Cập nhật mới

Khác Lạc vào những giấc mơ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
295316050-256-k941747.jpg

Lạc Vào Những Giấc Mơ
Tác giả: daizaimili
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Mối liên kết của chúng ta



kinh​
 
Lạc Vào Những Giấc Mơ
Chương 1 . chạy trốn


Tôi thức dậy ,mồ hôi đầm đìa .tôi không thể thở nổi nó khiến tôi sợ hãi ,tôi nhìn thẳng vào chiếc gương đối diện với chân giường của tôi nhìn thẳng vào gương , trong tôi thật tồi tệ ,khi nhìn lên chiếc đồng hồ lúc đó là 2h sáng , tôi không thể ngủ tiếp được .....,Đồng hồ tích tắc ..tích tắc ...

...

-Thật khó chịu khi mọi thứ xung quanh tôi lúc nào cũng chán nản , tôi là 1 đứa rất tự ti chả hiểu sau khi lên cấp 3 việc học của tôi lại sa sút đến vậy ! thật thảm hại mà .Nhưng không sau , tôi có 1 đứa bạn rất chăm chỉ , cô bạn ấy rất dễ thương và hòa đông với mới người , cô bạn ấy rất hăng say việc nhà .

Lúc nào cũng được người khác yêu mến , trông thạt ghen tỵ làm sao .

-Dolly !!! trong cậu thiếu sắc quá đi, cậu bị bệnh sao! ..-Allysha, giọng nói trong lo lắng ..

-cậu thật tình , giật cả mình ..!thở phào nhẹ nhõm-tôi ,Tôi bước đến bên Allysha ,vỗ nhẹ lên đầu Allysha .Tôi chợt nhớ ra gần hôm nay tôi còn 1 buổi học thêm tiết toán ,nhưng vì quá mệt nên tôi nghĩ tôi sẽ nghỉ học vào hôm nay .tôi lẽo đẽo bước về con hẽm quen thuộc mà tôi thường hay đi , Allysha thì cùng con hẽm với tôi nên cả 2 cùng nhau về , tôi và cô bạn cùng nhau luyên thuyên về những chuyện thường đời , tôi bất chợt nghe âm thanh xào xoặc phía sau mình .Quay lại!!..,chả có ai cả ..

Giọng nói ấy của ai chứ "Allysha cậu có nghe thấy gì không!"

-tôi. sắc mặt Allysha lúc này vẫn còn cười nói ,dường như cô ấy vẫn chưa nghe tôi hỏi cũng như là chưa nghe thấy bất kì tiếng ai đó nói ... tôi cũng lơ đi việc đó và tiếp tục cuộc trò chuyện giữa tôi và Allysha ,'' Cậu có gì không ổn sau , trông cậu tệ quá ''-Allysha, giọng Allysha có vẻ lo lắng .

Chúng tôi về tới nhà , Allysha và tôi sống cạnh nhau nên chúng tôi thân nhau từ nhỏ .Khi lúc nhỏ, bố mẹ của Allysha đã chuyển đến khu tôi sống ,khi đó Allysha là 1 cô bé ít nói và còn rất hay trầm lặng , và không nói chuyện với những đứa bạn cùng xóm ,Allysha có mái tóc vàng bạch kim óng ánh rất đẹp , và cả đôi mắt màu xanh dương như đại dương rất đẹp ,nhưng trong đôi mắt xinh đẹp ấy lại đượm 1 nỗi buồn khoái có thể hiểu nó , những đứa trẻ nói Allysha là đứa tre tự kỉ . có 1 lần Allysha ngồi ở dưới gần vườn hoa violet ,trong Allysha có vẻ thoải mái khi ở với những bông hoa đó .

đó là lầ đầu tiên trong đời tôi thấy 1 nụ cười xinh đẹp như thế , nhưng chả hiểu sao khi nụ cười đó ngưng thì nước mắt lại lăn dài xuống , những giọt nước mắt ấy trong thật buồn và nhiều tâm tư như thế , tôi chạy lại thì cậu ấy có vẻ đã rất sốc khi thấy tôi chạy lại , trong 1 phút chốc nào đấy tôi đã ôm chầm cậu ấy khi nào không hay

-Đừng khóc , cậu cười lên sẽ đẹp hơn nhiều ! tôi sẽ trở thành bạn của cậu, vì chúng ta thật giống nhau .TÔI SẼ TRỞ THÀNH BẠN CỦA CẬU !..-tôi ,''xxxx xx xxxx''- Allysha, Allysha cười 1 nụ cười khó ai hiểu được kể cả tôi cũng không biết được nụ cười đó có ý nghĩa gì , và những ngày sau đó Allysha lúc nào cũng ở bên tôi , bất kể là ở đâu, chúng tôi cùng nhau học tập và cùng nhau lớn lên.

đến bây giờ cũng vậy , không thể hiểu được ...

-Tạm biệt nhá Dolly!! _-Allysha

-Hôm nay thật mệt mỏi trong chả có 1 chút sức sống gì cả , còn có cả tá bài tập cho kì thi giữa năm nữa , chán nản thật , tôi lây hoay trên chiếc giường , lười biếng vận động _-ĐỪNG CHẠY TRỐN-!Trong thoáng chốt tôi bừng tỉnh và ngồi bật dậy, đã 8h tối , tôi hốt hoảng chạy xuống nhà mọi thứ vẫn bình thường , mẹ tôi vẫn đang ngồi xem ti vi mà mẹ tôi ưa thích . bà ấy quay lạ'' mẹ có để đồ ăn tronng tủ lạnh , nếu có đói hãy lấy ra hâm ''-bà ấy quay lại va tiếp tục xem chương trình yêu thích . tôi quay trở lại phòng mình và cầm ngay chiếc điện thoại , có tất cả 200 tin nhắn và 10 cuộc gọi nhỡ của Allysha !''Allysha , sao cậu ấy gọi mình nhiều cuộc như thế có thể đã xảy ra chuyện gì chăng ''!tôi đã gọi lại cho Allysha , đầu dây bên kia bất máy '_1 tiếng bíp ..

-chào cậu Dolly! có chuyện gì thế -Allysha , trong cậu ấy cỏ vẻ là không sao, nhưng tôi vẫ muốn hỏi tại sao cậu ấy lại gọi nhiều cuộc gọi nhỡ như vậy , nhưng có lẽ cậu ây đã không sao rồi , chắc do tôi đã quá lo lắng cho cậu ấy nên vậy''cậu chưa ngủ sao?''-Allysha , tôi phì cười ''cậu cũng vậy thôi , haizz mau ngủ đi , mai tớ sẽ qua đón cậu đi học vậy nên cậu hãy soạn sửa cho nhah đi ,.!-tôi, tôi tắt máy mà chẳng để cho Allysha kịp nói câu tạm biệt , vì tôi muốn cậu ấy không suy nghĩ nhiều quá, nhưng tôi vẫn khong hiểu tại sao cậu ấy lại gọi nhiều cho tôi cuộc gọi như vậy. không nói nhiều tôi lục đục ngồi dậy va điện nga cho Allysha ..,''Dolly có chuyện gì sao !-Allysha . tôi im lặng hồi lâu ''Dolly..!

-giọng lớn Allysha, làm tôi giậc cả mình

-À thì cậu có sao không ! , cậu gọi cho tớ nhiều cuộc gọi như vậy , cậu có sao không đấy. !tôi cũng chả hiểu mình đang nói gì nữa , trong tôi lúc này thật ngốc nghếch .'' haha , cậu lo cho tớ sao Dolly à ! tớ không sao cả , vì khi nãy tớ định hỏi mai cậu muốn ăn gì không ''-Allysha, giọng nói trong có vẻ ổn.

Lại nữa rồi .. nhưng cái ''xxxx xx xxxx'' lại nữa , tôi chẳng thể hiểu nổi nó ...

-Tạm biệt nhá Dolly -Allysha , tôi cúp máy , nằm phịch thẳng xuộng giường , đầu óc tôi lúc này chẳng suy nghĩ được gì , lại thêm giọng nói đó nữa .Giọng nói đó là sao , tôi nhắm mắt lại va rồi chìm sâu vào giấc ngủ khi nào không hay .

Đây là đâu ... , sao tôi lại ở đây , đây không phải là khu vườn mà Allysha hay đến sao ?.

-ĐỪNG CHẠY TRỐN !- 1 Giọng nói lạ từ đâu đó , tôi không thể biết được ai đang nói , tôi nhìn xung quanh . cô gắng quan sát xem ai đang nói , tôi không thể nhấc chân mình chạy,Tôi cố gắng lắm mới có thể chạy , tôi chạy thẳng vào trong ngôi nhà kế khu vườn mà Allysha hay tới , khi vào trong tôi chỉ thấy toàn là bụi bậm bám dính . ngôi nhà trong thật quen thuộc , tôi đã từng gặp ở đâu rồi .Trong thật quen , nhưng quan cảnh trong thật kì dị , nó như đượm buồn thứ gì đó , trong thật đáng sợ nhện , và có ca những bông hoa violet héo úa như chưng từng có giọt nước nào tưới, vào vậy đi sâu vào trong có cả 6 căn phòng . mọi thứ thật lộn xộn , và có cả mùi hôi dị nhẹ vậy , bước đến căn phòng đầu tiên , trước mắt tôi là 1 căn phong trống rổng ngoài chiếc gương ra thì tất cả mọi thứ điều trống trải và có những cánh hoa violet rãi rác trong căn phòng , trong thật tâm tối , nhưng chẳng hiểu sao tôi vẫ bước vào và tiến đến chiếc gương nga trước mặt .

Tôi thấy bản thân mình trong chiếc gương và những nhành hoa rãi rác xung quanh, gương mặt tôi lúc này trong rất tệ , cũng chả có gì lạ ,nó chả bao giờ như vậy .

Mỗi ngày đối với tôi điều trong thật chán nản , bạn bè bất nạt , tẩy chay , mọi thứ khiến tôi luôn luôn cảm thấy nặng nề , nhưng Allysha thì lại khác , Allysha tốt bụng , không bao giờ bỏ rơi tôi , những lúc tôi cảm thấy chán nản nhất , người bên cạnh tôi lại chính là Allysha .

đột nhiên có 1 bà tay vờn tới nắm lấy!..

-Dolly, con sao thế -mẹ tôi. trước mắt tôi là người mẹ có gương mặt hoảng sợ và lo lắng , tôi nhẹ nhàng ngồi dậy ''con không sao cả !''-gương mặt mẹ tôi vẫn còn đôi chút lo lắng , chẳng hiểu tại sao mẹ tôi lại lo lắng nhiều như thế .

Nhưng cái giấc mơ ấy vẫn khiến tôi nhớ mãi , nó chăng thật đến nổi khi thức dậy cánh tay tôi vẫn còn dấu vết ai đó đã nắm lấy và kéo mạnh tôi ra khỏi căn phòng đó , sau 1 hồi mệt mỏi với giấc mơ , tôi đi xuống nhà để lấy thức ăn mà mẹ tôi đã làm sẵn , tôi đã lấy chiếc bánh sanwich thịt nướng mà mẹ tôi luôn làm cho tôi ăn . nhưng hôm nay tôi chẳng muốn ăn ở nhà chút nào , tôi đã để nó vào trong chiếc cặp của mình , bước ra khỏi cửa cổng tôi đã thấy Allysha chạy đến và ôm chằm lấy tôi như mọi hôm, nhưng lần này Allysha có vẻ ôm rất chật , khiến tôi không tài nào thở nổi ''Cậu buông ra được rồi đó, khéo tớ lại không thể thở nổi !!-tôi, Allysha nhẹ nhàng buông đôi bàn tay trắng xinh của cậu ấy ra , cả 2 chúng tôi liền tán ngẩu và đi đến trường.

_ CÒN TIẾP_
 
Lạc Vào Những Giấc Mơ
CHƯƠNG 2. TIẾNG BƯỚC CHÂN


Haizz..._tiếng thở dài của Allysha, -này cậu ổn không đấy Allysha trông cậu nhợt nhạt quá đấy!- .Chẳng hiểu sao cậu ấy lại không trả lời tôi, tôi phải vỗ nhẹ vào lưng cậu ấy ,cậu ấy liền nhận ra va giật cả mình !-ấy sao cậu lại đánh mình chứ -Allysha_ Allysha liền nhìn tôi với đôi mắt thâm quầng ấy-aa.. xin lỗi cậu tại tối qua tớ đã không ngủ được ,tớ cứ luôn nghe tiếng bước chân của ai đó đứng trước cửa phòng tớ _Allysha , tôi liền nắm lấy tay của Allysha nhìn cậu ấy một hồi, tôi liền nhẹ nhàng xoa đầu cậu ấy -nếu cậu không ngủ được ,tối nay cậu hãy qua nhà tớ ngủ này .Cậu sẽ không còn sợ nữa có tớ đây rồi !_tôi, Allysha mỉm cười , dù cậu ấy trông nhợt nhạt va còn thiếu ngủ , nhưng chẳng hiểu sao trông cậu ấy lại vẫn thoang thoảng sự đẹp nhẹ nhàng như thế , tôi bàng hoàng và chợt nhận ra tôi bỏ quên cuốn vở bài tập toán của mình.

Tôi liền bảo Allysha chờ tôi và tôi quay lại lấy cuốn sổ sách toán của mình, đi lên tầng 2 của trường, giờ này cũng tầm 4h30 chiều nên cũng có một số giáo viên, nên tôi đã đi đến lớp tôi, tôi đã mượn chìa khóa khóa của bác bảo vệ trường tôi đang đi tôi bổng có một cảm giác ai đang theo dõi mình và đang theo dõi, dù vẫn còn một số giáo viên đang đi lanh hoanh hành lang, tôi cố gắng chạy thật nhanh về lớp để lấy cuốn sách, tự nhiên tôi nghe tiếng bước chân ai đó đang chạy sang phía sau và rất gần ở phía sau tôi.Tôi có thể nghe thấy tiếng thở hổn hển ở phía sau tôi, khi tôi quay lại, mọi thử trong thật bình thường thường và cũng không có ai ở phía sau tôi cả.

Mọi thứ được bảo vệ như im bật, trong một khoảng không yên lặng mọi thứ xung quanh tôi chẳng còn ai nữa, tiếng thở hổn hển cũng không còn nghe thấy nữa, tôi cố gắng quay lại và cố gắng bình tĩnh bất động đến phòng học của tôi, không hiểu sau khi tôi quay lại nhiều lần nữa để xem có ai không, nhưng cũng không thấy thứ gì cả, bổng tiếng đồng hồ phát lúc 5h chiều, tôi giật cả mình, cuối cùng tôi cũng thấy lớp học của tôi. nhành hoa violet, nhưng ai đã để lên bàn học của cậu ấy giờ này chứ, thật lạ.

Tôi cũng không nghĩ nhiều liền đi ra / cộp / lại là cái tiếng đó, tiếng bước chân khi tôi nghe nó vẫn luôn ở đâu đây quánh tôi, tôi liên kết tiếng - Ai đó! sao lại theo dõi tôi chứ ._tôi, không ai trả lời, tôi nghĩ chắc làm tôi lo lắng và căng thẳng nên mới bị ảo giác, chẳng hiểu sau mắt tôi ném đá tối đa,

- Cô gái! cậu không sao chứ, tỉnh táo đi! cậu sao vậy_ Allysha, tôi mở mắt thấy Allysha sợ hãi và trông rất lo lắng, không hiểu chuyện gì xảy ra nhưng tại sao tôi lại ngủ quên?

-sao tôi lại ở đây , tớ đã ngất bao lâu rồi _tôi

-cậu đã ngất được 35p rồi đấy! trong người thấy không khỏe chỗ nào! tớ đã đi tìm cậu và cậu thấy cậu ngủ quên ngay trên hành lang ._Allysha

Tôi bàng hoàng vì tôi chỉ nhớ là tôi đã chạy thử thứ gì đó theo đuổi, và chẳng hiểu sao linh hoạt tối đa và tôi không nhớ gì nữa, tôi cũng yên tâm khi nhìn thấy Allysha đang ở cạnh bên, mọi thứ xung quanh tôi cũng nhẹ nhàng, nhưng tôi không thể không nghĩ đến việc làm khi tôi cũng không thành công với Allysha, khéo cậu ấy lại lo lắng cho tôi

- Một! không sao cả, chắc chắn khi thấy mình không khỏe rồi lại cháy hết thời gian thì cậu thấy đấy tớ không sao cả _tôi

Allysha look cũng đã thấy nhẹ nhàng khi nghe tôi nói vậy, chúng tôi đứng lên và cùng nhau đi về trên con đường quen thuộc mà chúng tôi thường hay đi, khi đi tôi cũng quan sát và cảnh giác xem có ai theo hai người không. tôi hay không, Allysha thì vẫn nói chuyện hôm nay đi học của cậu ấy như thế nào.

Cuộc gọi điện thoại của mẹ tôi gọi điện tới.

- Hôm nay mẹ không thể về nhà được, con có thể hâm nóng món mẹ để trong tủ lạnh và hãy nhớ đóng cửa cẩn thận đấy! sáng mai mẹ sẽ về sớm thôi, con hãy đi ngủ sớm nhá.

Mẹ yêu con! .__ Mẹ

Khi máy dập tắt, tôi đã bảo mật Allysha, hãy ở lại nhà tôi ngủ vì tối qua cậu ấy không thể ngủ được, tôi nghỉ cậu ấy gặp ác mộng nên mới sinh ra ảo giác.

Tôi cũng vậy, khi tôi ngất đi. hành lang.

Allysha bổng dưng lại, tôi cất người lại và chẳng biết gì. của Allysha gộp nhạt và mệt mỏi hiểu biết sao Allysha lại nhìn tôi như, gió trời hôm nay cũng thật là nhạt, gió nhẹ thổi qua nhưng nó mang lại cảm giác lành lạnh, Allysha liền nắm tay tôi kéo đi. .nhưng tôi có thể cảm nhận được sự sợ hãi trên gương mặt của Allysha, mặc dù cho cô ấy tôi vẫn có thể quay lại mọi người.

- tối nay tớ có thể ngủ lại nhà cậu sao?

Allysha, tôi cười và gật đầu

-tối nay mẹ tớ sẽ không về nhà, không sao đâu, cậu có thể ngủ lại, có tớ ở bên thì đừng lo lắng về cơn ác mộng nữa _tôi

Hai chúng tôi đưa tôi vào nhà, tôi hâm nóng đồ ăn và chúng tôi đã làm sạch và dọn dẹp cả hai chúng tôi xem cửa đều đóng và lên phòng ngủ, trong Allysha cũng thoải mái khi về nhà tôi, vậy cũng tốt thôi.

Phải cậu ấy nhớ lại cơn mộng tưởng!

Khi lên phong cậu ấy nhìn vào hoa tím. tôi liền thấy cậu ấy cười, chẳng hiểu sau cười trông thật nhẹ nhàng, nhưng nụ cười rất quen thuộc, như mình thấy ở đâu rồi.nó cũng đã xoa dịu cho tôi một phần nào, cả 2 đều tắt đèn Allysha nằm kế tôi có lẽ cậu ấy vẫn còn sợ cái giấc mơ như thật đó ,tôi an ủi cậu ấy .

Allysha quay qua nhìn tôi thì thầm

-Cậu biết không, ở cạnh cậu tớ cảm thấy vui lắm tớ không còn sợ hãi gì nữa .Mọi thứ giống như ngày đó thật tớ muốn được cảm nhận nó một lần nữa ._Allysha giọng nhẹ nhàng rồi thiếp đi .tôi cũng không hiểu cậu ấy lắm , nhưng thấy Allysha nhẹ nhõm như vậy cũng an tâm phần nào .mọi thứ chìm vào im lặng chỉ còn tiếng gió thoảng qua khe cửa làm lung lay chiếc màng cửa ,tiếng thở nhẹ nhàng của Allysha qua khẽ tóc cậu ấy.Rồi trước mắt tối cùng dần theo đó mà chìm vào giấc ngủ .

__CÒN TIẾP__

Có những giấc mơ hiện hữu xung quanh

bạn ,và bạn cũng chẳng thể biết được rằng giấc mơ

những giấc mơ báo cho bạn điều gì .Nó luôn chứa đựng 1 ý nghĩa gì đó và cũng luôn cố gắng cho bạn biết được những gì sẽ xảy ra
 
Back
Top Bottom