Khác [Kny x reader] • Thời gian để mỉm cười

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
237930457-256-k89193.jpg

[Kny X Reader] • Thời Gian Để Mỉm Cười
Tác giả: Karakina_Yashiko
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Một fic viết để thỏa mãn sự umê với các Character trong phim.

Umê không lối về rồi!

Văn phong mình không hay lắm nhưng sẽ cố gắng!

______________________________

Đau khổ và buồn bã đã qua rồi.

Bây giờ.

Chúng ta hãy dành thời gian để cười nhé!

Cười cùng trí tưởng tượng và sự ấm áp.

Sự vô sỉ và cục súc.

Sự hào nhoáng và nhiệt huyết.

Sự cà khịa và dịu dàng.

Sự đơ đụt và độc mồm độc miệng.

Sự từ bi và đấng rừng xanh.



zenitsu​
 
Có thể bạn cũng thích !
[Kny X Reader] • Thời Gian Để Mỉm Cười
Đặt Request! {Mở}


Xin chào~!

Đây là một con tác giả yêu thích các dàn Char của Kimetsu không lối về!

Mình umê quá rồi nên sẽ cố gắng viết để thỏa mãn trí tưởng tượng.

Mình sẽ lồng ghép một vài chap của mình tự viết vào với request của các bạn nhé!

Với lại tốc độ đăng chap hay trả đơn cho các bạn như rùa bò í!

Nhưng mình sẽ có gắng hoàn thành!!!

Đơn H vẫn nhận nhưng hạn chế thôi nhé!

Vì tuổi tác giả chưa cho phép đi quá xa......

Với lại mình cũng không giỏi khoảng viết SE nhưng cũng sẽ cố gắng hết mức!

Các bạn cứ đặt đơn theo mẫu nhé

•STT:

•Tên nhân vật: ( nhân vật mà các bạn muốn viết về, harem cũng được ạ! )

•Nội dung: (Đại ý sơ sơ để mình dễ hình dung, không có cũng không sao)



Thể loại: (ngọt, H, ngược, dấm chua.... tùy loại)

•Bối cảnh: (hiện đại hay thời xưa)

•(Miêu tả sơ sơ về nữ chính trong truyện cho mình dễ viết, như ngoại hình hay tính cách chẳng hạn)

•Kết: (HE, SE hay gì gì đó nhưng tớ viết SE không hay lấy nước mắt được....😑)

Nhưng đây là Character x reader nên mình không viết về các couple nhé (dù ship hóng hint gần chớt) nhưng sẽ tung hint nhè nhẹ trong chap haha😆

Vậy nhé, cảm ơn mọi người rất nhiều.

Akito là tác giả sẽ đồng hành cùng các bạn độc giả yêu dấu!

Mình nhận trước 5 đơn nhé.

Rồi mình sẽ nhận tiếp!

Mong mọi người ủng hộ.

Dù truyện đã hết mà tớ vẫn thích phim vô cùng mọi người ạ....

Dài dòng lê thê vậy thôi.

Hẹn gặp lại mọi người!

Au sau một hồi hỏi và nhận được sự đồng ý thì các chap H sẽ do một bạn tốt của mình viết.

Vì nó am hiểu vl ra.

Vậy các chap thường là mình viết còn H là nó viết.

Mình sẽ cố gắng hết sức để có thể viết H trong tương lai

Line_1302 ới cảm ơn bạn tốt nhiều nhá!

---------------------💝------------------------

Last edited: 26/8/2020. by

Aki no Yumeha
 
[Kny X Reader] • Thời Gian Để Mỉm Cười
🌊Tomioka Giyuu🐳


Một chap mào đầu thôi

Mong được chiếu cố!

_________________😊_________________

Có khi nào cậu tự hỏi, nếu một người năng động lại thích thầm một người tâm lặng như nước.

Khuôn mặt vô cảm bất biến giữa dòng đời vạn biến, sẽ như thế nào không?

Để tôi kể cho cậu nghe nhé!

Đó là một cô gái có độ tuổi từ 17 tuổi.

Tính tình rất dễ mến và ưa giúp đỡ người khác.

Vì thế rất được yêu mến!

Nghe đâu tới vị Phong Trụ cục súc là hế nhưng mỗi lần gặp mặt cô gái đó tuy miệng mồm cục súc nhưng lại không có ý gì động thủ xiên chết con gái người ta.

Mà còn có khi ân cần trò chuyện với cô ấy cùng đống Ohagi cô gái tự làm tặng.

Khó tin đúng không?

Nhưng chưa hết nhé!

Cậu không tin được đâu!

Vị Xà Trụ đáng sợ như ác ma kia lại còn vui vẻ cảm ơn và tặng cô gái một món quà nhỏ như quà cảm ơn vì cô ta đã giúp ngài tặng quà và tặng bánh cho Luyến Trụ đại tỷ trong sinh nhật của cô ấy.

Rất khó tin.

Không ai tin được cả.

Cô gái ấy được rõ ràng yêu mến là thế, ngưng gu của cô ta có hơi khác người!

Khác người thế nào thì để tôi kể tiếp.

Cậu ráng đừng sốc mà chết cho tới hết câu chuyện nhé!

Đó là một đêm quốc tế thiếu nhi vui vẻ.

Và cũng vui vẻ lắm vì hôm đó là sinh nhật của Luyến Trụ đại tỷ, dàn trụ cột tổ chức cũng tưng bừng lắm nhưng khổ nỗi chúng ta chỉ được phép ăn mừng bên ngoài.

Chỉ có dàn tay to mặt bự đáng sợ kia mới là tụ lại ở Luyến phủ mà mở tiệc thật sự.

Cả 9 trụ cột và gia đình Chúa Công và 3 thằng tân binh may mắn chết dẫm được phép vào đó cùng 2 cô gái là cô ta và ngài Tsuyuri kế tử của Trùng Trụ đại tỷ, thêm cậu em của Phong Trụ đại nhân nữa.

Họ ăn uống rất vui vẻ, là hát hò tưng tưng sau khi tặng quà cho Luyến Trụ.

Nói lại mà tôi tức lắm.

Tôi chỉ được miếng bánh bé tẹo.

Mà đêm hôm đó chắc tụi quỷ ăn tết thiếu nhi hay gì mà đếch có con mạnh nào tung hoành cả.

Toàn mấy con nhây nhây bé bé dồn lên đầu chúng ta.

Nói vô vấn đề chính.

Họ ăn mừng tới đêm khuya.

Khi tiệc tàn và gia đình Chúa Công đã trở về phủ.

Dàn trụ vẫn còn rất sung sức.

Dăm ba cái tiệc không thể tác động tí nào tới cái sức trâu đè đầu cưỡi cổ tụi dân đen chúng ta cả.

Họ mới bu lại một cục.

Rảnh rỗi tám chuyện mà sinh nông nỗi chơi trò chơi rất ư thịnh hành là "Sự thật hay thử thách" cậu cũng biết chứ nhỉ?

Tuy nhiên vị trụ cột vẫn trung thành với một biểu cảm tới cuối đời là Thủy Trụ đã rời đi.

Họ cũng chả bận tâm gì lắm tới ngài ấy.

Xem ra ngài ấy không được yêu mến chi lắm.

Họ oẳn tù tì và thế nào chỉ có mỗi cô gái kia thua trong một kèo.

Trùng Trụ đại diện hỏi rất thánh thiện với nụ cười xinh đẹp trên môi:

" Em chọn gì?

Sự thật hay thử thách?"

Cô gái kia chọn sự thật vì cô ấy nghĩ nó sẽ an toàn hơn Thử thách.

Nhưng cái nào cũng nguy hiểm như nhau cả, nhất là khi nó được nêu ra với mục đích không rõ ràng ấy.

Và câu hỏi cô gái ấy nhận được là

"Hãy nêu tên người mà em có cảm tình nhất hay là người mà em thích!"

Cô gái ngượng ngùng đỏ mặt, cúi mặt xuống lắp bắp bối rối rõ rệt.

Cô khẽ hít một hơi rồi ngước nhìn xung quanh.

Tất cả ánh mắt đều tò mò dán chặt chờ câu trả lời.

Không khí đặc quánh hồi hộp.

Cậu có biết cô gái quỷ duy nhất trong Sát quỷ đội chúng ta không?

Cô ta là em gái của cậu tân binh tốt số được tham dự.

Cô ta ở trong một cái hộp gỗ sơn mài.

Vẫn dỏng tai lên lắng nghe hồi hộp!

Nhận thấy tình thế không còn cách cứu vãn.

Cô gái nắm chặt vạt váy cúi mặt đỏ lựng lắp bắp với tông giọng không lớn không nhỏ, mấy lần mới nói trọn câu

"Là ngài Thủy Trụ.

Tomioka Giyuu ạ!"

Cậu có biết tình thế sao đó thế nào không?

Ê này này này, cậu có sao không vậy?

Đừng chếtttttt!!!!!

Hồn cậu lìa khỏi xác rồi kiàaaaa!!!!

Nhét nó lại mau!

Sốc dữ thế?

Ê!

Nghe tiếp nè.

Các trụ và các thành phần tham gia:

- Âm Trụ hào nhoáng, Agatsuma, Tsuyuri, Trùng trụ đại tỷ sốc rớt cằm!

- Luyến Trụ đại tỷ, Xà trụ khẩu nghiệp, Phong Trụ cục súc, Viêm Trụ nhiệt huyết, Nham Trụ (xin lỗi tác giả chả biết đặc ổng biệt danh gì nữa), Kamado-kun, Shinazugawa-kun, Hashibira-kun thì lag treo máy.

Ngay đơ đứng hình gần 10 giây

- Hà Trụ xinh gái thì thôi ngó lên trần nhà mà dán mắt vào cô gái đang ngượng ngùng kia.

Não ngài ấy đang load thông tin ngài ấy vừa nhận được

Và ngay sau đó câu hỏi bừng ra dữ dội đến mức chính chủ bình thường cũng ngay đơ ra

"Này này, em nói thật hả?

Em đâu bị sốt" Trùng tỷ áp tay lên trán cô gái hốt hoảng hỏi

"Ta không tin những gì mình vừa nghe thấy" Xà Trụ nói mang tông giọng kinh hoàng

"Hả?

Ngươi nói giỡn hay nói chơi thế?

Sao trông người cũng hào nhoáng đó mà sao gu ngươi nhạt nhẽo dữ vậy?"

Âm trụ gào lên

"Gu của em ấy là Tomioka-san ư?

Dễ thương quá!"

Luyến tỷ trầm trồ ngạc nhiên thích thú

"Gyaaaaaaaaaaaaaa!

Tại sao hả?

Tại saoooo?

Tại sao tên trụ cột mặt đụt đó lại được người vừa dễ thương vừa tốt bụng như chị thích hảảảả??????"

Agatsuma gào khóc um tỏi.

Trợn tròn lăn lộn hét lên như hắn tự sát đền tội đi!

"Nhà ngươi có đập đầu vào đâu không?"

Hashibira hỏi

"Chúc mừng chị" Kamado ôn hòa chúc mừng

"Đầu nhóc nhà ngươi có não không?

Hay não úng nước mà ngu đần rồi?

Thay não rồi suy nghĩ lại đi!!!"

Phong Trụ với giọng cục súc hét lên cố ngăn bản thân ghè đầy cô gái ra mà kí cho thông não.

"Ôi thật tội nghiệp cô bé" Nham Trụ khóc thương

"Chị ổn chứ?"

Hà Trụ tốt bụng hỏi han ân cần sau khi não đã phân tích chi li từng mm để chắc rằng cậu không nghe lầm bất cứ âm điệu nào?

"O ha ha ha ha, tuổi trẻ nhiệt huyết thật nhiệt huyết tài năng.

Người duy nhất thích Tomioka-san đã lên sàn" Viêm Trụ hào hứng cười vang

"Chia buồn" Tsuyuri vỗ vai

"Xoẹt xoạt" tiếng em gái Kamado bất ngờ mà phản đối.

Cô gái bối rối cười trừ, xoa đầu chả biết nói gì trong làn liên thanh kia.

Buổi tiệc kết thúc trong hoàn cảnh cực kỳ khó xử.

Xà trụ kinh hoàng lầm bầm không tin, có vấn đề.

Âm trụ gào toáng lên Gu ngươi nhạ nhẽo quá, đổi đê!

Vậy đó.

Hồn cậu về với xác chưa?.

____________

Cuộc trò chuyện giữa một cậu tân binh với ba bốn người bạn khác.

Bây giờ đi khắp Tổng hành dinh cũng thấy từng nhóm tụ lại hóng drama hot nhất hiện tại.

Dù chỉ mới là tối qua nhưng tin tức đã truyền đi rộng rãi khắp các thành viên trong một buổi sáng.

Giyuu tối qua không tham gia nên ứ biết chuyện gì.

Đi tới đâu cũng gặp những ánh mắt hình viên đạn nguyền rủa oán hận nhìn anh.

Nhưng khổ nỗi anh là trụ cột và họ chỉ là lính quèn thôi nên không dám làn càn mà chỉ uất ức hận con người kia.

Đâu phải chỉ anh ta, mà bạn cũng thành hot của hot face khắp Sát quỷ đội.

Bị người ta lôi kéo lại hóng hot mọi nơi.

Cười trừ cho có rồi lập tức chuồn thẳng đến Đụt phủ à nhầm.

Là Thủy phủ.

Vứt hết liêm sỉ mà tiếp tục bám đuôi vị Thủy Trụ.

Bình thường bạn không dám ra mặt vậy đâu.

Nhưng lỡ phóng lao rồi thì phải theo lao thôi!

"Chào ngài!

Chúc buổi sáng vui vẻ!"

Bạn tung tăng chạy lại đi theo anh như cái đuôi

"........."

Mặt lạnh như tiền, ổng chẳng nói chẳng rằng quay lưng đi làm việc

"Ê này, chính vì anh im re ko nói gì hết đó mà ai cũng ghét anh cả!"

Bạn tức tối chọc trúng tim đen ổng

"Nhưng em đâu có ghét anh!"

Ổng rất đụt và ngây thơ nói

"Nhưng anh còn bơ em nữa là cạch mặt nhá!"

Bạn phì cười.

Gì chứ hai người họ hẹn hò được một thời gian trước khi bị công bố bởi trò chơi kia

"Em có biết...."

"A hả chuyện đó là vậy..."

Bạn cố nhịn cười trước bản mặt ngơ ngáo của ông bạn trai.

Ra sức kể lại chi li sự việc.

Mặt ổng dù đụt nhưng áng mắt đã mở to long lanh

"Sao em nỡ bán đứng anh vậy?"

"Em đâu cố ý, chỉ tại bị dính vào thôi!"

Bạn vỗ vai ổng ra chiều an ủi.

Cả ngày hôm đó.

Đi tới đâu cũng thấy những ánh mắt muốn xiên chết người chĩa vào Giyuu.

Kể cả các trụ.

Chúa Công nghe xong câu chuyện chỉ ôn tồn mỉm cười chúc mừng.

Tại sao ai cũng sốc thế nhỉ?

Bộ thích Giyuu là chuyện gì ghê gớm lắm sao?

Anh cũng tốt lắm mà.

Mặt trông đụt vô cảm thế thôi mà tinh ý vô cùng.

Mỗi tội mặt đụt quá làm bạn chả biết ổng đang nghĩ gì.

Chỉ có một thứ làm gương mặt dụt đó bừng sức sống.

Cá hồi hầm củ cải.

Món đó quả thật danh bất hư truyền!

Vừa đưa ra là mặt anh bung hoa tứ phía cả.

Hoặc không đi làm nhiệm vụ nhưng chẳng thấy đâu thì bạn chỉ cần dọa đem nồi cá hồi hầm củ cái cho anh Tanjiro cái là anh như dịch chuyển tức thời bay tới ngay.

Bạn lắc đầu ngao ngán bước về Thủy Phủ.

Đã bão là người ta chỉ thích mỗi Giyuu thôi.

Mà trong ngày đã được nhận hơn 10 lời tỏ tình.

Bây giờ đang xế chiều.

Hoàng hôn ửng đỏ cả chân trời.

Thời điểm lãng mạn cho lời nói tình cảm.

Đang đi thì một cậu lính trông cũng đẹp trai tự dưng đâu ra xuất hiện trước mặt tay cầm bó hồng đỏ.

Làm bạn giật mình suýt tẹo nữa là hét lên và rút kiếm ra chém cho tan xác vì tưởng là quỷ.

"Ừm...xin chào, cậu có chuyện gì cần giúp đỡ không?"

Bạn ngây ra hỏi

"À...chuyện...là....mong cậu hãy làm bạn gái mình được không?"

Cậu ta thẳng thắn nói lớn.

E e đang ở trước Thủy Phủ đấy cậu ạ

"Hả.

Xin lỗi nhưng mà tớ có bạn trai rồi!

Cảm ơn cậu nhé nhưng hãy tìm ai khác đi" Bạn thở dài đọc câu nói đã thuộc lào.

Người này chọn đã nhầm thời điểm lại địa điểm cũng nhầm nốt.

Giyuu mà thấy chả biết thế nào

"Nhưng tớ tốt hơn ngài ấy nhiều!"

"Mặt tớ không bị đụt"!

Cậu ta nói thêm khi thấy vẻ mặt nửa phần ngạc nhiên nửa phần khinh bỉ của bạn

"Xin lỗi....."

Bạn bị cướp lời vào bị một bàn tay kéo vào lòng.

Tựa vào bờ ngực vững chắc

"Tạm biệt!"

Giyuu gằn giọng.

Ở trước cửa phủ anh mà còn dám đập chậu cướp hoa hả?

Nhưng xin lỗi, cái chậu làm bằng kim cương.

Sức quèn nhà ngươi không đập nổi đâu!

"Hả hả hả...ngài ở đó lúc nào vậy????"

"Ủa sao anh ra đây Giyuu-san?"

Bạn vờ ngơ ngáo hỏi mặc dù bạn vừa cầu mong thánh thần xách đít ổng quăng ra ngoài này cho bạn.

"Thấy vợ mình bị cướp chả lẽ ở yên trong nhà?"

Giyuu tỉnh bơ phát ngôn làm cậu lính sốc vô cùng còn bạn thì đỏ mặt.

"Vậy...vậy"

"Cô.

Ấy.

Là.

Của.

Tôi.

Tạm biệt" Giyuu nhấn mạnh từng chữ rồi lạnh lùng lườm cậu tân binh một cái hồn bay phách lạc.

Bế bạn lên kiểu công chúa vào phủ.

Đằng sau một thân cây.

Dàn trụ rảnh rỗi đi hóng drama ở đó

"Ư phư phư phư.

Khẳng định chủ quyền cơ đấy Tomioka-san!"

"Gừ gừ.

Nếu không phải cái luật của Sát quỷ đội thì tao đã phanh thây mày ra cho chó ăn rồi thằng mặt đụt."

Và nhiều nhiều nữa.

Sát khí đặc quánh khoảng sân.

Giyuu đặt bạn xuống sàn ngây thơ vô (số) tội nhìn bạn

"Ai lại vợ anh chứ!"

Bạn thẹn quá hóa giận, hét lên

"Vậy làm vợ anh đi!"

"Hả, không liên quan.

Ai là người của anh chứ?"

"Vậy làm người của anh đi!"

"Khoan khoan, anh bế em đi đâu vậy???

Thả em xuống Giyuu!!

Đem em vào phòng làm gì????"

Bạn hét lên

"Làm người của anh!"

"Khoan khoan thả em raaaa.

Anh...anh.....anh làm gì thế?

Mặc đồ vào!!!

Cởi áo ra làm khỉ gì?"

"Làm em thành người của anh!"

Ổng nửa ghen nửa vui.

Tiếng lách cách nhỏ cởi khóa dây nịt làm bạn đỏ lựng đầu tóc.

Đè bạn nằm xuống, khẽ nhếch môi.

"Từ giây này em chính thức là người của anh!"

"Hể anh...anh.."

"Đừng lo.

Anh sẽ nhẹ nhàng và chịu trách nhiệm cho em!"

Anh bắt đầu cởi từng lớp áo của bạn ra.

Hoa vô hình bung xòe xung quanh.

Việc làm Giyuu vui là đây ư?

Cả người trần như nhộng phơi bày vẻ đẹp người con gái.

Yết hầu anh khẽ chuyển động.

Cúi xuống hôn một nụ hôn mạnh liệt đánh dấu chủ quyền.

Từ từ đi.

Đêm còn dài.

Em là của tôi.

Cắt cắt cắt.

Tạm dừng tại đây

----------------💝--------

Tớ thắc mắc có nên ra chap H cái này không nhể?

Last edited: 23/8/2020 by

Aki no Yumeha
 
[Kny X Reader] • Thời Gian Để Mỉm Cười
🐍Request 1: Iguro Obanai🐍


Trả đơn cho bạn Tokitou_Haruna mong bạn thích nó!

____________________________

Bạn là 1 trong những dàn trụ cột đầy tài năng và cũng không kém phần khác người.

Dĩ nhiên.

Tài phải đi đôi với tật😑.

Nhưng tật của bạn không phải xấu gì mấy.

Chỉ là thích đi thả thính người ta mà thôi.

Ờm.

Gặp thêm cái tính hòa đồng dễ thương nữa thì ai cũng đều đã dính thính của bạn cả.

Từ trai tới gái.

Già hay trẻ.

Chỉ có Chúa Công là gương mặt vàng bạn không dám thả.

Còn lại dính tất!

Nên dàn harem của bạn khá hùng hậu.

Sánh ngang ngửa với Oyakata-sama.

Ngây thơ.

Hai từ miêu tả bạn.

Dù là trụ cột danh tiếng lẫy lừng nhưng lại rất vui tươi hòa nhã.

Thêm tẹo máu cà khịa từ người bạn thân thiết nhất là Trùng tỷ.

Bạn gần như có thể sánh vai cùng cô cà khịa.

Đối tượng chính chỉ có lẽ là anh Đụt.

Tomioka Giyuu.

Trong Thập Trụ ai cũng thích và quý mến bạn cả.

Và Xà trụ không nằm trong ngoại lệ.

Nhưng vị Xà trụ kia vì ngại và cái tôi hơi lớn nên không dám thổ lộ mà chỉ dám ngắm nhìn từ xa.

Lặng lẽ quan bạn từng chút trong âm thầm.

Anh hay nhờ LuyếnTrụ Mitsuri chỉ cách bày tỏ tình cảm với bạn ngưng vẫn chưa dám làm.

Người duy nhất biết được chuyện này chỉ có Điệp tỷ.

Nhưng chị vẫn giữ im chờ hóng drama.

Mỗi tội bạn ngây thơ quá.

Cứ tưởng Xà trụ với Luyến Trụ là một cặp.

Thành ra ship hai người rất cuồng nhiệt và ít thả thính hai người hơn.

"Cố lên nha Iguro-san~ Mitsuri-san~ Khi nào hai người thành đôi nhớ tổ chức đám cưới mời em nhé!~" Bạn vui vẻ vẫy tay khi thấy hai người tình tứ ngồi ở Luyến phủ rồi dọt mất đi làm nhiệm vụ

Iguro ngớ người ra.

Lúc đó Luyến Trụ đang yêu cầu anh thử ngỏ lời với cô để còn có thể nói với bạn.

Iguro lắp bắp và vừa lúc đó bạn đi ngang qua hiểu nhầm Iguro đang tỏ tình Mitsuri, nên thuận miệng mở lời.

Xà trụ thở dài.

Anh cảm ơn và tạm biệt Mitsuri rời đi.

Làm sao để anh có thể nói lên tình cảm của mình bây giờ nhỉ?

Con rắn nhỏ quấn quanh cổ anh như hiểu tâm tình của chủ liền ngóc đầu dậy cọ vào má Iguro.

Anh xoa nhẹ đầu nó khẽ thì thầm với ánh mắt đượm buồn

"Cũng chưa chắc em ấy thích tao nữa"

Mấy ngày sau bạn đi làm nhiệm vụ về với một số vết thương lết xác tới Điệp phủ chữa trị.

Shinobu lắc đầu thở dài ngao ngán, một vết thương ở bụng đã xuất huyết được cầm máu bằng hơi thở.

Sau khi quấn băng xong chị mới nghiêm giọng

"Em nhớ cẩn thận đó"

"Dạ vâng, em cảm ơn chị"

"Ở đây nghỉ ngơi đi nhé"

Rồi chị Shinobu bận rộn đi mất.

Bạn khẽ đung đưa chân ngâm nga.

Vừa mới 5 giây sau.

Bạn thấy nhóc Tanjiro vừa mới làm nhiệm vụ về.

Nhìn cậu nhóc mà máu thả thính của bạn đã cao trào.

Mặc kệ lời cảnh báo của Shinobu và vết thương ở bụng phi ra ngoài.

Ối dào, dù gì cũng là trụ cột, dăm ba vết thương.

"Xin chào Kamado-kun!"

"Chào chị H/b-chan!"

Cậu chàng vui vẻ chào lại

Bạn vui vẻ vẫy tay đi lại, dù lớn tuổi hơn nhưng chiều cao của bạn lại tỉ lệ nghịch với số tuổi.

Thấp hơn đàn em gần cả cái đầu.😭

"Chị vừa về ạ?

Ấy, chị đang bị thương kìa!

Chị nên nghỉ ngơi đi ạ!"

Cậu nhóc vội vàng nói, lo lắng rõ rệt

"Hả?

Sao em biết?"

Bạn ngạc nhiên

"Mùi máu và thuốc khắp người chị ạ.

Với lại dáng đi của chị không bình thường"

"Thật cơ á!

Em giỏi thật đó Kamado-kun!"

"Chị nghỉ ngơi đi!

Vết thương đi lại không tốt!"

Bạn che miệng cười gian, cậu nhóc này dễ thương quá đi!

Muốn bắt về ôm ghê á!

Ai dè vừa ngay lúc đó Xà trụ nghe tin bạn làm nhiệm vụ về bị thương, liền lo lắng tới Điệp phủ.

Vừa mới tới nơi là thấy t/b của anh đang hi hi ha ha với thằng nhóc mà anh ghét nhất, khẽ nép mình bên cạnh gốc cây lắng nghe.

"Ấy nè, chị đâu nghỉ ngơi được, chị luôn ở bên Kamado-kun mà!"

Thính đã được thả

"T...tại sao ạ?"

Cậu nhóc đỏ mặt lên.

Dễ thương quá!

"Vì Kamado-kun là mặt trời, chị là hoa hướng dương, hướng dương hoa luôn hướng về phía mặt trời còn gì~!

BÙM.

Cậu Tanjiro đã dính thính.

Mặt đỏ bừng lắp bắp.

Bạn vui vẻ híp mắt cười, cố ngăn cản bản thân bay lại ôm hay véo má cậu nhóc.

Còn Xà trụ đã tức đến mức độ mặt đen kịt như đít nồi.

Sát khí đặc quánh làm Tanjiro sợ xanh mặt.

Mùi giấm này đâu qua được mũi cậu.

Tiếc nỗi cô gái bên cạnh không hiểu tình hình

"Nè, em sao thế?

Chị không đè em lên giường đâu nên đừng sợ vậy chứ?"

"K..không...p..phải..ạ.

Là.."

"Hửm?

Gì vậy...."

Bạn chưa kịp nói hết câu, Xà trụ đã phóng cái vèo tới chỗ bạn đang đứng trong chưa tới nửa cái chớp mắt như Teleport.

Bạn bất giác thốt lên một tiếng "Hở?" ngu ngốc.

Iguro lườm Tanjiro làm cậu nhóc lạnh sống lưng, buông một câu

"Ta sẽ giết ngươi"

Rồi kéo bạn đi mất.

Mất một lúc sau bạn mới theo kịp được diễn biến, ngọ ngoạy cổ tay khỏi bàn tay nắm chặt của Iguro

"Này này, Iguro-san!

Thả em ra!

Anh bị gì vậy?

Đau.

Em đang bị thương!"

Iguro quay người lại nhưng không bỏ tay ra.

Ánh nhìn làm bạn rụt người lại, e ngại không biết mình làm gì sai.

"Không biết?"

Bạn gật đầu vô (số) tội.

Iguro nhíu mày, bạn nghiêng đầu.

Và hai giây sau đó bị ép vào một gốc cây gần đó, mặt đối mặt, khoảng cách giữa hai người chỉ là một khảong không gian nhỏ.

Ở gần vậy bạn mới thấy tự ái.

Xà trụ Iguro mang danh (ngầm) nấm lùn.

Ai ai trong Sát quỷ đội cũng biết.

Vậy mà hai người đứng kế bên.

Bạn.

Còn.

Thấp.

Hơn.

Iguro.

Thấy mà đau lòng hết 10 giây.

Chả biết sao trong cái tình huống đó mà bạn còn có cái suy nghĩ dở hơi được.

"Kaburamaru"

"Ủa anh trai, họ em là h/b, tên là t/b mà?"

Anh có vấn đề về trí nhớ hả?

Nhưng Iguro vẫn tỉnh bơ.

Con bạch xà quấn quanh cổ anh trườn xuống bò đi, bạn lag

"Ủa bé con.

Iguro-san!!!

Người bạn nhỏ của anh bỏ đi kìa!!"

"Kệ nó" Iguro rất tỉnh nói.

Anh vừa đuổi nó đi mà.

"Mà có chuyện gì vậy?

Em làm anh giận hả?"

Bạn ái ngại chỉ mình

"Em thích thằng nhóc Kamado?"

Một câu không đầu không đuôi

"Hả?

Không...ờ...đại khái là...mà khoan!

Iguro-san!

Anh ghen hả?"

Bạn bối rối rồi chợt ngộ ra vấn đề

"Ừ ghen đó"

Bạn đứng hình.

Ủa, nói chơi thôi mà

"Hả???

Tự nhiên ghen?

Nhóc Kamado có làm gì chị Kanroji đâu?

Anh lo mà cưới chị ấy lẹ lẹ để còn viết thiệp mời em tới ăn nữa!"

Iguro đỡ trán lắc đầu thở dài ngao ngán.

Công nhận cô gái này ngây thơ (hay thuật ngữ khác là ngu ngơ) dễ sợ.

Lúc thả thính người ta thì bách phát bách trúng.

Am hiểu từng li.

Thế mà lúc được thả thính lại thì như con ngốc.

"Em là trụ cột mà sai ngốc dữ vậy?

Làm ơn hãy dùng não suy nghĩ giùm anh!

Có chú rể nào mà lại mời cô dâu tới dự đám cưới của cô ấy chứ hả?"

"Cái...cái..gì anh?"

"Ừ, anh thích em đó!"

"Stop!

Anh không nói chơi hay lộn chứ hả?"

"Hết nói nổi.

Nghe kĩ đây.

Anh Iguro Obanai thích em.

T/b H/b!"

Iguro ghé tai bạn thì thầm làm bạn rùng cả mình

Thời gian như dừng lại.

Bạn há mồm, não load thông tin vừa nhận được.

Iguro nói thích mình.

Thật không vậy?

Ảnh không bị sốt chứ?

Chờ một lúc sau vẫn chưa thấy bạn có phản ứng.

Iguro lặng lẽ bỏ tay xuống, rời đi chậm rãi.

Khẽ nói

"Xin lỗi.

Em có thể xem là nói dối!"

Rồi bỏ đi.

Bạn mới sực tỉnh, vội loạng choạng chạy theo.

Đừng.

Iguro.

Chả lẽ anh là người dễ bỏ cuộc vậy sao?

Cố chịu cơn đau nhói ở bụng, vươn hai tay chụp lấy bàn tay cô độc buông thõng của Iguro.

Mặc vết thương đã có dấu hiệu xuất huyết.

"I...Iguro-san!

Chờ đã!

Anh...anh khi nãy là không nói dối chứ?"

"Thật nhưng nếu em không thích...."

"Ai nói em không thích chứ!"

"Vậy...."

"Ừm.

T/b cũng thích Iguro-san".

Bạn một tay nắm chặt tay Iguro, tay kia ngượng ngùng gãi má.

Im lặng một lúc lâu.

Iguro bỗng bế xốc bạn lên kiểu hoàng tử bế công chúa.

Làm bạn đỏ mặt luống cuống.

"Anh...anh"

"Im lặng.

Vết thương của em mở miệng rồi kìa".

"Là tại anh đó!

Em chưa nói gì cả là anh bỏ đi rồi!"

"Anh nghĩ em không thích...."

"Xì"

Bạn im lặng để Iguro đặt xuống giường bệnh, ngắm nhìn anh cẩn thận băng bó lại vết thương.

Bạn mới chợt nhận ra là Iguro đã thích mình từ rất lâu rồi.

Nhớ tới những lần bị thương hay bị bệnh thì các công việc đã được Iguro làm giúp.

Hay những khi gặp khó khăn hay buồn bã thì anh cũng là người đầu tiên bên cạnh.

Vậy mà bạn không nhận ra sớm hơn.

Bạn cũng thích Iguro.

Từ khi mới trở thành trụ cột đến giờ.

Nhưng lại nghĩ Iguro thích Mitsuri nên không dám mở lời.

"Xin lỗi anh Iguro-san!"

Bạn khẽ thì thầm

"Tại sao?"

"Tại không nhận ra tình cảm của anh sớm hơn.

Em làm phiền anh nhiều quá!"

"Không sao.

Chăm sóc bình thường mà"

Iguro nói nhỏ.

Anh ngại đến mức không dám ngẩm đầu lên.

"Vậy còn chị Kanroji thì sao?

Anh bắt cá hai tay hả?"

"Không không!

Anh chỉ nhờ Kanroji giúp anh bày tỏ tình cảm với em thôi.

Lần trước là cô ấy bảo anh thử ngỏ lời để còn nói với em.

Hiểu nhầm rồi!".

Iguro luống cuống giải thích

"Vậy hả?

Hôm nay anh có bận gì không?"

Bạn hỏi khi Iguro đã băng bó xong

"Không.

Nếu có chỉ là giấy tờ"

"Vậy cho em qua Xà phủ chơi nhé!

Tiện thể giúp Iguro-san luôn!"

Bạn cười tươi nắm lấy hai tay anh.

Iguro ngại đỏ lét

Xà trụ gật đầu, bế bạn ra khỏi Điệp phủ.

Shinobu chống nạnh phủi tay nói

"Ara ara!

Còn biết điều đó nha.

Cút về phủ mà tình tứ.

Ở đây là tôi đá ra ngoài nhá!"

Thế là hôm đó người ta thấy Xà phủ có vài bông hoa vô hình bung xòe ra.

Và ngày hôm sau nữa là mấy chú lính dính thính của bạn bị Iguro dọa cho bay màu hết dám lại gần nữa.

Về phần Tanjro, cậu chàng bị bón hành ngập mặt mà chả biết tại sao.!

Còn cái tật thả thính dạo của bạn vơi đi đáng kể.

Kẻo có một mạng người vô tội bị bạn vô tình cướp đi mất!!!

Và bé Kaburamaru đã yên bình mà bò trở lại với chủ nhân của bé.

-------------💝----------------

Cảm ơn cậu đã đặt đơn.

Mong cậu thích nó.

Nó có hơi nhạt và chưa chua mùi dấm lắm!

Last edited: 31/8/2020. by

Aki no Yumeha
 
[Kny X Reader] • Thời Gian Để Mỉm Cười
Thông báo nho nhỏ


À chả là có một chap H đang viết các cậu ạ.

Và Line_1302 là tác giả.

CÙNG HÓNG NHA~ Tớ cũng đâu biết nội dung nên cũng đang chờ ra.

Cơ mà đau lòng quá các cậu ạ.

Lớp tớ học tuốt trên tầng cao nhất ngôi trường huhu.

Một mình lớp tớ ở trên đó thôi.

Còn lại là phòng tin học rồi bla bla à.

Leo rã chân T .

T.

Và học buổi sáng nên học thể dục.....buổi trưa.

AAAAAAAA.

Lúc 3h trưa nóng như lửa đốt bị bắt đi học thể dục giữa sân trường.

Oaoa thành than luôn hức hức.

Thôi.

Tào lao chút lạc đề.

Một chap H sẽ ra nhé!

Mọi người đoán main thử là ai nào!

Cùng mong chờ nhé!

Cảm ơnn các cậu đã ủng hộ truyện!

Aki no Yumeha
 
[Kny X Reader] • Thời Gian Để Mỉm Cười
☁️Bóng lưng người rời đi☁️


Trận chiến ở Pháo Đài vô tận.

Khởi đầu cho kết thúc của ác mộng loài người.

Và cũng là sự bắt đầu cho một chuỗi đau thương.

Sát quỷ Đội đã sắp bước tới vạch đích hoàn thành.

Vạch đích của đường đua giữa quỷ và người được vạch ra từ xưa.

Các trụ cột.

Người sẽ trực tiếp giao chiến với Thập Nhị Quỷ Nguyệt - những con quỷ Thượng huyền khát máu đã sống hơn trăm năm.

Hy sinh.

Là thứ không thể nào tránh được để đạt được mục tiêu.

Huống hồ gì mục tiêu đó lại phải đánh đổi cái giá quá lớn.

"Muichirou.

Làm ơn.

Xin anh.

Đừng đi mà!".

Tiếng nấc nghẹn vang lên giữa không gian ban đêm vắng lặng tại Hà phủ.

Tôi nắm lấy vạt áo đồng phục của anh.

Cắn răng nói ra điều ích kỉ.

Nhưng nước mắt vẫn cứ tuôn đầm đìa, nỗi lo sợ làm tôi lạnh hết người.

"Không được.

Anh là trụ cột.

Trụ cột của Sát quỷ Đội.

Anh....phải làm tròn trách nhiệm của mình.

Phải đặt dấu chấm hết cho chuỗi ác mộng này.

Không sao đâu.

Rồi anh sẽ quay về thôi, và khi đó, anh và t/b sẽ cùng mọi người sống vui vẻ với nhau trong một nơi không có quỷ.

".

Anh cúi mặt nói với tôi.

Âm điệu nhỏ dần đi.

Như anh đang cầu nguyện.

Anh lừa con nít à?

Anh....sẽ giáp mặt với Thượng huyền.

Với kẻ mà gieo rắc nỗi sợ hãi - chúa quỷ Muzan.

Anh.....sẽ quay về mà!

Phải không!

Quay về bên tôi với nụ cười hồn nhiên ấy.

Sẽ lao vào nũng nịu tôi với niềm vui chiến thắng.

Sẽ cùng tôi sống vui vẻ bên nhau.

Sẽ cùng tôi....mãi ngắm mây mà phải không!

Muichirou.

Anh....còn quá trẻ.

Anh chỉ mới 14 tuổi thôi.

Anh làm ơn đi.

Ở lại đây đi mà.

Dù cho...có ích kỉ....thế nào...đi nữa.

Tôi vẫn....vẫn..muốn..được gấp máy bay giấy cùng anh!

"Anh đi đây!".

Bóng lưng anh quay đi.

Chạy đi.

Và dừng lại.

"Chờ anh nhé!".

"Cẩn thận.".

Anh đúng là....anh nói thế cho con nít nghe à.

Trời hôm nay.

Đã có sao đâu!

Anh cũng đang cầu nguyện mà phải không!

Và tôi cũng cầu nguyện.

Nhưng......hạnh phúc và sinh mệnh.

Phải do chính mình giữ lấy.

Chứ không thể.

Lệ thuộc vào thần linh.







"Cái tên ngốc nào....

đã...nói..là.sẽ...cẩn.. thận...hả?".

Tôi khó khăn nói.

Miệng đầy máu tươi tanh lòm.

Cái đau chạy khắp cơ thể.

Cơn đau về thể xác không làm tôi phân tâm.

Muichirou đúng là.

Gặp Thượng Huyền Nhất.

Nếu ngay khoảng khắc đó.

Tôi mà không kịp nhào vào.

Là chẳng phải anh thất hứa với tôi sao!

Nhưng.

Cả hai chúng ta.

Đều trọng thương quá nặng rồi.

Tôi còn không thể, cử động cơ thể tạm thời.

Mà chỉ bất lực tựa vào bờ ngực ấm ấp của anh.

Mắt tôi cũng mờ đục.

Nhưng hình dáng mái tóc của anh.

Tôi vẫn nhận ra.

Tai tôi cũng bị ù đi.

Làm tôi cũng chữ được chữ mất mà nghe.

Tôi vẫn có nhe răng ra cười.

Một cánh tay của anh siết chặt lấy tôi run rẩy.

À.

Anh bị mất lấy cánh tay trái rồi.

Con quỷ đáng chết.

Nhưng Shinazugawa này.

Nhờ anh trả thù giùm tôi nhé.

Tôi vô dụng rồi.







Nhờ có t/b lúc đó.

Chúng tôi đã hạ được Thượng huyền Nhất.

T/b, em ấy đã cứu tôi một mạng.

Nhưng..em ấy....lại đang như đồng hồ đếm ngược vậy.

Cứ yếu dần đi.

Cứ nghĩ đến nó.

Là tôi cảm thấy sợ hãi.

Hắn ta quá mạnh.

Nhưng rồi cũng kết thúc.

Tôi còn nhiệm vụ cuối cùng.

Tanjiro-kun đang chiến đấu với tên Kibutsuji ngoài kia.

Tôi phải giúp cậu ấy.

Và tôi sẽ sống cùng t/b.

Tôi....đang cầu nguyện.

Tôi thật sự rất sợ hãi.

Nỗi sợ mang tên mất đi người thương.

Em ấy cứ yếu dần đi.

Hơi thở và nhịp tim cứ mỗi phút lại giảm.

Nhưng...em có thể cử động được rồi.

Em sẽ không sao cả.

Em rồi sẽ ổn thôi.

Tôi tin chắc vậy.

Tôi không muốn mất đi người thân nào nữa.

Anh Yuichirou!

Xin anh hãy phù hộ cho t/b-chan.

Đứa em trai của anh chỉ xin anh điều đó.

Xin anh hãy giúp em ấy an toàn.

Anh Yuichirou.

Làm ơn.

Đừng để em ấy đi theo anh!

"ĐỒ NGỐC!

TRÁNH RA NGAY!".

"Anh phải giúp Tanjiro-kun!

Anh ấy là hy vọng của tất cả chúng ta!!!".

Em....trong lúc này còn nói như thế.

Làm ơn.

Anh xin em.

Đừng can thiệp vào trận chiến này nữa!....

Em...sẽ chết mất!

Anh sợ....anh...không bảo vệ được em.

Và nỗi sợ đó.

Thành hiện thực mất rồi.











Thật là.

Chúng ta đã thắng rồi phải không!

Muichirou ơi!

Anh ở đâu vậy!

Em không thấy anh đâu cả.

Và cũng không nghe thấy được gì.

Khắp nơi chỉ toàn là bóng tối thôi, và im phăng phắc ấy.

Em sợ bóng tối.

"Mu....ichi..rou...

ơi?".

Chúng ta đã thắng rồi nhỉ?

Em vẫn cứ lặp đi lặp lại suy nghĩ đó.

Và vẫn cứ gọi tên anh.

Nhưng em lại không nghe được tiếng gì cả.

Mặc dù anh ấy đang ôm em vào lòng mà khóc rất to.

"Anh...ơi.?

Em...yêu..anh nhiều lắm!

Em ...muốn ở cạnh anh.

Mãi mãi.

Được không ạ?

Em cô đơn quá!

Em nhớ Muichirou...nhiều lắm...

Kiếp sau.

Muichirou ....ở cạnh em lâu hơn nhé!".

Cảnh tượng thật đẹp mà cũng thật buồn.

Xà và Luyến.

T/b và Hà trụ.

Những cặp đôi bị số phận chia cắt.

Họ chỉ có thể hẹn gặp lại vào kiếp sau.

Miền không gian hẹn ước cho cuộc tình dang dở của nhau.

Kiếp này vì ác mộng nên đã phải tạm dừng.

Nhưng ác mộng đã chấm dứt.

Và kiếp này khi chết họ vẫn bên nhau.

Thì hy vọng.

Thần linh sẽ động lòng mà cho họ được bên nhau như lời cầu nguyện







"Họ của tôi là Tokitou.

Vì thế.

Tôi sẽ vượt qua không thời gian, để đến bên em lần nữa".

----------------------------------------------------

Thỉnh thoảng, tôi lại mơ về một chàng trai rất lạ.

Từ khi tôi có được nhận thức tới bây giờ.

Lâu lâu tôi lại mơ thấy.

Và lần nào tỉnh dậy.

Tôi cũng khóc.

Hình ảnh trong mơ lại rất rõ ràng.

Nhưng khi tỉnh lại thì tôi lại không thể nhớ rõ.

Khuôn mặt của người ấy.

Người đó khiến tôi hơi ngạc nhiên vì để tóc rất dài.

Như nữ vậy.

Nhưng ý thức tôi lại biết người đó là nam.

Tóc cậu ta có phần đuôi màu bạc hà (?) Và mặc bộ trang phục màu đem kì lạ.

Mang theo kiếm và khiến tôi nhớ nhung lạ lùng.

Một người như thể đã đánh mất đi.

Và tôi trong mơ, cứ đôi ba lần, là ở cùng người đó rất hạnh phúc.

Tôi hôm nay cũng vậy.

Nhưng giấc mơ đó lại nhớ rõ ràng.

|Sắp gặp em rồi nhé!|

Người đó nói vậy.

Và tôi cũng ngạc nhiên, vì khi tỉnh dậy tôi lại đang cười.

Tôi cũng ngơ ngác rồi đi vệ sinh cá nhân chuẩn bị buổi nhập học đầu tiên.

Ở ngôi trường Kimetsu danh tiếng.

Trường thật đẹp và lớn.

Tôi đi vào cổng trường, gặp một cậu tóc vàng thành viên ban kỉ luật.

Không hiểu sso lần đầu tiên gặp cậu ta.

Tôi lại cảm thấy thật thân quen.

Tôi đang hồi hộp đứng trước phòng giáo viên chờ nhận lớp mình sắp chuyển tới học.

Trông lúc chờ ông thầy tên Tomioka gì gì đó dẫn đi thì tôi bỗng gặp một senpai đi ngang qua.

Và tôi chợt lặng người.

Anh ấy trông y hệt người trong giấc mơ của tôi.

Một người nào đó xa lạ mà thân quen.

Mong chờ được gặp lại.

Tôi chỉ ngoáy đầu nhìn theo mái tóc dài nữ tính của anh ấy.

Khi hai ánh mắt giao nhau.

Rồi tạm biệt.

Tôi quay lại thì mới biết.

Mình đang khóc.



Em ấy.

Trông thật quen thuộc.

Một người quan trọng vô cùng với tôi.

Tôi đã giữ lời hứa gặp em rồi.

Ánh mắt của em nhìn tôi.

Quả thật, tôi đã gặp em rồi.

Tôi đã khóc.

Kiếp này.

Tôi thề sẽ luôn bên em.

Không chia rìa nữa.

----------------💝-----------------

Dạo này mình bận quá nên Request sẽ ngâm hơi lâu mong mọi người tha lỗi!

Last edited: 13/9/2020. by

Aki no Yumeha
 
Back
Top Bottom