Ngôn Tình Lạc Yên

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,287,730
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AIL4fc-s-yOj39VJVIVj8ZfCdhHxpO3o3VeGOczbRtAn64qKYB2hYb2YvzCvD5bItLHasDuw9l1zazN3KZnBXp2sqv-MvO73vUhEhG5UbwTxS2WcXqanNUEGFYYfHpp2Xo_WCwdq5EnqnPSTdMZFoamKKqpQ=w215-h322-s-no

Lạc Yên
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tôi đi họp lớp với bạn thân ở quán bar.

Ván cuối cùng, tôi lại thua.

Tôi đã chọn nói 5 sự thật, dưới sự áp bức của mọi người, tôi bị ép chọn mạo hiểm.

Cô em tóc đỏ nãy giờ vẫn ngồi im lặng trong góc đứng dậy bước ra sau khi nghe tôi nói chọn mạo hiểm.

Dưới ánh đèn mờ ảo, tôi thấy nụ cười trên khóe miệng cô ta.

“Gửi tin nhắn cho Trình Tống, nói tái hợp.”​
 
Lạc Yên
Chương 1


1.

Tôi đi họp lớp với bạn thân ở quán bar.

Ván cuối cùng, tôi lại thua.

Tôi đã chọn nói 5 sự thật, dưới sự áp bức của mọi người, tôi bị ép chọn mạo hiểm.

Cô em tóc đỏ nãy giờ vẫn ngồi im lặng trong góc đứng dậy bước ra sau khi nghe tôi nói chọn mạo hiểm.

Dưới ánh đèn mờ ảo, tôi thấy nụ cười trên khóe miệng cô ta.

“Gửi tin nhắn cho Trình Tống, nói tái hợp.”

Càng ngày cô ta càng dựa sát vào, khi cô ta nói xong chữ cuối cùng, rốt cuộc tôi cũng thấy rõ dáng vẻ của cô ta.

Không nhìn không biết, vừa nhìn đã bị dọa phát khiếp.

“Chu Thiển Thiển!”

Tôi bị dọa hét lên, cô ta càng nở nụ cười sâu hơn.

Chu Thiển Thiển là em gái của sếp tôi, Chu Thời Dã. Từ sau khi Chu Thời Dã tỏ tình với tôi, cô ta thường xuất hiện trước mặt tôi và trừng mắt nhìn tôi.

Mặc dù trong lòng cô ta tràn đầy á.c ý, nhưng tôi chỉ cảm nhận được sự ngu xuẩn rõ ràng.

Đó là kiểu…

Sự chiếm hữu ngu ngốc của đám sinh viên.

2.

“Sao thế? Không chơi nổi?”

Chu Thiển Thiển nhướng mày nhìn tôi.

Tôi liếc nhìn những người bạn ngồi xung quanh, trên mặt mọi người đều mang vẻ mong chờ, thậm chí có một số người còn hơi phấn khích.

Tôi bất lực đỡ trán, cuối cùng không tình nguyện mở ra avatar của Trình Tống, sửa lại thành một câu:

“Tái hợp.”

Bên kia nhắn lại rất nhanh.

“Hồi đó em đá anh, bây giờ lại muốn tái hợp?”

Tôi nín thở, và sau khi tắt màn hình điện thoại, tôi thấy hơn chục cặp mắt đang nhìn chằm chằm vào mình, bao gồm cả Chu Thiển Thiển.

Vừa hay tôi đối mặt với Chu Thiển Thiển, khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau, cô ta lập tức quay đi chỗ khác và ho nhẹ hai tiếng, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.

“Sao rồi?”

Điện thoại lại vang lên tiếng chuông báo tin nhắn, tôi hốt hoảng tắt âm về mức nhỏ nhất.”

“Không…không nhắn lại…”

Ánh mắt những người xung quanh dần tản đi, Hứa Vãn giúp tôi xoa dịu bầu không khí, Chu Thiển Thiển bĩu môi, không phục nhưng cũng không nói gì được.

Cô ta hậm hực về chỗ, tôi thở phào nhẹ nhõm, vùi mình vào sau hàng ghế.

3.

Tôi và Trình Tống quen nhau năm lớp 10, lên năm nhất hẹn hò.

Yêu đương 5 năm, ngay tại lúc tất cả mọi người đều tưởng bọn tôi sẽ kết hôn, chúng tôi thông báo chia tay vào ngày kỷ niệm 5 năm yêu nhau.

Nguyên nhân rất đơn giản, tôi cảm thấy mình không xứng với Trình Tống.

Trình Tống rất xuất sắc, từ khi gặp anh ấy, tôi đã biết rất rõ ràng rằng bọn tôi không phải là người cùng thế giới.

Trước đây, sự chênh lệch của bọn tôi có lẽ không rõ ràng, cho đến khi lên năm tư, Trình Tống vốn chỉ đầu tư 10 vạn vào công ty lọt top 500 công ty đứng đầu cả nước, tôi mới biết khoảng cách giữa chúng tôi đã xa nhau như vậy.

Lúc đó hạt giống chia tay đã gieo vào lòng tôi rồi. Bước ngoặt khiến tôi thật sự quyết định chia tay là vì cuộc họp thường niên của công ty Trình Tống.

Hôm đó, Trình Tống đã đặt lịch hẹn toàn bộ cho tôi, khi trong lòng tôi dạt dào niềm vui sướng chạy đến nơi, đập vào mắt đầu tiên không phải là Trình Tống mà là cô gái mặc váy trắng, khí chất phi phàm đứng cạnh anh.

Phong thái của cô ta tự nhiên, hào phóng, chuyện trò vui vẻ với tất cả mọi người xung quanh Trình Tống, khoảnh khắc đó, chút tự tôn còn sót lại trong tôi đã bị đập tan nát.

Tôi cảm thấy, kiểu người như thế mới xứng đôi đứng cạnh Trình Tống.

Đêm đó, tôi xách làn váy xoay người rời khỏi hội trường.

Ngày hôm sau tôi nói chia tay với Trình Tống.

Anh ấy hỏi tôi tại sao, mắt tôi ửng đỏ nói: “Không thích nữa.”

Từ đó về sau chúng tôi không liên lạc nữa. Đến tận bây giờ đã sắp nửa năm.

4.

“Lạc Yên?”

Hứa Vãn đẩy bả vai tôi, xốc lại tinh thần, tôi nhìn thấy bạn bè xung quanh bắt đầu thu dọn đồ đạc mới ý thức được bọn họ chuẩn bị về nhà.

Trước khi đi, một bạn nữ còn nhắc nhở tôi:

“Khương Lạc Yên, Trình Tống mà nhắn lại nhớ cho bọn tớ biết nha, rất mong chờ cậu ấy sẽ có phản ứng gì, nhớ năm đó, cậu ấy không có người bạn khác giới nào ngoại trừ cậu.”

Lúc này tôi mới nhớ cầm điện thoại lên xem rốt cuộc Trình Tống đã nhắn lại gì.

Trước khi mở màn hình trò chuyện với Trình Tống, trong lòng tôi đã xây dựng tâm lý vô số lần, bất kể anh nói gì, tôi đều kiên quyết nói xin lỗi, nếu như anh thật sự không thể tha thứ cho tôi, cứ để anh mắng tôi một trận.

Tôi từ từ mở mắt, sự nhục nhã trong tưởng tưởng lại không xuất hiện trước mắt tôi, tôi không tài nào tin nổi lướt lướt điện thoại, nhìn tin nhắn Trình Tống gửi đến:

“Hồi đó em đá anh, bây giờ lại muốn tái hợp sao?”

“Em có biết sau khi em và anh chia tay anh đã khóc bao lâu không?”

“Một tuần, ròng rã một tuần, một tuần đó em lấy gì đền anh đây?”

“Bây giờ em nói tái hợp là tái hợp ư?”

“Anh nói cho em biết, không đời nào.”

Tin nhắn đến đây thì dừng lại, trên màn hình bị thời gian vẽ ra một đường ranh giới.

Sau khoảng 10 phút, Trình Tống lại nhắn tin tiếp:

“?”

“Người đâu rồi?”

“Haha, anh đùa tí thôi.”

“Thật ra tái hợp cũng được.”

“Nhưng anh sẽ không yêu em giống như trước đâu.”

“Bây giờ anh tinh ranh như khỉ ấy.”

“Tiền lương 10 vạn chỉ cho em tiêu 9 vạn 8 thôi.”

5.

“Phì…”

Tôi đột nhiên cười thành tiếng, mọi người ở đó đều sững lại, đồng loạt quay đầu lại nhìn tôi.

Chu Thiển Thiển còn trực tiếp đi tới cướp điện thoại của tôi:

“Trả lời rồi đúng không? Tôi xem nào.”

Tôi muốn chạy lên lấy lại nhưng bị cô ta nhanh nhẹn tránh thoát.

Tôi thấy vẻ mặt Chu Thiển Thiển ban đầu không có cảm xúc gì cho đến phấn khích suýt chút nữa nhảy cẫng lên trên đường phố. Cô ta cầm điện thoại nói với mọi người:

“Trình Tống đồng ý rồi!”

Mọi người dừng mọi hoạt động và nhìn tôi lần nữa.

“A hahahaa! Tôi đồng ý giúp cậu, thế là bắt đầu từ hôm nay cậu không được cướp anh trai với tôi nữa nhé ~”

Chu Thiển Thiển cầm điện thoại chuẩn bị trả lời hộ tôi nhưng ngay khi tay cô ta chạm vào màn hình đã bị một đôi tay thon dài rút điện thoại khỏi tay cô.

Động tác anh ta vô cùng gọn gàng, lưu loát, không hề do dự chút nào. Chu Thiển Thiển kịp phản ứng nhìn về hướng điện thoại bị rút đi.

“Cậu, đệch… má ơi, Lạc Yên khéo quá, gặp cậu ở đây.”

Khuôn mặt vốn đang thở hổn hển của Chu Thiển Thiển nhìn thấy người lấy điện thoại là Chu Thời Dã bèn nín thở ngay, cô ta vui mừng hớn hở chạy về phía tôi, khoác lấy tay tôi.

Vẻ mặt tôi mờ mịt, Chu Thời Dã đưa điện thoại cho tôi, cười xấu hổ:

“Xin lỗi, em gái tôi không hiểu chuyện, chuyện tái hợp tôi sẽ từ chối giúp em.”

Khi Chu Thời Dã đưa điện thoại cho tôi, vội vàng xoay người, anh ta quay lưng lại, nhanh chóng gõ chữ trên màn hình: “Xin lỗi.”

Sau khi gửi đi mới trả lại điện thoại cho tôi.

Chờ khi tôi cầm lấy điện thoại, đã không nhìn thấy dòng “xin lỗi” mà Chu Thời Dã gửi nữa.

Tôi xoa xoa trán, hỏi anh ta:

“Anh trả lời gì thế?”

Chu Thời Dã thành thật đáp:

“Xin lỗi.”

“Thế sao tôi không thấy.”

Chu Thời Dã ho nhẹ hai tiếng, giọng nói be bé:

“Sợ em thu hồi nên xóa rồi.”
 
Lạc Yên
Chương 2


6.

Tôi thở dài, chuẩn bị gửi tin nhắn giải thích với Trình Tống, cửa quán bar đột nhiên bị mở ra.

Tiếng động to lớn thu hút ánh mắt của mọi người, bao gồm cả tôi.

Tôi nhìn ra cửa, mới nhận ra người đến là Trình Tống.

Bốn mắt nhìn nhau, anh bước hùng hổ về phía tôi, khi gần đến chỗ tôi, anh giơ điện thoại lên:

“Khương Lạc Yên, em đùa anh à, xin lỗi là ý gì?”

Tôi lùi về phía sau theo bản năng, trong lòng gào thét không ổn.

“Anh mặc kệ, em xin lỗi cũng phải quay lại với anh, nếu không! Anh khóc ở đây cho em xem!”

Anh ấy đi thẳng về phía tôi, khi anh sắp đến gần tôi, Chu Thời Dã chắn ngay trước mặt tôi, tách tôi và Trình Tống ra.

Hai người họ cao ngang ngang nhau, đứng cùng một chỗ vừa hay tạo thành đường thẳng nằm ngang.

Trình Tống nhìn anh ta, môi hơi nhếch lên.

“Giám đốc Chu, trùng hợp thế, gặp được anh ở đây.”

Chu Thời Dã cũng khẽ mỉm cười đáp lại:

“Không trùng hợp, tôi đang đợi người.”

Hai người họ quen nhau, tôi không hề bất ngờ.

Trên thương trường vốn đã qua lại với nhau, hai người đều là doanh nhân trẻ hai năm nay mới phất lên ở trên thương trường, quen biết nhau là chuyện rất bình thường.

Khung cảnh ồn ào bỗng trở nên im ắng hơn vì hai người này đến,

Những bạn học vốn sắp về cũng đặt túi xuống tới tấp, chuẩn bị hóng hớt, ánh mắt bọn họ rơi vào nữ chính là tôi.

Tôi cứng người đứng tại chỗ, và nghe thấy những lời xì xầm bàn tán phát ra từ phía sau băng ghế:

“Ôi, con nhỏ này bắt cá hai tay à?”

“Chơi được đấy, nhưng bạn gái này trông ngây thơ thế kia sao lại làm chuyện đáng gh.ét vậy chứ? Ôi, anh chàng mặc áo khoác đen kia đẹp trai quá, mày lên đi, chẳng phải mày thích kiểu này sao…”

“Ôi chao, mày đừng ồn ào nữa.”

Giọng của bọn họ không lớn lắm, nhưng khi một người đang ở trạng thái cực kỳ căng thẳng, thính giác sẽ rất nhạy bén.

Tôi thừa nhận rằng mình quá nhạy cảm, lòng bàn tay bắt đầu đổ mồ hôi và tôi vô thức nắm lấy tay Hứa Vãn đang ở bên cạnh.

Hứa Vãn nhận ra rằng có điều gì đó không ổn với tôi, và vội vàng hỏi:

“Sao thế, Lạc Yên?”

7.

Giọng nói Hứa Vãn cắt ngang lời Trình Tống và Chu Thời Dã, hai người họ ồn ào nhìn về phía tôi.

Tôi khom người cầm lấy túi trên ghế, nhỏ giọng nói “Xin lỗi” rồi chạy nhanh vào nhà vệ sinh.

Tôi tự nhốt mình trong buồng vệ sinh, lấy thuốc đựng trong túi xách ra nhét vào miệng.

Dây dưa một lúc, tôi mới dần thả lỏng.

Tôi mắc chứng rối loạn lưỡng cực và rối loạn lo âu nghiêm trọng, kể từ năm lớp 12, khi bố mẹ tôi ly hôn và tôi bị bỏ rơi.

Năm đó bố tôi ngoại tình bị mẹ tôi bắt quả tang được ngay trước mặt mọi người, mẹ tôi không tin rằng người chồng yêu thương bà ấy như vậy sẽ mang người phụ nữ khác về nhà, bà ấy gào thét như phát điên, thu hút tất cả hàng xóm và ly hôn ngay trong ngày.

Chờ sau khi tôi về đến nhà, đập vào mắt tôi là tờ giấy ly hôn nho nhỏ.

Còn mẹ tôi hôm đó đã mua vé xe đến thành phố khác, rời đi.

Mẹ tôi chẳng mang gì hết, kể cả tôi cũng bị bà ấy bỏ lại.

Gia đình mà tôi cho là đáng tự hào nhất đã tan nát vì trò hề này.

Tôi trở thành đề tài đàm tiếu mỗi khi nhàn rỗi trong nhà người khác, bạn bè đồng trang lứa đã từng ghen tị với thành tích tốt của tôi bắt đầu tán gẫu về tôi.

Kể từ đó, mỗi lần nghe người khác xì xào bàn tán, tôi không khỏi run rẩy.

8.

“Dưa này ngon quá, uống bữa rượu còn gặp được chuyện này.”

“Đúng thế, nhưng mà có nên nói hay không, hai anh chàng kia trông đẹp trai ghê, đặc biệt là anh chàng đẹp trai mặc áo khoác trắng.”

“Ơ, không phải chứ? Tao cảm thấy người mặc áo đen đẹp trai hơn một chút.”

Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, xuyên qua khe hở tôi nhìn thấy hai người đẹp tóc xoăn, mặc váy hai dây trang điểm đậm cầm túi đứng trước gương.

“Đều đẹp hết, này, mày có cảm thấy con kia rất đáng ghét không? Cảm giác trông cũng không phải loại tốt đẹp gì.”

Cô gái mặc váy màu trắng lấy son từ trong túi ra, khi nói chuyện bởi vì thoa son nên hơi nghe không rõ, nhưng tôi vẫn nghe được rõ ràng cô ta đang nói gì.

“Tao cũng thấy thế, trông rất ngây thơ, nhưng mà loại con gái trông đơn thuần mới là tay chơi, đừng hỏi sao tao biết.”

Hai người nói xong, không hẹn mà nhìn nhau cười thành tiếng.

Tay tôi siết chặt túi, cả người rét lạnh.

Rầm.

Cửa phòng vệ sinh bị đá văng, tôi bị dọa giật mình lùi lại theo bản năng.

Sau đó, tôi nghe thấy một giọng nam quen thuộc:

“Sao cô biết? Nói tôi nghe xem nào???”

Giọng điệu Trình Tống cứng rắn và mang theo sự tức giận.

Ngay sau đó, tôi nghe thấy giọng nói kỳ quái của Hứa Vãn:

“Mở mồm ngậm mồm là không phải loại tốt lành gì, cô cứ đến trước cửa siêu thị trước hỏi bố của bố gọi là gì, biết rõ rồi tới đây đặt điều, nếu không cái mồm thối kia bịa chuyện hồi lâu cũng chỉ nói những thứ người ta ghê tởm thôi.”

Nói xong cô ấy đi về phía trước, khẽ gọi về cửa buồng vệ sinh:

“Yên Yên, mày ở đó không?”

Tôi run rẩy mở cửa, ngay khi nhìn thấy Hứa Vãn bèn lao vào lòng cô ấy.

Sắc mặt Trình Tống tái mét nhưng khi nhìn thấy tôi, anh ấy cởi áo khoác và choàng lên người tôi.

Áo khoác rất rộng, đủ lớn để che cả người tôi.

Trình Tống ôm tôi từ vòng tay của Hứa Vãn, anh ấy ôm tôi vào lòng, khi rời đi còn cảnh cáo:

“Nếu biết được nhiều như thế chắc cũng biết là tung tin đồn nhảm có thể bị phạt bao nhiêu năm.”

9.

Tôi được Trình Tống ôm rất lâu, mãi đến khi xung quanh dần trở nên yên tĩnh, tôi mới dừng lại.

Tôi cởi áo khoác, nhìn thấy Chu Thời Dã và Hứa Vãn đi theo phía sau.

Chu Thời Dã thấy tôi không sao, lạnh lùng xoay người về phía quán bar.

Trước khi đi, anh ta nói với Trình Tống:

“Chăm sóc cô ấy đi, tôi sẽ đi xử lý.”

Sau khi Chu Thời Dã rời đi, tôi lặng lẽ giữ khoảng cách với Trình Tống, tôi cởi áo khoác trên người xuống đưa cho Trình Tống, sau đó đứng cạnh Hứa Vãn.

Tôi không dám nhìn ánh mắt của Trình Tống, mái tóc rối loạn che mất tầm nhìn, tôi khom người với Trình Tống:

“Rất xin lỗi, hồi nãy chơi sự thật hay mạo hiểm bị thua, em không có ý làm phiền anh.”

Trình Tống nghe thấy thế, sau khi sững người, nở nụ cười gượng gạo:

“Vậy thì xin lỗi cũng không phải là em cố ý đúng không?”

Tôi sững sờ sau đó gật đầu:

“Ừm.”

Thấy vậy, anh nghiêng đầu sang một bên, nhẹ nhàng nói:

“Thế thì tốt.”

Nói xong, anh nhìn tôi, ánh sáng đèn đường chiếu vào người anh, đôi mắt anh sáng ngời, như có cả dải ngân hà trong đó:

“Anh đưa em về nhé?”

Anh vừa dứt lời, điện thoại đổ chuông.

Khi Trình Tống lấy điện thoại ra, tôi nhìn thấy tên người gọi trên màn hình: Trì Ý.

Tôi nhớ cô ấy, cô gái đứng bên anh ngày trước khi chúng tôi chia tay.

Trình Tống liếc nhìn tên trên màn hình điện thoại, sau đó dứt khoát từ chối.

Anh để điện thoại vào túi, nói với tôi:

“Đi thôi.”

Nhưng tôi vội lắc đầu:

“Em tự về được.”

Trình Tống dừng bước, cuối cùng choàng áo khoác lại trên người tôi, tôi muốn từ chối nhưng anh cứ khăng khăng muốn làm vậy.

“Đêm lạnh, trên đường trở về cẩn thận một chút, hai ngày nữa trả đồ cho anh cũng được.”

Nói xong anh nháy mắt với tôi, như sợ tôi từ chối, rồi quay người bỏ đi.
 
Lạc Yên
Chương 3


10.

Sau khi Trình Tống rời đi, Hứa Vãn đột nhiên kích động nắm lấy tay tôi.

Giọng của cô ấy rất hớn hở: “Yên Yên, mày nghe hiểu ý của anh ấy không?”

“Hai hôm nữa trả cho anh, chính là, anh ấy còn muốn gặp mày.”

“Anh ấy vẫn còn thích mày.”

Tôi giữ cô ấy lại và cảnh cáo cô ấy không được nói linh tinh.

Hứa Vãn hậm hực, thành thật đứng ngay ngắn, đón lấy túi trong tay tôi:

“Được rồi, tao không nói nữa.”

Cô ấy khoác lấy tay tôi, đi về nhà.

“Nhưng thật sự tao rất tò mò tại sao mày lại chia tay với Trình Tống, trông anh ấy cũng không phải là không thích mày...”

Hứa Vãn nói xong, trong lòng tôi hồi hộp.

Tôi chưa từng nói với người khác nguyên nhân chia tay với Trình Tống, có người hỏi tôi cũng chỉ nói không thích nữa.

Vốn dĩ tôi muốn giấu kín chuyện này dưới tận đáy lòng, nhưng tên Trì Ý xuất hiện, đã đánh thức bí mật phủ bụi rất lâu trong lòng tôi.

11.

Thực ra trước khi chia tay với Trình Tống, tôi đã gặp Trì Ý, cô ta đã đến tìm tôi.

Cô ta miệng nam mô bụng bồ dao găm, mở mồm đã nói trúng tim đen tôi:

“Nghe nói bố mẹ cô ly hôn, mẹ cô còn mắc vấn đề về tâm lý nghiêm trọng.”

Từ lúc tôi nghe những lời của cô ta, cũng biết mục đích của cô ta là gì.

Cô ta đi thẳng vào vấn đề, bày ra tư liệu của tôi và Trình Tống trên bàn trong quán cà phê.

Cô ta trông rất dịu dàng, nhưng đôi mắt cô ta lộ rõ sự khinh miệt và coi thường khi liếc nhìn tôi:

“Nếu hẹn hò với Trình Tống lâu như thế, hẳn cô cũng biết, anh ấy ưu tú thế nào, gia đình hà khắc với anh ấy ra sao, mục đích tôi đến đây hôm nay chắc cô cũng rõ."

Khi cô ta dừng lại, lúc đó tôi vô cùng xấu hổ đến mức ngập ngà ngập ngừng không nói được lời nào.

Từ khi bắt đầu tôi đã biết mình và Trình Tống không có tương lai, gia đình anh ấy, thân phận của anh ấy, tất cả mọi thứ của anh ấy cách xa tôi một trời một vực.

Ngay cả khi chúng tôi gặp nhau, chỉ vì anh ấy giận bố mẹ mà đăng ký vào một trường cấp 3 bình thường và anh ấy gặp tôi.

Trì Ý nói với tôi rất nhiều, tôi có thể nghe thấy sự mỉa mai trong lời nói của cô ta, nhưng không tài nào phản bác lại, bởi vì những gì cô ta nói đều là sự thật.

Tôi rụt rè, hèn nhát, tự ti, nhạy cảm, thậm chí còn mắc bệnh nặng.

Cuối cùng, Trì Ý ném lại một câu: “Anh ấy cần một hậu thuẫn có thể cùng anh ấy chiến đấu, chứ không phải gánh nặng.”

Sau đó cô ta rời đi.

Đêm đó, tôi đã nghĩ về chuyện này rất lâu.

Cuối cùng, tôi đã thỏa hiệp.

“Yên Yên?”

Suy nghĩ của tôi bị cắt đứt, Hứa Vãn khuơ tay trước mặt tôi.

Tôi khôi phục tinh thần, nhìn cô ấy cười:

“Chỉ là không thích nữa thôi, ôi, đừng hỏi nữa, mau về nhà mai còn đi làm.”

12.

Sáng sớm hôm sau, khi tôi đến thang máy, cửa thang máy vừa đóng lại, sau khi tôi ấn nút nhiều lần mà không có kết quả, chuẩn bị chờ chuyến sau, cửa thang máy tự nhiên mở ra.

Các đồng nghiệp đang chờ thang máy đứng phía sau tôi khi nhìn thấy rõ người trong thang máy bèn ồn ào lấy điện thoại nghe, chỉ có tôi và Chu Thời Dã đứng trong thang máy trố mắt nhìn nhau.

Anh ta cười với tôi: “Vào cùng không?”

Tôi muốn từ chối, nhưng anh lặng lẽ bước sang một bên.

Sau lưng tôi bỗng bị đẩy một cái, vọt thẳng vào thang máy.

Khi Chu Thời Dã đưa tay đỡ tôi đứng vững, cửa thang máy đã đóng lại.

Tôi kiên trì giữ khoảng cách với anh ta, khi thang máy lên đến tầng 3, Chu Thời Dã đột nhiên nói, “Chuyện hôm qua đã giải quyết xong, em, em vẫn ổn chứ?”

Tôi gật đầu, tỏ ý mình không sao.

Chu Thời Dã nhướng mày, nghiêng người nhìn tôi.

“Ừm, trưa nay ăn cơm cùng nhau nhé? Tôi mời em.”

Tôi lại lắc đầu, khẽ giơ chiếc túi đựng áo khoác của Trình Tống trong tay.

“Phải trả đồ.”

Vừa dứt lời, “đinh” một tiếng, cửa thang máy mở ra, tôi khẽ nói, “Chào giám đốc Chu” rồi chạy mất.

Thấy tôi chạy đi, Chu Thời Dã từ trong thang máy nghiêng nửa người ra, còn muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ nói với bóng lưng tôi:

“Làm việc chăm chỉ!”

13.

Giờ nghỉ trưa, tôi xách túi quần áo của Trình Tống định đi trả cho anh.

Đến cửa công ty, vốn dĩ tôi muốn để quần áo ở quầy lễ tân, nhưng bây giờ đang là giờ nghỉ trưa, cả công ty rộng lớn không có người, nhớ hồi trước, buổi trưa Trình Tống thường ở công ty, tôi dứt khoát đi thẳng đến thang máy đến phòng làm việc của Trình Tống trên tầng cao nhất.

Kết quả là cửa thang máy vừa mở ra, tôi đụng phải một cô gái xách túi, ăn mặc sành điệu.

Cô gái kia nhìn thấy tôi, gương mặt vốn đang tươi cười chợt tắt ngúm:

“Cô là ai, có hẹn trước không?”

Cô ta liếc nhìn tôi một cách khinh khỉnh từ trên xuống dưới.

Tôi nhìn thẻ nhân viên trước ngực cô ta, Lý Hạ, là một thư ký.

Tôi ngẩng đầu lên, cười với cô ta.

“Không, tôi tới trả đồ, Trình Tống ở đây không.

Tôi lấy túi đựng quần áo ra lắc lắc, Lý Hạ bỗng bụm miệng cười:

“Em gái à, thủ đoạn như em một ngày chị đây gặp mười người, tôi khuyên cô đừng phí công vô ích nữa, giám đốc Trình của chúng tôi đã có bạn gái, bạn gái anh ấy còn là…”

“Lý Hạ, làm gì thế? Đứng chắn ở cửa thang máy.”

Lý Hạ nói được một nửa, một giọng con gái quen thuộc cắt ngang lời cô.

Lý Hạ nhìn về hướng phát ra giọng nói, lập tức thay đổi sắc mặt, niềm nở bước lên phía trước:

“Giám đốc Trì, em không có, có người không hẹn trước đã đến thẳng đây, nói tới trả đồ, chẳng phải em đang sợ cô ta có ý đồ khác, dù sao trước đây…Đúng không?”

Lý Hạ vừa nói vừa xun xoe bên người Trì Ý đi về phía thang máy, khi bóng dáng Trì Ý xuất hiện trong tầm mắt tôi, tôi theo bản năng muốn chạy trốn.

Trì Ý thấy rõ tôi, gương mặt vốn lạnh lùng trở nên u ám, cô ta bước nhanh đến chỗ tôi:

“Chẳng phải đã bảo cô không được xuất hiện trước mặt Trình Tống nữa sao?”

Thái độ của cô ta rất tệ, tôi luống cuống, lấy quần áo trong túi ra.

“Tôi chỉ đến trả đồ, vốn định để quần áo ở lễ…”

Hai chữ “lễ tân” còn chưa nói hết, Trì Ý đã ngắt lời, cướp lấy áo trong tay tôi.

“Cô còn gặp Trình Tống đúng không? Khương Lạc Yên, tôi vốn tưởng cô ngây thơ, không ngờ tính toán giở trò của cô còn hơn cả người khác.”

Giọng điệu của cô ta giễu cợt, Lý Hạ ngớ người đứng sững sang một bên, trong mắt tràn đầy kinh ngạc.

“Tôi sẽ đưa quần áo cho Trình Tống, còn cô…mau biến đi!”

“Người nên biến đi là cô chứ?”

Cửa phòng làm việc của Trình Tống bị mở ra, anh sải bước nhanh về phía bên này, khi đi qua Trì Ý, anh giật lấy áo khoác trong tay cô ta, đi thẳng đến chỗ tôi và kéo tôi từ trong thang máy ra sau lưng anh.
 
Lạc Yên
Chương 4


14.

Ai cho phép cô đuổi cô ấy đi.

Trình Tống nắm chặt tay tôi và bảo vệ tôi phía sau anh ấy.

Anh ấy nhìn Trì Ý, ánh mắt đầy sự cảnh giác, dường như chỉ cần cô ta tiến thêm chút nữa, anh sẽ xông lên xé xác cô ta.

Cả người Trì Ý cứng đờ tại chỗ, ánh mắt thoáng chút luống cuống, nhưng đã điều chỉnh cảm xúc lại rất nhanh.

Cô ta lại đứng thẳng lưng tự tin đối mặt với Trình Tống.

“Em chỉ đang giúp anh giải quyết một ít phiền phức, dù sao sau này bọn mình kết hôn…”

“Thần kinh cô có bình thường không?”

“Có cần tôi đặt lịch khám với chuyên gia ở bệnh viện tâm thần giúp cô không?”

Trì Ý chưa nói xong đã bị Trình Tống ngắt lời.

Thấy tình hình không ổn, Lý Hạ không nói một lời lui về phía cửa thoát hiểm, sau đó hốt hoảng bỏ chạy.

Toàn bộ tầng này chỉ còn lại chúng tôi, vẻ mặt Trì Ý cứng đờ, chân mày hơi cau lại.

“Anh nói gì thế…Trình Tống, em…”

“Tôi nói thần kinh cô có bình thường không? Tôi nói muốn kết hôn với cô lúc nào? Còn nữa, cô dựa vào đâu mà gào thét om sòm với bạn gái tôi? Cô nghĩ mình là ai chứ?”

Giọng nói của Trình Tống cực kỳ tức giận, nói đến câu cuối cùng, anh gần như gào lên.

Rõ ràng Trì Ý bị dọa, hốc mắt cô ta nhanh chóng ửng đỏ, giọng nói cũng hơi run rẩy.

“Trình Tống em đang giúp anh, anh xứng đáng gặp người tốt hơn…”

Trán Trình Tống nổi gân xanh, tôi biết anh đang cố gắng kiềm chế, tôi nhẹ nhàng nắm lây tay anh, tỏ vẻ xoa dịu.

Trình Tống nhận ra, kiềm chế cơn giận, bỏ lại một câu:

“Cút khỏi Tinh Diệu đi, tôi không muốn gặp lại cô nữa, sau này, cách xa tôi và người nhà của tôi ra.”

Nói xong anh dắt tôi đi về phía thang máy.

Khi cửa thang máy sắp đóng lại, Trì Ý ngồi liệt trên mặt đất, khóc lóc nức nở, nước mắt nước mũi tèm lem và gào lên với Trình Tống:

“Trình Tống, vậy rốt cuộc em là gì trong lòng anh?”

Trình Tống nhìn cô ta từ trên cao xuống, giọng điệu khinh miệt chế giễu:

“Đừng có lôi kéo làm quen, căn bản cô không lọt vào mắt tôi.”

15.

Cửa thang máy đóng lại, cả không gian trong phút chốc chìm vào sự im lặng chết chóc.

Tôi muốn rút tay bị Trình Tống nắm nhưng bị anh ôm vào trong ngực.

Anh vùi đầu vào vai tôi, một dòng nước khẽ nhỏ giọt trên cổ.

Trình Tống khóc.

Trái tim vốn vắng lặng quá lâu của tôi chợt luống cuống.

Tôi giơ tay lên, khẽ vỗ lưng Trình Tống.

Bên tai vang lên tiếng khóc nức nở của Trình Tống.

“Xin lỗi, anh không biết cô ta đi tìm em.”

Gần như trong phút chốc, hốc mắt của tôi ẩm ướt.

Tầm nhìn của tôi bị mờ đi bởi nước mắt, và tôi đột nhiên cảm thấy mình thật nực cười.

Tại sao ban đầu khi Trì Ý đến khiêu khích, tôi lại hoài nghi tình yêu của Trình Tống với tôi chứ.

Nhờ lại từng năm tôi hẹn hò với Trình Tống, rõ ràng anh ấy rất kiên định đứng về phía tôi.

Mà tôi lại tự ti xem nhẹ tình cảm của anh ấy đối với tôi.

Máu khắp người tôi bắt đầu cuồn cuộn, hai tay không kiềm chế được ôm lại anh.

Nhưng thang máy vang lên tiếng đinh không đúng lúc.

Cửa thang máy mở ra, một đoàn như như tổ ong chuẩn bị ùa vào sững sờ ngay tại chỗ.

Trình Tống khẽ ngẩng đầu, khi nhìn thấy có vô số cặp mắt, anh ấy lại vùi đầu sâu hơn.

Tôi khẽ mỉm cười xoa đầu anh, sau đó lấy cái túi rỗng trên tay trùm lên đầu anh, nắm lấy tay anh nhanh chóng chạy vọt ra khỏi đám đông.

Phía sau, mọi người ồn ào giơ điện thoại lên, có vài cô gái đã cùng nhau hét lên:

“Đệch, sếp khóc đấy, cô thấy không!”

“Cún con đáng thương, đáng yêu ghê.”

“Chị gái kia là bạn gái của giám đốc Trình sao? Woa, xứng đôi quá.”

Tiếng thảo luận dần biến mất, tôi và Trình Tống chạy đến một tầng hầm bỏ trống.

Anh ấy dừng bước, vành mắt vẫn còn ửng đỏ.

Khoảnh khắc chúng tôi nhìn nhau, mặt tôi đỏ bừng.

16.

Tối hôm đó, tôi và Trình Tống sánh bước cùng nhau đi về nhà.

Chúng tôi thẳng thắn với nhau, gỡ bỏ mọi khúc mắc rồi nói chuyện.

Tôi muốn nói rất nhiều, Trình Tống vẫn luôn yên lặng lắng nghe, nói đến cuối cùng, tôi nhìn về phía anh ấy, mới nhận ra anh lại rơi nước mắt lúc nào không hay.

Khi sắp đến nhà, tôi nghe anh nói rằng, anh ấy chưa bao giờ muốn rời xa tôi, lại càng không ghét bỏ tôi.

Tảng đá trong lòng tôi cuối cùng cũng rơi xuống, trái tim lơ lửng cũng dần hạ xuống.

Khi gần dưới lầu tiểu khu, Trình Tống hỏi tôi:

“Có thể ở bên nhau lần nữa không?”

Vừa định trả lời, tôi lại nhìn thấy Hứa Vãn đang đứng dưới tầng nhìn xung quanh.

Cô ấy thấy tôi bèn thở nhẹ nhõm, vừa chạy vừa trách tôi:

“Mày đi đâu thế? Gọi điện thoại cũng không nghe…”

Tôi vừa định trả lời cậu ấy là điện thoại hết pin, ánh mắt Hữa Vãn đột nhiên chuyển hướng sang Trình Tống đứng cạnh tôi.

“Sao cậu lại ở đây?”

Nói xong, cô ấy lại nhìn tôi.

Ngọn đèn đường chiếu vào tôi, khuôn mặt ửng đỏ của tôi trong phút chốc không thể che giấu được.

Trên người tôi còn khoác chiếc áo màu đen, dường như Hứa Vãn hiểu ra điều gì, phát ra tiếng kêu kinh ngạc.

Cô ấy che miệng, chỉ vào đôi má ửng hồng của tôi.

“Ái chà chà, đưa áo rồi quay lại luôn hả?”

Giọng cô ấy lớn quá, tôi tiến lên vội che miệng cô ấy, khẽ nói bên tai:

“Đừng, đừng cười nữa!”

Trình Tống thấy cảnh này, nụ cười trên gương mặt càng tươi hơn, tôi kéo Hứa Vãn đi, thậm chí khi tôi chào tạm biệt Trình Tống còn không dám nhìn vào mắt anh.

Trình Tống chỉnh lại tóc mái lòa xòa trên trán của tôi, giọng nói dịu dàng, thủ thỉ bên tai tôi.

“Ừm, thế em đi ngủ sớm đi.”

Tiếng la hét phấn khích của Hứa Vãn kéo dài đến tận đêm, chân trước tôi vừa cho vào chăn, chân sau cậu ấy đã chui vào.

Cô ấy cầm điện thoại làm micro đặt dưới miệng tôi.

“Có thể bắt đầu rồi, nói cho tao biết giữa hai người đã xảy ra chuyện gì…”

Trái tim vốn đã yên tĩnh của tôi lại bắt đầu điên cuồng không ngừng, những lời Trình Tống nói với tôi một lần nữa vang lên trong đầu.

Tôi kể với Hứa Vãn hết thảy những chuyện đã xảy ra, sau khi Hứa Vãn nghe xong, lại thét chói tai lần nữa:

“Aaaaa, sau đó thì sao? Sau đó sao nữa? Anh ấy nói quay lại không? Mày đồng ý sao?”

Tôi lắc đầu, vùi đầu vào chăn ý cười tràn ngập trong mắt:

“Không, tao đang đợi anh ấy tỏ tình.”
 
Lạc Yên
Chương 5


17.

Sáng sớm hôm sau, tôi ăn sáng xong đến công ty làm việc, vừa đến cửa công ty đã nhìn thấy một bóng người quen thuộc.

Chu Thiển Thiển mặc chiếc váy ngắn, đứng ở cửa nhìn xung quanh, trong lòng tôi chợt cảm thấy không ổn, nên cố ý khom người bước đi nhưng khi đến gần bị cô ta phát hiện ra.

Cô ta nhìn thấy tôi phấn khích lấy điện thoại ra.

“Nghe nói cô và Trình Tống hẹn hò, có thật không? Chúc mừng hai người nha, tôi đưa tiền mừng trước cho cô, cô có thể khiến anh tôi từ bỏ không?”

Nói xong cô ta lấy một bao lì xì căng phồng nhét vào tay tôi.

Mắt tôi luôn dán vào điện thoại của cô ta.

Tấm hình kia là bóng dáng tôi kéo Trình Tống rời đi, tôi nhét lại bao lì xì vào tay cô ta, hỏi: “Tấm hình này ở đâu ra?”

Chu Thiển Thiển tháo kính ra, sau khi liếc nhìn bức ảnh rồi nói với tôi: “À trên hotsearch lan truyền điên cuồng, CP siêu thoại của hai người cũng có rồi.”

Tôi sững sờ, sau khi cầm điện thoại từ tay Chu Thiển Thiển mới nhận ra, hóa ra Trình Tống đã nổi tiếng trên mạng từ lâu.

Dù sao doanh nhân vừa đẹp trai vừa trẻ trung lại giàu có chỉ cần lộ diện chắc chắn sẽ có người theo dõi.

Sau khi những bức ảnh này bị lộ ra, cộng thêm với các trò marketing thêm mắm dặm muối đã lên ngay hot search trong ngày hôm đó.

Mà người trong cuộc như tôi lại hồn nhiên không hay biết gì.

“Ôi dào, cô giải quyết chuyện của tôi trước được không, xem như tôi cầu xin cô, cô cũng hạnh phúc, cô tác thành giúp tôi chút đi mà.”

Chu Thiển Thiển làm nũng với tôi, tôi bất lực đỡ trán:

“Thế muốn làm thế nào…cùng lắm tôi chỉ có thể…tôi chúc cô thành công.”

18.

“Chu Thiển Thiển.”

Chu Thiển Thiển vừa dứt lời, một bóng người đột nhiên xuất hiện sau lưng cô ta, che khuất cả người cô.

Nụ cười của Chu Thiển Thiển cứng đờ trên gương mặt, cô ta chợt trở nên vô cùng bé nhỏ đáng thương, xoay người gục trên cánh tay Chu Thời Dã:

“Anh, em thật sự…”

Chu Thời Dã thở dài, ngắt lời cô ta:

“Chu Thiển Thiển, về nhà.”

Chu Thiển Thiển ai oán trừng mắt với Chu Thời Dã nhưng vẫn thành thật xoay người rời đi.

Sau khi cô ta đi, Chu Thời Dã nói chuyện với tôi: “Quay lại rồi à?”

Tôi không thừa nhận, cũng không phủ nhận.

Chu Thời Dã thấy tôi không nói gì, cũng không hỏi nữa.

“Đi cùng đi, vốn dĩ có tin tốt muốn báo cho em.” Nói tới đây, Chu Thời Dã dừng lại nhìn tôi.

“Nhưng bây giờ đối với em không biết là tốt hay xấu.”

Chu Thời Dã dẫn tôi đến phòng làm việc của anh ta.

Tôi đứng trước bàn làm việc, nhìn anh ta lấy một phong thư từ trong ngăn kéo bàn làm việc.

Phong thư được gói cẩn thận, trông hình dáng là thứ rất quan trọng

Trong lòng tôi hoảng hốt, Chu Thời Dã đặt thư trên bàn đẩy về phía tôi.

“Mở ra xem đi.”

Tôi nhìn bức thư trước mặt, cảm thấy hơi bất an.

Tôi cầm thư lên, cẩn thận xé lá thư được dán kín, sau khi nhìn rõ đồ bên trong, tôi ngạc nhiên che miệng lại.

Là offer từ trụ sở chính của công ty gửi tới.

Tôi đã cố gắng liều mạng vô số ngày đêm chính là vì offer này.

Nó không chỉ khiến tôi thoát khỏi sự tự ti vốn có mà còn khiến tôi trở nên xuất sắc hơn.

“Trước tiên phải chúc mừng em, nhưng nếu em và Trình Tống quay lại với nhau, phải suy nghĩ kỹ xem em có thật sự muốn rời đi hay không?”

Chu Thời Dã dừng lại, sau đó cười khổ nói.

“Tôi cũng không cố ý chia rẽ hai người, offer (thư mời làm việc) này mơi được gửi xuống hôm qua.”

Tôi gật đầu, mắt dán chặt vào tờ thư mời trên tay, sợ giây sau nó sẽ biến mất.

Tôi khom người thật sâu với Chu Thời Dã, khi rời đi, Chu Thời Dã chợt gọi tôi lại:

“Khương Lạc Yên, em thật sự không cân nhắc tôi sao? Nếu như em đồng ý, tôi có thể đến nước M với em.”

Tôi sững người nhìn anh ta.

Hốc mắt anh ta hơi ngấn lệ, tôi bỏ cánh tay đang đẩy cửa xuống, rất nghiêm túc đáp lời anh:

“Giám đốc Chu, cảm ơn anh đã thích tôi, nhưng tôi…”

“Được, đừng nói nữa, tôi hiểu rồi, tôi nghĩ em cũng nên suy nghĩ kĩ càng, ra ngoài trước đi.”

Chu Thời Dã ngắt lời tôi và tôi có thể nghe thấy giọng anh đang run rẩy.

Anh cúi đầu và đặt hai tay lên thái dương.

Tôi nhỏ giọng cảm ơn lần nữa rồi mở cửa bỏ chạy.
 
Lạc Yên
Chương 6


19.

Tôi cẩn thận bỏ offer vào túi mình, ngay khi vừa kéo khóa túi lại, điện thoại hiện ra tin nhắn.

Sau khi tôi nhấp vào là Trình Tống.

Anh ấy gửi biểu tượng cảm xúc chú gấu con đang nhảy múa.

“Trưa nay muốn mời cô Khương cùng ăn một bữa cơm trưa, không biết cô Khương có cho tôi vinh hạnh này không?”

Khi nhìn thấy tin nhắn này, tôi run tay làm chiếc cốc bên cạnh rơi xuống đất, theo bản năng giơ tay đón lấy, lại bị bỏng.

Nước nóng bỏng đổ vào cánh tay, đồng nghiệp bên cạnh sợ hết hồn, vội hỏi tôi có sao không.

Tôi lắc đầu, lấy ra vài tờ giấy và lau nước một cách máy móc, nhưng ánh mắt tôi lại rơi vào chiếc túi đựng thư mời làm việc.

Nếu như tôi đi nước M, điều đó cũng có nghĩa là tôi phải chia tay với Trình Tống.

Rõ ràng đêm qua, bọn tôi vừa mới tháo bỏ hiểu lầm.

Một bên là người yêu cũ, một bên là bản thân tốt hơn.

Tôi thật sự không biết nên chọn như thế nào…

Tôi không trả lời tin nhắn của Trình Tống, cứ không tập trụng cho đến trưa.

Giờ nghỉ trưa, vừa xuống lầu đã thấy Trình Tống đang dựa vào cửa đợi tôi.

Khi anh ấy nhìn thấy tôi, khóe mắt anh ấy cong lên, quen cửa quen nẻo xách túi cho tôi.

Khi anh ấy đến gần, tôi lùi lại một bước

Anh sửng sốt một lúc, rồi lại cười: “Sao vậy?”

Giọng điệu anh dịu dàng, tôi do dự một lúc, cuối cùng ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt anh.

Tôi cố nặn ra một nụ cười với anh: “Trình Tống, chúng ta nói chuyện đi.”

Lần này, tôi quyết định cùng nhau giải quyết vấn đề này.

20.

Tôi và Trình Tống tìm một quán cà phê yên tĩnh, khi tôi đưa thư mời làm việc đến trước mặt anh ấy, mắt anh ấy sáng lên, và anh ấy còn kích động hơn cả tôi:

“Yên Yên nhà mình giỏi vậy sao? Vậy nên chuyện hôm nay em muốn nói là chuyện này à?”

Nói xong Trình Tống thở dài nhẹ nhõm, nhấp một ngụm cà phê trước mặt.

“Anh còn tưởng em muốn nói với anh, em không thích anh nữa chứ.”

Trình Tống khẽ thì thầm, sau đó nghiêm túc nói:

“Nếu như em đang lo lắng cho anh thì không cần đâu, xứng đáng được đón nhận một phiên bản tốt hơn của chính mình.”

Anh nói rất nhẹ nhàng, không nhắc đến nỗi đau xa cách một chữ nào.

Lúc đầu khi tôi và anh tách nhau ra nửa năm, nỗi đau thấu tâm can đến nay vẫn còn in đậm trong ký ức của tôi.

Nhưng lần này, một khi tôi rời đi, sẽ là bốn năm năm, thậm chí còn lâu hơn…

Thật ra, trước khi đến đây, tôi đã chuẩn bị sẵn sàng để chia tay Trình Tống.

Tôi cứ tưởng anh sẽ giữ tôi lại, sẽ đau khổ cầu xin, nhưng tôi không ngờ, cuối cùng, người muốn níu giữ lại biến thành tôi.

Tôi khóc nói không nỡ xa anh, Trình Tống nhìn thấy tôi khóc, đưa tay lau sạch nước mắt của tôi.

Anh ấy nhìn vào mắt tôi, hỏi: “Yên Yên, em yêu anh không?”

Tôi sụt sịt rồi gật đầu thật mạnh: “Ừm.”

Trình Tống nhếch môi, anh ấy xoa đầu tôi, nói: “Thế là được rồi. Ngoan, đừng vì tình yêu mà mà từ bỏ chính mình.”

Khoảnh khắc đó, trái tim tôi lỗi nhịp, và tôi đã khóc như một đứa trẻ trong vòng tay của

Trình Tống.

21.

Sau khi xác nhận công việc với bên tổng công ty, vì đang cần người gấp nên vào ngày tôi đồng ý đã xác nhận ngày nhậm chức.

Trong mấy ngày đó, tôi bận tối mắt tối mũi, không gặp Trình Tống được mấy lần.

Sau khi sắp xếp hết thảy tài liệu, tôi lấy visa và đặt vé máy bay.

Hôm tôi bay, người nên tới hay không nên tới đến đủ hết.

Trong đám đông đến tiễn đưa, tôi nhìn hết một lượt tất cả mọi người nhưng không thấy Trình Tống.

Thông báo lên máy bay vang lên, tôi gọi cho Trình Tống hơn chục cuộc điện thoại nhưng anh ấy không nghe với đôi mắt đỏ hoe.

Hứa Vãn tức giận, bất bình thay tôi, Chu Thời Dã gian xảo bước đến trước mặt tôi:

“Bạn trai này không đáng tin, nếu không đổi sang anh nhé?”

Nói xong, anh ta bị Hứa Vãn đẩy sang một bên, Hứa Vãn ghiến răng nghiến lợi nói:

“Tôi thấy giám đốc như anh cũng chẳng đáng tin, đổi giám đốc như anh thành tôi được không?”

Tôi vẫn đứng đợi Trình Tống cho đến khi nhân viên sân bay bắt đầu gọi tên tôi.

Tôi đỏ mắt, mang theo một bụng tức lên máy bay.

Khi máy bay cất cánh, tôi nhìn phong cảnh dần di chuyển nhanh, trong miệng không ngừng lẩm bẩm nói rằng Trình Tống không có lương tâm, không hề để ý rằng chỗ trống bên cạnh chợt có thêm một người.

Cánh tay tôi bị thứ gì đó đập vào, tôi quay lại và thấy một chàng trai với trang bị đầy đủ.

Anh ta bọc kín mít, thấy tôi nhìn mình, anh ta xấu hổ chỉ vào cái hộp hình vuông bé bé màu xanh da trời vừa va vào tôi.

Anh ta dùng vốn tiếng Trung sứt sẹo nói:

“Có thể nhặt giúp tôi không?”

Tức thì tức nhưng không thể ăn vạ người khác.

Tôi khom người nhặt chiếc hộp lên, khi tôi đứng dậy đưa cho anh ấy thì anh ấy đã tháo chiếc khẩu trang trên mặt ra.

Bàn tay cầm hộp của tôi cứng đờ tại chỗ, sau khi Trình Tống cởi bỏ thứ cuối cùng che mặt, anh ấy cầm lấy hộp trong tay tôi.

Mở hộp ra, bên trong là một chiếc nhẫn kim cương to bằng quả trứng chim bồ câu.

Anh rất tự nhiên đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út của tôi, sau đó xoay người, cười hì hì nói:

“Được, hợp lắm.”

Tầm nhìn của tôi bị mờ đi bởi nước mắt, khi nghe anh nói tôi chợt vỡ òa.

Khi máy bay cất cánh tôi được Trình Tống ôm vào trong lòng bên tai vang lên giọng nói trầm ấm của Trình Tống:

“Nếu đã thích hợp như vậy thì bọn mình cưới nhau nhé, nếu được, sau này cả 10 vạn tiền lương đều cho em xài.”

Tôi nín khóc bật cười, nhưng lại cố làm ra vẻ tức giận chọc anh:

“Không được, em không muốn kết hôn với khỉ đâu.”

Xùyyy

Trình Tống bị tôi chọc cười, xoa đầu tôi, cưng chiều nói:

“Không được, những độc giả kia nói, nếu như em không kết hôn với anh, bọn họ sẽ biến thành khỉ đứng ở đầu giường em, trộm đi 9 vạn 8 tệ anh để ở chỗ em.”

“Vậy nên, vì sự hạnh phúc của anh và độc giả.”

“Em miễn cưỡng đồng ý đi nhé.”
 
Back
Top Bottom