[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Là Do Hắn Quá Đẹp
CHƯƠNG 60
CHƯƠNG 60
“Ngon quá!”
Kinh Trập mở to mắt, miếng cá trong miệng thật sự rất ngon, còn pha thêm chút vị cay tạo nên hương vị vô cùng độc đáo.
“Minh Vũ, tay nghề của ngươi tiến bộ hơn rất nhiều rồi.”
Ở trong phòng Minh Vũ có một cái bàn nhỏ.
Kinh Trập và Minh Vũ trốn ở trong phòng, trên bàn nhỏ bày hai đĩa thức ăn, một đĩa là món cá Kinh Trập vừa ăn, một đĩa khác là món thịt heo xào đầy màu sắc.
Là do Minh Vũ làm cho ăn Kinh Trập thử.
Không thể ăn bên Ngự Thiện Phòng được nên bọn họ liền trộm mang vào phòng.
Minh Vũ nghe Kinh Trập tán dương, cười hì hì nói: “Khổ luyện lâu như vậy, nếu một chút tiến bộ cũng không có, còn không bị Chu tổng quản mắng chết sao?”
Kinh Trập biết thói quen của Chu Nhị Hỉ.
Phương pháp dạy của ông luôn là “hảo bổng ra cao đồ”, làm không tốt thì đánh, đánh mãi cũng sẽ tốt lên.
Làm thuộc hạ của ông đừng mong tiêu dao mà sống.
Bất quá, rất ít người có được đãi ngộ này.
Chu Nhị Hỉ không có kiên nhẫn như vậy, chỉ khi nào rảnh rỗi ông mới đến dạy thuộc hạ thôi, đồ đệ của ông cũng rất ít.
Minh Vũ cũng không được coi là đồ đệ của ông, bất quá, ông cũng tận tâm với Minh Vũ.
Minh Vũ nhìn ánh mắt lo lắng của Kinh Trập, lắc đầu nói: “Thật sự không sao, Chu tổng quản xuống tay có chừng mực, hơn nữa ông ta chỉ đánh người làm sai, vô duyên vô cớ sao lại đánh chúng ta được?”
Đánh đau thì nhớ lâu.
Bằng không sao trong thời gian ngắn Minh Vũ đã nâng cao tay nghề được đến mức độ này?
Đây chính là bản lĩnh của hắn.
Ai không muốn học thêm vài món nghề phòng thân chứ?
Nếu là kẻ ngu ngốc thì cả đời Minh Vũ cũng không học được.
Hiện giờ thời tiết lạnh lẽo, Minh Vũ còn trộm chuẩn bị một chút rượu vàng, không nhiều lắm, cũng chỉ đủ nếm vị.
Đối lập với những bông tuyết lạnh lẽo bên ngoài, bọn họ uống chút rượu, ăn chút thức ăn nóng, vô cùng thích ý.
Kinh Trập kể lại mấy chuyện gần đây cho Minh Vũ nghe.
Đối với người khác, có lẽ Kinh Trập sẽ giấu giếm một phần, nhưng với Minh Vũ, cái gì y cũng sẽ nói.
Minh Vũ nghe được lúc thì vui, lúc thì buồn.
Tới cuối cùng, rượu vẫn chưa uống xong, người đã bị câu chuyện của Kinh Trập hấp dẫn.
Minh Vũ: “Kinh Trập, người sau lưng Hâm Thịnh rốt cuộc là ai?”
Kinh Trập lại gắp khối thịt cá, lắc đầu.
“Sao ta biết được?
Ta còn không biết người sau lưng Khang Mãn là ai đâu.”
Cái nhiệm vụ đánh chết kia đến hiện tại còn chưa hoàn thành được.
Mỗi ngày Kinh Trập nhớ tới đều sẽ tức giận mắng hệ thống một trận.
Vốn dĩ nhiệm vụ này đã rất khó khăn, không nghĩ tới sau lưng Khang Mãn, ước chừng còn liên lụy đến Khang phi.
Minh Vũ cắn đũa: “Vậy không đúng rồi, Khang Mãn theo dõi ngươi là vì ngoài ý muốn.
Sau lưng hắn là ai vốn không quan trọng.
Nhưng Hâm Thịnh thì sao?
Người sau lưng hắn, sẽ là ai?”
Kinh Trập: “Trong cung này ta cũng gây thù với mấy người, đếm tới đếm lui, nhưng không ai có năng lực này.”
Minh Vũ bỗng nhiên nghĩ đến: “Có khi nào là Thái Hậu nương nương không?”
Là do chứng cứ của Sầm gia đưa tới nên Hoàng Khánh Thiên mới ngã ngựa.
Cứ việc cuối cùng Hoàng gia rơi đài, càng nhiều cùng triều chính có quan hệ, nhưng đây cũng là đặt móng bước đầu tiên.
Càng đừng nói, sau đó Càn Minh Cung còn ban thưởng cho Kinh Trập.
Nếu Thái Hậu có tâm muốn tra, khẳng định sẽ tra được đến chỗ Kinh Trập.
Kinh Trập suy tư một lát, vẫn là lắc lắc đầu.
Y nói: “Hiện tại Thọ Khang Cung, ngoại trừ Vĩnh Ninh Cung vừa cháy ra, vẫn luôn rất điệu thấp.
Hiển nhiên Thái Hậu nương nương cũng không muốn ai chú ý đến mình.
Nếu tại thời khắc mấu chốt này lại xuống tay với ta, vậy thì cứ lặng lẽ mà động thủ, sao phải gióng trống khua chiêng mà tìm đến Thận Hình Tư?”
Khi Thái Hậu chấp chưởng hậu cung, Thận Hình Tư khẳng định không dám cãi lời Thái Hậu, đừng nói là xuống tay với Kinh Trập, cho dù phải đi điều tra Dung Cửu, bọn họ cũng không thể không làm.
Mà nay Thái Hậu đã yếu thế, hẳn là biết hậu cung này luôn là thói nịnh giàu đạp nghèo, nếu như xảy ra chuyện bằng mặt không bằng lòng, ngược lại hỏng việc.
Y không đáng để bà ta làm thế.
Minh Vũ nghe Kinh Trập nói xong, cũng không khỏi gật đầu.
“Thái Hậu quả thật không cần thiết phải làm như vậy.
Bà ta muốn ngươi chết, có trăm ngàn biện pháp, đưa ngươi vào đi Thận Hình Tư ngược lại cũng vô dụng.”
Tuy sẽ làm Kinh Trập chịu chút khó khăn, nhưng nhiều lắm cũng chỉ như thế.
Trừ phi Thái Hậu tự mình ra mặt, bằng không Kinh Trập sớm hay muộn gì cũng được thả ra.
Vậy còn không bằng bảo người lén lúc động thủ, hoặc là trực tiếp ban một ly rượu độc là được.
“Nếu không phải Thái Hậu, vậy là ai?”
Minh Vũ buồn rầu, “Ta sao cảm thấy, sau khi ngươi rời khỏi Bắc Phòng, thật đúng là nguy cơ tứ phía, chỗ nào cũng có thể xảy ra chuyện.”
Kinh Trập hơi dừng lại, cười khổ: “Đây là việc ta có thể khống chế ư?”
Minh Vũ thở dài: “May ngươi đã là nhị đẳng thái giám, không phải tiểu nội thị nữa, cho dù thật sự vào Thận Hình Tư cũng chưa chắc sẽ chết ở bên trong.”
Kinh Trập nghe Minh Vũ nói thế, có chút xuất thần, một lát sau, y chần chờ mà kể chuyện của mình và Dung Cửu cho Minh Vũ nghe.
Đương nhiên, việc Dung Cửu tự làm mình bị thương đã bị lược bỏ.
Nếu Minh Vũ biết việc này, e là sẽ gõ bể đầu Kinh Trập, chất vấn y tại sao không chạy.
……
Dung Cửu, thật sự quá mức nguy hiểm.
Minh Vũ uống hớp rượu cuối cùng, lắc đầu nhìn Kinh Trập: “Điểm này, ta đồng tình với Dung Cửu.
Những thủ đoạn tàn nhẫn của hắn, ngươi có thể không học, nhưng tập bò lên trên thì không phải chuyện xấu.”
Hắn không cảm thấy Kinh Trập sẽ trở thành Dung Cửu thứ hai, nếu là như vậy thì Kinh Trập cũng không còn là Kinh Trập nữa.
Hơn nữa, Kinh Trập thật sự muốn biến thành Dung Cửu thứ hai, vậy Dung Cửu còn thích y sao?
Chẳng phải sự đối lập giữa hai người mới là thứ hấp dẫn Dung Cửu ư?
Tuy nhiên, có địa vị, có quyền thế quả thật là vũ khí tự vệ vô cùng lợi hại.
Cho dù là trong cung hay ngoài cung đều là như thế.
“Ngươi đừng vì chuyện quá khứ mà không chấp nhận điều này.”
Minh Vũ thấy Kinh Trập không nói lời nào, thở dài nói, “Đúng là lúc trước Hoàng Khánh Thiên là quan lớn, vẫn luôn làm việc bất chính, bằng hữu trên quan trường của cha ngươi cũng ai là người tốt, ngược lại chỉ có những bằng hữu thường dân là bôn tẩu giúp các ngươi……
Nhưng cũng chính vì thế, ngươi cũng thừa biết, quyền thế là cái thứ tốt.”
Nếu không phải Hoàng gia có quyền thế, Hoàng Khánh Thiên sao có thể làm được những chuyện như vậy?
Quyền thế nằm trong tay những người khác nhau sẽ có những kết quả khác nhau.
Kinh Trập chỉ do một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng.
Kinh Trập buông tiếng thở dài: “Ta không phải không rõ đạo lý này.
Chỉ là ngươi cũng biết, nếu tiếp tục đi lên, ta không thể ở Trực Điện Giám nữa.”
Vậy chỉ có thể đi ra ngoài.
Nhưng thuyên chuyển trong cung chỉ diễn ra một năm một lần, đúng vào cuối năm.
Có thể đi nơi nào, vị trí nào còn trống, dù cho là người không để tâm cũng sẽ mơ hồ nghe được.
Mà nay, không có chỗ cung phi nào thiếu người.
Dù sao lớp cung phi cuối cùng vào cung, vị trí hầu hạ bên người cũng đã được cố định, không có quá nhiều biến hóa.
Sau khi Thái Hậu lui về, trong khoảng thời gian ngắn này, cũng sẽ không có cung phi mới vào cung.
Còn những chỗ Ngự Thiện Phòng, Tạp Mãi Vụ, Thận Hình Tư……
Đa số đều giống với Trực Điện Giám.
Nói đến cùng, tam đẳng thái giám cũng vô dụng, nhị đẳng thái giám thì bình thường, nhưng để lên được vị trí đại thái giám và chưởng tư, thì ngoại trừ kinh nghiệm lâu năm ra, thì chính là dựa vào vận khí.
Vị trí phía trên không trống, người phía dưới làm sao ngồi vào?
Việc này cũng không phải chỉ dựa vào mồm mép là có thể làm.
Kinh Trập không nhịn được, thấp giọng phun tào với Minh Vũ: “Ta thật không hiểu, Dung Cửu chê ta vì ta không thích hư vinh, không tham ái tiền, ta thật đúng là chưa từng nghĩ tới, đời này sẽ bị người ta ghét vì chuyện này!”
Không ham hư vinh là bản tính tốt, kết quả ở trong miệng Dung Cửu lại có vẻ khiến người ta căm ghét.
“……
Này cũng thôi, hắn còn biểu hiện giống như chỉ cần ta nguyện ý, muốn bò lên vị trí nào cũng được.
Phải, ta quả thật không thích tranh quyền đoạt thế, nhưng đây là thứ ta muốn là có sao?”
Kinh Trập điên cuồng phun tào.
Thật không biết trong lòng Dung Cửu việc này tùy tiện thế nào.
Này cũng quá xem trọng y đi!
Minh Vũ cười ha ha, vỗ đầu gối nói: “Ai nói không có chỗ trống, chỉ cần ngươi muốn, Càn Minh Cung cũng có thể.”
Nói tới đây, cho dù trong phòng không có người khác, Minh Vũ vẫn nhịn không được đè thấp giọng.
“Nghe nói, khi Ninh tổng quản đi vắng, Càn Minh Cung đã chết rất nhiều người.”
Giống như cỏ dại, cứ thế mà biến mất.
Kinh Trập: “Rốt cuộc sao Ninh tổng quản lại bị phạt chứ?”
Tuy rằng không có tiếng gió gì truyền ra, nhưng Ninh Hoành Nho mất tích một đoạn thời gian rồi lại xuất hiện, người gầy đi không ít, tất nhiên không phải không có nguyên do.
Rất nhiều người đều suy đoán, có lẽ Ninh Hoành Nho chọc giận Cảnh Nguyên Đế nên bị phạt.
Minh Vũ lắc đầu: “Này ai biết được?”
“Càn Minh Cung chính là địa ngục a.
Ai thích đi thì đi, ta không đi.”
Kinh Trập nói, “Không có phúc khí, cũng không có cái số này.”
Không phải ai cũng muốn lấy mạng mình đổi quyền thế.
Minh Vũ: “Ngươi không phải nói, Dung Cửu là phó thủ của Vi Hải Đông sao?
Khẳng định hắn thường xuyên gặp được bệ hạ, ngươi có hỏi hắn ta không?”
Hắn có chút tò mò, bọn họ tới bây giờ cũng chưa từng gặp hoàng đế.
Kinh Trập nhíu mày, không biết vì sao, đối với đề tài này lại có chút khó chịu kỳ lạ.
Y theo bản năng sờ sờ cánh tay, dường như là có hơi lạnh.
“Hỏi qua vài lần, bất quá với cái tính của Dung Cửu, ngươi cũng biết rồi đó.
Nói đơn giản, còn không bằng không hỏi.”
Dăm ba câu giải thích mập mờ, có khi nói được ba chữ rồi thôi, còn tệ hơn lúc cãi nhau.
Ít nhất lúc ấy, Dung Cửu không phải kẻ ít lời.
Điều duy nhất Kinh Trập cảm thấy may mắn chính là điểm này.
Nếu lúc Dung Cửu cãi nhau cũng là pho tượng đá lạnh lẽo, ba cây gậy đánh cũng không la, vậy quả thật Kinh Trập sẽ muốn đạp hắn.
Mẹ nói, nam nhân như vậy là không được.
……
Cho dù lúc ấy, Liễu thị chỉ nói đùa với Sầm Lương, không phải nói với Kinh Trập.
Kỳ thật Kinh Trập biết, mình không nên ở bên Dung Cửu, cho dù ở một mình vẫn tốt, nhưng đến giờ tuy trong lòng có chút áy náy, nhưng y vẫn rất muốn ở bên Dung Cửu.
……
Dù sao y cũng không có khả năng có con nối dõi.
Kinh Trập hơi cúi thấp đầu, có chút xuất thần.
“Nghĩ gì thế?
Còn đang suy nghĩ đến bệ hạ à?”
Minh Vũ vỗ vỗ y.
Kinh Trập lắc đầu: “Ta chỉ là đột nhiên nhớ tới chuyện này, ngươi có biết một thái y tên Tông Nguyên Tín không?”
Minh Vũ nhíu mày, vuốt cằm nghĩ nghĩ: “Không biết.
Người Thái Y Viện cách chúng ta rất xa, làm sao, là đại phu Dung Cửu tìm cho ngươi à?”
Kinh Trập gật gật đầu: “Ta chỉ cảm thấy, Vi thống lĩnh hình như vô cùng kính trọng ông ta.”
Minh Vũ cười cười: “Nếu ngươi muốn biết, ta có thể hỏi thăm cho.
Bất quá, ngươi cũng nên rõ, bên cạnh ta không ai có đủ mối quan hệ đâu, có thể biết được Thái Y Viện đã là không tệ rồi, rất khó biết thêm cái gì khác.”
Kinh Trập giữ chặt hắn, cười nói: “Hà tất điều tra làm gì, đừng gây thêm họa.”
Nếu phải tra cái này, vậy không bằng đi hỏi Dung Cửu.
Bất quá y lại cảm thấy có chút kỳ lạ, chỉ là, Tông đại nhân cũng coi như là ân cứu mạng của y rồi.
Kinh Trập không muốn lấy oán trả ơn.
…
“Kinh Trập, bên ngoài có người tìm ngươi.”
Lúc này, Kinh Trập đang ở ngoài phòng dọn tuyết.
Vốn dĩ sáng sớm y đã dọn rồi, nhưng tuyết lại rơi phủ kín mặt đất.
Mùa đông, đầu gối Khương Kim Minh lại đau nhức nên Kinh Trập phải dọn tuyết trước phòng ông.
Kinh Trập đặt cây chổi sang bên cạnh, xoa xoa hai bàn tay đỏ rực, nói với tiểu nội thị đến truyền lời: “Người nọ có nói là ai không?”
Nếu là người phòng Tạp Vụ hoặc là Ngự Thiện Phòng thì đã sớm quen cửa quen nẻo, cũng có quen với người Trực Điện Tư, trực tiếp vào là được, căn bản không cần phải truyền lời.
“Hắn nói, hắn là người Bắc Phòng.”
Kinh Trập hơi kinh ngạc, chẳng lẽ là Vô Ưu?
Phía trước Kinh Trập đã nói, nếu có phiền toái gì, đều có thể trực tiếp tới Trực Điện Tư tìm y.
Là đã xảy ra chuyện ư?
Kinh Trập vội bước nhanh ra ngoài, không quan tâm tuyết bắn đầy áo mình.
Chỉ là không nghĩ tới, y ra tới cửa, lại không nhìn thấy Vô Ưu, mà là Lập Đông.
Lập Đông rụt cổ lại, đứng ở ngoài cửa chắn gió, trên mặt bị đông lạnh thành hai vết đỏ, nếu không phải thấy bóng dáng có chút tương tự, Kinh Trập suýt nữa còn không nhận ra.
Kinh Trập nhíu mày, thấy không phải Vô Ưu, cũng không yên lòng, ngược lại hỏi: “Lập Đông, ngươi tìm ta?”
Lập Đông đi về phía trước vài bước, thoạt nhìn có chút vội vàng.
Hắn nhìn quanh bốn phía, lại rụt rụt cổ, nhẹ giọng nói: “Có thể tìm một chỗ vắng không?”
Kinh Trập: “Không nên vào trong nói chuyện, ngươi đi theo ta.”
Hai người đi đến một điện hẻo lánh bên ngoài Trực Điện Tư.
Nơi này vắng vẻ, gió lùi tứ phía, chỉ cần ai đến đây cũng sẽ thấy được hai người bọn họ.
Tuy Lập Đông cảm thấy vô cùng lạnh lẽo, nhưng lại rất vừa lòng với nơi này.
Hắn rũ tay xuống, thấp giọng nói: “Kinh Trập, lúc trước ngươi làm sao rời khỏi Bắc Phòng thế?”
Kinh Trập không nghĩ tới, Lập Đông lại hỏi y cái này.
“Ta nhờ người ở phòng Tạp Vụ giúp.
Bất quá, năm nay đã quá thời gian, nếu ngươi muốn rời đi, cũng chỉ có thể chờ đến mùa đông sang năm.”
Lập Đông có chút lo âu: “Ta biết năm nay đã không kịp, nhưng lúc trước ngươi không phải đã đến Trực Điện Tư trước thời gian thuyên chuyển sao?”
Kinh Trập chớp chớp mắt, đạm thanh nói: “Lúc đó Trực Điện Tư rất thiếu nhân thủ, càn người nhanh chóng đến; thứ hai, là bởi vì Đức gia gia giơ cao đánh khẽ, cho phép ta rời đi.”
Khi đó, Kinh Trập trên danh nghĩa là người Bắc Phòng, nhưng thực tế lại làm việc ở Trực Điện Tư.
Tiền lương và chỗ ở đều là của Bắc Phòng.
Nếu không có Trần Minh Đức cho phép, Kinh Trập cũng không thể làm được chuyện này.
Dù sao việc này tổn hại đến lợi ích của Bắc Phòng.
Lập Đông nghe Kinh Trập nói vậy, sắc mặt trắng bệch.
Trầm mặc một hồi lâu, mới dùng hai ngón cái ấn thái dương mình, chậm rãi ngồi xổm xuống.
“Kinh Trập, ngươi biết, ta rất hâm mộ ngươi không?”
Lập Đông nhẹ giọng nói, “Ngươi có nhiều bằng hữu như vậy, một khi xảy ra chuyện thì sẽ bôn tẩu hỗ trợ ngươi, mà ngươi thì sao, sau khi bò ra khỏi Bắc Phòng, cư nhiên còn quay đầu lại kéo Minh Vũ ra, ha……
Ta sao ta không có phúc khí như vậy?”
Hắn nói vừa nhỏ lại vừa nhanh, cơ hồ khiến người ta không nghe rõ hắn nói gì.
Kinh Trập thật ra cũng nghe được một chút, bất quá, việc này cũng không phải hắn nên nhúng tay.
Gió rít qua hành lang trong cung, phá tan mọi ấm áp của ánh mặt trời.
Kinh Trập đứng cạnh Lập Đông, thấy hắn chậm rãi đứng lên.
Bộ dáng kia nhìn có chút suy sút.
Lập Đông nắm chặt cổ áo, lộ ra bàn tay tràn đầy vết nứt da, nhìn có chút tang thương.
Hắn bỗng nhiên nói: “Hà Diệp, là Minh ma ma độc sát.”
Kinh Trập đột nhiên nhìn về phía Lập Đông.
Lại thấy Lập Đông không thèm nhìn mình, nhanh chóng nói: “Bà ta giết Hà Diệp là bởi vì Hà Diệp biết quá nhiều bí mật của bà, từ đó về sau, Minh ma ma không còn cho ai biết việc mình định làm nữa, mỗi lần ra ngoài, cũng nhất định chỉ đi một mình.
Nhưng ta đã theo dõi bà ta một lần, cho nên biết, bà ta rốt cuộc đi gặp ai.”
Nói tới đây, giọng nói Lập Đông có vài phần khác lạ.
Hắn nuốt nuốt nước miếng, nhẹ giọng nói: “Người bà ta gặp, là Khang Mãn.”
Kinh Trập bỗng nhiên lạnh cả người.
……
Khang Mãn?
Chẳng lẽ người sau lưng Minh ma ma là Khang phi ư?
Nhưng sao Khang phi lại để ý Bắc Phòng?
Lập Đông nhìn sắc mặt Kinh Trập khẽ biến, cuối cùng cũng có một chút khoái ý, “Xem đi, ngay cả ngươi cũng sẽ bất ngờ.”
Kinh Trập nhìn về phía Lập Đông: “Ta cũng chỉ là người bình thường, sao ta không biết bất ngờ chứ?”
Y đã cảm thấy mọi chuyện không đúng.
Khang phi từng sống ở Vĩnh Ninh Cung, mà lúc đầu, người có liên hệ với Minh ma ma cũng là người của Lưu tài nhân ở thiên điện Vĩnh Ninh Cung.
Là Lưu tài nhân này muốn uống canh quả hồng mới bảo Minh ma ma tìm Kinh Trập.
Sau khi Lưu tài nhân và tổng quản ngự thiện phòng Tiền Khâm xảy ra chuyện, Minh ma ma đã yên lặng một đoạn thời gian rất dài, sau khi độc sát Hà Diệp, quay đầu lại liên hệ với Khang Mãn?
Vậy ngay từ đầu, Minh ma ma lui tới với người bên cạnh Lưu tài nhân, Khang phi đã sớm biết rồi ư?
Mà nay quản sự Bắc Phòng đều đã chết, ma ma quản sự mới của Bắc Phòng cũng đã từng là người của Vĩnh Ninh Cung.
Thật là trùng hợp hoàn mỹ.
Kinh Trập: “Lập Đông, vì sao ngươi phải theo dõi ta?”
Ngữ khí y hơi lạnh, giữa nơi vắng vẻ này lại càng thêm lạnh lẽo.
Lập Đông cắn chặt răng, thấp giọng nói: “Nếu ta có thể lựa chọn, ta cần gì phải làm thế?”
Sau khi Minh ma ma tỉnh táo lại, Lập Đông cùng Hà Diệp mới tới đã biết ngay từ ban đầu khi bị điều đến đây, bọn họ sẽ phải nghe theo mệnh lệnh của vị này.
Minh ma ma không phải muốn Lập Đông theo dõi Kinh Trập, bà là muốn theo dõi người ở Bắc Phòng.
Chẳng qua, người quan trọng nhất mà Lập Đông phụ trách, là Kinh Trập.
Kinh Trập: “Ngươi làm quá lộ liễu đấy.”
Chỉ cần là người thì sẽ nhìn ra được Lập Đông đang “Theo dõi” y.
Lập Đông lãnh đạm mà nói: “Bởi vì ta không muốn làm.”
Kinh Trập trầm mặc một thoáng chốc, liền thấy Lập Đông nhìn về phía y, chậm rãi nói: “Kinh Trập, ngươi có thể thuận lợi rời khỏi Bắc Phòng, thật sự rất may mắn.”
Hắn lẩm bẩm, trong giọng nói lộ ra vài phần áp lực kỳ lạ.
Kinh Trập theo bản năng bắt lấy cánh tay Lập Đông, hoang mang mà nói: “Vì sao Bắc Phòng lại quan trọng như vậy?”
Thái Hậu cũng được, Khang phi cũng thế, đều vẫn luôn âm thầm theo dõi Bắc Phòng.
Thái Hậu còn chưa tính, Diêu tài nhân e là đã chết trong tay bà ta, bà ta sợ bí mật của mình bị lộ nên theo dõi Bắc Phòng thì không nói, nhưng Khang phi thì sao?
Mà nay Trần ma ma còn là người của cô ta?
Lập Đông muốn nói lại thôi, cuối cùng trầm mặc mà đứng đó.
Kinh Trập nhìn ra được hắn muốn nói, nhưng vì áp lực nên hắn cũng không nói nên lời.
Kinh Trập: “Nếu nguy hiểm, thì ngươi đừng nói nữa.”
Nếu Bắc Phòng nguy hiểm, Lập Đông nói ra nhiều như vậy, nói không chừng cũng sẽ gặp phiền toái.
Lập Đông: “Không phải ta không muốn nói, chỉ là ta cũng không biết bọn họ rốt cuộc muốn tra cái gì.
Ngươi cũng đừng quá lo lắng, ít nhất, trước khi ngươi trêu chọc đến Khang Mãn, bọn họ cũng chưa từng chú ý đến ngươi.”
……
Vậy có lẽ chứng minh, người ở Bắc Phòng không quan trọng, mà thứ quan trọng là chính Bắc Phòng ư?
Kinh Trập kỳ lại mà nhíu mày.
“Khang Mãn đã bị bắt, Vĩnh Ninh Cung bị cháy, vậy đối với các ngươi sẽ ảnh hưởng rất lớn đi?”
Kinh Trập bỗng dưng ý thức được, nếu Khang Mãn là người đã liên hệ với Minh ma ma, vậy trước mắt, những chuyện liên tiếp xảy ra này khẳng định cũng sẽ ảnh hưởng đến những người liên quan.
Nếu Khang Mãn tiết lộ bí mật này, vậy bọn họ đều phải chết.
Lúc này, Kinh Trập cũng hiểu Lập Đông đang lo sợ cái gì.
Kinh Trập như suy tư gì, nhìn Lập Đông đầy lo lắng.
Hắn còn trẻ, tướng mạo bình thường, mang theo một chút mê mang.
Kinh Trập chậm rãi nói: “Nếu ngươi lo lắng mình sẽ bị liên lụy, vậy không bằng, rút củi dưới đáy nồi đi?”
Lập Đông đột nhiên nhìn về phía Kinh Trập: “Ý ngươi là gì?”
Kinh Trập: “Đến Thận Hình Tư.”
Sắc mặt Lập Đông đại biến: “Ngươi điên rồi?”
“Dù sao cũng sẽ không tệ bằng hiện tại, không phải sao?”
Kinh Trập bình tĩnh mà nói, “Ngươi khẳng định đã biết Khang Mãn tuyệt đối không phải người cuối cùng, nếu hắn khai ra gì đó, vậy các ngươi đều sẽ không thoát.”
Sắc mặt Lập Đông tái nhợt, đây đúng là lý do hắn lo lắng.
Nhưng Thận Hình Tư thì sao?
Nơi này vừa nói ra cung nhân đều sợ vỡ mật, ai cũng không muốn vào.
Kinh Trập: “Nếu ngươi không muốn đi Thận Hình Tư, ta còn một biện pháp.”
“Biện pháp gì?”
“Đến chỗ thị vệ.”
“Thị vệ ư?”
Lập Đông hoang mang mà lặp lại, “Đến chỗ thị vệ làm gì?
Bọn họ không phải……”
Kinh Trập đánh gãy lời hắn, “Kể những chuyện ngươi không thể nói cho ta, ta nói cho bọn họ.”
Biểu tình Lập Đông khẽ biến, cảnh giác mà nhìn Kinh Trập.
Thật lâu sau, hắn thử thăm dò nói: “Ngươi, đoán được?”
Còn một việc nữa mà hắn chưa nói, chỉ là chuyện này quá đáng sợ, đây là chuyện khiến hắn hôm nay không màn gì mà rời khỏi Bắc Phòng, lại cũng là nguyên do hắn khẳng định mình sẽ chết.
Kinh Trập lắc lắc đầu: “Ta không biết.”
Y chỉ là nhớ tới Đinh Bằng.
Đinh Bằng là người đã từng kéo Khang Mãn nhập bọn, như vậy Đinh Bằng đã từng là người của Khang phi.
Cho dù việc hạ độc đã xem như kết thúc, nhưng Kinh Trập biết đến giờ vẫn chưa bắt được hung phạm.
Mà nay, việc Khang Mãn xuất hiện ở Ngự Thiện Phòng, ở gần Ngự Trà Phòng khẳng định không phải ngoài ý muốn.
Vậy người động thủ, có lẽ thật sự là Khang phi.
Khang phi muốn đả kích Đức phi?
Cho dù thật sự muốn làm Đức phi mất mặt, nhưng với thân phận của Khang phi, chưa chắc có thể tiếp nhận quyền lực trong tay Đức phi, đến lúc đó còn không phải bị những người khác chia cắt sao?
Đức phi ngã ngựa thì Khang phi sẽ được gì?
Nhưng không quan tâm thế nào, nếu sự là Khang phi ra tay, hơn nữa Đinh Bằng và Khang Mãn còn mơ hồ nói rằng bất cứ ai rời đi cũng phải chết, Lập Đông chỉ là một nhân vật nhỏ, vậy càng dễ chết.
Kết cục có lẽ còn không bằng Đinh Bằng.
Lập Đông khẳng định biết cái gì đó, bằng không hắn sẽ không như chim sợ cành cong thế này.
“Ngươi cảm thấy, chỗ thị vệ thật sự có thể dùng được?”
Lập Đông thử thăm dò nói, “Ta đã nói với ngươi rồi đấy, lần này ra đây, ta sẽ gặp phải nguy hiểm vô cùng đấy.”
Kinh Trập: “Ta còn biết, nếu hiện tại ngươi không chọn, hôm nay ngươi trở về, e là ngươi cũng không xong đâu.”
Lập Đông sợ hãi: “Có ý gì?”
“Ngươi ra đây tìm ta, chẳng lẽ người khác sẽ không biết sao?
Gần đây ta còn nháo ra rất nhiều chuyện, nếu người có tâm sẽ luôn nhìn chằm chằm chỗ ta.
Đây không phải bí mật, ngươi nên nhanh lên, bằng không không kịp.”
Kinh Trập thẳng thắn mà nói làm Lập Đông lo sợ bất an, thật lâu sau, biểu tình trên mặt biến hóa vài lần, cuối cùng khôi phục bình tĩnh.
Hắn nhìn về phía Kinh Trập, khom người nói: “Đa tạ ngươi chỉ điểm.”
Kinh Trập lắc lắc đầu: “Là ngươi trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường.”
Này cũng không tính là cái gì.
Lập Đông cười khổ: “Nhưng nếu ngươi không nói với ta, cho dù là cùng đường, ta cũng sẽ không nghĩ ra một chiêu như vậy.”
Ở mức độ nào đó, điều này cũng được xem là chủ động đi theo địch.
Trước khi rời đi, Lập Đông nhìn xung quanh, tới gần Kinh Trập, ghé vào bên tai y nhẹ nhàng nói gì đó, sau đó vội vàng rời đi.
Sắc mặt Kinh Trập cổ quái mà nhìn Lập Đông biến mất ở ngã rẽ, lấy tay vỗ vào trán.
……
Cái gì?
…
Mùa đông lạnh lẽo, thức dậy vào sáng sớm là việc khó khăn nhất.
Người Trực Điện Tư nhân lúc sắc trời còn tối tăm, một bên ngáp, một bên im lặng đi trên đường.
“Ai nha,” Có người bị nhánh cây vướng vào người, suýt nữa ngã xuống đất, “Sao lại có thứ này ở đây?”
Cả buổi sáng ngày hôm qua đầy gió, tới buổi tối tuyết lại rơi dày đặc, sáng sớm tuyết đã đọng đến mắt cá chân rồi.
“Đây không phải là nơi chúng ta phải dọn dẹp, ngươi làm gì thế?”
Những người đi cùng thấy hắn cúi xuống nhặt nhánh cây lên, có chút không hiểu.
“Vẫn là nên đặt bên cạnh thì hơn, tránh để cho người khác vấp phải, vậy……”
Người nọ vốn còn đang cười ha hả mà nói chuyện, nhưng còn chưa nói xong, ngón tay đã sờ vào thứ gọi là nhánh cây.
Đó không phải nhánh cây, mà là chân người.
Hắn hít một ngụm khí lạnh, té ngã xuống nền tuyết, choáng váng mà nhìn vách tường.
Vừa rồi quá tốt, không nhìn kỹ, thì ra có thứ gì đó dựa vào tường.
Chỉ là tuyết rơi quá dày nên đã bao trùm thứ này lại.
“Ngươi làm sao vậy?”
Một người muốn tới dìu hắn, lại thấy hắn run rẩy chạm tay vào tường.
Rất nhanh, lớp tuyết đã rơi xuống, hiện ra một gương mặt người xanh xao.
…
Lập Đông đã chết.
Khi Kinh Trập nghe thấy tin tức này, động tác cầm bút cũng cứng đờ, ngòi bút không chịu được áp lực, lạch cạch một tiếng rơi xuống giấy.
Tiếng vang thanh thúy làm Kinh Trập tỉnh táo lại.
Hôm qua khi Lập Đông rời đi, Kinh Trập vốn đã muốn đưa hắn đi.
Chỗ thị vệ cũng cách nơi này không xa, hắn đã quen cửa quen nẻo.
Nhưng Lập Đông lại không muốn, cười lắc đầu: “Tuy ta chưa từng đến chỗ thị vệ, nhưng cũng biết ở đâu, không cần ngươi đưa đâu.”
Hắn ám chỉ mà nói.
“Ngươi đã đủ nhiều phiền toái rồi.”
Nếu Kinh Trập và Lập Đông đồng thời xuất hiện ở chỗ thị vệ, Kinh Trập sẽ bị nhiều người chú ý, sẽ càng rước thêm nhiều phiền toái.
Lập Đông chọn đến chô thị vệ là bởi vì hắn sợ hình phạt của Thận Hình Tư.
Chỉ là không nghĩ tới, Lập Đông còn chưa kịp đến cửa thị vệ.
Kinh Trập bỏ bút qua một bên, nhéo giữa mày.
Không, y không phải chưa từng nghĩ tới, hôm qua y đã định đưa Lập Đông đi là vì đã nghĩ tới khả năng này.
Chỉ là sau khi Lập Đông cự tuyệt, Kinh Trập cũng không cưỡng cầu nữa.
Dù sao đây cũng chỉ là một khả năng cực kỳ bé nhỏ, một cung nhân bình thường không đáng bị theo dõi sát như vậy.
Nếu Lập Đông trở về, sợ là lại không ra được, nhưng đuổi giết hắn như thế lại quá mức bức dây động rừng.
Cuối cùng Lập Đông thật sự đã xảy ra chuyện!
Phải làm đến như vậy, một đường theo đuôi Lập Đông, trước khi hắn đến chỗ thị vệ đã giết hắn.
Bên tai Kinh Trập còn truyền đến tiếng Khương Kim Minh đang cùng một thái giám khác nói chuyện.
“……
Không có ngoại thương……”
“Là, chỉ có chút nứt da, thân thể, không có……”
“……
Hẳn là ngoài ý muốn……”
Thi thể là do người Trực Điện Tư phát hiện, sau khi tra xong thân phận, cũng theo lệ thông báo cho Trực Điện Tư một tiếng.
Cũng vì vậy Kinh Trập mới biết được người chết là Lập Đông.
Nhưng này không phải là ngoài ý muốn.
Sắc mặt Kinh Trập có vài phần khó coi.
Nếu nói, chỉ một cung nhân nho nhỏ như Lập Đông cũng bị theo dõi sát sao như vậy, vậy chỉ có thể chứng minh, Lập Đông còn quan trọng hơn bản thân hắn tưởng.
……
Tỷ như nói, trước khi hắn rời đi, đã nói với Kinh Trập một câu cuối cùng.
Lập Đông nói: “Sau khi Minh ma ma chết, ta đã từng muốn đến Vĩnh Ninh Cung tìm cách.
Ta nghĩ, Minh ma ma đã chết, nói không chừng, ta có thể làm chút gì đó.
Chỉ là, ta không tìm được Khang Mãn, lại gặp phải chuyện khác.”
Giọng hắn càng thấp xuống.
“Ta nghe thấy, khi đó Khang phi không phải nói tiếng phổ thông.”
Hắn tỉnh lược lại mọi chuyện, chỉ nói một câu như vậy.
Hách Liên vương triều, đất rộng của nhiều.
Từ nam đến bắc có rất nhiều giọng địa phương, nếu thật phải thống kê, vậy thật đúng là một ngày một đêm cũng đếm không xong.
Cho nên, khi các địa phương giao tiếp với nhau đều sẽ dùng tiếng phổ thông.
Người càng chuẩn, người ta càng không chê cười.
Mà ở trong cung thì càng cần nói tiếng phổ thông, bằng không làm sao giao lưu?
Khang phi không nói tiếng phổ thông……
Nhưng Khang phi vốn là người kinh thành, nguyên quán càng là kinh thành, cô có lẽ chỉ biết nói tiếng phổ thông.
Nếu Khang phi không chỉ biết nói tiếng phổ thông, hoặc là……
Người này, sớm đã không phải Khang phi, hoặc là, là Khang phi, làm cái gì…
Kinh Trập kinh hoàng, một suy đoán ly kỳ quái dị xuất hiện trong lòng y.
Y nhớ lại hôm qua Lập Đông tới tìm y, biểu tình hoảng sợ, còn cẩn thận nói câu cuối cùng kia.
……
Lập Đông, có phải đã nghe Khang phi nói gì không?
Lập Đông là người Tây Bắc, lúc trước bị bán cho bọn buôn người, nhiều lần qua tay, sau đó mới may mắn tới được kinh thành.
Là Vô Ưu đã kể cho Kinh Trập.
Lập Đông có thể nghe được, chẳng lẽ là Khang phi nói giọng Tây Bắc ư?
Không, không nên như thế, Tây Bắc, Tây Bắc……
Kinh Trập lẩm bẩm, nếu là nơi này, vậy sẽ làm người ta liên tưởng đến vùng biên cương hoang vu rộng lớn……
Biên cương, dị tộc, không phải tiếng phổ thông!
Kinh Trập bỗng nhiên đứng dậy, trong mắt tràn đầy không thể tin tưởng.
Sao có thể?
Khang phi xuất thân kinh thành thị tộc, lại sao có thể sẽ là……
“Kinh Trập, ngươi làm cái gì thế?”
Khương Kim Minh có hơi bất mãn mà nhíu mày.
Kinh Trập đem giấu bàn tay run run ra sau người, nhẹ giọng nói với Khương Kim Minh: “……
Chưởng tư, tiểu nhân chỉ là đột nhiên nghĩ đến, ngài vừa rồi đề cập đến Lập Đông, sẽ không, là Lập Đông ở Bắc Phòng đi?”
Khương Kim Minh nhạy bén mà hiểu ý y, “Là người quen của ngươi?”
Kinh Trập cười khổ: “Tiểu nhân vốn xuất thân Bắc Phòng, tất nhiên là quen người này.”
Khương Kim Minh gật gật đầu, thần sắc trên mặt cũng khoan dung lại, “Thế sự vô thường, ai cũng không biết kế tiếp sẽ xảy ra chuyện gì, Kinh Trập, đừng để trong lòng.”
Kinh Trập nhấp môi, khom người với Khương Kim Minh.
Không, nếu phỏng đoán của y là thật, vậy Kinh Trập có lẽ có thể biết được, kế tiếp sẽ xảy ra chuyện gì.
Hành tung của Lập Đông không kín đáo như hắn nói.
Ít nhất, hai lần hắn theo dõi đã có một lần bị phát hiện, bằng không, người sau lưng sẽ không đến mức xuống tay tàn nhẫn như vậy.
Sau khi Lập Đông rời khỏi Trực Điện Tư bị chặn giết ở nửa đường.
Thêm trận tuyết lớn đã giúp người đó che giấu hành tung, bằng không thị vệ tuần tra khẳng định sẽ phát hiện.
Vị trí tinh xảo như vậy, chỉ có thể chứng minh, từ lúc Lập Đông bắt đầu đến Trực Điện Tư đã bị người ta theo dõi.
Vậy hắn tới Trực Điện Tư tìm Kinh Trập, cũng đồng nghĩa đã mang nguy hiểm tới cho Kinh Trập.
Ai cũng không thể chắc bọn họ đã nói gì với nhau.
Huống chi, Lập Đông còn thật sự đã nói.
Lập Đông đã chết, người gặp nguy hiểm tiếp theo, chính là Kinh Trập.
Y tuyệt đối không thể đi vào vết xe đổ.
…
Bóng đêm bao trùm, Tuệ Bình tắm rửa trở về liền phát hiện trên bàn bày đầy bình ngọc, gần như không đủ chỗ chứa, phần còn lại được Kinh Trập tùy tay đặt ở trên giường.
“Ngươi đang tìm cái gì thế?”
“Tìm manh mối.”
Kinh Trập đẩy cái rương xuống gầm giường, lắc đầu nói, “Ta cuối cùng cũng biết chứng cứ Hâm Thịnh mang đi, rốt cuộc là cái gì rồi.”
Đồ của Kinh Trập thật sự quá nhiều, muốn kiểm tra cũng rất phiền toái.
Trong thời gian rảnh, y cũng sắp xếp lại chúng nên cũng đỡ phiền hà.
“Hắn trộm một cái bình ngọc.”
Kinh Trập giơ tay, chỉ chỉ những bình ngọc trên bàn.
Dung Cửu cho y rất nhiều đồ, có vài thứ rất hữu dụng, có vài thứ chỉ sử dụng trong tình huống khẩn cấp.
Giống như những bình ngọc này.
Thuốc trong bình ngọc thật sự tốt hơn bên ngoài rất rất nhiều, có khi Kinh Trập đau đầu chân đau đều được lấy ra sử dụng.
Ngoại trừ mấy bình đưa cho Trịnh Hồng thì còn lại đều ở đây.
Thuốc trị nứt da vốn có hai bình.
Cái cũ đã gần hết, nhưng cái mới, lại không cánh mà bay.
Tuệ Bình tùy tay cầm lấy một cái bình ngọc, kỳ quái mà nói: “Sao lại muốn lấy một cái bình ngọc, thứ này có thể làm gì chứ?”
Kinh Trập: “Những thứ này đều là đồ ngự tứ, Dung Cửu đưa cho ta.
Bằng không, hiệu quả cũng sẽ không tốt như thế.”
Nói như vậy, Hâm Thịnh cho rằng y đang lén lút tiếp tay kẻ trộm nên làm thế ư?
Kinh Trập dọn đồ lại, nói với Tuệ Bình: “Mấy ngày nay Khương chưởng tư rất bận, ta sẽ không đi làm buổi sáng sớm nữa.”
Tuệ Bình cười nói: “Vốn dĩ ngươi cũng không cần làm, là ngươi nhiều chuyện thôi.”
Kinh Trập đã là nhị đẳng thái giám, mỗi ngày sáng sớm cũng có thể không cần đi vẩy nước quét nhà.
Kinh Trập xoay người lên giường, giọng nói trở nên có vài phần mơ hồ.
“Nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi.”
Tuệ Bình thấy Kinh Trập lên giường, tựa hồ là muốn ngủ, hắn cũng nhẹ tay nhẹ chân dọn dẹp lại, thổi tắt đèn dầu rồi lên giường.
Phòng trong im ắng, không ai nói chuyện.
Kinh Trập vẫn còn chưa ngủ.
Y đang nói chuyện với hệ thống.
“Nhiệm vụ mười một, liên quan đến bí mật sau lưng Khang Mãn, ta có chút manh mối.
“Người sau lưng hắn là Khang phi, Khang phi, hẳn là người ngoại tộc.
Bọn họ lẫn trốn trong hậu cung, che giấu mưu đồ bất chính.”
【 Câu trả lời này có hơi mập mờ. 】Hệ thống nói, 【 Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ mười một. 】
Cho điểm là 85.
“Ta có thể nghĩ đến điều này phần lớn là nhờ Lập Đông, bằng không ta kiếm đâu ra nhiều tin tức như vậy?”
Kinh Trập tức giận mà nói, “Lập Đông đã chết, kẻ tiếp theo, chính là ta.”
Y không có cảm tình với Lập Đông, nhưng khi nghe hắn đã chết, nhiều ít cũng có thương cảm.
Hắn đã giãy giụa muốn sống đến như vậy, rốt cuộc cũng không thể thành công.
Hơn nữa nhiệm vụ này hoàn thành, trong lòng Kinh Trập cũng không vui, ngược lại càng căng thẳng.
Khang phi thật đúng là người ngoại tộc?
Vậy Khang phi thật đâu?
Đã chết rồi sao?
Khang phi hiện tại làm sao ẩn núp trong hậu cung lâu như vậy, chẳng lẽ Thái Hậu một chút cũng không phát hiện sao?
Vậy Cảnh Nguyên Đế đâu?
Là không phát hiện?
Hay là không để bụng?
Kinh Trập kêu rên một tiếng, sau đó trở mình.
Loại việc lớn này, vì sao lại làm khó Kinh Trập chứ?
Kinh Trập không hiểu quân, cũng không hiểu triều chính, đây là vấn đề siêu khó a!
Kinh Trập hung hăng mà nói: “Đều tại ngươi.”
Hệ thống mắc kẹt một hồi, sâu kín mà nói: 【 Nếu hệ thống thuận lợi trói định với Thụy Vương, vậy hiện tại đại quân đã công vào kinh thành rồi. 】
Hệ thống có thể làm được rất nhiều chuyện, nhưng đều phải dựa vào ký chủ.
Ký chủ hoàn thành càng nhiều nhiệm vụ, hệ thống mới có thể đạt được càng nhiều tinh lực, có thể trợ giúp ký chủ hoàn thành nhiệm vụ.
Nhưng tiền đề vẫn phải là nhiệm vụ.
Tất cả đều được quyết định bởi năng lực của ký chủ.
Hệ thống bất hạnh, là nó trói định sai đối tượng.
Nhưng may là nó trói định với Kinh Trập, là một người thông minh.
Nhưng vẫn xui một cái chính là, Kinh Trập không có dục vọng lớn lao.
Mặc kệ hệ thống dọn ra bao nhiêu thứ mê hoặc, Kinh Trập đều không bị hấp dẫn.
Rốt cuộc, hệ thống lại không có khả năng làm người chết sống lại.
Đây đại khái là tâm tư lớn nhất của Kinh Trập.
Không có quá nhiều lợi thế có thể lợi dụng, nhưng vẫn có may mắn, Kinh Trập là người tốt.
Hắn không thể thấy cảnh nước mất nhà tan, đây cũng là nguyên nhân Kinh Trập giãy giụa làm nhiệm vụ —— đương nhiên, cũng là vì sợ bị trừng phạt.
Những trừng phạt đó là thiên kỳ bách quái, nếu không phải có hệ thống ảnh hưởng, có thể hợp lý hóa một số ký ức sau khi buff biến mất, bằng không Kinh Trập đã sớm chết rồi.
Nhưng trước nay Kinh Trập vẫn luôn không hiểu ý nghĩa mấy nhiệm vụ hệ thống đưa.
Thí dụ như truy tra cái chết của Minh ma ma, thí dụ như chuyện Khang Mãn, cho dù y có thể biết được những âm mưu sau lưng bọn họ, vậy thì có thể giúp gì cho hệ thống chứ?
Đối với hệ thống mà nói, quan trọng nhất chính là ổn định núi sông.
Chỉ cần có thể làm được điều này, thì cho dù vứt bỏ Thụy Vương cũng không tiếc.
Mà nay, cuối cùng y cũng đã hiểu.
Cho dù những nhiệm vụ đó chỉ là bình thường nhưng sau lưng lại liên lụy đến nhiều thứ như vậy.
Ai có thể nghĩ đến, chỉ là một hậu phi, cư nhiên lại có thể là gian tế của địch quốc?
Kinh Trập nhịn không được nói thầm: “Nếu thật là như thế, vậy hậu cung này chẳng phải là thành cái sàng sao?”
Ai cũng có thể tới, ai cũng có thể đi.
【 Khang phi bám vào Đức phi, mượn nhân mạch từ Thái Hậu, bồi dưỡng ra người của mình.
Hành động của cô ta không lớn, cách một thời gian lại truyền ra một vài tin tức trọng yếu, coi trọng chất lượng hơn số lượng. 】
Kinh Trập nhướng mày: “Năng lực của ngươi đã lợi hại hơn chút rồi.”
【 Phạm vi có thể tra xét càng rộng. 】 hệ thống nói, 【 Động tĩnh của Khang phi đều giấu dưới danh nghĩa Thọ Khang Cung, rất là bí ẩn. 】
Số lần không nhiều cũng động nghĩa với khả năng bại lộ càng thấp.
Kinh Trập lẩm bẩm: “Cũng không biết lúc trước làm sao cô ta vào cung……”
Này nhiều ít cũng có liên quan đến Hoàng gia.
Nhưng y mơ hồ nhớ, Khang gia dựa vào Hoàng gia.
Bất quá, sau khi Thọ Khang Cung yên lặng, đối với Khang phi cũng là một đả kích lớn, chỉ cần cô có bất kỳ hành động gì cũng sẽ càng thêm rõ ràng.
……
Lần hạ độc đó đại khái là do cô ta làm, có thể cô ta chưa chắc muốn cướp lấy quyền lực trong tay Đức phi.
Kinh Trập bỗng nhiên có một phỏng đoán ngược lại, người xảy ra chuyện nhiều như thế, khiến toàn bộ cung đình đều chú ý tới Ngự Hoa Viên, những địa phương khác sẽ có sơ hở.
Khang phi là thừa dịp lúc ấy làm cái gì đó ư?
Cùng lúc đó, hành động lớn như vậy cũng có thể thấy được lựa chọn theo bản năng của con người khi xảy ra hoảng loạn.
Như vậy, Hâm Thịnh cử báo Kinh Trập, cũng là lý do này sao?
Chuyện này, hấp dẫn ánh mắt của Thận Hình Tư và chỗ thị vệ, càng làm cho bọn họ đổ dồn chú ý vào Kinh Trập.
Nếu Lập Đông không lừa y, từ lúc bắt đầu, Khang phi đã không chú ý đến Kinh Trập, vậy lúc này đây, Kinh Trập bất quá cũng giống như vụ án trúng độc, bị lựa chọn trở thành tế phẩm như Đức phi.
……
Là muốn mượn vụ này để thu hút ánh mắt người khác, làm chút h đó.
Kinh Trập cổ quái mà nhíu mày, sức khỏe Thái Hậu suy yếu, Khang phi không có ai che chở, mặc kệ làm cái gì cũng sẽ phơi bày rõ ràng.
Nhưng nếu khi xảy ra chuyện, muốn đục nước béo cò, vẫn dễ hơn các cung phi khác.
Chỉ là vì sao chọn Kinh Trập?
Là bởi vì y quen biết với chỗ thị vệ ư?
Hay là muốn mượn lần nhiễu loạn này để che tầm mắt thị vệ?
Kinh Trập có ảnh hưởng lớn như vậy sao?
Y một bên suy nghĩ, một bên cảm thấy đầu sắp nứt ra rồi.
Kinh Trập kéo chăn trùm đầu mình lại, ấm áp bao trùm làm y thấy buồn ngủ.
Thôi, thôi, nghĩ nhiều cũng vô dụng.
Nói không chừng, suy đoán của y không một cái nào đúng đâu.
Ngủ, ngủ.
Kinh Trập mới vừa cuộn mình lại, lại nghe ngoài cửa sổ truyền đến tiếng động.
Cốc ——
Cốc ——
Cốc ——
Ba tiếng dài.
Kinh Trập bất giác chờ đợi, không chờ được hai tiếng ngắn.
Nghe nói, nghe thấy tiếng đập cửa, nếu là ba tiếng dài, hai tiếng ngắn, vậy tuyệt đối không thể đi ra ngoài.
“Người” bên ngoài, là tới lấy mạng.
Ba dài rồi, vậy hai ngắn đâu.
Kinh Trập vô cùng buồn rầu, y thật vất vả lắm mới làm mình buồn ngủ được đấy biết không?
Có biết cảm giác thống khổ này không?
Hơn phân nửa đêm, ai thế này!
Người bên ngoài như đã hết kiên nhẫn, hai ngón tay nhẹ nhàng đâm thủng lớp cửa sổ, mở khóa cửa ra.
Tức khắc, gió lạnh bên ngoài tiến vào.
Tuệ Bình cảm thấy lạnh, cuộn cả người vào chăn.
Kinh Trập thình lình nhìn thấy một bóng người ngược sáng bên ngoài, quỷ mị kinh người, toàn bộ cơn buồn ngủ đều bị dọa chạy……
Đương nhiên, cũng có thể bị gió lạnh thổi bay.
Kinh Trập ngồi dậy, sâu kín mà nói: “Ngươi biết thế này rất giống quỷ không?”
Vân Khuê, hơn phân nửa đêm ngươi phát điên cái gì thế!
Hắn đi về phía y, một bên đi một bên nói: “Kinh Trập, ngươi biết ta đã nhìn thấy gì không?”
Kinh Trập cuốn chặt chăn, y không muốn biết.
Y càng cảm thấy hiện tại Vân Khuê có hơi đáng sợ.
Y biết hôm nay Vân Khuê tới thăm chưởng tư, sau đó giống như bị gọi lại nói chuyện, nhưng vì sao hơn phân nửa đêm lại đứng ở ngoài cửa sổ, thật dọa người.
Vân Khuê thần bí, mang theo một chút ẩm ướt: “Ta đi tiểu đêm ngang qua, lại mơ hồ nhìn thấy, ngoài phòng ngươi, dường như có một người đứng.”
Ngay vị trí hắn đứng bây giờ.
Nhưng người nọ nháy mắt liền biến mất.
…
Roẹt ——
Lưỡi dao sắc bén lướt qua da thịt, dòng máu nóng rơi xuống nền tuyết, nhanh chóng hòa tan vào tuyết.
Giáp Tam mặt vô biểu tình mà rút ra đao.
Thi thể ngửa mặt nằm trên mặt đất, trừng lớn mắt, còn lưu lại biểu tình hoảng sợ.
Giáp Tam nhẹ nhàng ngồi xổm xuống, ngắm nhìn Trực Điện Tư.
Hắn nhìn Vân Khuê đi vào phòng Kinh Trập, rất nhanh, phòng lại sáng lên.
Trong đêm tuyết mền mông, nó như một ngọn lửa lớn.
Mặc kệ gió tuyết, tầm mắt hắn vẫn hướng về phía đông, chỗ kia, những ánh lửa bập bùng và những ngọn đuốc đang lay động, hừng hực thiêu đốt.
Cảnh Nguyên Đế không để ý quá nhiều thứ.
Cũng chỉ có một thứ hắn nguyện ý nắm chặt trong lòng bàn tay.
Ngay cả khi bóng đêm lơ đãng quấy nhiễu tới hắn, hắn cũng tuyệt đối không chịu đựng.
Giáp Tam bỏ lại thi thể này, nhảy lên ẩn núp vào chỗ tốt trong Trực Điện Tư.
Nói vậy, tối nay sẽ vô cùng náo nhiệt.