---
Chương 4 : Kẻ lắng nghe giấc mơ
"Anh không cần em tỉnh.
Anh chỉ cần em thở, và nằm im dưới tay anh"
Dương bị ép đến gặp bác sĩ tâm lý sau khi đánh vỡ gương phòng tắm vì “thấy có người đứng sau lưng mình”
Cậu không kể chi tiết rằng đêm trước đó, lúc không thể động đậy – toàn thân cứng đơ như bị đè giấc – có một bàn tay luồn vào quần cậu
Không gấp gáp.
Không mạnh bạo.
Mà… dịu dàng
Bàn tay ấy vuốt dọc cậu như đã làm điều đó cả trăm lần.
Cậu nghe thấy tiếng thở.
Nghe thấy tên mình được gọi trong hơi rên rỉ.
“Dương… bé ngoan của anh…
ướt rồi này…”
Mùi hương hôm đó là… bạc hà lạnh, quen đến lạ lùng.
Và khi Dương cố mở mắt, hắn ta vẫn cúi đầu, liếm quanh đầu ngực cậu như một con thú đói
Dương tỉnh dậy với quần lót ướt sũng, môi mình có vết đỏ cắn, và gáy rịn mồ hôi
---
Tại phòng bác sĩ, khi hỏi về người gần gũi nhất hiện tại, Dương im lặng vài giây rồi đáp khẽ :
"Anh Hiếu... là người duy nhất tin em."
"Anh ấy bảo em đừng sợ, có gì thì để anh ấy giữ giùm"
Bác sĩ dừng bút, hỏi :
"Giữ cái gì?"
Dương nhìn ra cửa kính một lần nữa.
Bóng dáng Hiếu vẫn đứng ở hành lang, như một tượng đá sống, ánh mắt hướng thẳng vào cậu.
Không chớp
Dương cúi mặt.
"Giữ giấc mơ của em.
Giấc mơ có anh ấy trong đó... mỗi đêm đều chạm vào em trước khi em mở mắt"
Bác sĩ chỉ biết ghi thêm dòng chữ: “Khả năng bị kiểm soát hành vi – cần theo dõi sát”
---
Đêm đó, Dương thử khóa tất cả các cửa, dán giấy vào khe cửa, đặt ghế chắn ở trước ban công, bật camera an ninh trên app điện thoại
Và rồi, như mọi hôm, cậu mất ý thức giữa chừng.
Không mơ, không ác mộng
Sáng hôm sau, cậu thấy một tờ giấy gấp gọn đặt trên ngực mình :
"Giỏi lắm, đêm qua em rên rất đáng yêu.
Anh giữ lại hết rồi nhé.
Em muốn nghe không?"
"P/s: Đừng khóa cửa nữa, anh buồn đấy"
Góc tờ giấy dính một… mẩu bao cao su đã dùng.
Mùi dịch trắng vẫn còn nồng
---
Chương 5 : Hạnh phúc nằm trong buồng tối
"Muốn em yêu anh à?
Dễ thôi.
Anh chỉ cần giết thế giới quanh em là được."
Dương đập cửa nhà Hiếu lúc 3 giờ sáng
Mắt cậu đỏ hoe, tóc rối, áo thun vén lên gần rốn.
Trong cơn hoảng loạn, cậu thốt lên :
"Anh theo dõi em đúng không!?
Là anh bỏ camera?
Là anh... là anh chạm vào em mỗi đêm??"
Hiếu không phủ nhận
Chỉ im lặng rót một cốc nước, kéo Dương ngồi xuống ghế bọc nhung, ngón tay thon mảnh đặt lên môi cậu.
Ánh đèn vàng dịu làm mắt hắn tối lại, sâu như một vực xoáy :
"Ừ.
Là anh.
Là anh chạm vào em.
Là anh thấy em mỗi đêm.
Là anh...
đút hai ngón tay vào em khi em rên không thành tiếng"
Dương cứng đờ
Hiếu cúi đầu, áp trán vào thái dương cậu.
Hắn thủ thỉ như đang kể một bí mật :
"Em biết không, người ta yêu nhau thì gửi thư, gửi hoa.
Còn anh… gửi tinh dịch vào em.
Để em ngửi thấy anh, dính lấy anh, và sợ anh đến mức chẳng ai dám thay thế"
| yêu như mới okay này, yêu mà tặng hoa, tặng quà, gửi thư xưa quá rồi phải như anh này mới uy tín |
Dương đẩy Hiếu ra, nhưng cậu run.
Rất run Đôi mắt long lanh, giọng thì thào :
"Anh bệnh… bệnh vl…"
Hiếu cười.
Một nụ cười méo mó, ngọt ngào như đứa trẻ con giấu kẹo trong lòng tay dính máu :
"Ừ, nhưng em vẫn đến tìm anh.
Em muốn anh chạm tiếp đúng không?
Em sợ nhưng em thích cảm giác được anh vờn trong giấc mơ"
"Anh sẽ cho em một nơi an toàn... nơi chỉ có chúng ta... và tiếng rên của em"
---
Hiếu dẫn Dương vào một căn phòng phía sau tủ sách
Căn phòng không có cửa sổ.
Bức tường lót đệm cách âm.
Một chiếc giường dính dây da.
Gối có mùi mồ hôi, tinh trùng, và dầu thơm bạc hà.
Bàn bên cạnh là bộ sưu tập các clip đêm của Dương – lúc ngủ, lúc thủ dâm, lúc bị chạm
Dương thở không ra hơi
Hiếu đứng phía sau, cúi sát vào gáy cậu, tay luồn dưới áo, đầu ngón tay lạnh lạnh trượt lên núm ngực
"Rồi em sẽ hiểu…
đây là hạnh phúc.
Anh không cưỡng ép – chỉ là định nghĩa lại cảm giác yêu thôi"
Dương run bắn người, nhưng không chạy.
Cậu chỉ lẩm bẩm trong vô thức, như một đứa trẻ vỡ ra điều gì đó khủng khiếp :
"...Từ đầu đến cuối... em chưa bao giờ tỉnh thật sự...
đúng không?"
"Tất cả những gì em thấy…
đều là giấc mơ anh đạo diễn"
---
_Hết_