Cập nhật mới

Khác ký ức không trọn vẹn

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
400592570-256-k191218.jpg

Ký Ức Không Trọn Vẹn
Tác giả: NgoVuHongPhuc
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

vị thám tử đa nhân cách



ngovuhongphuc2211​
 
Ký Ức Không Trọn Vẹn
tại sao tôi ở đây


Lâm Phong thức dậy trong một con hẻm tối, với một cơn đau nhức nhối trong đầu.

Anh nhìn chiếc đồng hồ trên tay phải và nói

" WTF sao mình lại ở đây nhỉ, tối qua mình nhớ là mình ngủ ở nhà cơ mà.

Mà thôi kệ, về nhà thay đồ đi gặp khách hàng đã không thì muộn giờ mất."

Khi đứng dậy Phong lập tức nhận ra trên tay trái của mình có dính một ít máu khô nhưng anh lại không nhớ là tối qua mình đã làm gì mà ở đây đã vậy tay còn dính ít máu nữa chứ.

Lúc về sau khi gặp khách hàng làn gười quen cũ của mình ,nghe tiếng cô Tâm nói" Phong à cháu ....

Cháu phải giúp cô tìm ra kẻ đã giết chết cái Lan Anh nhà cô.''.

Điều đó khiến anh có cảm giác đau lòng, sau khi cầm tập hồ sơ do cô Tâm đưa anh đọc sơ qua nhưng chưa có kết luận gì nên anh bảo bác lần sau gặp lại sẽ có đột phá .

Trước khi ra về anh quả quyết nói với cô Tâm rằng chính anh sẽ tìm ra kẻ đã giết Lan Anh rồi đưa hắn ra ngoài ánh sáng.

Rồi trên đường về anh vừa đi vừa đọc lại hồ sơ của con gái bà Tâm mang cái tên rất quen thuộc với anh 'Lan Anh.

'Lan Anh là một người bạn cũ lúc anh học cấp 3.

Anh rất ân tượng với cô gái ấy là một cô gái xinh xắn, vui vẻ hoạt bát và rất tốt bụng với mọi người, anh đã mang ơn cô ấy và gia đình cô ấy rất nhiều vì họ đã giúp đỡ anh tìm việc làm thêm trong lúc còn đi học và đã tài trợ tiền phụ cấp cho anh đi học đại học.Nhưng anh lại thấy bất ngờ khi anh đã thấy trong tập hồ sơ có ghi tên anh đã xuất hiện tại hiện trường.

Anh lẩm bẩm:"Vai lin mình... mình đâu có tới đó."

Rồi anh lập tức rút một chiếc bút chì và một cuốn sổ nhỏ rồi viết nhanh lên đó những gì anh biết về vụ án.

Cô ấy chết trong một căn hộ bị khóa chặt bên trong.

Cảnh sát kết luận đây là một vụ tự sát vì lý do chết là do uống thuốc độc , nhưng Lâm Phong biết- sự thật không phải như vậy.

Sau khi về nhà, anh vào trong lập tức rót một cốc nước rồi ngồi xuống chiếc sofa màu đen và lấy tay xoa trán.

Một cảm giác đau buốt chạy vào đầu, khiến mắt anh nhòe đi.

Lâm Phong cố gắng nhắm chặt mắt, hít thở sâu để cố gắng lấy lại sự tỉnh táo.

Bỗng một giọng nói vang lên trong đầu, nhưng chắng phải là giọng của anh

"Đừng lo chính ta sẽ giúp cậu."

Phong mở mắt ra nhìn quanh phòng nhưng chẳng thấy ai.

Một cảm giác sợ hãi nổi lên trong anh, anh vội cầm ly nước lên và bước đi lúc đó anh đi ngang qua tấm gương anh nhìn thấy vệt máu dính vẫn dính trên tay- nhưng nó cũng đâu phải là của anh.

Phong bắt đầu cảm nhận một điều gì đó thật kỳ lạ.

Ký ức của anh bị tách biệt, những hình ảnh và cảm giác như những mảnh ghép rời rạc mà anh không thể xâu chuỗi lại.

"Tôi... tôi không giết cô ấy phải không?" – Phong tự hỏi trong tâm trí, mặc dù anh chẳng thể nhớ nổi mình đã làm gì.

Qua hôm sau, Lâm Phong dậy thì lập tức rời khỏi phòng, hướng về hiện trường vụ án.

Anh nhận ra một điều kỳ quái: những chi tiết nhỏ trong vụ án, như vị trí chiếc ghế bị đổ, vết máu vương vãi trên sàn nhà, đều gợi lại một cảm giác quen thuộc – một cảm giác mà anh không thể giải thích.

Giống như một ký ức từ đâu đó... nhưng anh lại không thể nhớ nổi mình đã từng ở đó.

Mỗi bước đi của Phong, đều là một cuộc hành trình vào những khoảng trống ký ức mà anh không thể với tới.

Cảm giác dần dần tan ra, nhưng điều Phong cảm nhận sâu sắc nhất, đó là một phần bản thân đang dần chìm vào bóng tối.
 
Ký Ức Không Trọn Vẹn
nhân cách trỗi dậy


Lúc đó anh bỗng tỉnh táo hơn vì tiếng chuông điện thoại reo lên, anh nhìn vào

xem ai là người gọi thì thấy là tợ lý nên anh lập tức cầm điện thoại lên LP: Alo có chuyện gì không mà gọi tôi vậy?

TL: Anh Phong ơi người hàng xóm của Lan Anh về rồi.

Cậu ta nói hôm qua khi tăng ca về cậu thấy một người cầm một cây rìu và dao trong tay còn cầm theo một chiếc lọ nhỏ đứng trước căn hộ của Lan Anh.Cậu ta nói đó chắc là hung thủ vì người đó mặc một bộ đồ đen từ trên xuống dưới trên đầu còn đội một chiếc mũ

lưỡi trai màu đen nữa.

LP: Hỏi cậu ta xem người đó trông như thế nào.

TL: Cậu ta nói người đó tầm 22 tuổi thân hình to lớn có khả năng là người tập thể hình cao tầm 1m8,5-1m9.

LP: Thôi được rồi tôi đang mệt anh cứ làm việc đi mai tôi sẽ lên xử lí.

TL: OK sếp

LP: Tạm biệt nhé.

Sau khi tắt máy Lâm Phong lại có cảm giác bị xâm lấn và ngã vật lên sofa trước khi hoàn toàn chìm vào bóng tối thì anh lại nghe thấy giọng nói đó phát ra nhưng lần nay nó không còn là lời an ủi để trấn an anh ....... mà là một mệnh lệnh

"Hãy cứ để cho ta làm, đêm nay sẽ không còn yên bình nữa.hahahahahaha."

Anh lập tức ngồi dậy nhưng anh không còn là Lâm Phong nữa mà anh là Lâm Vũ

trong mắt anh lúc này không còn một chút nhân tính nào mà chỉ còn sự lãnh lẽo, sự tính toán và sự tàn nhẫn.

Giọng của anh cũng chẳng còn là giọng của Lâm Phong nữa nếu nói là đối lập thì đúng như thế giọng của Lâm Phong vừa cao vừa nhẹ nhàng thì giọng của Lâm Vũ thì vừa trầm thấp vừa lạnh lùng.

LV: HỪM, chết tiệt thật hôm qua sao mình lại không để ý tên hàng xóm đó chứ cứ tưởng hắn sẽ không nhớ ,mà thôi cũng không sao.

Mình chỉ cầm giết hắn là được mà, hahahaha.

Nói xong Lâm Vũ lập tức xuống bếp mở chiếc hộp ẩn trong tủ chén ra lấy trong đó ra hai con dao và một cây rìu rồi vào phòng mặc bộ đồ hôm qua lên anh đã xác định được kẻ cần bị giết rồi giờ có mặc lại bộ đồ đó cũng không sao.

Vũ đi ra ngoài bắt một chiếc taxi đến chung sư của Lan Anh rồi bắt đầu chuyến săn mồi của mình.sau khi xuống xe anh lập tức đi lên trên phòng của cậu sinh viên kia, gõ cửa sau đó cất tiếng gọi.

LV: " Cốc cốc cốc".Cậu gì ơi.

ASV: AI vậy

Lv: Tôi là hàng xóm mới tới định mang chút quà qua tặng hàng xóm ấy mà.

ASV: À được rồi đợi tôi một tí tôi đi kiếm chìa khóa nhà đã.

Lúc đó Lâm Vũ lập tức giấu những món đồ trên tay ra góc khuất để tên kia không thấy rồi cầm trên tay hộp bánh.

Bỗng lúc đó cửa mở ra trong nhà tên kia mở ra lúc

đó anh đã thấy hắn, trông ngoại hình hắn cũng không tồi cao tầm 1m7,5-1m8, nhưng hai mắt thì thâm quầng lại vì thức khuya nhiều.

Trong đầu Lâm Vũ lập tức nhảy số suy nghĩ giết hắn như nào để đỡ tốn sức thì tên kia mở lời nói.

ASV: Chào anh nhé.

LV: Chào cậu.

Quà của cậu đây.

ASV: Cảm ơn anh nhá.

Vào nhà tôi chơi một chút đi ngoài trời lạnh lắm.

LV: Được thôi.

Lâm Vũ cùng tên nhân viên kia bước vào trong nhà của hắn.

Trong lúc hắn không để ý Lâm Vũ lập tức chộp lấy con dao giấu vào trong người rồi mới bước vào.

Khi bước vào nhà anh lập tức thốt lên một câu

LV: VL nhà cậu đẹp thế.

ASV: Đẹp thì làm được gì chứ hôm nay tôi còn không dám ngủ đây.

LV: Sao mà lại không dám chứ

ASV: Do nhà bên cạnh vừa có án mạng tối qua lúc tăng ca về tôi còn thấy hắn nữa chứ thật đáng sợ.

LV: HAHAHAHA.Tôi đáng sợ lắm sao.HAHAHA ASV:Anh đùa kiểu gì vậy.

LV: ĐI CHẾT ĐI CON CHÓ

Anh chàng kia bắt ngờ không hiểu tại sao người hàng xóm mới lại cư xử như vậy rồi anh bỗng nhận ra vóc dáng này ... là hắn sao.Nhưng anh đã chẳng còn thời gian để nói gì nữa vì khi Lâm Vũ ra tay hắn đã chém vào cổ họng của anh chàng sinh viên xấu số .

Bỗng lúc đó điện thoại của tên kia vang lên, Lâm Vũ bước lại gần rồi cúp máy.

Sau đó hắn sử dụng vân tay của tên sinh viên kia mở khóa rồi nhắn qua cho người yêu của tên kia.

LV: EM mau qua đây đi anh có bất ngờ dành cho em đấy.

NYASV: ok anh yêu

Asv cố gắng nói: tại sao cô ấy phải qua đây chứ tên kia.

LV:Để t giải thích cho nhé.

HAHAHAHAHA.

Bây giờta chỉ cần kêu cô ấy qua giết chết cô sau đó giấu xác đi.

Lúc đó cảnh sát không tìm thấy mà sau khi đọc tin nhắn của ngườivà cô ta thì cảnh sát sẽ xác định cô ta là nghi phạm chính là kẻ đãgiết ngươi mà không tìm ra cô ta là do cô tađã bỏ trốn, trong khu này còn không có camera nên ta có thể mang xác côta đi dễ dàng.HAHAHAHA
 
Back
Top Bottom