Cập nhật mới

Khác Ký Ức Chồng Lên Ký Ức

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
402266750-256-k115214.jpg

Ký Ức Chồng Lên Ký Ức
Tác giả: MinhDa49
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Ký ức - tưởng chừng là điều thiêng liêng nhất, nhưng đôi khi lại là thứ dễ bị đánh tráo nhất.

Hoàng tỉnh dậy giữa một căn phòng xa lạ, không nhớ mình là ai, chỉ biết mọi ký ức trong đầu anh như những mảnh ghép bị xáo trộn.

Mỗi khi nhắm mắt, anh lại thấy những cảnh đời không thuộc về mình: một vụ tai nạn, một lời hứa, một nụ cười... và cả một tội lỗi không tên.

Khi những ký ức ấy bắt đầu chồng lên nhau, Hoàng nhận ra có bàn tay nào đó đang can thiệp vào tâm trí anh - biến anh thành con rối trong một trò chơi của quá khứ và hiện tại.

Đâu mới là thật, đâu là ảo?

Nếu trí nhớ có thể bị lập trình lại, thì con người còn lại gì ngoài những ảo ảnh do chính mình tin tưởng?

"Ký Ức Chồng Lên Ký Ức" là hành trình đi tìm lại bản ngã trong mê cung tâm trí - nơi mỗi câu trả lời lại mở ra một bí ẩn mới, và mỗi ký ức...

đều có giá của nó.



viện​
 
Ký Ức Chồng Lên Ký Ức
Con Đường Đổ Nát


Bước chân Hoàng vang lên lộp cộp trên nền gạch vỡ.

Ánh sáng mờ phía trước kéo dài con đường như một lối đi vô tận.

Mỗi nhịp tim anh đập là một hồi chuông báo động trong đầu.

Cô gái trên lưng vẫn bất động, nhưng bàn tay cô khẽ run, như muốn níu giữ điều gì đó.

Hoàng dừng lại, nghiêng tai lắng nghe.

Ngoài tiếng gió, lần này còn có tiếng... bước chân khác.

"Không thể nào..." – anh tự nhủ.

Âm thanh ấy không phải vọng lại từ chính bước chân mình.

Nó đến từ phía sau.

Rõ ràng, chậm rãi, đều đặn... như thể có ai đó đang đi theo.

Hoàng xoay người, nhìn thẳng vào màn đêm.

Không một bóng người.

Chỉ có đống đổ nát chồng chất, những bức tường sụp đổ hệt như những cái miệng há ngoác, nuốt trọn ánh sáng yếu ớt.

"Hoàng..."

Âm thanh thì thầm lại vang lên, lần này rất gần, ngay bên tai.

Toàn thân anh nổi da gà, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.

Anh gầm khẽ, siết chặt cô gái rồi lao về phía ánh sáng.

Đường hẹp, gạch vụn bén nhọn cứa vào chân nhưng anh không dừng.

Mỗi lần ngẩng lên, ánh sáng kia lại dường như xa thêm một chút, như trêu ngươi, như dẫn dụ.

Cuối cùng, anh bước ra khỏi hành lang tối tăm.

Trước mắt Hoàng là một quảng trường đổ nát, trăng đỏ treo lơ lửng trên cao, soi xuống vô số bóng đen đứng im bất động.

Chúng không phải người.

Không phải hình thù anh từng thấy.

Chúng trống rỗng, như những khoảng tối biết đi.

Và tất cả...

đồng loạt quay đầu nhìn về phía Hoàng.
 
Ký Ức Chồng Lên Ký Ức
Kí Ức Chồng Lên Kí Ức


Đêm buông xuống, phủ lên khu rừng lớp sương dày đặc.

Ánh trăng lọt qua tán lá, soi lên mái nhà cũ như tấm vải bạc phập phồng.

Hoàng ngồi bên bàn, đôi mắt nhìn trân trân vào cuốn sổ.

Những dòng chữ bên trong dường như đang thay đổi từng giây.

"Anh đã hứa sẽ quay lại...

Anh đã hứa..."

Anh khẽ khép cuốn sổ, nhưng ngay lập tức — trên bìa sổ xuất hiện dấu tay ướt đẫm nước.

Hơi lạnh từ mặt bàn lan dọc cánh tay, khiến anh run rẩy.

Hoàng nhớ lại đêm mưa năm đó.

Tiếng sấm, tiếng nước ào ạt, cô gái ngã xuống dòng sông.

Anh lao theo, nhưng chỉ kịp chạm vào khoảng không.

Kể từ hôm đó, anh luôn cảm thấy có ai đó dõi theo mình — qua gương, qua giấc mơ, qua cả những khoảng trống trong trí nhớ.

Tiếng gió rít ngoài hiên kéo anh về thực tại.

Một bóng người thoáng qua ô cửa sổ.

Hoàng đứng bật dậy, tim anh đập dồn dập.

Anh tiến lại gần, kéo tấm rèm.

Không có ai.

Chỉ là khoảng tối mịt mùng của rừng cây.

Anh thở phào, quay lại... và thấy cô ấy đứng ngay giữa phòng.

Mái tóc dài buông xõa, ướt sũng.

Nước nhỏ từng giọt xuống nền gỗ.

Đôi mắt cô đen sâu, trống rỗng.

"Anh... quên em rồi sao?" – cô cất giọng, âm thanh nghẹn lại như phát ra từ nơi xa xăm dưới nước.

Hoàng khựng lại, cổ họng nghẹn cứng.

Anh lùi về phía bàn, vô tình làm ngã cây đèn dầu.

Ánh lửa hắt lên khuôn mặt cô — xanh xao, nửa thân dưới mờ ảo như sương.

Anh hét lên, lao ra ngoài.

Gió quất vào mặt, trời bất chợt đổ mưa.

Đường đất trơn trượt, anh chạy mãi, nhưng mỗi bước đi lại vang lên một tiếng vọng phía sau — giống hệt tiếng bước chân của mình.

Anh dừng lại, nhìn quanh.

Con đường đổ nát, ánh trăng rọi xuống mặt nước loang lổ.

Mọi thứ... quá quen.

Cảnh tượng này, anh từng thấy trong mơ.

Không, không chỉ mơ — anh từng sống lại nó hàng trăm lần trong đầu.

Giữa mưa, cô gái bước ra từ bóng tối.

Ánh mắt cô dịu lại, đôi môi khẽ cong.

"Anh thấy không, Hoàng... ta vẫn đang ở đây.

Chỉ là anh đã quên mất khi nào ta bắt đầu thôi."

Hoàng lùi lại, ngã quỵ xuống nền đất.

Hơi lạnh thấm qua da thịt, len vào tim.

Mọi âm thanh xung quanh mờ dần.

Trong khoảnh khắc ấy, anh thấy tất cả ký ức vỡ ra — hình ảnh cô gái cười, bàn tay anh nắm, dòng nước xiết, và... một bóng người khác, cũng là anh, đang đứng ở đó, nhìn chính mình chìm xuống.

Anh há hốc miệng, muốn hét, nhưng cổ họng không phát ra tiếng.

Mọi thứ quay cuồng, ánh trăng vỡ nát.

Khi Hoàng mở mắt, anh đang nằm giữa căn nhà cũ.

Trên bàn, cuốn sổ mở ra trang cuối cùng:

"Ký ức chồng lên ký ức – đến khi anh nhớ ra, tôi sẽ biến mất."

Anh đưa tay chạm vào dòng chữ ấy, nhưng ngay lập tức — tất cả tan biến.

Căn phòng trống rỗng, chỉ còn gió hú bên ngoài và tiếng mưa như đang khóc.

Hoàng khẽ thì thầm:

"Cô là ai... và tôi là ai trong tất cả những ký ức này?"

Không ai trả lời.

Chỉ có tiếng vọng của chính anh vang lại — kéo dài, mờ nhạt, như thể... chính thế giới cũng đang dần quên mất anh.
 
Ký Ức Chồng Lên Ký Ức
Khi Thực Tại Bắt Đầu Tan Rã


Hoàng ngồi bất động bên cửa sổ.

Bên ngoài, trời đổ mưa.

Những hạt nước mảnh như sợi chỉ rơi xuống mái tôn kêu lộp bộp.

Anh không nhớ mình đã ngồi đó bao lâu — chỉ biết từ lúc tỉnh dậy, mọi thứ xung quanh đều có gì đó... sai.

Cốc cà phê trên bàn vẫn còn khói, nhưng mùi vị đã nhạt hẳn.

Chiếc đồng hồ treo tường đứng im ở 2 giờ 17 phút.

Và điều khiến anh lạnh sống lưng nhất: kim giây vẫn đang di chuyển, nhưng... ngược chiều.

Anh khẽ bật cười, cố thuyết phục bản thân rằng đây chỉ là một trò đùa của mệt mỏi.

Suốt mấy ngày nay anh mất ngủ, đầu óc mơ hồ.

Nhưng càng cố lý giải, tim càng đập nhanh — vì một điều gì đó sâu trong tâm trí đang muốn cảnh báo anh.

Hoàng rời khỏi ghế, bước đến chiếc gương treo gần cửa.

Trong gương, khuôn mặt phản chiếu lại vẫn là anh — đôi mắt mệt mỏi, tóc rối bù.

Nhưng điều khiến anh lạnh gáy là... hình ảnh phản chiếu ấy nháy mắt trước khi anh kịp làm vậy.

Anh lùi lại, suýt ngã.

Gương rung lên nhẹ, rồi nứt một đường dài mảnh như sợi chỉ.

Bên kia, hình ảnh phản chiếu của anh khẽ mỉm cười — một nụ cười lạ lẫm, xa lạ đến đáng sợ.

Hoàng đưa tay chạm vào mặt gương.

Bề mặt lạnh buốt, nhưng lại...

ẩm.

Một giọt nước từ đâu đó rơi xuống, hòa cùng mưa ngoài cửa sổ.

Cảm giác đó khiến anh thoáng nghĩ: phải chăng bức tường giữa mơ và thật đã tan biến?

Anh đi ra ban công.

Thành phố đêm vẫn sáng đèn, nhưng ánh sáng hôm nay khác thường — mờ đục, như bị phủ một lớp bụi mỏng.

Âm thanh của xe cộ, tiếng người...

đều vỡ vụn như đang phát qua một bản ghi méo mó.

Trong khoảnh khắc ấy, Hoàng cảm thấy mọi thứ lặp lại.

Cảnh vật, tiếng mưa, cả hơi lạnh này — anh đã từng ở đây, từng chứng kiến y hệt giây phút này.

"Lại nữa rồi..." — anh thì thầm.

Một cơn đau nhói lan qua đầu.

Những hình ảnh chập chờn xuất hiện: anh thấy mình đang đứng giữa một căn phòng đầy màn hình; thấy một người con gái cúi xuống nhìn anh qua lớp kính dày, đôi mắt buồn rười rượi; rồi thấy chính bản thân đang... ngủ trong một bể nước lớn.

"Không... không thể nào."

Anh ôm đầu, ngã khụy xuống.

Cả căn phòng như bị ai đó xoắn lại.

Mọi âm thanh méo mó, ánh sáng đổ sập thành những vệt lạ lùng.

Và giữa cơn hỗn loạn, một giọng nói vang lên trong đầu:

"Đừng nhớ lại... nếu không, thế giới này sẽ sụp đổ."

Hoàng hét lớn.

Nhưng tiếng hét không phát ra âm thanh nào.

Môi anh mở ra, không khí đông cứng lại, từng chữ tiêu tan như khói.

Một tia sáng chớp qua.

Khi anh mở mắt, mưa đã tạnh.

Bầu trời loang lổ những vết nứt sáng như gương vỡ.

Trước mặt anh là một cánh cửa kim loại khổng lồ, giữa hư không đen đặc.

Trên cánh cửa, những dòng chữ bạc hiện dần ra:

"Ký Ức Lớp Một – Đang Mở Khóa."

Không gian im phăng phắc.

Chỉ có tiếng tim anh đập vang dội trong đầu.

Một giọng nữ mơ hồ vang lên — dịu dàng, nhưng xa lạ đến lạnh người:

"Nếu anh bước qua... sẽ không thể quay lại."

Hoàng nhìn vào cánh cửa, rồi lại nhìn bàn tay mình — những vết sáng mờ trên da đang tỏa ra như mạch điện.

Anh hít sâu.

"Có lẽ mình đã từng bước qua rồi."

Và anh đặt tay lên nắm cửa.

Ánh sáng bùng nổ.

Tất cả tan biến.

→ Hết chương 6

Mạch này sẽ mở ra chương 7 cực kỳ mạnh: Hoàng bước vào ký ức lớp đầu tiên – nơi thế giới "thực" khác hẳn, và những ký ức của anh bắt đầu chồng lên ký ức giả.
 
Ký Ức Chồng Lên Ký Ức
Tiếng vọng của những tầng trí nhớ


Gió thổi qua hành lang trống rỗng, mang theo mùi ẩm mốc của thời gian.

Hạo đứng giữa gian phòng, nơi ánh sáng chỉ còn là những vệt mỏng le lói xuyên qua khe tường.

Từng lớp ký ức như tấm màn mờ phủ lên tâm trí anh — không còn phân biệt được đâu là thực, đâu là hồi ức bị tái tạo.

Anh nghe thấy tiếng ai đó gọi tên mình, giọng nói vừa thân thuộc vừa xa lạ.

Nó vọng lên từ sâu trong đầu, trượt qua từng kẽ của ý thức, tựa như một bản nhạc cũ được bật lại bằng máy ghi âm méo mó.

"Hạo... nếu anh nhớ được, đừng quay lại..."

Nhưng chính cái "đừng" ấy lại thôi thúc anh bước tới.

Trên bức tường đối diện, những hình khắc dần hiện ra — các đường vân xoắn ốc, đan xen nhau thành một mê cung.

Anh chạm tay vào, và trong khoảnh khắc, cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng.

Một chuỗi hình ảnh vụt qua: căn phòng cũ, đôi mắt của người con gái trong khung cửa, và bàn tay đang nắm lấy anh giữa cơn mưa.

Mọi thứ mờ dần, rồi một âm thanh "tách" vang lên — như thể ai đó vừa bật công tắc giữa hai thế giới.

Anh không còn ở đó nữa.

Trước mắt là một cánh đồng rộng vô tận, mù sương.

Hạo nhận ra mình đang đứng trong chính ký ức của người khác.

Không phải của anh.

Không phải của ai anh biết.

Mọi vật ở đây đều có vẻ...

đang thở.

Mặt đất chuyển động nhẹ, cây cối nghiêng mình, và từng tiếng nói thì thầm vang lên, như những mảnh ký ức đang trò chuyện với nhau.

"Anh lại đến rồi."

Một giọng nữ vang lên sau lưng.

Hạo quay lại.

Cô ta mặc chiếc váy trắng phủ sương, gương mặt mờ ảo, đôi mắt sáng như phản chiếu cả bầu trời.

"Cô là ai?" anh hỏi, giọng run lên.

"Người giữ cánh cửa giữa hai tầng ký ức," cô mỉm cười, "và anh... là kẻ đã đánh mất đường về."

Hạo muốn phản bác, nhưng cổ họng như bị ai bóp nghẹt.

Anh chỉ có thể nhìn quanh, nhận ra hàng trăm bóng người đang đứng xa xa — họ đều bất động, ánh mắt trống rỗng, như tượng sáp bị đóng băng giữa thời gian.

"Đây là nơi ký ức của những kẻ không thể quên tự chồng lên nhau," cô nói tiếp.

"Anh đã đi quá sâu rồi.

Mỗi bước nữa, anh sẽ mất đi một phần thật của mình."

"Và nếu tôi quay lại?"

"Anh sẽ phải chọn."

"Chọn gì?"

"Chọn xem điều gì đáng được giữ lại trong tâm trí."

Một cơn gió mạnh thổi qua.

Hàng trăm hình ảnh lại ùa đến — Hạo thấy chính mình trong quá khứ, thấy người con gái tên Linh đang cười giữa sân trường, thấy đêm mưa nơi anh không kịp nói lời tạm biệt.

Nhưng xen lẫn trong đó là những ký ức khác: một vụ tai nạn, một người đàn ông đeo mặt nạ, và ánh sáng rực cháy nuốt trọn tất cả.

Anh lùi lại, ôm đầu.

"Không... cái nào là thật?"

"Thật hay không thật đều không quan trọng," người con gái nói, giọng như hòa cùng gió.

"Điều quan trọng là anh tin vào ký ức nào.

Bởi niềm tin chính là lớp vỏ định hình hiện thực."

Câu nói ấy khiến Hạo sững sờ.

Trong giây lát, anh nhận ra: chính anh mới là người khiến ký ức chồng lên ký ức — vì anh đã cố gắng giữ tất cả, không chịu buông bỏ điều gì.

Khi anh ngẩng lên, cô gái đã biến mất.

Chỉ còn lại tấm gương lơ lửng trước mặt, phản chiếu một hình ảnh: khuôn mặt anh, nhưng ánh mắt không còn là của anh nữa.

Một nụ cười thoáng hiện trong gương.

Và giọng nói ấy vang lên lần nữa, rõ ràng hơn bao giờ hết:

"Anh không quay lại được đâu, Hạo.

Bởi chính anh... là ký ức của người khác."

Tất cả tối sầm lại.
 
Ký Ức Chồng Lên Ký Ức
Ký ức không thuộc về ai


Tất cả tối sầm lại.

Không còn ánh sáng, không còn hơi thở, chỉ còn âm thanh khe khẽ của nhịp tim — hay có lẽ là tiếng đồng hồ đang đếm ngược thời gian.

Hạo mở mắt.

Anh đang nằm trên một giường sắt lạnh, xung quanh là căn phòng trắng toát.

Mùi thuốc sát trùng nồng nặc, ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt trên trần.

Dây truyền dịch cắm vào tay, máy đo nhịp tim nhấp nháy đều đặn.

Anh ngồi dậy.

Nhưng không có ai ở đó.

Chỉ có một tấm gương lớn đối diện giường.

Và trong gương, khuôn mặt anh nhợt nhạt đến lạ — ánh mắt trống rỗng như thể chưa từng chứa một linh hồn.

"Anh tỉnh rồi."

Giọng nói vang lên phía sau.

Là người con gái mặc áo blouse trắng.

Cô bước đến, đôi mắt đượm buồn, vừa nhìn anh vừa ghi chép gì đó trên tập hồ sơ.

"Cô là ai?"

"Tôi là bác sĩ phụ trách dự án phục hồi ký ức.

Tên tôi là An."

"Phục hồi... ký ức?"

Cô gật đầu, rồi đặt một tập hồ sơ lên bàn.

Trên bìa, Hạo đọc được dòng chữ: "Chủ thể thử nghiệm 07 – Sao chép và tái tạo tầng ký ức nhân tạo."

Anh sững người.

"Cô đang nói là... tôi không phải thật sao?"

An im lặng một lúc, rồi nói chậm rãi:

"Anh là thật... trong giới hạn mà ký ức của anh cho phép.

Nhưng cơ thể này, ý thức này — được tạo nên từ các mảnh ký ức của một người khác.

Người đó...

đã biến mất cách đây ba năm."

Căn phòng như quay cuồng quanh Hạo.

Mọi thứ anh từng thấy, từng nhớ, từng đau khổ vì nó — hóa ra có thể chỉ là sự sao chép?

Anh bật dậy, nắm lấy vai An.

"Còn cô gái trong ký ức của tôi thì sao?

Linh là ai?"

An tránh ánh mắt anh.

"Linh là vợ của người thật.

Cô ấy cũng tham gia thí nghiệm này, để giữ lại hình ảnh người cô yêu.

Nhưng khi tầng ký ức của cô ấy bị hỏng... phần còn lại của anh được tái tạo từ những mảnh ký ức cô ấy gửi."

"Vậy nghĩa là... tôi sống trong ký ức của Linh?"

"Không chỉ vậy.

Anh là ký ức của cô ấy."

Câu nói rơi xuống, nặng như đá.

Hạo lùi lại, bàn tay run rẩy.

Anh nhìn vào gương — hình ảnh phản chiếu khẽ mờ đi, như thể lớp sương đang phủ lên chính sự tồn tại của anh.

"Nhưng tôi... có cảm xúc, có suy nghĩ, có nỗi đau của riêng mình."

"Đúng," An nói, "bởi ký ức cũng có thể học cách tồn tại.

Khi nó được lặp lại đủ lâu, nó sẽ bắt đầu tin rằng mình là thật."

Câu nói đó xuyên qua tâm trí anh.

Đột nhiên, từng lớp ký ức lại hiện ra: giọng nói của Linh, cơn mưa, nụ cười trong gió, và câu nói cuối cùng vang vọng — 'Đừng quay lại.'

Giờ thì anh hiểu.

Câu nói đó không phải lời cảnh báo.

Nó là lời xin lỗi.

An nhìn anh, giọng nhẹ như gió:

"Cô ấy vẫn ở đâu đó.

Nhưng cô ấy không thể chạm vào anh nữa.

Vì nếu làm thế, ký ức cô ấy sẽ sụp đổ.

Và anh sẽ biến mất cùng nó."

Hạo bước tới gần gương, đặt tay lên mặt kính lạnh.

"Nếu tôi chỉ là ký ức... liệu tôi có thể chọn cách tồn tại không?"

An im lặng, rồi đáp:

"Có.

Nhưng mỗi lần anh cố gắng tồn tại, một phần của Linh sẽ phải biến mất.

Vì không có hai linh hồn cùng chia sẻ một ký ức mãi mãi."

Trong khoảnh khắc ấy, Hạo nhìn thấy bên kia gương — hình bóng Linh đang ngồi trong căn phòng khác, nước mắt rơi.

Cô mấp máy môi, không tiếng nói, chỉ có đôi môi khẽ thốt ra một câu mà anh đọc được:

'Anh có thể đi rồi, đừng ở lại nữa.'

Trái tim Hạo thắt lại.

Anh muốn chạm vào mặt kính, muốn nói rằng anh không muốn rời đi.

Nhưng bàn tay chỉ xuyên qua làn sáng mờ ảo.

Một luồng sáng trắng bao quanh anh, căn phòng dần tan biến.

Giọng nói của An vang lên lần cuối, mơ hồ như từ một nơi xa xăm:

"Đôi khi... buông tay là cách duy nhất để ký ức được tự do."

Ánh sáng bừng lên, rồi tắt hẳn.

Trong không gian trống rỗng ấy, Hạo mỉm cười.

Lần đầu tiên, anh không cảm thấy sợ.

Không còn bị chồng chéo giữa thật và ảo.

Chỉ còn lại một điều duy nhất — sự bình yên.

Ở thế giới bên kia tấm gương, Linh mở mắt.

Cô nhìn vào khung ảnh trên bàn, nơi có nụ cười của anh.

Giọt nước mắt rơi xuống, nhưng gương mặt cô khẽ giãn ra.

"Cảm ơn anh... vì đã ở lại trong ký ức của em lâu đến thế."

Ngoài cửa sổ, trời đổ mưa.

Và trong tiếng mưa, như có ai đó đang cười — nhẹ, thanh thản, và tan vào vô tận.
 
Ký Ức Chồng Lên Ký Ức
Tầng ký ức thứ ba


Một âm thanh vang lên — "Bắt đầu chu kỳ mô phỏng tiếp theo."

Linh choàng tỉnh dậy.

Hơi thở cô gấp gáp, trán đẫm mồ hôi.

Căn phòng xung quanh vẫn quen thuộc, nhưng ánh sáng... không phải ánh sáng thật.

Nó nhạt nhòa, như thể ai đó đã pha loãng nó bằng sương.

Cô chạm vào bàn.

Bề mặt lạnh buốt.

Trên đó, tấm ảnh của Hạo vẫn nằm yên, nhưng viền khung đã mờ đi.

Dòng chữ khắc "Hạo & Linh – Mãi mãi" giờ chỉ còn thấy một nửa.

Linh sững người.

Cô nhớ rõ ràng mình đã khóc, đã tiễn anh đi trong ánh sáng.

Vậy tại sao anh vẫn hiện hữu ở đây — như thể chưa từng biến mất?

Cô chạy đến màn hình điều khiển, gõ nhanh mã truy cập.

Nhưng thay vì hiện ra dữ liệu về Hạo, màn hình lại hiển thị một dòng chữ lạ:

"Phiên bản mô phỏng 03: Chủ thể L-17 đang trong trạng thái ổn định giả định.

Tầng thực tế đã được khóa."

Linh lùi lại.

"Tầng... thực tế bị khóa?"

Một giọng nói vang lên sau lưng cô, trầm thấp, máy móc nhưng quen thuộc:

"Em không nên tìm hiểu quá sâu đâu, Linh."

Cô quay phắt lại.

Là Hạo.

Nhưng không phải Hạo như cô từng biết — ánh mắt anh lạnh lùng, không còn ấm áp, giọng nói không mang chút cảm xúc.

"Không thể nào... anh đã biến mất rồi."

Hạo bước lại gần, từng bước chậm rãi.

"Anh chưa từng rời đi.

Chỉ là em đang ở tầng ký ức của chính mình."

Linh lùi lại, va vào bàn.

"Anh đang nói gì vậy?"

"Sau khi em kích hoạt quy trình giải phóng anh, hệ thống đã sao chép lại toàn bộ ý thức của em để giữ sự ổn định.

Em nghĩ rằng mình đang sống trong hiện thực, nhưng thực ra đây là tầng ký ức thứ ba — nơi tất cả những gì em tin là thật, chỉ là một phần mềm thử nghiệm."

Cô run rẩy.

"Không thể nào... tôi nhớ từng chi tiết, từng hơi thở, từng giọt nước mắt..."

"Bởi vì ký ức tự viết lại chính nó." – Hạo nói, giọng đều đặn như máy. – "Em là người tạo ra tầng này.

Và em cũng là người mắc kẹt trong nó."

Căn phòng chợt rung lên.

Từ trần nhà, ánh sáng đỏ nhấp nháy, báo hiệu sự bất ổn trong hệ thống.

Trên màn hình điều khiển, dòng chữ xuất hiện liên tục:

"Xung đột dữ liệu giữa L-17 và bản sao H-07.

Đề nghị xóa một trong hai để đảm bảo tính toàn vẹn."

Linh nhìn Hạo, nước mắt tràn mi.

"Nếu xóa đi... ai sẽ biến mất?"

Hạo không trả lời.

Anh chỉ bước đến, đưa tay chạm vào má cô — bàn tay lạnh như thép, nhưng ánh mắt sâu thẳm.

"Em biết rõ câu trả lời rồi mà, Linh.

Chỉ có một người được phép tồn tại."

Cô nắm lấy tay anh, run run: "Nhưng anh là người em yêu.

Anh là tất cả..."

"Không."

Anh khẽ cắt lời.

"Anh chỉ là những mảnh ký ức em không thể buông.

Em yêu quá khứ, chứ không phải anh bây giờ."

Một tiếng nổ vang lên — trần nhà rạn nứt, dữ liệu rơi xuống như những mảnh kính phát sáng.

Hạo lùi lại, cơ thể anh dần tan vào luồng sáng trắng, như đang bị xóa từng phần.

"Không!

Anh đừng đi!"

Linh hét lên, lao tới, nhưng ánh sáng giữa họ ngày càng dày.

Hạo mỉm cười, một nụ cười dịu dàng như khi xưa:

"Linh... nếu ký ức là thứ duy nhất còn lại, thì anh sẽ sống trong đó — miễn là nó nằm trong trái tim em."

Rồi anh biến mất.

Màn hình vụt tắt.

Ánh sáng trong phòng đổi màu, tất cả chuyển sang một gam trắng rỗng.

Linh quỳ xuống, bàn tay vẫn nắm chặt không khí nơi Hạo vừa đứng.

Một giọng nữ trầm vang lên — không phải An, mà là giọng máy trung tâm của dự án:

"Xung đột ký ức đã kết thúc.

Duy trì chủ thể L-17 trong môi trường tĩnh.

Chuẩn bị khởi động tầng mô phỏng kế tiếp: Tầng ký ức thứ tư."

Đôi mắt Linh mở to.

Cô cố la lên, nhưng cổ họng không phát ra tiếng.

Mọi thứ lại sáng rực — rồi tối đen.

...

Khi cô tỉnh lại, trước mặt là cánh đồng hoa trắng vô tận.

Một giọng nói vang lên trong gió — ấm, thân quen, và mơ hồ.

"Linh... em có nhớ anh không?"

Cô quay lại — và thấy Hạo đang đứng giữa biển hoa, mỉm cười.

Nhưng lần này, không còn biên giới giữa thật và ảo.

Chỉ có họ, và ký ức — chồng lên ký ức.
 
Back
Top Bottom