Mùi đầu tiên ngửi thấy không phải mùi máu.
Đó là mùi thuốc sát trùng trộn với sắt bị rỉ sét— thứ mùi chỉ tồn tại ở những nơi từng cố gắng che giấu sự thối rữa bằng mùi hương giả tạo.
Nhà xác tầng hầm Bệnh viện Thành phố sáng đèn lúc 3 giờ 17 phút sáng.
Bác sĩ pháp y Vũ Thái đứng im trước bàn inox, tay dừng lại giữa không trung.
Ông đã làm nghề này mười bảy năm, đã thấy đủ mọi kiểu chết — treo cổ, phân xác, đốt cháy, thậm chí cả những thi thể bị lột da khi còn sống.
Cái nằm trước mặt ông là người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi.
Không có dấu hiệu vật lộn.
Không có vết thương phòng vệ.
Tim bị lấy ra khỏi lồng ngực, nhưng không phải bị xé.
Nó được tách ra bằng đường mổ chuẩn xác, đẹp đến mức đáng sợ — giống hệt thao tác trong giáo trình giải phẫu năm nhất.
Tim được đặt trở lại ngực.
Nhưng lệch đi 3,2 centimet.
Vũ Thái cúi sát hơn.
Dưới ánh đèn lạnh, ông nhìn thấy những sợi chỉ khâu mảnh, đều tăm tắp.
Người khâu không vội.
Không run.
Không để thừa một mũi.
“Không thể…”
ông thì thầm.
Hung thủ không chỉ biết giải phẫu.
Hắn còn tôn trọng cấu trúc cơ thể.
Một cảnh sát trẻ đứng cạnh cửa nôn khan.
Một người khác quay mặt đi.
Nhưng Vũ Thái vẫn không rời mắt.
Bởi vì ông nhận ra một chi tiết.
Trên xương ức, bằng mực đen, có một con số viết tay:
07.
4 giờ 02 phút.
Lâm Khải đứng trên ban công tầng 23, tay đút túi áo khoác, mắt nhìn xuống thành phố còn đang ngủ trong màn đêm tối.
Dưới kia, ánh đèn đường giống những vết khâu ánh sáng cẩu thả.
Không đều.
Không thẳng.
Không ai sửa.
Khải không ngủ từ hai ngày trước.
Nhưng anh không thấy mệt.
Anh chỉ thấy hơi khó chịu.
Giống như khi một ký ức cũ gõ cửa từ phía bên kia hộp sọ.
Điện thoại rung lên.
Tin nhắn không lưu tên.
“Có một cái chết.
Liên quan đến số 07.”
Khải không trả lời ngay.
Anh châm thuốc, rít một hơi sâu.
Khói thuốc cay mắt, nhưng anh không chớp mắt.
Số 07.
Anh ghét con số đó.
Nó xuất hiện lần đầu khi anh mười ba tuổi — trong một hồ sơ cảnh sát mà anh không được phép đọc.
Nó xuất hiện lần thứ hai khi người duy nhất đứng ra làm chứng chết vì “tai nạn giao thông”.
Và lần thứ ba — là đêm nay.
Khải dập thuốc, quay vào trong.
“Chuẩn bị xe,” anh nói với thuộc hạ đang đứng trong bóng tối.
“Đi bệnh viện.”
“Anh không nên xuất hiện,” người kia do dự.
“Cảnh sát...”
“Cảnh sát sẽ đến sau,” Khải cắt ngang.
“Người để lại thông điệp này muốn tôi đến trước.”
4 giờ 25 phút.
Trần Minh Khôi tỉnh giấc vì một cơn co giật nhẹ ở tay phải.
Căn hộ tối.
Đồng hồ treo tường kêu tích tắc quá to.
Khôi ngồi dậy, thở chậm, ép bàn tay run rẩy vào đùi.
Bảy năm rồi.
Bảy năm kể từ ngày ông rời ngành.
Bảy năm kể từ vụ án không có hung thủ.
Điện thoại đổ chuông.
Là số lạ.
Khôi nhìn điện thoại rất lâu trước khi nghe máy.
“…Khôi.”
Giọng bên kia khàn, thấp, quen thuộc đến mức đau đớn.
“Có một thi thể,” giọng nói tiếp.
“Và tôi nghĩ anh nên đến xem.”
Khôi nhắm mắt.
“Tôi không còn là cảnh sát nữa.”
“Tôi biết,” người kia nói.
“Nhưng cái này là của anh.”
Một khoảng im lặng kéo dài.
“Ở đâu?”
“Nhà xác bệnh viện thành phố.”
Khôi cúp máy.
Ông ngồi yên rất lâu, nhìn vào khoảng không trước mặt — nơi một gương mặt từng xuất hiện trong mơ ông suốt nhiều năm.
Một đứa trẻ.
Ánh mắt trống rỗng.
Tay dính máu.
5 giờ 10 phút.
Lâm Khải bước vào nhà xác trước cả cảnh sát trưởng.
Không ai cản anh.
Không ai dám hỏi.
Chỉ có những cái nhìn tránh né và một sự im lặng bất thường — như thể nơi này đã chấp nhận rằng anh thuộc về đây.
Vũ Thái quay lại khi nghe tiếng bước chân.
“Cậu không nên...”
“Tôi chỉ xem thôi” Khải nói.
“Không chạm đâu.”
Anh đứng trước bàn inox.
Nhìn chằm chằm.
Không biểu cảm.
Ba mươi giây.
Bốn mươi giây.
Rồi anh cười rất khẽ.
“Không phải người này.”
Vũ Thái sững sờ.
“Cậu nói gì?”
“Nạn nhân không quan trọng,” Khải đáp.
“Thông điệp hắn để lại mới quan trọng.”
Anh chỉ vào tim lệch vị trí.
“3,2 centimet.
Anh biết nó tương ứng với cái gì không?”
Vũ Thái lắc đầu.
“Khoảng cách trung bình từ tim đến xương sườn số bảy,” Khải nói.
“Trong một ca mổ cấp cứu nếu bác sĩ chậm tay.”
Vũ Thái tái mặt.
“Không thể.
Hồ sơ đó”
“Đã bị đóng,” Khải cắt ngang.
“Nhưng có người nào đó không quên.”
Cửa nhà xác mở ra.
Trần Minh Khôi bước vào.
Ông già hơn lần cuối Khải nhìn thấy.
Tóc có sợi bạc.
Lưng hơi còng.
Nhưng đôi mắt — đôi mắt ấy vẫn sắc bén, vẫn lạnh, vẫn khiến căn phòng im bặt.
Hai người nhìn nhau.
Chỉ là sự xác nhận lặng lẽ rằng: quá khứ lại tìm thấy họ.
Khôi bước đến bàn inox.
Nhìn thi thể.
Nhìn con số 07.
Tay phải ông run nhẹ.
“Bắt đầu rồi,” ông nói.
“Anh biết hung thủ là ai không?”
Khải hỏi.
Khôi im lặng rất lâu.
“Không,” ông đáp.
“Nhưng tôi biết hắn đang trừng phạt.”
“Trừng phạt ai?”
Khôi ngẩng lên, nhìn thẳng vào Khải.
“Chúng ta.”