Cập nhật mới

Khác [ᴋᴏᴏᴋᴛᴀᴇ] ꜱᴛʀᴀɴɢᴇʀ ꜰʀᴏᴍ ʜᴇʟʟ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
224965002-256-k354019.jpg

[ᴋᴏᴏᴋᴛᴀᴇ] ꜱᴛʀᴀɴɢᴇʀ ꜰʀᴏᴍ ʜᴇʟʟ
Tác giả: eriierie
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

" Em đúng là tác phẩm tuyệt vời nhất mà tôi từng tạo ra.

Cưng à."

Warning OCC.

Nha sĩ sát nhân biến thái công x Tiểu thuyết gia dần hắc hóa thụ.

Chuyển thể từ bộ phim cùng tên, không dành cho đàn ông đang trong thời kỳ cho con bú 🙂
Những ai không thích mời log out.

Don't reup ⚠



strangerfromhell​
 
[ᴋᴏᴏᴋᴛᴀᴇ] ꜱᴛʀᴀɴɢᴇʀ ꜰʀᴏᴍ ʜᴇʟʟ
Văn án


Đây là tiểu thuyết tôi bắt đầu viết khi vào ở khu này.

Đúng vậy.

Thật ra, trước khi đến đây sống, thì dù không phải nơi này, cuộc sống của tôi..cũng đã là địa ngục rồi.

Nhưng mà, địa ngục thật sự mới chính là nơi này.

Cái địa ngục kinh khủng mà người lạ tạo ra..

Nơi này chính là địa ngục, một địa ngục kinh hoàng, mà người lạ tạo ra.

Vì sao tôi lại phải rơi vào cái địa ngục này chứ?

Rốt cuộc thì tôi đã gây ra tội tình gì?
 
[ᴋᴏᴏᴋᴛᴀᴇ] ꜱᴛʀᴀɴɢᴇʀ ꜰʀᴏᴍ ʜᴇʟʟ
Chương 1


" Thưa các hành khách trên xe.

Sắp đến trạm dừng kế tiếp.

Hành khách khi xuống xe, hãy chú ý kiểm tra cẩn thận hành lý của mình sau khi xe dừng hẳn lại.

"

Gấp lại cuốn tiểu thuyết trên tay, Taehyeong hòa theo dòng người cùng xuống khỏi chuyến xe bus đường dài từ Daegu lên Seoul.

Tài xế nhanh nhẹn đi trước, mở lên khoang chứa đồ phía bên sườn xe để hành khách trên xe có thể lấy lại hành lý, đồ đạc của mình.

Cậu hơi cúi người, mang ra chiếc vali màu đen đã hơi bạc màu của mình, cùng lúc một ông chú trung niên gấp gáp lôi vali ra làm cậu trượt tay mà làm rơi tay cầm của vali.

Buông ra lời xin lỗi hờ hững không chút chân thành, ông chú nhanh chóng kéo vali rời đi.

Sực nhận ra trong vali có chiếc máy tính xách tay vô cùng dễ vỡ, cậu vội vàng mở ngăn trước của vali ra để kiểm tra.

Mẹ kiếp, đúng là hàng dễ vỡ, thật.

Màn hình máy tính do cú va chạm đã chằng chịt những vết rạn nứt như mạng nhện.

Cậu cần phải bồi thường!

Cầm máy tính trên tay, chân rảo bước đuổi theo ông chú kia.

" Chú gì ơi.

Chú ơi.

Chú gì ơi!

"

Cố gắng lớn tiếng để ông chú kia nghe thấy mà quay lại, cậu không dám đi xa vì chiếc vali vẫn nằm chổng chơ bên cạnh xe bus.

Điện thoại trong túi quần cậu bỗng chốc reo lên, thành công phân tán sự chú ý từ cậu, lấy ra chiếc điện thoại, trên màn hình hiện lên cuộc gọi đến không ai khác chính là Kim Jisoo - người yêu của cậu.

Ngẩng lại nhìn thì ông chú ấy đã đi khuất, thở hắt ra, cậu áp điện thoại lên tai.

" Ừ, Jisoo à?

"

Phía bên kia một giọng nói đầy ý tứ quan tâm, như mật ngọt rót vào tai cậu.

" Anh đã đến nơi chưa ạ?

"

" Gọi mà sao cứ đi vậy chứ.."

Cậu lầm bầm trong miệng.

" Ôi, thời tiết thật sự không đùa được đâu, có chuyện gì à anh?

Giọng anh sao vậy?

"

" À, không có gì.

Nhưng em gọi được hả?

Đang trong giờ làm mà?

"

Nghe hỏi, cậu liền lắp bắp đánh trống lảng.

" À, giờ em đang ra ngoài.

Để chuẩn bị cho chương trình mới, em có hẹn với nhà báo.

"

" À, bộ phim mà em đảm nhiệm lần này ấy à?

"

Cậu nghiêng đầu, kẹp điện thoại giữa tai và vai, xem xét lại màn hình máy tính.

" Anh à, em cúp máy đây.

Em gọi lại sau nhé."

Cúp máy, cậu nhẹ nhàng đem cất lại máy tính vào trong vali, nhanh chóng di chuyển lên chuyến tàu gần nhất.

Việc đầu tiên là phải đem máy tính đi sửa, aish, thật là..

.

" Máy tính của tôi.

Màn hình ở đây, bị vỡ hết rồi."

" Cái này phải hết 200.000 won đấy."

Xem qua một lượt tổng thể những vết nứt trên màn hình, thợ sửa máy liền báo giá.

" 200.00 won ấy ạ?

Chỉ cái màn hình thôi ấy ạ?

"

" Vâng."

Cậu ngạc nhiên hỏi lại, 200.000 won thật sự là con số quá lớn đối với cậu mà.

" Đừng vậy mà, lấy cậu ấy 180.000 thôi."

Người thợ còn lại trong tiệm thấy cậu vali lớn nhỏ, nghĩ bụng mới từ quê lên nên tốt bụng ý nói đỡ giá cho cậu.

Nhưng cái giá 180.000 thật sự vẫn là không dễ kiếm chút nào..

" Chỉ sửa có cái màn hình phía ngoài thôi mà đắt vậy ạ?

"

Nói đến đây, cả hai người thợ cùng lên tiếng.

" Vậy là rẻ rồi.

Ra ngoài cậu đừng nói với ai giá này.

Cậu mà tới trung tâm bảo hành phải hơn 300.000 won đấy."

Khẽ chau mày, cậu thở dài.

" Vậy, cái này anh sửa cẩn thận giúp tôi."

" Vâng, cậu đừng lo, sẽ thay cho cậu cái mới luôn."

Đặt lịch hẹn lấy máy xong xuôi, cậu chán chường, đút tay túi quần, tay còn lại kéo vali đi.

Đi qua một tiệm sửa máy tính khác, như có lực kéo cậu khựng lại.

Vì vẫn không cam tâm với mức giá 180.000 won kia, cậu tiến tới hỏi mức giá cả sửa chữa của nơi này.

" Anh ơi..Màn hình ngoài của máy tính bao nhiêu vậy?

"

Người thợ đang cắm cúi với chiếc máy tính, ngẩng lên nhìn qua gương mặt vị khách của mình, rồi tiếp tục trở lại với công việc và tìm hiểu yêu cầu của khách hàng mới.

" Màn hình của cậu mấy inch?

"

" 15 inch ạ."

" Vốn dĩ là 200.000 won, nhưng tôi sẽ để cho cậu 150.000 won."

" 150.000 won ấy ạ?

"

Trên gương mặt cậu thoáng một tia vui mừng .

" Nếu là loại Hàn Quốc thì tôi có thể giảm thêm nữa ."

Aish...

.

" Mời các bạn tham gia trò chơi phi tiêu trúng thưởng.

Dùng hóa đơn mua sắm để đổi lịch chơi, giải cao nhất là một chiếc máy tính!

"

Oh..ông trời cũng thật có mắt đi, còn có thể sắp xếp cho cậu bắt gặp được trò chơi trúng thưởng này lại cùng lúc với chiếc máy tính của cậu đang phải sửa chữa.

Đã vậy cậu đây sẽ không lãng phí của trời!

Nhanh chóng đi đổi vé tham gia trò chơi, trong tay cậu hiện tại đã cầm một chiếc phi tiêu và chuẩn bị ngắm phi.

Một trong hai nhân viên tiếp thị bắt đầu xoay bảng trúng thưởng, người còn lại đứng cầm mic chờ kết quả để công bố giải thưởng.

" Xin chúc mừng, anh được hạng 5, mời anh lên nhận quà."

Hạng 5 thì chỉ là một con gấu bông nhỏ nhắn để treo làm móc khóa, không hề hài lòng với thành quả này một chút nào, cậu muốn thử lại lần nữa.

" Một lần nữa được không?

"

" Vâng, mời anh."

Lần này cậu đã đổi lấy bốn năm vé trò chơi, nắm chặt những phi tiêu nhựa trong tay, lần này phải ngắm phi thật chính xác..

Phập.

.

Ngồi trên tàu với túi bóng đen chất vài năm con gấu nhỏ, tuy hơi thất vọng nhưng cậu vẫn suy nghĩ theo hướng lạc quan.

" Dù vậy, trông nó cũng thật đáng yêu."

.

Bắt đầu với việc tìm trọ, mở lên Naver, không khó để cậu có thể tìm ra được phòng trọ ưng ý.

Điểm ra những khu nhà trọ phù hợp, liệt nó vào phần danh mục ghi chú điện thoại, cậu lên tàu, bắt đầu chuyến đi tìm trọ nơi thành phố Seoul xa hoa, đông đúc.

.

" Phòng cuối cùng đó.

Yên tĩnh và sạch sẽ lắm, ánh sáng cũng nhiều, nên chắc là cậu sẽ thích.

Phòng này này."

" Bao nhiêu ạ?

"

" 550.000 won."

Quá đắt.

Loại bỏ.

.

" Cậu mà trả 3 tháng một lần, tôi sẽ giảm giá cho cậu 10%.

"

" Vậy thì là bao nhiêu.."

" 270.000 won."

Phòng bí, không tiện nghi.

Loại bỏ.

.

Tìm trọ trong cái thời tiết khắc nghiệt này cũng thật là không đơn giản chút nào, hơn nữa bụng cậu cũng đã biểu tình từ bao giờ.

Đành phải ghé vào quán cơm bình dân, vừa ăn vừa tiếp tục tìm kiếm vậy.

Gọi một phần gimbap cùng một bát củ cải đường, vừa ăn cậu vừa lướt Naver tìm kiếm.

Rất nhanh, thông tin về một căn phòng trọ cho thuê với giá tiền hợp túi cậu liền xuất hiện trên màn hình.

Dò vị trí trên bản đồ, tìm kiếm đường đi, xong xuôi, cậu bấm vào dãy số hiển thị trên màn hình để liên lạc với chủ trọ.

Phía bên kia rất mau bắt máy, giọng nói của một bà thím cất lên.

" Alo."

" Vâng, nhà trọ Eden đây."

" Tôi gọi đến để xem phòng.

Có còn phòng trống không ạ?

"

" Còn chứ."

" 190.000 won đúng không ạ?

"

" Vâng, đúng rồi."

" Vậy lát tôi đến xem phòng.

"

" Vâng.

Lát nữa gặp cậu."

" Vâng."

Nhanh chóng kết thúc bữa ăn, cậu lần nữa phải lên tàu, tìm đường đến nhà trọ mang tên Eden.

.

Đứng từ trên bậc thang cao nhất nhìn xuống, cái vali này phải làm sao đây?

Đẩy tay cầm xuống dưới, hai tay cậu nhấc bổng chiếc vali khá nặng nề này lên, khập khiễng mà đi xuống từng bậc thang bộ.

Kéo bộ đi quá nửa cây số nữa, lại bắt gặp một cầu thang bộ, nhưng lần này là đi lên, thở hắt một hơi, khẽ chau mày, cậu lặp lại những động tác cũ chỉ khác điều lần này là chạy lên.

Tiếp tục cuốc bộ một đoạn đường dài dốc cùng bạn đồng hành là chiếc vali đen, lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi, cuối cùng thì cậu cũng đã đến nơi..

Nhà trọ mang tên Eden, nhà trọ mà nơi cuộc sống địa ngục của tôi bắt đầu.

End chap.
 
[ᴋᴏᴏᴋᴛᴀᴇ] ꜱᴛʀᴀɴɢᴇʀ ꜰʀᴏᴍ ʜᴇʟʟ
Chương 2


Cuối cùng cũng đã đến nơi, cổ áo cậu đã thấm đẫm mồ hôi, ngước lên nhìn tòa nhà cũ kĩ trước mắt, phía sau tòa nhà là đỉnh một ngọn nhà có hình chữ thập như những nhà thờ của người theo đạo thiên chúa.

Trong lòng cậu liền dâng lên một cảm giác chán ghét xen lẫn một chút thất vọng, kéo vali với ý định rời đi.

" Sao có thể ở đây được chứ.

Thực sự không ở đây được rồi."

Như một trò đùa của ác quỷ sắp đặt sẵn, bánh xe từ chiếc vali của cậu lỏng lẻo rồi lăn xuống dốc, cậu bất lực thở dài, thật sự không còn sức để trở xuống đó nữa rồi, đành đi đến nhà trọ mang tên Eden.

Chiếc vali vô cùng nặng nề ở trên tay cậu khó khăn bước lên từng bước cầu thang, lên đến tầng hai đứng trước cánh cửa với một số giấy dán tờ rơi, cậu chần chừ một lúc cuối cùng vẫn quyết định mở cánh cửa ấy ra.

Bước vào trong, chiếc chuông cửa reo lên giòn tan trong không gian tĩnh lặng, nơi đây khá cũ kĩ, cậu mải nhìn ngó xung quanh mà không để ý đến một bà cô đầu tóc bù xù vừa mở cánh cửa sổ nhỏ trong gian phòng tiếp khách đến trọ.

Cậu tiếp tục đi dọc theo hành lang nhỏ chợt giật mình vì tiếng nói phía sau.

" Cậu là học sinh mới gọi à?

"

Giật mình quay lại phía sau đã thấy bà cô ấy đứng trước cửa phòng nhìn cậu.

" Dạ vâng."

" Nóng thế này, vất vả rồi."

" Cháu xin lỗi vì đến chậm ạ."

Vừa nói cậu vừa quay ngược lại đi đến căn phòng tiếp khách trọ của bà cô.

" Không sao, chỗ này là nơi hẻo lánh, người mới đến cũng thường xuyên bị lạc.

Cậu vào đi."

Bà cô bước vào trong phòng lấy ra một lọ nước tăng lực đưa cho cậu, mời cậu vào phòng.

" Giọng cậu qua điện thoại hay quá, trông còn đẹp trai nữa, nhìn mồ hôi chảy này."

Bà cô vươn tay sờ vào cổ cậu, cậu ngượng ngùng né tránh, bà ta vẫn giữ vẻ niềm nở trên gương mặt tay lấy ra một chùm chìa khóa.

" Lúc cháu lên đây cháu có thấy phòng nam nữ được tách ra riêng, chắc nhiều phòng lắm phải không ạ?

"

Cậu thắc mắc hỏi, bà cô liền tiếp lời.

" Đó là chuyện lâu rồi.

Nghe nói sắp dỡ bỏ, nên đã chuyển đi hết rồi, còn vài người ở thôi."

Vừa nói tay bà vừa loay hoay tìm chìa.

" Bao giờ bắt đầu rời đi ạ?"

" Nghe nói người ta sẽ bắt đầu sau sáu tháng nữa.

Sao?

Cậu định ở đây lâu à?

"

Bà cô ngừng tìm chìa ngẩng lên nhìn cậu.

" Không ạ, cháu chuyển đi sớm thôi."

" Thế thì tốt rồi."

Bà cô lại cười nói bắt đầu dẫn cậu đi đến căn phòng sắp tới sẽ là phòng của cậu.

" Vì ở đây sẽ di dời và dỡ bỏ và xây dựng mới mẻ hơn nhưng phòng ở đây cũng tiện nghi lắm.

Tôi nghĩ cho sức khỏe của khách trọ..Ôi phòng 302."

Bà cô nhìn lên cánh cửa phòng 302 nói với giọng điệu ngao ngán rồi lại tiếp tục câu nói dang dở của mình.

" Tôi nghĩ cho sức khỏe của khách trọ nên thường tặng trứng miễn phí, rồi cho cả kim chi tôi tự muối, đây có phải phòng 303 không?

"

Đứng trước cửa phòng 303, bà cô lên tiếng hỏi cậu, bản thân thì tìm chìa khóa của căn phòng trong chùm chìa khóa.

" Phải không?

"

" Phải ạ."

" Già rồi mắt kém quá, chắc là cậu cũng đã tìm hiểu trước rồi?

Không dễ gì tìm được phòng trọ tốt hơn đâu."

Bà cô bắt đầu tra khóa vào ổ, rồi mở ra cánh cửa phòng 303.

" Vào đi."

Cửa mở, cậu ngó vào căn phòng đảo mắt thầm đánh giá.

Nơi này là một căn phòng chật hẹp, trên tường đã có dấu hiệu của nấm mốc, trên chiếc bàn dài kê ngang bằng với chiều ngang của căn phòng có một vài mẩu giấy nhàu nát cùng với chiếc tủ nhỏ cũ kĩ bên trên còn có một ô cửa nhỏ hắt ánh sáng vào có thể giúp cậu nhận biết được thời gian bên ngoài.

Bên dưới chiếc gầm bàn thì là 1/3 cái giường nhỏ được kê dọc theo chiều dài của căn phòng, nói thật thì đây là căn phòng tệ nhất trong những căn phòng cậu từng xem qua.

Bà cô nhìn cậu tiếp tục nở nụ cười.

" Ôi, phải dọn đống rác kia thôi.

Ở Seoul không tìm được phòng nào rẻ hơn ở đây đâu."

Bà cô nhanh chân vào phòng dọn đống giấy nhàu nát ở trên mặt bàn rồi tiếp lời, dùng đòn tâm lý nói với cậu.

" Dù sao cậu cũng chuyển đi nhanh thôi mà."

" Vâng, cháu sẽ chuyển ra nhanh nhưng.."

Cậu ngập ngừng.

" Dù nói là di dời và dỡ bỏ, nhưng phòng này lại rẻ đến mức này cơ ạ?"

Bà cô nhìn cậu, cười hếch một cái rồi bật cười thành tiếng nhỏ.

" Haha, chà chà.

Tôi quản lý trong nhà thờ nên không thể nói dối được.

Nói thật với cậu luôn, có người từng ở phòng này đã tự sát."

Cậu cau mày thoáng ngạc nhiên hỏi lại.

" Dạ?

"

" Nhưng không chết trong phòng này.

Ôi, thật ra..tôi không muốn làm ăn lừa dối."

Cậu lấy lại bình tĩnh, khẽ thở dài, mồ hôi vẫn còn nhễ nhại khắp người.

" Cậu không phải là người Seoul hả?"

Bà cô tiếp tục lên tiếng.

" Cháu từ Daegu đến ạ."

" Cậu là sinh viên sao?"

" Cháu là nhân viên ạ."

Bà cô liền tỏ ra vô cùng ngạc nhiên trước câu trả lời của cậu.

" Thật sao?

Ôi trời, tôi còn tưởng là sinh viên đấy chứ."

Vừa nói bà cô vừa tiến về phía cậu, cậu bất giác lùi ra sau lại vô tình va trúng một ông chú khá đô con gương mặt cũng rất giang hồ, ông chú đó liền lớn tiếng với cậu.

" Đi đứng kiểu quái gì vậy!?

Sao lại chắn đường người ta."

Gương mặt lão lộ rõ vẻ khó chịu, bước qua cậu mà đi vào phòng bếp.

" Cái chú này lại cáu kỉnh nữa rồi."

Bà cô chủ trọ lớn tiếng nói.

Ông chú đó liền quay lại.

" Làm ơn sửa cái điều hòa hộ tôi, nóng chết đi được.

"

Gắt cả bà chủ trọ, lão tiếp tục đi vào nhà bếp.

Bà chủ trọ lại cằn nhằn.

" Cái người này, đi thì cứ đi, sao phải cáu giận thế?

Ôi cái ông chú côn đồ này khiến người ta đau đầu quá đi mất.

Cậu trai đừng bận tâm nhé."

Nói rồi bà cô vỗ vai cậu như muốn an ủi.

" Vâng."

" Ông chú này sẽ biến mất nhanh thôi."

Câu nói này đã gây cho cậu không ít sự rợn người, mãi về sau này cậu mới nhận ra ý nghĩa thật sự của câu nói đó..

❈❈❈

End chap.
 
Back
Top Bottom