Ngôn Tình Lá Khô Chờ Mùa Xuân

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
1,032,543
0
0
ADCreHeC4nadx92U2C-0gk9K5YcZD35Rs83-C_FpBvjrwXMkjkTVMXCf4KTPjt52LLKj33rpK11EEnoUsi2emF1Hx1od4xIS4b11swxIeBU0P_-t3No5Ei684cbmzldMlhGr_hakgCCEt7pPaB6DpSp79C3V=w215-h322-s-no

Lá Khô Chờ Mùa Xuân
Tác giả: Vũ Tại Hạ
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Trọng Sinh, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tên truyện: Lá khô chờ mùa xuân

Tác giả: Vũ Tại Hạ

Thể loại: ngôn tình, hiện đại, truyện ngắn, trùng sinh, showbiz, 1v1, HE

Số chương: 05 chương

Chuyển ngữ: Thanh Ninh

Giới thiệu truyện

Bảy năm trước, tôi nhặt một anh chàng đẹp trai sa cơ.

Tôi dùng hết tài nguyên của mình giúp anh ta trở thành thần tượng hàng đầu nhưng anh ta lại bắt tay với trợ lý, dùng dư luận để đạp tôi xuống.

Khi mở mắt ra lần nữa, tôi quay về bảy năm trước, lúc sắp nhặt anh ta về.

Lần này, đối diện với ánh mắt khao khát của anh ta, tôi làm như không thấy, ngược lại, tôi chọn chàng trai lạnh lùng bên cạnh anh ta, người cũng đang gặp khó khăn, nhưng tương lai sẽ trở thành ảnh đế.

“Anh, đi theo tôi.”​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Một Lần Không Cẩn Thận Thành Đạo Tổ
  • Nữ Hầu Câm Em Đứng Lại Đó!
  • Vi Phu Từng Là Long Ngạo Thiên
  • Ta Có Ba Trúc Mã Là Long Ngạo Thiên
  • Nam Chính Là Chuyên Gia Giám Định Trà Xanh Xuyên Nhanh
  • Chuyện Lạ Thang Máy Lúc Nửa Đêm
  • Lá Khô Chờ Mùa Xuân
    Chương 1


    1

    Lúc tôi đến thị sát đoàn làm phim, không ít người bàn tán sau lưng tôi.

    “Đây là con gái của nhà đầu tư hả? Vừa nhìn là biết mỹ nữ nhà giàu.”

    “Nghe nói cô ấy định làm quản lý đấy, nếu như cô ấy vừa ý ai thì sau này người đó sẽ không cần lo về chuyện tài nguyên nữa rồi.”

    “Làm gì để thu hút sự chú ý của cô ấy nhỉ? Sốt ruột quá đi mất…”

    Tôi bước về phía trước với khuôn mặt vô cảm.

    Mãi đến khi bước đến gần một ngã rẽ tôi mới đi chậm lại.

    “Ba, hai, một…”

    Tôi đếm thầm ở trong lòng.

    Kết thúc giây đếm ngược cuối cùng, đầu bên kia ngã rẽ có một bóng người lao ra, hoảng loạn đụng vào người tôi.

    Tôi lảo đảo, không giữ được thăng bằng nhưng được một bàn tay vững vàng đỡ lấy.

    “Xin lỗi, có làm cô bị thương không?” Một giọng nam dịu dàng đầy lo lắng vang lên.

    Tôi vừa ngẩng đầu đã thấy một gương mặt đẹp trai rạng ngời đang chăm chú nhìn tôi.

    Quả nhiên, cảnh tượng này đã đến.

    Đời trước, Tịch Phong cũng như vậy, lúc tôi đến thị sát đoàn làm phim, anh ta cũng lao từ trong ngã rẽ ra đụng phải tôi.

    Sự tiếp xúc gần đã làm tôi chú ý tới gương mặt đẹp trai của anh ta. Làn da trắng như sứ, đôi môi như cánh hoa anh đào, là kiểu tiểu thịt tươi mà các cô gái hiện nay thích nhất.

    Sau đó, Tịch Phong trở thành nghệ sĩ đầu tiên tôi ký hợp đồng, rồi trở thành người yêu của tôi.

    Tôi dùng hết mọi tài nguyên, trong vòng bảy năm đưa Tịch Phong lên làm thần tượng hàng đầu.

    Để rồi đổi lại là sự phản bội của Tịch Phong.

    Anh ta không chỉ ngoại tình với một nữ trợ lý trẻ tuổi mà còn dùng dư luận để đạp tôi xuống dưới chân ngay khi tôi gặp khó khăn nhất.

    Mà cảnh tượng lúc này lại giống như đúc lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau đời trước.

    Nhưng tôi sẽ không giẫm lên vết xe đổ đó nữa.

    Tôi rút tay mình khỏi tay của Tịch Phong, không thèm nhìn anh ta lấy một cái, chỉ lạnh lùng nói với nhân viên của đoàn làm phim:

    “Đoàn làm phim của mấy người lúc nào cũng lộn xộn như vậy à?”

    Tịch Phong sửng sốt, biểu cảm lập tức cứng đờ.

    Tôi cau mày bày tỏ sự bất mãn:

    “Đụng vào tôi là chuyện nhỏ, lỡ như đụng phải thiết bị làm chậm tiến độ thì ai là người chịu trách nhiệm? Nếu như ai cũng hấp tấp như thế thì quay phim kiểu gì?”

    Nhân viên sợ tái mặt, không ngừng xin lỗi tôi:

    “Xin lỗi cô Nhan, đây là diễn viên quần chúng của đoàn làm phim nên không biết phép tắc, hôm nay quay xong chúng tôi sẽ đuổi cậu ta đi.”

    Nói xong, lại trừng mắt về phía Tịch Phong: “Mau xin lỗi cô Nhan đi.”

    Tịch Phong khó tin nhìn tôi, hình như hoàn toàn không ngờ phản ứng của tôi sẽ như thế.

    Một lúc lâu sau, anh ta mới không cam lòng nói: “Xin lỗi.”

    Tôi thấy buồn cười.

    Đời trước, anh ta lừa dối tôi, hại tên tuổi tôi bị hủy hoại cũng không “xin lỗi” tôi lấy một câu.

    Bây giờ chỉ bởi một câu trách cứ của người ngoài, anh ta lại phải cúi đầu xin lỗi tôi.

    Có vẻ như, vẫn nên để anh ta làm một diễn viên quần chúng vô danh thì anh ta mới an phận.

    “Cô Nhan, đạo diễn vẫn đang chờ cô, cô xem…”

    Mặt nhân viên rất căng thẳng, tiến lên làm động tác “mời”.

    Tôi gật đầu: “Đi thôi.”

    Tôi vừa bước được vài bước đã bị Tịch Phong vẫn chưa từ bỏ ý định ngăn lại.

    “Cô Nhan, tôi biết cô muốn làm quản lý, gần đây đang tìm kiếm nghệ sĩ. Cô ký hợp đồng với tôi đi, tôi có thể đem lại giá trị lớn cho cô.”

    Anh ta nói thẳng, giọng điệu rất tự tin.

    Nhưng tôi nhớ, đời trước, lúc mới ký hợp đồng với Tịch Phong, lúc nào lời nói và hành động của anh ta cũng rất cẩn trọng.

    Điều gì đã khiến anh ta thay đổi?

    Chẳng lẽ, Tịch Phong cũng xuyên về từ bảy năm sau?

    2

    Tôi nhếch môi, cười chế nhạo:

    “Một diễn viên quần chúng như anh lấy tư cách gì mà khẳng định như vậy?”

    Tịch Phong thẳng lưng:

    “Nếu như cô xem tôi diễn thì chắc chắn sẽ bằng lòng cho tôi cơ hội này.”

    Đúng vậy, đời trước vì tôi nhìn thấy Tịch Phong diễn vai quần chúng đang vật lộn trong bùn lầy nên mới bị anh ta hấp dẫn.

    Nhưng khi đó tôi chỉ yên lặng ở một bên quan sát, bây giờ lại là anh ta chủ động yêu cầu.

    Tôi hờ hững nhìn anh ta: “Rất nhiều người muốn tìm kiếm cơ hội từ tôi, còn anh, chưa đủ tư cách đâu.”

    Tịch Phong lộ ra ánh mắt kinh ngạc, anh ta há miệng muốn nói gì đó.

    Nhưng tôi đã xoay người rời đi, đến chỗ đạo diễn.

    “Cô Nhan.” Đạo diễn cung kính chào tôi, nhường vị trí trước máy quay cho tôi.

    Tôi xua tay: “Không cần phải để ý đến tôi, cứ quay phim theo tiết tấu của ông đi.”

    Cũng thật trùng hợp, cảnh mà đạo diễn đang muốn quay lại có suất diễn của Tịch Phong.

    Anh ta dù là diễn viên quần chúng, nhưng vì trông đẹp trai nên được ba câu thoại, là người dẫn đầu trong nhóm diễn viên quần chúng.

    Cảm nhận được tầm mắt của tôi, Tịch Phong càng ra sức diễn hơn.

    Nhưng tôi không thèm nhìn anh ta.

    Ngược lại, sự chú ý của tôi bị chàng trai phía sau Tịch Phong thu hút.

    Chàng trai đó không có lời thoại, nhưng đôi mắt sâu thẳm của anh ấy giống như ánh trăng phản chiếu trên mặt biển vô tận, chỉ nhìn một cái đã kéo người ta rơi vào sương mù tăm tối.

    Trong cảnh quay vật lộn trong bùn lầy, anh ấy không hề khóc lóc như Tịch Phong, mà thông qua cơ thể run rẩy, kiểm soát vẻ mặt vừa chuẩn, tạo nên hình ảnh vô cùng bất mãn và khao khát với số phận.

    Không hổ danh là ảnh đế tương lai, Úc Thừa Hạo.

    Dù bây giờ anh ấy mới chỉ là diễn viên quần chúng nhưng đã thể hiện ra được kỹ năng diễn xuất làm người ta chấn động hồn phách.

    Tiếc là đời trước, sau khi đoạt được giải ảnh đế, anh ấy lại nhảy lầu tự tử vì bị trầm cảm rồi dần dần bị mọi người lãng quên.

    Tôi cũng phải nhìn một lúc lâu mới nhận ra anh ấy với hình ảnh trong ký ức.

    Không ngờ sau khi sống lại, chúng tôi lại có thể gặp nhau ở đây.

    “OK!”

    Theo tiếng hô của đạo diễn, các diễn viên quần chúng trong bùn lầy lần lượt đứng dậy.

    Động tác của Tịch Phong rất nhanh, không thể chờ lau đi nước bùn trên mặt, mong đợi nhìn về phía tôi.

    Tôi chỉ liếc nhẹ anh ta, hỏi đạo diễn:

    “Nhóm diễn viên quần chúng này còn suất diễn nào khác không?”

    “Không còn.” Đạo diễn nghe ra ẩn ý của tôi: “Cô Nhan vừa ý ai hả?”

    Tôi cười gật đầu: “Đúng là có một người.”

    Vừa nói xong, người của đoàn làm phim xôn xao thì thầm với nhau.

    Mọi người đều biết tôi là con gái một của nhà đầu tư, rất có tiền, người mà được tôi nhìn trúng không lên như diều gặp gió thì ít nhất cũng không phải lo tài nguyên.

    “Rốt cuộc là ai có thể nhận được ưu ái của cô Nhan đây?”

    Đạo diễn phân phó diễn viên quần chúng lúc nãy đứng thành một hàng, để tiện cho tôi quan sát kỹ hơn.

    Tịch Phong đứng gần nhất, anh ta ngẩng đầu, hưng phấn và xem thường nơi đáy mắt đều không thể che giấu.

    Mà Úc Thừa Hạo chỉ hờ hững nhìn về phía xa, cong khóe miệng lộ ra sự chế giễu, giống như tất cả những điều này đều không có quan hệ gì với anh ấy.

    “Cô Nhan, cô vừa ý ai thì dẫn đi luôn là được. Những diễn viên quần chúng này có nằm mơ cũng muốn có ngày nổi tiếng.” Đạo diễn cười nói.

    Trong ánh mắt chờ mong của mọi người, tôi đứng lên.

    Lúc tới gần Tịch Phong, anh ta khó nén đắc ý, đứng dậy:

    “Nhan Anh, tôi biết mà, em chắc chắn sẽ chọn tôi…”

    Nhưng tôi không nhìn Tịch Phong, đi thẳng qua anh ta, dừng lại trước mặt Úc Thừa Hạo.

    Sau đó tôi vươn tay, chỉ vào chàng trai cả người đầy xa cách:

    “Anh, đi theo tôi.”

    Mọi người ồ lên.

    Xung quanh lập tức bùng nổ, những lời bàn tán, tò mò, khen ngợi, chất vấn đều dồn về phía Úc Thừa Hạo.

    Dưới sự bàn tán của mọi người, vẻ mặt hờ hững của Úc Thừa Hạo cuối cùng cũng thả lỏng.

    Yết hầu anh ấy khẽ lăn, rất lâu sau mới khàn giọng nói:

    “Cô… chọn tôi?”

    “Đúng vậy.” Tôi nhìn anh ấy cười khẽ.

    Đời trước, chúng tôi không gặp nhau nhiều, nhưng tôi còn nhớ lúc nhìn thấy tin tức anh ấy qua đời, trong lòng tôi rất tiếc nuối.

    Tôi đã từng xem phim Úc Thừa Hạo đóng, anh có một gương mặt biết kể chuyện, có thể dễ dàng đưa người xem vào hoàn cảnh của câu chuyện.

    *Gương mặt biết kể chuyện là gương mặt có đường nét rõ ràng, thon gọn, da sáng, show rõ được các góc cạnh. Những người có gương mặt này vừa thể hiện được các biểu cảm nhỏ, tính cách điềm tĩnh vừa mang theo sự bướng bỉnh hung hăng, phù hợp với các vai diễn yêu cầu biểu đạt nội tâm. Điển hình của gương mặt này là Chương Tử Di.

    Diễn viên trời sinh như vậy, vất vả lắm mới công thành danh toại, vì lí do gì lại chọn cách tự tử?

    Tôi tiếc thương, cũng tò mò, càng không muốn từ bỏ vị ảnh đế tương lai này.

    “Sao có thể chứ?” Tịch Phong trợn tròn mắt, khó tin vọt tới trước mặt tôi: “Nhan Anh, sao em lại có thể chọn người khác chứ? Rõ ràng là em nên chọn tôi?”

    “Anh?”

    Lúc này tôi mới nhớ tới sự tồn tại của Tịch Phong, bây giờ nhìn anh ta đã không còn filter yêu thương nữa mà chỉ còn dư lại sự chán ghét.

    Tôi cong môi: “Anh là cái thá gì chứ?”

    Cơ thể Tịch Phong run rẩy, hình như nhận ra gì đó, sắc mặt thoáng chốc trắng bệch như tờ giấy.

    Anh ta tỉ mỉ quan sát từng biểu cảm trên mặt tôi, ngừng thở, gằn từng chữ hỏi:

    “Nhan Anh, em… cũng quay lại rồi sao?”

    3

    Tôi bình tĩnh nhìn Tịch Phong, như là đang nhìn một thằng hề nhảy múa.

    Đáp án không cần nói cũng biết.

    Khuôn mặt của Tịch Phong cũng dần vặn vẹo:

    “Nhan Anh, cô thật tàn nhẫn, định hoàn toàn bỏ mặc tôi à?”

    Anh ta vươn tay, từng bước tiến lại gần tôi, nhưng chưa chạm được vào tôi thì đã bị một đôi tay khác giữ chặt.

    Úc Thừa Hạo đứng chặn trước người tôi, giọng điệu bình thường nhưng cảm giác lại lạnh như băng:

    “Không được chọn nên ra vẻ đáng thương? Thật ngưỡng mộ khuôn mặt của anh, dày thật đấy.”

    Tay của anh ấy vì dùng sức nên nổi cả gân xanh, kẹp chặt không cho Tịch Phong thoát.

    Tịch Phong bị đau, bị ép rút tay lại.

    Nhân viên đoàn làm phim cũng kịp thời phản ứng, đi lên kéo Tịch Phong ra.

    “Cô Nhan là con gái của nhà đầu tư, một diễn viên quần chúng như cậu vốn không có tư cách trèo cao đâu, đừng ở đây gây cản trở nữa.”

    Tịch Phong bị đuổi khỏi đoàn làm phim.

    Trước khi đi, trong mắt anh ta chứa đầy sự hận thù, hung hăng nhìn tôi một cái.

    Nhưng tôi không để ý.

    Mà Úc Thừa Hạo vẫn đứng tại chỗ lặng lẽ đánh giá tôi.

    Khác với khí thế lạnh lẽo giống như khi bảo vệ tôi, lúc này, cuối cùng trông anh cũng có vài phần luống cuống.

    “Đi thay quần áo đi rồi đi theo tôi.”

    Tôi hất cằm lên với Úc Thừa Hạo, ra hiệu tôi sẽ ra xe chờ anh ấy.

    Khoảng mười phút sau, anh bước đến.

    Úc Thừa Hạo thay một chiếc áo sơ mi dài tay rộng rãi, nhưng không che được thân hình cao ráo. Có lẽ là vừa mới tắm xong nên tóc hơi ướt, cảm giác sự lạnh lùng trong người anh cũng mềm mại hơn.

    Khí chất độc đáo như này, sao đời trước tôi lại không phát hiện ra nhỉ?

    Tôi mở cửa xe, gọi anh ấy: “Lên xe đi.”

    Nhưng Úc Thừa Hạo không di chuyển.

    Đôi mắt sâu thăm thẳm của anh ấy chăm chú nhìn tôi, giống như đang thăm dò dụng ý của tôi:

    “Cô thật sự muốn ký hợp đồng với tôi?”

    “Đúng vậy.”

    “Điều kiện là gì?”

    “Thời hạn bảy năm, các điều khoản cụ thể sẽ được thương lượng với bộ phận pháp lý.”

    “Tôi không hỏi điều kiện hợp đồng.” Úc Thừa Hạo ngừng một chút, như là đang cân nhắc lời nói, sau một lát, mới cẩn thận hỏi: “Còn có điều kiện phụ thêm nào không?”

    Lần này tôi hiểu ý anh ấy.

    “Anh cho rằng tôi ký hợp đồng với anh là thèm muốn cơ thể anh?” Tôi không khỏi bật cười.

    Cũng không trách anh ấy nghĩ như vậy, showbiz là thế giới hiện thực, muốn có được thì phải có sự đổi lấy, không hiếm thấy cảnh tiền sắc giao dịch.

    Huống chi Úc Thừa Hạo có một khuôn mặt xuất chúng như thế.

    “Yên tâm đi, ngoại trừ nhận phim, chuyện anh không muốn làm tôi sẽ không ép buộc anh.”

    Tôi vừa dứt lời, vẻ mặt Úc Thừa Hạo thả lỏng hẳn.

    Chỗ này chỉ có hai chúng tôi, nếu như tôi có mục đích gì đều có thể nói thẳng, không cần phải lừa anh ấy, nhưng anh ấy vẫn có thắc mắc:

    “Vậy cô chọn tôi là hi vọng nhận được gì?”

    Tôi ngẩn người, Tịch Phong chưa bao giờ hỏi tôi vấn đề này.

    Anh ta sẽ dùng đủ loại cách thức để yêu cầu tài nguyên với tôi, nhấn mạnh “anh ta muốn cái gì”.

    Nhưng chàng trai trước mặt lại quan tâm nhu cầu của tôi.

    Ý tốt người ta cho anh ấy, anh ấy vẫn chưa rõ phải trả thế nào, anh ấy đã muốn đền đáp nó.

    Tôi mềm lòng, ngẩng đầu nhìn vào mắt anh ấy, nghiêm túc nói:

    “Anh nghiêm túc đóng phim, cố gắng sống tốt là được rồi.”

    Úc Thừa Hạo ngẩn người.

    Có lẽ anh ấy không ngờ đáp án của tôi lại đơn giản như thế.

    Một lúc lâu sau, cuối cùng anh ấy thả lỏng mặt, lộ ra nụ cười đầu tiên từ lúc chúng tôi gặp mặt đến bây giờ:

    “Vậy thì xem như đã định, quản lý của tôi.”
     
    Lá Khô Chờ Mùa Xuân
    Chương 2


    4

    Úc Thừa Hạo ký hợp đồng bảy năm với tôi.

    Sau khi ký hợp đồng, tôi cho anh ấy tài nguyên đầu tiên, là vai nam chính của một bộ phim học đường có chi phí thấp.

    Đây là tài nguyên kiếp trước tôi cho Tịch Phong, anh ta nổi tiếng dựa vào bộ phim này, được đặt cho biệt danh “nam thần học đường”.

    Tuy chi phí thấp nhưng lại là bộ phim nổi bật trong mùa hè này, mấy diễn viên chính cùng hot theo.

    Nhất là nam chính, lạnh nhạt nhưng thâm tình, xét theo thiết lập nhân vật, có khi Úc Thừa Hạo còn phù hợp hơn cả Tịch Phong.

    Úc Thừa Hạo hơi ngạc nhiên với chuyện này:

    “Vừa mới đến đã để tôi diễn nam chính rồi, cô không sợ tôi làm hỏng à?”

    “Anh thừa sức diễn nhân vật này.” Tôi cười: “Đây mới chỉ là bắt đầu thôi, sân khấu của anh còn ở chỗ cao hơn cơ.”

    Úc Thừa Hạo đột nhiên ngước mắt lên, ánh mắt giống như hai ngọn lửa nhỏ trong đêm tối, lại có ý chí hừng hực.

    Một lúc lâu sau anh ấy mới trịnh trọng đáp lại:

    “Được, tôi sẽ không làm cô thất vọng.”

    Chúng tôi bận rộn chuẩn bị cho buổi ghi hình.

    Nhưng không ngờ rằng, vào ngày khai máy, nam phụ của bộ phim này lại đổi thành Tịch Phong.

    5

    “Cô Nhan, chúng tôi biết bố của cô là nhà đầu tư lớn nhất bộ phim này, nhưng bà Tần Lôi lại là nhà đầu tư lớn thứ hai, nam phụ này là do bà ấy yêu cầu đổi.”

    Nhà sản xuất giải thích như thế với tôi.

    Tôi vừa nghe đã hiểu ngọn nguồn sự việc.

    Tần Lôi là quý bà nhà giàu hơn bốn mươi tuổi, đời trước, lúc Tịch Phong có chút danh tiếng, Tần Lôi đã vươn cành ô liu với anh ta.

    Tịch Phong từng nói đùa với tôi rằng: “Anh có bạn gái vừa xinh đẹp vừa quý phái như Anh Anh, sao có khả năng để ý đến bà già kia chứ?”

    Không ngờ kiếp này, sau khi bị tôi từ chối, anh ta vậy mà lại chủ động tìm tới Tần Lôi.

    Chắc là bỏ ra một vài thứ mới đổi được nhân vật nam phụ này.

    Thật làm người ta buồn nôn.

    Nhưng mà bây giờ cũng chưa bắt đầu quay, nếu như thay người lúc này thì tiền bạc là chuyện nhỏ, chỉ sợ Tịch Phong mượn dư luận tỏ vẻ đáng thương, hất nước bẩn lên người Úc Thừa Hạo.

    Huống chi Tần Lôi có hợp tác với bố tôi, không cần vì Tịch Phong mà đắc tội với bà ta.

    Tôi đè cảm xúc đang cuồn cuộn trong lòng xuống, đi tới phim trường cùng với Úc Thừa Hạo.

    Vừa mới xuống xe, Úc Thừa Hạo đã bị đạo diễn gọi đi.

    Tôi dứt khoát một mình đi dạo quanh phim trường.

    Đột nhiên, có ai đó vỗ nhẹ vai tôi từ phía sau.

    “Về nhanh như vậy…”

    Tôi xoay người, lời nói đột nhiên im bặt.

    Tịch Phong mỉm cười nhìn tôi, lắc lắc trà sữa trong tay.

    Mặt tôi lạnh xuống: “Có chuyện gì?”

    “Tôi mua trà sữa cho tất cả mọi người trong đoàn làm phim, cốc này đưa cho em, tôi nhớ em thích uống vị dâu tây nhất.”

    Anh ta đưa trà sữa cho tôi.

    Tôi không nhận, anh ta lại kiên nhẫn cắm ống hút, đưa thẳng đến bên miệng tôi.

    “Uống thử đi, trước đây em thích uống nhãn hiệu này nhất, bảy năm sau không còn nữa.”

    Tôi không thể nhịn được nữa, hất đổ trà sữa:

    “Tịch Phong, đừng chọc tôi, tôi bây giờ nhìn thấy anh là thấy buồn nôn.”

    Nhưng Tịch Phong không buồn, anh ta ngồi xổm xuống nhặt trà sữa ném vào thùng rác, giọng điệu như đang cưng chiều nói:

    “Nhan Anh, em vẫn tùy hứng như thế, chắc chắn là vì giận anh nên mới ký hợp đồng với người khác có phải không?”

    Tôi cười mỉa:

    “Tịch Phong, anh vẫn tự luyến như thế, anh nghĩ bán mình cho Tần Lôi rồi là có thể hot à?”

    Tôi vừa dứt lời, sắc mặt Tịch Phong không khỏi trắng bệch.

    Nhưng anh ta nhanh chóng trấn định lại, mặt dày ngụy biện:

    “Đều bởi vì em không ký hợp đồng với tôi nên tôi mới phải đi cầu viện trợ từ người khác. Nhan Anh, tôi biết em vẫn còn giận tôi, nhưng đó là chuyện của đời trước rồi, chúng ta bắt đầu lại lần nữa không tốt à? Người tôi yêu nhất trước sau chỉ có em mà thôi.”

    Lời này như thể anh ta bán thân cho phú bà giàu có kia là do tôi đè anh ta ra bắt anh ta làm vậy.

    Đúng là không biết xấu hổ.

    “Tịch Phong, người anh yêu nhất trước sau chỉ có anh mà thôi. Anh tìm đến tôi, nói nhiều những lời hư tình giả ý như vậy không phải chỉ muốn tôi đưa vai nam chính cho anh diễn thôi à?”

    Tôi không chút khách khí vạch trần sự giả tạo của anh ta, khinh bỉ ngước mắt:

    “Trước kia tôi tưởng rằng trợ lý nhỏ kia mới là người anh thật sự yêu thương, nhưng không ngờ bây giờ trợ lý nhỏ chưa xuất hiện anh lại dính lấy phú bà giàu có. Anh muốn làm hại bản thân mình như thế nào tôi không quản được, nhưng nếu như anh còn dây dưa làm phiền với tôi nữa, tôi sẽ làm anh đến cả nam phụ cũng không được đóng.”

    Nói xong, tôi xoay người rời đi, nhưng Tịch Phong lại tức đến hộc máu cất cao giọng:

    “Cô cho rằng Úc Thừa Hạo là người tốt ư? Cô có biết bản chất bên trong của anh ta không?”

    “Tôi cho cô biết, anh ta là con trai của kẻ hi3p d@m, bố anh ta c**ng hi3p mẹ anh ta, bị bệnh rồi chết lúc ngồi tù. Mẹ anh ta vì nguyên nhân cơ thể nên mới sinh anh ta ra, lại ước gì có thể bóp ch3t anh ta, đến cả liếc mắt nhìn anh ta một cái cũng cảm thấy buồn nôn.”

    “Người lớn lên trong môi trường như thế tâm lý sớm đã vặn vẹo từ lâu rồi, huống chi, anh ta mang theo gen tội phạm!”

    Tôi dừng bước, xoay người lạnh lùng nhìn anh ta.

    Tịch Phong bị ánh mắt của tôi làm cho hơi dừng lại, không khỏi nói chậm lại:

    “Nhan Anh, Úc Thừa Hạo là con ma chết sớm, sớm muộn gì cũng sẽ tự tử. Em ký hợp đồng với anh ta, cuối cùng cũng chỉ là giỏ tre múc nước, công dã tràng, còn không bằng…”

    Không chờ anh ta nói xong, tôi đã đạp một cái vào một bụng anh ta.

    Tịch Phong lảo đảo ngồi sụp xuống đất, không thể tưởng tượng nổi nhìn về phía tôi:

    “Nhan Anh, cô vậy mà lại đạp tôi?”

    Tôi cong môi, giọng nói hung dữ:

    “Chuyện của chúng tôi không tới phiên anh quơ tay múa chân. Nếu anh vẫn chưa rõ, đừng nói đánh anh, tôi còn có thể giẫm lên mộ anh.”

    Trong mắt Tịch Phong đều là sự ngạc nhiên.

    Có lẽ đến bây giờ anh ta mới tỉnh táo lại từ trong ảo tưởng cố gắng níu kéo tôi.

    Có lẽ trước đó tôi rất yêu anh ta, đến mức anh ta cho rằng, dù anh ta đối xử với tôi như thế nào thì chỉ cần anh ta ngoắc tay một cái, tôi sẽ quay đầu lại.

    Nhưng tôi đã sớm không phải là tôi trước đây nữa rồi.

    Tôi đã trải qua phản bội của tình yêu, sự nghiệp thì chết trẻ, bị dư luận bao vây tấn công, tôi sẽ không dễ dàng tin tưởng bất cứ ai, huống chi Tịch Phong còn làm tổn thương tôi nghiêm trọng nhất.

    Lúc này, cuối cùng Tịch Phong cũng nhận rõ hiện thực, chậm rãi đứng lên, chật vật rời đi.

    Mà tôi quay đầu.

    Lại nhìn thấy cách đó không xa, Úc Thừa Hạo đứng dưới tán cây ngô đồng khô héo cuối mùa thu, sắc mặt bi thương, giống như chiếc lá cây héo úa.

    6

    Tôi rất đau lòng.

    Trước đó tôi chỉ cho là Úc Thừa Hạo gặp chuyện gì đó nên mới nhảy lầu, cảm thấy chỉ cần thay đổi quỹ đạo cuộc đời anh ấy thì sẽ không xảy ra chuyện nhảy lầu nữa.

    Nhưng lại không ngờ anh ấy lại mang thân thế thủng trăm ngàn lỗ như thế.

    Tôi đi về phía Úc Thừa Hạo, nhìn dáng vẻ anh ấy yên tĩnh đứng trong bóng tối, đột nhiên sinh ra một loại kích động.

    Tôi muốn ôm lấy anh ấy.

    Nhưng trước khi tôi vươn tay ra, Úc Thừa Hạo lại mở miệng trước:

    “Trước đây không nói cho cô là vì sợ cô cách xa… bây giờ cô đã biết rồi, nếu như cô muốn kết thúc hợp đồng, tôi đồng ý.”

    Giọng nói của anh ấy khàn và mệt mỏi, tay nắm chặt đặt bên người, đốt ngón tay trắng bệch.

    Tôi hỏi: “Kết thúc hợp đồng? Ai nói muốn kết thúc hợp đồng thế?”

    Úc Thừa Hạo ngạc nhiên ngẩng đầu: “Cô không ngại?”

    “Tôi là quản lý của anh, phải có trách nhiệm với anh.” Tôi vừa cân nhắc vừa nói: “Những việc này Tịch Phong có thể điều tra được thì người khác cũng có thể điều tra được. Cần phải nhanh chóng tạo cho anh một lý lịch sạch sẽ một chút mới được.”

    Trong đôi mắt ảm đạm của Úc Thừa Hạo xuất hiện ánh sáng, nhưng cơ thể vẫn cứng đờ.

    Tôi tiếp tục trấn an anh ấy:

    “Đương nhiên cũng không thể nói anh đã trải qua những việc không vẻ vang. Ngược lại, anh có thể lớn lên trong hoàn cảnh như vậy có thể thấy anh có ý chí kiên cường hơn so với người khác, tạo cho anh một lý lịch mới chỉ là vì muốn giúp anh tránh khỏi việc phải chịu những lời chỉ trích, anh hiểu không?”

    Úc Thừa Hạo không trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn tôi, viền mắt càng ngày càng đỏ.

    “Nhìn tôi chằm chằm như thế làm gì? Trên mặt tôi có gì à?”

    Tôi muốn sờ mặt, nhưng một giây sau, lại bị kéo vào một cái ôm mạnh mẽ và rộng rãi.

    Cái ôm của anh ấy mạnh đến làm cho xương sườn tôi đau nhói, nhưng tôi vẫn đưa tay vỗ lưng trấn an anh ấy, chỉ muốn nói ba từ đơn giản… tôi ở đây.

    “Cảm ơn em, Anh Anh.” Úc Thừa Hạo khẽ nói bên tai tôi.

    Tôi sửa lời anh: “Anh nên gọi tôi là sếp.”

    Úc Thừa Hạo không lên tiếng.

    Tôi lại dặn:

    “Đây là bộ phim đầu tiên anh đóng vai nam chính, cố gắng diễn, đừng gây chuyện, để tôi kiếm được nhiều tiền mới là chuyện chính. Nếu như sau đó Tịch Phong có khiêu khích anh thì anh cũng đừng để ý đến anh ta, có làm được không?”

    “Không thành vấn đề.”

    Âm cuối của Úc Thừa Hạo còn mang theo ý cười, giọng nói trong trẻo mát lạnh, như một sợi lông chim quét qua trái tim tôi:

    “Em ký hợp đồng với tôi rồi, tôi tuyệt đối sẽ không làm em hối hận, Anh Anh.”

    “Đã bảo gọi tôi là sếp mà.”

    “Được, Anh Anh.”
     
    Lá Khô Chờ Mùa Xuân
    Chương 3


    7

    Úc Thừa Hạo nói được làm được, trong quá trình quay phim, anh ấy chỉ tập trung tâm trí đóng phim, chưa bao giờ gây sự.

    Nghe nói Tịch Phong nhiều lần khiêu khích nhưng Úc Thừa Hạo lại coi anh ta là không khí, còn chẳng thèm nhìn anh ta.

    Mà người của đoàn làm phim cũng có thói quen nâng cao giẫm thấp, tất cả đều quan tâm Úc Thừa Hạo và đối xử lạnh nhạt với nam phụ Tịch Phong.

    Điều gây khó chịu hơn sự thù địch đó là bị làm lơ.

    Mà sự tập trung của Úc Thừa Hạo cũng nhận được phản hồi tốt.

    Bộ phim này cũng giống như kiếp trước, trở thành bộ phim hot nhất mùa hè này, lượt xem liên tục tăng.

    Fans Úc Thừa Hạo tăng lên từng ngày, một đám cư dân mạng nhảy vào khen khí chất lạnh lùng rắn rỏi của anh ấy, còn khen kỹ thuật diễn của anh ấy làm người ta lạc vào cảnh giới kỳ lạ.

    Sức ảnh hưởng còn mạnh hơn cả Tịch Phong ở kiếp trước.

    Lịch trình của Úc Thừa Hạo bắt đầu trở nên bận rộn, chỉ dựa vào một mình tôi thôi thì không xử lý hết được.

    Tôi quyết định tìm một trợ lý cho anh ấy.

    Đối với chuyện này, Úc Thừa Hạo có hơi bài xích:

    “Chỉ hai chúng ta thôi không được sao? Tôi không cần trợ lý, tôi có thể tự chăm sóc bản thân.”

    Tôi dỗ dành anh ấy:

    “Nhưng thỉnh thoảng tôi không có cách nào phân thân được, tôi cũng muốn có chút thời gian nghỉ ngơi.”

    Úc Thừa Hạo không lên tiếng nữa, ngầm đồng ý chuyện tìm trợ lý.

    Không ngờ là việc này lại gặp được người quen cũ.

    Một cô gái trẻ tuổi tên Đổng Thiến Thiến đến ứng tuyển.

    Cô ta chính là trợ lý của Tịch Phong đời trước, cũng là đối tượng ngoại tình của Tịch Phong.

    8

    Đổng Thiến Thiến viết một bức thư cho Úc Thừa Hạo, nóng lòng bày tỏ sự yêu thích của mình đối với anh ấy.

    Đến cả câu từ cũng giống y đúc bức thư kiếp trước cô ta viết cho Tịch Phong.

    “Những người khác chỉ thích dáng vẻ tỏa sáng rực rỡ của anh trên sân khấu, còn em thì khác, em quan tâm đ ến việc anh có vui hay không, có mệt hay không.”

    Thế mà năm đó Tịch Phong còn cảm động rơi nước mắt với bức thư này của cô ta.

    Hóa ra bức thư này không phải chỉ viết riêng cho anh ta, mà là giăng lưới thả biển.

    Đổng Thiến Thiến này cũng được coi như là trà xanh, năm đó cô ta hay làm nũng, ra vẻ yếu đuối, ngốc nghếch và các loại thủ đoạn khác để nhận được sự thương tiếc của Tịch Phong.

    Hai người họ giấu tôi yêu đương, cùng nhau che giấu tâm tình, lại không nỡ từ bỏ tài nguyên tôi cung cấp, đành phải làm một đôi uyên ương khốn khổ.

    Mãi cho đến khi công ty của bố tôi gặp sự cố lớn khi đầu tư, tuyên bố phá sản.

    Đổng Thiến Thiến đã lập tức thuyết phục Tịch Phong đá tôi, rồi rút khỏi công ty điện ảnh chúng tôi cùng nhau thành lập.

    Chiêu rút củi dưới đáy nồi này gần như khiến tôi rơi vào tình thế tuyệt vọng.

    Mà Tịch Phong lại nhận được danh tiếng tốt, hất hết nước bẩn lên người tôi.

    Lúc đó tôi mất cả tiền lẫn tình, căn bản không có sức đánh trả, đành phải chịu đựng sự chửi rủa của fans Tịch Phong, cuộc sống của tôi hoàn toàn bị đảo lộn.

    Có thể nói, đời trước tôi rơi xuống đáy không tránh khỏi việc liên quan đến Đổng Thiến Thiến.

    Cho dù đời này tôi đã tham gia vào việc đầu tư của công ty của bố tôi từ sớm, có thể tránh được sai lầm lớn nhưng Đổng Thiến Thiến xuất hiện vẫn làm lòng tôi cảm thấy bất an.

    Không biết thái độ Úc Thừa Hạo dành cho cô ta sẽ như thế nào…

    9

    Tôi lặng lẽ đứng bên ngoài phòng phỏng vấn.

    Đến vòng cuối cùng, còn lại mấy người, do đích thân Úc Thừa Hạo phỏng vấn.

    Tôi nghe thấy giọng nói ngại ngùng, e thẹn của Đổng Thiến Thiến bên trong:

    “Anh Hạo, em có viết thư cho anh, anh đã đọc chưa?”

    Giọng Úc Thừa Hạo không nghe ra cảm xúc gì:

    “Đọc rồi, cảm ơn cô đã thích.”

    Đổng Thiến Thiến không khỏi kích động:

    “Vậy hãy để em ở lại bên cạnh anh đi, để em chăm sóc cho anh.”

    Úc Thừa Hạo nhất thời không lên tiếng.

    Tôi im lặng nín thở, lòng bàn tay đổ mồ hôi, sau đó, tôi nghe thấy câu trả lời đầy nghiêm túc của Úc Thừa Hạo:

    “Nếu cô viết lá thư này với tư cách là một người hâm mộ thì tôi sẽ rất biết ơn nhưng với tư cách là một nhân viên thì hành động này của cô rất không chuyên nghiệp, trộn lẫn quá nhiều cảm xúc cá nhân vào công việc, sẽ làm việc không tốt.”

    Câu trả lời công tư phân minh như thế khiến cho Đổng Thiến Thiến thất vọng đứng dậy, nức nở nói:

    “Nhưng mà, em thật sự rất thích anh… xin anh hãy cho em một cơ hội…”

    Giọng nói cô ta mềm mại, yếu ớt mang theo chút nghẹn ngào.

    Có thể hình dung được lúc này chắc chắn cô ta đã lệ rơi đầy mặt, chọc cho người ta rủ lòng thương xót.

    Nhưng Úc Thừa Hạo lại không bị lay động trước dáng vẻ này:

    “Đổng Thiến Thiến, cô càng thích tôi, tôi lại càng không thể nhận cô.”

    “Tôi cũng có người mình thích, ở ngay trong ekip của tôi, nếu cô ấy nhìn thấy cô ở bên cạnh tôi, cô ấy sẽ hiểu lầm.”

    Tim tôi lỡ một nhịp, sau đó bắt đầu đập nhanh như trống.

    Ekip của tôi không phải chỉ có hai người là tôi và Úc Thừa Hạo thôi à?

    Anh ấy thích tôi?

    Chuyện lúc nào thế?

    Tôi ép bản thân mình phải bình tĩnh lại, trải qua sự phản bội của Tịch Phong, muốn tôi yêu thương một người mà không hề e ngại giống như kiếp trước là chuyện tuyệt đối không thể.

    Huống chi Úc Thừa Hạo là nghệ sĩ của tôi, công tư phân minh mới là chính đạo.

    Tôi che đi đôi tai đang nóng bừng của mình, quyết định sẽ tỏ ra là không nghe thấy gì.

    Chỉ là ngay sau khi Đổng Thiến Thiến rời đi, tôi đã sai người tiễn cô ta một đoạn đường, đồng thời “vô tình” tiết lộ cho cô ta biết:

    “Studio của Tịch Phong cũng đang tuyển trợ lý.”

    Tôi muốn xem, cặp đôi có tình yêu “thật hơn vàng” này, cuối cùng sẽ có kết cục như thế nào.
     
    Lá Khô Chờ Mùa Xuân
    Chương 4


    10

    Ba ngày sau, tôi nhận được tin Đổng Thiến Thiến đã thành công trở thành trợ lý của Tịch Phong.

    Mà Úc Thừa Hạo lại chọn một nam trợ lý trầm tĩnh thành thật.

    Sau đó là một khoảng thời gian bận rộn, kịch bản được gửi tới Úc Thừa Hạo không ngừng, tôi chọn cho anh ấy những bộ kiếp trước có rating và danh tiếng cũng không tệ, bùng nổ, giúp anh ấy nhanh chóng đứng vững chân trong giới điện ảnh.

    Úc Thừa Hạo là một người theo đuổi diễn xuất, không dễ dàng nhận những bộ phim tệ, không nghĩ đến việc kiếm được tiền nhanh chóng, bất kể là vai chính hay vai phụ thì anh ấy đều cống hiến hết mình. Mặc dù anh ấy không hot nhanh bằng lưu lượng nhưng danh tiếng cũng đang dần tăng lên.

    Tịch Phong cũng giống tôi là người trở về từ bảy năm sau, đương nhiên là biết phim nào có thể hot.

    Nhưng anh ta lại giống như kiếp trước, chuyên chọn phim thanh xuân thần tượng thoải mái để diễn, chỉ muốn nhanh chóng kiếm tiền. Trong quá khứ tôi từng đề nghị anh ta chuyển hướng sang diễn viên phái thực lực có kỹ thuật diễn nhưng anh ta còn làm ầm lên, trách cứ tôi không tin tưởng mị lực của anh ta.

    Nhưng nhờ có nỗ lực nâng anh ta lên của Tần Lôi, lại thêm bảy năm tu luyện khí chất thần tượng của kiếp trước, ngược lại anh ta hút không ít fans, còn có chút thành tựu.

    Phong cách đóng phim của hai người không giống nhau, vốn dĩ rất khó để tranh giành nguyên với nhau.

    Mãi cho đến khi phim điện ảnh “Lá Khô” bắt đầu tuyển diễn viên.

    Mà chính bộ phim này đã giúp Úc Thừa Hạo nhận được danh hiệu ảnh đế đời trước.

    11

    “Lá Khô” là tác phẩm của đạo diễn nổi tiếng Trương An Ca.

    Đời trước, vì để tìm nam chính phù hợp nhất, Trương An Ca đã từng phát động một cuộc thử vai toàn quốc, thậm chí ông còn không ngại nâng đỡ người mới.

    Vì vậy, Úc Thừa Hạo khi đó không có danh tiếng mới có cơ hội tham gia, sau khi trải qua các cuộc sàng lọc, anh ấy mới đoạt được vai nam chính.

    Nhưng thực tế trước khi chọn lọc toàn quốc, Trương An Ca đã tổ chức một vài buổi thử vai cho các diễn viên đã ra mắt nhưng vẫn không tìm ra được ứng cử viên ưng ý nên ông mới mở rộng phạm vi sàng lọc đến người mới.

    Mà bây giờ, chính là thời điểm các diễn viên tập trung thử vai.

    Đạo diễn nổi danh tuyển diễn viên, mọi người đều vắt não để được mời tham gia buổi thử vai.

    Tôi cũng đưa hồ sơ của Úc Thừa Hạo qua, thuận lợi nhận được lời mời đến buổi thử vai.

    Không ngờ, buổi thử vai ấy Tịch Phong cũng tới.

    Bên cạnh còn có trợ lý Đổng Thiến Thiến của anh ta.

    Tuy hai người họ cách xa nhau nhưng nhìn ánh mắt đưa tình thế kia, rõ ràng là đã ở bên nhau.

    “Nhan Anh, cô xấu thật đấy, biết rõ Úc Thừa Hạo vì diễn bộ phim này mới chết còn dám đưa anh ta đến thử vai.”

    Khóe môi Tịch Phong tràn đầy khiêu khích, nhìn như đang nói chuyện với tôi, nhưng thực tế là đang làm nhiễu loạn trạng thái của Úc Thừa Hạo.

    Tôi không khách khí đốp lại anh ta:

    “Cống nào không đóng kín thế, sao lại để cho anh bò ra ngoài rồi? Chỉ được mỗi cái mặt thôi, không thể tiết kiệm một chút lỡ mất thì sao?”

    Úc Thừa Hạo ở bên cạnh cười thành tiếng.

    Đổng Thiến Thiến ban đầu không lên tiếng, nhưng nghe “anh trai” của mình bị người ta trào phúng, cô ta tức giận giậm chân:

    “Mấy người không được phép nói anh trai nhà tôi như thế, anh trai nhà tôi có khuôn mặt tuấn mỹ vô song, có mấy triệu fans chứng thực rồi!”

    “Cô nói mấy lời này không thấy xấu hổ à?” Tôi cười thành tiếng: “Nếu như tôi nhớ không lầm, trước đó cô cũng từng tham gia phỏng vấn làm trợ lý của Úc Thừa Hạo đúng không? Bức thư cô viết cho anh ấy, tôi đọc thấy rất cảm động đấy.”

    Ánh mắt Tịch Phong lập tức trở nên âm trầm, quay sang chất vấn Đổng Thiến Thiến:

    “Cô cũng từng viết thư cho Úc Thừa Hạo? Không phải cô nói chỉ viết riêng cho tôi thôi à?”

    Đổng Thiến Thiến cụp mí mắt, tủi thân nói: “Anh, anh tin bọn họ mà không tin em ư?”

    Trà xanh lên tiếng, tôi nghe mà tê cả da đầu:

    “Ồ? Vậy đây là cái gì?”

    Tôi lấy điện thoại ra, tìm ảnh chụp bức thư của Đổng Thiến Thiến.

    Từng câu từng chữ, đều là viết tay.

    Tịch Phong liếc mắt một cái là có thể nhận ra chữ của cô ta.

    “Đổng Thiến Thiến, cô chơi tôi à?”

    Sắc mặt Tịch Phong tái nhợt, mơ hồ muốn nổi giận.

    Đổng Thiến Thiến cắn môi, căng thẳng run rẩy, vội nói:

    “Anh, về nhà em sẽ giải thích với anh, anh đừng quên chính sự ở đây.”

    Tịch Phong bị nhắc nhở, cũng nguôi giận, như bất đắc dĩ nhìn về phía Úc Thừa Hạo:

    “Tôi có lòng tốt nhắc nhở anh, mau bỏ nhân vật này đi, nếu vẫn cố diễn, anh sẽ không còn mạng đâu.”

    Anh ta cố ý dừng một chút, đợi Úc Thừa Hạo hỏi.

    Úc Thừa Hạo lại không trả lời, hoàn toàn không tò mò về lời anh ta nói, chỉ lạnh nhạt nói:

    “Không phiền anh phải bận tâm, tự tôi sẽ cân nhắc.”

    Tịch Phong còn muốn nói tiếp, nhưng lúc này, trợ lý đạo diễn bước ra, chia cho mỗi diễn viên một đoạn của kịch bản để diễn thử.

    “Mỗi người có một phân đoạn khác nhau, mọi người nhớ phải giữ kỹ nha.”

    Tôi thấy Úc Thừa Hạo đã thuận lợi nhận được kịch bản nên ra ngoài nghe điện thoại, để anh yên tâm chuẩn bị.

    Sau khi trở lại, tôi phát hiện vẻ mặt Úc Thừa Hạo không đúng lắm.

    “Có vấn đề gì à?” Tôi hỏi anh ấy.

    Úc Thừa Hạo cau mày: “Hình như tôi bị đổi kịch bản rồi.”

    Tôi kinh hãi, lập tức cầm kịch bản trong tay anh ấy lên xem.

    Đời trước, tôi có xem phim điện ảnh “Lá Khô” nên có hơi ấn tượng với lời thoại trong đó nên rất dễ nhận ra, đây căn bản không phải lời thoại của “Lá Khô”, mà chỉ là một đoạn hài kịch tầm thường.

    “Phải làm sao bây giờ, xảy ra chuyện gì vậy?”

    Úc Thừa Hạo nói: “Tôi nhận kịch bản còn chưa kịp xem đã bị Tịch Phong đi ngang qua va vào vai. Kịch bản rơi xuống đất, là Đổng Thiến Thiến nhặt lên đưa cho tôi.”

    “Ý anh là Đổng Thiến Thiến đổi kịch bản của anh?” Tôi giận dữ đứng dậy: “Vậy thì tìm cô ta lấy về.”

    Úc Thừa Hạo kéo tôi, bình tĩnh nói: “Trước đó tôi đã hỏi rồi, họ không nhận. Huống chi, nội dung kịch bản của mỗi người khác nhau, không có cách nào chắc chắn.”

    “Vậy để trợ lý đạo diễn đưa lại đoạn khác cho anh.”

    “Không được, đạo diễn Trương An Ca rất coi trọng thái độ đóng phim. Vừa mới đưa kịch bản đã làm sai, ấn tượng đầu tiên chắc chắn rất kém, dù diễn tốt cũng không thể lấy lại được.”

    “Vậy làm sao đây? Anh cũng chưa xem kịch bản, diễn gì đây?”

    Tôi không khỏi sốt ruột thay Úc Thừa Hạo, vốn tưởng rằng đời trước anh được chọn làm nam chính “Lá Khô” thì đời này sẽ không có vấn đề. Không ngờ Tịch Phong và Đổng Thiến Thiến bám dai như đỉa, ấy vậy mà còn làm ra chuyện như thế.

    Nhưng mà, không chờ Úc Thừa Hạo trả lời đã nghe thấy trợ lý đạo diễn tới gọi người:

    “Người đầu tiên, Úc Thừa Hạo, vào đi.”

    Tôi gấp đến độ mồ hôi đầy trán: “Nhanh thế?”

    “Yên tâm.” Úc Thừa Hạo xoa tay tôi, trấn an nói: “Tôi có cách.”

    12

    Úc Thừa Hạo đi vào phòng thử vai.

    Tôi không hiểu ra sao, anh ấy căn bản chưa từng xem kịch bản thật, có thể có cách gì chứ?

    Chắc không đến nỗi mở miệng diễn bừa đâu ha.

    Hay là… kịch bản thử vai vốn không phải là “Lá Khô”, đạo diễn muốn thông qua kịch bản hài kịch bình thường để sàng lọc?

    Tôi ôm hy vọng, thầm cầu nguyện, nhưng Tịch Phong lại không chịu để tôi yên.

    Anh ta đi đến bên cạnh tôi, nhếch miệng nói:

    “Nhan Anh, hình như cô rất căng thẳng, Úc Thừa Hạo chưa chuẩn bị xong à?”

    “Tôi thấy vừa nãy anh ta không hề đọc kịch bản, có phải là từ bỏ rồi không? Tiếc thật đấy, kịch bản “Lá Khô” hay như vậy, chỉ đọc đoạn ngắn thôi mà tôi còn thấy cảm động, sao Úc Thừa Hạo lại không thèm đọc thế?”

    Cả người tôi cứng đờ, nói như vậy, nội dung của buổi thử vai thực sự là “Lá Khô”.

    Chút hy vọng của tôi đã triệt để tan thành mây khói.

    “Tịch Phong.” Tôi cố nén cơn tức giận nhìn anh ta: “Anh vẫn luôn cố chấp với phim thần tượng thanh xuân như vậy, sao tự dưng lại có hứng thú với thể loại phim điện ảnh như “Lá Khô”? Anh cố ý tới quấy rối đúng không?”

    Tịch Phong mỉm cười như tiểu nhân đắc chí:

    “Đúng vậy, cho dù tôi không diễn được tôi cũng sẽ không để Úc Thừa Hạo thực hiện được.”

    “Khi đó cô chọn anh ta, không phải bởi vì anh ta là ảnh đế tương lai sao? Bây giờ anh ta vuột mất bộ phim này, đã không còn danh hiệu đó nữa rồi, cô chọn anh ta còn có ý nghĩa gì chứ?”

    Mưu đồ xấu xa của anh ta rõ như ban ngày.

    Kịch bản là do anh ta và Đổng Thiến Thiến tráo không sai vào đâu được.

    Tôi cười lạnh:

    “Úc Thừa Hạo không phải anh, anh ấy được gọi là ảnh đế không phải vì may mắn mà do dùng thực lực giành lấy. Coi như không có “Lá Khô” thì cũng có phim khác.”

    “Huống chi, anh dựa vào đâu mà cho rằng anh ấy sẽ vuột mất “Lá Khô” chứ?”

    Vừa dứt lời, cửa lớn phòng thử vai mở ra.

    Người ra ngoài không phải Úc Thừa Hạo vừa kết thúc buổi thử vai mà là trợ lý đạo diễn.

    “Các vị diễn viên, để mọi người đợi lâu rồi, có tin tức muốn thông báo cho mọi người.”

    Trợ lý đạo diễn cất cao giọng, mang theo áy náy và mừng rỡ:

    “Đạo diễn Trương An Ca nói, ông ấy đã tìm được nam chính trong lòng mình rồi, không cần xem những người khác diễn nữa. Mọi người có thể ra về rồi, làm phiền mọi người rồi, chúng tôi vô cùng xin lỗi.”

    Trợ lý vừa nói xong, xung quanh lập tức xôn xao.

    “Sao lại không thử vai nữa? Không phải là có gì bên trong đấy chứ?”

    “Cậu nói xem là ai được chọn? À, chắc là Úc Thừa Hạo? Anh ấy thật sự là diễn viên phái thực lực mà.”

    “Lấy địa vị của đạo diễn Trương An Ca, ông ấy còn khinh thường chuyện can thiệp nội bộ, ông ấy có đầy đủ quyền lên tiếng.”

    “Trời ơi, phải diễn tốt như thế nào mới có thể khiến đạo diễn quyết định ngay vậy…”

    Tịch Phong và Đổng Thiến Thiến vừa nãy vẫn còn diễu võ dương oai, bây giờ sắc mặt lại ngay lập tức trắng bệch.

    Tôi cười đến độ không ngậm được mồm, trong tiếng bàn luận của đám đông, tôi cảm thấy vô cùng tự hào.

    Qua một lúc lâu, Úc Thừa Hạo mới ra khỏi phòng thử vai, đi cùng còn có đạo diễn Trương An Ca.

    Vẻ thưởng thức anh ấy lộ rõ trên mặt đạo diễn:

    “Tôi vốn cho rằng nhân vật nam chính này sẽ khó tìm nhất, đã chuẩn bị xong kế hoạch lâu dài rồi. Nhưng sau khi xem Úc Thừa Hạo diễn, tôi lập tức biết, tôi đã tìm được rồi.”

    Đạo diễn cười híp mắt nhìn tôi, đưa tay bắt tay tôi:

    “Cô chính là quản lý của Úc Thừa Hạo đúng không? Không có vấn đề gì thì tuần này chúng ta sẽ ký hợp đồng.”

    Tôi kiềm chế lại nội tâm đang điên cuồng hò hét vì vui mừng, nho nhã lễ độ nói:

    “Đương nhiên là không có vấn đề gì, cảm ơn ngài đã tán thưởng Thừa Hạo.”

    Đạo diễn Trương An Ca đích thân tiễn tôi và Úc Thừa Hạo rời đi, cả đoạn đường ông nói về bộ phim, nói về nhân vật, Úc Thừa Hạo đều đáp trả trôi chảy.

    Để lại Tịch Phong và Đổng Thiến Thiến kinh ngạc, vắt óc cũng không nghĩ ra kế hoạch của họ có vấn đề chỗ nào.
     
    Lá Khô Chờ Mùa Xuân
    Chương 5: Hoàn


    13

    Người không hiểu gì còn có tôi nữa.

    Bởi vậy vừa lên xe, tôi đã không nhịn được mà hỏi Úc Thừa Hạo:

    “Không phải anh nói chưa xem qua kịch bản sao, thế cuối cùng anh diễn như thế nào?”

    Khóe miệng Úc Thừa Hạo nhếch lên, khuôn mặt lạnh lùng xuất hiện chút gợn sóng, vì cười mà có hơi đỏ lên:

    “Ai nói tôi chưa xem? Tôi chỉ chưa xem lúc nãy thôi.”

    Tôi nhớ, lúc Úc Thừa Hạo mở kịch bản ra xem đã ngay lập tức kết luận đây không phải là “Lá Khô”, điều này không phải nói là anh vốn dĩ biết rõ lời thoại của “Lá Khô” là gì sao?

    “Anh nhận được kịch bản từ trước rồi à?” Tôi hỏi.

    Úc Thừa Hạo lắc đầu: “Không có.”

    Trái tim tôi như nổi trống, một suy đoán táo bạo khác nổi lên trong đầu tôi, nhưng không biết mô tả như thế nào.

    Úc Thừa Hạo nhìn ra tâm tư của tôi, chậm rãi nói:

    “Đúng vậy, Anh Anh, đúng như em đoán… tôi, cũng từ tương lai trở về.”

    Tôi như bị sét đánh.

    Bảo sao lúc Tịch Phong luôn mãi cường điệu chuyện “sau khi anh diễn “Lá Khô” sẽ chết”, Úc Thừa Hạo lại không có chút tò mò nào.

    Chính vì anh ấy đã tự mình trải qua nên mới có thể thờ ơ với những lời khiêu khích.

    Vậy thì đời trước, rốt cuộc vì sao anh ấy lại tự sát?

    Úc Thừa Hạo hít một hơi thật sâu, chậm rãi kể về quá khứ:

    “Trước tiên về thân thế của tôi em đã nghe được từ chỗ Tịch Phong. Mẹ tôi vẫn luôn rất ghét tôi, tôi đã đếm không biết bao nhiêu lần bà ấy muốn đánh chết tôi nhưng không thể thành công. Sau khi tôi lớn lên, bà ấy cũng không nghĩ tới chuyện giết tôi nữa, chỉ là luôn lạnh lùng, luôn hận tôi.”

    “Lúc đó tôi cho rằng là do tôi không đủ ngoan, không đủ thành công nên mới khiến bà ấy ghét tôi như thế. Tôi nghĩ, nếu như có một ngày tôi có thể trở thành niềm kiêu hãnh của bà ấy, thì bà ấy sẽ có thể cẩn thận ngắm nhìn tôi.”

    “Tôi vật lộn trong đám diễn viên quần chúng, diễn từng vai phụ để đi lên, cuối cùng nhận được cơ hội diễn “Lá Khô” này. Thế nhưng đến khi tôi nhận được danh hiệu ảnh đế, cùng với tiếng vỗ tay và hoa tươi, khi trở về gặp bà ấy, lại chỉ nhận được một câu nói bảo tôi đi chết đi của bà ấy.”

    “Những sợi dây trong đầu tôi đã căng rất lâu rồi, niềm tin là thứ hỗ trợ thành công của tôi, vào thời khắc ấy bỗng dưng tất cả đều sụp đổ. Tôi nhận ra rằng cho dù tôi có đạt được bao nhiêu thành tựu đi nữa thì tôi cũng không xứng đáng để nhận được một chút yêu thương nào. Trên thế giới này, tôi không có ai để dựa vào, cũng không có gì để lưu luyến.”

    “Tôi bắt đầu bị trầm cảm, cuối cùng lựa chọn nhảy lầu. Nhưng không ngờ, cuối cùng ông trời lại cho tôi cơ hội sống lại một lần nữa.”

    “Ngày ấy em đến đoàn làm phim, tôi vốn định diễn xong cảnh kia sẽ rời khỏi showbiz, không tiếp tục theo đuổi những danh lợi mịt mờ kia nữa. Thế nhưng, em vậy mà lại chọn trúng tôi, đây là chuyện mà đời trước chưa từng xảy ra.”

    “Tôi nhận ra có chuyện gì đó thay đổi. Em tin tưởng tôi, nâng đỡ tôi, vô điều kiện đứng ở bên cạnh tôi. Có vài lần, tôi cho rằng em cũng sẽ giống như những người khác vứt bỏ tôi, nhưng em lại không làm thế.”

    “Anh Anh, là em một lần nữa đốt lên nhiệt tình với cuộc sống này của anh, anh không còn luẩn quẩn trong lòng nữa. Làm sao anh có thể cam lòng để em ở lại thế giới này một mình chứ.”

    Cảm xúc của tôi dâng trào, từng câu từng chữ anh nói, cũng chạm đến nỗi đau trong lòng tôi.

    Việc được người khác tin tưởng và cho người khác sự tin tưởng là một việc rất đẹp đẽ.

    Tôi từng cho rằng, ông trời để tôi sống lại là để sửa chữa lại sai lầm, trở lại quỹ đạo.

    Lúc này tôi mới hiểu được, tôi sống lại là vì để nhặt lại từng mảnh từng mảnh vỡ của mình, ghép lại thành dáng vẻ hoàn chỉnh, bắt đầu cuộc sống mới và học cách trân trọng bản thân.

    Đối với tôi hay đối với Úc Thừa Hạo đều như thế.

    “Anh Anh, anh có một thỉnh cầu.” Úc Thừa Hạo đột nhiên nói.

    Tôi hỏi: “Hả?”

    Ánh mắt Úc Thừa Hạo trong suốt, đôi mắt giống như đá vỏ chai lẳng lặng nhìn tôi:

    “Đời trước, lúc anh nhận được cúp ảnh đế nhưng xung quanh lại rất vắng vẻ, chỉ cảm thấy vô cùng cô đơn.”

    “Đời này, nếu như anh vẫn may mắn nhận được nó, em có thể đến dự với anh không? Sống lại một lần, anh nghĩ mình phải có chút khác biệt.”

    Tôi cười, không chút do dự trả lời:

    “Được.”

    “Em sẽ ở bên anh, mỗi khi anh cần em.”

    14

    Úc Thừa Hạo thuận lợi vào đoàn làm phim “Lá Khô”, bắt đầu căng thẳng quay chụp.

    Tôi cũng không nhàn rỗi.

    Tịch Phong và Đổng Thiến Thiến chơi tôi một vố to như vậy, sao tôi có thể dễ dàng buông tha cho họ chứ?

    Tôi đã sớm thu thập chứng cứ những lần hai người họ làm loạn, tìm người trung gian đáng tin cậy, giao chứng cứ đó cho Tần Lôi.

    Tần Lôi không mềm lòng như tôi, bà ta vốn chỉ ôm tâm tư vui đùa một chút với loại tiểu thịt tươi như Tịch Phong, cũng nhìn trúng vì anh ta nghe lời. Kết quả là, loại đồ chơi này còn dám vượt quá giới hạn ngay dưới mí mắt bà ta, sao bà ta có thể dễ dàng buông tha chứ?

    Tần Lôi trực tiếp dừng hết tất cả các dự án đầu tư trên người anh ta, đại diện thương hiệu và các hợp đồng liên quan đều bị chấm dứt.

    Ngay sau đó, xuất hiện bê bối Tịch Phong hiến thân cho “đại gia” là phú bà giàu có, lại dám vượt quá giới hạn với nữ trợ lý.

    Hào quang thần tượng vỡ tan trong một đêm, cư dân mạng đều mắng anh ta là dưa chuột thối.

    Tôi lại thừa thắng xông lên, công khai đoạn camera theo dõi mà Tịch Phong và Đổng Thiến Thiến lén đổi kịch bản của Úc Thừa Hạo.

    Đây không chỉ là vấn đề bê bối, đây là vấn đề phẩm chất nghề nghiệp và giới hạn đạo đức.

    Vốn dĩ anh ta vẫn còn có fans nhất quyết cho rằng “anh trai cũng là bị ép buộc mà thôi” cũng lập tức im lặng, nhanh chóng tan đàn xẻ nghé.

    Nếu Tịch Phong chọn đi con đường diễn viên phái thực lực thì chỉ cần im lặng một thời gian thì vẫn còn có thể đóng phim tiếp. Nhưng Tịch Phong lại hoàn toàn dựa vào lưu lượng để ăn cơm, một khi sập nhà, anh ta sẽ không còn gì hết.

    Sau đó, tôi nghe nói cặp đôi “chân ái” Tịch Phong và Đổng Thiến Thiến cũng chia tay.

    Tôi không hề thấy bất ngờ.

    Người như Tịch Phong, khi sa cơ đã muốn dựa vào phụ nữ để lên ngôi, lên được vị trí cao rồi thì lại muốn có được sự sùng bái của kẻ yếu, người như thế sẽ không bao giờ có thể thỏa mãn.

    Khi anh ta rơi xuống đáy vực, sự làm nũng và sùng bái của Đổng Thiến Thiến sẽ biến thành nỗi phiền toái.

    Lúc này anh ta rất cần một “đại gia”, nhưng với danh tiếng hiện tại, anh ta sẽ không bao giờ tìm được một “đại gia” cam tâm tình nguyện vì mình nữa.

    “Sếp Nhan, Tịch Phong lại đến nữa, hy vọng có thể gặp ngài một lần.” Cấp dưới nói với tôi.

    Tôi đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn bóng người tiều tụy ở dưới tầng, vô tình nói:

    “Không gặp.”

    “Dù anh ta có đến bao nhiêu lần thì tôi cũng không gặp. Anh ta muốn nói gì tôi dùng đầu ngón chân cũng có thể nghĩ ra. Nếu như anh ta còn mặt dày đến đây, trực tiếp để bảo vệ lôi đi là được.”

    Cấp dưới nhận được lệnh, lập tức xuống tầng đuổi Tịch Phong đi. Tịch Phong không chịu đi, hai bảo vệ lập tức lôi anh ta đi, dáng vẻ như muốn báo cảnh sát.

    Quần chúng vây xem chỉ chỏ, cuối cùng Tịch Phong đành phải thỏa hiệp, chật vật rời đi.

    Sau đó, anh ta cũng không tới nữa, biến mất khỏi showbiz.

    Phong cảnh ngoài cửa sổ cuối cùng cũng trở nên sạch sẽ.

    15

    Đông đi xuân tới, bộ phim “Lá Khô” cũng công chiếu thành công.

    Mặc dù là phim điện ảnh, nhưng nhờ có tên tuổi của đạo diễn Trương An Ca, danh thu phòng vé của “Lá Khô” đã đạt thành tích tốt. Nhờ có danh tiếng tốt, doanh thu phòng vé liên tục tăng, đạt được nhiều thành công lớn.

    Những người đã xem phim đều vô cùng ấn tượng với diễn xuất của Úc Thừa Hạo, cảm giác tan vỡ và cảm giác mạnh mẽ trên người anh ấy kết hợp lại khiến người ta say đắm, khó có thể thoát ra.

    “Lá Khô” làm cho độ hot của Úc Thừa Hạo tăng cao, nhưng anh ấy không vì thế mà lơ là, vẫn giống như cũ, đọc sách uống trà, sinh hoạt đơn giản.

    Chỉ là tần suất dính tôi càng ngày càng tăng.

    “Bây giờ có rất nhiều người thích anh, anh lại càng phải nghiêm túc hơn, phòng ngừa một chút, tránh làm Anh Anh không vui.”

    Khi không có lịch trình, anh ấy thích tới nhà tôi. Làm việc, nói chuyện, xem phim, hoặc cả hai đều không nói gì cả, chỉ yên lặng ở bên nhau cũng cảm thấy hạnh phúc.

    Tôi cũng càng ngày càng quen với thế giới có anh ấy làm bạn.

    Sau khi “Lá Khô” chiếu được ba tháng, quả nhiên giống như đời trước, Úc Thừa Hạo nhận được cúp ảnh đế.

    Trên bục nhận giải, dưới ánh đèn sân khấu, anh cầm cúp trong tay, đôi mắt lấp lánh ánh nước nhìn tôi ở dưới sân khấu:

    “Tôi muốn tặng chiếc cúp này cho người quan trọng nhất đời mình.”

    “Nửa đời trước của tôi giống như một chiếc lá khô lăn lóc phiêu bạt. Nhưng sau khi yêu cô ấy, cái cây đầy lá khô của tôi đều bị lay động, mỗi một chiếc lá đều tỏa ra sức sống mới.”

    “Anh Anh, xin em hãy ở bên anh.”

    “Anh tình nguyện bán mình cho em cả đời.”

    Dưới sân khấu tiếng vỗ tay như sấm.

    Anh ấy ở ngay trước mặt mọi người công khai tình yêu của mình dành cho tôi. Không để lại cho mình đường lui, cũng không sợ bị từ chối.

    Nhưng sao tôi có khả năng từ chối anh chứ?

    Ngày qua ngày chung sống và làm bạn với nhau, anh đã sớm trở thành một phần quý giá trong cuộc sống của tôi.

    Trong sự chú ý của muôn người, tôi bước lên sân khấu, cùng anh nâng cúp lên.

    Phía sau truyền đến bài hát chủ đề của “Lá Khô”, tựa như tâm trạng của chúng tôi trên con đường đã qua…

    “Chiếc lá khô như tôi, vốn nên bay theo gió.”

    “Nhưng nó vẫn cứ đứng im dưới gốc cây, muốn nhìn thấy mùa xuân thêm lần nữa.”

    “Tôi biết, tôi sẽ gặp lại em trong mùa xuân tới.”

    “Tôi sẽ chôn sâu tình yêu của mình vào lòng đất.”

    “Tuyết rơi, giá rét, mùa đông qua đi và mùa xuân lại đến.”

    “Cuối cùng, chiếc lá khô đã chờ được mùa xuân mong đợi.”

    “Và em, em là nét vẽ tinh tế nhất trong ánh nắng mùa xuân ấm áp đó.”

    *

    HẾT!
     
    Back
    Top Dưới