Cập nhật mới

Khác KookV | Mức người

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
194845571-256-k18309.jpg

Kookv | Mức Người
Tác giả: russ_maglimto
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Nó hút người đến kì lạ.

Họ say mê nó, họ yêu nó, họ khao khát nó.

Nó khác họ, họ càng cuồng nó, trở nên ngon lành trong mắt nó, thì nó lại càng hứng thú.

Lấy cảm hứng từ "Hannibal".



tea​
 
Kookv | Mức Người
.


- Thêm một chút cà phê nhé, anh bạn?

Giờ đã trễ rồi, anh chưa ăn sao?

Tôi có thể mời anh đi ăn chút gì đó được không?

Bít tết chẳng hạn?

- Tôi không có nhu cầu lắm thưa cậu.

Hiện tại nhà tôi vẫn còn nhiều thịt.

Có khi...thêm cậu nữa là dư luôn đấy.

Lưu ý: Fic có yếu tố kinh dị, có ăn thịt người (tất nhiên mình sẽ miêu tả những cảnh đó một cách bóng gió để đỡ tưởng tượng theo hướng thô bạo).

Ai không thích hoặc dị ứng, xin hãy bỏ qua fic này.

Vì an toàn của các bồ cả thôi.
 
Kookv | Mức Người
1.


Một chồng đầy ụ giấy được chuyển ngay tới số nhà 45.

Người giao hàng chưa kịp gõ cửa thì một nam thanh niên đã sốt sắng chạy ra, dúi vào tay người giao hàng số tiền tương ứng rồi một hơi, anh ta bưng cả chồng giấy trở ngược vào nhà.

Đạp cửa phòng làm việc, Jungkook vất vả lấy chân hất tung đống giấy ngáng đường, tiện chỗ để đặt chồng giấy mới trên tay.

Hắn thở dài, ngồi bệt xuống và tiếp tục công việc dang dở là nghiên cứu đống tài liệu trước mặt.

Hắn dường như mù đầu với công việc, ngồi một cục như đá trong phòng từ sáng đến chiều.

Giấy thì càng lúc càng chất đống, lượng thông tin về tội phạm một lúc một tăng.

Jungkook hết gõ máy tính thì lại gọi điện, hết gọi điện thì lại cứ xoay tới xoay lui khắp hiện trường án mạng.

Tiến độ làm việc được thúc đẩy nhanh, nhiều vụ án nhờ hắn phần nào đã được giải quyết ổn thỏa.

Nhưng bản thân hắn vẫn dùi mình trong biển tài liệu như một con thiêu thân.

Người xung quanh lo lắng không kể hết.

Nhất là mẹ hắn, người cũng tự giục mình chạy theo tiến độ sinh hoạt của con.

Hết lần này tới lần khác liên tục chăm sóc hắn mỗi khi Jungkook mệt lả mà ngã khỏi ghế.

Làm thanh tra đúng là khó khăn, nhưng chưa bao giờ bà thấy thanh tra nào mà nghiện công việc như Jungkook.

Thậm chí, trời bên ngoài đang nắng nóng.

Cứ di chuyển từ phòng máy lạnh ra đường rồi ngược lại, thế nào hắn cũng kiệt sức mà ngã bệnh.

Đỉnh điểm là lúc đang lắng nghe pháp y nói sơ về tình trạng thi thể, Jungkook chẳng còn giữ được tỉnh táo mà ngất xỉu, làm mọi người xung quanh cuống cuồng hết cả lên.

Đồng nghiệp khá lo lắng cho tình trạng của hắn.

Đặc biệt là những người cùng tổ điều tra.

Hoseok đã liên tục hẹn hắn ra ngoài đi cà phê với anh cho thư giãn đầu óc.

Hắn nói hắn không thích cà phê.

Namjoon đã ngỏ ý muốn cùng hắn làm cùng, hắn liếc gã một cái thật sắc bén kiểu "anh nghi ngờ năng lực của em ư?" rồi tự ôm hết đống hồ sơ về nhà.

Thậm chí, Hoseok đã quẳng hết đồ đạc trên bàn của Jungkook xuống sàn, hắn lại quẳng anh ra chỗ khác rồi một mình dọn hết đống bừa bộn.

Cả bọn cuối cùng chỉ biết nhìn nhau thở dài.

Jungkook thực sự mắc bệnh cuồng công việc.
 
Kookv | Mức Người
2.


Với quyết tâm giảm bớt bệnh cho hắn.

Mẹ Jungkook đã phải tìm dò khắp cả Seoul một bác sĩ tâm lý chất lượng cho con trai mình.

Ngày mà bà hào hứng đóng hết mọi cửa sổ, giảm thiểu hết mức ánh sáng tự nhiên bên ngoài.

Là ngày Jungkook gặp được Taehyung – vị bác sĩ của hắn.

Taehyung xuất hiện với bộ vest xám thẳng tắp, tóc tai được chải chuốt gọn gàng, từ tốn vào nhà hắn với dáng người thẳng đầy chuyên nghiệp.

Nhưng việc trò chuyện với Taehyung trong không gian hờ hững ánh sáng khiến Jungkook khó chịu.

- Tôi là Kim Taehyung, sẽ là người đồng hành với anh trong thời gian tới.

Rất vui được làm quen.

Một tông giọng trầm, ấm phát ra khiến da gà cả người hắn nổi lên.

Chất giọng cứng cáp trái ngược với vẻ ngoài mềm mỏng như thu vào não bộ hắn.

Buộc hắn phải nhớ tới Taehyung ngay ngày đầu gặp mặt – quả là một kẻ kỳ lạ.

Jungkook nghĩ, và chẳng còn mảy may bận tâm tới chuyện những cái rèm liệu có phải che quá nhiều ánh sáng rồi hay không.

Đèn nhà không bật, tia sáng hắt trên những khuôn mặt sắc sảo suốt cả buổi trò chuyện.

Taehyung vẫn giữ một nụ cười nhẹ, ngồi thẳng lưng, lâu lâu lại quay sang hướng khác thuận lợi cho Jungkook ngắm trọn phần xương hàm bén ngót, đi đôi cùng với sống mũi thẳng tắp.

Taehyung hiện ra trước mặt Jungkook như cái cách Hyacinth quyến rũ chàng Apollo.

Thần không thể với tới, thì hắn cũng chẳng thể vươn xa, vị bác sĩ tâm lý của hắn như chứa đầy sự bí ẩn.

Hắn chẳng biết nó cất giấu điều gì, nhưng chắc chắn, hắn biết hắn cần sỡ hữu con người này.

Hoa là phải để cho riêng mình, trước khi có những kẻ khác sẵn sàng chiếm đoạt, cướp lấy.

- Vậy cậu làm chút cà phê nhé?

Trước khi chúng ta chia tay?

- Tôi không chuộng cà phê.

Taehyung liếc mắt lên nhìn hắn.

Đoạn, nụ cười trên môi nó dâng cao lên đôi chút.

Nó với tay lấy hộp trà bên cạnh, thuần thục pha ra một ly trà thơm phức.

- Vậy, trà xanh thì thế nào?

Dù gì bản thân nó cũng mang lại sự tỉnh táo như cà phê.

Và nó cũng khiến cho cơ thể khỏe hơn, thải được nhiều độc tố, và trông ngon lành hơn...
 
Kookv | Mức Người
3.


- Em có thấy tóc em rối không?

Taehyung vừa nói, vừa cầm lược chải nhẹ lên những lọn tóc nâu.

Cô gái trẻ được nó chải cho, tinh tế che đi khuôn miệng đang cười.

Cô con gái của một giám đốc vừa bị phá sản, cô ả chẳng biết điều đó, chỉ tìm đến và sống cùng Taehyung tầm hai tuần để điều trị trầm cảm theo lời đề nghị của cha ả.

Và nó không phải là người bất lịch sự.

Taehyung hạ mắt, ngắm nhìn nơi ót trắng hồng, thưởng thức hương Dior J'adore nhẹ nhàng, sang chảnh bậc nhất.

Nó vén tóc ả qua một bên, để lộ bờ vai trắng và mảnh khảnh khiến bên trong nó như sục sôi.

Quả là tiểu thư...

Càng nhìn ả, hồng cầu bên trong Taehyung càng điên loạn, tim nó nhảy cẫng lên thích thú khi ả đưa đôi tay thon dài của mình chạm khẽ tay nó.

Trông cô ả thật bối rối, và đầy thẹn thùng.

Taehyung vẫn giữ nguyên một thái độ, tận hưởng muôn sắc thái của người con gái.

Tất cả nó cần chỉ là một câu thôi, sau hai tuần giăng mạng nhện một cách tỉ mỉ thì loài bướm vẫn có thể u mê và sẵn sàng dâng lên thân mình.

Dù nó biết tỏng kẻ thưởng thức là một con nhện độc.

Sự biết ơn là điều mà ả dành cho Taehyung lúc này.

Tất nhiên, khuôn mặt nó sắc xảo, giọng nó trầm, nó mang một vẻ bí ẩn thu hút đối phương.

Không phải chỉ mình Jungkook, cô ả cũng nhen nhóm trong mình sự ham muốn sở hữu, buộc nó chỉ là của riêng mình ả, ả say mê, ả cuồng dại, ngọn lửa mà nó nhen nhóm trong ả, ả muốn đem nó nhốt vào lòng mình, để nó không thể chạy thoát, ả đốt cháy nó, ả giày vò nó, ả âu yếm, ả cất giữ nó mãi mãi trong lồng ngực mình.

Đúng, ả muốn thế, ả yêu điều đó, ả yêu nó.

Đôi môi dần nới lỏng, vị tiểu thư lấy hết can đảm mà buông lời.

- Taehyung, em yêu anh.

Nói xong, ả cúi đầu ngại ngùng, Taehyung tận hưởng ba chữ quý giá lọt vào tai nó, dâng lên não nó như một liều morphine.

Khiến tim nó đập mạnh, hai chân nó không thể cưỡng lại sự hưng phấn mà run rẩy, khuôn mặt điềm tĩnh của nó trở nên sắc lạnh, miệng nó cười rộng hơn.

Nó quá hứng thú.

- Vậy sao...

Nó nhìn ả, quan sát đôi mắt của ả lim dim, đợi khi vị tiểu thư mê muội gục xuống bàn.

Mùi trà xanh thoang thoảng.

Nó đóng mọi cửa sổ, tắt hết đèn.

Và một thoáng, con dao bạc của nó sáng lên.
 
Kookv | Mức Người
4.


- Tôi đâu nghĩ cô muốn tôi đến vậy...

Taehyung thở một hơi dài, bóc một nắm đất đắp thêm cho ụ đất trước mặt.

Xong mọi chuyện, nó đứng dậy, châm một mồi lửa.

Đợi khi ngọn lửa dần to lên, nó bắt đầu thả từng tờ giấy một trên tay.

Những tờ giấy được xé trong cuốn nhật ký của vị tiểu thư nọ, từng dòng tâm sự, những từ "em yêu anh" viết kín hết mọi mặt giấy, tên nó được ghi khắp sổ, dày lên nhờ hàng đống tấm ảnh chụp trộm, những ham muốn, thèm khát mùi người đã hòa vào ngọn lửa cháy ngùn ngụt.

Dù vậy, cô ả đâu nhất thiết phải ghen tuôn với chú chó nhỏ của nó?

Chú cún tội nghiệp đó đâu đáng phải nhận một cái siết cổ thật mạnh từ cơn ghen tuông của vị tiểu thư mờ đục mắt vì tình?

Đúng là Taehyung có quan tâm chú cún của mình hơn cô ả một chút, nhưng phải biết phân biệt thứ tình giữa cả hai là hoàn toàn khác nhau chứ?

Giờ lỡ ra tay, thịt cũng nhuốm bẩn, tâm hồn đục ngầu.

Chẳng có lý do gì để Taehyung thèm khát một người đàn bà như thế.

Sau khi mọi thứ đã thành tro, Taehyung nhanh tay xử lý thật sạch sẽ.

Ngay cả bản thân, từ tay, tóc, gáy, đùi và chân.

Nó muốn gột sạch hết mọi thứ vừa bám trên người, nó muốn bản thân nó luôn cảm thấy thoải mái và yên tĩnh.

Vậy nên Taehyung thường không ra khỏi nhà, nó không thích ánh sáng.

Nó không thích bụi bặm, ghét việc phải chạm mặt từng lũ người xa lạ mà khi nhìn vào, Taehyung đã thấy họ bám đầy bụi trần, dơ bẩn, xấu xí.

Mặc dù tính chất công việc buộc nó phải làm vậy.

Taehyung cầm dao, xắt rau một cách điêu luyện.

Nó trang trí thêm cho đĩa thịt trước mặt với cà rốt và rau mùi.

Nó nhẹ nhàng bưng đĩa thịt to đặt xuống chiếc bàn tròn.

Lật tay xem đồng hồ, năm phút nữa tới giờ ăn.

Nó từ tốn ngồi xuống, ngắm nghía thành quả ngon mắt trước mặt mình.

Sự sống nhỏ nhoi bên ngực trái của cô tiểu thư nọ nằm yên vị xung quanh salad và khoai tây nghiền.

Taehyung có thể thấy từng mạch máu nổi, nó không còn đập nữa, nhưng vẫn rất sống động.

Luộc quá nước luôn là lựa chọn tốt nhất để giữ độ tươi cho "món ăn" khó nấu nổi bật trên nền vải muslin trắng toát.

Và nước sốt.

Phải, Taehyung chậm rãi xắt ra từng miếng nhỏ và thuần thục rưới thứ chất lỏng thơm mùi phô mai, cà chua và gia vị đậm đặc lên trên.

Nước sốt luôn làm dậy mùi của món ăn.

Ánh sáng mặt trời le lói qua khe của màng cửa sổ, trải dài lên khuôn mặt góc cạnh.

Taehyung hài lòng với bữa ăn của mình, nó vừa thưởng thức mỹ vị giữa nền nhạc Moonlight Sonata, vừa ngắm nhìn những hạt bụi nhảy múa dưới ánh nắng.

Nhưng một cuộc điện thoại đã cắt ngang bữa xế chiều của nó.
 
Kookv | Mức Người
5.


Taehyung chưa bao giờ thích trà xanh, thậm chí còn ghét cay ghét đắng.

Nhưng vì một số lý do nhất định, sở thích của nó thay đổi chóng vánh.

Thời tiết âm u bên ngoài khiến nó cảm thấy muốn được rảnh rỗi, muốn ngồi và nhâm nhi một ly trà xanh thơm phức cùng một chút ký ức vừa ùa về sẽ tuyệt vời hơn bất cứ sự thư giãn tuyệt đối nào mà hiện tại đã và đang nảy lên trong đầu nó.

Theo quán tính, nó ngã người ra ghế với ly trà trên tay, vừa thưởng thức vừa tận hưởng hương hổ phách thoang thoảng hòa với tiếng mưa.

Mới đây thôi, mùi nước hoa đó đã rất nồng.

- Valentina...

Nó lẩm bẩm, từng đợt khoái cảm vô hình dâng lên trong lòng nó.

Khi đôi tai mẫn cảm của nó lắng nghe tiếng mưa rơi, nó thích thú vô cùng.

Hương hổ phách đưa nó vào miền tư tưởng của riêng mình.

Đàn bà là một tuyệt tác của Chúa trời, nó than thở như vậy.

Ôi, những người phụ nữ tinh tế, diện trên mình hàng tá thớ vải đắt tiền, sang chảnh và sẵn sàng dâng hiến con tim mình cho nó.

Họ đẹp là vì nó, họ vung tiền vì nó, dẫu nó chỉ là một vị bác sĩ bình thường nhưng tên tuổi Taehyung cực kỳ vang dội trong giới thượng lưu với vẻ đẹp làm mê hoặc người nhìn.

Cuối cùng quá khứ đen tối là điều đã giúp nó có sự huy hoàng này, không hẳn là huy hoàng, nhưng nó hài lòng với điều đó.

Âu cũng vì sự lộng lẫy của phái đẹp khiến nó bị thu hút, những đường cong, đôi môi đỏ quyến rũ, lời đường mật của nó và những ả, mái tóc bồng bềnh và vùng gáy trắng hồng mời gọi những kẻ đầy năng lượng.

Nhưng nó lại chẳng thích yêu một người phụ nữ.

Mưa tạt vào cửa sổ, nó mân mê ly trà, nhìn bóng mình trong phản chiếu qua cửa kính, song thở dài.

Taehyung chẳng bao giờ mang ham muốn sỡ hữu một ai đó, quá nhiều người khao khát nó.

Cánh đàn bà lẫn đàn ông, những tên lực lưỡng lẫn những kẻ mưu mô.

Ai cũng muốn chiếm lấy nó làm của riêng như cách cha đã từng làm với nó.

Định mệnh nó khi sinh ra là để bị chiếm hữu, nó cần ai đó.

Một người chiếm hữu.

Taehyung nghiêng đầu, trầm ngâm nhìn cơn mưa ngoài trời mãi không ngớt.

Ly trà xanh đã cạn.

Nó nghĩ tới hắn.
 
Kookv | Mức Người
6.


- Hôm nay của cậu thế nào?

Tiếng bấm bút chủ yếu để Jungkook tập trung vào câu hỏi.

Hôm nay nó diện trên mình chiếc áo sơ mi trắng kết hợp với áo kiểu Nhật màu nâu sáng, chiếc quần jeans ôm sát đôi chân thon dài làm Jungkook phân tâm ít nhiều.

Taehyung ngả người ra ghế, nó đẩy gọng kính bạc, ánh mắt sắc bén nhìn hắn.

Mùi trà xanh vừa mới pha tỏa hương ngập tràn căn phòng.

Jungkook nhìn Taehyung, ấp úng trả lời câu hỏi của nó.

- Tôi có cuộc điện thoại tra khảo thủ phạm vừa ăn cắp một tiệm tạp hóa sáng nay.

Tôi cố từ chối hết mức có thể, và họ đã phải nhờ một đội khác.

Nhưng tôi vẫn chưa ngưng được bản thân cố tránh xa những hồ sơ ở trên bàn.

- Những vụ án trong đống hồ sơ đó đâu phải của đội cậu giải quyết?

Taehyung hỏi thêm, cây bút trên tay vẫn liến thoắng viết chăm chỉ.

Nó mãi nhìn xuống sổ ghi chép của mình, nhưng không phải là không biết ánh mắt của Jungkook luôn ngước nhìn nó một cách lén lút.

Cảm thấy như mình là con mồi chực chờ bị xơi tái.

Và Taehyung khẽ cười với cái suy nghĩ vừa rồi.

- Đó là điều luôn làm tôi phiền muộn.

Câu trả lời của hắn khiến Taehyung ngừng bút, lần đầu trong suốt buổi điều trị nó mới ngẩng mặt.

Vắt chéo chân, Taehyung chống cằm để nhìn gần hắn hơn.

- Tôi tưởng cậu không bận tâm gì tới căn bệnh của mình?

Jungkook khẽ gật đầu.

Và Taehyung thấy rõ cái chán chường của hắn với buổi điều trị này.

Nó đổi thái độ với hắn, nhẹ nhàng đặt cuốn ghi chép sang một bên, Taehyung thong thả thưởng thức tách trà xanh được y tá đem tới.

- Cậu chẳng coi tôi là bác sĩ của cậu gì cả.

Vậy Jungkook thân mến, cậu muốn tôi là gì của cậu đây?

Mắt hắn có đôi chút sáng lên, hắn ngập ngừng.

- Liệu tôi có thể biết nhiều hơn về anh?

Trong một khắc Jungkook không để ý, sự thỏa mãn đã khiến Taehyung cười ngoác như đến tận mang tai.
 
Kookv | Mức Người
7.


- Cậu chàng đó thú vị vậy sao?

Giọng nam quen thuộc phả vào vành tai Taehyung, nó thoáng giật mình, rời cuộc trò chuyện và hướng mắt tới người đang vòng tay qua eo nó.

Người đàn ông với gương mặt sắc sảo, áo vest chỉnh chu đang hít hà hương thơm sao ót nó.

- À, ngài Park.

Taehyung vui vẻ gọi tên, tiện tay đẩy nhẹ gã ra khỏi người mình.

Để không làm quý ông Jimin phật ý, nó nhanh chóng cụng ly vang ngọt với gã và bắt chuyện với tông giọng câu dẫn quen thuộc.

- Nghe nói em có đối tượng mới?

Jimin lắc ly vang, nhìn thứ rượu hảo hạng sóng sánh trên tay, như làn máu đỏ sẫm chạy dài trong từng thớ thịt, thỏa mãn từng giác quan, từng tế bào mẫn cảm trong cổ.

Gã liếc sang Taehyung, mê mẩn ngắm vùng cổ thon dài đang chuyển động để đưa từng giọt vang xuống dạ dày.

- Bệnh nhân của em, cậu ấy bí ẩn lắm.

Đôi mày thanh tú của Jimin khẽ nhếch lên, gã thấy lạ với nhận xét của Taehyung về tên đàn ông khiến nó phân tâm dạo gần đây.

- Tên cớm ấy hả?

Tôi thấy trông hắn khá đần độn và toàn là cơ bắp.

Rõ ràng đó là câu trả lời mà Taehyung không hài lòng, nó huých vào mạn sườn gã.

- Ngài lại cho người theo dõi em à?

Như thế thì bất lịch sự thật đấy ngài Park.

Đừng phá bữa ăn của em, em thấy hứng thú với cậu ta lắm.

Jimin bật cười, đặt ly rượu bên cạnh và nhanh chóng vồ lấy eo Taehyung, ôm nó vào người gã, ngài Park cao sang say mê vùi cánh mũi mình vào làn da mượt mà và hít hà hương thơm nơi tóc nó.

Mặc dù tỉ lệ cơ thể hai người không chênh lệch bao nhiêu nhưng sức lực của Jimin lại đủ để Taehyung không thể động đậy được, và khiến nó hoàn toàn quy phục trước thần thái làm chủ của gã.

- Em đang bao che một người khác trước mặt tôi à?

Tôi không hài lòng lắm đâu.

- Vậy ngài Park đây muốn em đền bù thế nào?

Cả hai nhìn nhau không rời mắt, Taehyung liếm nhẹ môi, lướt ngón tay tinh nghịch chọc nghẹo sống mũi gã.

Trước khi Taehyung thực sự đền bù cho Jimin một phần gì đó trên cơ thể nó.

Quý ngài Jimin đã lịch sự mời nó cùng khiêu vũ vài điệu trên nền nhạc Beethoven, hai tay Taehyung choàng lên cổ gã, và bàn tay rắn chắn của Jimin mơn trớn vòng eo nó.

Họ chìm đắm giữa sự xa hoa nơi bữa tiệc của giới thượng lưu, của những người vung tiền mua nửa thế giới, của những kẻ lộng lẫy, mình dát đầy vàng và sặc mùi giàu sang.
 
Kookv | Mức Người
8.


Taehyung không thể ưa nổi hương gỗ thông của Bvlgari, không vì một lý do nào khác.

Nếu nó bị nhốt trong một căn phòng tràn ngập hương thơm như vậy, tất cả những giác quan của nó sẽ bị tê liệt, tứ chi của nó cũng sẽ cứng đờ.

Đây là điểm yếu kì lạ duy nhất trên người Taehyung, chẳng ai có thể biết được ngoài trừ những kẻ vẫn thường luôn miệng thưởng thức thân thể nó – và kẻ đó chỉ có duy nhất ngài Park đây.

Bất hạnh thay đó lại là hương nước hoa mà Jimin yêu thích.

Sau một đêm nồng đượm tình và rượu, đợi đến lúc mùi thông đã tan gần hết thì Taehyung mới có thể gượng dậy.

Nó chật vật mặc lại đồ, tránh những vết thương trên người cứ vô ý lại trượt dài trên đường vải làm thân nó đau rát.

Jimin hiển nhiên bị đánh thức bởi tiếng kêu nhỏ như mèo của Taehyung, gã không cằn nhằn, lập tức ngồi dậy và lấy đồ băng bó giúp nó.

Gã lướt tay trên những dấu răng tím rịm da, từ tốn nâng tay phải của nó mà hôn nhẹ.

Không sao dứt được ánh mắt thèm thuồng ra khỏi ngón trỏ đã bị gã ăn đi một nửa.

Vì sợ Taehyung đau nên gã không dám xử trọn cả ngón.

- Em nên băng lại, thấy một ngón tay bị mất một nửa là không bình thường đâu.

Taehyung nhăn nhó, dùng bàn tay lành lặn còn lại bóp má gã mà dí sát vào mặt mình.

- Chính ngài là người xơi nó chứ còn ai nữa, việc đút ngón tay vào miệng người khác và xem họ ăn say sưa là đã không bình thường rồi.

Sau câu xin lỗi nỉ non của Jimin, Taehyung cắn mạnh vào vành tai gã như lời chào tạm biệt.

Hôm nay cậu có lịch với Jungkook nên không thể trễ được, nó khẩn trương xếp mớ giấy tờ bệnh án lẫn laptop vào cặp, lượm lại cái áo nâu dài bị ném chỏng chơ dưới sàn khoác lên mình.

Bước ra khỏi biệt thự nhà Jimin và vẫy gọi một chiếc taxi.

Lão lái taxi dường như để ý nó.

Taehyung biết chứ, cái cách lão cứ trải dài tầm nhìn của mình vào thân thể nó thông qua kính chiếu hậu.

Nó biết lão sẽ chẳng để nó xuống xe trong yên bình.

Nhìn cái đống cơ bắp của lão mà đem so sánh với thân hình gầy gò của nó mà xem, nếu giằng co thì đủ biết ai sẽ thắng.

Taehyung tặc lưỡi, xắn tay nhìn đồng hồ, không còn bao nhiều thời gian nữa.

Nếu thực sự lão muốn làm gì nó thật thì trước khi đến trước nhà Jungkook, nó sẽ xử lão trước.

Vì hai hôm này bận rộn, nó cũng chưa ăn gì.
 
Kookv | Mức Người
9.


- Hôm nay anh đến hơi trễ.

Jungkook hối hả dọn dẹp lại đống giấy tờ chắn lối vào, hắn nhanh chóng xếp gọn vào một góc rồi pha cho Taehyung một ly trà.

Hắn khá ngạc nhiên vì Taehyung chưa bao giờ trễ giờ cả, hiếm hoi nhất là có lần nó đến đúng y giờ hẹn, mọi hôm thì luôn tới sớm hơn.

Và hôm nay nó lại mệt mỏi trông thấy.

- Xin lỗi, tôi bị kẹp tay vào cửa nên phải đến bệnh viện gấp.

Taehyung giải thích, đồng thời quơ quơ ngón cái bị băng bó cứng ngắc để chứng minh.

Chắc là nặng lắm, Jungkook thầm nghĩ, vì hắn thấy xíu máu vẫn thấm qua lớp băng dày cộm kia.

- Trông thê thảm quá, sao anh không ở nhà đi?

Tới đây hoạt động nhiều lại gây cản trở cho vết thương của anh.

Hắn nhẹ nâng bàn tay của Taehyung mà thổi phù phù vào vết thương của nó.

Taehyung có chút ngỡ ngàng, rồi lại bật cười.

Gì đây?

Thổi phù hết đau à?

Jungkook phản ứng như Taehyung là con nít vậy.

Nó cười trừ, dùng tay còn lại búng vào trán hắn, nhanh chóng nhận ly trà xanh từ Jungkook và tiến về phía sofa.

Vươn vai để sẵn sàng cho buổi điều trị.

- Nào, bỏ qua chuyện của tôi.

Hãy kể cho tôi ngày hôm qua của anh nào.

Chít!

Một tiếng động vang lên khiến Taehyung giật mình.

Nó liền nhìn xuống con gà bằng cao su mình vô tình đạp lên.

- À xin lỗi anh, đó là đồ chơi của cháu tôi.

Hôm nay nó lên nhà tôi để điều trị.

- Điều trị?

Jungkook gãi đầu, có phần bối rối khi nhắc đến cháu hắn.

Taehyung chợt nhớ mình có thấy lấp ló vài cô búp bê trên kệ vừa nãy, có lẽ là cháu gái.

- Con bé cứ khăng khăng mình thấy được những điều kỳ lạ nên có lẽ không được bình thường.

Chiều nay tôi định dẫn nó tới bệnh viện khám thử.

Taehyung chưa hình dung được bệnh tình của chái gái hắn.

Nhưng ngay khi tiếng đổ vỡ vang lên, lộ diện một cô bé nhỏ nhắn đang nấp sau tủ bếp gần đó.

Cả người run rẩy sợ hãi, chỉ dám hó hé nửa phần đầu.

Cô bé lập tức chỉ thẳng vào Taehyung mà hét.

- Quái vật!

Jungkook lập tức chạy tới, bụm miệng và khổ sở kéo nó ra khỏi hốc tủ, không ngừng thay cô bé xin lỗi vị bác sĩ.

Taehuyng không phản ứng gì, chỉ bình tĩnh nhìn chằm chằm vào cô bé.

Trong miệng nuốt vội mẩu xương còn sót.
 
Kookv | Mức Người
10.


- Tôi không bận tâm tới điều đó đâu thưa cậu.

Làm ơn đừng xin lỗi tôi nữa, chúng ta cần tập trung vào buổi điều trị hiện tại.

Cậu có cảm thấy khá hơn chưa?

Taehyung phẫy phẫy, cố gắng đỡ Jungkook đang quỳ rạp, liên tục dập đầu xin lỗi vì tình huống khó xử vừa rồi.

Nó thả mình xuống sofa, húp một ngụm trà xanh để bình tĩnh đôi chút.

Nhưng chỉ một chút ít thôi, chứ phân nửa trà xanh nó đành nhường cho Jungkook đang cảm thấy cực kỳ xấu hổ với người đẹp.

Nó ổn định tinh thần hắn bằng tiếng bút, và bắt đầu viết sột soạt vài thông tin vừa xảy ra đã ảnh hưởng đến Jungkook như thế nào.

Rõ ràng là cảnh sát, nhưng bản thân hắn lại rất nhạy cảm.

Có thể thời gian đầu bệnh của hắn tiến triển khá tốt, nhưng theo Taehyung nghĩ, vài vụ giết người dã man gần đây là nguyên nhân khiến cố gắng của Taehyung đang quay về con số không.

Jungkook cứ khăng khăng hắn ổn, hẳn đã dần bớt tham việc và có thời gian cho bản thân nghỉ ngơi.

Chuông điện thoại của hắn bất ngờ reo lên.

Dưới sự quan sát của Taehyung, theo nó đoán có vẻ như là một vụ án mới cần đội trưởng đội hình sự giải quyết.

Nếu bệnh thực sự ổn, Jungkook đã từ chối ngay từ đầu.

Nhưng hắn đang do dự, và chân thì rung rung sốt ruột.

- Cậu đã ổn à?

Cậu nghĩ tôi tin cậu chắc?

Nó buông lời trêu nghẹo, thích thú nhìn vẻ mặt bối rối của hắn khi bị nắm thóp.

Nhưng giờ Jungkook đang mất tập trung, nó xoa xoa góc giấy, nghĩ ngợi rồi liền dừng bút.

Không thể tiếp tục trong tình trạng này được, coi như hôm nay bỏ.

Taehyung đứng dậy, xử trọn cốc trà xanh và xếp lại giấy tờ vào cặp.

- Cậu đi đi, dường như vụ án có vẻ nghiêm trọng đó.

Đúng như nó đoán, Jungkook mặt liền hớn hở, nhanh chóng khoác áo và phóng ra ngoài.

Không quên chào và cảm ơn Taehyung một tiếng.

Thậm chí còn nhảy chân sáo để đến xe, là người lớn nhưng sao cậu ta lại dễ đoán như vậy chứ?

Taehyung cười mỉm, vuốt thẳng áo của mình rồi thong thả ra về.

Trước khi đóng cửa, nó không quên liếc vào phòng ngủ của cháu gái Jungkook, nở nụ cười chào tạm biệt cô bé vẫn đang dè chừng, lén quan sát họ từ đầu tới giờ.

Cô bé bắt gặp ánh mắt của nó liền bủn rủn, làm sao nó có thể biết được con bé đang quan sát họ qua khe cửa?

Trong khi nó hoàn toàn quay lưng lại với cô bé trong suốt cả buổi điều trị?
 
Kookv | Mức Người
11.


Jungkook không thể nào ngưng được cảm giác tởm lợm đang nhốn nháo trong cổ họng mình.

Hiện tại đội của gã được triệu tập thêm cho đợt thám thính lần này.

Một cô bé tội nghiệp vừa được báo là đã mất tích, theo camera an ninh ghi được thì cô bé đã theo chân vài gã đàn ông lạ mặt và cùng biến mất ở khu rừng gần đó.

Tại sao lại là rừng nhỉ?

Trong khi nơi này cũng chẳng an toàn gì cho chính bản thân bọn tội phạm.

Jungkook nghĩ ngợi, cầm chiếc đèn pin lò dò từng bước một.

Thứ đầu tiên cảnh sát phát hiện là những vết máu, những giọt vương vãi tạo thành một đường dẫn lối trên những tán cây.

Có lẽ là vì rừng tối nên bọn nó không để ý mà bỏ sót?

Dấu vết dẫn cảnh sát bọn họ tới một căn chòi nhỏ nằm ngay giữa rừng, đủ sâu, và đủ lý tưởng cho những ai muốn tự sát dưới hàm thú hoang.

Jungkook rùng mình, những gì cảnh sát tìm được chỉ là chiếc đầm nhỏ của cô bé.

Căn chòi lập tức lại bị bới tung dưới sự hối thúc của người mẹ.

Bà ấy quát tháo, bà ấy vẫn tin con mình còn sống và sẵn sàng kiện lại phía cảnh sát nếu họ không dốc hết sức để đem con bà về.

Jungkook muốn nói rằng bà không thể làm thế, nhưng Namjoon nhắc nhở hãy để bà ấy được yên, hắn mới chịu nhấc mông mà tiếp tục dành thêm vài tiếng trong căn chòi sặc mùi gỗ mốc.

Hắn thở dài bới tung đống sách cũ trong thùng bìa cát tông, lần mò xem liệu tụi nó có bệnh hoạn tới mức quay phim lại rồi giấu đâu đó trong này.

Bởi theo tâm lý những tên tội phạm biến thái thì những đoạn phim như thế hẳn được bán với giá rất cao.

Hắn kiên nhẫn lật từng cuốn sách một, tới khi thời gian trôi qua kha khá và tiếng gọi của Hoseok vọng vào.

Đã quá mười hai giờ và những người khác sẽ đến thay ca cho họ sớm, Jungkook mới mệt mỏi ngừng lại.

Hắn muốn ở lại tìm hiểu thêm nữa, nhưng phải nuông chiều cái bụng đói trước nên hắn tiếc nuối nhét cuốn sách cuối cùng vào thùng bìa, cảm nhận lại đôi chân tê rân rân vì ngồi bệt suốt mấy tiếng liền.

Hắn chống tay đúng dậy, loạng choạng thúc rơi lọ hoa sứ bên cạnh.

Tiếng đổ vỡ vang lên chói tai.

Jungkook hốt hoảng hốt đống sứ tan tành trên sàn, lén nâng phần nguyên vẹn còn lại đặt vào chỗ cũ.

Lập tức giật thót với vật vừa cứa vào tay hắn đau điếng.

Nhìn qua thì phát hiện một tờ giấy bí ẩn lộ ra giữa phần nức của mình lọ.
 
Kookv | Mức Người
12.


Jungkook mơ màng, mân mê tờ giấy sáng ngời dưới ánh nắng trong tay mình.

Vì nội dung của nó khá kì lạ nên đã thu hút hắn.

Để xem nào, Jungkook khẽ liếm môi.

- Một cánh tay cho bữa sáng.

Hai quả thận con con cho bữa trưa và có thể kiêm luôn cả xế chiều.

Vài nhãn cầu cho bữa tối của bé con.

Mình đã chiều bé con quá mức rồi.

Cái quái gì vậy nhỉ?

Jungkook hốt hoảng bật người dậy, lật qua lật lại tờ giấy chỉ vọn vẹn nhiêu đó từ.

Nhưng đủ để làm hắn choáng váng, có cứ nghĩ có lẽ trong này phải ghi là củ cà rốt, hay thịt bò hoặc là cá ấy chứ?

Sao lại là những thứ như vậy?

Người có bao giờ ăn những thứ vầy đâu?

Chẳng nhẽ cho thú hoang?

Jungkook tự tát mình một phát, thú hoang có thể ngấu nghiến những thứ này.

Nhưng một con người mà lại đi cung cấp những thứ như chân người, nhãn cầu...như vậy hay sao?

Rồi lại lấy đâu ra ?

Jungkook ngẫm nghĩ, cất tiếng gọi Hoseok, may mắn được anh đáp lại ngay tắp lự.

- Mấy vụ buôn người dạo gần đây có tìm được ai không anh?

Vừa bật thốt khỏi miệng, Jungkook muốn tát mình lần nữa.

Rõ ràng hắn biết không nên đề cập tới vấn đề máu me với người nhạy cảm như Hoseok, bởi năm ngoái họ vừa phá một đường dây buôn bán nội tạng.

Hoseok là người nôn mửa nhiều nhất khi họ mở thùng đông lạnh lên, sau đó anh thậm chí còn bỏ ăn năm ngày.

Và bây giờ anh cứ im lặng nhìn hắn như vậy, hắn hoàn toàn không cố ý khiến anh nhớ lại lúc đó.

- Không có...

Hoseok – sau vài phút chống cự với một chút hình ảnh gớm ghiếc của nội tạng vừa hiện về.

Anh lấy hết can đảm trả lời Jungkook và nốc một ly trà xanh mới pha, cố lảng sang đề tài khác, nếu hắn hỏi thêm bất cứ điều gì về vấn đề ruột thịt người thì anh sợ sẽ nôn ra sàn luôn mất.

May mắn thay Jungkook là một người khôn ngoan, anh thở phào khi hắn gật gù hiểu ý.

Chưa kịp đặt mông xuống ghế được bao lâu thì Jungkook lại bật người dậy:

- Có con người nào có thể nhai ngấu nghiến tim gan phèo phổi được không anh?

Namjoon bất ngờ nhận được thông báo khẩn: Tìm một cái xô ngay lập tức.
 
Kookv | Mức Người
14.


Sau buổi điều trị khá căng thẳng (đối với Jungkook), mẹ hắn đã hẹn Taehyung một buổi nói chuyện riêng, bà trông chẳng có vẻ gì là vui vẻ cả, khá chắc hắn sẽ lại tiếp tục vùi đầu vào mớ vụ án mới.

Chẳng lẽ mấy tuần ở với Taehyung không thuyên giảm mức nào căn bệnh cuồng công việc của Jungkook hay sao?

- Tôi nghĩ mức độ căn bệnh đã chuyển sang một hướng khác, vì tình trạng này để quá lâu nên tôi e rằng có thể cậu ấy đã hoàn toàn chấp nhận nó.

Nghe vậy, người đàn bà trước mặt nó thở dài, cúi đầu và vò rúi búi tóc.

Taehyung để ý, hành động vừa rồi khá giống với Jungkook mỗi khi hắn cảm thấy bối rối hoặc bất lực.

Nó bất giác nhoẻn miệng cười, mẹ con quả là giống nhau thật.

- Nếu nó cứ như thế thì kiệt sức mất thôi, đã nhiều lần thằng đó ngã bệnh vì làm việc quá nhiều.

Còn có cách nào giúp nữa không thưa bác sĩ?

Người mẹ sau một hồi suy nghĩ liền cất lời, hai tay đan lại với nhau tỏ vẻ lo lắng.

Vẻ chân thành trong ánh mắt bà khiến nó có chút dao động, quả là...trong con người chỉ có tình yêu là thứ tươi đẹp nhất.

Tình yêu sẽ sản sinh thêm nhiều yếu tố tính cách khác bên cạnh đó, nhưng tiếc có bao nhiêu người cảm nhận được điều đó.

Nó vừa suy nghĩ, vừa chớp chớp đôi mắt.

Chủ yếu họ tồn tại trên đời này chỉ với danh nghĩ là con người.

Mà con người thì có bao nhiêu nghĩa nhỉ?

Taehyung chống cằm, vuốt ngược tóc mình ra sau và chăm chú vào sổ bệnh riêng của hắn.

Ghi chép đầy đủ những ngày kia hắn đã làm gì, hắn đã tiến bộ hơn hay vẫn như cũ.

Nó chép miệng, trả lời bà.

- Được thôi, nếu muốn điều trị tận gốc thì tôi buộc phải tiến sâu hơn.

Bà có thể cho tôi địa chỉ làm việc của cậu ấy được chứ?

Chúng ta sẽ phá không gian riêng của bệnh nhân một chút.

Người đàn bà mừng rỡ, không lưỡng lự liền đưa cho cậu hẳn địa chỉ nơi làm việc của Jungkook, lẫn cả những hiện trường án mạng hiện đội hắn đang đảm nhiệm, thậm chí thêm số điện thoại đồng nghiệp hắn.

Taehyung từ tốn ghi chép vào sổ, lật tay áo xem giờ.

Đã đến lúc, nó lịch thiệp đứng dậy, trả giùm bà tiền nước.

- Cậu đi đâu đấy?

Taehyung ngoảnh đầu, tươi cười chào tạm biệt cuộc nói chuyện vội vàng, nhưng lại cực kỳ hữu ích với nó, trên phương diện nào đó.

- Tôi ghé sang cô nhi viện một chút.

Tôi có làm từ thiện ở đó mà.
 
Kookv | Mức Người
15.


- Jungkook à, anh thấy mày làm việc nhiều quá đó.

Nghỉ chút đi ăn với bọn này, làm cả chiều không thấy mệt hả?

Hoseok lo lắng hỏi han, giục hắn mau thả bộ hồ sơ mà ra hóng chút gió.

Nhưng lần nào Jungkook cũng từ chối với một lý do duy nhất "là đội trưởng, em phải có trách nhiệm với vụ án".

Mà hỡi ôi, trách nhiệm gì?

Hoseok chỉ thấy thằng bé đang cố gồng gáng công việc quá mức chịu đựng, đến nỗi không phải phiên trực của mình cũng cố lếch cái mặt lên cho được.

Nếu căn bệnh này trở nặng thì có thể ảnh hưởng ít nhiều đến tâm lý.

Cả đội chỉ sợ sau này già thì hắn sẽ trở thành ông sếp luôn cau có đến khó ưa.

Không thể để hắn tự hành hạ bản thân như vậy, Hoseok – cùng Namjoon một hai đòi kéo hắn khỏi căn chòi đó cho bằng được, đỉnh điểm là khi Namjoon dọa sẽ làm gãy mắt kính mới của hắn, Jungkook mới lọ mọ chịu chui đầu ra thế giới bên ngoài.

Bây giờ trời dần ngả tối, bầu không khí sau trận mưa trở nên thoáng đãng vô cùng.

Trời quang mây tạnh, hắn có thể thấy trăng khuyết hiện diện sáng rực một vùng trời.

Sự mát mẻ có phần làm dịu cái bức bối trong căn chòi.

Hít một hơi thật sâu, Jungkook bất ngờ thở phụt ra khi nghe thấy một tiếng động lạ.

- Sau chòi có cảnh sát trực hả mấy anh?

Nhận được cái lắc đầu từ hai người, hắn liền tò mò nhoài người ra quan sát.

Đằng sau chòi khá tối, với lại có một cửa phụ ở cuối bếp, gần với thùng bìa sách mà bữa trước Jungkook kiểm tra.

Một cảm giác kì lạ dấy lên trong lòng, Jungkook lén lẻn ra đằng sau.

Hắn sẹ sẹ bước trên thảm cỏ, chung quanh là một màu đen đặc ngoài trừ ánh điện từ cửa sổ của căn chòi.

Jungkook vô ý đạp lên một vật gì đó kêu cái rắc.

Hắn hoảng hốt cúi người, nhặt lên tấm bưu thiếp cứng đã gãy đôi.

Nhíu mày lẩm bẩm từng chữ.

- Kim Taehyung?

Ánh mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm sau lưng hắn, nụ cười điên dại ngự trị trên môi.

- Cậu gọi tôi?
 
Kookv | Mức Người
16.


- Anh Taehyung, sao anh lại ở đây?

Taehyung điềm đạm ngồi trong lều nghỉ cảnh sát, vui vẻ nhận cốc trà xanh từ Jungkook.

Nó chậm rãi thưởng thức và đắm chìm trong ánh mắt tra khảo của người nọ.

- Mẹ cậu và tôi đã thống nhất, để chữa dứt căn bệnh này thì tôi nên gần gũi với cậu hơn.

Bà ấy thậm chí còn đưa địa chỉ nơi vụ án hiện tại cho tôi nữa.

Với lại tôi cũng muốn quan sát xem mức độ điên cuồng của cậu thế nào.

Taehyung trả lời, nó tiếp tục dúi mũi hít hà hương trà, rung rung đùi hưng phấn.

Nhưng gương mặt nó vẫn điềm tĩnh đến lạ, thậm chí còn trở nên đáng sợ khi hắn khẽ đưa tấm bưu thiếp gãy đôi.

- Tôi tìm thấy cái này sau chòi, anh đi tham quan hả?

Như thế nguy hiểm lắm.

Jungkook hỏi han, nhưng sắc mặt nghiêm trọng của Taehyung vẫn không suy chuyển.

Nó nhìm chằm chằm bàn tay hắn vài phút cho đến lúc mỏi nhừ.

Taehyung mới đặt ly trà xuống, nhẹ nhàng nâng ngón trỏ bị băng bó trước mặt.

Nó nhoẻn miệng cười, chầm chậm tháo từng lớp băng.

Ngón tay đã hoàn toàn bình phục, Taehyung từ tốn nhận lại tấm bưu thiếp từ tay hắn, thì thầm lời cảm ơn rồi nhấc người dậy.

Bên ngoài lều có một gã đàn ông đang đợi nó, không thể lãng phí thời gian.

Có một khí chất lạ kì bao quanh Jimin khiến đám cảnh sát nhất thời chẳng dám đụng đến gã.

Jimin tươi cười, nhanh chóng đón thân hình mảnh mai vào lòng.

Hai bọn họ trò chuyện đôi chút và gã có vô ý mân mê ngón trỏ của nó – nơi gã từng ngấu nghiến vì sở thích quái dị điên rồ của mình.

Mừng là Taehyung không phải con người, như thế nó hoàn toàn có thể thỏa mãn sở thích biến thái của gã.

Sau sự thúc giục của Taehyung, họ nhanh chóng leo lên con Mercedes đen khi Jimin đã bàn bạc một số chuyện với bên cảnh sát.

Con xế hộp rú lên một tiếng và thoăn thoắt biến khỏi tầm nhìn của đám cảnh sát ngưỡng mộ, khí chất giàu sang đã bao trùm mắt họ và tất cả dư vị còn sót lại chỉ là những lời cảm thán vô bờ bến.

Jungkook thẫn người, lần đầu tiên hắn thấy Taehyung thân mật với một gã đàn ông khác, sặc mùi thượng lưu và chứng kiến cách hai người nhìn nhau đắm đuối.

Hắn bất giác siết chặt mảnh băng từng bao bọc lấy ngón tay Taehyung.

Hắn muốn nó.

Mình thật mừng khi cuối cùng cũng có một cốt truyện hoàn hảo cho Mức Người TvT

Lúc đầu viết cái này chỉ vì hâm mộ hình tượng Hannibal, chỉ muốn xây dựng Tae liền y như vậy nên mình đã bỏ quên cốt truyện.

Có lần bí tới nỗi mình định xoá fic này luôn ấy chứ TvT

Nhưng may quá, Trời thương mình.
 
Kookv | Mức Người
17.


- Vụ án cô bé ở căn chòi đã được giao cho một đội khác, chúng tôi đến với vụ án mới khó nhằn hơn.

Và tôi đã nôn.

Jungkook mệt mỏi vùi mặt giữa hai lòng bàn tay, nhớ lại lúc cả đội cùng xông vào biệt thự của một gia đình nọ.

Thứ đầu tiên họ ngửi được là mùi tanh của máu.

Tiếp sau đó, họ phát hiện hàng loạt bàn ăn dành cho trẻ em được xếp thành hàng dài dưới nhà ăn của khu biệt thự.

Trên mỗi bàn đủ thứ các loại nội tạng ngổn ngang đang trong quá trình phân hủy.

Gia chủ của biệt thự hoàn toàn biệt tăm, mất tích không một dấu vết.

Hắn không muốn miêu tả nhiều cho nó, vì hình ảnh gớm ghiếc đó mà hắn chẳng thể nuốt nổi một hạt cơm từ hôm qua tới giờ.

Taehyung vẫn với ly trà xanh trong tay, đoạn lại đẩy nhẹ gọng kính bạc.

Đeo kính vào khiến Taehyung trông tri thức hơn bao giờ hết, và thành công làm Jungkook xao nhãng.

Hắn lén nhìn nó, khẽ nuốt nước bọt.

- Mà này...

Jungkook mím môi, nhớ lại hình ảnh nó đang thân mật với người đàn ông khác.

- Người mà anh đi cùng hôm tôi gặp anh ở căn chòi đó, là ai vậy?

Nhận được câu hỏi lệch chủ đề, Taehyung từ nãy giờ mới ngước mặt lên.

- Chuyện đó liên quan gì đến cậu?

Nó thẳng thắng trả lời, thành công khiến Jungkook tăng thêm nghìn phần bối rối.

Gương mặt của hắn ửng đỏ, hai tay vặn vẹo vào nhau.

- Tôi cứ nghĩ...tôi có hơi tiếc một chút vì anh đã có bạn trai, vậy mà còn định làm quen với anh hơn nữa chứ.

Hắn thành thật thú nhận, một cậu trả lời khiến cả người nó run lên vì phấn khích.

Nhịp gõ bút của Taehyung càng nhanh hơn khiến ngòi chì bị tì đến gãy, nhưng nó không quan tâm mấy.

Trong điều kiện ánh sáng mập mờ, ánh nhìn thơ ngây của Jungkook bắt gặp đôi con ngươi hổ phách của Taehyung, hai bọn họ nhìn nhau một hồi lâu.

- Anh ta không phải bạn trai tôi, và tôi cũng chưa có bạn trai.

Và nó, lại một lần nữa được ngắm trọn gương mặt sáng bừng của hắn, nhịp tim đập liên hồi.

Taehyung bất giác liếm môi.

Nó muốn hắn.
 
Kookv | Mức Người
18.


Jungkook ngẩn ngẩn ngơ ngơ, mặc kệ mọi người xung quanh đang nháo nhào, còn Hoseok thì ôm xô gần một ngày trời.

Hiện tại họ đang ở hiện trường vụ mất tích của gia đình trong tòa biệt thự, dãy bàn ăn trẻ em đã được dọn dẹp để bớt đi phần ghê sợ.

Nhưng mùi tanh khó chịu của máu vẫn còn, mỗi lần bước vào, Hoseok cũng ôm khư khư một túi đựng bên mình như thần hộ mệnh.

Vì thần kinh yếu đuối chết tiệt của anh, và cả tâm hồn mỏng dính như cánh hồng.

Mấy tên lính khác lấy làm lạ với tâm trạng lơ đễnh bất ngờ của đội trưởng, những tưởng sẽ lao vun vút vào đống hồ sơ làm việc, hoặc là gắng sức bới tung cả khu biệt thự này lên chỉ vì bệnh cuồng công việc của mình.

Nhưng có lẽ hắn đã gặp được một bác sĩ giỏi.

Cách anh ấy chữa trị thật khác biệt.

Jungkook thẫn thờ, vắt mình trên bục cửa sổ ngắm nhìn mây trắng bay, cảm nhận từng tốp gió lùa qua tóc, vuốt ve dịu nhe cho da mặt ai kia đang nóng bừng bừng.

Đầu óc vẫn còn vương vấn buổi điều trị hôm qua, khi hắn ngỏ ý muốn làm quen với nó.

Taehyung bất ngờ tặng hắn một nụ hôn.

Hai người bọn họ hôn không lâu, nhưng đủ để hắn cảm nhận được từng thớ thịt mềm mại trên bờ môi nó.

Nhưng cách cái hôn đột ngột đó kết thúc cũng lạ kì, Jungkook ngẫm nghĩ.

Sau khi dứt khỏi nhau, hắn nhìn Taehyung say đắm.

Nó tựa vào vai Jungkook, dụi dụi như một chú cún con, và thì thầm.

- Cậu ngon lắm.

Ngon?

Đáng lẽ câu nói đó nên để hắn nói với nó mới phải.

Mà nó khen hắn ngon vì gì nhỉ?

Body của hắn hay bờ môi khô khan của hắn?

Như thế thì là dở mới đúng.

Dòng suy nghĩ vẩn vơ của Jungkook bất ngờ bị gián đoạn bởi một mùi hương khó ngửi, ngoảnh đầu lại thì thấy Namjoon đang tiến gần mình.

Anh trưng ra một vẻ mặt nghiêm trọng hết sức.

- Tìm thấy rồi Jungkook.

Xác của cặp vợ chồng trong gia đình đã tìm thấy rồi.
 
Kookv | Mức Người
19.


Cả đội đang đứng dưới một gốc cây đào, mặc dù đang độ giữa xuân nhưng cây anh đào này hoàn toàn trụi lủi.

Chẳng có lấy một lá chồi hay vài nhúm hoa, tất cả những gì hiện diện trước mắt Jungkook hiện giờ là một màu ảm đạm bao trùm cả biệt thự, tiếng chim quạnh quẽ cất lên và cây anh đào dường như cũng bị ảnh hưởng bởi bầu không khí ghê rợn ấy.

Nó khô cằn cỗi như da của những mụ phù thuỷ, và thiếu sức sống đến đau thương.

Dưới gốc cây, họ đào lên được hai bộ xương vẫn còn mới, mang màu xanh nhè nhẹ của rêu, hai người nọ đang ôm nhau rất tình tứ.

Theo kết quả xét nghiệm bên pháp y, đây đích thị là cặp vợ chồng chủ của căn biệt thự này.

Namjoon đứng bên cạnh, xót xa nhìn hai bộ xương đã mục ruỗng.

- Tội cho hai kiếp người, ai có thể làm những chuyện kinh khủng như thế chứ?

Cặp vợ chồng chỉ vừa mới được tìm thấy nửa tiếng trước, hiện tại bên cảnh sát cật lực đào bới khu vườn sau nhà, may ra lại tìm được những đứa trẻ.

Dù gì trong biệt thự cũng có bàn ăn cho trẻ em.

- Làm ơn đừng nhắc tới bàn ăn đó nữa.

Hoseok vặn vẹo, anh khó chịu ngoảnh sang chỗ khác khi Namjoon cứ cố tình nhắc đến cảnh tượng ghê tởm kia.

Đến Jungkook thấy còn phải nôn, huống gì con người mỏng tựa giấy như anh.

Cái này chắc ám ảnh tới già luôn mất.

Jungkook đắm chìm vào hình dáng kì lạ của cặp vợ chồng, băn khoăn rằng họ đã chết kiểu quái gì mà đến khi hòa với đất, vẫn một mực ôm chặt nhau thế kia?

Và còn một điều nữa, đám nội tạng tìm thấy trong nhà chỉ mới thối rữa được năm ngày.

Vậy thì tại sao họ lại chết đến mục rã như tận một năm.

Thời gian của hai sự kiện xảy ra hoàn toàn không cân xứng.

Chẳng lẽ lại chết trước khi đám trẻ bị sát hại?

Hắn có để ý tới chỗ vết nức gượng gạo trên thân cây, trước khi bị thu hút bởi kết quả mới từ pháp y.

Tuổi thọ xương chỉ vừa cỡ năm ngày.

Không đủ thời gian để phân rã hoàn toàn và sạch sẽ như thế.

Trong một khắc Jungkook liền nhớ tới tờ giấy tìm được ở căn chòi.

Con người có thể ăn lẫn nhau hay sao?

Cả đội chìm trong bầu không khí kỳ quái, riêng Jungkook lại ngoái đầu nhìn lại vết nức trên thân anh đào.

Đoạn, hắn liền xông tới đạp vào đó một phát.

Cả đội ngỡ ngàng thấy một cuộn băng nhỏ rơi ra.
 
Back
Top Bottom