Khác [Kinh Dị Trinh Thám] DƯỚI LỚP DA CỦA SỰ THẬT - ZEO

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
407318070-256-k878832.jpg

[Kinh Dị Trinh Thám] Dưới Lớp Da Của Sự Thật - Zeo
Tác giả: Zeo0512
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Có những sự thật không được chôn dưới đất.

Chúng bị giấu dưới da người.

Hai con người ở hai đầu đạo đức đối đầu với nhau
Họ lại bị ép buộc phải hợp tác trong một chuỗi án mạng kinh hoàng, nơi hung thủ không chỉ giết người - mà tái cấu trúc cơ thể nạn nhân như một thông điệp.



trinhthám​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Caesar Đại Đế (Dịch theo vở kịch Julius Caesar)
  • [Edit] Cùng Anh Ngắm Hoa Sơn Tra
  • (dịch) Nhặt xương - PEPA
  • |Edit:Elice| - Cô gái sunflower
  • Huyết Lạc Vong Hồn[Kinh Dị]
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Kinh Dị Trinh Thám] Tân Lang Thứ 7 - Võ Hoàng Phúc
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Kinh Dị Trinh Thám] Dưới Lớp Da Của Sự Thật - Zeo
    CHƯƠNG 1: HIỆN TRƯỜNG KHÔNG CÓ HUNG THỦ


    Mùi đầu tiên ngửi thấy không phải mùi máu.

    Đó là mùi thuốc sát trùng trộn với sắt bị rỉ sét— thứ mùi chỉ tồn tại ở những nơi từng cố gắng che giấu sự thối rữa bằng mùi hương giả tạo.

    Nhà xác tầng hầm Bệnh viện Thành phố sáng đèn lúc 3 giờ 17 phút sáng.

    Bác sĩ pháp y Vũ Thái đứng im trước bàn inox, tay dừng lại giữa không trung.

    Ông đã làm nghề này mười bảy năm, đã thấy đủ mọi kiểu chết — treo cổ, phân xác, đốt cháy, thậm chí cả những thi thể bị lột da khi còn sống.

    Cái nằm trước mặt ông là người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi.

    Không có dấu hiệu vật lộn.

    Không có vết thương phòng vệ.

    Tim bị lấy ra khỏi lồng ngực, nhưng không phải bị xé.

    Nó được tách ra bằng đường mổ chuẩn xác, đẹp đến mức đáng sợ — giống hệt thao tác trong giáo trình giải phẫu năm nhất.

    Tim được đặt trở lại ngực.

    Nhưng lệch đi 3,2 centimet.

    Vũ Thái cúi sát hơn.

    Dưới ánh đèn lạnh, ông nhìn thấy những sợi chỉ khâu mảnh, đều tăm tắp.

    Người khâu không vội.

    Không run.

    Không để thừa một mũi.

    “Không thể…”

    ông thì thầm.

    Hung thủ không chỉ biết giải phẫu.

    Hắn còn tôn trọng cấu trúc cơ thể.

    Một cảnh sát trẻ đứng cạnh cửa nôn khan.

    Một người khác quay mặt đi.

    Nhưng Vũ Thái vẫn không rời mắt.

    Bởi vì ông nhận ra một chi tiết.

    Trên xương ức, bằng mực đen, có một con số viết tay:

    07.

    4 giờ 02 phút.

    Lâm Khải đứng trên ban công tầng 23, tay đút túi áo khoác, mắt nhìn xuống thành phố còn đang ngủ trong màn đêm tối.

    Dưới kia, ánh đèn đường giống những vết khâu ánh sáng cẩu thả.

    Không đều.

    Không thẳng.

    Không ai sửa.

    Khải không ngủ từ hai ngày trước.

    Nhưng anh không thấy mệt.

    Anh chỉ thấy hơi khó chịu.

    Giống như khi một ký ức cũ gõ cửa từ phía bên kia hộp sọ.

    Điện thoại rung lên.

    Tin nhắn không lưu tên.

    “Có một cái chết.

    Liên quan đến số 07.”

    Khải không trả lời ngay.

    Anh châm thuốc, rít một hơi sâu.

    Khói thuốc cay mắt, nhưng anh không chớp mắt.

    Số 07.

    Anh ghét con số đó.

    Nó xuất hiện lần đầu khi anh mười ba tuổi — trong một hồ sơ cảnh sát mà anh không được phép đọc.

    Nó xuất hiện lần thứ hai khi người duy nhất đứng ra làm chứng chết vì “tai nạn giao thông”.

    Và lần thứ ba — là đêm nay.

    Khải dập thuốc, quay vào trong.

    “Chuẩn bị xe,” anh nói với thuộc hạ đang đứng trong bóng tối.

    “Đi bệnh viện.”

    “Anh không nên xuất hiện,” người kia do dự.

    “Cảnh sát...”

    “Cảnh sát sẽ đến sau,” Khải cắt ngang.

    “Người để lại thông điệp này muốn tôi đến trước.”

    4 giờ 25 phút.

    Trần Minh Khôi tỉnh giấc vì một cơn co giật nhẹ ở tay phải.

    Căn hộ tối.

    Đồng hồ treo tường kêu tích tắc quá to.

    Khôi ngồi dậy, thở chậm, ép bàn tay run rẩy vào đùi.

    Bảy năm rồi.

    Bảy năm kể từ ngày ông rời ngành.

    Bảy năm kể từ vụ án không có hung thủ.

    Điện thoại đổ chuông.

    Là số lạ.

    Khôi nhìn điện thoại rất lâu trước khi nghe máy.

    “…Khôi.”

    Giọng bên kia khàn, thấp, quen thuộc đến mức đau đớn.

    “Có một thi thể,” giọng nói tiếp.

    “Và tôi nghĩ anh nên đến xem.”

    Khôi nhắm mắt.

    “Tôi không còn là cảnh sát nữa.”

    “Tôi biết,” người kia nói.

    “Nhưng cái này là của anh.”

    Một khoảng im lặng kéo dài.

    “Ở đâu?”

    “Nhà xác bệnh viện thành phố.”

    Khôi cúp máy.

    Ông ngồi yên rất lâu, nhìn vào khoảng không trước mặt — nơi một gương mặt từng xuất hiện trong mơ ông suốt nhiều năm.

    Một đứa trẻ.

    Ánh mắt trống rỗng.

    Tay dính máu.

    5 giờ 10 phút.

    Lâm Khải bước vào nhà xác trước cả cảnh sát trưởng.

    Không ai cản anh.

    Không ai dám hỏi.

    Chỉ có những cái nhìn tránh né và một sự im lặng bất thường — như thể nơi này đã chấp nhận rằng anh thuộc về đây.

    Vũ Thái quay lại khi nghe tiếng bước chân.

    “Cậu không nên...”

    “Tôi chỉ xem thôi” Khải nói.

    “Không chạm đâu.”

    Anh đứng trước bàn inox.

    Nhìn chằm chằm.

    Không biểu cảm.

    Ba mươi giây.

    Bốn mươi giây.

    Rồi anh cười rất khẽ.

    “Không phải người này.”

    Vũ Thái sững sờ.

    “Cậu nói gì?”

    “Nạn nhân không quan trọng,” Khải đáp.

    “Thông điệp hắn để lại mới quan trọng.”

    Anh chỉ vào tim lệch vị trí.

    “3,2 centimet.

    Anh biết nó tương ứng với cái gì không?”

    Vũ Thái lắc đầu.

    “Khoảng cách trung bình từ tim đến xương sườn số bảy,” Khải nói.

    “Trong một ca mổ cấp cứu nếu bác sĩ chậm tay.”

    Vũ Thái tái mặt.

    “Không thể.

    Hồ sơ đó”

    “Đã bị đóng,” Khải cắt ngang.

    “Nhưng có người nào đó không quên.”

    Cửa nhà xác mở ra.

    Trần Minh Khôi bước vào.

    Ông già hơn lần cuối Khải nhìn thấy.

    Tóc có sợi bạc.

    Lưng hơi còng.

    Nhưng đôi mắt — đôi mắt ấy vẫn sắc bén, vẫn lạnh, vẫn khiến căn phòng im bặt.

    Hai người nhìn nhau.

    Chỉ là sự xác nhận lặng lẽ rằng: quá khứ lại tìm thấy họ.

    Khôi bước đến bàn inox.

    Nhìn thi thể.

    Nhìn con số 07.

    Tay phải ông run nhẹ.

    “Bắt đầu rồi,” ông nói.

    “Anh biết hung thủ là ai không?”

    Khải hỏi.

    Khôi im lặng rất lâu.

    “Không,” ông đáp.

    “Nhưng tôi biết hắn đang trừng phạt.”

    “Trừng phạt ai?”

    Khôi ngẩng lên, nhìn thẳng vào Khải.

    “Chúng ta.”
     
    [Kinh Dị Trinh Thám] Dưới Lớp Da Của Sự Thật - Zeo
    CHƯƠNG 2: HỒ SƠ BỊ CẮT BỎ


    Trần Minh Khôi ghét ánh sáng ban ngày.

    Nó khiến mọi thứ trông có vẻ rõ ràng hơn mức cần thiết — trong khi ông đã sống đủ lâu để hiểu rằng sự thật không bao giờ cần ánh sáng.

    6 giờ 42 phút sáng.

    Phòng làm việc cũ của ông nằm ở cuối một con hẻm hẹp, nơi tiệm sửa đồng hồ và quán bán cháo cho buổi sáng cùng tồn tại như hai thái cực của thời gian.

    Khôi mở cửa, mùi giấy cũ và thuốc lá chưa cháy hết phả vào mũi.

    Lâm Khải bước vào sau ông, không nhìn quanh.

    “Anh vẫn giữ chỗ này” Khải nói.

    “Người đã nghỉ hưu như anh cũng rảnh rỗi quá nhỉ?”

    “Tôi không nỡ bỏ lại căn phòng này” Khôi đáp.

    Ông bật đèn.

    Ánh sáng vàng yếu ớt chiếu lên những kệ hồ sơ xếp kín tường.

    Không có nhãn mới hơn bảy năm trước.

    Khải chạm tay vào một tập hồ sơ, lớp bìa sờn mép.

    “Anh không sợ tôi thấy à?”

    “Tôi gọi cậu tới” Khôi nói.

    “Tức là tôi đã chuẩn bị cho việc đó rồi”

    Khải nhếch môi.

    Không phải cười.

    Hồ sơ số 07 nằm ở ngăn dưới cùng.

    Không khóa.

    Không niêm phong.

    Chỉ bị rút mất vài trang.

    Khôi lật từng tờ giấy, động tác chậm rãi.

    Vụ án bảy năm trước.

    Một ca phẫu thuật cấp cứu.

    Một bệnh nhân tử vong trên bàn mổ.

    Là do lỗi chuyên môn.

    Không có dấu hiệu hình sự.

    Bác sĩ chính: Nguyễn Hoài Nam.

    Khải đọc đến đây thì dừng lại.

    “Người chết đêm qua tên gì?” anh nói.

    “Là Nam”

    Khôi gật đầu.

    “Tim bị đặt lệch” Khải tiếp tục nói.

    “Lệch đúng bằng sai số trong báo cáo giải phẫu của ca mổ đó”

    Không khí trong phòng đặc lại.

    “Anh kết luận tai nạn” Khải nói, giọng đều.

    “Nhưng anh không tin vào điều đó à?”

    Khôi im lặng.

    Một lúc rất lâu sau, ông mới nói:

    “Tôi tin… rằng nếu điều tra tiếp, sẽ có người khác phải chết”

    Khải quay sang nhìn ông.

    “Vậy nên anh mới dừng lại?”

    “Tôi bị buộc phải dừng lại”

    Câu nói rơi xuống như một nhát dao không có tiếng.

    Khải kéo ghế ngồi xuống, dựa lưng vào ghế, khoanh tay.

    “Cho tôi lý do và” anh nói.

    “Lý do thật sự của chuyện này”

    Khôi đứng quay lưng lại, nhìn vào kệ hồ sơ.

    “Có một nhân chứng” ông nói.

    “Một y tá trực đêm.

    Cô ta khẳng định… bác sĩ Nam không hề mổ”

    Khải nhướng mày.

    “Vậy ai là người mổ?”

    “Có người khác vào phòng mổ.

    Không có tên trong lịch trực.

    Không có hồ sơ.”

    “Và chuyện gì xảy ra tiếp?”

    “Ba ngày sau, cô y tá đó đã chết”

    Khải bật cười khẽ.

    “Tai nạn à?”

    “Ngã cầu thang khu chung cư”

    Khải thôi cười.

    “Anh tự mình thấy chưa?” anh nói.

    “Vấn đề của cảnh sát các anh là luôn gọi những tên giết người bằng những cái tên vô hại”

    Khôi quay lại.

    “Cậu nghĩ hung thủ là người đó?”

    “Không” Khải đáp.

    “Nếu là hắn, đã không chờ tận bảy năm”

    Khôi nhìn Khải rất lâu.

    “Vậy cậu nghĩ là ai?”

    Khải không trả lời ngay.

    Anh đang nhớ lại.

    Mười ba tuổi.

    Mùi máu và mùi thuốc sát trùng hòa vào nhau.

    Một hành lang bệnh viện quá dài.

    Một cánh cửa phòng mổ mở hé.

    Và một người đàn ông đứng trong đó.

    Trông giống như một bác sĩ đang sửa lỗi.

    “Anh đã từng thấy nhìn hung thủ” Khôi nói chậm rãi.

    “Phải không?”

    Khải giật mình rất nhẹ.

    Gần như không nhận ra.

    “Anh suy đoán hay thật”

    “Không phải” Khôi nói.

    “Tôi đọc ánh mắt của cậu”

    Khải đứng dậy.

    “Anh đọc qua ánh mắt tôi?” anh đáp.

    “Vậy anh cũng từng thấy hắn à?”

    Căn phòng im lặng.

    Hai người đứng đối diện nhau, như hai kẻ soi gương — nhưng nhìn thấy những phiên bản khác nhau của cùng một tội lỗi.

    10 giờ 11 phút.

    Hiện trường thứ hai xuất hiện.

    Lần này, không ở nơi kín đáo.

    Một phòng triển lãm giải phẫu tư nhân, mở cửa cho những sinh viên y khoa.

    Thi thể được treo ở giữa căn phòng.

    Da bị lột một phần.

    Cơ bắp để lộ, được cố định bằng móc thép.

    Không có máu chảy xuống sàn.

    Hung thủ đã xử lý hoàn hảo hệ tuần hoàn trước khi treo xác lên.

    Trên tường, bằng máu đông, viết một câu:

    “SAI Ở ĐÂU, SỬA Ở ĐÓ”

    Và trên xương đòn nạn nhân, một con số mới:

    08.

    Khôi nhìn con số đó.

    “Không còn đơn giản là sửa lỗi cũ nữa” ông nói.

    “Hắn đang leo thang”

    Khải cúi nhìn thi thể.

    “Nạn nhân là ai?”

    “Một giáo sư giải phẫu” cảnh sát đáp.

    “Từng làm chứng chuyên môn cho vụ án số 07”

    Khải khẽ thở ra.

    “Danh sách đang được mở rộng”

    Đêm xuống.

    Khải trở về căn hộ của mình.

    Không bật đèn.

    Anh ngồi trong bóng tối, tháo găng tay.

    Bàn tay anh run lên.

    Anh bước vào phòng tắm, nhìn vào gương.

    Gương phản chiếu một khuôn mặt trẻ hơn tuổi, nhưng đôi mắt thì già đi.

    “Không phải mình” anh nói khẽ.

    “Không phải mình làm”

    Nhưng trong đầu anh, có một giọng nói khác đáp lại:

    “Nếu ngày đó mày nói ra…

    đã không có người khác phải chết rồi”

    Khải đấm thẳng vào gương.

    Máu chảy xuống bồn rửa.

    Anh nhìn máu.

    Chỉ cảm thấy mệt mỏi.

    Cùng lúc đó, Trần Minh Khôi ngồi một mình trong phòng làm việc.

    Ông mở ngăn kéo bí mật.

    Bên trong là một băng ghi âm cũ.

    Ông chưa từng giao nó cho cảnh sát.

    Cũng chưa từng nghe lại.

    Trên nhãn băng, viết bằng bút bi:

    “LỜI KHAI – NHÂN CHỨNG SỐNG SÓT”

    Khôi đặt tay lên máy.

    Đôi tay run lên không kiểm soát.

    Ông biết rằng— nếu bật lên, mọi thứ sẽ không còn đường để quay lại nữa.

    Ngoài kia, thành phố yên tĩnh.

    Nhưng một chuỗi tội ác đang được lập trình lại.

    Và con số tiếp theo…

    sẽ không còn nằm trên những thi thể nữa.
     
    Back
    Top Dưới