Cập nhật mới

Khác Kỳ Án "Khuyết"

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
406043848-256-k488415.jpg

Kỳ Án "Khuyết"
Tác giả: Jeage123
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Đây không phải câu chuyện tìm hung thủ.

Đây là câu chuyện về một kẻ
biết mình đã nhìn thấy gì,
biết mình đã bỏ qua ai,
và vẫn chọn im lặng.

Trong một vụ án,
kẻ vô can đôi khi là kẻ đáng sợ nhất.



school​
 
Kỳ Án "Khuyết"
Chương 1:kẻ "ru ngủ" tội lỗi - (Dissociation).


-26/2/2010

"Cậu đến hiện trường khi nào?"

"Sau mọi người."

Người đàn ông đối diện tôi khẽ gật đầu, đầu bút ghi lại vài dòng.

"Nhưng trong số những người có mặt, lời khai của cậu lại cụ thể hơn."

Tôi mím môi.

"Vì khi tôi quay lại," tôi đáp,

"đám đông đã tản ra."

Ông ta ngẩng lên nhìn tôi.

"Và điều đó có ý nghĩa gì?"

Tôi hít một hơi thật sâu.

"Khi không còn tiếng ồn," tôi nói chậm rãi,

"người ta mới nhìn thấy được những

chi tiết mà trước đó bị che khuất."

Căn phòng rơi vào im lặng.

"Vậy cậu đã làm gì trong khi rời đi?"

Tôi không trả lời.

Bởi vì ngay khoảnh khắc đó... ký ức của ba ngày trước đã bắt đầu trỗi dậy.

Cho đến bây giờ, tôi vẫn không thể ngừng nghĩ về mọi chuyện hôm đó.

Quá mơ hồ.Giọng nói ấy là của ai?

Khuôn mặt ấy, tôi có lẽ đã thấy ở đâu đó?

Cả bóng lưng đang hớt hãi đang cố bám vào gốc cây tôi đã "cố tình" lướt qua ..

Tôi không nhận ra , hay cố tình phủ nhận?

Tất cả những mảnh ký ức đứt quãng đêm ấy bỗng ùa về, ám ảnh tâm trí tôi.

Mọi sự bắt đầu từ ngày hôm đó.

Sáng ngày 23/2/2010

Xe chúng tôi dừng lại trên một bãi đất trống, lưng chừng núi.

Ở địa phận này, chỉ có chúng tôi.

Mặc dù đa phần là bạn học cũ, quen biết nhưng không quá thân, vừa đủ để tạo ra sự gắn kết mà vẫn có những khoảng cách riêng.

Nhưng không vì vậy mà chúng tôi tỏ ra xa cách , cả đám vẫn hò la, hú hét, bày ra đủ trò nghịch ngợm tinh quái.

Tôi cũng chẳng nhớ rõ nữa.

Chỉ biết rằng đến chạng vạng tối, sau bữa ăn, mười mấy đứa ngồi quây quần lại kể những câu chuyện tâm linh từng trải qua.

Ngọn lửa nhỏ bập bùng, chiếu ánh sáng run rẩy lên những khuôn mặt, khiến không khí trở nên u tối, ủy khuất và rùng rợn.

Hai tiếng sau, khi cơ thể rã rời và những câu chuyện kinh dị đã cạn, cả đám rơi vào im lặng.

Ai cũng tìm cặp để về lều ngủ.

Nhưng kỳ lạ thay, cả đám tìm hoài vẫn không Thấy T đâu.

Chắc chắn, đó không phải chuyện nhỏ.

Chúng tôi quyết định chia nhau ra tìm, ròng rã cho đến khuya khi ai nấy đều mệt lả.

Đột nhiên, một tiếng thét chói tai xé toạc màn đêm tĩnh mịch.

Máu trong người chúng tôi như đông cứng.

Một dự cảm chẳng lành dấy lên.

Tôi vội vã chạy đến nơi phát ra tiếng kêu ,trước mắt tôi, đám đông đã quây chật kín xung quanh.

Khó khăn chen vào, tôi nhìn thấy...

Nhìn thấy... cái xác của thằng T cậu bạn có phần lầm lì, ít nói trong đám chúng tôi.

Trong khoảnh khắc ấy, đầu óc tôi trống rỗng.

Tôi chỉ kịp nhận ra màu máu đã sẫm lại dưới thân thể cậu ta, loang ra trên nền đất ẩm, và cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng.

Những âm thanh xung quanh bỗng trở nên méo mó, đứt quãng, như thể tôi đang đứng giữa một nơi không thuộc về mình.

Tôi rời đi trước khi kịp hiểu vì sao bản thân lại không thể đứng lại.

Khi tôi bước ra khỏi vòng người, một bóng lưng lặng lẽ đứng dưới tán cây khiến tôi khựng lại.

Thoáng nhìn thôi, nhưng cảm giác quen thuộc làm cổ họng tôi nghẹn lại.

Từ kiểu tóc, dáng đứng, trang phục đến đôi tay đầy sẹo, khẽ lấm vết bùn… tất cả y hệt tôi.

Tấm lưng ấy giống tôi đến chín phần, như một bản sao méo mó phản chiếu chính mình.

Dẫu vậy, điệu bộ hưng phấn cùng đôi tay run rẩy nhem nhuốc của "hắn" hoàn toàn đối lập với chính tôi ngay lúc này.

Tôi không nghĩ được gì nhiều hơn.

Cũng không đủ bình tĩnh để nán lại.

"Khi tôi quay trở lại sau đó", đám đông đã tản dần.

Có lẽ đây là lần đầu tôi diện kiến một hiện trường đẫm máu thực sự.

Khi không còn những ánh mắt và tiếng xì xào vây quanh, tôi mới ép mình nhìn thẳng vào thi thể T.

Máu đã kịp sẫm màu và đông lại ở phần dưới thi thể.

Chỉ một nhát duy nhất, dứt khoát.

Không có dấu hiệu vùng vẫy.

Ít nhất, đây không phải một tai nạn.

Cái chết này...

đã được định sẵn.

Trong khi mọi người đứng chết trân, tôi lê đôi chân nặng trĩu đến gần.

Ngồi xổm trước cái xác, tôi ép mình quan sát thật kỹ từng chi tiết, cố gắng rút ra kết luận từ những gì có thể thấy được.

Tôi cảm nhận rõ ràng vô số ánh mắt đang ghim chặt vào lưng mình.

Có kẻ buột miệng cảm thán, có kẻ lại nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ lạ.

Những tiếng xì xào lan ra dù nhỏ, nhưng đủ để tôi nghe thấy.

Tôi thừa biết họ đang nghĩ gì.

Và cũng chính vì vậy mà tôi không muốn quan tâm.

Dù thế, nói không khó chịu thì là nói dối.

Cái xác giờ đây tả tơi, lưng ghim chặt vào thân cây .

Không khí quanh tôi như giảm đi vài độ.

Dù sao nơi đây cũng là núi rừng hoang vắng.

Tôi quan sát thật kỹ.

Chốc chốc, từ một gốc cây không xa lại phát ra những âm thanh kỳ lạ.

Khi nhận ra, tay tôi đã run rẩy từ lúc nào.

Tôi tiếp tục quan sát bằng mắt thường: vết tấy đỏ do máu tụ lại, đôi môi nhợt nhạt.

Hơn hết, là vết lấm bùn nhỏ nơi kẽ áo

chi tiết mà dường như chẳng ai để ý.

Nhìn thoáng qua, tưởng chừng đôi mắt cậu ta đã nhắm nghiền.

Nhưng khi lại gần... tôi phát hiện đôi mắt ấy vẫn khẽ mở, lộ ra con ngươi trắng dã, như muốn xuyên thủng chút bình tĩnh còn sót lại trong tôi.

Những cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, dồn dập kéo đến.

Tôi vô tình chạm khẽ ngón tay vào thi thể T.

Và như một phản xạ kỳ lạ,

ngay khoảnh khắc đó , đầu tôi trống rỗng ,không phải vì sợ mà vì có thứ gì đó không thuộc về tôi vừa tràn vào.

- "Đi... chết...

đ... kị..."

- "Dừng... lại..."

Giọng của T...

và một "ai đó" khác.

Rồi hình ảnh một khuôn mặt sắc sảo nhưng méo mó, mơ hồ hiện lên, nhiễu loạn tâm trí tôi.

Không - nói đúng hơn, nó giống như một thước phim bị nhiễu sóng: đứt quãng, chập chờn.

Trong thước phim ấy, tôi đã cảm nhận được một thứ gì đó.

Gương mặt.

Giọng nói.

Tất thảy hiện ra,

như thể đang lên án chính sự do dự của tôi.

Đã ba ngày kể từ sự kiện hôm ấy.

Đầu tôi ong ong, đau như búa bổ.

Tôi bị ám ảnh bởi từng chi tiết nhỏ, từng khoảnh khắc vụn vỡ của ngày hôm đó.

Dù vậy, từ những mảnh ký ức rời rạc ấy, tôi vẫn có thể lồng ghép và xâu chuỗi lại phần nào dung mạo của "hắn".

Ít nhất, tôi có thể làm gì đó cho vụ án mạng này.

Nhưng nghĩ đến việc phải gọi tên khuôn mặt ấy... cũng chẳng khác nào tự tay gieo xuống một bản án tử cho chính mình.

Tôi không thể.

Từ bé đến giờ, tôi vốn không tin vào những điều siêu linh,ít nhất, tôi không có hứng với những bộ phim kiểu "fantasy".

Song, có thứ gì đó đang âm thầm ăn mòn tâm thức tôi một bản năng dè chừng, một nỗi thôi thúc buộc tôi phải dừng lại trước khi suy nghĩ đi quá xa.

Tôi trốn tránh, ngầm phủ nhận tất cả những gì đã xảy ra.

Không phải vì sợ hãi, mà vì giọng nói ấy ,thứ đã vọng lên ngay trên đỉnh đầu tôi ngày hôm đó ,.

Quen thuộc đến đáng sợ.

Sợ phải đối mặt.

Sợ phải suy nghĩ.

Cuối cùng, tôi chọn im lặng.

Và chính sự im lặng ấy...

đã tạo tiền đề cho sự an miên của tội ác.
 
Back
Top Bottom