Đô Thị  Làm Sao Để Cứu Vớt Ánh Trăng Sáng Học Tra

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,336,210
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
lam-sao-de-cuu-vot-anh-trang-sang-hoc-tra.jpg

Làm Sao Để Cứu Vớt Ánh Trăng Sáng Học Tra
Tác giả: Mao Huyết Vượng Hảo Cật
Thể loại: Đô Thị, Đam Mỹ, Xuyên Nhanh
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Bạn đang đọc truyện Làm Sao Để Cứu Vớt Ánh Trăng Sáng Học Tra của tác giả Mao Huyết Vượng Hảo Cật. Trải qua mười năm, khi bạn bè gặp lại, có nhắc đến Vu Ngôi, Giang Miên cũng chỉ sẽ bày tỏ rằng mình có biết nhưng không quá thân thuộc.

Mà đối với Giang Miên, cậu ấu cũng chỉ là bạn ngồi chung bàn năm cấp ba mà thôi!

Mười năm trước, lần cuối cùng Giang Miên nhìn thấy Vu Ngôi, hắn đã nói với anh, "Không được quên tôi." Từ đó núi cao sông dài, đã mười năm không gặp.

Vu Ngôi rất muốn thoát khỏi xiềng xích trên người để ôm lấy Giang Miên, nhưng Giang Miên vừa quay đầu đã hoàn toàn quên hắn, đón nhận cuộc đời mới.

Vu Ngôi tức giận: Nhớ lại! Nhớ lại tất cả cho tôi!​
 
Có thể bạn cũng thích !
Làm Sao Để Cứu Vớt Ánh Trăng Sáng Học Tra
Chương 1


"Bác sĩ Giang, sao năm nay anh nghỉ đông sớm vậy?" Khi Giang Miên đi qua phòng y tá, cô y tá thường ngày có quan hệ khá tốt với anh chào hỏi một câu.
"Khối lượng công việc gần đây quá lớn, tôi muốn nghỉ ngơi một ít." Giang Miên mỉm cười đáp.
Nhân duyên ngày thường của anh ở bệnh viện rất tốt, dù sao thì đồng nghiệp của mình vừa có tay nghề cao vừa có tính hài hước ai mà không thích chứ.
Cho nên trên đường từ văn phòng đi ra, đã có không ít người hỏi anh vì sao lại nghỉ đông sớm như vậy.
Mọi năm lịch nghỉ phép của anh tương đối cố định, cuối năm anh sẽ cùng với gia đình ra nước ngoài nghỉ dưỡng.

Nhưng bây giờ chỉ mới nửa năm, rất ít người sẽ nghỉ phép vào lúc này.
Thật ra Giang Miên cũng không hiểu vì sao mình lại muốn nghỉ phép vào lúc này, anh không có việc gì cả, hơn nữa nếu anh nghỉ phép ngay giờ thì cuối năm anh sẽ không thể cùng gia đình đi nghỉ dưỡng.
Anh đã nghĩ đến biểu cảm thất vọng trên khuôn mặt của mẹ mình.
Anh và gia đình cũng không mấy gần gũi, chỉ gặp mặt nhau mỗi dịp nghỉ phép cuối năm.
Nhưng Giang Miên lại cảm giác trạng thái của mình nếu không nghĩ phép sẽ xảy ra chuyện mất.

Anh đã không có giấc ngủ ngon nào trong gần một tuần rồi.

Đó không phải do cơ thể không khỏe, mà là vì tinh thần căng thẳng không rõ nguyên nhân.
Hôm qua sau khi tan làm, anh đã hẹn bác sĩ tâm lý nói chuyện cả đêm, nội dung là vì có quá nhiều đoạn ký ức anh không nhớ, nhưng bác sĩ chỉ khuyên anh nghỉ ngơi một thời gian, xem xem tinh thần có tốt hơn được hay không.
Cho nên Giang Miên đã xin nghỉ đông.
Khi anh nhắm mắt lại, trong đầu sẽ lập tức tràn ngập sự hỗn loạn.

Anh có thể nhìn thấy rất nhiều thứ, từ thời thơ ấu, đến thời niên thiếu lặng lẽ trôi qua.
Ở cuối mỗi một hình ảnh là một bức tường cũ, cũng chính là bức tường cửa sổ nhà trước khi anh chuyển đi.

Vào mùa hè, dây thường xuân mọc đầy trên đó, khi Giang Miên còn nhỏ đều cảm thấy bức tường kia rất áp lực.

Sau đó khi nhìn nó quen rồi thì lại cảm thấy mỹ mãn.
Vì sao khi nhắm mắt lại sẽ nhớ đến bức tường đó? Vì sao?
Giang Miên không thể hiểu được.
Trước khi xảy ra sự cố này, anh vẫn là một người bình thường, thậm chí có thể dùng từ thiếu niên kiệt xuất để hình dung.

Mười bảy tuổi đậu đại học, hai mươi tư tuổi tốt nghiệp tiến sĩ, thuận lợi vào một bệnh viện tốt, mọi người trong khoa cũng rất hòa thuận.
Sau khi anh đậu đại học, gia đình bèn chuyển đến một khu đô thị tiện nghi hơn, và họ cũng không quay lại căn nhà cũ ở ngoại ô nữa.

Tính ra thì anh đã không nhìn thấy bức tường cũ kia mười hai năm rồi.
Vậy sao hiện tại lại nhớ tới?
Giang Miên mang theo nghi ngờ ngủ thiếp đi trong chung cư.

Sau đó không tỉnh dậy nữa.
À, không đúng, nói đúng hơn anh sẽ không bao giờ tỉnh lại ở thế giới đó nữa.
Giang Miên sống lại, nói chính xác là xuyên việt.

Anh không thể tìm ra sự khác biệt của hai điều này, nói tóm lại, anh đã quay về quá khứ.
Lúc bị ánh nắng mặt trời chiếu vào đánh thức, anh còn cảm thấy kỳ lạ, bởi bên trong chung cư của anh có rèm che nắng.

Ngay lúc anh còn mơ mơ màng màng mở mắt xem có phải mình quên kéo rèm không thì lọt vào mắt anh lại là một cảnh tượng vừa xa lạ vừa quen thuộc.
Đây không phải là nhà của anh.

Nhưng Giang Miên ngay lập tức đã nhận ra đây không phải là nhà anh nên ở, hay nói cách khác, đây là nhà cũ của anh.
Đây là biệt thự nhỏ ở ngoại ô mà gia đình anh đã sống nhiều năm trước?
Giang Miên lớn lên ở đây, cho nên rất quen thuộc nơi này, nhưng mười hai năm không quay về đây rồi, vì thế vẫn có chút xa lạ.

Cảm giác này rất quỷ dị, nhưng Giang Miên lại không có khiếp sợ, anh chỉ cho rằng mình đang mơ một giấc mơ rất chân thực thôi.
Sau giờ làm việc anh có rất nhiều áp lực, đương nhiên sẽ có lúc nằm mơ một giấc mơ chân thực như vậy.

Đa số đều không phải chuyện lúc còn thiếu niên, mà là sau khi anh tốt nghiệp đại học và đi làm.
Vì vậy lúc đầu anh cũng chẳng coi trọng giấc mơ này là mấy.
Mãi đến khi cả buổi sáng trôi qua, anh vẫn còn ở trong mơ, thậm chí anh còn cảm nhận được thời gian đang trôi qua một cách rõ ràng, lúc này mới phát hiện có gì đó không đúng.
Đây không phải là mơ, anh đang ở trong cơ thể của anh nhưng nó lại không hoàn toàn thuộc về anh.
Anh trẻ ra, nói đúng hơn anh đã quay về mười ba năm trước.
Lúc trước ở bệnh viện, có một người bạn quan hệ rất tốt với anh đã nói anh có khả năng thích ứng rất cao, tâm lý rất vững, cho nên dù có xảy ra bất cứ chuyện gì, anh vẫn luôn trông như một con chó già.
Vì vậy, cho dù là chuyện kinh thế hãi tục thế này, anh cũng chỉ cần dùng một buổi sáng là có thể chấp nhận, thậm chí còn cảm thấy tiếc vì đêm qua chỉ ăn được có nửa con gà rang muối.

Sau đó lại mất một lúc để nhớ ra những chuyện xảy ra vào năm này.
Có rất nhiều chuyện không nhớ được.

Nhưng có một chuyện đáng lẽ ra nên không nhớ, thế mà anh lại nhớ rất rõ ràng.
Về bức tường cũ kia.

Đó chính là bức tường thường xuất hiện trong giấc mơ của anh.
Vào đêm này của mười ba năm về trước, anh nghe được tiếng nức nở của con gì đấy đằng sau bức tường.

Âm thanh dường như lại văng vẳng bên tai như mười ba năm về trước.

Một âm thanh có sức hút khó cưỡng với anh, khiến anh rất muốn biết đó là thứ gì.
Mười ba năm trước, Giang Miên là một người cao ngạo thanh cao, không để ai vào mắt, nhưng bây giờ Giang Miên đã hai mươi chín tuổi, vẫn bị âm thanh này hấp dẫn như cũ, hơn nữa anh cũng đã học tuân theo ước muốn của nội tâm, không giống như thời niên thiếu không quan tâm mọi thứ xung quanh.
Năm đó anh mười lăm mười sáu tuổi, là lúc thời kỳ phản nghịch cao nhất, đương nhiên sẽ không làm chuyện dư thừa mà đi chăm sóc một động vật bị thương.

Cho nên anh không có để tâm.
Nhưng giờ khắc này, Giang Miên dường như quay về đêm thu khô nóng kia, lúc ấy lòng hiếu kỳ của anh không có, không thể nào nhìn ra đáp án anh muốn tìm.
Giang Miên dường như hiểu được vì sao anh lại nhớ đến bức tường cũ kia rồi.
Rốt cuộc sau lưng bức tường kia là gì, câu hỏi mà anh chưa biết đáp án lại vang lên trong đầu anh, thúc giục anh tìm câu trả lời.
Giang Miên có một trực giác rằng lần anh quay về quá khứ này có khả năng liên quan đến đáp án của anh.
Sau đó ngẫm lại bèn có chút buồn cười, rất có thể sau bức tường kia chỉ là một động vật bị thương, cho dù quay về thì ít nhất cũng chỉ có thể băng bó cho nó một chút.

Mình quay về chỉ để cứu một động vật bị thương ư?
Chắc chắn không đơn giản như vậy?
***
Cái oi bức của mùa thu hoàn toàn khác xa với cái nóng của mùa hè.

Nó không phải là cái nóng do ánh nắng mặt trời chiếu xuống, mà nó đi theo mưa thu, khiến cái nóng bị ẩn giấu của mùa hè trỗi dậy hành hạ người ta.
Hiện tại đã là ngày cuối cùng của tháng tám, ngày mai chính là ngày khai giảng cấp ba.

Giang Miên ngồi trước bàn, chán nản nghịch di động.
Điện thoại di động của anh thực chất không có gì để chơi, thậm chí còn không có game, chỉ có trò chơi Snake được cài đặt sẵn khi mua điện thoại, và mấy chục tin nhắn của nhóm.
Đã nhiều năm không chơi Snake, lần này mở lên cũng khơi dậy khát khao chiến thắng từ lâu của anh, top1 bảng xếp hạng là một chuỗi vô số không.

Nhưng thành tích của anh chỉ bằng số lẻ của người ta, luôn bị con rắn nhỏ không biết chui ra từ đâu gi3t ch3t.
Giang Miên đã ngồi đó chơi gần hai giờ, nhưng vẫn chưa đến chín giờ.
Mãi đến khi anh chán đến mức muốn mở bài tập trải trên bàn xem lúc đó mình viết cái gì thì đồng hồ báo thức cũng vang lên.
Nhạc chuông của đồng hồ báo thức là kiểu cũ, phòng anh lại rất yên tĩnh cho nên tiếng chuông mang đến một bầu không khí quái dị.

Giang Miên nhìn bức tường bên ngoài cửa sổ, xoay người chạy ra.
Nhà Giang Miên nằm ở ngoại ô, là một biệt thự ba tầng, bên ngoài có một hoa viên rất rộng.
Ngã rẽ cũng không an toàn, có lẽ là vì ngoại ô, nên thường sẽ có vài tên du côn say rượu lảng vảng.

Trước kia Giang Miên rất ít khi ra ngoài, từ trước đến nay anh không thích ra ngoài.

Lúc học cao trung, anh quái gở kiêu ngạo, giống như một anh hùng tự cô lập mình với thế giới bên ngoài.
Nhưng lúc này, anh đứng trước bức tường đối diện cửa sổ nhà mình, nhìn cũng không cao, cho nên nhảy thẳng lên, thân thể thiếu niên nhẹ nhàng uyển chuyển trèo qua bức tường.

Trước kia anh chưa từng làm hành động như vậy, nhưng lại không tốn quá nhiều sức.
Anh chống trên đó, cảm nhận làn gió nóng, ngửi mùi hoa quế trong không khí, sau đó đá chân lên ngồi trên tường.
Anh ngẩng đầu nhìn lên lầu hai, phòng cha mẹ vẫn còn sáng đèn.

Cũng may động tác của anh nhẹ nhàng không làm cho cha mẹ chú ý, sau đó anh không chút do dự gì nhảy xuống.
Bức tường không cao lắm, đối với thiếu niên uyển chuyển dường như không có gì nguy hiểm.
Nhưng lúc Giang Miên đáp xuống đất không cẩn thận gẫm phải cục đá to, chân không vững sắp ngã xuống đất.
Một bàn tay không biết từ đâu xuất hiện đỡ lấy Giang Miên, nhưng mất một lúc anh mới đứng vững được.
Giang Miên quay đầu lại, nắm lấy bàn tay chưa kịp rút lại kia.
Ánh sáng yếu ớt từ ánh đèn phía xa chiếu vào mặt Giang Miên, đồng tử của Giang Miên lập tức mở to, như thể anh nhìn thấy được một người không thể ngờ được.
Trong lúc đó, Giang Miên như bị ù tai, thậm chí hai mắt trắng bệch.

Bàn tay đang nắm lấy đối phương của anh chợt dùng sức.
Thiếu niên bị Giang Miên nhìn chằm chằm như vậy cau mày, vẻ mặt đầy phòng bị: "Có phải tôi đã gặp cậu?"
Người nói chuyện là Vu Ngôi?
Nhưng sao có thể là Vu Ngôi? Đây là suy nghĩ đầu tiên trong đầu Giang Miên.
Mà suy nghĩ thứ hai đó là, đây là Vu Ngôi, cũng chỉ có thể là Vu Ngôi.
Đằng sau bức tường là Vu Ngôi, sự nhận thức này khiến cho Giang Miên cảm thấy kho4i cảm dị thường, anh vẫn nắm lấy tay Vu Ngôi.

Còn Vu Ngôi đứng trước mặt anh lại không nói gì, chỉ dùng ánh mắt như nhìn bệnh nhân tâm thần nhìn chằm chằm vào anh.
"Xin chào, tôi là Giang Miên." Giang Miên chỉ có thể nói như vậy.

Đối mặt với người lạ, tự giới thiệu là một hành động lễ phép nhất.

Mặc việc nắm tay người ta không buông là không lễ phép.

Trước chín giờ Giang Miên đã nghĩ ra rất nhiều đáp án.

Một con mèo bị thương, hoặc người nào đó đang nghỉ ngơi sau khi đánh nhau thua.
Nhưng đáp án lại là Vu Ngôi, sau khi đưa ra đáp án, tất cả những giả định trước kia đều không có giá trị, chỉ có Vu Ngôi là câu trả lời chính xác nhất.
Trên thực tế Giang Miên và Vu Ngôi không quá thân, nhưng có lẽ là vì ánh mắt của Vu Ngôi khi hắn bỏ học thật sự quá tiếc nuối, cũng có thể là lúc kỳ thi trung khảo hắn dùng giây cuối cùng để nói đáp án chính xác "Đánh A".

Vu Ngôi chỉ xuất hiện trong một năm ở cuộc đời của Giang Miên, nhưng đã qua rất nhiều năm Giang Miên vẫn không bao giờ quên hắn.
Thật ra quan hệ giữa anh và Vu Ngôi cũng không tốt như thế, song rất nhiều người cho rằng quan hệ của bọn họ rất tốt.

Nhưng Giang Miên lại cảm thấy bọn họ chỉ là bạn cùng bàn bình thường mà thôi.
Sau khi Vu Ngôi thôi học bọn họ cũng không có liên lạc với nhau, nhưng anh luôn có thể nghe được tin của Vu Ngôi ở rất nhiều nơi, giống như cuộc đời của anh mãi cũng không thể tách khỏi Vu Ngôi.
Anh còn biết sau khi Vu Ngôi bỏ học không lâu đã đi tù, lại biết trước khi anh tốt nghiệp một năm hắn ra tù.

Thật sự sau lần đó, Giang Miên dường như thấy bóng dáng của Vu Ngôi lẩn trong đám đông rất nhiều lần.

Nhưng những người đó không phải Vu Ngôi.

Vu Ngôi sẽ mãi mãi không xuất hiện trước mặt anh, bọn họ đã không còn là người cùng thế giới.
Lần cuối cùng anh nghe thấy tin tức của hắn là hai năm trước, đại khái là có người nói Vu Ngôi đã ch3t.

Hình như bị ai đó đâm ch3t để trả thù.

Đó là một tin tức chấn động, nghe nói còn lên cả thời sự.
Mỗi ngày Giang Miên đều xem tin tức, nhưng từ trước đến nay không thấy được tin đó.

Chỉ cần không thấy tin tức, Giang Miên sẽ nghi ngờ lời đồn này.
Mà Vu Ngôi trước mắt không khác gì trong trí nhớ của anh, trên người hắn đầy thương tích, khác xa so với bộ dạng hỗn tướng không ai bì nỗi ở trường.

Lúc này tuy ánh mắt hắn rất hung dữ, nhìn Giang Miên chỉ có khinh thường, nhưng Giang Miên lại cảm thấy Vu Ngôi rất đáng thương.
Anh đã không còn là Giang Miên mười lăm mười sáu tuổi, mà trong thân thể này ẩn chứa một linh hồn đã hai mươi chín tuổi.
Cho nên, anh dùng tâm hồn của một người trường thành đồng cảm với Vu Ngôi.
Mà linh hồn trưởng thành kia đang không ngừng kêu gào: Anh muốn cứu vớt Vu Ngôi!
Đằng sau bức tường không phải là động vật nhỏ cần cứu vớt, mà là một thiếu niên sống lại từ cái ch3t đang đứng trước mặt anh.
Giang Miên chưa bao giờ là người hay đồng cảm với người khác, muốn trở thành một bác sĩ ưu tú, phải tàn nhẫn ở mức độ nhất định.

Nếu anh đều đồng cảm với mỗi bệnh nhân thì anh không hợp với nghề bác sĩ.
Cho nên khi suy nghĩ này lóe lên trong đầu, Giang Miên bèn hiểu được.

Anh đánh giá cao thiếu niên này.
Vu Ngôi lớn lên rất đẹp trai, là kiểu đẹp trai đã được định sẵn để trở thành nhân vật phong vân khi còn là học sinh.

Làn da của hắn trắng gần như trong suốt, đôi mắt giống mắt báo, nhạy bén sinh động.

Chiếc mũi cao.

Khuôn miệng thanh nhẹ nhưng khỏe khoắn.

Dưới màn đêm, mọi thứ có chút mơ hồ nhưng chỉ có ánh mắt của Vu Ngôi là rực rỡ lấp lánh.
"Buông tay tôi ra." Giọng Vu Ngôi lạnh lùng vang lên, lộ ra sự đề phòng với Giang Miên.
Giang Miên không nhúc nhích, anh cảm nhận được có chất lỏng ấm áp dính trên tay mình, tràn ngập trong không khí là một mùi mà anh không thể quen thuộc hơn, mùi máu tươi.
"Cậu bị thương à?" Giang Miên nhìn tay hắn, trên cánh tay của Vu Ngôi có một vết cắt khá dài.
Điều này gợi lại ký ức trước đây của Giang Miên.
Vu Ngôi là một học sinh chuyển đến vào năm ba cấp ba, lúc hắn đến trên người có nhiều chỗ bị bầm tím, hơn nữa ngoại hình cũng không thuộc dạng dữ dằn, hắn rất trắng lại còn sạch sẽ, tính cách thì ít nói, rất nhiều người cho rằng Vu Ngôi chuyển trường về đây là do bị bạo lực học đường.

Sau khi anh trở thành bạn cùng bàn của Vu Ngôi, cũng có rất nhiều nữ sinh đặc biệt đến tìm anh, nhờ anh quan tâm Vu Ngôi một chút.
Trước kia hắn rất đáng thương.
Nhưng đây chỉ là ấn tượng đầu tiên của người ta về hắn, sau này hắn một trận thành danh, không còn ai dám nói hắn bị bắt nạt nữa.
Giang Miên đã từng thấy Vu Ngôi đánh nhau, Vu Ngôi đánh nhau là kiểu tàn nhẫn.

Cho nên Giang Miên đã tự hỏi không biết ai có thể đánh Vu Ngôi ra nông nỗi này?
Vu Ngôi không nói gì, chỉ giãy giụa muốn rút tay ra khỏi Giang Miên.
Giang Miên dùng sức kéo tay hắn, chỉ về căn nhà phía sau: "Đó là nhà của tôi, chúng ta vào đó băng bó một chút, có được không?"
Giang Miên thấp hơn Vu Ngôi một chút, cho nên khi nói chuyện anh phải nâng mắt lên.
Người khác nói anh nhìn người ta như vậy rất phạm quy, nó sẽ khiến người khác nhũn tim mất.
Anh thừa nhận mình đang cố ý.

Vu Ngôi thuộc dạng ăn mềm không ăn cứng, muốn cho hắn mềm lòng, đồng ý yêu cần của mình cũng chỉ có thể như vậy.
Trong tiềm thức của Giang Miên luôn cho rằng mình và Vu Ngôi không thân, nhưng chuyện biết Vu Ngôi là người ăn mềm không ăn cứng này thật khiến anh cảm thấy vô lý.
Nhưng sự thật là, Vu Ngôi dường như thật sự ăn mềm không ăn cứng.
Mặc dù Vu Ngôi vẫn tránh né ánh mắt của anh, nhưng tay lại giãy giụa mạnh hơn.
Đó là dấu hiệu cho thấy hắn không thể xử lý việc này.

Một giọng nói trong lòng Giang Miên bảo.
"Vu Ngôi, cậu đừng sợ, tôi biết cậu." Giang Miên đánh cược một lần, "Có phải cậu muốn chuyển đến tam trung không, tôi là lớp trưởng lớp 7 của tam trung, trước đó giáo viên đã cho tôi xem qua tài liệu của cậu, cho nên tôi biết cậu.

Sau này chúng ta là bạn học, cậu đừng sợ tôi."
Giang Miên nào có xem qua tài liệu của Vu Ngôi, chuyện Vu Ngôi chuyển trường từ trước đến nay chưa ai nhắc đến.
Anh chỉ đang đánh cược, đánh cược rằng Vu Ngôi sẽ mềm lòng cho mình một bậc thang đi xuống.
Quả nhiên, Vu Ngôi không có giãy giụa mà bình tĩnh lại.
Giang Miên mở cửa ra, kéo Vu Ngôi đi vào.
Động tác của bọn họ rất nhẹ, không làm kinh động đến cha mẹ Giang Miên, nếu để cha mẹ biết thì phải giải thích rất phiền phức.
Vu Ngôi lặng lẽ đi theo sau lưng anh về phòng.

Trong phòng của anh có hộp y tế, anh lấy những dụng cụ băng bó đơn giản bên trong ra, dùng thuốc cồn để khử trùng tay và kéo.
"Cậu thường hay làm?" Vu Ngôi hỏi.
Lúc này Giang Miên mới nhận ra hành động của mình quá thuần thục.

Chủ yếu là vì ở bệnh viện quá lâu, ít nhiều cũng sẽ mắc bệnh nghề nghiệp.

Thật ra nếu là người bình thường thì chỉ cần dùng cồn rửa qua là được.
Giang Miên cười cười: "Sáng nay tôi xem phim tài liệu về bệnh viện, nên muốn thử cách băng bó một chút, trông rất oai." Anh cố gắng nói một cách tự nhiên nhất.
Vu Ngôi cũng không truy cứu nữa.
Hắn đang ngẩn người, Giang Miên nhìn vẻ mặt của hắn lập tức biết được hắn đang làm gì.
Có lẽ là vì bọn họ là bạn cùng bàn suốt một năm.

Trên thực tế chuyện xảy ra mười ba năm trước, Giang Miên chẳng nhớ rõ như vậy.

Nhưng sự xuất hiện của Vu Ngôi lại giống như chìa khóa mở ra cánh cửa ký ức của anh.
Tất cả ký ức có liên quan đến Vu Ngôi dần trở nên rõ ràng, thậm chí anh còn có thể nhớ được biểu cảm ngây ngốc của hắn trước kia.
***
Sau khi băng bó vết thương xong, Vu Ngôi lập tức rời đi.
Giang Miên cũng không giữ hắn lại, dù sao ngày mai cũng gặp lại.

Chỉ là một buổi tối mà thôi.

.
 
Làm Sao Để Cứu Vớt Ánh Trăng Sáng Học Tra
Chương 2


Không thể nghi ngờ, tam trung là một trong những ngôi trường tốt nhất.
Thành tích học của Giang Miên luôn rất tốt, kiếp trước anh cũng là một học sinh giỏi truyền thống đúng nghĩa.
Anh đứng trước cửa lớp 7 rất lâu không dám đi vào, cho đến khi có một tên béo chắn trước mặt anh, dùng vẻ mắt nghi ngờ hỏi, "Lão Giang? Sao cậu không đi vào?"
Đây là lão Chu, tên thật là Chu Nguyên Nghênh, là bạn của Giang Miên.

Sau khi tốt nghiệp hai người cũng ít liên lạc, nhưng vào dịp lễ hoặc tết đều sẽ hỏi thăm một chút, coi như là người quen của Giang Miên.
Lúc này Chu Nguyên Nghênh vẫn hơi béo, nhưng Giang Miên biết lúc học đại học cậu sẽ vì tình yêu mà giảm cân, còn khiến mọi người ngạc nhiên.
Giang Miên mỉm cười chào hỏi, Chu Nguyên Nghênh cảm thấy biểu cảm của Giang Miên có chút căng thẳng, nhưng cũng không để ý.

Dù sao cậu là người có lòng to lớn, cho nên chuyện nhỏ này vẫn không thể nào lọt vào mắt xanh của cậu.
Chu Nguyên Nghênh kéo Giang Miên vào phòng học.

Lớp học rất ồn, hầu hết mọi người đều đang làm bài tập về nhà.

Vừa nhìn thấy Giang Miên đi vào đã có người hét lên: "Lão Giang, đưa bài tập toán cho tôi."
Giang Miên gần như vô thức thò tay vào cặp lấy vở bài tập toán ra, đưa cho đối phương.
Chu Nguyên Nghênh thấy Giang Miên đứng bất động ở đó bèn chỉ về chỗ phía sau cậu, nói, "Chẳng lẽ mới nghỉ lễ mấy ngày mà cậu đã quên mình ngồi ở đâu rồi chứ?"
Giang Miên đi lại bàn của mình, mặt bàn rất sạch, chỉ có bám một tầng bụi mỏng, "Không có, vừa rồi chỉ ngẩn người thôi."
"Cậu sao vậy? Hôm nay đã nhìn mọi người ngây người hai lần rồi, trước đó thì đứng ở cửa không đi vào, bây giờ thì không biết mình ngồi ở đầu." Chu Nguyên Nghênh vừa nói vừa lấy bài tập của mình ra, sau đó vươn tay nhìn Giang Miên.
Giang Miên nghi hoặc: "Làm gì?"
"Bài tập tiếng anh, quan hệ chép bài thuần khiết của chúng ta cậu cũng quên à?" Chu Nguyên Nghênh dõng dạc nói, mặc dù là chép bài lẫn nhau, nhưng thật sự chỉ có Chu Nguyên Nghênh chép bài của Giang Miên mà thôi.
Giang Miên lấy bài tập tiếng anh của mình đưa cho cậu.

Chu Nguyên Nghênh nói cảm ơn, sau đó cắm đầu chép bài.
Khi giáo viên đi vào, mọi người vẫn đang tất bật làm bài tập, tên của giáo viên là Bất Tường, nhưng theo ký ức của Giang Miên thì bọn họ hay gọi là Liêu lão đại.

Thật ra ông không phải một người độc tài, thậm chí còn có thể dùng từ hòa ái để hình dung.

Chỉ là Liêu lão đại là một con dao dịu dàng, thoạt nhìn mềm mại nhưng khi đâm vào vẫn bị đau.
"Liêu lão đại tới." Hàng sau có người hô lên, toàn bộ lớp học yên tĩnh lại.
Liêu lão đại đi lên bục giảng, nhìn quanh một vòng, gật đầu, "Ngày đầu khai giảng mà không có ai đi trễ, coi như giữ thể diện cho thầy."

Các nam sinh có quan hệ tốt với Liêu lão đại bắt đầu cãi cọ, không câu nào không nhắc đến chuyện nghỉ hè.
Giang Miên không có tham dự vào, anh nhìn về phía cửa, ngoài cửa lớp thấp thoáng vạt áo đen, anh biết đó là ai.
Nhưng Liêu lão đại giống như không vội, cũng không lập tức giới thiệu học sinh chuyển đến.

Buổi sáng lúc Giang Miên ra ngoài anh đã nghe thấy bọn họ bàn luận về học sinh chuyển đến.

Mấy người ở đó cũng chú ý bên ngoài lớp có người, đều ngẩn đầu nhìn xung quanh, dù sao thì người chuyển trường ở cấp ba vẫn rất ít.
Sau khi nói nhảm vài phút, Liên lão đại cuối cùng cũng bảo mọi người yên lặng, "Thầy đoán là các em đã biết, năm học này lớp chúng ta có bạn mới chuyển vào, em ấy sẽ cùng chúng ta chinh chiến cho kỳ thi đại học, sau này mọi người là bạn bè chiến hào.

Tuy năm nay em ấy mới chuyển trường đến, không thân với các em, nhưng thầy hy vọng các em có thể chung sống hòa thuận với nhau." Liêu lão đại nói xòng bèn bước xuống bục giảng, kéo cánh cửa khép hờ ra, Vu Ngôi xuất hiện với một chiếc áo hoodie màu đen.
Học sinh nữ trong lớp bắt đầu xao động, nguyên nhân rất đơn giải, là vì Vu Ngôi thật sự rất tuấn tú, không thuộc loại đẹp trai đến tế thủy trường lưu*, nhưng lại đánh thẳng trực tiếp vào lòng người.
(*Tế thủy trường lưu: Nghĩa là dòng suối nhỏ nhưng chảy dài.

Ý nói một tình yêu không thuộc dạng chớp nhoáng, cả thèm chóng chán mà dần nảy nở theo thời gian từng chút từng chút âm thầm đến khắc cốt ghi tâm.)
Cô gái ngày thường ít nói ngồi bên cạnh Chu Nguyên Nghênh cũng hếch cằm lên, ánh mắt chăm chú nhìn Vu Ngôi.

Các bạn nam cũng bắt đầu ồn ào, miệng gọi một tiếng anh em, làm như vẻ bọn họ thân nhau dữ lắm.
Nhưng trước đó bọn họ cũng chưa gặp mặt, trong lớp chỉ có mình Giang Miên mới thật sự quen Vu Ngôi.

Loại cảm giác biết trước người khác này khiến Giang Miên có chút mừng thầm.
Chỉ có anh mới hiểu Vu Ngôi.

Thậm chí chỉ có anh mới biết được chuyện xảy ra sau này.
Nhưng Vu Ngôi không nhìn anh, mà Vu Ngôi cũng không nhìn bất cứ ai, hắn chỉ im lặng đứng ở đó.

Sau khi mấy cậu bạn ồn ào xong, Liêu lão đại bèn kêu Vu Ngôi tự giới thiệu.
Vu Ngôi lấy phấn viết tên mình một cách rõ ràng lên bảng đen, sau đó nhìn bạn học giới thiệu như thường lệ.

Không chút nổi bật nào.
Liêu lão đại nghe xong lập tức vỗ tay, sau đó nhìn Giang Miên, "Em ngồi cạnh Giang Miên đi, Giang Miên là lớp trưởng của lớp."
Vu Ngôi nhìn Giang Miên, Giang Miên cũng nhìn hắn.
Chu Nguyên Nghênh bèn hiểu được bầu không khí vi diệu này, quay đầu hỏi Giang Miên, "Hai người quen nhau hả?"

Giang Miên cảm khái độ nhạy bén của Chu Nguyên Nghênh, nghĩ thầm không hổ là phóng viên tương lai, độ nhạy bén này thật sự khiến người ta cứng lưỡi.
"Không quen, nhưng đã gặp rồi."
"Tôi còn tưởng các cậu quen nhau, ánh mắt của hai cậu cứ như người yêu cũ nhìn nhau ý."
"Có thể nói chuyện bình thường không." Giang Miên bĩu môi đáp lại, Chu Nguyên Nghênh nhanh nhẹn quay đầu đi.
Vu Ngôi không mang theo gì hết, đặt chiếc cặp không lên rồi ngồi xuống.

Giang Miên cũng rất tự nhiên đẩy một nửa sách giáo khoa qua cho hắn, "Ngày mai cậu có thể đi nhận sách."
Vu Ngôi gật đầu, nhưng hắn lại không đọc sách mà gục đầu xuống bàn ngủ, không hề để ý tới Giang Miên.
Giang Miên vốn dĩ còn muốn đánh thức hắn, nhưng nhìn thấy vết bầm tím trên tay của hắn lộ ra, anh vẫn không quấy rầy Vu Ngôi.
Vu Ngôi không phải một học sinh giỏi, chưa bao giờ là vậy.

Trong ký ức của Giang Miên, người học dở nhất lớp còn đứng kế chót, hắn là đứng hạng nhất từ dưới đếm lên.
Vu Ngôi học rất kém, thuộc dạng đề thi Tiếng Anh lại đi viết số, còn bài thi toán lại viết văn vẻ thần nhân "good" gì đó.
Đầu Giang Miên choáng váng điều chỉnh tiết học, trong lòng nảy sinh ra ý tưởng: Xong rồi, thế này ai có thể giành hạng nhất từ dưới đếm lên của anh chứ.
Kiến thức ở cấp ba chỉ để thi cử, nói trắng ra không thể sài nó vào thời điểm nào ngoại trừ lúc kiểm tra, cho nên khi ra khỏi phòng thi là quên ngay.

Chưa kể đến đã Giang Miên không giải đề mười hai năm rồi.
Thật ra ở năm ba cấp ba đã bắt đầu ôn tập, nhưng hiện tại Giang Miên chỉ có ấn tượng đơn giản về hàm số lượng giác, hoàn toàn không có khả năng khiêu chiến tri thức với nhóm học sinh giỏi khác.
Giữa trưa Vu Ngôi đã thức dậy, lúc hắn thức trong lớp cũng không còn ai, mọi người đều đi ăn cơm rồi.

Nhưng bạn cùng bàn của hắn vẫn chưa đi.
Anh đang vò đầu bứt tóc với đề hàm số lượng giác.

Vu Ngôi nhất thời cho rằng mình đã đọc sai câu hỏi, điều kiện của câu này rất đơn giản, xem như là một câu hàm số lượng giác tương đối cơ bản, chỉ áp dụng công thức là ra.
Giang Miên trông như một học sinh giỏi, cần gì phải vò đầu vì câu này?
"Cậu dậy rồi à?" Giang Miên chú ý thấy Vu Ngôi đang nhìn mình, có chút ngượng ngùng che đi công thức đơn giản mà anh đang viết kia.
"Dậy rồi."
"Mọi người đã xuống nhà ăn ăn cơm rồi, nếu cậu muốn ăn thì đi xuống nhà ăn ăn, hai giờ rưỡi chiều mới bắt đầu học."
Vu Ngôi thu dọn cặp sách của mình xong, đứng lên chuẩn bị rời đi, trước khi đi còn bình tỉnh mở miệng, "Cậu có thể sử dụng công thức thứ tư kia để giải, đơn giản hơn nhiều." Sau đó quay đầu đi một nước.
Giang Miên sửng sốt một giây, vừa định mở miệng lại chỉ thấy mỗi góc áo của Vu Ngôi.

Hắn luôn như vậy, vừa tan học đã đi đâu mất tiêu, còn vào học thì chỉ ngủ.
Nhưng Vu Ngôi lại có rất nhiều bí mật, Giang Miên không biết Vu Ngôi muốn học hay không.

Kiếp trước lúc hắn bỏ học, ánh mắt cuối cùng hắn nhìn về phía anh quả thật tràn đầy tiếc nuối.

Nhưng thành tích của hắn lại luôn ở vị trí cuối cùng, thậm chí còn không có tiến bộ.
Hắn rốt cuộc đang nghĩ gì? Tuy rằng hàm số lượng giác này cơ bản, nhưng dựa theo trình độ mà Vu Ngôi thể hiện ở kiếp trước thì chưa chắc hắn đã làm được.
Vu Ngôi chính là một chữ X rất lớn, và Giang Miên là người giải bị kẹt trong phương trình, thật sự muốn biết nghiệm cuối cùng của X là gì.
Giang Miên không có thời gian nghĩ nhiều như vậy, buổi trưa bị Liêu lão đại quay về kiểm tra kêu lên văn phòng.
Yêu cầu anh tham gia cuộc thi vật lý, thật ra ở năm ba có rất ít người thi, nhưng đáng tiếc cho Giang Miên, năm trước chỉ kém người đứng đầu đúng 1 điểm, lần này Liêu lão đại muốn anh thi lại.
Tuy rằng Giang Miên chỉ cần dựa vào thành tích của mình cũng có thể đậu vào trường mong muốn, nhưng nếu được tiến cử thì sẽ không có bất ngờ.
Giang Miên nghe xong lập tức cảm thấy chóng mặt, kiếp trước anh làm được, nhưng hiện tại ngay cả hàm số lượng giác cũng rất vất vả mới hiểu được, bắt anh đi thi vật lý là hoàn toàn không có khả năng.
Cho nên anh từ chối Liêu lão đại, đưa ra một lý do rất chính đáng, nói muốn cùng mọi người tiến bộ, không muốn tiến cử.
Liêu lão đại nghe xong khen anh có tính nhận thức cao.

Nói trước kia ông không nghĩ anh là người có tinh thần tôn vinh của tập thể.
Sau đó cho anh về lớp.
Giang Miên thật sự không phải người có tinh thần tôn vinh tập thể, ngay cả khi đã đi làm nhiều năm cũng không nuôi ra được một ít tinh thần gì.

Anh luôn là người thờ ơ chỉ lo bản thân.
Trước khi rời đi Giang Miên đột nhiên nhìn thấy tập hồ sơ trên bàn Liêu lão đại, hồ sơ của bọn họ đã bị văn phòng giảng dạy thu lại từ sớm, hồ sơ hiện tại còn ở chỗ Liêu lão đại chỉ có thể là của Vu Ngôi.
Bước chân của Giang Miên chậm lại, suy tư một lát bèn quyết đoán quay đầu hỏi, "Liêu lão đại, trước kia Vu Ngôi học trường nào vậy?"
"Em quan tâm nhiều thế làm gì?" Liêu lão đại bưng một ly trà, cười tủm tỉm nhìn Giang Miên.
Mặt Giang Miên không đổi sắc, "Em chỉ quan tâm bạn cùng bàn thôi."
"Giữa bạn học nên quan tâm lẫn nhau, có đều em nhắc cái này làm thầy nghĩ đến, không chừng Vu Ngôi có thể thi thử."
"Là sao ạ, trước kia cậu ấy cũng thi ư?"
Liêu lão đại trả lời: "Không phải em ấy từng thi nhưng thành tích ở trường cũ của em ấy rất tốt, chất lượng giảng dạy ở đó cũng hay, không chừng em ấy có thể thử."
"Vậy để cậu ấy thử đi." Giang Miên không ngờ quá khứ của Vu Ngôi lại như vậy.
Vu Ngôi không phải người thích ra vẻ, ngay cả trước đó học chung một năm, Giang Miên cũng không biết chuyện quá khứ của Vu Ngôi.
"Thầy nghĩ chắc không được, từ năm hai điểm số của em ấy đã bắt đầu kém." Nói đến đây Liêu lão đại có chút tiếc nuối, ông nhìn thành tích của Vu Ngôi trước kia, hóa học của hắn đã đủ trình để đi thi đấu, hơn nữa có thể đi thi siêu thi đấu.
Giang Miên bị Liêu lão đại đuổi về.

Chuyện của Vu Ngôi ông chỉ buộc miệng nói ra, sau đó mặc cho Giang Miên có hỏi thế nào cũng không nói.

Giống như quá khứ của Vu Ngôi là một bí mật không thể tiết lộ.
Nhưng Giang Miên vẫn có chút manh mối, thực tế thì cũng chỉ có hai ba trường có thành tích thi đua tốt.

Giang Miên chỉ cần xác định đúng câu trả lời trong phạm vi nhỏ, chuyện này dễ hơn thi vật lý nhiều.
***
Buổi chiều Vu Ngôi quay lại lớp.

Sau khi Giang Miên trở về từ văn phòng của Liêu lão đại đã bắt đầu chơi Snake.

Anh thật sự không có tâm tư để học.
Cho nên lúc Vu Ngôi quay lại anh cũng không phát hiện, là Vu Ngôi kêu anh anh mới biết Vu Ngôi đã quay về.
Hắn vẫn như dáng vẻ ra ngoài lúc ban trưa, nhưng sắc mặt tái nhợt đi rất nhiều.

Giang Miên dường như theo bản năng suy đoán có phải hắn đánh nhau không.

Nhưng quần áo của hắn không có nhăn, không dính bụi, chắc là không phải đánh nhau.
"Cậu không thoải mái ư?" Giang Miên hỏi Vu Ngôi.
Chỗ ngồi của Vu Ngôi ở bên trong, cho nên mỗi lần đi ra hay vào Giang Miên đều phải đứng lên thì Vu Ngôi mới có thể vào được.

Giang Miên đứng lên, nhưng không để Vu Ngôi đi vào, anh đứng đối mặt với Vu Ngôi, đối diện ánh mắt của hắn.
"Cậu để tôi vào trước."
"Cậu thật sự khỏe sao?" Giang Miên vừa nói vừa đi, để cho Vu Ngôi đi vào.
Vu Ngôi lắc đầu, "Tôi không sao."
Trong lòng Giang Miên thầm nghĩ, nhìn cậu đi, có giống như không sao không: "Cậu có việc gì có thể nói với tôi, chúng ta là bạn bè mà."
Vu Ngôi hơi khựng lại, hắn không nhận ra mới một ngày mình có bạn trong lớp này như thế nào.
Nói cách khác, từ góc độ của hắn mà nói, Giang Miên rất kỳ quái, một người chưa từng gặp qua lại đột nhiên đối xử tốt với hắn như vậy, khó có thể không nghĩ đến chuyện xấu.
Suy cho cùng cũng là vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo*.
(*Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo [无事献殷勤,非奸即盗]: Không có việc gì mà tỏ ra ân cần, không phải gian cũng là trộm.)
Nhưng Vu Ngôi tự nhận trên người mình thật sự không có thứ gì khiến người khác mơ ước cả.
Hắn ngồi xuống chỗ của mình, sau đó hỏi Giang Miên, "Sao cậu lại đối xử tốt với tôi?"
"Tôi đối xử tốt với cậu hả?" Chính Giang Miên cũng không nhận ra được.
Hai ngày qua, phần lớn thời gian anh đều dùng để nhớ lại quá khứ của mình, mà quan hệ với Vu Ngôi cũng dần trở nên rõ ràng, nhưng một nhận thức sâu sắc hơn lại khiến anh cảm thấy bi thương vô số lần.
Vu Ngôi đã chết, ít nhất ở thế giới hiện thực, Vu Ngôi chết hơn nữa đã chết hai năm.

Dù cho Vu Ngôi có thành quỷ hay sớm đã đầu thai thì sự xuất hiện của anh ở đây rốt cuộc có ý nghĩa gì?
Còn có một chuyện anh không hiểu được, anh có đột ngột quay về không.
Mà tất cả có liên quan gì đến Vu Ngôi?.
 
Làm Sao Để Cứu Vớt Ánh Trăng Sáng Học Tra
Chương 3


Lúc Giang Miên về đến nhà thì đã là buổi tối, anh mở máy tính, bắt đầu tìm kiếm thông tin về trường hợp xuyên qua sống lại, nhưng kết quả cuối cùng đều bị nói là giả hoặc người kia có vấn đề về thần kinh.
Trước đây Giang Miên đã từng tiếp xúc với người trong khoa tâm thần, cũng từng nghe họ nói đến trường hợp như vậy.

Họ cho rằng mình từng sống ở quá khứ hoặc tương lai, nhưng thực ra đó chỉ là do thần kinh có vấn đề.

Nói thẳng ra, mọi thứ đều là tưởng tượng, mà người đã sống trong tưởng tượng rồi thì không thể nào thoát ra được.
Đối với những bệnh nhân khi nhắc về tương lai hay quá khứ thật sự đều xuất phát rất logic, sau đó bỏ thêm vào một ít tưởng tượng vào.
Bởi vì dựa trên logic nên vẫn có một mức độ đúng nhất định, nhưng đến kết luận cuối cùng là mọi thứ đều do họ tưởng tượng ra, không phải thứ mà họ đã trải qua.
Cho nên anh là loại gì nhỉ? Một bệnh nhân tâm thần? Tưởng tưởng ra mình đã hai tám tuổi*?
(*Nguyên văn tác giả viết vậy nhé, chắc em nghĩ do nhầm lẫn một chút gì đấy bởi chương trước tác giả viết em thụ đã 29 rồi)
Vậy những chuyện xảy ra trong trí nhớ của anh thật sự đều là tưởng tượng sao? Giang Miên nâng tay mình lên, dưới ánh trăng cánh tay anh sạch sẽ bóng loáng, không đúng! Không đúng?!
Đây không phải tay của anh! Hoặc nói là, trên tay anh thiếu một thứ.
Một vết sẹo, vết sẹo không ai giải thích được đã biến mất?!
Sau khi Giang Miên trở thành bác sĩ, vết sẹo trên tay đã trở thành một nơi thu hút người khác.

Dù cho là bác sĩ có kinh nghiệm đến đâu thì cũng sẽ bất ngờ trước vết sẹo của anh, bởi vì vết sẹo này sâu đến mức có thể nhìn thấy xương, hơn nữa nó còn nằm trên dây thần kinh quan trọng ở tay, mặc dù được cứu chữa kịp thời nhưng chưa chắc bác sĩ khoa ngoại hàng đầu thế giới và các chuyên gia thần kinh có thể đảm bảo không xảy ra ảnh hưởng.

Chứ đừng nói Giang Miên là một bác sĩ khoa ngoại, một nghề đòi hỏi bàn tay rất cao.
Rất nhiều người cho rằng tay của anh hồi phục được là kỳ tích, trong viện có không ít người muốn hỏi làm báo cáo về tay của anh.
Nhưng anh đã từ chối, nguyên nhân rất đơn giản, là vì vết sẹo này không có miệng vết thương.

Nói đúng hơn là trên tay Giang Miên chưa từng bị thương, vết sẹo này đã có từ nhỏ.
Cho nên đây chỉ là vết bớt bẩm sinh chứ không phải bị gì cắt cả.
Thế giới này hoàn toàn có thể không giống với thế giới mà anh ở, nhưng nếu thật sự giống nhau, vậy vì sao anh lại không có sẹo?
Nghĩ đến đây Giang Miên hình như có chút manh mối, ít nhất có thể chắc chắn một điều là anh không phải quay về quá khứ.

Thế giới này không phải nơi trước kia anh luôn sống.
Cho nên vì sao anh lại đến đây?
Giang Miên không thể hiểu được, nhưng nhất định có liên quan đến bức tường kia hoặc là Vu Ngôi phía sau nó.
Lúc anh đang chuẩn bị tắt máy tính thì đột nhiên Chu Nguyên Nghênh nhắn tin.
"Lão Giang, cậu có □□* của Vu Ngôi không?"
(*Này là tác giả để á nha, em nghĩ là phương thức liên lạc gì đó)
Giang Miên gửi một dấu chấm hỏi, "Trong nhóm lớp không có sao?"
"Nói đúng hơn là không có khả năng, cậu ấy không có trong nhóm lớp."
Điều này cũng phù hợp với phong cách làm việc của Vu Ngôi, hắn sẽ không chủ động tham gia nhóm lớp hoặc những gì tương tự.

Giang Miên cảm thấy mình chỉ là đơn thuần không có tinh thần tập thể, nhưng Vu Ngôi lại không như vậy, hắn không cần tập thể, thậm chí hắn không muốn là một phần của tập thể.
Có lẽ hắn sợ phiền phức.

Giang Miên không thể hiểu hết suy nghĩ của hắn, tất cả suy đoán của anh đều dựa vào một năm ngồi chung trong trí nhớ.
"Tôi không có, nhưng tôi có số điện thoại của cậu ấy, cậu muốn không?" Số điện thoại là Liêu lão đại cho, không có cách nào, anh là lớp trưởng, anh có thể liên lạc với mỗi học sinh trong lớp.
Chu Nguyên Nghênh không biết đang làm gì, qua một lúc mới trả lời, "Thôi bỏ đi, tôi muốn □□ của cậu ấy là vì mấy bạn nữ trong lớp muốn, không có thì thôi vậy."
Giang Miên phớt lờ tin tức tác nghiệp của Chu Nguyên Nghênh tắt máy nằm trên giường.
Lúc anh đang chuẩn bị chìm vào giấc ngủ, thì di động kêu lên, là tin nhắn từ □□.
Anh đã chặn tin nhắn của Chu Nguyên Nghênh, cho nên tin nhắn anh nhận được chắc chắn không phải của cậu.

Thật ra anh cũng không muốn trả lời nhưng lo lắng là chuyện qua trọng, nên giãy giụa bò dậy bật di động.
Là lời mời kết bạn của Vu Ngôi.
Giang Miên sửng sốt mười giây, mới nhận ra Vu Ngôi muốn thêm bạn với anh.
Giang Miên không nhớ trước đó bọn họ có trao đối phương thức liên lạc không, nhưng chắc chắn đây không phải lần đầu tiên hai người thêm phương thức liên lạc nhau.

Ở thế giới kia bọn họ cũng là bạn cùng bàn, nhưng mất một thời gian rất lâu mới có thể ăn cơm với nhau, và cũng chỉ có vậy thôi.
Anh chấp nhận, bên kia gần như ngay lập tức nhắn một tin, "Muốn xin nghỉ thì tìm ai?"

Xin nghỉ? Ở trong trí nhớ của Giang Miên, tuy Vu Ngôi không thích học, thành tích lại kém.

Nhưng hắn chưa từng trốn học hay nghỉ học, trường học chỉ là nơi hắn ngủ mà thôi.
"Bị bệnh à?" Giang Miên nhớ đến sắc mặt trắng bệch của hắn ban trưa.
"Ừm, đang truyền nước ở bệnh viện."
***
Giang Miên không biết mình đến bệnh viện bằng cách nào.
Chính vì câu nói đang truyền nước ở bệnh viện của Vu Ngôi, anh chỉ dùng một phút đã đi đến ngoài cửa, lấy điện thoại gọi xe.
Khoảnh khắc khi lên xe anh thật sự cảm thấy mình xen vào chuyện của người khác quá rồi, mãi đến khi xuống xe ở bệnh viện, anh mới suy nghĩ rốt cuộc mình có nên quản chuyện này không.
Vu Ngôi không nói hắn truyền nước ở đâu, nhưng Giang Miên dùng chân cũng có thể đoán là Bệnh viện số ba.

Khu của họ chỉ có một bệnh viện, nếu muốn đến nơi khác thì phải mất ít nhất hai giờ.
Giang Miên trở lại Bệnh viện số 3 giống như đang về nhà, rất nhanh đã tìm được Vu Ngôi đang truyền dịch trong phòng cấp cứu.
Bệnh viện số 3 vẫn là bệnh viện số 3, giường nằm rất ít.

Vu Ngôi ngồi trên chiếc ghế ở trong góc, đầu tựa vào tường như thể đang ngủ.
Anh lặng lẽ đến gần mà không đánh thức Vu Ngôi, đứng ở trước mặt hắn xem tên bình thuốc.

Là nước vitamin và thuốc hạ sốt đơn giản, có vẻ như hắn bị sốt.
Giang Miên chưa từng thấy bộ dạng bị bệnh của Vu Ngôi, hoặc nói là anh rất ít khi nhìn thấy Vu Ngôi yếu đuối.
Đời trước Vu Ngôn là một người sắt, mùa đông cũng chì mặc mỗi một chiếc áo hoodie, thân thể tốt như vậy đến Giang Miên còn cho rằng hắn ăn trộm nhân sâm.
Nhưng ở thế giới này, mới có hai ngày ngắn ngủn mà anh đã nhìn thấy tận hai lần bộ dạng yếu đuối của Vu Ngôi.
Một lần là trốn sau bức tường để nghỉ ngơi, một lần là không phòng bị ngủ ở bệnh viện, sắc mặt ửng đỏ bất thường.

Thật ra lúc Vu Ngôi yếu ớt khiến người ta cảm thấy đáng yêu hơn nhiều.

Giang Miên thừa nhận mình đã mềm lòng.
Nếu thật là vì Vu Ngôi mình mới đến thế giới này, vậy cuộc đời của Vu Ngôi, có phải cũng bị mình thay đổi không?
Hắn sẽ không bị bỏ tù, cũng không chết trẻ, hắn sẽ học thật tốt để thi đại học, cho dù là thành tích thi đại học không tốt thì hắn cũng sẽ tìm được một công việc, một cuộc sống tốt đẹp.
Anh nhớ tới bộ tiểu thuyết xuyên không mà mẹ từng đọc ở kiếp trước, nhân vật chính luôn nảy sinh tình cảm với nhân vật trong sách.

Anh thường xuyên thấy mẹ khóc đến mức nước mắt nước mũi tèm nhem.
Giang Miên không giải thích được cảm xúc này, vì anh nghĩ làm sao có thể có cảm xúc với một người mình xem là giả chứ, đây chẳng khác nào bệnh nhân tâm thần đâu chứ?
Nhưng khi anh đặt mình vào hoàn cảnh của Vu Ngôi, đối mặt với Vu Ngôi không chút phòng bị ngủ trước mặt anh, anh lại không nhẫn tâm.

Ngay cả khi nghĩ đến cuộc sống của Vu Ngôi sau này lặp lại như vậy với hắn, anh bèn cảm thấy đau lòng.
Vu Ngôi không phải hư cấu, hắn là thiếu niên mười ba năm trước làm anh động lòng, mười ba năm sau lại làm anh mềm lòng.
Vu Ngôi cau mày, Giang Miên canh giữ bên người hắn, thấy nước gần hết thì thuần thục giúp hắn rút kim tiêm ra.
Đến khi rút xong rồi anh mới nhớ, chuyện này phải tìm y tá làm hộ.

Anh đã làm bác sĩ thời gian khá lâu, đã không nhớ được quá trình khám chữa bệnh của người thường.

Dù sao thì anh cũng không được rút tiêm như vậy.
Anh đi đến quầy y tá tìm y tá, y tá trực hôm nay là người quen cũ, là y tá trưởng đã chào hỏi khi anh xuất viện.
Lúc này cô vẫn còn là một y tá nhỏ, vừa xem phim truyền hình vừa ăn mì gói, khuôn mặt vẫn trẻ như vậy.
Giang Miên thiếu chút nữa buột miệng thốt ra tên của cô, cũng may giây cuối cùng đã kịp phản ứng lại, "Chị y tá, bệnh nhân bên kia đã truyền xong, em rút kim ra rồi."
Sau khi y tá nghe xong đứng dậy, nhắc mãi, "Chuyện rút kim là người chuyên nghiệp mới làm được, em có thể chỉnh ngừng để máu không bị rút ngược là được."
Vừa nói cô vừa cùng Giang Miên đi đến chỗ Vu Ngôi truyền dịch, Vu Ngôi còn ngủ, y tá nhìn bước chân Giang Miên nhẹ lại cũng tay chân nhẹ nhàng theo.
Y tá lấy thuốc đi, nói Vu Ngôi có thể đi rồi.

Sau đó quay lại quầy.
Vu Ngôi vẫn chưa tỉnh, Giang Miên cũng không vội kêu hắn, người bệnh nên ngủ nhiều, khả năng tự hồi phục của con người mạnh nhất là lúc ngủ.
Anh cũng học theo Vu Ngôi, dựa vào tường bắt đầu ngủ.
Có lẽ vì quá mệt mỏi, rất nhanh anh đã ngủ, còn hiếm khi mơ một giấc mơ dài.
Anh mơ thấy Vu Ngôi còn trẻ, không phải mười bảy mười tám tuổi, mà là hai lăm hai sáu tuổi.

Lúc ấy Vu Ngôi không thay đổi nhiều, chỉ là đã trưởng thành lên không ít.

Trên người hắn vẫn còn hơi thở thiếu niên, thậm chí sự ngoan cố không coi ai ra gì trong mắt cũng không thay đổi.
Hắn hỏi Giang Miên: "Em tới đây làm gì?"
Giang Miên không thể kiểm soát bản thân, anh dường như chỉ là một người đứng xem, trong mơ còn có một người đứng đối thoại với Vu Ngôi.
Nhìn ai đó giống hệt bạn đang nói chuyện là một sự trải nghiệm tuyệt vời.
Đặc biệt ở lời nói này, còn cảm thấy thẹn thùng.
"Em tới cứu vớt anh."
***
Lúc Vu Ngôi tỉnh dậy đã là 9 giờ ngày hôm sau, hắn bị y tá đánh thức.
Hắn vào phòng vệ sinh rửa mặt, cảm nhận thân thể khỏe lên không ít bèn cầm áo khoác chuẩn bị đi học.
Khi đi ngang qua quầy y tá, y tá trực ca bước ra ngáp một cái.

Có lẽ vì sáng ra nhìn thấy trai đẹp nên tâm tình rất tốt, y tá mỉm cười, nói với Vu Ngôi, "Em dậy rồi à?"
"Dậy rồi." Thật ra Vu ngôi không biết cô, chỉ lễ phép chào hỏi.
"Ngày hôm qua bạn của em rất lớn gan, rút kim ra, xử lý miệng vết thương khá tốt.

Chỉ là sau này em phải nhắc nhở em ấy, chuyện này tốt nhất nên giao cho người lớn làm, nhỡ may kim đâm vào trong phải rắc rối hơn không?"
"Bạn của tôi?"
Y tá gật đầu, "Đúng đó, là người hôm qua nửa đêm chạy đến, còn để lại áo khoác cho em, mới đi lúc 7 giờ sáng." Cô nói tiếp, "Thân thể của tiểu tử đó rất tốt, đắp áo khoác cho em xong cả đêm chỉ mặc áo ngắn tay ngủ tới sáng cũng không có chuyện gì."
Vu Ngôi không hỏi gì nữa, hắn đã biết là ai.
Đã hai ngày trôi qua, đây là lần thứ hai người nọ dùng thân phận bạn bè để trói buộc bọn họ.

Hắn và Giang Miên là bạn bè ư?
Vu Ngôi vừa mở điện thoại đã lập tức thấy tin nhắn.

Là Giang Miên gửi.
"Tôi xin Liên lão đại nghỉ giúp cậu rồi, hôm nay cậu về nghỉ ngơi cho tốt, uống nhiều nước ấm vào."
Vu Ngôi nhắn cảm ơn, sau đó xoay người đi tiệm net.
Chỉ khi đắm chìm trong sương khói ở tiệm net, hắn mới thoát khỏi cảm giác quái dị này.
Bạn bè của hắn là những người ở đây, chứ không phải là một học sinh sáng ngời trong lớp nhưng hàm số lượng giác lại không biết làm..
 
Back
Top Bottom