Khác Kỷ Nguyên Hỗn Mang

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
407369613-256-k979926.jpg

Kỷ Nguyên Hỗn Mang
Tác giả: KKjustKK
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thế giới được chia thành nhiều vương quốc, mỗi nơi đại diện cho một bản chất khác nhau: thuần khiết, hỗn loạn, đức tin, cái chết…

Kingdom of Puritas chỉ là một trong số đó, dưới sự cai trị của Nữ hoàng Purpetal.

Khi những dấu hiệu bất thường xuất hiện khắp các vùng đất, Tarot không còn đơn thuần là công cụ tiên đoán, mà trở thành thứ làm lệch xác suất của số phận.

Những hoàng đế sa ngã hóa thành quỷ, những vương quốc sụp đổ, và ranh giới giữa thiện và ác dần mờ đi.

Một bi kịch bắt đầu từ sự yên bình,
và cả thế giới bị cuốn vào vòng xoáy của phản bội, hỗn loạn và cái chết.



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Công chúa thế kỷ 21
  • Tân long thần ký
  • Hồi ký thế giới
  • [Sìn OTP Sky] Ngày Một Thối Rữa
  • Kỷ Nguyên Hỗn Mang
    CHƯƠNG 1: Sự Bình Yên Mỏng Manh


    Giới thiệu nhân vật chương một:

    Purpetal: Nữ hoàng cai trị vương quốc Kingdom of Puritas

    ----------------

    Buổi sáng bắt đầu như bao ngày khác.

    Khu chợ trung tâm đông đúc từ sớm.

    Người nông dân mang rau củ vừa thu hoạch đặt lên sạp gỗ, đổi lấy tiền xu hoặc vài món nhu yếu phẩm.

    Tiếng mặc cả vang lên xen lẫn tiếng cười nói, trẻ con chạy qua chạy lại giữa những quầy hàng quen thuộc.

    Mọi thứ diễn ra chậm rãi, đều đặn, không có gì đặc biệt.

    Đối với họ, vương quốc này luôn như vậy.

    Trên cao, trong cung điện, Purpetal đứng bên cửa sổ, hai tay đặt nhẹ lên bệ đá lạnh.

    Nàng nhìn xuống thành phố, nơi nàng đã lớn lên, đã học cách cai trị, và đã dành cả cuộc đời để giữ cho nó được yên ổn.

    “Ta yêu vương quốc này hơn bất cứ thứ gì trên đời ,vì đây là nơi nương tựa của người dân và cũng như của ta" nàng nói.

    Nàng không phải kiểu nữ hoàng thích phô trương quyền lực.

    Purpetal quen với việc quan sát nhiều hơn là lên tiếng, quen với việc lắng nghe thay vì ra lệnh.

    Với nàng, vương quốc không phải là ngai vàng hay luật lệ, mà là những con người đang sống phía dưới kia.

    Một làn gió thổi qua, làm lay động những tấm rèm phía sau lưng nàng.

    Purpetal hơi cau mày.

    Không phải vì lạnh,mà vì một cảm giác khó gọi tên, như thể có điều gì đó đang lệch khỏi quỹ đạo quen thuộc.

    Nàng quay người lại, rời khỏi cửa sổ.

    Trong đại sảnh, các cận thần đang chờ sẵn.

    Báo cáo về mùa màng, biên giới, những mối quan hệ ngoại giao, tất cả đều nghe có vẻ ổn.

    Quá ổn.

    Không có tin xấu, không có dấu hiệu bất thường.

    Và chính điều đó khiến Purpetal cảm thấy không yên.

    Một vương quốc không thể lúc nào cũng hoàn hảo như vậy.

    Nàng gật đầu, ra hiệu kết thúc buổi họp.

    Khi mọi người rời đi, Purpetal ở lại một mình trong căn phòng rộng lớn, tiếng bước chân dần biến mất sau cánh cửa đóng lại.

    Trong khoảnh khắc yên lặng ấy, nàng không biết rằng đây là lần cuối cùng nàng được cảm nhận sự bình yên theo cách này.

    Purpetal đứng lặng trước khung cửa sổ một lúc lâu hơn thường lệ.

    Bên ngoài, vương quốc vẫn vận hành êm đềm như mọi ngày tiếng bước chân của lính gác đổi ca, tiếng trò chuyện rì rầm của dân làng dưới quảng trường, xa xa là những cánh đồng trải dài trong sắc nắng nhạt đầu ngày.

    Mọi thứ đều đúng trật tự, đúng nhịp, đúng như cách Puritas vẫn luôn tồn tại từ bao đời nay.

    Nàng biết mình nên cảm thấy hài lòng.

    Nên cảm thấy an tâm.

    Thế nhưng, ở một góc rất nhỏ trong lòng, có điều gì đó khẽ lệch đi, mơ hồ đến mức không thể gọi tên.

    Không phải bất an, cũng chẳng phải sợ hãi ,chỉ là một cảm giác trống trải thoáng qua, như khi đưa tay chạm vào làn nước phẳng lặng mà không cảm nhận được hơi ấm.

    Purpetal khẽ quay đi, không muốn suy nghĩ thêm.

    Có những cảm xúc, nếu nhìn thẳng vào, sẽ trở nên phiền toái hơn mức cần thiết.

    Nàng gọi người hầu tới, hãy đem cho ta một cốc rượu ngon, nàng muốn tận hưởng cuộc đời yên bình, sáng trong này.

    Các tiên nữ lần lượt xin phép nàng được vào phòng, cô tiên mùa màng hỏi: "Dạ, thưa bệ hạ, người có phải đang gặp chuyện gì không ạ?"

    Purpetal: "Không có gì hết, cũng không phải chuyện của ngươi, ngươi cứ mặc kệ ta vậy, hãy đi mà hỗ trợ người dân vương quốc này trồng trọt đi.

    Còn ngươi, tiên thảo dược, trồng cho ta hoa thánh (có tên là Floralith) thật nhiều"

    Nàng uống hết cốc rượu, nằm lên giường và khép mắt đi, xua tay đuổi các cô tiên ra ngoài và đi làm nhiệm vụ mình chỉ định.

    Thế là hết chương 1.

    FOUR OF CUPS
     
    Back
    Top Bottom