Cập nhật mới

Ngôn Tình Lá Thư Tình Gửi Bác Sĩ Bùi

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
382,086
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
361,707
AP1GczPAe7pwaoon7p_8Jss-z3omCzFzRodIjKsLwFL71RXEIGjqXjMavh9qrRAtVFMEkJgyMQfM6tVI19qo5mLUaeLji6ygYB_CLS1SeRJUsuyMttNBYItsS8nXpvUfzvS_oKwXR0UIxmSQaQhhOq52PeBD=w215-h322-s-no-gm

Lá Thư Tình Gửi Bác Sĩ Bùi
Tác giả: Thanh Sơn Tiểu Dã
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Sủng
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tôi kết hôn chớp nhoáng với người anh trai thanh mai trúc mã – một bác sĩ sống kiểu cấm dục.

Đêm nào anh ấy cũng bảo mệt, giục tôi đi ngủ sớm.

Trong buổi livestream, tôi than thở: “Nếu tôi có hai ông chồng thì anh ấy đâu phải vất vả như vậy.”

Fan ùn ùn vào khen: “Yêu là luôn cảm thấy mình nợ đối phương, phụ nữ chúng ta đúng là lúc nào cũng mềm lòng!”

Tối hôm đó, bác sĩ Bùi, người xưa nay luôn lạnh lùng điềm tĩnh, lại gõ cửa phòng ngủ của tôi.

Từ nửa đêm đến sáng hôm sau, tôi khóc đến khản cả giọng.

Anh ghé sát tai tôi, giọng khàn đặc hỏi:

“Hai ông chồng cơ à? Sao phu nhân không lấy hẳn bảy người? Ai ‘mềm’ trước thì xuống giường trước, đào thải người “yếu” nhất để đàn ông khỏi lười biếng.”​
 
Lá Thư Tình Gửi Bác Sĩ Bùi
Chương 1


1

Tôi là Thịnh Duy, một tiểu hoa đán đang nổi như cồn.

Trước khi bước chân vào giới giải trí, tôi là công chúa cành vàng lá ngọc của giới quý tộc Bắc Kinh.

Sau khi vào nghề, tôi trở thành “đèn Diêm Vương” của showbiz – ai hợp tác với tôi là y như rằng sẽ dính phốt, sự nghiệp lao dốc.

Sống gần nửa đời người, từ trước tới nay tôi chưa từng thua cuộc.

Cho đến năm tôi hai mươi sáu tuổi, gặp một ông thầy bói.

Ông ta chỉ liếc mắt một cái rồi phán luôn:

“Mệnh cô quá nhẹ, nếu không kết hôn với người hợp bát tự, sẽ không sống quá nửa năm.”

Tôi không tin.

Nhưng mẹ tôi thì tin sái cổ.

Bà lập tức chạy khắp thành phố hỏi han, tìm cho ra ai có bát tự hợp với tôi.

Tìm tới tìm lui, lại tìm ra được nam thần thời trung học của tôi – anh trai thanh mai trúc mã ngày xưa.

Bây giờ anh ấy đang làm việc tại Bệnh viện Quân đội – bác sĩ Bùi Thanh Hoài.

Mẹ tôi dẫn tôi đi gặp anh.

Tôi không vui vẻ gì, trên đường cứ càm ràm:

“Đã bao nhiêu năm không gặp, nhỡ đâu giờ ảnh thành một con heo mập thì mẹ cũng bắt con lấy ảnh hả…”

Tôi còn chưa dứt lời.

Giây tiếp theo, Bùi Thanh Hoài được nhân viên phục vụ dẫn qua tấm bình phong, đẩy cửa bước vào.

“Xin lỗi, tôi đến muộn.”

Luồng gió nhẹ lướt qua tai tôi.

Tôi bị chất giọng khàn, trầm như loa bass của anh đánh trúng, ngẩn người mất ba giây rồi mới ngẩng đầu lên.

Rồi ánh mắt tôi va phải đôi mắt màu nâu nhạt, sâu thẳm của anh.

Anh cất giọng trầm thấp: “Cháu chào dì. Chào Tiểu Duy.”

Tôi nín thở.

Vài năm không gặp, Bùi Thanh Hoài dường như còn cao lớn hơn xưa.

Anh đến vội, vẫn chưa kịp thay đồ.

Chiếc áo khoác phi công màu đen khoác bên ngoài, bên trong là chiếc sơ mi quân đội màu xanh rêu chưa cởi nút.

Cả người anh cao ráo rắn rỏi, toát lên khí chất chính trực nghiêm nghị, đôi chân dài chẳng biết đặt đâu cho vừa.

Mẹ tôi lên tiếng bắt chuyện: “Lâu quá không gặp Tiểu Bùi rồi, chắc con cũng nghe qua chuyện của Tiểu Duy, Tiểu Duy nhà dì…”

“Từ cái nhìn đầu tiên, cô ấy đã phải lòng anh rồi.” – tôi cắt ngang, từng chữ rõ ràng, nhìn Bùi Thanh Hoài đầy nghiêm túc:

“Chúng ta kết hôn đi, bác sĩ Bùi.”

Căn phòng bỗng chốc lặng như tờ.

Mẹ tôi và Bùi Thanh Hoài đều sững người trước lời nói thẳng thắn của tôi.

Giữa bầu không khí im ắng, tôi nhìn anh chăm chú, nhịn mãi rồi vẫn không nhịn được.

Tôi dè dặt hỏi:

“Nếu tôi và anh đi đăng ký kết hôn, tôi có được sờ cơ bụng của anh không?”

Bùi Thanh Hoài: “…”

Bùi Thanh Hoài: Hả?

2

Và rồi...

Tóm lại là...

Chúng tôi đã đăng ký kết hôn với tốc độ ánh sáng.

Bùi Thanh Hoài hơn tôi nửa tuổi.

Hai nhà chúng tôi vốn quen biết nhau từ lâu, hồi mẫu giáo từng là hàng xóm một thời gian, còn thường xuyên đi học và tan học cùng nhau.

Nhưng sau đó, khi tôi lên tiểu học thì nhà tôi chuyển đi.

Lên cấp ba tôi mới gặp lại anh ấy, nhưng lúc đó anh ấy gần như không nói chuyện với tôi nữa.

Anh ấy đấy à ...

Ngoại hình đẹp, học giỏi, gia thế siêu khủng – ông nội là sĩ quan cấp cao, bà nội là nghệ sĩ dương cầm.

Đúng chuẩn con nhà người ta – thiên chi kiêu tử bước ra từ sách giáo khoa.

Đáng tiếc, có một khuyết điểm chí mạng:

Tính cách cực kỳ khó ưa, trên trán như viết mấy chữ “người lạ đừng đến gần”.

Hoàn toàn không giao du với bạn bè cùng lớp.

Hồi đó, hoa khôi trường từng đỏ mặt đi xin xỏ giáo viên:

“Em muốn học chung với Bùi Thanh Hoài để cùng nhau tiến bộ ạ.”
 
Lá Thư Tình Gửi Bác Sĩ Bùi
Chương 2


Bùi Thanh Hoài không thèm ngẩng đầu, lạnh nhạt cắt ngang:

“Chỉ số IQ thấp dễ lây. Tôi không học chung với người học kém.”

Một câu đâm thẳng vào tim.

Hoa khôi ôm mặt khóc chạy mất.

Thế nên, mỗi lần tiếp xúc với anh, tôi luôn rất cẩn thận, dè chừng, lấy im lặng làm nguyên tắc sống còn.

Anh ấy không hỏi, tôi không nói. Anh vừa ấy mở miệng, tôi đã hoảng hốt.

Bùi Thanh Hoài hỏi: “Cậu có thấy bài tập của tôi đâu không?”

Tôi: “Hả?”

Anh ấy: “Cậu làm chết cây xương rồng của tôi rồi à?”

Tôi cũng: “Hả?”

“…”

Do những cuộc trò chuyện như thế xảy ra nhiều quá, anh ấy cũng chán, không buồn hỏi nữa.

Nhưng vì tôi ít nói, lại không gây phiền phức nên rốt cuộc lại trở thành bạn cùng bàn lâu nhất của anh.

Không ngờ là, lớn lên rồi, hormone của anh ấy lại mạnh mẽ đến vậy…

Lạy Chúa.

Tôi âm thầm làm dấu thánh giá trong lòng.

Cảm ơn ngài đã ban cho con một người đàn ông có cơ bụng tám múi.

Rời khỏi cục dân chính, Bùi Thanh Hoài là người cầm lái.

Tôi ngồi ghế phụ, len lén chụp ảnh cánh tay nổi gân xanh của anh ấy rồi gửi cho bạn thân:

[Gửi tớ 500 tệ, sau này livestream cho cậu xem tay của Bùi Thanh Hoài – phó trưởng khoa ngoại bệnh viện hạng ba mỗi ngày.]

Bạn thân: [Chậc, thế thì cẩn thận vào. Nhớ đừng để anh ta phát hiện.]

Bạn thân: [Hai người chênh lệch size thế kia, một tay anh ta ôm cậu trong phòng tắm suốt một tiếng cũng còn dư sức. Chọc anh ta giận là cậu chỉ còn nước nằm im chịu trận thôi.]

Tôi: […]

Xe dừng lại trước siêu thị.

Bùi Thanh Hoài thấy tôi vừa cầm điện thoại vừa trầm ngâm, đôi mắt thì lấp lánh một vẻ rất đáng nghi, anh ấy ngừng lại một lát rồi hỏi:

“Có muốn vào mua chút đồ với tôi không?”

“Hả?”

“Mua một vài món đồ gia dụng.”

Tôi nghĩ nghĩ rồi gật đầu: “Được.”

Hôm nay là ngày làm việc, đường phố khá vắng người.

Để chắc ăn, tôi vẫn đội mũ và đeo khẩu trang.

Đi ngang quầy đồ dùng vệ sinh cá nhân, Bùi Thanh Hoài cầm lên hai cặp ly súc miệng, hỏi:

“Em thích cặp nào?”

Ngón tay anh ấy thon dài.

Nhìn thôi cũng biết là kiểu người thắt cà vạt rất thành thạo.

Tôi chọn: “Cái có tai thỏ kia.”

Bùi Thanh Hoài gật đầu, im lặng đặt vào xe đẩy.

Đi ngang khu dép trong nhà, anh ấy lại hỏi: “Thích cái nào?”

Tôi vẫn chọn: “Thỏ.”

Thế là anh lại mua cho tôi một đôi mới.

Tiếp theo là khăn mặt, gối cổ, bàn chải đánh răng…

Đủ thứ to nhỏ khác nhau, chẳng mấy chốc, xe đẩy đã chất đầy đồ có hình thỏ con.

Cuối cùng dừng lại ở khu chăn ga gối đệm.

Tôi: “…”

Nhìn cái giường to đùng trước mặt, đầu tôi phải chạy mất cả ba vòng quanh trái đất mới kịp phản ứng:

“Mua mấy thứ này… là để sống chung à?”

Bùi Thanh Hoài nhướng mày: “Không thì sao?”

Anh ấy hỏi tiếp:

“Chẳng lẽ thầy bói bảo em chỉ cần đăng ký kết hôn là được kéo dài tuổi thọ, không cần sống chung, không cần hấp thụ dương khí từ đàn ông à?”

Tôi chột dạ gãi mũi: “Ồ… anh biết hết rồi hả.”

“Ừ, dì nói với tôi rồi.”

“Vậy anh…”

“Không sao. Nhà tôi cũng đang giục cưới, tôi cần một người vợ để đối phó.”

Ngừng một chút, Bùi Thanh Hoài nói:

“Hoặc là, chúng ta có thể ký một bản hợp đồng.”

“Hửm?”

“Tôi cho em mượn dương khí. Em giúp tôi đóng giả làm vợ chồng hạnh phúc trước mặt người nhà.”

Anh ấy hơi ngước mắt lên nhìn tôi, giọng điềm đạm trầm thấp:

“Nửa năm sau, hồ sơ đi tu nghiệp nước ngoài của tôi sẽ chính thức được thông qua. Đến lúc đó, chúng ta ly hôn, đường ai nấy đi.”
 
Lá Thư Tình Gửi Bác Sĩ Bùi
Chương 3


3

Anh ấy lạnh lùng thật.

Chẳng khác gì hồi còn đi học.

Nhưng tôi vẫn đồng ý.

Có gì đâu, vốn dĩ anh ấy đâu có tình cảm với tôi.

Tôi đắn đo mấy hôm, rồi cũng dọn vào căn nhà tân hôn của anh ấy.

Đó là một căn biệt thự nhỏ ở cạnh bờ sông.

Nói ra cũng lạ.

Công việc của Bùi Thanh Hoài công việc bận tối mặt, cuộc sống thanh đạm, lại không có bạn gái, vậy mà đã mua sẵn nhà cưới rồi.

“Không biết chuẩn bị cho ai nữa…”

Tôi đúng là nhặt được món hời.

Nửa đêm, sau khi tắm xong, tôi đang đắp mặt nạ.

Vừa lẩm bẩm vừa nằm dài trên sofa.

Mở Weibo, đăng hình khoe nhẫn cưới.
 
Lá Thư Tình Gửi Bác Sĩ Bùi
Chương 4


Dù gì cũng đã kết hôn, lại còn sống chung với nhau…

Giấy chứng nhận kết hôn cũng đã lấy lâu như vậy rồi, anh ấy còn không cho tôi đụng vào một cái.

Mới đầu, hai đứa vẫn còn ngủ chung giường, dù giữa chúng tôi như cách cả dải ngân hà, nhưng ít ra còn nằm chung một “chiều không gian”.

Vậy mà có một đêm, tôi mơ màng sờ trúng tay anh ấy, còn lẩm bẩm:

“Tay bác sĩ Bùi cứng ghê… chắc da trắng lắm, ngón tay cũng dài nữa…”

Sáng hôm sau, anh ấy ôm chăn, mặt lạnh tanh đứng ở đầu giường:

“Từ hôm nay, tôi ngủ ở phòng làm việc.”

Cứ như thể chỉ cần trễ thêm một giây, tôi sẽ nhào lên làm thịt anh không bằng.

Sớm biết thế thì hôm đó tôi nên liều luôn, nhân lúc tối trời mò qua hôn trộm một cái thật mạnh.

Bác sĩ Bùi đến vội, đi cũng vội.

Tôi nhìn túi “đồ dùng đặc biệt” mà anh ấy để lại, mở điện thoại ra, thấy bình luận của fan:

[Con bé chết tiệt này, ăn ngon thế, cho tôi ăn ké một miếng với “nhồm nhoàm nhồm nhoàm”!]

Tôi thở dài.

Tôi còn chưa được ăn miếng nào đây này.

Cái túi to đùng đó… rốt cuộc bao giờ mới được dùng tới chứ?

4

Tôi thấy hơi đau đau cái đầu.

Chỉ một chút thôi, không nhiều.

Vì cuộc sống của tôi sắp sửa xuất hiện thêm một chuyện dữ dội hơn khiến tôi đội cái mặt nạ “đau khổ”.

Tôi cầm điện thoại, đứng bên đường, nghĩ mãi không hiểu nổi:

“Từ từ đã, chị nói lại lần nữa xem?”

Quản lý đáp:

“Chị vừa nhận cho em một phim mới, nữ chính là bác sĩ. Nhớ đọc tài liệu vào nhé, đừng để đến tháng sau vào đoàn rồi vì cầm nhầm dao mổ mà bị mắng lên hot search.”

“…Nói lại lần nữa?”

“Nhận cho em một phim mới, nữ—”

“Không phải cái đó.” Tôi cau mày cắt ngang. “Năm ngoái chúng ta chẳng phải đã thống nhất rồi sao, từ giờ không nhận phim nghề nghiệp nữa mà?”

Tôi hoàn toàn không có chút kinh nghiệm trong bất kỳ lĩnh vực chuyên môn nào.

Quản lý thở dài:

“Giờ em học tạm đi. Chủ yếu là vì mấy diễn viên nam khác giờ cứ nghĩ em khắc họ, không ai dám nhận vai diễn đối đầu với em cả.”

“Nhưng mà…”

“Cố lên nhé! Chị tin em nhất định làm được! Tiểu Duy của chúng ta là giỏi nhất!”

“…"

Tút tút tút…

Chị ấy cúp máy.

Tôi: “…”

Mang khuôn mặt không cảm xúc về đến nhà.

Giữa đêm, phòng khách không bật đèn, chỉ có ánh sáng nhàn nhạt hắt ra từ phòng làm việc.

Lòng tôi… còn u ám hơn ánh sáng mờ mịt trong phòng khách lúc này.

Hình như Bùi Thanh Hoài đang làm việc.

Tôi bước tới, vừa định gõ cửa thì nghe giọng trầm thấp, điềm đạm của anh ấy vang lên, hình như đang nói chuyện điện thoại:

“Ừ, may là chỉ có tôi và cậu đọc bài luận này.

“Viết rất tốt, tôi đã xóa toàn bộ rồi.

“Cậu có thể dùng nó để nộp đơn xin giải Hugo. À, nhớ đừng ghi tên tôi.

“Không có gì nghiêm trọng đâu, cậu cứ viết nhanh lên. Viết xong rồi thì có thể viết lại rồi.”



Tôi: “…”

Thôi, dù có muốn tìm người giúp thì cũng không thể là anh ấy.

Anh ấy quá lạnh lùng.

Từng phút từng giây đều khiến tôi cảm thấy như đang bị giảng viên hướng dẫn tra tấn tinh thần.

Tôi lặng lẽ quay người, ra ghế sofa nằm thẳng cẳng.

Nghe thấy động tĩnh, Bùi Thanh Hoài bước ra, thử thăm dò, giọng nhẹ nhàng:

“Tiểu Duy?”

“Ừm.”

“Em ăn tối chưa?”

“Chưa…”

Tiếng sột soạt vang lên, tôi nghe thấy tiếng anh ấy bước lại gần.

Giây tiếp theo, Bùi Thanh Hoài bật cái đèn đọc sách cạnh sofa.

Ánh đèn vàng dịu ấm lập tức lan tỏa, chiếu sáng đôi mắt anh ấy đang nhẹ nhàng liếc nhìn tôi.

Anh ấy hỏi:

“Có muốn ăn gì không?”
 
Lá Thư Tình Gửi Bác Sĩ Bùi
Chương 5


Đêm hè yên tĩnh, Bùi Thanh Hoài ở nhà một mình, chỉ mặc mỗi chiếc sơ mi đen, cổ áo mở rộng, để lộ xương quai hàm có đường nét sắc sảo.

Một gương mặt đẹp đến mức khiến người ta muốn phạm tội.

Giá mà anh ấy là người câm thì tốt biết mấy.

Tôi vẫn không nhịn được tim đập, l**m môi, dịu dàng gọi anh:

“Bác sĩ Bùi, tôi có thể hỏi anh một chuyện được không?”

“Hửm?”

“Anh nhìn tôi xem, trông có giống sinh viên y khoa không?”

“…”

Vẻ mặt Bùi Thanh Hoài khựng lại.

Tôi ngồi dậy, chăm chú nhìn anh bằng ánh mắt đầy thành khẩn:

“Anh nói xem, liệu tôi có cơ hội… trở thành học trò của anh không?”

Bùi Thanh Hoài nhìn tôi chằm chằm, im lặng hai giây.

Rồi tháo kính xuống, bình thản nói:

“Trường tôi điểm chuẩn rất cao, em thi không đậu đâu.”

“…”

Tôi không chịu bỏ cuộc:

“Nhưng mà… mỗi năm các anh tuyển nhiều sinh viên như vậy, chẳng lẽ không thể… thi thoảng… nổi hứng… nhận một người có trí thông minh hơi thấp nhưng đặc biệt cá tính sao?”

Bùi Thanh Hoài suy nghĩ rồi đáp:

“Tôi thì không, nhưng có lẽ vài thầy cô khác sẽ.”

“Vậy em…”

“Nếu nhận một kẻ ngốc vào, cả nhóm ai cũng sẽ tức giận.”

“…”

Im lặng.

Im lặng chính là bến cảng của đêm nay.

Mặt tôi không chút biểu cảm, đứng dậy:

“Vậy không nói nữa, tôi đi hâm lại đồ ăn… Á!”

Chưa kịp nói hết câu, cổ chân tôi đã bị dây điện của đèn đọc sách quấn chặt, khiến tôi ngã nhào.

Bùi Thanh Hoài vội đưa tay ra đỡ lấy tôi.

Tôi theo phản xạ túm lấy cổ áo anh ấy, giây tiếp theo, nghe thấy tiếng “lách cách” — mấy chiếc cúc áo bung ra.

Rồi “bốp” một tiếng, tôi và cái đèn cùng ngã xuống đất.

Trong chớp mắt, cả phòng khách lập tức chìm vào bóng tối.

Tĩnh lặng.

Một khoảng yên lặng chết người.

Tôi bị ngực anh ấy đè cho choáng váng, đầu tôi tựa vào hõm cổ của anh , một lúc sau vẫn chưa hoàn hồn.

Người anh ấy thật nóng.

Ngực cũng nóng, hơi thở cũng nóng.

Bờ vai rộng đến kinh ngạc.

Cơ thể rắn chắc đến choáng váng.

Tôi lại thấy chóng mặt.

Một lúc sau, trong bóng tối, Bùi Thanh Hoài khẽ nuốt nước bọt, khàn giọng gọi:

“Tiểu Duy?”

“Ừm…”

“Em ngồi dậy đi.”

“Tôi… cổ chân bị vướng, không dậy nổi…”

Anh ấy khựng lại.

Vẫn giữ nguyên tư thế đó, anh khẽ thở dài:

“Sao tự dưng lại muốn làm bác sĩ?”

“Tại công việc tôi cần thôi… nhưng mà, tôi cũng thật sự rất muốn tìm hiểu về công việc của mấy người. Nhìn trông giỏi quá trời.”

Đột nhiên nhớ ra gì đó, tôi ngẩng đầu khỏi ngực anh ấy, mắt lấp lánh:

“Bác sĩ Bùi, tụi mình kết hôn cũng lâu rồi, anh không muốn tôi hiểu thêm về anh một chút à?”

Dưới ánh trăng trong vắt, chiếc áo sơ mi của anh ấy bị tôi kéo bung, lộ ra nửa lồng ngực rắn chắc.

Nóng ran, phập phồng theo từng nhịp thở.

Tôi không nhìn rõ biểu cảm của anh, nhưng có cảm giác anh ấy đang nhìn tôi.

Nhìn rất lâu.

Im lặng như một con báo săn mồi đang lặng lẽ rình mồi trong màn đêm.

Tôi bỗng thấy hoảng sợ, hơi muốn rút lui:

“Nếu không tiện thì thôi, tôi tìm người khác cũng đượ—”

Chữ “cũng được” còn chưa kịp thốt ra, anh ấy đã nói:

“Được.”

Bùi Thanh Hoài nhìn xuống, tránh dây điện của đèn đọc sách, đưa tay đỡ tôi dậy:

“Vậy sáng mai bảy rưỡi, đến khoa tìm tôi.”

“Tôi sẽ giải thích kỹ cho em biết về công việc của tôi.” Anh ấy ngừng lại một chút, yết hầu khẽ động: “Bạn học Thịnh Duy.”
 
Lá Thư Tình Gửi Bác Sĩ Bùi
Chương 6


5

Bảy rưỡi sáng.

Người tốt nào lại có thể dậy nổi vào giờ đó chứ?

Hồi năm tôi học lớp 12 cũng chưa từng có mặt ở lớp lúc bảy rưỡi nữa là.

Nhưng mà…

“Giải thích công việc.”

Là kiểu giải thích nào đây? Có phải kiểu hướng dẫn trong mấy truyện tiểu thuyết không?

Nghĩ tới thôi đã thấy k*ch th*ch rồi.

Vậy nên sáng hôm sau, tôi vẫn cố đội mũ lưỡi trai, đeo khẩu trang, có mặt đúng giờ trước cửa văn phòng của Bùi Thanh Hoài.

Bác sĩ Bùi đã thay xong áo blouse trắng, dáng người cao ráo, đang chuẩn bị dẫn sinh viên đi khám bệnh.

Tôi thử chào anh:

“Bác sĩ Bùi—”

Anh ấy chỉ liếc nhìn tôi một cái, giọng nhàn nhạt:

“Đợi tôi một lát.”

Rồi dắt theo một nhóm sinh viên lướt qua trước mặt tôi.

Đi được một đoạn, tôi nghe một chàng trai trẻ hỏi:

“Thầy Bùi, người vừa rồi là bệnh nhân của thầy à?”

“Không phải.”

“Ồ… mắt cô ấy đẹp thật đó, sáng rực luôn, thầy có để ý không?”

“...Cậu rảnh quá à?”

...

Tôi: “…”

Tôi ngồi xuống ghế dài ngoài hành lang.

Mới giờ này mà đã có khá nhiều bệnh nhân đang ngồi chờ khám bệnh.

Chờ mãi, chờ mãi mà vẫn chưa thấy bóng dáng bác sĩ Bùi đâu.

Tôi buồn đến phát chán, bèn chụp đại một tấm hình có mấy chiếc ghế xanh, gửi cho bạn thân là Vu Miễu.

Vu Miễu lập tức nhắn lại:

[Cậu ở bệnh viện làm gì vậy? Bị bệnh à?]

Tôi nhắn: [Đến tìm chồng.]

Vu Miễu: [……]

Vu Miễu: [Tháng trước hai người còn chưa thân thiết, giờ đã quấn nhau như keo, còn dám lừa tớ là chưa có tiến triển! Thịnh Duy! Cậu không thấy lương tâm cắn rứt à?]

Tôi: [Nhưng tớ cũng đâu có gặp được anh ấy đâu. Cậu nói xem, hay là tớ cũng đi lấy số khám nhỉ?]

Vu Miễu cười lạnh: [Cậu cứ lấy đi, lát nữa bước vào thì hỏi luôn: bác sĩ Bùi, anh xem tim em có đang đập loạn nhịp không?

Tôi: 「……」

Tôi ngồi co ro một góc, chán đến phát ngán.

Điện thoại rung lên, tin nhắn của Bùi Thanh Hoài hiện ra:

[Xin lỗi, có ca cấp cứu.]

[Tôi phải đi mổ. Nếu em có việc thì cứ về trước, nếu không thì trong ngăn kéo dưới cùng có sô-cô-la.]

Tôi nhắn lại: [Ừ ừ, không sao đâu, anh lo việc của anh đi.]

Bùi Thanh Hoài: [Ừ.]

Một chữ đơn giản, dứt khoát.

Tôi đợi một lúc, anh ấy không nhắn thêm gì nữa.

Tôi thấy hơi hụt hẫng.

Nhưng mà…

Thôi vậy.

Từ đầu tôi đã biết tính anh ấy là thế rồi, tôi cũng đâu phải mới biết công việc anh ấy rất bận.

Tôi đứng dậy, lặng lẽ như bóng ma đi vào văn phòng.

Trong phòng không có ai, trên bàn chất đầy hồ sơ.

Ghế xoay của anh có phần lưng tựa rất cao, tôi ngồi xuống, cả người gần như bị che khuất.

Tôi quay lưng lại, điều chỉnh độ cao ghế.

Đột nhiên, “cốc cốc cốc” – có tiếng gõ cửa.
 
Lá Thư Tình Gửi Bác Sĩ Bùi
Chương 7


Sau đó là giọng một cô y tá lớn tuổi thăm dò:

“Tiểu Bùi? Cháu có trong đó không? Cô vào nhé?”

Tôi: “Cháu không phải…”

Vừa định quay lại thì nghe bà ấy vui vẻ nói tiếp:

“May quá, cháu ở đây! Cô gái mà mấy hôm trước cô giới thiệu cho cháu bảo cháu vẫn chưa kết bạn với con bé, sao thế? Cháu không thích giáo viên trung học à?”

Tôi: “Ờ cái đó…”

“Ây dà! Mọi người đều biết cháu vẫn còn nhớ nhung sư muội thời đại học, nhưng người thì phải nhìn về phía trước chứ. Tuổi cháu cũng không nhỏ nữa, nên tiếp xúc với con gái nhiều hơn, ra ngoài giao lưu đi cháu à.”

“……”

“Nếu cháu thực sự không thích giáo viên trung học, lần sau cô giới thiệu người khác cho nhé?”

Im lặng hai giây.

Cuối cùng tôi không chịu nổi nữa, quay ghế lại:

“Bác nói xong chưa ạ? Cháu không phải là Bùi Thanh Hoài.”

Y tá hoảng hồn:

“Cháu là ai? Vậy bác sĩ Bùi đâu?”

Tôi: “Bác đoán xem?”

Bà ấy hoảng loạn quay người chạy mất.

Nhưng mà…

Tôi vừa bắt được một từ khóa quan trọng.

Sư muội của Bùi Thanh Hoài.

Lại là ai đây?

6

Tôi rất muốn kéo Bùi Thanh Hoài lại trước mặt để hỏi cho ra nhẽ.

Nhưng lần tiếp theo gặp lại anh ấy, đã là mấy tiếng sau.

Ca mổ lần này của anh ấy kéo dài rất lâu, cơm trưa do sinh viên đưa tới cũng nguội ngắt.

Tôi hỏi:

“Hay là chúng ta ra ngoài ăn nhé?”

Bùi Thanh Hoài liếc nhìn đồng hồ, bình tĩnh xắn tay áo:

“Chiều còn họp, không kịp đâu.”

“Tôi đi hâm nóng lại cơm cho anh nhé.”

Có chuyện muốn hỏi nên tôi cực kỳ tích cực: “Anh nghỉ ngơi một lát đi.”

Anh ấy không nói gì.

Tôi nhanh chóng đi rồi quay lại.

Lúc về, thấy trên bàn là một đống viên sô-cô-la đầy màu sắc.

“Em hình như không động đến kẹo trong ngăn kéo nhỉ?” Bùi Thanh Hoài ngồi xuống, hỏi: “Không thích đồ ngọt à?”

"Cũng không hẳn." Tôi cắn đầu đũa, cố tình nói: "Nhưng nhìn chúng giống như quà của mấy người theo đuổi anh tặng, tôi ngại nên không dám ăn."

Bùi Thanh Hoài khựng lại: "Người theo đuổi?"

"Đúng vậy, hồi trước tôi thường nhận được mấy viên chocolate tròn vo kiểu này, đều kèm theo thư tình."

Tôi nhìn chằm chằm vào tay Bùi Thanh Hoài — trắng trẻo, thon dài, khớp xương rõ ràng.

Quả nhiên anh ấy không đeo nhẫn.

Tại sao vậy? Rõ ràng chúng tôi có nhẫn đôi mà.

Chỉ vì là vợ chồng hợp đồng thì có thể không đeo nhẫn sao?

"Vậy nên, em cho rằng..." Bùi Thanh Hoài điềm tĩnh kết luận: "Tôi đang lén nhận thư tình, chocolate ai tặng cũng nhận?"

Tôi chớp mắt.

Anh khẽ bật cười, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt: "Tôi là người rất giữ chữ tín."

"…Nên?"

"Trong hợp đồng hôn nhân đã viết rõ những điều không được làm, tôi sẽ không làm."

Tôi im lặng.

Sự tò mò của tôi bị kéo lên cao, cuối cùng lại rơi cái rụp xuống đất.

Thất vọng thật sự.

Tuy không rõ mình mong muốn nghe được điều gì từ anh ấy, nhưng chắc chắn không phải là câu trả lời đó.

Tôi cúi đầu ăn cơm, không nói gì.

Người đối diện cứ như một bức tượng đá, tôi không mở lời, anh cũng chẳng buồn nói.

Trong đầu tôi có cả đống câu muốn hỏi:

"Người sư muội của anh là ai?"

"Nhẫn cưới của anh đâu?"

"Anh có biết vừa rồi có một cô y tá đến mai mối cho anh không?"

"Anh có biết mình đẹp trai đến mức nào không? Đã kết hôn rồi mà chẳng biết giữ khoảng cách à?"

Tôi nhìn chằm chằm vào anh.
 
Lá Thư Tình Gửi Bác Sĩ Bùi
Chương 8


Bùi Thanh Hoài tháo kính, bóp sống mũi: "Trên mặt tôi có gì à?"

Tôi buột miệng: "Anh không thích ăn sườn à? Có cần tôi ăn giúp không?"

Nói xong, tôi giật mình.

Tôi đang nói gì vậy trời, tôi giống như một con quái vật ăn uống không có não!

Nhưng Bùi Thanh Hoài chỉ khựng lại một chút rồi bình thản nói: "Em ăn đi."

"Anh thật sự kén ăn à?" Tôi kinh ngạc: "Anh ăn uống thế này không sợ không cao lên sao?"

Tôi vừa nói vừa kéo đĩa sườn mà anh chưa động tới về phía mình.

Vừa ăn vừa luyên thuyên:

"Hồi cấp ba tôi quen một đàn em, cậu ta cực kỳ thích ăn sườn.

Mỗi lần ăn cơm chung, tôi đều gọi thêm một phần sườn để chia cho cậu ta.

Mà cậu ta cũng họ Bùi giống anh, còn nhảy lớp nữa.

Không biết họ Bùi các anh có thần bí gì mà ai cũng thông minh vượt trội…"

Bùi Thanh Hoài đột nhiên đặt đũa xuống, khóe môi sụp xuống hai pixel: "Tôi ăn no rồi."

Tôi: "..."

Khen mà cũng giận được?

Tôi nói: "Bùi Thanh Hoài, có ai từng nói anh…"

Chưa kịp nói hết câu, khuỷu tay tôi lỡ đụng vào đống chocolate trên bàn, mấy viên kẹo tròn vo lăn xuống đất.

Tôi cúi người nhặt: "Tính khí của anh thật kỳ quái... Á!"

Một bàn tay to bất ngờ đặt lên đầu tôi, ấn tôi núp xuống gầm bàn.

Tôi vùng vẫy: "Anh làm gì vậy..."

Vừa giãy được một chút, thì nghe thấy tiếng mở cửa.

"Có một, hai giường bệnh cần thầy qua khám một chút."

Tôi lập tức nín thở, không dám nhúc nhích.

"Biết rồi." Một tay Bùi Thanh Hoài vẫn còn đặt trên đầu tôi, như đang vuốt mèo, nhẹ nhàng vỗ vỗ.

Tôi lập tức nổi điên, quay đầu muốn cắn anh một cái.

Vừa chạm môi vào tay anh, Bùi Thanh Hoài liền khẽ rên một tiếng: "Xì..."

Sinh viên của anh: "?"

Cậu ta hơi sửng sốt: "Sao vậy, thầy Bùi?"

Bùi Thanh Hoài bình thản đáp: "Không sao."

Rồi thản nhiên bổ sung: "Bị cắn một cái thôi."

Cậu sinh viên: "..."

7

Cậu sinh viên kia như chấn động cả đồng tử, kinh hãi rời đi.

Tôi cũng rất chấn động.

Anh ấy vừa nói cái gì vậy?

Cậu sinh viên vừa bước ra khỏi cửa, tôi đã nhanh chóng chui ra từ dưới gầm bàn:

"Anh làm cái gì thế?"

Bùi Thanh Hoài nửa cười nửa không, đôi mắt màu nâu nhạt thong thả nhìn tôi:

"Chẳng lẽ em muốn bị người ta nhìn thấy—"

"Nhìn thấy thì nhìn thấy, sao nào, chúng ta đã đăng ký kết hôn rồi mà..."

"Bị người ta thấy một nữ minh tinh chui ra từ dưới bàn tôi."

Anh liếc qua chiếc áo nhàu nhĩ trên người tôi, bổ sung: "Lại còn quần áo xộc xệch."

"..."

Tôi lập tức im bặt.

Nhìn chằm chằm Bùi Thanh Hoài đầy oán thán.

"Được rồi, lần sau không thế nữa." Bùi Thanh Hoài khẽ ho một tiếng, thu lại ý cười, vỗ vai tôi: "Tôi phải đi thăm bệnh nhân, rồi còn đi họp.

Hôm nay chắc không có thời gian phổ biến kiến thức cho em, em muốn về nhà không? Hay là ở đây chơi một lúc?"

Tôi chẳng vui chút nào.

Là anh ấy hẹn tôi đến, giờ lại bảo chẳng có thời gian.

Tôi ở lại đây thì cũng chẳng chơi được với anh.

"Vậy tôi về." Tôi làu bàu, né tránh ánh mắt anh ấy: "Tháng sau tôi phải vào đoàn phim, sẽ vắng mặt một thời gian."

Bùi Thanh Hoài dường như định nói gì đó.

Tay anh ấy hơi nâng lên, dừng giữa không trung rồi hạ xuống: "Ừ."

Tôi nói tiếp: "Cuối tuần này anh nhớ đừng làm thêm, mẹ anh hẹn chúng ta về ăn cơm."

Bùi Thanh Hoài: "Được."

Tôi: "..."
 
Lá Thư Tình Gửi Bác Sĩ Bùi
Chương 9


Tôi lủi thủi một mình về nhà.

Ngả người lên sofa, tôi gọi điện cho quản lý:

"Em có thể không nhận phim đó được không?"

"Phim nào?"

"Em ghét vai nữ bác sĩ."

"..."

Quản lý "cạch" một tiếng dập máy luôn.

Tức quá, tôi đấm mạnh vào con gấu bông.

Biết là Bùi Thanh Hoài không thích mình.

Nhưng mà anh ấy thể hiện rõ ràng như thế, tôi vẫn cảm thấy buồn.

Nhiều năm rồi không gặp.

Dù anh ấy không thích tôi thì cũng không thể giả vờ một chút sao?

"Tại sao tớ lại buồn thế này?" Tôi thật sự không hiểu: "Chẳng lẽ tớ đã yêu anh ta rồi?"

"Khổ thân." Vu Miễu lắc đầu: "Giờ cậu mới nhận ra à?"

"Nhưng Bùi Thanh Hoài chưa bao giờ đối xử tốt với tớ cả, tớ thích anh ta ở điểm nào chứ?"

"Chuyện đó thì cậu phải tự hỏi mình. Cậu thích anh ta từ hồi cấp ba cơ mà, ai mà biết vì sao."

Tôi sửng sốt đến mức bật dậy khỏi ghế:

"Tớ từng thích anh ta á? Sao tớ lại không biết?"

Vu Miễu cạn lời:

"Trời ạ, Thịnh Duy, ai có mắt cũng nhìn ra rồi, được không. Mỗi ngày đi học cậu đều lén nhìn anh ta, cả lúc tập thể dục cũng nhìn trộm. Giờ ra chơi, tớ rủ cậu đi mua nước, cậu còn mơ màng bảo không uống, bảo tớ hỏi thử Bùi Thanh Hoài có uống không."

Tôi: "..."

Chuyện đó... tôi đúng là có chút ấn tượng.

Nhưng tôi cứ tưởng mình che giấu rất tốt.

Hóa ra, đây là một mối tình thầm lặng mà ngoài tôi với Bùi Thanh Hoài ra, ai ai cũng biết.

Tôi thích Bùi Thanh Hoài.

Tôi xong đời rồi.

8

Hôm sau là cuối tuần.

Phải cùng Bùi Thanh Hoài về nhà.

Tôi mất ngủ tới tận nửa đêm, năm giờ sáng đã tỉnh.

Sáng sớm ngồi bật dậy, nằm trên giường, lật đi lật lại bản hợp đồng kết hôn giữa tôi và anh ấy.

Trong hợp đồng viết rất rõ — chỉ nửa năm.

Sao lúc đó tôi không viết là năm mươi năm chứ?

Ăn sáng trong nỗi hối hận, rồi lại chìm trong nỗi hối hận mà leo lên xe với Bùi Thanh Hoài.

Bên tai bất chợt vang lên giọng nam trầm thấp: "Tiểu Duy."

Anh ấy nghiêng người về phía tôi, hơi thở ấm áp thoảng qua rồi biến mất:

“Thắt dây an toàn vào.”

Tôi bừng tỉnh: “Hử? À… được…”

Nghe thấy tiếng "tách" khe khẽ vang lên.

Bùi Thanh Hoài lúc này mới thu ánh mắt về, quay đầu xe, khởi hành.

Bố mẹ anh ấy sống ở một khu nhà giàu khác trong thành phố.

Đường khá xa, lại đúng cuối tuần, tình trạng ùn tắc xe rất nghiêm trọng.

Bùi Thanh Hoài lái xe rất vững. Tôi dụi mắt, cơn buồn ngủ lại ập đến, khẽ hỏi:

“Bác sĩ Bùi, khi anh lái xe… chắc không cần ai bên cạnh nói chuyện hay giúp giữ tỉnh táo đúng không?”

“Ừ.”

Ngón tay thon dài của anh ấy đặt lên vô-lăng.

Ngừng lại hai giây, giọng thản nhiên: “Cần chứ.”

Tôi: “…”

Tôi hỏi lại: “Chẳng phải anh là bác sĩ ngoại khoa sao?”

“Thì sao?”

“Bác sĩ ngoại khoa nào mà có thể học liền một mạch thạc sĩ, tiến sĩ rồi tốt nghiệp trơn tru đều là người toàn năng, không bao giờ buồn ngủ cả. Còn tôi thì buồn ngủ, tôi có thể ngủ một lát không?”

“Em nghe ai nói vậy?”

“Tôi đọc trong tiểu thuyết, xem phim truyền hình, đều nói vậy mà.”

“…”

“Hơn nữa, anh cũng chẳng muốn nghe tôi nói đâu. Tôi đâu biết nói chuyện gì với anh, toàn là quấy rầy anh thôi.”

“…”

Lồng ngực Bùi Thanh Hoài khẽ rung lên, như thể bật cười thành tiếng:

“Ồ, thì ra em cũng tự biết.”
 
Lá Thư Tình Gửi Bác Sĩ Bùi
Chương 10


Tôi bắt đầu nói năng linh tinh:

“Ừ, nên anh đừng cho tôi cơ hội…”

Vừa dứt lời, mắt tôi díp hẳn lại, không chống đỡ nổi nữa.

Trong lúc mơ màng, tôi nghe thấy một tiếng thở dài bất đắc dĩ.

Rồi có một bàn tay ấm áp đỡ lấy đầu tôi đang nghiêng xuống.

Là tay.

Tay của Bùi Thanh Hoài.

Tôi bỗng không nhịn được cọ cọ vào lòng bàn tay ấy: “Bùi Thanh Hoài…”

“Hửm?” Anh ấy nghe không rõ nên ghé lại gần.

“Bản hợp đồng của chúng ta ấy…”

Hay là gia hạn thêm năm mươi năm nữa nhé.

Câu nói mới chỉ được nửa chừng.

Lúc tôi mở mắt ra, xe đã chạy vào khu biệt thự.

Trên người tôi đắp áo khoác của Bùi Thanh Hoài, còn anh thì chỉ mặc mỗi sơ mi, lộ rõ cơ bắp rắn chắc bên dưới.

Không ổn.

Tôi nấp sau áo khoác, chậm rãi chớp mắt.

Tôi không thể chấp nhận chuyện bản hợp đồng này chỉ kéo dài nửa năm.

Tôi gọi: “Bùi Thanh Hoài.”

Anh ấy không quay sang: “Ừ.”

“Chút nữa vào nhà, tôi nói với anh câu ‘chồng yêu hôn một cái’ được không?”

“…”

“Tối qua tôi đã ôn kỹ lại hợp đồng rồi, bên trong ghi rõ là phải giả làm vợ chồng ân ái trước mặt ba mẹ của anh, tôi nghĩ…”

“Không cần.” Bùi Thanh Hoài lạnh nhạt ngắt lời: “Em cứ cư xử bình thường là được.”

Tôi: “?”

Gì vậy chứ, ý anh ấy là bình thường tôi rất bất thường à?

Hơn nữa, chẳng lẽ là ảo giác của tôi sao?

Sao ngủ một giấc dậy, anh ấy lại lạnh nhạt hơn rồi!

Tôi theo anh ấy xuống xe.

Bùi Thanh Hoài chuẩn bị rất nhiều quà cho người nhà.

Khi anh mở cốp xe, tôi mới thấy hàng ghế sau còn chất cả một túi to đồ ăn vặt.

Tôi sững người một chút:

“Cái này là chuẩn bị cho em à, chồng yêu? Trời ơi chồng à, anh thật tốt với em quá, em đúng là người hạnh phúc nhất trần đời này…”

Mặt Bùi Thanh Hoài không biểu cảm: “Không phải.”

“…”

Anh ấy xách túi quà, bắp tay nổi rõ gân xanh.

Đi được mấy bước, lại quay đầu lại:

“Đừng khoa trương như vậy. Vợ chồng trưởng thành không nói chuyện kiểu đó. Lát nữa cũng đừng bắt tôi đi rửa hoa quả cùng em, người trưởng thành bình thường không dắt tay nhau đi loanh quanh trong nhà.”

Tôi: “...Vâng… vâng ạ.”

Quả đúng như Bùi Thanh Hoài nói.

Thực sự không cần tôi phải cố diễn gì nhiều.

Vì bố mẹ anh ấy trông cũng chẳng mấy để tâm.

Cả nhà cùng ăn trưa, bố mẹ Bùi Thanh Hoài chỉ hỏi vài câu rất thông thường.

Sau đó, mẹ Bùi nói:

“Nếu chiều Tiểu Duy không bận gì thì đừng vội về, để Thanh Hoài đưa con đi dạo loanh quanh mấy chỗ gần đây.”

Tôi: “?”

Tôi vốn đâu có định về sớm.

Vả lại, giọng điệu của bà ấy… sao nghe như đang tiếp đãi bạn học của con trai?

“Cái đó, con…”

“Con biết rồi, con sẽ chăm sóc cô ấy, mẹ à.”

Bùi Thanh Hoài đặt tay lên tay tôi, nhẹ nhàng nắm lấy, như để trấn an.

Giọng anh ấy trong trẻo điềm tĩnh, một câu nói đã cắt đứt mọi suy nghĩ còn lại trong đầu tôi.

Anh đưa tôi lên lầu.

Đóng cửa phòng lại, tôi ngập ngừng: “Sao tôi cứ cảm thấy…”

“Cảm thấy bố mẹ tôi không thân thiết lắm, giống như còn chẳng biết hai ta kết hôn rồi?” Bùi Thanh Hoài không lấy làm lạ, vừa nói vừa đi tới cây nước, rót nước uống: “Em cứ ngồi thoải mái.”
 
Lá Thư Tình Gửi Bác Sĩ Bùi
Chương 11


“Ừm…” Tôi vừa ngồi xuống thì bị khung ảnh trên bàn trà thu hút sự chú ý: “Ơ? Bùi Thanh Hoài, đây là ảnh gia đình anh à?”

Trong ảnh có bốn người.

Bùi Thanh Hoài lúc đó còn nhỏ, đeo khăn quàng đỏ.

Ngoài bố mẹ anh, còn có một cậu bé cười lên có lúm đồng tiền.

“Ừ.” Bùi Thanh Hoài đặt cốc nước xuống, co một chân dài, ngồi xuống bên cạnh tôi: “Là em trai tôi.”

“Anh có em trai sao?”

“Nhỏ hơn anh mấy tuổi, tim yếu, hồi nhỏ phải điều trị ở nước ngoài. Về nước ở mấy năm, đến mười sáu tuổi lại đi, sang Stanford học tiếp.”

“…”

Bùi Thanh Hoài không biểu lộ cảm xúc gì, xoay người lại có vẻ vô tình hỏi:

“Em chưa từng gặp nó à?”

“Hả?” Tôi khá bất ngờ: “Tôi nên gặp rồi à?”

“…”

Lần này đến lượt Bùi Thanh Hoài im bặt.

Anh ấy dừng một chút, dời mắt đi: “Đúng là không nên.”

“Chẳng lẽ lúc tụi mình đăng ký kết hôn, cậu ta có gửi quà?” Tôi không chắc về thái độ của Bùi Thanh Hoài: “Nếu tôi quên mất thì cho tôi xin lỗi một tiếng nhé…”

“Không, không có. Không cần.” Anh ấy bình tĩnh chuyển chủ đề: “Chiều em muốn đi đâu chơi?”

Ngoài trời nắng chang chang.

Tôi ngẩng đầu nhìn trời, lại liếc nhìn anh.

Người đàn ông này lúc ở nhà có thói quen mở nút áo sơ mi tới tận xương quai xanh.

Vừa lười nhác vừa phóng túng.

Dụ dỗ tôi.

Tôi buột miệng: “Muốn chơi anh.”

Bùi Thanh Hoài: “?”

“Tôi… tôi chỉ là đột nhiên nhớ ra, lần trước làm rách áo sơ mi của anh, vẫn chưa kịp đem đi sửa…” Tôi nói năng lộn xộn: “Chiều nếu không có gì, tôi… tôi có thể vá lại cho anh.”

“…”

Bùi Thanh Hoài nhìn tôi, im lặng hai giây: “Được.”

Anh ấy nói: “Nếu em không có việc gì, tôi làm việc một lát.”

Tôi: “?”

10

Rồi, thật sự, tôi chỉ có thể… nhìn anh ấy.

Lôi máy tính ra.

Bắt đầu đọc tài liệu học thuật.

Tôi: “…”

[Bạn hiểu không, hồi cấp ba tôi luôn mơ, sau này nếu được ở bên người mình thích, ngày nào cũng sẽ đại chiến ba trăm hiệp.]

[Nhưng mà Bùi Thanh Hoài, anh ấy bị gì vậy.]

[Không đúng, tôi bị gì mới đúng chứ? Tôi nên nhào vào anh ấy mới phải, nhưng tôi không dám, hu hu hu hu…]

[Anh ấy giống y như giáo viên hướng dẫn của tôi, cảm giác như sắp mắng luận văn tôi là rác học thuật đến nơi rồi.]

……

Tôi tức điên, gửi liền một mạch mười tin nhắn cho Vu Miễu.

Vu Miễu rep ngay: [TD.]

Tôi: “…”

Tôi: [Cậu sao mà lạnh lùng dữ vậy!]

Vu Miễu: [Tớ lạnh lùng? Tớ lạnh bằng chồng cậu sao?]

Vu Miễu: [Cái tốc độ này thì đến năm con khỉ cậu mới ngủ được với Bùi Thanh Hoài à? Cậu chắc đời này còn có cơ hội không đấy?]

Tay tôi run lên, vô tình ấn phát vào nút phát giọng nói.

Giọng của Vu Miễu vang dội trong căn phòng ngủ tĩnh lặng đến chấn động cả màng nhĩ.

Tôi: “…”

Bùi Thanh Hoài quay lưng về phía tôi, sống lưng thẳng tắp, cả người rõ ràng cứng đờ.

Tôi nuốt nước miếng, cố gắng vớt vát:

“Bác sĩ Bùi, tôi có thể giải thích…”

Bùi Thanh Hoài khẽ thở dài, gập laptop lại: “Hình như em có chuyện muốn nói với tôi.”

Anh ấy nói: “Tôi cũng không bận đến mức đó, chúng ta có thể nói chuyện.”

Anh ấy quay người lại, tôi ngẩng đầu, ánh mắt chạm vào ánh mắt của anh.

Ngoài cửa sổ, nắng vàng rực rỡ.

Như thể rơi vào một đại dương màu nâu nhạt.

Tim tôi đập thình thịch.

Nín thở.

Ánh mắt người mình yêu đúng là như đại dương sâu thẳm.

“Tôi…”

Nhưng phải nói gì đây?
 
Lá Thư Tình Gửi Bác Sĩ Bùi
Chương 12


Rằng tôi đã thích anh ấy từ rất lâu rồi.

Lúc tái ngộ ở cấp ba, tôi cũng đâu biết anh sẽ trở thành thủ khoa khối.

Hay nhiều năm sau đó, sẽ trở thành bác sĩ Bùi.

Tôi chỉ nhìn thấy anh—cao cao gầy gầy, mặc đồng phục học sinh, đeo vợt tennis trên lưng, lặng lẽ đi ngược dòng người, băng qua sân trường lúc hoàng hôn.

Tôi cũng muốn được ngồi cùng bàn với anh.

Tôi cũng đã len lén nói với giáo viên rồi.

Thật sự là lén nói.

“Bùi Thanh Hoài.” Nhìn vào mắt anh, lòng bàn tay tôi bất giác đổ mồ hôi.

“Ừ.”

“Anh có thể… thích một người như tôi không?”

Một người như tôi là thế nào?

Một nữ minh tinh được công nhận là xui xẻo nhất trong giới.

Gia đình rất giàu nhưng bản thân thì chẳng có tài cán gì.

Tuy ngoài miệng suốt ngày rêu rao “Tôi đẹp hơn họ là đủ rồi”, nhưng chưa bao giờ tin rằng sẽ có ai vì khuôn mặt mà yêu tôi đến chết đi sống lại.

Tim tôi đập loạn xạ.

Bùi Thanh Hoài sững người.

Sau đó bắt đầu cân nhắc từ ngữ:

“Tiểu Duy, thật ra… ban đầu trong kế hoạch cuộc đời của tôi , không có ý định kết hôn.”

Trái tim tôi như rơi thẳng từ trên cao xuống.

Trước mắt lập tức dâng lên một tầng sương mù.

Tôi bỗng cảm thấy—so với việc nghe được câu trả lời, thì bị anh ấy từ chối… có lẽ còn đáng sợ hơn.

Tôi vội cắt ngang lời anh:

“Được rồi, tôi biết rồi, anh khỏi nói nữa.”

“Thịnh Duy.” Anh ấy kiên quyết: “Chuyện này rất nghiêm túc, anh phải nói rõ với em. Anh nghĩ…”

“Đã nói là đừng nói nữa! Tôi không muốn nghe, anh phiền quá đi!”

Tôi đẩy mạnh anh ra.

Bùi Thanh Hoài cao 1m87, hoàn toàn không kịp phản ứng, bị tôi hất ngã nằm bẹp trên ghế sofa, mặt ngơ ngác.

Tôi nắm cổ áo anh ấy, dùng tàn dư tôn nghiêm cuối cùng, nước mắt lưng tròng đe dọa:

“Anh nói thêm một câu nữa thôi, tôi đánh chết anh.”

“…”

11

Buổi chiều hôm đó trôi qua cực kỳ dài.

Còn buổi tối lại càng dài hơn nữa.

Tôi rất muốn khóc, nhưng tôi và Bùi Thanh Hoài phải ngủ chung một chiếc giường.

Không thể khóc.

Cố nhịn.

Tắt đèn rồi, tôi quay lưng lại với anh ấy, ở trong bóng tối điên cuồng trút bầu tâm sự với Vu Miễu.

Tôi không tắt âm thanh bàn phím, từng phím từng phím gõ vang lên lạch cạch lạch cạch.

Bùi Thanh Hoài: “……”

Anh ấy không nhịn được, trở mình: “Tiểu Duy.”

Tôi mặc kệ.

“Chúng ta nói chuyện một chút đi.”

Tôi vẫn mặc kệ.

Giọng anh ấy trầm thấp, chậm rãi nói:

“Bệnh viện của bọn tôi có một chương trình tu nghiệp, có thể đến Hương Thành ở lại một năm. Theo kế hoạch ban đầu của tôi thì nửa năm nữa mới bắt đầu chương trình đó. Nhưng bây giờ bệnh viện nói, tôi có thể đi sớm hơn.”

“……”

“Cho nên tôi nghĩ…”

“Muốn ly hôn sớm đúng không?” Tôi đột ngột quay người lại, đối diện với anh ấy: “Vậy thì ngày mai chúng ta đến Cục Dân chính đi.”

“……”

Trong bóng tối, tôi không nhìn rõ nét mặt của anh ấy .
 
Lá Thư Tình Gửi Bác Sĩ Bùi
Chương 13


Nhưng rõ ràng cảm nhận được Bùi Thanh Hoài đang sững người.

Sau đó, giọng anh ấy trầm xuống:

“Em đang nghĩ gì vậy?”

“Thầy bói chỉ nói là phải kết hôn để trấn áp, có nói là phải kéo dài bao lâu đâu.” Giọng tôi thản nhiên: “Chọn ngày chi bằng đụng ngày, ly sớm đi cho rồi.”

“……”

Bùi Thanh Hoài không nói gì nữa.

Anh ấy nhìn tôi, lồng ngực phập phồng, hô hấp không hề bình tĩnh.

Mấy lần muốn nói lại thôi, hồi lâu sau, giọng Bùi Thanh Hoài khàn đặc thốt ra bốn chữ:

“Tôi không đồng ý.”

Chiếc điện thoại bị kẹp dưới gối đột nhiên rung lên.

Tôi cúi đầu nhìn, thấy Vu Miễu gửi đến một tin nhắn:

[Tớ tìm được rồi! Trên diễn đàn trường họ, mấy năm trước có người nhắc đến sư muội của Bùi Thanh Hoài!]

[Giống anh ta, đều học liên thông thẳng từ cử nhân – thạc sĩ – tiến sĩ, cùng chung một giáo sư hướng dẫn. Nghe nói Bùi Thanh Hoài rất chăm sóc cô ấy, có nhiều người từng bắt gặp dịp Giáng Sinh hay Tết anh ta xách túi quà đứng dưới ký túc xá nữ, nên ai cũng đoán hai người đang hẹn hò.]

[Nhưng sau khi cô sư muội đó tốt nghiệp thì không làm việc ở Bắc Thành nữa, nên… chắc hai người từng yêu nhau, rồi chia tay?]

Tôi lướt xuống.

Thấy Vu Miễu gửi đến một tấm ảnh.

Là một cô gái có ngoại hình thanh tú, cười lên thì mắt cong cong, trong ánh mắt tràn đầy vẻ thông minh.

Tôi: “……”

Tôi gập điện thoại lại, hậm hực nghĩ… Hay là tôi cũng đi học tiến sĩ đi.

“Tiểu Duy.” Thấy tôi vẫn không nói gì, Bùi Thanh Hoài hỏi: “Em ngủ rồi à?”

“Chưa.”

Tôi hít mũi một cái, chợt nhớ đến…

Cũng đâu phải ngày một ngày hai nữa.

Bùi Thanh Hoài từ nhỏ đã chán ghét sự ngu ngốc.

Anh ấy tuyệt đối sẽ không thích một người đầu óc rỗng tuếch.

Ví dụ như tôi.

“Không đồng ý thì thôi.”

Dù sao thì thời hạn hợp đồng cũng chẳng còn bao lâu.

Tôi uể oải nói: “Vậy thì đợi hết hợp đồng rồi ly hôn.”

Cũng chỉ còn mấy tháng nữa thôi.

Nói xong, tôi chui đầu vào chăn.

Trong bóng tối, hồi lâu vẫn không có âm thanh nào vang lên nữa.

Ngay lúc tôi tưởng rằng Bùi Thanh Hoài sẽ không mở miệng nữa—

Anh ấy lại bất chợt cất tiếng, giọng rất trầm, khàn khàn nói:

“Vậy thì sau khi ly hôn, em định đi đâu?”

Một câu hỏi kỳ quặc thật.

Tôi không đáp.

“Ly hôn rồi, em vẫn sẽ về nhà chứ?”

“……”

“Cũng không cùng tôi về nhà nữa à?”

“……”

“Cũng sẽ không đến bệnh viện tìm tôi nữa…”

A a a a! Anh bị bệnh à!

Tôi nắm chặt lấy chăn, bịt kín đầu.

Trốn tránh đề tài, muốn bịt hết tất cả âm thanh của anh ấy ở bên ngoài.

12

Sau đêm đó, tôi đơn phương bắt đầu một cuộc chiến tranh lạnh với Bùi Thanh Hoài.

Không phải là tôi không muốn gặp anh ấy.

Nhưng chỉ cần nghe thấy tên anh ấy thôi là tôi đã muốn khóc rồi.

Tôi vào đoàn quay phim.

Thấy áo blouse trắng là muốn rơi nước mắt; thấy ống nghe là lại muốn rơi nước mắt.

Quản lý gọi video mắng tôi:

“Vô dụng! Em có thể có chút tiền đồ được không!”

Tôi càng khóc to hơn: “Thì sao chứ! Chị chưa từng thấy ai thất tình à! Hơn nữa em đâu có khóc khi đang quay, em nhịn đến khi quay xong mới khóc mà! Ngay cả giờ nghỉ mà chị cũng mắng em, chị còn tình người không vậy!”

Quản lý: “Tiểu Dương, tịch thu điện thoại của em ấy.”

Trợ lý Tiểu Dương cuống quýt chạy đến, lấy điện thoại của tôi.

Tôi vừa rơi nước mắt vừa nằm dài trên giường, nghĩ—

Bùi Thanh Hoài đang làm gì nhỉ?

Chắc là đang tăng ca.

Anh ấy thích tăng ca nhất mà.
 
Lá Thư Tình Gửi Bác Sĩ Bùi
Chương 14


Biết đâu đang ôm tấm ảnh của sư muội mà tăng ca.

Không có điện thoại, tôi cứ như thể bị cách ly khỏi thế giới, thê thảm làm việc suốt bảy ngày.

Tới ngày thứ tám, một nữ diễn viên trong đoàn rủ tôi livestream cùng.

Tôi chống cằm, uể oải trả lời bình luận:

“Chồng à? Không biết nữa, lâu lắm rồi không gặp.

“Tôi vào hay không vào đoàn thì cũng không gặp được anh ấy… anh ấy bận lắm luôn ấy.

“Kim cương Hồng? Đúng là do anh ấy mua, nhưng mà…”

Hình như không phải mua cho tôi.

Nhà tân hôn và nhẫn cưới, vốn dĩ, có lẽ đều là chuẩn bị cho sư muội kia.

“Haizz…” Tôi thở dài một hơi: “Giá mà tôi có hai ông chồng thì tốt rồi, như vậy anh ấy cũng đỡ vất vả.”

Hơn nữa, nếu như có hai người…

Thì ít nhất cũng sẽ có một người yêu tôi.

Tới lượt tôi được yêu rồi.

Bình luận điên cuồng đồng tình:

[Chuẩn luôn, tình yêu là cảm giác mình thiếu nợ mà!]

[Quả nhiên, phụ nữ chúng ta luôn là người mềm lòng hơn!]

Tôi rất hài lòng.

Livestream xong, tôi ngã người xuống giường rồi ngủ luôn.

Tiểu Dương hấp tấp chạy vào:

“Chị Tiểu Duy! Có một số lạ gọi tới, nói là học trò của bác sĩ Bùi, có chuyện gấp muốn tìm chị!”

Tôi ngẩn người, nhận lấy điện thoại.

Bên kia vang lên tiếng hét the thé của một nam sinh:

“Sư mẫu! Sư mẫu! Nguy rồi!”

Tôi: “…… Cậu nói cho đàng hoàng.”

“Chị mau đến bệnh viện xem đi, thầy Bùi xảy ra chuyện lớn rồi!”

13

Mười hai giờ đêm, tôi đến bệnh viện đúng giờ.

Trông thấy Bùi Thanh Hoài đang truyền nước trong phòng cấp cứu.

Tôi: “……”

Tôi quay lại:

“Đây là chuyện nghiêm trọng mà cậu nói à?”

“Ờ… thầy ấy…” Cậu nam sinh gãi đầu ngượng ngùng, “Thật sự là chuyện lớn đó, em chưa từng thấy thầy Bùi uống rượu đến xuất huyết dạ dày… à không, trước đây thầy ấy chưa từng uống rượu luôn!”

Tôi liếc nhìn một cái:

“Vậy bây giờ anh ấy không sao rồi chứ? Cậu chăm sóc cho tốt nhé, tôi đi đây.”

Nói xong tôi xoay người rời đi.

Cậu ta vội vã đưa tay chặn lại:

“Khoan đã! Sư mẫu! Chị… chị không ở lại với thầy Bùi một lúc sao? Dạo này thầy ấy trông rất khó chịu, ngày nào cũng mắng người, mắng xong thì lại ngẩn ra, rồi uống nhiều quá bắt đầu gọi tên chị…”

Tôi nhìn cậu ta đầy nghi hoặc.

“Thầy… thầy ấy gọi tên chị rồi em mới biết, thì ra chị chính là sư mẫu.” Giọng c** nh* dần, lí nhí nói: “Chị xinh thật đấy, ngoài đời còn đẹp hơn trong phim… à không… em muốn nói là…”

Cậu ta nói:

“Chị ở lại với thầy một chút đi, em sợ lát nữa thầy nghĩ quẩn… rồi chết mất.”

“……”

Tôi quay người vào trong.

Phòng cấp cứu trong bệnh viện không nhiều.

Căn phòng nghỉ nhỏ này là bác sĩ trực nhường lại, không gian cực kỳ chật hẹp.

Bùi Thanh Hoài nghiêng đầu nằm trên ghế công thái học, sắc mặt không có chút máu, đôi chân dài hơi co lại, trông có phần lúng túng, chẳng biết đặt đâu cho vừa.

Tôi ngồi xuống bên cạnh.

Bùi Thanh Hoài lập tức chậm rãi tỉnh lại, giọng khàn khàn: “Thịnh Duy?”

Tôi gật đầu: “Ừ.”

Anh ấy im lặng một lúc, rồi quay mặt đi.

Nhìn ra ngoài cửa sổ, thấp giọng hỏi: “Chúng ta chia tay được mấy năm rồi nhỉ?”

Tôi: “……”
 
Lá Thư Tình Gửi Bác Sĩ Bùi
Chương 15


“Bùi Thanh Hoài.” Tôi thở dài, vạch trần: “Đã xảy ra chuyện gì? Anh đang không vui à? Tuy chưa chắc tôi giúp được gì cho anh nhưng anh cứ nói thử xem, tôi nghe.”

“Tôi không có gì không vui cả.” Bùi Thanh Hoài mím môi: “Nghĩ đến chuyện sắp ly hôn, tôi vui lắm.”

“Vậy… thật ra là anh không muốn ly hôn?” Tôi chống cằm, chân thành cảm thấy khó hiểu: “Tại sao? Anh muốn tôi tiếp tục giúp anh đóng vai vợ chồng hạnh phúc trước mặt ba mẹ à?”

“Không.” Anh ấy nói: “Chúng ta có thể không cần phải giả vờ nữa.”

“Nhưng mà như vậy… giá cả sẽ khác đấy.”

Trải qua mấy ngày này, tôi cũng đã thông suốt phần nào.

Thích hay không, thật sự là không thể miễn cưỡng.

Chuyện đó không phải lỗi của Bùi Thanh Hoài, tôi không nên vì thế mà chiến tranh lạnh với anh.

Tôi khuyên anh:

“Tôi hiểu anh. Nhưng mà, dù anh không thể đến được với mối tình đầu thì cũng đừng chọn bừa như thế chứ. Nếu anh thật sự đau lòng, tôi giúp anh tìm lại sư muội cũng được…”

Bùi Thanh Hoài cau mày: “Sư muội nào cơ?”

Lần này đến lượt tôi sững lại:

“Cô gái hồi đại học ấy… mọi người đều nói hai người từng hẹn hò mà.”

“Bùi Thanh Hoài.” Trong đầu tôi chợt lóe lên một suy nghĩ, tôi bất chợt nghiêng người sát lại gần anh: “Anh không thích sư muội của anh?”

Trong màn đêm tĩnh lặng.

Ánh trăng xuyên qua khung cửa, để lại vệt sáng mờ trên xương quai xanh của anh ấy.

Anh uống khá nhiều rượu, đôi mắt màu nâu nhạt sáng lạ thường.

Nhưng ánh nhìn anh dành cho tôi lại rất chuyên chú.

Tim tôi bỗng hẫng một nhịp: “Anh… chẳng phải là… chưa từng thích người khác sao.” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, từng chữ một: “Anh thích tôi.”

Giây tiếp theo.

Bùi Thanh Hoài đưa tay giữ lấy đầu tôi, hôn xuống.

14

Không nói nên lời.

Những giọt nước mắt tôi mà khóc mấy hôm trước, đúng là uổng phí cả rồi.

15

Đúng như tôi vừa đoán ở giây trước.

Trong góc nhìn của Bùi Thanh Hoài, chuyện này quả nhiên lại có một phiên bản khác.

Anh ấy tình cờ va phải một đoạn nhân duyên, đối phương vừa hay lại là người anh thích.

Nhưng tôi lại tỏ ra vô cùng do dự.

Vì thế anh ấy đề xuất ký hợp đồng:

“Ban đầu anh nghĩ, thời gian nửa năm để vun đắp tình cảm chắc là đủ rồi. Sau đó có thể trực tiếp tỏ tình, hoặc… gia hạn hợp đồng.”

Anh ấy ho nhẹ một tiếng: “Không ngờ, chúng ta lại chẳng có bao nhiêu thời gian để thật sự ở bên nhau. Hơn nữa, em cũng chẳng kiên nhẫn nghe anh nói hết.”

“Em đâu có? Rõ ràng là anh nói chuyện quá chậm.” Tôi ngồi ngoan ngoãn lắng nghe, nghe đến đó liền tròn xoe mắt: “Vậy hôm đó ở nhà mẹ chồng, rốt cuộc anh định nói gì?”

“Anh muốn nói, trước kia anh không có ý định kết hôn. Là sau khi gặp em, anh mới bắt đầu muốn cưới vợ. Nhưng chuyện này nghiêm túc lắm, lời tỏ tình nên là do anh nói ra. Ngoài ra… em có muốn cùng anh đến Hương Thành sống một thời gian không?”

“……”

Tôi khó tin nói:

“Dù anh có thở gấp, cũng không cần thở lâu đến vậy chứ?”

Bùi Thanh Hoài dựa vào ghế công thái học, hé môi định giải thích.

Bỗng nhiên bật cười khẽ, rồi lắc đầu:

“Đúng là cần rất lâu.”

“Từ lần đầu tiên anh muốn tỏ tình… đến bây giờ, cũng đã hơn mười năm rồi.”

“Thịnh Duy.”

Bùi Thanh Hoài nhìn tôi, chậm rãi nói:

“Từ hồi học cấp ba, anh đã thích em rồi.”

Hôm đó là ngày khai giảng năm lớp 10.

Người em trai ốm yếu của Bùi Thanh Hoài ngất xỉu giữa đám đông, anh ấy còn đang chần chừ, do dự không biết có nên ra tay giúp hay không—

Đã có một cô gái chạy đến trước cả anh.

Cõng một mét bảy Bùi Triết lên, phóng một mạch như chạy đua 100 mét.

Bùi Thanh Hoài: “……”

Mọi người đều biết, lớp bên cạnh có một thiên tài học nhảy lớp, học toán siêu giỏi.

Nhưng rất ít người biết, đó là em trai của Bùi Thanh Hoài.

Bùi Thanh Hoài cũng không muốn ai biết.

Anh ấy im lặng, tránh né Bùi Triết.

Cũng lẩn tránh những lời khen ngợi dành cho cậu ta.
 
Lá Thư Tình Gửi Bác Sĩ Bùi
Chương 16


Nhưng kể từ hôm đó.

Anh ấy bắt đầu nhìn thấy, em trai mình cùng cô gái đó, làm rất nhiều việc với nhau.

Cùng dạo bước trên sân vận động, ăn trưa cùng nhau.

Hoặc là, chia nửa phần sườn kho của cô ấy cho Bùi Triết.

Rõ ràng…

Là Bùi Thanh Hoài quen cô ấy trước cơ mà.

Anh cũng thích ăn sườn kho nữa.

Thế nhưng.

Bùi Thanh Hoài nghĩ, sau này anh sẽ không bao giờ ăn sườn kho nữa.

16

“Vậy lúc đó anh tưởng… em và Bùi Triết đang quen nhau?”

Tôi nghe xong mà chẳng hiểu gì cả:

“Cậu ấy đúng là từng tỏ tình với em, nhưng em đã từ chối rồi. Hóa ra cậu ấy là em trai anh… mà cậu ấy chưa bao giờ nói với anh sao? Với lại, sao anh không hỏi em?”

「Anh em ruột cũng có những bí mật riêng。」

Bùi Thanh Hoài không hề tỏ vẻ ngạc nhiên.

「Vả lại, em cũng đâu hỏi chuyện sư muội của anh。」 Bùi Thanh Hoài nói:

「Anh chăm sóc tất cả sư muội, sư đệ, chứ không phải chỉ riêng cô ấy. Quà là thay bạn cùng phòng đưa giúp, anh chỉ là người vận chuyển mà thôi。」

Trời đã về khuya, tôi hoàn toàn không còn chút buồn ngủ nào nữa.

Tôi suy nghĩ một lúc, rồi kéo ghế lại, ngồi gần anh ấy thêm chút nữa:

"Hỏi nhanh đáp nhanh."

"Em hỏi đi."

"Sao còn có y tá đồng nghiệp mai mối cho anh?"

"Vì họ không biết anh đã kết hôn. Anh đã chuẩn bị kẹo cưới, nhưng sau khi ký hợp đồng thì lại không biết có nên phát nữa không."

"Tại sao không đeo nhẫn?"

"Lúc rửa tay thì tháo ra. Khi làm phẫu thuật, anh đều đeo nó trên cổ."

"Tại sao lại từ chối em?"

"Bởi vì..." Bùi Thanh Hoài sững lại,

"Anh từ chối em khi nào chứ?"

"Anh luôn lạnh nhạt với em mà." Tôi đưa tay về phía anh ấy, anh lập tức tránh đi,

"Thấy chưa, đến giờ rồi mà anh còn không cho em sờ cơ bụng của anh!"

Bùi Thanh Hoài: "……"

Bùi Thanh Hoài ngừng lại vài giây, có phần lúng túng mà dời ánh mắt đi:

"Em... nếu đạt được mục đích rồi, có phải sẽ lập tức biến mất không?"

"……"

Tôi lặng lẽ rướn người lại gần hơn nữa.

Thấy chiếc cổ trắng lạnh của anh ấy giờ đang hơi ửng đỏ vì lý do mập mờ.

Tôi áp sát, thì thầm:

"Em trông giống người xấu lắm sao?"

Bùi Thanh Hoài đáp không chút do dự:

"Rất giống."

Tôi khẽ l**m anh ấy một cái.

Như một nụ hôn nhẹ rơi trên má.

"Giờ thì sao?"

Bùi Thanh Hoài quay sang, lập tức nắm chặt cổ tay tôi, kéo tôi qua:

"Giờ thì anh càng giống kẻ xấu hơn."

Tối đó, tôi ở bệnh viện trông Bùi Thanh Hoài suốt đêm.

Sau nửa đêm, phòng cấp cứu trống một giường bệnh, tôi chợp mắt bên cạnh anh ấy được một lúc.

Sáng sớm, tôi lặng lẽ dậy, rời đi.

Người đàn ông bên cạnh lập tức mở mắt, kéo tôi lại:

"Đi đâu?"

Tôi: "Về đi làm."

Sắc mặt anh ấy chẳng còn bao nhiêu máu, tôi dịu dàng v**t v* khuôn mặt anh:

"Đừng lo, em đã nói với cô giúp việc ở nhà rồi. Chút nữa cô ấy sẽ đến, mấy hôm tới sẽ chăm anh thật tốt."

Bùi Thanh Hoài: "?"

Bùi Thanh Hoài: "Em phải làm bao lâu?"

"Nhanh thôi, chắc tầm một hai tuần là cùng..."

Bùi Thanh Hoài im lặng.
 
Lá Thư Tình Gửi Bác Sĩ Bùi
Chương 17


Ngón tay của anh ấy vẫn đặt trên cổ tay tôi, làn da trắng lạnh, gân xanh trên mu bàn tay nổi nhẹ lên.

Mấy giây sau, anh buông tay:

"Được rồi."

Bùi Thanh Hoài mím môi:

"Anh không sao, em cứ đi đi."

Tôi gật đầu, xoay người.

Còn chưa đi đến cửa.

Phía sau bỗng vang lên một tiếng "rầm" nặng nề.

Tôi: "……"

Ngoảnh đầu lại, cả người Bùi Thanh Hoài đã ngã lăn xuống sàn.

Tôi hoảng hốt, vội vàng chạy lại đỡ anh dậy:

"Sao thế? Có đau không?"

Bùi Thanh Hoài vẫn bình tĩnh như không:

"Vừa định lấy điện thoại thì tự nhiên thấy hơi choáng một chút, anh không sao đâu."

"……"

Anh trông chẳng giống là "không sao" chút nào hết!

Tôi do dự một lát, thử thăm dò:

"Hay là… mỗi tối em đều tới đây?"

Bùi Thanh Hoài lập tức bắt lời:

"Được. Em đi đi, tối gặp."

"……"

17

Chẳng lẽ tôi bị gài bẫy rồi?

Trên đường quay về đoàn phim, tôi vẫn không tài nào hiểu nổi chuyện này rốt cuộc là sao.

Nhưng đúng là… tôi không yên tâm về Bùi Thanh Hoài.

Hơn nữa.

Rõ ràng.

Cái ngày tôi chính thức được sờ vào cơ bụng của bác sĩ Bùi… đã không còn xa nữa rồi.

Thôi thì mỗi ngày về nhìn anh ấy một cái cho chắc ăn.

Tiểu Dương thấy tôi lúc thì ngẩn người, lúc lại cười cười như kẻ ngốc, liền hỏi:

"Chị Tiểu Duy, chị có muốn ăn gì không?"

"Không ăn."

"Chocolate cũng không ăn à?"

"Không... sao lại nói là 'cũng'?"

"À, vì lúc chị mới ra mắt ấy, chị rất thích ăn chocolate mà. Lúc nào trong túi cũng có, còn chia cho mọi người nữa." Cô bé nói,

"Sau này bị quản lý bắt ép giảm cân thì mới thôi. Em cứ tưởng chị sẽ muốn ăn một ít."

Chocolate...

Tôi sững người, một lúc lâu không hoàn hồn.

Liền gửi tin nhắn cho Vu Miễu:

[Cậu có thể hỏi giúp tớ chuyện này không? Hỏi Bùi Triết xem hồi xưa cậu ta với anh trai của cậu ta đã xảy ra chuyện gì vậy?]

Ngày hôm đó trôi qua rất nhanh.

Vu Miễu vẫn chưa trả lời tôi.

Đêm khuya, trở về nhà, bác sĩ Bùi hiếm hoi đã rửa mặt xong, dựa đầu vào giường nghỉ ngơi.

Anh ấy xuất viện sớm, nhưng vẫn cần tĩnh dưỡng.

Tôi tự giác vén chăn anh ra, chui vào nằm bên cạnh:

"Bùi Thanh Hoài, bỏ tài liệu xuống, tắt đèn đi."

Anh ấy khẽ bật cười, đặt iPad xuống:

"Anh vẫn là bệnh nhân mà."

"Thì sao?"

"Vợ hung dữ quá."

"……"

Tôi xoay người lại, hôn nhẹ một cái lên mặt anh:

"Được rồi."

Rồi lập tức rút lui.

Bùi Thanh Hoài cười thấp giọng, điều chỉnh đèn đầu giường mờ đi:

"Hôm nay anh không làm việc suốt, có xem livestream một chút."

"Livestream?"

"Ừ, nhìn thấy Tiểu Duy."

Giọng anh ấy trầm thấp, từ tốn.

Nhưng sau chuyện đêm qua, sự nguy hiểm ẩn trong người anh ấy đã hoàn toàn không che giấu nổi nữa.
 
Lá Thư Tình Gửi Bác Sĩ Bùi
Chương 18


Như một con báo ẩn nhẫn bấy lâu, cuối cùng cũng lộ ra nanh vuốt sắc nhọn.

Tôi bỗng cảm thấy không ổn.

Muốn bỏ chạy rồi.

"Đợi đã, anh không phải xem cái đó..."

"Vợ à." Anh ấy giữ chặt cổ tay tôi,

"Dạo gần đây, em có bất mãn gì với anh sao?"

"……"

"Anh đúng là quá bận, nhưng nếu vợ cần, anh có thể lập tức về ngay." Bùi Thanh Hoài dừng một chút rồi hỏi:

"Thật sự cần tới tận hai ông chồng à?"

Chuông báo động vang khắp nơi, tôi vùng vẫy trong tuyệt vọng:

"Không phải, nghe em giải thí—"

Bị anh ấy đè trở lại.

"Đã muốn hai rồi, sao vợ không chơi hẳn bảy người luôn đi?" Anh cúi sát tai tôi, thì thầm như ma quỷ:

"Ai không trụ nổi nữa thì xuống giường,đào thải người yếu nhất để đàn ông khỏi sinh lười.”

"……"

Tối hôm đó, tôi thề.

Tôi vốn chỉ định về nhà trông anh ấy một lát thôi mà.

Vậy mà không hiểu sao, bị "trông" cho toát cả mồ hôi.

Cái thể lực này… chỗ nào giống bệnh nhân cơ chứ?!

Từ nửa đêm đến sáng hôm sau, tôi gối đầu lên ngực anh mà ngủ thiếp đi.

Mơ màng còn muốn nhắn cho Vu Miễu một câu… Sờ được rồi.

Tuy phải trả một cái giá nhất định nhưng cuối cùng, tôi cũng sờ được cơ bụng của Bùi Thanh Hoài rồi!!!

18

Trời còn chưa sáng hẳn, Bùi Thanh Hoài đã bế tôi dậy:

“Dậy đi, Tiểu Duy.”

“……”

“Trợ lý gọi điện nói sắp đến dưới nhà rồi, bảo em dậy chờ chị ấy.”

“……”

Tôi mơ mơ màng màng, mắt mở không nổi.

Rốt cuộc số tôi khổ cỡ nào…

Tại sao hôm nay còn phải đi làm chứ…

Bùi Thanh Hoài đợi vài giây mà không thấy tôi có động tĩnh gì, thở dài rồi bế tôi vào phòng tắm rửa mặt:

“Cố thêm hai ngày nữa thôi.”

“Hửm?”

“Anh đang xem mấy khu nhà, chiều nay sẽ đi mua một căn ngay gần phim trường.”

“……”

Tôi giật mình tỉnh hẳn: “Anh bình thường một chút đi.”

Bùi Thanh Hoài đưa bàn chải điện đã bóp sẵn kem đánh răng cho tôi.

Tôi hậm hực đánh răng, ngẩng đầu nhìn người đàn ông cao lớn trước mặt, bỗng hỏi:

“Bùi Thanh Hoài.”

“Hử?”

“Người nhà anh… trước đây đối xử với anh rất tệ phải không?”

“……”

Anh ấy khựng lại một chút: “Sao thế?”

“Hồi đi học, ba mẹ anh chưa bao giờ đi họp phụ huynh, còn phụ huynh của Bùi Triết thì chưa từng vắng mặt.”

Mặc dù Dư Miểu vẫn chưa trả lời tin nhắn tôi.

Nhưng sau chuyện tối qua, tôi bỗng nhớ ra vài chuyện.

Trước đây cứ tưởng chẳng liên quan.

Nhưng giờ nghĩ lại…

“Anh toàn ăn cơm ở căn-tin, còn Bùi Triết từng cho em xem cơm trưa người nhà cậu ta chuẩn bị.”

“Anh ghét các hoạt động thể thao cần phụ huynh tham gia, chưa bao giờ xuất hiện. Nhưng Bùi Triết thì rất tích cực, rõ ràng cậu ta có bệnh tim mà vẫn tham gia.”

“Anh…”

“Thịnh Duy.” Bùi Thanh Hoài cụp mắt nhìn tôi, đôi mắt màu nâu nhạt như biển sâu.
 
Lá Thư Tình Gửi Bác Sĩ Bùi
Chương 19


Yết hầu anh ấy khẽ chuyển động: “Chuyện thời học sinh… đã qua rồi.”

“… Làm sao mà qua được.”

Nhìn anh ấy bình thản như vậy, tôi bỗng thấy thương cho anh.

Tôi ngồi lên bàn rửa mặt, kéo mặt anh ấy lại đối diện với mình: “Nhìn em.”

Bùi Thanh Hoài không nói gì, chỉ nhìn tôi.

“Thầy cô nói với em là sức khoẻ của Bùi Triết không tốt, bảo em quan tâm cậu ta nhiều hơn.”

“Ừ.”

“Em không phải vì thích Bùi Triết mới ăn trưa cùng cậu ta. Em chưa từng thích Bùi Triết.”

“Ừ.”

“Nếu được học lại cấp ba, em muốn ăn cơm trưa cùng anh.”

Bùi Thanh Hoài nhìn tôi thật lâu.

Nghe xong câu này, đuôi mắt anh ấy rõ ràng đỏ lên, nhưng vẫn nở nụ cười:

“Vậy em cũng sẽ mua hai phần sườn, rồi chia cho anh một phần à?”

“Em sẽ mua hai phần, nhưng không chia cho anh.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, nghiêm túc nói:

“Nếu là anh, em sẽ muốn ăn cùng.”

Vừa dứt lời, nụ hôn của Bùi Thanh Hoài liền rơi xuống.

Con người mỗi ngày đều cần ăn ba bữa.

Nếu ăn cùng nhau…

Tức là ngày nào cũng sẽ gặp nhau.

——Vậy sau này cùng nhau ăn cơm nhé.

Nụ hôn của Bùi Thanh Hoài dần dần dịch xuống dưới.

Tôi mơ màng nghĩ:

“Khoan đã, trợ lý vẫn còn đang đợi em…”

“Ừ, anh sẽ xuống xin lỗi chị ấy.”

“……”

Chắc chị ấy hiểu cho tôi nhỉ…

Trong cơn mơ hồ, tôi nghĩ như vậy…

Dù sao thì, đi trễ vốn là chuyện thường tình của cuộc sống.

Cuộc đời là như thế, mối tình đơn phương dai dẳng của bác sĩ Bùi cũng là như thế.

Dù đã muộn nhiều năm như vậy, nhưng đến cuối cùng… Anh ấy vẫn trở về bên tôi.

Phiên ngoại 1

Trước đây, Bùi Thanh Hoài từng nói, người trưởng thành đầu óc bình thường thì sẽ không nắm tay nhau lúc ở nhà.

Thế nên Thịnh Duy cũng rất ít khi nắm tay anh,

Dù là khi ở nhà hay lúc ở bên ngoài.

Cho đến một hôm.

Sau bữa tối, Bùi Thanh Hoài bỗng nhíu mày:

“Cổ tay anh đau quá.”

“Đau nghiêm trọng lắm à?” Thịnh Duy lo lắng hỏi: “Đau như thế nào? Có phải viêm gân không?”

“Không biết nữa.”

Anh hơi nhíu mày, cúi đầu không nói, trông như đang chìm trong suy nghĩ.

Thịnh Duy dịch người sang bên cạnh, giúp anh xoay cổ tay:

“Thế còn thế này?”

“Có đỡ hơn một chút, nhưng không nhiều lắm.”

“Anh dùng tay quá sức rồi đấy.” Thịnh Duy bóp từng ngón tay cho anh: “Nghỉ ngơi một lát đi.”

“Ừm.”

Bùi Thanh Hoài gật đầu, để mặc cô ấy nắm tay dẫn ra phòng khách, cùng cô xem phim.

Rồi không hiểu sao…

Mười ngón tay của cả hai lại dan vào nhau cả buổi tối.

Phiên ngoại 2

Tuy không định ly hôn nữa.

Nhưng Bùi Thanh Hoài vẫn soạn một bản hợp đồng bổ sung.

Chủ yếu liên quan đến việc phân chia tài sản.

Thịnh Duy xem xong bản hợp đồng thì cảm thấy kỳ lạ, định hỏi Bùi Thanh Hoài.

Nhưng đúng lúc anh ấy trực ca, cả tuần không về nhà.

Lúc gặp lại đã là buổi chiều thứ Bảy.

Thịnh Duy đang chợp mắt nghỉ trưa, bỗng cảm thấy chăn bị kéo xuống, bên cạnh có thêm một người.

Rồi cô bị đối phương ôm chặt vào lòng.

Bùi Thanh Hoài mang theo hơi lạnh, thở dài trên đỉnh đầu cô:

“Anh mệt quá, đêm qua trực cấp cứu, chỉ ngủ được bốn tiếng.”

“Vậy thì mau ngủ một lát đi.” Thịnh Duy chọc vào cơ ngực của anh: “Tỉnh rồi giải thích cái bản hợp đồng kia với em. Không phải tất cả thẻ ngân hàng của anh đều đã nộp lại cho em rồi sao? Sao còn muốn chia tài sản riêng cho em nữa?”

Bùi Thanh Hoài mệt đến không mở mắt nổi:

“Anh buồn ngủ lắm…”

“……”

“Tối nay lại phải quay về làm tiếp…”

“……”

“Tiểu Duy.” Bùi Thanh Hoài khàn giọng: “Thương anh chút đi…”

“……”

Giấc ngủ trưa của Thịnh Duy… thành ra toát cả mồ hôi.

Rồi hoàn toàn quên béng mất bản hợp đồng kia.
 
Back
Top Bottom