Khác KÝ SỰ CUỘC ĐỜI ANH LINH LAI QUỶ

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
115,830
Điểm tương tác
0
Điểm
0
151215185-256-k64210.jpg

Ký Sự Cuộc Đời Anh Linh Lai Quỷ
Tác giả: arimaken34
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Câu chuyện về cậu bé bình thường như bao người khác trừ ngoài việc cậu có siêu năng lực và lai quỷ, một lần cậu phát hiện bản thân phải làm anh hùng để cứu lấy những thứ mình yêu quý, đây là câu chuyện về con đường của anh hùng lai quỷ bất đắc dĩ



shirouyashida​
 
Có thể bạn cũng thích
  • < Drop > Heh..Tsuki-chan [ Haikyuu/OOC/ Alltsuki ]
  • Kỵ Long Bút Ký - Đại Đường Tiểu Dê Béo
  • Nhật Ký của Lãng Nhân
  • (đn Fairy Tail) bh Ta Là Lucky
  • ( Shuumatsu No Valkyrie ) Nhân Loại Thứ Ba
  • [đồng nhân Tokyo Revengers] chị chủ nhà trọ là một...
  • Ký Sự Cuộc Đời Anh Linh Lai Quỷ
    Phần mở đầu


    Tôi tỉnh dậy và thấy bản thân đang trong căn phòng lớn với những bức tường mang hình dáng của bảy chiến binh trong trận chiến thánh với một cái đầu trống rỗng

    Mình đang .......

    ở đâu ?

    Cuối cùng cũng đã tỉnh sao ..... anh trai ?

    Một giọng sát khí và quen thuộc khiến tôi không thể nào lơ đi, nhìn về phía tiếng nói, lọt vào mắt tôi là một cô gái tuy hơi thấp nhưng lại tỏa ra vẻ vương quyền đầy mạnh mẽ và kiêu hãnh khiến người khác có cảm giác phải quỳ xuống để nói chuyện

    Tuy không rõ lí do tại sao lại gọi tôi là anh trai nhưng có điều gì đó nói với tôi phải ngăn chặn cô bé này bằng mọi giá

    Bất ngờ nụ cười ma mị từ con bé hiện ra khi phát ra một câu bình thản

    Đây là cơ hội cuối cùng của anh, rời bỏ con nhỏ kia và theo em, rồi mọi việc sẽ yên ổn, loài quỷ sẽ chiếm lấy thế giới, còn em sẽ chăm sóc anh với tình yêu của em

    " Đúng rồi, lí do tôi chiến đấu đến tận lúc này ........ chỉ để bảo vệ cô ấy thôi "

    Không !.....

    Tôi sẽ không bỏ rơi cậu ấy một lần nữa !

    Cho dù có phải hạ từng người trong cái gia tộc này tôi vẫn sẽ chiến đấu !

    Tôi hét lên khiến cô bé thẫn thờ vài giây rồi tối sầm mặt lại và đáp lại tiếng hét của tôi

    Ngu ngốc !!!

    " Đúng vậy, tôi rất ngu ngốc chính xác ngay từ đầu tôi vốn chẳng là gì rồi, con người tôi trở thành hôm nay chỉ vì một lí do duy nhất, lí do mà tôi có thể đánh đổi mọi thứ vì nó, dù sống hay chết, vui hay buồn , được cứu hay bị giết trong đầu tôi vẫn chỉ luôn có một người mà tôi không thể đánh mất một lần nữa "

    Một quả cầu màu đen xuất hiện trên tay cô bé đối diện tôi , không biết có phải do tôi đang gặp ảo giác hay sao mà hình như quả cầu đang dần to ra theo sự tức giận của người dùng

    Black bomd !

    " Vậy là một lần nữa tôi lại vung kiếm với một người ruột thịt với mình, nhưng tôi đã quyết tâm sẽ đánh đổi mọi thứ cho cô ấy, dù lần này có sống sót hay hi sinh ......

    "

    " Tôi sẽ được nhớ đến không phải là con người hay ác quỷ ......

    "

    nếu anh không thuộc về ta thì không ai có thể , dù là cái thế giới này!

    " Mà là ......

    "

    Không còn cách nào khác tôi phải tung ra đòn mạnh nhất với con bé

    Unlimited Death World !

    Đây là câu chuyện về cuộc đời tôi, câu chuyện về cậu bé lai quỷ vô tình làm anh hùng bất đắc dĩ, câu chuyện về Shirou Yashida
     
    Ký Sự Cuộc Đời Anh Linh Lai Quỷ
    CHAP 1 : TRƯỜNG HỌC


    Tuuuuuu......

    Tuuuuuuuuu....!!!!

    Tiếng báo thức ồn ào từ chiếc điện thoại vẫn tích cực chăm chỉ phá giấc ngủ của tôi mặc cho tôi có mơ đẹp hay mệt đến đâu, hôm qua thức đến tận 1h để leo rank liên minh, đúng là khoảng thời gian đầy khung bật cảm xúc

    Đang là 5h30 sao ?

    Sao hôm nay mình lại phải dậy sớm thế ?

    Thắc mắc tại sao tôi lại để báo thức lúc 5h mấy, tôi nhìn lại vào điện thoại và xem ngày

    Ngày 1/8 .........

    HỂ !?

    Tôi lập tức bật khỏi giường khi nhớ ra hôm nay chính là ngày đầu tiên đến trường và tôi không được phép muộn nếu không sẽ bị mẹ tôi giết mất ( chuyện thường với mọi học sinh thôi mà )

    Sau một hồi sửa xoạn mọi thứ cần thiết, tôi phóng ra khỏi nhà với tốc độ bàn thờ với một miếng bánh mì trét bơ lên đó, thời gian đang ngày càng cạn hẹp với tôi vì chỉ còn 5 phút nữa là chuyến tàu lửa tiếp theo sẽ đến, nếu lỡ chuyến này là xác định là khỏi đi nhập học luôn

    Chuyến tàu 987A1 sẽ rời trong 1 phút nữa, mời những hàng khách còn lại nhanh chóng lên tàu

    " không đùa chứ !?

    Mình không thể muộn được "

    Dòng suy nghĩ sượt qua tâm trí khiến tôi chỉ muốn chạy nhanh hết sức có thể để tới được cửa tàu

    Nó kia rồi !

    Tôi đã ở quá gần với cái cửa tàu nhưng nó đang dần đóng lại, tôi sẽ không kịp mất trừ khi có cái gì đó chặn của lại

    " Đúng rồi ! một vật chặn cửa "

    Ngay tức khắc tôi tạo ra một cây gậy nhỏ cỡ 80 cm rồi ném vào ngay giữa hai cánh cửa khi nó đóng lại khiến nó bị kẹt lại, tạo ra đủ khoảng cách để tôi lách vào một cách nhanh chóng mà không ai phát hiện

    Trạm tiếp theo là trường Kanri Light, những hàng khách xuống đây hãy xuống bằng cửa bên phải, chúc quý khách có một ngày vui vẻ

    Bước khỏi trạm ga xe lửa, nhìn lên ngôi trường ở đối diện bạn sẽ không nói đó là trường học mà là một tòa lâu đài, ngôi trường này ngoài khác về cấu trúc bình thường mà đây còn là trường dành cho những người có siêu năng lực.

    Đúng vậy,tiện thể giới thiệu luôn tôi là một người có siêu năng lực, khả năng của tôi là có thể tạo ra mọi thứ mình muốn nhưng lại bị giới hạn khá nhiều và tên tôi là Shirou Yashida

    + Shirou Yashida : một học sinh của trường Karni Light có thành tích tệ nhất trong trường 8 năm liên tiếp, đến sức mạnh còn không phân biệt được , thứ cao điểm nhất của cậu là điểm thể lực còn lại chỉ là F

    Chiều cao : 1m79

    Cân nặng : 71 kg

    Máu : O

    Lớp : 11F6

    Sở thích : chơi game và coi anime

    Vũ khí chính : mã tấu

    Cảm nhận của mọi người xung quanh : tên ngốc và vô dụng chính gốc

    Lớp 11.......

    F ? lại là F sao ?

    Lớp học ở đây được chia theo cấp độ từ A đến F và tôi ở lớp tệ nhất, điều tệ hơn là tôi đã ở lớp F 8 năm liên tiếp tính luôn cả năm nay, nhìn bảng tên lớp tôi mới chợt nhận ra lớp F tôi theo học luôn giữ chỉ số học sinh kỉ lục : 12 học sinh với những cái tên vô cùng quen thuộc

    Bỗng nhiên có người đánh vào vai tôi

    Ê Shirou !

    Lại chung lớp

    với nhau ha !

    Quay sang nhìn tên mới đánh mình không ai khác chính là Kim Yamamoto, người đồng hành 8 năm lớp F với tôi và đặc biệt đây là thánh lầy, không có ai trong trường có thể lầy như tên này

    + Kim Yamamoto : bạn cùng lớp với Shirou liên tiếp 8 năm, có khả năng điều khiển bóng tối và điện, với độ nhây và lầy thì cậu ấy rất dễ làm người khác cười hoặc bực điên lên

    Chiều cao : 1m74

    Cân nặng : 51 kg

    Máu : A

    Lớp : 11F6

    Sở thích: sáng chế ra những đồ máy móc không ai có thể tưởng tượng nỗi ( cả về việc tiện dụng và độ nhảm của món được sáng chế ra )

    Cảm nhận của mọi người xung quanh : nhây, hay đùa, khá vui tính, đặc biệt là thợ sửa máy tốt nhất của trường

    Năm nay học chung với nhau là vui rồi đúng không ?

    Ừ ...... vui lắm ....

    Không thể tin là tôi lại học tiếp lớp F, đúng là nhục quá mà .... không biết mẹ tôi sẽ phản ứng ra sao đây ?

    Tiếng chuông đã cất lên nên bọn tôi chạy lên lớp ngay lập tức, hôm nay sao chạy lắm vậy trời ?

    Lớp học bọn tôi cũng giống như những lớp học khác, chỉ mỗi tội là trong khi những học sinh của lớp kia vào chỗ ngồi đợi giáo viên thì lớp tôi chỉ có thể nói là chiến trường, đứa thì chạy, đứa thì la, đứa thì đánh nhau, thằng thì ngồi ăn trong lớp như đúng rồi, con thì trang điểm tô son đậm, bọn tôi vào chỗ ngồi một cách im lặng để tránh bị trường hợp gặp phải trắc rối với bọn kia

    Trang thiết bị bọn tôi hiện đại hơn so với các trường khác, học sinh ở đây không cần giấy bút vì mỗi học sinh sẽ có một chiếc máy tính riêng trên bàn học và trong kí trúc xá để làm bài , tôi bật máy tính lên để tự đăng nhập trước cho tiện, khi nhấn nút ở bàn phím trên bàn một màn hình trong suốt màu xanh lá hiện ra trước mặt tôi, tuy nói là máy tính nhưng thực ra chỉ có bàn phím và chuột còn màn hình chỉ là cái ô hình chữ nhật màu xanh lá xuyên suốt cỡ màn hình vi tính thôi

    Học sinh có thể xem qua thông tin của giáo viên chủ nhiệm lớp mình qua việc kiểm ra thông tin về lớp học

    Chuyên khoa môn quân sự sao ?

    Năm nay bọn tôi sẽ rất mệt đây khi gặp phải giáo viên thuộc môn quân đội, những kỉ niệm khủng khiếp hồi lớp 6 lại ùa về khiến tôi ớn lạnh xương, năm nay lại là người đứng đầu môn này chứ !

    Tôi vẫn miệt mài xem thông tin từng người trong lớp mặc dù chẳng xem được là bao trong khi cái lớp vẫn ồn ào thì cánh cửa lớp mở ra và một bóng người bước vào

    TẤT CẢ IM LẶNG ĐỨNG LÊN CHÀO TÔI !!!

    Một tiếng hét dõng dạc khiến cho tất cả mọi người trong lớp im lặng, đứng thẳng ngay tại chỗ ngồi ngay lập tức

    TÊN TÔI LÀ AKI YASHIDA, NĂM NAY TÔI SẼ LÀ GIÁO VIÊN CHỦ NHIỆM CỦA CÁC NGƯỜI NÊN TỐT NHẤT NĂM NAY ĐỪNG DỞ TRÒ GÌ HẾT MÀ LO HỌC CHO ĐANG HOÀNG NGHE CHƯA !?

    Chưa gì hết mà đã tung ra một câu đe dọa hùng hổ quá, mà hình như hồi nãy tôi nghe không được rõ lắm cái họ của sensei , ngước lên nhìn khuôn mặt của sensei và tôi đã nhận ra một việc, năm nay tôi sẽ được dạy bởi chị tôi ?

    Nee sa........

    Rầm !!!

    Trong tích tắc, đầu tôi đã nằm giữa mặt bàn và nắm đấm của chị ấy

    Ở nhà thì cậu được gọi tôi là nee thoải mái nhưng ở đây phải gọi là Yashida sensei nghe chưa !?

    Vâng

    Giáo viên năm nay của tôi sẽ là chị tôi và tôi đang ở lớp tệ nhất 8 năm liên tiếp, điều gì tồi tệ khác có thể xảy ra nào ?

    Sau khi nghe những thông báo và dặn dò, điều tồi tệ hơn đã đến

    + Aki Yashida : chị của Shirou đồng thời cũng là giáo viên chủ nhiệm của cậu ấy , người đứng đầu trong khoa quân đội, cấp bậc hiện tại đang là thông soái, số lần chiến thắng trên chiến trường tương đương với số lần cô thổi nến bánh sinh nhật của mình

    Chiều cao : 1m82

    Cân nặng : 43 kg

    Máu : A

    Lớp chủ nhiệm : 11F6

    Sở thích : mọi thứ có xu hướng bạo lực

    Cảm nhận của mọi người xung quanh : giáo viên được hâm mộ nhất trường, thông soái ngầu và mạnh nhất và mĩ nhân trong các giáo viên

    Ngày mai các cô cậu sẽ được kiểm tra chất lượng nên hãy sẵn sàng tin thần nghe chưa !?

    vâng !

    Vậy là việc nhận lớp của tôi đã kết thúc, không biết chuyện gì còn đón chờ tôi ở kí túc xá đây ?
     
    Ký Sự Cuộc Đời Anh Linh Lai Quỷ
    CHAP 2 : BẠN CÙNG PHÒNG VÀ LÀ ĐỐI THỦ ?


    Sau một ngày nhận lớp đầy bất ngờ tôi bắt đầu lết về kí túc xá để cất đám đồ của mình, ở ngôi trường này học sinh phải ở lại kí trúc xá vì ngôi trường này thật ra ngự trị ở giữa khu vực thuộc quân sự nên nhà dân gần nhất cũng 13 cây số chứ đừng đùa.

    Kí túc xá ở đây nhìn chẳng khác nào là chung cư cả, đúng là rất đẹp và rất gọn gàng nhưng điều tôi muốn nói tới là độ rộng của nơi này, nhìn vào biển báo nhận phòng tôi chợt nhận ra

    " Wow phòng mình ở tuốt trên tâng 11 cơ đấy "

    May thay bữa nay thang máy đang trong tình trạng bảo trì nên tôi đành phải lết xác mình lên 11 tầng lầu ( mệt chết lên chết xuống luôn mà ), cuối cùng tôi đã đứng trước cửa phòng, căn phòng nằm bên cạnh cầu thang, tiện quá rồi còn gì, ngó vào bảng tên có thể nói năm nay tôi sẽ sống chung với một người lớp A sao ?

    Nghe thú vị đó

    Artoria.....

    Hayashi ?

    Cái tên này nghe sao giống tên con gái khiến cho tôi hơi thắc mắc nhưng tôi là nam mà, tất nhiên nam thì phải sống chung với nam rồi

    Mở cửa ra bước vào, đón tiếp tôi là hơi mát từ chiếc máy lạnh làm cho tôi cảm giác như đây là thiên đường, nội thất ở đây thì hết chỗ chê, hai chiếc giường lớn, hai cái máy tính được để trên bàn làm việc nhỏ dành cho việc làm bai tập về nhà, ngó xung quanh xem liệu người kia đã đến trước hay không nhưng không thấy món đồ nào cả nên chắc tôi là người đầu tiên

    Ném hết đồ lên giường, rồi lấy đồ mới ra vì trong đầu tôi bây giờ chỉ nghĩ đến việc tắm rửa cái cơ thể mệt mỏi này để được sảng khoái rồi ngủ một giấc thật sâu để hồi phục lại toàn bộ sức lực cho những gì đã xảy ra hôm nay

    Tôi tức tốc chạy lại cửa nhà tắm và mở ra không một chút đề phòng, hiện ra trước mắt tôi là những dụng cụ thường thấy của một nhà tắm bình thường và một cô gái đang dùng một tay che người còn tay kia thì chĩa cây kiếm sát cổ tôi ( hên là hơi nước trong đó đã che đi phần lớn cơ thể, nói vậy thôi chứ tôi cũng hơi tiếc )

    Ngươi.... ngươi..... là kẻ nào hả !?

    Vẫn còn hoang mang vì những gì trước mắt cộng thêm câu hỏi đầy sự tức giận và ngượng ngùng của đối phương nên tôi phải cố làm gì đó trước khi mọi việc trở nên tệ hơn, đúng rồi đã từng có người nói rằng muốn con gái hết giận thì cần khen họ, vậy giờ tôi nên khen gì đây ?

    Đánh vào mắt tôi là thanh kiếm dài của kị sĩ thời xưa của nước Anh

    " Đúng rồi là nó !

    "

    Luồng tư tưởng trôi qua tâm trí tôi lập tức trở thành câu nói mang họa cho tôi

    Cậu có hàng đẹp lắm ( đang nói thanh kiếm )

    Đối phương lập tức đỏ mặt rồi hơi cuối xuống , thanh kiếm kẽ rung lên khi một ngọn gió kì lạ bọc lấy nó, không lẽ tôi nói sai gì sao ?

    Ư ư ư ư............ chết đi tên biến thái !!

    Strike Air !!!

    Luồng khí từ thanh kiếm bắn vào tôi hất tôi văng vào tường và đó là điều cuối cùng mà tôi nhớ vào ngày đầu tiên vào kí túc xá

    Em không chấp nhận việc ở chung với một tên nam sinh ngu ngốc từ lớp F đâu !!!

    tại sao vậy ?

    Cô thấy có vấn đề gì đâu nào, những phòng khác nam vẫn ở chung với nữ đó thôi

    Hai tiếng nói làm cho tôi dần tỉnh ra, khung cảnh xung quanh không phải là căn phòng có giường ngủ hay bàn làm việc nhỏ mà có một cái bàn rất to với đủ loại thiết bị để làm việc, người đang ngồi là một người phụ nữ trong độ tuổi cỡ 26 đến 30, nhìn bóng người này quen quen

    Em hoàn toàn không chấp nhận việc này !

    có lí do chính đáng nên hai em mới phải ở chung với nhau Artoria à

    " Kia là cô gái mình gặp hồi nãy....

    Artoria ?

    "

    Bây giờ tôi đã hiểu ra lí do tại sao cô ấy lại ở trong phòng tôi khi đó

    Artoria bất ngờ quay lại và chỉ vào mặt tôi

    Tên kia !

    Ta thách đấu với ngươi một trận solo, người thắng sẽ quyết định số phận người thua !

    Cô ấy là bạn cùng phòng với tôi đồng thời cũng là đối thủ đầu tiên của tôi

    + Artoria Hayashi : học viên đứng đầu trường cùng khối với nhân vật chính , đặc biệt rất ghét nam sinh lớp Shirou , với điểm số được coi là toàn vẹn Artoria được xem là nữ thần của trường, đứng đầu mọi thứ với vũ khí được mệnh danh là thánh kiếm Excalibur

    Chiều cao : 1m71

    Cân nặng : 43 kg

    Máu : O

    Lớp : 11A1

    Sở thích : ?

    Vũ khi chính : kiếm

    Cảm nhận của mọi người xung quanh : nữ thần vẹn toàn về mọi mặt
     
    Ký Sự Cuộc Đời Anh Linh Lai Quỷ
    CHAP 3: Trước trận đấu


    Quyết định vậy đi, hai em sẽ đấu với nhau, phần thưởng cho người chiến thắng là căn phòng và được quyền sai bảo người thua cuộc trong một ngày

    Em đồng ý, trận đấu sẽ bắt đầu sau 30 phút nữa

    .........

    Hể !?

    Chuyện này không thể là thật được, tôi là học sinh yếu của lớp F tám năm liên tiếp mà giờ kêu đấu với một người của lớp A, chẳng khác nào là kêu con mèo đi cào con voi

    Rin sensei, em sao đấu lại cậu ấy đây ?

    Cậu ấy là người của lớp A đó !

    À cái đó thì em tự lo nhé Shirou kun

    Nhìn nụ cười hiền lạnh đầy " nhân hậu" của hiệu trưởng, tôi nhận ra mình hoàn toàn sẽ được người nhà thăm tại giường bệnh sau trận chiến này vì năng lực quá chênh lệch nhau, vậy tại sao sensei lại vẫn quyết định như vậy dù biết điều này ?

    Sensei em từ ch.....

    Thứ tiếp theo tôi thấy là cái tủ để đồ trong phòng thay đồ của sân đấu, bọn tôi đã bị dịch chuyển ra khu vực sân đấu ngay lập tức sau khi quyết định được đưa ra

    " Thế này không ổn rồi, mình hoàn toàn bất lợi ở mọi mặt trong tình huống này "

    Giờ tôi đã không còn đường lui nữa, cách duy nhất là chiến đấu và cầu mong cho điều tốt đẹp nhất là không phải nằm viện, tôi đi lại gần tủ đồ có để tên mình bên ngoài

    " Chuẩn bị từ hồi nào vậy ?

    Bộ mấy người lên kế hoạch cho tôi ăn hành để tuyên bố rằng sức mạnh của lớp A sao ?"

    Mở tủ ra, thứ đầu tiên đập vào mắt tôi là bộ đồ chuyên dụng cho chiến đấu trong những cuộc thi đấu năng lực, nó là một bộ đồ làm từ cao su dẻo bó sát ( hơi giống đồ lặn ấy ) rồi sẽ được thêm lớp giáp nhẹ bên ngoài để tăng sức phòng thủ, ở dưới bộ đồ là một cái hộp chứa hai cây mã tấu và một lọ thuốc kì lạ màu xanh lá cộng thêm tờ giấy note trên nó

    Chúc em may mắn Shirou kun, hãy dùng hai cây mã tấu cẩn thận, còn bình thuốc thì khi nào nguy cấp hãy dùng lấy nó * ghi trong note *

    Cảm giác tội lỗi nặng nề đè lên tôi khi đọc tờ giấy note này, hóa ra Rin sensei vẫn quan tâm đến đứa học sinh yếu kém này, giờ tôi chỉ muốn phóng thẳng lên phòng làm việc của cô ấy mà cảm ơn nhưng thứ cản bước tôi chính là cái bảng thông báo thời gian còn lại của cuộc chiến

    Chỉ còn 5 phút nữa sao ?

    Thời gian nghĩ kế hoạch của tôi đang dần cạn kiệt, tôi nhanh chóng tìm hiểu thông tin về đối thủ qua bang thông báo, dù biết người tôi sẽ đấu là một thanh viên của lớp A nhưng với những thông số thế này là quá sức tưởng tượng của tôi

    ( BẢNG THỐNG KÊ THÍ SINH )

    TÊN: Artoria Hayashi

    GIỚI TÍNH: Nữ

    NĂNG LỰC: ÁNH SÁNG, GIÓ , LINH LỰC

    VŨ KHÍ : Kiếm hiệp sĩ

    THỂ LỰC: A+

    MA LỰC: A

    PHÒNG THỦ : A

    KHỐNG CHẾ MA LỰC: A

    TỔNG HỢP: A+

    Nhìn cái bảng mà tim tôi muốn banh vì những thông tin lướt qua mắt tôi, kiểu này thì có cho khẩu Thundergun ( trong Call of duty zombie ) chưa chắc gì đã làm cậu ấy bị trầy sướt gì chứ đừng nói đến việc chỉ với hai cây mã tấu mà sống sót trước người toàn A không, mà nếu thông tin của tôi khá ổn thì có thể ......

    ( BẢNG THỐNG KÊ THÍ SINH )

    TÊN: Shirou Yashida

    GIỚI TÍNH: Nam

    NĂNG LỰC: ( CHƯA BIẾT )

    VŨ KHÍ: ( CHƯA CÓ )

    THỂ LỰC: A

    MA LỰC : F

    PHÒNG THỦ: F+

    KHỐNG CHẾ MA LỰC: F-

    TỔNG HỢP F

    Tôi hoàn toàn nắm chắc phần thua trong tay và chuẩn bị tinh thần vào bệnh viện vài tuần sau trận chiến này, trong đầu tôi chợt hiện ra chiếc giường dành cho một người và cô ý tá với nụ cười hiền lành chuẩn bị chích thuốc an thần cho tôi để giảm cơn đau.

    " Không được, mình sẽ không để chuyện này xảy ra, ít nhất mình cũng phải cho cái trường này thấy dù là lớp F thì cũng có giá trị chứ không phải là một lũ vô dụng"

    Với sự quyết tâm tràn trề tôi đứng bật dậy, thay bộ chiến đấu vào rồi bước ra sân một cách hùng dũng khi thời gian chỉ còn 1 phút

    Đến lúc thể hiện rồi

    Rin ( họ chưa rõ ) : là hiệu trưởng của ngôi trường mà Shirou đang theo học, cô rất ít khi xuất hiện ở trường vì luôn ở mãi trong phòng làm việc, vẫn chưa ai từng được nhìn thấy năng lực của vị hiệu trưởng này, có thể nói Rin sensei là người bí ẩn nhất của trường Karni Light

    Chiều cao : 1m73

    Cân nặng : 46 kg

    Máu : AB

    Sở thích : ?

    Vũ khí chính : ?

    Cảm nhận của mọi người xung quanh : là một vị hiệu trưởng bí ẩn
     
    Ký Sự Cuộc Đời Anh Linh Lai Quỷ
    CHAP 4: Trận đấu đầu tiên


    Thời gian chỉ còn 1 phút nữa là bắt đầu, tôi bước ra sân đấu với sự quyêt tâm vững chắc vì hai lí do, đầu tiên là tuy se thua nhưng tôi vẫn phải cho mọi người thấy lớp F không hoàn toàn vô dụng đồng thời cuộc chiến này chẳng công khai đâu, cùng lắm chỉ ba người xem là hết cỡ rồi hoặc đó là những gì tôi nghĩ, hiện ra trước mắt tôi là một cái sân thi đấu hình chữ nhật lớn được bao quanh bới rất nhiều khán giả đang ho la trên khán đài

    Cố lên !

    Hạ tên lớp F đó đi !

    Cho tên đó ăn hành ngập mặt đi !

    Tên này chết chắc rồi, ăn cái gì mà ngu thế ?

    Nói thẳng ra là không một ai ủng hộ tôi mà toàn là ủng hộ người kia và nói vô số kết cuộc bi thảm của tôi, cuộc sống bất công quá, ít nhất cũng phải có một người cỗ vũ mình chứ thế này thì chẳng khác nào phân biệt đối xử

    Shirou !!!

    Cố lên nhóc !

    Tôi không tin vào mắt mình được, chị tôi hay nói cách khác là giáo viên của tôi lần đầu tiên cổ vũ tôi suốt 10 năm học ở đây, đây không lẽ chính là bùa hộ mệnh của tôi ?

    Nhóc mà làm quê mặt tôi với những giáo viên khác là nhóc bị phạt 1 tháng đó nghe rõ chưa!?

    " Mình xin rút lại mọi suy nghĩ tốt lành về chị mình, mình đang đùa với ai chứ"

    Đến chị tôi còn không thèm để ý đến tâm trạng đứa em mình nữa thì thôi rồi, trận đánh này sẽ chỉ có mình tôi thôi

    trận đấu xin chính thức bắt đầu

    Sau khi MC thông báo một đợt sóng những tiếng hò la của khan giả bất ngờ đổ ầm vào, có vẻ mọi người đã rất mong chờ trận đấu này, đây cũng là cơ hội tốt cho tôi để thể hiện với mọi người rằng lớp F cũng có thể khiến lớp A bị trầy trụa chứ không vô dụng như mọi người thường nghĩ

    Ở phía bên trái sân, một nữ thần của lớp A, điểm tuyệt đối về mọi mặt, từ kiến thức, kỹ năng cho đến nhan sắc gây bao người điêu đứng vì cô ấy, xin giới thiệu cho mọi người Artoria Hayashi !!!

    Tiếng hò reo của mọi người còn to hơn khi nghe giới thiệu về Atoria, đúng là người nổi tiếng có khác

    Và ở bên phải sân, một kẻ lớp F, thành tích không thể tệ hơn, nghe đồn là sức mạnh của cậu ta còn không biết, xin giới thiệu Shirou Yashida

    Tiếng hò reo dần lặn đi khi lời giới thiệu của tôi được vang lên

    " Đùa à ?

    Sao nãy la to lắm mà ?"

    Thôi kệ vậy, nếu không ai quan tâm gì đến tôi thì tôi sẽ cho họ lí do để quan tâm bằng việc gây khó dễ với cậu ấy, với khuôn mặt đầy quyết tâm tôi bước lên sân đối đối mặt với đối thủ không ngang hàng với mình về mọi mặt nhưng điều đó sẽ không làm tôi lùi bước một chút nào mặc cho nỗi sợ trong lòng như đang cào xé tôi ra, tất cả những điều đó đều biến mất khi tôi cảm nhận được sự lanh lẽo của hai thanh mã tấu, chúng không hề sợ hãi trước bất cứ thứ gì, tất cả những gì chúng biết là chém thôi, tôi cũng sẽ như vậy trong đầu tôi sẽ chỉ có chiến thắng thôi

    Ta cứ nghĩ cậu sợ đến mức trốn trong phòng thay đồ luôn rồi chứ

    Giờ tôi có trốn hay chạy đi đâu cũng đâu thay đổi được gì thì chẳng phải cách hay nhất là đối mặt với nó sao ?

    Nói được đó

    Cố ấy nở nụ cười tự tin để đáp trả lại nụ cười đầy quyết tâm của người con trai lớp F đang chĩa mã tấu vào cô mặc cho cậu ấy biết bản thân sẽ bị ăn hành ngập mặt nếu đấu với cô, nhưng cô đã không ngờ đến việc cậu ta lại tự tin đến thế, điều này khiến cách nhìn của cô về cậu con trai này khác đi, không còn là một đứa lớp F vô dụng nữa mà là một tên vô dụng và đầy ngu ngốc khi dám đối mặt với lớp A

    Trận đấu chính thức bắt đầu

    Gư aaaaaa !!!

    Suy nghĩ đầu tiên lướt qua đầu tôi chính là cách đánh phủ đầu khiến cho đối thủ hoang mang rồi lập tức ra đòn với tỉ lệ chí mạng cao ngay để giánh chiến thắng, một kế hoạch thường gặp khi đánh solo vì nó sẽ mang lại lợi thế ban đầu cho bản thân và gây ra sự bối rối từ đối phương, tôi phóng tới đối thủ nhanh hết sức có thể, cây mã tấu bên trái lập tức đưa lên cao và chém mạnh xuống vai phải của y

    Tuy nhiên đã có một điều tôi đã quên mất, đứng trước mặt tôi là một học sinh cao cấp của lớp A, người có thể nói là đỉnh của đỉnh về mọi mặt, y nhẹ nhàng xoay ngang người né đòn chém của tôi, đá vào bụng ngay khi tôi vào tầm ngắm của y, kế hoạch tôi đã hoàn toàn bị bại lộ trước khi kịp hoàn thành bước đầu tiên, đúng là lớp A có khác

    Thí sinh Yashida cố đánh phủ đầu đối phương để tạo ra cơ hội tốt cho mình nhưng đó lại là quyết định sai lầm, không biết cậu ta nghĩ gì mà lại dùng chiến thuật đó với nữ vương chứ

    Hự !

    Ăn cả cú đá vào bụng khiến tôi bị bay ra bên phải sân, đúng là thể lực không hề yếu mà cú đá đó có gì đó không đúng lắm, thứ tác động vào tôi không chỉ là lực đá không mà còn.......

    " Không lẽ......?"

    Qủa đúng như tôi nghi ngờ, chân cậu ấy được bọc một lớp gió mỏng khiến tôi không hề nhận ra, khi đá tôi y tăng thêm lực gió để tăng sát thương, quả là chiến thuật từ người cấp cao có khác, tôi cố đứng dậy khi toàn thân cảm giác ê ẩm sau cú đá đó, không còn cách nào khác tôi phải tùy cơ ứng biến thôi, cách tốt nhất bây giờ chính là đâm đầu vào đối thủ và cố tìm ra lỗ hỏng ở kĩ thuật kiếm kĩ của y hoặc năng lực, đây là cơ may duy nhất tôi có và tôi phải làm tốt việc này

    Gi aaaaa !!!

    Một lần nữa tôi lại phóng vào và chém ngang hông y, y đỡ cú chém tôi bằng kiếm rồi đá vào mặt, nhưng lần này tôi đã đề phòng, khi nhìn thấy chân y duy chuyển tôi liền xoay người xuống để né đá ngược lên bụng y để trả lại cú hồi nãy, quả nhiên dù rất mạnh nhưng nếu coi thường đối thủ thì sẽ bị lật kèo liền, y bị đá vào bụng văng lên, lập tức tôi bật lên húc cùi chỏ vào người y, bị dính hai đòn trong thời gian ngắn y không kịp phản ứng để nhận ra chuyện gì xảy ra là đã nằm một góc rồi

    Ngươi !..... làm cách nào...?

    Tôi có thể nhìn thấy được lỗ hổng ở kĩ thuật chiến đấu của người khác nhờ những ngày tập luyện với mẹ và chị, tôi liên tục bị hội đồng bởi hai người mỗi khi tập luyên mà không biết là do vô tình hay sao hiệu trưởng lại gửi cho tôi hai cây mã tấu hay sensei đã biết tôi chuyên dùng loại vũ khí này ?

    Điều này tôi sẽ làm rõ sau trận này, trước hết phải ra đòn hạ màn đã, tận dụng lúc đối thủ vẫn chưa đứng lên, tôi phóng tới và chém vào hông y nhưng đến giữa đường thì tôi bị hất ra bởi một luồn sức mạnh lớn

    Cái gì !?

    Tôi hoàn toàn không tin thứ ở trước mắt mình, Atoria đang đứng với tư thế đưa cây kiếm lên cao trong một cột sáng lớn, thanh kiếm cậu ấy được bao bọc bằng những hạt ánh sáng nho nhỏ xoay quanh tạo thành lốc xoáy nhỏ tại đó, ánh mắt cậu ấy chỉ toàn sự tức giận vì đã bị một tên vô lại lớp F như tôi đánh hai phát vào người

    "Cậu ấy sẽ ra đòn kết liễu sao !?"

    Chết đi tên khốn!

    EXCALIBUR !!!

    Cây kiếm chĩa vào tôi và bắn ra một luồng sức mạnh khổng lồ bao bọc lấy tôi, trước mắt tôi giờ chẳng còn gì khác ngoài màu trắng cả

    " Mình.... chết rồi sao ?"

    Hãy đưa cánh tay trái con lên và nói thật to......

    Bất ngờ một giọng nói kì lạ xuất hiện sau lưng tôi, dù đó là ai thì y cũng đang nâng cánh tay trái tôi lên phía trước, tôi cảm thấy thật ấm áp và bình an một cách kì lạ, cảm giác đầy thân quen mặc cho tôi không tài nào nhớ ra được giọng nói đó thuộc về ai

    Đừng quên ta luôn ở bên con giờ hãy la lên ....

    Tôi nhắm mắt lại cảm nhận hơi ấm một lần nữa vì trong tôi biết rằng dù chuyện gì xảy ra tiếp theo tôi vẫn sẽ sống

    LORD ASHED !
     
    Ký Sự Cuộc Đời Anh Linh Lai Quỷ
    CHAP 5: Nhị thần và song kiếm ( P1 )


    Nhanh nữa đi nhóc !

    Đánh đấm kiểu đó thì đến cả đứa con nít lớp 3 cũng dư sức hạ nhóc đó

    Em sẽ hạ chị đó, bà chị già

    Nhóc chán sống rồi đây, đến lúc nghiêm túc rồi

    Trước mắt tôi là khung cảnh năm xưa, khi tôi còn lớp 8, chị tôi đã phải dành ba tiếng mỗi ngày luyện tập để tôi tăng thể lực và khả năng cận chiến

    Hự !

    Aki đã thực hiện một tư thế khóa tay đối thủ một cách nhanh chóng, đòn này được thực hiện bằng cách phóng nhanh tới đối thủ, tạo một đòn ảo và ngay khi đối thủ sơ hở chuẩn bị phản lại đòn ảo đó thì lập tức nắm lấy tay đối thủ, kéo ra sau, đạp vào lưng và kéo hai tay đối thủ ra sau

    Hình ảnh hai chị em luyện tập với nhau sau vườn làm tôi xúc động một cách khó hiểu, cảm giác yên bình này..... cứ như tôi nhận được nó sau một chuyện gì đó mà tôi không thể nhớ ra

    Bà chị này, xem đây !

    Một viên đá bị đá lên mặt chị tôi khi tôi hồi nhỏ cố thoát khỏi đòn khóa đó, bằng một cách dễ dàng chị ấy né sang một bên, thả hai tay tôi ra rồi đá tôi ra

    Được rồi, nhóc còn nhớ những gì mẹ dậy hôm trước không ?

    Cái khiên Lord Ashed à ?

    Em còn nhớ

    Vậy thì dùng nó và đỡ những đòn tiếp theo đi

    Chị tôi lôi ra một cây đao lớn hơn cơ thể hai lần, thể lực chị ấy nói thẳng ra là thuộc dạng quái vật rồi, những thứ nặng trong nhà như tủ lạnh, tủ đồ, tivi một mình chị ấy mang hết trong thời ngắn mà không cần một ai giúp ( làm tôi thấy nhục nhiều lần ), cây đao đó đặc ruột bởi thứ kiêm loại đặc biệt mà tôi chưa từng nghe đến, món vũ khí đó đã được một người bạn rất thân của mẹ tặng cho chị ấy.

    Khoan đã, em còn chưa thuần phục được cái khiên đó sao có thể chă....

    ẦM !

    Tôi chưa kịp nói hết câu thì đã bị chém một đòn mạnh, cũng hên là tôi đã lăn ra chỗ khác để né không thì bị chẻ đôi rồi

    Không nhưng nhị gì hết !

    Tạo ra tấm khiên đi hoặc bị chẻ đôi !

    Nhưng !

    Chị Aki tiếp tục phóng tới chém mạnh xuống,ở khoảng thời gian đó chắc chắn tôi sẽ không tài nào đỡ nổi cú đó, tôi lập tức phóng ra giữa chị ấy và tôi hồi xưa

    LORD ASHED !!!
     
    Ký Sự Cuộc Đời Anh Linh Lai Quỷ
    CHAP 6 : Nhị thần và song kiếm ( P2 )


    Lord Ashed

    Ầm !!

    Một vụ nổ lớn nổ ra sau khi đòn Excalibur va chạm vào nạn nhân của nó, cả sân đấu bị che lại bởi màn khói từ vụ nổ

    Một đòn kết liễu từ thí sinh Hayashi, liệu đối thủ của nữ hoàng sẽ sống sót chứ ?

    Mọi người sau khi nhìn thấy cảnh tượng đó đều chắc chắn tôi đã chết, không tài nào có thể đứng dậy sau cú đó được, nhưng họ đã nhầm to rồi

    Phía sau làn khói đó , một tấm khiến hình hoa anh đào có bảy lớn lớn dần từ trong ra ngoài đã chắn hết toàn bộ, con át chủ bài của tôi, vũ khí mà tôi đã mất bao năm để thuần phục được nó, tấm khiến có khả năng cản phá được đòn tấn công của anh hùng, Lord Ashed

    Không thể nào !

    Làm cách nào mà ngươi có thể đỡ được chiêu đó chứ !?

    Tôi đã quyết sẽ không thua thì đừng bao giờ mơ đến việc hạ tôi !

    Hình ảnh một người lớp F vừa la lên vừa phóng tới để tung cú chém chéo vào vai một người lớp A sau khi đỡ được một lượng sức mạnh khủng khiếp là điều phi thường đến mức nghi ngờ nhưng ngay lúc này, tôi đang chứng tỏ rằng dù chỉ với hi vọng nho nhỏ, người thường vẫn có thể giết được thần

    Gư aaaaa !

    Ngươi ......!

    Keng !

    Thanh mã tấu bên trái va chạm với thanh kiếm của đối phương, một lực lơn dồn vào tay trái tôi đến mức khiến nó nhói đau, tuy nhiên bất kể chuyện gì xảy ra, một khi tôi đã nói là tôi sẽ thắng thì

    Đừng mơ đến việc làm tôi gục ngã !!!

    Hai thanh mã tấu chém liên tục vào đối phương mặc cho y có đỡ đòn hay chém lại, mọi thứ xung quanh tôi dần mờ nhạt, thời gian như ngưng động, cơ thể tôi dần nóng ran lên, tôi có thể nghe tiếng gọi của những món vũ khí của mình, tiếng gọi của tử thần và hi vọng, tiếng gọi của sức mạnh và ý chí, tiếng gọi của sự thành công và thất bại, kể từ ngày hôm nay mọi người sẽ biết đến tôi, Shirou Yashida của lớp F với cái tên .......

    Keng !

    Một đòn chém nhằm hất tôi ra xa nhưng bất thành của Artoria khiến cô ấy rơi vào trạng thái hoang mang, đây là lần đầu cô mới gặp khó khăn khi đấu với người yếu hơn mình, nói đúng hơn đây là lần đầu cô cảm thấy mình thật sự sẽ có nguy cơ thua

    Ngươi ... ! là cái thứ gì mà trâu thế hả !?

    Tôi sao ?

    Hãy nhớ điều này thật kĩ vào đầu đi ! tôi chính là .....

    Cái tên mà mẹ tôi từng nói với tôi, cái tên bà cho là hợp với tôi về mọi mặt từ vẻ ngoài đến tận số phận của tôi

    NHỊ THẦN VÀ SONG KIẾM !

    Tiếng hét mang tên tôi vang khắp sân khiến ai cũng kinh ngạc

    " Nhị thần và song kiếm ?

    Tên này sao nhưng hắn chỉ là ....."

    Mắt cô không hề nói dối cô, trước mắt cô, một cậu thanh niên chuyên dùng hai vũ khí cùng lúc đã vậy còn có thể đỡ được Excalibur của cô

    " Đừng đùa chứ !

    Tên lớp F này ..... thực sự là anh ta sao ?"

    Tôi xoay hai cây mã tấu ra sau phóng tới y, chém ngang vào kiếm làm y bất ngờ rồi lập tức xoay người đá xuống gáy y khiến đối thủ té xuống, ngay lúc đó cây mã tấu bên phải bất ngờ cắm sát bên đầu y

    Tôi thắng

    Tình thế không thể xoay chuyển nữa, tôi đã hoàn toàn chiếu tướng cô ấy, nữ hoàng lớp A, tôi đã chiến thắng một vị thần, tôi đã chứng minh với toàn trường lớp F không hoàn toàn yếu kém và vô dụng, bất ngờ mọi thứ quanh tôi tối đi, thứ tiếp theo tôi biết là mình đã ngất đi

    Thí sinh Yashida đã không còn khả năng chiến đấu, Artoria Hayashi chiến thắng !

    Tiếng hò reo của khan giã bất ngờ khiến cho Artoria giật mình, cô vẫn hưa định hình lại được chuyện gì đã xảy ra, một người yếu nhất lớp F, mọi thứ đều yếu kém, năng lực còn không xác định được vừa mém đánh bại cô cộng thêm khi cậu ấy la lên mình là Nhị thân và song kiếm cô đã hoàn toàn bần thần vì một người cô vô cùng ngưỡng mộ năm xưa cũng đã dùng chính cái tên đó

    Cô nhìn theo hình bóng của cậu khi cậu được các nhân viên y tế đưa vào buồng hồi phục, cô nắm chặt thanh kiếm của mình để chắc chắn đây không phải là một giấc mơ kì lạ nào đó

    Nhị thần ..... và song kiếm sao ?
     
    Ký Sự Cuộc Đời Anh Linh Lai Quỷ
    CHAP 7


    Đã hai ngày sau cuộc chiến giữa " người phàm" với " nữ thần", kết quả này hoàn trái ngược lại với mọi người suy đoán, 99,99 % đã hoàn toàn tin rằng chiến thắng nằm chắc trong tay Artoria, điều này rất hiễn nhiên nhưng sự kì lạ đến hiếm có đã xuất hiện, một thành viên yếu kém của lớp F đã gần như đánh bại cô ấy, cậu ấy tự xưng là Nhị thần và song kiếm ở phút cuối trận chiến, với mọi người cái tên này giống như tên của một nhân vật nào đó trong tưởng tượng được lấy ra để đặt cho bản thân để trông mình thật ngầu giống như những đứa bé hồi nhỏ thường tưởng tượng rằng mình là một siêu nhân cứu thế giới khỏi sự diệt vong từ quái vật, tuy nhiên không rõ lí do vì sao sau vụ solo giữa hai người, Artoria cứ như người vô hồn, cô hay lơ là trong những giờ học mặc dù cô học giỏi toàn diện nhưng vẫn bị thấy cô trách, đôi mắt cô luôn hướng về phòng hồi phục nơi Shirou đang nằm trong kén hồi sức suốt hai ngày liên tiếp, cũng phải thôi hứng trọn toàn bộ chiêu mạnh nhất của thành viên đứng đầu khối của toàn trường mà còn đứng vững đã là kì tích rồi chứ đừng nói đến chuyện cậu mém thắng cô ấy

    Kết quả trận chiến được đồn khắp trường, đến cả báo tường cũng dán đầy khắp nơi, dù đúng là khá khó chịu khi cứ bị người khác nhắc lại sự thất bại của mình nhưng cô không thể từ chối sự thật rằng là mình đã có khả năng bị hạ ngay lúc đó, ngay lúc trong đầu cô chỉ có khuôn mặt đầy máu của cậu ấy và cái tên Nhị thần và song kiếm, khi thanh kiếm của cô liên tục va chạm với hai thanh mã tấu ấy , cô đã cảm nhận được hai ý chí chiến đấu song song với nhau, một là sự hiếu chiến còn lại là hi vọng, hai ý chí này khi gợp lại với nhau bằng một cách nào đó có thể khiến tinh thần mạnh mẽ hơn dù đang trong tình thế bất lợi thế nào đi chăng nữa, mặc dù với một số người thì lại không có được điều này, nỗi sợ của họ đã chiếm hết toàn bộ chỗ trống trong người họ, cho đến lúc này cô vẫn chưa thể giải thích lí do vì sao cậu lại tràn trề chúng đến vậy trong khi rõ ràng cậu ấy đang bị thương nặng và cô vẫn còn khả năng chiến đấu rất lâu dài

    Shirou .....

    Yashida

    Thật sự rất lạ khi lần đầu tiên cô phải đi tìm hiểu thông tin về một ai đó, đa số là mọi người tìm hiểu thông tin về cô vì đơn giản cô là người mạnh nhất, chẳng ai có khả năng hạ được cô từ trước đến nay nhưng có vẻ cô đã quá chủ quan vì điều đó, điều duy nhất về Shirou Yashida khiến cô ấn tượng chỉ là gia đình cậu ấy, mẹ là một anh hùng cấp SR đã từng trải qua nhiều trận chiến, còn chị là người giỏi nhất ở khoa quân sự và đang là giáo viên tại trường cô, em gái cậu là một cô bé cũng khá nổi ở lớp 9B, chỉ có mỗi cậu là chẳng có tài năng gì cả, 8 năm liên tiếp ở lớp F, năng lực còn chưa biết, điểm môn nào cũng F, chỉ được về phần thể lực là A, vậy tại sao cậu ta lại mạnh đến vậy ở khúc cuối ?

    Còn cái khiên hình hoa anh đào đó là sao ?

    Rất nhiều câu hỏi được đặt ra trong đàu đến mức cô muốn lôi cậu ta khỏi kén hồi phục và hỏi cho ra lẽ

    Cô mãi mê tìm thông tin của Shirou đến mức không nhận ra đã đến lúc ăn trưa lúc nào mà không hay, phải đến lúc một người bạn được cho là gần gũi nhất đến nói cô mới biết

    Ê cô nương trên mây, đến giờ ăn rồi đó

    Ồ vậy à, xin lỗi tớ không để ý đến thời gian

    Vẫn còn ám ảnh cậu ta sao ?

    Sakura Kinomoto, một học viên đứng thứ 2 của lớp A, người duy nhất mà Artoria cho là có khả đánh bại mình, với phong cách mang đầy tính Nhật Bản, cộng với thanh Tachi bên mình khiến mọi người luôn thắc măc liệu có phải quê cậu ấy là Nhật ?

    Cô luôn bị nhìn thấu bởi người bạn samurai này vì đôi mắt cô không bao giờ nghe theo chủ, có lần vì quên ăn sáng khiến cô nhìn chằm chằm vào cái bánh sandwich mà Sakura đang ăn, cũng vì điều đó mà cô đã bị hành hạ đến 20 phút cho đến khi Sakura hỏi cô có muốn ăn ké một miếng không, ( thật ra Sakura đã biết lâu rồi mà cố ý để lâu vậy để chọc ngẹo Artoria )

    Tôi biết cậu sẽ không thích điều này nhưng cậu đã qua chủ quan rồi đó

    Tôi biết mà..... haizzzzz

    Tuy rất nhiều lần cô muốn coi đó chỉ là một cơn ác mộng kì cục nào đó nhưng đôi mắt của Shirou khi nhìn thẳng vào cô vẫn cứ ám ảnh cô, đôi mắt ấy không chỉ chứa tia hy vọng mà còn một thứ gì khác, một sức mạnh ẩn sâu trong cậu, cứ như cô đang nhìn một con quỷ dữ bị giam cầm bởi chính cái lồng của bản thân nó

    Cách đó không xa, thật ra chỉ là cách đó có hai tầng, một người đang ngồi trên thang để sửa lại một cái gì đó trên tường, đó là Kim Yamamoto, cậu là một người chuyên đi sửa những vật dụng điện máy cảu trường đồng thời cậu cũng là một phát thanh viên, cậu đảm nhiệm việc thông báo những vấn đề cần đưa đến cho học viên hay giáo viên và phát nhạc mỗi khi hát quốc ca, chỉ duy nhất một lần khi cả trường chuẩn bị hát quốc ca vào ngày tựu trường thì vì một lí do nào đó lại bật nhầm thành bài " Rên remix ", tuy kịp đổi lại nhạc quốc ca trong ba giây nhờ có tốc độ cao từ năng lực điện nhưng mọi người đến giờ vẫn nhớ, đôi khi chuyện đó được lấy ra để diễn tả một sai lầm ngớ ngẩn nào đó, mà chính cậu ấy là người đầu tiên lôi lại chuyện đó ra để nói đùa nên mọi người làm theo thôi

    Này em đang sửa gì đó ?

    Tất nhiên là hiệu trưởng cũng có đi xung quanh đề xem trường như thế nào, nhưng số lần nhìn thấy cô ngần như chỉ đếm trên đầu ngón tay nên chuyện đôi khi không ai nhận ra cô là chuyện rất bình thường

    Lên đây xem đi

    Sau khi nhảy xuống khỏi thang, cậu để cô lên thang để xem cậu đang xem, khi cô lên tới nơi thứ đập vào mắt cô là một cái bảng để dòng chữ " sửa có mỗi cái ống nước thôi mà cũng nhiều chuyện"

    .........

    Cô từ từ xuống thang rồi quay sang cậu

    Em có biết cô là ai không ?

    Không

    Vậy xin giới thiệu với em cô là hiệu trưởng trường này

    Vậy cô có biết em là ai không ?

    Cô chưa kịp nhớ ra

    Vậy à...... ok cô khỏi nhớ nha

    Nói chưa hết câu là cậu đã chạy đi với tốc độ cực nhanh vì cậu nhận ra bản thân đã chơi ngu đến mức nào khi đã làm cái bảng đó để troll cô ấy, ai mà ngờ người cậu ta troll lại là hiệu trưởng, dù chạy nhưng cậu luôn biết trong tận sâu trong lòng là thế nào cậu cũng sẽ bị phạt vì việc đó, vấn đề chỉ là thời gian mà thôi

    Ngay lúc đó tại phòng hồi phục, một người chị hằng ngày vô cùng nghiêm khắc giờ đang nhìn vào chiếc kén đang đựng em trai mình suốt hai ngày sau khi nó chiến đấu hết mình để chống lại một người hoàn toàn trên cơ mình về mọi mặt, tuy thua nhưng cô không hề thất vọng về điều đó, thay vào đó cô rất tự hào khi đứa em trai yếu đuối ngày nào đã dồn người đứng đầu khối vào thế bí một cách đầy bất ngờ mà chính cô cũng không ngờ đến được, Lord ashed tấm khiên dùng để chặn đòn Excalibur tuy không thành công nhưng cũng đã giúp cậu tạo một pha highlight ngay phút cuối

    Không ngờ nhóc lại dữ dội vậy đấy

    Nhìn Shirou nằm trong kén một thời gian dài, tuy vết thương đã hồi phục hết nhưng cô vẫn nhớ như in cái cảm giác khi cô nhìn thấy cậu máu đầy người, dù lòng cô như thắc lại khi thấy cảnh tượng đó nhưng điều khiến cô cảm thấy an tâm chính là hai thanh mã tấu của cậu ấy đã thay đổi sau khi tấm khiên bị vỡ dù không ai nhận ra nhưng kết cấu của chúng đã thay đổi, cô nhận ra hai thanh mã tấu ấy, chính là hai thanh mã tấu đã chém bay cú chém từ cây đao của cô lúc đó, Shirou khi ấy đã không tạo ra Lord ashed mà là hy vọng và hiếu chiến, cô nhận ra hai món vũ khí sẽ giúp cậu chiến thắng mọi đối thủ chắn đường cậu

    Hãy sớm hồi phục rồi trở lại với mọi người nhé ..... em trai của chị
     
    Ký Sự Cuộc Đời Anh Linh Lai Quỷ
    CHAP 8


    Tất cả chú ý !

    Hôm nay chúng ta sẽ được ra khu vực rừng luyện tập đầu tiên của năm học này, cũng như những năm học khác, lần vào rừng sẽ là 30 phút để làm quen và những lần sau sẽ là 3 tiếng, chúng ta sẽ chia ra làm bốn nhóm, mỗi nhóm sẽ có 3 người, hai nam một nữ

    Lần lượt từng cái tên được đọc lên để ghép nhóm chung với nhau, sau một khoảng thời gian góp nhóm không một ai lên tiếng phản đổi vì đã quen nhau lâu rồi, mà cũng chẳng ai dám phản đối khi đang nghe cô giáo nói với khuôn mặt đầy nghiêm túc và đáng sợ

    Được rồi nhóm cuối cùng bao gồm Shirou Yashida, Kim Yamamoto và Akami Sakamoto !

    Ngay lúc này Shirou đang nằm trong viện còn Kim thì em sẽ gặp khi ra rừng, nên hôm nay nhóm em sẽ chỉ có hai người thôi rõ chưa Akami !?

    Vâ.. vâng

    Akami Sakamoto, nhìn thoáng qua ai cũng nghĩ đây là một cái gái rất đáng yêu với vóc dáng nhỏ bé và đặc biệt là khuôn mặt ngây thơ đó nhưng xin chia buồn, cậu ấy là đưc rựa đó, vì quá giống nữ nên đa số mọi người đều cho cậu là học sinh nữ của lớp F, đến cả gia đình cậu ấy có lần mém ghi giới tính của cậu trong giấy khai sinh là nữ cơ mà, cậu thức tỉnh khả năng điều khiển bang trong một lần đang ngồi đợi ly nước cam mát trong tủ lạnh, vì đợi quá lâu nên cậu chán nản lôi nó ra, lúc ấy cậu chỉ ước gì mình có thể làm lạnh ly nước cam này trong tích tắc thì bất ngờ cái ly hoàn toàn đóng bang ngay trên tay cậu, tuy ban đầu mọi người trong nhà đặc biệt là cậu rất lo lắng vì điều này nhưng sau một khoảng thời gian người nhà cậu không còn lo lắng nữa mà vui mừng sau khi nghe tin do chính phủ đưa lên rằng trên thế giới đã xuất hiện nhiều đứa trẻ đã thức tỉnh siêu năng lực tiềm ẩn trong mình, những đưa trẻ này sẽ được vào học viện dành riêng cho người có siêu năng lực, mọi học phí sẽ được chính phủ trả hết

    Còn điều gì tuyệt hơn là con cái của mình được học trong một ngôi trường lớn có tiếng được chính chính phủ đề xuất mà không phải đóng môt chút chi phí nào cho học phí cả, đã vậy cậu ấy còn được biết đến là siêu năng lực gia duy nhất trong khu cậu sống, nhưng rồi kỳ vọng của mọi người vào cậu là quá lớn đối với một đứa trẻ, bao nhiêu năm cậu không liên lạc gì với họ, suốt ngày chỉ biết học và học để cậu có thể lên được những lớp cao, hằng ngày chỉ dành bốn tiếng để ngủ còn lại là học, niềm vui lúc ấy quả là một thứ xa xỉ, bạn bè còn xa vời hơn.

    Ở ngôi trường này tất nhiên sẽ có vụ phân biệt đối xử đối với từng lớp với nhau, lớp A được coi trọng nhất và lớp F chính là lớp bị coi thường nhất, năm cậu bị rớt xuống lớp F, cuộc sống như rơi thẳng xuống địa ngục, nhìn ánh mắt của những người lớp cao hơn cứ như đang bị đâm chém bới những ác quỷ từ tận cùng địa ngục, chẳng còn mục tiêu hay bất cứ thứ gì để giữ tinh thần cho cậu nữa, đã một lần cậu đã cố nhảy xuống đất từ tầng 10 kí trúc xá để không phải hứng chịu những điều này nữa đến khi cậu chứng kiến người ấy.

    Dù ở lớp F tám năm, cậu ta vẫn không hề để tâm đến việc đó, cứ như thể ở cái lớp này là chuyện quá đổi bình thường, trên khuôn mặt luôn hiện ra nụ cười lúc thì nhẹ nhàng, lúc tinh nghịch như con nít, lúc thì ngượng ngùng, khi ở gần cậu ta cảm giác mọi thứ tích cực lên hẳn, không biết liệu có phải mặt cậu ta đã quá dày hay không mà dù có bị giáo viên la, bạn bè chê, người khác khinh bỉ thì cậu ấy luôn cười tươi và vui vẻ như chưa từng có chuyện gì xảy ra vậy, có thể là do quá trẻ con hoặc gia đình không mong đợi gì nhiều nên cậu ấy mới sống được như vậy.

    Cho đến một ngày, mọi chuyện đã quá sức chịu đựng của Akami, kì thi giữa kì của cậu bị dính điểm mém liệt, dù đã dành cả đêm học nhưng lại bị đề troll nên kết quả chẳng được gì cả, mọi thứ như sụp đỗ quanh cậu, từ gia đình đến ước mơ nhỏ nhoi của cậu là chỉ được một người bạn hiểu được mình đã không còn nữa, cảm xúc cũng dần tan biến đi, liệu còn gì để cậu phải cố gắng nữa không ?

    Mà cố gắng có được không khi bản thân đã dồn hết toàn bộ sức lực nhưng lại chẳng làm được gì ?

    Ai sẽ chấp nhận cậu đây ?

    Gia đình ?

    Bạn bè ?

    Xã hội ?

    Sạo họ lại phải nhận một kẻ thảm hại này chứ ?

    Những viễn cảnh mọi người mừng rỡ, nhẹ nhàng khi thấy cậu đã không còn ở thế giới này nữa vì gánh nặng đã được bỏ đi, họ sẽ sống một cuộc sống vô tư khi không còn cái thứ rắc rối, yếu đuối vô dụng như cậu nữa.

    Chỉ cần nghĩ nhiêu đó thôi, cậu đã muốn nhảy thẳng xuống mà không một chút do dự nào.

    Vô tình thay lúc đó lại đúng là lúc người ấy xuất hiện, một giáo viên được nhiều người hâm một về nhiều mặt đặc biệt là khả năng tác chiến của cô nổi tiếng ở khắp trường, Aki Yashida, giáo viên đứng đầu khoa quân sự, người mà cậu luôn ngưỡng mộ từ khi mới nhập học ngày đầu tiên, mái tóc vàng dài ngang hông của cô tung bay theo làn giáo làm lộ ra khuôn mặt ngạc nhiên nhưng ẩn sâu trong đó là sự chuẩn bị tinh thần cho mọi tình huống có thể xảy ra khi nhìn thấy một học sinh đang treo người trên lan can

    + Akami Sakamoto : cô bạn ( chắc là vậy ) chung lớp với nhân vật chính và Kim, mang vẻ ngoài đáng yêu đến mức dễ dàng đốn đỗ bất cứ một ai dù là cố ý hay vô tình

    Chiều cao : 1m65

    Cân nặng : 53

    Máu : B

    Lớp : 11F6

    Sở thích : nấu ăn

    Vũ khí chính : ?

    Cảm nhận của mọi người : một cô gái dễ thương đến mức nghiêng nước nghiêng thành

    Cô có thể biết em đang làm gì không ?

    Cô đừng cản em !

    Em mệt mỏi lắm rồi, mọi người đã đặt nhiều kì vọng vào sai người rồi !

    Em không phải là người giỏi giang mà mọi người thường nghĩ đâu !

    Chỉ với vài tiếng hét đơn giản ấy, vị giáo viên đã hiểu được sơ lược những gì đang xảy ra, vẫn ôm chồng sách trên tay, cô bước qua cậu với không một chút ý định cản cậu nhảy xuống cả, tất cả những gì cô làm chỉ là .........

    Vậy đừng sống vì họ nữa, sống vì bản thân đi, nếu em không làm được một chuyện đơn giản vậy thì hãy nhảy đi, cô sẽ không cản nữa

    Hửm ?

    Bước chân cô càng ngày càng xa cậu như muốn nói với cậu rằng cuộc đời này là do chính cậu quyết định, sẽ không ai ngăn cản hay giúp đỡ cậu trong việc lựa chọn giữa cái chết và sự sống cả, cô ấy đang kêu cậu hãy giết cái suy nghĩ sống vì những người xung quanh ngay lập tức rồi bắt đầu lại từ đầu, bắt đầu cuộc sống dành cho riêng cậu và không ai có thể điều khiển cuộc đời cậu từ nay về sau nữa, một con đường giải thoát vốn đã ở trước mắt nay đã hiện ra, cậu vốn đã luôn có thể chọn con đường đó bất cứ lúc nào cậu muốn nhưng vì nhìn vào những ánh mắt kì vọng của mọi người cậu đã không dám chọn để rồi quên lửng con đường đó đi cho đến ngày hôm nay, cái ngày mà tâm hồn đau khổ cô đơn của cậu được soi sáng, cái ngày mà cậu lại được nhìn lối thoát của mình

    Một giọt nước mắt lăn xuống gò má cậu con trai không phải vì quá đau khổ với những gì mình đã phải chịu đựng, cậu khóc vì cậu đã nhìn thấy lối thoát và niềm hạnh phúc trong cuộc đời một lần nữa, cuối cùng cậu đã có lí do để rời khỏi ban công để trở lại với sàn nhà để có thể bắt đầu mọi thứ lại lần nữa, vị giáo viên ấy không chỉ đơn giản là giáo viên đứng đầu trong khoa quân sự không, mà còn là một người có thể nhìn thấu được những gì người khác đang phải chịu đựng rồi tung ra một đòn đánh hiểm ngay mục tiêu một cách chính xác, nói cách khác chỉ cần nhìn qua biểu cảm, cách nói, hành động, dáng đi dù đơn giản hay phức tạp đến đâu Yashida sensei đều có thể nhìn thấu hết toàn bộ

    Cơ thể cậu khẽ rung lên sau khi nhìn ra được điều đó, một cách từ tốn cấu nhẹ nhàng xoay người lại để vào trong thì bất ngờ cậu bị rược chân, thật không công bằng một chút nào, cuối cùng cậu đã làm gì mà phải chịu cực khổ suốt bao năm đến khi cậu tìm ra được sự giải thoát thì lại kết thúc đời cậu chứ, cậu nhìn bản thân rơi xuống với những giọt nước mắt vô vọng vì số phận tàn nhẫn này đã đối xử với cậu

    Ầmmmmm !!!!

    Một người phụ nữ với mái tóc vàng bất ngờ xuất hiện, cắm cây đao lớn gấp đôi cơ thể vào tường rồi đỡ lấy cậu trong vòng tay cô, một nụ cười hiền lành hiện ra trước mắt cậu như đang an ủi, trấn an với cậu rằng mọi chuyện đã ổn rồi, đừng lo lắng nữa

    Đừng khóc nữa, có cô đỡ em rồi

    Híc..... huhuhuhuhuhuhuhuhuhuhu

    Vị giáo viên nhìn cậu học sinh òa khóc trong niềm hạnh phúc với khuôn mặt cười gượng vì đến lúc này cô hoàn toàn không biết phải làm gì nữa, hai người họ đã ở lơ lửng trên không suốt 15 phút để đợi Akami nín khóc rồi mới từ từ trèo lên lại

    Cảm ơn sensei vì đã giải thoát em khỏi sự đau khổ này

    Thôi thôi đừng cảm ơn, dù sao cũng chỉ là trách nhiệm của giáo viên

    Akami tính nhờ cô thêm một việc nữa nhưng cậu lại thấy như vậy là quá lợi dụng giáo viên chỉ vì lợi ích của bản thân, thật ra cậu thật sự không giỏi trong việc cận chiến, tuy đúng là năng lực bang cũng có thể sử dụng cho cận chiến nhưng cậu thì hoàn toàn không thể vì cứ mỗi khi đối mặt với ai đó cậu lại phát hoảng khi nhìn vào đôi mắt hình viên đạn của đối phương, cậu muốn hỏi xem liệu cậu có thể thay sang một cách đánh khác để có thể tận dụng năng lực của mình tốt hơn.

    Tất nhiên là những điều cậu nghĩ đã bị nhìn thấu một cách không thương tiếc gì cả, khuôn mặt cậu đỏ như trái cà chua khi Aki sensei nhìn quanh người mình như đang tìm kiếm một thứ gì đó, sau một hồi cô lùi lại là đưa cho Akami một thứ mà cô cho sẽ rất thích hợp nhưng cậu bắt buộc phải luyện tập để mới có thể xứng đang là người dùng được nó, tên nó là .....

    ****

    Từng hàng học sinh của các lớp từ A đến F đang xếp theo từng hàng để đi ra khu vực rừng luyện riêng, bao quanh trường là một khu rừng khá lớn, hôm nay lớp F sẽ được dùng khu vực phía Đông, giới hạn sẽ là cách trường 189 km, thời gian luyện tập cho ngày đầu tiên sẽ là nửa tiếng và những ngày sau sẽ tăng lên, Akami vẫn chưa tìm thấy Kim đâu cả, đội hình có ba người nhưng Shirou ngay lúc này đang nằm viện sau khi đấu với Artoria, tuy chưa rõ năng lực của Kim là gì nhưng cậu đã lên sẵn vài vị trí địa hình cho cả đội sau này, Shirou sẽ ở tiên phong vì cậu ấy chuyên cận chiến và tốc độ phản ứng cao rất thích hợp với vị trí đó, còn cậu sẽ là SP, vì khả năng đánh xa của cậu đã tăng lên kha khá nên việc hỗ trợ cho đồng đội là chuyện không quá khó, chỉ có thành viên còn lại là cậu không chắc nên cho vào vị trí nào, những gì cậu biết về người đó là có năng lực của điện và bóng tối nên rất có thể sẽ phù hợp với sát thủ.

    Khi bước đến cửa, cậu nghe có vài lời đồn thoáng qua tai rằng có một cô hầu gái đang đứng đợi ở cửa ra rừng của lớp F, chưa từng thấy một người hầu gái ngoài đời bao giờ cậu nhanh chóng phóng thật nhanh đến cửa dù phải chen chút với rất nhiều người để có thể có được tầm nhìn tốt, đứng bên cạnh giáo viên chủ nhiệm của lớp F đúng là một cô hầu gái thật, mái tóc trắng được buộc lên, đôi mắt vàng thể hiện sự nghiêm chỉnh trong mọi việc của cô cũng đã đủ khiến vài người con trai chao đảo vì cô, đặc biệt là cái dáng đứng đầy mạnh mẽ ấy còn tôn lên vẻ đẹp đầy quyến rũ và huyền bí, trên tay là một cái chổi nhìn có vẻ như được làm từ một chất liệu rất bền, bất ngờ Aki sensei đưa tay ra hiệu cậu lại gần, Akami hơi ngạc nhiên không hiểu lí do tại sao cô lại kêu mình, không lẽ đó là món quà thứ hai cô muốn tặng cậu sau khi đưa cậu thứ đó sao ?

    Cô kêu em ?

    Ừm, được rồi Akami đây chính là thành viên trong đội em, Kim Yamamoto

    ...............HỂ !?

    " Không đùa chứ ?

    Kim đây sao ?

    Những chẳng phải cậu ấy là con trai sao ?

    Không lẽ cũng chung số phận với mình ?"

    Nhìn khuôn mặt ngạc nhiên của Akami, Aki thật sự đang cố nín cười để có thể giải thích được

    Được rồi !

    Tất cả nghe đây, tất cả các em là học sinh nên phải biết tôn trọng lễ phép với những người lớn tuổi, đặc biệt là những ai có chức cao, đây là một hình phạt điển hình khi thiếu tôn trọng người lớn tuổi

    Cô đẩy Kim lên phía trước để mọi người thấy cậu rõ hơn, quả nhiên đây là hình phạt mà cậu sẽ nhớ suốt phần đời còn lại của mình, sau khi vô tình troll cô hiệu trưởng cậu đã chạy đi khá xa và trốn trong hội lò rèn của mình, cứ nghĩ rằng bản thân quá nhanh quá nguy hiểm nên sẽ không thể bị bắt, cuối cùng cậu đã bị hội trưởng hội học sinh xích cậu lại bằng năng lực rồi kéo về văn phòng hiệu trưởng, tuy không quá giận nhưng Rin sensei vẫn đưa ra hình phạt khá nặng đối với mọi đứa con trai, đó chính là bị hóa thành gái và mặt đồ hầu gái trong 1 ngày, không biết có phải do cô quá thích maid hay sao nên mới đưa ra hình phạt này, đặc biệt hôm nay lớp cậu sẽ ra rừng luyện tập nên hình phạt của cậu từ đó tăng thêm, cậu sẽ không được mang những vũ khí quen thuộc của mình nữa mà chỉ được mang một cái chổi theo thôi, nghĩa là cậu sẽ phải trải qua 3 tiếng cực nhọc chống chọi lại với các loại quái trong rừng rồi còn phải phục vụ đồng đội của mình một ngày sau khi trở lại trường.

    Kim sẽ phải ở dạng hầu gái trong một ngày và phải phục vụ cho Akami hết ngày hôm nay, em nên cảm thấy may mắn khi bạn thân em Shirou đang nằm nghỉ sức đấy Kim à

    Kim hoàn toàn không thể nói gì được cả, có lẽ là do quá xấu hổ khi phải đứng trước bao nhiêu người trong bộ dạng này, lần trước là vụ hát quốc ca mà thành bài Rên Remix giờ còn bị hóa gái do chọc phải hiệu trưởng nữa, đứng là mới vào năm học mà cậu đã gặp bao nhiêu là chuyện hết chuyện này đến chuyện khác, đến giờ cái lung của cậu còn đau do bị mấy cái dây xích kéo đi suốt quảng đường

    Tiếng chuống kêu lên báo hiệu đã đến lúc vào rừng, những cánh cửa mở ra, từng hàng học sinh đi ra khu vực rừng của riêng mình , Akami nhìn Kim đi trước mình với cây chổi trong tay, ngay lúc này cậu thật sự nghĩ rằng mình nên đứng trước chiến đấu để bảo vệ cậu ấy thì hơn vì dù sao ngay lúc này Kim đang là con gái mà, nếu làm việc này cậu sẽ được mọi người công nhận là một đứa con trai đích thật vì đã bảo vệ một cô gái khỏi bọn quái vật, sau khi cả lớp F chia nhau ra để tản ra từng khu vực cách nhau một khoảng cách khá xa để tránh làm phiền nhau khi luyện tập Akami liền chạy lên trước Kim rồi quay lại ra hiệu rằng " đừng lo, tôi sẽ bảo vệ cậu" , đáp lại cậu là một khuôn mặt đang rất bất cần đời vì cái hình phạt đáng ghét, cậu chỉ biết cười gượng cho qua chuyện

    Bất ngờ phía 4 giờ phóng ra một con Orc khá lớn với cái chùy gai đang xông tới hai người, vì chuyện xảy ra quá bất ngờ Akami không kịp rút ra thứ đó để cản nó, cứ ngỡ rằng cả hai sẽ bị con Orge này đánh bay nhưng chỉ tích tắc một lực lớn đã hất văng con quái vào cái cây gần đó, cậu mở hé mắt ra và nhìn thấy Kim đang đứng trước mặt mình xoay cây chổi đang phát ra những luồn sét nhỏ

    Có vẻ tôi mới là người bảo vệ cậu mới đúng hơn đó

    Con quái vật bần thần cố đứng dậy khi nhận ra bản thân đã bị hất bay từ lúc nào, tốc độ của Kim là quá nhanh đối với nó, lợi dụng trong lúc cậu không để ý lập tức dùng cái chùy đập thật mạnh vào chỗ cậu để đè bẹp con mồi, ý đinh rất rõ rang mỗi tội nó đã không thành công, chiếc chùy đã bị ngăn lại bởi cây chổi đang phát điện đó

    Cán chổi này được tạo ra từ titanium đó, đặc chế để vả chết bọn quái tụi bây !

    Một lần nữa cậu lại biến mất khỏi tầm nhìn của Akami, một lực gió lớn lan ra thể hiện Kim đã dy chuyển đi đâu đó rồi, bất giác tứ chi Orc bị đánh tan xương khiến nó phải ngã xuống và không còn khả năng dy chuyển nữa, bây giờ nó chỉ có thể nằm đó gào thét trong vô vọng, với bộ đồ hầu gái đang tung bay theo gió Kim thể hiện một dáng đứng có thể nói là ngầu lời như The Boss thể hiện rằng đội 4 đã có chiến công đầu tiên, quả nhiên đúng như dự tính của Akami, cậu ấy thuộc loại sát thủ vơi tốc độ cao và khả năng linh hoạt như vậy, Aki sensei đã cho cậu hai đồng đội có thể tạo thành một trong đội hình hoàn hảo Tank-Assasin-Ad, cách chọn của cô không hề ngẫu nhiên, cô đã phân tích năng lực của từng người trong lớp F và chia đều để có thể dùng thế mạnh của người này bổ sung cho điểm yếu người kia, tất cả chỉ còn phù thuộc vào việc là cách sắp xếp đội hình của mỗi đội như thế nào thôi.

    Tiếng gầm rú của Orc không chỉ đơn giản là gào thét trong đau đớn, nó đã gọi thêm bầy đàn của nó đến, rất nhiều những con Orc khác xuất hiện bao vây lấy họ từ tứ phía, dù có nhanh đến đâu để xử lí hết được bọn này cũng là cả một vấn đề nan giải, đây chính là khoảng khắc high light của AD, với sự tự tin vì đã có một assassin bảo hộ sau lung, Akami rút ra một cái ống nhìn giống đèn pin, cậu nhấn cái nút duy nhất trên nó và từ một cái ống, nó đã trở thành món quà mà Aki sensei đã trao tặng cho cậu vào ngày định mệnh ấy, một món vũ khí thích hợp sẽ khếch đại năng lực của cậu, chiếc cung băng giá, The Fozen Bow

    Bốn mũi tên được tạo ra từ băng được bắn ra tứ phía, dù đã bị Orc đỡ và hất ra chỗ khác nhưng vẫn nằm trong tính toán của cậu, những mũi tên tan ra và tạo thành một dãy băng dày bọc lấy những con Orge gần đấy, tranh thủ khi những con không bị đóng băng lùi lại do hoang mang, Kim lập tức phóng tới đập tan những tản băng Orge bằng cái chổi làm từ titianium của mình, cứ như thế số lượng quái hai người hạ được càng tăng dần lên theo thời gian, mọi chuyện đã đi đúng theo kế hoạch cậu đề ra, từ đội hình cho đến cách tấn công, may mắn thay Kim rất nhanh nhẹn trong việc nhận ra những kí hiệu ẩn mà cậu đưa ra để thay đổi chiến thuật, khi 2 giờ 45 phút đã trôi qua số lượng quái hai người hạ đã lên đến con số 100, đây là lần đầu cậu đạt được lượng quái này, cảm giác ngay lúc này của cậu rất khó tả có thể nói là cậu như muốn nổ tung vì sự vui mừng này

    Ê !

    Chúng ta nên quay lại thôi, dù sao ta cũng đã ở khá trường rồi đó

    À...

    à ok

    Hai người họ rảo bước quay lại trường để lại một bãi chiến trường đầy xác Orc như một bằng chứng cho thấy họ đã gặt hái được thành công hôm nay dù đội hình chỉ có hai người.

    ***

    Hôm nay chúng ta sẽ đón hai vị khách quan trọng đấy Aki sensei à

    Tôi có nghe tin rồi Rin sensei, là mẹ tôi đúng không ?

    Ừm, bà ấy đang ở chỗ em trai cô đây, đến chào hỏi tí đi rồi tôi sẽ xuống tiếp

    Vâng
     
    Ký Sự Cuộc Đời Anh Linh Lai Quỷ
    Chap 9: xuất kén và buổi sáng yên bình ?


    Quá trình hồi phục đã hoàn tất, tỉ lệ thành công là 100% , bắt đầu quá trình thả đối tượng hồi phục

    Chiếc kén hồi sức bắt đầu mở dần ra, một làn khói nhỏ tỏa ra ngay khi cái cửa mở ra, một cậu con trai với mái tóc màu cam đỏ vẫn còn thiu ngủ suốt hai ngày liên đang dần tỉnh dậy, đôi mắt cậu mở ra thật khó khăn giống như bị một thứ đó khóa chặt lại vậy.

    Nay là ngày thứ ba của quá trình hồi phúc, cũng là ngày đầu tiên cậu xuất kén, tuy không quá khó nhưng từng bước chân chập chững rời khỏi kén khiến cậu nghĩ ngay lúc này mình thật giống như em bé mới tập đi, cậu phải dựa vào những thứ xung quanh mới có thể đến được căn phòng thay đồ dù nó chỉ cách cậu có hai mươi ba bước chân thôi, đây là một khoảng thời gian hoàn hảo để có thể tự hỏi chính bản thân rằng lí do nào mà cậu lại chơi ngu đến mức đi đâm đầu vào trận đánh với người mạnh nhất và làm cách nào mà cậu vẫn còn nguyên vẹn sau trận chiến đó mà không bị một vết sẹo nào, dù kén hồi phục có thể chữa lành những vết thương nguy hiểm đến 60 % nhưng vẫn sẽ để lại sẹo mà vấn đề nằm ở chỗ cậu đã thua và nằm trong nó hai ngày liên tiếp nhưng lại không thấy một vết sẹo nào cả

    *

    Cuối cùng cánh cửa phòng thay đồ cũng đã hiện ra trước mặt, quảng đường tuy không dài mà tôi cứ nghĩ là mình đã chạy liên tục trên Vạn Lý Trường Thành từ đầu đến cuối chứ, bộ đồng phục của tôi được sắp xếp ngăn nắp trong cái tủ duy nhất được khóa lại trong rất nhiều tủ trống thể hiện chỉ có mỗi tôi là bị nằm viện thôi, ngay lúc này tôi phải tận hưởng khoảng khắc đầu tiên tự do bằng cách vừa mặt đồ vừa hát nhảm bài Cô gái m52 chưa nói đến việc mỗi khi hát bài này tôi thường hay nhúng nhảy một cách kì lạ, đúng là những khi hát bài này tôi đều cảm thấy thật thư giản nên tôi không ngần ngại hát thật to vì tôi đang ở một mình mà hoặc có khi tôi không một mình trong căn phòng này

    Bé Shirou vẫn đáng yêu như mọi khi nhỉ ?

    Hi hi

    Nii mới tỉnh mà dồi dào sức ghê ha ?

    Hai câu hỏi phát ra từ sau lưng khiến tôi điến người lại vì tôi nhận ra suốt quá trình từ lúc tôi còn trần như nhộng cho đến lúc tôi mặc được bộ đồ vô họ đã thấy hết toàn bộ mọi thứ, không còn điều gì có thể nhục hơn là việc bị nhìn thấy hết hàng họ đối với một đứa con trai chưa hề biết cảm giác có bạn gái như thế nào, còn điều gì có thể tệ hơn, à tất nhiên rồi hai người họ không phải là người duy nhất nhìn thấy tôi mà còn có chị tôi và hiệu trưởng đang chờ tôi quay trở lại cuộc sống bình thường

    Súng ống trông cũng được đấy chứ

    Cái thằng biến thái này ....

    Ít nhất khi mới ra phải biết kiếm cái khăn ở gần đó để quấn lên chứ

    Vâng, hàng họ gì của tôi đã lộ hết ra rồi, không chỉ với người nhà mà còn người ngoài nữa chứ, mặt tôi nóng như muốn nổ tung ra do ngại, khuôn mặt của mọi người ngay lúc này ngoài chị tôi là sự tức giận thì là sự nguy hiểm theo nhiều nghĩa khác nhau từ ba người còn lại, quả nhiên phụ nữ thật đáng sợ họ cứ như mấy con sói đang nhìn thấy miếng mồi ngon béo bỡ không có một chút phòng ngự nào cả.

    Mà chẳng phải đây là phòng thay đồ của nam sao !?

    Năm người bọn tôi cứ ở yên một chỗ không biết đã bao lâu vì ở tình huống này, khó ai có thể biết nên phản ứng ra sao cho đến khi mẹ tôi lên tiếng để phá bầu không gian khó xử này

    Bé Shi khỏe rồi mẹ mừng quá

    Vâng nii khỏe là mừng rồi

    Một nụ cười đầy ngượng ngạo xuất hiện trên khuôn mặt của tất cả mọi người cho qua chuyện, bỗng nhiên tôi chợt nhận ra một vấn đề, tôi đã thua ở trận trước vậy liệu tôi có bị đuổi khỏi phòng không ?

    Có vẻ hiểu được nghi vấn từ tôi Rin sensei nhẹ nhàng buông ra một cậu nói khiến tôi rụng rời tay chân

    Shirou kun đã thua nên sẽ không được ở phòng đó nữa

    Nên chị quyết định sẽ để em sống ở phòng chị, đằng nào làm vậy chị cũng có thể canh chừng xem em có học bài làm bài đầy đủ không

    Ai cũng nghĩ có một chị gái làm giáo viên sẽ rất tuyệt vào nhưng xin thưa không hề, đặc biệt là khi chị bạn lại chính là giáo viên chủ nhiệm của lớp bạn, một sai lầm nhỏ thôi là bạn ăn trọn mọi hình phạt các kiểu, tôi không dám tưởng tượng cảnh chị tôi sẽ hành hạ tôi ra sao mỗi khi tôi không làm đủ bài hay lỗi gì khác, đúng là ác mộng kinh hoàng mà

    Lúc này đang là 11 giờ đêm rồi, dù đã ngủ suốt hai ngày nhưng tôi vẫn ngáp lên ngáp xuống khi đang trên đường về căn phòng mới mà tôi sẽ ở, nói cách khác tôi sẽ bắt đầu sống chung với chị tôi hết năm học này, tuy hai chị em xưa hay ngủ với nhau nhưng giờ tôi đã lớn rồi còn gì, thế này có hơi kì nhưng còn hơn là ngủ ngoài đường, tôi nhận ra bản thân đã quên một điều gì đó rất quan trọng nhưng không tài nào nhớ ra được, nhìn thấy bầu trời đầy sao như một mặt hồ đang phản chiếu lại những ánh đèn từ ngôi trường khiến tôi cảm thấy thật thư thái

    Ngày hôm ấy, em không hề tạo ra Lord Ashed đúng không ?

    Hửm ?

    À phải nói sao đây ?

    Ừm, hôm đó em sợ đến mức tạo không nổi một góc nữa

    Rồi sao nữa chị ?

    Em run quá mà ngất đi, mà sao tự nhiên em lại hỏi vậy ?

    À chỉ là em vô tình nhớ lại lúc đó khi phải ăn trọn cả cú Excalibur đó

    Người ta nói đang có chuyện mà nhớ về hồi xưa là báo hiệu là sắp chết đó

    Cái bà chị này, muốn em chết đến vậy à ?

    Nhóc mới gọi ai đó là bà chị đó ?

    Chị đó chứ ai bà chị già

    Hả!?

    Chán sống à thằng nhóc láo này

    Cả hai chị em tôi đùa giỡn nhau từ ngoài đường đến tận lúc cả hai lên giường ngủ, vì đáng lẽ đây là phòng dành cho một người nhưng tình huống bắt buộc phải ở hai người nên chúng tôi đành phải ngủ với nhau, dù gì tôi cũng là một đứa con trai trưởng thành bình thường mà, thế này chẳng khác nào là một thử thách cấp độ SS đối với tôi khi khoảng cách giữa tay tôi và " niềm tin vào cuộc sống của đàn ông" không quá 15 cm

    Đừng có lén bóp đấy, không là ngủ ngoài sảnh bây giờ

    Ai thèm chứ !

    Một nụ cười tinh nghịch nở trên đôi môi say ngủ của chị làm tôi không ngờ rằng chị là một giáo viên nghiêm khắc đứng đầu khoa quân sự đấy, ai mà nhìn mặt chị ngay lúc này đều tưởng chị là một cô vợ hiền lành tuy hơi nghịch ngợm nhưng cũng chẳng sao, từ nhỏ tôi đã rất thích nhìn nụ cười này của chị, đã một lần tôi đã tự hứa với bản thân sẽ cố gắng luyện tập để có thể bảo vệ nụ cười ấy, tôi nhìn đôi môi ấy cho đến khi mắt tôi khép lại và tôi chìm vào giấc ngủ

    ***

    Một buổi sáng thứ 7 không thể nào tuyệt hơn, tiếng chim hót líu lo, nhũng ngọn gió luồn vào cửa sổ thổi mát lòng người, ánh nắng ban mai tạo một khung cảnh mộng mơ trong căn phòng màu trắng với những đồ gia dụng thông thường ( đồ cứ như của khách sạn 5 sao thì có ), mọi thứ đều rất tuyệt vời trừ ngoài một thứ đó chính là ...

    Shirouuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu

    Một tiếng kêu kéo dài không biết đến tận bao giờ vào buổi sáng sớm là thứ duy nhất phá hỏng không gian nấu ăn ngay lúc này, tiếng gọi chỉ duy nhất có thể là của một người mà thôi, không cần quay lại cũng biết sau lưng tôi là ai

    Sao chị không tự nấu ăn đi ?

    Muốn ăn đồ nhóc nấu cơ, nấu cho chị đi mà Shirouuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu

    Tuy đã lớn nhưng thật ra chị có một bí mật động trời mà không ai hay biết đó chính là chị ấy không hề biết nấu ăn, từ xưa đến giờ chị ấy chưa từng nấu bất cứ món nào kể cả mì gối, tất cả đều do tay tôi làm, cả nhà tôi ai cũng vậy chỉ có mỗi em gái tôi là biết nấu vài món tủ do tôi dạy.

    Trong khi tôi đang bị phá cảm giác yên bình vào sáng sớm bởi bà chị già thì bất ngờ tiếng chuông cửa kêu lên, tất nhiên là chị tôi phải ra mở cửa vì tôi đang bận tay làm món mì xào ( thật ra vì lớp F nên hình phạt của mẹ dành cho tôi là giảm tiền sinh hoạt đến tột độ nên tôi chỉ đủ tiền mua mì ly ), cánh cửa mở ra và người xuất hiện chính là mẹ tôi không rõ hai người làm gì ngoài đó mà thấy lâu quá không vào, đúng là tôi không thể để tâm đến chuyện khác một khi đã bắt tay vào nấu ăn, dù sao nếu mẹ đã đến thì tôi có thể nhờ mẹ đưa chị đi ăn đâu đó để làm phiền tôi, thiệt tình không hiểu nổi mà, rõ rang chị ấy có nhiều tiền trợ cấp hơn tôi rất nhiều lần, có thể mua một miếng thịt bít tết ngon lành như mua kẹo vậy thế mà cứ nhất quyết phải bắt tôi nấu là thế nào ?

    Bé Shirou nấu cho mẹ với em bữa sáng luôn nha

    Nha nii

    Không phải chứ, một người là quá đủ rồi giờ đến tận ba người sao ?

    Buổi sáng cuối tuần yên bình của tôi giờ đã biến thành cái gì thế này ?

    Việc này không thể chấp nhận được, trong nhà đến tận ba người phụ nữ nhưng lại không biết một chút gì về nấu ăn cả, lúc nào cũng nhờ cái thằng đực rựa này, tôi thật sự cần phải nói về vụ này một cách nghiêm túc

    Nha bé Shi

    Niiiiiiii

    Shirouuuuuuuuuuu

    không !

    Tôi sẽ không nấu cho ai cả, ba người đều là phụ nữ mà sao không biết nấu ăn vậy!?

    Mẹ sao không dẫn chị với Liz đi ăn ngoài đi ?

    Còn chị nữa, tiền lương với tiền trợ cấp của mẹ đưa chị nhiều hơn em nhiều lắm mà, sao chị không tự đi mua gì đó ăn đi !?

    Còn em Liz, con gái con nứa lo học nấu ăn đi không mốt bị trai chê đấy !

    ................

    Một bầu không khí im lặng tột độ sau tiếng hét của tôi, mặt ai cũng tối sầm đi như muốn trút toàn bộ sức mạnh lên tôi, dù sao tôi cũng đã sẵn sàng tinh thần cho mọi việc rồi, quá trình luyện tập chắc chắn sẽ không khiến tôi thất vọng

    Híc............ bé Shi không thương mẹ huhuhuhuhuhu

    Ghét Shirou luôn huhuhuhuhuhuhuhu

    Nii baka huhuhuhuhuhu

    Này này đừng đùa chứ, họ tính chơi trò nước mắt cá sấu ư ?

    Điều đáng ghét ở chỗ dù biết rõ chiêu này nhưng tôi lại không nỡ lòng nào lơ đi được vì họ biết rõ tôi sẽ không chịu nỗi cảnh người nhà phải khóc, quả nhiên phụ nữ thật đáng sợ

    Thôi thôi đừng khóc, con sẽ nấu cho mọi người mà, muốn gì con nấu đó, đừng khóc nữa nha được không ?

    Mẹ ghi âm rồi đó bé Shi

    Rút ra từ túi áo bà là chiếc máy ghi âm nhỏ không biết đã để sẵn từ lúc nào, hóa ra bà cố ý ăn vạ chỉ để ghi âm câu nói hồi nãy, không tin nỗi mà

    Nii nói rồi đó nha không rút lại được đâu đó

    Rồi rồi, nhưng đây chỉ có mì thôi chứ không mua được cái gì khác đâu

    Vụ đó bé Shi khỏi lo

    Bà nhấn tin cho ai đó trong giây lát rồi nhìn tôi một cách đầy hãnh diện, bất ngờ có người gửi hàng đến cho chúng tôi, hàng được gửi từ ngoài vào sẽ được dịch chuyển vào phòng cần nhận một cách nhanh chóng, tất cả nhơ vào năng lực của hội trưởng hội học sinh mà mọi học sinh khác không phải tốn công lên lầu xuống lầu để lấy hàng.

    Một thùng hàng lớn xuất hiện giữa phòng làm tôi giật bắn cả người không biết bên trong là cái gì nhỉ ?

    Liz thản nhiên lai chỗ cái hộp mở ra và lôi một đống đồ ăn từ mì Ramen đến thịt bò Mĩ, nói chung cái gì cũng có hết.

    Qủa nhiên tất cả chỗ đồ ăn đều từ mẹ tôi mua về, đó là lí do tại sao bà lại rất tự tin khi nghe tôi nói về việc không có đồ để nấu

    Mẹ ăn mì Ramen đặc biệt chung với thịt bò Mĩ nhé

    Bít tết với trứng ốp là và rượu vang hảo hang

    Em muốn mì Ramen giống mẹ

    Cuối cùng trong mắt mấy người tôi là con trai giữa hay người hầu vậy, không còn cách nào khác dù sao cũng đã rơi vào bẫy mất rồi, tôi thở dài lấy những nguyên liệu vào bếp và làm đồ ăn sáng, mục tiêu tiếp theo của gia đình tôi hôm này chính là đi siêu thị để mua thêm vài vật dụng cần thiết cho năm học của hai anh em tôi

    À mà bé Shi này năm nay con lại vô lớp F nên mẹ phạt con giảm thêm tiền trợ cấp nhé

    Hể !?

    Tiền trợ cấp hiện tại của tôi chỉ mua được mì ly mỗi ngày để ăn thôi đó, muốn mua cái gì phải nhịn ăn hai ba ngày mới đủ tiền mua giờ giảm thêm thì sao tôi sống đây ?

    Trời ơi sao ông trời chơi kì vậy trời nè !?
     
    Ký Sự Cuộc Đời Anh Linh Lai Quỷ
    Ngoại truyện


    Ở một vùng đồng bằng yên bình, tiếng chim hót vang khắp nơi nhưng trên chính đồng bằng đó, rất nhiều lá cờ đã cháy một phần được cắm khắp nơi cùng với vô vàn thanh kiếm và xác chết ngổng ngang, một chàng trai với mái tóc trắng trong một bộ đồ màu đỏ đang đứng và nhìn lên trời với những thanh kiếm cắm vào người nhưng anh có vẻ như không còn cảm nhận được chúng nữa

    Ngươi đã làm tốt khi sống sót sau đòn None Phamton của ta đấy, cung thủ đỏ

    Tất nhiên rồi..... tôi vẫn chưa sẵn sàng để bị hạ bởi cô..........dù sao đây cũng là chuyện riêng tư

    Dù ngươi nói vậy ta vẫn không thể ngợi lại được bất cứ ai như ngươi

    Đúng như cô nói...... hai ta chưa từng gặp nhau ....nhưng........

    Anh cảm nhận rõ được trong từng mạch máu mình những thông số đang tràn gập qua từng hồng cầu đang chảy một cách điên cuồng sau những gì anh phải trải qia, một hình ảnh cô gái hiền lành với nụ cười tươi như một thiên thần đã khiến anh yêu cô bằng toàn bộ trái tim của mình từ Sâu thẳm

    có điều gì đó trong tôi ......

    Hai bàn tay hiện ra những tia sét nhỏ phát ra, một thanh kiếm hiện ra từ không gian trên tay anh khi anh phóng tới đối thủ để tiếp tục cuộc chiến đầy tàn nhẫn này

    đang gào thét rằng tôi phải ngăn cô !!!
     
    Ký Sự Cuộc Đời Anh Linh Lai Quỷ
    Chap 10: chuyến mua sắm


    Sau khi ăn một buổi sáng " đầy chất dinh dưỡng" từ món mì ly trong khi cả nhà ăn những món cao câp hơn tôi cảm thấy cơ thể thật hào hứng để đi ra phố ngay lúc này.

    Chúng tôi bắt đầu xuất phát từ lúc 8 giờ, một khoảng giờ thích hợp để chuẩn bị mọi thứ cho một ngày mua sắm tấp nập, mà hình như tôi là người duy nhất lo lắng cho việc mua sắm thì phải ?

    Trong khi tôi còn loay hoay với quyển ghi chú những gì cần phải mua cho cả nhà thì mẹ tôi đang nhắn tin với đồng nghiệp hoặc bạn bè gì đó của bả, còn chị tôi thì đang chụp hình với em tôi các kiểu, không biết trong cái gia đình này ai là người lớn ai là con nít.

    Chúng tôi đang đứng trước một siêu thị chuyên cung cấp thức ăn cho các bà nội trợ, ở đây luôn tràn đầy sát khí từ những bà mẹ đang chuẩn bị đi mua nguyên liệu để lo những bữa ăn cho cả nhà, đáng lẽ mẹ tôi phải là người chuẩn bị cho cuộc chiến tranh giành đẫm máu này chứ không phải để thằng con trai của mình đang lên giày để phóng thật nhanh vào siêu thị và mua càng nhiều đồ tốt càng tốt, đã vậy cuộc chiến hôm nay sẽ căng thẳng hơn vì ....

    Hôm nay chính là ngày đại giảm giá đến 70 % mọi mặt hàng.

    Các đối thủ đã quá quen mặt nhau rồi, không cần phải làm quen hay tám chuyện phím, tất cả chúng tôi đều đã xác lập một mục tiêu và sẽ làm mọi thứ để hoàn thành được nó, đó chính là CHẠY THẬT NHANH VÀO SIÊU THỊ VÀ MUA NHỮNG MÓN HÀNG TƯƠI NHẤT ĐANG ĐƯỢC GIẢM GIÁ!!!

    Sắp đến lúc rồi, chị Aki sẵn sàng rồi

    Rồi rồi, nhớ mua thật nhiều đó nhóc NỘI TRỢ

    Đã nói là đừng kêu em à nội trợ mà bà chị này... mà đáng lẽ đây là việc của mẹ mới phải đó!

    Chứ không phải để thằng con trai này đi canh giờ để giành giật đâu

    Tại bé Shi biết nấu ăn với chọn món nào cần thiết hơn nữa mẹ với thân hình nhỏ thế này sao chen lại mấy người kia ?

    Nếu đã nói vậy sao mẹ tôi không tự hỏi sao bà ấy lại làm được anh hùng cấp SR trong khi không chen được những người nội trợ kia ?

    Qủa nhiên là quá lười nên mới kêu tôi đi chứ gì, còn chị tôi ?

    Thôi miễn bàn, có đòi đi tôi cũng không cho nữa, với thể lực của chị thì kiểu gì cũng sẽ có người vào viện cho coi, tất nhiên là tôi có thử kêu em tôi đi xem sao, kết quả là chưa kịp đến cửa siêu thị ẻm đã bị hất văng ra bởi sức mạnh kì lạ của những bà nội trợ, cuối cùng có mỗi tôi là người duy nhất có thể hoàn thành công việc cao cả này

    ( Nhân viên siêu thị ) : Siêu thị chúng tôi xin được phép mở của ngay bây giờ, chúc mọi người có một ngày mua sắm vui vẻ

    Dù nói với nụ cười trên môi nhưng tôi có thể nhìn rõ sự sợ hãi của cậu ấy, đặc biệt sau lưng cậu ấy còn có một cái áo chống đạn và mũ bảo hiểm, tôi hoàn toàn có thể hiểu được nỗi niềm của người nhân viên vì chính tôi còn phải run sợ trước sự đáng sợ của những bà mẹ trong lúc đi mua sắm đặc biệt là khi có ngày giảm giá

    Tiếng thông báo của người nhân viên vừa cất lên, chị Aki lập tức lấy thế đá tôi bay thẳng vào trong siêu thị như một trái tên lửa vậy, Aki là một giáo viên đứng đầu trong khổi quân sự nhờ những chiến sách đầy tài tình mà còn với thể lực siêu mạnh của chị ấy, đã có tin đồn rằng một mình chị có thể hạ sáu người đàn ông lực lưỡng trong đội đặc nhiệm của chính phủ trong cùng một lúc, đúng là chị ấy đã hạ những người trong đội đặc nhiệm của chính phủ nhưng tin đồn đó nói sai một chỗ, không phải là sáu mà là hai mươi sáu, cả bốn đội đặc nhiệm đều bị hạ trong tích tắc khi đấu với chị ấy, thật ra đã có mười người phải nhập viện ba tháng, là người con lớn nhất trong nhà đồng thời cũng là một phần trụ cột không thể thiếu của gia đình, chỉ với nghề giáo viên một năm chỉ đã được 900 000 yên cho một năm dạy.

    Tầm nhìn của tôi mờ dần khi bị đá văng thẳng vào siêu thị, khi tôi có nhìn thấy trở lại bình thường thì tôi nhận ra mình đang nằm ngọn trong nhà kho của nơi này, lập tức tôi chạy ngược ra và cố gắng vơ vét lấy mọi thứ cần thiết trước khi chúng bị lấy đi bởi người khác

    Sau tất cả mọi chuyện đã xảy ra trong cuộc giành giật đáng sợ giữa các bà mẹ tôi cuối cùng đã có thể lết ra trong trạng thái còn sống một lần nữa, tính ra thì do tôi là người đầu tiên vào được siêu thị nên tôi đã mua được khá nhiều đồ cho cả nhà

    Để xem minh mua được gì nào .

    Thịt bò

    Thịt cá

    27 ly mì

    2 kg rau củ các loại

    Kha khá gia vị

    Vài dụng cụ làm bếp như dao, chảo, nồi, muỗng, nĩa

    Có vẻ tôi đã mua đủ tất cả những thứ cần thiết cho vài tuần của cả nhà rồi, đây đúng là một chiến tích đáng khen ngợi dành cho một người con trai trưởng thành như tôi, liệu ở trường bao nhiêu người có thể sống sót sau cuộc chiến giành co hồi nãy ?

    Tôi nhìn vào trong siêu thị và cố nhìn bóng dáng của anh nhân viên đang thương đang cố điều khiển những bà mẹ đang ào ạt vào để mua những món hàng giảm giá vào cuối tuần, tôi chỉ cầu mong cho chú ấy còn sống sau ngày hôm nay

    ***

    Âm nhạc vu vương tạo một không gian yên tĩnh cho một nhà hàng 5 sao dành cho những vị khách thượng hạng của giới quý tộc của thế kỉ 23, ngồi nhâm nhi ly rượu vang trên tay Artoria nhìn xuống siêu thị đang tràn ngập bởi những bà mẹ đang tấp nập mua hàng

    Chắc chắn là sẽ tìm ra được thông tin về cậu ta chứ ?

    Tất nhiên rồi, đó là nghê của tôi, cô cứ yên tâm

    Tôi mong là vậy, ngươi có thể đi rồi

    Cầm ly rượu vang trên tay nhưng cô lại không chú ý đến nó, ánh mắt của cô đang nhắm đến một chàng trai đang lo đứng đếm số hàng mình vừa mua được rồi xách toàn bộ mọi thứ đi theo gia đình cậu, một người như vậy sao lại có thể hạ cô chứ ?

    Cho đến lúc này cô vẫn chưa tài nào hiểu ra lí do tại sao mình lại bị thua một cách nhục nhã đến vậy, đúng là kết quả trận đấu trước cô đã thắng nhưng trong thân tâm cô việc bị một tên hạng F đỡ được đòn mạnh nhất của mình chẳng khác nào là một nỗi xúc phạm đối với cô.

    Sau vài ngày vô vọng trong việc tìm thông tin về Shirou Yashida cô đành phải nhờ đến người khác để tìm thông tin cá nhân của cậu mong tìm được điều gì đó đặc biệt nhưng cô không muốn làm lớn chuyện, hên thay lúc bấy giờ cô tìm thấy thông tin có một sát thủ nổi tiếng trong thế giới ngầm với biệt danh Song Tử Thần, số lượng nạn nhân của kẻ này đã lên tới con số 4000, khống biết bạn ghét ai chỉ cần muốn người đó chết bạn sẽ nhìn thấy xác người đó đang bị treo lủng lẳng đâu đó với cái bụng bị rạch toanh ra.

    Điều thật sự ấn tượng là kẻ sát nhân này chưa từng bị phát hiện, nếu xét về kĩ năng của hắn thì có thể nói là được coi trọng hơn điệp viên 007 nhiều, đó chính là lí do cô chọn hắn là người sẽ giúp cô tìm ra bí mật mà tên lớp F đó đang giấu

    ***

    Tôi đã phải vác đống đồ mua ở siêu thị đi khắp thành phố suốt mấy tiếng đồng hồ chỉ để đi dạo phố với gia đình tôi, đáng lẽ họ cũng phải giúp tôi mang một số đồ nhưng mẹ tôi lại nói tôi mới ra viện nên cần tập thể dục vì vậy tôi phải xách hết tất cả và đi dạo chung với mọi người, bọn tôi gần như chỉ đi ngắm phố chứ chẳng ghé vào đâu để mua gì cả , hôm nay nếu dự báo thời tiết tốt thì chiều nay sẽ mưa điều này chỉ 50-50 thôi có khi 40-50, hồi trước dự báo thời tiết luôn chuẩn xác 100%, không biết chuyện gì đã xảy ra với cỗ máy trên trời đó, thành phố này có một cỗ máy hay còn gọi là đài quan sát trên không gian nằm ở ngay khí quyển của Trái Đất, nhìn từ xa thì nó nhìn cũng giống như bao vệ tinh khác nhưng bên trong nó nghe đồn là chứa một thứ gì đó có thể suy đoán ra mọi tình huống của vạn vật, đó chính là cỗ máy hiện đại nhất của thế giới

    Nhìn vẻ mặt của mẹ và em gái tôi có thể đoán ra nơi mà họ đang nhắm tới, tòa nhà bán nhiều game, phim anime đặc biệt là đồ cosplay, đáng lẽ ra tôi phải nhận ra bộ đồ nữ thủy thủ trên người họ không phải là đồng phục của bất cứ trường học nào mà chính là bộ đồ cosplay được bán năm ngoái với giá 9000 yên vì chất lượng và cách thiết kế riêng biệt của nó làm tôn lên vẽ đẹp của những nữ sinh một cách mà không có bất cứ bộ quần áo nào có thể sánh được.

    Hai bộ thủy thủ đó đã được đấu giá tại chính tòa này, giá khởi điểm là 9000 yên và kết thúc với giá 2 triệu yên, đến giờ tôi vẫn không tài nào tin được chỉ với hai bộ thủy thủ ấy mà có thể mua được gần như là một cái nhà hoàn chỉnh

    Nhìn tòa nhà cao gần như nhất cả thành phố với 45 tầng, mỗi tầng ít nhất bán đồ của 8 anime nổi tiếng, mỗi lần đến đây nơi duy nhất tôi muốn đến là tầng 7, tầng bán tất cả mọi thứ liên quan đến Fate, tôi đã để dành tiền để có thể mua được cái móc khóa hình tất cả mọi lệnh chú của các master trong fate zero được ghép chung với nhau, tôi đã chịu khó nhịn ăn buổi sáng và buổi tối ba tuần rồi mới có đủ tiền.

    Chúng tôi ( thực ra chỉ có tôi và chị tôi ) cố chen qua hàng người dày đặc trong tòa nhà, có rất nhiều người trẻ luôn ở đây từ đầu tuần đến cuối tuần, nói cách khác nơi này luôn tràn ngập người, rút cuộc là họ rảnh đến mức không có việc gì để làm à ?

    Vào đã khó rồi nhưng bọn tôi còn phải lên đến tận tầng bốn để bắt kịp mẹ và em gái tôi, hai người đó mừng rỡ đến mức nhìn họ cứ như hai chị em chứ chẳng phải mẹ con, kết quả là chưa kịp gì cả là họ đã phóng đi rồi và giờ tôi và chị Aki phải đi tìm họ.

    ( Người đi xung quanh ) : Hai vợ chồng đó có vẻ cũng là fan của anime sao ?

    ( Người đi xung quanh ) : Tội ông chồng chưa kìa hi hi

    ( Người đi xung quanh ) : Vợ chồng đẹp đôi chưa kìa

    Mọi sự chú ý đều hướng về tôi và chị Aki, làm cách nào mà họ nhìn bọn tôi ra vợ chồng được hay vậy?

    Hơn nữa nếu tôi mà thật sự là chồng của chị ấy thì tôi là người đàn ông xui nhất trên thế giới này.

    Không biết vì lí do gì đó tôi lại cảm thấy có gì đó không ổn ở nơi này tôi nhìn quanh xem liệu có điều gì bất thường không nhưng chẳng thấy gì khả nghi cả nên tôi đành lơ đi cái cảm giác đó, dù có cố lơ đi tôi vẫn có cảm giác cứ như có ai đó đang theo dõi mình vậy .

    Cuối cùng bọn tôi cũng lên đến được tầng thứ 5, tầng này đa số là bán những bộ đồ thủy thủ với đồ cosplay học sinh nói cách khác đây chính là tầng mẹ và Liz thích nhất ( đến giờ tôi vẫn chưa biết là do em tôi tự thích hay do bị mẹ dụ dỗ )

    Bé Shiiiiii !!!

    Xem mẹ mới kiếm ra được gì này !!!

    Vừa mới bước lên tầng thứ đầu tiên tôi nhìn thấy chính là mẹ tôi đang lao đến với vận tốc không tưởng với bộ đồ thủy thủ màu đen có cái cà vạt nho nhỏ màu đỏ trông khá đáng yêu, về phần tôi thì tôi đã bị hất văng ngay khi cả hai va chạm với nhau và mém làm rơi hết toàn bộ đồ vừa mới mua ở siêu thị

    Bé Shi, mẹ mới kiếm ra bộ thủy thủ mới rất hiếm đó, chỉ bán năm mẫu duy nhất của nhà thiết kế này đó

    Tôi ngước đầu lên rồi nhìn vào tờ báo giá của bộ cosplay đó và đúng như tôi nghĩ giá của nó đến 898 yên, chỉ có thể là mẹ tôi mới có thể sẵn sàng chi ra số tiền lớn đến vậy cho một bộ cosplay thôi, nhìn sang đứa em gái của mình, tôi nhận ra nếu một trong hai đa có một bộ đắt tiền thì 100% bên kia cũng phải có một bộ đắt đỏ y chang, trên tay Liz ngay lúc này là một bộ thủy thủ có chiếc váy ngắn màu đỏ và cái áo ca rô màu đen nhạt và trắng giá của nó chắc cũng chẳng rẻ vì nó đến từ cùng một cửa hàng mà mẹ tôi vừa bước ra, bộ cosplay đó còn nhiều bộ y chang như vậy trong tủ để đồ của cửa hàng nên giá của nó chắc cũng không đến nỗi nào..........

    10425 yên

    Mẹ này

    Sao bé Shi ?

    Sao mẹ không dùng tiền đó mà mua lương thực cho thằng con trai cực khổ này của mẹ vậy?

    Đơn giản thôi, vì bé Shi vào lớp F mà

    Hình phạt giảm tiền tiêu sài mỗi năm nếu tôi bị vào lớp F đã quá quen thuộc rồi, gần như tôi đã thích ứng với việc sống trong điều kiện khó khăn trong khi người nhà tôi lại được sung sướng , gần như đã tám năm nay tôi chỉ ăn mì ly cho cả ngày vào buổi trưa lúc bấy giờ tiền tiết kiệm của tôi chỉ bằng 1/10 tiền tiêu sài của những đưa học sinh lớp 4 lớp 5 thôi, nhiều khi tôi đã nghĩ mình sẽ chết đói vào một ngày nào đó trong giờ học nhưng kì diệu thay tôi đã sống sót ba năm rồi tôi tự đi kiếm việc làm thêm để có thể kiếm thêm một chút tiền để tự chi trả cho những thứ cần thiết nhưng cuộc sống học đường của tôi cũng không khá lên là mấy so với trước nhưng có tiền để chi trả dụng cụ học tập và vài ly mì để sống qua bữa là hên lắm rồi

    Nhưng ít ra mẹ cũng mua cho con trai của mẹ một thùng mì ly chứ......

    Đó là hình phạt mà, bé Shi tại không chịu cố gắng nên mới bị vậy thôi

    Vâng.. chỉ có thể là mẹ tôi mới có thể phán câu đó với khuôn mặt tươi cười như một đứa con nít vô tội và chỉ có thể là tôi mới không đứng lên chống đối cái hình phạt đáng ghét đó nhưng có lẽ vì ai mà dám nỡ lòng nào hét lên trước một người phụ nữ với dáng người nhỏ loli với khuôn mặt ngây thơ kiểu đó, tuy nói vậy chứ thật ra tôi không dám lên tiếng do mẹ tôi chính là một trong bốn đại anh hùng SR đang bảo hộ một vùng của thế giới chính là phía Đông chơi ngu một phát là xác định là suối vàng thẳng tiến chứ đừng đùa

    ***

    Chúng tôi đi ngắm những bộ đồ cosplay bắt mắt với giá nhìn mà tôi ngất lên ngất xuống nhưng không sao vì mục tiêu chính là cái móc khóa đó, khi chúng tôi đến quầy bán những cái mọc khóa in hình các ky hiệu của các phim anime từ Fate đến Attack on titan, muốn phim gì có phim đó.

    Hôm nay chắc chắn là ngày may mắn của tôi vì ngay khi tôi bước đến là món hàng tôi hằng mơ ước mỗi đếm suốt những tháng qua vừa nhập hàng về được 13 cái, không một chút ngần ngại tôi xông lên phóng tới quầy bán hàng và đặt mua ngay một cái.

    Cầm trên tay chiếc móc khóa chắc ngay lúc này mặt tôi trông cứ như một người đào vàng vừa tìm thấy mỏ vàng lớn chưa từng bị khai thác.

    Pằng !

    Một tiếng nổ vang lên, tiếng nổ không quá lớn nhìn quanh không thấy bất cứ một đám cháy hay ngọn khói nào bốc ra từ đâu cả, không... tiếng nổ đó rất gần và thanh nói cách khác âm thanh đó đến từ sung, loại súng nhỏ dễ cầm và có thể mang đi mang lại một cách dễ dàng trong một nơi đông người

    " Súng lục ?

    Nhưng từ đâu ?"

    Nhìn quanh khi mạch suy nghĩ của tôi tiếp tục hoạt động để có thể suy ra được vị trí của kẻ đã bắn và cầu mong không ai bị thương

    Tất cả mọi người quỳ xuống không tao sẽ bắn !

    Một tiếng hét vang lên khiến cho mọi người xung quanh khi đang hoảng loạn đều nghe theo, khi mọi người quỳ xuống cũng là lúc đã nhìn ra được bộ dạng của tên trộm, một tên Otaku ( ở đây tôi không có bất cứ một ý nào bất kính về những Otaku, thật ra tôi rất ngưỡng mộ họ vì độ hiểu biết sâu rộng của họ về anime và manga và những thứ liên quan đến những nhân vật anime mà họ có nhiều khi cũng khiến tôi rất ham ), hắn khá là béo với mái tóc dài được buộc lên phía sau và đặc biệt là chiếc mắt kính màu xanh lá khiến trông hắn trông rất buồn cười đến mức tôi mém không nhịn được và cười hả hê, nhìn sang chị tôi cũng đang quỳ xuống với hai tay che đầu, tuy hơi thắc mắc tại sao chị ấy không phản công nhưng rồi tôi hiểu ra vấn đề, khoảng cách giưa chúng tôi và hắn ở quá xa nếu không có bất cứ kế hoạch nào mà cứ xông lên như vậy thì chắc chắn chúng tôi sẽ bị bắn, nên trước khi động thủ tôi nên nhìn lướt qua thứ vũ khí hắn đang cầm trên tay

    "K-59 ?"

    Không thể tin được rằng một khẩu súng như thế mà có thể được rao bán ở đâu đó mà để có thể vào tay một thường dân thế này đúng là nguy hiểm thật, K-59 một loại súng lục khá tiện dụng với loại đạn 9x18 mm, tốc độ bắn ra của nó có thể đến 315m/phút dù không nhiều đạn nhưng ở một nơi đông người như thế này cũng đã quá nguy hiểm rồi, rất có thể khẩu súng này được mua khẩu súng đó theo đường nhập khẩu trái phép trên mạng, đây không phải là sự phán đoán ngẫu nhiên vì từ vị trí của tôi có thể nhìn thấy cách cầm súng của hắn hoàn toàn không hề có một chút thuần phục này vì nếu mua khẩu súng nhập khẩu có phép chắc chắn đã được tập cách cầm nạp đạn và bắn, còn tên này thì cầm khẩu súng còn không vững, mũi súng gần như lệch khỏi mục tiêu mà hắn đang nhắm tới, nếu có cơ hội tôi có thể tăng độ cứng kết cấu của thanh nhựa bên cạnh rồi ném về phía hắn cũng đã câu đủ thời gian cho chị hoặc mẹ tôi ra tay để kết thúc vụ cướp này trước khi có ai đó bị thương do sự lơ đểnh trong cách cầm súng của hắn

    Bất ngờ hắn bắt lấy một bé gái và chĩa súng vào đầu cô bé khiên em ấy hoảng hốt đến mức muốn phát khóc nhưng lại không dám vì sợ bị bắn ngay khi tôi vừa cố vương tay đến thanh nhựa, không lẽ hắn đã nhìn ra được ý định của tôi ?

    Tất cả đem tiền và những thứ ta chỉ định ra nếu không con bé này sẽ bị bắn !

    Ra là hắn vẫn chưa nhìn ra mục đích của tôi nhưng đây cũng vừa là một điều thuận lợi và khó khắn cho tôi, tôi có thể lợi dụng việc mình đi lấy những thứ hắn muốn rồi lấy thanh nhựa hay một thứ gì đó tốt hơn để đánh lạc hướng hắn, tuy nhiên trong tay hắn đang có một con tin nếu mọi chuyện không như kế hoạch con tin sẽ bị gặp nguy hiểm, đây là những lúc mà những người giải cứu phải thực hiện một kế hoạch đầu khôn ngoan để có thể đảm bảo được thành công nhưng bắt buộc người đó không phải là một tên siêu ngốc của lớp F như tôi làm điều này được, càng nghĩ càng thấy khó khăn cho tình hình lúc này đặc biệt là cho tôi và cô bé.

    Bất ngờ một tia sáng chiếu qua mắt tôi, là cái gì vậy ?

    Dù không dám nhìn qua vì e sẽ khiến cho tên cướp chú ý đến, tuy vẫn chưa rõ tia sáng đó là gì nhưng bằng một cách nào đó tôi nhận ra cách xuất hiện của tia sáng này theo một chu kì khá kì lạ, giống như một đoạn mã vậy

    C-Ố-T-Ì-M-C-Á-C-H-Đ-Á-N-H-L-Ạ-C-H-Ư-Ớ-N-G-H-Ắ-N-Đ-I-Đ-Ể-C-H-Ị-V-Ớ-I-M-Ẹ- L-O

    Thật may quá, nếu đã có chị và mẹ lo giúp rồi, thế này tôi sẽ giảm bớt đi một phần gánh nặng về việc này, giờ chỉ còn một việc mà thôi

    Tôi cố gắng bật dậy phóng thật nhanh ra phía trước nhưng mục tiêu của tôi không phải là cái ống như lúc đầu mà chính là thứ mà tôi thực sự không muốn va phải một chút nào dù là có điên đến cỡ nào cũng chẳng phóng vào....

    Đó chính là bức tường

    ẦM !

    Một lực va chạm mạnh như khi tôi bị mẹ tôi va phải khi nãy làm cho bức tường nứt ra mém vỡ, tên cướp nhìn thấy chuyển động của tôi liền giơ súng về phía tôi nhưng ngay lập tức cây súng trên tay gã bị hất văng do bị cú đá của chị tôi từ lúc nào tung lên từ lúc nào

    May quá thành công rồi, mọi chuyện đã ổ.....

    Thật tốt cho mọi người vì tên cướp đã bị khống chế nhưng còn phần tôi, thứ mà tôi đã dành tiền suốt bao nhiêu thời gian cực khổ qua không biết từ lúc nào đã vỡ ra, cái móc khóa đẹp nhất mà tôi từng có....

    Cái móc khóa duy nhất có mọi lệnh chú của toàn bộ master trong Fate Zero đã vỡ tan trong tay tôi

    ......

    Gư aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa !!!!
     
    Ký Sự Cuộc Đời Anh Linh Lai Quỷ
    Chap 11


    Ngày hôm sau sự việc vụ cướp ở khu mua sắm xuất hiện trên mọi phương tiện xã hội và đoán xem, mẹ và chị là người được mọi người khen ngợi nhiều nhất, còn tôi ?

    Tất nhiên là bị mấy người trên mạng xã hội cười chọc vì đối với họ tôi như sợ quá rồi bỏ chạy nào ngờ tông phải bức tường chứ họ có biết rằng người mang lại cơ hội cho hai " anh hùng" của họ phản công và phải trả cái giá rất đắt vì điều đó chính là tôi đấy !

    Bất công thật.....đáng lí em phải được khen ngợi chứ ......cuối cùng lại bị coi là thằng hèn ...

    Không sao đâu mà Shirou, dù mọi người không biết nhưng trong lòng em biết và mọi người trong nhà đều biết là được rồi

    Nói thì hay lắm chứ chẳng phải bà chị cũng đã từng phá banh bốn trụ sở quân đội chỉ vì không được chấp nhận là cấp thông soái sao ?

    Dù sao thì tôi đã mất cái móc khóa yêu thích mà tôi đã cố gắng để dành tiền sinh hoạt suốt bao nhiêu tháng qua, đúng là người tính không bằng trời tính mà !!!

    Dù sao, cả ngày hôm nay đâu đâu cũng thấy bản tính này nên tôi chỉ muốn làm gì đó để thư giản và quên đi mọi thứ để có thể tận hưởng cuộc sống đẹp đẽ này hoặc là cơn ác mộng kinh hoàng mà tôi đã lo khi nhận tin rằng đã thua trận đấu đầu tiên và phải ở chung phòng với bà chị của mình

    À mà Shirou đã làm bài tập chưa đó ?

    " Oh no ......không ổn rồi, phải tìm được thoát thân thôi, mình chưa làm được một chữ nữa"

    Trong khi tôi cố loay hoay tìm cách thoát nạn thì một cây dao bắn sượt qua mặt tôi cắm thẳng vào bức tường trước mặt tôi, cộng thêm một luồn sát khí rất lớn sau lưng, nếu bây giờ cho tôi một tờ giấy và kêu tôi ghi gì trên đó thì tôi chỉ có thể ghi rằng : " Xuân này con không về"

    Vậy là em vẫn chưa làm bài sao ?

    Gan lắm chưa một chữ luôn, bao nhiêu ngày rồi nhỉ ?

    À đúng rồi 2 ngày rôi

    Gi yaaaaaaaaaaa !!!!

    ( Vì hình ảnh mang tính chất bạo lực gia đình theo nhiều hướng khác nhau nên cảm phiền xin đợi trong giây lát )

    *

    Sau một khoảng thời gian đầy đau khổ cả về thể chất lẫn tinh thần ( thật ra là cả đêm ) tôi cuối cùng đã hoàn thành xong thử thách tử thần, vừa hoàn thành xong bài tập trước khi đến giờ đi học vừa sống sót sau cơn thịnh nộ của chị tôi, đúng là một ác mộng kinh hoàng, không thể tin được là tôi có thể trụ mà chưa thăng thiên.

    Bọn tôi ở nội trụ nên cũng chẳng bao giờ lo về việc đi học muộn vì kí trúc xá chỉ cách một khoảng không quá xa với trường nên nếu có lỡ ngủ quên thì chỉ cần chạy cho lẹ thật lẹ sang trừ trường hợp là cố ý đi học trễ và tất nhiên là tôi đang phải chạy muốn đứt hơi để không bị muộn học

    " Tại sao mình phải vội vàng nhỉ ?

    À đúng rồi vì nhờ thằng nó đó quên làm bài tập của nó rồi để chính giáo viên chủ nhiệm mình bắt và giờ chỉ còn 3 phút là vào học"

    Khuôn mặt tôi lúc này chắc đang rất hài vì đang dỡ khóc dỡ cười cho những gì đang trãi qua, còn gì tuyệt bằng ở chung với cô giáo chủ nhiệm của mình rồi để cô ấy ( chị ấy ) phát hiện ra bài tập về nhà của mình chưa hề đụng đến một chữ nào vào đúng ngày cuối cùng của cuối tuần ?

    À đúng rồi đó chính là va vào chính người đã khiến bản thân bị nằm trong kén ngày đầu tiên quay lại trường

    Á !

    Tất nhiên là cả hai đều đau sau khi va chạm ngay khi đang chạy nhưng có lẽ tôi ít đâu hơn, dù sao cũng là con trai mà, cô gái tôi va phải giờ chỉ có thể nói là nằm bẹp dí một chỗ, bộ đồng phục rất gọn gàng, dù cặp sách tuy bị đổ ra những vẫn theo dúng thứ tự từ vở nhỏ đến sách lớn đúng là học sinh nữ gương mẫu có khác, dáng vóc cô ấy nhìn sơ qua có thể nói là một sinh viên cấp ba cũng cỡ lớp 11 12 gì đó.

    Đỡ cô ấy dậy tôi mới nhận ra đó chính là senpai của mình, lí do cô ấy không thể đứng dậy vì thể lực cô ấy max thấp, điểm trung bình tổng hợp của cô ấy là B từ đầu đến cuối trừ thể lực

    THỂ LỰC : F

    MA LỰC : B

    PHÒNG THỦ : B

    KHỐNG CHẾ MA LỰC : B

    TỔNG HỢP : B

    Senpai, chị không sao chứ ?

    Chị ổn.... em là Shirou kun sao ?

    Vâng .... là em đây

    Tôi không phải quá lo lắng về việc bị giận hay bị đánh vì vốn dĩ Nami senpai rất hiền, phải nói là cực kì hiền, có nói nặng cướp đồ hay có đánh thì chị ấy cũng không hề giận mà chỉ cùng lắm là buồn khóc rồi thôi, coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra, nói theo cách khác chị ấy thuộc dạng cần phải bảo tồn như động vật trong sách đỏ vậy, vị trí thích hợp nhất của chị ấy chính là SP, điều này cũng không quá kì lạ với thể lực tệ đến mức mà đổi lại là khả năng dùng ma thuật cao thì vị trí SP là phù hợp nhất với chị ấy, năng lực chính của chị ấy là nước và băng, nếu xét về thực chiến thì hai năng lực này nếu solo thì không hẳn là lựa chọn tốt nhất, chưa tính đến chị ấy rất ít dùng trong đội hình thi đấu của trường trong những mùa thi nên điểm lí thuyết của chị ấy khá cao để lên lớp mỗi năm, đúng kiểu giỏi lý thuyết nhưng thực hành cực kì tệ ( đúng hơn là có được thực hành đâu mà tốt với chẳng tệ )

    + Nami Hagasawa : tiền bối của Shirou, một nữ sinh được cả trường coi là người cần bảo vệ bậc S vì thể chất có thể nói là cực kì tệ của cô, năng lực chính của cô là nước và băng, vị trí trong nhóm chiến đấu dành cho cô hoàn toàn là không có vì chẳng ai dám để cô tham gia bất cứ một trận đấu nào kể cả những buồi đi tập thể dục bình thường cô còn chẳng phải đi

    Chiều cao : 1m72

    Cân nặng : 42

    Máu : A

    Lớp : 12B2

    Sở thích : gấu bông các kiểu miễn là đáng yêu là ok hết

    Cảm nhận của mọi người xung quanh : sinh vật cần được bảo tồn cấp S

    Và như tôi đã nói, thể lực chị ấy cực kì TỆ !

    Sau cú va chạm đó tôi chỉ cần biết là mình cần mang chị ấy đến phòng y tế ngay lập tức nếu không muốn bị trở thành nạn nhân của một vụ thảm sát mang cấp trường học do mọi người trong trường gây ra.

    Bằng mọi thể lực và sức lực trong mình tôi nhanh chóng ẩm chị ấy lên và tốc hành tốc biến các kiểu vào phòng y tế nhanh hết sức có thể

    Shirou kun chị ổn mà em không cần phải đưa chị vào phòng y tế đâu

    Không được, em không được phép để người cần được bảo vệ cấp S của trường chết được, là một nam nhi và đồng thời vì sự an toàn của em ( khúc này tôi nói max nhỏ vì không muốn lộ ra bí mật nỗi lo thật sự của mình ), em phải đưa chị đến chỗ hồi phục ngay lập tức !

    Shirou kun em không cần phải hyaaaaaaaaa !!!

    Senpai chưa kịp nói hết câu tôi đã bật lên thật cao từ cái ghế đá gần đó về phía phòng y tế gần nhất có thể bằng hết lực mình nên tính ra nếu chị ấy ngã xuống hoặc tôi tiếp đất sai coi như sẽ là cú tiếp đất khá là đau nhưng may mắn thay là chúng tôi đáp đất một cách an toàn và đến được phòng y tế, tất nhiên đúng là tiền bối không bị gì cả ( hên quá nếu chị ấy bị gì coi như đời tôi đến đây là tàn ), khi bước vào phòng y tế cô y tá đã trừng mắt nhìn tôi khi thấy tôi ẩm Nami senpai vào, quả là người cần bảo tồn cấp S có khác.

    Em về lớp đi Shirou kun sắp muộn học rồi đó

    À!

    Vâng em đi đây, nhờ cô chăm sóc chị ấy sensei

    Đáp lại tôi không phải là một câu trả lời mà chỉ là một cái gật đầu đơn giản, y tá trường tôi rất ít nói, đặc biệt là chẳng bao giờ chịu bỏ cái khẩu trang ra cả, hình như ngoài hiệu trưởng ra chẳng ai biết khuôn mặt thật sự của cô ấy cả, dù sao đây cũng là một ngôi trường dành cho những người có năng lực đặc biệt nên sensei cũng không phải dạng vừa gì.

    Nhưng trước tiên .....tôi sắp trễ học mất rồi.

    Thời gian của tôi còn khoảng chừng

    3 phút !?

    Vâng và tất nhiên, với khoảng thời gian như thế dù có chạy như một cái xe thể thao tôi đã nắm chắc hình phạt đi học trễ trong tay , y như rằng khi tôi vừa lết được xác lên tầng lớp mình thì chuông đã reo và tôi phải đứng học suốt ba tiết chịu phạt.

    Cuối cùng tôi cũng đã được ngồi xuống để học bình thường nhưng đây lại là môn tôi sợ nhất

    Vật Lý ....môn không đội trời chung với mình .....

    Một trong hai môn mà tôi ghét nhất trong các năm học gần đây, có thể nói một trong những lí do khiến tôi bị ở lớp tệ nhất nhiều năm là nó, nhưng tôi và Kim đã có một cách để giúp hai đứa bọn tôi thoát khỏi khoảng thời gian tàn nhẫn này mà chưa từng có một giáo viên nào có thể phát hiện ra

    Như chúng ta có thể thấy với từ trường chúng ta sẽ áp dụng định lý bàn tay phải để có thể biết hướng đi của ......

    Đúng như tôi nghĩ, giáo viên dạy Vật Lý không hề phát hiện ra việc mà hai đứa bọn tôi đang làm gì dưới bàn, tuy nhiên vẫn còn một khó khăn nữa, đó chính là onee của tôi là giáo viên quản lớp, việc chúng tôi đang làm đúng là nhiệm vụ bất khả thi, nếu thất bại coi như xác định cuộc đời mình.

    Chị tôi nheo mắt lại và bất ngờ bước nhanh lại và giật quyển tập mà Kim đang để dựng đứng trước mặt, trước mặt Aki sensei chằng có gì ngoài tập và bút

    Xin lỗi em Kim, cô tưởng em đang làm việc riêng

    Sau khi không phát hiện ra bất cứ điều gì khả nghi, Aki sensei trở lại vị trí của mình, cô đã nghĩ rằng đằng sau quyển tập ấy là hộp đồ ăn hoặc máy game

    " Máy game !?

    "

    Aki sensei bất ngờ nhận ra mình đã quá lơ là, cô biết rõ đứa em của mình và thằng bạn thân của nó, cả hai đã không còn kiểu bình thường, chúng đã đến một cảnh giới khác, cảnh giới đó chính là

    " Chúng chơi game bằng chân dưới bàn sao !?

    "

    Cô nhanh chóng bước ra qua bàn của Shirou và Kim rồi lén ngó xuống chỗ chân cả hai đứa, đúng như cô nghĩ, có một thứ đó đang phát sáng dưới chân tụi nó, không những vậy cô còn phát hiện ra Shirou đang ghi vào tờ nháp

    Để tôi đi rừng cho

    Hai đứa này đi quá xa rồi, dám chơi game trong giờ học, đặc biệt đây là lớp do cô đảm nhiệm vai trò giám sát nữa, cô nhẹ nhàng đặt tay lên vai hai đứa rồi thì thầm

    Lát hai em gặp riêng tôi

    Và vâng, đó chính là một ngày học bình thường trôi qua hằng ngày của tôi, những bài học trời đánh có nhét đến mấy vẫn không vô, những pha ngu người của tôi và Kim trong và ngoài lớp.

    Nhưng điều này sắp thay đổi vì ngày mai sẽ là .............
     
    Ký Sự Cuộc Đời Anh Linh Lai Quỷ
    CHAP 12 : BUỔI DẠ HỘI VÀ CUỘC CHƠI TRAP


    Ê nghe tin gì chưa ?

    Tin gì mới được chứ, nói như thể đúng rồi ấy ......

    Mới sáng sớm tôi đã bị làm phiền bởi tên " bạn thân" của mình mặc cho tôi đã phải thức đến 1 giờ sáng chỉ vì bị nó dụ đi làm thêm rồi cuối cùng bỏ mặt tôi ở cửa hàng khiến tôi phải chạy như một thằng điên để vừa bán cho khách hàng vừa dọn dẹp lại mọi thứ chưa tính đến việc tôi còn làm bài tập nữa.

    Liệu tôi sẽ phải gặp thêm rắc rối gì nữa đây ?

    Lần này là gì đây ?

    Lần trước là bỏ mặt đến tận 1 giờ sáng rồi giờ sao nữa ......

    Haha đừng nói thế chứ, do tối qua buồn ngủ quá ấy mà hahaha

    Ngay lúc này tôi chỉ muốn ném cái tô mì của mình vào cái bản mặt của tên Kim này, chắc chắn có lấy mặt hắn cà xuống mặt đường cả tiếng vẫn không trầy nỗi một chút nào trên mặt hắn, cứ mỗi lần tôi nghe câu hỏi này 100% thế nào cũng sẽ có vấn đề dù nhỏ hay lớn, tôi tự hỏi đó có phải là phép tắc sống của thằng đó không nữa

    Vậy vấn đề là gì ?

    Biết tin sắp có dạ hội chưa ?

    Có gì đâu chỉ có dăm ba cá.......

    DẠ HỘI !?

    Có lí do tôi mới hét lên như vậy, như mọi người cũng đã biết, cuộc sống của tôi và Kim thuộc dạng học sinh nghèo khó ( gia đình nghèo hú hồn ), năm qua năm chúng tôi chỉ ăn mỗi mì ly, lâu lâu có lễ hội hoặc dịp đặc biệt nào đó mới được ăn những món sang trọng như CƠM, TRỨNG, CÁ và dạ hội là một trong những sự kiện đặc biệt mà chúng tôi được ăn những món còn xa hoa hơn nữa.

    Thế bao giờ mới có !?

    Mai nhưng ......

    Nhưng sao !?

    Chúng ta không đủ nữ để tham gia dạ hội, nên lớp quyết định đưa ra một trò chơi

    .....Sao tự nhiên cảm thấy bất an vậy ta

    Người thua cuộc sẽ phải làm trap để dự dạ hội, trò chơi sẽ là rút phiếu may mắn

    May cái gì mà may, nghe thôi cũng đã thấy chẳng may tí nào đối với những người bị trúng tấm phiếu làm trap ( dành cho những ai chưa biết trap là gì : nói tóm tắt dễ hiểu, ở trường hợp này trap chính là trai giả gái hay nói cách khác là cosplay khác giới ), hơn nữa nếu là do chính lớp tôi tổ chức thì rất có khả năng cao tôi và Kim sẽ bị nhắm đến, một phần vì tôi hiện vẫn đang là tin nóng của trường sau khi mém hạ được một người dân lớp A chưa tính đó lại là người được cho là mạnh nhất, còn tên Kim ?

    Nếu mọi người chưa quên thì lần trước hắn đã chơi ngu và bị cô hiệu trưởng làm cách nào đó thành con gái và được rất nhiều người chú ý đến, nói chung là nếu may mắn có thể và chỉ có thể thôi chúng tôi sẽ thoát khỏi việc này

    Nếu tính xác xuất thì tỉ lệ chúng tôi sẽ bị trúng là 2/12, chưa tính rất có thể sẽ có thêm sự sắp xếp từ những người không muốn làm trap đến mức có thể bất chấp mọi thứ để né nó ra, nhiêu đó cũng đã tăng thêm tỉ lệ trúng.

    Bọn tôi nhìn nhau với ánh mắt chắc chắn rằng kiểu gì cũng sẽ trúng thôi, nhưng ......nếu không làm theo cách đàng hoàng được thì chỉ còn cách chơi bẩn thôi

    Hiểu ý chứ ?

    Kế hoạch đã lên sẵn lâu rồi

    Được

    Đây là sự quyết tâm, cuộc chiến không ngưng nghỉ, một cuộc chiến không hề có bất cứ thứ gì mang tên nhân từ, cuộc chiến giữa các thằng con trai né việc giả gái, mọi thứ đã lên kế hoạch rõ ràng, Kim sẽ phụ trách việc thay đổi những lá phiếu trong thùng còn về phần tôi, tất nhiên là gây chú ý bằng cách vô tình ( cố tình thì có ) va thẳng vào một thùng để tài liệu học quan trọng khiến cả sảnh trở nên lộn sộn và câu thật nhiều thời gian cho Kim hết sức có thể nhưng chỉ có một vấn đề mà chúng tôi cần phải vượt qua, boss cuối, người cuối cùng đứng giữa bọn tôi và cái hộp định mệnh đó và cũng là giáo viên chủ nhiệm của chúng tôi Aki nee, không thể vượt mặt chị ấy với kế hoạch đơn giản được, với kinh nghiệm hiện tại thì việc hạ chị ấy càng bất khả thi, chỉ còn cách tùy cơ ứng biến thôi

    Kế hoạch sao rồi ?

    Đã tìm ra vị trí cái hộp, còn bên đó ?

    Đã đặt ra chim mồi, tiến hành bước cuối cùng

    Vâng bước cuối cùng không là gì khác chính là tìm cách qua mặt chị tôi để thay đổi những lá phiếu ấy, nếu may mắn có thể bỏ những tấm phiếu mà chính tay tôi đã chuẩn bị với số lượng vừa phải vào thùng còn không thì coi như bọn tôi sẽ không còn năm học của một nam sinh chính gốc nữa, không biết liệu đây có phải kế hoạch của chị ấy hay không mà cái thùng phiếu được bảo vệ nhìn sơ qua thì có thể nói là bảo vệ quân sự cấp trung, may mắn thay chỉ là mấy tia laze được dùng để bảo vệ thôi, có thể nhờ Kim vô hiệu hóa chúng được, trên đường đi chúng tôi vô tình nhìn thấy một thanh kiếm rất to, nhìn mỗi hình dạng cũng đã đủ hiểu nó thuộc về ai rồi, nghĩa là chị ấy không hề có trang bị, một thuận lợi không hề nhỏ dành cho chúng tôi, cho đến lúc này mọi chuyện đều rất trôi chảy nhưng thế này thì quá trôi chảy, có điều gì đó không ổn ở đây.

    Kia rồi, cái hộp trap đó

    Ừm.....

    Kim lo bên phải còn tôi sẽ lo bên trái

    Chúng tôi áp dụng kế hoạch phục kích hông, chia ra làm hai và luồn sang hai bên mục tiêu, lí do chúng tôi làm điều này vì nếu đúng theo những gì tôi suy đoán, phía trực diện mục tiêu sẽ có 1 hoặc 2 cái bẫy, có khi là phục kích, ngay lúc này tại căn phòng này mọi thứ đều khả nghi, từ cái tủ không quá lớn cho đến cái mái phòng cũng có thể là nơi mà đối phương trú ẩn, thời gian chỉ còn 5 phút chúng tôi đang ở bước nước rút nhưng cũng không thể vì điều đó mà cứ đâm đầu vô được, sự lo lắng hiện rõ trên mặt của cả hai, cái hộp ngày càng gần và thời gian cũng như trêu đùa chúng tôi khi nó như chạy nhanh hơn mọi khi rất nhiều

    3 phút

    Mục tiêu đã vào tầm nhắm

    Tấn công !

    Theo hiệu lệnh của tôi, cả hai nhào tới cái hộp và chỉ bỏ đám phiếu vào chỉ cũng chẳng kịp lấy mấy tấm phiếu cũ ra, tiếng chuông reo lên là lúc bọn tôi đã bước vào lớp như chưa từng có chuyện gì xảy ra, tiết tiếp theo là tiết sinh hoạt giữa giáo viên chủ nhiệm và lớp, chúng tôi nhìn nhau với ánh mắt tự tin rằng đã giảm thiểu xác xuất bị chọn trúng đến mức cho dù có là một điều mầu nhiệm xảy ra bọn tôi vẫn sẽ không bị bắt trúng

    CẢ LỚP !

    ĐỨNG !

    Khoảng khắc ấy cũng đã đến, khoảng khắc chúng tôi được ngồi cười ha hả vào những tên bị bắt trúng để giả gái cho buổi dạ hội sắp tới và được ăn những món ăn xa hoa mà từ rất lâu rồi chúng tôi mới được ăn, giáo viên bước vào cùng với một cái hộp .......KHÁC !?

    Không thể nào !

    Cái hộp đó không phải là cái hộp hồi nãy không lẽ chị ấy ........

    Một nụ cười khinh bỉ đến mức lạnh xương từ Aki nee hướng thẳng về phía chúng tôi, hóa ra là vậy lí do khiến cho kế hoạch quá đơn giản vì chị ấy đã nhìn thấu tất cả, cái hộp đó chỉ là chim mồi dành cho bọn tôi thôi, kế hoạch này ....là một kế hoạch của giáo viên chủ nhiệm được lập ra để dập tắt mọi ý đồ xấu xa của học sinh.

    NHƯ TẤT CẢ ĐÃ BIẾT !

    NGÀY MAI SẼ LÀ BUỔI DẠ HỘI CỦA TRƯỜNG !

    TẤT CẢ SẼ ĐƯỢC TRỰC TIẾP LÊN TRUYỀN THÔNG QUỐC GIA !

    " Truyền thông quốc gia !?"

    TUY NHIÊN LỚP CHÚNG TA KHÔNG ĐỦ SỐ LƯỢNG HỌC SINH NỮ, CHỈ CÓ HAI EM NỮ TRONG KHI CÓ ĐẾN TẬN MƯỜI HỌC SINH NAM !

    Sự thật là vậy, lớp chúng tôi chỉ có 12 học sinh và duy nhất 1 học sinh nữ .....khoan đã ..có gì đó sai sai, chẳng phải hồi nãy chị ấy mới nói có 2 hoc sinh nữ không lẽ ý chị ấy là

    Sensei em là trai mà !

    Đúng như tất cả nghĩ, Aki sensei khi nói đến 2 nữ học sinh là bao gồm luôn cả Sakamoto, nói thật rằng cậu ấy chính là nam nhưng do ngoại hình nhỏ nhắn chưa tính đến nước da và đặc biệt là giọng nói khá trong trẻo tất nhiên luôn bị tưởng nhầm thành nữ, nếu không nhầm thì đã có lần ai đó lén thế đồng phục thể dục của Sakamoto thành đồ nữ khiến mọi giáo viên đều bắt cậu ấy về phía khu luyện tập thể lực dành riêng cho nữ, không biết nên gọi đó là hên hay xui nữa có khi là cả hai chăng

    Trong tình huống này em sẽ phải cố gắng hi sinh bản thân vì lớp một lần đi em Sakamoto !

    Đã vào học viện này thì mãi sau sẽ còn rất nhiều chuyện khó khăn hơn thử thách em, đây chính là thử thách đầu tiên !

    Tại sao khi nói chuyện với Sakamoto chị ấy lại nhẹ nhàng hơn khi nói với mọi người trong lớp thế, hay giữa hai người có chuyện gì ?

    Tôi có nghe qua việc cậu ấy dùng cung có thể bắn ra băng ở cuộc đi rừng gần đây qua Kim, đó là loại vũ khí khá hiếm so với thời này, tôi từng được chị tôi cho xem qua kho đồ của chị ấy ( cả một căn phòng lớn toàn vũ khí, nhiều khi tôi tự hỏi mình có đủ men trước sự áp đảo của chị ấy không nữa ) và thứ đập vào mắt tôi đầu tiên chính là cây cung có hình dang y như những gì Kim diễn tả

    " Không lẽ ....chị tìm ra người thích hợp cho nó rồi sao ? ....Nee"

    .....

    Vậy em sẽ phải làm học sinh nữ cho buổi dạ hội sao sensei ?

    CHÍNH XÁC !!!

    Có vẻ như chị ấy đã được buff tinh thần sau khi "cô gái" kia đồng ý tham gia rồi, cái hộp đó vẫn được dùng tới, cơ hội trời ban cho chúng tôi là đây, chẳng cần ra hiệu hay nói một lời nào chúng tôi đã hiểu ý nhau như cả hai được kết nối tâm trí bằng một cách nào đó, kế hoạch vẫn như trước chỉ thay địa điểm và người đảm nhiệm thay đổi phiếu mà thôi, kế hoạch rõ ràng hơn bao giờ hết Kim sẽ giả bộ như mình vô tình mất khả năng điều khiển năng lực của mình và phát ra nhiều tia điện, tất nhiên là bọn tôi né trúng những người xung quanh mà chỉ nhắm đến những dụng cụ như bàn, đèn, máy tính.

    Còn tôi ?

    Tất nhiên trong khi mọi người đang chú ý đến Kim thì tôi lén chạy nhanh đến cái hộp đó và thả những lá phiếu còn sót lại của mình đã làm vào đó

    " Ngay lúc này !"

    " Chú là hy vọng duy nhất đấy Shirou !"

    " Lần này !

    Nhất định sẽ thành công"

    Không nhanh thế đâu em Yashida, em Kim hãy ngưng trò đó lại đi, kế hoạch của hai em đã bị nhìn thấu hết rồi

    Tất nhiên rồi, sao lại không chứ kế hoạch quá thuận lợi đến mức đáng ngờ, tại sao Aki nee không ngăn chúng tôi ngay từ đầu khi biết chắc chắn bọn tôi sẽ tìm cách tác động đến số phiếu đó, lời giải thích duy nhất chính là chị ấy đã chơi Kim và tôi ngay lúc đầu, đúng là phụ nữ rất đáng sợ, còn tình cảnh của tôi ngay lúc này thì một tay của tôi đã bị nắm lấy bởi Aki nee nhưng tôi vẫn còn tay còn lại, thời khắc đã đến

    Hư yaaaaaaa !!!

    Mục tiêu của tôi không phải bỏ phiếu vào thùng mà chính là hất cái thùng xuống đất rồi thả những lá phiếu vào đám đá cùng lúc, chị ấy đã quên đi một thứ, bọn tôi một khi đã quyết thì đừng hòng CẢN ĐƯỢC BỌN NÀY !!!

    Em nghĩ mình có thể làm vậy sao ?

    ẦM !!!

    Một pha vật người mạnh đến mức chấn động cả căn phòng, tất nhiên người bị quật không ai khác chính là tôi, tất cả phiếu trong tay tôi đều rơi ra còn Kim đã bị những người còn lại vô hiệu hóa nốt, kế hoạch .....đã thất bại rồi

    Em Yashida và em Yamamoto đã tính thay đổi số phiếu may mắn trong chiếc thùng may mắn, tất nhiên là sẽ có hình phạt cho hai em ấy, cả hai em ĐỀU SẼ LÀM TRAP KHÔNG ĐIỀU KIỆN VÀO NGÀY MAI !

    Không thể nào !!!

    Không phải nữa chứ !!!!

    Chỉ có trời mới biết mai bọn tôi sẽ bị gì thôi, cầu mong đừng có gì quá đáng à mà tôi đang đùa với ai chứ
     
    Back
    Top Dưới