Khác Lãm Miên

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
407734770-256-k787071.jpg

Lãm Miên
Tác giả: hanhien1005
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Kei - một cậu nhóc vốn sống nhờ những trận chiến ở đâu trường tại Xitoja.

Trong một thế giới ngổn ngang giữa tư biện và soi mói, đáng lẽ ra cậu nên bị lãng quên như những kẻ vô danh khác.

Ấy thế mà, vào một ngày định mệnh khi cậu chấp nhận tham gia cuộc đấu bốc thăm mà Roma (người quản lý đấu trường ) mời gọi .

Để rồi vô tình bị kéo vào những toan tính chính trị, nhiệm vụ của những "đứa con của thần".

Từ đây cậu tìm ra được thân phận và nguồn gốc của bản thân đồng thời nhận ra những sự thật trần trụi về thế giới luôn đậy mắt.

Đâu là sự thật, đâu là chân lý ?

Chàng trai ấy không thấy sự cao sang nào trong đó, ánh mắt cậu chỉ còn là máu của đồng đội, là những lời hứa hẹn vô lo vô nghĩ bị dập nát bởi mưu kế.

Ở nơi đó, xác chồng chất xác, cậu không còn cách nào khác phải đứng dậy.

Kẻ đáng lẽ nên bị lãng quên nay đoạt lại chìa khóa của những bí ẩn cổ xưa mà thế gian vẫn ai oán thắc mắc.



trinhthám​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [ĐM/EDIT] Xuyên Đến Ai Cập Cổ Đại Làm Quyền Thần
  • CẢ LỚP XUYÊN KHÔNG VỀ NĂM 1418 VÀ KHỞI NGHĨA LAM SƠN
  • Những chàng Ngự lâm Janissary
  • Phong Thần Diễn Nghĩa - Hứa Trọng Lâm
  • Nương nương làm không dễ a~
  • Thương Lắm Mình Ơi...
  • Lãm Miên
    Mở Đầu


    Khi lương tri con người đứng trước bản năng sinh tồn, liệu có trở nên mỏng manh hay bất hoại ?

    Kei luôn đắn đo không biết bản thân đã bại hoại đến ngưỡng nào nữa, bởi đối với cậu trai mới lớn. những sinh mạng ở nơi đấu trường chính là chi phí để cậu sống hoặc bản thân sẽ là chi phí cho kẻ khác.

    Tỉnh dậy trên bờ biển quốc gia Gomati, bên cạnh cậu là người con trai tầm tuổi luôn trong tình trạng hôn mê.

    Kei dù không hiểu tại sao bản thân lại ở đây và có cậu ta bên cạnh.

    Nhưng trong tiềm thức, tiếng vọng thống thiết của một người phụ nữ xa lạ luôn ám vào những nấc thang cuộc đời của cậu rằng nhất định phải bảo vệ Lữ Hà.

    "Lữ Hà" môi cậu mấp máy, nằm xuống bên cạnh người con trai kia.

    Mái tóc vàng óm ôm lấy mặt, đôi mắt nhắm nghiền, hốc mắt sâu, mũi cao ẩn khuất sau làn tóc khiến Kei vô thức cảm thán vẻ đẹp tiên nữ ấy.

    Vậy là Lữ Hà, tôi sẽ bảo vệ cậu Kei nghĩ vậy đấy, tuy chẳng hiểu hay nhớ bản thân tới từ đâu.

    Năm năm thấm thoát trôi qua, ánh mắt non nớt ngày một sắc nét hơn tại cát vàng của đấu trường.

    Chuỗi ngày chiến đấu được coi là thứ nuôi sống những sinh linh bên lề xã hội như cậu.

    Chỉ Lữ Hà và cậu, à chúng ta có cả Xyva nữa.

    Nhưng cậu đã lầm, bởi phúc phận giản đơn không dành cho những kẻ nhuốm máu để vươn lên.

    Chim muông sa đà sẽ lùa số phận con người xuống đáy sâu nếu vướng bụi trần, dòng đời của cậu giống con thuyền độc cố chèo lái giữa đại dương bao la đầy máu và, nơi mà mỗi sải tay cố vươn lên sự sống lại vô tình dẫm người khác để tồn tại.

    Cho dù cậu cố vẫy vùng thế nào, tiếng nấc nghẹn đó vẫn vang lên bên tai.

    Có thể là của người phụ nữ khi nhìn thấy cậu tước đi sinh mạng của chồng mình, cũng có thể là tiếng khóc thống thiết của một cá nhân nào đó trên đời này.

    Và Kei không muốn nghe, không muốn thấy.

    Xyva dù là kẻ trộm cắp nhưng cho cậu một mái nhà với điều kiện nộp tiền cho con bé.

    Và cứ thế mà Kei lớn lên trong đấu trường, sống dưới mái vòm mục nát của căn nhà gỗ, sống dưới ánh nhìn soi xét của xã hội, sống dưới sự nhẫn nhục để tồn tại.

    Hỡi những đứa trẻ khi đứng trước chim sa cá lặng liệu có còn bình yên ?

    Hẳn nhiên cậu mong mỏi được làm người bình thường hơn bao giờ hết, ngay khi cậu tỉnh dậy trên bãi biển, ngay khi bước chân vào những cuộc chiến để kiếm tiền.

    Nhưng thứ chờ cậu không phải một mái nhà êm ấm như con người, nơi đây chỉ dạy rằng nếu cậu không mạnh thì cậu sẽ chết.

    Tại vùng Xitoja hẻo lánh của vương quốc Gomati, có một con người đáng lẽ nên trở nên hư vô như những kẻ khác, lại đang nắm giữ chìa khóa của thế giới.
     
    Lãm Miên
    Chương I - Kei


    Đây là quốc gia Gomati, một vùng lãnh thổ nằm giữa năm cường quốc, dù hiện tại đã ổn định hơn song vẫn nằm trong vùng tranh chấp giữa các thế lực.

    Ngay khi những tia nắng bắt đầu nở rộ, một ngày mới tại Xitoja lại bắt đầu.

    Kei len qua những con hẻm hẹp để hướng đến đấu trường bên dưới lòng đất, muốn tới nơi đó cần thông qua một cửa tiệm bán đồ nội thất.

    Theo thói quen đặt 3 djoc lên bàn rồi mở lời :

    "3604"

    Người đàn ông bên cạnh gật đầu nhìn nhân viên, họ dẫn cậu đến một gian phòng nhỏ.

    Dưới sàn là một ô cửa sắt nom có vẻ nặng nề, tiếng rít chói tai của kim loại kêu ngay lúc nắp hầm được nâng lên.

    Cậu bước xuống dưới trong ánh mắt của người dẫn đường liếc nhìn xung quanh không ngừng.

    Hành lang dài dường như không thấy đích, hai bên là vách tường với những viên gạch sẫm màu xuống cấp nghiêm trọng, mùi ẩm mốc cùng với hương ngai ngái của những sinh vật nhỏ không thôi ám quanh mũi.

    Ánh lửa lập lòe từ các ngọn đuốc đặt cao dọc hành lang hướng đến cánh cửa mục nát ở cuối con đường.

    Cạch-

    Kei mở cánh cửa, tiếng cười sảng khoái của những gã đàn ông dội thẳng vào màng nhĩ.

    Sự cuồng nhiệt của họ khiến cậu ngán ngẩm ra mặt, ước gì những thứ đó có thể cứu sống cơ thể dập nát của người trên sàn đấu.

    Khốn nỗi đây là đấu trường, nơi lòng thương được coi là quả tạ ngàn cân.

    Kei lách qua đám người đang hò reo bên dưới, đi lên cầu thang dẫn đến căn phòng cao nhất có thể quan sát mọi thứ.

    Ngay khi cánh cửa được mở ra, tiếng vỗ tay của tên quản lý Roma ập tới.

    Hắn đang nhìn xuống sàn đấu đẫm máu từ lan can với ánh mắt phấn khích trước khi quay lại với Kei.

    "Đến rồi à...mời ngồi"

    Roma kéo một chiếc ghế ra, đặt tay lên mặt bàn thô với nụ cười háo hức không thôi khiến lông tơ trên người Kei dựng đứng hết cả lên.

    Chẳng biết tên này đang âm mưu thứ gì, tuy nhiên khi thấy khuôn mặt đang phê pha của gã thì cậu đoán lại có một thương vụ quá hời về tay.

    Thay vì ngồi xuống như lời mời gọi, cậu đứng chôn chân trước mặt.

    Ngặt nỗi ánh mắt của tên cáo già kia chứ nhìn cậu chằm chằm.

    Vừa lúc cậu tiến lại ngồi vào ghế cũng là lúc hắn đặt một túi nhỏ xuống mặt bàn.

    "Đây là tiền của lần này"

    "Hôm nay trời mưa à?..."

    Kei đáp.

    "Không, nay nắng đẹp lắm."

    "Anh cũng lên mặt đất rồi sao?"

    "Nhờ Kei mà anh mới biết đấy"

    Gã quản lý đáp lại, nom híp mắt mỉm cười dùng bàn tay hắn vươn ra vò đầu cậu như thường lệ.

    Ngón tay của hắn luồn vào mái tóc thô cứng rồi ra sức xoa xoa như thật sự muốn vặt hết tất cả trên đầu cậu trai.

    "Thôi mà, Roma..."

    Cậu hất tay hắn ra, bức bối chỉnh lại mái tóc chĩa tứ phương của bản thân.

    Trong thâm tâm biết rằng tên này lại muốn dụ dỗ tham gia vài chế độ thú vị của đấu trường.

    "À, đến mùa đối kháng bốc thăm rồi đấy"

    ngồi xuống chiếc ghế đối diện, mắt liếc nhìn cậu trai đang suy tư trước mặt, trong đầu âm thầm tính số tiền qua lớp vải thô ở trên bàn.

    "Tôi không tham gia.."

    "Lần này tận 30.000 djoc"

    "Không tham gia"

    "Còn được thưởng thêm nữa..."

    "Tôi bận"

    "Tôi có một ít thông tin về Kyde"

    "Được"

    Ánh mắt gã quản lý bỗng nhiên lóe lên tia thích thú với câu trả lời, tay hắn mân mê những đồng bạc trong túi nhỏ.

    "Anh rất mong đợi chú-"

    Cạch-

    Tiếng mở cửa cắt ngang, hắn liếc về phía ngưỡng cửa.

    Hai tay chống lên mặt bàn không mấy vui vẻ nhìn kẻ phá đám trò vui của bản thân.

    Trái lại với điều đó, người mới đến chỉ im lặng bước vào phòng rồi đóng lại cẩn thận.

    Những lọn tóc trắng bạc xòa ra khỏi mũ chùm, tiến lại giật lấy túi tiền ở trên mặt bàn.

    "Này, đừng có thô lỗ thế chứ...Xyva"

    Gã vươn tay muốn giật phăng áo choàng của người trước mặt.

    Song bị người con gái kia thẳng tay gạt ra, ngữ khí nhẹ nhàng pha lẫn sự khó chịu trừng mắt với tên cáo già.

    "Ông thôi dụ dỗ nó đi"

    "Tôi chỉ mời thôi mà..và quan trọng là do cậu ta thôi"

    Hắn thư thái gác chân lê mặt bàn, mũi giày đung đưa nom có vẻ rất thoải mái.

    Cứ như sự cáu gắt của Xyva chẳng đáng để bận tâm.

    "Kei...về thôi.."

    Xyva nhìn Kei, quầng mắt thâm viền ám đôi mắt phượng nheo hẹp không mấy vui vẻ với hoàn cảnh hiện tại.

    Tay cô nắm chặt lấy túi rồi dắt nó sang bên hông, tránh ánh nhìn của gã quản lý.

    "Được"

    Kei đáp lại, chống tay lên mặt bản đẩy bản thân đứng dậy theo Xyva ra ngoài.

    Có điều khi ra khỏi căn phòng đó, tiếng cười khẽ cùng với ánh mắt mong đợi của Roma vẫn in hằn trong tâm trí.

    Thật đúng là tên tráo trở trắc lợi.
     
    Back
    Top Dưới