Tiếng nước nhỏ từng giọt từ vòi rò rỉ trong nhà để lại những tiếng tách nhỏ .
Trong màn đêm yên tĩnh , căn phòng trọ nhỏ chỉ vừa đủ để đặt một chiếc giường đơn , một bàn học và một chiếc tủ gỗ .Trên trần , bóng đèn tròn mờ đục tỏa ra thứ ánh sáng vàng nhạt như da người chết.
Tuấn choàng tỉnh giữa đêm.
Không tiếng chuông báo thức , không một tiếng động lớn , cậu không biết vì sao mình tỉnh dậy.
Chỉ có cảm giác ..như có một thứ gì đó vừa rút ra khỏi người mình , để lại một khoảng trống lạnh buốt trong ngực .
Chiếc điện thoại bên gối hiện lên 3:17 , Tuấn đưa bàn tay đang run nhẹ cầm lên xem .
Cậu chưa nhớ được là mình đã mơ thấy gì nhưng tim cậu đập nhanh , mồ hôi lạnh bết dính gáy.
Lại là nó nhưng lần này rõ ràng hơn , cảm giác thật hơn .Cậu tự thì thầm với mình , cậu ngồi dậy mắt dán vào vết ẩm mốc loang lổ trên trần nhà .
Ánh đèn đường hắt qua khe cửa sổ để lại một vệt sáng nhợt nhạt .Trong mảng sáng đó , cậu vẫn thấy loáng thoáng đôi mắt của người phụ nữ cậu đã thấy trong giấc mơ .
Mắt cô ta mở to trừng trừng như thể không chết đi mà vẫn đang theo dõi mọi thứ.
Cậu đưa tay lên mặt , chạm vào trán của mình, vào mắt , vào môi , mọi thứ vẫn là cậu .
Nhưng cậu lại cảm thấy bên trong như không phải là cậu .
Cậu cố nhớ lại những thứ đã diễn ra trong giấc mơ .
Lúc đầu là căn phòng chật chội, ẩm mốc, tường đã bong tróc.
Không có gió hay một tiếng động nào ,bóng đèn tròn treo lủng lẳng phía trên .
Căn phòng bốc lên một mùi hăng hắc của sắt gỉ và máu .Cậu có thể cảm nhận được từng chi tiết nhỏ như thể chính mình đang ở đó , căn phòng nồng mùi xác thịt đang phân hủy.
Người phụ nữ ngồi trong góc , đầu gục xuống , mái tóc rũ xuống che gần hết khuôn mặt .
Cơ thể bị trói chặt vào ghế bằng dây thừng cũ kỹ , quanh cổ có vết bầm tím .
Miệng bị bịt kín bằng băng dính ,một bên tay co giật nhẹ .Tuy có cảm giác yếu ớt nhưng đôi mắt người phụ nữ mở to đến mức như muốn nứt toác ra.
Tuấn cảm giác như mình đang đứng trước người phụ nữ đó , hoặc cậu đang đứng đó quan sát - cậu không rõ .Nhưng góc nhìn của cậu không phải từ xa , mà từ chính người đang cầm dao .
Cậu cảm nhận rõ từng đường cắt lạnh lướt trên da thịt ,tiếng lưỡi thép lướt qua từng thớ thịt ẩm .
Không có một tiếng hét nào ,chỉ có máu phun ra theo từng nhịp như tiếng đập của một trái tim đang điên cuồng , bệnh hoạn .
Rồi ....
Đột ngột một vết cắt sắc lẹm cuối cùng .Người phụ nữa đổ về một bên , máu loang dần ra sàn nhà .Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó , cậu thấy gương mặt phản chiếu từ vết máu loang trên sàn : một khuôn mặt quen thuộc , đó chính là ....cậu ?
Một giấc mơ , cậu tự nhủ chỉ là một giấc mơ .
Tuấn ôm lấy đầu , cảm thấy choáng váng quay cuồng .
Bàn tay cậu vẫn lạnh buốt như lúc đang nắm chặt lấy con dao trong giấc mơ .Thật và ảo , sống và chết , ý thức và mộng mị .
Mọi thứ đan xen trộn lẫn vào nhau làm Tuấn không chắc mình đang ở đâu giữa những ranh giới đó .
Tuấn cầm chiếc điện thoại bật camera trước ,một thói quen không biết đã xuất hiện từ bao giờ sau mỗi giấc mơ .
Cậu muốn xem gương mặt trên camera vẫn đang là "mình".Không có gì thay đổi rõ rệt ,vẫn đôi mắt ấy cùng mới tóc rối và làn da nhợt nhạt vì thiếu ngủ.
Nhưng lần này có điều gì đó sai lệnh ,như thể có một người khác giống mình trong điện thoại. một ánh mắt trống rỗng hơn ,môi mím chặt và không còn run rẩy sau giấc mơ nữa mà sự yên lặng đến lạnh người .
Tuấn giơ tay lên trước ống kính ,người trong màn hình cũng giơ tay theo .Nhưng trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy , rất ngắn thôi , dường như hình ảnh trong màn hình đã không di chuyển cùng lúc .
Như thể có ai đó trong màn hình đang bắt chước lại cậu .
Cậu nín thở ,tắt camera rồi quăng điện thoại xuống cuối giường .
Phản chiếu lên màn hình đen không phải là ánh mắt của người đang hoảng sợ hại là cậu .
Mà là của kẻ đang đợi điều gì đó xảy ra ...
Buổi sáng trôi đến mà không cần ai báo hiệu.
Mặt trời chưa ló lên qua rìa chung cư đối diện , nhưng ánh sáng trắng xám đã kịp luồn qua khe rèm cửa sổ , hắt lên vết loang mốc trên trần như một vệt máu khô .
Tuấn ngồi trên ghế ,nhìn chằm chằm vào ly cà phê đã nguội từ bao giờ.
Một tiếng chuông báo tin nhắn vang lên trong điện thoại , cậu không buồn chú ý .
Thêm một tiếng chuông nữa, rồi im bặt cậu vẫn không cử động .
Sống một mình trong căn phòng trọ trên tầng 3 , Tuấn chẳng mấy khi ra khỏi nhà trừ khi phải đến trường hoặc đi mua đồ ở siêu thị .
Bạn bè ở trường đại học phần lớn cũng chỉ là mối quan hệ xã giao .
Ai cũng thấy cậu là người ít nói , lịch sự , hơi lạ nhưng không đến mức dị biệt .
Có lẽ vì đôi mắt hay nhìn xa xăm , như người đang sống trong thế giới khác , thế giới của riêng cậu .
Sáng nay , cậu có một tiết học ở giảng đường B - " Tâm lý bệnh lý học " .
Môn học này vừa khiến Tuấn cảm thấy thích thú vừa có chút mỉa mai .
Cậu học ngành tâm lý , vì đâu đó trong cậu tin rằng nếu hiểu rõ những bất thường trong người khác , thì có lẽ ... cậu cũng sẽ hiểu được chính mình .
Hôm nay cậu mặc một chiếc hoodie xám bạc màu , đội chiếc mũ che đi phần lớn khuôn mặt .
Cậu đeo tai nghe nhưng không bật nhạc như cậu đang mong chờ lắng nghe chính bên trong mình thay vì là lời một bài hát .
Cậu ngồi bàn cuối trong lớp , mở vở nhưng không viết gì .
Tiếng giảng viên giảng về hội chứng rối loạn nhân cách phân ly vào tai cậu như gió lướt qua .
Những thuật ngữ - "mất ký ức từng phần " , " cảm giác tách rời khỏi bản thân " - " thực tại bị méo mó " - lặp đi lặp lại nhưng từng nhát búa đập vào suy nghĩ mơ hồ, mong manh trong đầu cậu .
" Một số bệnh nhân đa nhân cách thậm chí còn mang ký ức , giọng nói ,nét mặt và chữ viết khác nhau cho từng nhân cách .
Có trường hợp nhân cách thứ hai nhớ hết ,còn nhân cách gốc thì không ..."
Cậu nhìn xuống tay mình thấy móng tay đã bám đầy vụn bút chì từ lúc nào .
Vậy đêm qua là giấc mơ ... của ai ?
Giữa buổi trưa , Tuấn ghé một quán ăn nhỏ ở góc hẻm quen thuộc.
Nhìn thấy cậu chị chủ quán vẫn gật đầu như mọi ngày .
Cơm trứng ốp - Tuấn chỉ ăn một món đó , không phải vì yêu thích mà ăn để sống và không có lý do gì để đổi món cả.
Trong lúc ngồi đợi món , Tuấn nhìn thấy cậu bé trai đang ngồi bàn đối diện chơi một con búp bê cũ , một con búp bê nam mặc áo bệnh nhân , mắt không có con ngươi .
Tự nhiên hình ảnh đó lại gợi nhớ một điều gì đó sâu thẳm trong cậu .
Cậu bé ngước lên nhìn cậu chằm chằm vài giây rồi cười ,nói :
" Chú cũng mơ thấy ác mộng ha ?"
Tuấn trố mắt .
"Gì cơ ?"
" Con búp bê á , nó kêu là mấy người lớn sẽ mơ thấy ác mộng khi ở gần nó đó ,chú cũng đang ở gần nó với cháu nè .
"
Chị chủ quán từ bếp đi ra, quát đứa nhỏ về chỗ và xin lỗi Tuấn .
Cậu chỉ gật đầu nhưng ánh mắt vẫn dán vào con búp bê trên tay cậu bé , mắt nó trống rỗng không hồn giống ai đó mà cậu đã từng quen biết .Chiều về ,cậu đi bộ dọc theo con kênh cũ .
Trong đầu cậu vang lên câu hỏi : Mình có bị gì không ?.
Nhưng điều đó không khiến cậu thấy yên lòng .
Khi về tới phòng ,trời đã tối sẫm .
Tuấn ngồi xuống mở laptop , gõ vào thanh tìm kiếm :
" Tại sao có giấc mơ lại giống như hành động bên ngoài đời thực "
Màn hình hiện ra hàng loạt kết quả : " hiện tượng đồng bộ giấc mơ " , " truyền ký ức vô thức " , " bệnh tâm thần phân ly" , "đa nhân cách " , " kí ức kí sinh"....
Cậu đọc rồi mắt hoa lên ,tất cả đều vô nghĩa .
Không có logic nào lý giải được điều cậu đang trải qua ,ngoài một khả năng đáng sợ là có thể đó không phải là giấc mơ
Có thể , cậu đã ở đó thật .
Có thể , chính tay cậu ...
Màn đêm xuống như có ai đó đang kéo rèm đen trùm lên thành phố .
Tuấn ngồi trước laptop mở sáng , trong phòng trọ tối om chỉ có ánh đèn bàn học .
Trang tin điện tử hiện lên những tít :
" Phát hiện thi thể nữ trong khu nhà bỏ hoang - nghi án giết người.
"
" Hiện trường có dấu hiệu bị dàn dựng.
Hung thủ vẫn chưa được xác định.
"
Tuấn không thở được trong vài giây , cậu click vào bài viết .
" ...
Nạn nhân là N.T.H .., 21 tuổi, sinh viên Đại học Khoa học Xã hội & Nhân văn .
Thi thể được tìm thấy vào rạng sáng nay trong một tòa nhà bỏ hoang ở quận T ...
Cảnh sát ghi nhận hiện trường có một dòng chữ bằng máu được viết lên tường : " Không , tôi không hề muốn làm điều này " ...
Hiện vụ việc vẫn đang đuộc điều tra...."
Tuấn cứng đờ người .
Tòa nhà bỏ hoang ...dòng chữ bằng máu ...
Cậu đã thấy chúng rồi , trong giấc mơ đó ,không thể là sự trùng hợp được .
Không thể .
Tuấn bật dậy khỏi ghế ,hoảng loạn bước lùi như muốn tránh khỏi con mắt dò xét từ chiếc laptop.
Trong đầu cậu vang vọng một tiếng nói : " Mày đã ở đó , chính mày đã làm , mày biết rõ nơi đó hơn bất kỳ ai.
"
"Không ...
Không phải mình ...Mình chỉ đang mơ thôi ..."
- Tuấn lẩm bẩm ,ôm đầu .
Tuấn chạy vô nhà vệ sinh,mở vòi nước và xối lên mặt như để xua đi toàn bộ hình ảnh đang hiện lên trong đầu .
Nhưng không trôi đi được, cảm giác cậu đã chạm vào cái xác ,cảm nhận máu trên tay mình ...
Vẫn chân thực và y nguyên như trong giấc mơ .
Tuấn lảo đảo tựa vào bồn rửa , thở như kẻ sắp ngất .
Cậu nhìn vào trong gương , cái nhìn trong gương không giống ánh mắt của cậu .
Nó sâu hơn , tĩnh lặng hơn .
Không sợ hãi ,không hoảng hốt như cậu hiện tại .
Bất chợt ...
Một ký ức lóe lên nhưng không rõ là thời điểm cụ thể nào .
Cậu thấy mình ngồi trong căn phòng sơn trắng và một cậu trai khác trạc tuổi cậu ngồi cạnh .
Người đó có tên giống mình ?
Cậu không chắc .
Tuấn chỉ nhớ cậu ta cười rất nhiều và luôn nói những điều kì quặc :
" Mày biết không Tuấn , tụi mình ở đây... không phải vì điên .
Mà vì tụi nó không hiểu được đầu óc tụi mình hoạt động như thế nào ".
Tuấn rùng mình.
Cậu chưa từng nhớ ký ức đó trước đây .Hay cậu chưa từng nhớ tới ai có tên giống cậu.
Điện thoại rung , có tin nhắn từ một số lạ :
" Cậu vẫn mơ à ?"
" Tôi nhớ cậu , Tuấn.
"
Tim Tuấn như ngừng đập một nhịp .
Cậu trả lời :
" Ai đấy ?."
Tin nhắn kế đến :
" Chúng ta từng ở đó cùng nhau .Cậu chỉ đang chưa nhớ ra tôi thôi.
"
Tuấn thức dậy giữ đêm.
Trời chưa sáng ,đồng hồ hiển thị 2:47 AM.
Cậu không nằm trên giường , cũng không ở phòng trọ.
Mà là một con hẻm nhỏ , ẩm thấp, nơi đèn đường hắt ra ánh sáng nhợt nhạt .
Xung quanh yên ắng kỳ lạ , gió rít qua khe tường .
Tuấn đứng đó , hai tay dính bẩn .Cậu lảo đảo nhìn xung quanh .
Trước mặt cậu là một cánh cổng sắt cũ kỹ ,gỉ sét bên trên treo tấm biển đã mờ chữ:
" TRƯỜNG MẦM NON MẪU GIÁO P.L.( Đã đóng cửa )"
Chân Tuấn tê dại , không biết tại sao mình lại ở đây .
Cậu cúi xuống ,một vệt máu mờ mờ dẫn từ đôi giày mình ra sau lưng .Tuấn quay lại, tim cậu như ngừng đập .
Dưới chân cậu là một vết kéo lê dài khoảng hơn 3m.
" Không...
Không thể nào ..."
Cậu lùi lại .
Run rẩy .
Mở điện thoại.
Đã 3:03 AM, cậu không có một chút ký ức nào từ lúc lên giường tới 2:47 AM , Tuấn đã biến mất đi đâu trong khoảng thời gian đó .
Tuấn hoảng loạn chạy khỏi con hẻm và bắt một chiếc taxi .
Trên xe , đầu cậu quay cuồng .
Mọi âm thanh xung quanh như bị bóp méo.
Giọng tài xế hỏi cậu đi đâu nhưng lọt vào tai Tuấn chỉ là tiếng rì rầm vô nghĩa .
Trong đầu cậu vang lên một giọng nói nhưng không phải giọng nói của mình .
" Mày nên biết ơn .
Tao giúp mày sống đúng với lời hứa .
Tao đang thay mày làm điều mày không dám làm.
"
Tuấn siết đầu, hét lên : "CÂM MIỆNG!"
Tài xế lái xe giật mình : " Gì cơ , cậu sao vậy?
"
Tuấn thở gấp ,lắc đầu : " Không ... không sao...
"
Khi về đến phòng trọ, cậu lập tức vào phòng tắm bật đèn ,nhìn vào gương .
Ánh mắt trong gương vẫn không trùng khớp với ánh mắt cậu .
Một lần nữa , Tuấn bắt đầu nhớ lại ...
Một mảnh ký ức mờ mịt thoáng qua : Một căn phòng màu trắng .
Một chàng trai gầy gò, gương mặt có nụ cười cong nhẹ như lưỡi dao .
Giọng nói đó :
" Tuấn ,nếu tao chết trước ,mày sẽ thay tao tiếp tục ,đúng không ?
Đừng để ước mơ của tao chết theo tao ...
Tao không cần người nhớ đến, tao chỉ cần một bàn tay thay tao kết thúc những kẻ không xứng đáng được sống.
"
Rồi một cái bắt tay .
Một lời hứa.
Một cặp mắt nhìn nhau đầy dữ dội và thấu hiểu .
Tên cậu ta là gì ...?
Hình như là ...
Tuấn ... ?
Không .
Không thể nào trùng tên được ....
Cậu ta là ... mình sao ?
Hay là một người khác... ?
Tuấn nôn thốc nôn tháo vào bồn rửa mặt.
Cậu sợ, không chỉ sợ máu, sợ mơ, mà cậu còn đang sợ chính mình .
Và tệ hơn cả :
Có một phần trong cậu ...không muốn cậu dừng lại .
Sáng hôm sau , trời mưa .
Mưa dai dẳng, cứ như bầu trời cũng đang vật lộn với ký ức của chính nó .
Tuấn ngồi ở góc quán cà phê quen thuộc , cậu đến đây để truy tìm chính mình .
Trên bàn là chiếc laptop cũ ,màn hình lập lòe ánh sáng xanh tái .
Tuấn gõ vào ô tìm kiếm :
" Án mạng khu vực Trần Khánh Dư - hiện trường chưa xác định hung thủ.
"
Màn hình hiện lên các tiêu đề:
• " Nạn nhân nữ tử vong trong khu nhà trẻ bỏ hoang , thi thể biến dạng "
• " Lời khai từ nhân chứng : 'Tôi nghe thấy tiếng hát ru trước khi phát hiện ra xác chết' "
• " Camera không hoạt động, hiện trường không dấu vết đột nhập "
Tuấn thấy trong lòng lạnh ngắt .
Tiếng hát ru ...?
Tim cậu đập nhanh.
Một thứ gì đó trỗi dậy trong trí nhớ :
Một giai điệu cũ, chậm rãi, như lời mẹ ru ...Nhưng âm sắc méo mó như phát ra từ chiếc loa rè trong hành lang dài vô tận .
" Ầu ơ ...
Gió đưa bụi chuối sau hè ...Ru con , con ngủ cho mẹ đi làm ..."
Cậu rùng mình ,đó không phải ký ức của cậu .
Hay có thể...
đã từng là ký ức của ai khác .
Của ...
Tuấn ,người có tên giống tôi ?
Cậu phóng to ảnh hiện trường.
Góc chụp từ xa ,nhưng vẫn thấy mảng tường tróc sơn kia, vết mái in thành hình kỳ dị .
Nó gần giống với một chứ "T" ngoằn nghèo.
Tuấn chớp mắt .
"T" ?
Bỗng dưng trong đầu cậu vang lên một âm thanh như tiếng sắt vào thủy tinh .
Một hình ảnh chớp nhoáng : Cậu và một người nữa, cùng ngồi trong căn phòng trắng .
Trên tường là những dòng chứ được viết bằng máu .
" Tao chết , mày thay tao sống "
" Tao biến mất ,mày là tao "
Chiều muộn ,mưa ngớt
Tuấn đứng trước cổng bệnh viện tâm thần số 4, nơi này từng được gọi với cái tên " Trại điều dưỡng thanh thiếu niên đặc biệt ".
Giờ đây nó chỉ là một đống tàn tích : cổng gỉ sét ,tường bám rêu và biển hiệu bị gió lật bay mất một góc.
Cậu không nhớ mình đã từng ở đây nhưng trong những cơn ác mộng,