Cập nhật mới

Khác KÝ SỰ THĂNG TIẾN CỦA THÔNG PHÒNG

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
399951238-256-k185333.jpg

Ký Sự Thăng Tiến Của Thông Phòng
Tác giả: tusachngontinh
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

TRUYỆN ĐƯỢC UPDATE SỚM NHẤT Ở: TUSACHNGONTINH.COM

KÝ SỰ THĂNG TIẾN CỦA THÔNG PHÒNG

Tác giả: Phạn Sao Đản
Edit by: tusachngontinh.com
Số chương: 114KÝ SỰ THĂNG TIẾN CỦA THÔNG PHÒNG

Thể loại: xuyên không, ngôn tình, cổ đại, gia đấu

Giới thiệu:
Lệnh Uyển là con gái của một tiểu quan ở vùng quê phía Nam.

Vì sở hữu dung mạo xinh đẹp, cô bị mẹ kế đem tặng cho người khác chỉ để đổi lấy một suất học ở thư viện.

Người nhận Lệnh Uyển muốn lấy lòng Trấn Nam Vương nên đưa cô vào Vương phủ.

Thế là Lệnh Uyển trở thành một thông phòng nho nhỏ trong phủ Vương gia.

Cũng vì sắc đẹp, cô bị một thứ phi trong phủ - Tiểu Tiêu thị - giam lỏng và cố tình giấu đi.

Nhưng rồi cơ hội bất ngờ ập đến.

Khi Lệnh Uyển xuất hiện trước mặt Trấn Nam Vương, vận mệnh cô bắt đầu thay đổi.

Từ một thông phòng thấp kém, cô dần thăng tiến không ngừng, như diều gặp gió...

Tác phẩm mới - Quý phi nương nương sau khi trọng sinh, bắt đầu bước lên con đường tranh sủng.

Mời các bạn đón đọc!




ngontinhcodai​
 
Ký Sự Thăng Tiến Của Thông Phòng
Chương 1


TRUYỆN ĐƯỢC UPDATE SỚM NHẤT Ở: TUSACHNGONTINH.COM

Chương 1: Cẩu huyết xuyên không

Năm thứ sáu đời vua Xương Đức, đầu xuân.

Xuân phân vừa mới qua, ở kinh thành, tuyết vẫn chưa tan hết, nhưng ở miền nam, cỏ đã xanh, chim oanh bay lượn, cây cối đâm chồi nảy lộc, xuân ý rộn ràng, tràn đầy sức sống.

Thời tiết dần ấm lên, ban ngày ở phương Nam cũng trở nên dài hơn từng chút.

Mặt trời ngả về Tây, mây tía ngũ sắc phủ kín bầu trời, cho thấy ngày mai sẽ lại là một ngày nắng đẹp.

Phía Tây Nam của miền Nam là thành Trấn Nam thủ phủ vùng đất này.

Trong ánh chiều tà loang lổ sắc màu, phủ Trấn Nam Vương trông đặc biệt uy nghi, tráng lệ và trang nghiêm.

Nhưng tòa phủ đệ mà người ngoài nhìn vào đầy vẻ thần thánh ấy, thực chất cũng chỉ là nơi chất chứa đủ chuyện đời thường, cơm áo gạo tiền, những mảnh vụn của cuộc sống nhân gian.

Trong hậu viện của phủ Trấn Nam Vương.

Tại một gian sương phòng nhỏ trong khu vườn mang tên Lê Hoa Uyển, ánh sáng nhạt nhòa không đủ để xua đi sự âm u.

Ánh chiều tà yếu ớt chẳng thể chiếu rọi nổi vài phần ánh sáng vào bên trong.

Phòng ốc đen như mực, lạnh lẽo, trên chiếc giường gỗ đơn sơ là một thiếu nữ đang ngây ngẩn nhìn lên màn trướng, ánh mắt mờ mịt, thần trí hỗn loạn, dường như vẫn không thể tin được bản thân đang ở đâu, và vì sao lại ở đây.

Một lát sau, một nha hoàn chừng mười bốn, mười lăm tuổi bước vào.

Nàng quen tay châm một ngọn đèn dầu, rồi nhẹ giọng nói:

“Cô nương, nô tỳ rót cho người một chén nước ấm, người có muốn uống một chút không?”

Thiếu nữ trên giường tên Lệnh Uyển nghe giọng nói quen thuộc liền khẽ thở dài.

Những ký ức hỗn loạn trong đầu lại trỗi dậy một cách chân thật đến đáng sợ.

Nàng cũng không rõ bản thân lúc này nên vui hay buồn, là mờ mịt, hoang mang hay là may mắn?

Dù sao thì... cũng sống lại rồi.

Không nghĩ ra thì tạm thời đừng nghĩ nữa.

Lệnh Uyển khẽ ho một tiếng rồi mới cất lời: “Được.”

Thị nữ kia liền bưng nước đến, đỡ Lệnh Uyển ngồi dậy, rồi đưa ly nước qua tay nàng.

Một ngụm nước ấm trôi xuống, Lệnh Uyển cảm thấy dạ dày dễ chịu hơn đôi chút.

Căn phòng này của nàng rất nhỏ, bày biện lại vô cùng đơn sơ, tuy không đến mức tồi tàn như phòng của gia nhân bình thường, nhưng lại hoàn toàn không có quy cách của một thông phòng trong phủ Vương gia.

Rốt cuộc, nha đầu thông phòng ở gian phòng bên cạnh nàng, dù cũng chẳng cao quý gì, nhưng điều kiện sinh hoạt vẫn tốt hơn nàng rất nhiều.

“Cô nương, người thân thể yếu ớt, lại mới khỏi phong hàn, vẫn nên nằm nghỉ trong chăn nhiều một chút thì hơn.”

Xuân Thảo nha hoàn thấy Lệnh Uyển vừa uống nước xong đã ngồi thẫn thờ liền lên tiếng nhắc nhở.

Lời nói này khiến Lệnh Uyển tạm ngưng suy nghĩ miên man.

Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ rồi nói khẽ:

“Không sao, ta thấy khỏe rồi.

Nằm mãi cũng mệt.

Ra ngoài đi một chút cho khuây khỏa.”

Xuân Thảo do dự:

“Nhưng trời vẫn còn lạnh, đại phu dặn người không nên ra gió…”

“Không sao đâu.

Cùng lắm thì chỉ đi dạo trong phòng thôi.”

Lệnh Uyển thấy nàng thật lòng lo lắng cho mình, giọng nói cũng mềm lại.

Dưới sự đỡ đần của Xuân Thảo, nàng từ từ bước xuống giường.

Thân thể này thực sự quá yếu, chỉ một động tác nhỏ cũng khiến nàng run rẩy, thở hồng hộc.

Cho dù là trong truyện hay trên phim, mấy tình tiết "xuyên không", đặc biệt là xuyên về cổ đại làm thông phòng tranh sủng đầy kịch tính như thế này đã lỗi thời từ lâu.

Vậy mà nàng Lệnh Uyển lại vô duyên vô cớ rơi vào đúng một màn cẩu huyết đến như vậy.

Trùng hợp làm sao, thân thể này cũng tên Lệnh Uyển là một thông phòng trong phủ Trấn Nam Vương.

Nguyên chủ vốn rất xinh đẹp, là người vùng quê phía Nam, được một quan viên địa phương chọn đưa vào phủ nhân dịp sinh nhật Trấn Nam Vương tháng mười năm ngoái.

Thật ra nhà nguyên chủ cũng chẳng nghèo đến mức phải bán con làm nô tỳ.

Chỉ là, nàng có một người cha vô dụng và một mẹ kế đầy toan tính.

Vì muốn giành lấy suất cho con trai mình vào thư viện học hành, mẹ kế đã ngang nhiên bán nàng đi, còn lấy lý do vì "tốt cho gia tộc".

Người cha không có chính kiến, lại nghe nói con gái được đưa vào phủ Vương gia hưởng phúc, liền cảm động không thôi, cho rằng mình đã lo được cho tương lai của con gái.

Một cặp vợ chồng vô lương tâm, vì ích lợi cá nhân mà đem nàng bán đi.

Nghĩ đến hoàn cảnh trớ trêu ấy, lại nhìn chính mình hiện tại mang thân thể yếu đuối này, phía trước là con đường tranh sủng đầy hiểm trở, Lệnh Uyển càng cảm thấy đầu óc đau nhức.

Nàng chán nản nằm vật xuống giường.

Xuân Thảo thấy vậy, liền nhỏ giọng an ủi:

“Cô nương, người hiện giờ yếu lắm, cứ nghỉ ngơi cho khỏe đã.”

Lệnh Uyển chỉ biết cười khổ.

Hậu viện phủ Vương cũng không đơn giản.

Ngoài chính thất Vương phi Tiêu thị, còn có Trắc phi Trương thị được sủng ái.

Tiêu thị thấy nguyên chủ xinh đẹp nhưng không có thế lực hậu thuẫn, liền nổi lòng tính toán.

Ngay khi nàng vào phủ, Tiêu thị đã gán nàng danh phận thông phòng rồi đưa vào Lê Hoa Uyển, nơi ở của Tiểu Tiêu thị, một thứ phi, cũng là em họ của Vương phi.

Tiểu Tiêu thị nhập phủ từ tháng ba năm ngoái do Vương phi không con lại sức khỏe yếu, Tiêu gia mới đưa thêm người vào phủ để mong sinh con nối dõi.

Nhưng Vương gia chẳng sủng ái gì Tiểu Tiêu thị, một năm qua cũng không thèm ngó ngàng.

Vì thế khi nguyên chủ được đưa vào làm thông phòng trong viện của nàng, Tiểu Tiêu thị không vui, ghen ghét ra mặt, cố tình chèn ép, không cho nàng ra mặt, thậm chí không cho gặp Vương gia.

Người ngoài thấy Lệnh Uyển đẹp nhưng mãi không được ân sủng, đều xem thường nàng, ai cũng dẫm lên đầu mà sống.

Đáng thương thay, nguyên chủ sống dở chết dở, mùa đông thiếu y phục, thiếu củi sưởi, đến cuối cùng vì một trận phong hàn mà mất mạng.

Người sống lại trong thân xác này… là Lệnh Uyển.

Nàng chỉ là đi sang thành phố bên cạnh để công tác, nào ngờ gặp tai nạn giao thông do chiếc xe đi ngược chiều lao tới… chẳng khác nào mưu sát.

Nghĩ đến đây, nước mắt nàng lại rơi…

Xuân Thảo hốt hoảng:

“Cô nương!

Người sao vậy?

Có chỗ nào không khỏe sao?”

Lệnh Uyển không đáp, chỉ yên lặng rơi lệ.

Cô đơn, đau lòng, uất ức… những cảm xúc nghẹn ngào chẳng thể nói thành lời.

Khoảng mười lăm phút sau nàng mới thôi khóc.

Khóc cũng chẳng giải quyết được gì.

Dù sao… cũng đã sống lại rồi.

Nàng vẫn còn cơ thể để sống, để cảm xúc.

Nghĩ vậy cũng xem như được ông trời thương xót.

Lệnh Uyển lau nước mắt, trong lòng tự nhủ, chuyện cũ coi như đã kết thúc.

Kiếp này, hãy sống như Lệnh Uyển đi.

Điều quan trọng lúc này, là dưỡng tốt thân thể.

Có như vậy mới sống được ở chốn sâu thẳm hiểm độc này.

Sau một hồi nghỉ ngơi, nàng lại gắng gượng đứng dậy, dưới sự dìu dắt của Xuân Thảo đi quanh phòng vài vòng.

Dù người vẫn yếu, nhưng hoạt động một chút đã thấy cơ thể linh hoạt hơn.

Tuy cuộc đời mới có phần bi đát, nhưng vẫn là cơ hội được sống.

Nàng sẽ trân trọng.

Có niềm tin, có quyết tâm, những ngày sau đó Lệnh Uyển dần hoạt bát hơn.

Trời nắng đẹp, nàng ra ngoài đi lại một chút trong viện,dĩ nhiên là chọn những chỗ vắng vẻ để tránh rắc rối, với thân phận thấp hèn hiện tại, ai nàng cũng không thể chọc vào.

Tuy vậy, không phải ngày nào cũng tránh được.

Một hôm, nàng cùng Xuân Thảo ra ngoài dạo, lại không may gặp phải Vương cô nương cũng là thông phòng trong Lê Hoa Uyển, vào phủ sớm hơn nàng, được coi là “lão nhân vật” ở đây.

“Ồ, chẳng phải là Lệnh muội muội đây sao?

Hiếm khi thấy muội ra ngoài dạo, nghe nói bệnh nặng lắm mà?

Khí sắc hôm nay xem ra không tồi nhỉ.”

Giọng điệu chua ngoa, không chút che giấu địch ý.

Lệnh Uyển khẽ cười:

“Nhờ phúc của Vương tỷ tỷ, muội tạm thời chưa chết được.”

Câu nói khiến Vương cô nương á khẩu.

Không ngờ con bé này hôm nay lại dám ăn nói như vậy.

Nàng cười gượng:

“Muội muội nói gì lạ vậy, ta đâu có ý đó.”

Lệnh Uyển mỉm cười:

“Ồ, vậy là ta hiểu lầm tỷ rồi.

Cứ tưởng tỷ mong ta chết sớm đấy.”

Vương cô nương tái mặt, cười lạnh:

“Xem ra trận bệnh này khiến muội thay đổi cả tính tình.

Ta quan tâm mà lại bị hiểu lầm, thật khiến người ta lạnh lòng.”

Lệnh Uyển nhàn nhạt đáp:

“Tạ ơn Vương tỷ đã quan tâm.

Nếu lời nói của muội khiến tỷ không thoải mái thì muội xin lỗi.

Bị bệnh một trận, muội cũng học được cách biết điều hơn rồi.”

Vương cô nương nghẹn họng, tức mà chẳng nói được gì.

Chỉ nghiến răng nghiến lợi nói:

“Lâu không gặp, muội muội mồm mép cũng lanh lẹ thật.”

Nói xong phất tay áo bỏ đi.

Lệnh Uyển nhìn bóng dáng nàng rời đi, nhếch môi cười.

Mồm mép lanh lẹ?

Nàng thích đánh giá đó.
 
Ký Sự Thăng Tiến Của Thông Phòng
Chương 2


TRUYỆN ĐƯỢC UPDATE SỚM NHẤT Ở: TUSACHNGONTINH.COM

Chương 2: Nô bộc phản bội chủ

Hơn mười ngày trôi qua, sức khỏe của Lệnh Uyển cuối cùng cũng hồi phục kha khá.

Ít nhất, nàng không còn hay bị choáng váng hay mệt mỏi đến mức không rời khỏi giường được nữa.

Khoảng thời gian dưỡng bệnh này khiến nàng càng thấm thía tình cảnh khó khăn của bản thân.

Là một thông phòng trong phủ Vương gia, bên cạnh nàng chỉ có hai nha hoàn hầu hạ.

Xuân Thảo thì thật lòng trung thành, luôn tận tâm lo lắng cho nàng.

Còn nha đầu kia tên là Phong Lan, từ lâu đã không còn toàn tâm phục vụ chủ nữa, thường xuyên biến mất không rõ tung tích, căn bản không thể trông cậy vào.

Tất nhiên, có lẽ Phong Lan cũng thấy nàng ta có một chủ tử không có chỗ dựa, chẳng đáng để trung thành, nên mới tính đường riêng, thậm chí không tiếc phản bội chủ nhân để rời đi.

Sáng hôm ấy, Phong Lan dậy rất sớm, còn siêng năng hơn cả Xuân Thảo, đích thân vào phòng Lệnh Uyển chuẩn bị nước ấm, hầu hạ nàng rửa mặt.

Hành động khác lạ ấy khiến Lệnh Uyển cảm thấy không quen.

Sau đó, Phong Lan còn chải tóc cho nàng một cách khéo léo.

Không thể phủ nhận tay nghề của nàng ta rất tốt, búi tóc đẹp đến mức ngay cả Xuân Thảo khi đến cũng phải sửng sốt.

Tuy nhiên, chẳng bao lâu sau, tất cả đều hiểu lý do.

Phong Lan nhanh chóng quỳ xuống trước mặt Lệnh Uyển, dập đầu ba cái thật mạnh, rồi ngẩng mặt đỏ bừng, nghẹn ngào nói:

“Cô nương, nô tỳ có lỗi, xin cô nương rộng lượng tha thứ, mở cho nô tỳ một con đường sống…”

Lời nói mập mờ ấy khiến cả Xuân Thảo và Lệnh Uyển đều kinh ngạc.

Lệnh Uyển hơi nhíu mày, trong lòng bắt đầu dâng lên dự cảm chẳng lành.

“Có chuyện gì thì cứ nói, không cần làm bộ đáng thương” – Giọng nàng lạnh lùng, không vì dáng vẻ khúm núm của Phong Lan mà mềm lòng.

Phản ứng của Lệnh Uyển nằm ngoài dự đoán của Phong Lan, khiến nàng thêm bối rối.

Theo hiểu biết của nàng về vị cô nương này, hẳn phải yếu đuối, dễ bị xúc động mới phải.

Nhưng sự việc đã đến nước này, chẳng còn đường lui, Phong Lan cắn răng tiếp tục:

“Vài ngày trước, nô tỳ đến Trúc Tương Quán thăm đồng hương, trùng hợp gặp Liễu thứ phi, người không vừa ý búi tóc của mình.

Nô tỳ nhất thời hồ đồ đã giúp nàng ta chải lại tóc.

Thứ phi rất hài lòng với tay nghề của nô tỳ, sau đó còn tìm nô tỳ vài lần.

Hôm qua, đồng hương đến báo thứ phi muốn đưa nô tỳ đến Trúc Tương Quán…

Cô nương…”

Phong Lan kể xong còn cố ý tỏ vẻ lưu luyến không nỡ rời đi, khiến người nghe phải động lòng.

Nhưng chiêu trò đó chẳng qua nổi được Lệnh Uyển.

Ngay cả Xuân Thảo cũng không tin, lập tức giận dữ nói:

“Phong Lan, ngươi định phản bội cô nương đúng không?”

Bị hai người cùng một lúc nghi ngờ, Phong Lan vừa tức vừa lo.

Nước mắt nước mũi tèm lem, nàng ta nghẹn ngào:

“Không phải, không phải…

Cô nương…

Nô tỳ cũng không muốn vậy, nhưng thứ phi mở lời, nô tỳ đâu dám từ chối…”

Lệnh Uyển cười lạnh:

“À, thì ra là thứ phi ép ngươi.

Ý ngươi là thật ra ngươi không muốn đi?

Nếu vậy, ta sẽ đứng ra giúp ngươi, dù ta thân phận thấp kém, nhưng nô tỳ của ta không phải ai muốn lấy là lấy!”

Lời nói vừa dứt, Phong Lan nhất thời bối rối.

Sao Lệnh Uyển lại trở nên cứng rắn như vậy?

Khác hẳn với người nàng từng quen!

Không biết nên phản ứng thế nào, Phong Lan chỉ biết tiếp tục khóc lóc:

“Cô nương, xin người thành toàn…”

Câu nói đó đã rõ ràng, Xuân Thảo tức giận quát:

“Ngươi làm sao có thể như thế được?

Cô nương đã đối xử tốt với ngươi như vậy, sao ngươi nỡ lòng?”

Phong Lan tất nhiên không cảm thấy có gì gọi là “tốt”.

Trong mắt nàng, Lệnh Uyển yếu đuối, không có tương lai.

Xuân Thảo thì ngốc nghếch, chỉ biết một mực trung thành.

Còn nàng, sao có thể cả đời uất ức trong hoàn cảnh như vậy được?

Tuy nhiên, những lời này nàng không thể nói ra.

Chỉ cúi đầu cầu xin, vẻ mặt đầy khẩn thiết.

Lệnh Uyển nhàn nhạt hỏi:

“Vậy tức là ngươi đã quyết rồi, muốn rời đi?”

“Cô nương, là nô tỳ có lỗi, mong người rộng lượng buông tha cho nô tỳ” – Phong Lan yếu ớt cầu xin.

Lệnh Uyển cảm thấy buồn cười, bật cười thành tiếng:

“Cũng khó cho ngươi rồi.

Thôi được, vì tình chủ tớ một thời, ta sẽ để ngươi đi.

Nhưng nhớ cho kỹ, một khi đã đi, đừng mong quay về.”

“ Đa tạ cô nương, đa tạ cô nương…”

Phong Lan rối rít cảm tạ, trong lòng lại khinh thường.

Người ta theo nước chảy chỗ thấp, kẻ đi tìm chỗ cao.

Đã đi rồi, ai lại muốn quay lại?

Thật ra, sở dĩ nàng phải cầu xin là vì chế độ quản lý nghiêm ngặt trong Trấn Nam Vương phủ.

Nếu là chỗ khác, một thông phòng như Lệnh Uyển căn bản không có quyền giữ nha đầu, càng không đến mức phải “xin” cho đi.

Người đã thả, Lệnh Uyển không ngại làm người tốt trọn vẹn.

Nàng lấy ra năm lượng bạc đưa cho Phong Lan.

Phong Lan và Xuân Thảo đều sững sờ – từ khi hầu hạ Lệnh Uyển đến nay, trừ lúc mới vào phủ, hai người chưa từng được nàng thưởng bạc.

“Cô nương, nô tỳ không thể nhận cái này…”

Phong Lan kinh ngạc, không ngờ Lệnh Uyển không chỉ dễ dàng cho nàng đi, mà còn ban thưởng.

Điều này khiến trong lòng nàng dấy lên một cảm giác khó tả, hình như chủ tử này... không giống như nàng từng nghĩ?

“Cầm lấy đi, coi như kết thúc ân tình chủ tớ.

Tự lo lấy thân.”

Lệnh Uyển ném bạc xuống, rồi bảo người tiễn nàng ta ra ngoài.

Sau khi Phong Lan rời đi, Lệnh Uyển lại lấy thêm mười lượng bạc đưa cho Xuân Thảo, khiến nàng ta vô cùng cảm động, vội vàng thề thốt:

“Cô nương, nô tỳ không dám phản bội người!

Xin người yên tâm!”

Lệnh Uyển mỉm cười:

“Ngay cả người phản bội ta còn có bạc, lẽ nào người trung thành lại không xứng đáng?

Cầm lấy đi, ta tuy không được sủng ái, nhưng chút bạc ấy vẫn có.”

Rồi nàng nhét bạc vào tay Xuân Thảo.

Thật ra, nguyên thân vốn xuất thân từ nhà khá giả, dù bị mẹ kế tính kế, nhưng khi gả vào phủ vẫn được cho một ít của hồi môn.

Chỉ là nàng ta luôn tuyệt vọng, sống không mục đích nên chẳng mấy khi đụng đến số bạc đó.

Giờ đây, Lệnh Uyển dùng nó để xây dựng lại cuộc sống, làm người thì cũng nên khéo léo một chút, nàng sẽ không phụ thân thể này.

Sự ra đi của Phong Lan thực chất không ảnh hưởng gì lớn đến cuộc sống của nàng.

Xuân Thảo siêng năng, Lệnh Uyển cũng chẳng phải người vô dụng.

Ăn ở đi lại trong phủ có người phụ trách, tuy không được ưu ái nhưng cũng không đến mức bị bỏ mặc.

Muốn sống tốt thì khó, nhưng sống qua ngày thì vẫn ổn.

Huống chi, nàng còn có bạc, ở đâu mà bạc chẳng là thứ có giá trị?

Tuy nhiên, nếu cứ sống mờ nhạt như thế, chẳng phải uổng phí cả đời hay sao?

Mà đó lại chẳng hợp tính nàng.

Làm người, sống là phải có mục tiêu.

Dù biết chuyện “tranh sủng” trong hậu viện nghe vừa nhảm nhí vừa đáng khinh, nhưng hiện tại, đó là hiện thực nàng phải đối mặt.

Ở nơi này, Trấn Nam Vương chính là người quyết định tất cả, hắn chính là "ông chủ" mà nàng cần tìm cách “lấy lòng”.

Soi vào chiếc gương đồng mờ nhòe, Lệnh Uyển ngắm nhìn chính mình.

Dù gương không rõ nét, nhưng dung mạo tuyệt mỹ ấy vẫn không thể che giấu.

Chỉ một cái nhếch môi cũng đủ khiến người ta rung động.

Nàng mới chỉ mười tám tuổi, làn da mịn màng mềm mại, dung mạo và dáng người đều thuộc hàng tuyệt sắc.

Nếu không được sủng ái, thì thật uổng phí dung nhan trời ban này.

Điều duy nhất ngăn trở nàng lúc này chính là Tiểu Tiêu thị, người không cho phép nàng xuất hiện trước mặt Vương gia.

Nhưng nếu muốn thay đổi vận mệnh, nàng phải tìm cách tạo cơ hội để được hắn nhìn thấy.

Lệnh Uyển khẽ mỉm cười khi ý nghĩ ấy thoáng qua trong đầu, rồi yên tâm đi ngủ...
 
Ký Sự Thăng Tiến Của Thông Phòng
Chương 3


TRUYỆN ĐƯỢC UPDATE SỚM NHẤT Ở: TUSACHNGONTINH.COM

Chương 3: Tự cho mình siêu phàm

Cuộc sống của Lệnh Uyển ngày qua ngày cứ trôi qua một cách nhạt nhẽo, bình lặng như mặt nước.

Nàng vẫn chưa nghĩ ra cách nào để xoay chuyển tình thế của mình thì cơ hội đã bất ngờ ập đến, như thể được thần may mắn âm thầm chiếu cố.

Mà nói đi cũng phải nói lại, lần này có thể có được cơ hội ấy, ngoài việc may mắn thì cũng nhờ Tiểu Tiêu thị quá mức tự tin và tự cho mình là đúng.

Hôm đó, viện chính rộn ràng náo nhiệt lạ thường.

Xuân Thảo ra ngoài dò la tin tức, chẳng bao lâu đã trở về báo lại, thì ra hôm nay Trấn Nam Vương sẽ đến thăm Lê Hoa Uyển.

Phải biết rằng, Trấn Nam Vương vừa trở về từ kinh thành không bao lâu, thời gian gần đây lại bận rộn việc luyện binh và chính sự, đến cả phủ đệ cũng ít khi ghé qua.

Hai hôm trước ngài mới vừa về vương phủ, hôm ấy Vương phi Tiêu thị còn dẫn theo các nữ quyến ra tận tiền viện nghênh đón, buổi tối lại còn mở tiệc linh đình đón mừng.

Đáng tiếc, thân phận Lệnh Uyển chẳng đáng nói tới, so với một thị nữ thông phòng còn không bằng, lại không có chỗ dựa như Tiểu Tiêu thị, vốn là thứ phi được công nhận.

Bởi thế, nàng hoàn toàn không có tư cách ra nghênh đón Vương gia, càng không có mặt trong tiệc gia yến.

Đêm hôm đó, Vương gia nghỉ lại ở viện chính của Vương phi.

Ngày hôm sau thì qua chỗ trắc phi Trương thị.

Đêm qua ngài ngủ tại tiền viện, còn hôm nay thì đã đến lượt Tiểu Tiêu thị ở Lê Hoa Uyển tiếp đãi.

Vì thế, hôm nay viện này mới phá lệ rộn ràng, vui mừng thấy rõ.

Lệnh Uyển nghe tin, thầm tính toán liệu mình có cơ hội "vô tình gặp gỡ" Vương gia hay không.

Dù sao thì lần Vương gia đến Lê Hoa Uyển này có thể xem là khoảng cách gần nhất giữa nàng và người ấy từ trước đến nay.

Với thân phận hiện tại, muốn gặp mặt Trấn Nam Vương là điều khó như lên trời.

Vương phi và Tiểu Tiêu thị thì càng không cho nàng cơ hội.

Chỉ tiếc là, dù Vương gia có đến, thì cơ hội gặp cũng mong manh.

Các bà tử trong viện đều canh chừng nàng nghiêm ngặt, đặc biệt là vào hôm nay.

Tiểu Tiêu thị sợ Lệnh Uyển lỡ đâu lọt vào mắt Vương gia, giành mất sự sủng ái, nên càng giám sát chặt chẽ.

Phòng của Lệnh Uyển lại kín đáo hơn hẳn mấy phòng khác, nàng lại có sắc mạo hơn người, điều này khiến Tiểu Tiêu thị càng bất an.

TRUYỆN ĐƯỢC UPDATE SỚM NHẤT Ở: TUSACHNGONTINH.COM

Lệnh Uyển ngẫm nghĩ cả buổi trưa mà vẫn không tìm ra cách nào ổn thỏa.

Các kế hoạch nàng nghĩ đến đều không khả thi.

Không ai giúp đỡ, lại bị theo dõi sát sao, muốn tìm cơ hội len lỏi ra ngoài để gặp Vương gia là chuyện vô cùng khó khăn.

Buổi tối hôm ấy, Vương gia dùng bữa tại Lê Hoa Uyển.

Sau bữa cơm, ngài cùng Tiểu Tiêu thị tản bộ đôi chút.

Còn Lệnh Uyển thì bị bà tử trong viện khóa chặt trong phòng, không cho ra ngoài, hiển nhiên là lệnh từ Tiểu Tiêu thị.

Cũng đành thôi, không được ra ngoài thì nàng an phận đợi trong phòng.

Thế nhưng, có những lúc vận may đến thì ngăn cũng không nổi.

Lệnh Uyển đã suy tính bao lâu vẫn không nghĩ ra cách, vậy mà ngồi yên trong phòng lại có người dâng cơ hội tới tận cửa.

Tiểu Tiêu thị vốn có dung mạo xinh đẹp dịu dàng, nhưng với một người đã quá quen với mỹ sắc như Trấn Nam Vương thì cũng chỉ xem như tầm thường.

Huống chi, gia thế và tính tình của Tiểu Tiêu thị lại không hợp khẩu vị của Vương gia.

Ngài đến đây hôm nay cũng chỉ vì nể mặt Vương phi mà thôi.

Vốn dĩ không có hứng thú, lại phải ngồi cùng một người luôn cho mình là đúng, Trấn Nam Vương càng thêm mất kiên nhẫn.

Về phần Tiểu Tiêu thị, vì được Vương gia dùng bữa và tản bộ cùng nên trong lòng vô cùng đắc ý, cho rằng bản thân đã được ưu ái đặc biệt.

Vì thế, nàng bắt đầu tự cho mình là thông minh, vô tư đề cập đến chuyện triều chính, khuyên Vương gia không nên vội vàng luyện binh, nên dưỡng sức, cũng nên cho binh lính nghỉ ngơi để thể hiện lòng nhân từ.

Nàng càng nói càng hăng, ra vẻ là người hiểu chuyện, không hề nhận ra sắc mặt Vương gia đã dần trở nên lạnh lẽo, đen sầm lại.

Thái giám Cố An theo hầu bên cạnh nghe đến đó cũng kinh ngạc đến trợn tròn mắt, lén liếc sắc mặt chủ tử rồi âm thầm thở dài, dám bàn chuyện chính sự trước mặt Vương gia đã là đại kỵ, đằng này Tiểu Tiêu thị lại nói toàn những lời hồ đồ, vô dụng.

Nếu nàng thực sự có kiến thức thì còn đỡ, đằng này lại chỉ là một nữ nhân nội trạch, hiểu biết nông cạn.

Ngay cả đám quan viên trong triều mà nói năng như vậy cũng bị trách phạt, huống chi nàng?

Trấn Nam Vương cuối cùng cũng không nhịn được nữa, cười lạnh:

“Bổn vương thật không ngờ, nữ nhi Tiêu gia được nuôi dạy như nam tử, có thể tùy tiện bàn luận chuyện quốc sự như vậy sao?”

Tiểu Tiêu thị lúc đầu còn ngỡ là lời khen, định nhân cơ hội tâng bốc Tiêu gia, nào ngờ vừa ngẩng đầu lên thì thấy sắc mặt Vương gia tối đen, ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương, khiến nàng lập tức choáng váng, vội vàng quỳ xuống nhận tội:

“Vương gia thứ tội, là thiếp lỡ lời.”

Trấn Nam Vương sắc mặt dần hòa hoãn, lạnh giọng nói:

“Thôi được rồi, đứng lên đi.

Sau này nên đọc nhiều nữ tắc, nữ giới.

Nữ nhân trong nội trạch thì nên lo thêu thùa, gảy đàn là đủ rồi, đừng xen vào chuyện không nên quan tâm.”

Tiểu Tiêu thị rối rít gật đầu, vội vã đứng dậy, sắc mặt trắng bệch, lòng vẫn thầm mắng bản thân lắm lời.

Từ đó trở đi, nàng cũng không còn dám làm gì tự nhiên, mọi hành động đều dè dặt, lúng túng.

Nàng muốn làm gì đó để lấy lòng Vương gia, nhưng lại không giỏi thêu thùa, đánh đàn thì tầm thường, chẳng có sở trường nào nổi bật.

Trong khi đó, Vương gia lại càng thêm chán nản, nếu không phải đã hứa với Vương phi, có lẽ ngài đã bỏ đi từ lâu.

Trong điện lặng ngắt như tờ, bọn nô tài không dám hó hé.

Cố An nhìn tình hình như vậy thì mở lời gợi ý:

“Nô tài nhớ là trong viện thứ phi còn có hai thông phòng.

Hay là gọi các nàng đến hầu Vương gia xướng khúc, gảy đàn cho vui, cũng giúp Vương gia thư giãn đôi chút.”

Nếu không vì Tiểu Tiêu thị quá vô dụng, hắn cũng chẳng cần phải mở miệng.

Lời vừa nói ra, Trấn Nam Vương không phản đối, nhưng Tiểu Tiêu thị thì lại rất không cam lòng.

Nàng không muốn cho mấy thông phòng, đặc biệt là hồ ly tinh như Lệnh Uyển, có cơ hội tiếp cận Vương gia.

Nhưng giờ đã lỡ chọc giận người, lại thêm Cố An đã mở lời, nàng không tiện từ chối.

Tiểu Tiêu thị đành miễn cưỡng nặn ra nụ cười, quay sang hỏi Vương gia:

“Vương gia thấy thế nào?”

Nàng hy vọng Vương gia sẽ từ chối, nhưng ngài chỉ nhàn nhạt đáp:

“Có thể.”

Chỉ hai chữ đơn giản thôi đã khiến hy vọng mong manh của nàng tan biến.

Dù không cam lòng, nàng vẫn phải dặn thị nữ:

“Lục Trúc, đi xem hai cô nương kia đang làm gì.

Nếu không bận gì thì bảo họ mau đến hầu hạ Vương gia.”

Cố An đứng bên cúi đầu, không nói gì, nhưng trong lòng lại cười thầm.

Cùng là nữ nhi Tiêu gia, nhưng so với Vương phi thì Tiểu Tiêu thị thật đáng buồn, kém cỏi, nông cạn, lại chẳng biết chừng mực.

Tiêu gia dốc sức đưa nàng vào phủ, cuối cùng chỉ sợ sẽ chuốc lấy thất vọng thôi…
 
Ký Sự Thăng Tiến Của Thông Phòng
Chương 4


TRUYỆN ĐƯỢC UPDATE SỚM NHẤT Ở: TUSACHNGONTINH.COM

Chương 4 – Cơ hội đến

Lục Trúc là nha hoàn tâm phúc của Tiểu Tiêu thị, từ Tiêu gia mang theo vào Vương phủ.

Nàng luôn hiểu rõ ý tứ của chủ tử.

Biết rõ chủ tử mình kiêng kị và không ưa Lệnh cô nương, Lục Trúc đương nhiên không định đưa Lệnh Uyển đến trước mặt Vương gia.

Vì vậy, nàng trực tiếp đi đến phòng Vương cô nương ở Đông sương.

Biết hôm nay Vương gia sẽ đến, Vương cô nương vốn đã sớm lui về nghỉ ngơi.

Tuy vào phủ đã lâu, nhưng vì dung mạo bình thường, lại không được Vương gia để mắt tới, nên nàng luôn rụt rè, không dám xuất đầu lộ diện.

Huống chi dạo này đang vào kỳ đặc biệt, càng không dám mạo muội ra ngoài.

Mấy ngày nay, nàng vẫn ngoan ngoãn ở lại trong phòng mình.

Khi nghe tiếng Lục Trúc gõ cửa, Vương cô nương rất bất ngờ.

Sau khi mở cửa và nghe tin Tiểu Tiêu thị cho gọi nàng đến hầu hạ Vương gia, nàng kinh ngạc không thôi.

Trong lòng chợt dâng lên chút vui mừng, nhưng nghĩ đến tình huống của mình hiện tại, nàng bối rối nói nhỏ:

“Lục Trúc cô nương... ta... hai hôm nay là đến kỳ…”

Vừa nói xong, nước mắt đã rưng rưng.

Cơ hội tốt như vậy, thật đáng tiếc.

Lục Trúc nghe xong thì sắc mặt lập tức trầm xuống, cảm thấy vận đen đeo bám.

Vương cô nương thì chỉ biết âm thầm trách mình vô phúc, chẳng nói đến có được Vương gia để ý hay không, chỉ cần được diện kiến trước mặt ngài cũng đã là may mắn, vậy mà lại rơi đúng vào thời điểm chẳng thể làm gì.

Nàng đâu dám liều lĩnh lộ diện?

Lục Trúc nhìn bộ dáng đau khổ hối hận của Vương cô nương cũng thấy bực bội.

Nàng buột miệng mắng khẽ một tiếng "Đồ vô dụng", rồi lạnh mặt bỏ đi.

Vương cô nương đứng gần đó nghe thấy rõ lời mắng, càng thêm tủi thân, chỉ biết quay vào phòng âm thầm rơi lệ.

Vương cô nương không thể đi, vậy trong viện này chỉ còn lại một người, Lệnh Uyển dung mạo xuất chúng như hoa.

Nhưng chủ tử rõ ràng không muốn để nàng xuất hiện trước mặt Vương gia.

Giờ thì phải làm sao đây?

Lục Trúc đứng ngồi không yên.

Chủ tử hôm nay vốn đã làm Vương gia không vui, nếu chính mình lại làm sai chuyện nhỏ này, e rằng khó giữ được thân.

Trong khi đó, Cố An người hầu thân cận bên Vương gia nhận thấy sắc mặt của Vương gia bắt đầu có vẻ mất kiên nhẫn.

Hắn liền lui ra ngoài, dò hỏi tình hình từ các hạ nhân, biết được Lục Trúc đang đến tìm Vương cô nương ở Đông sương.

Không yên tâm, Cố An tự mình dẫn người sang Tây sương, nơi ở của Lệnh Uyển.

Tây sương lúc này, Lệnh Uyển vừa tắm rửa xong, đang cùng Xuân Thảo trò chuyện.

Hai người nghe tiếng gõ cửa cũng rất bất ngờ.

“Ai đến giờ này nhỉ?” – Xuân Thảo vừa nói vừa ra mở cửa.

Lệnh Uyển cũng khoác thêm áo ngoài, trong lòng chợt nảy sinh một linh cảm, có phải vận may đã đến?

Ánh đèn từ người cầm lồng đèn bên ngoài chiếu sáng mờ mờ, Lệnh Uyển liếc mắt liền nhận ra là Cố An, công công thân cận bên Vương gia, xuất thân nội cung, theo hầu Vương gia từ nhỏ, thân phận không hề tầm thường.

Thấy Lệnh Uyển ra, ánh mắt Cố An liền dừng lại trên người nàng, hiện lên tia kinh ngạc và hài lòng.

Hắn mỉm cười:

“Vương gia đang ở chỗ Tiểu Tiêu thị, muốn cô nương đến hầu hạ một lát.

Cô nương có thể đi cùng ta chứ?”

Tim Lệnh Uyển đập thình thịch.

Quả nhiên, vận may đã đến thật rồi.

Nàng lập tức mỉm cười, gật đầu:

“Vâng, xin đại nhân chờ một chút, thiếp thân thay y phục rồi sẽ đi ngay.”

Nàng nhanh chóng thay váy áo màu hồng phấn, chưa kịp trang điểm đã bước ra.

Thời gian quá ngắn khiến Cố An cũng thoáng bất ngờ.

Thấy nàng vội vàng, lại vẫn xinh đẹp rạng rỡ dù không phấn son, Cố An mỉm cười nhắc khẽ:

“Tiểu Tiêu thị vừa mới nói vài lời không hợp ý Vương gia, nên người không vui.

Ta đến đưa cô nương đi là để giúp người nguôi giận, cô nương nhớ biểu hiện thật tốt.”

Nghe vậy, Lệnh Uyển hiểu ra nguyên do, trong lòng liền có tính toán.

Nàng cúi người cảm ơn:

“Cảm tạ đại nhân đã nhắc nhở, thiếp thân nhất định dốc lòng hầu hạ Vương gia.”

Sự bình tĩnh của Lệnh Uyển càng làm Cố An hài lòng.

Vương gia tuy tính tình không quá nghiêm khắc, nhưng vẫn có uy nghi, lúc tâm tình không tốt, các nữ nhân hậu viện đều tránh không kịp.

Không ngờ cô nương này lại thong dong như thế.

Trên đường, đoàn người của Lệnh Uyển chạm mặt Lục Trúc.

Thấy Cố An tự mình dẫn người đi, sắc mặt Lục Trúc tái lại, nói lắp bắp:

“Nô tỳ vốn định đi mời người, không ngờ chuyện nhỏ thế này lại phiền đến đại nhân.”

Cố An mỉm cười:

“Vương gia nóng lòng, e cô nương đến chậm nên ta đành đi trước.

Người ta đã mời rồi, cô nương khỏi đi nữa, cùng về đi thôi.”

Lệnh Uyển nhìn sắc mặt Lục Trúc, trong lòng thầm suy ngẫm, hôm nay cơ hội này rõ ràng là ngoài ý muốn, mà lại thật tuyệt diệu.

Cơ hội đến không dễ, nàng nhất định phải nắm chặt.

Nếu không thể khiến Vương gia nhớ tới mình từ lần này, sau này còn khó khăn hơn.

Mà một khi đã tiến lên, chắc chắn sẽ khiến Tiểu Tiêu thị khó chịu.

Nhưng điều đó lại càng đáng để thử.

Nghĩ vậy, nàng theo đoàn người đi vào chính điện.

Tới nơi, nàng lễ độ cúi người thỉnh an:

“Thiếp thân Lệnh thị xin ra mắt Vương gia, xin vấn an Tiểu Tiêu thị.”

Cúi đầu quỳ hành lễ, nàng không thấy được ánh mắt Tiểu Tiêu thị đầy ngạc nhiên pha lẫn khó chịu và chán ghét khi nhìn nàng.

Trái lại, Trấn Nam Vương ban đầu vốn đang thấy chán ngắt, nhưng từ lúc Lệnh Uyển bước vào, ánh mắt hắn đã bị thân hình uyển chuyển duyên dáng của nàng thu hút.

Tiếng nói ngọt ngào, không quá nũng nịu, lại thanh thoát dịu dàng.

Chỉ cần nghe giọng đã cảm thấy thích.

Từ góc nhìn của hắn, cổ nàng trắng ngần, mềm mại, y phục màu hồng phấn càng tôn lên dáng vẻ thanh tú linh động.

Chưa cần nhìn mặt cũng đủ khiến lòng người xao xuyến.

Trấn Nam Vương liếc Cố An một cái, trong lòng thêm vừa ý.

So với Tiểu Tiêu thị nhàm chán bên cạnh, rõ ràng Lệnh Uyển hấp dẫn hơn nhiều.

Tuy nhiên, trên mặt hắn vẫn giữ vẻ thản nhiên, chỉ trầm giọng nói:

“Đứng lên, ngồi bên này.”

Chỗ ngồi hắn chỉ là bên phải, đối diện với Tiểu Tiêu thị đang ngồi bên trái.

Lệnh Uyển cúi đầu cảm tạ, rồi nhẹ nhàng bước tới ngồi xuống bên cạnh Vương gia.

Trước khi ngồi, nàng tranh thủ liếc trộm hắn một cái.

Cũng chính ánh mắt đó khiến hai người bất ngờ đối diện, làm Vương gia trong lòng chợt dâng lên một tia rung động.

Lúc nàng vừa ngồi xuống, một làn hương nhẹ thoảng qua khiến Vương gia thấy lòng ngứa ngáy.

Chưa kịp nói gì, Tiểu Tiêu thị đã lên tiếng trước, mỉm cười hỏi:

“Lệnh cô nương có biết hát khúc không?

Nếu có thể hát vài câu giúp ta và Vương gia thư giãn một chút thì tốt quá.”

Câu nói tuy nhẹ nhàng, nhưng ẩn ý khinh miệt, giống như coi thường thân phận của Lệnh Uyển.

Dù vậy, Lệnh Uyển chẳng hề giận.

Nàng biết rõ Tiểu Tiêu thị đang cố làm khó, nhưng lại chẳng để tâm.

TRUYỆN ĐƯỢC UPDATE SỚM NHẤT Ở: TUSACHNGONTINH.COM

Hát khúc thì đã sao?

Chỉ cần làm Vương gia vui, dù có nhảy múa trước mặt mọi người nàng cũng không ngại.

Nàng liền mỉm cười đáp:

“Thiếp thân chưa từng học qua, chỉ là hồi còn ở nhà có nghe người ta hát đôi chút.

Nếu Vương gia và thứ phi muốn nghe, thiếp thân nguyện hát vài đoạn, mong rằng không khiến mọi người chê cười.”

Giọng nói của nàng hào sảng nhưng vẫn mang chút thẹn thùng đầy mê hoặc, càng khiến Vương gia cảm thấy thú vị.

Hắn lập tức gật đầu cho nàng hát.

Tiểu Tiêu thị tuy ngoài mặt vẫn cười, trong lòng lại hận không thể nghiến răng.

Lệnh Uyển bắt đầu hát một khúc dân ca Giang Nam.

Không phải danh khúc, kỹ thuật cũng không xuất sắc, nhưng giọng nàng trong trẻo, cảm xúc dạt dào.

Giọng hát ngọt ngào mà thanh thoát, ánh mắt nàng như dính chặt lấy Vương gia, đầy tôn kính và ngưỡng mộ.

Người khác nghe chưa chắc thấy hay, nhưng rơi vào tai Trấn Nam Vương lại thấy như gió xuân mơn man, vừa lòng khoan khoái.

Nhất là ánh mắt si mê của nàng, khiến lòng hắn dậy sóng, cảm thấy trìu mến lạ thường.

Nếu không vì Tiểu Tiêu thị đang ngồi bên cạnh, có lẽ hắn đã sớm ôm nàng vào lòng rồi.
 
Back
Top Bottom