Khác [KINILUNI] Thật Hay Mộng Ảo

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
386393296-256-k973855.jpg

[Kiniluni] Thật Hay Mộng Ảo
Tác giả: ChocoMint515
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

(P/s: Yo!

Tôi muốn viết một bộ truyện đầu tay mình.

Cảm giác thật hứng thú..)
Hãy tuân thủ quy tắc tang sự..



mualani​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Sự Thật Về Các Ngày Lễ
  • [MTDTGPMNVN x VNCH] kẻ thất hứa
  • (VN harmen) sự thật mất lòng
  • Thập thất thiếp
  • Sự thất bại của ý chí
  • That summer, you and I returned
  • [Kiniluni] Thật Hay Mộng Ảo
    Bảng Quy Tắc Tang Sự


    P/s: Yo, quyển đầu tay của tôi, câu văn khá lủn củn😉

    (Idea: Lớp Có Tang Sự Không Cần Điểm Danh- Doo Vandenis)

    _______________________

    Nếu một ngày bạn thấy bảng tên lớp bị bôi đỏ và chiếc quan tài đen xuất hiện giữa phòng học, xin hãy bình tĩnh và chấp hành những quy tắc Tang Sự dưới đây:

    1.

    Gỡ hết phù hiệu và báo cáo ngay lập tức:

    Người Chịu Tang đầu tiên phát hiện ra sự việc cần nhanh chóng tháo phù hiệu và báo cáo với Ban Quản Lý Tang Sự càng sớm càng tốt.

    Ban Quản Lý sẽ cử học sinh phụ trách đến hỗ trợ.

    2.

    Mặc đúng trang phục:

    Sau khi xác nhận được tình hình, Ban Quản lý Tang Sự sẽ tiến hành phân phát cho tập thể Chịu Tang số lượng khăn bằng đúng với sỉ số lớp.

    Lớp trưởng và các thành viên ban cán sự lớp có trách nhiệm phân phát cho học sinh trong lớp, bảo đảm tất cả người tham dự đều phải đeo khăn tang.

    3.

    Chấp hành nghiêm túc việc gọi tên Người Chịu Tang:

    ( Tất cả nhân vật ở đây đều có họ nhé)

    Người Chịu Tang không được nêu rõ họ tên của bản thân cũng như họ tên của các thành viên đang Chịu Tang khác.

    Người tên ba chữ thì chỉ được phép gọi tối đa hai chữ; người tên hai chữ thì chỉ được phép gọi một.

    Người không dính Tang sự TUYỆT ĐỐI không được phép gọi đầy đủ họ tên của người đang Chịu Tang dù đã lái đi hoặc tên chế.

    Nếu bất kì ai cố tình vi phạm và để lại hậu quả, nhà trường sẽ từ chối triệu trách nhiệm dù chuyện gì xảy ra.

    4.

    Những vật thể kì lạ sau bảy giờ lảng vảng sau trường-.. [trống]

    ( Quy tắc này đã nhoà đi, không thể thấy..)

    4.1

    Người Chịu Tang sẽ nhìn thấy một số thứ mà người thường không thể thấy.

    Trong trường hợp này, Người Chịu Tang cần giữ bình tĩnh và lưu ý những điểm sau:

    4.2

    ( Quy tắc này đã bị nhoà, không thể thấy..)

    4.3

    Băng đeo tay của học sinh thuộc Ban Quản Lý Tang Sự là màu xanh lá cây, chỉ bắt đầu trực tại văn phòng lúc sáu giờ ba mươi sáng và không ai có lịch trực sau bảy giờ tối.

    Nếu sau bảy giờ tối mà văn phòng có người và họ đeo băng tay trắng, xin đừng nhờ sự trợ giúp từ họ.

    4.4 " The Jester " ( cựu hiệu phó) đã được chuyển công tác từ một năm trước, và thầy không bao giờ ăn sáng ở canteen vào lúc sáu giờ mười lăm..

    4.6 Những vật xuất hiện trong quan tài đều có thể ăn được.

    Nếu không may bạn bị mắc kẹt trong lớp, hãy cứ mở ra và sử dụng chúng để chờ đến khi có đội cứu hộ đến để giúp bạn thoát ra.

    Hiện tại bản quy tắc có 4 ( bốn) điều lệ và 6 ( sáu) lưu ý, được viết cùng một phông chữ, theo thứ tự và không có dòng nào được sử dụng định dạng gạch chân.

    Nếu bạn thấy thêm một/ nhiều điều lệ xuất hiện bên dưới, xin vui lòng bỏ qua.

    ***

    Đó là những điều chúng tôi được phổ cập khi bước vào trường trung học phổ thông GII.
     
    [Kiniluni] Thật Hay Mộng Ảo
    Tiết 1. Lớp có Tang


    Tôi không biết chiếc linh cữu chắn giữa lối đi đến từ đâu.

    Thật ra, cả trường này không ai biết nó xuất hiện nơi nào, nhưng chúng tôi đặt tên cho nó như một hiện tượng: Tang Sự.

    Bất kì ai bước vào ngôi trường này đều được phổ cập về hiện tượng này, hay nói cách khác: là làm một bài kiểm tra.

    Các thầy cô phải chắc chắn rằng chúng tôi nắm rõ các quy tắc và ứng phó khi lớp của họ bị dính Tang Sự.

    Không ai biết được tập thể nào tiếp theo sẽ bị chọn Chịu Tang, chúng tôi chỉ biết: khi bảng tên lớp bị bôi đỏ, và chiếc quan tài ấy xuất hiện ở phòng học, thành viên trong lớp phải tự hiểu rằng họ đã chính thức được chọn để thành Người Chịu Tang.

    ***

    Thứ 2

    Tôi thức dậy vào năm giờ hai mươi phút sáng, có lẽ hôm qua gặp ác mộng khiến cho tôi không chợp mắt được bao nhiêu.

    Hôm nay tôi định đổi gió, đến trường vào buổi sáng sớm, một phần hóng chút gió của sáng sớm có lẽ sẽ làm những cơn ác mộng mấy ngày qua dằn vặt tôi tiêu tan.

    " Mualani, hôm nay cậu dậy sớm vậy?"

    " Tôi đoán nhé, cậu muốn mua Matcha Latte ở tiệm đằng kia đúng không?

    Không đến vào thời gian này thì chẳng có phần."

    - giọng của Kinich đều đều, tay thì chỉ lại quán nước kia phụ hoạ.

    Tôi bật cười, cậu nghĩ tôi là một người có đủ kiên nhẫn để chờ đợi ba chục phút và thức dậy vào sáng sớm chỉ để mua một ly nước ư, nếu có thì chắc hẳn hôm đấy bão cả tháng!

    " Đương nhiên là không, trí não cậu tưởng tượng phong phú nhề?"

    - tôi cười nhẹ

    " Cậu khen hay chê tôi vậy?"

    - mặt cậu chẳng có miếng cảm xúc gì cà, chẳng hiểu vì sao tôi biết cậu không khó chịu với câu nói mỉa mai của tôi.

    Cậu khẽ thở dài, đưa ly Matcha Latte còn nguyên xi áp vào má tôi.

    " Cho cậu"

    " Vì điều gì?"

    - tôi khá bất ngờ, thì ra câu hỏi đó chính là 'mở bài dán tiếp' để tặng quà cho tôi.

    " Vì..chẳng vì điều gì."

    - tôi nhận ra sự bất thường trong câu nói ấy, cổ họng cậu như bị thứ gì chặn lại mà chẳng nói thành lời.

    Tôi gật gù, cười với cậu và nhận lấy ly nước.

    Tôi và cậu bước vào trường, một khoảng im lặng lấp đầy chúng tôi.

    Vừa bước vào lớp, chiếc quan tài màu đen và một cái bảng tên lớp bị bôi đỏ là thứ đầu tiên mà tôi thấy.

    " Vậy..tuần này là lớp mình chịu tang nhỉ?

    Cũng đã hai lần rồi còn gì."

    " Ừm, mong lần này mọi chuyện vẫn 'ổn' " - cậu nhẹ nhàng đáp lại tôi, nhưng hình như hơi vấp trong câu nói của cậu, hơi thở của cậu thì nặng nề hơn.

    Tôi quay phắt sang với vẻ ngạc nhiên.

    " Hả, ý cậu là sao, có điều gì bất thường hơn hai lần trước à?"

    Một cảm giác bất an chợp lấy tôi, nếu thành viên trong lớp nói thì tôi sẽ gặt phắt nó đi và xem như tin đồn thất thiệt tầm bậy, nhưng những lời này phát ra từ Phó Ban Quản Lý Tang Sự, tôi không thể không lo lắng.

    " Không..

    ý tôi là.. cầu an thôi"

    " À..ừ"

    Tôi biết có sự khác biệt đó ở đợt Chịu Tang này của lớp 12A2, có lẽ điều Kinich nói là thật, ' có điều gì đã xảy ra', tôi cảm thấy không khí lớp học có vẻ ngột ngạt hơn bình thường.

    Hoặc là do tôi tự tưởng tượng ra.

    " Này..này"

    " Mualani!"

    Tôi giậc thót người, nhờ vậy mà tôi nhận thức rằng đã đến giờ xuống sân và chỉ còn tôi và cậu ở lại.

    " Oh, xin lỗi nhé, đi xuống thôi"

    "Ừm, đi thôi, Lani"

    Tôi ngơ người ra giây lát, cậu nói ra cái biệt danh này không khiến tôi bồi hồi xao xuyến, nó chỉ làm tôi càng thêm lo lắng về đợt tang lần này của lớp tôi.

    " Hả?"

    " À không..chỉ là, cậu cho tôi gọi như thế nhé?

    Lani."

    - giọng cậu cứ như dỗ ngọt tôi vậy.

    " Không vấn đề gì, chỉ là..sao cậu lại đột nhiên.."

    " À, tự nhiên tôi lại muốn thế.

    Nhưng chẳng phải gọi là 'Lani' thay vì là 'Mualani' nghe dễ thương hơn, phải không?"

    Mặt tôi đỏ bừng bừng chỉ vì một câu nói của cậu. mọi hành động cậu làm luôn luôn nhẹ nhàng và trìu mến hết sức đi được, ai mà không đổ chứ!Tôi cố gắng vét hết sự sáng dạ và tỉnh táo để mình không ngượng ngùng khi nói chuyện với cậu.

    " Đ-đương nhiên là được, nhưng, cậu muốn dỗ ngọt tôi à..?!"

    " Phải tự nhận biết là giọng của mình nghe cám dỗ chết đi được.."

    - tôi thì thầm, mà hình như.. cậu nghe thấy điều tôi vừa nói.

    " Phì..-" - tôi thấy cậu bật cười, chỉ thoáng một chút thôi nhưng lại lần nữa khiến tim tôi hụt mất một nhịp.

    " Nói thế cũng được, chẳng phải dỗ người mình thương là điều tất yếu sao?"

    - giọng cậu nhè nhẹ, êm ái.

    Tôi mất gần cả chục giây để kịp hiểu ấn ý ( thật ra là ý nó rõ rành rành ra đó) của câu nói trên.

    " HẢ?!"
     
    Back
    Top Dưới