Cập nhật mới

Khác Lạc Hoa Bên Thềm Cũ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,495
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
393334794-256-k27779.jpg

Lạc Hoa Bên Thềm Cũ
Tác giả: NghienDuongThienVan
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nàng vốn tên Lý Mai, con gái duy nhất của Lý Nhâm - một viên quan liêm chính, xuất thân từ dòng tôn thất xa của triều Lý, sống ẩn dật cùng gia tộc sau khi triều Trần lên ngôi.

Gia đình nàng tuy đã rút khỏi chính trường nhưng vẫn không thoát khỏi sự nghi kị của triều đình.

Năm nàng mười tuổi, một cuộc thảm sát bất ngờ diễn ra.

Dưới danh nghĩa "truy bắt phản tặc mưu đồ tái lập cựu triều", cả gia tộc nàng - hơn ba mươi nhân khẩu - bị giết sạch trong một đêm.

Cha nàng, Lý Nhâm, bị kết tội âm thầm liên lạc với các cựu thần để mưu phản.

Chỉ duy nhất Lý Mai sống sót nhờ được một người lạ mặt cứu khỏi biển lửa.

Người ấy chính là Trần Tử Khiêm.

Trần Tử Khiêm, khi ấy mới 23 tuổi, là một quan văn được giao nhiệm vụ hậu kiểm hồ sơ vụ án và giám sát đội hành pháp.

Là người thông minh, mẫn tiệp, xuất thân danh môn, Tử Khiêm luôn tin vào lý tưởng "quốc pháp vô tình, nhưng phải dựa trên lẽ phải".

Nhưng lần ấy, thực địa khác xa những gì bản tấu ghi chép.

Cả gia tộc Lý Nhâm - hơn ba mươi nhân mạng - bị giết trong một đêm máu.

Để che giấu nàng khỏi ánh mắt quan lại, chàng đổi tên nàng thành Trần Uyển Hân, lấy họ mình làm bình phong, đem nàng về Trường Tâm phủ - phủ đệ riêng của chàng tại lộ Hải Đông.

Trần Uyển Hân lớn lên như một người hoàn toàn khác.

Không ai biết nàng từng là Lý Mai - hậu duệ tiền triều, người sống sót duy nhất của một cuộc thảm sát.

Nàng mang danh nghĩa là đệ tử Tử Khiêm, được dạy chữ, dạy kiếm, dạy cách quan sát thời thế mà không để lộ tâm ý.



sudoluyen​
 
Lạc Hoa Bên Thềm Cũ
Giới Thiệu


Xin chào!

Tác gải tên Nghiên Dương Thiên Vân.

Đây là tác phẩm đầu tay của tác giả trước khi viết tác giả đã đọc khá nhiều bộ dã sử khác, nếu có một số tình tiết trong tuyện các bạn thấy quen thì thông cảm ạ, tác giả bị "lậm".

Vì là tác phẩm đầu tay nên sẽ gặp phải nhiều lỗi như văn phong, chính tả, cách dùng từ,... tác giả luôn mong muốn được nắng nghe ý kiến của các bạn.

Tóm tắt ngắn gọn về cốt truyện:

Trần Uyển Hân ( tên thật Lý Mai - con gái của một nhánh tôn thất nhà Lý, trốn khỏi kinh thành trong biến loạn.

Khi Lý Chiêu Hoàng nhường ngôi cho Trần Cảnh ( Trần Thái Tông ), mở ra triều đại nhà Trần.

Dưới lớp hào quang của ngôi báu là máu, là bóng đen của những tôn thất nhà Lý bị ép chết , bị truy sát , hoặc buộc phải sống ẩn mình...

Năm đó khi gia quyến của Lý Mai bị truy sát, chính Trần Tử Khiêm - một quan văn sống giữa quyền mưu, nhưng trong lòng vẫn giữ lại một góc mềm không ai biết, đã cứu lấy nàng, đưa nàng về phủ sống dưới thân phận là Trần Uyển Hân - đồ đệ được thu nhận về có lẽ một phần vì thương xót.

Với người ngoài nàng là một cô nhi được Trần Tử Khiêm cứu từ trận cướp bóc ở vùng biên ải và nhận làm đệ tử, giữ bên cạnh như một người truyền nghề sau này.

Lưu ý: Truyện không dựa trên lịch sử, không phải là tài liệu tham khảo lịch sử.

Đây là truyện giả tưởng lấy cảm hứng lịch sử cho nên các nhân vật và tình tiết trong truyện là do tác giả sáng tạo ra.
 
Lạc Hoa Bên Thềm Cũ
Chương1: Lửa thiêu Trường An phủ


Năm Bính Ngọ, niên hiệu Kiến Trung nguyên niên (1226), Lý Chiêu Hoàng, nữ đế duy nhất trong lịch sử Đại Việt, nhường ngôi cho chồng là Trần Cảnh, lập nên triều Trần.

Cuộc chuyển giao tưởng chừng "êm ả" ấy thực chất là kết quả của một chuỗi sắp đặt, từ hôn nhân chính trị đến thao túng triều đình của Trần Thủ Độ.

Sau khi nhà Trần nắm quyền, các nhánh tôn thất nhà Lý dần bị gạt ra khỏi chính trường.

Một số bị ép xuất gia, số khác bị đày đi xa hoặc rơi vào thảm kịch "diệt môn ", nhất là những chi tộc có thế lực riêng biệt như dòng họ của Lý Nhâm - cha nàng

Năm Kiến Trung thứ 6 tức năm 1230, Trời cuối đông lạnh ngắt, nhưng phủ Trường An rực cháy như giữa tháng bảy.

Lửa bốc lên từ hậu viện, rồi lan dần tới sảnh lớn.

Tiếng vó ngựa dẫm nát sân gạch.

Tiếng gươm giáo, tiếng binh lính, tiếng la hét, tiếng gọi nhau trong tuyệt vọng... hợp lại thành một bản hòa âm chết chóc.

Nó rít lên như tiếng thú bị thương, chạy dài khắp hành lang, lan đến rừng trúc sau vườn, liếm cả vào những bức hoành phi, bài vị tổ tiên nhà Lý còn chưa kịp dời.

Tiếng binh sĩ gào nhau ngoài cổng.

Mùi khói trộn lẫn máu tanh, ám lấy không khí.

Đêm đen không còn đen - mà đỏ rực.

Ánh lửa hắt lên gương mặt nhỏ nhắn đầy tro bụi, hai mắt mở to, không hiểu tại sao phụ thân vừa mới rời khỏi thư phòng... giờ đã không trở lại.

Nàng ngồi sụp xuống bên góc phòng, trước mắt là những mảnh tro tàn, khói bay mù mịt.

"Mẫu thân..."

- nàng lẩm nhẩm, như hỏi bóng đêm đang đặc quánh lại trong góc nhà.

Tiếng cửa bật tung.

Một bóng người toàn thân phủ áo đen, mặt bịt khăn, tay cầm trường kiếm.

Lý Mai sợ hãi đến muốn hét lên, nhưng giọng người kia lại trầm thấp:

- "Muốn sống không?"

Nàng không trả lời, chỉ gật đầu - run rẩy.

Hắn không đến phủ Trường An phủ để làm anh hùng.

Càng không phải kẻ đa sầu, vướng mắc lòng trắc ẩn.

Nhưng khi bước qua hành lang rực lửa ấy, thấy đứa bé co rúm trong góc phòng ấy, mắt mở trừng, không rơi nước mắt - hắn dừng lại.

Hắn không biết tên nàng.

Không biết nàng thuộc nhánh nào của dòng họ Lý.

Không biết nàng sẽ là mối họa hay là oan hồn sắp lìa thế gian.

Chỉ biết - đứa trẻ ấy không nên chết như vậy.

Không nên bị thiêu sống chỉ vì mang họ Lý.

Không nên tan thành tro bụi vì cuộc tranh ngôi đã định sẵn từ trước khi nàng chào đời.

Vì hắn từng thấy những kẻ quyền cao chức trọng - cúi đầu trước vua, nhưng giẫm lên sinh mệnh kẻ khác không chớp mắt.

Và hắn biết, nếu hắn quay đi, chẳng ai còn lại để đưa đứa trẻ này ra khỏi ngọn lửa.

Không phải thương xót.

Mà là một quyết định thuần lý trí của một kẻ còn giữ lằn ranh giữa người và cầm thú.

Hắn không cứu nàng vì nàng đặc biệt.

Mà vì nàng là người cuối cùng còn có thể được cứu.

Hắn bước đến, không nói thêm lời nào, bế nàng lên bằng một tay.

Khi xoay người ra cửa, nàng kịp quay đầu lại, thấy bức hoành phi "Trung Hưng Hậu Duệ" treo ở đại sảnh đổ xuống, cháy thành tro.

Trong khói lửa triều đại, Lý Mai - cô bé mới tròn mười tuổi - mất hết người thân trong một trận hỏa hoạn do mật lệnh từ kinh thành.

Cả Trường An phủ tan vào biển lửa.

Không chiếu chỉ, không tang văn, không ai khóc than.

Chỉ có một cô bé sống sót, và một người lạ mang nàng lao đi giữa màn sương khói.

Mãi sau này, nàng mới biết người ấy là ai.

Lúc đó, nàng chỉ biết: hắn không phải thần, nhưng cũng không phải giặc.

__________

Lúc rời phủ Trường An, Trần Tử Khiêm bế đứa trẻ trong tay, bước thẳng qua hàng lính đang gác ở cổng.

Mùi lửa bám đầy tay áo, nhưng bước chân hắn vẫn vững như bước qua sân rồng.

Một tên đội trưởng giật mình thấy hắn, vội bước lên:

- "Bẩm quan, bên trong..."

- "Không còn ai.

Nhà cháy sạch rồi," - hắn đáp, giọng lạnh tanh.

- "Đây là một cung nữ nhỏ còn sống, không phải họ Lý."

Tên lính liếc đứa trẻ - tóc tai cháy sém, áo váy rách bươm, mặt mày lấm lem tro bụi.

Nhìn thế nào cũng không giống tiểu thư quý tộc.

Gật đầu, không nghi ngờ.

Tử Khiêm liếc mắt, phất tay:

- "Ngươi không thấy gì cả.

Lui binh đi."

Hắn dùng đúng giọng của một quan văn có uy với binh quyền, lại ra lệnh dứt khoát.

Trong loạn thế, ai cũng sợ mang họa nếu hỏi sai một câu.

Một lát sau, hắn đưa Lý Mai lên một cỗ xe ngựa nhỏ đỗ ở lối sau - vốn là xe riêng hắn cho chuẩn bị từ trước, để không gây chú ý.

Hắn bọc nàng trong tấm áo choàng thâm màu, đặt nằm lên đệm lót sẵn trong xe, rồi ra hiệu cho phụ xe đánh xe về hướng Nam - rời xa kinh thành.

Không một ai đuổi theo.

Không ai biết, trong cỗ xe cũ kỹ ấy, có một mầm sống cuối cùng của Trường An - đang run rẩy như ngọn lửa vừa thoát gió.
 
Lạc Hoa Bên Thềm Cũ
Chương 2: Thanh Khê am


Sau khi rời kinh thành, Trần Tử Khiêm đưa nàng đến Thanh Khê am.

Một am nhỏ nằm sâu trong rừng Thanh Khê, phía Nam kinh thành khoảng vài chục dặm, vốn là nơi nghỉ tu của một vị tăng sĩ quen biết cũ của Tử Khiêm.

Am hoang vắng, nằm gần suối, chỉ có một ni cô già trông coi, không giao thiệp với bên ngoài.

Tử Khiêm gửi gắm Lý Mai ở đây vài tuần để nàng dưỡng thương, trong khi hắn lặng lẽ trở lại kinh thu dọn mọi dấu vết.

Thanh Khê không có gì ngoài gió rừng, tiếng chim và mùi đất ẩm.

Nhưng ở nơi yên lặng này, nàng được ngủ mà không giật mình vì tiếng hét, mở mắt không thấy khói đen...

Nàng dần hồi phục, nhưng vẫn không biết mình là ai trong mắt kẻ đã cứu mình.

Trần Tử Khiêm chỉ ghé lại đôi lần, mang theo ít thuốc, đồ dùng, và sách.

Lặng lẽ, nhưng lần nào cũng hỏi:

- "Ăn được không?"

- "Có còn mộng dữ?"

Đến khi mọi chuyện yên ổn, hắn mới đưa nàng về Trường Tâm phủ - lúc đó đã bố trí xong một thân phận mới: đồ đệ mồ côi được nhận nuôi, không liên quan đến triều đình hay họ Lý.

_________

Sáng ấy, sương phủ kín Thanh Khê.

Mặt trời còn chưa qua khỏi đỉnh rừng.

Lý Mai ngồi trên bậc đá trước sân am, lặng lẽ đun nước, gấp khăn.

Tay đã không còn run rẩy, vết bỏng trên cổ cũng đã lên da non.

Nàng học được cách im lặng suốt nhiều ngày, học cả cách ngủ với một con dao nhỏ dưới gối - do ni cô già trong am lén đặt vào tay nàng hôm đầu tiên.

Tiếng vó ngựa vọng về từ con đường mòn phủ đầy rêu ẩm.

Nàng ngẩng đầu.

Hắn đến - vẫn y như lần trước, khoác áo choàng dài, không mang theo lính hầu, không có cờ quạt hay huy chương.

Chỉ có ánh mắt không khác lần đầu nhìn nàng giữa biển lửa - xa xăm, không rõ là thương hay thương hại.

Hắn không vào am, chỉ đứng dưới bậc đá.

- "Ngươi đi được chưa?"

Nàng gật đầu.

Không cần nói nhiều.

Nhiều ngày qua, nàng đã chờ khoảnh khắc này.

Chờ để biết rốt cuộc - người kia cứu nàng là để làm gì.

_____

Hắn quay ngựa.

Nàng bước theo sau.

Không ai tiễn, chỉ có tiếng lá mục dưới chân và gió rừng luồn qua tay áo.

Trên yên ngựa phía sau đã có sẵn một chiếc áo choàng vải thô.

Hắn đưa nàng.

- "Khoác vào.

Đường còn dài."

Nàng cầm áo, chợt nhận ra - hắn không nói "đưa về", cũng không nói "đưa đi".

Không gọi nàng là tiểu thư, không hỏi nàng tên là gì.

Cứ như thể nàng... là một người hoàn toàn mới.

Ngựa đi đều bước, men theo triền đồi thấp.

Hai bên là cỏ dại và những cành khô gãy rạp sau trận mưa đêm qua.

Áo choàng trên vai nàng bị gió cuốn tung từng vạt, nàng khẽ siết tay lại - nắm lấy vạt áo trước bụng hắn, cũng là để giữ cho mình khỏi rơi.

Nàng không quen cưỡi ngựa.

Cũng không quen ngồi sau lưng một người đàn ông.

Nhưng hắn chẳng hề hỏi nàng có sợ hay không.

Cứ vậy đi suốt quãng đường, yên lặng như không định để lại dấu chân.

Ngựa chạy dọc theo triền núi uốn lượn, rừng trúc đan bóng qua đầu, tiếng vó ngựa trầm ổn như nhịp thở của đất.

Nàng ngồi trước, thân nhỏ bé lọt thỏm trong lớp áo choàng màu tro mà Trần Tử Khiêm khoác cho nàng.

Nàng không hỏi, cũng không dám quay đầu.

Chỉ lặng im, tay níu nhẹ vào yên ngựa, giữ thăng bằng khi con vật lướt nhanh qua con dốc hẹp.

Trần Tử Khiêm ngồi phía sau, một tay giữ cương, tay còn lại đặt hờ sau lưng nàng - không ôm, không gần gũi, chỉ đủ để ngăn nàng ngã xuống nếu ngựa trượt chân.

Suốt dọc đường, hắn không nói.

Cho đến khi vượt qua đỉnh đèo, gió lớn thổi tung áo bào, tiếng trúc reo vang như sóng, hắn mới cất giọng:

- "Ngươi là người trong kinh?"

Lý Mai khẽ gật, giọng đáp nhỏ như gió lướt qua tai:

- "...Phải."

Hắn không hỏi thêm.

Không cần.

Câu trả lời ấy đã xác nhận điều hắn ngờ từ lâu - dáng vẻ, giọng nói, ánh mắt...

đều không giống đứa trẻ bình thường lạc giữa rừng.

Phía trước, mây đã tản.

Một vệt trời trong hiện ra giữa màu rừng biếc.

Từ đó, là con đường dẫn về Trường Tâm phủ - nơi nàng sẽ mang một cái tên khác, và một đời khác.

Khi họ về đến phủ, trời đã sẫm tối.

Cổng Trường Tâm mở ra giữa màn sương nhạt.

Hồ Phù Hoa phía trước phủ lặng như tờ, mặt nước phản chiếu ánh đèn mờ mờ từ hành lang dài.

Lý Mai được bế xuống, đặt nhẹ xuống bậc đá.

Nàng đứng đó, áo choàng phủ kín người, đôi chân trần khẽ run trong gió.
 
Lạc Hoa Bên Thềm Cũ
Chương 3: Gió qua Trường Tâm phủ


Cổng phủ không lớn, làm bằng gỗ lim đen, cũ kỹ nhưng vững chãi.

Phía trên treo tấm biển đã ngả màu gió sương, bốn chữ “Trường Tâm Tự Cảnh” khắc bằng lối chữ triện nghiêm trang.

Một loại nghiêm không phô trương, mà khiến người ta vô thức rụt mình.

Lý Mai theo sau Trần Tử Khiêm bước vào trong.

Qua cổng là khoảng sân lát đá xanh phủ rêu, bên trái là dãy hành lang dẫn vào chính viện, bên phải có lối nhỏ đi về phía vườn trúc.

Gió từ hồ Phù Hoa thổi vào, mang theo hơi nước mát lạnh pha lẫn mùi đất, mùi trầm, và mùi sách cũ.

Trần Tử Khiêm đi thẳng, không nói lời dư.

Một gia nhân bước ra cúi người:

– “Công tử dặn đưa cô nương về Đông viên.”

Lý Mai không hỏi.

Nàng chỉ lặng lẽ theo chân người kia qua hành lang dài, lòng dấy lên cảm giác mơ hồ – như thể vừa bước vào một thế giới khác: tĩnh mịch, nghiêm cẩn, và quá đỗi xa lạ.

Căn phòng được sắp cho nàng nằm sát bên rặng trúc, có cửa sổ nhìn ra hồ.

Mộc mạc, sạch sẽ, chỉ có giường tre, bàn thấp và một giá sách nhỏ.

Trong góc đặt sẵn một bộ bút mực chưa dùng.

Khi người hầu lui ra, nàng đứng lặng một hồi, rồi khẽ đặt tay lên mép bàn.

Mặt gỗ còn ấm nắng chiều, nhưng lòng bàn tay nàng lại lạnh.

Lúc ấy, nàng mới thực sự hiểu… mình không còn đường lui.

Trần Tử Khiêm – người đã cứu nàng từ biển lửa, giờ cũng là người đưa nàng vào một nơi lặng như giếng cạn, chẳng có tình thân, chẳng có tự do.

Nhưng có lẽ, cũng chẳng có ai đến truy sát nàng nữa.

Trường Tâm – chẳng phải nơi để sống yên, nhưng có thể là nơi…

để học cách sống còn.

_______________

Đêm ở Trường Tâm lạnh hơn nàng tưởng.

Dù giữa mùa hạ, sương từ hồ Phù Hoa vẫn tràn vào phủ mỗi khi trời sập tối, se sắt như cắt.

Lý Mai không ngủ được.

Nàng nằm nghiêng người trên giường tre, mắt nhìn qua cửa sổ treo rèm trúc.

Ngoài kia, vầng trăng lưỡi liềm treo lơ lửng giữa tầng không, ánh bạc đọng trên tán trúc lặng im.

Tiếng côn trùng rả rích, tiếng nước hồ khẽ vỗ vào bờ đá.

Và… không gì nữa.

Không có tiếng người, không tiếng động bất thường.

Quá yên.

Yên đến mức làm lòng người bất an.

Nàng nhớ lại ánh lửa đỏ rực nuốt trọn tòa phủ đêm ấy.

Nhớ tiếng người la hét, tiếng binh khí va chạm, tiếng mẫu thân gọi tên nàng trước khi biến mất giữa biển khói…

Tất cả, như vừa mới hôm qua.

Nơi đây quá xa lạ, quá lặng.

Mà người nàng đi theo, lại chẳng nói rõ nửa câu.

“Trần Tử Khiêm…”

Cái tên nàng chưa dám gọi thành lời, lại không ngừng vẩn vơ trong đầu.

Vì sao hắn cứu nàng?

Vì sao đưa nàng tới đây?

Và vì sao, đến lúc này, vẫn chưa hỏi một lời về thân phận nàng?

Nàng trở mình, kéo chăn sát người.

Nhưng thứ lạnh lẽo trong lòng, không gì che nổi.

Mọi thứ nơi đây đều quá yên, quá vắng, quá xa lạ.

Trường Tâm phủ không giống bất kỳ nơi nào nàng từng sống — không ồn ào, không thị phi, nhưng cũng không có hơi ấm thân thuộc.

Dẫu biết mình đang ở nơi an toàn, tâm trí vẫn không thôi cảnh giác.

Như thể chỉ cần lơ là một khắc, tất cả sẽ vụt mất.

Một tiếng sáo khẽ vang lên, như từ phía tây viện vọng lại.

Âm điệu giản đơn, không cầu kỳ, nhưng có nét trầm buồn như tiếng gió thổi qua tầng tầng tường đá cũ.

Nhẹ như gió thoảng, thanh âm đầu tiên ngân lên khiến nàng bất giác ngẩng đầu.

Âm sắc dịu dàng, trầm tĩnh, không cố gây ấn tượng nhưng lại len lỏi vào từng góc tối trong tâm hồn.

Nàng ngồi dậy, mở cửa, bước chân trần ra hành lang.

Lắng nghe tiếng sáo.

Không biết người thổi đang ở đâu, nhưng tiếng sáo không xa, dường như vọng qua từ hành lang phía tây, nơi có thư phòng của chủ phủ.

Khúc sáo chẳng giống những bài ca êm đềm thường thấy trong nhã nhạc.

Nó không hẳn buồn, không hẳn vui, chỉ mang theo một nhịp điệu khoan thai, như một lời thì thầm không lời với đêm tối.

Lý Mai lặng người.

Một cảm giác ấm áp và bình yên rất khẽ len vào ngực.

Dưới ánh trăng mỏng, phủ Trường Tâm như một bức tranh mực thủy – đen, trắng, và yên tĩnh đến nao lòng.

Nàng không đi về phía tiếng sáo.

Chỉ đứng đó.

Ngẩng đầu nhìn trời.

Ngoài kia, vầng trăng mảnh như lưỡi kiếm mỏng, ánh bạc rơi trên nền sân lát đá ướt sương.

Gió từ hồ thổi lên, lạnh nhưng không buốt – như ai đó đang thở dài từ xa rất xa.

Lý Mai ngồi xuống bậc thềm, gối đầu lên đầu gối mình, mắt nhìn khoảng trời bị che khuất bởi những tán trúc già.

Ánh trăng lọt qua kẽ lá, nhảy múa trên nền đất, mà không chạm được đến nàng.

Không biết lúc này ở kinh thành, phủ nàng còn lại những gì.

Không biết có ai sống sót, có ai nhớ đến nàng.

Và càng không biết vì sao người ấy – Trần Tử Khiêm – lại cứu nàng, đưa nàng về đây, nuôi nàng như một người lạ giữa phủ riêng.

Người ấy ít nói, lạnh nhạt, có đôi mắt nhìn thấu mà không buông lời.

Nhưng khúc nhạc này lại cho nàng thấy một phần tâm hồn khác: lặng lẽ, kiên định, và dịu dàng hơn nàng tưởng.

Lý Mai siết chặt vạt áo, mắt vẫn dõi theo đom đóm, nhưng lòng đã lặng xuống.

Tiếng sáo ngân dài, như đưa nàng trôi khỏi những suy nghĩ hỗn độn, rơi vào một khoảng lặng nhẹ tênh.

Một con đom đóm nhỏ bay ngang qua mặt nàng, lấp lánh như chấm lửa giữa đêm.

Lý Mai đưa tay đón, nhưng nó lẩn mất vào đám trúc rì rào.

Trong khoảnh khắc ấy, nàng nghĩ đến một ngày có thể gọi nơi này là chốn ở.

Dù chỉ là tạm.

Lần đầu tiên sau nhiều ngày trốn chạy, nàng không còn sợ.

Nhưng cũng chưa biết, ngày mai sẽ thế nào.
 
Lạc Hoa Bên Thềm Cũ
Chương 4: Bình minh của một tên họ mới


Sáng Trường Tâm phủ yên tĩnh lạ thường.

Ánh nắng mỏng manh rọi qua vòm trúc, rải xuống sân đá những đốm sáng như hoa mai đầu mùa, mây vẫn còn đọng trên ngọn trúc cao, hơi nước từ hồ Phù Hoa lặng lẽ theo gió mát tràn vào hiên nhà.

Lý Mai thức dậy từ rất sớm, dù gần như không ngủ cả đêm.

Một a hoàn tên Thược Dược đến gõ cửa, khẽ nói:

— “Tiểu thư, phủ chủ cho gọi.”

Không nói lý do.

Không nói phải chuẩn bị gì.

Nhưng ánh mắt người a hoàn rất kính cẩn.

Lý Mai lặng lẽ gật đầu.

Nàng được dẫn qua hành lang quanh co, qua những cửa tròn, những chậu thủy tiên tỏa hương dịu nhẹ.

Mỗi bước chân là một tiếng vang mơ hồ, lòng như bị kéo căng bởi điều sắp sửa đối mặt.

Đến trước thư phòng, tiểu a hoàn mở cửa, mời nàng vào rồi lặng lẽ lui xuống.

Cửa thư phòng hé mở, mùi mực tàu, mùi gỗ trầm, và tiếng lật sách khe khẽ.

Lý Mai dón dén bước vào.

Trần Tử Khiêm đang ngồi bên án thư, tay cầm một quyển sách cổ, ngón tay gõ nhịp nhẹ lên mép bàn.

Hắn thong thả hỏi, giọng nhàn nhạt:

— “Đêm qua ngủ được không?”

Nàng đáp nhỏ:

— “…Cũng tạm.”

Một lát sau, Trần Tử Khiêm quay người lại.

Ánh mắt đen thẳm quét qua nàng, sâu không đoán nổi.

— “Tên họ?”– hắn hỏi.

Nàng cúi đầu, đáp thành thật:

— “Lý Mai.”

Trần Tử Khiêm trầm ngâm giây lát, rồi nhẹ giọng:

— “Lý Mai… kể từ hôm nay, ngươi sẽ mang họ Trần, gọi là Trần Uyển Hân.”

Nàng hơi giật mình, nhìn thẳng vào người trước mặt, ánh mắt không giấu được vẻ ngạc nhiên.

— “Tại sao?”

Trần Tử Khiêm khẽ cười, nụ cười như gió lướt qua mặt hồ – nhàn nhạt, lạnh mà sâu xa:

— “Để ngươi có thể danh chính ngôn thuận ở lại đây, không khiến ai sinh nghi.

Người của Trường Tâm phủ… mang họ Trần.”

Lý Mai siết chặt tay áo.

Nàng hiểu, hắn đã biết nàng là ai.

Hắn biết nàng từng thuộc về một thế gia từng khuynh đảo kinh thành, giờ đây bị diệt môn.

Nhưng hắn không hỏi.

Không ép buộc.

Chỉ cho nàng một con đường để sống tiếp.

Trần Tử Khiêm xoay người trở lại án thư, nhàn nhạt phất tay:

— “Về Đông viên nghỉ ngơi.

Từ mai bắt đầu học lễ, học chữ.

Phủ này không nuôi kẻ vô dụng.”

Nàng khẽ cúi người hành lễ, rồi chậm rãi lui ra, lòng còn dậy những đợt sóng không tên.

Một tên họ mới, một thân phận mới.

Một tương lai mơ hồ, giữa nơi xa lạ này.

Nhưng, ít nhất, nàng còn sống.

___________

Sáng sớm hôm sau.

Ánh nắng đầu tiên rọi qua tầng tầng mái ngói xanh rêu, chiếu vào căn phòng nhỏ ở Đông viên.

Trong chăn ấm, Lý Mai mở mắt, trong lòng vẫn còn cảm giác lạ lẫm, như thể đang sống trong giấc mộng kéo dài từ đêm cháy kinh hoàng kia.

Không còn cái tên Lý Mai nữa.

Giờ đây, nàng là Trần Uyển Hân – một cái tên xa lạ nhưng cũng là một lời hứa cho cuộc đời mới.

Thược Dược mang nước ấm tới, khẽ nói:

— “Tiểu thư, hôm nay phủ chủ cho người đưa đến thư phòng học chữ.”

Uyển Hân khẽ gật đầu, thay y phục giản dị mà Đông viên chuẩn bị cho nàng – một bộ viên lĩnh vải thô màu lam nhạt, mộc mạc nhưng tinh tươm.

Bước ra hiên, nàng hít sâu.

Gió từ hồ thổi lên, mang theo mùi nước mát lạnh và hương cỏ dại.

Trên đường tới thư phòng, nàng gặp vài gia nhân đi lại, tất cả đều cung kính thi lễ.

Họ gọi nàng là "Tiểu thư", dù ánh mắt vẫn có chút tò mò không giấu được.

Nàng cúi đầu đáp lễ, lòng trào lên một nỗi bùi ngùi kỳ lạ.

Chỉ một đêm thôi, nàng đã có thân phận mới, đã đổi thành một người khác.

Đến cửa thư phòng, tiểu đồng gõ nhẹ.

Bên trong, giọng Trần Tử Khiêm truyền ra:

— “Vào đi.”

Uyển Hân bước vào, cúi người hành lễ.

Trần Tử Khiêm ngồi sau án thư, tay cầm bút lông, ánh sáng chiếu lên vạt áo gấm đen thêu mây bạc, trông ung dung tự tại.

Hắn ngước nhìn nàng, đôi mắt đen, khẽ gật đầu:

— “Từ hôm nay, ngươi lấy danh nghĩa Trần Uyển Hân, ở lại Trường Tâm phủ.”

Hắn ngừng một chút, giọng đều đều:

— “Đầu tiên, học chữ.”

Uyển Hân chắp tay trước người, đáp nhỏ:

— “Dạ.”

Một tiểu đồng nhanh nhẹn bưng ra mấy cuốn sách cũ, giấy ngả vàng, chữ viết bằng bút lông rất đẹp.

Uyển Hân ngồi xuống, lần đầu tiên trong đời cảm thấy bước chân mình chạm vào một con đường hoàn toàn mới – vừa xa lạ, vừa chứa đầy ánh sáng mong manh.

Phía trước, Trần Tử Khiêm chậm rãi giảng chữ đầu tiên, nét mực như những nhánh trúc in bóng trên mặt nước.

Bình minh đầu tiên dưới cái tên mới, nàng đã bắt đầu học cách trưởng thành, học cách tồn tại giữa cõi đời biến loạn.
 
Lạc Hoa Bên Thềm Cũ
Chương 5: Sư phụ


Giữa trưa.

Sau buổi học chữ dài lê thê trong thư phòng, Trần Uyển Hân mệt rã rời, bàn tay nhỏ còn vương mực đen.

Tiểu đồng thấy nàng ngáp dài, vội cười nói:

— “Tiểu thư mệt rồi, ra vườn đi dạo một lát cho tỉnh táo.”

Uyển Hân khẽ gật đầu, nhấc váy lặng lẽ bước ra.

Nắng buổi trưa rải xuống những khóm cúc trắng, liễu xanh trong vườn sau Trường Tâm phủ.

Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi hương cỏ tươi và nước hồ.

Trần Uyển Hân mặc bộ y phục màu lam nhạt đơn giản, thắt lưng mảnh như cành liễu, tay chắp sau lưng, chậm rãi đi dạo giữa vườn hoa.

Phía xa, một hồ sen nhỏ đang mùa đơm nụ.

Hương thơm dìu dịu, gió thổi làm sóng nước lăn tăn, những tán cây già khẽ đổ bóng mát rượi.

Uyển Hân chưa từng thấy nơi nào yên bình đến vậy.

Nàng chạm nhẹ vào đóa hoa cúc trắng bên đường, trong lòng dần thả lỏng.

Uyển Hân chậm rãi men theo lối đá, váy chạm nhẹ vào cỏ mềm.

Những bước chân nhỏ bé in dấu nhè nhẹ trên nền đất ẩm.

Nàng dừng lại dưới một gốc mộc lan lớn.

Bóng cây đổ mát một khoảnh sân, tiếng ve râm ran ẩn trong tầng lá dày.

Bỗng một bóng áo đen từ hành lang xa đi tới, dáng người cao lớn, bước chân thong thả.

Nàng ngẩng đầu — là Trần Tử Khiêm.

Hắn cũng trông thấy nàng.

Đôi mắt đen lạnh hôm qua giờ như được nắng làm dịu đi vài phần.

Hắn dừng lại, tay chắp sau lưng, đứng ngược sáng.

Trần Uyển Hân chớp mắt, trong lòng có chút hồi hộp.

Nhưng chẳng hiểu sao, nghĩ đến việc hắn luôn lạnh nhạt dạy bảo, nàng lại bặm môi, nhỏ giọng lầm bầm:

— “Lão già…”

Tiếng rất nhỏ, nhưng gió vô tình cuốn đến tai Trần Tử Khiêm.

Khóe môi hắn nhếch nhẹ, trong mắt ánh lên ý cười lười biếng.

Hắn thong thả đi tới trước mặt nàng, cúi người xuống một chút, giọng trầm thấp nhưng rõ ràng:

— “Gọi là sư phụ.”

Uyển Hân mở to mắt, hơi bối rối :

— “Sư phụ?”

Hắn nhìn nàng chằm chằm, đôi mắt sâu :

— “Ngươi nhận ta là thầy, ta dạy ngươi kiếm thuật, cũng dạy ngươi cách đứng vững trên đời này.”

Dừng một chút, giọng hắn nhẹ hẳn đi:

— “Nếu còn gọi lão già, phạt chép một trăm chữ.”

Uyển Hân cắn môi, tay nắm vạt áo.

Nhưng rồi nàng cũng cúi đầu thật thấp, khẽ đáp:

— “…Dạ, sư phụ.”

Ánh nắng nghiêng xuống mái tóc nàng, vẽ một vòng sáng mỏng quanh hình dáng nhỏ nhắn.

Trần Tử Khiêm khẽ cười, không nói thêm gì, sải bước đi về phía trước.

Uyển Hân ngẩng đầu nhìn bóng lưng hắn, trong lòng vừa ngượng ngùng vừa ấm áp, lần đầu tiên nàng gọi ai đó là "sư phụ".

Và hắn, cũng không giống bất cứ ai mà nàng từng gặp.

________

Chiều hôm đó, sau giờ luyện chữ, Thược Dược đến Đông viên truyền lời:

— “Phủ chủ cho mời tiểu thư dùng bữa tối tại chính đường.”

Trần Uyển Hân lúng túng chỉnh lại y phục, theo a hoàn băng qua những hành lang dài phủ ánh tà dương.

Chính đường của Trường Tâm phủ rộng lớn nhưng trang trí giản dị.

Trần Tử Khiêm đã ngồi sẵn nơi đầu bàn, áo gấm màu đen đơn giản, thần sắc như cũ – lạnh nhạt và yên tĩnh.

Nhìn thấy nàng, hắn chỉ khẽ gật đầu:

— “Lại đây.”

Uyển Hân chắp tay hành lễ, rồi rón rén ngồi xuống phía dưới.

Bữa cơm được dọn ra đơn sơ: chỉ có ba món mặn một món canh, tất cả đều thanh đạm, không cầu kỳ như những yến tiệc nàng từng thấy khi còn ở nhà cũ.

Trong khoảnh khắc ngồi xuống, Uyển Hân mới thực sự cảm nhận rõ — nàng đã không còn là thiên kim tiểu thư phủ quyền quý năm xưa nữa.

Trần Tử Khiêm gắp một đũa rau vào bát của nàng, nói nhàn nhạt:

— “Dùng đi.

Phủ Trường Tâm không nuôi kẻ quen sống xa hoa.”

Uyển Hân vội cúi đầu, hai tay nâng bát, ăn từng thìa một, động tác cực kỳ cẩn thận.

Trần Tử Khiêm cũng lặng lẽ ăn, không nói thêm lời nào.

Cả căn phòng chỉ có tiếng đũa chạm vào bát nhẹ nhàng.

Sau vài miếng, Uyển Hân thấy lòng mình ấm lên lạ lùng.

Chẳng biết vì sao — giữa cái nơi xa lạ, giữa những luật lệ ngầm mà nàng còn chưa hiểu hết, chỉ một bữa cơm giản dị này lại khiến nàng thấy… mình thực sự còn tồn tại.

Ăn xong, Uyển Hân đặt đũa xuống, cúi đầu nói nhỏ:

— “Tạ sư phụ.”

Trần Tử Khiêm ngước mắt, ánh nhìn sâu thẳm nhưng không nặng nề.

Hắn chỉ bình thản đáp:

— “Từ hôm nay, ta không chỉ dạy con chữ nghĩa, còn dạy con kiếm pháp.

Dùng bữa cho chắc bụng, mai luyện kiếm, đừng mong nhõng nhẽo.”

Uyển Hân bặm môi, trong mắt thoáng lên chút lo lắng… rồi lập tức siết chặt tay áo, gật đầu thật mạnh.

Trần Tử Khiêm khẽ nhếch môi, không cười mà cũng chẳng lạnh, chỉ gật đầu một cái rất nhẹ.

Thầy trò – từ đây chính thức kết dây.

Một sợi dây không chỉ gắn bằng danh nghĩa, mà còn bằng những tháng ngày kề bên gió sương, thử thách.
 
Lạc Hoa Bên Thềm Cũ
Chương 6: Trăng trên mái hiên


Mặt trời chưa lên hẳn, sương mù còn lảng vảng quanh Trường Tâm phủ, từng làn mây trắng mỏng vắt ngang những rặng tre phía sau vườn luyện võ.

Trần Uyển Hân đứng thẳng người giữa sân, tay ôm chặt thanh kiếm gỗ nặng trịch, ánh mắt còn chưa kịp mở to đã phải gắng tỉnh táo.

Đối diện nàng là Trần Tử Khiêm – áo đen, tay trần, dáng người cao lớn như tùng, kiếm thật cầm nghiêng bên hông.

Giọng hắn vang lên, không nhanh không chậm:

— “Cầm kiếm cho vững.

Đừng như ôm đũa cả nắm cơm.”

Uyển Hân mím môi, cố siết tay lại.

Cán kiếm trơn, vai nhỏ run nhè nhẹ dưới lớp vải mỏng.

Nhưng nàng vẫn cố đứng thẳng, dẫu chân đã tê cứng sau gần nửa canh giờ chỉ học cách đứng tấn.

— “Tấn không vững, đỡ một chiêu đã ngã”

Tử Khiêm lạnh nhạt nói, ánh mắt đảo qua không bỏ sót động tác nào.

— “Muốn sống sót giữa loạn thế, đầu tiên phải học cách giữ vững mình.”

Uyển Hân cắn răng, không đáp.

Một giọt mồ hôi từ thái dương rơi xuống má, chảy dọc theo cằm nhỏ.

Trần Tử Khiêm bước đến sau lưng nàng, đưa tay điều chỉnh thế tay trái, nhẹ nhàng nhưng rất dứt khoát.

— “Vai buông lỏng, cổ tay phải hạ thấp.

Cầm kiếm như vậy mới không bị rút tay khi giao đấu.”

Nàng gật đầu, nhưng trong lòng thầm rối rắm — mới ngày đầu đã mệt thế này, ngày mai sao chịu nổi?

Thấy nàng khựng lại, Trần Tử Khiêm thu kiếm, xoay người một vòng nhanh như gió, vung nhẹ kiếm thật về phía trước, gió kiếm xé tan sương sớm, rạch một đường thẳng tắp trên không.

— “Đây là kiếm pháp cơ bản, đơn giản, nhưng đòi hỏi lực và tâm phải cùng hướng.”

Hắn dừng lại, chỉ vào nền đất:

— “Thử đi.”

Uyển Hân hít một hơi, giơ kiếm.

Cổ tay mềm, đường kiếm nghiêng ngả, chẳng vững cũng chẳng dứt khoát.

— “Lại,” hắn nói.

Nàng nghiến răng, thử lại.

Lại lệch.

Mồ hôi rịn ra từng giọt.

Lại nữa.

Đến lần thứ mười ba, tay nàng tê rần.

Kiếm gỗ rơi xuống đất.

Đôi mắt cay xè.

Trần Tử Khiêm bước tới, nhặt thanh kiếm đưa lại cho nàng.

Giọng hắn vẫn đều đều:

— “Chỉ mệt vậy đã muốn bỏ à?”

Uyển Hân lắc đầu, môi mím chặt.

— “Không…”

— “Vậy đứng dậy.”

Giọng hắn không hề gắt, nhưng lạnh như sương núi.

Nàng cúi đầu thật thấp, rồi từ từ đứng lên.

Lại cầm kiếm.

Lại giơ lên.

Lại rút kiếm về.

Lần này, đường kiếm chưa hoàn hảo, nhưng không còn run rẩy.

Trần Tử Khiêm hơi khựng lại.

Trong đáy mắt đen tĩnh lặng kia, lần đầu hiện lên một tia sáng mềm dịu.

Hắn không khen, chỉ quay lưng, giọng khẽ như gió:

— “Mai lại luyện.

Tốt hơn hôm nay là được.”

Uyển Hân thở dốc, nhìn bóng lưng cao lớn kia mà chẳng rõ là giận hay biết ơn.

Nhưng nơi tim, có một dòng gì đó âm ấm chảy qua…

Không ai dịu dàng dắt tay nàng.

Nhưng có người đang dạy nàng đứng lên, bằng cách của riêng hắn.

_________

Trăng lên từ sớm.

Trần Uyển Hân ngồi một mình dưới hiên đông, lưng tựa cột gỗ, hai tay ôm lấy đầu gối.

Ánh trăng trải dài trên nền đá xanh ẩm lạnh, rọi bóng cây bạch mai đổ nghiêng thành vệt mờ ảo trên sân.

Gió đêm mang theo hương cỏ non và chút hăng nồng của thuốc xoa bóp — mùi từ đôi tay nàng vừa thoa thuốc xong.

Bàn tay nhỏ nhắn bầm dập, sưng đỏ.

Đôi vai mỏi nhừ đến mức chẳng còn sức nhấc lên.

Nàng ngửa đầu nhìn trời, thở nhẹ.

Không than.

Không khóc.

Chỉ lặng lẽ nhìn vầng trăng tròn đang soi lên những bông mai còn chưa rụng hết.

Phía xa, hành lang tối om, chẳng có lấy một bóng người.

Trường Tâm phủ ban đêm giống như một chiếc hộp đá khổng lồ, yên tĩnh đến rợn người.

Bỗng có tiếng bước chân rất khẽ phía sau.

Nàng quay đầu lại — Trần Tử Khiêm đứng dưới bóng cây, vẫn áo đen như thường, tay cầm một gói vải nhỏ.

Hắn dừng lại cách nàng vài bước, không nói gì, rồi thả gói vải lên bậc đá.

— “Lá thuốc để ngâm tay.

Đun với nước ấm.”

Uyển Hân ngước lên, định nói lời cảm ơn, nhưng ánh mắt hắn đã rời đi, bóng áo đen khuất sau khung cửa như chưa từng hiện diện.

Gói vải nhỏ — trông như chẳng đáng là gì.

Nhưng nàng ôm lấy nó như một báu vật.

Ngồi đó, dưới hiên đêm, Uyển Hân lần đầu cảm nhận rõ:

Không phải ai thương xót cũng sẽ bày tỏ.

Không phải ai lạnh lùng cũng thật sự lạnh tâm.

Có người… chọn cách bảo vệ bằng im lặng.

Như sư phụ của nàng.

Nàng ép mình mỉm cười, rồi đứng dậy, bước vào trong.Ánh trăng vẫn đổ dài theo từng bước chân nhỏ bé.

Con đường nàng đi, bắt đầu từ thanh kiếm gỗ ấy — nhưng không chỉ có đau đớn.

Còn có ánh sáng.

Mờ nhạt.

Lặng thầm.

Nhưng đủ để không lạc lối.
 
Lạc Hoa Bên Thềm Cũ
Chương 7: Chén trà sáng


Sáng hôm sau, Uyển Hân dậy sớm hơn thường lệ.

Tay vẫn còn sưng nhẹ, nhưng đã không còn buốt đến mức cầm bát cũng run.

Nàng tự mình rửa mặt, chải đầu, thay áo vải thô màu lam rồi ra khỏi phòng.

Sân trong phủ vẫn tĩnh lặng.

Chim sẻ hót nhẹ trên mái hiên, nắng đầu ngày rơi từng vạt mỏng trên lối đá dẫn ra vườn sau.

Trần Tử Khiêm đã ngồi ở chiếc bàn đá cạnh hồ bán nguyệt.

Trước mặt hắn là một chén trà đã rót, còn hơi nóng vẫn bay nhẹ trong không khí.

Thấy nàng, hắn không nói gì, chỉ dùng mắt ra hiệu cho nàng lại gần.

Uyển Hân rụt rè bước tới.

Hắn đưa tay gõ nhẹ mặt bàn:

— “Ngồi đi.

Sáng nay không luyện kiếm.”

Nàng chớp mắt:

— “Không luyện… là vì con tập kém sao?”

Hắn không nhìn nàng, chỉ chậm rãi nhấp ngụm trà.

— “Không.

Học kiếm cũng phải học cách dưỡng thân.

Kiếm chưa cứng, người đã gãy thì còn học làm gì.”

Uyển Hân đỏ mặt, cúi đầu cười khẽ.

Hắn đặt bình trà xuống, rót cho nàng một chén nhỏ.

Nước trà sóng sánh, hương thanh dịu nhẹ.

— “Lần đầu bị người mắng, có sợ không?”

Hắn hỏi.

Uyển Hân ngẫm nghĩ một thoáng, rồi lắc đầu.

— “Không sợ.

Chỉ lo… sẽ khiến người thất vọng.”

Trần Tử Khiêm nhìn nàng, ánh mắt thoáng qua một chút mềm đi.

Nhưng giọng nói vẫn bình thản:

— “Ta không thu đệ tử để mong giỏi trong một ngày.

Chỉ cần không bỏ cuộc.”

Uyển Hân cúi đầu, tay nâng chén trà uống từng ngụm nhỏ.

Nàng không biết tại sao hắn lại dịu hơn một chút sáng nay.

Có lẽ vì hôm qua nàng không buông kiếm?

Có lẽ vì… hắn đã quen với sự có mặt của nàng, như một lẽ thường ngày?

Chim sẻ bay qua mái hiên.

Trong giây lát, nàng thấy gương mặt hắn phản chiếu trong làn trà, lạnh lùng nhưng tĩnh lặng như nước hồ.

Uyển Hân biết, sư phụ của nàng sẽ không bao giờ là người nhiều lời.

Nhưng cũng chính vì thế, mỗi câu nói của hắn… lại khiến nàng ghi lòng.

______________

Chiều ấy, trời dịu nắng.

Trần Uyển Hân được cho nghỉ sau buổi học chữ.

Nàng không trở về phòng ngay mà bước vòng ra vườn sau, nơi có gốc mai trắng nở rộ cuối cùng trong phủ.

Cây mai già, thân sần sùi rêu phủ, đứng chênh vênh bên hồ nước, một nửa bóng cây rọi xuống mặt nước, hoa rụng rơi từng cánh lặng lẽ.

Uyển Hân ngồi xuống ghế đá, đưa tay nhặt lấy một cánh hoa còn vương trên vạt áo.

Lòng bỗng dưng thấy dịu đi một cách lạ lùng.

Từ sau buổi tập kiếm đầu tiên, nàng nhận ra mỗi ngày ở Trường Tâm phủ đều lặng, đều đều như dòng nước chảy qua khe đá.

Nhưng trong cái tĩnh lặng đó, nàng không còn thấy sợ hãi.

Một lát sau, tiếng bước chân quen thuộc vang lên phía sau.

Trần Tử Khiêm không mặc quan phục, chỉ là áo vải giản dị, tay cầm một cuốn sách cũ, ánh mắt không nhìn nàng mà nhìn thẳng cây mai trước mặt.

Hắn đứng cạnh nàng, trầm mặc một lúc rồi nói:

— “Cây mai này, trồng từ khi ta mới dọn về phủ.

Mười năm rồi vẫn ra hoa đều đặn.”

Uyển Hân ngẩng đầu:

— “Sư phụ cũng thích mai ạ?”

— “Ừ.

Vì nó sống lạnh, sống khô, lại ít sâu bệnh".

Nhưng nở hoa thì rất tĩnh, không phô trương, không cần người khen.”

Nàng nhìn hắn, rồi nhìn lại cây mai.

Lòng thầm nghĩ, người cũng như mai.

Một lúc sau, hắn quay sang nàng:

— “Mai sau nếu có thể giữ được một tâm như mai, dẫu vào nơi gió bụi, cũng sẽ không nghiêng ngả dễ dàng.”

Uyển Hân nghe mà không rõ mình hiểu hết hay chưa, chỉ lặng lẽ gật đầu.

Nàng chưa từng nghĩ có ngày được nghe ai nói những điều như thế.

Trần Tử Khiêm đặt cuốn sách lên bàn đá, nhìn nàng chốc lát rồi quay người bước vào trong, không nói thêm gì nữa.

Nàng nhìn theo bóng lưng hắn, rồi cúi xuống tay áo mình.

Một cánh hoa trắng rơi vào lòng bàn tay.

Uyển Hân không biết sau này sẽ đi đến đâu, sẽ là người thế nào.

Nhưng có một điều nàng chắc chắn — từ lúc gặp người ấy trong đám cháy ngày nào, cuộc đời nàng đã không còn như trước.

Và nàng, không muốn rời khỏi nơi này nữa.
 
Lạc Hoa Bên Thềm Cũ
Chương 8: Cổ cầm


Trong Trường Tâm Phủ, ngày nối ngày bằng những buổi học chữ, luyện kiếm và bữa cơm không nhiều lời.

Trần Uyển Hân học cách viết chữ thảo, học cách gấp áo cho phẳng, học cách giấu đi tiếng thở dài khi lưng đau vì đứng lâu tập kiếm.

Nàng học cách giữ ánh mắt không lơ đãng, lưng thẳng khi đứng trước sư phụ, và đôi tay không được run khi nâng chén trà rót cho người.

Nàng không bao giờ than vãn, cũng chưa từng xin nghỉ.

Dù mệt, dù có lúc tay rớm máu vì luyện kiếm dưới trời nắng gắt, nàng vẫn cắn răng chịu.

Không phải vì bị ép, mà vì không muốn để người kia thất vọng.

Trần Tử Khiêm thì vẫn vậy.

Lặng lẽ, đúng giờ, không khen, cũng không mắng nhiều.

Nhưng mỗi khi nàng viết sai, hắn chỉ khẽ chép lại một chữ mẫu, đặt bên cạnh, không nói gì thêm.

Nét bút cứng cáp, mực đậm, như một lời nhắc nhở không cần âm thanh.

Dần dần, Uyển Hân bắt đầu đoán được từng thay đổi nhỏ trong biểu cảm của người.

Ví như mỗi sáng hắn tự tay pha trà — nếu trà hơi nhạt, nghĩa là hắn đã trăn trở điều gì đó vào đêm qua.

Ví như hôm nào hắn thở ra chậm hơn thường lệ, nàng biết, đã có chuyện khiến lòng người khó yên.

Hân không biết từ khi nào, những thay đổi đó trở thành một phần trong ngày nàng, như nhịp thở đều đặn của phủ, như tiếng lá rơi ngoài sân hay mùi mực thoảng trong gió.

Hôm ấy, trời mưa nhẹ.

Uyển Hân không luyện kiếm, chỉ ngồi trong thư phòng cùng hắn, mài mực, lật sách.

Bên ngoài, mưa gõ nhịp đều lên mái ngói, mùi giấy cũ hòa với hương trà, tạo thành một không gian tĩnh tại và thân thuộc.

— "Con biết đọc thơ không?" – hắn hỏi, giọng trầm và lặng như mưa bụi ngoài sân.

Uyển Hân giật mình: — "Không… nhưng con có thể học."

Hắn gật đầu, lật một trang sách: — "Vậy bắt đầu từ đây."

Trên trang giấy là bài thơ chữ Hán, nét mực đã ngả nâu vì thời gian.

Hắn đọc trước một câu:

"Nhân Tiền bất kiến cổ nhân, hậu bất kiến lai giả.

Niệm thiên địa chi du du, độc sảng nhiên nhi thế hạ."

Uyển Hân lặp lại.

Giọng nàng chưa tròn, nhưng mang sự cẩn trọng đầy cố gắng.

— "Hiểu nghĩa không?

— "Trước không thấy người xưa, sau chẳng thấy người sau.

Ngẫm đất trời mênh mông, lệ tuôn trong đơn lẻ.”

Hắn gật đầu: — "Không tệ."

Nàng cúi đầu, mỉm cười.

Khi bài thơ kết thúc, mưa cũng vừa ngớt.

Uyển Hân ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt hắn lướt qua mình – chỉ một thoáng.

Nhưng tim nàng đập nhanh lạ thường.

Không rõ vì điều gì – cảm kích, ngưỡng mộ, hay chỉ là niềm vui nhỏ bé vì được ở lại bên người.

Buổi chiều hôm đó, Trần Tử Khiêm đi khỏi phủ, nói là đến lộ Quốc Oai bàn việc.

Trước khi đi, chỉ để lại lời nhắn: "Tự học chữ, không được luyện kiếm khi ta vắng mặt."

Uyển Hân nghe lời.

Nhưng buổi chiều gió se, bước chân nàng lại đưa đến gần thư phòng.

Cửa không khóa.

Gió đẩy nhẹ, hé mở một khoảng nhỏ, để lộ ánh sáng nhạt và mùi mực quen thuộc.

Nàng định rời đi, nhưng ánh mắt vô tình dừng lại nơi góc phòng – một vật phủ vải trắng.

Tựa như mộng du, nàng bước vào, tay vén nhẹ tấm vải.

Một cây cổ cầm.

Gỗ sẫm màu, dây đàn phủ bụi mỏng.

Uyển Hân chạm tay, lòng rung lên.

Nàng từng học đàn, từng gảy rất giỏi, từng có người bạn thân thiết dạy nàng từng ngón đầu tiên.

Người ấy từng nói: "Chỉ người lòng tĩnh, mới gảy nên tiếng đàn biết nói."

Uyển Hân khẽ gảy một dây.

Tiếng vang trong trẻo, không run, như nước đầu nguồn.

Rồi nàng chơi hẳn một khúc.

Tiếng đàn cất lên nhẹ như gió sớm lướt qua tàng lá, trong trẻo, thanh thoát mà không chút vướng bận.

Từng âm rung lên như hạt sương đậu trên cánh sen, không níu kéo, không cưỡng cầu.

Nó không mang theo u sầu, cũng chẳng gợi nhớ điều chi đau đáu—chỉ là một dòng nước nhỏ, trôi qua kẽ đá, bình thản và tĩnh lặng.

Có lẽ vì lòng người khi ấy cũng nhẹ như vậy, nên tiếng đàn mới có thể thoát tục đến thế, như không thuộc về chốn trần gian.

Nàng không biết có người đứng cửa từ lâu.

Trần Tử Khiêm trở về sớm, thấy cửa hé, dừng bước.

Hắn tựa vai vào khung cửa, mắt tối lại.

Tiếng đàn này hắn chưa từng nghe, nhưng cây đàn thì quen – của một người bạn cũ, đã mất vì bệnh nhiều năm trước.

Hắn giữ lại cây đàn, không phải để nhớ, mà vì không nỡ vứt bỏ.

Giờ đây, qua đôi tay bé nhỏ kia, nó sống lại.

Uyển Hân gảy xong, quay lại, giật mình: — "Con… chỉ là… con không cố ý…"

Hắn không giận, bước vào, ánh mắt dịu lại: — "Con học ở đâu?" — "Một người bạn dạy."

— "Không tệ.

Tốt hơn nhiều người trong kinh xưng danh nhạc sĩ."

Hắn ngồi xuống bên đàn, trầm ngâm: — "Cây đàn này… từng là của một người bạn.

Nếu nó khiến con nhớ đến điều tốt đẹp, cứ chơi.

Không cần tránh."

Uyển Hân siết tay áo, khẽ gật.

Đó là lần đầu tiên nàng thấy mình thực sự thuộc về nơi này.

Không chỉ là cái tên mới, mà một chỗ đứng nhỏ – trong phủ, và có lẽ, trong lòng người kia.

Từ hôm đó, ngoài học chữ, học kiếm, mỗi lúc rảnh rỗi nàng lại gảy đàn.

Có khi Trần Tử Khiêm ngồi nghe.

Có khi chính hắn rút sáo ra, hòa theo.

Một người thổi sáo, một người gảy đàn, tiếng nhạc trong phủ vang lên, nhẹ như gió sớm trên mặt hồ tĩnh lặng.

___________

Câu thơ:

Tiền bất kiến cổ nhân, hậu bất kiến lai giả.

Niệm thiên địa chi du du, độc sảng nhiên nhi thế hạ.

Nguồn gốc:

Đây là đoạn kết của bài thơ Đăng U Châu Đài Ca của Trần Tử Ngang ( 661–702), một nhà thơ nổi tiếng thời Đường sơ.

Dịch nghĩa:

“Trước không thấy người xưa,

Sau không thấy kẻ đến,

Nghĩ về trời đất mênh mông vô tận,

Một mình buồn thương rơi lệ.”

Ý nghĩa:

Câu thơ thể hiện tâm trạng cô đơn, hoài niệm sâu sắc của tác giả trước sự vô thường và dòng chảy bất tận của thời gian.

“Trước không thấy người xưa, sau không thấy kẻ đến” nói lên cảm giác lạc lõng, cô đơn giữa lịch sử, như một người đứng giữa thời gian mà không tìm thấy người đồng hành.

“Nghĩ về trời đất mênh mông vô tận” gợi lên sự nhỏ bé và cô độc của con người trước vũ trụ bao la.

“Một mình buồn thương rơi lệ” là sự biểu đạt chân thật của lòng thương cảm, của nỗi đau tinh thần sâu sắc.
 
Lạc Hoa Bên Thềm Cũ
Chương 9: Dưới ánh đèn


Trời đã vào cuối hạ.

Hồng Lộ gió nhẹ, nắng thôi gay gắt như đầu mùa.

Trong Trường Tâm phủ, mọi sự vẫn lặng như mặt hồ không gợn, không biến động, cũng chẳng ai khuấy động điều gì.

Buổi chiều, Trần Tử Khiêm cho gọi Hân.

Nàng đến thư phòng, cúi đầu chờ dạy bảo.

Thầy không nói ngay, chỉ đặt lên bàn một cuốn sách bọc the xanh, gáy đã sờn, giấy ố vàng theo năm tháng.

- “Mai theo ta lên núi hái ít thảo dược"-vừa nói vừa đưa quấn sách đến trước mặt Hân.

Hân đón lấy sách, tay khẽ lướt qua bìa da mỏng.

-“Dạ.”

Đêm ấy, trong phòng nhỏ , đèn dầu cháy bập bùng.

Gió cuối hạ lùa qua khe cửa, đưa theo hương tường vi còn sót lại lẫn mùi giấy cũ.

Hân ngồi trên ghế, chong đèn đọc từng hàng chữ.

Dược danh viết bằng Hán tự, nét chữ có đoạn đã nhòe, có đoạn nàng đọc đến ba lần vẫn không chắc chắn.

Tiếng bước chân vang nhẹ.

Tử Khiêm đẩy cửa vào, tay cầm tách trà, yphục đơn sắc.

Thầy đặt tách trà xuống, hỏi:

-" Có chỗ nào khó đọc?"

- “Không có ạ…”

“Đừng học vẹt.

Cây thuốc là thứ ngoài rừng, không phải chỉ nằm trong sách.

Đọc mà không hiểu, thì chẳng để làm gì.”

Thầy ngồi xuống đối diện, lật lại từng trang sách.

Ánh đèn soi nghiêng nét mặt điềm tĩnh, hàng mày như nét mực chưa bao giờ nhòe.

Hân im lặng nhìn theo, lắng nghe chăm chú từng lời người dạy, như thể ngoài kia dẫu có phong ba, cũng không thể chạm tới được gian phòng này.

Trăng lên, bóng hai người in lên vách giấy dầu – một cao, một thấp, đối diện nhau trong im lặng kéo dài.

Trời đã khuya hẳn, ngọn đèn lay nhẹ.

Hân đã tựa người xuống mặt bàn, tay còn đặt hờ trên trang sách, nhưng mắt khép từ lúc nào.

Tử Khiêm ngẩng lên.

Dưới ánh đèn, nàng nghiêng đầu, tóc lòa xòa che một bên má, hơi thở đều.

Trên giấy, hàng chữ cuối còn dang dở “Cam thảo, vị ngọt, tính bình…”

Chàng lặng lẽ ngồi yên.

Chỉ đưa tay khẽ dịch ngọn đèn sang bên, để ánh sáng khỏi chiếu thẳng vào mặt nàng.

Rồi lại cúi xuống tiếp tục viết .

Sáng hôm sau, hai thầy trò rời phủ từ sớm.

Trời còn sương, cỏ dưới chân ướt mềm.

Cả hai chạy xe ngựa về phía Nam, đường không xa, nhưng đường mòn quanh co, đá rải rác.

Hân lặng lẽ đi sau thầy, tay giữ vạt áo ngắn, mắt dõi theo những đám hoa dại ven đường.

-“Chớ hái mấy cây dại.”

Tử Khiêm nói, không quay đầu lại.

“Có cây giống nhau, một là thuốc, một có độc.”

-“Dạ.”

Lên đến sườn núi, thầy dừng dưới gốc tùng cổ thụ.

Lá rụng lưa thưa, bóng đổ dài trên nền đá trắng.

Núi sừng sững giữa mây trời xanh thẳm, lưng chừng núi phủ lớp sương mỏng như tấm màn voan trắng muốt.

Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, đổ những vệt sáng lóng lánh lên thảm cỏ xanh mướt, điểm xuyến từng chấm hoa dại tím nhạt như vẽ nhẹ trên nền tranh thủy mặc.

Hân ngồi xuống, lau mồ hôi trán, ngẩng đầu nhìn vòm trời.

Dưới kia là đồng ruộng lẫn làng xóm mờ sương, mái nhà tranh nhỏ như dấu mực loang trong tranh thủy mặc.

Nàng bỗng thấy, chưa bao giờ bầu trời lại rộng đến thế.

“Con chưa từng ra ngoài thế này…” nàng khẽ nói.

“Từ khi vào phủ.”

Tử Khiêm rót nước đưa cho nàng.

“Cảnh ngoài phủ chỉ là một phần thế gian,” thầy đáp.

“Muốn nhìn được xa, thì phải đứng vững trước đã.”

Nàng đón lấy túi nước, tay còn lấm đất, nhưng trong lòng lại thanh thản .Tiếng chim lảnh lót vang lên xa xa, hòa cùng tiếng suối róc rách len qua khe đá, tạo nên bản hòa ca yên bình giữa không gian rộng lớn.

Bầu trời trong veo, xanh rờn như một tấm lụa khổng lồ trải dài không một gợn mây.Không gian ấy, vừa hoang sơ, vừa tinh khiết, như một miền cổ tích giữ được nét thanh bình nguyên sơ giữa bao bộn bề thế tục.

Khi về tới phủ, áo hai người vướng đầy lá khô, túi vải đựng các loại thảo dược đã lèn chặt.

Hân rửa tay dưới giếng, thấy mùi thảo dược vẫn còn vương trên người.

Trời dần sụp tối.

Ánh sáng cuối ngày tan ra , để lại những vệt nắng mỏng dần rút khỏi bậc thềm, nhường chỗ cho bóng đêm lên ngự trị.

Tối ấy, nàng lại giở cuốn sách cũ, lần từng trang một cách chậm rãi, như đang học lại một điều gì đó đã bắt đầu ăn sâu vào máu thịt.

Ngoài vườn, tường vi vẫn rơi chậm, từng cánh một, mỏng như hơi thở cuối cùng của mùa hạ.

Gió đêm khẽ đưa mùi hoa trộn lẫn với hương nhài lác đác ven tường, phảng phất trong không gian một thứ hương thơm êm dịu mà đượm chút buồn lặng lẽ.

Trong phòng, ngọn đèn lồng treo cao tỏa ánh sáng vàng nhạt xuống trang sách mở dang dở.

Hân đã ngủ gục bên bàn, đầu nghiêng nhẹ lên khuỷu tay, mớ tóc đen rũ xuống như tơ rối.

Trang sách khẽ lay vì gió lùa qua song cửa, vài nét bút dở dang in bóng mờ mờ trên giấy.

Đêm phủ xuống Trường Tâm phủ nhẹ như khói mỏng, chầm chậm bao lấy những điều chưa nói hết của một ngày.
 
Lạc Hoa Bên Thềm Cũ
Chương 10: Ba năm đã qua


Gió xuân năm nay về sớm.

Vườn sau Trường Tâm phủ lấm tấm những nụ mộc lan phai chưa kịp nở trọn, nhưng mùi hương đã bắt đầu lan nhẹ trong sương sớm.

Uyển Hân đứng dưới giàn hoa giấy, tay vẫn cầm quyển sách chưa đọc hết, ánh mắt lơ đãng nhìn theo đàn chim sẻ bay ngang bầu trời xanh nhạt.

Ba năm trôi qua.

Từ cô bé bướng bỉnh, rụt rè trong lần đầu bước chân đến phủ, nàng dần học được cách im lặng quan sát, cách hiểu ý người qua một ánh nhìn, một tiếng thở dài.

Những giờ học chữ, luyện kiếm, rồi bữa cơm đơn giản nơi tiền sảnh…

Tất cả như những dòng nước nhỏ, lặng lẽ chảy qua ngày tháng, gom thành một khoảng đời tĩnh tại.

Nàng không còn hay gọi người là “lão già” như ngày đầu, cũng không dễ dàng nổi giận hay phản bác mỗi lần bị trách mắng.

Chỉ là… mỗi lần nhìn bóng người từ thư phòng bước ra, tay cầm sách, áo chẽn gọn gàng trong ánh nắng xế, lòng nàng lại thoáng chút gì đó...vừa dè dặt, lại...vừa gần gũi.Không phải nỗi nhớ.

Không hẳn là biết ơn.

Có lẽ là thứ tình cảm chỉ những ai từng cùng nhau đi qua một đoạn đời yên lặng mới hiểu.

Tiếng bước chân vang lên từ lối đá sau lưng.

Uyển Hân khép sách, quay đầu lại.

Là người – như mọi sớm, tay cầm chiếc áo choàng mỏng.

— “Gió vẫn còn se.

Con ra sớm như vậy, chẳng lẽ đêm qua lại mất ngủ?”

Nàng lắc đầu, cười khẽ:

— “Không ạ, chỉ là muốn ra xem hoa mộc lan năm nay nở sớm hay muộn.”

Người khẽ “ừ”, đưa áo cho nàng.

Trong ánh sáng nghiêng của sáng sớm, có thứ gì đó nhẹ như sương, ấm như nắng, mà chẳng ai trong hai người nói thành lời.

Người đứng cạnh nàng, lặng lẽ nhìn những bông hoa chớm nở.

Mắt vẫn dõi theo cây mộc lan, nhưng tâm trí lại không ở đó.

Mấy năm trước, nàng là một đốm lửa còn vương khói của một gia tộc mục rữa, là gợn sóng thầm lặng dưới tầng tầng âm mưu kinh thành.

Khi ấy, người chỉ định cưu mang một đứa trẻ để chuộc một phần lỗi lầm không tên trong quá khứ.

Nhưng bây giờ… con bé ấy ngày càng lớn.

Đôi mắt đã biết trầm tư, giọng nói đã biết nhẹ đi khi không cần cao giọng.

Còn hắn – vẫn là một quan văn ưa yên tĩnh, nhưng tâm, hình như đã không còn phẳng lặng như xưa.

— “Sư phụ,” nàng gọi khẽ, như sợ phá vỡ buổi sáng yên bình.

— “Người nghĩ gì vậy?”

Trần Tử Khiêm khẽ mỉm cười, lắc đầu:

— “Nghĩ xem một cây mộc lan này, nếu năm nào cũng cắt tỉa đúng lúc, thì sẽ nở hoa đúng mùa, hay có khi nào sớm muộn vì lòng người mong mỏi?”

Uyển Hân nghiêng đầu:

— “Người ví con là cây mộc lan ?”

— “Ta không ví gì cả.

Chỉ là… hoa cũng như người, mỗi năm một khác.”

Nàng cười.

Lòng chợt thấy ấm.

Sư phụ vẫn vậy – nói ít, nhưng câu nào cũng khiến người nghe phải ngẫm thật lâu.

Nàng không nói nữa.

Chỉ lặng lẽ đưa mắt nhìn vườn, đứng cạnh người trong sớm xuân dịu nhẹ.

Có lẽ, với nàng lúc này, yên tĩnh thế thôi cũng là một dạng hạnh phúc.

______

Chiều mùa xuân, nắng ấm dịu vắt qua tàng cây, phủ ánh vàng lên lối nhỏ trong vườn sau phủ.

Giàn hoa giấy bung sắc hồng nhạt, rũ xuống thành màn rèm mềm mại lửng lơ.

Uyển Hân trải chiếu dưới tán, tay đang tỉ mẩn gói từng chiếc bánh trưng nhỏ.

Nguyên liệu là do nàng cùng Thược Dược đi chợ sáng nay – gạo nếp mới, đậu xanh, một chút thịt lợn ướp nhạt.

Vốn là trò vui tay thôi, nhưng không ngờ lại bị Trần Tử Khiêm bắt gặp.

— “Lá gói ngược rồi.”

Giọng trầm ấm vang lên bên cạnh khiến nàng giật mình.

Uyển Hân ngẩng đầu, thấy người đứng phía sau đang cúi nhìn gói bánh xiêu vẹo trên tay nàng.

Hắn mặc áo thường, vạt tay xắn nhẹ, dường như vừa rời thư phòng.

— “Con gói được hai cái rồi mà” nàng chống chế.

Hắn ngồi xuống bên cạnh, cầm lấy một chiếc, tay thoăn thoắt cuốn thành hình tam giác gọn gàng.

Uyển Hân nhìn mà kinh ngạc:

— “Người cũng biết gói bánh?”

— “Có năm bị đày về Thái Bình trấn giữ kho lương.

Mỗi ngày được ăn bánh do dân dâng – xấu đến mức ta phải học làm cho đỡ tức.”

Trần Tử Khiêm nói xong, môi khẽ cong lên, ánh mắt ánh một chút trêu chọc hiếm hoi.

Uyển Hân không đáp, chỉ cúi đầu, rồi khẽ bật cười.

Không gian dưới giàn hoa rơi vào yên tĩnh.

Chỉ có tiếng lá xào xạc, tiếng nước trong hồ lặng lẽ vỗ vào bờ đá.

Một lúc sau, nàng khe khẽ nói:

— “Nếu ngày nào cũng như thế này, thì tốt biết bao…”

Tử Khiêm khẽ liếc nàng, nhưng không nói gì.

Chỉ thở dài, đặt chiếc bánh đã gói xong sang một bên.

Uyển Hân ngẩng đầu, ánh mắt gặp ánh mắt.

Không có lời nào, nhưng cũng chẳng cần.

Bởi giữa giây phút đơn sơ ấy, trong lòng hai người đã có điều gì đó lặng lẽ nảy mầm.
 
Lạc Hoa Bên Thềm Cũ
Chương 11: Bà Lục trở về


Chiều hôm ấy, mây trôi lững lờ như chiếc khăn lụa bạc xõa qua vòm trời lộ Hải Đông.

Một chiếc xe ngựa dừng trước cổng Trường Tâm phủ, bụi đường chưa kịp tan thì giọng một người đàn bà trung niên đã vang lên:

- "Khụ...

Lâu rồi mới lại về chốn này "

Thược Dược chạy ra đón, vừa mừng vừa lễ phép:

- "Bà Lục!

Bà mới về !"

-" Cô... là người mới?

"

-" Con về phủ được hơn ba năm, chắc khi đó bà đã ở trên kinh nên không biết.

Phủ chủ nói hôm nay bà về nên con ra đón."

Người đàn bà được gọi là bà Lục xuống xe, vai khoác áo cánh màu nâu trầm, tay cầm chiếc túi nhỏ.

Khuôn mặt bà có phần khắc khổ, ánh mắt sắc sảo của người từng lăn lộn trong phủ quan lớn.

Bà nhìn vào trong sân phủ, chỗ có một thiếu nữ đang ngồi bên bàn đá, ánh mắt ấy chợt khựng lại.

Thiếu nữ kia khoác áo lam giản dị, tay đang cầm quyển sách, dáng ngồi đoan chính, ánh mắt trầm tĩnh và sáng rỡ.

Khi nghe tiếng xe ngựa, nàng ngẩng đầu nhìn sang - một ánh nhìn không chút bối rối, không sợ hãi, ngược lại còn mang nét ung dung khó tả.

Bà Lục khẽ cau mày, thấp giọng hỏi Thược Dược: -" Con bé kia là ai?

"

Thược Dược đáp: - "Tiểu thư là người mà đại nhân đã đưa về ba năm trước...

Giờ là trò của ngài ấy."

Ánh mắt bà Lục không rời khỏi Hân.

Bà là người từng chứng kiến Trường Tâm phủ từ khi mới lập, từng biết bao cung nữ, thiếu niên qua lại nơi này - nhưng chưa từng thấy một đứa trẻ mồ côi nào lại có thần thái như thế.

Khiêm từ thư phòng đi ra, thấy bà Lục thì khẽ gật đầu chào: - "Bà về rồi, đi đường chắc vất vả."

Bà Lục hơi nghiêng mình: - "Vẫn nhờ đại nhân ban lệnh cho xe phủ đón, lão thân mới khỏi ngã lưng giữa đường..."

Bà dừng một chút, rồi liếc mắt về phía Hân đang tiến lại gần chào: - "Còn cô nương này..."

Khiêm đứng cạnh Hân, đáp lời mà giọng vẫn bình thản: - "Là trò của ta.

Tên là Hân."

Bà Lục thoáng gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn còn dõi theo từng cử chỉ của Hân - lễ nghi đủ đầy, lời nói ôn hòa, cả cái cúi đầu khi lui xuống cũng đúng mực từng phân.

Nét nhẫn nại, trầm ổn ấy... không phải thứ mà ba năm ở phủ là có thể luyện nên, nếu gốc gác chỉ là một đứa trẻ đường phố.

- "Thưa đại nhân, người dạy trò giỏi thật đấy..."

- bà Lục nói, nhưng trong giọng có chút lửng lơ khó nắm.

Khiêm đáp:

- "Người ta dạy, trò phải giống thầy.

Ở gần ta ba năm, lẽ nào lại giống đứa trẻ thường?"

Bà Lục nhìn thẳng vào mắt Khiêm một lát như dò xét, nhưng cuối cùng cũng cúi đầu nhún nhẹ:

- "Dạ phải.

Lão thân hiểu rồi."

___________________

Chiều muộn, trời lặng gió, trong viện chỉ nghe tiếng lá trúc xào xạc lẫn với âm thanh thanh thoát vọng ra từ lầu phía đông - tiếng đàn cổ cầm, trầm tĩnh mà xa xăm.

Bà Lục đang đi ngang qua hành lang thì chợt dừng chân.

Mày bà khẽ chau lại.

Trường Tâm phủ bao năm yên ắng, xưa nay phủ chủ không hứng thú với đàn, trong phủ cũng không ai biết đàn.

Vậy tiếng đàn kia... là từ đâu?

Bà lặng lẽ bước vòng theo bậc đá men tường, dừng lại ở cửa lầu.

Qua lớp cửa mở hé, bà thấy một thiếu nữ tuổi chừng mười ba, đang ngồi ngay ngắn bên cây cổ cầm gỗ mun, ngón tay lướt nhè nhẹ trên dây đàn, dung nhan thanh tú mà ánh mắt lại bình lặng đến kỳ lạ.

Khi khúc đàn vừa dứt, bà Lục mới khẽ gõ nhẹ vào khung cửa.

Hân quay lại, lập tức đứng dậy cúi chào, tay còn hơi khựng trên đàn.

-" Là bà..."

Bà Lục bước vào, ánh mắt lướt qua cây đàn, rồi dừng lại trên gương mặt thiếu nữ trước mặt.

-" Lão thân đi ngang nghe tiếng đàn mà ngỡ mình nghe nhầm.

Không nghĩ Trường Tâm phủ lại có người biết gảy đàn.

Tiểu thư học ở đâu?"

- "Là sư phụ... , bảo con luyện."

Bà Lục nhìn nàng, ánh mắt thoáng tối đi.

Đôi tay kia không có vết chai, từng cử động đều khéo léo, tư thế ngồi không chút lôi thôi - rõ ràng không phải là thứ học được sau vài năm ăn cơm tạp dịch.

Bà hỏi nhẹ:

- "Tiểu thư là người nơi nào?"

- "Con không nhớ rõ.

Từ nhỏ đã không còn thân thích, may nhờ người giúp đỡ đưa về phủ."

Câu trả lời tròn trịa, không thừa không thiếu.

Không phải bịa, nhưng cũng chẳng hề thật.

Bà Lục nhìn nàng một lúc lâu.

Đôi mắt bà, từng nhìn bao nhiêu hạng người trong phủ quan, chẳng dễ gì bị che mắt.

Nhưng lúc này, đối diện với thiếu nữ ấy, bà bỗng thấy một lớp màn mỏng giăng giữa thực và hư - không nhìn xuyên qua được, mà cũng không dám đưa tay vén lên.

Im lặng một thoáng, bà lùi bước, chỉ buông nhẹ một câu:

-" Người phủ chủ giữ bên mình, chắc chắn không tầm thường.

Vậy thôi, lão thân không hỏi nữa."

Khi quay người, ánh mắt bà chợt bắt gặp bóng áo của Trần Tử Khiêm thấp thoáng sau hành lang bên kia.

Khoảnh khắc ấy, ánh mắt người đàn ông kia không nhìn bà, cũng không nhìn Hân mà như đã biết trước mọi điều.

Bà Lục hơi khựng bước, lòng chợt lạnh một phần.

Hiểu rồi.

Không phải nàng che giấu, mà là có người khác đang bảo vệ nàng.

Nếu ngay cả phủ chủ cũng không muốn ai động đến quá khứ của con bé này... thì bà - một người hầu già, dù có đoán được điều gì đi nữa - cũng chẳng dám nghĩ thêm.
 
Lạc Hoa Bên Thềm Cũ
Chương 12: Tĩnh lặng dưới mái Trường Tâm


Trường Tâm phủ đầu thu, nắng vẫn gắt nhưng gió đã dịu hơn.

Những khóm cúc ngoài sân vừa trổ bông đầu mùa, hương thơm dìu dịu bay ngang hành lang gỗ.

Trong gian nhà nhỏ phía nam, nơi dùng làm chỗ nghỉ cho quản sự lâu năm - bà Lục mới trở về sau ba năm vắng mặt, đang ngồi dưới hiên, tay nâng chén trà nóng, mắt nhìn về phía sân trong như tìm lại hơi thở cũ.

Thược Dược mang thêm ấm trà vào, đặt xuống bàn tre.

Tuy là người trẻ tuổi hơn, mới về phủ ba năm – đúng vào thời điểm Trần Uyển Hân được đưa về nhưng từ lâu nàng đã nghe danh bà Lục.

Người này từng là quản sự chính của Trường Tâm phủ, thân cận với chủ nhân hơn hai mươi năm.

Tính tình nghiêm khắc, trí nhớ hơn người, từng quản mọi chuyện trong phủ từ việc tiếp khách đến sổ thuốc cho ngựa.

Bà Lục nhìn sang Thược Dược, ánh mắt không nghiêm, chỉ nhẹ nhàng hỏi:

– “Ba năm ở phủ, quen chưa?”

Thược Dược rót trà, lễ phép đáp:

– “Cũng quen rồi ạ.

Ở đây tĩnh, tiểu thư lại dễ gần.”

Bà Lục khẽ cười, nhưng trong mắt như có gì sâu xa:

–"Ta nghe tên Thược Dược từ năm đó, nhưng mãi mới được gặp.”

–“Con cũng hay nghe nhắc bà.

Đại nhân chưa từng cho ai đụng vào phòng chính của người... trừ lúc bà còn quản.

Sau này cũng chỉ có tiểu thư được vào”

Gió từ cây mộc lan lùa qua hiên, mang theo mùi nắng và chút hơi đất.

Cả hai im lặng một lúc, rồi bà Lục khẽ hỏi:

–“Tiểu thư giờ thế nào rồi?”

Thược Dược ngước lên, giọng mang theo nét dịu dàng hiếm có:

–“Dạ... vẫn như trước.

Không nói nhiều, nhưng học rất siêng.

Luyện kiếm hằng ngày, không than vất vả.”

Một thoáng ngập ngừng, rồi nàng tiếp, nhẹ hơn:

–“Cũng rất cứng đầu.”

Bà Lục bật cười khẽ, chậm rãi nhấp ngụm trà, nhìn về phía cuối hành lang ,l có bóng người thiếu nữ vừa đi ngang qua với thanh kiếm gỗ trong tay.

Một lát sau, bà mới nhẹ giọng, như đang trò chuyện cùng gió:

— “Mấy năm nay...

đại nhân rất yên quý tiểu thư.”

Câu nói ấy không mang vẻ đàm tiếu, càng không phải đánh giá.

Nó như một kết luận giản đơn, được chắt lọc từ ánh mắt quan sát và trí nhớ của một người từng sống gần chủ nhân hơn bất kỳ ai khác.

Thược Dược khẽ cúi đầu, nhưng không giấu được ánh nhìn chợt sáng lên.

–“Con cũng cảm nhận được…

Nhưng đại nhân chưa từng nói điều gì cả.”

Bà Lục đặt chén trà xuống, tay mân mê viền chén như đang cân nhắc:

–“Ngài ấy không cần nói.

Từ lúc đồng ý giữ tiểu thư lại Trường Tâm phủ, đã là một sự khác biệt rồi.”

Thược Dược hỏi nhỏ:

–“Vậy... bà nghĩ ngài ấy có biết thân thế thật của tiểu thư không?”

Bà Lục khẽ gật.

–“Biết chứ.

Nếu không biết, sao lại để một đứa bé xa lạ ở bên cạnh, cho học chữ, luyện võ”

Thược Dược nín lặng.

Bà Lục đưa mắt nhìn nàng, giọng khẽ nhưng chắc nịch:

–“Chẳng có đệ tử nào lại được như vậy.

Tiểu thư… là ngoại lệ.

Không chỉ trong phủ.

Mà cả trong lòng người.”

-------

Buổi chiều, sau buổi luyện chữ, Trần Tử Khiêm giao cho Hân một tờ giấy, viết bằng nét bút quen thuộc:

–“Đến kho lấy bộ sách binh pháp, đặt trong hòm gỗ đỏ, tầng hai, góc tây.”

Hân cúi đầu nhận lệnh.

Không thắc mắc, cũng không đắn đo.

Từ trước đến nay, kho sách trong phủ là nơi cấm địa đối với gia nhân.

Chỉ có thầy, vài quan khách thân cận hoặc người được lệnh đặc biệt mới được ra vào.

Chính bản thân Hân cũng từng nhiều lần đi ngang qua dãy nhà kho cũ kỹ ấy mà không dám ngẩng đầu nhìn lâu.

Nhưng lần này, nàng bước đến với tờ lệnh trong tay, lòng bình tĩnh như thể mọi việc đều hiển nhiên.

Cửa kho hơi khép, chỉ hé một khe nhỏ.

Vừa đặt tay lên chốt cửa, một giọng nói cất lên từ bên cạnh, có phần gấp:

–“Kho này… không được tự tiện vào.”

Người lên tiếng là một gia nô mới đến phủ độ nửa tháng, tuổi chừng hai mươi, mặc áo vải thô màu xám, trên ngực còn thêu chưa rõ chữ.

Dáng vẻ lễ phép, nhưng giọng nói mang theo sự đề phòng.

Gia nô ấy nhìn nàng một lượt – chiếc áo vải gọn gàng, tay áo xắn cao, nhưng rõ ràng là người trẻ tuổi, trông không giống gia nhân thường thấy.

Có vẻ nghi ngờ, hắn hơi lùi một bước, vẫn cố nhắc lại, nhỏ giọng hơn:

–“Kho phủ là chỗ quan trọng, người ngoài nếu không có lệnh của đại nhân…”

Lúc ấy, từ trong hành lang sau vọng ra tiếng ho nhẹ.

Một bà lão chậm rãi bước tới – bà Lục, người quản lý khu nhà chính, tuổi đã ngoài năm mươi, tóc bạc điểm sương nhưng mắt tinh như diều hâu.

Bà nhìn cả hai, rồi dừng ánh mắt nơi người mới.

–" Tiểu thư là ngoại lệ của phủ "

Người gia nô kia lập tức cúi rạp người, mặt biến sắc.

“Con… con thất lễ, xin tiểu thư thứ tội…”

Hân thoáng sững người.

Câu “ngoại lệ của phủ” như gió lướt qua tai, nhưng để lại âm vang rất lâu.

Bà Lục quay sang nàng, ánh mắt không sắc như khi mắng đám hầu nhỏ, mà trầm hơn, có gì đó vừa nghiêm, vừa dịu:

–“Tiểu thư cần gì, cứ vào lấy.

Nhưng nhớ buộc lại dây hòm, đừng để sách ẩm mốc.”

Hân khẽ gật đầu.

Không nói gì thêm, chỉ bước qua ngưỡng cửa kho, lòng dội lên những tiếng động âm thầm.

Bên trong kho phủ là mùi gỗ cũ và giấy mục.

Nơi này được sắp xếp ngăn nắp, ngăn nào ngăn nấy đánh dấu rõ ràng.

Bộ sách binh pháp nàng cần nằm trong một hòm gỗ sơn đỏ, đúng như lời thầy dặn.

Khi cúi xuống nhấc từng cuốn lên, Hân không khỏi tự hỏi:

“Vì sao lại là ta?”

Không phải người học trò nào khác, không phải gia nhân thân tín lâu năm, cũng chẳng phải một kẻ thân thế rõ ràng.

Nàng chỉ là một đứa trẻ được đưa về giữa năm trước, với cái tên mới, thân phận mờ nhạt, không họ hàng, không chỗ dựa.

Nhưng dường như nàng đang được đối xử rất khác biệt.

Đó không phải là sự thiên vị ồn ào.

Mà là một sự chấp nhận lặng lẽ.

Khi trở ra, bà Lục vẫn đứng đó, tay chắp sau lưng.

Hân cúi chào.

Bà gật đầu, không hỏi gì thêm, chỉ nhìn theo dáng nàng đi khuất dưới hành lang.

Một thoáng sau, bà quay sang người gia nô lúc nãy, giọng khẽ khàng nhưng chắc nịch:

–“

Sau này có chuyện gì, chỉ cần nhớ một điều.

Người khác phải xin phép.

Tiểu thư ấy – không cần.”
 
Lạc Hoa Bên Thềm Cũ
Chương 13: Sinh thần


Trời cao, gió nhẹ, hoa quế trong sân rụng từng chùm vàng rộm, thơm đến nao lòng.

Trường Tâm phủ khoác lên mình màu áo mới – dịu dàng và trầm lặng.

Hôm ấy, trời vừa sang mồng chín tháng tám.

Không kèn trống, không hoa đăng, nhưng là một ngày đặc biệt — sinh thần lần thứ mười năm của Uyển Hân.

Thược Dược mang bánh mật vào, giọng cười khẽ:

— “Sinh thần của tiểu thư đó.

Đại nhân vẫn chưa cho gọi người tới thư phòng, chắc có chuẩn bị gì đây.”

Uyển Hân ngẩn người.

Nàng không mong quà, cũng không nghĩ có ai còn nhớ ngày này — thế nhưng, khi nàng theo lời được đưa đến thư phòng, thì thấy trên án thư là một tập sách đóng bằng tay, bìa khắc ba chữ nhỏ: “Tâm pháp yếu”.

Trần Tử Khiêm đứng đó, áo bào lam đơn giản, ánh mắt trầm như nước:

— “Con năm nay đã mười năm.

Không còn là đứa trẻ chỉ học chữ hay múa kiếm để tiêu khiển nữa.

Đây là thứ tiếp theo con cần học – hiểu lòng người, nhìn thế cuộc.”

Nàng đón lấy tập sách, hơi run tay.

Không phải vì nó quý, mà vì nó lặng lẽ xác lập một điều khác: chàng không xem nàng là trẻ nhỏ nữa.

Từ hôm ấy, ngoài giờ luyện kiếm và học văn, nàng còn cùng chàng ngồi bên án vẽ trận đồ, giảng giải về sách lược – những điều mà khi còn nhỏ, nàng chưa từng mơ mình sẽ chạm tới.

Có lẽ, đó chính là món quà sinh thần chàng dành cho nàng: niềm tin, và một bước ngoặt mới trên con đường trưởng thành.

Trước khi nàng rời khỏi thư phòng, chàng chợt gọi giật lại:

— “Khoan đã.”

Chàng mở hộc tủ, lấy ra một hộp gỗ nhỏ, đặt vào tay nàng.

Bên trong là một chiếc trâm bạc, hình đóa hoa ngọc lan đang nở.

Không cầu kỳ, không quý giá gì, nhưng từng đường nét đều tinh tế.

— “Năm đầu tiên con đến phủ, ta đã gọi người làm.

Giữ lại đến giờ.”

Uyển Hân nâng chiếc trâm bạc trên tay, ngón tay khẽ chạm vào đóa ngọc lan tinh xảo.

Một lúc lâu nàng mới lên tiếng:

— “Sao lại là mộc lan, thưa… sư phụ?”

Chàng nhìn ra ngoài hiên, giọng đều đều:

— “Khi con mới đến phủ, hay ngồi lặng dưới tán mộc lan kia.

Gió lớn mấy, hoa vẫn rụng nhẹ, không kêu một tiếng.

Lúc đó, ta nghĩ… nếu có một ngày con chịu lớn, có lẽ sẽ giống như mộc lan, không rực rỡ, nhưng khó quên.”

Uyển Hân cúi đầu, nhẹ giọng:

— “Con… cảm ơn người.

Dù sao năm ấy, người vẫn chọn cứu một kẻ không rõ lai lịch.”

Tử Khiêm không đáp ngay.

Một thoáng im lặng, chỉ nghe tiếng quế rụng lả tả trên mái hiên.

Chàng nói, rất khẽ:

— “Không rõ lai lịch… nhưng không sai trái.”

— “Vậy nếu con sai, thì sao?”

Chàng hơi nghiêng đầu nhìn nàng, mắt sâu như hồ thu:

— “Ta là người dạy con.

Nếu con sai, thì là ta sai trước.”

Uyển Hân không nói được gì nữa.

Nàng chỉ siết chặt chiếc trâm trong tay, như thể ôm giữ một thứ ấm áp rất mong manh.

Từ khoảnh khắc ấy, trong lòng nàng dường như có điều gì đó thay đổi – không lớn tiếng, không rõ ràng, nhưng chắc chắn là đang lớn lên.

Uyển Hân nhìn chiếc trâm, rồi ngẩng lên, nụ cười thoáng hiện nơi khóe môi — dịu như nắng thu:

— “Vậy sau này… nếu con đi lạc đường, người cũng phải tìm con về.”

Chàng không trả lời, chỉ khẽ gật đầu.

Nhưng trong đáy mắt sâu thẳm ấy, như vừa có một lời hứa — không nói ra, nhưng nhất định sẽ giữ trọn.
 
Lạc Hoa Bên Thềm Cũ
Chương 14: Khúc nhạc cũ


Đêm hôm ấy, trăng treo lưng trời như một giọt nước bạc lặng lẽ.

Trong không gian tĩnh mịch, tiếng đàn bỗng ngân lên, lặng lẽ và dịu dàng như làn sương sớm thấm vào lòng đất.

Uyển Hân ngồi bên hiên, tay khẽ vuốt dây đàn.

Nàng đánh lại khúc nhạc từng nghe thoảng qua trong lần đầu đặt chân đến Trường Tâm phủ.

Khi ấy, nàng vẫn còn là một tiểu cô nương xa lạ, đứng nép sau lưng người đã cứu mình, và bất chợt nghe được tiếng sáo văng vẳng vọng lại từ thư phòng, mang theo dư vị man mác mà nàng không sao quên được.

Mãi sau này, nàng mới biết đó không phải khúc nhạc gió thổi bâng quơ.

Đó là một khúc tấu, giản dị mà thấm sâu, nàng đã cố ghi nhớ âm thanh ấy, từng chút một lặng lẽ lặp lại, đến hôm nay mới dám hoàn chỉnh thành giai điệu.

Rất rõ ý rồi, dưới đây là đoạn viết lại theo hướng đó: nữ chính năm ấy chưa từng đàn khúc nhạc này, và nam chính nhân cơ hội giải thích rằng giữa chàng và người xưa thật ra không có gì ràng buộc.

Tiếng đàn ngân vang giữa đêm yên tĩnh, dìu dịu như hơi sương mỏng phủ kín mặt hồ.

Khúc tấu ấy – lặng lẽ, chân thành và u hoài – cất lên trong tay một thiếu nữ vừa chớm mười bốn, tựa như tiếng lòng thổn thức không lời.

Trần Tử Khiêm dừng bước nơi hành lang, bóng dáng Uyển Hân hiện ra dưới ánh trăng, mảnh mai mà kiên định bên cây đàn cổ.

Tiếng đàn kia... là khúc nhạc năm xưa.

Chàng im lặng đứng nghe đến hồi kết, rồi cất giọng, không rõ nhẹ hay trầm:

— "Con nghe được khúc này từ đâu?"

Uyển Hân khẽ ngẩng lên, ánh mắt trong veo:

— "Là những năm trước, lần đầu vào phủ... một đêm nào đó, vô tình con nghe thấy người thổi sáo ở thư phòng."

Trần Tử Khiêm chậm rãi bước đến, nhìn vào lòng bàn tay nàng vẫn còn đặt hờ trên dây đàn:

— "Khúc nhạc ấy... do một người từng hứa gả cho ta dạy.

Nhưng nàng mất sớm, khi còn là một đứa trẻ."

Uyển Hân nhìn chàng, mắt thoáng động.

Lời nói ấy không nặng nề, cũng chẳng cố tình giải thích, chỉ là một câu kể bình thản, như thể muốn khép lại một điều gì đã từng bị hiểu lầm.

Chàng nói thêm, giọng rất nhẹ:

— "Con chưa từng đánh khúc này năm đó, nhưng hôm nay...

đánh rất đúng.

Không phải vì nàng, mà vì chính con đã lắng nghe, đã nhớ kỹ.

Ta không nghĩ con giống nàng, càng không muốn con trở thành cái bóng của bất kỳ ai."

Uyển Hân rũ mắt.

Tim nàng khẽ thắt lại vì lời sau cùng.

Trăng đêm chiếu nghiêng trên hiên, đọng trên bờ vai thiếu nữ và người thầy khoác áo văn nhân, vẽ nên một tĩnh lặng như chưa từng có oán thù, hoài niệm, hay khúc mắc nào chen vào giữa.

Vậy mình viết tiếp nhé – với hướng nữ chính sau lời giải thích ấy, bắt đầu có chút rung động, tuy chưa rõ là gì, nhưng cũng không còn là cảm giác đơn thuần giữa thầy trò.

Uyển Hân không nói gì, chỉ khe khẽ gật đầu.

Nàng không rõ vì sao tim mình đập nhanh đến thế, chỉ cảm thấy một khoảng trống bấy lâu trong lòng vừa được lấp đầy bởi mấy câu giản đơn từ sư phụ.

Nàng ngồi lặng một lúc bên cây đàn, rồi khẽ nói:

— "Con sẽ không đánh khúc ấy nữa, nếu người không muốn."

Trần Tử Khiêm lắc đầu, ánh mắt chạm vào nàng mang theo sự dịu dàng hiếm thấy:

— "Không cần tránh.

Âm nhạc vốn không có lỗi, ký ức cũng thế.

Con muốn thì cứ chơi."

Gió thu lướt qua, thổi lay vạt áo chàng.

Uyển Hân ngẩng nhìn gương mặt ấy – điềm tĩnh, nghiêm khắc nhưng chưa bao giờ lạnh lùng với nàng.

Trong khoảnh khắc ấy, nàng hiểu thêm một điều: sự hiện diện của mình trong Trường Tâm phủ, trong cuộc sống của chàng, đã không còn chỉ là một cái bóng tình cờ được che chở nữa.

Nàng cúi đầu, khe khẽ thưa:

— "Dạ… con nhớ rồi."

Đêm lặng lẽ trôi, tiếng đàn đã dứt, nhưng trong lòng nàng lại vang lên một khúc tấu khác – dịu dàng, ấm áp và rất mới mẻ.
 
Lạc Hoa Bên Thềm Cũ
Chương 15: Những thay đổi nhỏ


Trời vừa sang xuân, mưa phùn như tơ rơi nhè nhẹ trên mái ngói Trường Tâm phủ.

Trong sân, mấy cây mẫu đơn bắt đầu đâm lộc non, lá xanh pha chút ánh đỏ non tơ.

Nàng ngồi bên hiên, vừa hong tóc vừa lặng ngắm khung cảnh trước mặt, ánh mắt đôi lúc lại lơ đãng như đang theo đuổi một ý nghĩ xa xôi.

Nàng càng ngày càng lớn thêm.

Không còn là đứa trẻ lẽo đẽo theo sau chàng mỗi buổi luyện kiếm, cũng không còn líu ríu hỏi han từng chiêu từng thức như trước.

Thay vào đó, nàng lặng lẽ quan sát, lặng lẽ ghi nhớ, và cũng bắt đầu có những cảm xúc chẳng dễ gì gọi tên.

Gần đây, nàng nhận ra ánh mắt mình thường dừng lại ở người ấy lâu hơn.

Khi chàng cài lại chuôi kiếm, nàng thấy tay chàng rất đẹp – gân nổi rõ, sạch sẽ, dứt khoát.

Khi chàng trầm tư bên án thư, ánh sáng đèn hắt lên mặt chàng, lặng lẽ mà nghiêm trang, khiến nàng bất giác thấy tim mình chậm lại một nhịp.

Chỉ là… nàng không dám để ai biết.

Ngay cả Thược Dược, người gần gũi nàng nhất, cũng chỉ nghĩ nàng đang dậy thì, trở nên trầm lặng và dễ xao động.

Nàng để yên như vậy, vì chính nàng cũng không rõ, thứ cảm giác này là gì.

Là kính trọng?

Là khâm phục?

Hay là… gì đó còn xa hơn?

Có lần, trời mưa đột ngột khi nàng vừa tập xong bài kiếm.

Chàng rảo bước đến, không nói gì, chỉ cởi áo choàng khoác lên vai nàng.

Cử chỉ ấy, nếu là trước kia, nàng sẽ vô tư cảm ơn rồi chạy đi ngay.

Nhưng hôm đó, tim nàng đập mạnh đến khó chịu, đến mức không dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt chàng.

—“Lớn rồi, phải biết giữ sức.” – chàng nói, giọng vẫn trầm như thường, nhưng nàng nghe thấy trong đó một thoáng dịu dàng không rõ ràng.

Nàng chợt nhận ra – thứ khiến nàng rung động không phải là vì chàng đẹp, hay vì chàng giỏi.

Mà là vì… dưới vẻ lạnh nhạt ấy, chàng luôn âm thầm để mắt tới nàng.

Từ ngày ấy, trời mỗi khi đổ mưa, lòng nàng lại xao xuyến một cách kỳ lạ.

Không còn sợ lạnh, chỉ sợ… người ấy không còn để ý nàng nữa.

Dưới đây là đoạn viết tiếp giai đoạn nàng khoảng mười lăm tuổi, khi trong một hôm vô tình thấy Trần Tử Khiêm uống rượu, nàng cũng tò mò đòi thử – mở đầu cho một khoảnh khắc vừa ngây thơ, vừa manh nha cảm xúc:

_____________

Chiều hôm ấy trời âm u, mây kéo dày từ sáng, đến xế chiều thì bắt đầu lất phất mưa.

Sân phủ lặng, chỉ có tiếng gió lùa qua hàng trúc sau thư phòng.

Nàng tập kiếm xong, định đi tìm Thược Dược thì ngang qua thư các, bất giác dừng bước.

Cửa không đóng hẳn.

Qua khe cửa mở, nàng thấy bóng lưng quen thuộc: Trần Tử Khiêm đang ngồi một mình bên án thư, trước mặt là một bình gốm nhỏ và chiếc chén sứ men trắng.

Nàng chưa từng thấy chàng uống rượu.

Chàng vốn cẩn trọng, kiềm chế, chưa bao giờ để bản thân lơi lỏng.

Thế mà hôm nay lại uống, một mình.

Nàng gõ cửa, chàng không quay lại nhưng giọng trầm vang lên:

–“Vào đi.”

Nàng rụt rè bước vào.

–“Người uống rượu sao?”

Chàng gật, mắt vẫn nhìn ra cửa sổ.

Ngoài kia, mưa lặng lẽ rơi trên mái ngói.

–“Chỉ một chút.

Lâu rồi không đụng tới.”

Nàng bước lại gần, ngửi thấy mùi rượu nồng nhẹ, pha với hương trầm thoảng trong phòng.

Nàng bỗng nói, nửa tò mò, nửa cố tình thử thách:

–“Con cũng muốn thử một chút.”

Chàng quay sang, nhướng mày.

—“Trẻ con đòi uống rượu làm gì?”

Nàng bĩu môi:

—“Con đã sắp mười sáu rồi.

Cũng đâu còn là trẻ con nữa.”

Chàng nhìn nàng một thoáng.

Đôi mắt xưa nay vốn tĩnh lặng như nước giếng sâu, chợt thoáng xao động.

Nhưng rồi chàng không nói gì, chỉ rót một chút rượu vào chén, đẩy về phía nàng.

–"Chỉ một ngụm.”

Nàng đưa tay cầm lấy.

Lạnh.

Tay nàng run nhẹ.

Là vì cốc rượu lạnh, hay vì ánh mắt chàng đang nhìn?

Nàng ngửa cổ uống.

Mùi rượu xộc lên mũi, cay đến chảy cả nước mắt.

Nàng ho sặc, mặt đỏ bừng.

Chàng khẽ bật cười – một tiếng cười hiếm thấy, ngắn và nhẹ như gió lướt mặt bàn.

–“Không hợp đâu.

Người như con… hợp với trà hơn.”

Nàng nén ho, đưa tay chùi nước mắt.

–“Nhưng nếu rượu khiến lòng người nói thật… có khi nào, người từng uống say rồi lỡ nói điều không nên?”

Chàng nhìn nàng, ánh mắt trở nên sâu hơn

–“Ta chưa từng để bản thân say.”

Nàng cười nhẹ, nhưng không vui.

–“Thật không?

Dù chỉ một lần, trong suốt bao năm qua?”

Chàng không trả lời.

Ngoài hiên, mưa rơi nặng hạt hơn.

Nàng đặt chén rượu xuống, đứng lên, giọng nhỏ đi:

—“Có lẽ con vẫn là trẻ con thật.

Thứ này... cay quá.”

Rồi nàng rời khỏi thư phòng, bước nhanh qua hành lang ướt mưa.

Nhưng trong lòng, nàng không thấy lạnh.

Chỉ là... lần đầu tiên, nàng thấy giữa mình và chàng, đã không còn là khoảng cách của một đứa trẻ với người thầy nghiêm khắc.

Dù chỉ một chén rượu, cũng đủ khiến nàng nhận ra: có những điều không cần uống say cũng khiến lòng người ngã nghiêng.
 
Lạc Hoa Bên Thềm Cũ
Chương 16:Nếu nàng bước thêm một bước, chàng sợ mình sẽ không lùi lại được


Buổi trưa hôm ấy, sau khi tập kiếm sớm hơn thường lệ, nàng không vội trở về phòng như mọi khi, mà bước lên lầu các nơi hậu viện – chốn mà nàng biết, giờ này, Trần Tử Khiêm thường ngồi một mình đọc sách hoặc viết tấu thư.

Nàng không biết vì sao lòng mình xốn xang cả buổi sáng.

Có lẽ vì sáng nay lại nghe mấy quan khách bàn chuyện hôn sự của chàng ở thư phòng ngoài tiền viện.

Người thì bảo chàng kén quá, người lại nói chắc là do mang mối tình với vị hôn thê đã khuất năm xưa.

Nàng nghe mà muốn bước ra phản bác – không phải để bảo vệ danh tiếng chàng, mà là vì nàng biết: không ai hiểu Trần Tử Khiêm bằng nàng.

Chàng chưa từng vì thương nhớ người cũ.

Mối hôn ước kia – chàng từng kể – chỉ là ý của trưởng bối, khi nàng ấy còn chưa biết chữ, còn chàng mới vừa biết cầm kiếm.

Một lời hứa mơ hồ trong tuổi thơ, giữ lại chỉ vì lòng hiếu thuận chứ không phải nặng tình riêng.

Khi đến trước hiên lầu, nàng thấy chàng đang ngồi giữa ánh nắng nhạt, áo cẩm bào màu lam khói, tay cầm một cuốn sách nhưng mắt lại không thật sự đọc.

Gió thổi nhè nhẹ làm vài sợi tóc trên trán chàng rối nhẹ.

Mỗi lần như thế, nàng lại thấy chàng không giống quan văn trong triều – mà là một người cô độc hơn, lặng lẽ hơn rất nhiều.

Nàng bước đến, chàng ngẩng lên, gật nhẹ:

–“Sao không nghỉ ngơi?”

Nàng không đáp thẳng, chỉ nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc ghế đá đối diện, tay mân mê ống tay áo.

Một thoáng im lặng giữa hai người.

–“Sư phụ,” nàng lên tiếng, cố giữ giọng thật tự nhiên –“năm nay… thầy đã hai mươi chín rồi.”

Chàng nhìn nàng, mắt không chớp.

“Cũng hơn 6 năm từ khi gặp nhau lần đầu.

Lúc ấy, thầy mới hai mươi ba.”

“Ừ.” – chàng đáp, giọng thản nhiên.

Nàng mím môi:

–“Người trong triều ai cũng nói thầy nên thành thân.

Nhưng thầy cứ từ chối mãi…

Là vì sao vậy?”

Câu hỏi buông ra nhẹ nhàng như gió, nhưng cả hai đều thấy rõ không khí có chút căng lại.

Trần Tử Khiêm đặt cuốn sách xuống.

–“Mọi người nói ta còn thương nhớ người cũ, đúng không?”

Nàng ngẩng lên nhìn chàng, mắt sáng:

–“Con biết không phải vậy.”

Chàng nhìn nàng một thoáng, trong mắt không giấu được một nét dịu dàng hiếm hoi.

–“Ừ.

Không phải vậy.”

Im lặng một hồi, chàng nói thêm, chậm rãi:

–“Chỉ là… ta không muốn cưới ai cho có.

Lấy một người về, không thương, không hiểu, rồi sống cả đời vì trách nhiệm – ta không muốn.”

Nàng siết chặt tay áo.

–“Vậy nếu thầy… có người trong lòng thì sao?”

Chàng không đáp ngay.

Một lúc sau, chàng nói, giọng rất khẽ:

–“Người như ta… lòng đã tĩnh quá lâu.

Nếu có rung động, sẽ không dễ buông.

Mà một khi chưa thể danh chính ngôn thuận, thì càng không thể để người ấy tổn thương.”

Nàng nghe đến đây, lòng dâng lên cảm xúc gì đó không gọi được tên.

Là ngọt ngào, hay xót xa?

Những năm qua, trong triều ngoài phủ, hễ ai nhắc tới chuyện nạp thê, Trần Tử Khiêm đều chỉ cười nhạt.

Khi bị hỏi gặng, câu trả lời của chàng vẫn luôn nhẹ nhàng, không nhanh không chậm, lễ độ mà dứt khoát:“Thần trước nay quen sống với cô đơn, e khó lòng làm tròn nghĩa phu phụ.Kẻ hèn này… xin trọn đời báo quốc.”

Lời ấy, nghe qua như tự hạ mình, như nêu lý do vì nước mà từ chối tình riêng.

Nhưng kỳ thực, người từng đối ẩm cùng chàng đều hiểu: đó không phải khiêm nhường, cũng chẳng phải sĩ diện.

Mà là sự tránh né rất mực điềm tĩnh — một vách ngăn mỏng giữa chàng và cả thế gian này.

Dường như chàng thực sự không muốn ai bước quá gần.

Hay… chỉ không muốn bất kỳ ai khác đi đến vị trí mà đã có người đứng?

Chàng quay sang nhìn nàng, mắt sâu như hồ nước sớm thu.

–“Con hỏi điều này… vì tò mò, hay vì đã nghĩ gì khác?”

Tim nàng như ngừng đập một nhịp.

Nàng vội quay mặt đi, giả vờ ngắm hồ cá dưới sân.

–“Chỉ là… tò mò thôi.”

Chàng không nói gì nữa.

Nhưng nàng biết – câu hỏi nàng giữ trong lòng bao lâu, cuối cùng cũng đã buông ra.

Và đáp án, tuy chưa rõ ràng, nhưng lại như thắp lên một ngọn lửa âm ỉ nơi trái tim nàng đang lớn dần.

Trời đã ngả chiều.

Sau khi nàng rời đi, Trần Tử Khiêm vẫn ngồi lại bên hiên lầu, tay chạm vào chén trà đã nguội.

Lá non bay xuống mái hiên, nhẹ như câu hỏi nàng để lại:

–“Nếu sư phụ có người trong lòng thì sao?”

Câu hỏi tưởng nhẹ nhàng, mà trong lòng chàng lại nặng hơn cả một đạo tấu sớ từ triều đình.

Khi mới nhận nàng làm đệ tử, nàng còn là một đứa bé vừa mới tròn mười tuổi, gầy gò, tóc hay rối, ánh mắt lúc nào cũng vừa dè chừng vừa kiên cường.

Chàng từng nghĩ: chỉ cần nuôi dạy nàng thành người, giữ được mạng, giữ được lòng ngay thẳng, thế là đủ.

Chàng không ngờ… nàng lại lớn nhanh đến vậy.

Mười sáu tuổi, nàng đã cao hơn trước, lời nói biết lựa, kiếm pháp cứng cáp, và đôi mắt ấy – vẫn là đôi mắt xưa, nhưng giờ mang theo ánh nhìn khiến người khác không dễ rời đi.

Và hôm nay, nàng hỏi chàng: vì sao chưa thành thân?

Chàng lẽ ra có thể đáp lời như một người thầy – dửng dưng, lý trí, dẹp mọi cảm xúc không nên có.

Nhưng lúc ánh mắt nàng nhìn thẳng vào mình, chân thành đến mức không thể xem như lời đùa – thì chàng biết… mình không còn có thể trả lời như trước nữa.

Không phải vì nàng tò mò.

Mà là vì nàng đã bắt đầu để tâm.

Và điều đó khiến chàng, kẻ xưa nay vốn tự tin mình giữ được khoảng cách với mọi thứ, bắt đầu hoài nghi chính mình.

Phải chăng vì nàng còn quá trẻ, chàng mới dễ động lòng thương?

Hay phải chăng… chính vì nàng không còn là trẻ con nữa, mà lòng chàng mới bắt đầu dao động?

Trần Tử Khiêm lặng lẽ nhìn ra vườn.

Mưa xuân đã tạnh, nhưng mây còn thấp.

Gió mang theo mùi hoa nhài từ gốc tường vi nơi cuối vườn ,chỗ nàng hay ngồi đọc sách mỗi chiều.

Chàng không sợ ánh mắt thiên hạ, không sợ đàm tiếu.

Cái chàng sợ… là bản thân mình sẽ không còn giữ nổi ranh giới đã tự đặt ra giữa sư đồ.

Nàng càng lớn, lòng chàng càng nhỏ lại.

Chỉ mong… nàng đừng hỏi thêm câu nào như hôm nay nữa.

Vì nếu nàng cứ bước thêm một bước, chàng sợ mình – sẽ không còn lùi lại được nữa.
 
Lạc Hoa Bên Thềm Cũ
Chương 17: Khi nàng ngủ say


Đêm ấy, gió thổi nhẹ.

Sau buổi đọc sách nơi thư các, nàng xin ở lại một lúc để chép lại mấy đoạn binh thư, lấy cớ là chưa hiểu hết ý.

Trần Tử Khiêm biết nàng cố tình nán lại, nhưng không nói gì, chỉ dặn Thược Dược mang thêm đèn và trà.

Đến lúc chàng soạn xong văn thư, ngẩng lên thì trời đã khuya.

Trong phòng, ánh đèn dầu cháy nhỏ, phủ một lớp sáng dịu lên mặt bàn.

Nàng ngồi bên, đầu tựa nhẹ vào tay áo, mái tóc xõa rủ xuống giấy, ngòi bút nghiêng nghiêng – đã ngủ từ lúc nào.

Chàng bước đến, nhìn nàng.

Giấc ngủ của nàng rất yên.

Mi mắt khép lại, hàng lông cong nhẹ, gương mặt chưa rũ hết vẻ non tơ nhưng lại mang nét chững chạc hơn tuổi.

Trên môi còn vương nét mệt mỏi – có lẽ vì chờ chàng quá lâu.

Chàng đứng yên một lúc, rồi thở nhẹ.

Nếu là người khác, chàng sẽ gọi dậy.

Nhưng là nàng… chàng lại không nỡ.

Tử Khiêm cúi xuống, nhẹ nhàng luồn tay qua sau lưng và dưới đầu gối nàng, khẽ khàng bế lên.

Cơ thể nàng nhẹ, mềm và ấm như một mảnh gió xuân vừa chạm tay.

Nàng khẽ cựa quậy trong vòng tay chàng, mày cau lại như phản ứng trong vô thức, rồi dụi mặt vào ngực chàng như muốn tìm nơi an toàn.

Chàng khựng lại một nhịp.

Rồi bước chân vững chãi tiếp tục tiến về phòng nàng.

Trên đường về dọc hành lang, đèn lồng lay động theo gió.

Ánh sáng vàng trải dài dưới chân chàng, in bóng hai người – một cao một nhỏ, lặng lẽ cùng nhau trong đêm.

Khi đặt nàng xuống giường, chàng kéo lại chăn, định xoay người rời đi thì nàng khẽ thì thầm trong mơ:

–“…Sư phụ…”

Chàng khựng lại.

Ánh mắt nàng vẫn nhắm, giọng rất nhỏ, nhưng rõ ràng mang theo cảm xúc.

Trần Tử Khiêm nhìn nàng thật lâu.

Một câu gọi mơ hồ, một cái tên quá quen thuộc… nhưng sao bỗng khiến tim chàng lệch nhịp.

Chàng không nói gì.

Chỉ nhẹ tay vuốt lại mấy sợi tóc rối trên trán nàng, rồi lặng lẽ quay đi, bước chân rất khẽ, như sợ chính mình đánh thức thứ cảm xúc đang cố chôn giấu.

Cánh cửa phòng khép lại, và ngoài trời, gió vẫn lặng lẽ thổi.

Sáng hôm sau, nàng tỉnh dậy muộn hơn thường ngày.

Ánh nắng đã tràn qua song cửa, phủ lên sàn gỗ mùi nắng nhẹ và hơi ấm đầu xuân.

Nàng chớp mắt vài lần, đầu vẫn còn hơi choáng.

Rõ ràng nhớ tối qua mình ở thư các... nhưng không sao nhớ được đã về phòng lúc nào.

Nàng chống tay ngồi dậy, chăn được đắp rất khéo, vạt áo cũng đã chỉnh lại ngay ngắn.

Lạ hơn cả là... trên cổ áo, trên ống tay áo, có vương mùi trầm hương rất nhạt – thứ hương nàng chưa từng dùng, nhưng lại rất quen.

Là mùi áo bào của sư phụ.

Nàng chợt ngẩn người.

“Không lẽ…”

Ngay lúc ấy, Thược Dược bước vào, trên tay là bát cháo gừng và trà hoa cúc.

Cô a hoàn đặt khay lên bàn, nhìn nàng cười cười:

–“Hôm qua tiểu thư mệt lắm sao?

Ngủ đến gần canh tư mới có người bế về tận phòng đấy.”

Nàng đỏ mặt.

–“Bế?

Ai… bế?”

Thược Dược nhún vai:

–“Chắc là gió đưa người về.”

Rồi mím môi cười kín đáo, không nói thêm gì.

Nàng cúi xuống bát cháo, mùi gừng thơm bốc lên, mà lòng thì rối như tơ vò.

Chẳng lẽ đêm qua, chính tay người ấy bế nàng về?

Nàng ôm chăn, úp mặt xuống gối, tim bỗng đập nhanh.

Câu gọi trong mơ… liệu chàng có nghe thấy?

Và nếu có, chàng sẽ làm như không biết – hay giữ lấy… như một bí mật?

Không ai nói ra, nhưng vạt áo còn vương hương trầm kia, là bằng chứng không thể chối.
 
Back
Top Bottom