Khác Làm lại cuộc đời lần nữa

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
115,567
Điểm tương tác
0
Điểm
0
332461627-256-k34130.jpg

Làm Lại Cuộc Đời Lần Nữa
Tác giả: PNA268
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Là công chúa của khu rừng nguyên sinh, cô mang trọng trách bảo vệ khu rừng, nhưng cô phải lấy một kẻ cô không yêu.

Krixi phải làm gì để thoát khỏi cảnh ngộ này?



nakroth​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [BH Tự Viết-thuần Việt] xuyên không về làm chồng...
  • Thay Đổi Cuộc Đời Nữ Phụ!( Quyết Tâm Làm Nữ Phụ Tốt...
  • [LF] LÀM CHỦ "TÔI" HAY "TRÁI TIM TÔI"? [full]
  • [Đam Mỹ] Coi bói không? Chuẩn lắm đấy! - Lão Đại...
  • [ 12 chòm sao ] Xuyên không làm con các thần
  • /Drop Tạm Thời/[Allharry-HP] Nguyện Làm Nô Lệ Cho Em
  • Làm Lại Cuộc Đời Lần Nữa
    Chap 1


    Trong rừng già, gần một cái hồ nước nhỏ, một chú bướm phát sáng rực rỡ được ra đời.

    Chú bướm nhỏ ấy ngay lập tức biến thành một đứa trẻ mới sinh, với đôi cánh bướm nhỏ sau lưng.

    Một người phụ nữ, tóc xanh dài, nhẹ nhàng đỡ đứa bé đang bay lơ lửng vào lòng.

    Đứa bé ấy được định sẵn là công chúa của khu rừng nguyên sinh này, và người phụ nữ đó là nữ vương Tel'anas với nhiệm vụ cai quản khu rừng.

    Tel'anas nhìn đứa trẻ trong tay, trầm ngâm một lúc rồi nhẹ giọng nói:

    - Tên của con sẽ là Krixi, và từ nay, con sẽ là công chúa của nơi này, với nghĩa vụ, bảo vệ mảnh đất này.

    Chap đầu hơi ngắn, mọi người thông cảm nhé vì mình không có thời gian
     
    Làm Lại Cuộc Đời Lần Nữa
    Chap 2


    18 năm sau, đứa trẻ ấy đã khôn lớn, nàng trở thành một thiếu nữ xinh đẹp, dịu dàng, thùy mị, khiến ai ai cũng quý mến, cưng chiều.

    Krixi xinh đẹp đến nỗi, có những kẻ quý tộc bên nước láng giềng muốn cưới nàng làm vợ.

    Nhưng nàng một mực từ chối, bởi lẽ, nàng đã có người trong lòng.

    Chuyện này chỉ có bé Aya, nữ tì bé nhỏ đi theo phục vụ nàng mới biết.

    Kẻ nàng thích là Eland'or, hắn là một kẻ ít nói và bí ẩn.

    Krixi vô tình thấy hắn khi đang đi dạo trong rừng.

    Hồi đó, nàng bị một đám quái thú đuổi theo, rồi không may bị kiệt sức mà ngã lăn ra đất.

    Đến khi tỉnh dậy thì nàng đã được Eland'or bế để đưa về cung điện.

    Giọng Eland'or ấm ấp:

    - Công chúa, người tỉnh rồi sao?

    Người ổn chứ?

    Lúc đó, nàng đã phải lòng hắn.

    Hôm nay, ngày nàng tròn 18 tuổi, nữ vương đã triệu tập nàng cùng các quan lại đến cung điện như mọi năm.

    Krixi hồn nhiên, vui vẻ bay đến cung điện, tiện đưa Aya đi cùng.

    Đến cung điện, nàng hớn hở bay đến ôm trầm lấy nữ vương Tel'anas, luôn miệng kể chuyện:

    - Nữ vương ơi, con mới thấy một bông hoa đẹp lắm luôn.

    Nữ vương ơi, hôm nay ngoài họ ra còn ai đi sinh nhật con không?

    Nữ vương ơi...

    Để ngăn không cho nàng nói tiếp, nữ vương xoa đàu nàng, mỉm cười.

    Nhưng Krixi chợt thấy, nụ cười ấy có chút lạ, nó trông hơi buồn rầu.

    Nàng quay lại nhìn các vị quan lại, trông sắc mặt họ cũng chẳng có mấy vui vẻ, tất cả đều mang vẻ rầu rĩ.

    - Krixi, con hãy mau quay lại chỗ ngồi của mình đi.

    Lại một lần nữa, nàng cảm thấy nữ vương trở nên khác lạ, Người trở nên nghiêm nghị bất thường.

    Nhưng Krixi chẳng mảy may nghi ngờ, nàng chỉ buồn thiu mà bay về chỗ ngồi.

    Lúc này, nữ vương nghiêm giọng:

    - Tất cả nghe đây, bắt đầu từ bây giờ, toàn bộ mọi người phải bất đầu củng cố lực lượng để chuẩn bị cho việc bảo vệ khu rừng, bởi gần đây, quân Vực Hỗn Mang đang rục rịch hòng xâm lược khu rừng để rồi lấy nó làm bàn đạp xâm chiếm cả thế giới.

    Vì vậy, chúng ta đã nhanh chóng liên minh với Tháp Quang Minh, và điều kiện chính là...

    Nữ vương dừng lại nuốt nước bọt, Người như thể sâp khóc:

    - Công chúa duy nhất của rừng Nguyên Sinh, cũng chính là Krixi sẽ phải lấy Yorn, Hoàng tử của bên đó.
     
    Làm Lại Cuộc Đời Lần Nữa
    Chap 3.1


    Nghe đến đây, Krixi vô cùng bất ngờ và sợ hãi:

    - Nữ vương, Người đang đùa phải không?

    Tel'anas nhắm chặt mắt lắc đầu.

    Krixi thất thần, nàng không dám tin vào tai mắt mình.

    Nhưng rốt cuộc nàng vẫn gật đầu, bởi với nàng, có lẽ đây là cách nàng trả ơn cho Người đã nuôi dưỡng mình.

    - Nhưng trước khi lên đường tới đó, con mong nữ vương có thể cho con 4 ngày để chào tạm biệt mọi người.

    Lần này nữ vương đã gật đầu:

    - Được, hãy mau đi đi.

    Buổi họp hôm nay tới đây kết thúc.

    Mọi người có thể ra về được rồi.

    Krixi nhanh như cắt, nàng bay vút về nhà, bỏ mặc Aya vẫn còn ở đó.

    Nàng cuộn mình trong chăn ấm, khóc thầm.

    Con tim nàng thắt chặt lại, khiến cho nàng chở nên đau nhói.

    Nàng còn nhiều việc chưa làm lắm, nàng còn chưa tỏ tình Eland'or, nàng cũng sợ lũ người ở Tháp Quang Minh lắm, và... nàng đã hứa với người bạn năm ấy, sẽ đợi cậu đến chơi.

    Có lẽ, sau 4 ngày nữa, nàng sẽ không còn được ở bên nơi này nữa, và có lẽ... nàng sẽ bị giam cầm ở nơi đó... vĩnh viễn...

    #KriNak

    #Làmlạicuộcđờilầnnữa
     
    Làm Lại Cuộc Đời Lần Nữa
    Chap 4


    Krixi vươn mình, nàng đi vscn rồi đi ăn sáng.

    Bốn ngày này, nữ vương cho phép nàng ăn bất cứ món gì nàng mong muốn, miễn là không có hại tới sức khoẻ.

    Thế là hôm nay, nàng đã gọi bao nhiêu là món ngon chỉ khi dịp đặc biệt mới có:

    - Ngài Krixi, ngài ăn từ từ thôi kẻo nghẹn.

    - Gọi ta là chị Krixi thôi.

    Nàng ăn bữa sáng no nê xong thì Aya liền bưng ra cho nàng món bánh kem tráng miệng – thứ bánh chỉ có ở vùng đất con người.

    - Ngài Tel'anas đã bảo tôi mong đến. – Zill

    - Nữ vương sao...

    Krixi cảm động, nước mắt rung rung.

    Dù cho cái bánh có ngon đến nhường nào thì cũng chẳng thể lấp đầy nỗi buồn của nàng.

    Ăn xong miếng bánh, nàng lau miệng, lẳng lặng bay vào phòng thay đồ.

    Xong xuôi Aya nhảy lên đầu Krixi, nàng lập tức tung cánh bay lượn quanh khu rừng.

    - Chào Slimz và Fennik.

    - Tụi em chào chị Krixi!

    Hôm nay chị đi đâu chơi thế, cho tụi em theo với.

    - Chị đi chào mọi người. mấy hôm nữa chị sẽ phải đến...

    à không phải đi hái hoa trên núi cao.

    Mấy đứa có biết Helen đâu không?

    - Hình như cậu ấy đang canh chừng cây thế giới ạ.

    - Vậy chị đi nhé... chào mấy đứa.

    - Vâng ạ, chị đi đi đường cẩn thận.

    Sau một chặng đường dài, Krixi cũng đến được cây thế giới.

    Aya trên đầu đã ngủ lúc nào không hay.

    Thấy nàng từ xa, Helen cúi đầu lễ phép kính chào:

    - Kính chào ngài, công chúa Krixi.

    Helen kính cản lịch sự thế mà Krixi nào có chị để yên.

    Nàng nhéo má Helen:

    - Cái con bé này, đã bảo chúng ta là người một nhà nên cứ gọi chị đi.
     
    Làm Lại Cuộc Đời Lần Nữa
    Chap 5


    Helen là đứa trẻ được sinh ra với sứ mệnh bảo vệ cây thế giới, sư phụ cô là người canh giữ quá cố và đồng thời là một trong hai người thân cận nhất của nữ vương, Payna.

    Payna còn kiêm luôn chức bảo mẫu và chị (người đỡ đầu) của Krixi.

    Thật không may cô đã hy sinh trong một vụ đột kích của Vực Hỗn Mang.

    Sau cái chết của sư phụ, Helen được ban trọng trách bảo vệ nơi này.

    - Em có đói không Helen?

    Chị có mang chút bánh cho em và Aya nè.

    Nhìn giỏ bánh đầy ự, mắt Helen long lanh, miệng chảy nước miếng.

    - Em... em sẽ ăn cùng chị và Aya.

    - Chị có việc bận rồi, em để ý và trông trừng Aya hộ chị nhé.

    Krixi đặt Aya xuống thảm cỏ và ngay lập tức lao vứt đi trong cơn gió.

    - Chào bác Baldum, mấy hôm nữa cháu sẽ...

    - Chào các bạn tinh linh, tớ sắp...

    Cả ngày hôm đó Krixi đã bay được hết nửa khu rừng để thăm hỏi mọi người.

    Bầu trời đã bắt đầu tối dần, nàng đành phải nghỉ chân tại một gốc cây cổ thụ.

    Là một tinh linh, nàng có khả năng sống mà không cần hấp thụ chất đạm và không cần nhiều chất bột và một số chất lặt vặt khác.

    Và đa số các tinh linh trong rừng, kể cả nàng, có món ăn ưa thích là lá cây tươi hoặc non và ánh sáng mặt trời.

    Krixi bay gần tới cây cổ thụ thì bỗng ngửi thấy mùi máu.

    Nàng cảm thấy lo lắng nên đã ven theo hương máu tới gốc cây cổ thụ.

    Ở đó, nàng thấy một bộ giáp, đúng hơn là một kẻ kì lạ mặc giáp.

    Hắn hiện đang thở gấp, trên ngực hắn là một vết thương chí mạng.

    Nếu không chữa trị kịp thời, hắn sẽ chết.
     
    Làm Lại Cuộc Đời Lần Nữa
    Chap 6: Tên cậu là gì?


    Krixi là một tinh linh đại diện cho hòa bình và sự sống.

    Nàng đương nhiên sẽ cứu bất kì ai kể cả họ có xấu xa đi chăng nữa.

    Krixi luống cuống một hồi rồi quyết định bay đi tìm cỏ và lá cây.

    Nàng nuốt vội số lá cây rồi quay lại chỗ "bộ giáp".

    - May quá, cậu ấy vẫn còn đây.

    Nàng vội cầm lấy đôi bàn tay của bộ giáp, nhắm mắt đọc câu thần chú.

    Xung quanh nàng và hắn bỗng xuất hiện những "bông tuyết" tỏa sáng kì ảo bay lên trên không trung rồi dần vụt tắt.

    Tên "giáp sắt" dần có được ý thức, trước mặt vị ân nhân của mình, hắn chầm chậm cúi đầu cảm tạ:

    - Cảm ơn cô đã cứu tôi, cho tôi mạn phép hỏi tên cô.

    - Tên tôi là Krixi.

    Nghe đến đây, hắn ngớ người nhắc lại cái tên:

    - K... r... i... x... i...

    - Có chuyện gì sao?

    - À không.

    Xin lỗi, tôi cần phải đi rồi.

    Tôi nhất định sẽ trả ơn cô.

    - Khoan đi đã, tên cậu là gì?

    - Nakroth.

    Hắn vừa dứt lời thì vụt mất, để lại nàng tiên yếu đuối bơ vơ một mình.

    Lúc này, Krixi đã dần thấm mệt sau cái vụ hồi phục vừa rồi, mí mắt nàng nặng trĩu.

    Nàng dần thiếp đi dưới gốc cây cổ thụ, cái cây vừa gần gũi vừa xa lạ với nàng.

    ___

    - Cậu có thể cho tôi biết tên không?

    Không gian xung quanh rất mờ ảo, tưởng chừng như bản thân bị một làn khói mịt mù hiu quạnh nuốt chửng.

    Cậu bé, mái tóc trắng, bộ quần áo sơ mi với cái quần đùi màu đen đơn giản.

    Khuôn mặt cậu dường như bị làn sương dày đặc che lấp.

    - Tớ là Krixi, tên cậu là gì?

    Đứa trẻ ngồi bên cạnh, mái tóc màu hồng giống như Krixi bây giờ, mặc chiếc váy màu hồng nhẹ không có cổ dài đến đầu gối.
     
    Làm Lại Cuộc Đời Lần Nữa
    Chap 7.1 : Giấc mơ xưa


    Đứa trẻ tóc trắng ngơ ngác định trả lời thì một tiếng gọi lớn xen vào.

    - Nhóc kia, hết giờ rồi đấy, chúng ta đi về thôi.

    Một con quỷ mang thân hình của con ngườivới đôi cánh dang rộng bay tới.

    - Kính chào công chúa Krixi của khu rừng nguyên sinh.

    Xin thất lễ, chúng tôi phải đi rồi.

    Nói rồi hắn nhấc bổng cậu bé tóc trắng và bay lên không chung, tiếng vỗ cánh ồn ào lấn át câu trả lời của cậu bé

    - Krixi, tớ tên là...

    ___

    Một giọt sương sớm rơi chúng mũi Krixi khẽ đánh thức nàng dậy.

    Krixi khẽ vươn vai, nhìn xung quanh, những tinh linh khác cũng bắt đầu tỉnh dậy.

    Nàng ta cất cánh, tìm kiếm chút lá cây lót dạ rồi lại tiếp tục lên đường.

    Nàng bay nhanh như cơn gió, chẳng mấy chốc mà nàng đã hoàn thành gần hết chặn đường dài.

    Chỉ còn duy nhất một địa điểm, một người mà nàng chưa gặp, đó là Eland'or.

    Cậu ta sống một mình trong cánh rừng sâu thẳm, rất khó để có thể bắt gặp.

    Krixi hạ cánh trước cửa nhà cậu.

    Nàng cẩn thận gõ cửa.

    - Có ai ở nhà không?

    - Krixi?

    Eland'or đứng cách đó không xa, ngạc nhiên nhìn cô.
     
    Làm Lại Cuộc Đời Lần Nữa
    Chap 7.2


    - Eland'or.

    May quá!

    Tớ đang đi tìm cậu.

    Krixi nhìn anh, giọng nàng vui vẻ.

    Eland'or nhảy xuống.

    Anh liếc nhìn cô, khuôn mặt hơi lo lắng.

    - Krixi, cậu không cần phải nói dối đâu.

    Tớ biết cả rồi.

    Nghe đến đây, Krixi đỏ bừng mặt.

    Aaaaaa.

    Sao Eland'or lại biết mình thích cậu ấy.

    Phải làm sao bây giờ?

    Krixi!

    Mày mau động não lên.

    Làm gì bây giờ

    Giả ngu!!!

    - Hả, cậu... cậu biết gì cơ...

    Nàng bồn chồn, không dám nhìn thẳng mặt hắn.

    Eland'or bỗng nhiên nắm lấy đôi vai nhỏ nhắn của nàng, khiến cho con tim Krixi vốn đập nhau giờ không khác gì tàu lượn siêu tốc.

    Eland'or nhìn nàng, đôi mắt vẻ đau buồn tiếc nuối.

    Giọng hắn trầm xuống.

    - Tớ biết hết rồi.

    Việc cậu phải cưới Yorn, hôm đó tớ tình cờ đến đó để làm nhiệm vụ.

    - À...

    Krixi xị mặt, cô vừa mừng thầm nhưng lại vừa có chút tiếc nuối.

    Cô níu lấy tay anh, vẻ mặt cầu xin:

    - Eland nè, cậu có thể...

    đi ngắm trăng cùng tớ không...

    Nghe đâu tối nay trăng khá đẹp...

    - ...

    Đương nhiên rồi.

    Để tớ lấy chút đồ ăn cho cậu.

    - Ừm.

    Vậy tớ đứng đây trờ nhé.

    Eland'or vào nhà lấy đồ ăn, còn Krixi ngồi lại ở ngoài đó.

    Nàng nhìn về phía cánh cửa, cảm thấy có chút đau lòng.

    Một lúc sau, Eland'or mang ra một giỏ đồ ăn.

    Hai người cùng nhau bay đến chỗ cây cổ thụ mà Helen đang canh giữ.

    Vừa đi, hai người vừa trò chuyện.

    - Lâu rồi bọn mình mới đi chơi cùng nhau như thế này, Eland ha?

    - Ừ... cậu có đó không?

    Tớ nghĩ cậu nên hạ cánh ngồi nghỉ tí.

    - Không sao đâu.

    Chúng ta đi nhanh lên.

    Tối nay còn có sao băng nữa.

    - Ồ, thật sao?

    Mấy giờ thì có thế?

    - Tầm 8h gì đó.

    - Ờm...

    Krixi à

    Eland'or nói với giọng hơn lo lắng.

    - Bây giờ là 8h kém rồi đó.

    Hôm nay thời gian trôi nhanh hơn mọi ngày mà.

    - Ôi không!

    Chúng ta sẽ muộn mất!

    Hai người bèn vội vàng bay hết tôc lực, nhưng rốt cuộc vẫn không ăn thua.

    Hai người đành dừng chân ở cái cây mà tối qua Krixi nghỉ ngơi.

    Nàng dùng một tay chống đầu gối, tay còn lại lau mồ hôi trên mặt.

    -Ặc... chúng ta không kịp đến chỗ Helen rồi.

    - Không sao đâu.

    Eland'or xoa đầu Krixi.

    - Chúng ta ngồi đây cũng được mà.

    Krixi lại đỏ bừng mặt.

    Nàng quay đi nhìn về hướng khác cho đỡ ngại.

    - Chúng... chúng ta ăn tối nhé?

    - Được thôi.

    Để tớ chuẩn bị cho, cậu ngồi nghỉ đi.

    Krixi dựa lưng vào gốc cây, nàng thở hổn hển.

    Một lúc sau, nàng đã bớt mệt, nàng nhìn về phía Eland'or.

    Cậu ấy đẹp trai quá.

    Á.

    Tỉnh lại đi Krixi!

    Nàng tự tát vào mặt mình.

    - Sao vậy Krixi?

    Eland'or lo lắng nhìn nàng.

    - Không!

    Không có gì đâu!

    Cậu đừng để ý làm gì.

    [ PNA2: Tui nghĩ sẽ có một số người hơi thắc mắc là tôi tag NakKri mà viết ElKri nên tôi xin được giải thích chút.

    Bộ truyện của tôi đúng là về cặp NakKri, tuy nhiên xin được cảnh báo là đoạn đầu sẽ có đoạn ElKri, và có lẽ sẽ hơi ngọt một tí.

    Nhưng xin hãy đội mũ bảo hiểm vào, bởi tôi bẻ lái gắt ngang thánh ODA đấy=)) ]
     
    Làm Lại Cuộc Đời Lần Nữa
    Chap 8.1


    - Không!

    Không có gì đâu!

    Cậu đừng để ý làm gì.

    - Vậy tôi dọn đồ ăn ra nhé.

    Eland'or lấy ra một hộp bánh mì sandwich, cẩn thận đặt nó bên cạnh Krixi.

    Hắn tiếp tục lấy ra thêm những món ăn đơn giản khác như salat, hoa quả và đồ ăn nhanh.

    - Krixi, cậu ăn đi cho đỡ đói.

    - A... cậu ăn trước đi...

    - Không được...

    Eland'or xua tay.

    Hắn lấy một chiếc bánh giơ về phía Krixi.

    - Này.

    Krixi cảm động, nàng đưa tay ra nhận lấy chiếc bánh.

    - Ừm.

    Krixi cắn thử một miếng, gương mặt toát lên sự hạnh phúc.

    - Eland'or làm à.

    Ngon thật đấy.

    - Cậu thích là được.

    Krixi bỗng chú ý lên trên trời.

    - Sao băng kìa!

    Krixi chỉ tay về phía bầu trời.

    - Ồ.

    Eland'or nhìn theo hướng nàng chỉ.

    - Nghe đồn là nếu nghĩ thầm điều ước của mình trong đầu thì ước mơ của mình sẽ thành hiện thực đó.

    Nghe đến đây, nàng trầm ngâm.

    Nàng đắn đo.

    " Mình ước... mình có thể hạnh phúc bên người mình yêu.

    "

    Hai người ngồi dựa vào gốc cây, ngắm nhìn những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời cao rộng.

    - Eland'or này...

    Krixi khẽ nói.

    - Sao thế?

    Eland'or quay đầu nhìn Krixi.

    - Tớ... thích cậu...

    Bầu không khí bỗng chốc trở nên ngượng ngịu.
     
    Làm Lại Cuộc Đời Lần Nữa
    Chap 8.2


    El nhìn Krixi, hắn rơi vào im lặng trầm tư.

    Hắn hỏi nàng:

    - Công chúa... tại sao người lại thích tôi?

    Krixi hơi đỏ mặt, nàng ngượng ngịu giải thích:

    - Hôm cậu cứu tớ ấy... tớ đã vô cùng xúc động.

    Cậu không chỉ nghĩa tình mà còn ân cần, tốt bụng.

    Tớ đã thích cậu từ lúc đó...

    - ...

    Xin lỗi Krixi.

    Cậu nói của Eland'or khiến cô ngớ người.

    - Tôi không thích cậu.

    Krixi hốt hoảng nhìn cậu, giọng lo lắng:

    - Tại sao vậy Eland'or?

    Cậu có thể cho tớ biết lí do không?

    - ...

    Nếu cậu cưới hoàng tử Yorn, cậu chẳng phải sẽ sống trong sự giàu có sao?

    Đấy... cũng là nghĩa vụ của cậu mà.

    Giọng Eland'or có chút buồn rầu.

    Còn Krixi, khi nàng nghe đến hai từ "nghĩa vụ" thì nàng có chút tức giận.

    Trong thâm tâm nàng bỗng bừng lên ngọn lửa thù giận.

    Nàng ghét Tel'annas vì để mình kết hôn với người lạ, nàng hận Vực Hỗn Mang đã gián tiếp đưa đẩy nàng vào tình cảnh này, nàng hận tất cả mọi thứ, bao gồm cả người cô "từng" yêu - Eland'or.

    - "Nghĩa vụ"?

    Cậu lúc nào cũng chỉ có nghĩa vụ?

    Cậu đừng đổ lội cho những thứ ngớ ngẩn ấy.

    Nếu cậu chưa từng yêu... thì... làm ơn...

    đừng reo rắc hy vọng cho tôi...

    Nước mắt nàng bỗng chốc trào dâng, hai đôi mắt của nàng ước ra ngàn vạn giọt lệ.

    Nàng lấy tay vừa che mặt vừa lau nước mắt.

    Giọng nàng trầm xuống:

    - Tớ hiểu rồi.

    Nói xong Krixi tung cánh bay đi.

    Về đến nhà, nàng chui vụt vào trong chăn, không ngừng khóc, nước mắt cứ thế mà tuôn ra.

    Đôi mắt nàng đỏ hoe, tâm trí thì rối bời.

    Nàng không biết phải làm sao để con tim này ngừng khóc.

    Vừa mệt mỏi, vừa đau đớn, nàng đã dần thiếp đi lúc nào không biết.

    Sáng hôm sau, Aya về nhà sau một ngày đi chơi qua đêm.

    Nhóc đứng ở ngay ngoài cửa, tay cầm loa hét lớn:

    - Tiểu thư, người đâu rồi!!?

    Không một tiếng trả lời.

    - Ngài Krixi?

    - ...
     
    Làm Lại Cuộc Đời Lần Nữa
    Chap 9.1


    Ngôi nhà yên lặng một cách kì lạ làm Aya trở nên lo lắng.

    Cô vội vã chạy khắp nhà tìm tung tích chủ nhân của mình.

    Aya leo cầu thang đến phòng ngủ của Krixi, bên trong căn phòng rất tối, chỉ có vài tia sáng có thể len qua rèm khung cửa.

    Aya chợt cảm thấy lạnh gáy, bởi vốn dĩ chủ nhân của cô luôn để rèm cho ánh sáng vào phòng.

    Một tiếng động kì lạ khẽ vang lên, cô sóc nhỏ liền qua đầu quan sát.

    Một cái bóng mờ ảo đang chầm chậm chuyển động khiến cô bé bất giác lùi lại.

    Aya hét lên:

    - Ngươi là ai!?

    Một giọng nói vô cùng quen thuộc vang lên:

    - Aya?

    Em về rồi à?

    Cô sóc nhỏ ngạc nhiên:

    - Chủ nhân?

    - Gọi chị được rồi.

    Em chuẩn bị cho chị bữa sáng nhé, chốc nữa chị xuống ăn.

    Aya ban đầu hơi hoài nghi, nhưng khi nghe nàng bảo gọi chị thì cô dần buông lỏng cảnh giác.

    Cô bé khẽ men theo mép tường tiến đến rèm cửa thì Krixi hỏi:

    - Sao thế?

    Cảm giác bất an của Aya lại hiện lên.

    Giờ cô mới để ý, tui giọng này rất giống chủ nhân nhưng nó có chút khàn và khô khan.

    - Em định kéo rèm.

    Sao thế ạ?

    - ...

    Không cần kéo đâu.

    - Dạ?

    Aya vờ như không nghe rõ.

    - Không cần kéo rèm đâu, em cứ xuống đi.

    Aya hạ tay, nhóc không nghĩ nhiều mà đi xuống luôn.

    Khi cô bé vừa đi khỏi, Krixi mới cẩn thận ngồi dậy.

    Tiến đến chỗ cái rèm, nàng nhẹ nhàng hé chiếc rèm cửa.

    Ánh sáng xuyên qua khung cửa kính chiếu vào khuôn mặt của nàng, để lộ đôi mắt đỏ hoe cùng với đôi môi cong xuống như con thuyền bị úp ngược.

    Krixi khẽ thở dài rồi lau vệt nước mắt còn sót lại trên má.

    Nàng quay lại nhìn căn phòng bừa bộn của mình một cách chán nản.

    Sau khi sốc lại tinh thần, nàng kéo mạnh rèm cửa, khiến căn phòng như bừng sáng.

    Nàng nhanh tay để gọn lai chăn gối trêm giường rồi lại nhấc mấy chậu cây nhỏ đặt cạnh cửa sổ.

    Song, Krixi liền đi thay một bộ quần áo khác.

    Mọi thứ cuối cùng đã xong xuôi, thế rồi nàng lại bay xuống dưới bàn ăn ngồi chờ bé sóc.

    [ BẬT MÍ NHỎ: Krixi sống ở nhà cây ]
     
    Làm Lại Cuộc Đời Lần Nữa
    Chap 9.2


    Trong lúc Krixi đang mải dọn phòng, Aya đã nấu xong bữa sáng cho nàng.

    Cô bé tiếp tục nấu nốt phần của mình nên không biết rằng chủ nhân đã xuống.

    Vừa nấu cô sóc nhỏ vừa cất lên tiếng hát:

    - La la là lá la là... la la là lá la là...

    Chủ nhân là người siêu xinh đẹp.

    Còn anh Eland'or là người siêu tốt bụng.

    Nghe đến đây, cổ họng nàng như nghẹn lại, da mặt tê rân rân.

    Aya quay người thì chợt thấy nàng, cô bé lễ phép nói:

    - Chủ nhân, mời ngài ăn sáng.

    Krixi chỉ ừ một cái rồi cầm chiếc muỗng lên ăn.

    Nhìn hành động của nàng, Aya bỗng chốc nghi hoặc.

    Cô bé cười hỏi:

    - Ngài có muốn ăn tráng miệng không thưa chủ nhân?

    - Sao cũng được.

    Aya bỗng lùi lại về sau xù lông rồi hét lớn:

    - Ngươi là ai!?

    Krixi nghiên đầu, giọng mệt mỏi:

    - Gì vậy Aya?

    Chị đang mệt, em đừng làm ồn.

    Aya nhìn nàng với ánh mắt tức giận:

    - Ngươi không phải chị Krixi!

    Nếu đúng là chị Krixi thì chị ấy đã kêu ta gọi chị rồi!

    Nàng hơi cau mày.

    Quả thật đúng như lời cô bé nói.

    Nàng thở dài, nhăn mặt, giọng điệu nhắc nhở:

    - Nếu không phải là chị thì sao chị biết được em ăn vụng chiếc bánh kem trong tủ, biết em phá cây mà ngài Tel'annas trồng.

    Aya đơ người ra, rồi cô quay đi nhìn hướng khác, vừa huýt sáo vừa bào chữa:

    - Em đói quá nên ăn có miếng mà, với cả vụ cái cây thì em cũng đâu có cố ý.

    - Haizz...

    Lần này chị đang mệt nên bỏ qua.

    Sau này đừng vó giở chứng nữa nhé.

    Aya bĩu môi:

    - Tại hôm nay chị lạ quá chứ bộ.

    À mà nè, chị nghe tin gì chưa?

    Lịch xuất phát đổi đột ngột, dự tính chiều này đi luôn.

    - Hả?

    Krixi nheo mắt, nàng có lẽ không vui thích gì về tin tức mới này.

    - Lên dọn đồ dùm chị nhé.

    Thế nhưng trái ngược với nỗi chán nản lấy chồng, nàng lại có vẻ muốn đi luôn vậy.
     
    Làm Lại Cuộc Đời Lần Nữa
    Chap 10


    Sau khi ăn sáng xong, Aya nhanh nhẹn theo sau Krixi lên phòng.

    Hai người cùng nhau thu dọn đồ đạc.

    Loay hay cả sáng thì mới xong.

    Aya ngả lưng vào cành cây lớn, cô khẽ lau mồ hôi trên chán.

    Sóc nhỏ quay sang nhìn Krixi, giờ cô bé mới để ý, tâm trạng của chị ấy dường như có chút không vui.

    Thế nhưng cô bé cũng chẳng dám hỏi nên lòng vẫn còn chút bồn chồn.

    Krixi từ phòng mình bay tới chỗ cô bé.

    Ngồi bên cạnh Aya, nàng khẽ xoa đầu đứa trẻ nhỏ và nhắc nhở:

    - Aya này, mấy chậu cây thì mang nhờ các tinh linh chăm sóc nhé.

    - Vâng ạ.

    Cô bé gật đầu lia lịa trông rất đáng yêu.

    Krixi im lặng, nàng nhìn đứa trẻ với đôi mắt đăm chiêu đượm buồn.

    Nàng vuốt ve bé sóc nhỏ rồi chậm rãi nói:

    - Ta sắp phải đi xa rồi, em đi cùng ta tới đó hay...

    Krixi bỗng khựng lại, nàng mím chặt môi, đôi mắt đỏ hoe.

    Aya hiểu ý, cô bé bật giậy vùng vằng:

    - Aya chỉ đi với chị thôi, Aya không đi cùng ai cả.

    Aya không đi thì nhỡ đâu có ai bắt nạn chị thì sao?

    Nghe vậy, Krixi phì cười, nàng âu yếm nhìn em, nói với giọng ngọt ngào:

    - Được rồi được rồi.

    Hai chị em ta cùng đến đó nhé.

    Nàng vuốt ve Aya, còn cô bé thì gật đầu lia lịa.

    Aya chợt nhớ ra cô chưa nấu bữa trưa nên đã vội vàng chạy về nấu.

    Krixi chỉ khẽ cười nhẹ.

    Sau khi hai người ăn xong bữa trưa thì cũng là lúc Baldum đến gõ cửa.

    Cả ba cùng nhau đi đến lâu đài cây, nơi mà mọi người đang chờ đợi nàng.

    Có vẻ người của tháp quang minh cũng ở đó.

    Krixi ấn tượng mạnh với Lauriel- thánh nữ của tháp quanh minh.

    Thấy nàng, Lauriel mỉm cười:

    - Công chúa của rừng nguyên sinh là ngài nhỉ?

    - Tôi tên là Krixi, cô cứ gọi vậy cũng được.

    - Ngài Lauriel ơi, chúng ta tới tháp quang minh bằng cách nào?

    Aya kiễng chân vẫy tay ra hiệu chú ý.

    - Aya, bớt nghịch nào.

    - Tel có chút không hài lòng

    Lauriel cười tủm tỉm, cô chỉ tay lên trên cao và nói:

    - Chúng ta sẽ đi bằng xe chim bồ câu.

    - Nó là gì thế, trước giờ em chỉ nghe tới xe ngựa thôi.

    - Hừ, đúng là trong khu rừng nguyên sinh thật chẳng có chút chất xám gì cả, đến cả xe chim còn không biết.

    - Một tên lính cười nhạo Aya

    Krixi cố nhịn cơn tức giận, nàng mím môi, cắn chặt tay.

    Bỗng nhiên Eland'or từ đâu xuất hiện nói.
     
    Làm Lại Cuộc Đời Lần Nữa
    Chap 11


    - Xin anh hãy mau rút lại lời nói của mình, bằng không tôi sẽ không nhân nhượng đâu.

    Thấy sự xuất hiện đột ngột của Eland'or, tên lính có chút giật mình.

    Hắn cau mày chỉ tay vào thẳng mặt anh.

    - Hứ, ngươi là ai mà dám lên mặt với ta?

    Ngươi có biết ta là ai không, phó chỉ huy của quân đoàn 3 đấy.

    Một kẻ vô danh như ngươi mà dám vô lễ với ta và thánh nữ sao?

    Biết điều thì hãy ngoan ngoãn quỳ xuống xin tha đi.

    Trái ngược với tên lính, Lauriel có chút kiêng dè Eland'or, đơn giản là vì cô biết thực lực đáng sợ của anh.

    Cô nhíu mày định can ngăn tên lính thì bị một giọng nói sau lưng chặn lại.

    - Nào nào.

    Một chàng trai trẻ với mái tóc màu xanh dương hiên ngang bước qua trước mặt Lauriel, hắn nở một nụ cười vô hại.

    - Anh là cựu phó đội trưởng đội 3, Morgan nhỉ?

    Nếu tôi không nhầm thì anh đã thua phó đội trưởng mới nên bị giáng trức rồi mà ta?

    Anh có biết tội nói láo bị phạt rất nặng ở Tháp Quang Minh không?

    Hắn vừa cười, tay vừa quay quay khẩu súng.

    Nhìn về hướng nữ vương Tel'annas và mọi người, hắn vẫy tay và vui vẻ giới thiệu:

    - Chào mọi người, tôi là Laville, rất vui được gặp mọi người.

    Tôi sinh ngày 1 tháng 6, cao 1m81, sinh ra ở...

    Một bàn tay tóm chặt cái mỏ nhiều chuyện của cậu lại.

    - Laville, cậu tém tém lại coi.

    Từng hành động của cậu có thể coi như là đang khiêu khích người của rừng nguyên sinh đấy!

    Tel'annas phì cười:

    - Cô gái trẻ à, tôi không đề tâm chuyện này đâu.

    Nhưng chuyện tên lính kia dám vô lễ với người của ta...

    Nữ vương đen mặt nghiêng đầu:

    - Ta tuyệt đối không tha.

    Tên lính kia nghe xong thì hồn bay phách vía, quỳ rạp xuống cầu xin sự tha thứ của nữ vương.

    Lauriel mệt mỏi nhìn tên lính một lúc rồi lại quay sang nhìn Tel'annas.

    - Khu rừng này thuộc sự thống trị của nữ vương người đây, người bị tên ngạo mạn này bôi nhọ cũng là những kẻ dưới trướng của người.

    Thân là một thánh nữ chính trực, tôi chân thành xin lỗi ngài, đồng thời tôi sẽ để lại tên này ở đây để người tiện xét xử.

    Tình huống lạnh lẽo này khiến Krixi sởn gai óc, nàng bấu áo của nữ vương khẽ thì thầm.

    - Mẹ, dù sao cũng là phe đồng minh, chúng ta bỏ qua một lần, đừng vì tên này mà làm mất hòa khí hai bên.

    Tel'annas nghe lời thỉnh cầu của Krixi thì nguôi lòng, bà lạnh lùng nói:

    - Nể tình con gái của ta, tên lính kia cứ việc để đây, ta tạm thời không tính sổ.

    Chúng ta cũng nên nhanh chóng khởi hành kẻo trễ giờ.

    Lauriel cúi đầu cảm ơn tấm lòng rộng lượng của nữ vương.

    Bài chiếc xe chim từ trên trời kéo đến.

    [ Góc giải thích: Xe chim: phần cỗ xe giống với những chiếc xe ngựa của người phương Tây xưa, nhưng thay vì dùng ngựa, họ sử dụng những chú chim bồ câu hoặc đại bàng để giúp xe dễ dàng bay lên không chung nhằm tiết kiệm mana ]

    Mọi người cũng lần lượt lên xe, còn binh lính thì ngồi xe kéo lớn.

    Trước khi lên xe, Tel nhắc khéo Baldum:

    - Tên lính kia... ngươi biết phải làm gì rồi chứ?

    Baldum hiểu ý, ông cúi đầu chào Tel'annas sau đó lại gọi binh lính dắt tên kia đi đâu đó.

    Tên đó không biết gì, tưởng mình được tha tội, nhưng hắn đâu có ngờ hôm nay là ngày giỗ của hắn.

    Krixi ngồi chung xe với Lauriel, vì là người lạ nên nàng có chút ngượng ngịu.

    Lauriel hiểu ý, cô chủ động mở lời trước:

    - Tôi là Lauriel, mọi người cứ gọi tôi là Laura nhé.

    Krixi có hơi ngơ người.

    Không để nàng kịp hỏi, Lauriel đã giải thích:

    - Thực ra là tôi muốn làm quen với cậu.

    Nghe danh công chúa của Rừng Nguyên Sinh đã lâu nhưng phải đến tận bây giờ tôi mới được gặp cậu.

    Krixi nghe xong thì có chút bồn chồn, nàng khe khẽ giọng hỏi Lauriel:

    - Tôi là chỉ là công chúa của Rừng Nguyên Sinh, còn cậu là thánh nữ vạn người tôn kính, tại sao cậu lại muốn làm bạn với tôi?

    Lauriel có chút ngạc nhiên, trong giây lát, cô dần hiểu ra.

    Cô nắm lấy tay Krixi và nói:

    - Sao cậu lại hạ thấp mình như vậy?

    Cậu là công chúa của Từng Nguyên Sinh, là một trong những thế lực lớn mạnh nhất của Athanor, bản thân cậu còn là người sẽ dẫn dắt cả khu rừng trong tương lai.

    Vậy nên Krixi, cậu luôn luôn phải nhớ một điều, cậu là công chúa của Khu Rừng Nguyên Sinh, là người mà không phải ai cũng được phép động đến.

    Nghe thấy Lauriel nói vậy, nàng có chút động lòng.

    Krixi gật đầu cảm ơn Lauriel đã trấn an mình.

    Nàng hỏi cô:

    - Laura, cậu có thể cho mình biết... tại sao cậu lại muốn làm bạn với mình được không?
     
    Làm Lại Cuộc Đời Lần Nữa
    Chap 12


    Nghe thấy Lauriel nói vậy, nàng có chút động lòng.

    Krixi gật đầu cảm ơn Lauriel đã trấn an mình.

    Nàng hỏi cô:

    - Laura, cậu có thể cho mình biết... tại sao cậu lại muốn làm bạn với mình được không?

    Lauriel lặng im, cô chỉ nở một nụ chua xót.

    Krixi liếc nhìn cô, nàng không hiểu điều gì khiến cậu ấy buồn như thế.

    Nàng là một tinh linh có khả năng nhìn thấu cảm xúc của người khác.

    Nhìn vào ánh mắt của Lauriel, nàng thấy được sự thương xót cùng với nỗi đau như đang dày vò tâm can của cô.

    Bất ngờ Lauriel nói:

    - Có lẽ... là do định mệnh, cũng có thể do sự sắp đặt của thần.

    - Thần?

    Họ có quyền hạn tối cao đến nỗi có thể lựa chọn sống chết của mình sao?

    - Ừm...

    Lauriel hơi ngượng nghịu:

    - Chỉ có một vị thần làm được như lờ cậu nói thôi.

    Đó là vị thần tối cao - AZ.

    Krixi thầm nghĩ:

    "Tên gì kì lạ vậy?"

    - Chắc cậu tò mò lắm nhỉ.

    Thật ra vị thần ấy còn có biệt danh khác, vị thần lười nhác.

    - Tôi phải nể phục người dám nghĩ ra cái biệt danh này đấy.

    Krixi có chút cảm thán.

    - Cậu không sợ bị vị thần ấy trừng phạt vì tội nói láo sao?

    Lauriel nghe vậy thì cố nhịn cơn buồn cười.

    - Để tôi kể lại toàn bộ thì cậu sẽ hiểu thôi.

    Lauriel vẽ vào không trung một vòng tròn rồi bắt đầu lẩm bẩm.

    Khi cô dứt lời, hai người đột nhiên rơi vào một không gian khác.

    Krixi giật mình nhìn xung quanh, mặt đầy lo lắng.

    Lauriel nhìn thấu vậy thì tủm tỉm:

    - Đừng lo, chúng ta đang ở trong ảo ảnh thôi.

    Cậu có để xung quanh chúng ta toàn màu đen không?

    Krixi khẽ gật đầu.

    - Đây chính là vũ trụ lúc đầu.

    Không có một cái gì cả.

    - Hả?

    Nàng há hốc.

    - Vì thấy quá trống vắng, ngài AZ đã quyết định tạo ra những hành tinh làm cảnh.

    Sau một thời gian, người quyết định ban cho những hành tinh ấy sự sống.

    Để tiện quản lí mọi hành tinh, ngài còn tạo ra các vị thần cai quản cùng với nguồn sức mạnh có thể phá hủy một nửa hành tinh.

    - Nói thế thì thế giới Athanor chỉ là giọt nước trong ngàn vạn hành tinh ý.

    - Đúng rồi, thực ra câu chuyện này đã được viết trong một cuốn sách.

    Nhưng rốt cuộc Glider đã nổi giận, cho rằng đó là phản loạn rồi đốt hết toàn bộ số sách cùng tác giả luôn.

    Krixi sợ hãi, nàng nuốt nước bọt.

    Lauriel nhìn thấy thì vội chấn an:

    - Đừng lo, tên Glider ấy không dám đụng đến chúng ta đâu.

    - À ừ, đừng lo, tôi ổn mà.
     
    Làm Lại Cuộc Đời Lần Nữa
    chap 13


    Mải mê nói chuyện nên không biết từ lúc nào mọi người đã tới lãnh địa của tháp quang minh.

    Krixi nhìn qua của kính của xe ngựa, nàng cảm thấy vô cùng kinh ngạc:

    - Oa, Tháp Quang Minh đẹp thật đó!

    - Ừm, sẽ rất đẹp nếu không...

    - Lauriel đột nhiên nói nhỏ

    - Hả?

    - Không có gì.

    - Cô xua tay

    - Laura nè, liệu chúng ta có thể xuống chỗ đó chơi không?

    - Chỗ nào thế?

    Lauriel nhìn xuống theo hướng tay Krixi chỉ.

    Ở đó, dòng người đang xô nhau đi chuẩn bị gì đó.

    - Nếu tôi không nhầm thì hôm nay là hội chợ được tổ chức nhằm tôn vinh một vị thần tối cao nào đó.

    - Đó là ai vậy?

    - Krixi lòng đầy tò mò

    - Tôi cũng không nhớ.

    - Chúng ta có thể xuống đó không, Laura?

    - Cậu đùa hơi qua rồi đó.

    - Lauriel bật cười - Cậu quên đêm nay là ngày gặp mặt giữa hoàng tử Yorn và cậu rồi sao, công chúa của rừng nguyên sinh?

    Nghe thế, mặt Krixi có chút ỉu xìu.

    Hiểu bạn mình đang nghĩ gì, Lauriel liền vỗ nhẹ lên vai nàng an ủi.

    - Để hôm nào rảnh tôi sẽ dẫn cậu đi trẩy hội.

    - Thật sao?

    - Ừ.

    Lauriel cười đáp.

    Sau khi xe dừng lại, hai người phải tạm biệt nhau, làm cho lòng Krixi không thôi tiếc nuối.

    Nàng được cô bé tên Alice cùng với ba nữa hầu khác đưa tới một căn phòng nghỉ lớn.

    Thứ đập vào mắt Krixi đầu tiên là một chiếc giường lớn trông rất êm ái, khiến nàng không thể kìm được mà bay đến nằm lên giường.

    Hai nữ hầu kia liền cảm thấy bối rối, còn người còn lại thì nhìn nàng với ánh mắt đánh giá.

    Trái với họ, cô bé kia có vẻ điềm tĩnh hơn hẳn.

    Cô cúi người giới thiệu bản thân một cách lễ phép:

    - Kính chào công chúa, xin tự giới thiệu, tôi là Alice, người sẽ phụ trách lịch trình và công việc của người trong những ngày diễn ra lễ hội.

    Krixi ngồi dậy, nàng vẫy tay chào cô bé:

    - Chào em, chị là Krixi, rất vui được gặp em.

    Alice nhìn Krixi, ánh mắt có chút hiếu kì.

    Cô bé đột nhiên ra lệnh cho 3 người kìa ra khỏi phòng.

    Sau khi cửa đã đóng lại, Alice ba chân bốn cẳng nhảy lên giường nằm cạnh Krixi rồi phồng má giận dỗi.

    - Hứ, em cũng 16 rồi chứ bộ.

    [ Thật ra, Alice và Krixi vốn quen nhau từ hồi trước.

    Mình đang để tuổi của Krixi là 18, còn Alice Aya Helen mình để 16 nhé ]

    - Dù em năm nay 16, sang năm 17, sang năm nữa em 18 tuổi bằng chị bây giờ thì cũng không bằng tuổi chị khi đó đâu.

    Vừa nói, nàng vừa chọc má Alice.

    Bất ngờ là Aya bật tung cửa phòng ra, cô bé nhanh chân phóng lên giường ôm lấy hai người kia.

    - Chị Krixi, chị Alice.

    - Aya cười toe toét

    Krixi suýt chút ngã ngửa, nàng cười đùa, xoa đầu hai cô bé.

    - Cẩn thận khéo ngã chứ.

    - Chị Krixi, chỗ này rộng lắm, lại còn lấp lánh nữa, em hoa mắt đến nỗi suýt lạc luôn.

    Chị em mình thử đi khám phá tìm kho báu đi.

    - Kho báu gì chứ?

    Cậu không biết tối nay chị ấy phải tham gia dạ hội rồi sao?

    Nếu bây giờ không chuẩn bị là sẽ bị muộn bữa tiệc đó.

    - Không!

    Đi tìm kho báu vui hơn!

    - Sai rồi, dạ hội vui hơn chứ.

    Ở đấy có bao nhiêu là kẹo.

    - Oa, thật vậy sao?

    Alice vểnh mặt lên tự kiêu:

    - Ừa, Alice đi bao nhiêu lần rồi mà.

    - Chị ơi, Aya cũng muốn đi.

    Aya bắt đầu quay sang Krixi sai chiêu nũng nịu.

    - Không được, mẹ sẽ không đồng ý đâu

    Nhìn thấy ánh mắt rầu rĩ của Aya, Alice đứng cạnh bỗng có chút cảm thông, cô bé nắm tay Aya nói:

    - Nếu ngài Tel không cho thì đi với chị nè, đảm bảo là đầy kẹo luôn.

    - Yehhhhh, kẹo kẹo.

    Krixi chỉ biết bất lực nhìn hai đứa, nàng tranh thủ thời gian vào phòng tắm để ngâm mình thư giãn
     
    Back
    Top Dưới