Khác [Kookjin] Just a story

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
[Kookjin] Just A Story
Vlive


Dư âm vlive hôm sinh nhật Seokjin

*ting toong* tiếng chuông cửa ôhngf kêu lên liên hồi, cả ba Seokjin, Jimin, Hoseok quay ra.

"Jungkook đấy."

- anh lên tiếng nói, và chắc nịch câu nói của mình

"Jungkook á, Jungkookie??"

- Hoseok thì tiêu hoá câu nói của anh 5s, và ngỡ ngàng làm sao mà anh biết được.

Cuối cùng, như anh dự đoán, vừa mở cái cửa ra là một thanh niên cười toe tét, lô hai cái răng thỏ ra với anh.

"Woaaa, mọi người à, Jungkook của chúng ta đến rồi đây."

- Seokjin nói lớn qua Vlive của mình cho Army nghe.

Seokjin dang hai cánh tay mình ra, chờ bạn Thỏ trước mặt bước tới ôm lấy mình, Jungkook cũng nhanh chóng áp thân hình to lớn ôm lấy anh, không biết cố tình hay không, cậu áp luôn anh vào tường.

"Mấy bạn, mình muốn nói điều này trong sinh nhật anh Jin."

- ơ, đột nhiên Jimin cầm lấy máy quay, focus luôn mặt bản trong vlive của anh Jin luôn.

*trong khi đó*

Tiếng nhớp nháp nhẹ, và rất nhỏ được nghe thấy từ phía bên cửa phòng, cái tiếng này chỉ có cậu với anh nghe thấy thôi.

Cái ôm chỉ là cái cớ cho Jungkook được đà làm tới để hôn anh thôi.

Mở nhẹ hai cánh môi của mình ra, Seokjin bị cậu liền chiếm luôn cái khoan lưỡi bên trong, cậu mút lấy cánh môi dưới hồng đào của anh.

"ư...ưm" anh chỉ dám rên nhẹ, vì cả đám đang live cho fan.

"Im lặng nào."

- cậu vừa hôn lấy vừa thì thầm nhỏ.

"Army à, mình sẽ nói 2 PHÚT nhé, hihi."

Jimin nhấn mạnh cái chữ *2 phút* để cảnh cho hai người đang âu yếm lấy nhau bên kia chỉ có chút bấy nhiêu thời gian đó

Cậu nghe thoáng mình chỉ có hai phút, lên nhanh chóng vén cái ao anh lên, mơn man lên chiếc eo thon ấy, véo nhẹ lên một bên.

Hai tay anh chống trước ngực của cậu, môi của anh bị cậu dày vò không ngừng, cả người run lên khi cậu cứ đà dùng tay mơn man bên sau lớp ao thun mỏng của anh, từ eo lên tới nhũ hoa hồng hào của mình.

"Ư...

Ưm."

- anh khẽ rên to, may cho anh, cái giọng cười của Hoseok làm át lại cái tiếng rên ấy

"HaHaaHaa, Jimin à, vậy luôn sao.

Mọi người à, mình cũng có chuyện muốn kể cho mấy cậu nghe."

- Hoseok nói khá lớn.

Jungkook lần này nên cảm ơn hai người anh của mình, và bao một chầu chứ nhỉ.

Cậu biết Jimin và Hoseok đang muốn kéo thời gian cho mình với anh.

Để không mất cơ hội và thời gian, cậu tuột phần tay mình xuống, phần thắt lưng quần, môi di chuyển xuống phần cổ, mì miết.

Tay cậu chen vào bên trong, kể cả bên trong lớp quần con của anh, xoa bóp lấy một bên.

Tốt, đồ đàn hồi rất tốt, cậu cảm thán nó, mềm và mượt.

Seokjin run rẩy, anh rút người lại, thật sự nếu tắt love thì anh có thể dễ dàng hơn.

Seokjin đang cố gắng không phát ra một tiếng động nào đó, nhưng bất thành, Jungkook làm anh đi quá giới hạn của nó, anh chỉ dùng một bên tay che cái miệng của mình lại.

Dây dưa được một chút, đối với cậu nó cũng đủ thời gian cho mình, nếu mà anh không live là nãy giờ cậu ăn sạch sành anh rồi.

Cuối cùng, cậu hôn nhẹ lên đôi môi đào ấy một lần nữa rồi buông ra, tay vén tóc anh kên nhìn trìu mến.

Seokjin nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, sửa soạn lại rồi nhanh chóng vào live của mình.

"Mọi người à, mình quay lại rồi đây, xin lỗi các cậu, lúc nãy anh quản lý đột nhiên gọi mình với JeiKei đi ra có việc tý thôi.

Kkaakaa, ảnh bảo là mình muốn gì trong sinh nhật, xong mình bảo mình muốn còn RJ cao 2 mét, mình cũng tức lắm, ảnh hỏi xong anh im rồi ảnh đi luôn."

Seokjin bịa ra một câu chuyện, và nói y như thật.

Jimin, Hoseok, Jungkook phải giả bộ cười lấy về câu chuyện của anh, không hiểu sao diễn xuất của 4 cậu này ghê lắm, thôi thì đi diễn Sky Castle cũng được rồi đấy.

"Jimin ah."

Tiếng của Taehyung đột nhiên từ đâu xuất hiện

"Các cậu à, vậy là sinh nhật của mình đã bắt đầu rồi.

Mai cũng là MAMA nữa, các cậu hãy mong chờ về màn trình diễn của tụi mình nhé, bây giờ mình đi ngủ đây, tạm biệt."

Seokjin cầm cam lên vẫy tay chào tạm biệt, sau đó tắt live đi.

"Jimin ah, đi về phòng, dám bỏ đi mà không nói lời nào với mình nhé."

Taehyung giận dỗi nói, sau đó nắm lấy tay Jimin kéo đi ra ngoài, làm Jimin chỉ kịp biết ới ới.

Hoseok cũng lắc đầu ngán ngẩm hai cảnh này lắm rồi, trong kí túc xá ngày nào chả tình tứ như vậy, thôi đi tìm Namjoon vậy.

Namjoon à, cậu ở đâu mau qua chơi với tôi đi.

Cánh cửa phòng đóng lại, trong phòng chỉ còn hai người, Jungkook và Seokjin, thừa cơ hội, cậu áp anh xuống chiếc giường êm ái của khách sạn, người năm trên, người nằm dưới.

"Yah, có biết lúc nãy lộ lắm không hả."

- anh đánh lên ngực cậu nói

Jungkook chỉ cười, sau đó chụt nhẹ lên môi anh một cái sau đó ôm anh vào lòng, tay sau lớp ao thun xoa lấy eo anh.

"Seokjin, sinh nhật vui vẻ, giừo thì nghỉ ngơi nào, sau MAMA thì anh biết em sẽ làm gì rồi đấy chứ."

- cậu nắm lấy cằm anh ngước lên nhìn mình, nhẹ giọng nói.

Sau đó ôm chặt lấy thân hình vào lòng, cằm tựa vào tóc anh.

Seokjin cười trong lòng, haizzz qua MAMA chắc chắn sẽ là ngày dài của anh trên máy bay rồi.

Sau đó ôm chặt lấy người thương của mình, cả hai cùng chìm đắm trong giấc ngủ khi nào không biết.

====================

Phần For You Baby hiện đang chủnh sửa, nên mọi người đọc đỡ nhé, I'm so sorry😭😭
 
[Kookjin] Just A Story
Vài cái đoản nhỏ như real life


"Lạnh... lạnh quá."

- Seokjin run cầm cập, hai tay bỏ vào hai túi áo khoác, chân không ngừng nhảy để làm cho ấm người.

Hai người đang đứng trước cây cầu, hôm nay có lễ hội pháo hoa diễn ra.

Nhưng không ngăn được gió lạnh ùa vào, tháng 12 mà, mùa đông nữa.

"Đấy, em đã bảo rồi, không chịu mặc ấm gì cả, một hai chỉ mặc một cái áo này."

- Jungkook phàn nàn, vừa giận vừa xót, vì anh không chịu nghe lời cậu gì cả.

Seokjin chẳng nói gì, chỉ lườm nhẹ, bĩu môi, quay mặt qua chỗ khác, người cứ tăng tăng để làm ấm người, miệng thở ra khói.

"Nào, lại đây!!"

- Jungkook mở lời, cái áo măng tô màu đen của Jungkook được mở ra, rất rộng, cậu mỉm cười bảo anh có thể chui vào trong này.

Seokjin mỉm cười, nhanh chóng chạy tới ôm lấy cậu, Jungkook đóng cái áo lại, anh hưởng thụ cái hơi ấm phát ra từ bạn trai kém tuổi của mình.

"Oaaaa, ấm quá đi, thích thật."

"Thích không??"

"Thích chứ, nào ngờ không mặc ấm cũng có lợi."

"Lợi gì??"

"Thì được ôm em."

======================

"Anh Chin chin à, anh xoè tay ra đi."

- cậu nhóc tên Jeonguk 6 tuổi tay đang giấu cái gì đó, khuôn mặt trẻ con tươi tắn cười tươi nói.

Seokjin quay lại, anh không hiểu em ấy muốn gì nhưng vẫn điềm đạm ngồi xuống, xoè bàn tay của mình.

"Tèn ten, em làm nhẫn hoa cho hai đứa mình đó, vậy là Jeonguk với anh Chin Chin là vợ chồng rồi đó nha."

- cậu trao nhẫn được đan từ nhưng nhánh hoa thành vòng tròn.

Seokjin bật cười thành tiếng, tay còn lại xoa quả đầu tròn tròn của em.

"Jeonguk à, em đáng yêu quá, kkk."

- anh bẹo nhẹ một bên má của cậu- "Nghe đây, anh cảm ơn vì chiếc nhẫn này và anh sẽ giữ nó, nhưng Jeonguk của anh cần phải học thật giỏi, và mau chóng lớn thì anh Chin Chin mới cưới nhóc được, nhóc biết chưa."

Cậu bé Jeonguk chỉ biết ngớ ngớ ra, tại sao không phải bây giờ mà phải tận đợi lớn cơ chứ.

"Nào, chúng ta đi về nhé, nếu không mẹ em lại lo nữa."

Nhóc Jeonguk hứa rồi, anh Chin Chin cứ đợi đấy đi, em sẽ học thật giỏi và lớn nhanh để bắt anh Chin Chin về làm vợ em*

17 năm sau

"Jin hyung, mau lên xe, em chở anh đi ăn."

Jungkook bây giờ đã là thanh niên cường tráng, ra trường tốt nghiệp, có công ăn việc làm, mua nhà mua xe riêng nữa.

"Jungkook đấy à."

- sau đó nhanh chóng lên ghế phụ đằng trước, quay qua cười với cậu.

Tầm 15 phút, cậu không đưa anh tới nhà hàng mà cậu nói, mà cậu lại đưa anh tới một con đường nhỏ, khi xưa mà cậu và anh hay đi sau khi tan học.

"Em đưa anh tới đâu đây."

"Anh còn nhớ con đường mà mình đi chung sau khi tan học về không."

"À, hèn chi anh cảm thấy quen quen, đúng là nhớ thật, bây giờ cũng không thay đổi mấy."

- anh bây giờ mới nhận ra sau câu nói.

Cả hai bước ra xe, đi dạo một hồi nói chuyện ôn lại kỉ niệm khi xưa, cười nói rất vui vẻ.

Đột nhiên, Jungkook bất chọt khựng lại, quỳ một chân xuống.

Seokjin khá ngỡ ngàng trước hành động của cậu, tay cậu lôi ra một chiếc hộp đen nhỏ, bên trong là một chiếc nhẫn, lần này không phải nhẫn hoa mà bằng vàng thật, nhìn nó có vẻ mắc nữa.

"Seokjin, anh nhớ lời hứa khi xưa chứ, em bây giờ đã cao lớn, có công ăn việc làm.

17 năm trước em vẫn còn nhớ và chờ anh cho tới bây giờ.

Liệu anh có chấp nhận em không?"

- cậu dùng ánh mắt trìu mến nhìn anh

Nước mắt từ khoé mắt của anh tuôn ra một ít, anh khóc ư?!

Vì sao?!?

Vì anh cảm động, anh không thể tin cậu vẫn còn nhớ lời hứa 17 năm trước, tay bụm miệng, dường như muốn nói gì đó nhưng có gì đó ngăn lại.

Tay anh chủ động từ từ đưa ra trước mặt cậu, cậu mừng rỡ nhanh đeo vào cho anh, chiếc nhẫn len lỏi qua ngón tay thon của anh và ngay ngắn trong đó.

Cậu bật dậy, ôm chầm liền lấy anh, tay anh không ý thức vòng qua tấm lưng ấy.

"Seokjin, em cảm ơn anh, thật sự rất cảm ơn anh đã chấp nhận em."

- cậu nhắm chặt mắt, ý cậu không muốn khóc đâu, nhưng vẫn xuất hiện vài tia nước mắt xuất hiện ở khoé mắt.

Không khác gì cậu, anh cũng vậy, nước mắt rơi xuống, hỏi anh và cậu có hạnh phúc không??

Câu trả lời là chính nó đấy.

====================

Jungkook bệnh rồi, khư khư mặc quần đùi, độc chiếc áo hoodie đen chạy xe đạp ngoài trời lạnh 1-2 độ, qua ngày hôm sau cơ thể nóng bừng, mũi thì khịt khịt liên tục, trán dán miếng hạ sốt.

"Jungkook ah, dậy ăn cháo đi."

- Seokjin mở cửa phòng, tay cầm khay đựng một tô cháo khỏi nghi ngút.

Đỡ cậu dậy, tay rờ vào cổ cậu, nóng, từ duy nhất diễn tả Jungkook bây giờ.

Nhìn cậu cứ khụt khịt, mặc đỏ bừng, mồ hôi cũng tuông ra, mắt mở không lên nữa.

Anh xót lắm.

"Đấy, không chịu nghe lời anh, cứ đòi ra ngoài lạnh đạp xe, lại còn bảo tăng cường sức khoẻ nữa."

Cậu chẳng nói gì, chỉ hắt xì một cái, vướng người lấy giấy trong hộp rồi chùi mũi.

Bệnh tới nổi nói không nổi, thở cũng không được nữa, mắt nhìn anh xin lỗi.

Seokjin chậc lưỡi, haizzz anh muốn mắng lắm nhưng nhìn cái vẻ mặt này làm sao mà mắng được đây.

"Đây, ngồi đây ăn hết tô cháo, anh đi lấy thuốc nhé."

Nhưng giờ Jungkook bệnh, nên tay chân bủn rủn, cầm cái muỗng lên ăn còn không nổi nữa, vì lạnh nên chỉ rú trong chăn thôi.

Một hồi sau, Seokjin quay lại, đang lẻ lấy thuốc nhanh lắm, nhưng Hoseok có nhờ anh một việc nên ảnh phải dành 15p giúp.

Khi đến nơi thì anh thấy có một con thỏ bự đang nằm ngủ trên cái giường, miệng há nhỏ ra.

Seokjin phì cười trước sự đáng yêu này của em, lắc đầu đi tới, đắp cái chăn cao hơn nữa cho cậu, ta vuốt mái tóc sau đó đặt lên má cậu một nụ hôn.

Mà cũng lạ nha, cậu Jeon ngủ rồi, không biết ai nhập vào hay ngủ mớ về gì mà anh Jin hôn xong bản nhoẻn miệng cười🥴🥴 Ai đó hãy giải thích cho tôi với.

Seokjin cũng không ngạc nhiên mấy, chỉ đơn giản nghĩ cậu ngủ mớ và mơ thấy gì đó thú vị chẳng hạn đến được mua cho thùng sữa chuối, hay người lạ đột nhiên tặng cậu bịch cừu nướng thì sao.

"Mau hết bệnh nhé, yêu em."

- nói thủ thị trong tại cậu, sau đó đứng dậy cầm lấy tô cháo chưa vơi được một nữa từ từ khẽ khàng bước ra ngoài.

Anh còn không quên nán lại nhìn cậu thêm một lần nữa rồi mới bước xuống bếp.

============================

"Seokjin, em xin lỗi, không phải em muốn đâu, nhưng thật sự dạo này công ty rất nhiều việc."

- Jungkook 28 tuổi, đang năn nỉ người chồng mình vì việc thất hứa đi du lịch cùng anh

"Em hứa lần cuối, thật sự sẽ lần cuối.

Em..."

- cái câu sau chùa kịp nói thì anh đã lớn tiếng

"Em đừng có hứa!!sao?

Em bảo lần cuối?!

Lần cuối lần thứ N của em sao?

Nhớ những đợt trước, chính anh lên kế hoạch đi du lịch cùng em, nhưng tới sát ngày đi thì em lại bảo vướng lịch công ty!!

Anh mong lần này chúng ta sẽ có chuyến đi du lịch kết thúc năm cũ sang năm mới, và giờ em lại bảo công ty có buổi gặp mặt với khách hàng độc ở nước ngoài."

- Seokjin tức giận tuông ra một hơi nói, làm cho Jungkook đối diện chỉ biết quỳ xuống, mặt mếu mó.

Đâu ai tin chàng trai sắp sửa gần 30 đang phải nhận lỗi với chồng mình 35 đây.

Đấy, Jungkook đã phải quỳ 10p để nghe những lời mắng mỏ của anh, vì cái tội thất hứa từ lần này sang lần khác.

"Seokjin à, em xin lỗi, em hứa lần này là lần cuối, thật sự, nếu lần sau em thất hứa nữa em bỏ công ty đi với anh suốt đời."

Cậu dơ một ngón tay trỏ lên, hứa tiếp.

"Em chắc chưa?

Anh không tin!"

Đương nhiên sau bao cái vụ thất hứa của cậu nên giờ có tin cũng không được🙁((

"Em nói thật, em sẽ đặt vé máy bay với kêu thư kí sắp xếp lịch trình cho hai chúng ta, sắp Xuân rồi, chúng ta đi Nhật nhé."

Seokjin nhìn cậu một hồi, sau đấy chui vào lòng người nọ, dỗi=>>> " Em nói đấy nhé, đừng thất hứa với anh nữa."

"Em hứa, em thật sự xin lỗi, anh biết rồi đấy, công ty rất nhiều việc, em sẽ ráng thu xếp nhanh nhất và đi chơi với anh."

Jungkook ôm chầm lấy anh vuốt ve.

Đấy, vậy có phải tốt hơn không🤧🤧

============================
 
[Kookjin] Just A Story
Cảm xúc


Tôi, Kim Seokjin, năm nay 28 tuổi, đã có người yêu, hahaha, thằng nhóc kém tôi 5 tuổi nữa chứ, tên em ấy là Jungkook, tôi với em ấy yêu nhau cũng 2 năm rồi, trong thời gian ấy, đi chơi, hẹn hò, có cả làm tình cũng đã làm.

NHƯNG!

Có thật sự em ấy có yêu tôi hay không?

Hay tôi chỉ là người thay thế cho người cũ của em ấy??

===================================================================

Hôm thứ bảy, tôi đang lau cái bàn, không may làm rơi chiếc máy ảnh của em ấy, lúc đó em ấy cáu gắt với tôi, có vẻ rất giận dữ sau đó nhăn mặt cầm lấy cái máy đó đi vào phòng.

Tôi biết mình là người sai, chưa kịp xin lỗi, em ấy đã khá là lớn tiếng với tôi, có lẽ cái máy ảnh đó có thứ gì đó có kỉ niệm đối với em ấy.

Nhưng tôi lại có cảm giác vừa nghi, vừa lo, cứ ngồi trên sàn đất mà suy nghĩ.

Thế là hôm chúng tôi đi ăn, trên tay tôi cầm một cái túi, Jungkook hỏi tôi cầm gì trên tay vậy, tôi cười bảo xíu nữa tôi sẽ nói cho em ấy sau.

Thế là em im lặng, không nói gì cả, tay vẫn nắm tay tôi sải bước.

Lạ vậy, đáng lẽ em ấy cũng nên tò mò và năn nỉ tôi nói cho em ấy biết chứ?

Chúng tôi đi vào nhà hàng, nhà hàng này tôi vừa thấy được trên facebook và thằng em trai tôi nó đã check in với người yêu của nó, nhìn hai đứa nó ôm ấp nhau tôi thấy hạnh phúc thay tụi nó.

Sau đó nghĩ lại cho hoàn cảnh của mình, Jungkook ít khi chịu ôm ấp giống vậy lắm, tôi nghĩ em ấy hướng nội nên mới vậy.

Thế nên tôi mới bảo em ấy có muốn đến nhà hàng này ăn không, em ấy bảo " Sao cũng được, anh thích gì em thích nấy."

Tôi cũng vui lắm, nhưng lòng thấy cứ sao sao ấy, em ấy là đang trả lời thật lòng hay chỉ gượng gạo trả lời vậy thôi?

Tầm năm phút sau tôi bỏ cái suy nghĩ ấy qua, cầm điện thoại nhắn cho thằng em trai cái địa chỉ.

Hai đứa tụi tôi lựa cái bàn gần cửa sổ, tôi thích ngắm cảnh ngoài nên chủ động, trước khi gọi phục vụ, tôi mỉm cười nhìn em ấy, em cũng mỉm cười lại nhìn tôi.

" Jungkook, anh có cái này muốn đưa em."

- sau đó đưa cái túi xốp ấy cho em, cứ tưởng em sẽ vui khi nhìn thấy cái máy ảnh tôi mua giống như cái máy ảnh cũ.

NHƯNG KHÔNG!

Em ấy chỉ khó chịu với nó, sao vậy?

Nó có gì khác so với máy cũ sao?

" Sao vậy, nó không giống như cái cũ của em sao?" – tôi lo lắng hỏi.

Em lắc đầu, gượng gạo cười, tay xua xua.

Tôi định nói tiếp nhưng có một cậu trai đi tới, tôi đành ngậm cái miệng lại, bỏ cái câu định nói ra.

Mà khoan đã, người này quen quen, sau 5 nốt nhạc, tôi chợt nhớ ra, à thì ra là người cũ đây mà.

" Jungkook, em cũng ăn ở đây à."

- chàng trai ấy lên tiếng.

Sau đó, nó nhìn tôi rồi cười một cái, phép lịch sự tối thiểu, tôi cũng gật đầu mỉm cười chào lại.

" Woa, cái máy ảnh từ lúc em quen anh vẫn còn dùng đấy à."

Nó không giấu khỏi hạnh phúc mà nói.

Jungkook gượng gạo quay qua nhìn tôi, à, thì ra, bữa đó em ấy cáu gắt tôi là vì cái máy ảnh có tất cả hình cũ đều lưu trong đó .

Hình của em ấy với nó, mấy cái kỉ niệm không quên được của em ấy.

Vậy là Jungkook vẫn còn vướng tình cũ sao?

Bấy lâu nay, em ấy chấp nhận yêu tôi là để muốn quên đi mối tình xưa sao?

Sau đó, tôi quay qua nhìn nó, wow, trùng hợp hay sao?

Tôi với nó mặc cái outfit khá giống nhau,vì cái việc như vậy mà tôi bắt đầu cảm thấy không thiện cảm với nó mấy.

" Thôi, anh đi nhé, người yêu anh chờ rồi, bye bye."

- sau đó nó quay đi, nhưng thực chất, nó ngồi cách có một bàn thôi.

" Anh gọi món đi, em đói rồi."

- có vẻ như em ấy không muốn tôi buồn, nhanh chóng chuyển đổi đề tài và muốn tôi không tập trung với việc khi nãy nữa.

Tôi quay lại nhìn nó với người yêu của nó đang vui vẻ đút cho nhau ăn, sau đó hướng mắt nhìn những món ăn trên bàn của bọn họ.

Tôi quay lại mỉm cười với em rồi thẳng thừng nói: " Coca, bánh bao hấp, và những món đừng lấy đậu."

Em ấy nhìn tôi, dường như đang muốn nói gì đó, nhưng tôi không cho em ấy cơ hội để nói, tôi đứng dậy bước ra khỏi cái bàn, khỏi cái nhà hàng ấy.

Tôi bắt đầu chạy, chạy giữa cái chốn đông người, cho tới khi xa thật xa cái nhà hàng ấy, tôi bắt chiếc taxi, kêu tài xế đưa tôi tới một cái công viên cũ kĩ.

Tôi xuống xe, đi tới cái ghế đá ngồi xuống, mắt hướng nhìn bầu trời bắt đầu sẫm tối lại, đột nhiên khóe mắt tôi xuất hiện những giọt nước, sóng mũi cay.

Tôi tự lấy tay dụi và chặn nó để không tuông ra, nhưng bọn chúng không nghe.

Thôi thì, cứ để bọn chúng thoát ra một lần vậy, tôi cứ ngồi đấy, tay nắm lại, cứ thế mà khóc giữ cái khuôn viên rộng lớn.

" Jungkook, cảm ơn em trong suốt thời gian qua, vui cũng có, buồn cũng có, bản thân anh rất biết ơn khi gặp em, và em cũng chấp nhận đồng ý làm người yêu anh, nhưng có lẽ, chúng ta không hợp nhau khi người cũ vẫn vướng mãi trong lí trí.

Jeon Jungkook, cái tên người anh thương yêu nhất, cảm ơn em một lần nữa.

Nếu có kiếp sau, chúng ta hãy yêu nhau thật lòng một lần nữa.

Tạm biệt, Jeon Jungkook." – tôi lôi cái điện thoại ra, tìm kiếm tên em ấy, sau đó một hơi viết ra gửi cho em, rồi tự động block luôn cái số ấy.

Mắt lại hướng về phía bầu trời, một lần nữa mỉm cười, rồi đứng dậy bước đi.
 
[Kookjin] Just A Story
Lo mà tạ lỗi hỡi người ơi


Hôm nay một ngày đẹp trời, hai bên phía công ty JJK và KSJ đang có một buổi gặp mặt để bàn luận về việc đầu tư.

Đương nhiên, phía KSJ là người sẽ đầu tư cho JJK, KSJ là một công ty được coi nằm trong top danh giá nhất lâu nay.

" Ngài Kim, nếu anh đầu tư cho công ty tôi, cổ phần là 5%, không thể hơn được."

- Jungkook rót trà là tách nhỏ, sau đó đẩy ly tới trước.

Seokjin cầm bản hợp đồng xem xét, sau đó tự tạo cho khuôn miệng mình một đường cong khóe lên.

Đặt bản hợp đồng xuống, cầm ly trà lên nhấm nháp, sau đó ngả người ra sau ghê, hai tay gác hai bên thành ghế.

" 25%, nếu cậu không chịu tôi chịu thôi."

Seokjin nhún vai.

Jungkook ngoắt tay, nói nhỏ vào tai của thư kí kế bên, nam thư kí của cậu lật đật chạy đi ra khỏi phòng, khiến anh nhíu mày, cậu có ý định làm gì tiếp theo.

"Anh Kim, nếu anh không phiền thì anh có thể cho người của anh ra ngoài được không."

- Jungkook mỉm cười hỏi.

Seokjin ngước ra đằng sau nhìn thư kí của mình, nó ( thư kí ) vẫn còn đang do dự, nhỡ đâu chủ của nó bị chuyện gì sao, làm sao mà nó bỏ đi được, mặc kệ đối phương có chức quyền gì đi nữa.

Nhưng anh đã dơ tay ra dấu hiệu để nó đi ra và bảo nó rằng không sao.

Thế là bây giờ, trong cái căn phòng rộng, có hai người đàn ông ngồi đối diện nhau, mà khoan, sao họ cứ im lặng thế nhỉ, đáng nhẽ phải đàm phán việc đầu tư chứ nhỉ?

" Yah, Jungkook, em có cần phải bầy ra cái việc đầu tư này không vậy, cứ nói quách ra đi, anh cho người thỏa hiệp với người bên em đi."

- Seokjin bây giờ mới được thả lỏng người ra, sau cái bầu không khí ngột ngạt vừa rồi.

" Em biết, nhưng không thể để cho công chúng biết được tại sao công ty của anh dễ dàng đầu tư cho công ty cỏn con như em được chứ."

- Jungkook di dlaij ngồi xuống với anh.

" Không phải công khai tốt hơn sao!"

- Seokjin nghiêm túc nói

" Nhưng chưa phải bây giờ, Seokjinie ráng đợi em nhé, thương anh."

- Bỏ cái mác tổng giám đốc công ty lạnh lùng ra, thay vào đó là cái tính trẻ con, ôm lấy người đối diện vào lòng.

Seokjin bị mềm nhũng trong lòng cậu, hai tay ôm chầm lấy tấm lưng của người mình thương, mặt vùi vào lồng ngực.

Hai người cứ trong cái tư thế ngồi đấy mà ôm nhau, đột nhiên anh cảm thấy hơi khó thở, nên anh ngẩng đầu lên, đập vào mặt anh là cái gương mặt đẹp trai nhìn anh từ lúc nào không biết.

"Này, giật cả mình."

- Seokjin cũng bị hết hồn đấy chứ, cậu cười khì, chán trạm chán, bỗng cả hài bật cười với nhau.

Ở chung riết quen, làm gì hay nhìn gì đều cười ha hả ha hả.

Cậu dừng cười, khiến anh dừng cười theo, dần dần cái hơi thở ấm nóng bắt đầu đưa lại gần nhau, một ly một...

"JUNGKOOK!

Tao tới đây!"

- cái quái quỷ gì vậy, đang trong lúc tới phần gây cấn mà.

Xem ai vừa tới đây, Kim Taehyung, anh trai cùng cha khác mẹ, tuy là vậy , nhưng được cái thương nhau, nhưng cũng đánh nhau không ít.

Cả hai lập tức buông ra, Jungkook phải đứng dậy, Seokjin chỉnh sửa lại quần áo, mắt kính của mình, ngồi ngay ngắn lại.

" Đến đây làm gì?"

Cậu gào mồm nói lớn, đáng nhẽ Taehyung lớn hơn Jungkook tận hai tuổi, nhưng để thân thiết nên Taehyung đề nghị xưng mày tao.

" Thì đến để chơi với mày đây, chứ bên công ty tao làm xong việc hết rồi."

- Taehyung ủ rủ.

Nãy đến giờ, hắn chưa để ý tới anh luôn, cứ nói suông, sau đó đi vòng qua thì mới phát hiện sự hiện diện.

Hắn mới ngỡ ngàng, phát hiện anh là chủ của cái tập đoàn danh giá nào rồi.

Hắn nhanh chóng chỉnh tề lại bộ âu phục, miệng nhoẻn cười, giơ tay phía trước nắm lấy tay anh gập người cúi chào.

"Ngài Kim, xin thứ lỗi cho sự bất lịch sự của tôi, ngọn gió nào đưa ngài tới đây."

- mấy cái câu nói làm cho Jungkook rởn da gà thật sự.

" À à, tôi đi kí hợp đồng đầu tư thôi, không có gì hết."

- Seokjin đột nhiên đứng dậy – " bây giờ tôi phải về rồi, hai cậu có thể nói chuyện, không phiền đến nữa, Jeon tổng, cảm ơn buổi hôm nay, tôi sẽ về nhà và xem xét lại hợp đồng đầu tư.

Tạm biệt."

- Seokjin nói xong đứng dậy gập người 90 độ chào và sải bước ra ngoài.

Lúc lướt ngang qua Jungkook, cậu và anh nắm hờ lấy tay nhau coi như chào tạm biệt.

Chứ giờ Taehyung ở đây sao mà ôm ấp nhau được chứ.

Vừa mới bước cái chân tới cửa, mở cái cánh cửa được một tý ra, thí anh nghe.

Có lẽ Taehyung tưởng Seokjin đã đi rồi, còn mình thì quay lung nên không biết anh vẫn còn đứng đó, thế nên Taehyung mới nói to to.

" Ê, tối nay đi nhé, thằng Sungjae tổ chức nhậu nhẹt ở cái club nào đó, nó có hàng ngon cho mày đấy."

*Kịch* cánh cửa của căn phòng tổng giám đốc đóng lại, thấy chủ tịch Kim cầm sấp giấy tờ, có lẽ là giấy tờ ban nãy, nhẹ nhàng, mặt không cảm xúc không nói không rằng, đặt xuống cái bàn làm việc của Jungkook.

Còn về phía Jungkook * fucking shiet * chết cậu rồi, có lẽ anh nghe thấy rồi.

Taehyung thì ngơ ngơ, sao chủ tịch Kim còn chưa đi nữa, còn có chuyện gì sao?

" À, xin lỗi vì đã làm gián đoạn cuộc đối thoại của mấy cậu, chẳng may chợt nhớ công ty còn một bản sao nên không cần tới cái hợp đồng này nên tôi quay lại đưa lại thôi."

Anh vờ ung dung đi tới, đặt chiếc hồ sơ xuống rồi mỉm cười. – " Xin lỗi vì đã làm phiền!!"

Sau đó anh mới bước ra ngoài lại, không biết có cố tình không nhưng đập cửa một cái rầm, làm Taehyung với Jungkook giật cả mình. – " Chủ tịch Kim làm sao đấy?"

"MÀY GIẾT TAO RỒI TAEHYUNGGG!

Đ CÓ PARTY MẸ GÌ HẾT, Ở NHÀ!!

TẠI SAO MÀY LẠI NÓI RA LÚC NÀY CHỨ, AISHHH."

- cậu nắm lấy cổ áo của hắn nói, mặt khốn khổ nói.

" Mày bị dở hơi à, không đi thì thôi, tao không nói lúc này thì nói lúc nào nữa.

Mày không đi thì tao đi một mình vậy.

Hàng ngon vậy mà không đi." – Hắn tỏ vẻ ủ rủ thay cậu.

" Ngon cái đách, tại mày hết đấy, đ có anh em gì ở đây nữa." – sau đó Jungkook chạy nhanh ra ngoài với vẻ mặt lo lắng, để lại Taehyung còn đang ngơ ngác trong phòng.

Vậy nhé, Jungkook, người mau nhanh nhanh giải thích cho chủ tịch Kim, chúc người may mắn
 
[Kookjin] Just A Story
Về nhà thôi em


"Mẹ kiếp, có rượt thằng trốn nợ thôi cũng không xong." chủ nợ xã hội đen quát bọn cấp dưới mình.

"Tụi bây chưa ra tìm tiếp cho tao, kiếm không xong thằng nhóc đó thì đừng hòng mà về, mau đi đi."

- hắn nạt lớn.

Trong cái bụi cây sau lưng đám người, may mà bọn chúng đi rồi đấy, một cậu trai xấp xỉ 20 tuổi chui ra, tay phủi phủi từ trên xuống.

Ngó qua ngó lại, mới bắt đầu đi ra khỏi cái xó hẻm rác rưởi ấy.

Ra được giữa cái chốn đông người là may lắm rồi, cậu đi loanh quanh nơi đường phố đông đúc, đứng trước một dãy bán đồ ăn, cậu lò mò trong túi xem còn cắc bạc nào trong người không.

"Phew, may quá, còn 10000won, thôi thì kiếm chút gì trước khi qua năm vậy, Jeon Jungkook, năm sau nên cố gắng đi nhé."

Jeon Jungkook, 20 tuổi, cha mẹ mất từ năm 18 tuổi, khi cậu đang là một cậu ấm, chơi cùng với bạn bè trang lứa, hai năm trước khi cậu đang trong một buổi tiệc sinh nhật của bạn mình thì nghe tin ba mẹ cậu bị mất trong một tai nạn máy bay.

Là con trai độc nhất, nên cậu đương nhiên phải gánh vác luôn cả cái gia tài đồ sộ của ba mẹ để lại, nhưng thật sự khi cái thời đi học không phải là cậu học dốt, trình độ của cậu cũng vừa vừa, nên mấy cái thông tin, sấp giấy tờ, bla bla cậu không hiểu được hết.

Đâu ai ngờ họ hàng cậu biết được, bọn họ bắt đầu bon chen, giành giật tài sản của gia đình cậu, còn nịnh nọt bảo sẽ nuôi nấng cậu.

Nhưng tất cả chỉ là giả dối, họ làm sao, họ lấy được tài sản rồi, họ bắt đầu ghét bỏ, đùn đẩy cậu từ nhà này sang nhà khác, cuối cùng cậu bị đuổi ra khỏi.

Jungkook cũng đang tự hỏi làm thế nào mà sống qua ngày trong một năm sau khi bị đuổi đi.

À không, cậu đi mượn nợ, mà không phải nợ thường, mà là nợ của xã hội đen.

Cầm cái cây xiên thịt nướng vừa đi vừa ăn, nhìn trời nhìn đất, không may đụng phải một người.

"Tôi xin.."

- sau đó cậu mở to con mắt, chết tiệt, gặp lại bọn chúng rồi.

"Đại ca, nó ở đây, em thấy nó rồi."

- gã đệ lôi cái máy đàm ra nói nhanh.

Không xong rồi, thôi thì cây xiên nướng, tạm biệt em, Jungkook dùng nắm đấm, đấm nhanh vào mặt hắn một cái sau đó thoát thân bỏ chạy.

Mặc kệ có đụng trúng ai không, nhưng bây giờ chạy là thượng sách.

"Đại ca, nó ở đây."

Thêm một đứa đồng bọn của bọn chúng phát hiện ra cậu.

Tứ quân tám phía, cậu như đang bị bao vây, đột nhiên cậu nhìn thấy được cái xe, có vẻ như nó chưa được khoá, cậu lao vào đó mở đại cửa xe ra, mặc dù không biết nó là của ai và ai trong đó núp vào bên trong.

"Con mẹ nó, sao tụi bây chậm thế, đây là lần thứ m tụi bây đ bắt được nó rồi đấy."

- cả lũ bị đại ca tụi nó quát.

Chợt hắn nhìn thấy cái xe màu đen, chính là cái xe mà cậu núp vào, hắn từ từ bước tới, hắn nghĩ cậu ở trong đó.

Ôi không, làm ơn, đừng để bị phát hiện.

Khi hắn tới gần, cánh cửa xe đằng trước được mở ra, xuất hiện một thanh niên, nhìn cũng gần 30 chứ nhỉ, phong độ, mặc vest, đeo mắt kính, nhìn lãng tử đó a~~

"Có chuyện gì?!?"

- anh lạnh lùng hỏi.

Uầy, từ từ, để hắn mới móc lại trí óc của hắn xem người này là ai mà sao quen quen.

Đư..đừng bảo là Kim Seokjin nhá, anh hai của lão đại của hắn, ôi thôi, đụng nhầm người rồi.

"Ngài Kim, em là người của lão đại Namjoon, ngài nhớ em không?"

- hắn giở cái tông giọng nịnh nọt ra

"Thì?!

Tại sao tôi phải nhớ?!?

Có chuyện gì muốn nói sao?

Vào vấn đề chính đi, đừng làm mất thời gian của tôi, nếu không cậu biết hậu quả rồi đấy."

- anh liếc nhìn nói, nhấn mạnh cái câu dưới.

Ai ya, người nhà của lão đại hắn sao mà cư nhiên đám đụng tới chứ -" Ngài Kim, chẳng may bọn em đang rượt một thằng nhóc, nó đang thiếu nợ, nên em mới kêu người kiếm nó, hồi nãy em thấy có một bóng y chang thằng nhóc đó chạy về phía xe của ngài nên em tưởng."

"Không có, đi đi."

- anh thẳng thừng nói

"Nhưng em thật sự thấy nó chạy hướng này mà."

- hắn gãi đầu

"Tôi bảo không có là không có, còn không mau biến đi, tôi không muốn phí phạm thời gian đâu."

"À dạ dạ, chắc em nhìn nhầm, thứ lỗi cho em, chúc ngài Kim buổi tối vui vẻ."

- hắn nói, sau đó ra hiệu cho bọn đàn em đi khỏi.

5 phút sau, bọn chúng bắt đầu khuất mắt.

"Đi hết rồi."

- tư dưng anh lại nhẹ giọng lại, nó không có lạnh hay như cách nói chuyện với bọn chúng.

Đi hết rồi ư, phew, may quá, nhưng mà bây giờ khá là ngượng ngụy, vì lỡ vào đại cái xe của người khác.

"Cảm ơn anh đã cho tôi núp tạm, tôi sẽ không quên ơn đâu, chúc anh năm mới vui vẻ."

Yeh, người ta đã cho núp rồi, hà cớ gì không chúc người một câu may mắn chứ chỉ.

Cậu chuẩn bị mở cánh cửa xe ra...

"Jeon Jungkook!!"

Wtf???

Thánh hay sao??

Biết cả tên cậu luôn cơ, hai con ngươi của cậu được sáng và lag lag.

"Anh biết tên tôi?!"

- cậu nhíu mày hỏi

"Có nhớ anh không?"

- anh lại hỏi

Nhớ gì cha, mới gặp lần đầu mà hỏi nhớ cái gì ở đây.

Cậu gãi đầu, nghĩ cha này có nhận nhầm người không.

"Anh ơi, chắc anh nhận nhầm người rồi."

Seokjin quay mặt ra đằng sau, dùng ánh mắt triều mến nhìn cậu, nó khác xa với cái ánh mắt mà anh nhìn với đám xã hội đen kia. ( au: đương nhiên)

"Seokjin, Kim Seokjin, Jungkook em nhớ không."

Từ từ, để cậu moi lại cái trí nhớ cậu cái đã, Kim Seokjin, tên quen quen, hình như cậu gặp ở đâu rồi.

"Anh Jin!!!"

Hình như cậu nhớ ra rồi, hồi cậu 10 tuổi, anh 17, lúc đó cậu khóc dữ dội vì anh bay ra nước ngoài du học.

Chơi với nhau được 5 năm, xong anh bỏ cậu lại, đi du học, mất tăm hơi 10 năm, không một lần liên lạc.

"Jungkook, chuyện mượn nợ..."

"Như anh thấy đấy, em nghèo rồi, từ cậu bé trong sáng, hồn nhiên giờ thành kẻ bị họ hàng cướp đoạt tài sản của riêng, và bị đuổi ra khỏi nhà, nói chung là trắng tay."

Cậu vô tư đáp, có lẽ cậu quen rồi.

"Không, ý anh là anh sẽ trả nó giúp em."

- anh buông ra một câu khiến cậu sốc thật sự

" Anh không trả free đâu nhé, với một điều kiện, về nhà với anh."

- anh nói tiếp- "Jungkook em còn nhớ năm xưa em với anh hứa gì không."

============================================

Flash back

"Anh Jin, anh đi thật sao?" cậu nhóc cầm hai cái máy game trên tay, ngây ngô hỏi.

"Jungkook à, anh sắp đi rồi, nhưng anh hứa, hứa sẽ liên lạc với em, và mua máy chơi game cho em nữa."

- Seokjin ôm lấy đầu đứa nhỏ.

"Nhưng anh Jin hứa với em, sẽ mỗi ngày chơi game với em mà."

- cậu bắt đầu mếu máo.

Seokjin phải dỗ dành cậu suốt đêm đó, nói ra đủ tất cả lý do tại sao, mà lý do toàn anh bịa ra chứ không phải sự thật.

" Jungkook, anh hứa, năm em 20 tuổi, anh sẽ về, nếu lúc đó em chịu ở với anh không."

- anh kéo cậu ra, nắm lấy hai bên vai hỏi.

Cậu ngây thơ lắm, đâu biết gì đâu, nghe thấy ở chung là cậu thích hết, nên gật đầu lia lịa -" Có, có, ở với anh Jin là anh thích hết, em sẽ được chơi với anh Jin mỗi ngày luôn."

- hai cái răng thỏ được xuất hiện mỗi khi cười.

Anh xoa đầu cậu, sau đó đặt vào trán cậu một nụ hôn nhẹ, Jungkook đợi anh thành đạt, anh sẽ về nuôi em, chờ anh.

===============================================

End flash back

Trong mấy năm ở nước ngoài, nhờ sự thông minh của anh, anh đã đạt bằng tiến sĩ của bộ môn kinh doanh, top 5 của trường đại học nổi tiếng.

Sau đó, anh từ gốp vốn, mở luôn một trung tâm nhà đất, sau đó thuê nhân viên rồi training cho họ.

Từ từ, cái thương kinh doanh của anh được nhiều người biết đến, sau đó anh cũng một người bạn mở chi nhanh ở châu âu, trước khi đó anh tự mình qua bên đấy, tham khảo nhưng thiết kế, đất đai sau đó anh mới bắt đầu mở chi nhánh.

Với cái đà phát triển, với sự quản lý của anh, nên anh thành lập công ty, có tiếng trong nước và ngoài nước.

Trong những năm thành công ấy, anh vẫn cho người đi theo dõi tình hình cậu, anh vẫn nhớ chứ, cho đến khi anh nghe tin, ba mẹ của cậu bị tai nạn mà mất, anh cứ nghĩ cậu sẽ được họ hàng nuôi dưỡng, nhưng không, cậu bị lừa gạt sau đó bị đuổi ra khỏi nhà.

Thế nên anh mới sắp xếp lại công việc cho ổn thỏa, lập tức bay về.

"Jungkook, em chịu khổ rồi, đến giờ về nhà thôi, anh sẽ gây dựng lại gia đình cho em."

End.

P/s: Thật sự cái đoạn cuối viết nó cứ bị cái gì ấy 🙁, mình nghĩ mình hết idea để viết cho hay rồi hay sao ấy 🙁
 
[Kookjin] Just A Story
bệnh


"jeongguk, dừng lại đi." anh khóc, lòng ngực anh bắt đầu đau.

Anh cảm thấy gò má mình ướt đẫm nước mắt khi anh khóc nhiều hơn nữa.

Làm sao 'chồng' anh có thể dám làm tổn thương anh như vậy chứ, sao cậu dám chứ.

Bất kể anh có nài nỉ cậu cỡ nào, jeongguk vẫn sẽ không dừng lại, cậu buộc anh phải mở miệng và đẩy cái muỗng thuốc ấy vào miệng anh.

"nó không phải đắng lắm đâu anh yêu.

Đôi khi anh cứ như ông hoàng diễn viên của phim vậy, đừng làm quá chứ."

Jungkook thở dài, sau đó cậu hôn anh một cái.

Seokjin đang cố tỏ vẻ đáng sợ và giận dữ khi anh bắt đầu khoanh tay trước ngực và đưa cho jungkook một cái lườm.

Nhưng không may, với cái áo hoodie màu nâu có đầy lông trên đấy lại tăng phần đáng yêu cho anh.

Biết gì không?

Jungkook không thể giận anh dù chỉ một giây nào đó.

Cậu dùng hai bàn tay mình nựng nựng hai bên má của anh "hyung, anh có biết là anh con mẹ nó đáng yêu không vậy."

"Này, mấy cái diễn vừa rồi không đá động gì tới em sao"- anh ngưng cái trò diễn kịch vừa rồi, bắt đầu nghiêm túc.

"Anh đang nghiêm túc đấy à, phải, không đá động, nhưng với cái màn tỏ vẻ đáng yêu của anh thì có đấy."

- "Arg, my hearteu."

Cậu giả vờ ôm lấy tim của mình đau đớn nói.

Anh đánh vào ngực cậu một cái, cậu cười, sau đó tự động dang tay ra chờ anh chui vào.

Thì màn diễn hồi nãy coi như nháp, giờ quay trở về với thực tế nào, seokjin đặt hai chân lên đùi cậu, tay ôm vòng quanh cổ, mắt áp vào ngực.

"Yahh, Kukkie à, anh đói rồi, em đi nấu gì cho anh ăn đi."

Seokjin mè nheo với chồng mình.

Môi cứ chun chun ra, cộng them hai cái má, phần trọng tâm mũi đo đỏ vì bệnh, arghh, seokjin à, anh đang làm cho trái tim bé bỏng của jungkook tan nát đấy.

"Ngọt ngào của em, anh muốn ăn gì?- cậu hôn nhẹ lên cánh môi anh rồi nói.

"ewww, em từ khi nào mà bắt đầu nói ra mấy cái từ ngữ sến sẩm vậy."

- anh ngờ vực và bắt đầu cảm thấy chồng anh có gì đó không bình thường.

"Từ khi cưới anh về đấy, anh yêu à."

- cậu một lần nữa nựng lấy má anh nói. –" Và anh con mẹ nó vì đáng yêu, em chỉ nói mấy cái từ sến sẩm với anh thôi đấy, nên anh hãy hạnh phúc khi nghe em nói mấy từ đó, thưa ngọt ngào của em."

Sau đó cậu đứng dậy nhanh chóng, một cái gối được ném ra ngay sau mông cậu, và cậu biết nó là của ai, chỉ tiếp tục bước vào bếp. –" Em nên ngừng nói mấy cái từ đó trước khi anh bắt đầu bệnh hơn đấy." anh nói to

"Cháo gà có trong 15 phút nữa nhé, honey."

- cậu nói vọng ra

Anh lắc đầu ngán ngẩm, tiếp tục ôm cái gối và nằm coi tivi.
 
[Kookjin] Just A Story
ngây thơ


"vào đi ạ!" seokjin nói vọng to ra cái cánh cửa vừa được gõ, cánh cửa mở ra và mẹ của anh bước vào.

"chào con trai" bà nói.

"chào mẹ" anh mỉm cười nhìn bà sau đó không nói gì nhiều, quay lại viết tiếp đoạn nghị luận của mình.

"việc học thế nào?

điểm số của con ra sao rồi? mẹ mong không có gì trắc trở chứ?"

seokjin mỉm cười, anh lắc đầu.

" mẹ yên tâm, các giáo sư đang rất hài lòng về con, điểm số rất cao ạ."mẹ anh nở một nụ cười ôn nhu tới con trai mình và cho rằng đứa con trai của bà là ngoan nhất.

"mẹ à, hôm nay có người mời con đi dự tiệc và-" cái vế sau chưa kịp thoát ra khỏi khuôn miệng của anh thì mặt mẹ anh nghiêm lại. bà rất ghét tiệc tùng, và ghét cả những đứa bạn học chung với seokjin, vì bọn họ đều hư hỏng, chỉ trừ con trai của bà là ngoan ngoãn và trong sáng.

"và con đã trả lời như thế nào?"

"như thường lệ, con đã từ chối lời mời ấy." anh nhẹ nhàng trả lời.

mặt bà trở nên hiền dịu lại khi nghe con trai bà nói thế, một câu trả lời như bà mong muốn.

"tốt lắm, đây là giờ cao điểm, con hãy cố gắng học, năm sau là ra trường rồi, đừng để mẹ mất mặt."

- " thôi, con nghỉ ngơi đi, mẹ về phòng đây, cũng khuya rồi." bà vỗ vỗ vai anh sau đó bước ra ngoài.

"mẹ ngủ ngon." anh nói vọng ra trước khi bà đóng sầm cửa lại.

***

seokjin tròng cái áo hoodie vào sau đó chạy xuống nhà.

"mẹ ơi, con đi qua nhà sandeul lấy tài liệu nhé." sau đó anh dừng lại khi anh thấy mẹ đang đứng với một ai đó rất là quen.

tóc đen bóng, da trắng, môi mỏng, bà đặc biệt là có nụ cười dễ thương như thỏ.

"ah, chào em jungkook" seokjin nhoẻn miệng cười với cậu.

mẹ cậu quay lại-"bây giờ sao, nhưng bên ngoài đang rất tối đấy, con có th-"

"cô à, cháu sẽ không phiền nếu chở anh ấy đến đó đâu."

Jungkook lịch sự nói

"Thật là ngại quá, để cháu sửa dùm vòi nước trong bếp, rồi bây giờ nhờ cháu chở seokjin đi giúp nữa, vậy làm phiền cháu giúp nhé." bà nắm lấy tay cậu lắc nhẹ. cậu mỉm cười thay cho phần trả lời.

"seokjin, đi thôi anh."

Jungkook hối thúc

seokjin chạy nhanh xuống, xỏ đôi giày bata màu trắng vào rồi hôn vào một bên má của mẹ mình rồi đóng cửa lại.

***

chiếc xe đã rời khỏi căn nhà được 10 phút, cả hai đều im lặng, những vẫn rất thoải mái.

"jungkook à, đường này đâu phải tới nhà của sandeul đâu em, em nhớ đường tới nhà cậu ấy mà."seokjin hoang mang, điều này làm cho cậu buồn cười. cậu bắt đầu dừng xe trước một cái bãi công viên, mà giờ này còn ai ra chơi nữa. cậu vòng tay ra sau eo anh, mũi hít vào hõm cổ anh- " seokjin, anh có thể hạ màn vở kịch rồi đấy, chúng ta đều biết anh đâu cóhe tới nhà của sandeul đâu nhỉ."

cái sự ngây thơ hồn nhiên của seokjin được gỡ xuống, thay vào đó là nụ cười toe, hai cánh tay anh vòng qua cổ cậu, kéo cậu gần hơn cho đến khi hai môi gần chạm nhau.

" ý em là bảo anh nói dối ấy hả?"

"thế anh cho là em sai sao, bé cưng, "

anh liếm vành tai cậu, thì thầm "không hẳn thế, daddy" sau đó hai người thay đổi chỗ ngồi, cậu kéo ghế lái mình ngã xuống, đặt anh ngồi lên đùi mình, hai chân quanh eo cậu. hai người trao cho nụ hôn, cháo lưỡi nhau.

"anh muốn em bắt đầu như thế nào đây."cậu rời khỏi đôi môi đào ấy, rên rỉ hỏi.

"tùy em, làm những gì em muốn, thao anh đi."

Seokjin dùng tông rên rỉ nói, phần đũng quần anh cạ vào *nhóc con* của cậu, khiến nó đang muốn thoát khỏi cái quần tam giác bên trong.

"urgh, anh hư hỏng thật đấy, mẹ anh sẽ không vui nếu bà ấy tìm ra đứa con trai ngây thơ của bà đã làm chuyện ấy với em." cậu thò tay vào bên trong chiếc quần thể thao của anh, cứ đà bóp lấy hai cánh mông tròn ấy, miệng bắt đầu liếm láp phần xương quai xanh của anh.

"thế à, mẹ anh cũng sẽ không vui nếu đó là lỗi của một cậu nhóc hàng xóm dễ thương và biết giúp đỡ mà bà biết. chết tiệt, nhanh hơn nữa."

"như anh muốn, bé cưng của em."
 
[Kookjin] Just A Story
gang


"chết tiệt" hắn buông lời chửi thề sau khi hắn nhận được lá thư từ người trong bang của hắn. cái băng đảng chết tiệt đó đã đánh cắp của hắn và hắn thề hắn sẽ giết từng người một trong số bọn chúng. không một ai có thể ăn cắp từ leader của bang chủ cả

đặc biệt là jungkook

"có chuyện gì thế, cưng?"một anh chàng có vẻ lớn tuổi hơn hắn hỏi. anh đứng tựa vào thành cửa thư phòng của jungkook, chờ đợi cậu trả lời của hắn.

" seokjin, có lẽ anh nên đi vào phòng thì tốt hơn."

jungkook nhìn vào đôi mắt chuyển màu và có thể nói đôi mắt đầy dục vọng của anh.

" em đang ra lệnh cho anh đấy sao, cưng." anh vuốt mái tóc tím của mình, đi lại gần.

Từ khi anh bước vào cái thư phòng u ám của hắn, hắn đã có thể cảm thấy cơ thể mình dịu đi. seokjin mặc một chiếc áo pjama, nhưng cái size có vẻ quá khổ đối với anh, dài xuống tận mông, mặc độc chiếc quần lót đen, và đương nhiên hắn hài lòng về cách ăn mặc của anh như thế.

"em biết anh không thích bị ra lệnh cơ mà, trừ những lúc chúng ta làm tình." anh bò lên cái bàn đầy giấy tờ của hắn, tạo cho mình một tư thế quyến rũ, bàn tay thon rướng tới nâng chiếc cằm của hắn lên.

seokjin được ví như một tác phẩm nghệ thuật vậy. từ thân thể cho đến khuôn mặt, làn da trắng và đôi môi mềm mại. ví dụ như khi anh đang đi dạo dọc đường, đa số bọn đàn ông cùng giới đều huýt sáo và mắt không ngừng dính lấy anh. hoặc chỉ cần anh cười lấy một cái, bọn đàn ông ấy đều cảm thấy mềm lòng và họ dường như sẵn sang cung phụng anh như cưng trứng.

sân chơi của anh, luật của anh, người khác chỉ có thể nghe theo.

phải nói jungkook là một trong những người đàn ông may mắn, hắn may mắn được lọt vào mắt xanh của anh. rồi cả hai yêu nhau, làm tình, sống chung, lúc đó hắn chỉ là một đàn em trong bang chủ. nhưng anh giúp hắn, nâng hắn lên, dể hắn có được như ngày hôm nay.

"nhìn em có vẻ đang căng thẳng, cưng à.

đã xảy ra chuyện gì." anh ngồi lại ngay ngắn, đôi chân gác trên đùi hắn.

"một vài thứ từ bang chủ bị đánh cắp bởi cái bang chết tiệt kia."

seokjin gật đầu, đẩy chiếc ghế của hắn tới lại gần, bắt đầu nhấc mông lên ngôi trên đùi hắn,tay vuốt nhẹ mái tóc huyền, bốn mắt nhìn nhau, đều bày tỏ nổi dục vọng của cả hai.

đặt những nụ hôn nhẹ nhàng dọc theo má của hắn, thì thầm.

"thật ngu xuẩn, đánh cắp từ leader nguy hiểm nhất của Hàn Quốc sao."hắn không nói gì, mắt vẫn nhìn vào đôi môi đầy đặn của anh.

seokjin nhận ra cái ánh mắt của người kia đặt lên đâu của mình, anh cười nhẹ nói.

"hôn anh đi, anh biết em đang muốn nó."

không cần nói gì nhiều, hắn bắt đầu lao vào môi anh, lưỡi của họ quấn lấy nhau, jungkook thành công để anh nằm trên chiếc bàn gỗ của mình.

nhưng hôm nay seokjin có một chút ngoan cố, anh đẩy hắn ngồi lại chiếc ghế của hắn, bản thân mình ngồi dậy, bắt chéo chân, vị một cơn gió thoang thoảng nào đó mà một phần bên áo của anh trễ xuống. hận hắn không thể không ăn anh trong một giây nào.

"cưng à, em có thể là một leader mafia nguy hiểm nhất đấy." seokjin chống cằm, môi liếm hai cánh môi đầy đặn của anh, mặt xát vào mặt hắn."anh có thể không may mà chết trên giường vì em mất, daddy của anh." anh tỏ vẻ hờn dỗi, tay khua khua bên má của hắn.

"fuck, anh đang khiêu gợi em đấy." nhưng hắn đã bị anh chặn miệng lại bằng cách hôn hắn say đắm.

cả hai một lần nữa triền miên trong nụ hôn nóng bỏng đấy, jungkook nhấc bổng anh lên, tiến về phía phòng ngủ của họ, thêm một đêm thật dài nữa trôi qua.
 
[Kookjin] Just A Story
mine


taehyung hít một hơi thật sâu trước khi bấm chuông trước cái cửa sắt to lớn của căn biệt thự khá là u ám. cậu dường như nghe thấy một giọng nói bị bóp nghẹt bảo cậu đi vào trong đấy. tần số tim đập nhanh khi từng bước chân của cậu tiến tới cánh cửa chính. một gã đàn ông, bảo vệ, cuối chào lấy cậu sau đó mở cửa cho cậu vào.

Cậu nhìn xung quanh khu biệt thự, tất cả đồ nội thất được trang trí sắc xảo, nuốt xuống cổ họng mình một cái ực, nhưng ôi chao, tuyến nước bọt sao khó nuốt hơn mọi khi vậy.

"ah, kim taehyung, tới rồi đấy à." – "mời ngồi"- người đang ngồi chính giữa trung tâm của khu biệt thự, đôi mắt lạnh màu nâu đen, trên người khoác chiếc áo long đen, chễm chệ như vua. không ai khác là thủ lĩnh mafia, jungkook

Taehyung cúi đầu chào, sau đó ngồi xuống, và chắc chắn rằng, người cậu nhìn không phải là người đang ngồi trên đùi của hắn. cậu đang cố gắng tiếp thu những ời mà người yêu bé bỏng của cậu, jimin bảo cậu.

"một khi anh đến đó, anh sẽ thấy kế bên hắn luôn luôn có một người, tên của người đó là kim seokjin, người mà đã kết hôn với jungkook, người mà jungkook chiếm hữu rất cao, và jungkook cưng nhất. tuyệt đối, đừng nhìn vào người của hắn trừ khi hắn giới thiệu cho anh, và đừng bao giờ nhìn lấy anh ta hơn 2s nếu anh muốn chết một cách đau đớn, đã có nhiều người một đi không trở về rồi."

những lời của jimin nói hoàn toàn đúng.

anh cảm nhận được ánh mắt của jungkook đang nhìn mình, mồ hôi sau gáy bắt đầu tuôn một ít, song lưng lạnh gáy.

"cậu đã gặp seokjin của tôi chưa?" jungkook hỏi, đột nhiên nở một nụ cười nhẹ, điều đó làm taehyung khá sợ. anh lắc đầu, mắt vẫn không nhìn lấy người bên cạnh, trừ khi hắn cho phép.

"chào, taehyung ssi." seokjin cười nhẹ nhàng. taehyung gật đầu thay cho lời chào sau đó quay qua jungkook nhanh chóng. tốt nhất là không nên để lại tiếng xấu với leader mafia. anh khẽ liếc nhìn sự hài lòng của hắn.

"vậy thì, điều gì đã mang cậu đến đây, hm?" hắn hỏi trong khi môi đang lướt lên chiếc cổ trắng noãn của seokjin.

"tôi muốn mượn ngài một số tiền để trả tiền thuê cho quán cà phê của tôi vào tuần này.tôi không có đủ vào lúc này và thời hạn là vào thứ sáu tuần này." taehyung giải thích

jungkook lườm nhẹ cục cưng của mình, người đang dúi mặt vào hõm cổ hắn.

"tên của quán cà phê là?" hắn hỏi. taehyung muốn hỏi tại sao hắn muốn biết, nhưng vì tính mạng của mình- "magic shop". một góc mắt của anh nhận ra ánh mắt của seokjin bật sáng lên khi nghe anh nói tên ra.

seokjin nhanh chóng thủ thỉ vào tai người kế bên và bắt đầu hôn nhẹ cổ hắn như đang cố gắng thuyết phục làm điều gì đó.

jungkook thở dài, bắt đầu mở tủ hộc, lấy ra một cuốn sổ check, viết ra một con số, nó không hề nhỏ, ký tên của mình lên.

"đây" tay đưa tờ giấy check (séc) về phía anh.

"không cần phải trả lại, seokjin của tôi rất thích quán cà phê của cậu, vậy tới đây là xong rồi đúng không."

taehyung đứng dậy và cuối đầu chào, không quên nói lời cảm ơn trước khi anh bước ra khỏi nơi đây, và trong lòng rất vui sướng khi nghe seokjin, người của jungkook thích quán cà phê của anh và jimin.

"cậu ta cũng không tệ." seokjin nói. tay jungkook luồn qua bả vai anh xoa xoa.

"chí ít cậu ta còn biết anh thuộc về ai, cưng à."jungkook hôn lên vai anh, sau đó thêm một nụ hôn nữa, nhưng lần này ở trên môi.

"anh là của em, gukkie à, của em hết mà."

"phải, đương nhiên là của em."
 
[Kookjin] Just A Story
Cao không có lỗi


Jungkook 15 tuổi: 160cm.

Seokjin 18: 165cm

Jungkook 20 tuổi: 172cm Seokjin 23: 175cm

Jungkook 22: 178cm Seokjin 25: 178cm

Jungkook 25: 1m85cm Seokjin 28: 178cm

================================

Hiện tại*

Cả hai đang đứng chỗ trạm xe bus không một bóng người để chờ chuyến xe của mình, sở dĩ cả hai có xe nhưng anh muốn ôn lại chuyện xưa nên cậu chiều anh.

Có vẻ Seokjin đã suy nghĩ thứ gì đó mà trong anh có vẻ hờn dỗi, anh nhìn sang cậu bĩu môi, lườm nhẹ, Jungkook đang đăm chiêu nên cậu chưa thấy cái hành động đó của anh.

"Này!!!"

- tự dưng anh lên tiếng.

Jungkook quay lại định hỏi bé cưng mình muốn gì, thì cổ áo cậu bị tay anh kéo xuống, hai người, môi chạm môi, cậu hơi bị bất ngờ, mắt mở tròn ra, sau đó cũng êm xuôi mà tận hưởng.

Anh cố tình tiến sâu hơn, tay nắm chặt cổ áo cậu, triền miên, sau đó kết thúc bằng một cái liếm nhẹ môi dưới của cậu.

"Sao em cao thế hả!!"

- đánh lên vai cậu một cái.

Oh wow, Seokjin này lạ nha, hôn người ta cho đã xong, sau đó tự dưng đánh người ta luôn.

"Cao đâu phải lỗi của em đâu."

- cậu bỡ ngỡ nói.

Anh lườm cậu một cái sau đó hếch mũi, quay qua hướng khác, không thèm nói nữa.

Cậu thấy buồn cười với người yêu mình, sau đó quay cằm hôn nhẹ lên môi anh một cái, sau đó béo nhẹ má anh .-" Cao như vậy để dễ hôn với bảo vệ anh đấy, anh còn muốn gì nữa."
 
[Kookjin] Just A Story
Run 91


Mấy bữa nay Kookjin hơi nhiều, thôi thì lâu lâu thay đổi tý nha

======================

"Jungkook, giữ hộ anh áo, để anh đi đo cánh tay."

- Seokjin cởi chiếc áo jean của mình ra đưa cho cậu.

Thế là bạn thỏ chôm luôn cái áo của anh lấy mặc lên người, cười tít, đi ra xa vừa choàng lên người vừa nhìn anh.-" Thơm thật đấy.", hương thơm bột giặt xà phòng của anh bay lên, hương lavender thoang thoảng, Jungkook ngồi chéo chân nhìn anh.

Seokjin sau khi đó xong, anh nhìn các thành viên đang loay hoay thì quay ra sau thấy em người yêu mình đang choàng áo khoác của mình vui cười.

Seokjin đi lại, ngồi xuống đối diện cậu, một tay bẹp cái má tròn búng ra sữa, còn Jungkook thì cười tới nổi xuất hiện hai cái răng thỏ, trông đáng yêu muốn chết.

"Sao?

Trả áo cho anh."

- tay anh chìa ra

"Nah, để em choàng một tý, anh cũng đâu có lạnh."

- cậu lắc đầu nói

Anh cốc đầu nhẹ cậu một cái-" Con nít quá, chẳng phải em đang mặc áo dài rồi sao?"

"Áo anh thơm mùi lavender ấy."

Seokjin không chủ ý mà béo thêm cái nhẹ trên má cậu, sau đó nắm sau gáy, hôn nhẹ cậu một cái.-" thơm à, sao thơm bằng em được.

Thôi, cho em mượn đó, đồ con nít."

Xoa đầu cậu sau đó đứng lên đi lại tới thành viên.

"Em không phải là con nít mà."

- Jungkook phản đối, nhưng anh người yêu cậu không nghe thấy lời đó, hậm hực giữ trong lòng một mình vậy.

Thôi kệ, lấy được cái áo là được rồi!!!

===========================

"Bây giờ tới lượt Jungkook nào, em phải kéo dài hơi hơn giây với Taehyung thì em thắng."

- director lên tiếng

"Oke oke."

- Jungkook gật đầu

Hít thở rồi thở ra một hơi dài-"Hh...

ưuuuuu"

"Ph*hâhhaa."

Cái người bên cạnh aka người yêu cậu đột nhiên cười, phá vỡ cái bầu yên tĩnh.

"AISH, đã bảo đừng có cười, tại sao anh lại cười."

- cậu đánh vào vai anh, thế là cả 5 còn lại cười tuốt.

"Rồi rồi anh xin lỗi, mấy đứa, im lặng, không được cười nữa, bảo bối của anh thua đấy."

- anh xoa xoa một bên má Jungkook để xoa dịu, bảo tất cả các thành viên không được cười nữa, không được làm bảo bối thua.
 
[Kookjin] Just A Story
Let me "love" you


Buổi sáng sớm, sau một cơn mưa rào, nhưng giọt nước đọng trên những chiếc lá, gió thổi nhè nhẹ làm chúng rơi tí tách, tạo thành một vũng nhỏ trên mặt sân.

Những chú chim từ chỗ trú bay ra, phơi nhẹ bộ lông của chúng dưới ánh mặt trời, dường như đã bị ẩm bởi mưa.

Mặt trời loé ở khe giữa đám mây nhưng vẫn đủ toả sáng.

Trong một ngôi nhà, cạnh cửa sổ một chàng trai, anh vén hai màn cửa sổ ra, ánh nắng chiếu vào sau lớp cửa kính, nhẹ nhàng hưởng thụ.

Bồ đồ anh mặc khá thoáng, chiếc áo sơ mi quá khổ, chỉ qua một lớp mông, và chiếc boxer đen bên trong.

Sau đó anh quay lại, ngắm nhìn người con trai mà mình yêu thương và chung sống đang ngủ ngon lành trên chiếc giường King size của cả hai.

Anh bật cười nhẹ, hai tay chống thành cửa sổ, phải, nhìn ngắm người bạn đời của mình không bao giờ là chán cả, từ cử chỉ nhỏ, hành động nhỏ hoặc thở nữa.

Anh buông người, đi về phía giường, chống một chân xuống đất, chân còn lại quỳ gối trên giường, bàn tay dài của anh rướn lên chạm nhẹ vào đôi lưng trần, lướt dọc từ bờ vai xuống, cố gắng không được làm đối phương biết.

Nhưng vừa lướt được phân nửa, cổ tay anh đã bị người ấy nắm lấy, bắt đầu kéo xuống, hõm cổ anh bị người ấy dụi vào, chân người ấy kẹp vài giữa hai đùi anh, anh cũng chỉ xoa nhẹ mái tóc đen ấy, sau đó đặt lên một nụ hôn.Tóc của người ấy thơm lắm, hình như mùi cam quýt nhẹ tựa như mùa thu, anh thích lắm, cứ hít lấy.

Bàn tay của người ấy bắt đầu chuyển động, lướt từ lưng xong xuống tới vùng eo, len lỏi qua lớp áo sơ mi mỏng dính, xoa nhẹ, làm cơ thể anh có chút run bật.

Người ấy ngẩng mặt lên, bốn mắt nhìn nhau, sau đó trao nhau một nụ hôn nhẹ coi như là chào buổi sáng.

"Chào buổi sáng, cưng của em."

- nói xong, cậu nhích người lên để khuôn mặt mình cân xứng đối diện anh.

"Chào buổi sáng, daddy của anh."

- lướt nhẹ ngón tay mình lên khuôn mặt đối phương.

"Seokjin, cưng biết gì không, anh đang làm em cương đấy."

- đôi bàn tay tuột xuông tới lớp quần boxer, len vào trong, xoa nắn cánh mông anh.

Seokjin vội rên khẽ, đại não của Jungkook phát nổ bởi nó, có lẽ thành viên của cậu cũng nhỉnh lên rồi.

Seokjin cảm nhận được vật gì đó đang cựa quậy chính giữa đùi anh, đôi mắt anh mở to lên, sau đó chắn tay đẩy cậu ra một chút.

"Anh không muốn mệt mỏi vào buổi sáng đâu, nên nhớ, anh còn phải đi làm."

"Cưng à, anh biết rằng em đủ sức nuôi anh mà, em không muốn anh phải đi làm đâu."

- Jungkook lại gần sát hơn, mặc kệ có đôi tay đang chắn phía trước, nhưng lực cậu mạnh nên chẳng hề hấn gì.

"Không..."

Trước khi anh kịp lên tiếng thì cậu nhào lộn với đôi môi dày quyến rũ của anh, biết gì không cậu có thể dành nguyên một ngày để mân mê nó bằng chính đôi môi của cậu.

Tay thì xoa nắn cặp núi đồi, môi thì hoạt động.

Seokjin vẫn đang đẩy cậu ra, thật tình thì anh không muốn đi làm với tấm thân xụi lơ sau khi làm tình được.

"Kh..ưm, khoan..

đã."

"Anh không thích sao cưng?

Anh làm em buồn đó."

Dĩ nhiên cậu không muốn tách rời anh như sói tách rời con mồi ngon này chút nào.

"Ôi, anh không muốn làm em buồn đâu, nhưng mà anh cần phải đi làm cưng à.

Anh không muốn đi làm với tấm thân đau nhức đâu, ông sếp già của anh sẽ bắt đầu bài ca của ông ta mất, khi anh không có tinh thần làm việc."

- tay anh đặt sau gáy cậu, xoa dịu cơn hụt hẫng của cậu.

"Ông ta là ai, nói đi, em sẽ đuổi việc."

"Tại sao?"

"Vì ông ta bắt nạt cưng của em."

Sau đó cậu dụi vào hõm cổ của anh, cắn nhẹ lên đó rồi mút mát.

"Ưrm, em đừng trẻ con, thôi nào, ưrm, chiều về anh bù cho nhé, daddy?"

Jungkook dừng lại, cậu nhìn anh.

"Không, em viết đơn cho anh.

Chỉ một lần thôi, cưng của em, em không đòi hỏi quá đáng đâu, chỉ là em sẽ nhớ anh."

"Thôi nào, daddy của anh, tại sao em cứ ỷ em là ông lớn thì muốn làm gì làm sao."

"Đương nhiên rồi, em là sếp là chủ cơ mà."

"Thế thì anh là nhân viên của em, em là sếp của anh, không đi làm thì sẽ bị trừ lương mất."

- ngón tay vẽ ngoằn ngoèo trên bộ ngực cường tráng của cậu.

"Anh thiếu tiền??

Em cho anh.", cậu miết nhẹ ngón tay lên da mặt trắng sữa của anh.

"Không, anh không thiếu."

Seokjin không muốn bị ăn vào buổi sáng đâu, anh đang tìm một cái cớ nào đó thể thoát khỏi cái con thỏ cơ bắp này đây.

"Cưng à, đừng tìm cớ mà trốn tránh nữa, anh có biết là anh nói dối rất tệ không.

Trong công ty ai chẳng biết anh là người của em, lão trưởng phòng khu anh còn chẳng dám đụng vào anh cơ mà."

Thôi thì, lần này Seokjin chịu thua, bại trận dưới tay Jungkook.

"Nhưng mà..."

- Seokjin vẫn còn lưỡng lự

"Chỉ một lần, những lần sau em chỉ làm vào buổi tối, nhé."

- đôi tay mò mẫn, vừa cánh mông, vừa bên nhũ hoa.

Cơ thể Seokjin cương lên nhẹ, anh đỏ mặt, chỉ biết vùi vào ngực cậu.

"Thôi được rồi, chỉ một lần thôi đấy, còn lầm sau thì đừng chạm vào anh."

- Seokjin lí nhí đáp.

Jeon tổng nhoẻn miệng cười, lâu lâu mới được của ló, liền trực tiếp dùng thân đè lên anh.

Cởi tất cả những gì còn sót lại trên người, không quên thủ sẵn ba thứ, gel, còng tay cảnh sát và cà vạt bịt mắt, dường như anh hiểu ý đồ từ trước, rõ ràng là cậu chơi anh.

"Jungkook, em!!!"

"Shh, chúng ta bắt đầu nhé bé cưng!"

Cậu dùng đùi mình kẹp chặt anh bên dưới, giọng trầm trầm nói với anh.

Buổi sáng hôm nay vất vả cho Seokjin rồi
 
[Kookjin] Just A Story
Thời thơ


Chiến tranh điện biên bùng nổ, trai tráng trong làng gói ghém đồ đạc để đi lính.

Thời gian chỉ còn 1 ngày, ai ai cũng chăm lo cho con trai trong nhà, dặn dò, chăm sóc cho tới ngày đi lính.

Điền Chính Quốc cũng nằm trong số đó, cậu năm nay 25, cưới được Thạc Trấn 3 năm, anh lớn hơn cậu tận 5 tuổi.

Bạn đầu cứ ngỡ cả hai gia đình đều phản đối, nhưng may thay họ không kị việc nam năm yêu nhau.

Mặc dù thời nay, việc con trai sinh tình cảm cho nhau là một sự sỉ nhục, nhưng gia đình cả hai không như thế.

Vừa cưới nhau, thì đã được cha mẹ hai bên cấp cho một căn nhà, một cái ruộng và một con trâu.

Cứ thế dần dần, cả hai cũng nhau chung sống, cày trên mảnh ruộng của nhà, lấy gạo đổi tiền sống qua ngày.

Sau khi dành dụm được một số tiền, anh và cậu quyết định mở một tạp hoá nhỏ để buôn bán.

Chính Quốc với Thạc Trấn sống hạnh phúc lắm, như vợ chồng son vậy, có ít hay nhiều gì cũng đều chia cho nhau.

Hôm nay anh nghe tin Chính Quốc phải đi lính, anh chỉ còn hai ngày nữa bên cậu, anh nhất quyết không để cậu làm lụng gì, chăm sóc chu đáo trước ngày cậu đi lính, anh dành hết thời gian của mình, tình yêu thương bù đắp cho những ngày rời xa nhau.

"Chính Quốc, xuống ăn cơm này em."

- Thạc Trấn đích thân vào buồng vén màn lên gọi cậu xuống nhà ăn cơm.

Bữa cơm hôm nay Thạc Trấn cố tình làm những món mà cậu thích, cả hai vừa ăn vừa nói chuyện, chính anh khởi xướng lại những câu chuyện tình khi xưa, đồng thời để được nói chuyện nhiều hơn.

Sau khi ăn xong, Chính Quốc bảo rằng để cậu rửa chén, nhưng anh bảo cậu cứ việc ngồi chơi, đống chén anh sẽ rửa.

Nhưng cậu một hai bảo nếu anh không cho cậu rửa chén thì cậu sẽ rửa cùng anh.

Thạc Trấn mỉm cười, hồi sau cũng đồng ý.

"Anh này, sau khi em đi lính về ấy, chúng ta về ba mẹ nhé."

- tay dính xà phòng, miệng nói.

"Được, được, chiều em tất, sau khi em về, hai ta sẽ về nhà ba mẹ."

"Em đi như thế này, anh có nhớ em không."

Chợt câu hỏi này của này làm anh bật khóc, anh có nhớ không sao?

Đương nhiên là có chứ, cậu đi rồi, ai sẽ nói chuyện cùng anh, ai sẽ ăn cơm cùng anh, hoặc cuối tuần mình mẩy lắm lem bùn đất cày ruộng cùng nhau.

"Sao lại khóc thế này, thôi nào, anh đừng như vậy chứ, em đi rồi sẽ về."

- cậu dội miếng nước vào tay, sau đó chùi nước mắt cho anh, ôm anh, tay vuốt dọc lên xuống để xoa dịu.

Khuya đến, trăng đã tròn, căn nhà của hai người bây giờ tối om chỉ trừ ánh sáng đèn dầu được phát ra, Thạc Trấn nhìn thay đồ đạc được xếp cẩn thận của cậu, vậy là ngày mai cậu bắt đầu rơi xa anh rồi, mặc dù 2 tháng, nhưng đủ để khiến anh cô đơn rồi, Thạc Trấn đợi cho đến khi Chính Quốc tắm xong, tự mình cởi tất cả quần áo, bỏ qua một bên, còn mình thân trần trụi chui vào chiếc giường đã văng mùng nằm đợi.

Tằm 10 phút, Chính Quốc một thân một mình đi vào buồng, cậu giật mình ngạc nhiên khi thấy Thạc Trấn của cậu đang trần trụi, cậu chưa dám ngồi xuống thì anh tự động kéo cậu xuống nằm chung.

"An...anh, mặc đồ vào đi, lạnh lắm."

"Chính Quốc, hôm nay, thân thể này, em muốn làm gì cũng được."

- giọng anh bắt đầu nấc nghẹn lời.

Trong khi cậu vẫn còn đang bắt ngờ, thì anh tự tay cởi từng nút áo của cậu ra, đột nhiên cậu chặn tay anh lại giữa chiếc nút ở giữa áo.

"Anh chắc chứ?"

- cậu nghiêm túc hỏi

Chuyện chăn gối này không phải là lần đầu tiên, à mà hai người cũng không làm nhiều nữa, lần cuối của hai người là vào lúc động phòng.

Nhiều lần anh chủ động nhưng cậu chỉ từ chối vì lí do rất buồn cười.

" Em không muốn làm anh đau."

Chính Quốc lưỡng lự, cậu định viện cớ từ chối nhưng nhìn sâu trong đôi mắt của anh, cậu thấy rõ nó thể hiện những gì.

Không lâu sau đó, cậu hôn anh, nó không giống như những nụ hôn thường ngày, mà lần này nó mạnh bạo hơn, thể hiện con thú trong người cậu nổi dậy.

Thạc Trấn không ngần ngại mà đáp trả lại, cậu nắm lấy sau gáy anh đưa lại gần hơn.

Tư thế có hơi khó, nên cậu từ từ đẩy anh nằm xuống, còn mình tư thế vừa ngồi vừa nằm.

Anh chủ động mở khuôn miệng của mình ra để cậu luồn chiếc lưỡi của cậu vào, tuyến nước bọt của cả hai như một sợi chỉ đan vào nhau vậy, như sự kết nối giữa Điền Chính Quốc và Kim Thạc Trấn.

Giờ đây cả hai dường như thân đều loã, quần áo cậu đã được đáp xuống nền gạch, kể cũng đáng, thân hình vạm vỡ của cậu, với đống cơ bắp ở tay đủ để biết cậu mạnh thế nào rồi, bụng rõ có cơ 6 phần.

Trái lại với cậu, thì anh có thân hình mảnh hơn, không cơ bắp nhưng bụng vẫn rõ rãnh 11, anh không phải loại người gầy trơ xương, người vẫn còn có chút thịt.

Cảm giác sắp ngột thở, anh đẩy nhẹ cậu ra trước khi cậu tuốt quyền thở của anh mất.

Chính Quốc nhìn anh, bốn con ngươi nhìn nhau.-" Chúng ta bắt đầu nhé."

Thạc Trấn ậm ừ, tay vòng qua cổ, hai người lần nữa đan môi vào nhau, tay cậu vuốt ve dọc eo anh, chỉ cần một cái vuốt nhẹ đã làm anh rùng mình.

Chính Quốc đổi tư thế, cậu quỳ lên anh, hai vật khẽ chạm vào nhau, chợt cậu dừng lại, bước ra buồng, anh nhíu mày ngồi dậy.

Tầm 2 phút sau, cậu bước vào với một chén dầu vừng, thật ra cái này cậu được truyền lại thôi, thời này thì làm gì có loại gel như hiện đại.

Cậu lật sấp người anh lại, nhúng hai ngón tay vài chén dầu

"Em bắt đầu nhé."

Lâu rồi anh không làm nên đợt lần này khá đau, nhưng Chính Quốc ôn nhu và làm rất nhẹ nhàng, vì cậu biết anh sợ đau.

Đèn dầu có lúc rồi tàn, Chính Quốc và Thạc Trấn làm trong bóng tối, nếu không hàng xóm thấy thì cũng không hay đâu.

Tất cả thân thể của Thạc Trấn đều được giao cho Chính Quốc trong đêm nay, điều này là anh tình nguyện.

Trong màn đêm, trâu bò thì ngủ, những gió thôi nhẹ qua đám lúa mới nảy.

Riêng đâu đó trong căn chồi duy nhất chỉ hai người nghe, tiếng ma mị, âm thanh dục dã, tiếng gầm nhẹ của Chính Quốc, tiếng thở dốc của Thạc Trấn.

============================

Sáng dậy, Thạc Trấn ngủ dậy, phát hiện không thấy người bên cạnh mình.

Anh đứng dậy với cái thân đau nhức sau một đêm, mặc đại bộ quần áo nào đó.

Sau khi đi ra nhà trước, Thạc Trấn thấy có một tờ giấy nhỏ, những nét chữ viết bởi Chính Quốc của anh

"Em đi rồi sẽ về, thương anh, yêu anh, hãy nhớ là giữ gìn sức khoẻ.

Chính Quốc

Anh mỉm cười, chợt một hai giọt tràn ra khoé mắt.

Là bởi vì, anh sẽ nhớ cậu lắm.

Chính Quốc à, Thạc Trấn đợi cậu.
 
[Kookjin] Just A Story
người yêu mình là chính, em trai để sau


"Nam Tuấn, gọi Chính Quốc vào phòng cho anh."

"Nam Tuấn, gọi Chính Quốc pha cà phê mang vào đây."

"Nam Tuấn, kêu Chính Quốc mang bản báo cáo vào đây."

Ba lần bảy lượt, Kim tổng đều gọi Chính Quốc vào, nhưng đều là từ điện thoại của Nam Tuấn, hà cớ gì lại gọi vào cho gã, trong khi người anh ta kêu lại là Chính Quốc cơ mà.

Mà mới để ý, Chính Quốc có liên quan gì tới Kim tổng hay sao mà Kim tổng gọi cậu ta miết.

Cái chuyện này lập lại đã hơn 2 tháng rồi, đến lúc này sự tò mò Nam Tuấn cũng bị chuyện này kéo đi.

"Chính Quốc, thân anh là em trai ruột của Thạc Trấn, cậu và anh có chuyện gì giấu phải không?"

Thân đang làm việc, gõ bản số liệu, bị Nam Tuấn hỏi đột ngột, thành ra đánh số sai.

"Anh nói gì vậy, em chỉ là cấp dưới của Kim tổng thôi mà."

"Nếu chỉ là cấp dưới, sao anh ấy cứ gọi cậu vào phòng vậy, em trai của Thạc Trấn như anh cũng tủi thân đây."

"Tụi em thật sự chỉ cấp dưới, và cấp trên Tuấn ca đừng lo lắng."

Sau đó, Chính Quốc không nói nữa, mặt vẫn bình thản, quay lại chiếc laptop thân thương tiếp tục nhập nhập gõ gõ.

Gã cũng không hỏi nhiều nữa, Gã quên rằng Chính Quốc, cậu ta kiểu người cứng, khó mà có thể moi thêm thông tin ra, sau đó y cũng quay lại bàn mình, làm việc.

Nhưng vừa đặt mông xuống chưa được ấm thì tiếng điện thoại bàn lại vang lên.

"Nam Tuấn, gọi Chính Quốc vào đây ăn...

à không mang dữ liệu số thống kê vào đây."

Sau đó tiếng điện thoại tút một tiếng, biết ngay mà, ngày nào chẳng vậy.

Mà kể cũng lạ, tính ra gã vào làm lâu hơn tên Quốc kia, có kinh nghiệm hơn, IQ thì 148, so với làm việc thì gã ăn đứt, nhưng mà anh Kim của gã chỉ gọi mỗi Chính Quốc, NHƯNG gã vẫn khó hiểu, anh Kim của gã gọi tên kia vào, gã nghĩ rằng chắc bị giao nhiều việc nên gã có thể dũi thẳng cẳng ngồi relax.

THỰC TẾ, cứ mỗi đêm lại bị gửi mail một đống việc, việc mà anh Kim của gã luôn hay "bàn" với tên kia, nhưng lại đẩy hết cho gã làm.

Chậc chậc, chắc gã phải đình công sớm thôi.

"Chính Quốc, haizzz, Trấn ca lại kêu cậu vào, mang theo bảng số liệu."

Chính Quốc được nhắc tên, liền cầm thẳng chiếc máy tính, lần này còn cầm thêm cái túi đen đen, ẩm ẩm hơi nữa chứ.

Thản nhiên đi về phía cửa có ghi bảng tên "Kim tổng".

Sau khi, cậu đóng cửa cần thận thì từ đâu ập vào lồng ngực một "chú" thanh niên.

Mặt dụi dụi vào vai, Chính Quốc khó khan di chuyển người tới chiếc bàn trà, đặt túi đen và laptop xuống, sau đó hai tay bắt đầu ôm lấy người kia, xoa xoa.

"Thạc Trấn, anh gọi em vào ít thôi."

"Sao thế?

Anh làm gì sai sao, anh làm em giận à."

"Chú" thanh niên kia, ngẩng mặt lên, hai mắt tròn xoe hỏi.

Chính Quốc bật cười, chính cậu cũng không hiểu "ông chú" mà cậu yêu năm nay chẵn 32 tuổi, những vẫn trưng được khuôn mặt đáng yêu kia.

"Anh có biết, Nam Tuấn, em trai anh vừa hỏi em với anh có gì mờ ám không đấy."

"Thế sao em không nói cho nó biết, dù gì cả hai đều chúng một nhà cơ mà."

"Chưa phải đến lúc."

Sau đó, áp môi mình lên môi người kia một cái nhẹ, Thạc Trấn buông cậu ra, ngồi vào bàn trà, tay mở bịch đen ra.

Bánh bao gà mà cậu mua cho anh, hôm qua Thạc Trấn bâng quơ tuông một câu, tay xoa bụng nói là "Aiya, thèm bánh bao gà quá."

"Sao em biết anh đang thèm bánh bao vậy."

"Mau ăn đi, vẫn còn nóng đấy."

Thạc Trấn cắn một miếng lớn, nhai nhoàm nhoàm, khiến hai bên má căn phồng, tay Chính Quốc không chủ động được liền béo nhẹ một bên.

Ánh mắt ôn nhu của Chính Quốc dán lên người anh, sau đó bật dậy đi pha ấm trà, rồi còn rót ra cho anh nữa chứ.

Bây giờ thì xem ai là chú ai là người trẻ đây.

"À mà,..."

"Anh, đi ăn trưa thôi."

Thạc Trấn định mở miệng ra nói thì Nam Tuấn đẩy cửa đi vào, cái bánh bao trên tay cũng rớt xuống, ba người nhìn nhau.

"Tại sao không gõ cửa, phép lịch sử tối thiểu của cậu đâu rồi hả?"

Thạc Trấn nghẹn cục gà, mặt nhăn nhó, Chính Quốc liền đưa li trà ấm cho anh uống.

"Chuyện quái quỷ gì đây, Quốc, cậu vào đây chỉ là để ăn bánh bao chung với Trấn ca của anh sao.

Trấn ca, anh có bánh bao sao lại không chia em hả?"

========+================

Kết quả, Nam Tuấn ngồi đối diện vừa gặm bánh bao vừa quan sát hai con người đối diện, thì ra Doãn Khởi của y nói không, rồi mấy lần gọi vào cũng không sai.

"Thì ra Doãn Khởi của em nói không sai?

Hai người bắt đầu từ khi nào đấy?"

"Doãn Khởi, Doãn Khởi liên quan gì tới vụ này."

Chuyện là Doãn Khởi đi ăn một mình vì tên gấu đần kia bận việc túi bụi, vừa ngồi vào góc khuất của quán thì y thấy bóng dáng của hai người, nhưng có một bóng dáng mà y thấy quen quen, y nheo con mắt của mình lại, cái người thân thuộc ấy, mà y ngỡ ngàng lại là anh trai của người yêu y, còn tên kia thì không biết.

Y còn bất ngờ nữa, từ đầu đến cuối, cái tên kia thản nhiên "chăm sóc" cho Thạc Trấn, còn tâm tình lột vỏ tôm, gắp thức ăn cho anh ấy.

Doãn Khởi lấy chuyện này đi kể cho Nam Tuấn nghe, nhưng Nam Tuấn một mực bảo rằng không phải.

Doãn Khởi tức quá, định đánh tên gấu to xác kia vì không chịu tin y nhưng sau đó lại chống cầm bảo:

"Cái tên kia quen lắm, hình như cũng là thư kí làm việc chung với em cho Trấn ca thì phải."

=============================

Thạc Trấn định với tay lấy cái bánh bao thì sau khi nghe câu chuyện của em ttrai anh thì thu tay lại, để trên đùi, ngồi thẳng lưng.

"Nếu cậu biết rồi thì nó là vậy đó, anh với Chính Quốc yêu nhau được ba tháng rồi."

Nam Tuấn một phen sặc trà, tay vuốt ngực, anh của gã như vậy cũng là kiểu "trâu già mà cũng khoái gặm cỏ non".

"Sao giờ mới nói em biết?"

"Chính Quốc không muốn nói, thì anh không nói."

"Anh cũng nghe lời cậu ta gớm nhỉ."

"Thế cậu không nghe lời Doãn Khởi sao?"

"Nhưng anh ấy lớn, còn anh lớn nhưng lại nghe lời người nhỏ"

"Cậu có tin anh đuổi cậu ra luôn không."

"Anh có tin em nói hết cái công ty này biết không."

Hai anh em nhà Kim được mùa cãi nhau, nên lấy mấy cái dọa người ra cãi.

Nhưng cái khúc nói cho công ty rằng hai người yêu nhau thì Chính Quốc không khỏi sợ hãi tột độ, la lớn.

"ĐỪNG, TUẤN CA, ĐỪNG."

Nam Tuấn giật mình ngạc nhiên nhìn cậu, gã vẫn còn đang ăn dở miếng bánh bao trên tay.

"Ý em là, anh đừng tiết lộ gì với công ty, chuyện này không hay đâu."

"Chú sợ sao, chuyện này bình thường mà."

"Chính Quốc nói như thế thì cậu làm theo đi, thắc mắc gì nữa."

Nam Tuấn bật dậy, ăn nốt miếng bánh vào miệng sau đó phủi đồ.

" Anh đùa thôi, nhóc yên tâm, anh không nói đâu, bây giờ thì, đi, mấy cái bánh bao không làm Nam Tuấn đây đủ no mà để làm việc đâu đấy.

Chính Quốc cậu phải khao anh một bữa, vì tội giấu diếm."

"Hai người còn ngồi đó làm gì nữa, mau đi thôi."

Thạc Trấn quay qua hôn nhẹ lên má cậu một cái.

"Anh xin lỗi."

"Không sao đâu, anh đừng xin lỗi."

Cậu hôn nhẹ lên môi anh rồi xoa đầu,Nam Tuấn quay lại cửa cáu kỉnh nói.

"Đừng diễn ba trò tình cảm nữa, em sắp đói tới nơi rồi đây."

"Có tin anh mày đá mày ra không hả."

"Có tin em không làm việc cho anh nữa không?"

"Ngon nghỉ việc đi."

"Thế thì anh mất đi nhân tài đấy nhé, không có ai tinh ý sửa hàng trăm bản dữ liệu cho anh đâu nhé.

Em còn chưa kể, anh chiếu cố cho thằng bé mà đùn đẩy hết công việc qua cho em, anh em chuồng gà."

Nam Tuấn tiếp tục trả treo với anh hai của mình, Thạc Trấn cũng không khác gì, hai anh em nhà Kim như cho với mèo vậy.

Chính Quốc chỉ biết lắc đầu cười trừ, đứng dậy đi theo chuẩn bị hậu sự đối đãi tốt với em trai của "ông chú" cậu yêu.
 
[Kookjin] Just A Story
Cheeks


Seokjin có một đôi má rất bầu bĩnh khi mỗi lần anh mỉm chi, cái đôi má ấy làm Jungkook muôn phát điên lên, chỉ cần mỗi lần anh cười như vậy, cậu đều nhanh tay không mất cơ hội mà bóp lấy nó, nhào nhặn nó như nhào nhặn bột bánh.

Điều này đã được 1 năm rồi!

Tính chiếm hữu của Jungkook khá cao, thề với chúa là cậu sẽ không để cho bất kì ai chạm vào đôi má ấy, nó chỉ là của riêng cậu.

"Jungkook, em nên dừng lại về việc tiếp tục chơi đùa với đôi má của anh đi."

"Cưng à, anh im lặng chút đi."

Seokjin mệt mỏi với thói quen kì lạ này của bạn trai anh rồi, nó cũng khiến cặp má của anh bắt đầu có nếp nhăn nữa chứ.

Nhưng Jungkook nào nghe, cậu chỉ toàn cắt lời anh và xoa bóp nó.

"Cưng, anh nên nhớ cặp má này chỉ riêng em được chạm vào nó, em không muốn người khác chạm vào nó."

"Nhưng em biết nó không phải của em, nó trên cơ thể anh cơ mà"

Jungkook hôn anh một nụ hôn sau, sau đó cậu liếm láp hai bên má và dùng răng cắn lấy nó, khiến cho Seokjin la oái.

"YAH!!"

"Em không muốn nói lời thứ hai đâu, nếu anh không muốn nó bi kịch!"

Seokjin như cười nửa đùa nửa thật, bạn trai anh dạo này bị thần kinh rồi, đùa thua cả dad joke của anh.

***********

Bẵng đi một tuần, hôm nay Seokjin có hẹn gặp người em trai kết nghĩa của mình, khổ nỗi cậu trai này hay thích đụng chạm anh, nhất là khuôn mặt.

"Seokjin, anh đáng yêu thật đấy!!"

Taehyung dùng đôi tay mình nựng hai bên má của anh.

"Mau dừng lại đi, Jungkook sẽ tới đây và có thể giết em đấy."

"Ai thèm quan tâm cậu ta, chẳng phải em là em trai anh cơ mà, cậu ta cũng chẳng có ở đây."

Seokjin tiếp tục để Taehyung chơi đùa với bầu má của mình, và quên mất việc cậu dặn.

***********************

"Sáng nay, cảnh sát đưa tin, nạn nhân Kim Taehyung bị sát hai bằng việc thủ phạm chặt mất đôi tay của nạn nhân, thành thật chia buồn cũng gia đình cũng như người thân..."

Seokjin cầm chiếc nĩa ghim trái cây trên tay thì đột nhiên buôn xuống, anh mở to con mắt, anh có phải nghe lầm không, rõ ràng anh và y chỉ mới gặp hai ngày trước cơ mà.

Không thể có chuyện gì xảy ra được.

Sấm chớp giật đùng một phát, anh nảy mình, ngoài trời đang mưa lớn, anh thì ở nhà một mình, anh có chút sợ hãi, Jungkook, phải rồi, phải gọi em ấy.

Seokjin vừa cầm điện thoại lên thì cánh cửa căn hộ mở khoá một cái tách.

Bước vào nhà là một thanh niên trùn áo đen hoodie, đôi tay....

đôi tay có chút lấm tấm máu.

"Jun...Jungkook?"

Cậu mở phần mũ ra, mỉm cười với anh, sau đó đi tới.

Seokjin có chút gì đó chợt nhận ra

*khoa...khoan đã*

"Seokjin, lại đây nào, em nhớ anh, em nhớ đôi má của anh, lại đây với em."

Âm thanh trầm đặc từ Jungkook phát ra, cậu tiến tới gần anh thì anh thụt lùi lại.

"Seokjin, anh sao vậy?

Là em đây, cho em ôm một cái."

"CẬU....

ĐÃ LÀM GÌ RỒI?!"

Seokjin càng kinh hãi hơn nữa, anh hét lên

"Sao anh lại hét lên với em?!

Anh không thương em sao?

Em đã làm gì?"

"MAU NÓI ĐI!!"

"Hmmm, em đã là gì sao?

Đáng lẽ anh ta không nên dùng đôi bàn tay gầy trơ xương ấy mà chạm vào má của anh, nhưng không sao, em chỉ cắt thôi, nhẹ nhàng lắm, cắt đôi tay của anh ta, anh yên tâm, chẳng phải còn nguyên vẹn những phần còn lại sao??"

Anh như muốn khóc đi, bạn trai anh, à không, tên quái thú ấy điên rồi.

"Seokjin, chẳng phải em đã bảo anh rồi sao, đôi má ấy, đừng để cho một ai sờ lấy nó cơ mà."

Jungkook đã đừng trước mặt Seokjin từ lúc nào, cậu quỳ xuống, dùng bàn tay bê bết máu sờ lên má anh, nguệch ngoạc vẽ lên banhwf ngón trỏ.

Nước mắt của Seokjin bắt đầu rơi ra khỏi đôi mắt xinh đẹp của anh, môi mím lại.

Anh cần phải thoát khỏi Jungkook, từ lúc nào đã trở nên đáng sợ như thế này.

"Ơ kìa, sao anh lại khóc, anh khóc vì anh ta sao, đáng lẽ anh không nên như thế, hay là... anh hết yêu em rồi.

Nhưng điều này lại cành không được, vì anh là của em."

"Cậu điên rồi, MAU CÚT ĐI."

Seokjin chẳng màng, anh hét lên, toàn thân run lẩy bẩy, anh vội quệt đi phần nước mắt trên mặt mình.

Anh đẩy cậu ra, nhưng đôi tay ấy bị nắm chặt lấy bởi lực của Jungkook, nên anh chỉ có vùng vẫy.

"Anh định trốn em sao?!

Không được, em còn chưa nựng má anh cơ mà, ngoan, em chỉ cần nựng nó thôi, anh cứ ngồi im ở đây là được, ngoan nào."

==========================

"Chúng tôi là cảnh sát đây, xin hãy mở cửa."

Jungkook đầu tóc bù xoã, trạng thái ngái ngủ, miễn cưỡng mở cửa ra.

"Chúng tôi nhận được cuộc điện thoại từ hành xóm của cậu và bảo đêm qua có tiếng hết phát ra từ căn hộ của cậu, nếu cảm phiền thì có thể cho chúng tôi vào khám xét được không?"

"À xin lỗi, hiện giờ nhà đang rất bừa bộn, tiếng hét hôm qua là do bạn trai tôi, anh ấy coi phim kinh dị sau đó hét thôi, mấy anh biết đó, anh ấy dễ sợ lắm."

Jungkook đang tìm cho mình một cái cớ gì đó để đuổi bọn cảnh sát này đi ra càng nhanh càng tốt.

"Nhưng xin lỗi, chúng tôi cũng phát hiện có vài điều lạ xuất phát từ căn hộ này, và cậu có chắc nó thuộc sỡ hữu của cậu không?"

Ngu xuẩn*

"Đương nhiên nó thuộc quyền sở hữu của tôi chứ, và cả bạn trai tôi nữa, chúng tôi sống chung với nhau."

Có vẻ hai vị cảnh sát vẫn không ngừng hỏi nhiều câu hỏi cho cậu, but guess what?!?

Jeon Jungkook dễ dàng có thể biện ra một cái cớ nào đó để trả lời những câu hỏi phiền phức của hai vị cảnh sát.

Cuộc tra hỏi kéo dài tận 15 phút, hai vị cảnh sát thấy Jungkook có vẻ khá thành thật và minh chứng chuyện hôm qua không có gì đáng ngờ.

"Xin lỗi vì đã làm phiền, chúc cậu một ngày tốt lành."

"Không vấn đề, tạm biệt."

Sau đó cậu đóng sầm cửa lại, lưng xoay lại, từ ngồi trượt xuống, hai tay nắm lại kê đầu, sau đó nhoẻn một nụ cười quái đản.

Đôi chân bắt đầu bước tới nhà bếp rót cho mình một ly nước, sau đó tiến về khu phòng tắm.

Một mùi hương hôi thối bốc lên, sàn tắm có những vệt máu và con dao vương vãi.

Trong bồn có một người con trai, có vẻ là đang nhắm mắt.

Nhưng ôi không, ai bầu má xinh xắn của anh, chúng biến mất rồi thay vào đó là phần thịt rướm máu trong rất kinh tởm, máu như không ngưng chảy xuống hoà vào nước.

Cơ thể trần như nhộng.

Jungkook tựa vào thành tường, đưa ly nước lên miệng uống cạn, sau đó quẳng nó xuống sàn, mặc kệ nó có bị bể hay không, đôi chân tiến lại gần người chết, ngồi hổm xuống, bàn tay chạm vào mặt nước "vuốt" nó.

Cậu cười với anh, nhưng nụ cười nó khá quái dị.

Đi về phía bồn rửa tay, hai cục thịt lẫn da rướm máu đang ở trong bồn, hai bầu má bị cắt đi từ anh.

Jungkook không ngại dùng tay mà cầm chúng lên và bóp bóp.

"Đáng lẽ anh nên nghe lời em chứ!

Nhưng không sao, bây giờ thì không có ai có thể chạm vào cặp má ấy của anh ngoài em rồi, đúng không anh yêu!"
 
[Kookjin] Just A Story
ngọt ngào


Seokjin rất thích nước hoa, là đam mê của anh, nên anh theo học ngành về sáng chế nước hoa.

Sau này anh ra trường, em cùng em trai mình, Kim Taehyung, mở vốn xayay dựng một cửa hàng nước hoa.

Đương nhiên cửa hàng rất đắt khách, trong lúc quá trình học anh đóng góp không ít thành tích kể cả thực tập giúp một số công ty.

Như thường lệ, bây giờ đã là 7h tối, mùa xuân tới rồi, nên lượng khách vào nhiều hơn mùa đông.

Nhưng bây giờ là tối, nên chỉ còn lưa thưa vài người, Seokjin vẫn còn đang tận tình giới thiệu cho một cặp đôi mới yêu kia.

"Hai người mới yêu phải không, thế thì thử dùng nước hoa hương hoa nhài với mùi lựu thử đi, cặp nước hoa riêng tôi sáng chế, yên tâm, chỉ cần xịt nhẹ, hương thơm vẫn có thể lan tỏa khắp người, người đi đường nhìn vòa, 10 người hết 10 người đều biết cả hai đang yêu nhau."

Cô gái kia có vẻ là thích thú còn trai thì ôn nhu nhìn cô ấy, chàng trai có vẻ thích chiều chuộng cô bạn gái của mình.

Seokjin nhìn ghen tỵ thật.

"Vậy lấy cho tôi và bạn gái một cặp nhé."

"Tốt lắm, lựa chọn sáng suốt, cô gái, cô có người bạn trai tinh tế lắm đấy."

- Seokjin vui vẻ

Sau đó anh dẫn cả hai tới quầy thanh toán, nơi Taehyung làm việc, cẩn thận gói lại, anh còn cố tình tặng thêm một cây son mini cho cô gái coi như là gift bonus.

Sau khi hoàn thành, cả Taehyung và Seokjin mỉm cười với khách và chào họ.

"Mệt không anh?"

- Taehyung vừa lau dọn những phần kệ đựng, còn 10 phút nữa là đóng cửa rồi.

"Mệt, còn đói nữa, haizzz, anh cần phải đi ăn thịt nướng hôm nay."

- Seokjin giơ chiếc đồng hồ lên tay xem, mệt mỏi nói.

Nhưng mà bây giờ, anh còn nghĩ tới một người nữa, không biết người kia tan làm về chưa, ăn uống gì chưa, mặc dù mới gặp 3 ngày trước, gọi facetime hôm qua, nhưng anh vẫn nhớ người đó.

"Không biết Jungkook giờ sao nhỉ?"

- anh chợt miệng nói

Taehyung cười cười, tay vừa lau vừa nghĩ có ông anh trai u mê quá mức, bất ngờ có ai đó mở cửa bước vào, nhắc tào tháo là tào tháo tới liền, anh trai vừa mới nhắc một cái là xuất hiện như vị tiên nào đó.

Seokjin quay lại để xem ai, thò anh mỉm cười, đứng chờ đợi người đó tới gần mình.

"Chú tới rồi đấy à, anh của anh vừa mới nhắc chú xong."

- Taehyung không khỏi buồn cười mà nói ra.

Hôm nay Jungkook lãng tử lắm nhé, áo len đen được khoác bởi áo jean của Balenciaga bên ngoài, cậu cỏ vẻ mới nhuộm tóc, lại còn là màu xanh dương đậm nữa chứ. (style trong Jimmy Fallon nhé ).Seokjin ôm lấy đối phương một cái, sau đó màn chào hỏi bằng một nụ hôn nhẹ.

"Nhớ em không?"

"Không!"

Jungkook nhíu một bên mày, Seokjin vậy mà bảo lại không nhớ cậu ư?

"Anh đóiiiiiii!

Đưa anh đi ăn đi, rồi anh sẽ bảo anh nhớ em, nhớ muốn da diết."

- Seokjin ôm lấy eo cậu, nũng nịu, môi chu ra.

Jungkook bật cười, thường yêu ai đó đâu có muốn làm người bình thường, toàn lộ mấy bản chất của con nít.

Nhưng hận cậu không thể cưỡng lại cái dáng vẻ đáng yêu này của anh được.

Taehyung từ nãy đứng quan sát mà lộn hết cả ruột, đời có anh trai mà lại phải chịu đựng cảnh cẩu lương này, được, đợi khi Kim Taehyung này người yêu rồi, sẽ dắt về nhà tạo cẩu lương cho anh trai y xem.

"Thôi, hai người mau đi ăn gì đi, em đứng đây vừa làm vừa xem cảnh tình tứ của hai người không tập trung làm việc được mất."

"Ô, Taehyung hyung, em có số của Yoongi hyung rồi này, anh có muốn không?"

"Yooo, chú lấy sao hay vậy, được, sau này anh sẽ trả ơn chú sau.

Còn bây giờ hai người đi đi, em ở đây làm được rồi, dọn dẹp một chút là xong."

Seokjin buồn cười, sau đó tháo tạp dề, thu dọn, khoát tay Jungkook ra về, không quên chào đứa em trai của mình, và bảo sẽ mua một phần gà rán phô mai với một lon coca.

Tay trong tay, chân bước trên nền đường gạch, những tiệm ăn, tiệm bánh còn mở cửa, anh và cậu quyết định đi tới khu Myeongdong, nơi đó tấp nập người, có cả quầy bán đồ ăn đường phố nữa.

"Ăn cái này đi."

Anh dẫn cậu tới quầy bán gà mật ong với bánh gạo, gọi 1 phần, anh chủ vui vẻ đưa cho cả hai, hai người lại quành ra quầy khác, mua biết bao đồ ăn.

Sau đó, xách tất cả những thứ mua ra khu sông Hàn, kiếm đại cái ghế đá nào đó mà ngồi xuống.

Anh chộp lấy ly gà mình mua, ăn lấy một miếng, vẫn còn ấm ấm, xuýt xoa lấy để.

Thì, mấy món đồ ăn anh và cậu mua thì chỉ có mình anh ăn, còn cậu thì ngắm anh ăn, anh hỏi thì chỉ bảo

"Nhìn anh ăn là em no rồi."

Kết quả một mình anh ăn hết đống đấy, còn bạn trai anh chỉ có việc đấu nước với dùng khăn chùi mép anh cho anh, vừa ăn vừa nói chuyện trên trời dưới đất.

Lâu lâu có dịp Seokjin mới lôi mấy cái dad joke của anh ra, Jungkook cũng cười cười, nhưng cười này là cái khác, Seokjin nghĩ cậu cười là vì câu joke của anh, nhưng thực tế Jungkook cười vì anh chứ không phải cười về câu joke của anh.

Thấm thoát cũng được 1-2 tiếng, bây giờ là đang đứng trước của nhà anh, trên tay anh cầm hộp gà như anh đã hứa với Taehyung.

Seokjin ôm lấy Jungkook một lần nữa, anh cố tận hưởng hít lấy hương thơm của cậu, vì anh sẽ nhớ cậu mất.

"Vào nhà đi, tối rồi, nghỉ ngơi, sáng mai em sang tiệm của anh."

Jungkook xoa lấy đầu Seokjin một cái, cái thói quen này lúc đầu Seokjin cực kì từ chối, nhưng sau dần quen quen mà để cậu làm lấy.

Anh cười, sau đó vẫy tay chào mà đi vào nhà, nhưng Jungkook ngoắt anh lại, chỉ tay vào môi

"Anh quên cái gì nữa này."

Anh nhếch miệng với Jungkook, khẩu hình miệng bảo "Em bớt ấu trĩ lại đi".

Jungkook chỉ lắc đầu, bảo lại "mai em không qua đâu, nhớ đấy."

Sau đó móc điện thoại ra, định gọi cho taxi, sở dĩ cậu đùa thôi nhưng mà, anh bất ngờ chạy ra hôn lấy má cậu một cái, sau đó chạy vào lại, để cậu ngơ ngơ rồi cười như một tên ngốc bên ngoài.

Cậu biết mà, anh từ chối vậy thôi chứ lúc sau là làm liền.

"Về nghỉ ngơi, ngủ ngon, yêu em."

Tin nhắn được gởi tới tin nhắn của cậu, Seokjinie của cậu gởi luôn cái dãn nhán con chuột làm hình trái tim tới, mấy người FA sẽ nghĩ nó sẽ sến súa và vớ va vớ vẩn, nhưng với cậu thì nó rất là đáng yêu.

"Hyung, anh về rồi à, gà của em đâu."

Cậu em trai của anh đang bắn game trong phòng khách nói vọng ra, Seokjin xỏ chiếc dép bông đi vào, đặt ạch một cái xuống bên cạnh y, ngả người ngồi xuống chiếc ghế sofa, vừa mới đặt người xuống thì điện thoại ting lên một cái, mở ra thì biết từ ai rồi, anh cười tủm tỉm, sau đó nhanh chóng rep lại.

Taehyung quay sang thì thấy anh trai ngớ ngẩn của mình, rồi buột miệng nói

"Mới xa nhau 5 phút mà vậy luôn đấy à, eo ooiiii."

Anh đạp vào lưng y một cái, mắt lườm y, nhưng phận em trai như Taehyung không thể chùn bước được, y trả treo lại

"Em nói không đúng sao?

Đúng là già mà còn khoái yêu đời."

"Chú mày tin hộp gà của chú mày bay thẳng vào thúng rác không?"

"Ây, anh không được làm thế, đã có lòng mua thì sao lại phải từ chối của anh được chứ."

"Mau ăn đi, mai còn phải đi làm."

- Seokjin ngồi bật dậy, nhưng anh nán lại khi thấy game anh chơi, cái level mà anh đang vướng thì Taehyung đã qua level mới.

"Này, chỉ anh với, anh không qua được màn trước, mau lên, giúp anh mày đi."

Seokjin ngồi bệt xuống, cầm lấy bảng điều khiển, log out tài khoản của Taehyung ra, đăng nhập tài khoản của anh vào.

"Ớ, EM ĐANG CHƠI CƠ MÀ!!"

" Im lặng và giúp anh mày đi!"
 
[Kookjin] Just A Story
joke liar


Gã chia tay anh rồi, à không, là anh chia tay gã, chuyện là anh vừa đi công tác về, định là sẽ tạo bất ngờ cho gã, nhưng vừa bước vào nhà thì thấy đôi giày của một phụ nữ, thì anh chợt sững lại, nhưng trước một giây anh chỉ nghĩ đó là nhân viên hoặc lỡ đâu chị gái của gã, nhưng anh chậm rãi bước tới phòng ngủ của hai người, hé mở cánh cửa thì cơ thể anh run bật lên.

Anh vẫn không tin được, người đàn ôn anh yêu thương lại lừa dối anh được, Seokjin mở thẳng cửa, nếu mất lí trí thì có lẽ giờ anh tát vào mặt cái con Tuesday hoặc cầm phang luôn cái va-li vào đầu gã.

Nhưng anh chỉ nói duy nhất một câu.

"Gom đồ đạc và đi ra khỏi nhà tôi."

Trong câu nói, có thể thấy giọng anh như bị vỡ quảng, nấc lên, vì tức giận, vì đau lòng.

Gã và anh nói chuyện, gã chỉ bảo câu, cái câu mà từ trong phim tới ngoài đời khi thấy đối phương ngoại tình.

"Không như những gì em thấy đâu Seokjin, là cô ta quyến rũ anh."

Anh thề là anh sẽ cầm xăng đốt quách người đàn ông kinh tởm này đi, đã ngoại tình rồi còn nói vớ vẩn.

Thì như các bạn biết đó, anh đuổi cổ gã ra khỏi nhà, ngồi trên chiếc ghế xoay, trước mặt là một chai rượu mạnh, tửu lượng anh cũng không phải nói yếu, nhưng với mức độ cồn mạnh thì 3-4 ly là gục, nên anh chỉ nhấm nháp đôi chút.

Nhờ hơi rượu thì anh cũng đã đỡ đi được vài phần, tới miếng nhấp thứ 15 thì anh lôi điện thoại ra, mở danh bạ và nhắn cho ai đó.

"em có thể tới nhà anh được không, nếu em đang ngủ thì không sao, làm phiền em rồi."

Seokjin không chần chừ mà nhấn nút gửi, miễn sao có người tới giúp an ủi được hơn phần nào là được, không tới cũng được.

Anh cũng không hiểu rõ bản thân ra sao, vừa thích một mình, lại vừa thích có vài người bên cạnh.

Tầm nửa tiếng thì tiếng chuông căn hộ của anh ting lên hai cái, lúc này là anh đã uống xong hai ly rưỡi rồi.

Seokjin đang mặc bộ quần áo ngủ màu xám, chân đi dép bông, lạch cạch đi mở cửa cho người anh đã nhắn tin.

"Uwmmm, anh lại uống rượu à, hyung, anh mới vừa về là đã uống rượu rồi."

- người đối diện anh làm cử chỉ quẹt tay, ý bảo người anh toàn mùi rượu nên khá hăng.

Anh chỉ cười cười ngớ ngớ, quay lại đi về phía bàn, cậu trai kia nhẹ nhàng đóng cửa, đi sau anh.

Cậu kiếm một cái ghế ngồi đối diện, bỗng cặp lông mày nhíu lại khi nhìn thấy chai rượu trên bàn, Seokjin hyung xưa giờ ít khi uống rượu mạnh, tự dưng hôm nay lại lôi ra uống.

"Hyung sao na...."

"Anh và tên đó chia tay rồi."

Câu của cậu chưa kịp thốt ra thì anh đã nói ra rồi.

"Hyung, anh nói gì cơ, sao có thể như vậy, hai người đang sống hạnh phúc mà."

"Không, tên đó cắm sừng anh, anh định tạo bất ngờ cho hắn, nhưng cuối cùng anh bắt gặp tên dơ bẩn đó đang bận làm với một con ất ơ nào đó."

Sau khi anh nói xong, nửa ly rượu trên bàn anh uống một hơi hết ly rượu, rượu từ từ thấm trong cổ họng đi xuống phần dạ dày, làm bộ phần bên trong cơ thể lộn ngược lên.

Đầu anh như chong chóng, đặt mạnh ly xuống, đôi mắt có phần choáng và híp lại, rượu dần dần ngấm lại

"Đáng lẽ anh không nên tin cái tên khốn đấy, tại sao vậy hả?

Jungkook, em nói thử xem, anh có làm cái gì sai không, trong khi đó anh yêu thương hắn,anh chiều chuộng hắn.

Em nói thử xem."

Jungkook có vẻ run nhẹ, 25% cậu vui mừng vì anh và gã khốn kia đã chia tay, thật ra cậu đã thích anh được 1 năm rồi, nhưng lúc đó cậu biết anh đã có người thương trong lòng, nhưng cậu vẫn ở bên cạnh anh, như là một đứa em trai.

75% còn lại là vì cậu đau thay anh, thề là cậu đã biết từ trước về cái tên khốn ấy, vì khoảng hai tháng trước hắn có biểu hiện khá nghi, cậu bắt đầu thường xuyên thấy hắn đi vào bar, tới khuya thì cập kè với mấy con điếm trong đó.

"Tên khốn đó, một ngày nào đó, em sẽ...

Seokjin chỉ cười lớn, sau đó định cầm lấy chai rượu rót thêm vào ly thì cậu giật lại.

"Đừng uống nữa, không tốt đâu."

Dường như có một thế lực gì đó mạnh lắm, cái lời của Jungkook nói làm tất cả các cơ quan của Seokjin nghe lời theo.

Sau đó anh nói luyên thuyên, cậu thì chỉ im lặng lắng nghe, dùng mấy câu an ủi anh

Anh ủ rũ, sau đó nhìn thẳng vào mắt cậu.

"Anh... có thể ôm em được không?"

- Seokjin chợt thốt lên một cái ý nghĩa sâu xa.

"Hả"- Jungkook còn bất ngờ

"Aishh, đừng quan tâm, anh lại xàm nữa rồi."

Nhưng ngay lúc đó, Jungkook đã đứng dậy, kéo tay anh và ôm lấy, đôi bàn tay nam tính chợt vuốt nhẹ lưng anh, tỏ vẻ an ủi.

Cậu có thể cảm nhận được sự run rẩy của anh, phần vai áo có thể thấy khá âm ẩm, anh khóc rồi.

Cậu siết nhẹ anh gần lại mình hơn, hai tay anh ôm quanh eo cậu.

"Đừng khóc nữa, còn em ở đây."

Cả hai cứ thế mà ôm nhau 5 phút, anh thút thít, rượu càng ngày càng ngấm vào, khiến đầu óc anh khá choáng, anh lại nói luyên thuyên.

"Em đẹp trai quá, woa, hơn anh luôn ấy."

- Seokjin mè nheo như người say rượu, anh cười nấc.

"Anh say rồi, mau về giường nào, em giúp anh."

"Anh.. không có say, aiiii nói với em... là anh say cơ chứ." (cái này mấy bạn thử tưởng tượng nhé)

"woa, em dạo này còn đẹp trai hơn anh cơ đấy, ôm em anh cũng thích."

Đôi tay Seokjin bắt đầu loạng choạng, dùng tay sờ lấy khuôn mặt của Jungkook, từ mắt mũi, cho đến môi thì anh dừng ở điểm đó, anh nhíu mày lại nhìn thẳng vào môi cậu.

"Đến môi cũng đẹp nữa này."

"Anh đừng..."

Jungkook chưa kịp nói hết câu thì anh áp môi mình lên đó, đôi môi mọng ấm nóng với đôi môi của cậu chạm nhau, chỉ là một cái chạm nhẹ, sau đó anh rời ra, Jungkook luyến tiếc, cậu thực sự rất muốn nếm thử thêm hương vị trên môi anh, mặc dù chỉ là một cái chạm nhẹ nhưng cậu cảm nhận được sự đàn hồi của chúng.

Ban đầu, cậu nhìn thấy môi anh là cậu muốn chúng rồi, nên anh cứ ngỡ cậu là một tên thần kinh khi cậu cứ nhìn lấy khuôn mặt của anh.

Tới bây giờ thì cậu mới có cơ hội được áp lên chúng.

"Môi em mề..."

Jungkook kéo anh lại gần, tay bên trái giữ tay đối diện anh, tay còn lại kéo bên eo anh gần lại, một lần nữa môi áp lên nhau, nhưng lần này cậu tiến hơn nữa, cậu có vể mạnh bạo hơn đó là ngấu nghiến, cắn nhẹ môi bên dưới của anh.

Còn Seokjin thì ngây ngô, say mà, đầu óc giờ cũng đâu biết được gì nữa, theo cử chỉ mà làm theo, tay kia đặt lên ngực cậu, nhắm mắt lại.

Đầu lưỡi bên kia của Jungkook cố mở hai bên trên dưới của Seokjin, anh cũng ngầm hiểu ý, chậm rãi mở ra, Jungkook xâm nhập vào bên trong.

Cậu cũng một chút choáng váng bởi hơi rượu từ anh, chút cay, chút đăng đắng, câu đưa tay kia của anh choàng qua cổ cậu, tay kia tự đông theo nốt.

Jungkook nắm lấy hai bên eo, vuốt nhẹ eo sau lớp áo ngủ mỏng.

Jungkook bắt đầu luồn tay vào sau lớp áo, mân mê làn da mịn bên trong, Seokjin nhột, khẽ cựa quậy, anh rời ra lí nhí.

"Vào trong phòng đi, Seokjinie ngại nhắm."

Yoooo, cái này kiểu rượu nó ngấm tận level N rồi ấy, tới mức mà mèo nheo giọng dễ thương ấy, nhưng mà với công tử Jeon đây thì điều này là đáng yêu=)))

Jungkook bế anh lên, hai chân vòng quanh eo cậu, tiến thẳng đến phòng ngủ.

Jungkook ôn nhu, nhẹ nhàng, đặt anh xuống giường.

Thật ra trong lúc bế, Seokjinie ngại nhắm nên hỏng dám nhìn lấy Jungkook :33.

Môi áp một lần nữa, cả hai cứ thế mà ngấu nghiến, chiếc áo hoodie của cậu đã được cởi ra, bên trong là chiếc áo thun đen khá bó đủ để thấy bộ ngực vạm vỡ của cậu, do thời gian đi tập gym chứ đâu.

"Anh chắc mình muốn làm không?

Nếu anh không muốn chuyện này đi sớm, ừ thì, em có thể ôm anh ngủ thôi."

- Jungkook phải chắc chắn rằng chuyện này là cả hai tự nguyện chứ không phải một bên ép.

"Seokjinie nóng nhắm."

Tay anh cởi từng chiếc nút áo ra, ngọ nguậy, một hồi thì thân thể ngọc ngà của anh đã được lõa.

Đôi vai mặc dù rộng nhưng có thể được nói mảnh khảnh, mượt mà.

Jungkook nuốt nước bọt một cái, cơ thể cậu nóng bừng, thằng nhỏ bên trong cũng sớm đã động đậy.

"Lạnh..lạnh lắm, ôm."

Seokjin với tay, tìm kiếm một thứ gì đó để ôm, cậu sà mình xuống, ôm lấy cơ thể của người lớn tuổi hơn mình, tay lại tìm xuống vòng eo ấy, vuốt nhẹ.

Seokjin tự chủ động, vòng tay quanh cổ cậu , kéo gần cậu xuống, đặt môi mình lên, xâm nhập trước.

Hôn hoài ha

Cảnh sau hết hôn rồi

Yên tâm

Cảnh sau thú vị lắm

Trong cằn phòng, dưới lớp đèn mờ dục ấy, chỉ có hai con người nọ, một trên một dưới, hòa mình với dục vọng, thỏa mãn cho nhau, tiếng hơi thở nặng nề, tiếng hơi thở rên rỉ ma mị.

Sáng hôm sau, hai thân thể như nhộng, ôm nhau nằm ngủ, ánh nắng khẽ chíu vào, Seokjin khó chịu mở mắt ra, quên mất người bên cạnh nên Jungkook cũng đà theo thức giấc, điều đầu tiên là con mắt của Kim Seokjin, hai con người mở to ra, sau đó mở lớp chăn ra thì thấy cơ thể mình không một mảnh vải che thân.

"Em..."

Nói tới Jungkook thì cậu cũng chịu, tự nghĩ trong đầu rằng đáng lẽ không nên làm việc này, nhưng bây giờ còn gì được nữa đâu.

"Em xin lỗi, em sẽ chịu trách nhiệm, hôm qua anh uống rượu say, em cũng uống rượu say, đôi ta không biết,..."

Đột nhiên Seokjin cười lớn, sau đó anh chống cằm nhìn cậu, rướn người hôn lên má cậu một cái, sau đó gối đầu lên đùi Jungkook.

"Em tưởng hôm qua anh say thật à."

Tới đây, cậu mở ngược con mắt ra ngạc nhiên, câu nói vẫn chưa tiêu hóa được vào trong đầu.

"Em dễ dụ thật đấy, hôm qua anh không say, anh thích em, nên mới làm vậy."

Seokjin bạo dạn thành thật với cậu, mặt chẳng có chút xấu hổ với câu anh nói và màn kịch anh chuẩn bị.

"Nhưng còn bạn trai của anh..."

"Em trai anh đấy, em tin thật à, chắc anh phải gọi điện cảm ơn nó quá."

===========================================================

Thì chuyện là vậy đó, Seokjin sáng hôm đó nằm trên đùi trần của cậu, tự thú luôn, xong cả hai đều tỏ tình nhau, à còn nữa, kết quả sáng sớm Seokjin bị Jungkook ăn thêm một lần nữa đến mức phải yên trên giường cả ngày.
 
[Kookjin] Just A Story
behind the concert


Hậu sau trình diễn suốt 2-3 tiếng trên sân khấu thì cuối cùng cả nhóm có thời gian nghỉ ngơi.

Nhưng trước tiên thì phải chụp hình tập thể trước chứ nhỉ.

Đặc biệt hôm nay Seokjin thắt hai bên tóc theo trend bé gái mặc đầm trong Squid Game, trông đáng yêu cực.

Thế nên vị trí center nhanh chóng được đẩy qua cho anh cả của nhóm Bangtan.

"Em muốn đứng kế Jin hyung."

Đứa em trai út cưng của nhóm, Jungkook, quyết định một hai phải đứng bên cạnh người anh.

Mắt cứ nhìn chằm chằm, nói sao chứ, hôm nay Seokjin quá đỗi đáng yêu rồi, suốt cả buổi concert ánh mắt cậu thanh niên 97 này cứ dán lên người anh cả.

"Jungkook ah, em đừng có nhìn nữa, mau quay ra trước đi."

Seokjin không tài nào tập trung nổi khi cặp mặt của thỏ bếu kia cứ nhìn mình mãi, cũng biết thói quen của anh là sẽ bị đỏ cả tai khi ai đó nhìn vào mình quá 10s rồi mà.

Nói thì là một chuyện mà nghe không mới là một chuyện, Jungkook cho như là để ngoài tai, tiếp tục cuộc đua mắt lên người Seokjin, đáng đánh hơn nữa là tay không yên nhéo nhéo hai bên má, lại còn chọc chọc hai chùm tóc của người ta.

"Một, hai, ba..."

Tiếng máy ảnh tách hai ba hồi rồi lại thôi... tất cả các staff bắt đầu rời đi, chừa lại không gian cho bảy báu vật của Hàn Quốc.

Seokjin chẳng qua là vì còn máy ảnh đằng trước không là anh diss cho thằng nhỏ này một trận rồi.

"Thằng nhóc Jungkook mê anh lắm rồi đó Jin hyung.

Từ lúc sau khi thay bộ đồ ra thì nó nhìn anh không ngừng luôn ấy."

Namjoon huých vai Seokjin một cái rồi cười cười ngồi xuống ghế kế bên Jimin.

"Đúng luôn ấy, em thấy nó nhìn muốn lòi hai con ngươi ra ngoài."

Jimin chêm vào một câu trêu chọc tới độ vỗ bôm bốp vào đùi người anh thứ kế bên, tính ra mấy dân tập gym nên thành ra nghe giòn tai ghê.

"Vì anh dễ thương với đẹp trai chứ gì."

Seokjin chồm trước mặt Jungkook rồi làm hành động soái ca, lông mày nhếch lên, mỉm cười.

Jungkook không nói gì, thấy cơ hội tới gần, cậu liền nhanh chóng hôn lên má anh một cái, rồi đánh nhanh rút gọn nhéo thêm một cái vào má nữa.

"Ừm, dễ thương lắm."

5 con người còn lại ồ lên, một số thì cười hí hố, một số thì làu bàu vì ăn phải cơm chó nữa rồi.

Bên cạnh đó, Seokjin mặt dần chuyển sang màu đỏ như trái cà chua, chưa kịp xoay chuyển tình huống gì thì eo đã bị ai đó ghì xuống ngồi lên đùi người ta.

"Mấy anh bớt phản ứng thái quá đi, đây đâu phải lần đầu, thấy ghê quá."

Jungkook tựa cằm lên vai anh người yêu, mệt mỏi nhắm mắt hưởng thụ, mà thật chứ, có chút xíu thôi mà đâu cần phải phản ứng mạnh như vậy trời.

"Tao đục mày bây giờ, mới diễn concert chưa kịp ăn uống gì thì bị mấy người thồn cơm chó vào mồm, mắc ói ghê."

Taehyung giả vờ giơ nắm đấm lên doạ dẫm, con thỏ bếu này lớn rồi, nên nó không thèm coi ai ra gì.

"Yah, Jungkook, buông anh ra."

Seokjin giãy giụa, cố gỡ cái cánh tay đầy cơ ra khỏi người nhưng bất thành, khuôn mặt đáng yêu ấy vẫn chưa hết đỏ.

"Đừng, em mệt, cho em dựa một tý, làm ơn."

Thì Seokjin cũng không làm được gì nữa, chẳng nhẽ lại tiếp tục thoát khỏi người thanh niên đô côn này khi sác xuất 100% sẽ không buông mình ra, nên anh đành phải ngồi im làm cái gối kê di động cho người yêu mình.

Sau đó liếc mắt nhìn mái tóc bạc hà đang nhắm mắt nghỉ ngơi mà không khỏi mỉm cười.

Sao tự nhiên vớ được người yêu càng lớn càng đẹp vậy ta??

======================
 
[Kookjin] Just A Story
Re-Open


Hi mọi người, lâu rồi không gặp.

Mọi người có khoẻ không?

không biết mọi người có bất ngờ không nhưng mình quyết định mở lại bộ series này một lần, mình cũng tính một là mở lại hai là bắt đầu một phần mới tách riêng nhưng cái suy nghĩ ấy đắn đo chắc cũng hơn 1 năm rồi😅😅 cho tới thời điểm hiện giờ, chắc không nấn ná thêm nữa thì quyết định cuối cùng là sẽ đi tiếp bộ series này.

đồng thời những chap trước mình edit lại những câu từ sao cho các readers cũng như kookjin-er thoải mái đọc hơn

cảm thấy hồi xưa biết non tay với trẻ trâu quá (bây giờ chắc cũng vậy kkk) nhưng mình sẽ cố gắng beta lại từng chap😁.

nên là hành trình phía mong được mọi người ủng hộ tiếp

Thank you🧡🧡
 
Back
Top Dưới