Cập nhật mới

Khác Ký ức của em? / Hieuduong/ Hiếu x Dương Domic /

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
397510451-256-k873845.jpg

Ký Ức Của Em? / Hieuduong/ Hiếu X Dương Domic /
Tác giả: nguc_Doo_mupvailon
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

truyen ng0t ng@o va m0t chut benk benk đan9 y3u



tâmlí​
 
Ký Ức Của Em? / Hieuduong/ Hiếu X Dương Domic /
1


Chương 1: Tiếng gõ trong đầu em

"Mỗi người đều có một con quái vật trong đầu.

Khác nhau ở chỗ, ai để nó ra ngoài trước"

Dương bắt đầu nghe thấy tiếng gõ cửa vào lúc ba giờ sáng

Không phải từ cửa chính, cũng không phải từ ban công.

Mà là từ… trong đầu mình

Cộc.

Cộc.

Cộc

Rất đều.

Như ai đó đang gõ nhẹ lên xương sọ.

Như một nhịp đếm…

đợi chờ.

Như một lời thì thầm: "Mở ra đi, anh đến rồi"

Dương mở mắt, trong căn phòng chỉ có ánh sáng xanh nhàn nhạt từ đèn ngủ.

Mọi thứ vẫn ở nguyên vị trí.

Nhưng có cái gì đó… không đúng

Chăn mền được gấp gọn gàng quá mức – không phải kiểu của Dương.

Laptop đã tắt, dù cậu nhớ rõ mình để nó chạy suốt đêm.

Cửa sổ mở hé, dù trước đó cậu đã khóa chốt.

Trên bàn học có một ly sữa nóng, còn bốc khói.

Cậu sống một mình

Và trên màn hình điện thoại – là một bức ảnh chụp khi Dương đang ngủ.

Gương mặt cậu mơ màng, cổ hơi nghiêng, áo lật lên hở phần eo trần, cúc quần tuột một nấc

Tin nhắn đi kèm :

"Dễ thương thế này... thì ngủ ngoan nhé.

Đừng khóa cửa nữa"

Không tên.

Không số

Dương ném điện thoại vào tường



Hai tuần trước, Dương chia tay người yêu cũ vì cảm giác bị theo dõi.

Từ khi ấy, cậu luôn cảm thấy có thứ gì đó bám theo sau.

Nhưng không ai tin.

Bạn bè nói Dương "đa cảm".

Người yêu cũ mỉa mai: "Chắc lại coi phim kinh dị nhiều quá rồi chứ gì?"

Chỉ có Hiếu – người anh khóa trên, mentor cũ – là lắng nghe.

Nhẹ nhàng, chậm rãi, giọng ấm áp như thôi miên :

"Nếu em sợ… thì cứ trốn trong anh.

Trong đầu anh, trong mắt anh, trong tay anh."

Dương từng thấy câu đó thật ấm

Nhưng giờ… cậu bắt đầu tự hỏi: Sao Hiếu lại biết rõ từng chi tiết trong nhà mình?

Từng thói quen, từng góc chết trong camera an ninh, từng lần Dương tắt đèn đi ngủ lúc mấy giờ, mặc đồ ngủ màu gì?

Và tại sao… cậu lại tìm thấy chiếc khăn lau dương vật ai đó – còn dính tinh dịch trắng đặc – trong hộp đồ lót của mình?

---

Chương 2: Kẻ lắng nghe giấc mơ

Dương bị ép phải gặp bác sĩ tâm lý sau khi đập nát phòng vì ảo giác

Cậu không nói cho ai biết… rằng đêm trước đó, có bàn tay nào đó đã nhẹ nhàng xoa vào bụng cậu, trong lúc cậu không thể nhúc nhích.

Bàn tay đó thon dài, lành lạnh, biết rõ từng chỗ cậu nhạy cảm nhất.

Không ép buộc, không vội vã – như thể rất quen thân

Cậu muốn hét lên.

Nhưng miệng bị nhét một chiếc khăn… là khăn tắm của Hiếu

Bác sĩ tâm lý hỏi :

"Em có nghĩ... mình đang bị ám ảnh bởi một hình bóng cụ thể nào đó không?"

Dương ngước nhìn qua lớp kính mờ.

Ở hành lang ngoài kia, có một người đàn ông mặc áo sơ mi đen đang nhìn vào – không chớp mắt.

Khi ánh mắt họ chạm nhau, người kia mỉm cười

Là Hiếu.

---

Chương 3: Hạnh phúc nằm trong buồng tối

"Yêu là gì?

Là giam giữ ai đó trong chiếc hộp kín – và cười khi thấy họ co ro trong bóng tối."

Hiếu không phủ nhận gì cả

Không khi Dương chất vấn hắn tại sao camera ẩn trong phòng ngủ lại dẫn đến máy tính Hiếu.

Không khi Dương tìm thấy USB chứa đầy video chính mình tự chạm, tự rên rỉ trong vô thức

Hiếu chỉ tiến đến gần, cúi người, áp trán mình lên trán Dương, thì thầm :

"Anh đã yêu em… từ rất lâu.

Yêu đến mức… phải bẻ gãy em, để em vừa khít với anh."

Dương run lên, nhưng không lùi.

Bởi lẽ, trong đáy sâu nào đó… cậu đã quen với cảm giác bị điều khiển.

Bị chạm trộm.

Bị nhìn trộm.

Bị rên rỉ dưới ánh mắt của một ai đó mà cậu không dám gọi tên

Hiếu cúi xuống, chạm môi mình vào nơi dưới tai Dương – liếm nhẹ

Giọng hắn khàn như lên cơn sốt :

"Em không cần nhớ… em chỉ cần rên cho anh"

---

_Hết_
 
Ký Ức Của Em? / Hieuduong/ Hiếu X Dương Domic /
2


---

Chương 4 : Kẻ lắng nghe giấc mơ

"Anh không cần em tỉnh.

Anh chỉ cần em thở, và nằm im dưới tay anh"

Dương bị ép đến gặp bác sĩ tâm lý sau khi đánh vỡ gương phòng tắm vì “thấy có người đứng sau lưng mình”

Cậu không kể chi tiết rằng đêm trước đó, lúc không thể động đậy – toàn thân cứng đơ như bị đè giấc – có một bàn tay luồn vào quần cậu

Không gấp gáp.

Không mạnh bạo.

Mà… dịu dàng

Bàn tay ấy vuốt dọc cậu như đã làm điều đó cả trăm lần.

Cậu nghe thấy tiếng thở.

Nghe thấy tên mình được gọi trong hơi rên rỉ.

“Dương… bé ngoan của anh…

ướt rồi này…”

Mùi hương hôm đó là… bạc hà lạnh, quen đến lạ lùng.

Và khi Dương cố mở mắt, hắn ta vẫn cúi đầu, liếm quanh đầu ngực cậu như một con thú đói

Dương tỉnh dậy với quần lót ướt sũng, môi mình có vết đỏ cắn, và gáy rịn mồ hôi

---

Tại phòng bác sĩ, khi hỏi về người gần gũi nhất hiện tại, Dương im lặng vài giây rồi đáp khẽ :

"Anh Hiếu... là người duy nhất tin em."

"Anh ấy bảo em đừng sợ, có gì thì để anh ấy giữ giùm"

Bác sĩ dừng bút, hỏi :

"Giữ cái gì?"

Dương nhìn ra cửa kính một lần nữa.

Bóng dáng Hiếu vẫn đứng ở hành lang, như một tượng đá sống, ánh mắt hướng thẳng vào cậu.

Không chớp

Dương cúi mặt.

"Giữ giấc mơ của em.

Giấc mơ có anh ấy trong đó... mỗi đêm đều chạm vào em trước khi em mở mắt"

Bác sĩ chỉ biết ghi thêm dòng chữ: “Khả năng bị kiểm soát hành vi – cần theo dõi sát”

---

Đêm đó, Dương thử khóa tất cả các cửa, dán giấy vào khe cửa, đặt ghế chắn ở trước ban công, bật camera an ninh trên app điện thoại

Và rồi, như mọi hôm, cậu mất ý thức giữa chừng.

Không mơ, không ác mộng

Sáng hôm sau, cậu thấy một tờ giấy gấp gọn đặt trên ngực mình :

"Giỏi lắm, đêm qua em rên rất đáng yêu.

Anh giữ lại hết rồi nhé.

Em muốn nghe không?"

"P/s: Đừng khóa cửa nữa, anh buồn đấy"

Góc tờ giấy dính một… mẩu bao cao su đã dùng.

Mùi dịch trắng vẫn còn nồng

---

Chương 5 : Hạnh phúc nằm trong buồng tối

"Muốn em yêu anh à?

Dễ thôi.

Anh chỉ cần giết thế giới quanh em là được."

Dương đập cửa nhà Hiếu lúc 3 giờ sáng

Mắt cậu đỏ hoe, tóc rối, áo thun vén lên gần rốn.

Trong cơn hoảng loạn, cậu thốt lên :

"Anh theo dõi em đúng không!?

Là anh bỏ camera?

Là anh... là anh chạm vào em mỗi đêm??"

Hiếu không phủ nhận

Chỉ im lặng rót một cốc nước, kéo Dương ngồi xuống ghế bọc nhung, ngón tay thon mảnh đặt lên môi cậu.

Ánh đèn vàng dịu làm mắt hắn tối lại, sâu như một vực xoáy :

"Ừ.

Là anh.

Là anh chạm vào em.

Là anh thấy em mỗi đêm.

Là anh...

đút hai ngón tay vào em khi em rên không thành tiếng"

Dương cứng đờ

Hiếu cúi đầu, áp trán vào thái dương cậu.

Hắn thủ thỉ như đang kể một bí mật :

"Em biết không, người ta yêu nhau thì gửi thư, gửi hoa.

Còn anh… gửi tinh dịch vào em.

Để em ngửi thấy anh, dính lấy anh, và sợ anh đến mức chẳng ai dám thay thế"

| yêu như mới okay này, yêu mà tặng hoa, tặng quà, gửi thư xưa quá rồi phải như anh này mới uy tín |

Dương đẩy Hiếu ra, nhưng cậu run.

Rất run Đôi mắt long lanh, giọng thì thào :

"Anh bệnh… bệnh vl…"

Hiếu cười.

Một nụ cười méo mó, ngọt ngào như đứa trẻ con giấu kẹo trong lòng tay dính máu :

"Ừ, nhưng em vẫn đến tìm anh.

Em muốn anh chạm tiếp đúng không?

Em sợ nhưng em thích cảm giác được anh vờn trong giấc mơ"

"Anh sẽ cho em một nơi an toàn... nơi chỉ có chúng ta... và tiếng rên của em"

---

Hiếu dẫn Dương vào một căn phòng phía sau tủ sách

Căn phòng không có cửa sổ.

Bức tường lót đệm cách âm.

Một chiếc giường dính dây da.

Gối có mùi mồ hôi, tinh trùng, và dầu thơm bạc hà.

Bàn bên cạnh là bộ sưu tập các clip đêm của Dương – lúc ngủ, lúc thủ dâm, lúc bị chạm

Dương thở không ra hơi

Hiếu đứng phía sau, cúi sát vào gáy cậu, tay luồn dưới áo, đầu ngón tay lạnh lạnh trượt lên núm ngực

"Rồi em sẽ hiểu…

đây là hạnh phúc.

Anh không cưỡng ép – chỉ là định nghĩa lại cảm giác yêu thôi"

Dương run bắn người, nhưng không chạy.

Cậu chỉ lẩm bẩm trong vô thức, như một đứa trẻ vỡ ra điều gì đó khủng khiếp :

"...Từ đầu đến cuối... em chưa bao giờ tỉnh thật sự...

đúng không?"

"Tất cả những gì em thấy…

đều là giấc mơ anh đạo diễn"

---

_Hết_
 
Back
Top Bottom