trọng, không thể là giả. Nghĩ đến đây, ta th* d*c, mặt mày tái nhợt.

“Lục Y, ngươi đi trước, chờ ta ở cửa động. Ta muốn quay về gặp cha một lần nữa.”

Nghe vậy, Lục Y bật khóc, quỳ sụp xuống: “Tiểu thư… hãy mau trốn đi. Bên ngoài đã có người áp sát đến khuê phòng của tiểu thư rồi!”

“Tiểu thư dù không nghĩ cho mình, cũng phải nghĩ cho hài tử trong bụng!”

Ta cố gắng trấn tĩnh, tự an ủi chính mình.

Không sao đâu, cha ta kinh nghiệm sa trường lão luyện, đã chủ động quy hàng. Hiện nay triều đình đang cần nhân lực, hẳn sẽ không làm khó ông.

Mật đạo rất dài, kéo dài vài dặm, thông đến chân núi bên kia.

Gần đến cửa động, Lục Y đột nhiên dừng bước.

Ánh sáng bị che khuất, một đội quân đã vây kín cửa động.

Ta che bụng, ngước mắt nhìn—

Thấy người dẫn đầu cưỡi trên lưng ngựa, thân thể ta bỗng chao đảo.

Lục Y thở gấp: “Tiểu thư, đó là… cô gia.”

2

Ta và Cố Nguyên Thừa cách nhau cửa động, nhìn nhau từ xa.

Khuôn mặt người ấy lạnh lùng, chẳng còn chút nhu tình mật ý của ngày xưa.

Tim ta khẽ giật thót, nỗi chua xót lập tức trào lên.
 
Lầm Tưởng Quân Tử Là Phản Diện
Chương 2: Chương 2


Dẫu sao ngày ấy, khi cha đuổi hắn xuống núi, ta cũng biết rõ chuyện này.

Cha ta chiếm giữ mấy chục ngọn núi, nhưng lại chỉ có mình ta là con gái. Ta lại yếu ớt bệnh tật, dưỡng nuôi mấy chục năm vẫn không khá hơn.

Cha sợ ta chỉ cần một cơn ho mạnh, liền đi về cõi chết, chẳng ai kế thừa sản nghiệp.

Cảnh khốn khó làm tóc cha vốn đã không nhiều lại càng rụng thêm từng nắm lớn.

Nhị đương gia thương xót đại ca mình, bèn bày ra một kế. Cha ta nghe xong mắt sáng rực, phất tay một cái, lập tức từ dưới núi bắt về cho ta một phu quân.

Khi Cố Nguyên Thừa, người quần áo rách rưới, bị dẫn tới trước mặt cha ta, ông nhìn mà chán ghét, bĩu môi: “Một tên mặt trắng thế này, nhìn thôi đã thấy chẳng sống được bao lâu.”

“Hai kẻ ốm yếu bệnh tật như thế mà ghép lại thì liệu có thể sinh ra được một đứa cháu ngoại nhảy cao ba thước sao?”

Nói rồi, cha định đổi sang chọn người thợ rèn vạm vỡ cơ bắp đứng bên cạnh.

Ngay lúc đó, nhị đương gia vội ngăn cản: “Đại ca, bây giờ trong thành, các tiểu thư đều thích kiểu này, nghe nói gọi là gì nhỉ… tiểu sinh tươi? Tiểu sinh nhục?”

“Biết đâu con bé nhà chúng ta lại thích, một khi vui vẻ, bệnh tình cũng khởi sắc hơn!”

Cha ta nghe xong nhắm mắt làm liều, trói luôn Cố Nguyên Thừa đem về núi.

Trên đường, ông còn ghé qua chùa Thanh Sơn, vị trụ trì từ chối xem bát tự. Cha liền quyên hai bao lớn hương tiền.

Trụ trì niệm hai tiếng A Di Đà Phật, nói hai người bọn ta rất xứng đôi. Bát tự tốt đẹp, đều là mệnh phú quý.

Cha ta liền chỉ vào bát tự của ta mà hỏi ta sống được bao lâu.

Trụ trì lại niệm thêm một tiếng A Di Đà Phật, đáp: “Trường mệnh bách tuế.”

Cha ta vui mừng, quyên thêm hai bao bạc.

Nhưng tiền của cha dường như đổ xuống sông xuống biển, bởi vì trụ trì đã nói dối.

3

Cố Nguyên Thừa ngồi trên lưng ngựa, dáng vẻ tuấn tú, phong thái cao quý vô cùng.

Hắn từ trên cao nhìn xuống ta, ánh mắt lạnh lùng như muốn đóng băng cả người ta.

Dưới ánh sáng chập chờn, giọng nói hắn trào phúng: “Đại tiểu thư đây là tính một mình bỏ trốn sao?”

Ta cứng đờ cả người, sắc mặt tái nhợt, lắp bắp nói: “… Phu quân.”

Nghe vậy, thần sắc hắn càng lạnh nhạt hơn, chỉ hờ hững liếc qua, rồi ra lệnh cho phó tướng: “Trói lại, áp giải đi.”

Cố Nguyên Thừa không quay đầu lại lần nào, ta chỉ kịp nhìn thấy gấu áo màu đen của hắn.

Xem ra triều đình không định tận diệt, phó tướng của hắn cũng chỉ lịch sự “mời” ta vào trong trướng.

Cha ta hoành hành một phương đã nhiều năm, của cải, binh khí tích lũy không ít, gia sản phong phú. Thêm vào đó, dân chúng dưới chân núi được cha ta che chở, việc kiểm kê sổ sách, an dân cần vài ngày mới xong.

Ta gọi phó tướng vừa rời đi lại: “Tướng quân, ngài tên là gì?”

Hắn khom người hành lễ: “Mạt tướng họ Triệu, tên Quân, là môn khách của Thái tử điện hạ. Cô nương có gì xin cứ phân phó.”

… Là Thái tử sao.
 
Lầm Tưởng Quân Tử Là Phản Diện
Chương 3: Chương 3


Lại là Thái tử?!

Cha ta quả thật giỏi bắt người.

Ta hẳn là xong rồi. Đường đường Thái tử, lại bị cha ta ngang nhiên bắt về, còn đưa lên giường của ta, sau đó bị đuổi đi.

Hôm cha đuổi hắn đi, ta đang làm gì nhỉ?
À đúng rồi, ta đang ăn hạt dẻ hắn bóc sẵn từ sáng, lạnh nhạt nhìn mọi chuyện.

Nghĩ đến dáng vẻ lãnh đạm của Cố Nguyên Thừa hôm nay, trong lòng ta không khỏi lo lắng.

Hắn… sẽ không làm gì cha ta chứ?

Không được, ta phải đi xin tha.

Nhưng, giữa ta và hắn có chút tình cảm nào để cầu xin sao?

Hắn… sẽ không làm gì ta chứ?

“Thái tử điện hạ hắn… tính khí tốt chứ?”

Phó tướng Triệu đáp: “Điện hạ lưu lạc nhân gian nhiều năm, gần đây mới được Hoàng thượng tìm về, vừa hồi kinh đã gây chấn động. Bất luận dung mạo hay tài học, đều đứng hàng đầu ở kinh thành. Mới được lập làm Thái tử, ở Đông cung, hiện chưa có thê thiếp. Cô nương là nữ tử duy nhất mà điện hạ dừng ánh mắt lại lâu như vậy kể từ khi mạt tướng theo hầu.”

… Phó tướng Triệu quả thật thẳng thắn quá mức.

Dừng ánh mắt lại lâu?

Hẳn là muốn xé xác ta ra.

Ta trầm ngâm một lát: “Ta có thể gặp hắn không?”

Phó tướng Triệu khó xử: “E rằng có chút khó khăn.”

Hắn đổi giọng, nở nụ cười để lộ hàm răng trắng sáng: “Nhưng ta có thể thay cô nương hỏi thử.”

Nói xong liền phấn khởi lui ra ngoài.

……?

4

Trời dần tối, vẫn chưa thấy tin tức gì từ Triệu Quân.

Ta mở cửa trướng, thử bước ra nửa bước, lập tức bị thị vệ đứng canh chặn lại.

Ta lặng lẽ rút chân về: “Ta muốn gặp Thái tử của các ngươi, phiền báo giúp.”

Thị vệ mặt không biểu cảm: “Điện hạ rất bận.”

Ta cũng bắt chước vẻ mặt họ, không chút cảm xúc: “Vậy ta muốn gặp Triệu phó tướng.”
Họ nhìn nhau, ánh mắt kỳ lạ đánh giá ta: “Triệu phó tướng đã được điều xuống núi để an dân.”

Trong khoảnh khắc, ta liền hiểu ra. Không phải Triệu Quân không truyền lời, mà là Cố Nguyên Thừa không muốn gặp ta.
 
Lầm Tưởng Quân Tử Là Phản Diện
Chương 4: Chương 4


Ta buồn bã quay về trong trướng.

Lục Y đến an ủi: “Có lẽ là cô gia còn bận việc, nhưng trong lòng cô gia vẫn có tiểu thư.”
Lời nàng nói nghe thật miễn cưỡng, ta nghe cũng cảm thấy hư ảo.

Ngay lúc ấy, cửa trướng bị vén lên, bóng dáng cao lớn hiện ra trong ánh nến.

Ta nín thở, cẩn thận quan sát hắn dưới ánh sáng mờ ảo—

Vẫn là bộ trường bào đen ấy, dung mạo nghiêm nghị lạnh lùng, tựa như băng sương phủ nguyệt, từng bước đi làm vạt áo tung bay, dáng vẻ chẳng hề thay đổi.

Chỉ có điều, sự sắc bén và tàn nhẫn nơi chân mày so với Cố Nguyên Thừa ba tháng trước đã khác biệt một trời một vực.

Khi hắn bước đến gần hơn, ta ngửi thấy trên người hắn hương trầm quen thuộc, nhưng lẫn vào đó là mùi m.á.u tanh.

Sắc mặt ta biến đổi, vội vàng đứng dậy: “Ngươi đã làm gì cha ta rồi?”

Thân thể vốn đã yếu, đứng dậy quá nhanh khiến ta choáng váng, mắt tối sầm.

Cố Nguyên Thừa đỡ lấy ta, ánh mắt hắn nhìn ta thâm trầm.

Một lúc lâu sau, hắn mới nói: “Ngươi không có điều gì muốn nói với ta sao?”

5

“Cha ta…” bị ngươi làm sao rồi?

Lời chưa dứt, sắc mặt Cố Nguyên Thừa đã đen như đêm tối không trăng.

Ta đành nuốt xuống nửa câu còn lại, đổi lời: “Cha ta hôm đó không phải cố ý đuổi ngươi đi.”

Hắn lạnh lùng chế giễu: “Vậy là vì sao?”

Ta nghẹn lời, được rồi, cha ta quả thật cố ý.

Ai ngờ đâu người ngày đó bị hành hạ trên giường đủ mọi thủ đoạn lại chính là Thái tử chứ!

Ta gượng cười, bắt đầu bịa chuyện: “Cha ta nhận ra ngươi là rồng phượng giữa loài người, xét về công hay tư đều không thể để ngươi bị bó buộc trong một góc trời nơi sơn trại.”

“Hiện giờ ngươi cao quý làm Thái tử, chẳng phải đã chứng minh cha ta đã làm đúng sao.”

Cố Nguyên Thừa chậm rãi đưa tay vuốt qua mặt ta, ý cười như có như không: “Lần đầu gặp, cha ngươi còn bảo ta là tiểu bạch kiểm.”

Ta run giọng đáp: “Ngươi biết đó, cha ta chưa từng đến trường, ‘tiểu bạch kiểm’ trong lời ông là để khen ngươi mà.”

“Khen ta điều gì?”

“Ngươi… mặt như ngọc quan, phong thái xuất chúng, tướng mạo đường đường…”

Ngón tay thô ráp của Cố Nguyên Thừa lướt qua môi ta, ánh mắt không rõ cảm xúc: “Nói như vậy, ta phải cảm ơn cha ngươi sao?”
 
Lầm Tưởng Quân Tử Là Phản Diện
Chương 5: Chương 5


Ta vội vàng lắc đầu: “Không cần đâu, ngươi chỉ cần thả chúng ta đi là được.”

“Ta cam đoan từ nay cha con ta sẽ rời xa ngươi, không bao giờ xuất hiện trước mặt ngươi nữa…”

Lời vừa dứt, sắc mặt Cố Nguyên Thừa liền biến đổi, hắn siết chặt cằm ta, giọng nói đầy trào phúng: “Tống Uyển Ân—”

“Ngươi dựa vào cái gì mà cho rằng ta sẽ tha cho ngươi và cha ngươi?”

“Ngày đó khi ta quỳ trước mặt cha ngươi cầu xin ông ta, ngươi có từng mảy may mềm lòng?”

“Không hề. Tất cả sự ân cần chăm sóc ngươi dành cho ta chẳng qua là một màn diễn. Ta chỉ là công cụ để ngươi cầu con nối dõi.”

“Ngươi tùy tiện đùa bỡn ta trong tay, bây giờ lại mong ta bỏ qua cho ngươi?”

Ngón tay thô ráp của hắn siết mạnh vào cằm ta, đau đến mức mắt ta đỏ hoe, nhưng ta vẫn cố chịu đựng.

Một ngày nên nghĩa, trăm ngày nên ân, vậy mà Cố Nguyên Thừa lại ghi hận ta đến mức này.
Hắn tiến gần hơn, mùi m.á.u trên người hắn càng nồng, khiến dạ dày ta âm ỉ khó chịu.

“Vậy điện hạ muốn thế nào mới chịu buông tha cha ta?”

6

Cố Nguyên Thừa nhếch khóe môi: “Ngươi giam ta trên núi Uy Hổ mấy tháng trời, đại tiểu thư còn đoạt đi sự trong sạch của ta, làm nhơ bẩn ta, tự nhiên phải trả lại.”

“Có qua có lại, mới là công bằng nhất.”

Ta không nhịn được ngẩng đầu nhìn hắn, phát hiện vẻ mặt hắn nghiêm túc, chẳng chút đùa cợt.

Lập tức cau mày, khi đó ta thật lòng đối xử tốt với hắn, làm gì có chuyện nhơ bẩn như hắn nói?

Người này quả thực là kẻ lòng lang dạ sói!

“Sao? Không đồng ý à?”

“Vậy thì cha ngươi e là sẽ…”

Ta vội vàng cắt ngang: “Ta đồng ý!”

Hắn nhếch môi cười nhẹ: “Thế thì tốt.”

Cố Nguyên Thừa ngả người nằm trên giường, hơi ngẩng cằm, ánh mắt tr*n tr** dừng trên môi ta.

Đã thành thân hơn hai tháng, ta tự nhiên hiểu một vài thói quen của hắn.

Hắn ngoài mặt luôn tỏ vẻ cao ngạo, nhưng trong chốn khuê phòng lại vô cùng phóng túng, nhất là trên giường, chẳng khác nào kẻ cám dỗ người ta phạm tội.

Nghĩ đến đây, mặt ta đỏ bừng, chậm rãi tiến lại gần.

Cố Nguyên Thừa không động đậy, thản nhiên quan sát ta.

Môi ta chạm vào hắn, hơi ấm lạ lùng trái ngược hoàn toàn với khuôn mặt lạnh lùng, nghiêm nghị của hắn.

Hắn vẫn không có ý định đáp lại, ta đành cắn răng làm theo những gì từng học được từ hắn để khiến hắn hài lòng, nhưng mãi vẫn chẳng đạt được kết quả.

Ngay sau đó, hắn khẽ thở dài, một tay kéo ta vào lòng, môi lưỡi quấn quýt.

Ta mềm nhũn người dựa vào hắn, mặt nóng bừng, còn hắn thì đưa ngón tay lần đến thắt lưng ta. Lúc này, ta bừng tỉnh.

“Không muốn?”

Hắn dừng lại, ánh mắt hơi trầm xuống, hàng mi hạ thấp nhìn ta.

“Không muốn thì thôi vậy.”

“Suýt nữa ta quên, cha ngươi đuổi ta đi, hẳn là có người khác tốt hơn chờ sẵn rồi.”

Cố Nguyên Thừa lùi lại, chỉnh trang y phục, ánh mắt tối tăm khó dò.

Ta vội níu lấy ống tay áo hắn: “Không phải, phu quân…”

Hắn bất ngờ gạt tay ta ra, vẻ mặt càng thêm lạnh lẽo, giọng nói lạnh băng: “Ta tính là phu quân gì của ngươi?”
 
Lầm Tưởng Quân Tử Là Phản Diện
Chương 6: Chương 6


“Ở núi Uy Hổ hai tháng, chúng ta có bái đường hay hành lễ gì không?”

Giọng hắn cứng rắn, hàm dưới căng cứng: “Về sau đừng nhắc đến hai chữ ‘phu quân’ trước mặt ta.”

“Chỉ khiến ta cảm thấy mình là trò hề, không nhịn được muốn g.i.ế.c ngươi.”

Ta ngồi bệt trên giường, thở gấp, ngơ ngác nhìn bóng lưng hắn rời đi.

Lục Y vội bước vào, đỡ lấy ta, đôi mắt đỏ hoe vì xót xa: “Tiểu thư, sao không nói với cô gia về chuyện mang thai?”

Ta lắc đầu, cười khổ.

Nếu Cố Nguyên Thừa là người thường đã đành, nhưng hắn lại là Thái tử. Theo lời Triệu phó tướng, hoàng gia hiện tại con cháu thưa thớt, hắn là thiên tử tương lai, sao tránh khỏi ba cung sáu viện, vợ cả thiếp đông?

Ta đặt tay lên bụng, chỉ mong con ta sẽ được bình an, sống một đời yên ổn, không vướng vào những tranh đoạt quyền thế.

Huống hồ, nghe lời hắn vừa nói, cha ta vẫn còn tạm an toàn.

Ta chỉ hy vọng hắn sớm thả chúng ta đi.

7

Sau khi kiểm kê tài sản, đã nửa tháng trôi qua. Một đoàn xe ngựa rầm rộ hướng về kinh thành.

Từ xa, ta nhìn thấy cha bị bốn tên thị vệ áp giải lên xe, bọn chúng canh phòng nghiêm ngặt, e rằng đến cả một con ruồi cũng không bay lọt.

Lòng ta trào dâng nỗi lo âu không dứt.

Khi gần đến kinh thành, cách mấy chiếc xe ngựa, ta đã nghe được tiếng cười sang sảng của cha.

Lẽ nào cha ta bị Cố Nguyên Thừa hành hạ đến mất trí?

Lòng ta thoáng lo, liền muốn xuống xe.
Vừa kéo rèm lên, thân ảnh mấy ngày không gặp đã xuất hiện ngay trước mắt.

Ta gần như lao vào hắn, tay vô thức nắm lấy cánh tay hắn, trông chẳng khác nào ta tự nguyện dâng mình cho hắn.

Hắn nhướn mày, tâm tình dường như không tệ:

“Cái tên mặt đen nhỏ kia đã bỏ rơi các ngươi mà đi, xem ra ánh mắt của ngươi cũng chẳng ra gì.”

Nghe giọng điệu của Cố Nguyên Thừa có chút hả hê, ta nhất thời ngẩn người.
“Mặt đen nhỏ?”
“Là Chu Từ?”

Chu Từ là văn sĩ yếu ớt mà cha ta nhặt được dưới chân núi. Người trong trại thường bắt nạt hắn, mỗi lần ta gặp đều sẽ đứng ra nói đỡ vài câu. Nhưng không hiểu sao, Cố Nguyên Thừa lại cực kỳ không thích hắn.

“Vậy thì sao?”

Hắn nghẹn lời: “Ngươi không thấy khó chịu?”

Ta cảm thấy hắn thật kỳ lạ: “Ta khó chịu vì điều gì?”

Cố Nguyên Thừa nhìn ta một lúc lâu, sau đó xoay người rời đi, sắc mặt lạnh nhạt nhưng bóng lưng lại toát lên chút đắc ý.

Nhìn theo hắn, ta không khỏi bối rối.

Hệt như đang đi trên đường bỗng dưng bị một con ch.ó lao ra cắn một cái rồi bỏ chạy, chẳng hiểu mô tê gì.

8

Lục Y đi thăm cha ta, khi trở về liền chần chừ nói:
 
Lầm Tưởng Quân Tử Là Phản Diện
Chương 7: Chương 7


“Đại đương gia sắc mặt hồng hào, còn khỏe hơn ở trong trại!”

“Giọng nói vang dội, hoàn toàn không giống như bị uy h**p.”

“Nghe đâu giữa trưa nay còn ăn hết tám bát cơm.”

“…”

Ta bấy giờ mới thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Lục Y mặt mày rạng rỡ, lẩm bẩm không ngừng:

“Xem ra cô gia trong lòng vẫn còn tiểu thư—”

Chưa nói hết câu, nàng đột nhiên im bặt.

Ta nhìn theo ánh mắt nàng, liền thấy một nữ tử như con bướm bay về phía Cố Nguyên Thừa.

Sơn trại Uy Hổ hoành hành một phương, triều đình nhiều lần tiễu trừ không thành, vốn là cái gai trong lòng.
Cố Nguyên Thừa vừa được tìm về đã lập công lớn như vậy, lúc về kinh tự nhiên là cảnh mười dặm nghênh đón.

Nữ tử kia váy áo tung bay, mắt sáng như sao, hai má hơi đỏ, vẻ đẹp rực rỡ động lòng người.

Cố Nguyên Thừa nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng.

Ta ngẩn ngơ nhìn, vô tình lại chạm vào ánh mắt hắn đang ngoảnh lại. Trong lòng dâng lên cảm giác khó tả.

Trước đây, mỗi lần hắn dỗ ta uống thuốc, ánh mắt cũng dịu dàng như vậy.

Ta buông rèm xuống, không muốn nhìn thêm.
Lục Y tức giận lẩm bẩm: “Cô gia thật quá đáng, sao có thể đối xử với người khác như vậy—”

Ta đặt tay lên bụng, nhẹ giọng nói: “Từ nay gọi hắn là Thái tử điện hạ.”

Xe ngựa đi vào thành, quan binh mở đường, dân chúng né tránh, ngựa cao xe lớn, oai phong vô cùng.

Ánh mắt ta vô tình chạm vào ánh nhìn của một nữ tử, người được đồn là Thái tử phi tương lai.

Nàng nhìn ta rất lâu, thần sắc có chút trầm tư.

9

Một tiểu tư dẫn ta đi một vòng quanh phủ Thái tử, sau đó đưa vào chính điện.
Chỉ một lúc sau, Cố Nguyên Thừa đẩy cửa bước vào.

“Sao không ngủ mà đứng ngẩn người ở đó làm gì?”

Hắn trông cực kỳ mệt mỏi, uống một ngụm trà rồi bắt đầu cởi áo khoác.

Ta thử dè dặt hỏi: “Chỉ có một chiếc giường thôi sao?”

Cố Nguyên Thừa vẻ mặt nhàn nhạt: “Nếu không thì mang đến cho ngươi mười chiếc?”

“…”

Làm Thái tử rồi, ngay cả tính khí cũng lớn hơn.

Ta lặng người một lúc, cúi đầu thu dọn chăn gối, ôm sang chiếc trường kỷ nhỏ ngoài gian phòng.

Hắn ngồi bên giường, ánh mắt lạnh lùng nhìn ta, khuôn mặt căng cứng: “Ngươi đang làm gì vậy?”

Ta có thể làm gì đây? Tất nhiên là tránh xa ngươi ra.

“Hai tháng trên núi, đại tiểu thư chiếm hết tiện nghi của ta, ngay cả giường cũng không cho ta xuống. Nói là sẽ trả lại, chẳng lẽ lại không giữ lời sao?”
 
Lầm Tưởng Quân Tử Là Phản Diện
Chương 8: Chương 8


“Khụ khụ, ta khi nào thì—” Chợt nhận ra hắn đang trêu chọc mình, ta đỏ bừng mặt.

Không nhịn được, ta bật thốt: “Giờ thân phận ngươi và ta đã khác biệt, bên cạnh Thái tử điện hạ chẳng thiếu nữ nhân, sao cứ mãi níu kéo chuyện cũ không buông?”

Hắn nhìn ta chằm chằm, không động lòng cũng chẳng giận: “Nếu ta cố tình muốn thì sao?”

Ngay sau đó, ta bị nhấc bổng khỏi mặt đất, không kìm được khẽ kêu lên.

“Thái tử phi của ngươi không để ý sao?”

Lời vừa nói ra, ta lập tức hối hận. Đều tại cái đầu óc ngốc nghếch này, hệt như di truyền từ cha ta, chẳng biết suy nghĩ trước khi nói.

Cố Nguyên Thừa thoáng sững lại: “Thái tử phi nào?”

Rồi như bừng tỉnh, hắn khẽ cười, khóe môi nhếch lên: “À, ngươi nói Trần Uyển Nhi?”
“Yên tâm, nàng sẽ không biết đâu.”

Thế này là gì? Là ngoại thất sao?

Cũng đúng, hắn giờ là Thái tử, nuôi một nữ nhân chẳng phải chuyện khó khăn gì.

Cảm giác chua xót dày đặc dâng lên trong lòng.

Hắn đặt ta lên giường, c** s*ch y phục rồi nằm xuống bên cạnh, ánh mắt thấp thoáng nét cười: “Ngươi đang ghen sao?”

Ta quay lưng đi, không muốn nhìn hắn.

Hắn vẫn không biết chừng, lại gần hơn, hơi thở phả lên gáy ta, một tay vòng qua eo ta, hơi ấm từ hắn bao phủ lấy ta.

Cảm giác chua xót trong lòng dần biến mất, nhưng thay vào đó là một cơn buồn nôn âm ỉ.

Lúc hắn lại gần hơn, ta không nhịn được mà bật tiếng khan khan.

Hắn lập tức cứng đờ, hơi ấm trên người rời khỏi ta.

Hắn đứng dậy, khoác áo rồi quay lại nhìn ta: “Ngươi chán ghét ta đến vậy sao?”

Hắn kéo ta ngồi dậy, ánh mắt sâu thẳm nhìn vào mắt ta: “Ngươi thực sự chán ghét ta đến vậy?”

Lòng bàn tay hắn ấm nóng, mồ hôi thấm ướt, ta ngây người nhìn hai bàn tay đang đan chặt vào nhau.

Ta định lên tiếng giải thích, nhưng lại nhớ đến ánh mắt dịu dàng của hắn khi nhìn nữ tử kia ban ngày.

Đúng vậy, hắn giờ là Thái tử.

Ta không nói gì thêm.

Hắn quay người rời đi.

Ta đặt tay lên bụng, nghĩ thầm, cũng tốt.
Hắn mà ngày nào đó từ bi thả ta đi thì càng tốt.

10

Trưởng công chúa mở tiệc hoa, thiếp mời gửi đến tay ta.

Cố Nguyên Thừa dường như cố ý để ta giao thiệp với người trong kinh, còn phái vài thợ trang điểm đến cho ta.

Hoàng thượng vẫn chưa triệu kiến cha ta, chưa rõ thái độ ra sao. Phía trưởng công chúa tạm thời không thể đắc tội, dẫu tránh không được, chỉ cần cẩn trọng là ổn.
 
Lầm Tưởng Quân Tử Là Phản Diện
Chương 9: Chương 9


Trưởng công chúa dường như lo ta lạc lõng, suốt cả buổi dẫn ta đi giới thiệu các vị phu nhân, tiểu thư.

Dù trong lòng họ có khinh thường ta, cũng không dám tỏ vẻ gì ra mặt.

Trần Uyển Nhi cũng có mặt.

Bên cạnh nàng có một mụ bà, ánh mắt chốc chốc lại nhìn xuống bụng ta.

Tim ta khẽ giật thót.

Ngay sau đó, nàng đột ngột thân thiết gọi ta là muội muội, kéo tay ta, thủ thỉ những lời nhỏ nhẹ.
Thoạt nhìn, mối quan hệ giữa chúng ta thật tốt đẹp.

Cạnh hoa viên phủ công chúa có một hồ nước, Trần Uyển Nhi lên tiếng:

“Muội muội phải chăng đã có thai?”

Giọng nàng chắc nịch: “Thái tử điện hạ chắc chắn chưa biết.”

Nàng kéo tay ta, dùng lực khéo léo, nhìn từ bên ngoài hệt như ta đẩy nàng một cái nhưng lại không đứng vững, cả hai cùng ngã xuống hồ.

Ta kinh hãi kêu lên—

Nước lạnh như băng thấm qua lớp y phục. Hồ không sâu, nhưng đáy toàn bùn cát, không tránh khỏi trượt ngã.

Ta gắng sức bảo vệ bụng mình, tận dụng dòng nước để giảm bớt lực va chạm.

Dẫu vậy, bụng vẫn nhói lên, sắc mặt ta tái nhợt.
Trần Uyển Nhi vùng vẫy trong vùng nước nông, gào lên:
“Điện hạ, cứu thiếp!”

Ngay sau đó, ta rơi vào một vòng tay quen thuộc.

Cố Nguyên Thừa cau mày, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Trần Uyển Nhi vừa được kéo lên, rồi thẳng chân đá nàng một cái.

Mọi người xung quanh kinh hãi kêu lên, nhưng không ai dám bước lên đỡ nàng.

Trần Uyển Nhi đau đớn ngã xuống đất, phẫn uất hét lên:

“Ngươi dám sao?”

Cố Nguyên Thừa hoàn toàn lạnh lùng:

“Bổn điện sao lại không dám? Nhà họ Tả thế lực lớn đến mức dám vượt qua cả hoàng quyền sao?”

“Ngươi thử về nhà mà xem, lúc này phụ thân ngươi có phải đang bận tối mắt tối mũi không…”

Lời hắn nói sau đó, ta nghe không rõ nữa. Ta chỉ nắm lấy vạt áo hắn, thều thào:
“Cố Nguyên Thừa, ta đau.”

Hắn hoảng hốt hét lớn gọi thái y.

Trước khi ngất đi, trong đầu ta chỉ còn nghĩ đến hai điều:
Kinh thành này quả thật tà môn, nơi nơi đều như muốn nuốt chửng người khác.
Và, chuyện đứa bé trong bụng ta không thể giấu được nữa rồi.
 
Lầm Tưởng Quân Tử Là Phản Diện
Chương 10: Chương 10


11

Ánh sáng làm ta khẽ nheo mắt, cùng lúc, khuôn mặt mỏi mệt nhưng đầy phấn khởi của Cố Nguyên Thừa hiện ra trước mắt.

Hắn nhìn ta, khóe mắt đuôi mày tràn ngập ý cười:
“Thái y nói nàng đã mang thai hơn bốn tháng, vì sao lại giấu ta?”

Hắn lúc thì cúi người ôm ta, lúc thì nhẹ nhàng đặt tay lên bụng ta, vui sướng đến mức không biết làm gì.

Trong lòng ta như bị điều gì đó chạm đến, cảm giác chua xót và mềm mại đan xen.

Cố Nguyên Thừa thấy ta mãi không trả lời, liền cứng đờ người, rất lâu sau mới khàn giọng nói:

“Ta xin lỗi, là ta suy nghĩ không chu toàn, không nên để nàng đến đó. Trần Uyển Nhi cũng không phải Thái tử phi được định sẵn, đó là chủ ý của Triệu Quân. Hắn nói làm vậy để xem lòng nàng có ta hay không.”

Giọng hắn càng lúc càng nhỏ:

“Hôm đó nàng buồn nôn là vì mang thai đúng không?”

“Nàng không ghét ta, đúng không?”

Hắn dè dặt dò hỏi, ta mở miệng, nhưng cuối cùng không thể thốt ra lời phủ nhận.

Ta sao có thể ghét ngươi được?

Nhưng dù Trần Uyển Nhi không còn, ngày mai vẫn có thể xuất hiện một Triệu Uyển Nhi, một Lý Uyển Nhi…

Cho dù ta thận trọng ứng phó, hai tay khó lòng chống đỡ được bốn phía.

Ta né tránh ánh mắt hắn, thở ra một hơi, cố kìm nén cảm giác chua xót trong lòng:

“Điện hạ sau này sẽ có Thái tử phi, còn có ba cung sáu viện.”

Không để ý đến gương mặt hắn càng lúc càng trầm xuống, ta tiếp tục:

“Đứa trẻ này là con của ta ở núi Uy Hổ, không phải của…”

Lời chưa dứt, đã bị hắn chặn lại. Sát khí hằn rõ trong ánh mắt hắn:

“Không phải cái gì? Không phải của ta sao?”

“Rời giường liền không nhận người? Sao vậy, Tống Uyển Ân, ta là con ch.ó của ngươi sao?”

“Nàng gọi thì đến, đuổi thì đi?”

“Vay giống của ta, giờ lại muốn phủi sạch quan hệ?”

“Ngươi giỏi lắm.”

Hắn giận dữ rời đi, cửa phòng bị hắn đẩy mạnh, phát ra tiếng “rầm” nặng nề.

Ta ngồi thất thần trên giường, ngơ ngác nhìn theo bóng hắn đã biến mất.

Không lâu sau, Lục Y đẩy cửa bước vào, mặt đầy vẻ phấn khởi:
“Tiểu thư, đây là cô gia mua hạt dẻ và bánh hạt dẻ cho tiểu thư.”
“Vẫn còn nóng, tiểu thư mau ăn thử.”

Ta nghĩ đến bóng dáng vừa rồi tức giận bỏ đi, cúi đầu cắn một miếng hạt dẻ đã được bóc sẵn.
 
Lầm Tưởng Quân Tử Là Phản Diện
Chương 11: Chương 11


12

Ngày hôm sau, cha ta vào cung yết kiến. Đêm ấy, Hoàng đế liền mở yến tiệc, dường như muốn trọng dụng ông.

“Cha, người nghĩ thế nào?”

Cha ta với giọng nói vang dội, thản nhiên nói to những lời “bí mật” mà cả sảnh đường đều nghe rõ. Khuôn mặt ông lộ vẻ khó xử:
“Con à, cha ngươi phong thái vẫn như xưa, Hoàng thượng muốn gả thân muội của người, chính là Trưởng Công chúa, cho cha. Nhưng cha không thể phụ lòng mẹ ngươi được, con nói xem, việc này nên làm sao bây giờ?”

“… Ai hỏi cha chuyện này? Ý con là, chúng ta thật sự sẽ ở lại kinh thành sao?”

Cha nâng chén, thở dài sườn sượt:
“Sống những ngày đào cỏ với đám thuộc hạ ấy, cha chịu đủ rồi. Con nghĩ cỏ dễ đào lắm sao?”
“Cũng chẳng ai nói với cha kinh thành lại tốt thế này. Hoàng thượng ban thưởng nhiều như vậy, đúng là minh quân đời này!”

Ngày hôm ấy, trong đại điện, Hoàng thượng vừa mềm mỏng vừa nghiêm khắc, khiến cha ta mê mẩn.

“Ái khanh thay trẫm cai quản một phương, bảo vệ bách tính an cư lạc nghiệp, đúng là đại công thần.”
Hoàng thượng nắm tay cha, giọng nói chân thành:
“Ái khanh có nguyện ý ở lại kinh thành không?”

Lúc đầu, cha ta kiên quyết từ chối, nghĩ rằng làm thần tử sao có thể vui sướng bằng làm đại vương một phương.

Nhưng ngay sau đó, Hoàng thượng liền nói sẽ thưởng cho cha mười ngàn lượng hoàng kim, ban thêm nhà cửa, ruộng đất, vải vóc không tiếc. Quan trọng nhất, còn sắp xếp cho các huynh đệ của cha một con đường tốt.

Thêm vào đó, các đại thần thân cận Hoàng thượng không ngừng ca ngợi.

Cha ta lập tức mê muội.

Làm đại đương gia cũng chẳng dễ dàng gì. Hôm nay thì nhà bà Trương dưới núi mất gà, ngày mai thì ông Lý cãi nhau với thợ rèn Vương ở đầu thôn, đều phải tìm cha ta phân xử đúng sai.

Việc quản lý chẳng khác gì một nha môn.

Sơn trại chiếm ngày càng nhiều núi, từ vài ngọn tăng lên thành mấy chục ngọn. Đám huynh đệ gây gổ là chuyện thường, dưới núi gây họa thì cha ta lại phải giải quyết hậu quả.

Quan trọng nhất, khai hoang sơn trại phải nhổ cỏ! Ban đầu người trong trại ít ỏi, chỉ hơn chục người, mười mấy người nhổ sạch cả một ngọn núi. Theo lời cha, đời này chỉ cần nhìn thấy cỏ là ông đã phát chán.

Thế nên cha quỳ xuống cúi đầu, lời lẽ vô cùng đàng hoàng:
“Vì triều đình tận trung, thần nghĩa bất dung từ.”
“Hoàng thượng vạn tuế!”

Cha ta uống cạn chén rượu, nhìn ta bằng ánh mắt đầy yêu thương:
“Đất kinh thành nuôi người tốt hơn. Trại sơn tuy tốt, nhưng chung quy sao sánh được với kinh đô?”

“Cha đặc biệt xin Hoàng thượng cho ngự y điều dưỡng cho con. Tin rằng chẳng mấy chốc sẽ có hiệu quả.”

Ánh mắt ông thoáng liếc qua Cố Nguyên Thừa, rồi trầm ngâm nói:
“Không ngờ tiểu tử này lại là Thái tử! Cha ngươi quả là nhặt được bảo bối.”

Ta nghĩ đến dáng vẻ hôm qua hắn tức giận bỏ đi, cảm thấy bảo bối này tính khí cũng không nhỏ!

Cha lẩm bẩm:
“Hắn đối với con tình ý không cạn, chẳng lẽ con gái ta sẽ là Hoàng hậu tương lai?”

Ta giật mình, vội lấy tay bịt miệng cha:
“Thận trọng lời nói!”
 
Lầm Tưởng Quân Tử Là Phản Diện
Chương 12: Chương 12


13

Hoàng thượng phong cha ta làm Xa Kỵ tướng quân. Tối đó, chúng ta chuyển vào phủ tướng quân được Hoàng thượng ban cho.

Trong phủ, bố cục sân viện hài hòa, có đình hóng mát, mái ngói cong vút, hoa viên rực rỡ đủ loại hoa tranh nhau khoe sắc. Những khóm trúc xanh tươi lay động trong gió, từng chi tiết đều được xây dựng khéo léo.

Thậm chí, ngay cả bài trí trong phòng và củi lửa trong nhà bếp cũng đã chuẩn bị sẵn.

Cha v**t v* bộ râu vốn không tồn tại của mình, cười khà khà:
“Xem ra tiểu tử này cũng khá có lòng!”

“Tiểu tử này?” Ta nghiêng đầu nhìn ông.

Cha cười ngượng:
“Hắn suốt ngày dùng đồ vật tầm thường để dụ dỗ ta. Con nghĩ cha ngươi là người dễ bị dụ dỗ sao?”

Bóng dáng quen thuộc bước vào từ ngoại viện, vạt áo khẽ bay, ánh mắt dừng lại trên người ta.

Cố Nguyên Thừa nhìn ta trong chốc lát, rồi dời mắt, gật đầu với cha, không hề mang vẻ kiêu ngạo của Thái tử.

“Chuẩn bị hơi vội vàng, Tướng quân thấy chỗ nào cần cải thiện, ngày mai ta sẽ phái người đến xử lý.”

Cha vừa nói không dám làm phiền điện hạ, vừa chỉ ra những chỗ chưa hài lòng.

Cố Nguyên Thừa lắng nghe, ghi nhớ từng điều một.

Hai người nói chuyện, cười đùa, không khác gì huynh đệ.

Ta nhìn họ qua lại đáp lời, không khỏi thầm cảm thán.

Không đúng, cha, chẳng phải trước đây người còn mắng hắn là tiểu bạch kiểm sao?
Còn Thái tử điện hạ tôn quý, ngài chẳng phải đã từng trách cha ta không cho danh phận, không cho chúng ta bái đường sao?

Cha ta liếc qua ta và Cố Nguyên Thừa, ánh mắt vòng vo một hồi, rồi thở dài:
“Ai, cha già rồi, thân thể không còn như trước nữa. Lục Y, mau đỡ ta một chút.”
“Ta về phòng nghỉ ngơi đây. Yên Yên, thay cha tiễn Thái tử điện hạ một đoạn.”

Ta nhìn theo bóng cha rời đi nhanh nhẹn mà im lặng không nói.
Năm mươi tuổi, chính là độ tuổi tốt nhất để nhổ cỏ.
Nhìn thân thể ông, có thể tự mình nhổ sạch một ngọn núi.

14

Sau mấy giây yên lặng, Cố Nguyên Thừa nắm lấy tay ta, kéo về phía đình hóng mát.
Ta biết hắn có điều muốn nói, liền không giãy ra.

Sau khi ngồi xuống, hắn vẫn nắm tay ta không buông.

Hắn trầm ngâm một lát, rồi mở miệng:
“Hôm đó ta hỏi nàng có chán ghét ta không, nàng không nói ghét, vậy nghĩa là thích.”

Không ghét tức là thích?
Ngươi có biết mình đang nói cái gì không?
 
Lầm Tưởng Quân Tử Là Phản Diện
Chương 13: Chương 13


Hắn phớt lờ ánh mắt phản đối của ta, cũng không để tâm tới hai chữ “chán ghét” mà ta chưa kịp bật ra, tự mình tiếp tục:
“Hôm đó là do ta bị tức giận đến mờ đầu óc, mới ăn nói không lựa lời.”
“Sau khi rời đi, ta suy nghĩ rất lâu, cuối cùng cũng hiểu, nàng nhiều lần nhắc đến Thái tử phi, chắc hẳn là không tin tưởng ta.”

Ánh mắt hắn dịu dàng, giọng điệu chân thành:
“Tống Uyển Ân, Thái tử phi của ta chỉ có thể là nàng.”

Nhưng thiên tử sẽ không chỉ có một hoàng hậu.

Hắn dường như nhìn thấu suy nghĩ trong lòng ta, chậm rãi nói:
“Ta không cần dựa vào nữ nhân để cân bằng triều chính, ngày sau cũng không cần lập ba cung sáu viện.”
“Hơn nữa, chúng ta đã có con. Chờ ngày đứa trẻ ra đời, ta sẽ toàn tâm dạy dỗ nó, khi đó bọn họ muốn buộc ta nạp thêm người cũng chẳng tìm được lý do.”

Hắn cầm lấy tay ta, trân trọng hôn nhẹ lên đầu ngón tay, ánh mắt chứa đầy sự trân quý.

“Chúng ta sẽ như những ngày trước ở trại, ta hầu hạ đại tiểu thư như vậy.”

Lòng ta lập tức mềm nhũn đi một mảng.

Hắn tiếp tục nói:
“Hôm đó là do ta không chu toàn, khiến nàng rơi vào hiểm cảnh. Ta hứa, sẽ không bao giờ để việc đó xảy ra nữa.”

Cố Nguyên Thừa càng tiến lại gần, vẻ mặt có chút tủi thân, giọng nói đầy dụ hoặc:
“Hiện giờ ngay cả con cũng đã có, nàng vẫn không chịu cho ta danh phận sao?”

Càng nói, hắn càng sát lại gần, hơi thở quấn lấy ta. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, hắn khép mắt định hôn.

Ta nhìn thấy hàng lông mi dày rậm và sống mũi cao của hắn, không kìm được, giơ tay tát một cái.

Hắn mở mắt, thoáng ngây người, rồi bất ngờ nhếch môi cười, khóe mắt đỏ lên.
Biểu cảm ấy… lại có chút phấn khích sao?

Hắn nhìn ta chằm chằm, ánh mắt tối tăm như có ma lực, muốn kéo ta vào sâu trong đó.

Hơi thở của hắn dần nặng nề hơn.

Bàn tay đang nắm lấy tay ta buông ra, ngay sau đó siết chặt lấy gáy ta, cưỡng ép đặt lên môi ta một nụ hôn.

“Đừng—”

Ta vừa mở miệng, âm thanh liền bị nuốt trọn.

Môi lưỡi quấn quýt, ta thở hổn hển đẩy hắn ra. Hơi nóng xông lên, khiến mặt ta đỏ bừng.

Hắn khàn giọng, lời nói mơ hồ:
“Chẳng phải là nàng dụ ta trước sao?”

Ta ngơ ngác, từ khi nào mà da mặt hắn dày đến vậy?
Hồi ở trại, mỗi lần ta trêu chọc hắn, hắn còn đỏ bừng cả vành tai. Nếu ta trêu quá, cả khuôn mặt hắn cũng đỏ rực.

Hẳn là do ở gần Triệu Quân quá lâu nên bị ảnh hưởng.

15

Ta đưa Cố Nguyên Thừa ra đến cửa, hắn dừng lại một lát, rồi khẽ nói:
“Chúng ta chẳng phải phu thê sao?”
“Phu thê lẽ nào không nên cùng nhau nghỉ ngơi trên một chiếc giường?”
 
Lầm Tưởng Quân Tử Là Phản Diện
Chương 14: Chương 14


Ta khẽ nhếch môi, dùng lời của hắn đáp lại:
“Ngươi tính là phu quân gì của ta?”
“Chúng ta chưa từng bái đường, tự nhiên chẳng phải phu thê.”

Cố Nguyên Thừa thoáng lúng túng, đưa tay gãi mũi, vẻ như biết mình đuối lý.
“Vậy để ta đưa nàng về?”

Ta bật cười vì tức:
“Ta đưa ngươi ra cửa, giờ ngươi lại định đưa ta về? Cả đêm nay tiêu tốn ở đây chắc?”

Hắn không đổi sắc, điềm nhiên nói:
“Nàng tự mình trở về, ta không yên tâm.”

Không chút biểu cảm, ta quay sang ra lệnh cho tiểu tư trong phủ:
“Đóng cửa, không cho Thái tử điện hạ vào.”

16

Lụa là gấm vóc, trân châu bảo ngọc, ngày ngày đều được đưa tới phủ tướng quân, nhưng Cố Nguyên Thừa thì lại liên tục gặp thất bại khi đến tìm ta.

Cuối cùng, hắn dời ánh mắt sang cha ta.

Từ đó, cha ta bắt đầu chẳng khi nào ở nhà. Suốt nửa tháng liền, ta không thấy bóng dáng ông đâu.

“Thái tử điện hạ mời tướng quân đến quân doanh huấn luyện binh sĩ.”
“Thái tử điện hạ rủ tướng quân chơi đánh cầu.”
“Đây là thanh đao do Thái tử điện hạ sai người dùng tinh thiết rèn, đặc biệt tặng tướng quân.”
“Thái tử điện hạ vừa tặng tướng quân một con ngựa Hãn Huyết.”
“Thái tử điện hạ…”

Cuối cùng, khi trời còn chưa sáng rõ, ta chặn cha ta đang vội vã ra ngoài.

Cha ta mặc đồ chỉn chu, tóc tai gọn gàng, rõ ràng đã tốn công chải chuốt.

Thấy ta, ông giật mình:
“Con gái! Sao con ra đây làm gì?”

Ông lúng túng trách mắng, quay sang Lục Y quát:
“Mau đỡ tiểu thư về phòng! Mau lên, sáng sớm gió lạnh, lỡ bệnh thì sao?”

“Người định đi đâu?”

Nghe vậy, cha ta ngượng ngùng gãi đầu, khuôn mặt rám nắng thoáng hiện chút đỏ ửng:
“Thái tử hôm nay nhất quyết muốn ta đi cùng để gặp Trưởng Công chúa.”

Ta im lặng hồi lâu, trong lòng thầm nghĩ, nếu cha ta không muốn, e là tám con ngựa cũng không kéo nổi. Lấy Cố Nguyên Thừa ra làm cớ, thật khéo che giấu.

Năm mươi tuổi, cha ta bước vào một “mùa xuân” thứ hai.

Ta không ngăn cản, chỉ hỏi:
“Nhưng chẳng phải giờ này đi hơi sớm sao?”

“Sớm à?” Cha nhìn trời, rồi lắc đầu:
“Trời đã sáng được lâu rồi còn gì.”

“…”

Ta không nhịn được nữa, buông lời:
“Không biết lại tưởng Cố Nguyên Thừa là con ruột của người đấy.”

Nhìn theo bóng dáng cha hấp tấp rời đi, ta thầm mắng Cố Nguyên Thừa một trận trong lòng.

17

Sáng sớm ngày hôm sau.
 
Lầm Tưởng Quân Tử Là Phản Diện
Chương 15: Chương 15


Ánh sáng bên ngoài bị che khuất, một đội binh sĩ vây chặt lối vào, không một khe hở.

Từ sau bình phong, ta nghe được giọng nói của Trưởng Công chúa.

Chưa nói hết câu, cha ta đã lớn tiếng:
“Được, được lắm!”

“…”

Hoàng thượng cũng hiếm khi trầm mặc một lát, rồi hỏi:
“Thật sao?”

May mắn thay, cha ta vẫn còn giữ lại chút lý trí:
“Việc này… vẫn nên hỏi ý Yên Yên xem ý con thế nào.”

Người vẫn còn nhớ mình có một đứa con gái sao?

Trước khi thành thân.

Cố Nguyên Thừa ngày ngày trèo tường vào phủ, cha ta vì nhận ân huệ của hắn mà mắt nhắm mắt mở cho qua.

Hắn dẫn ta nhảy một cái, nhẹ nhàng đáp lên mái nhà. Kinh thành bằng phẳng, không có cảnh núi non bao quát như ở sơn trại, nhưng nhìn ngắm sao trời, trăng sáng cũng mang một vẻ đẹp khác.

Hắn chỉnh lại áo choàng trên người ta, ánh mắt chứa đựng nụ cười dịu dàng:
“Ngày mai chúng ta bái đường rồi.”

“Ừm, ngươi có hồi hộp không?”

Cố Nguyên Thừa khẽ nâng cằm:
“Ngay cả con cũng đã có rồi, ta hồi hộp gì chứ?”

“Thế sao tay ngươi lại đổ mồ hôi?”

“Bản điện bẩm sinh thể nóng.”

“…”

Trăng lưỡi liềm mảnh mai sáng trong vắt, ánh sáng nhẹ nhàng lan tỏa. Bóng cây lay động, xa xa thỉnh thoảng có vài tiếng chim đêm cất lên.

Đêm thành thân.

Bà mối chải tóc cho ta, miệng niệm những lời cát tường:

“Một chải chải đến đuôi, vợ chồng hòa thuận.”
“Hai chải chải đến đuôi, đôi cánh cùng bay.”
“Ba chải chải đến đuôi, kết ngọc thạch giao tâm.”

Trong phòng, nến hỷ cháy sáng rực rỡ.

Cố Nguyên Thừa trên người thoang thoảng mùi rượu, tay nâng cây trâm, nhẹ nhàng vén tấm khăn đỏ trên đầu ta.

Ánh sáng trở nên rõ ràng, hắn khoác trên mình bộ hỉ phục màu đỏ rực, tóc vấn bằng kim quan ngọc tím. Dáng người cao lớn, ngũ quan sâu sắc, tuấn tú phi thường, ánh sáng của nến hắt lên khiến vẻ đẹp của hắn trở nên mê hồn, hớp lấy hồn phách của ta.

Hắn thở gấp, giọng khàn khàn, thoáng mang chút hơi nóng:
“Nương tử, lần này chúng ta có thể cùng giường mỗi ngày chưa?”

“Ta đã hỏi qua Thái y, họ nói—”

“Đã qua ba tháng, có thể cùng giường rồi.”

Ánh trăng nhẹ nhàng chiếu vào phòng, bóng đổ xuống nền đất mờ mờ tỏ tỏ.

Đuôi mắt hắn hơi đỏ, giọng trầm thấp khàn khàn, pha lẫn chút hơi thở kìm nén:
“Đại tiểu thư ở trên… từ nay về sau ta nhất định luôn lấy đại tiểu thư làm trọng.”
 
Back
Top Bottom