Khác Ký Ức

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,795
0
0
407280030-256-k806936.jpg

Ký Ức
Tác giả: sanghuynh1501
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Trong một thành phố giả tưởng có tên là Millford, nơi ký ức có thể bị xóa sạch hoặc viết lại, một vụ nhảy lầu đầy nghi vấn mở đầu cho chuỗi cái chết không lời giải.

Từ độ trễ trên camera đến những vết thương mơ hồ bị lửa thiêu rụi, không ai chứng minh được tự sát hay giết người.

Thanh tra Luke, một kẻ nghiện ngập, lao vào cuộc truy tìm sự thật, nhưng càng đào sâu, anh càng nhận ra: khi dư luận đã viết lại ký ức tập thể, sự thật có còn tồn tại?



viễntưởng​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [Trans] The Air - FreenBecky
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Biết Vị Ký
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [BHTT] [Edit] Phượng Linh Kỷ _ Tái Kiến Đông Lưu Thủy
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Mau xuyên] Pháo hôi nữ xứng nghịch tập ký
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Nhật Ký Bẻ Cong Thục Nữ
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [ĐM | HOÀN] Công chúa đến từ phương xa - Kỳ Nhan...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Ký Ức
    Chương 1: Độ trễ


    Ánh ban mai ở Millford len lỏi qua những tán cây cao ven đường cao tốc, nhuộm vàng mặt đường nhựa còn ẩm sương đêm.

    Nhiệt độ đã nhích lên nhanh chóng dù mới khoảng 5 giờ sáng.

    Không khí oi bức, nóng ran như lò nướng khổng lồ.

    Một chiếc xe hơi màu trắng đang lao vut vút trên cao tốc.

    Trên ghế phụ là Luke, một người đàn ông trung niên, gầy, mặt chữ điền, râu ria lởm chởm với đôi mắt thâm quần, sâu hóm.

    Chiếc áo sơ mi dài tay dính mồ hôi sau lưng, anh đang cầm điện thoại xem lại đoạn video từ camera đường phố.

    Bên cạnh anh là Victor, cộng sự 26 tuổi, cao lớn, khuôn mặt góc cạnh với chiếc mũi thẳng và đôi mắt sáng rực, đang lái xe với vẻ tập trung thường trực.

    Trong màn hình, một bóng người mặc áo khoác dài gần chạm mắt cá chân, hiện ra từ mép trên bên trái khung hình.

    Cô rơi tự do, đập mạnh vào mặt đường bê tông với một tiếng "bịch" khô khốc, rồi nằm sổng xoài như một con búp bê bị vứt bỏ.

    Máu loang ra thành vũng nhỏ dưới đầu, cánh tay vặn vẹo một cách không tự nhiên.

    "Vậy vụ nhảy lầu xảy ra vào lúc 3:43 sáng nhỉ?"

    Luke hỏi, mắt vẫn dán vào điện thoại, anh dành sự chú ý vào khung thời gian ở góc phải, dưới màn hình.

    Nó đang hiển thị 3:43:16

    Victor đáp, mắt vẫn chăm chú quan sát đường phố:

    "Có vẻ là một vụ tự sát đơn giản.

    Bảo vệ tòa nhà đã trích xuất được camera tầng 16.

    Họ bảo sẽ cho chúng ta xem khi tới nơi."

    Luke không trả lời ngay.

    Anh tua chậm đoạn video, dừng lại ở khoảnh khắc cô gái chạm đất.

    Ánh đèn đường chiếu lên thi thể, làm nổi bật lớp áo khoác dày cộm, mũ trùm kín mặt.

    "Sao cô ấy mặc như vậy để tự sát vào sáng sớm?"

    Luke lẩm bẩm, ngón tay gõ nhẹ lên màn hình.

    "Trời đâu có lạnh đến thế."

    Victor liếc sang, giọng hơi báng bổ:

    "Có lẽ vì máy lạnh trong nhà?

    Hoặc... tự ti về cơ thể?

    Ai biết được tâm lý người sắp tự tử."

    Luke không cười.

    Anh tắt màn hình, dựa lưng vào ghế.

    Xe rẽ phải vào một con đường nhỏ hơn, hai bên là hàng cây cao, lá xanh đậm bị nắng sớm nhuộm vàng.

    Con đường dẫn thẳng đến cổng khu căn hộ cao cấp Riverview Heights, một quần thể tòa tháp kính lấp lánh, bao quanh bởi hồ nước nhân tạo và vườn cây xanh mướt.

    Những tòa nhà cao chót vót phản chiếu bầu trời xanh thẳm, nhưng hôm nay, không khí nơi đây nặng nề, như bị một lớp sương mù vô hình bao phủ.

    Có một người bảo vệ đứng ở cổng, một người đàn ông đứng tuổi, khuôn mặt cau có, mặc đồng phục xanh đậm, ra hiệu cho xe chậm lại.

    Luke hạ kính xuống, đưa thẻ cảnh sát qua cửa sổ.

    "Cảnh sát.

    Chúng tôi đến điều tra vụ tự sát của cô Mary, toà RV.A506."

    Người bảo vệ gật đầu cộc lốc, khua tay ra hiệu cho họ rẽ trái.

    Victor lái xe lên con đường nội khu được lát đá, lướt qua những hàng cây được cắt tỉa gọn gàng, hồ nước lấp lánh dưới nắng sớm, và những chiếc xe sang đậu ngay ngắn bên đường.

    Khu căn hộ này thuộc hàng đắt đỏ nhất Millford, nơi những người giàu có sống tách biệt với thế giới bên ngoài.

    "Người giàu cũng tự sát nhỉ?"

    Victor hỏi vu vơ, mắt ngắm nhìn những ban công rộng lớn với cây xanh và ghế sofa ngoài trời.

    "Ai cũng có vấn đề của riêng mình."

    Luke đáp tỉnh bơ rồi tua lại video.

    Xe dừng lại bên lề đường gần tòa nhà RV.A506.

    Họ xuống xe, bước vòng sang phía bên phải sảnh chính.

    Ở đó đã có một đám đông nhấp nhô: cảnh sát tuần tra mặc đồng phục xanh dương, bảo vệ tòa nhà trong bộ đồ đồng phục, và vài cư dân tò mò đứng xa xa sau dải băng vàng cảnh báo.

    Không khí ngột ngạt dù nắng chưa lên cao, mùi cỏ mới cắt lẫn với mùi kim loại từ máu khô.

    Luke và Victor băng qua đám đông.

    Một sĩ quan tuần tra giơ tay chặn lại, nhận ra thẻ cảnh sát của Luke rồi gật đầu nhường đường.

    Hiện trường nằm ở khoảng đất trống phía bên phải tòa nhà, nơi mặt đường bê tông tiếp giáp với bãi cỏ nhân tạo.

    Một tấm bạt trắng lớn được trải ra, bao quanh bởi dải băng vàng.

    Hai cảnh sát mặc đồng phục và năm bảo vệ đứng xung quanh, giữ khoảng cách với đám đông.

    "Có ai động vào thi thể không?"

    Luke hỏi hai vị cảnh sát.

    Một trong 2 người đáp lời, đó là một nam sĩ quan có khuôn mặt trẻ trung, cao gầy nhưng săn chắc.

    Khuôn mặt thon dài cùng ánh mắt quyết tâm.

    "Chưa có ai, thưa thám tử.

    Tôi đã kiểm tra mạch, rồi để nguyên vị trí.

    Pháp y đang trên đường tới."

    "Anh đã phủ bạt à?"

    Luke hỏi, trong lúc kéo ra một đôi găng tay màu trắng từ túi áo khoác rồi đeo vào.

    Cậu cảnh sát ngại ngùng:

    "Vâng, khoảng 10 phút trước.

    Vụ việc đã đánh thức nhiều cư dân trong toà nhà và...ừm...tôi muốn tránh những ánh mắt tò mò".

    Luke hướng mắt lên các tầng trên của toà nhà để thấy tầm chục cái đầu đang nhô ra từ ban công hoặc cửa sổ, nhìn thẳng về phía họ.

    Có người còn trang bị cả ống nhòm.

    "Anh có chụp ảnh trước khi phủ bạt chứ?"

    "Có, thưa thám tử." cậu cảnh sát đưa điện thoại.

    "47 ảnh.

    Tôi chụp từ mọi góc độ."

    Luke lướt qua rồi đáp: "Được rồi lát nữa gửi cho tôi nhé."

    Luke tiến thẳng tới tấm bạt.

    Anh cúi xuống, kéo nhẹ một góc lên.

    Bên dưới là thi thể Mary, một cô gái trẻ khoảng 20 tuổi, xinh đẹp dù khuôn mặt đã tái nhợt và méo mó vì cú va chạm.

    Tóc đen dài xõa tung, mắt đen mở to vô hồn, miệng hơi hé như muốn nói điều gì đó cuối cùng.

    Cơ thể nằm sấp, tay phải vặn vẹo dưới lưng, chân trái gập lại một cách bất thường.

    Máu khô loang ra thành vũng nhỏ dưới đầu và vai, thấm vào lớp bê tông xám.

    Lớp áo khoác dài vẫn còn nguyên vẹn, dù đã rách vài chỗ ở vai và tay do va đập.

    Bên dưới áo khoác là chiếc váy suông dài màu xám, giày bốt thấp cổ, trang phục dày dặn, kín đáo đến mức kỳ lạ trong cái nắng hè gay gắt.

    Luke quan sát kỹ: khuôn mặt không có vết bầm do đánh đập, cổ không có dấu siết rõ ràng, hai tay và chân không có vết cào xước hoặc dấu giữ chặt.

    Chỉ có vết thương do va chạm, đầu vỡ, xương tay gãy lộ ra dưới lớp da rách.

    "Ai là người phát hiện ra xác nạn nhân?"

    Luke hỏi, tay rút cuốn sổ nhỏ từ túi áo khoác.

    Một người bảo vệ, dáng trung bình, mặt tròn xoe, khoảng 25 tuổi, lên tiếng.

    "Là tôi, thưa ngài.

    Tôi tên Fred Perry.

    Tôi phát hiện cô ấy lúc 4 giờ khi tuần đêm.

    Lịch trình của tôi là đi vòng qua khu vực này mỗi tiếng một lần."

    Luke gật đầu, ghi chép nhanh.

    "Tốt lắm, anh Fred.

    Đã trích xuất được video từ tầng 16 chưa?

    Tôi muốn xem ngay."

    Một bảo vệ khác tiến tới, đưa cho Luke một chiếc máy tính bảng.

    Video đã mở sẵn.

    Anh bấm phát.

    Hình ảnh hồng ngoại trắng đen: một bóng người mặc áo khoác dài, mũ trùm kín đầu, bước ra ban công kiểu sân vườn của tầng 16.

    Cô dừng lại một chút ở lan can, hơi cuối xuống, rồi leo lên lan can, buông mình xuống.

    Luke khựng lại.

    Anh tua chậm, dừng ở khoảnh khắc cô rời lan can.

    Thời gian hiển thị ở góc phải, dưới: 3:40:40.

    Anh đưa máy tính bảng cho Victor.

    "Cậu xem này.

    Thời gian không khớp."

    Victor nhíu mày, nhìn kỹ.

    "Ý sếp là sao?

    Thời gian này thì có vấn đề gì?"

    "Thời gian cô ta chạm đất được camera đường phố ghi lại là 3:43:16," Luke nói, giọng thấp nhưng sắc.

    "Cậu nghĩ cô ta mất bao lâu để rơi từ tầng 16 xuống đất?"
     
    Ký Ức
    Chương 2: Khoảng trống


    Luke vẫn đứng cạnh tấm bạt trắng, ánh nắng sớm chiếu qua những tán cây cao ven tòa nhà, làm mồ hôi lấm tấm trên trán anh.

    Không khí oi bức dù mới hơn 6 giờ sáng, độ ẩm từ hồ nước nhân tạo gần đó làm mọi thứ nặng nề hơn.

    Anh nhìn lên tầng 16, nơi ban công sân vườn lấp lánh dưới nắng, rồi quay sang Fred Perry, người bảo vệ vẫn đứng gần đó với vẻ mặt căng thẳng.

    "Nạn nhân sống ở tầng 16 sao?"

    Luke hỏi, giọng đầy băn khoăn.

    Fred lắc đầu ngay lập tức: "Không ạ, thưa ngài.

    Nạn nhân sống ở tầng 15, căn RV.A506.1508.

    Tầng 16 là Sky Garden, khu vực sinh hoạt chung của tòa nhà gồm hồ bơi vô cực, view toàn cảnh thành phố, cây xanh, phòng tập gym với các thiết bị hiện đại như máy chạy bộ và..."

    Luke cau mày, giọng hơi thiếu kiên nhẫn: "Được rồi, cậu Perry.

    Vậy là cô ta sống ở tầng 15 và nhảy lầu ở tầng 16?"

    "Dạ đúng ạ," Fred gật đầu, giọng hơi ngượng: "Cô ấy có thể đi thang bộ hoặc thang máy lên tầng 16.

    Tầng 16 là khu vực mở, ai cũng vào được."

    Victor hướng ánh mắt về phía Fred, gửi cho anh một nụ cười tươi rói.

    Luke lại hỏi tiếp, ánh mắt vẫn hướng về tầng 16:

    "Cậu có thể cho tôi biết thời gian và quá trình thu gom rác hằng ngày được không, cậu Perry?"

    "Dạ...

    9 giờ sáng và 10 giờ tối.

    Nhân viên vệ sinh sẽ thu gom rác ở phòng rác mỗi tầng.

    Số rác này sau đó sẽ được đưa xuống hầm B2 để xe chở rác chuyên dụng đến lấy vào nữa đêm ạ."

    Fred đáp.

    Luke quay sang Victor và các viên cảnh sát tuần tra đứng gần đó, giọng trở nên nghiêm trọng:

    "Được rồi.

    Victor, cậu thông báo với ban quản lý và đội pháp y: niêm phong ngay toàn bộ phòng rác ở mỗi tầng trung cư, tầng trệt và hầm B2.

    Thu gom tất cả rác từ đêm qua đến giờ, kiểm tra từng túi.

    Có gì bất thường, dây thừng, dây câu, túi rác lạ, vật dụng khả nghi, hay bất cứ thứ gì lập tức báo tôi.

    Có lẽ cần gọi thêm nhân sự hỗ trợ từ đội kỹ thuật hình sự."

    Anh tiếp tục, mắt quét qua đám đông vẫn đang tò mò nhìn từ xa: "Phong tỏa ngay tầng 15 và tầng 16.

    Khóa cửa hành lang tầng 15, dán băng cảnh sát ở cửa thang máy và thang bộ hai tầng này.

    Giao một người đứng canh thang máy, một người canh thang bộ.

    Không cho bất kỳ ai, kể cả cư dân, lên xuống cho đến khi pháp y đến và hoàn tất kiểm tra tại chỗ."

    Victor gật đầu, lấy điện thoại ra gọi hỗ trợ.

    Luke quay sang Fred: "Tầng 15 có camera theo dõi không Fred?"

    Fred lắc đầu: "Không thưa ngài, hành lang tầng 15 là khu vực riêng tư nên không có camera theo dõi.

    Chỉ có camera ở thang máy, sảnh chính và các khu vực công cộng như Sky Garden ở tầng 16 thôi."

    Victor đã bắt đầu tỏ hơi hoang mang.

    Anh hỏi: "Chính xác thì chúng ta đang tìm kiếm gì vậy sếp?

    Hung khí sao?

    Vụ này tôi thấy chỉ là tự tử bình thường thôi mà.

    Có thể 2 camera bị lệch thời gian hay sao đó."

    Fred liền chen vào, giọng hơi cao vì lo lắng: "Không thể nào đâu, thưa ngài.

    Toàn bộ camera ở đây đều được đồng bộ thời gian thông qua một server chung.

    Không thể bị lệch thời gian được đâu."

    Victor quay sang Luke nhíu mày hỏi, rõ ràng là anh hoàn toàn không hiểu chuyện quái gì đang xảy ra ở đây: "Nhưng làm sao cô ta có thể lơ lửng trên không tận 2 phút được chứ?

    Trừ khi cô ta là siêu nhân hay gì đó."

    Luke dừng lại, mắt nhìn lên tầng 16 xa hun hút, nơi nắng sớm chiếu lên lan can kính phản chiếu lấp lánh.

    Giọng anh trầm xuống, chậm rãi:

    "Có một cách.

    Nhưng rất liều lĩnh, vô cùng liều lĩnh."

    Victor tỏ ra vô cùng khó hiểu: "Vậy sếp nghĩ đây là một vụ giết người sao?"

    Luke lắc đầu nhẹ, ánh mắt vẫn dán vào khoảng không ngoài ban công: "Tôi không biết.

    Lần đầu tiên tôi gặp một vụ lạ lùng như vậy."

    Anh quay sang Fred: "Fred, cậu chờ ở đây.

    Chúng ta sẽ kiểm tra căn hộ tầng 15 sau khi pháp y đến và hoàn tất công việc tại chỗ.

    Không động vào bất cứ thứ gì."

    Fred gật đầu, đứng yên.

    Luke nhìn quanh đám đông vẫn đang tò mò, rồi nhìn lên tầng 16, khu vực công cộng có camera, nhưng tầng 15 bên dưới lại là khoảng trống hoàn toàn.

    Không camera.

    Không nhân chứng.

    Chỉ có khoảng trống, khoảng trống mà Luke cảm thấy đang ngày càng rộng lớn.
     
    Back
    Top Dưới