Khác Ký Ức Đã Được Niêm Phong

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
407207291-256-k649978.jpg

Ký Ức Đã Được Niêm Phong
Tác giả: HeartbreakPen
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Vào một buổi sáng mưa rơi trên thư viện Hàn Giang, giáo sư Trí Viễn được phát hiện chết trong một căn phòng khóa kín, bên cạnh chiếc đồng hồ dừng lại ở 10 giờ 47 phút.

Không dấu vết vật lộn, không hung thủ rõ ràng, chỉ còn lại những mảnh ký ức rời rạc và một sự im lặng đáng ngờ.

Khi cuộc điều tra bắt đầu, Trần Nhất Phàm - sinh viên năm cuối khoa Triết - dần nhận ra cái chết ấy không chỉ liên quan đến một vụ án, mà còn chạm đến giới hạn của trí nhớ, đạo đức và quyền được quên của con người.

Đây là câu chuyện nơi sự thật không đứng về phía ánh sáng, và đôi khi, điều nguy hiểm nhất không phải là những gì bị che giấu... mà là những gì được nhớ lại.



trinhthám​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Truyền kỳ về 18 đời vua Hùng
  • Kiều phu khó thuần - Kỳ Dung
  • Bình Thịnh Gia Ký
  • Bát Tiên Truyền Kỳ
  • Nhật Ký Phá Nhà
  • Hồ Sơ Số CA-87. - Kỳ 1: Vòng Vây Không Tiếng Súng
  • Ký Ức Đã Được Niêm Phong
    Chương 1: Thời gian dừng lại, nhưng sự thật thì không.


    Mưa rơi đều trên mái ngói cũ của thư viện Hàn Giang, từng giọt nước va vào khung cửa gỗ mục kêu lách cách.

    Tôi – Trần Nhất Phàm, sinh viên năm cuối khoa Triết – ngồi trong phòng đọc vắng, chờ người thầy mà tôi kính trọng nhất: Giáo sư Trí Viễn.

    Thầy hẹn tôi đến vào giờ thứ mười của buổi sáng, để bàn về bản thảo công trình “Trí Nhớ Nhân Tạo và Giới Hạn Của Nhận Thức”.

    Nhưng khi tôi đến, cánh cửa phòng làm việc đã khép chặt. tôi gõ 3 lần, không ai đáp.

    Chỉ có tiếng tích tắc đồng hồ vọng ra, đều đặn – rồi…dừng lại.

    Tôi khẽ đẩy cửa.

    Khoá.

    Mọi thứ chìm trong im lặng.

    Một cảm giác lạnh lẽo lan dọc sống lưng tôi, dù trong lòng còn tự nhủ - có lẽ thầy đi đâu đó.

    Nhưng linh cảm – cái thứ mà con người vẫn hay xem nhẹ - thì không.

    Tôi chạy đi tìm bà Hàn Yên, quản thư già luôn cầm chìa khoá bên hông.

    Khi bà mở khoá, mùa trà và khói giấy cháy khét lẹt ohar ra.

    Trên bàn, Giáo sư Trí Viễn ngồi bất động , đôi mắt mở hé, nhìn về cửa sổ đóng kín.

    Trước mặt ông là một tách trà đổ nghiêng, một lá thư cháy dở, và chiếc đồng hồ bỏ túi dừng ở 10 giờ 47 phút.

    Không có vết thương, không tiếng vật lộn, không dấu vết ai ra vào, chỉ có một căn phòng khoá kín, và một cái chết không lời giải.

    “Không thể nào…’ – tôi thì thầm

    Thầy là người mạnh mẽ nhất mà tôi tưng biết.

    Thầy từng nói:

    “Tri thức có thể giết người, Phàm à.

    Không phải bằng dao mà bằng sự thật.”

    Và giờ đây, chính người nói ra điều đó – lại chết giữa căn phòng gập mùi giấy cháy.

    Buổi chiều hôm đó, khi cảnh sát đến, một người đàn ông mặc áo măng-tô đen bước vào – dáng cao gầy, đôi mắt sắc như soi xuyên từng lớp khói.

    Ông ta tự giới thiệu ngắn gọn:

    “Tôi là thám tử Tịnh Nhiên, được mời từ Cục thành điều tra đặc biệt”

    Ánh mắt ông ta dừng lại ở chiếc đồng hồ trên bàn.

    Một thoáng, ông khẽ mỉm cười, lạnh như thép:

    “10 giờ 47…Một thời khắc lạ.

    Có lẽ người chết muốn nói với chúng ta điều gì đó”

    Tôi không biết rằng, kể từ khoảnh khắc ấy, cuộc đời mình đã bị cuốn vào một mê cung – nơi mà sự thật không nằm trong lời nói, và ngời vô tội cũng là kẻ giấu dao trong lòng.

    Thời gian dừng lại ở 10:47

    Nhưng những bóng người trong căn phòng ấy…

    chưa từng dừng lại
     
    Ký Ức Đã Được Niêm Phong
    Chương 2: Một căn phòng khóa kín luôn giấu nhiều hơn một cái chết.


    Phòng làm việc của giáo sư Trí Viễn được niêm phong ngay trong chiều hôm đó.

    Trời dần tắt nắng, những dải ánh sáng cuối ngày đổ xuống hành lang thư viện, trải trên nền nền gạch những vệt dài, nhạt như hơi thở của một người sắp kể lại bí mật.

    Tôi – Trần Nhất Phàm – đứng dựa vào lan can tầng hai, tay vẫn run nhẹ.

    Cảm giác tội lỗi đè nặng như có ai đặt đá lên ngực tôi:

    Giá như tôi đến sớm một chút…

    Giá như tôi gõ cửa mạnh hơn…

    Giá như tôi phá cửa ngay lúc đồng hồ dừng lại…

    Nhưng mọi “giá như” đều vô nghĩa.

    Thầy vẫn chết.

    Trong một cơn phòng khoá kín.

    Bước chân nhẹ nhàng nhưng dứt khoát vang lên từ cuối hành lang – đó là Thám tử Tịnh Nhiên.

    “Cậu là người cuối cùng gặp giáo sư chiều qua, đúng không?” – ông hỏi bằng giọng trầm, không lạnh, nhưng cũng chẳng ấm.

    “Dạ..đúng” tôi đáp, mắt nhìn xuống đất

    Ông ra hiệu theo tôi vào căn phòng thẩm vấn tạm đặt tại phòng đọc cũ.

    Bên trong chỉ có một cái bàn, hai ghế, và ánh đèn vàng như đã nghe nhiều câu chuyện bị che giấu.

    Tịnh Nhiên ngồi đối diện tôi, trên tay là cuốn sổ nhỏ và cây bút máy đen.

    “Cậu kể lại buổi sáng hôm nay từ đầu đến cuối.

    Đặc biệt là vào thời điểm 10 giờ 47”

    Tôi hít sâu

    “Em đến lúc khoảng 10 giờ 30.

    Em gõ cửa…không ai trả lời.

    Rồi…em nghĩ thầy đang ngủ hoặc không nghe nhưng_’’

    “Nhưng cậu nghe tiếng đồng hồ dừng lại ngay sau khi gõ?”

    “Dạ”

    Tôi nuốt nước bọt.

    “Nó dừng lại rất đột ngột, như thể ai đó…cố tình”

    Tịnh Nhiên không viết gì.

    Ông chỉ nhìn tôi thật lâu, đôi mắt như soi từng nhịp thở.

    “Cậu có thù oán gì với giáo sư không?”

    “Không ạ!” – tôi bật dậy, gần như hét.

    “Thầy Trí Viễn…là người em kính trọng nhất”

    Ánh mắt Tịnh Nhiên mềm đi một chút, đủ để khiến tim tôi bớt thắt.

    “Tôi biết” – ông nói chậm rãi – “Và chính vì cậu kính trọng ông ấy…nên chúng ta cần cậu thành thật đến từng chi tiết nhỏ”

    Tôi gật đầu
     
    Ký Ức Đã Được Niêm Phong
    Chương 3: Có những kí ức bị xóa không phải vì sai, mà vì quá đúng.


    Tôi gật đầu.

    Tịnh Nhiên khép cuốn sổ lại, nhưng cây bút vẫn nằm giữa hai ngón tay, khẽ xoay một vòng như thói quen của người luôn suy nghĩ nhiều hơn nói.

    “Trần Nhất Phàm,” ông cất giọng, “cậu có biết trong các vụ án phòng kín, điều nguy hiểm nhất không phải là hung khí… mà là thứ mọi người tin là hiển nhiên.”

    Tôi im lặng.

    “Chẳng hạn,” ông nói tiếp, “ai cũng cho rằng giáo sư chết lúc 10 giờ 47, vì chiếc đồng hồ dừng lại khi ấy.

    Nhưng cậu có chắc… thời gian đó là thời điểm ông chết không?”

    Tim tôi đập mạnh.

    “Ý…

    ý thầy là sao ạ?”

    Tịnh Nhiên đứng dậy, bước ra cửa sổ phòng đọc cũ.

    Ánh hoàng hôn hắt lên vai ông, khiến dáng người như bị chia đôi giữa sáng và tối.

    “Chiếc đồng hồ bỏ túi kia,” ông nói, không quay lại, “là loại lên dây cót thủ công.

    Tôi đã xem.

    Nếu bị rơi, va đập, hoặc bị tác động từ bên ngoài… nó sẽ không dừng êm như vậy.”

    “Êm?” – tôi lặp lại.

    “Ừ.”

    Ông quay sang.

    “Cậu nói nó dừng ‘đột ngột’, nhưng không có tiếng kim gãy, không có tiếng kim bật.

    Nghĩa là… có ai đó chủ động dừng nó lại.”

    Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng tôi.

    “Nhưng… phòng bị khoá kín mà…”

    Tịnh Nhiên mỉm cười, lần này không lạnh, mà giống như người vừa tìm thấy khe hở trong bức tường dày

    “Khoá kín không có nghĩa là không có ai khác ở đó, Nhất Phàm.”

    Ông quay lại bàn, mở sổ, lần đầu tiên viết xuống một dòng.

    “Cậu có để ý lá thư cháy dở trên bàn không?”

    Tôi nhíu mày, cố lục lại ký ức.

    “Dạ… chỉ thấy một góc giấy bị cháy đen, chữ gần như không đọc được.”

    “Nhưng cậu có ngửi thấy mùi gì khác ngoài giấy cháy không?”

    Tôi sững người.

    Mùi trà.

    Mùi khói.

    Và…

    “…mùi hạnh nhân đắng.”

    Tôi buột miệng nói ra, rồi tự bịt miệng mình lại.

    Tịnh Nhiên ngẩng lên rất chậm.

    “Cậu chắc chứ?”

    Tôi nuốt khan.

    “Lúc đầu em nghĩ là do trà cũ… nhưng sau đó… em thấy khó thở một chút.”

    Ông gật đầu.

    “Xyanua,” ông nói nhẹ tênh, như đang nhắc đến một khái niệm triết học.

    “Một liều nhỏ, hoà vào trà.

    Không để lại vết thương.

    Chết nhanh.

    Êm.”

    Tôi choáng váng, hai tay bấu chặt mép ghế.

    “Nhưng… ai có thể—”

    “Chúng ta sẽ quay lại câu hỏi ‘ai’ sau.”

    Tịnh Nhiên cắt lời.

    “Giờ tôi muốn hỏi một câu khác.”

    Ông nhìn thẳng vào tôi.

    “Giáo sư Trí Viễn gần đây có nói với cậu điều gì… mà ông không muốn người khác nghe thấy không?”

    Căn phòng như tối đi một chút.

    Tôi nhớ lại buổi trò chuyện cuối cùng với thầy, một tuần trước, cũng trong thư viện này.

    Khi ấy, thầy kéo tôi lại rất gần, giọng thấp đến mức gần như thì thầm:

    “Nhất Phàm… nếu một ngày trí nhớ không còn thuộc về con người, thì đạo đức sẽ chết trước tiên.”

    Tôi do dự.

    “…Có.”

    Tôi đáp.

    Tịnh Nhiên không giục.

    Ông để im lặng lan ra, như cách một thầy giáo chờ sinh viên tự tìm câu trả lời.

    “Thầy nói… công trình lần này có thể khiến nhiều người không yên giấc.”

    “Và thầy bảo em… nếu có chuyện gì xảy ra, hãy nhìn vào những người nhớ quá rõ.”

    “Những người nhớ quá rõ…”

    Tịnh Nhiên lặp lại, ánh mắt sáng lên.

    “Cậu có biết hôm nay còn ai vào thư viện trước 10 giờ không?”

    Tôi nghĩ nhanh.

    Bà Hàn Yên.

    Một nghiên cứu sinh khoa Tâm lý – Lục Minh.

    Và…

    “…Trợ lý nghiên cứu của thầy.”

    Tôi nói khẽ.

    “Anh ta tên là Kỷ An.”

    Tịnh Nhiên đóng sổ.

    “Rất tốt.”

    Ông đứng dậy.

    “Vậy thì mê cung này… bắt đầu mở lối rồi.”

    Ông bước ra cửa, dừng lại một nhịp, không quay đầu:

    “Nhất Phàm, có một điều cậu cần chuẩn bị tinh thần.”

    “Dạ?”

    “Trong vụ này,” ông nói, giọng trầm xuống, “sự thật không giết người.”

    Ông ngừng lại.

    “Con người giết nhau để giữ quyền được quên.”

    Cánh cửa khép lại.

    Còn tôi ngồi đó, nhận ra một điều đáng sợ hơn cả cái chết của thầy:

    Có thể… chính tôi cũng đang nhớ một thứ

    mà ai đó

    không muốn tôi nhớ.
     
    Back
    Top Dưới