Xin chào, tôi là Tiêu Điệp Ly, hiện tại là sinh viên năm cuối của trường Đại học Bắc Kinh.
Thành thật mà nói, tôi không biết là bản thân đang ở đâu.
Tôi chỉ nhớ mang máng là mình đang ngồi viết vài luận văn xã hội thì có cơn đau đầu ấp đến.
Tôi choáng váng, thật sự, nó đau lắm, như đang xé đầu của tôi ra vậy.
Hình như tôi có ngất đi, sau khi tỉnh lại thì thấy mình đang nằm chềnh ềnh ở giữa một sảnh đường.
Nhiều ánh mắt ngó vào chỗ tôi, nhưng...
Những ánh mắt ấy như đang khinh bỉ tôi vậy.
Sảnh đường rất rộng, đến choáng váng.
Ngoài ra thì cũng có rất nhiều người đang đứng xung quanh.
Theo tôi đoán thì có khoảng hơn ba trăm người, tôi đoán vậy.
Nhìn loanh quanh, tôi phát hiện anh trai ruột của mình ở đó không xa, Tiêu Nhất Bạch.
Có vẻ là anh cũng chỉ vừa tỉnh từ cơn ngất.
Mặt anh cũng như mặt mặt tôi thôi vậy, có phần ngơ ngơ, khó hiểu.
Được cái là anh cũng không biểu lộ cảm xúc hoàn toàn như tôi vừa rồi.
Ôi, thà tôi đi nhảy suối chứ không thừa nhận anh ta không đẹp trai.
Chứ nãy giờ không chỉ có tôi là con gái nhìn anh ta đâu.
Hình như có người tới bắt chuyện với anh ấy kia?
"Chào anh!
Tôi là Mã Văn Hồng, nhìn anh có vẻ lớn tuổi hơn tôi, cứ gọi tôi là Hồng Hồng nhé!"
Một chàng trai với vẻ lùn lùn, mái tóc đen nhánh pha lẫn vài sợi đỏ, như vừa nghe được thì anh ta tên là Mã Văn Hồng.
Tôi đoán là tôi có quen anh ta, hình là thủ lĩnh nam sinh môn bóng rổ năm ngoái ở trường tôi.
Tôi vô tình biết anh ấy khi đang ngồi ngoài sân thể dục tám chuyện với các bạn.
Có vẻ là hotboy trường, chứ tôi thấy nhiều bạn nữ bàn tán về anh ấy lắm chứ.
Eo, ghét thật ghét!
Anh ta toàn trêu tôi thôi!
Nhưng đúng là Bạch ca có lớn tuổi hơn anh ấy, nhưng cũng chỉ là một hai tuổi.
Một giọng nói khác vang lên ngay sau đó.
"Anh ắt là người mới nhỉ?"
-???
Tôi và anh cùng nắm bắt ngay chữ "Người mới", từ đây có thể suy ra rằng cái nơi này xuất hiện không phải một lần.
Bây giờ tôi mới chịu gắn gượng đứng dậy, ôi, chân tôi ơi!!
Nó nhức điên nhức dại, giống như chân tôi vừa mới bị gãy xương vậy.
Ơ, nhưng tôi là một nữ cường mà nhỉ-
Nevermind, ta đứng dậy thôi.
Ồ?
Cơn đau biến mất ngay tức thì!
Chắc tại tôi bị tê chân chứ không phải bị đau rồi.
Tôi từng bước chậm chạp tiến tới đám người ấy.
Mái tóc trắng, bồng bềnh của tôi cứ theo nhịp mà nảy, à tôi lép như bánh chuối, cảm ơn.
Anh ấy thấy tôi rồi, mắt cũng hiện lên vẻ ngỡ ngàng khó che dấu.
Tôi vẫy tay vui vẻ.
"Anh trai!"
-Tiêu Điệp Ly
Anh sững đáng kể, chắc là không ngờ tôi cũng ở đây.
Kể các bạn nè, mặt ảnh lúc đó buồn cười hết sức luôn á.
Tôi bật cười thành tiếng, hồn của anh Bạch chắc cũng đã về bên cơ thể.
"Tiểu Ly..?
Sao em lại ở đây thế?"
-Tiêu Nhất Bạch
Tôi chỉ lắc đầu, thật sự không biết, anh cũng chỉ thở dài, không tra cứu gì thêm, vì đến cả bản thân anh cũng không biết đây là đâu chứ nói gì đến cô em gái này.
Bây giờ tôi mới để ý đoàn người vừa nãy.
Họ có tám người tất cả, trong đó có một đeo một cái huy hiệu gì đó ở trên ngực.
Định nhìn kĩ hơn thì Nhất Bạch, anh ta đã kéo tôi đi về một hướng nào đó.
"Anh vừa thấy có cái bảng chữ ở đằng kia, ta cùng ra đó xem"-Tiểu Nhất Bạch
Tôi khẽ bĩu môi, chán ngán với mấy hành động của anh.
Đám người kia cũng đang đuổi theo, nhueng họ làm sao mà so được với anh Bạch nhà tôi.
Kể cả phải xách tôi chạy, tốc độ của anh cũng nhanh hơn hai con mèo cộng lại.
Đương nhiên, họ đã mất chúng tôi ở trong đám đông.
Trước mắt tôi, ngoài hàng chục cái đầu người ra thì còn có cả một tấm bảng rõ là nổi bật.
Nó được dán ở trên tường, nhưng có nhiều người quá...
Ối!
Xin lỗi ngài...
Chen chúc được thì cái bảng đã hiện rõ ra trước mặt tôi.
"Quy tắc phó bản kinh dị"
Nếu muốn sống, xin tuân thủ những quy tắc dưới đây!
1, Khi vào phó bản, làm ơn hạn chế lên tiếng, chỉ được nói chuyện khi các bạn nghe một tiếng *cách*!
2, Khi tiếng *BANG*! vang lên, giữ trật tự tuyệt đối.
Đây là yếu tố đa số ở các phó bản.
3, Thu thập đủ số mảnh ghép, lắp ráp lại, sau đó giải mã bức tranh, tìm ra mật khẩu là bạn có thể thoát.
4, Điều kiện để có được mảnh ghép:
1*: có thể tìm ở mấy ngăn kéo.
2*:Đánh gục quỷ để nhận mảnh ghép.
3*:Hi sinh một đồng đội để nhận gợi ý đi tìm mảnh ghép.
5, Sau khi phá đảo một phó bản sẽ nhận từ 10-90 "điểm phó bản" với xác suất ngẫu nhiên.
Bạn có thể đổi điểm lấy thức ăn, đồ dùng...
6, Một lần vượt phó bản sẽ nhận từ 8-60 kinh nghiệm, lên cấp tối đa(Level 380) sẽ được thoát ra khỏi đây.
7, Một vài phó bản có độ khó cao, bạn nên chi ra 95 điểm để đổi một kĩ năng cấp A-SS ở quầy đổi đồ bên phải.
8, Nên lựa phó bản phud hợp với kĩ năng, vì cái giá phải trả khi không thể phá đảo chính là MẠNG CỦA BẠN.
9, Khi sở hữu những kĩ năng S/SS thì sẽ nhận được 20 là kinh nghiệm mỗi ngày, NHƯNG, người khác có thể cướp chúng, xin cẩn thận.
10, Lập đội rất quan trọng.
Nên lập từ 3 người trở lên.
Chúc may mắn!
Đọc xong, tôi và anh nhìn nhau, không nói nên lời.
Đột ngột, một bảng thông báo, hay là bảng hệ thống hiện ra trước mắt tôi.
Trên bảng có đầy đủ thông tin cá nhân, chỉ số.
Tôi thấy mình đang ở cấp một, bên cạnh còn có một dòng chữ.
"Kĩ năng: Nuốt chửng(S)"
Ủa ê cái méo gì vậy, tôi tưởng là newbie chắc phải có skill cùi lắm chứ?
"Em được skill gì?"
-Tiêu Nhất Bạch
Anh thì thào bên tai tôi, có vẻ là không muốn ai nghe thấy.
"Chứ anh được "Chặt (S)"-Tiêu Nhất Bạch
Tôi cũng nói ra skill của mình.
Hai đứa cười khổ, newbie còn có thể may đến thế sao?
Vậy là mỗi ngày hai đứa sẽ được 20 kinh nghiệm rồi.
Eo, đi phó bản kinh dị mà khoẻ thế này cơ à?
Bọn tôi cứ thế mà ngồi tám truyện cả ngày, ừa, vì bây giờ chưa đến thời gian mở phó bản...
Thật háo hức, tôi và Bạch tỷ thật muốn đi càn quét.
Hình như có ai đó đang đến?