Cập nhật mới

Khác Ký Ức Anh Gửi Nhầm Người

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
398960342-256-k722057.jpg

Ký Ức Anh Gửi Nhầm Người
Tác giả: Duong_Thua
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Có những ký ức bị xóa, nhưng có cảm xúc chưa từng biến mất.

"Tôi muốn dịch lại ký ức của mình.

Nhưng... giữ lại toàn bộ nỗi đau."

Ở một thành phố nơi con người có thể "dịch lại ký ức" như chỉnh sửa một thước phim, Trình Duy Hàn - một khách hàng bí ẩn - đến Trung tâm Dịch Ký Ức và đưa ra yêu cầu kỳ lạ:
"Hãy xóa đi khuôn mặt người ấy... nhưng để lại mọi đau khổ."

Hạ Trì Dương, chuyên viên dịch ký ức, không đặt câu hỏi.

Công việc của cậu là lặng lẽ bước vào thế giới bên trong ký ức người khác - xem, cảm, và dịch lại nó thành một phiên bản mới.

Nhưng lần này... mọi thứ không còn như thường lệ.

Trong đoạn ký ức hỗn loạn và đứt gãy của Trình Duy Hàn, Hạ Trì Dương bắt đầu nhìn thấy chính mình.

Cử chỉ quen thuộc.

Giọng nói không thể xa lạ.

Và cảm xúc... như một vết cứa kéo dài từ kiếp trước.

"Tôi là người giúp anh quên đi...

Hay là người anh từng cố nhớ đến cuối cùng?"

Giữa thực tại và ký ức, giữa lý trí và xúc cảm, hai con người từng bị chia cắt bởi một biến cố bí ẩn - nay lại chạm mặt nhau trong hình hài khác, bằng một cách không ai lường trước.

Một người bị ép quên.

Một người chưa từng nhớ.

Nhưng nếu trái tim vẫn đau, thì ký ức kia... liệu có thực sự mất đi?



xuyenquakyuc​
 
Ký Ức Anh Gửi Nhầm Người
Chương1: " Giữ lại nỗi đau "


Phòng Tư Vấn Dịch Ký Ức, 23:41 Căn phòng trắng toát, không một chút tì vết, tinh khôi đến lạnh lẽo.

Ánh đèn huỳnh quang hắt xuống chiếc bàn kính trong suốt, rọi thẳng vào đôi bàn tay đang siết chặt vào nhau.

Da tay căng thẳng như sợi dây đàn bị kéo căng quá mức, nhưng kỳ lạ thay, không hề run rẩy.

Đối diện anh là một người đàn ông trẻ tuổi.

Anh ta vận chiếc sơ mi xám nhạt, mái tóc gọn gàng, và ánh mắt sâu thẳm, tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng.

Người ấy đang lắng nghe, im lặng đến mức không gian dường như đặc quánh lại, chực làm người khác nghẹt thở.

"Tôi muốn dịch lại ký ức về một người."

Giọng nói vang lên, trầm khản, mang theo lớp bụi thời gian vừa quen vừa lạ.

Người đàn ông kia khẽ gật đầu, động tác nhẹ nhàng.

"Về mối quan hệ gì?"

"Mối tình đầu."

Câu trả lời ngắn gọn, không một chút dao động.

Từng lời nói như được cân nhắc rất lâu, rất kỹ lưỡng.

Nhưng điều khiến người nghe khựng lại, như một nhát cắt sắc lẹm, là câu tiếp theo:

"Nhưng không xóa.

Tôi muốn giữ lại mọi đau khổ."

Không gian như đóng băng trong vài giây.

Chiếc bút trong tay người tư vấn viên khựng lại trên trang giấy trắng.

Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy sự dò xét.

"Anh biết đây là điều bất thường, đúng chứ?"

Trình Duy Hàn – người khách hàng với chiếc áo khoác đen, đôi mắt lạnh lùng như đã ngủ đông qua bao mùa tuyết giá – gật đầu xác nhận.

"Tôi biết.

Tôi không muốn chữa lành.

Tôi chỉ muốn... nhìn thấy lại.

Để chắc chắn rằng mình không bịa ra tất cả."

00:03

Một thiết bị hình cầu từ từ hạ xuống, ánh sáng xanh lam dịu nhẹ quét qua vầng trán Trình Duy Hàn.

Trong buồng điều khiển, Hạ Trì Dương – người Dịch Ký Ức trẻ nhất hệ thống – dán mắt vào màn hình.

Những mảnh hình ảnh mờ nhòe, vỡ vụn đang dần hiện ra, chắp vá lại.

Một đoạn hành lang trường học.

Một khúc cầu thang cũ kỹ.

Một cơn mưa đầu mùa xối xả.

Tiếng cười của ai đó, bị bóp nghẹt bởi tiếng mưa rơi ào ạt.

"Tại sao ký ức này lại bị chặn?"

Trì Dương lẩm bẩm, giọng nói xen lẫn sự khó hiểu.

Có điều gì đó sai sai.

Không chỉ đơn thuần là tổn thương tâm lý hay ký ức bị lãng quên.

Đây là một lớp che phủ được cài đặt có chủ đích, như thể ai đó cố tình giấu đi khuôn mặt của người trong ký ức.

"Không thể nhận diện."

Máy báo lỗi, âm thanh khô khan vang lên.

Gương mặt của "người ấy" luôn mờ đi, không thể hiện rõ ở khoảnh khắc cuối cùng.

Trì Dương ngồi lặng.

Tay cậu khựng lại giữa không trung, mắt không rời màn hình.

Trong một khung hình, người kia đưa tay vuốt tóc khách hàng – một cử chỉ rất nhẹ, rất đỗi quen thuộc.

Góc nghiêng ấy... quá giống chính mình.

Cậu lập tức tua lại.

Mắt mở lớn, đầy kinh ngạc.

Một lần nữa – bàn tay ấy, dáng đứng ấy, chiếc nhẫn bạc lấp lánh ở ngón trỏ... tất cả đều giống cậu đến kinh ngạc.

"Không thể nào..."

"Mình đã từng...?"

Phòng Tư Vấn, Sáng hôm sau, Trình Duy Hàn đứng dậy, khoác chiếc áo choàng đen, chuẩn bị rời đi.

Trì Dương bước vào phòng, gương mặt vẫn còn vương vấn sự bàng hoàng từ đêm qua.

Giữa hai người, không ai nhận ra đối phương là ai.

"Tôi sẽ gửi kết quả trong vòng ba ngày," Trì Dương nói, giọng điệu chuyên nghiệp.

"Cảm ơn đã chọn trung tâm của chúng tôi."

Trình Duy Hàn thoáng nhìn qua người trước mặt.

Gương mặt này... sao lại có chút gì đó quen thuộc, một cảm giác mong manh khó nắm bắt?

Anh khựng lại nửa giây, rồi quay lưng bước đi.

Cánh cửa đóng lại sau lưng anh, cắt đứt sự liên kết vô hình giữa hai người.

Trì Dương siết chặt tập tài liệu trong tay.

Trong đầu cậu, giọng nói trầm khản của Trình Duy Hàn tối qua vẫn còn vang vọng: "Tôi không muốn chữa lành...

Tôi chỉ muốn biết mình đã đánh mất điều gì."

Đêm ấy, Trì Dương mở lại bản dữ liệu lần nữa.

Trong một cảnh quay, người kia đang ngồi cạnh kẻ mình yêu, ánh mắt mang một thứ dịu dàng đến đau lòng, một nỗi niềm da diết.

Và khi xoay mặt lại, máy vẫn không nhận diện được...

Nhưng lần này, Trì Dương khẽ chạm vào màn hình, trái tim đập mạnh một nhịp.

"Nếu người đó là mình...

Vậy tại sao mình lại không nhớ?"
 
Ký Ức Anh Gửi Nhầm Người
Chương 2: "Ký ức không phải dữ liệu. Nó có nhiệt độ."


PHÒNG LƯU TRỮ KÝ ỨC SỐ 4 – 01:23 AM]

Bóng tối tràn viền quanh bức tường kính.

Chỉ có ánh sáng xanh nhạt từ hệ thống quét đang phản chiếu lên gò má Hạ Trì Dương.

Cậu đứng im, không chớp mắt.

Trên màn hình là một chuỗi ký ức rối loạn.

Không theo trình tự.

Không có logic.

Nhưng mỗi khung hình đều tràn đầy cảm xúc – mã hóa bằng những con số lạnh tanh.

Có đoạn, người trong ký ức đang ngồi đọc sách trong thư viện, ánh nắng lặng lẽ rọi lên gáy áo trắng.

Có đoạn, người ấy ngước mắt nhìn ai đó từ ban công tầng ba – đôi mắt rõ ràng là đang cười, nhưng không phát ra âm thanh nào.

Và có đoạn... người ấy ngồi một mình trong phòng học trống, ghi âm một câu:

"Nếu em nhớ anh, thì hãy quên anh trước."

Trì Dương khựng tay.

Tim đập mạnh một nhịp.

Cậu không biết vì sao mình lại thấy nghèn nghẹn.

Chỉ là – có điều gì đó... rất giống một giấc mơ cũ.

Không rõ hình dạng, nhưng mang đầy vị mặn.

"Đây là ký ức của khách hàng," cậu tự nhắc bản thân.

"Không phải của mình."

Nhưng lý trí không thắng được phản xạ.

Khi hình ảnh ấy quay lại – người kia ngồi co chân trên ghế đá, che nửa mặt bằng tay áo, ánh mắt như muốn nói điều gì đó...

Trì Dương đưa tay chạm nhẹ vào màn hình – như sợ nó tan biến.

"Tại sao lại... giống mình đến vậy?"

[ SÁNG HÔM SAU – KHU GIẢI LAO CỦA TRUNG TÂM]

Tiếng ly va nhẹ vào bàn.

Một nhân viên bước ngang qua, liếc cậu: "Mới nhận ca đặc biệt hả?"

Trì Dương gật, không giải thích.

Cậu ngồi một mình ở chiếc bàn sát cửa kính, mắt nhìn xa xăm vào bầu trời xám.

"Khách hàng đó tên Trình Duy Hàn."

"Đã chấp nhận giữ lại toàn bộ đau khổ."

Một lựa chọn... khác người.

Phần lớn khách đến đều muốn làm nhẹ quá khứ.

Xóa.

Làm mềm.

Cắt gọt.

Hiếm ai muốn giữ lại thứ khiến mình mất ngủ hàng đêm.

Nhưng người này – không muốn quên.

Càng đau, càng muốn nhớ.

"Thứ anh ấy cần không phải chữa lành..."

"Mà là xác nhận – rằng mình từng yêu thật lòng."

Trì Dương bật cười nhẹ, như thở dài.

Cậu không nhận ra, chính mình vừa thốt ra suy nghĩ rất thật.

[VĂN PHÒNG TRÌ DƯƠNG – 20:00 PM]

Một email đến.

Tệp đính kèm là nhật ký âm thanh từ ký ức.

Cậu nhấn "phát".

Giọng của Trình Duy Hàn – khi còn trẻ, non hơn, nhưng vẫn trầm, rõ:

"Ngày thứ 4 sau khi chia tay.

Em không khóc nữa.

Nhưng vẫn chưa dám mở điện thoại."

"Ngày thứ 9.

Em thấy người đó trong sân trường, đi lướt qua.

Nhìn nhau, nhưng không ai cười."

"Ngày thứ 12.

Em viết tên anh lên cửa sổ mờ hơi nước."

Câu cuối, âm thanh nghẹn lại.

Trì Dương dừng phát.

Đẩy ghế ra, đứng dậy.

Trong lòng có thứ gì đó trồi lên.

Nhẹ.

Nhưng dai dẳng.

Cậu mở laptop, tìm lại nhật ký ký ức đã sao lưu trong hệ thống.

Lật đến một đoạn ngắn – nơi hai người ngồi cạnh nhau trong phòng nhạc.

Trình Duy Hàn quay sang hỏi người kia:

"Nếu mai anh biến mất, em còn nhớ anh không?"

Người ấy cười, không trả lời.

Chỉ cúi xuống, chạm khẽ ngón tay vào mu bàn tay của anh.

[HỒI TƯỞNG TRÌ DƯƠNG]

Trong một căn phòng cũ, có mùi gỗ.

Có ai đó từng nói với cậu:

"Nếu một ngày anh biến mất, thì chắc chắn em vẫn nhớ.

Vì ký ức của anh... là cảm xúc của em."

Trì Dương mở mắt.

Tim nhói lên.

Nhưng trong đầu hoàn toàn trống rỗng.

"Đó là ai?

Ai đã nói câu đó với mình?"

Cậu nhìn lại đoạn dữ liệu một lần nữa.

Màn hình dừng ở một khung hình – ánh sáng trắng, hai người ngồi bên nhau, bàn tay chạm nhẹ, ánh mắt dừng lại nơi gương mặt chưa bao giờ hiện rõ.

Và lần đầu tiên...

Trì Dương thấy sợ.

Sợ rằng nếu đi sâu hơn – cậu sẽ tìm được câu trả lời.

Nhưng điều cậu không chắc... là mình có chịu đựng nổi sự thật hay không.

Khi rời văn phòng, Trì Dương nhìn thấy Trình Duy Hàn đang đứng dưới sân, đợi taxi.

Anh mặc sơ mi trắng, tay đút túi, dáng đứng thẳng, mắt nhìn về hướng ngược sáng.

Cậu dừng lại vài giây.

Không hiểu vì sao, ánh mắt ấy... khiến cậu muốn mở lời.

Nhưng rồi Trình Duy Hàn quay đi, không nhìn thấy cậu.

"Có thể... anh ấy không còn nhớ mình."

"Hoặc tệ hơn... mình chưa từng tồn tại trong đời anh ấy."
 
Ký Ức Anh Gửi Nhầm Người
Chương 3: "Chúng ta từng gặp nhau ở đâu chưa?"


[ PHÒNG DỊCH KÝ ỨC – NGÀY 2]

Không gian hoàn toàn yên tĩnh.

Trì Dương ngồi trước một màn hình tròn bán cầu, đeo thiết bị cảm ứng não.

Hệ thống đang chạy phần mềm tái cấu trúc ký ức – từ bản thô ra "dòng cảm xúc sống".

Trên màn ảnh, ký ức đầu tiên được chọn lọc hiện lên như một đoạn phim sắp mất màu.

Hạt bụi bay nhẹ.

Màu trời lẫn với ánh đèn huỳnh quang cũ kỹ.

Cảnh: Một phòng học vắng, cuối buổi chiều, ánh sáng rọi chéo vào dãy bàn thứ ba.

Một chàng trai ngồi bên khung cửa, tóc đen dài vừa chạm gáy, đang cặm cụi viết gì đó lên bìa sách.

Một giọng kể vang lên – chính là Trình Duy Hàn, giọng trong ký ức:

"Đó là lần đầu tôi thấy cậu ấy thật gần.

Lúc đó tôi không biết tên, chỉ thấy tay áo cậu ấy gấp khéo, và hay cắn bút khi suy nghĩ.

Trông... như thể mọi âm thanh xung quanh đều bị tắt tiếng."

Trì Dương ngồi bất động.

Cậu đang xem chính mình – hoặc ai đó rất giống cậu – qua ánh nhìn của người khác.

Một thứ cảm giác nửa thật nửa giả... khiến tim cậu đập chệch một nhịp.

[CHUYỂN SANG CHẾ ĐỘ MÔ PHỎNG CẢM GIÁC]

Đây là công nghệ độc quyền của Trung tâm: Cho phép Người Dịch trải nghiệm chính cảm xúc của khách hàng tại thời điểm ký ức đó xảy ra.

Tất cả xung quanh trở nên thật – như thể Trì Dương đang trở thành Trình Duy Hàn,

Ngồi ở vị trí ấy, đối diện người kia, nhìn qua hàng mi, qua nắng chiều, qua từng tiếng bút lướt.

Và rồi – có một khoảnh khắc ngắn, người kia ngẩng đầu lên, mỉm cười.

Chỉ một cái liếc mắt.

Nhưng khiến tim cậu như rơi xuống.

"Đó là cảm giác rung động đầu tiên..."

"Từ ánh nhìn đầu tiên."

[TRỞ LẠI HIỆN TẠI]

Trì Dương gỡ thiết bị khỏi đầu.

Hơi thở cậu chậm, nhưng không đều.

Tay phải vẫn còn run nhẹ.

Cậu đi đến góc tường, lấy cốc nước.

Tay chạm nhẹ vào vành ly – rồi xoay tròn nó bằng ngón trỏ.

Một thói quen... cũ kỹ.

Khoảnh khắc đó, cậu khựng lại.

Trong ký ức vừa xem – người kia cũng có thói quen y hệt.

Xoay ly bằng một vòng ngón trỏ khi không tập trung.

Không ai làm thế cả.

Trừ cậu.

Trì Dương siết nhẹ tay.

Cảm giác trong người trỗi lên – không còn là sợ.

Mà là... như bị theo dõi bởi chính quá khứ của mình.

"Không thể nào."

"Không thể nào người trong ký ức của Trình Duy Hàn lại là mình."

Cậu quay lại ghế, mở đoạn ghi chú.

Trên hệ thống, AI gợi ý phân tích một chi tiết mơ hồ:

"Người trong ký ức chưa từng nói tên mình.

Nhưng đôi khi Trình Duy Hàn gọi bằng biệt danh: 'Tiểu Dương'."

Trì Dương lập tức tắt hệ thống.

Đứng dậy.

Nhưng chân cậu không bước nổi.

Trong lòng cậu, cái tên ấy – đã từng là một phần bị cắt khỏi chính mình.

Đã từng có ai đó gọi cậu bằng giọng nhẹ như gió, pha chút bất lực:

"Tiểu Dương, đừng quên anh."

[TRÌ DƯƠNG TRỞ VỀ NHÀ – ĐÊM KHUYA]

Trong bóng tối của căn hộ nhỏ, cậu bật đèn ngủ vàng nhạt.

Trên bàn, là một khung ảnh trống – không ai bên trong.

Cậu không nhớ nổi vì sao mình giữ nó.

Nhưng đêm nay, ánh mắt trong khung ký ức cứ lặp đi lặp lại.

Cái cách người kia nhìn – như nhìn duy nhất một người.

Trì Dương vùi mặt vào cánh tay, mắt mở lớn, nhưng không chảy nước.

Chỉ là, có thứ gì đó đang chạm đến tầng ký ức... mà cậu không biết mình đã khóa chặt từ bao giờ.

Hôm sau, tại trung tâm.

Trình Duy Hàn để lại một lời nhắn:

"Nếu có thể, hãy không làm mờ đoạn ký ức đầu tiên.

Tôi muốn giữ ánh mắt ấy – của cậu ấy – nguyên vẹn."

Trì Dương đọc xong.

Ngẩng lên nhìn hệ thống chiếu.

Lặng người.

"Vậy là... anh ấy nhớ ánh mắt mình."

"Chỉ là, không biết người đó – chính là mình."
 
Back
Top Bottom