Cập nhật mới

Khác KÝ HỌA ĐÔ THỊ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
402074393-256-k784536.jpg

Ký Họa Đô Thị
Tác giả: duongdt1998
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nỗi sợ có hình thù gì?

Với chúng, đó là một tác phẩm nghệ thuật.

Chúng tự gọi mình là "Hội Ký Họa".

Bảng màu của chúng là truyền thuyết đô thị.

Toan vẽ của chúng là cả thành phố.

Và màu vẽ... là máu của bạn.

Đối đầu với chúng là:

KẺ CHUỘC TỘI: Đại úy Trần Hoàng Bách, một điều tra viên hết thời bị ám ảnh bởi bóng ma của vụ án oan 10 năm trước.

NGƯỜI GIẢI MÃ: Trung úy Lê An Nhiên, tân binh có khả năng nhìn thấu "câu chuyện" đằng sau mỗi cái chết.

Khi chữ ký của quá khứ xuất hiện trở lại tại các hiện trường đẫm máu, họ nhận ra mình không chỉ đang săn một kẻ giết người.

Họ đang đối đầu một âm mưu muốn nhấn chìm cả xã hội vào hoảng loạn.

Một cuộc chiến chống lại những kẻ tin rằng mình có quyền "vẽ" lại lịch sử bằng nỗi sợ.

KÝ HỌA ĐÔ THỊ
Khi thành phố là một bức tranh... và máu là màu vẽ... liệu họ có thể ngăn được nét vẽ cuối cùng?



truyenthuyetdothi​
 
Ký Họa Đô Thị
Chương 1: Nét Vẽ Đầu Tiên


Thành phố ngái ngủ trong màn mưa phùn tháng bảy.

Những con hẻm sâu hun hút thở ra làn hơi ẩm đặc quánh, nuốt chửng tiếng còi xe cứu thương đơn độc từ phía xa.

Tại Công viên An Lạc, thứ duy nhất không yên tĩnh lúc này là những vệt đèn xanh đỏ nhấp nháy, xé toạc tấm màn sương mù và liếm láp trên những thân cây trơ trụi.

Đại úy Trần Hoàng Bách đỗ chiếc sedan cũ kỹ cách hàng rào cảnh sát gần hai mươi mét.

Anh không vội vã.

Anh chỉ ngồi đó, để cho tiếng mưa gõ đều đều trên nóc xe át đi tiếng ù ù trong đầu.

Đêm qua lại là một đêm dài với cà phê đặc và thứ chất lỏng màu hổ phách mà anh tự nhủ chỉ dùng để "suy nghĩ thông suốt hơn".

"Đại úy tới rồi," một giọng trẻ măng vang lên bên cửa kính.

Bách hạ kính xe, để mùi mưa và mùi ẩm mốc của công viên ùa vào.

Trung sĩ Hùng, một cậu lính mới tò te, mặt non choẹt, đang căng người dưới tấm áo mưa mỏng.

"Có gì hay ho không, Hùng?"

Bách hỏi, giọng khàn đặc.

"Dạ... kinh khủng lắm, thưa Đại úy.

Y như trong phim."

Bách thở ra một hơi dài, làn khói trắng tan vào không khí lạnh.

"Phim ảnh bây giờ nhạt phèo," anh lẩm bẩm rồi bước ra khỏi xe.

Anh không cần Hùng dẫn đường.

Ánh đèn pha của đội pháp y đã tập trung hết vào một điểm, trái tim lạnh lẽo của công viên: khu vui chơi trẻ em đã bị niêm phong từ nhiều năm nay.

Những con thú nhún bằng xi măng tróc lở, cầu trượt hoen gỉ nằm im lìm như những bộ xương của một thời quá vãng.

Và ở giữa chúng, dưới tàng cây cổ thụ rũ rượi, là chiếc xích đu.

Nạn nhân ngồi trên đó.

Một cô gái trẻ, có lẽ chỉ vừa qua tuổi hai mươi.

Cô mặc một chiếc váy trắng tinh khôi, mái tóc dài được chải chuốt cẩn thận.

Hai tay cô đặt nhẹ nhàng lên sợi xích sắt, đầu hơi nghiêng về một bên, đôi mắt mở to nhìn vào khoảng không vô định.

Nếu không có sắc da trắng bệch và sự tĩnh lặng tuyệt đối, người ta có thể nghĩ cô chỉ đang ngồi đợi ai đó trong một buổi hẹn hò lãng mạn.

Sự sắp đặt hoàn hảo đến rợn người.

"Nạn nhân là Nguyễn Thuỳ Chi, 21 tuổi, sinh viên năm cuối Đại học Mỹ thuật," Hùng báo cáo, giọng run run.

"Không có dấu hiệu vật lộn.

Giày dép sạch sẽ dù đất xung quanh sình lầy.

Giống như... cô ấy được đặt vào đây vậy."

Bách nheo mắt, đi một vòng quanh hiện trường.

Kinh nghiệm mười lăm năm trong nghề nói cho anh biết, đây không phải một vụ giết người vì thù hận hay cướp của.

Đây là một thông điệp.

Một buổi trình diễn.

Anh ghét những vụ án như thế này.

Chúng luôn phức tạp và đầy những kẻ điên rồ tự cho mình là nghệ sĩ.

"Đại úy Bách," một giọng nữ nhẹ nhàng vang lên sau lưng anh.

Bách quay lại.

Trung úy Lê An Nhiên.

Cô là lính mới được chuyển đến đội của anh tuần trước, một cô gái có vẻ ngoài nhỏ nhắn và đôi mắt quá tĩnh lặng so với cái không khí hỗn loạn này.

Người ta đồn cô là con cháu ông to nào đó, được gửi xuống đây để lấy kinh nghiệm.

Bách thì cho rằng cô chỉ là một đứa trẻ mới ra trường, đọc quá nhiều sách và chưa biết mùi máu tanh thật sự là gì.

"Sao cô lại ở đây?" anh gắt.

"Khu vực này đã phong tỏa."

"Tôi được cấp trên chỉ định tham gia," An Nhiên đáp, không hề nao núng trước thái độ của Bách.

Cô không nhìn anh, đôi mắt cô dán chặt vào nạn nhân trên xích đu.

Cô bước tới gần, nhẹ nhàng đến mức không gây ra một tiếng động.

Cô không đeo găng tay vội vã, không cúi xuống tìm dấu vết.

Cô chỉ đứng đó, hít một hơi thật sâu không khí lạnh lẽo, và quan sát.

Dường như cô đang đọc một câu chuyện bi thảm chứ không phải điều tra một vụ án mạng.

"Vô ích thôi," Bách buông một câu cộc lốc, quay đi châm một điếu thuốc.

"Chỗ này chẳng có gì ngoài..."

"Cô ấy đã chờ đợi," An Nhiên đột ngột lên tiếng.

Bách khựng lại.

"Anh nhìn xem," An Nhiên chỉ tay về phía bàn tay nạn nhân.

"Các ngón tay siết rất nhẹ vào dây xích.

Tư thế ngồi thẳng nhưng vai hơi thả lỏng.

Đó là tư thế của người đang chờ, không phải của người bị ép buộc.

Nỗi sợ chỉ đến vào giây phút cuối cùng."

Bách ném điếu thuốc xuống đất, dập tắt.

Anh bước lại gần hơn, nhìn vào những chi tiết mà An Nhiên chỉ ra.

Anh chẳng thấy gì ngoài một xác chết được dàn dựng.

Nhưng rồi, có một thứ khác thu hút sự chú ý của anh.

Một thứ rất nhỏ.

Trên cây cột sắt gỉ sét của giàn xích đu, ngay ngang tầm mắt, có một vết khắc còn mới.

Không, không phải vết khắc.

Là một hình vẽ.

Rất nhỏ, chỉ bằng đầu ngón tay út.

Một hình vẽ nguệch ngoạc bằng thứ chất lỏng màu nâu sậm đã gần khô.

Là máu.

Bách cảm thấy lồng ngực mình như bị ai đó bóp nghẹt.

Cơn ù ù trong đầu anh biến mất, thay vào đó là một giọng nói từ mười năm trước vang vọng lại, giọng của một gã họa sĩ lập dị trong phòng thẩm vấn: "Các người không hiểu gì cả!

Đó là chữ ký của tôi!

Chữ ký của một nghệ sĩ!"

Anh đưa tay lên, run rẩy chạm vào không khí ngay trước hình vẽ.

Một con mắt.

Một con mắt được ký họa đơn giản nhưng đầy ám ảnh.

Cả thế giới của Bách như chao đảo.

Chữ ký mà anh đã cho là vô nghĩa, chi tiết mà cả đội điều tra và tòa án đã bác bỏ mười năm về trước, giờ đang hiện hữu trước mắt anh, được vẽ bằng máu của một nạn nhân khác.

Nó đã quay trở lại.

Hoặc có lẽ, nó chưa bao giờ biến mất.

"Đại úy?"

An Nhiên gọi, thấy vẻ mặt thất thần của anh.

Bách không trả lời.

Anh vẫn đang chìm trong cái hố sâu của quá khứ, một quá khứ mà anh đã cố chôn vùi bằng sự nghiệp trì trệ và những chai rượu.

An Nhiên bước đến bên cạnh anh, nhìn theo hướng mắt anh.

Cô chưa thấy ký họa nhỏ bé kia.

Thay vào đó, cô nhìn toàn cảnh một lần nữa – cô gái trên xích đu, công viên cũ kỹ, màn mưa lạnh lẽo – rồi cô thì thầm, một câu nói dường như không dành cho ai cả, nhưng lại đâm một nhát chí mạng vào tâm trí đang hỗn loạn của Bách.

"Hung thủ không đặt cô ấy ở đây," cô nói, giọng tĩnh lặng đến đáng sợ.

"Hắn đang treo một bức tranh."
 
Ký Họa Đô Thị
Chương 2: Căn Phòng Vang Vọng


Câu nói của An Nhiên lơ lửng trong không khí ẩm ướt, sắc lẹm như một mảnh kính vỡ.

Hắn đang treo một bức tranh.

Đại úy Bách giật mình thoát khỏi dòng ký ức.

Anh quay phắt lại nhìn cô gái trẻ bên cạnh.

Dưới ánh đèn pha nhợt nhạt, đôi mắt cô trong veo, phản chiếu hiện trường đẫm máu mà không hề run rẩy.

Cô không nói để gây ấn tượng.

Đó là một sự thật mà cô nhìn thấy, đơn giản như người ta nhìn thấy mưa đang rơi.

Anh không đáp lại, chỉ quay sang ra lệnh cho đội pháp y: "Chụp cận cảnh toàn bộ cột xích đu, đặc biệt là phía bên phải.

Cạo mọi mẫu vật lạ, dù là nhỏ nhất."

Giọng anh trở nên đanh lại, sự mệt mỏi ban nãy đã bị thay thế bằng một thứ năng lượng căng như dây đàn.

Mọi người ngạc nhiên trước sự thay đổi của Bách, nhưng không ai dám hỏi.

Họ chỉ biết làm theo.

Bóng ma của vị đại úy quyết đoán ngày nào dường như đã quay trở lại.

---

Trụ sở chính của phòng cảnh sát hình sự thành phố lúc tám giờ sáng là một cái tổ ong ồn ào.

Tiếng điện thoại reo, tiếng gõ bàn phím, tiếng người qua lại hối hả tạo nên một bản giao hưởng của sự hỗn loạn có kiểm soát.

Vụ án "Cô Gái Trên Xích Đu" đã trở thành tâm điểm.

Vài tấm ảnh hiện trường bị rò rỉ đã đủ để các trang báo mạng giật những cái tít câu khách nhất.

Trong phòng họp, không khí đặc quánh mùi cà phê và căng thẳng.

Trưởng phòng Đức, một người đàn ông trán hói và bụng bia, đang đi đi lại lại.

"Một sinh viên ngành mỹ thuật bị giết và sắp đặt như một tác phẩm nghệ thuật?

Báo chí sẽ xé xác chúng ta ra," ông Đức gầm gừ.

"Tôi cần một hướng điều tra rõ ràng.

Mối quan hệ cá nhân, ghen tuông tình ái, có gì chưa?"

"Nạn nhân có đời tư khá trong sạch," một điều tra viên báo cáo.

"Bạn bè nói cô ấy hiền lành, chỉ tập trung vào việc học.

Không có bạn trai chính thức."

"Vậy thì là một kẻ tâm thần ngẫu nhiên," Trưởng phòng Đức kết luận vội vã.

"Tập trung rà soát các đối tượng có tiền án, đặc biệt là những kẻ có xu hướng lệch lạc nghệ thuật."

Bách ngồi im ở cuối bàn, hai tay đan vào nhau.

Anh không hề nhắc đến ký họa hình con mắt.

Anh biết nói ra bây giờ chỉ nhận lại sự gạt phăng.

Vụ án của hoạ sĩ Lê Tuấn từ mười năm trước đã là một "thành công" được đóng đinh trong hồ sơ của sở.

Lật lại nó chẳng khác nào tự tát vào mặt cả hệ thống.

"Đại úy Bách," ông Đức chợt quay sang anh.

"Vụ này giao cho anh và đội của anh chịu trách nhiệm chính.

Tôi cần kết quả trong vòng một tuần."

Đó không phải là sự tin tưởng.

Đó là một bài kiểm tra.

Bách biết rõ điều đó.

Anh gật đầu một cách miễn cưỡng.

---

Căn phòng làm việc của Bách là một sự phản chiếu hoàn hảo con người anh: bừa bộn, cũ kỹ và bị quá khứ bủa vây.

Những chồng hồ sơ cũ xếp chồng lên nhau, một tấm bản đồ thành phố chi chít ghim đỏ đã ngả màu, và không khí luôn phảng phất mùi cà phê nguội.

Anh ngồi trước màn hình máy tính, gõ tên "Họa sĩ Lê Tuấn" vào thanh tìm kiếm.

Hàng loạt bài báo cũ hiện ra.

"Kẻ sát nhân cuồng tín sa lưới", "Bản án thích đáng cho con quỷ đội lốt nghệ sĩ", "Đại úy Trần Hoàng Bách: Người hùng thầm lặng".

Anh nhếch mép cười cay đắng.

Người hùng.

Cốc, cốc.

Tiếng gõ cửa kéo anh về thực tại.

An Nhiên bước vào, tay cầm một tập tài liệu mỏng.

Cô đặt nó lên bàn anh.

"Tôi nghĩ anh nên xem cái này."

Bách liếc nhìn cô, rồi nhìn tập tài liệu.

"Báo cáo sơ bộ?

Tôi đọc rồi.

Nạn nhân bị tiêm Kali Clorua trực tiếp vào tĩnh mạch.

Nhanh, gọn, không để lại dấu vết vật lộn.

Hắn đã gây mê cô ấy trước."

"Không phải cái đó," An Nhiên lắc đầu.

"Tôi đã xem qua các tài liệu học tập của nạn nhân Thuỳ Chi."

Bách nhướn mày, tỏ vẻ chú ý.

"Cô ấy là một sinh viên xuất sắc," An Nhiên tiếp tục, giọng đều đều.

"Đề tài tốt nghiệp mà cô ấy đang theo đuổi là: 'Sự Biến Tướng Của Nỗi Sợ Trong Nghệ Thuật Đương Đại'."

Bách ngẩng hẳn đầu lên.

An Nhiên lật một trang trong tập tài liệu.

"Trong đề cương của mình, Thuỳ Chi tập trung phân tích cách các truyền thuyết đô thị được tái hiện trong nghệ thuật.

Cô ấy tin rằng đó là hình thức nghệ thuật nguyên sơ nhất, bởi nó chạm thẳng vào nỗi sợ cố hữu của con người.

Thậm chí," cô dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Bách, "cô ấy có nhắc đến một truyền thuyết về một cô gái trẻ chết trên xích đu vì chờ đợi người yêu không bao giờ đến."

Căn phòng bỗng trở nên im lặng đến ngột ngạt.

Giả thuyết của An Nhiên không còn là một cảm nhận mơ hồ.

Nó đã có cơ sở.

Vụ giết người này không chỉ mô phỏng một truyền thuyết đô thị, nó còn nhắm vào một người hiểu rõ về nó.

"Hắn không chỉ 'vẽ' lại truyền thuyết," Bách lẩm bẩm, những bánh xe trong đầu anh bắt đầu quay cuồng.

"Hắn đang tìm kiếm một khán giả thấu hiểu 'tác phẩm' của hắn.

Và nạn nhân chính là khán giả đầu tiên."

An Nhiên gật đầu.

"Hoặc cô ấy là một phần của 'chất liệu nghệ thuật'."

Bách nhìn cô gái trẻ trước mặt.

Lần đầu tiên, anh không thấy cô là một lính mới non nớt nữa.

Anh thấy một bộ óc sắc bén, một người có khả năng nhìn thấu những thứ mà cặp mắt trần của anh đã bỏ qua.

Anh đứng dậy, với lấy chiếc áo khoác vắt trên ghế.

"Đi đâu vậy, Đại úy?"

An Nhiên hỏi.

Bách không trả lời ngay.

Anh bước ra cửa, rồi dừng lại, quay đầu nhìn cô một cái không rõ cảm xúc.

"Đi tìm một con ma," anh nói.

Anh không đi về nhà.

Anh lái xe xuống tầng hầm của trụ sở, nơi có khu lưu trữ hồ sơ.

Mùi giấy cũ và bụi bặm hàng chục năm xộc vào mũi anh.

Anh đi dọc theo những dãy kệ sắt khổng lồ, dưới ánh đèn vàng vọt, cho đến khi dừng lại trước một tủ hồ sơ đã bị lãng quên từ lâu.

Anh kéo ngăn tủ có dán nhãn "Vụ án đã kết thúc".

Ngón tay anh lướt qua những tập hồ sơ đã ngả màu thời gian, tìm kiếm một cái tên.

Và rồi anh thấy nó.

VỤ ÁN LÊ TUẤN – GIẾT NGƯỜI HÀNG LOẠT.

Bách rút tập hồ sơ dày cộp ra.

Bụi bay lên trong không khí.

Anh thổi lớp bụi trên bìa, đặt nó lên chiếc bàn gần đó và mở ra.

Tấm ảnh đầu tiên kẹp trong hồ sơ là ảnh của hung thủ.

Một người đàn ông gầy gò, đôi mắt sáng một cách điên dại, mái tóc rối bù.

Bên dưới là ảnh chụp hiện trường của nạn nhân mười năm về trước.

Và trên tường phía sau nạn nhân, được chụp lại một cách mờ nhòe, là một hình vẽ nguệch ngoạc mà viên cảnh sát chụp ảnh đã chú thích là "không liên quan".

Một con mắt.

Bách ngồi xuống, ánh đèn duy nhất trong căn hầm chiếu lên gương mặt anh.

Căn phòng vang vọng sự im lặng, nhưng trong đầu anh, tiếng gào thét của gã họa sĩ Lê Tuấn và lời thì thầm của Trung úy An Nhiên đang hòa vào làm một.

Cuộc săn lùng con ma của quá khứ, chính thức bắt đầu.
 
Ký Họa Đô Thị
Chương 3: Phản Chiếu Của Sự Thật


Bách không nhớ mình đã rời khỏi khu lưu trữ lúc nào.

Bình minh xám xịt của thành phố đã len lỏi qua ô cửa kính bám bụi trong văn phòng anh, chiếu vào khuôn mặt hốc hác vì một đêm không ngủ.

Tập hồ sơ vụ án Lê Tuấn mở bung trên bàn, ám ảnh như một vết thương cũ vừa bị xé toạc.

Anh đã sai.

Mười năm trước, anh đã mắc một sai lầm chết người.

Và giờ, kẻ thủ ác thật sự đã quay lại để nhắc nhở anh về điều đó.

Anh đứng dậy, tấm bảng đối diện giờ đã có thêm một vài ghi chú mới nguệch ngoạc bằng bút đỏ.

"Nạn nhân: Họa sĩ.

Phương pháp: Dàn dựng.

Chữ ký: Con mắt."

Anh gạch chân chữ "Dàn dựng" ba lần.

Đó là điểm chung duy nhất anh có lúc này.

Đúng lúc đó, chiếc điện thoại bàn reo lên một hồi dài, chói tai, phá tan bầu không khí đặc quánh.

"Bách nghe."

"Đại úy, có án mạng," giọng Trung sĩ Hùng vang lên, gấp gáp nhưng đã bớt vẻ non nớt so với lần trước.

"Penthouse tầng 35, tòa nhà V-Tower.

Nạn nhân là Vũ Hoàng, chủ tịch tập đoàn V-Tech."

Linh cảm xấu hôm trước lại ùa về.

Bách cầm lấy áo khoác, cảm giác kiệt sức của cả đêm mất ngủ đột nhiên tan biến, nhường chỗ cho một sự tỉnh táo lạnh lẽo.

Trò chơi lại bắt đầu rồi.

---

Căn penthouse của Vũ Hoàng là một thế giới khác.

Mọi thứ đều sạch sẽ, tối giản và được điều khiển bằng công nghệ.

Ánh sáng tự động bật lên khi có người bước vào, rèm cửa tự động kéo ra, để lộ khung cảnh thành phố lúc sáng sớm.

Nhưng sự hiện đại ngăn nắp đó chỉ càng làm nổi bật sự hỗn loạn kinh hoàng trong phòng tắm chính.

Vũ Hoàng nằm đó, trên sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo, đôi mắt trợn trừng vô hồn.

Bác sĩ pháp y sơ bộ kết luận nạn nhân chết vì suy tim cấp do sốc tâm lý cực độ.

Bách đeo găng tay, chậm rãi quan sát.

Không có dấu hiệu đột nhập.

Cửa chính và cửa sổ đều khóa từ bên trong.

Hệ thống an ninh thông minh của căn hộ không ghi nhận bất kỳ cảnh báo nào.

Dữ liệu camera hành lang trong 24 giờ qua đã bị một phần mềm chuyên nghiệp xóa sạch, chỉ để lại một vòng lặp trống rỗng.

"Hắn là một chuyên gia công nghệ, hoặc đã thuê một chuyên gia," Bách lẩm bẩm.

Tâm điểm của sự chú ý là tấm gương vỡ nát.

Bách ngồi xuống, nheo mắt nhìn những mảnh vỡ.

Anh đồng ý với An Nhiên từ vụ trước, hung thủ không chỉ giết người, hắn đang kể một câu chuyện.

Và câu chuyện lần này phức tạp hơn nhiều.

An Nhiên tới ngay sau đó.

Cô không bị choáng ngợp bởi sự xa hoa hay cái chết.

Cô bước vào phòng tắm, và điều đầu tiên cô làm là hít một hơi thật sâu.

"Có mùi gì đó," cô nói.

"Rất nhẹ.

Giống như mùi hạnh nhân cháy và một chút hương hoa lạ."

Bác sĩ pháp y cũng xác nhận: "Chúng tôi cũng ngửi thấy.

Đang lấy mẫu không khí để phân tích."

An Nhiên không chú ý đến những mảnh vỡ lớn, cô nhìn vào những mảnh nhỏ li ti gần chân tường.

"Hắn không đập vỡ gương ngay lập tức.

Hắn đã đứng đây rất lâu."

"Sao cô biết?"

Bách hỏi.

"Những vệt sáp nến này," cô chỉ vào những đốm nhỏ gần như vô hình trên sàn.

"Chúng được đặt theo một hình vòng cung đối diện với tấm gương.

Và có cả muối.

Đây là một nghi thức thanh tẩy hoặc triệu hồi, tùy theo tín ngưỡng.

Hung thủ đã ép nạn nhân thực hiện nó."

Cô tiếp tục: "Nhưng điều quan trọng nhất là cách tấm gương bị vỡ.

Không phải do một lực mạnh từ bên ngoài.

Nhìn các vết rạn hình mạng nhện này xem, chúng tỏa ra từ nhiều điểm khác nhau.

Giống như nạn nhân đã tự mình đấm, cào, cấu vào chính hình ảnh phản chiếu của mình trong một cơn điên loạn."

Một giả thuyết bắt đầu hình thành trong đầu Bách.

"Gây ảo giác," anh nói.

"Hung thủ đã dùng một loại thuốc nào đó."

Lời của anh gần như được xác nhận ngay lập tức.

Một nhân viên pháp y trẻ tuổi gọi lớn: "Đại úy, tìm thấy rồi!

Một vết kim tiêm cực nhỏ sau gáy nạn nhân, được giấu rất kỹ dưới chân tóc."

Mọi mảnh ghép bắt đầu ăn khớp.

Kẻ sát nhân đã đột nhập một cách vô hình, có thể bằng cách hack hệ thống an ninh từ xa.

Hắn khống chế Vũ Hoàng, tiêm cho ông ta một loại thuốc gây ảo giác mạnh.

Sau đó, hắn sắp đặt "sân khấu" với nến và muối, buộc nạn nhân phải thực hiện nghi thức đối diện với tấm gương.

"Loại thuốc đó có lẽ đã khuếch đại nỗi sợ hãi và tội lỗi sâu kín nhất của Vũ Hoàng," An Nhiên phân tích, giọng cô lạnh đi.

"Tấm gương không còn phản chiếu hình ảnh ông ta nữa.

Nó phản chiếu con người thật của ông: một kẻ dối trá, một kẻ thất bại sắp vỡ nợ.

Hắn đã biến truyền thuyết thành sự thật, biến tấm gương thành cánh cổng dẫn đến địa ngục của riêng Vũ Hoàng.

Nạn nhân đã tự mình sợ hãi đến chết, trong khi hung thủ chỉ đứng đó và xem."

Bách rùng mình.

Đây không phải là một kẻ giết người.

Đây là một con quỷ.

Một kẻ tra tấn tâm lý bậc thầy.

Hắn không chỉ cướp đi mạng sống, hắn phá hủy linh hồn của nạn nhân trước khi họ chết.

Trong khi đội kỹ thuật bắt đầu công việc, An Nhiên đã tìm ra một thứ khác.

Cô dùng nhíp gắp lên một mảnh thủy tinh, nằm khuất trong góc.

"Đại úy, nhìn này."

Bách bước tới.

Trên mảnh thủy tinh đó, ở một góc rất nhỏ, dường như có vẽ một một thứ gì đó .Nó rất mờ, gần như không thể nhận ra.

"Phóng to nó lên," Bách ra lệnh.

---

Vài giờ sau, tại phòng phân tích hình ảnh, Bách và An Nhiên đứng sau lưng một kỹ thuật viên.

Hình ảnh từ mảnh thủy tinh nhỏ đã được xử lý và phóng đại hết mức có thể.

Nó vẫn rất nhiễu và biến dạng.

"Không rõ mặt được, thưa Đại úy," người kỹ thuật viên nói.

"Chỉ có thể thấy một phần của một vật thể."

Trên màn hình là hình ảnh của một chiếc mặt nạ.

Đó là một chiếc mặt nạ trắng trơn, không có bất kỳ biểu cảm nào, giống như những chiếc mặt nạ dùng trong kịch Noh của Nhật Bản.

Nhưng ở vị trí của mắt phải, có một hình vẽ tay rất cầu kỳ.

Một con mắt đen đang nhỏ lệ.

Đó không phải là ký họa nguệch ngoạc như trên cột xích đu.

Đây là một phiên bản hoàn thiện hơn, nghệ thuật hơn, và cũng đáng sợ hơn.

Ký họa đã tiến hóa.

Bách siết chặt tay thành nắm đấm.

Kẻ sát nhân không chỉ đứng xem.

Hắn đã đứng đó, đeo mặt nạ, chứng kiến toàn bộ "tác phẩm" của mình như một khán giả tại nhà hát.

Sự kiêu ngạo của hắn là không có giới hạn.

"Hắn đang gửi cho chúng ta một thông điệp," An Nhiên thì thầm, mắt không rời khỏi hình ảnh trên màn hình.

"Hắn nói rằng hắn đang quan sát tất cả mọi thứ."
 
Ký Họa Đô Thị
Chương 4: Vị Giáo Sư Ẩn Dật


"Một chiếc mặt nạ?"

Trưởng phòng Đức gằn giọng, ném tấm ảnh được in ra lên mặt bàn.

Cả phòng họp im phăng phắc.

"Sau hai vụ giết người chấn động, thứ duy nhất chúng ta có là hình ảnh phản chiếu mờ ảo của một món đồ chơi Halloween?"

Sự mỉa mai trong giọng ông Đức đủ để cắt đứt mọi không khí.

Vài điều tra viên khác cúi đầu, tránh ánh mắt của Bách.

Giả thuyết về một kẻ sát nhân nghi lễ, cuồng tín nghệ thuật vẫn còn quá xa vời so với những vụ án thực tế họ thường xử lý.

"Đây không phải đồ chơi," Bách đáp, giọng anh bình thản một cách đáng sợ.

Anh đã lường trước phản ứng này.

"Sự tỉ mỉ của hai hiện trường cho thấy hung thủ không phải là một kẻ điên ngẫu hứng.

Mọi thứ hắn làm đều có chủ đích.

Chiếc mặt nạ này cũng vậy."

"Chủ đích gì?

Để dọa ma chúng ta à?"

ông Đức vặc lại.

"Tôi cần danh sách tình nghi, dấu vân tay, ADN!

Không phải mấy câu chuyện thần thoại vớ vẩn!

Tập trung vào đời tư của Vũ Hoàng, các mối thù trong kinh doanh.

Rõ chưa?"

Ông Đức đập bàn rồi đùng đùng bỏ ra khỏi phòng họp.

Mọi người thở phào nhẹ nhõm, nhưng không khí vẫn nặng trĩu sự hoài nghi.

An Nhiên đợi cho mọi người tản đi gần hết mới lên tiếng.

"Ông ấy sẽ không cho phép chúng ta theo hướng này."

"Tôi không cần phép," Bách đáp, thu lại tấm ảnh.

"Tôi cần một người có thể đọc được thứ ngôn ngữ này."

---

Trở lại văn phòng, tấm bảng của Bách giờ đã có thêm hình ảnh chiếc mặt nạ được ghim ngay giữa hai nạn nhân.

Anh khoanh tròn nó bằng bút đỏ.

"Hắn tự phụ," An Nhiên bắt đầu phân tích, đôi mắt cô không rời tấm bảng.

"Nhưng không phải kiểu tự phụ muốn được công chúng tung hô.

Đây là sự tự phụ của một học giả, một nghệ sĩ tin rằng chỉ những người có cùng đẳng cấp trí tuệ mới xứng đáng hiểu được mình.

Hắn để lại manh mối không phải vì hắn muốn bị bắt, mà vì hắn muốn được thấu hiểu."

Cô chỉ vào ảnh Thuỳ Chi, rồi Vũ Hoàng.

"Nạn nhân đầu tiên là người nghiên cứu về nỗi sợ.

Nạn nhân thứ hai là hiện thân của sự dối trá.

Hung thủ không chỉ giết người, hắn đang tiến hành một cuộc thanh tẩy theo triết lý của riêng mình.

Hắn là một 'Nhà Thanh Tẩy'."

Bách lắng nghe cẩn thận.

Những gì An Nhiên nói đã hệ thống hóa những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu anh.

"Và một 'Nhà Thanh Tẩy' sẽ cần đến những công cụ mang tính biểu tượng."

Anh gõ nhẹ vào tấm ảnh chiếc mặt nạ.

"Chúng ta cần tìm một chuyên gia."

---

Ngôi nhà của Giáo sư Trần Quang nằm sâu trong một con hẻm nhỏ, tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào của thành phố.

Đó là một ngôi nhà cổ kiểu Pháp, tường phủ đầy dây thường xuân, và không khí xung quanh luôn phảng phất mùi giấy cũ và trầm hương.

Giáo sư Quang là một cái tên huyền thoại trong giới nghiên cứu văn hóa dân gian và nhân học, nhưng đã về ở ẩn từ nhiều năm nay.

Bách biết đến ông qua một vài vụ án cũ có liên quan đến các giáo phái kỳ lạ.

Ông tiếp họ trong phòng đọc sách, một căn phòng khổng lồ với những kệ sách cao chạm trần, chất đầy những cuốn sách cũ và các cổ vật kỳ lạ từ khắp nơi trên thế giới.

"Đại úy Bách," vị giáo sư già nói, giọng ông trầm và ấm.

Ông có mái tóc bạc trắng, đôi mắt sáng và tinh anh sau cặp kính tròn.

"Lâu lắm rồi giới cảnh sát mới tìm đến một ông già như tôi.

Chắc hẳn vụ án lần này không tầm thường."

Bách không dài dòng.

Anh đặt tấm ảnh chiếc mặt nạ lên bàn trà.

Giáo sư Quang cầm lấy tấm ảnh, đưa lại gần ánh đèn.

Ông im lặng một lúc lâu, ngón tay gầy guộc khẽ lướt trên bề mặt tấm ảnh.

Sự im lặng của ông khiến không khí trở nên căng thẳng.

"Thú vị," cuối cùng ông cũng lên tiếng.

"Rất thú vị.

Đây là sự kết hợp của hai trường phái hoàn toàn khác nhau."

Ông chỉ vào hình dáng chung của chiếc mặt nạ.

"Phần nền trắng trơn, vô cảm này, nó gợi nhớ đến mặt nạ kịch Noh của Nhật Bản, đặc biệt là loại mặt nạ Ko-omote, đại diện cho một vẻ đẹp trẻ trung, tĩnh lặng.

Một vẻ đẹp không biểu lộ cảm xúc.

Nó là biểu tượng của người quan sát, kẻ đứng ngoài dòng chảy của hỉ, nộ, ái, ố."

Bách và An Nhiên trao đổi một ánh nhìn.

Người quan sát.

"Nhưng," Giáo sư Quang nói tiếp, giọng ông trở nên nghiêm túc hơn, "hình vẽ con mắt này lại hoàn toàn khác.

Nó không thuộc về văn hóa phương Đông.

Kỹ thuật vẽ chi tiết và biểu cảm này lại mang hơi hướm của nghệ thuật Phục hưng châu Âu.

Một con mắt khóc.

Nước mắt của Chúa, hay giọt lệ của thánh thần khi phải chứng kiến sự đau khổ của trần gian."

Ông đặt tấm ảnh xuống, nhìn thẳng vào Bách.

"Kẻ tạo ra thứ này không chỉ là một tên tội phạm.

Hắn là một người có kiến thức sâu rộng về lịch sử nghệ thuật và biểu tượng tôn giáo.

Hắn tự cho mình là một thực thể đứng trên tất cả, một người quan sát vô cảm, nhưng đồng thời lại là một vị phán quan mang trong mình nỗi đau của cả thế giới khi phải thực thi công lý."

"Phán quan?"

An Nhiên hỏi lại.

"Đúng vậy, cô gái trẻ," Giáo sư Quang gật đầu.

"Con mắt khóc này không chỉ là biểu tượng của sự bi thương.

Trong một vài văn tự cổ xưa bị lãng quên của các hội kín ở châu Âu, 'Con Mắt Sầu Lệ' còn là biểu tượng của một vị thẩm phán tối cao, người phải nhỏ lệ cho chính bản án tử hình mà mình sắp tuyên.

Nước mắt đó không phải vì thương xót tội nhân, mà vì gánh nặng của sự thật và sự thanh tẩy."

Vị giáo sư già ngả người vào ghế, đôi mắt ông nhìn xa xăm.

"Họ không chỉ coi mình là nghệ sĩ đâu, Đại úy.

Họ tin rằng mình có quyền phán xét.

Họ là thẩm phán, bồi thẩm đoàn, và cũng là đao phủ."

Ông dừng lại, rồi nói một câu cuối cùng, một lời cảnh báo lạnh buốt.

"Màn trình diễn của họ sẽ không dừng lại ở những cá nhân nữa.

Sớm thôi, mục tiêu tiếp theo của họ sẽ là chính cái hệ thống mà họ căm ghét.

Hệ thống mà các vị đang đại diện."
 
Ký Họa Đô Thị
Chương 5: Những Trang Hồ Sơ Câm Lặng


Không khí trong xe trên đường về trụ sở đặc quánh.

Lời cảnh báo của Giáo sư Quang về "hệ thống" không phải là một giả thuyết nữa, nó là một lời tiên tri đang treo lơ lửng trên đầu họ.

Bách lái xe, tâm trí anh quay cuồng với những gương mặt từ mười năm về trước.

Công tố viên, thẩm phán, và cả chính anh.

Tất cả bọn họ đều là một phần của "hệ thống" đó.

"Chúng sẽ không dừng lại," Bách nói, phá vỡ sự im lặng.

"Chúng ta không thể chỉ ngồi chờ nạn nhân tiếp theo."

"Chúng ta cũng không thể hành động," An Nhiên đáp, giọng cô thực tế đến tàn nhẫn.

"Trưởng phòng Đức sẽ không bao giờ cho phép anh lật lại vụ án Lê Tuấn.

Đối với ông ấy, đó là một chiến công.

Lật lại nó chẳng khác nào tự bôi tro trát trấu vào mặt cả ngành."

Cô nói đúng.

Bách biết điều đó.

Anh đang bị trói tay bởi chính cái hệ thống mà anh đã từng hết lòng phụng sự.

Khi họ trở lại phòng cảnh sát hình sự, sự hỗn loạn đã lên đến đỉnh điểm.

Vụ sát hại một chủ tịch tập đoàn lớn như Vũ Hoàng đã biến thành một cơn bão truyền thông.

Điện thoại reo không ngớt, các đội điều tra viên chạy ngược chạy xuôi, và Trưởng phòng Đức thì đang gào thét trong văn phòng của mình.

Bách và An Nhiên bị gọi vào họp ngay lập tức.

"Hướng điều tra chính thức," ông Đức tuyên bố, chỉ vào một tấm bảng trắng chi chít những cái tên và mối quan hệ kinh doanh của Vũ Hoàng, "là thanh trừng nội bộ.

Các đối thủ cạnh tranh, những kẻ bị ông ta qua mặt.

Tôi cần kết quả, không phải mấy câu chuyện ma quỷ!"

Ông ta nhìn thẳng vào Bách.

"Còn anh, Bách, hãy quên cái giả thuyết về 'Hội Ký Họa' của anh đi.

Đừng để sự ám ảnh cá nhân làm ảnh hưởng đến chuyên án.

Rõ chưa?"

Đó là một lời cảnh cáo công khai.

Bách chỉ im lặng gật đầu, nhưng trong mắt anh ánh lên một sự défi lạnh lẽo.

---

Họ trở lại văn phòng của Bách, nơi trú ẩn duy nhất khỏi sự hỗn loạn bên ngoài.

Bách đóng sầm cửa lại, cắt đứt mọi tiếng ồn.

Anh đứng trước tấm bảng "điên rồ" của mình, nơi hình ảnh chiếc mặt nạ ngự trị ở trung tâm.

"Ông ấy đúng một điểm," Bách nói.

"Chúng ta không thể chỉ dựa vào giả thuyết.

Chúng ta cần bằng chứng.

Bằng chứng kết nối những vụ án này với vụ Lê Tuấn."

"Vậy thì chúng ta phải tìm nó," An Nhiên đáp.

Cô kéo chiếc ghế lại gần bàn làm việc của Bách, nơi tập hồ sơ vụ án Lê Tuấn vẫn còn mở.

Bìa hồ sơ đã ố vàng, những trang giấy giòn tan vì thời gian.

Mười năm trước, Bách đã đọc nó hàng chục lần, nhưng với tư cách là một điều tra viên đang tìm cách kết tội.

Bây giờ, anh đọc lại nó với tư cách là một kẻ đang tìm kiếm sai lầm của chính mình.

Họ bắt đầu công việc.

Từng trang, từng trang một.

Họ đọc lại lời khai của các nhân chứng, những người hàng xóm nói rằng Lê Tuấn là một kẻ lập dị, sống tách biệt.

Họ xem lại những bức ảnh hiện trường, những thi thể được sắp đặt một cách ghê rợn, và trên bức tường phía sau, là ký họa hình con mắt nguệch ngoạc.

Họ đọc báo cáo pháp y, với những kết luận rành rọt về nguyên nhân cái chết.

Mọi thứ đều hoàn hảo.

Quá hoàn hảo.

"Nó giống như một vở kịch được dựng sẵn," An Nhiên nhận xét sau vài giờ im lặng.

"Mọi bằng chứng đều chỉ thẳng vào Lê Tuấn, không có một chi tiết nào thừa, không có một câu hỏi nào ngỏ.

Một vụ án bình thường không như vậy.

Nó luôn có những chi tiết nhiễu, những manh mối không dẫn đến đâu."

Bách gật đầu, anh cũng cảm thấy điều đó.

Mười năm trước, sự hoàn hảo này đã khiến anh tự tin.

Giờ đây, nó khiến anh sợ hãi.

Anh lật đến phần cuối cùng của tập hồ sơ: danh sách và biên bản bàn giao vật chứng.

Hàng chục mục được liệt kê, từ con dao gây án, những sợi tóc tìm thấy tại hiện trường, cho đến những bức tranh của Lê Tuấn.

Mọi thứ đều được đánh số và ký nhận cẩn thận.

"Đây," An Nhiên chợt nói, cô chỉ vào một dòng trong biên bản.

"Biên bản khám nghiệm hiện trường ghi nhận có 5 bức tranh sơn dầu tại nhà Lê Tuấn.

Nhưng biên bản bàn giao vật chứng cho kho lưu trữ chỉ ghi có 4 bức.

Một bức đã đi đâu?"

Bách nheo mắt.

Đó là một chi tiết rất nhỏ, một sự khác biệt mà trong quá trình điều tra dồn dập, không ai để ý tới.

Anh lật lại các trang trước.

Đúng vậy.

Năm bức ảnh chụp tại hiện trường, nhưng chỉ có bốn biên bản niêm phong.

"Có lẽ chỉ là một sai sót đánh máy," Bách nói, nhưng giọng anh không chắc chắn.

"Hoặc có lẽ, bức tranh thứ năm đó chứa một thứ gì đó mà kẻ chủ mưu không muốn chúng ta nhìn thấy," An Nhiên nói.

Họ tiếp tục rà soát, và lần này, họ nhìn vào những cái tên.

Những chữ ký ở cuối mỗi biên bản.

Cảnh sát, pháp y, công tố viên, và người chịu trách nhiệm cuối cùng cho sự toàn vẹn của hồ sơ và vật chứng.

Phan Văn Lợi - Trưởng phòng Lưu trữ.

Chữ ký của ông ta xuất hiện ở khắp nơi, là con dấu đảm bảo cho tính chính xác của mọi thứ.

Bách nhìn chằm chằm vào chữ ký đó.

Rồi anh lật đến một bản ghi chú viết tay của ông Lợi, liệt kê chi tiết các vật chứng được đưa vào kho.

Hầu hết các con số đều được viết rất rõ ràng, nhưng ở mục số 13 - "Các dụng cụ vẽ của nghi phạm" - có một vết mực bị nhòe đi, như thể ông ta đã sửa lại một con số nào đó.

Nó có thể không có ý nghĩa gì cả.

Một lỗi nhỏ của một người thư ký cẩn thận.

Nhưng trong bối cảnh hiện tại, nó lại trở nên đáng ngờ một cách kỳ lạ.

"Ông ta không chỉ là một người làm lưu trữ," An Nhiên thì thầm, như đọc được suy nghĩ của Bách.

"Ông ta là người canh giữ những con số, người xác nhận tính đúng đắn của toàn bộ vụ án."

Cô nhìn Bách, ánh mắt sâu thẳm.

"Và có vẻ như, mười năm trước, đã có một con số bị ghi sai."

Bách đứng dậy, cảm giác bế tắc ban nãy đã tan biến, nhường chỗ cho một mục tiêu rõ ràng.

Họ đã tìm thấy một vết nứt.

Một vết nứt rất nhỏ trong bức tường thành hoàn hảo của vụ án Lê Tuấn.

Và vết nứt đó mang tên Phan Văn Lợi.

Anh biết mình phải làm gì tiếp theo.

Anh phải tìm gặp người đàn ông này.

Anh phải hỏi ông ta về bức tranh thứ năm, và về con số đã bị sửa lại.

Anh không biết rằng, quyết định đó đã đặt anh vào một cuộc chạy đua mà anh không thể chiến thắng.
 
Ký Họa Đô Thị
Chương 6: Dấu Vết Của Người Thư Ký


Căn phòng của Bách im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng bụi rơi.

Vết mực nhòe đi trên bản ghi chú của Phan Văn Lợi như một cánh cửa hé mở vào quá khứ, một quá khứ mà ai đó đã cố tình che giấu.

"Phan Văn Lợi," Bách lặp lại cái tên, nó lăn trên lưỡi anh với một sức nặng mới.

"Ông ta không phải là một nạn nhân ngẫu nhiên trong tương lai.

Ông ta là khởi đầu của tất cả."

"Nếu có một sai sót trong hồ sơ vật chứng," An Nhiên suy luận, "ông ta là người duy nhất biết rõ.

Hoặc là người đã trực tiếp gây ra sai sót đó, hoặc là người đã bị ép buộc phải im lặng."

"Dù thế nào đi nữa," Bách nói, "ông ta biết một điều gì đó.

Và nếu chúng ta biết điều đó, thì Hội Ký Họa cũng biết.

Ông ta không còn là một nhân chứng tiềm năng nữa.

Ông ta là một mục tiêu."

Sự cấp bách của tình hình hiện ra rõ mồn một.

Họ không chỉ điều tra một vụ án cũ, họ đang cố gắng ngăn chặn một vụ án sắp xảy ra.

Bách cầm lấy điện thoại.

Anh không thể dùng các kênh chính thức, Trưởng phòng Đức sẽ chặn anh ngay lập tức.

Anh phải dựa vào những mối quan hệ cũ, những người còn nợ anh một ân huệ hoặc vẫn còn tôn trọng vị Đại úy ngày nào.

Anh gọi cho Trung sĩ già tên Khang bên phòng hồ sơ nhân sự.

"Lão Bách," giọng ông Khang rè rè trong điện thoại.

"Lâu lắm rồi mới thấy cậu gọi.

Lại gặp rắc rối gì à?"

"Tôi cần tìm hồ sơ của một người đã về hưu," Bách nói nhanh.

"Phan Văn Lợi, nguyên Trưởng phòng Lưu trữ của tòa án.

Tôi cần địa chỉ cuối cùng của ông ấy.

Khẩn cấp."

Có một khoảng im lặng ngắn.

"Cậu biết là việc này trái quy định mà," ông Khang nói.

"Tính mạng con người đang bị đe dọa," Bách đáp, giọng anh không có chỗ cho sự đùa cợt.

"...Được rồi.

Cho tôi mười phút."

Mười phút sau, Bách nhận được một tin nhắn.

Một địa chỉ ở một khu tập thể cũ phía bên kia thành phố.

---

Khu tập thể được xây dựng từ những năm 80, những bức tường vôi vữa đã ngả màu cháo lòng, loang lổ vì mưa nắng.

Bách và An Nhiên tìm đến đúng căn hộ trên tầng ba.

Cửa khóa ngoài bằng một ổ khóa đã rỉ sét.

Một bà cụ hàng xóm tò mò nhìn ra.

"Các cô các cậu tìm ông Lợi à?

Ông ấy chuyển đi lâu lắm rồi."

"Bà có biết ông ấy chuyển đi đâu không ạ?"

An Nhiên nhẹ nhàng hỏi.

Bà cụ lắc đầu.

"Không rõ nữa.

Từ hồi vợ mất, rồi nghỉ hưu, ông ấy cứ lủi thủi một mình.

Tội nghiệp.

Một người đàn ông hiền lành, nhưng mà kỹ tính lắm.

Cứ lẩm bẩm đếm mọi thứ.

Đếm bậc thang lúc đi, đếm số xe ngoài sân.

Chắc là bệnh nghề nghiệp."

Đếm bậc thang.

Câu nói của bà cụ khiến Bách và An Nhiên trao đổi một ánh nhìn đầy ẩn ý.

Thói quen của nạn nhân chính là nguồn cảm hứng cho hung thủ.

Họ rời khỏi khu tập thể với một cảm giác thất vọng.

Manh mối đầu tiên đã đi vào ngõ cụt.

Thời gian đang trôi đi, và họ biết rằng Hội Ký Họa sẽ không chờ đợi.

---

Họ trở lại xe, sự im lặng bao trùm.

Bách đấm nhẹ vào vô lăng, một cử chỉ bất lực.

"Chúng ta đang đi sau chúng một bước," anh nói.

"Ông ta có thể ở bất cứ đâu trong cái thành phố này."

"Không hẳn," An Nhiên đáp, đôi mắt cô nhìn xa xăm, không tập trung vào cảnh vật bên ngoài mà dường như đang nhìn vào một thế giới khác.

"Hãy suy nghĩ như hung thủ.

Hắn là một kẻ trình diễn, một đạo diễn.

Hắn sẽ không chọn một sân khấu tầm thường như căn hộ chung cư cũ.

Mỗi tội ác của hắn đều mang tính biểu tượng sâu sắc."

Cô quay sang Bách.

"Vụ xích đu diễn ra ở một công viên bị lãng quên, nơi nuôi dưỡng những huyền thoại.

Vụ ma gương diễn ra trong một căn penthouse hào nhoáng, phản chiếu sự giả dối của nạn nhân.

Sân khấu là một phần không thể thiếu trong 'tác phẩm' của hắn."

"Vậy sân khấu nào sẽ dành cho một người thủ thư cả đời gắn bó với hồ sơ và những con số?"

Bách hỏi, anh bắt đầu hiểu ra hướng suy nghĩ của cô.

"Nơi cất giữ di sản của ông ta," An Nhiên khẳng định.

"Nơi lưu giữ cả cuộc đời công tác, và có thể là cả bí mật tội lỗi của ông ta nữa.

Một nơi mà ông ta vừa thuộc về, vừa sợ hãi.

Chỉ có thể là khu nhà lưu trữ cũ của tòa án."

Đó là một suy luận logic, đầy tính tâm lý, nhưng vẫn chỉ là một giả thuyết.

Họ cần sự xác nhận.

Đúng lúc đó, điện thoại của Bách rung lên.

Là ông Khang.

"Bách, tôi vừa tìm thấy một chi tiết lạ," giọng ông Khang gấp gáp.

"Địa chỉ nhận lương hưu của ông Lợi vẫn là địa chỉ cũ, không thay đổi.

Nhưng tôi đã nhờ người quen bên tòa án kiểm tra chéo sổ ra vào của các khu nhà hành chính.

Ba giờ trước, có người ký tên Phan Văn Lợi trong sổ ra vào của Trung tâm Lưu trữ Thành phố.

Chính là khu nhà cũ của tòa án."

Tim Bách như ngừng đập.

An Nhiên đã đúng.

"Quan trọng hơn," ông Khang nói tiếp, "chỉ có ghi nhận lượt vào, không có ghi nhận lượt ra."

Bách không nghe thêm nữa.

Anh nổ máy, chiếc xe gầm lên rồi lao vút đi trên phố, bỏ lại những dòng xe cộ phía sau.

Giả thuyết và thực tế vừa hợp nhất thành một sự thật kinh hoàng.

Họ đang lao đến sân khấu của một vở kịch đã bắt đầu.

---

Khi họ đến nơi, trời đã nhá nhem tối.

Tòa nhà lưu trữ cũ kỹ hiện ra trước mắt họ như một con quái vật đang ngủ say, im lìm và đầy đe dọa.

Hầu hết các cửa sổ đều tối om, chỉ trừ một ô cửa sổ trên tầng hai, hắt ra một vệt sáng vàng vọt, yếu ớt.

Cổng chính đã khóa.

Nhưng cánh cửa phụ bằng gỗ bên hông lại hé mở, đủ cho một người lách vào.

Một lời mời gọi không thể chối từ.

Bách rút súng ra.

An Nhiên cũng làm theo.

Họ không còn là cảnh sát đang thi hành công vụ.

Họ là hai cá nhân đơn độc, sắp bước vào hang cọp.

Họ bước qua cánh cửa, vào trong bóng tối đặc quánh.

Mùi giấy mục và ẩm mốc xộc thẳng vào mũi.

Sự im lặng bao trùm, một sự im lặng nặng trịch, như thể chính không khí cũng đang nín thở.

Họ đang đứng ở sảnh chính.

Trước mặt họ, chiếc cầu thang gỗ lim khổng lồ vươn lên tầng hai như bộ xương sống của một con thú đã chết.

Và từ trên đó, họ nghe thấy một tiếng động.

Cạch.

Một tiếng động rất nhỏ, khô khốc.

Giống như tiếng một viên phấn bị bẻ gãy.

Họ biết rằng, họ không đến quá muộn để tìm thấy ông Lợi.

Nhưng có lẽ, họ đã đến đúng lúc để chứng kiến màn hạ của vở kịch.
 
Back
Top Bottom