Khác Lam Hoan Hắn Là Bảo Bối Của Ta

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
91,107
Điểm tương tác
0
Điểm
0
179089971-256-k680267.jpg

Lam Hoan Hắn Là Bảo Bối Của Ta
Tác giả: HoaHoaCngT227
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Cp : Hi Trừng , Vong Tiện , Truy Lăng
Nhân vật OOC mượn của má Xú a
Đây được xem là truyện nhân thú ta viết theo tưởng tượng a .

Vì thế trong truyện co những tình huống sẽ hơi vô lý mà nếu các vị muốn kiểm trứng sẽ ko có trên Google đâu a.

Và lưu ý chuyện ko theo nguyên tác a .

Mong mọi ngươi ủng hộ a
Ta chú trọng rất rất cao : Ngọt , hài , đặc biệt là sẽ HE a 😁😁😁

Văn Án
1
Sau 3 năm bế quan Lam Hi Thần bị mọi người lôi kéo xuất quan sau khi xuất quan y lại bị mọi ngươi bảo y nên đi đâu đó để thư gian .

Nhưng trên đương đi thì y va trúng 1 vị cô nư hồng y lúc đó y được cô nương kia đang bị bọn ngươi đánh đuổi sau khi giúp cô nương giải quyết sự tình .

Y đuuợc cô nương ấy tặng cho 1 túi phấn sau khi hít vào y liền ngất đi khi tỉnh lại đã trở thành1 con cẩu trắng .

Còn về sau mồ mọi người cx đọc a .😁



tưởng​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [DUONGKIEU-CHUYENVER] Quay trở về tôi sẽ không làm...
  • Làm Tình Tập Thể
  • [ Lâm Giang Tiên - Trần gian ]
  • [BHTT] [AI-EDIT] - Làm Thầy Kẻ Khác Nhưng Lưu Lạc...
  • Ai nói trúc mã Omega không thể làm 1
  • Trọng Sinh Thành Ca Nhi Xấu Xí Đi Làm Ruộng
  • Lam Hoan Hắn Là Bảo Bối Của Ta
    giới thiệu


    Phần này tại hạ xin làm ngắn gọn 1 chút a. 😁😁😁

    Làm Hi Thân sau 3 năm bế quan hôm này liền xuất quan lý do á ...(các ngươi thử đón)

    Đơn giản bị người trong Lam gia đuổi đi (muốn bt thì mời xem a😁😁😁)

    Sao đó thì xui hơn phải nói sao ta là ko có gì để xui hơn chính là y bị biến thành cẩu trắng ( vì sao á như câu trên các ngươi thử đón đi😋😋😋)

    Sao đó là được Giang Tổng Chủ ,Tam Độc Thánh Thủ lụm về .

    Sẽ có rất nhiêu chuyện thú vị xảy ra 1 trận ga bay chó sửa cũng là khởi đầu đem đến hạnh phúc cho hai vị tổng chủ , nhân vật mượn trong chuyện của má xứ á

    Mọng các vị ủng hộ ta a

    Và mong những bạn không thích thì đừng vào nói những điều ko tốt ta đã nói trước rồi cảm tạ 😊😊😊
     
    Lam Hoan Hắn Là Bảo Bối Của Ta
    Mai mắn hay xui xẻo


    Một ngày đẹp trời có thể đối với ai cũng là một ngày tốt đẹp nhộn nhịp vui tươi nhưng ở nơi nào đó .

    ..................................

    -Thúc phụ ,người gọi ta đến có việc gì ạ ???

    Lam khải Nhân nhìn Lam Hi Thần đồ đệ yêu quý, cháu trai cưng của lão ngày càng ốm đi không ít , lão thực đau lòng mà .

    Lão nhân thở dài nói .

    - Hi Thần , ngươi bế quan cũng lâu rồi hay là bây giờ ta nghĩ ngươi nên đi đâu đó thư nghỉ ngơi đi thì hơn.

    Lam Hi Thần im lăng một lát rồi nhìn Lam lão tiên sinh sao đó mỉm cười ôn nhu .

    - Vâng ạ , con cũng nên đi đâu đó thì hơn .

    Cuộc trò chuyện kết thúc Lam Hi Thần quay về hàn thất thu 1 ít hành lý sao đó liền lên đường.

    Trên đường đi y suy nghĩ sao tự nhiên Thúc phụ lại muốn y đi chơi nhỉ, tính cách của thục phụ sẽ không dễ dàng cho y hay Vong Cơ đi như vậy đâu .

    Nhớ hồi đó, Vong Cơ đệ ấy đồi rời đi theo Ngụy Công Tử thúc phụ đã phản đối kịch liệt như thế nào .

    Hơi .....vậy mà bây giờ lại đề nghị mình đi đâu đó chơi có khi thúc phúc đã thay đổi tính cổ hủ của mình rồi cũng nên đi có lẽ ta bế quan lâu quá rồi đi . ( Lam đại à không phải ông ấy muốn huynh đi đâu mà là bị phu phụ nhà Vong Tiên đến quoáy rầy nên hôm nay mới đuổi huynh đi ấy )

    Lam Hi Thần đi được 1 hồi thì đi đến chợ Lam Hi Thần đi đến đâu thì cũng đón được rất nhiều ánh mắt có nghen tị có hâm mộ nhìn y các cô nương thì thôi khỏi nói có người la hét có ngươi che mặt cươi còn có cô nàng gan dạ ném cả hoa vào người y rồi bỏ chạy .

    Sau một lúc Lam Hi Thần đi gần hết con chợ thì từ đằng xa có 1 cô nương mặc hồng y chạy về hướng y rất gấp ráp .

    Lúc chạy ngang qua y vô tình va trúng y cô nương chỉ quay đầu lại xin lỗi rồi chạy đi mất .

    Lam Hi Thần cũng không để ý tính quay đi lúc xấp rời đi y vô tình đạp trúng một cái gì đó đột nhiên 1 làn khói trăng phun ra y theo phản ứng lùi lại nhưng không kiệp bị đám khói bao bọc lại phun trúng .

    Sau 1 hồi đám khói trắng tan đi bớt chỉ còn lại 1 cái túi gắm đỏ thiêu hoa sen vàng .

    Lam Hi Thần tính nhặt túi gắm lên vừa đưa tay ra y cứng đơ 1 lúc trong đầu bây giờ y không ngừng từ hỏi chuyện gì đang xảy ra vậy .

    Tay của y sao ngắn thế a còn có 1 lớp lông trắng bạc bao phủ nữa lại vừa to vừa mập bàn tay thì chỉ có 3 ngón mập ú còn có móng nữa.

    Lam Hi Thần nhìn xung quanh tìm đến một chen nước y tiến lại cái chén nước nhỏ để ở bên 1 ngôi nhà của 1 ngươi dân nhìn vào y vô cùng kinh ngạc trong lòng hét to .

    - TA .....TA BIẾN THÀNH CẨU RỒI !!!!!!!

    Chuyện vui sắp bắt đầu rồi mọi ngươi cùng đón xem và ủng hộ ta viết a .

    Có gì sai xin chỉ giáo a 😄😄😄
     
    Lam Hoan Hắn Là Bảo Bối Của Ta
    cẩu nhỏ của a Trừng


    Khi Lam Hi Thần định thần lại tâm trí của mình y đi đến nơi vị cô nương kia đụng trúng y lúc nảy hình như có cái túi đỏ bị rơi lại thì phải .

    Nhưng lúc y qua xem thì cái túi ấy không cánh mà bay đi đâu mất rồi ,nhìn xung quanh cũng không tìm được có lẽ đã bị ai đó nhặt mất rồi mà với hình dạng hiện tại của y muốn đi tìm người giữ chiếc túi cũng rất khó khăn .

    Thở dài ao não y hiện tại cũng không biết nên làm gì tiếp theo vừa đi vừa suy nghĩ thì trời đột nhiên đỗ mưa .

    À mà cũng đúng thôi vào mùa hè thường thì ở Vận Mộng sẽ mưa rất nhiều mà còn lại là thời điểm hoa sen nở đẹp nhất .( à cái này ta không biết rõ lắm hoa sen nở mùa nào nên ta nghĩ màu hè thì là thời điểm thích hợp nhất ai bt chỉ ta a )

    Y chạy đến 1 mái hiên bên lề đường đứng núp dưới mài hiên ấy tránh cơn mưa phù được một lúc có 1 nam nhân thân mặc tử y cũng vội vội vàng vàng chạy vào trong , ngoài miệng không ngừng mắng .

    - Chết tiệt , cái thời tiết đáng ghét này .

    - Áo của ta ướt hết rồi , đúng là xui xẻo.

    Sao đó nam nhân mặc tử y nhìn quanh nhưng miệng vận còn mắng người đó nhìn 1 lướt chợt mắt dừng lại ở một nơi nào đó .

    1 giây .........

    2 giây .........

    3 giây

    Sự im lặng qua đi đến khi nam nhân tử y cuối người xuống nhìn vào Lam Hi Thần .

    Lam Hi Thần y bây giờ mới để ý đến người tử y này nhìn trong khá quen .

    -À là Giang Tổng Chủ mà sao mà y lại xuất hiện ở đây thế .

    Sau khi Giang Trừng y cuối người nhìn cục bột trắng trắng ở trước mặt mình .

    1 giây ........

    2 giây ..........3 giây

    Lam Hi Thần lúc này y có thể nhìn thấy trong còn mắt của ai kia đang phát sáng rực rỡ mà nhìn y , y cũng trợn tròn mắt long lanh nhìn lại người nào đó .

    Nhưng y chưa kiệp phản ứng thì Giang Trừng hắn đã nhào tới ôm lấy y vào lòng .

    Giang Trừng hết xoa đầu đến vút ve sao đó còn lấy má cọ cọ vào mặt Lam Hi Thần còn ôm ôm ấp ấp y trong lòng miệng không ngừng nói .

    -Ngươi dễ thương quá đi .

    -Đang yêu quá đi , lông mềm quá .

    -Thật thích ngươi .

    Câu cuối của Giang Trừng làm cho Lam Hi Thần trong lòng thực bồn chồn .

    Y không tránh né việc Giang Trừng ôm ôm ấp ấp cọ cọ mà ngược lại rất thích cảm giác được y ôm ôm ấp ấp cọ cọ ấy.

    Trận mưa rào cũng kết thúc suốt trận mưa rào đó Lam Hi Thần y rất ấm ấp y bắt đầu thích thú việc biến thành 1 chú cẩu trắng rồi a . ( Hi Thần ca ca anh thực sướng a phúc lợi thật nhiêu)

    Cơn mưa rào qua Giang Trừng đặt Lam Hi Thần xuống rời khỏi người Giang Trừng Lam Hi Thần y có chút mất mát cái bị đó.

    Sao khi đứng lên Giang Trừng quay lại nhìn chú cẩu trắng nhỏ dưới đất đang mở to mắt nhìn mình .

    Hắn đột nhiên hỏi Lam Hi Thần

    - Ngươi có chủ chứ .

    Y đương nhiên thành thành thực thực lắc đầu .

    - Sao đó Giang Trừng hỏi tiếp ngươi muốn theo ta về nhà không ?

    Lam Hi Thần suy nghĩ 1 lát bây giờ y ở hình dáng này không thể về Cô Tô được hay cứ theo Giang Trừng y về nhà trước đi dù gì có nơi ở vẫn tốt hơn lang than vã lại ở bên Giang Trừng sẽ được y ôm ôm ấp ấp cọ cọ .

    À khoang ta đang nghĩ gì thế quay lại vấn đề chính ở với y sẽ có thể có cơ hội và có khả năng gặp lại vị cô nương kia tìm được thuốc giải .

    Thế là Lam Hi Thần đồng ý đi tới trước mặt Giang Trừng .

    Giang Trừng hiểu ý tự khắc cuối người xuống bồng y lên đem về nhà .

    À ở đây lưu ý sẽ có nhưng khúc kêu y hoặc Lam Hi Thần à ta nghĩ như thế sẽ dễ hiểu hơn .

    Mà nhắc a Lam Hi Thân bị biến thanh cẩu nên ta xưng hô cũng là tên Lam Hi Thần luôn cho mọi người dễ hình dung a.😄😄😄😄😄😄😄😄😄😄😄
     
    Lam Hoan Hắn Là Bảo Bối Của Ta
    Cảm Giác


    Sau khi Giang Trừng ôm Lam Hi Thần về đến Giang gia trước bao nhiêu con mắt của môn sinh Giang gia nhà hắn .

    Suy nghĩ của quần chúng 1

    ( Tổng chủ lại nhặt được cẩu nhỏ ngoài đường nữa à )

    Quần chúng 2

    ( Cẩu con này thật may mắn a .

    Ta đôi khi ước cũng muốn làm cẩu 1 lần để tổng chủ ôm như thế )

    Quần chúng 3

    ( Tổng chủ à người đúng là ngươi yêu cẩu nhất tu trân giới đi .

    Nhưng đừng hể ra đường là lại ôm mấy cục bộc trắng trắng đen đen vê hoài vậy chứ riết rồi Liên Hoa Ô chẳng khác nào thế giới dành cho cẩu đi )

    Nhưng vấn đề đó không quan trọng Giang Trừng hắn không nhìn đến ánh mặt của môn sinh nhà mình 1 đường ôm cẩu nhỏ Lam Hi Thần về thẳng thức của mình .

    Sau khi vào trong phòng Giang Trừng đống cửa lại đặt Lam Hi Thần lên giường còn bản thân thì đi chuẩn bị nước tằm a .

    Lam Hi Thần sau khi được Giang Trừng bế vào phòng thì luôn đưa mắt nhìn căn phòng của Giang Trừng trong lòng y thầm nghĩ .

    - Phòng được bố chí rất gọn gàn sạch sẽ a , màu sắc cũng rất hài hòa đi , nổi bật vẫn là hoa sen chín cành được thêu lên vãi treo nhiều nơi .

    Trong lúc y đang si nghĩ với lại cảm thán sự bài trí phòng của Giang Trừng từ sau bình phòng Giang Trừng đột nhiên bước ra làm cho Lam Hi Thần giật mình quay lại nhìn Giang Trừng .

    Lam Hi Thần đột nhiên đứng hình trước người vừa mới từ bình phong bước ra kia .

    1giây.........

    2giây.........3giây ............

    Y chưa kiệp phản ứng đã bị Giang Trừng nhất bỗng lên ôm vào người bế vào bên trong bình phong .

    À việc Lam Hi Thần đứng hình vì y nhìn thấy 1 Giang Trừng chỉ mặc có 1 cái áo mỏng màu tím lộ ra phần ngực trắng nõn 1 bên áo thì hơn tuộc xuống lộ ra xương vai xanh tinh tế xinh đẹp tóc thường cột lại nay lại xỏa ra hai bên, cái bính tóc hay thắt này cũng thao ra tạo ra 1 đường xoáng ốc ,ở hai bên làm cho y càng thêm khả ái xinh đẹp .

    Có thế đây là lần đầu Lam Hi Thần y nhìn thấy được 1 mặt khác của con người không ngào kiều mà là rất khả ái đi .

    Việc sau khi Giang Trừng ôm Lam Hi Thần vào bình phong là để làm gì đó à chính là tắm a chính là tắm a chính là tắm đó a .

    Hai người cùng nhau tắm chung ban đầu là Lam Hi Thần y bị Giang Trừng trừng ôm vào bồn cùng nhau tắm Giang Trừng mới ngồi xuống từ từ thả Lam Hi Thần vào bồn tắm nhưng chính là với hình dáng nhỏ này Lam Hi thần liền chìm xuống a .

    Tất nhiên Giang Trừng thấy thế liền phải ôm Lam Hi Thần vào ngực mình để y có chỗ dựa vào để khỏi bị chìm xuống .

    Sau hồi lâu cả hai cũng tắm xong Giang Trừng liền đem Lam Hi Thần ra ngoài rồi đặt y lên giường mình không nhanh cũng không chặm lấy khăn lau khô bộ lông cho y .

    Lam Hi Thần thật sự rất chi sung sướng a được người ta chăm sóc rất đặc biệt lại còn được Giang Trừng ôm lên đặc trên đuồi mà chải bộ lông cho sau khi xong xuôi Giang Trừng để Lam Hi Thần ở trên giường còn mình thì đứng dậy đi qua cái bàn ở nép giường tự cầm khăn lau khô tóc sau khi tóc khô thì cầm lượt chải mái tóc rối của mình .

    Giang Trừng sau khi làm xong quay lại nhìn thấy ảnh mắt cún con của ai kia mở to nhìn mình chầm chầm Giang Trừng đột nhiên bật cười nụ cười rất đẹp, đẹp như 1 bông sen nở rộ trong ánh sáng bình minh còn có 1 chút cảm giác nhẹ nhàn của gió thu làm lòng người xao động .

    Giang Trừng sau khi cười xong trước vẻ ngây thơ của ai kia liền đi đến bên giường ngồi xuống bế Lam Hi Thần lên .

    Tay thì liên tục vuốt ve bộ lông y miệng thì không ngừng cười khúc khích nói.

    - A , cẩu nhỏ ngươi đáng yêu quá đi .

    - Ngươi nhìn ngươi kìa mặt chẳng khác nào 1 tên ngốc a.

    - Con nữa , còn nữa mà ngươi làm ta cười chết mất thôi .

    Sau đó Giang Trừng liền bế Lam Hi Thần lên trước mặt mình hôn nhẹ 1 cái lên chốp mũi y sau đó nhìn y mỉm cười đầy sũng ái đầy chiều chuộng a.

    Lam Hi Thần lần đầu tiên sau khi mẫu thân qua đời đã rất lâu không ai mang lại cho y cảm giác vừa nhẹ nhàng vừa yên bình lại vừa được yêu thương ấm áp đến thế .

    Lại chẳng có ai nhìn y mà cười rạng rỡ đến thế không ép nép thì e dè không dối trá thì gian sảo không sũng nịnh thì là có lệ đi.

    Như bây giờ người trước mắt rất khác rất khác rất đẹp rất khả ái đặc biệt rất ấm áp a.

    Y nghĩ xong thì Giang Trừng đã nằm xuống ôm y vào lòng từ khi nào rồi .

    Cho đến khi y nhận thức lại được Giang Trừng đang nhìn mình mới nhìn lại Giang Trừng .

    Giang Trừng vận cười tủm tỉm nhìn y sau đó Giang Trừng nhích lên chút hôn y 1 cái lên chán sau đó quay xuống nói 1 câu .

    -Ngủ ngon.

    Thế là cả hai cùng chìm vào giấc ngủ có lẽ đây là lần đầu cả hai ngủ ngon nhất từ lúc bản thân ép buộc mình trưởng thành cho đến bây giờ đi .

    Ủng hộ mình nhà có gì sai soát chỉ dạy nha mọi người.😊😊😊
     
    Lam Hoan Hắn Là Bảo Bối Của Ta
    1 buổi sáng ở liên hoa ổ như thế nào?


    Buổi sáng ở Liên Hoa Ổ rất nhộn nhịp tưng bần vì sao a?

    Bởi vì mọi người dân ở Liên Hoa Ổ thức dậy rất sớm để chuận bị cho việc buôn bán nên vào thời điểm này thì là rất nhộn nhịp rồi đi .

    Nhưng mà ở nơi nào đó trong cái thành phồn hoa nhộn nhịp này có hai vị nào đó đang còn ngáy ngủ .

    Mà giờ là đã gần 10g sáng rồi mà họ vẫn còn có thế ôm nhau ngủ trên giường ường . ( Ta nói thật ta ko bt giờ hồi xưa như thế nào .

    Nên dùng giờ của ta nói cho dễ hiểu đi ai bt có thể chỉ ta a)

    Trong khi 1 người 1 cẩu con đang ôm nhau ngủ thì bên ngoài đã nghe tiếng lục đục gấp gáp của môn sinh nào đó đang chạy đến tứ thức của tổng chủ nhà mình .

    Môn sinh đó vừa đến đã rất gấp gáp vừa rõ cửa vừa hô liên tục .

    - Tổng chủ có chuyện rồi ....

    - Tổng chủ có chuyện rồi ....

    - Tổng chủ có chuyện rồi a ....

    ( Chuyện quan trọng nên nhắc nhiều lần chút a ^^ )

    Môn sinh ngoài cửa không nghe được tiếng ai bên trong trả lời mình rất chi là lo lắng lo cho người bên trong lỡ sải ra chuyện gì lo cho việc bên ngoài đang sải ra rất chi lộn xộn a .

    Nên cách giải quyết tốt nhất bây giờ là gì a?

    Chính là vị môn sinh này dơi chân lên đạp cửa phòng tổng chủ nhà mình vừa đạp xong thì cánh cửa chiệu lực đạp của môn sinh này cũng mở banh ra theo đó là một tiếng động lớn 2 vị đang ngái ngủ trong phòng cũng dật mình tỉnh ngủ cả luôn .

    ( À để ta giải đáp chút vấn để ở đây a vì sao môn sinh kia ko trực tiếp mở cửa đi vào mà là đạp cửa vì hôm qua Giang Trừng y khóa chốt cửa bên trong đề phong cẩu con của mình khi tỉnh dậy chạy đi lung tung khiến y mất công đi tìm người về y đâu có ngốc thế như thế vừa tốn thời gian mà hắn là tổng chủ có dư dã thời gian gì đâu. )

    Sau khi môn sinh đó bước vào xém chút vướng bực cửa té nhào ra đất rất may bám lại bên thanh cửa nên đứng vẫn chút .

    Còn vị môn sinh này sao xém té á hắn ko có sớn sát cũng chã có hậu đậu vì hắn nhìn thấy mặt tổng chủ nhà hắn nhắn nhó đến mất muốn giết người kia kìa.

    Còn vì sao Giang Trừng y lại có khuôn mặt đó vì trong gia quấn Vân Mộng Giang Thị có nhắc nhỏ đến chỉ nhắc nhỏ thôi là đừng ai đi đánh thức tổng chủ dậy vì bởi vì ai đánh thứ Giang Trừng y lúc đang ngủ khiến y tĩnh dậy thì sát định kẻ đó thảm rồi .

    (Hahahhaa cái gia quấn lố bịch đâu ra thế trời )

    Mà dù môn sinh ấy sợ tái mặt như bây giờ hắn ko thể chạy được môn sinh đó liền lấy chút bình tỉnh hướng Giang Trừng quỳ 1 gối xuống đất nói:

    - Tổng chủ à , có chuyện rồi ở bến cảng có 1 đám người từ phường khác đến buôn bán bị đám quỷ quoái quấy rối làm loạn a .

    Các môn sinh ở đó cũng bị chúng đã thương không ít .

    Môn sinh vừa dứt lời thì Giang Trừng y đã đứng phặc dậy nhảy từ trên giường nhảy xuống đất chỉ với ta lấy 1 cái áo choàng ngoài và 1 áo khoác ngoại y choàng lên vai với lấy Tam Độc đi ra ngoài để lại môn sinh kia .

    Nhưng trước khi đi lúc Giang Trừng đi ngang qua môn sinh ấy có nói 1 câu chạy 50 lần thao trường .

    Bỏ mặt môn sinh ấy đang tái mặt sắp siêu đến nơi kia Giang Trừng y ngự kiếm thắng đến bến cảng vừa đến nơi đã thấy 1 màng loạn thất bát tảo người này chạy hướng này người kia chạy hướng kia sô qua sô lại lọn hết cả lên các quầy hàng lúc đầu còn đẹp mắt giờ thì chẳng khác gì 1 đống hỗn độn .

    Giang Trừng y trực tiếp chiệu hồi Tử Điện từ trên trời trực tiếp giáng roi điện xuống ánh xét tím sắc như sét đánh giữa ban ngày trực tiếp giáng xuống dưới bọn yêu ma gây chuyện kia chúng nhanh chống tê dại toàn thận ngã lăn ra đất mấy con khác thấy thế chạy toán loạn tính chuồn như gặp phải Tam Độc Thánh Thủ rồi thì chạy sao thoát Giang Trừng y giáng xuống thêm mấy roi nữa đánh cho tất cả đều bất tỉnh nhân sự người dân trứng kiến 1 màng này cũng sợ tới gớn cả tóc gái họ nghĩ nếu họ mà bị đánh thế chắc có nước tàn phế luôn á .

    Sau khi đám yêu quái quấy rối ngã lăn ra đất bất tĩnh nhân sự thì mấy môn sinh Giang gia từ khu khác mới chạy đến .

    Không phải ở bên cản không có môn sinh đi tuần chỉ là bọn họ bị bọn yêu quái ỷ đông hiếp nhỏ này đánh đã thương mấy môn sinh ấy .

    Còn mấy môn sinh vừa đến là tiếp diện của các khu khác họ vừa đến đã thấy tổng chủ nhà mình ở đó oanh oanh liệt liệt giáng roi điên như sấm sét ban ngày đánh xuống lũ yêu quoái kia a.

    Giang Trừng cũng từ trên cao hạ xuống đất các môn sinh cũng tiếp đất theo tổng chủ nhà mình Giang Trừng vừa thấy các môn sinh đã tiếp đất xuống hết với mình ra lệnh.

    - Các ngươi chia nhau ra xem xét ai bị thương sao đó chói đám yêu quoái này đem về Giang gia sử lí sau , rồi dọn dẹp đống hổn độn ở đây cùng với người dân đi .

    Các môn sinh nghe tổng chủ ra lệnh đều đồng thanh đáp

    -RÕ ............

    Sau đó ai náy chia ra làm việc lúc Giang Trừng định quay đi thì trong vạt áo y lồi ra 1 cái đầu trắng a .

    Sao đó do bám không vẫn mà tuột từ từ từ trên vai y xuống lúc sắp rơi ra khỏi áo thì được 1 bàn tay của ai đó ôm lại vào lòng .

    Giang Trừng nhìn thấy 1 màng này của cẩu con nhà mình trong lúc đang còn rất tức giận cũng hạ xuống đến triệt để lộ ra trên gương mặt này giờ chẳng khác gì bị bệnh táo bốn là 1 nụ cười .

    Nụ cười rất nhẹ như 1 cơn gió thoáng qua nhưng lại làm cho con người hùng tàn lúc nảy trở nên ấm áp xinh đẹp dịu dàng 1 cách lạ thường .

    Giang Trừng không quan tâm ánh mặt của mọi người xung quanh đang đơ ra nhìn mình trầm trầm y như gặp ma .

    Mà rất chi thanh thục ôm tiểu cẩu nha mình đi về nhà trên đường về còn không quên dùng giọng điệu ngọt ngào cung chút trách cứ nói với tiểu cẩu con trong lòng .

    -Ngươi nảy giờ là bám theo ta sao .

    -Hơ ~~~ mai mà không sao a lần sao không được thế nữa lỡ lúc ta ko chú ý ngươi từ trên người ta té xuống thì biết làm sao ?

    Giang Trừng nói với giọng có chút trách cứ lại dịu dàng lo lắng .

    Còn ai kia nhìn thấy Giang Trừng bây giờ rất đẹp tóc xỏa dày bay bay trong gió nụ cười dịu dang mà nhìn mình còn có chút trách móc nói mình thật là làm tim Lam Hi Thần vừa rung động vừa ấm áp a.

    Giang Trừng nhìn cẩu nhỏ nhà mình như 1 chàng trai đang yêu thầm cô nương nào đó mà có cái gương mặt như si tình ngốc nghếch ra nhìn mình làm y không khỏi bật cười lấy ngón tay chọt chọt má Lam Hi Thần .

    Thế là trước bao nhiêu con mắt đang ngơ ngác nhìn mình và tiêu cẩu con trong lòng quay ra triệu hồi Tam Độc ngự kiếm về nhà.

    Trên đường về còn ko quên nói .

    - Cẩu nhỏ cũng ta về nhà ăn sáng nào.

    Giang Trừng rời đi đã xa các mấy môn sinh mới quay lại nhìn nhau một môn sinh nhìn mấy người khác hỏi :

    - Các ngươi có thấy tổng chủ mới vừa rồi cười không ???

    Một môn sinh khác trả lời

    - Uk thấy lại còn cười rất đẹp nữa .

    Một môn sinh khác nói thêm vô

    - Ai nói tổng chủ nhà ta ko đẹp chứ , họ đúng là mắt chó hết rồi .

    Tất cả các môn sinh xung quanh cùng người dân ở bến cảng nhìn nhau rật đầu lia lịa .

    Còn đám người từ phương khác đến nhịn ko được đi qua hỏi 1 môn sinh .

    - À đại hiệp cho hỏi vị mỹ nhân lúc nảy là ai thế ?

    Mọi người nghe câu hỏi của người đàn ông này mà trợ tròn mặt nhìn ông ta thầm thấp 1 nén nhan cho ông.

    Môn sinh ấy cũng không thể thực lễ đáp .

    - À người lúc nảy ko phải mỹ nhân là là Giang Tổng Chủ Tam Độc Thành Thủ a.

    Sao khi ông ta nghe xong sợ xanh cả mặt nhưng vẫn ko tinh hỏi lại .

    - Thật chứ

    Môn sinh kia nhìn ông đáp

    - Thật ai đi lừa ông

    Ông ấy nhìn quanh mọi người ai cũng gật đầu lia lịa .

    Thế là ông ta tiêu rồi Tam Độc Thành Thủ đại danh vạn khắp nơi ai cũng sợ thế mà ông ta dám trước mặt môn sinh nhà ngươi ta gọi tổng chủ họ là mỹ nhân a.

    Tác giả : ( Thấp hương cho vị huynh đại này 1 nén hương )

    Mọi người vui vẻ 😊😊😊😊😊😊😊😊😊😊😊😊😊😊😊😊😊😊😊😊😊😊
     
    Lam Hoan Hắn Là Bảo Bối Của Ta
    Cuộc sống thực náo nhiệt


    Ta lại nói cái vần đề sao khi Giang Trừng ôm tiểu cẩu nhỏ về đến Liên Hoa Ổ đê.

    Thì chính là dùng bữa sáng đi .

    Thực ra mà nói 1 thanh niên yêu cẩu nhất tu chân giới thì tức nhiên khỏi nghĩ cũng biết y cho cẩu ăn tàn đồ ngon rồi .

    Như thịt nè hay nói chung sơn hào hải vị đi ( má ơ có lộn không cẩu còn sướng hơn người ) .

    Nhưng vấn đề nan giải ở đây là tiểu cẩu nhỏ này của y là không muốn ăn a.

    Không có chê bài gì đâu chỉ là Lam Hi Thần y cuộc sống lúc nào cũng thanh thanh đạm đạm đến nổi người ta thấy rất chi nhạt nhẽo a.

    Thế là Giang Trừng y ban đầu là không biết làm sao ?

    Đến cuối cùng sao khi Giang Trừng đưa đến cho cẩu nhỏ 1 bát cháo có chút nấm hương thì tiểu cẩu nhỏ của y lại ăn.

    Thế là sau 1 buổi ăn sáng đấu chí để tìm ra khẩu vị của cẩu nhỏ liền kết thúc .

    Nhưng mà ai nói thế là xong đâu a.

    Giang Trừng y sau khi ăn sáng xong thì liền chạy đến thư phòng giải quyết sự vụ tức nhiên là tiểu cẩu nhỏ Lam Hi Thần sẽ không để Giang Trừng đi 1 mình chính là muốn đi theo cùng y đến thư phòng .

    Việc sau đó là 1 người 1 cẩu ở trong thư phòng rất chi yên tỉnh Giang Trừng y giải quyết sự vụ còn Lam Hi Thần thì nằm trên đùi y mà ngủ a .

    Phải công nhận một điều nằm trong lòng hay trên đùi Giang Trừng rất chi là thoải mái .

    Y cũng rất lâu rồi không thoái mái thư thái như thế chính là không lo không nghỉ vô tâm vô phế thế nhưng trước kia y không lo việc này thì lo việc kia không lo cho sư đệ thì lo cho thúc phụ sau này lại gánh thêm 1 cái trọng trách tổng chủ lại sải ra rất nhiều biến cố khiến y rất rất mệt mỏi .

    Nhưng ở bên người này lại đặc biệt ấm áp đặc biết an toàn và rất rất thoải mái có lẽ rất lâu rồi y không được bình an , an nhàn thế này .

    Hay đúng hơn y luôn cưỡng ép bản thân mình quá nhiều đi về mọi mặt .

    Lam Hi Thần vẫn an tĩnh ngủ cho đến khi cảm thấy bản thân mình được 1 bản tay vuốt ve ở trên người đôi khi còn bị ai đó dùng ngón tay chọt chọt vào mũi hay má nữa.

    Nhưng hành động thực phiền phức khiến y khó chiệu lại khiến y tỉnh cả ngủ con mắt còn hơi liêm diêm ngẩng cái đầu tròn lên nhìn kẻ chọc phá mình a.

    Nhận lại được chính là 1 gương mặt đang cười khúc khích rất chi là ngây thơ ( vô số tội )nhìn xuống mình .

    Sao đó à chính là bị Giang Trừng y ôm ôm cọ cọ xoa xoa vuốt vuốt còn rất không thể diện ôm cả người Lam Hi Thần vào lòng nằm lăng ra đất mà ôm y lăn qua lăn lại cười đùa khúc khích.

    Sau 1 hồi Giang Trừng mới dừng lại thả Lam Hi Thần ra còn bản thân thì nằm lại sao đó nhắm mắt rất yên tỉnh mà nằm bất động ở đó .

    Sau khi Lam Hi Thần được thả ra có chút choáng váng sau khi bị Giang Trừng làm cho xoay mấy vòng .

    Hồi sau Lam Hi Thần mới tiến lại chổ Giang Trừng đang nằm .

    Y cũng không tính đánh động Giang Trừng chỉ ngồi ở phía bên cạnh ngắm nhìn ai kia đang nằm yên mà thôi trong không khí trở nên rất êm lặng nhẹ nhàng thoáng còn có mùi hương sen nhẹ nhẹ thoáng qua trong không khí nắng trưa hơi gay gắt chiếu vào qua ô cưa nhỏ pha lên gương mặt có chút sắc xảo của vị tử y đang nhắm mắt kia làm cho nó thêm mỹ lệ sắc xảo có chút chói khiến Giang Trừng thấy khó chiệu theo phản ứng đưa 1 cánh tay lên che đi ánh nắng .

    Không bao lâu bên ngoài có 1 môn sinh vội vã chạy đến thư phòng tổng chủ ,Giang Trừng vừa nghe có tiếng động liền ngồi phặc dậy chỉnh lại y phục hơn lộn xộn với đầu tóc 1 chút sao đó với tay lấy an thư ở trên bàn mở ra đọc động tác rất nhanh nhẹn như đã làm rất nhiều lần vậy.

    Môn sinh vừa đến liền gấp ráp chạy đến gần chổ Giang Trừng đang phê tấu hành lễ nói :

    - Tổng chủ không xong

    Giang Trừng không để án thư xuống giọng có chút khan khàn hỏi :

    - Chuyện gì ?

    - Tổng chủ bọn sư huynh họ lại đi gây sự rồi ạ.

    - Đám sự đệ lại không luyện tập rủ nhau đi bơi thả diều còn leo tường chốn ra ngoài đi chơi rồi.

    - Giang quản gia quản không nổi liền kêu thuộc hạ đến báo ngài đi giải quyết.

    Giang Trừng lúc này hai hàng lông mài nhăn lại 1 chỗ khóe môi dật dật rưng xanh nổi cả lên trên trán trên tay sao khi nghe 1 tràng của môn sinh khi .

    Giang Trừng không nói 2 lại liền quoang thư án xuống bàn liền đứng lên đi ra ngoài .

    Chính là tổng chủ nhà ta đi gôm người về a hết đi Đông gôm 1 đám lại đến đi Tây sau khi bắt tất cả môn sinh nhà mình đi về tụ tập ở sân tập đầu tiên là giáo quấn sao đó là mắng cuối cùng chính đưa ra hình phạt rất chi đơn giảng không cần chép phạt hay trồng cây chuối mà là mỗi người chạy 50 vòng sân tập sau đó là lau dọn nhà vệ sinh và sân tập 1 tháng .

    Giang Trừng không nhìn mặt mấy môn sinh đang tái mét mà quay lưng bỏ đi để lại 1 đám môn sinh sắp ngất ở đằng sau .

    Còn bản thân thì rất chi là oanh oanh liệt liệt ôm tiểu cẩu nhỏ hướng ra bờ sen nhảy lên 1 chiếc thuyền nhỏ để sẵn cho nó xuôi theo dòng nước mà đi .

    Bây giờ y chính là đi hưởng thụ sự bình yên cho mình a .

    Lam Hi Thần

    - Ta dạo này cảm thấy bản thân có rất nhiều phục lợi đi a .

    Tác Giả

    - Anh thì từ đầu chương đến giờ có chiệu thiệt đâu

    Lam Hi Thần

    - Ukm a cũng đúng
     
    Lam Hoan Hắn Là Bảo Bối Của Ta
    Bình yên trước tai họa ập đến


    Hôm nay lại là 1 ngày rất rất đẹp tại Liên Hoa Ổ nhưng mà sẽ đẹp hơn nếu không có 1 vị khách xa nhà xa quê hương đã lâu không về đi phiêu bạt đây đó với phu quân nay lại đột nhiêu hứng lên đồi quay về ( ý nghĩ của Giang Tổng Chủ ) .

    Còn ai khác ngoài lão tổ nhà chúng ta a.

    Vẫn đề cho việc muốn về Liên Hoa Ổ của Ngụy Anh là.

    Vào 1 ngày đẹp trời (hồ hôm qua ấy )ở trong tĩnh thất của Hạm Quan Quân .

    Có 1 bóng dáng của 1 nam nhân tuấn lãng đang ngồi ngây ngốc nhìn ra cửa sổ đôi mắt đưa về phía xa xa chân trời đằng kia .

    Làm cho hắc y nam nhân ấy trở nên xâu thẩm khó đón y đang nghỉ gì lại tô thêm vẻ đẹp phong lưu đa tình có thể làm biết bao thiểu nữ xao xuyến nếu nhìn thấy y như vậy ách sẽ điên đảo vì y .

    Đúng lúc đó 1 nam nhân bạch y vội vội vàng vàng từ ngoài đi vào tĩnh thất nơi hắc y nam nhân đang ngồi bên trong vừa bước vào là 1 bạch y nam nhân nhan sắc như viên ngọc lưu ly sắc xảo quần áo trắng tinh thoát ra hàng khí lạnh lẽo lại chút ấm áp xinh đẹp như 1 vị thần tiên giáng thế có thể là ai khác ngoài Trách Vũ Quang Quân ay gắp gáp là vì sao khi giảng xong bài giảng của mình trên lớp thì hơi muộn hơn mội hôm nên y khá gấp gáp quay về mục đích là ai mà trả biết là muốn về với vợ ( mới cách ra có 2 canh giờ à làm gì ghê thế không biết còn tưởng như xa tận 2 năm rồi ấy.

    -_- )

    Quay lại việc chính là vị nào đó mới về tới chứng kiến 1 màng này của vợ y có chút không hiểu theo y nhớ hắn bây giờ không nằm lăn trên giường ngủ thì là đang ngồi ăn sơn trà uống thiên tử tiếu còn không thì là đi chọc phá đám thỏ không thì là đi tìm bọn nhóc Tứ Truy nghịch phá gì đó sao đó chờ y đến hốt tàn cuộc ôm người về sao có thể ngoan ngoãn ngồi yên trong thất chờ y về nhỉ .

    Thế là Hạm Quang Quân lại gần hắc y nam nhân đang ngồi tựa cửa sổ suy tư kia cuối người nghiêng đầu nhìn người nọ hắc y nam nhân kia vừa nhìn thấy phu nhân mình về liền quay lại ôm ngang hông y dùng giọng đầy kèo đường nói:

    - Hạm Quang Quân, Lam Vong Cơ, Lam nhị thiếu gia , Lam nhị công tử , Lam nhị cưa cưa , Lam Trạm .

    Người kia khè đáp lại 1 tiếng .

    - Ukm

    Người nọ đang vùi mặt vào bụng y cười tủm tỉm nói .

    - Lam Trạm ngươi quá đáng quá, làm ta chờ lâu như vậy sao ngươi không nhanh nhanh chút a , ngươi có biết ta buồn muốn chết rồi không a.

    Hạm Quang Quân im lăng từ nãy giờ nói :

    - Xin lỗi , lần sao sẽ không để ngươi đợi nữa .

    Ngươi kia vẫn cười không ngừng nói

    - Không sao , không sao Lam Trạm ngươi đợi Ngụy Anh ta được 13 năm sao ta lại không thể đợi được ngươi 2 canh giờ này chứ có đúng không Lam Trạm.

    Ngươi nào đó sao khi nghe xong câu nói này của đạo lữ mình liền cuối người xuống, liền ôm trầm người kia vào lòng lấy bản thân bao bọc lấy cơ thể người đó vào trong lòng hao hao bảo vệ , hao hao che chở người mà mình thương .

    Đáp lại Ngụy Anh là 1giọng khá trầm ấm như chứa đựng rất nhiều cảm xúc xen lẫn có vui có buồn có chút mất mát có chút đắng cũng có chụt ngọt lại có chút ấm áp cộng thêm 1 sự may

    mắn nhỏ bé nào đó .

    - Ukm , cảm ơn

    Không gian trở nên yên lặng hẳn đi cho đến khi 1 nụ cười rất tươi phát ra .

    - Hahahhahhahahahhahahahhaa.......

    - Được , được rồi Lam Trạm ta có chuyện muốn nói với ngươi a.

    Nhưng người nào đó vẫn không nghe vần ôm chặt người kia sợ buôn ra liền tan biến mất .

    Ngụy Vô Tiện đành cười khổ nói .

    - Lam Trạm , mau buôn ta ra , ta sẽ không đi đâu cả , cả đời này ,lẫn sau nay , đời đời kiếp kiếp vẫn sẽ mãi bên ngươi không rời xa được không ?

    Lam Vong Cơ ruốc cuộc cũng chịu buôn Ngụy Vô Tiên ra sao đó ngước mặt nhìn y ý bảo hồi nãy ngươi muốn nói gì à .

    Thế là Ngụy Vong Tiện đành cười khổ nói :

    - Lam Trạm , lâu rồi ta không về Giang gia lần này ta muốn về lại sẵn tiện thăm Giang Trừng a.

    Lam Vong cơ có chút không thích Giang Vãn Ngâm kia vì sao a vì hai ngươi không hợp tính nhau nên có chút bất mãn đối với đối phương cái này Ngụy Vô Tiện nhìn là cũng biết .

    Nhưng mà lần này hắn muốn về Giang gia 1 đích thăm sự đệ ngốc hắn với 1 đích cao cả hơn đề nghị giúp Giang Trừng tìm vợ a.

    Thế nên Ngụy Vô Tiện liền chạy qua nếu tay áo Lam Vong Cơ cơ nhìn y nỉ non nói .

    - Đi mà Lam Trạm, đi mà Lam Trạm.

    Tất nhiên Hạm Quang Quân thấy phu nhân mình như thế này năng nỉ y đành mềm lòng gật đầu đồng ý .

    Ngụy vô Tiện quay đi chuẩn bị thu dọn đồ về Giang gia cho ngày mai có chút vui vẻ nghĩ xem nên mua quà gì về cho Giang Trừng nhỉ nhưng vui chưa được bao lâu thì bị Lam Vong Cơ kéo quay lại .

    Y nhìn Ngụy Anh nói :

    - Mỗi ngày

    - HẢ .............................................................

    Nguy Anh hốt hoảng nhìn trái nhìn phải nói .

    - Không được Lam Trạm , eo ta còn rất đau hay để hôm sau nha vã lại nếu ngươi mà làm thì sao mai ta về Giang gia a.

    lam Vong Cơ trầm mặt nhìn Ngụy Vô Tiện nói :

    - Không được , mỗi ngày là mỗi ngày .

    - Lam nhị công tử , lam nhị thiếu gia .........

    Á ........á.....á......Lam Trạm khoang .

    Lam Vong Cơ không để Ngụy Anh nói hết liền đè người lên giường nắm lấy cằm đối phương trao 1 nụ hôn nồng cháy cuồn nhiệt .

    - Lam ...Trạm .....a.....ukm........a.......

    ( chuyện kế tiếp tự tưởng tượng đi nha )

    ________________________

    Ở Giang gia trước hôm Ngụy Vô Tiện về cũng không có gì thay đổi Giang Trừng vẫn bù đầu bù cổ vào đống văn án .

    Nhưng vẫn chăm sóc tiểu cẩu nhỏ rất chu đáo .

    Cũng vẫn là hình ảnh khá quen thuộc gần đây là 1 nam nhân tử y ngồi phê văn án 1 tiểu bông trắng vần luôn nằm kế bên chân bàn nhìn nam nhân tử y ấy đang phê văn án kia .

    1 cuộc sống rất bình yên đi .

    Thông báo giông bão xấp đến các anh chị em nhớ mua mua bảo hiểm thể bảo hiểm y tế và mua khiên chắn a.

    Lưu ý không có ngược như mà sẽ đau hơn cả ngược nhiều a .
     
    Lam Hoan Hắn Là Bảo Bối Của Ta
    Tai họa hay thảm họa


    1 ngày tốt lành trên vùng đất Liên Hoa Ổ.

    Hôm nay Giang tổng chủ rảnh rỗi được 1 này vã lại cũng không có việc gì làm thế là y xách hai vỏ Thiên Tử Tiếu ra đình vừa ngồi ngắm sen vừa nhâm nhi chút mĩ vị thế gian .

    Giang Trừng vừa nâng ly kề sát môi chén rượu lên miệng 1 làng nước trắng trải vào thẩm vào đầu lưỡi , mùi vị có chút cay nòng loáng thoáng chút ngọt ngọt pha lẫn chút hương thơm của rượu xông xông có chút cảm giác men say trong không khí . ( ta ko có uống rượu nên ko bt cảm giác chính sát nhưng hình như nghe người ta tả có cay có ngọt a )

    Cứ thế bên dưới đình bao quanh bởi sông nước mênh mông với muôn ngàn hoa sen nở rộ pha lẫn trong không khí là chút hương thơm của sen dịu dàng loãng thoáng bay vào trong không khí hòa lẫn làm nên 1 phong cảnh đẹp diệu kỳ bên trong ở bên dưới mái đình có 1 bóng tử y phiêu phiêu nhẹ nhàn như có như không ngồi ở bên trong đó 1 tay chóng càm 1 tay nâng chén rượu nhẹ nhàng đưa lên nhấp 1 miếng .

    Lâu lâu sẽ có 1 cơn gió nhẹ thổi qua làm lây động tóc dài thả ra của y làm nó đu đưa theo cơn gió .

    Tuy nói là 1 người mặt tử y nhưng nếu nhìn kĩ sẻ thấy quần áo người này sẽ không gò bó như mọi khi chỉ là 1 bộ tử y khá đơn giản bên trong 1 lớp áo trắng nội y, ngoài 1 lớp trung y, màu tím có thắt 1 đai lừng không to không nhỏ vừa vừa màu tím trắng bên hông vẫn luôn có 1 chiếc chuông bạc kêu len ken . ( khá giống đồ Lam gia như chỉ có hai lớp mỏng hơn đồ Lam gia chút nha )

    Mái tóc mặc dù được thả dài xuống ngang hông nhưng 1 bên tóc lại được đính lại bằng 1 cây kẹp bằng bạc có hoa văn là 1 đóa liên hoa hai bên còn được phụ họa thêm hai hình ảnh giống như mây .

    Một nơi thế này mà im lăng ,yên bình thời gian cứ thế lướt qua cảm giác như rất bình yên có thể là 1 đoạn 1 khúc bình yên nhất của 1 cuộc đới người .

    Bình yên không bao giờ được lâu cả khi từ phía xa kia có 1 âm thanh vang vọng lại nơi này.

    - Giang Trừng.....................

    Sư Muội.......

    1 bóng hắc y nam nhân chạy lon ton về phía đình kia theo sau còn có 1 bóng trắng bạch y nam nhân cũng hướng thẳng đến . ( kiểu chạy lon ton này chắc mọi người chưa quên phải không chuyện hôm trước ấy )

    Không ai khác là đôi phu phụ Vong Tiện a .

    Đi theo sao còn có 1 bóng trắng và vàng là Lam Tứ Truy và Kim Lăng .

    Giang Trừng nghe thấy tiếng cũng giật mình quay đầu qua nhìn .

    Tất nhiên không ngoài dự đón là của y , là tên họ Ngụy kia, Ngụy Vô Tiện hay còn gọi là Ngụy Vô Sĩ à đằng sau còn có cái tên nhà họ Lam kia nữa Lam Vong Cơ hay đúng hơn Lam Mặt Liệt chết tiệt .

    Bất ngơ cho Giang Trừng còn có hai đứa nhóc Lam Tử Truy và Kim Lăng cũng đến .

    Hai đứa trẻ nay hay đi săn đêm chung hôm nay Kim Lăng muốn về Giang gia thăm cửu cửu mình sẳn có Tứ Truy nên rủ cậu đi chung đến trước cửa lại gặp đôi phu phụ kia nên đành vào cùng nhau .

    Giang Trừng tức giận quay qua nữa người nhân không đứng lên vẫn ngôi trên ghế dơ tay đập bàn quát lớn về phía 1 hắc y nhân đằng kia .

    - Ngụy Vô Sĩ , sư muội em gái nhà ngươi ấy .

    Cùng lúc đó Ngụy Vô Tiện cùng đến trước mặt Giang Trừng cười khanh khách nói:

    -Sư muội à , sư muội đừng tức giận a, không tốt đâu ,hahhahaah.........

    Ngụy Vô Tiện vừa nói vừa cười .

    Giang Trừng mặt mũi đã đen lại càng thêm đen nhăn nhó nói .

    - Im đi , nhiều lời , ngươi về Liên Hoa Ổ làm gì ?

    Sau khi nói xong câu này nhận được 1 cái liết mắt của Lam Vong Cơ.

    Giang Trừng y cũng không chiệu thiệt cùng trừng lại Lam Vong Cơ.

    Ngụy Vô Tiện thấy thế liên chắn vô giữa hai ngươi nhìn Giang Trừng cười hì hì nói .

    - Ta về thăm ngươi , sẳn tiện xem xem ngươi đã lấy được vợ chưa .

    Giang Trừng y không thềm nhìn Ngụy Vô Tiện quay mặt qua bên kia nói :

    - Ai cần ngươi quan tâm , bớt lo chuyện bao đồng đi .

    Nguy Vô Tiện nghe thấy thở dài ảo não .

    Đột nhiên từ bên trong lớp áo bên dưới chân Giang Trừng lò ra 1 cái đầu nhỏ trăng trắng y như 1 cục bông .

    Ngụy Vô Tiện chú ý đến hơi cuối người xuống nhìn, thì khi nhìn rõ thì lập tức hoảng hồn bật ngữa ra sau kèm theo là tiếng .

    - Gâu....Gâu....Gâu

    - Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa

    Lam Vong Cơ nhanh tay đón được Ngụy Vô Tiện đang té ngữa ra sau đồng thời rút kiếm ra chém vào không khí 1 cái khiến Lam Hi Thần bổng nhiên bị thổi bay lên trên giữa không chung lực chém khá mạnh nên y bị hất văng ra đình .

    Cũng cùng lúc đó Giang Trừng quay lại nhìn thấy thế , theo phản xạ lao tới muốn ôm tiểu cẩu nhỏ lại y nhất chân đạp lên thanh ghế phía trước vương mình lấy đà phỗng lên theo hướng tiểu cẩu bay ra , trong giây phút Giang Trừng bắt lại được tiểu cẩu nhỏ chân còn lại va vào thành rào chắc làm y mất đà ngã nhào xuống nước .

    Ngụy Vô Tiện sao khi bình ổn lại chứng kiến 1 màng này cũng gấp gáp từ người Lam Vong Cơ phóng ra ngoài lại gần bên hồ nước xem xét tình hình, Kim Lăng và Lam Tứ Truy cũng di chuyển đến bên cạnh Ngụy Vô Tiện .

    1 số môn sinh đi ngang cũng đến xem xem . ( không nhảy xuống cứu vì người Giang gia biết bơi trước khi biết đi mà Giang Trừng cũng thế khả năng bơi rất tốt nên Ngụy Vô Tiện ko lo cho lắm về việc Giang Trừng có thể chết đuôi )

    Giang Trừng sau khi ngã , tay vẫn ôm tiểu cẩu muốn bơi lên như mãi vẫn không cử động được , lật người lại cũng khó khăn , càng lúc càng chìm xuống nhớ tới lúc nảy chân mình bị chúng vào thanh gỗ nên có lẽ trực rồi .

    Được 1 lúc đột nhiên Giang Trừng buông Lam Hi Thần ra chìm xuống nước hẳn , y không còn lực vì bản thân có chút say công thêm bị trực chân khiến y vô lực mà chìm xuống cộng thêm bị uống quá nhiều nước .

    Lam Hi Thần vội vàng bơi lại bên cạnh Gianh Trừng xem xét tình hình y lòng Lam Hi Thần bây giờ rất rối với hình dạng này không thể làm gì cả đột nhiên 1 làn nước đẩy y chạm vào môi Giang Trừng 1 nguồn sáng phát ra xung quanh Lam Hi Thần.

    Ngụy Vô Tiện và Kim Lăng cùng Tứ Truy , Lam Vong Cơ chờ nảy giờ không thấy Giang Trừng ngôi lên ngồi mặt nước có chút sốt ruột cùng 1 số môn sinh , không trừng trờ Ngụy Vô Tiện đứng dậy muốn nhảy xuống nước .

    Nhưng còn chưa nhảy xuống dưới nước có 1 lức phóng lên làm nước văng lên bên trên làm mọi người ở trên lui lại .

    Ngụy Vô Tiện cũng đồng thời lui lại được Lam Vong Cơ đỡ lấy ôm vào lòng .

    Từ dưới nước phóng lên 1 bóng trắng mọi người theo phản xạ nhìn lên ,sau

    đó bóng trắng ấy hạ xuống đất mọi người cũng nhìn theo bóng trắng rơi xuống kia .

    ( còn tiếp )
     
    Lam Hoan Hắn Là Bảo Bối Của Ta
    Sóng gió nổi lên


    Sau khi bóng bạch y kia hạ xuống mọi người có chút không tin vào mắt mình .

    Một môn sinh Vân Mộng kẻ run run lên tiếng .

    - Lam.....Tổng.......Chủ....

    Đột nhiên không khí quỷ dị lạ thường mọi người kẻ lụi lại sau 1 chút Kim Lăng đã đặt tay lên Tế Hoa sẳn sàng có thể rút kiếm ra chiến đấu bất cứ lúc nào .

    Không gian im lặng 1 chút .

    1giây_____2giây______3giây______

    Cho đến khi nghe thấy 1 âm thanh ho khan .

    - khụ......khụ.....khụ......

    Là tiếng sặc nước của Giang Trừng lúc này Lam Hi Thần mới hoảng hốt nhìn xuống Giang Trừng.

    Giang Trừng được Lam Hi Thần ôm trong lòng đầu tựa vào lòng ngực y .

    Đầu tóc bị ướt ,1 vài sợ tóc mây dính lên mặt .

    Gương mặt người bây giờ có chút đỏ, quần áo ước đẫm ,dinh xác vào người .

    Thời tiết bây giờ ở Liên Hoa Ổ khá nóng nên Giang Trừng không có mặc quần trong dày chỉ ngắn thôi nên vạt áo bị ướt vã lại thêm cái tư thế bế kiểu công chúa của Lam Hi Thần nên vạt áo bị tuột xuống 1 bên lộ ra cặp chân dày trắng trẻo của Giang Trừng .

    Bên trên áo bị mở rộng lộ ra xương vai xanh tinh tế với làn da trắng, cái cổ nhỏ mềm mại .

    Môi Giang Trừng mấp mấy đôi mắt hạnh kép hở có chút nước nhìn chầm chầm Lam Hi Thần mày hơi nhăn.

    Được 1 lúc thì ngất đi tựa vào lòng Lam Hi Thần.

    1 màng SEX này của Giang Tổng Chủ làm mọi người không biết nên làm cái phản ứng gì tiếp theo.

    Lam Vong Cơ thấy lão bà nhà mình đứng hình liền đi lên kéo lại .

    2 đứa nhỏ Lam Tứ Truy và Kim Lăng có chút đỏ mặt quay đi .

    Lam Hi Thần thấy thế liên nhịn không được ôm Giang Trừng sâu vào lòng .

    Sau đó liền ôm người rời đi .

    Để lại bao ánh mắt ngơ ngát ở đó dõi theo .

    Cho đến khi họ phản ứng thì Lam Hi Thần đã mang Giang Trừng đi mất rồi, sau đó mới hoàng hồn đuổi theo .

    Kim Lăng chạy đến trước cửa phòng cửu cửu mình đầu tiên cậu có chút chừng chừ có nên bước vào hay không .

    Sao đó Lam Tứ Truy cùng đội phu phụ Vong Tiện cũng đến .

    8 mắt nhìn nhau ý bảo vào không ???

    Nguy Vô Tiện mở lời đầu tiên .

    - Để ta vào né ra bên đi .

    Kim Lăng đột nhiên chặn lại .

    - Khoang ....

    Ngụy Vô Tiện khó hiểu nhìn cậu nhóc hỏi :

    - Sao , lại không cho ta vào .

    Kim Lăng ngập ngừng

    - ukm,.......ukm....à......

    ( em nghĩ bên trong lỡ đang có chuyện gì gì đó chúng ta vào thế lỡ lỡ )

    Sao khi mang Giang Trừng về đến phòng y bèn đống cửa lại đặc người lên giường .

    Giang Trừng có chút hôn mê y đã bắt mạch thử xem qua tình hình cho Giang Trừng .

    Không có gì chỉ là uống quá nhiều nước với rượu có chut choáng nghĩ ngơi chút là sẽ ổn .

    Sao đó lại đứng lên nhìn người trước mặt quần áo ướt nhẹp thế là Lam Hi Thần tìm 1 bộ đồ giúp Giang Trừng thay vào trước , khi thay còn dùng nước ấm lau qua người Giang Trừng.

    Xong xuôi liền để y nằm lại giường , đắp chăn cho y, còn bản thần thì lấy 1 cái ghế ngồi kế bên nhìn nam nhân này đang ngủ say kia nghĩ .

    Có lẽ là bản thân bị bệnh thật rồi đi lại có cảm giác vừa yêu thích y đến thế nụ cười Giang Trừng rất đẹp rất ấm áp lúc nào Giang Trừng cười cũng làm tim ta đập lệt 1 nhiệp .

    Như hôm nay y vì ta mà nhào đến cứu lấy ta xém chút mất mạng .

    Lại nhìn thấy bộ dạng ấy của Giang Trừng thế mà có chút bị mê mẫn lại nhìn thấy có người khác nhìn Giang Trừng đến ngốc lăng cảm thấy như bị kẻ nào đó dòm ngó đồ vật bảo vật của bản thần liền vương tay ra muốn che lại muốn bảo hộ muốn chiếm hữu hao hao bảo vệ thật tốt lại có cảm giác không muốn ai đụng đến vậy .

    Đây là cảm giác yêu 1 ai đó hay sao, hay đúng hơn là đã động tâm rồi .

    Lam Hi Thần nhìn Giang Trừng ngủ say mà nở 1 nụ cười .

    Sau đó nghiêng người ra sau lẩm bẩm nói:

    - Chắc là đúng như thế rồi.

    Hahaha.....

    Ngồi được 1 lát nghe tiếng động bên ngoài cửa y liền đứng lên muốn lại mở cửa.

    Kim Lăng còn chưa biết nên nói sao thì cánh cửa liền được mở .

    Lam Hi Thần từ bên trong bước ra mọi người theo phản xạ lui lại .

    Lam Hi Thần đành cười khổ trong lòng .

    - Đừng thế , ta thật sự là Lam Hi Thần mà .

    Lam Vong Cơ nãy giờ không lên tiếng bước lên vỗ vai huynh trưởng nói:

    - Ta tin huynh .

    - Vong Cơ

    Ngụy Vô Tiện cũng lên tiếng .

    - Đại ca chuyện này là sao ???

    Lam Hi Thần nhìn Ngụy Vô Tiện cùng đám nhỏ rồi nói:

    - Mọi người vào chăm sóc Giang Trừng giúp ta 1 lát ta đi nấu ít cháu cho y .

    Dừng 1 chút Lam Hi Thần lại nói :

    - Sau đó sẽ nói cho mọi người biết, được không .

    Mọi người ở đó đồng thanh đáp .

    - ĐƯỢC...

    Thế là chia ra Lam Hi Thần đi nấu cháu .

    Còn nhóm người Ngụy Vô Tiện vào trong xem Giang Trừng sao rồi .

    -Ta có quên gì không a ?

    - có.....ngươi quên bọn ta .

    - hahahahah....à đúng rồi ta quên lũ nhóc môn sinh Vân Mộng .

    - Ai cho ngươi gọi bọn ta lũ nhóc .

    - Bình tĩnh các đại gia có gì từ từ nói a.

    Sao khi Lam Hi Thần rời đi nhóm người Ngụy Vô Tiện cũng đi theo đám môn sinh Vân Mộng vẫn đứng đơ ra đó cho đến tối thì thôi .

    Từ xa có 2 môn sinh khách đi đến hình thấy bọn họ liền lên tiếng:

    - Ê các ngươi làm gì ngốc lăng ra đó thế không về ăn tối à .

    Một môn sinh khách nói :

    - Về chễ là hết phần đó nha.

    6 con mắt 3 con người nhìn nhau sao đó thống nhất cùng nói.

    - Chắc là mơ đi .

    Hhahahahhaha...........

    - ukm......hahahahahhaa.........ukm.....

    Họ nào dám nói không sợ bị Tam Độc Thánh Thủ đánh mất mạng sao

    Chưa kết thúc dễ dàng đâu nha còn nhiều trò vui còn ở phía trước a .
     
    Lam Hoan Hắn Là Bảo Bối Của Ta
    Sự Thực


    Sau chuyện của buổi chiều phát sinh .

    Thì mọi việc cũng im lặng hẵng, buổi tối ở trong Liên Hoa Ổ cũng rất tĩnh lặng .

    Nhưng mà............

    _________________________

    Dưới phòng bếp Liên Hoa Ổ có 1 nam nhân bạch y đanh xoắn tay áo đeo cái tạp dề màu hồng nhạt nấu ăn .

    Y đang bận rộn với việc nấu cháu .

    Có 1 số môn sinh Vân Mộng đi qua cũng rất hiếu kì .

    Quần chúng 1:

    -Á có phải Lam Tổng Chủ, Lam Hi Thần không nhỉ.

    Quần chúng 2:

    - Ukm,còn ai mỹ nam đẹp nhất tu chân giới đây mà .

    - Y đang nấu cháu à , thật thơm a.

    Quần chúng 3:

    - Ấy chà chà , ai lại có phước phần được vị mỹ nhân à lộn mỹ nam này nấu cháu cho ăn thế a.

    Tất cả quần chúng :

    - Ước gì ta cũng có phước phần đó .

    Hơi~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    Ở nơi khác

    Nhóm Ngụy Vô Tiện vẫn luôn ngồi trong phòng chờ Giang Trừng tĩnh dậy .

    Không khí trong phòng có chút im lặng cho đến khi .

    Lộp cộp.....

    Lộp cộp.......

    Lộp cộp

    Tất cả mọi người đều quay lại nơi phát ra tiếng động kia , chính là giường ngủ của Giang Trừng , nhìn y trong có vẽ khó chịu khuôn mặt khá trắng đôi khi khá xanh , hai hàng lông mày dính chặc vào nhau nắm tay thì nắm lại thành quyền , trên trán liên tục chảy mồ hôi , cảm giác như đang gặp ác mộng , cơ thể khó chịu nhúc nhích liên tục làm chăn bị lệt qua 1 bên trong như ( bị chúng xuân dược ấy ).

    Mọi người thất vậy liền biết có chuyện không ổn , Ngụy Vô Tiên nhanh chân đứng dậy do đứng quá nhanh làm ngã văng cái ghế xuống sàn nhà phát ra 1 âm thanh cực lớn .

    - Rầm......rầm.....

    Ngụy Vô Tiện ko quan tâm liền chạy đến bên giường Giang Trừng, vẻ mặt đầy lo lắng gấp gáp .

    Kim Lăng nghe tiếng động lớn trong phòng cũng vội vàng chạy vào .

    ( Giải thích chú : Kim Lăng ko ở trong phòng vì cậu nhóc và Tứ Truy bị phụ phụ Vong Tiện đẩy ra ngoài canh cửa lát Lam Hi Thầm đến thì phụ y cầm đồ vào .

    Ban đầu Kim Lăng tất nhiên ko chịu nhưng với áp lực của Lam Vong Cơ thì cậu đành lui ra)

    Theo sao là Lam Tứ Truy , vừa bước vào Kim Lăng nhìn thấy 1 màng Ngụy Vô Tiện đang ngồi bên giường cửu cửu mình tay y đặt trên vai Giang Trừng không ngừng lắc người đang nằm kia , khuông mặt nhăn nhỏ cực điểm hai hàng mi lúc nào cũng giảng ra cười ôn nhu công công , nay lại nhăn chặc vào nhau , miệng không ngừng hô :

    - Giang Trừng, ngươi bị sao thế ?

    - Mau tỉnh lại cho ta.

    - Giang Trừng, tỉnh lại mau.......

    - Giang Trừng............................................

    Kim Lăng và Tứ Truy nhìn thấy cũng rất hốt hoảng mà chạy đến bên Ngụy Vô Tiện .

    Kim Lăng không ngừng kêu :

    - Cửu cửu, cửu cửu...........cửu.........cửu

    Mà vừa kêu vừa khóc miếu máo.

    - Hực....cửu...hực........cửu cửu.....hực..

    Do bị người lúc làm ồn cơ thể không ngừng bị lắc, khiến Giang Trừng từ trong mộng cảnh bừng tỉnh dậy .

    Giang Trừng mới tỉnh còn nhắc đầu thì nghe 1 người kêu mình ầm trời cả lên , lại nghe 1 kẻ khóc ầm ĩ kia nhào đến ôm mình trong miệng ko ngừng nói .

    -Cửu cửu người tỉnh rồi......hực.......hực

    ......người cuối cũng cũng tỉnh..........

    À Giang Trừng y gặp ác mộng y trong mộng nhìn thấy việc của 13 năm trước kia , gia môn diệt vong phụ thân , phụ mẫu đều chết rất thế thảm ,lại nhìn đến cảnh tỷ tỷ , tỷ phụ cũng chết rồi lại đến cảnh tượng chính tay mình giết chết huynh đệ tốt nhất , lại phải sống lại 1 khoảng thời giang chỉ có 1 mình cực khổ nuôi nấng Kim Lăng, cố gắng suy tính giúp đứng vững Giang Gia lại giụp Kim Lăng ngồi vẫn cái ghế tổng chủ .

    Từng đoạn từng đoạn hồi ức bị thương hiện về sự việc tại miếu quan âm nữa, rất rất nhiều sau đó liên tục ùa về cho đến khi , 1 bóng hồng y xuất hiện bay lơ lẫn quanh Giang Trừng hình như 1 cô nương 15 , 16 tuổi nhỏ nhắn cầm cây quạt giấy trên thân giấy vẽ hoa bị ngạn mỉm cười nhìn cảnh thê lương trước mặt lại nhìn xuống y sao đó liền bay đến thì thầm vào tay y nói :

    - Giang Trừng à , cuộc đời người cũng thật quá bị thương đi , ký ức của ngươi như 1 cuốn phim chứa tàn máu và nước mắt .

    -Nhưng mà , chuyện gì có thể buôn bỏ thì hãy buôn đi đừng cứ mãi nếu giữ nhưng thứ đã qua đi chỉ chuốt thêm đau khổ cho bản thân thôi.

    - Con đường còn dày vì thế hãy mau mở mắt ra đi có người vẫn đang chờ ngươi quay về ngươi không cô đơn đâu tin ta .

    Ngụy Vô Tiện thấy Giang Trừng tỉnh lại cũng thở phào .

    Lam Vong Cơ và Lam Tứ Truy cũng bình ổn lại đứng 1 bên nhìn 3 người kia.

    Giang Trừng mới tỉnh lại nghe thấy 1 đám loạn thất bát táo này, gân xanh trên trán đều nổi cả lên .

    Đưa bàn tay lên vỗ xuống đầu Kim Lăng 1 cái.

    Kim Lăng cảm thấy đau liền kêu lên.

    -Áaaaaaaaaaaaaaa .....................

    Cậu ngược mặt lên nhìn cửu cửu mình dương ra hai con mắt đỏ ẩn còn vương chút lệ nơi khóe mi , cả khuôn mặt thì tèm lem đầy nước ướt ác y như mới bị người ta ăn hiếp chạy về nhà khóc lọc vậy đó ( có thể tưởng tượng giống nôbita)

    Giang Trừng nhìn Kim Lăng như thế cũng không nỡ mắng vương tay lại cái bàn để kế bên giường, lấy 1 cái khắn tay đc đặt ở đó, lau mặt cho kim Lăng vừa lau vừa mắng à ko chỉ chích.

    -Ngươi, khóc cái khỉ gì ?

    - Ta đã chết đâu mà khóc .

    - Ngươi đó lớn già đầu rồi còn khóc lóc thế , ra cái thể thống gì a .

    - Nhín đi , nam nhi đại trượng phu đổ máu nhưng nhất định không được rơi lệ a.

    Kim Lăng nghe cửu cửu mình mắng cùng dạy bảo cũng không khóc nữa .

    Vừa lúc đó Lam Hi Thần từ bên ngoài đi vào bưng theo cháu đi vào trong phòng .

    Mọi người nghe có mùi thơm cũng dương mắt lên nhìn.

    Ngụy Vô Tiện mở lời trước.

    -Á , đại ca huỳnh nấu cháu xong rồi à .

    Lam Hi Thần nghe Ngụy Vô Tiện hỏi cũng quay qua ôn nhu cười 1 cái nói :

    -Ukm,ta nấu xong rồi sẵn tiện còn nấu cho mọi người cùng ăn luôn .

    Giang Trừng nhìn thấy Lam Hi Thần có chút không biết nên phản ứng ra sao lấp bấp nói :

    - Lam....

    Hi.....

    Thần....sao ngươi lại ở đây.

    Kim Lăng nhanh miệng nói với cửu cửu mình .

    - Cửu cửu , người không nhớ sao y chính là cứu người ấy .

    Giang Trừng có chút không hiểu hỏi :

    - Cứu ta

    Lần này Ngụy Vô Tiện nhanh miệng hơn chèn vào nói :

    - Ukm , chính là cứu ngươi sao khi người té xuống nước ấy .

    Giang Trừng ngồi ngẫm lại chút y nhớ lại khung cảnh Lam Vong Cơ đánh bay à không chém bay cẩu của ta sao đó bản thân nhào theo cẩu té xuống nước lại bị trật chân không bơi lên được lúc sấp ngất đi thấy gì đó phát sáng, sau đó thì thấy Lam Hi Thần đang ôm mình trong lòng rồi thì ba chấm . ( ý là không nhớ gì nữa ấy )

    Những mà cái cảnh Lam Hi Thần ôm mình trong lòng làm y có chút xấu hổ vành tay hơi đỏ lên .

    Nhưng sau đó lại lấy lại bình tỉnh như Giang Trừng đột nhiên hốt hoảng nhìn xung quanh như đang tìm kiếm gì đó .

    Kim Lăng nhìn thấy cửu cửu mình đang tìm gì đó hỏi ý :

    - Cửu cửu, người đang tìm gì thế ???

    Giang Trừng không nhìn Kim Lăng mắt vẫn đảo quanh nhìn thuận miệng trả lời 1 câu .

    - Cẩu của ta , cái con lông trắng ấy .

    Tất cả mọi người trầm lặng 1 lát ruốt cuộc Lam Hi Thần mở lời.

    - Giang Trừng ,đừng lo cẩu nhỏ của ngươi vẫn ổn .

    - Hay là Giang Trừng, ăn 1 miếng cháu trước đi .

    Giang Trừng nghe Lam Hi Thần nói thế cảm thấy cũng có chút đói nhưng cẩu nhỏ quan trong hơn Giang Trừng liền đứng dậy xuống giường hỏi mọi người trong phòng :

    - Thế cẩu ta đang ở đâu .

    Ngụy Vô Tiện vội vàng đến bên Giang Trừng vổ vai hắn nói ăn trước đi rồi tìm cẩu ngươi sau.

    Giang trừng hất tay Ngụy Vô Tiện ra lạnh lùng nhìn hắn 1cái lại nhìn mấy người trong phòng .

    - Ta hỏi lại cẩu nhỏ của ta đâu .

    Mọi người trong phòng đều nuốt nước bọt .
     
    Lam Hoan Hắn Là Bảo Bối Của Ta
    MĐTS ngày 520


    Hôm nay là ngày 20/5 là ngày lễ tình nhân a.

    Vân Thẩm Bất Tri Sứ ở Hàn Thất của Hạm Quang Quân .

    Lam Vong Cơ đang ngồi yên tĩnh trong phòng đọc sách thì cánh cửa đột nhiên bị đẩy ra , xuất hiện trước cửa là 1 nam nhân hắc y cười rạng rỡ như mặt trời nhìn y .

    NVT: Lam Trạm , ta có quà cho ngươi mau theo ta nào .

    LVC: ưm....

    Thế là Ngụy Vô Tiện dẫn Lam Trạm nhà mình ra sao vườn bảo y đứng đó chờ 1 chút còn bản thân thì đi ra sau gốc cây nơi đám thỏ hay sông .

    Lam Vong Cơ nghe lời đứng chờ nhưng chờ mãi không thấy Ngụy Anh đi ra liền đi lại sau gốc cây nhìn xem .

    Y phát hiện ra 1 con thỏ Ngụy Anh đang ôm củ cải ngồi sau gốc cây cười hi hi nhìn mình .

    NVT: Lam Trạm, đẹp ko Ôn Ninh giúp ta may hai cái tay thỏ và đuôi đó .

    NVT: Lam Trạm , ngày 520 vui vẻ.

    LVC: (nội tâm : Ngụy Anh đáng yêu quá )

    Không nói hai lời Lam Vong Cơ cuối người xuống bế thỏ nhỏ vào hàn thất .

    Việc chính sự ấy mà 🤣🤣🤣

    __________________________

    Liên Hoa Ổ vẫn náo nhiệt như mội khi.

    Hôm nay Lam Hi Thần theo thường lệ đến tìm Giang Trừng nhưng đến phòng thì tìm không thấy .

    Liền đi ra ngoài hỏi 1 môn sinh biết y đang ở phòng bếp liền đi đến .

    Trên đường đến phòng bếp nghe mùi thức ăn rất thơm ,thơm nhất là canh củ sen à món đặc trưng của người Vân Mộng .

    Lam Hi Thần có đến Giang Gia nhiều lần tất nhiên cũng sẽ được mời uống cành này rồi.

    Y vừa bước tới liền thấy Giang Trừng đặc tô canh lên bàn .

    Giang Trừng nghe có tiếng người đến cũng ngẩng mặt lên nhìn .

    GT: Lam Hi Thần, ngươi đến đúng lúc lắm vào đây ngồi ăn cơm đi .

    Lam Hi Thần có chút ngạc nhiên cũng đi vào ngồi xuống bàn nhìn Giang Trừng cười ôn nhu .

    Giang Trừng bị y nhìn thế cũng có chút xấu hổ hai má và vành tay đều đỏ cả lên .

    Động tác bới cơm cũng có chút rối.

    Lam Hi Thần nhìn Giang Trừng vậy cảm thấy y rất đáng yêu .

    GT: Nhìn gì , ăn.....ăn cơm đi .

    LHT: Ukm..

    Ăn xong cơm đến uống canh Giang Trừng uống canh xong trước hỏi Lam Hi Thần.

    GT : Lam Hoán ,ngươi thấy canh ta nấu thế nào .

    LHT: /mỉm cười / ngon, rất ngọn .

    GT: Thế thì tốt , Lam Hoán ngươi uống nhiều 1 chút .

    LHT: Ukm....

    Ngừng 1 chút Giang Trừng nói nhỏ trong miệng .

    GT: Lam Hoán , ngày 520 vui vẻ .

    Lam Hi Thần nghe thấy Giang Trừng nói tim có chút đập nhanh bỏ chén canh xuống bàn đi đến ôm từ phía sau người Giang Trừng thì thào vào tai y nói:

    LHT: Vãn Ngâm, đa tạ

    LHT: Ngươi làm ta thật vui , thế Lam Hoán ta đêm nay sẽ hậu hạ Vãn Ngâm thật tốt a.

    Giang Trừng nghe thấy lời này của Lam Hi Thần mặt điều đỏ cả lên quay lại xô người ra nói:

    GT : Người.....người nhảm gí thế ?

    LHT: (nội tâm ) Vãn Ngâm thật khả ái.

    Không nói hai lời vách người lên vai đi ra khỏi phòng bếp hướng thẳng phòng ngủ Giang Trừng.

    Vẫn câu trên nha việc chính sự cần làm.😊😊😊

    ___________________________

    Hôm này Kim Lăng hẹn Tứ Truy ra ngoài chơi .

    Sau khi hai bọn họ đi chơi , đi ăn , thì tìm 1 nơi ngoại ô nghĩ ngơi ngắm cảnh .

    Kim Lăng móc trong người ra 1 món qua được gói khá đẹp màu vàng.

    Ngại ngùng cũng xấu hổ đưa cho Lam Tứ Truy nhưng mặt quay qua hướng khác lấp bấp nói.

    KL:Tứ......Truy.....cái.....cái này tặng ngươi.

    KL: Ngày...5...2....0..vui vẻ

    Lam Tứ Truy nhìn thấy Kim Lăng tặng quà cho mình cũng có chút đỏ mặt nhân lấy .

    LTT: Đa tạ

    Lam Tứ Truy cũng môi trong ngực áo ra 1 gói quà nhỏ màu xanh biển .

    Đưa cho Kim Lăng mặt đỏ hơi cuối xuống Kim Lăng nhìn thấy mặt đã đỏ nay càng thế đỏ .

    Nhưng vẫn nhận lấy .

    Sau khi đưa quà cho Kim Lăng y có chút ngại ngùng và xấu hổ mắt nhìn hướng này đến hướng kia đưa tay lên gải gải đầu nói .

    LTT: Kim Lăng, ngày 520 vui vẻ .

    KL: Đa.......tạ.....

    Cả hai câu nhóc đều đó mặt ngồi đó xấu hổ không dám nhìn nhau cho đến chiều tối .

    Ngày 520

    20/5 lễ tình nhân vui vẻ nha mọi người 😘😘😘😚😚😚😊😊😊😄😄😄
     
    Lam Hoan Hắn Là Bảo Bối Của Ta
    Biến hình


    Sau khi tỉnh lại Giang Trừng không tìm thấy cún nhỏ của bản thân .

    Nên đã hỏi bọn Ngụy Vô Tiện nhưng tất cả mọi ngươi đều im lăng cả , không ai chịu trả lời y .

    Giang Trừng nhìn lướt qua mọi người trong phòng và 1 vị khác đặt biệt không biết vì sao y lại xuất hiện ở đây .

    À mà đúng rồi trước khi bản thân mình ngất đi có nhìn thấy y mà nhỉ .

    Nhưng mà không phải nghe bọn người Lam gia đòn là y bị Lam lão đầu đuổi đi rồi sao ???

    Thế y xuất hiện ở Giang gia có 1 đích gì nhỉ ?

    Nhưng mà kệ đi chuyện quan trọng bây giờ là cục bông trắng của mình đã.

    - Kim Lăng !

    Kim Lăng đang đứng 1 góc trong phòng kế bên Tứ Truy nghe thấy cửu cửu mình gọi cậu có chút gấp gáp đáp lại .

    Do nãy giờ cậu có chút sợ cùng chút lo lắng vì bản thận cảm thấy hơn khó chịu với cái không khí quái quỷ này .

    Cộng thêm cửu cửu cậu đang cực kì ức chế quả lữa trong người .

    ( À vị sao Giang Trừng khó chịu , thì do cún của hắn hiện tại ko bt đang ở đâu hỏi mấy con người trong phòng thì ko ai chịu trả lợi y , nên vậy giờ Giang Tổng Chủ của chúng ta rất muốn đánh người a. )

    Kim Lăng run run nắm tay áo Tứ Truy hơi ấp đằng sau y trả lời :

    - Cửu Cửu.....à thật ra........là..........

    Giang Trừng đứng chờ Kim Lăng trả lời .

    Thời gian nữa chung trà trôi qua , Kim Lăng vẫn ấp a , ấp úm .

    Mãi vẫn chưa chịu trả lợi , chưa nói cái hắn muốn nghe , cái hắn muốn biết .

    Gân máu trên trán Giang Trừng đã nổi hết lên , mặt đã đen nãy giờ , giờ lại càng đen hơn .

    Kim Lăng và mọi người trong phòng có chút sợ hãi , trán có chút đổ mồ hôi , cộng thêm cái áp lức bá đạo này .

    Ngụy Vô Tiện đi lại chỗ Giang Trừng nói :

    - À , Giang Trừng....người bình tĩnh đi.

    Kim Lăng nghe thế cũng nói theo :

    - Cửu cửu à , ngươi khoang kích động đã có gì từ từ giải quyết.

    Lam Hi Thần , thấy thế cũng muốn nói 1 chút cho không khi bớt căng thẳng .

    - Giang Tổng Chủ à , người bình tĩnh đã đi .

    Giang Trừng nãy giờ nghe bọn người này nói nhảm tốn thời gian của y .

    Y không nghe đi qua người Ngụy Vô Tiện , lướt qua Kim Lăng và nhóc Tứ Truy , sao đó đi đến cửa phòng .

    Ngụy Vô Tiện thấy Giang Trừng muốn rời đi , tự bản thân tìm cún , liến lên tiếng ngăn hắn lại .

    - Khoang,.......

    - Khoang , đã Giang Trừng.

    Giang Trừng không quan tâm Ngụy Vô Tiện đang gọi hắn liền phán 1 câu .

    - Im đi..................

    - Các ngươi không nói ta nghe vậy ta tự mình đi tìm .

    Lam Hi Thần thấy Giang Trừng muốn đi tìm cún nhỏ của y liền đi ra chặn lại trước mặt y .

    -Khoan ,......khoan đã Giang Tổng Chủ.

    -Ngươi bình tĩnh lại đã .

    Giang Trừng không thèm quan tâm đến những điệu Lam Hi Thần nói liền đi lên dùng 1 tay đẩy y qua 1 bên , liền bước ra bên .

    Mà bây giờ bên ngoài đang là ban đêm.

    Lam Hi Thần liền theo phản xạ quay qua , bắt lại tay cổ tay Giang Trừng kéo lại .

    -Giang Trừng, đừng đi .

    - Dù ngươi có đi cũng không tìm được đâu .

    Giang Trừng đang tức giận liền dật tay lại .

    Làm Lam Hi Thần bị hất nhẹ ra sau .

    Giang Trừng không thèm quay lại nhìn Lam Hi Thần mà dùng giọng nói có chút cấu gắt nói .

    -Phiền phất

    Liền bỏ đi , Lam Hi Thần sau khi bị hất ra có chút khá tực giận nghĩ :

    Người này thất khó chịu mà , y yêu chó đến mất không quan tâm đến ai khác , vậy sao này nêu mình và y kết hết có phải y chỉ quan tâm đến cún thôi không , rồi bỏ rơi phu quân của bản than để y cả ngày đơn côi .

    Không , không ,không được .

    À mà hình như việc quan trọng bây giờ là phải ngăn y lại đã .

    Nghĩ liền làm Lam Hi Thần liền đuổi theo Giang Trừng nắm lại cổ tay y .

    - Khoang đã , Giang Trừng .

    - Từ từ , nghe ta nói cái này đã .

    Giang Trừng lần này bị lực tay của Lam Hi Thần kéo ngã lại sao liền dựa vào lòng Lam Hi Thần còn bị y xoay lại 1 vọng mặt đối mặt , môi hai người chỉ còn 1 chút nữa là có thể...........

    Bọn Ngụy Vô Tiện nãy giờ đứng chứng kiến 1 màng như phụ quân làm phu nhân mình tức giận , thế là phụ nhân liền muốn bỏ đi quay về nhà mẹ , sau đó phu quân đến đón về nhưng hai người cải nhau , thế là vị phu nhân này lại tức giận đùng đùng đi ra ngoài lại bị phụ quân mình đuổi theo giữ lại.

    Đó là 1 màng suy luận của mấy cái người đống vai phụ suy nghĩ ra cho cái tình huống có chút bất hợp lý ở đây .

    Quay lại với hiện tại Giang Trừng đang tức giận cũng bị tình huống khó đỡ này mà không biết nên phản ứng thế nào .

    Mà nhìn chung cái tư thế hiện tại của hai người y và cái tên Lam Hi Thần này có chút vấn đề 1 tay bị nắm đưa lên cao, tay còn lại của y thì đang năm ở dưới eo mình , hai người thì gần đến độ có thể nghe được hơi thở đối phương quan trọng hơn là hai người còn có thể , có thể , có thể hôn hôn nhau nữa .

    Lam Hi Thần cũng không biết giờ nên phản ứng sao trong khi hai người bọn họ xấp xấp môi chạm môi .

    Lam Hi Thần bây giờ y đang cực kì cố gắng vắt óc ra suy nghĩ cách giải quyết .

    Nhưng người tình không bằng trời tính hay đúng hơn là số bản thân đen không thể đen hơn y vấp vào mấy cục đá nhỏ dưới chân .

    Và kết quả là bổ nhào về phải Giang Trừng, trước khi cả hai té xuống y đốt nhiên trước mặt Giang Trừng biển lại thành cún con .

    Giang Trừng trước khi ngã hoàn toàn về đất mẹ đã hoàn toàn nhìn rõ , Lam Hi Thần y biến thành cún con .

    Mọi người đang ở hiện trường cũng hả hóc mồm .

    Lam Vong Cơ nãy giờ im lặng cũng có chút dẫy sóng .

    Giang Trừng té xuống đất Lam Hi Thần cũng theo đó rơi lên người Giang Trừng .

    Sau 1 hồi Giang Trừng mới phản ứng ngồi dậy Lam Hi Thần cũng từ trên người y mà lăn xuống dưới đất .

    Bọn Ngụy Vô Tiện nãy giờ không phản ứng, giờ đã chạy lại đến chỗ Giang Trừng .

    Kim Lăng lo lắng hỏi :

    - Cửu cửu , người có sao không ?

    Ngụy Vô Tiện cũng lo lắng nhìn sư muội hắn đang ngồi nhìn con cún như kẻ mất hồn hỏi .

    - Giang Trừng , ngươi có sao không ?

    Lam Tứ Truy và Lam Vong Cơ chạy đến bên chỗ Giang Trừng .

    Nhóc Tứ Truy cũng hỏi :

    -Giang Tổng Chủ , người có sao không .

    Giang Trừng nãy giờ vẫn đang nhìn con cún nhỏ ở dưới đất , và không quan tâm mọi ngươi xung quanh đang nói gì , hay đang hỏi gì .

    Lam Hi Thần nhận ra mình hình như biến lại thành cún rồi , y cũng cảm thấy Giang Trừng đang nhìn mình ngây ngốc ra như không tin những gì bản thân thấy .

    Giang Trừng theo bản năng đưa tay ra bế Lam Hi Thần lên , đưa đến gần mặt nhìn thẳng vào mắt y hỏi :

    - Ngươi là Lam Hi Thần .

    Lam Hi Thần nghe Giang Trừng hỏi cũng cũng đáp lại 1 tiếng .

    -Gâu.........

    Lam Hi Thần vừa sửa lên Ngụy Vô Tiện đang còn đứng kế bên sau khi nghe tiếng này nhận thực được hiện tại ở đây có 1 con cún y liền lùi về sao trượt chân ngã vào lòng Lam Vong Cơ đang đứng sau mình .

    Y hơi run nhìn Lam Vong Cơ nói :

    - Lam Trạm , Lam Trạm có chó a.

    - Ôm ta chặc vào đừng thả ra .

    Lam Vong Cơ biết phu nhân nhà hắn sợ chó cũng chỉ ừm 1 cái rồi ôm chặt Ngụy Vô Tiện.

    Nhưng bất ngờ là đột nhiên con cún đang được Giang Trừng ôm trên tay đột nhiệt xuất hiện khối trắng nhẹ quoanh người và..........

    BẦM + RẦM

    Tiếng động khiến cho người nào đó đang ôm phu quân quay lại nhìn .

    Kim Lăng thì lấp bấp nói :

    -Lam......Tổng........Chủ...............

    Lam Tứ Truy cũng hô lên .

    -Lam Tổng Chủ .

    Ngụy Vô Tiện và Lam Vong Cơ hoàn toàn bất động .

    Còn vị nào đó thì đang đơ ra nhìn người trước mắt mình .

    Lâu rồi không ra chương sắp tới sẽ ra nhiều hơn 1 chút thường xuyên hơn .

    Để nhanh 1 chút có thể viết 1 bộ hiện đại về đôi Hi Trừng này a.
     
    Lam Hoan Hắn Là Bảo Bối Của Ta
    Giúp đỡ


    Quay lại hiện tại , sau 1 màng phét thuật biến hình từ người thành cún rồi từ cún trở lại thành người .

    Kim Lăng nhìn cậu mình đang ngồi trên ghế ở giữa chính điện thì nghĩ thầm .

    Cửu cửu bây giờ chắc muốn giết người đến nơi rồi , hơi......... nhưng không đc a nếu cậu giết y ách sẽ có thảm họa.

    Còn vị sư huynh nào đó thì nghĩ :

    Giang Trừng à , thật không ngờ ngươi nuôi trai trong nhà lâu vây mà không biết a , còn cho y cùng ngủ chung giường, ăn chung bàn , đi đâu cũng cùng nhau đi như hình với bóng , không rời 1 bước a .

    Giang Trừng à , Giang Trừng...Ngươi càng ngày càng táo bạo hơn ta hồi xưa với Lam Trạm nữa .

    Thâm tâm của cháu rể Lam Tứ Truy thanh niên năm tốt của Lam Gia ta là .

    Lam Tổng Chủ ngươi sao có thể lừa Giang Tổng Chủ như vậy a .

    Còn táo bạo cùng người ta ở chung 1 nhà cả mấy tháng trời .

    Nhưng nói đi , thì cũng phải nói lại , người rất tuyệt vời a , nhất đi khi về Cô Tô phải đi hỏi cách làm sao biến thành cún đáng yêu để ở bên Kim Lăng mới được .

    Tiên tử đang ở Lang Lăng Kim thị ăn đuồi gà thì cảm thấy có mùi nguy hiểm đâu đó nhắc nhỡ bản thân phải cẩn thần hơn sau này .

    Còn đệ đệ của ai đó Lam Vong Cơ thì đang nghĩ .

    Huynh trưởng thật cao minh , có thể khiến 1 kẻ khó ăn , khó ở như tên Giang Trừng này phải chiều chuộng huynh như vậy .

    Thật tự hào vì có 1 huynh trưởng như thế , khi về phải khoe với thúc phục và sau này còn dạy tiểu bối để chúng nôi gương theo huynh ấy làm sao để thu phục được 1 con dã thú như thế nữa chứ .

    (Khoang sai sai chỗ nào ấy nhỉ .

    Kệ đi )

    Giờ là màng chính đây .

    Giang Trừng ngồi trên đó nãy giờ vẫy không nói gì , nhưng trong lòng lại hét lên .

    -Má nó , lão tử còn biết nói gì đây chứ.

    -Không lẽ đi nói cún nhỏ của ta mới lộm về nuôi là Lam Hi Thần à ,thật điên rồ ai mà tin chứ .

    Đột nhiên Giang Trừng chợt nghĩ ra 1 điều .

    -Ễ , không tệ đâu a , đệ nhất mỹ nam tu chân giới là cún con của ta cũng không tệ .

    Nhưng mà khoang còn mấy việc kia quả là xấu hổ mà .( Việc j thì các thím tự biết đấy từ đầu chương đến giờ ó .)

    Còn Lam Hi Thần, thì ngồi ở dưới vẫn nhàn nhã uống trà ăn bánh , nhìn Giang Trừng không ngừng thay đổi biểu cảm .

    Y hết tức giận , thì chuyển qua vui vẻ , hết vui vẻ thì chuyển qua nụ cười có chút thâm hiểm cùng 1 chút tự đắt.

    Nhưng bắt mắt nhất là biểu cảm cuối của y a đột nhiên đỏ hết cả mặt , đỏ luôn cả vành tay đỏ xuống cả cổ , có lẽ nghĩ đến việc xấu hổ gì đó .

    Con người này thật sự rất thú vị lại có chút khả ái , thế mà người đời cứ đồn y nham hiểm , độc ác .

    Đúng là như câu người ta nói nhìn người không thể chỉ nhìn bề ngoài được mà phải tiếp xúc với họ mới biết được cái gì gọi là con người thật .

    Con người luồn có nhiều điểm ví dụ như .

    Xấu có ,đẹp có , có tài chỗ này không tài chỗ kia , nhưng sẽ đôi lúc 1 người rất dữ tợn lại thật ra là 1 người cực kì thân thiện , diệu dàng a.

    Họ dữ tợn hay quá mạnh mẽ hay quá khiên cường và không cần người khác giúp đỡ vị họ bị tổn thương rất nhiều họ tự tạo ra 1 cái áo giáp bảo vệ mình và ép buộc bản thân phải mạnh mẽ để không cho người khác nhìn thấy cái gọi là sự yếu đuối đó của họ và cũng vì thế ngữ điểm tốt như hiền từ hay diệu dàng họ đã làm nó mờ nhạc đi và không còn biết cách thể nó nữa .

    Rầm.........

    1 tiếng đập bàn không mạnh , không nhẹ của Giang Trừng làm cho mọi người trong chính điện đang suy nghĩ tao lao cũng bị kéo về .

    Giang Trừng vẫn 1 khuôn mặt như bị táo bón kia rầm rầm , rì rì mở miệng nói :

    ( Mọi người biết đấy khì lâu quá không đi cầu hay ăn bậy gì đó sẽ bị đau bụng lúc đó là khoảng khắc đau khổ nhất cuộc đời a.

    Nếu đi mà ra thì không nói , không ra thì nó còn khổ dữ nó có thể so sánh với việc sau 1 đêm vân động sáng ra thì cái cảm giác cũng giống táo bón ấy )

    Tôi nãy giờ nhãm quá ta quay lại việc chính đi .

    Giang Trừng mở miệng nói :

    - Lam Hi Thần, ngươi chính là đụng phải 1 cô gái khi xuất môn trên đường chợ Vân Mộng đúng không .

    Lam Hi Thần đáp : Ukm ....

    Sau đó Giang Trừng lại nói tiếp .

    - Nếu chuyện này là xảy ra ở Vân Mộng của ta thì ta cũng nên chịu 1 chút trách nhiệm.

    Lam Hi Thần ngạc nhiên hỏi : Giang Tổng Chủ, ngươi muốn chịu trách nhiệm gì với ta a .

    Lam Hi Thần vừa nói , vừa nỡ nụ cười như gió xuân nhìn Giang Trừng.

    Giang Trừng nhìn Lam Hi Thần như vậy cũng nhiễu mày .

    Giang Trừng khá khó hiểu tâm tư sâu xa của người này mà nói :

    - Ta chính là sẽ giúp ngươi tìm vị cô nương kia và bắt cô ấy giao ra thuốc giải .

    Chừng trừ 1 chút Giang Trừng lại nói .

    -Chứ Lam Tổng Chủ nghĩ Giang mỗ ta phải chịu trách nhiệm gì với ngươi chứ .

    -À mà nói trước cho đỡ mất lòng ,ta giúp ngươi không có nghĩ là ta phải làm không công .

    -Tuy nói Lam Tổng Chủ bị như thế là ở địa phận Vân Mông ta , như 1 phần vẫn là lỗi của ngài vì không cẩn thận .

    Lam Vong Cơ nghe huynh trưởng nhà mình bị chỉ trích không trương tiết, máu bảo vệ anh trai liền khiến y lên tiếng nói .

    -Giang Tổng Chủ, ý người là sao ???

    -Huynh trưởng, ta cái gi không cẩn thận không phải địa phân ngươi không quản lý trặc chẽ hay sao nên huynh ấy mới bị như thế .

    Giang Trừng nghe Lam Vong Cơ nói thế liền quay nói :

    - Hễ~~~~~~ cái gì mà địa phận ta không quản lý trặc chẽ không phải là nhà họ Lam các ngươi đuổi hắn đi ?

    - Nếu như các ngươi cứ để hắn ở trong Cô Tô đừng lôi ép hắn xuất quan rồi tống hắn đi như thế mà không có người bảo hộ , chăm sóc , lo cho hắn thì có đến nông nỗi này không .

    -Ở đó còn nói địa phận Vân Mộng ta không quản lý chặt chẽ "ta khinh ".

    -Giang Vãn Ngâm , ngươi...............

    Lâu rồi không ngôi lên ra chương cho mọi người a .

    Thông cảm đi a ta thì cử rồi nghĩ hè rồi đi chơi nên làm biến như lần này sẽ ra chương thường xuyên hơn a .

    Mong mọi người đừng quên ta , đừng bỏ rơi ta và luôn ủng hộ ta a.
     
    Lam Hoan Hắn Là Bảo Bối Của Ta
    Cuộc sông khi không còn là cún con


    Ngụy Anh :Căn phòng có mùi nguy hiểm .

    Kim Lăng: Ai mà chả cảm nhận được , ngươi ngốc à .

    Giang Trừng và Lam Vong Cơ vẫn hai mắt trừng nhau suốt nãy giờ .

    Lam Hi Thần thấy nương tử và đệ đệ nhà mình vẫn đang dằng co nãy giờ đành lên tiếng giãn hòa hai bên .

    - Được , được rồi

    -Hai người đừng cãi nhau nữa được không ???

    Lam Hi Thần nhìn qua Lam Vong Cơ nói :

    -Vong Cơ , được rồi

    -Giang Tổng Chủ chỉ là có ý tốt thôi .

    Sau đó Lam Hi Thần quay qua nhìn Giang Trừng nói :

    - Giang Trừng à ...........

    Giang Trừng nãy giờ , đang cãi nhau với Lam Vong Cơ đột nhiên nghe Lam Hi Thần kêu vậy .

    Giang Trừng quay hoặc qua mở to đôi mặt nhìn Lam Hi Thần hỏi :

    -NGƯƠI NÓI CÁI GÌ ???

    Lam Hi Thần nhận ra mình không nên kêu tên Giang Trừng thân mật thế nên đanh ngại ngùng cùng hơi khó sử (nói thẳng ra là mắc cở đó mấy cha mấy má à Lam Đại là mắc cở )

    -À .......à.....Giang Tổng Chủ

    -Vong Cơ cũng không có ý gì xấu đâu .

    -Giang Tổng Chủ , xin đừng hiểu lằm a.

    Sau 1 màng giãi hòa khó khăn ấy đã kết thúc và giờ là cơm chiều a.

    Tất cả mọi người đều ở lại Vân Mộng ăn cơm chiều , mặc dùng ngoài mặt Giang Trừng luôn cằn nhăn nhưng vẫn tiếp đón rất nòng nhiệt .

    Sau khi ăn cơm thì mọi người tản ra làm việc của mình .

    Đôi Vong Tiện thì cùng nhau đi du hồ sen rồi .

    Hai đứ nhóc Tứ Truy và Kim Lăng thì chạy đi đâu đó nói là đi săn đêm .

    Còn Giang Trừng thì trở về phòng mình .

    Giờ còn mình ta Lam Hi Thần bị bỏ rơi, cô đơn, bơ vơ ,giữa dòng đời này.

    Đang ngồi ở đình viện ngắm sen , thưởng trà .

    _______________________

    1 ngày thế là kết thúc ai về phòng náy .

    Lam Hi Thần đêm không ngủ được đành đi lanh quanh hóng gió đêm để coi có thể ngủ được không .

    Tình cờ đi đến cửa phòng Giang Trừng , đi gần đến cửa phòng đột nhiên ngừng bước .

    Lam Hi Thần ,y đứng đơ 1 chỗ suy nghĩ , nhưng lại không muốn rời đi .

    Y nghĩ : Sao ta lại đi đến đây nhỉ ???

    Lam Hi Thần ,y tự hỏi bản thân rồi cũng tự trả lời cho bản than mình là :

    Mà cũng đúng thôi , mấy tháng nay ta ngủ ở đây mà , sống ở đây mà , nên có lẽ là do con người luôn có thể thay đổi thoái quen của bản thân và thích nghi 1 cách nhanh chóng nên đây có lẽ là đã vô tình trở thành 1 thoái quen rồi .

    Lam Hi Thần tự cười nhạo bản thân mình sao lại có thể hồ đồ đến thế cơ chứ , sao có thể tự mình ngồi đó đa tình , 1 mình đơn phương suy nghĩ vớ vẫn thế chứ .

    (Lam đại anh đơn phương cái gì thế ? )

    Được rồi ta thừa nhận .

    Bởi vì , bởi vì .......

    Ta không có Giang Trừng bên cạnh ta ngủ không được .

    Lam Hi Thần ngước mặt lên nhìn ánh trăng trong lòng rào thét .

    - ÔNG TRỜI ƠI ........................

    -SAO ÔNG CỨ THÍCH ĐÙA NGƯỜI THẾ CHỨ ???

    -LẠI CÒN ĐÙA TA ÁC THẾ NỮA.

    Đúng là bản thần điên rồi mà .

    Không có y bên cạnh đột nhiên cảm thấy thiếu vắng , cảm thấy cô đơn , ta đúng là điên rồi mà .

    HAHAHAHAHAHAHAHHAH..........

    Lam Hi Thần vẫn đang bên ngoài tư biên tự diễn cái kịch bản của y còn bên trong Giang Trừng thì đang bực bội ngồi đó .

    Y nghĩ : Tên họ Lam chết tiệt này đã đến rồi còn không vào đứng ngoài đó làm gì chứ ???

    Hắn đang suy nghĩ gì sao ?

    Nếu muốn suy nghĩ thì về phòng mà nghĩ ở ngoài cửa phòng ta đi lên, đi xuống, đi qua , đi lại làm gì ?

    Không vào thì mau biến ở ngoài đó thật là phiền phất .

    Giang Trừng, y đang tức giận đột nhiên chợt nhận ra 1 điều .

    Ế mà khoan sao đột nhiên ta lại chong chờ y vào gặp mình .

    Lại còn tức giận vì y không vào nhanh lên , mà ở ngoài đó làm việc vớ vẫn .

    Giang Tổng Chủ trong lòng bắt đầu rào hét :

    -ÔNG TRỜI ƠI...........

    -SAO TỰ DƯNG ÔNG LẠI QUANH 1 TÊN NGỐC VÀO CUỐC SÔNG TA THẾ???

    -NẾU ÔNG MUỐN ĐÙA NGƯỜI THÌ CŨNG ĐỪNG ĐUA TA ÁC THẾ CHỨ .

    Ruột cuộc Giang Trừng y đành nén cơn máu lửa lên tiếng nói :

    - Lam Tổng Chủ , nếu đã đến sao không vào ???

    Lam Hi Thần nghe Giang Trừng lên tiếng cũng không nghĩ vớ vẫn nữa , thuận thế bước vào trong .

    -Giang Tổng Chủ, thứ lỗi đã làm phiền ngài .

    Giang Trừng thấy Lam Hi Thần bước vào cũng không nói gì .

    Thuận thế mời y ngồi sao đó rốt trà mời Lam Hi Thần.

    Lam Hi Thần nhìn Giang Trừng chỉ mặc có nội y lộ ra làn da trắng nõn, sương vai xanh xinh đẹp .

    Y thầm nghĩ , sao Giang Trừng lại có thể ăn lõng lẽo thế chứ thật là muốn lấy mạng người mà .

    Lam Hi Thần ngồi đó thở dày 1 cái , Giang Trừng thấy Lam Hi Thần thở dài liền lên tiếng hỏi :

    - Lam Tổng Chủ ngươi sao thế ???

    Lam Hi Thần nghe thấy Giang Trừng hỏi liền nói :

    - À , không có gì .

    Giang Trừng nhìn hắn có chút kì hoặc nhưng vẫn kệ , sau đó hắn quay đi lấy đồ .

    Lam Hi Thần bị Giang Trừng áp sát vào người lúc nãy cơ thể đột nhiên bị nóng lên y liền với lấy ly nước uống hết 1 hơi vào trong .

    Giang Trừng đang tìm đồ đột nhiên nghe 1 tiếng .

    Rầm....................

    Y hoảng hốt quay qua thấy Lam Hi Thần đang ngục trên bàn , liền hoảng hốt chay qua lây nhẹ người hắn hỏi :

    - Lam Tổng Chủ , Lam Hi Thần , Lam Hoán ngươi sao thế ???

    -Ê nè họ Lam kia , Lam Hi Thần , Lam Hoán mau tỉnh .

    Đột nhiên Lam Hi Thần tỉnh lại , Giang Trừng thấy Lam Hi Thần đột nhiên tỉnh lại thì lùi ra sau .

    -Nè Lam Hi Thần , Lam Tổng Chủ.

    -Ê nè người có nghe không , ngươi có sao không ?

    Lam Hi Thần không nói không rằn đi đến chỗ Giang Trừng đang đứng .

    Y vươn tay ôm eo hắn sao đó vách lên vai mình , tay còn lại phất 1 cái cửa phòng đóng lại đèn phòng cũng tắt .

    Giang Trừng bị Lam Hi Thần vách lên vai như thế cũng bị y làm hoảng hốt .

    Giang Trừng cựa quoạy muốn thoát xuống nhưng lực tay họ Lam này khủng quá mà .

    Giang Trừng đột nhiên nhận ra 1 điều .

    Ễ mà khoang lúc nãy hắn hình như uống ly của ta mà trong đó có rượu nữa .

    Má nó sao hôm này xui thế chứ .

    Giang Trừng liên tục lớn tiếng kêu Lam Hi Thần bỏ bản thân mình xuống người Lam gia mà say rượu thì chả có gì tốt đẹp cả .

    -Lam Hi Thần, bỏ ta xuống

    - Lam Hi Thần ngươi bị điên à .

    Lam Hi Thần vách Giang Trừng đến bên giường sau đó quoang hắn xuống giường .

    Giang Trừng bị Lam Hi Thần quanh xuống giường mộng va chạm với giường khá mạnh nên .

    -Đau , đau , đau quá .

    - Lam Hi Thần ngươi điên à .

    - Lam Hi Thần, ngươi không cần mạng nữa phải k......h...ô....n...g

    Giang Trừng chưa nói hết đã bị Lam Hi Thần chặn lại rồi .

    Lam Hi Thần đè lên người Giang Trừng môi Lam Hi Thần chạm môi Giang Trừng .

    Đầu lưỡi Lam Hi Thần liếm qua đôi môi mỏng nước , nhỏ nhắn , mềm mại ấy.

    Sau đó là tách môi Giang Trừng ra , tiến vào bên trong khoang miệng y càng quáy , khám phá từ ke , từng góc trong miệng Giang Trừng.

    Lam Hi Thần hôn Giang Trừng rất lâu rất lâu .

    Đầy nồng nhiệt và không theo bất cứ 1 quy tắc nào .

    Giang Trừng bị Lam Hi Thần hôn đến đầu óc hỗn loạn , thần trí cũng trở nên mơ hồ .

    Cả lực chống đối lại y cũng không có .

    Hai người hôn rất lâu cho đến lúc hai người không còn dưỡng khí Lam Hi Thần mới buôn Giang Trừng ra .

    Khi hai người tách ra còn kéo theo 1 sợ chỉ bạc mờ mờ , ảo ảo .

    Bên khóe miệng Giang Trừng còn chảy ra 1 ít thủy hoang do lúc nãy Lam Hi Thần chao cho mà không thể nuốt hết vào kiệp .

    Giang Trừng sao khi được buôn ra thì thở hổn hến , gấp gáp vò lấy không khí.

    Lam Hi Thần cũng không khác gì ???

    Mặt Giang Trừng lúc nãy đỏ cực kì lợi hại a .

    Đỏ hơn cả quả cà chua , cực kì đẹp và cực kì đặc sắc a .

    Lam Hi Thần ở bên trên ngắm ái nhân đang thẹn thùng bên dưới cực kì rất hài lòng với tác phẩm của mình .

    Y ngắm Giang Trừng như muốn lưu hình ảnh này vào trí nhớ mãi mãi không được quên đi .

    Nhưng định nệm thích chiêu đùa người cái hạnh phúc của Lam Hi Thần không được lâu thì .

    Đột nhiên Lam Hi Thần bị Giang Trừng đấm 1 cái thế là y đang trên người Giang Trừng bị 1 lực đẩy ngã qua 1 bên giường .

    Nhưng vẫn không từ bỏ y quay người lại ôm Giang Trừng .

    Giang Trừng không thoát được tay cũng bị ôm cứng ngắt thì .

    Thì còn sao đó .

    Tất nhiên là không có sao đó .

    Lam Hi Thần bị đấm 1 cái cố sức ôm lại Giang Trừng rồi lăn ra ngủ .

    Giang Trừng không đá họ Lam kia ra được cũng đành bó tay rồi dừng chìm vào 1 giấc ngủ luôn .

    Nói rõ nhé ta lần đầu viết cái ấy ấy là kiss đó .

    Có gì không đúng hoặc không ổn đừng chê nha .

    À mà ta thật sự cmn xấu hổ vl

    Nên thế các ngươi không cần vô bình luận cô viết cái đó có xấu hổ không ?

    E trả lời luôn cho nè .

    Dạ tất nhiên là có ạ.

    Và đặc biệt thông báo sẽ có H à .

    1 vài chương sau sẽ có .

    Mong mọi người ủng hộ mình nha 😄
     
    Lam Hoan Hắn Là Bảo Bối Của Ta
    Cuộc đời không như mơ


    Sáng hôm sau __________

    Lam Hi Thần lờ mờ tỉnh lại , nhìn quanh căn phòng, lại nhìn xuống trong tay ,hình như đang nắm cái gì đó .

    Đột nhiên Lam Hi Thần hoảng hốt nhìn chằm chằm vào thứ trong tay mình .

    Trong lòng thì gào hét : Đây đây chẳn phải là áo của Giang Tổng Chủ sao a.

    Y bắt đầu suy nghĩ mk đã làm gì ngày hôm qua ???

    Và tại sao y phục của Giang Trừng lại ở trong tay mình .

    (Lam Hi Thần đang nghĩ lại những việc ngày hôm qua .

    Lam Hi Thần dù sao cũng là người Lam Gia y uống rượu cx ko đc .

    Nhưng những việc y làm , y nhất định sẽ nhớ đc nó )

    Trong mơ hồ , Lam Hi Thần đột nhiên nhớ tới chuyện đêm qua , là y sau khi uống nhầm ly rượu của Giang Tổng Chủ liền kéo người ta lên giường còn ....còn...hôn y nữa .

    Mặt Lam Hi Thần ngày càng đỏ lên, như mới ăn phải ớt vậy đó .

    Quay lại việc tại sao bản thân lại nắm áo của người ta trong tay của mình thì là như thế này .

    Lam Hi Thần mơ hồ nhớ đến gần rạng sáng , thì hình như Giang Trừng đột nhiên tỉnh lại có vẻ như gặp ác mộng nên tỉnh dậy .

    Sau đó chuẩn bị rời giường như thường lệ , như lại không thể rời đi là do Lam Hi Thần y vẫn đang ôm chặt người ta ( chính là ôm quanh eo , nên Giang Trừng ko thể rời giường đc ).

    Giang Trừng liên tục dùng sức đẩy Lam Hi Thần ra bên miệng còn không ngừng mắng .

    -Họ Lam chết tiệt này......

    -Tay của các người là làm từ thứ gì thế hả , sao mà vừa nặng vừa khó gỡ thế chứ ?

    -Họ Lam kia , mau buông tay ra cho Lão tử .

    - Nếu không ta sẽ chặt tay ngươi bây giờ .

    Giang Trừng dằn co với cánh tay Lam Hi Thần cả gần 1 nén nhan , ruốt cuộc cũng đẩy ra được mặc dù vẫn không tháo tay Lam Hi Thần ra được hoàn toàn , nhưng cũng đẩy tay y chỉ còn nắm ở mấy lớp áo mà thôi , Giang Trừng hết sức liền ngồi im suy nghĩ cách .

    Lam Hi Thần trong lúc mơ mang nhìn thấy Giang Trừng tay gấp gáp tháo đai lưng , sao đó cởi luôn trung y của bản thân, mở luôn nội y bên trong người ra .

    Sao đó thì đi tìm 1 cái bộ khác mặc vào ,còn bản thần thì sao đó liền thiếp đi tiếp , vì vẫn chưa hết rượu trong người và thoái quen chưa đến giờ thì sẽ không tỉnh dậy .

    Lam Hi Thần liền đem đống đồ Giang Trừng cởi ra để qua 1 bên còn bản thân thì chỉnh trang lại trang phục và đầu tóc .

    Giang Trừng dù ghét người Lam gia, nhất là bây giờ , y không thể đoán được trong lòng Giang Trừng đang nghĩ gì về chuyện bản thân Lam Hi Thần biến thành cún như thế .

    Lại rồi đến sồng cùng Giang Trừng .

    Giang Trừng làm sao không hoài nghi về y được cơ chứ , từ xưa đến giờ hắn không hề tin ai , nhất lài cái tính phòng người khác còn hơn phòng yêu ma tà túy .

    Lam Hi Thần đành thở dày tính ra ngoài tìm nước rửa mặt, thì y nhìn thấy trên bàn trong phòng Giang Trừng có 1 cái chậu rổ , bên trong có nước ấm , bên cạnh còn để 1 cái khăn khô chưa dùng qua .

    Lam Hi Thần liền buồn cười nghĩ .

    Con người này dù sao cũng là 1 người rất tốt , tuy miệng lưỡi như dao thích nói những câu khó nghe , nhưng suy cho cùng thì là 1 người rất biết quan tâm người khác .

    Lam Hi Thần mĩm cười nói :

    - Vãn Ngâm thật biết cách tạo sự ấm áp với người khác .

    Lam Hi Thần liền dùng đồ Giang Trừng chuẩn bị cho mình .

    Sao khi làm xong xuôi mọi thứ liền đi ra ngoài tìm Giang Trừng đàm chuyện.

    Y đi đến trước đình viện thì đã nghe thấy rất nhiều tiến ồn ào cái nhào nào là của Giang Trừng , Ngụy công tử , Kim Lăng và cả giọng Lam Tứ Truy đang khuyên ngăn :

    - Ngụy Vô Sỉ chết bầm , đừng có ân ái ở đây với tên Lam Vong Cơ kìa nữa .

    -Hai tên các ngươi muốn ân ái thì cuốt khỏi Vân Mộng của ta về Cô Tô mà ân ái đi .

    Ngụy Vô Tiện liền vô sỉ cười hi hi đáp lại Giang Trừng :

    - Ấy da , đừng thế mà bọn ta chỉ là tạo dựng tình cảm GAY mà thôi .

    -Ngươi đừng nên quá tức giận thế a .

    -Nếu ngươi cứ vậy sẽ ế cả đợi đó nha .

    Giang Trừng bực xanh mặt đập bàn muốn nhào qua đánh nhau với Ngụy Vô Tiện , liền bị Kim Lăng và Lam Tứ Truy ôm lại .

    Còn Lam Vong Cơ thì che chở Ngụy Vô Tiện ở đắng sau mình, giơ Tị Trần lên ngăn Giang Trừng lại .

    Cảnh tượng này, làm Lam Hi Thần thật buồn cười , nhưng lại khiến y cảm thấy rất hạnh phúc .

    Lam Hi Thần cứ như thế bước đến chỗ bọn họ .
     
    Lam Hoan Hắn Là Bảo Bối Của Ta
    Truy đổi


    1 tháng cũng trôi qua rất rất chi e ã .

    Cái này cũng thật giống như câu nói : "Sông yên biển lặng trước cơn bão tố "

    Lam Hi Thần thì không quây về Lam gia , hiện tại y biến đổi thất thường có khi từ người hóa về cún con , cũng có khi từ cún con hóa lại làm người .

    Nếu bị người khác biết thì không hay .

    Giang Trừng nhìn thấy cũng rất đau đầu .

    Vì đơn giản Giang Trừng y không thể bắt được thời điểm chính xác lúc nào y biến đổi .

    Ví dụ rất đơn giản, rất thiết thực rằng .

    Cái hôm mà Lam Hi Thần đang trong dạng thể là 1 con cún ngốc được hắn bồng đi du hồ .

    Đang lúc đặt y trên đùi mình vừa ngồi ngắm sen vừa vuốt bộ lông trắng trắng mềm mại của y , thì bùm 1 cái Lam Hi Thần đột nhiên trở nên to lớn , y đột ngột trở lại như cũ khiến cả hai đều bất ngờ mà không kiệp phản ứng .

    Chính xác việc sau đó thì là , Lam Hi Thần triệt để đè luôn trên người hắn .

    Lúc sau thì chiếc thuyền lật , thẳng tiến tiễn luôn hai vị tổng chủ xuống nước .

    Vì lý do rất đơn giản Giang Trừng hắn bị Lam Hi Thần đè trên người lúc đầu thì chính là 2 người bị đơ , cứng lại hết cả người , không thể tiếp thu thông tin đang diễn ra .

    Qua 1 lúc Giang Trừng phản ứng lại sự việc đang diễn ra ,mặt y phát cái đỏ như quả cà chua , tim cũng từ đó mà đập liên hồi không ngừng .

    Lam Hi Thần cũng không khá hơn là mấy , cố gắng bò dậy ra khỏi người Giang Trừng, nhưng khổ nỗi vạt áo y bị kẹt bên nép thuyền ( cái thuyền cũng thật là sau lại có thể bị lũn 1 lỗ ngay lúc đó cơ chứ ) .

    Thuyên lại xấp quay lại bờ đám người Ngụy Vô Tiện đang ở ngay đó tám chuyện còn có 1 số môn sinh Giang gia và Lam gia ở đó , chờ bọn họ về .

    Giang Trừng gấp lại càng gấp hơn, Lam Hi Thần bình tĩnh hơn 1 chút nắm lấy vạt áo xé cái xẹt , nhưng không nhanh bằng Giang Trừng do y hoảng loạn, tay chận luống cuống muốn đẩy Lam Hi Thần ra khổi người mình .

    Vừa lúc Lam Hi Thần xé được vạt áo cộng thêm cú đẩy của Giang Trừng Lam Hi Thần nghiên về 1 bên thuyện thẳng tiến làm chiếc thuyện lật về 1 bên .

    Giang Trừng cũng bị nghiên theo thẳng tiến cùng Lam Hi Thần cả hai ngã xuống nước.

    Cái đám bên trên thấy 1 màng người đè người , ta đẩy người song song cái thuyền nó lật .

    Cả đám triệt để đơ .

    -What the Fuck ( con mẹ nó ta thấy cái quái gì vậy ) áo giác đúng không ai đó nói ta biết đi trời ơi .................

    1 buổi sang trưa êm ả trôi qua ấy .

    __________________

    Lại quay lại hiện tại :

    Giang Trừng không phải là muốn quản Lam Hi Thần, như cứ lúc y muốn mở miệng đuổi người, hay mắng người hắn lại đúng lúc trở lại thành cún con nếu không thì xì ra cái mặt của mấy con cún bị chủ nhân nó đuổi đi chính là :

    -Ngươi ghét ta rồi à , ngươi không cần ta nữa à , ta .... ta đau lòng quá .......

    Thế là Giang Trừng ta đây triệt để không nỡ mắng cũng chả nỡ đuổi y đi , đành để y lại bên cạnh hao hao chắm sóc .

    Đúng là đã yêu ai rồi thì yêu luôn cả quá khứ, yêu cả hiện tại, lẫn cả tương lại ,yêu từ trong ra ngoài, từ ngoài vào trong , kể cả tật xấu cũng yêu .

    ____________________

    Hôm nay ngày đặt biệt Giang Trừng và Lam Hi Thần cùng nhau đi chợ .

    À thực ra việc chính là đi ra bến tàu Vân Mộng kiểm tra hàng hóa nhập khẩu vào Vân Mộng thì đúng hơn.

    Đôi Vong Tiện kia thì lại dẫn nhau đi du sơn ngoạn thủy nữa rồi .

    Kim Lăng và nhóc Tứ Truy kia thì cùng đám Lam Gia và mấy kể gia tộc khác , còn có cũng tên quỷ tướng quân kia dẫn nhau đi săn đêm luôn rồi .

    Lam Hi Thần thì bị Lam người Lam gia ném lại chỗ Giang Trừng không lo mà đi .

    Nói cái gì nếu đưa y về thúc phụ sẽ lại đau lòng , vã lại y như thế là do chỗ ngươi quản không tốt, có yêu ma quỷ quái xuất hiện, nên Giang Trừng phải chịu trách nhiệm giúp gia chủ bọn họ biến lại bình thường.

    Giang Trừng hắn còn chưa kiệp mắn người thì bọn nhóc đã chạy mất rồi .

    Giang Trừng nghĩ , không biết là từ khi nào chỗ của ta thành cái nơi cư trú cho các ngươi thế ???

    Muốn đến liền đến , muốn đi liền đi .

    Không còn luật lệ gì cả , sau này ta phải giáo quấn lại từng tên mới được .

    Giang Trừng và Lam Hi Thần đang trên đường đi ra bến cảng kiểm kê hàng hóa sẵn tiện khảo xác dân tình Vân Mộng dạo gần đây có gì bất ổn hay không .

    Chính là đúng lúc đó 1 nữ nhân mặc hồng y thoáng lướt qua bọn họ .

    Lam Hi Thần đang đi đột nhiên dừng lại Giang Trừng cảm thấy y không đi theo mình nữa cũng bất giác dừng chân quay lại hỏi y :

    - Chuyện gì ???

    Lam Hi Thần cũng nhìn Giang Trừng nói :

    -Cô nương lúc nãy .

    Giang Trừng và Lam Hi Thần đứng im lặng 1 lúc .

    Giang Trừng mở miệng nói trước :

    - Đuổi theo .

    Sau đó cả hai cùng nhau đuổi theo cô nương mặt hồng y ấy .

    Đuổi theo người đó ra ngoài chợ Vân Mộng thẳng tiến vào trong rừng, nhưng đến nơi đó thì không thấy người đâu .

    Cả hai bắt đầu nâng cao cảnh giác nhìn xung quanh , bất giác lứng cả hai tựa vào nhau .

    Lam Hi Thần, Sóc Nguyệt đã ra nữa vỏ.

    Tử Điện trên tay Giang Trừng cũng phát sáng rung động .

    Mãi 1 lúc sau, 1 giọng nói không trầm cũng chả cao rất nhẹ phát ra, nhìn qua quanh khu rừng là 1 cái giọng nói của nữ nhi chạt tuổi 16 ,17 gì đó .

    Người đó nói :

    - Muốn giải được cái thứ mà ngài chạm phải , cần phải tìm được người giống như ngài , người đó sẽ giúp ngài giải .

    Lam Hi Thần nghe hiểu ý nhưng người giống như hắn tìm ở đâu .

    Lam Hi Thần liền hỏi :

    - Người giống ta , tìm được ở đâu , xin hỏi cô nương có thể chỉ điệm .

    Cô nương ấy cười rộn lên mang 1 chút thích thú, 1 chút vui vẻ ,1 chút thương sót nói .

    - Rất gần , mà cũng rất xa .

    Sau đó liền không nghe gì nữa .

    Giang Trừng bật bội , chiệu tử điện ra hình đánh 1 cái về 1 phía rừng quát .

    Lớn tiếng quát :

    - Đùa nhau à .....
     
    Lam Hoan Hắn Là Bảo Bối Của Ta
    Cuộc sống có nhau thật đẹp


    Mặt dù đã gặp được người muốn tìm , như kết quả lại không mấy khả quan và tươi đẹp .

    Nhưng cũng đành chịu cả hai liền tìm đường rời khỏi khu rừng quay về nhà .

    Trên đường đi cũng không ai nói câu nào cứ im lặng mà cùng sánh vai đi qua con phố nhộm nhịp cũng chính là con đường đưa cả hai người quay về .

    _________________

    Sau cuộc gặp gỡ ấy cuộc sống cùng không có gì xảy ra nữa .

    Cứ như hằng ngày mà làm , sáng thì thức dậy ăn sáng , làm việc , trưa ăn trưa uống trà chiều , tối thì ăn tối đi ngủ .

    Cơm ăn 3 ngày đầy đủ , lâu lâu cùng nhau đi du hồ , cũng có khi tình cờ gặp nhau trong màng đêm , khi không ngủ được cùng nhau ngắm trăng .

    Đôi lúc có nhiều chuyện khó tránh dở khóc dở xảy ra lúc y bị hóa cún như chung quy là từ đó đến giờ chuyện này cũng chỉ có 2 người cùng đôi Vong Tiện và đám nhóc biết thôi .

    Nếu bị đồn ra ngoàm chắc vị nào đó sẽ từ kỉ nhốt mình vô phông suốt đời hả dám gặp ai nữa .

    Đôi Vong Tiện kia lâu lâu cũng ghé qua thăm hỏi , sau đó cùng nhau đấu võ mồm , chơi trò ruột đuổi đánh nhau 1 trận long trời sau đó vẫn phải cùng ăn cơm .

    Nhưchung quy là rất an an , ổn ổn , bình thản sống qua những ngày của một đời người .

    Dần dần Giang Trừng cùng cảm thấy mình cũng coi người kia như người 1 nhà rồi .

    Mỗi ngày có thể cùng ăn cơm với y cũng thật tốt , không còn phải cô độc ăn 1 mình như trước kia nữa ,vì sau khi nương , cha , tỷ tỷ rời đi , người kia thì cũng chã ở lại đây nữa cho dù có quay trở về .

    Nhưng bù lại ông trời lại cho y 1 bằng hủ có thể cùng ngồi trò chuyện , cùng ăn cơm , cùng đi dạo , mỗi ngày điểu có người chờ ăn cơm cùng cuộc sông cũng thật đáng để sống hết mình .

    Còn Lam Hi Thần cũng cảm nhận được việc sống này tươi đẹp lằm sao , không lo , không nghĩ như thế này trôi qua thật đẹp làm sao ,như 1 bản nhạc nhẹ nhàng được hát bởi 1 thiếu nữ xình đẹp cứ im đềm trôi qua từng phút giây , đem tặng cho người nghe 1 khoảng thời gian , 1 đoạn tình cảm , à không là 1 đoạn hồi ức trong đoạn hồi ức đó là 1 đoạn khoảng khắc tươi đẹp nào đó trong đời người có thể trải qua , lưu lại trong cuộc đời đầy đau khổ này cùng với 1 tri kỷ , 1 người bàn hủ .

    Kể từ lúc bị thúc phụ đại nhân đá ra khỏi Cô Tô sau đó lại dính phái thứ quái quỷ này mà lâu lâu lại bị biến thánh cún , sau đó lại đến ở Liên Hoa Ổ này cùng với vị Giang Tổng Chủ kia cũng có rất nhiều chuyện xảy ra lại sắp hết năm cũ sang năm mới nữa rồi như lần này có vẻ là sẽ khác 1 chút rồi đây .

    Mk ko có lời để biện minh , mk thật sự rất khổ dạo trước máy bị cái gì kì lắm nó cứ đăng nhập vô Wattpad không đc bảo là không có mạng mãi đến dạo gần đây mới đăng nhập vô lại đc .

    I AM SORRY 😞 😞 😞

    MK hứa sẽ kết thúc bài ọ truyện này thật sớm và tất nhiên để tạ lỗi mình sẽ tặng cho các bn yêu mến và luôn ủng hộ mk 1 lượng drama thật hoành tráng a .🥰🥰🥰

    Lâu rồi mới quay lại viết nên việt gì đó nhẹ nhàng 1 chút rồi từ từ mới cay mới đau a .😁😁😁
     
    Lam Hoan Hắn Là Bảo Bối Của Ta
    Thiên Minh Trang Cốc


    Dạo gần đây có 1 việc làm xôn xao khắp cả tu trân giới .

    Nhiều môn sinh của các nhà tu tiên từ lớn đến nhỏ trong tu trân giới điều đổ xô đi đến một nơi .

    Nơi đó được gọi là Thiên Minh Trang Cốc .

    Còn việc đến đó là để làm gì thì chính là săn thần thú a .

    Khoảng 1 thời gian trước có một người lữ khách đi buôn bán khắp nơi , tình cờ ghé qua nơi đó ý muốn đến xem xem có đồ vật quý giá hay đồ cổ đáng giá hoặc những món đồ thủ công kì lạ của người dân tại nơi đó để cùng họ làm ăn buôn bán hoạc trao đổi hàng với nhau .

    Ban đầu có vẻ rất là thận lợi cho với khách buôn này .

    Ông tìm được rất nhiều thứ đáng giá từ ngồi làng nhỏ này , một thời gian sau ông thường lui tới nơi đây vì những kiện hàng đa dạng màu sắc của dân làng , và thu về mình một vốn tiền bạc lớn từ những thứ đồ ở ngôi làng .

    Hôm đó lúc ông tới cũng như thương lệ gặp dân làng trao đổi hàng hóa và giao lưu cùng mọi người .

    Thời gian thấm thoát trôi qua cũng đến lúc vị khách buôn này rời đi .

    Trên con đường nhỏ rời khỏi ngôi làng ông tình cờ gặp được 1 lão nhân già ăn mặc rạch rưới ngồi trên hòn đá ngăm nga 1 bài thơ kì lạ.

    -Giữa biển xác người máu đổ thành sông ta ôm chặc lấy cơ thể của ai đó không còn hơi thở .

    -Đôi tay ta dính máu đỏ thẳm , khung cảnh bây giờ thật tan thương .

    -Nước mắt không ngừng rơi , ta không ngừng rào thét gọi tên ai đó , máu không ngừng chảy , trái tìm không ngừng đau đớn nhìn người .

    -Ta chỉ muốn trạm vào người đó như thật khó khăn , chỉ muốn nói câu.............. ta...............

    Đến đoạn này lão nhân già ấy lại không nói nữa cứ nhìn về nơi xa xăm ngoài kia .

    Người khách buôn tò mò muốn biết đoạn còn lại liền tiến lại hỏi người đang ông ấy .

    -Ấy vị lão nhân này , cho hỏi còn khúc sau đoạn thơ đó là gì vậy có thể nói cho tại hạ biết không a .

    Người đàn ông đó chỉ nhìn người khác buôn 1 cái rồi thở dài mà bảo :

    - Ta cũng không biết nữa , hay đúng hơn khúc sau của đoạn thơ ấy chã bao giờ có .

    Người khách buôn trầm mặc 1 lúc tính rời đi thì lão nhân già kia đột nhiên lên tiếng .

    - Này vị lữ khách , tuy ta không biết đoạn cuối như ta biết 1 nơi rất đặc biệt không chừng ông đến đó lại tìm được cái gì đó không chừng .

    Người khách buôn dừng bước quay lại hỏi lão nhân kia :

    - Ý ngài là món đồ quý giá , 1 vật có giá trị gì đó đúng không a .

    Lão nhân già kia chỉ cười không đáp .

    Thế là ông ta dẫn người lữ khách này đi qua 1 cánh rừng đến 1 vùng đất hoang vu , chỉ có cát vàng bao phủ cả 1 vùng đất ấy , ở đó có 1 đỉnh núi cao trót vót , từ xa ta có thể nhìn thấy trên đỉnh núi có một 1 cái cổng bằng gỗ lớn , trong khá cũ kỹ và mục nát , một cơn giá thổi qua nó liền có thể sập xuống bất cứ lúc nào .

    Khi cả hai tiếng lại gần điều đầu tiên họ chứng khiến chính là 1 cái cầu thang dài được xây để dẫn người đi lên đỉnh núi , sau khi họ đi hết các bật thang lên được trên đỉnh núi cái đầu tiên đập vào mắt họ chính là 1 hòn đá lớn khắc đúng 3 chữ lớn là " Thiên Minh Thần " .

    Người khách buôn tiến lại bên hòn đá đưa tay chạm vào hòn đó lướt những ngón tay của mình qua ngữ khắc tự trên đó , sau đó rút tay lại tình cờ ông tay ông rút lại cũng kéo theo 1 miếng giấy trắng rớt xuống , nó cứ thế tan cháy trong hư vô.

    Đến khi nó tan biến mất để lại 1 khoảng không im lăng đến đáng sợ .

    Đột nhiên phát ra từ hòn đá 1 tiếng nức vỡ , một luồng sáng bắt đầu phát ra từ hòn đá xung quanh hòn đá nỡ ra quanh hòn đá là những cánh bông hoa màu xanh biển kì lạ từ những cánh hoa xuất hiện những đóm xanh như những linh hồn quay quoanh hòn đá ấy bay vút lên trời ca tạo thành 1 vòng xoáy vô định .

    Trên trời mây đen bao phủ sấm sét đánh xuống bên dưới làm nổ tung lên những bãi cát lớn .

    Gió lóc xuất hiện thổi cát bay khắp trời đất , bên trên bầu trời 1 lỗ đen khổng lồ từ những tán mây tạo ra dáng xuống 1 đoàn sét xanh lam đánh vào viên đá 1 , các đốm xanh cũng từ đó mà văng ra tan biến .

    Do lực va chạm mạnh mẽ tạo nên 1 áp lực kinh khủng hất cả hai từ trên đỉnh núi rơi xuống dưới , lúc người khách buôn lờ mờ bò dậy ông ta nhìn thấy 1 con quái vật thần thú với 3 cái đầu rồng to lớn , đứng trên đỉnh núi kia , không ngừng rào rống .

    Tạo ra những âm thanh vang vọng tận trời xanh , tiếng hét của nó như một sức nặng vô hình đè lên thân thể khiến người khách buôn không tài nào đứng dậy nổi .

    Nhìn qua lão nhân già kia ông ta sợ đến đứng cũng không vững , còn quái vật ấy liền lao về phía lão 1 trong 3 cái đầu của nó vương đến lão mở rộng miệng mình lộ ra 1 hàm răng trắng nhọn hoắt lớn , tiến thắng lão và cắn đứt đầu lão ta máu bắn ra tung té , đầu lão ta cũng đã lìa khỏi thân con quái vật với hai cái đầu còn lại xông tới xé xác lão ra tranh dành ăn lão , máu lão văng ra khắp nơi như mưa máu đổ xuống bắn vào mặt , áo , quần vị khách buôn đang chứng kiến 1 cánh tượng đáng sợ , sau khi lão nhân già kia bị con quái vật sử xong thì :

    1 cái đầu khác của con rồng quay lại nhìn người khách buôn đang ngồi bất lực trên nền cát kia , nó cũng hả miệng ra tính tấn công gã .

    Trong nổi sợ hãy ấy , dường như tưởng bản thân sẽ bị giết chết như lão nhân già kia , người khách buôn đột nhiên đứng lên dùng hết sức lực chạy chối chết về phía khu rừng nhưng bị 1 luồn không khí đánh vào lưng , vị lữ khách bị đánh bay vào trong khu rừng , lưng đập mạnh vào 1 thân cây , lăn ngã cuống nề cỏ ẩm ức , xong tưởng như mình sẽ bị giết thì con quái vật không tiếng tới chỉ quay lại và biến mất .

    Vị khách buôn tưởng mình đã được thoát chết trong phút giây thở phào nhẹ nhõm ấy , thì 1 cơn đau xông đến đại não của ông sau khi bị đứt 1 cánh tay do lúc bị con rồng tấn công có một luồn áp lực mạnh mẽ , xé rách 1 cánh tay ngươi khách buôn này .

    Bỏ qua cơn đau đớn , ông ta đứng dậy cố gắng lê thân khỏi nơi đó .

    Sau khi đi ra được khu rừng ấy vị khách buôn ấy ngất tại bìa rừng trên con đường nhỏ dẫn vào ngôi làng của Thiên Minh Trang Cốc .

    Người dân trong làng đi qua thấy người khách buôn bị thương nặng ngất bên đường đã giúp đỡ ông chăm sóc cho ông đến khi ông hổi phục mặt dù người khách buôn có kể lại câu chuyện của mình người trong làng điều nói không biết có 1 con quái thú đã từng tồn tại ở đó và họ cũng chưa bao giờ đặt chân đến nơi đó hay thậm chí gặp được lão nhân già như ông kể .

    Vì xung quanh đây chỉ có mình ngôi làng này có người sông thôi , chã có chỗ nào khác cách khỏi bìa rừng thì có người sống cả .

    Sau khi người khách buôn rời đi ông đèm truyện này lang truyền khắp nơi , nó được truyền đến các nhà tu tiên có nhiều nhà muốn lấy danh tiếng đã đích thân đến để trải nghệm và sau khi họ đi qua khu rừng như lời kể thì chả ai quay về nữa .

    Nhiều nhà tu tiên , danh môn chính phái lớn nhỏ điều xôn xao vụ việc này các gia tộc các nhà có thể lực lớn như Cô Tô Lam Thị , Vân Mông Giang Thị , Kim Lăng Lang Thị kể cả Thanh Hà Nhiếp Thị đều cùng nhau ngồi lại bàn về việc này 1 đích các nhà điều muốn thuần hóa hay phong ấn con quái thú này có thể vì mục đích riêng hay chung điều muốn có sức mạnh của thứ quai vật này để xưng bá thiên hạ , làm chủ thế giới .

    Có nhiều nhà lại nghĩ tránh để thảm quạ xảy ra , sinh linh đầu thàng họ lại đề nghị phọng ấn nó , vì ban đầu nó chỉ ở trong 1 phạm vi nhỏ nhưng nếu để lâu khi nó có đủ sức mạnh nó sẽ tiếng ra ngoài giết chết con người , gia tăng sức mạnh hậu quả khó lường .
     
    Lam Hoan Hắn Là Bảo Bối Của Ta
    Ở lâu sinh tình là có thật


    3 Tháng sau .............

    Sau sự việc ấy ( tin đồn từ người buôn hàng hóa gặp ác thần thú ở Thiên Minh Trang Cốc ấy ) đã qua được 3 tháng .

    Ác Thần thú thì chã ai giết chết được mà người bị nó giết chỉ càng ngày càng tăng lên mà thôi .

    Các gia tộc lớn nhỏ ban đầu cũng rất hùng hổ đua nhau đi tranh giết thần thú này .

    Nhưng sau đó thì các gia tộc bắt đầu e sợ và lo lắng .

    Lúc đầu là các môn đồ được cử đi hoặc chốn đi để lập công , sau đó là các tu sĩ , tu hành không theo trương phải nào ( ý là tu hành tự do ấy ) , lâu sau nữa là những người có võ công và năng lực cao hơn ra tay ( các cao thủ ) .

    Nhưng điều bị giết sạch , một số nhỏ là nhờ may mắn và tai năng của bản thân mà thoát được cái chết như cũng chã lành lạnh trở ra , cũng điều trở nên tàn phế .

    Có kẻ mất tay , có người mất chân , tệ hơn có khi mù cả 1 con mắt , mất 1 tay và có khi là bị phế cả năng lực .

    Sự việc ngày càng tệ hơn do con quái thú cứ gào tống , từ đó mà nhiều người thấy được 1 hiện tượng là có 1 kết giới được lập ra xung quanh mãnh đất đó để ngắn thứ đó bước ra ngoài.

    (Xin chào mình là người giải mã Ao Ao mình sẽ giải thích vì sao ác thần thú không thể đi qua khu rừng và người ở Thiên Minh Trang Cốc vì sao ko bị ác thần thú thịt a.

    Thứ nhất là do địa hình ác thần thú ở là sau cái khu rừng nên kết giới là bao quanh mảnh đất nằm ngay trung tâm khu rừng nên người dân ở ngôi làng Thiên Minh Trang Cốc ko bị tổn thương vì họ nằm ngoài khu rừng chỉ cần không đi qua khu rừng thì sẽ không sao cả .

    Thử 2 là vì thân thú không thể bước ra đc là do kết giới có điên chỉ có thể dùng năng lực phá nó bên trong tạo ra trường âm thanh lớn làm bế nó thôi nếu chạm vào nó sẽ bị điện giật tê tái .

    Nó kểu kểu giống tạo áp lực lớn bên trong 1 bể kính từ đó tích tụ thành 1 sức nén lớn đến khi không chứa nỗi nữa thì các mặt kính nức vã bể ra còn vì sao có điện mà con người vẫn vào được thì người giải mã Ao Ao sẽ gặp mọi người vào chương sao để ta tìm hiểu nha .

    Bye Bye )

    Nhưng do có quá nhiều người chết tại nơi đó , hoán hồn , âm hồn càng ngày càng nhiều giúp ác thần thú dần dần hồi phục năng lượng bị mất , máu thịt từ những kẻ mà nó ăn công thêm người nó ăn tàng là tu sĩ , đạo sĩ có qua tu luyện , không chỉ giúp nó hồi phục năng lực mà còn giúp nó khôi phục sức mạnh mà nó từng bị mất đi sau hàng chục ngàn năm về trước .

    Không dần ở đó với sức mạnh đã dần quay lại , kết giới giam cầm cũng đang bị nức mẻ chỉ cần 1 ngày không thu phục thứ ác thần này , thì sẽ sớm thôi kết giới sẽ bị vỡ nát và ác thần sẽ được giải phóng .

    ______________

    ..........Quay lại với hiện tại ......

    Liên Hoa Ổ gần đến xuân có vẻ rất đông đúc , vào những tháng gần kề xuân đến , thế này chợ Liên Hoa Ổ càng mở rộng hơn thường ngày , kẻ buôn , người bán , đến đền rồi đi , ngày càng nhiêu và càng đông , đây là khoảng thời gian thu được nhiều tiền nhất trong năm của người dân Liên Hoa Ổ .

    Vị Giang Tổng Chủ , ông chủ của cái vùng đất này cũng ngày càng bận bịu , có thêm rất nhiều công việc , khiên cho ai kia cũng chở nên thật tội nghiệp .

    Lam Hi Thần y ngày càng biến thành cún nhiều hơn trước , mà thời gian cũng trở nên dày hơn trước , lúc đầu chỉ khoảng 1 đến 2 canh giờ 1 mấy ngày dạo gần đây lại trở thành nên khá bất thương giờ giấc biến đổi bất thường , cũng khiến cho Giang Trừng không canh được thời khắc , có lần có người đến bàn chuyện làm ăn , mang y theo trong người , đang trong lúc nỗ chuyện y lại đột nhiên biến lại thành người đứng trước mặt Giang Trừng , may mà lúc đó có cả khói trắng nên kẻ kia không nhìn rõ , Giang Trừng liền nhanh tay tháo đôi dày ra phóng thẳng vô mặt gã khách buôn , khiến ông ta ngất ngây tại chỗ , lúc tỉnh dậy chỉ nhận được lý do là bị va chúng thứ gì gì đó đại loại .

    Làm Giang Trừng , cũng phải ra chỉ thị cách nhà chính y ở , đề phòng ngừa mấy kẻ không phận sự hay mấy môn đồ đi ngang qua , tạo ra 1 ranh giới giúp Lam Hi Thần tránh việc bị người khác nhìn trúng hoặc bắt gặp đột nhiên từ người lại hóa thú hay từ thú hóa người , còn bàn việc thì ra ngoài bàn , Lam Hi Thần thần cũng bị Giang Trừng cấm cho đi long nhọn hoặc ví dụ đơn giản là cấm đi theo y , từ ngày bị chúng cái lời nguyền các ôn này Lam Hi Thần y có 1 căn bệnh là thích đi theo Giang Trừng , bị y cấm không được theo y khiến Lam Hi Thần rất buồn , tuổi thân .

    Cũng từ việc đó mà Lam Hi Thần bị bắt ở yên 1 chỗ thay vị được đi long nhong như trước .

    Mà ở 1 chỗ cũng được , nhưng cũng phải có ai đó bầu bạn chứ , cái này người nào đó bận bịu công vụ phới lời , bỏ mặt , không thềm để ý y làm y cả ngày chỉ có thể ở 1 góc thui thủi 1 mình .

    Ngày cả cơm nước , hay chăm sóc như trước kia cũng không còn nữa .

    Thế mà trước kia Giang Trừng ngươi nói :

    -Cún con ngươi là bảo bối của ta

    Là bảo bối của ngươi thì sao ngươi lại không thương ta nhiêu nhiêu như trước kia a.

    -Cún ngốc đáng yêu của ta , ta sẽ nuôi ngươi cả đời .

    Ngươi yêu ta hứa nuôi ta vị sao lại để ta phải nhịn đối có khi đến sáng mai ngươi mới nhớ đến việc cho ta ăn .

    -Cục bột nhỏ ta sẽ luôn yêu thương ngươi .

    Người hứa yêu thương ta mà Vi sao ...........vì sao......hực.....hực....lại không quan tâm ta , không để ý ta quoanh ta 1 gốc như thế .

    Sau màng tự vã cực rắc của chính bản thân mình .

    Thành niên ruốt cuộc cũng nhận ra mình đang mơ , mơ một giấc mộng được Giang Trừng hứa với mình như thế .

    Thực tế y chưa đá bản thân Lam Hi Thần ra khỏi nhà là may lắm rồi .

    Dù sao cũng phải ngậm đắng nuốt cay mà cố gắng , dù gì hiện tại y cũng chỉ có nơi này nương nhờ được thôi và cả Giang Trừng mới giúp y được , không phải là gì mà nhìn đi nhìn lại thì lựa chọn y là cách tốt nhất , đi theo vợ chồng kia ngày ngày bị thốn cẩu lương mà chết , đêm cũng chưa chắc ngủ được , có ngày vị áp lực mà y tự kết liễu mình quá , còn quay về cũng không phải là cách , thúc phụ già rồi , lỡ người nhìn thấy y như vậy chắc ngậm luôn thì khổ .

    Đám ngỏ thì khỏi nhắc đi tuổi đời thì nhỏ , chưa trải qua sóng gió lớn , không đủ năng lực hay bản lĩnh trước nguy hiểm .

    Haizzzzzz nói chung chỉ có người này là tốt nhất thôi .

    Suy đi nghĩ lại Lam Hi Thần liền đươa ra 1 quyết định hết sức sánh suốt chính là :

    Thôi thì ở đâu thì ở yên chỗ đó , dù gì với dạng cún sẽ được Giang Trừng u ái rất nhiều , ngược lại dạng người thì y lại chã thèm đếm xỉa .

    Dù sao cuộc đời cũng có lên lên xuống xuống mà , như cái cảnh này thì y ngày nào cũng phải trải .

    Thế nên đừng nghĩ có được ân sủng của Tam Độc Thánh Thủ là dễ a nha .

    Đột nhiên có 1 kẻ hầu rõ cửa phòng làm việc của Giang Trừng cắt đứt mạch suy nghĩ của Lam Hi Thần .

    Kẻ đó rõ 3 , 4 lần vừa rõ vừa kêu .

    - Tổng Chủ

    -Tổng Chủ

    -Tổng Chủ

    Giang Trừng nghe thấy tiêng kêu trong lúc đang làm việc liền câu mày lại , mặt cũng trở nên nhăn nhó , giọng nói có phần trầm và mang chút giọng điệu bực tức ( ý là ngươi có thấy lão tử đang bân bịu làm việc đầu tất mặt tối không mà còn kêu la cái khỉ gì ) .

    - Vào đi .

    Người kia vừa nghe được liền đẩy của bước vào , lẩm bẩm cúi chào rồi nói luôn vào vấn đề chính , làm việc với vị đây ta không nên dài dòng không lát nữa ăn 1 cái roi vào đít thì méo hiểu tại sao .

    -Bẩm tổng chủ , Cô Tô Lam Thị gửi lời mời người qua bên đó bàn việc chống lại ác thần .

    Kẻ hầu nói xong kiền chạy đến đem bức thư để trên bàn , sau đó quay đầu lại chạy đi không dám nhìn về phía sau mình .

    Sau khi người hầu rời đi , Giang Trừng với tay cầm bức thư lên xem xem , Lam Hi Thần đứng bên góc nãy giờ cũng tò mò mà đi đến bên y , trồi cái mặt to tròn ra với đôi mặt đen cũng mở to nhìn y .

    Giang Trừng theo bản năng đưa tay xoa đầu y , bế y lên ôm trong người , tay còn tại cầm lá thư vơi vơi trước mặt y hỏi :

    - Ngươi muốn biết nội dung à .

    Lam Hi Thần vừa bị bế , vừa bị hỏi cũng đôi chút ngạc nhiên liền theo phải xạ mà sửa 1 tiếng :

    - Gâu

    Giang Trừng đặt thư lên bàn , sao đó đưa tay lên chọc chọc má y mấy cái , bị chọc chọc má theo tác động mà nghiên đầu vào ngực Giang Trừng .

    Sau 1 màng hết nựng , rồi chọt ruốt cuộc ai kia cũng buôn tha , và nói với tiểu cục bột là .

    -Không có gì to tác chỉ là bọn họ muốn làm 1 cuộc diệt thần với sự liên kết từ nhiều gia tộc , nhiều nhà và những tu sĩ nữa , cuộc hợp mặt sẽ là ngày mai .

    Sau khi nói xong Giang Trừng cũng không nói nữa , Lam Hi Thần rơi vào trầm tư , làm 1 cuộc diệt ác thần sao , coi bộ lần nay là chuyện rất lớn rồi đây mà bọn họ phải đưa ra quyết định mau lẹ như vậy .

    Đang trầm ngâm suy nghĩ Lam Hi Thần đột nhiên bị Giang Trừng bồng phọc lên , đưa lên cao , mặt Giang Trừng ngước lên nhìn y , y cũng ngước xuống nhìn ngươi kia .

    1 khoảng lặn giữa hai người .

    Giang Trừng đột nhiều nghĩ bụng , ấy da mặt dù cái con cún ngốc này thực chức là 1 đại mỹ nam đứng đầu bán xếp hạng thế giá công tử được ưu ái nhất , lại là 1 thần y danh tiếng lẫy lừng , có võ công cao cường chã ai dám đụng vào hay ghẹo y , thế mà có ngày 1 đại mỹ nam 1 cao thủ hay đúng hớn 1 kẻ hùng mạnh lại bị ta ôm trong vòng tay chiêu ghẹo ngươi thế mà chã dám chống cự .

    Ta có nên ta ơn ông trời không đây à , vì đã ban cho ta cơ hội trả hết món nợ mà đệ đệ hắn gây ra cái này cũng không phải lỗi của ngươi nhưng ai bảo ngươi xui xẻo rơi vào tay ta làm gì , coi như ta tính nợ với tên kia không được vậy thù từ từ tính với ngươi đi ha .

    - Cục bột đáng yêu của ta

    Đột nhiên Giang Trừng lên tiếng cùng lúc đó nỡ 1 nụ cười khó để nói nó là nụ người thân thiện , đẹp đến ngây ngất lòng người hay là 1 nụ cười gian manh xấp làm chuyện xấu xa hay đúng hơn là muốn làm thịt y khiến Lam Hi Thần nỗi lên 1 nỗi sợ vô hình .

    _________________________

    -Ây dô cún con chúng ta đi ăn cơm nào .

    Giang Trừng vừa bảo ăn cơm , Lam Hi Thần nãy giờ cũng đói liền vui vẻ bỏ qua nỗi sợ kia cả cái đuôi nhỏ cũng ngọ nguậy .

    Nhưng Giang Trừng chưa rời đi thì

    ...................BẦM.....................

    1 phát Lam Hi Thần hóa từ thành người , do Giang Trừng đang bế y thì 1 tiếng váng lớn phát ra .

    ....................RẦM................................

    To lớn vàng lên cả căng nhà , bên ngoài có tiếng nhiều người chạy đến ầm ầm ,rất vội vã .

    1 tiếng Rầm lớn nữa phát ra như lần này là từ cánh cửa phòng kèm theo đó là 1 cái giọng đầy thân quen dù có chết đi sống lại nghe thấy vẫn biết là ai .

    -GIANG TRỪNG......GIANG TRỪNG................

    -NGƯỜI CÓ SAO KHÔNG ............NGƯƠI BỊ SAO THẾ ??? .........SƯ MUỘI ....................

    Hiện trạng lúc này sau khi Lam Hi Thần hóa lại người liền nhào về phía trước đè lên người Giang Trừng làm y đứng cũng ko vẫn mà ngã xuống , cả ngươi Lam Hi Thần điều đè lên người Giang Trừng làm hắn muốn thổ huyết mà chết , người gì mà nặng quá , nhưng may mắn là đầu có vẻ không bị đau chỉ hơi choáng là vì tay Lam Hi Thần y đã đỡ sau đầu Giang Trừng khi cả hai ngã xuống .

    Quay lại hiện tại chính là bọn người đến đã chứng kiến 1 màng khá là hoành tráng không biết nên diễn ta thế nào .

    Giang Trừng sau khi nghe tiếng gọi của Ngụy Vô Tiện cũng bực bội muốn ngồi dậy mà mắng người , kéo theo đó là 1 màng ấy da khó nói quá .

    Chính là Lam Hi Thần đang 1 tay ôm lấy sau đầu y cả người đè lên người Giang Trừng cũng bị phản ứng muốn ngồi dật của y mà duy

    chuyển theo , thế ta có 1 cảnh chính là 1 kẻ đang bị 1 kẻ đè dưới thân đàng cố gắng ngồi dậy thoát khỏi người kia công thêm Giang Trừng làm việc từ sáng đến giời đầu tóc có chút rối , quần áo cũng sọc sệt , Lam Hi Thần lại chống cả hai tay bên người y để cố gắng đứng dậy do mới bị ngã xuống , cộng thêm có chút choáng , nhìn vô ai nói nãy giờ họ không làm chuyện đen tối gì chứ a.

    Đám nhóc con thấy liền đỏ cả mặt không biết nên nói thế nào .

    Còn Ngụy Vô Tiện thì đang vô cùng kinh ngạc mắt chữ O mồm chữ A ,trong lòng nghĩ thầm , ấy da họ tuyến truyền nhanh vậy luôn ó nha , nhanh hơn ta và Lam Trạm luôn , sư muội thật không làm sư huynh thất vọng mà , người bên cạnh thì mặt không đổi nhưng tâm can lại đang cuộn sóng dữ dội , có khi đã trở thành cơn bảo cấp S rồi cũng nên .

    Giang Trừng nhìn bọn họ thế cũng ngạc nhiên , trong lòng không ngừng hỏi cái biểu cảm của các ngươi là gì vậy hả???

    Nhìn lại chính mình và Lam Hi Thần đang trong tình thế gì cũng khiến cả hai bất giác nhìn nhau mã đỏ mặt , Lam Hi Thần đứng bật dậy khỏi người Giang Trừng , sau đó cũng e ngại đưa tay ra đỡ y lên .

    Giang Trừng cũng thẹn quá hóa giận hất tay Lam Hi Thần qua 1 bên đứng phật dậy lớn tiếng quát .

    -CÁC NGƯỜI ........CÁC NGƯƠI .........

    ẤY.........ĐỪNG CÓ SUY NGHĨ TẦM BẬY .........

    UKM ........UKM........BỌN TA CHÃ CÓ GÌ CẢ...

    Ngụy Vô Tiện cười tươi bước qua vô vai Giang Trừng

    - Được rồi sư muội bọn ta biết các người không có gì hết mà .......

    Ukm.....chỉ là......

    Giang Trừng nhìn qua Ngụy Vô Tiện hỏi :

    -Chỉ là gì ???

    Ngụy Vô Tiện cười tươi đáp .

    -Ở CHUNG LÂU NGÀY SINH TÌNH CŨNG NÊN .

    Sau đó liền bật cười ----Hahahahahahahhahahahahahahhahahahahahhahahahahhahahahahhahahahahhahahahahhahahahhahahahahhahahahahahhaahhahahahah

    Giang Trừng ruốt cuộc cũng trở nên cực cực kì kì phần nộ rống .

    -NGỤY VÔ TIỆN.............................................

    Ngụy Vô Tiện cười hí hí đáp :

    - Ta đây sư muội nhỏ của ta

    Giang Trừng nay mặt đã đen giờ còn đen hơn máu không ngừng dồn lên nào thôi thúc y giết người .

    - TA.....TA.....HÔM NAY LIỀN GIẾT CHẾT NGƯƠI................

    Thế sao câu đó Giang Trừng liền triệu tử điện Ngụy Vô Tiện cũng chạy phóng ra ngoài kiêu kích Giang Trừng đuổi theo mình .

    Để lại Lam Hi Thần , Lam Vong Cơ cùng đám nhóc , Lam Hi Thần xấu hổ quá ngốc N

    nghếch đưa tay lên che mặt mình lắc lắc đầu , Lam Vong Cơ thấy vậy liền đi qua vổ vai Lam Hi Thần nói :

    -Không sao mà ..........để hiểu mà ............mặc dù không thích ............nhưng huynh thích...........đệ cũng ủng hộ .

    -Hảaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa

    Đây chính là cảnh tâm cang của vị huynh trưởng nào đó đang rào thét đầy dữ dội .

    Ô trơi đệ đệ ngoan nhà mình đây sao , bản thân thật kinh ngạt khi đệ đệ yêu dấu có thể nói ra những lời động trời như vậy , ai đó mau nói đây không phải đệ đệ tui đi , tui cần 1 lồ giải thích , đây là mơ và nó không phải sự thực .

    Bản thân sau khi nghe câu ấy liền bị sóc mà ngất đi trong sự bàn hoàn chưa từng có .

    Lam Tứ Truy và Lam Cảnh Nghi chạy qua đời Tổng Chủ nhà họ và không ngừng gào thét :

    - Tổng Chủ , Tổng Chủ.........

    - Tổng Chủ , người sao vậy..............

    - Tổng chủ ngất rồi .

    - Tổng Chủ mau tỉnh đi .

    Còn bên kia thì chính là cảnh 1 kẻ đang cố chạy vừa chạy vừa kiêu khích người kia đuổi theo , 1 kẻ đang rượt theo và 1 kẻ kia không ngừng phăng tử điện khắp nơi .

    Kim Lăng Kim Đại Tiểu Thư không ngừng gào kiêu .

    Mong Cửu Cửu hắn và Thúc Thúc hắn dừng việc ngu ngốc này lại .

    -Ngụy Vô Tiện đừng chọc nghẹo Cửu Cửu nữa - Còn Cửu Cửu mau dừng lại , người còn đánh nữa Liên Hoa Ổ sẽ xập mất .

    Môn sinh cả Liên Hoa Ổ bây giờ ai nảy điều rống 1 câu .

    - MẤY NGƯỜI RUỐT CUỘC CÓ ĐỂ CHO CHÚNG TÔI NGỦ KHÔNG AAAAAAAAAAAA

    Mọi người biết đó giờ là gần nữa đêm rồi a.
     
    Back
    Top Dưới