Cập nhật mới

Khác KINGDOM (FREENBECK)

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
339235947-256-k364151.jpg

Kingdom (Freenbeck)
Tác giả: Rosemary_Soul
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Quay ngược thời gian, liệu có ánh sáng nào dẫn lối các nàng.

Chọn vọng ước tình yêu hay tiếp tục theo đuổi vương quyền?

"Ta muốn có vương quyền, có cả nàng."



yuri​
 
Kingdom (Freenbeck)
Chương 1: Triều đại Chankimha


Vương triều Chankimha được thành lập gần cuối thế kỷ 18, thời điểm này, Xiêm La là đất nước duy nhất không bị biến thành thuộc địa vì giỏi lợi dụng mâu thuẫn giữa các cường quốc cụ thể là Anh và Pháp, mặc dù luôn lăm le xâu xé Xiêm nhưng cả hai cường quốc đều không có cơ hội.

Năm 1893, "Hiệp ước Xiêm La" được ký kết, hiệp ước là sản phẩm của sự cân bằng quyền lực giữa Anh và Pháp, không cho phép Xiêm La vốn thực sự bị bao vây ở giữa, rơi vào tay bất kỳ quốc gia nào của Anh và Pháp cũng là một đảm bảo quan trọng rằng Xiêm La sẽ không trở thành thuộc địa.

Chulalongkorn Chankimha nhận ngôi Vua từ cha mình, lúc "Hiệp ước Xiêm La" được ký kết ông chỉ mới 20 tuổi, mặc dù trẻ tuổi nhưng ông là vị vua được người dân nể phục và kính trọng bậc nhất, đối với họ, ông không khác gì một vị thần trên trời rơi xuống để cứu rỗi họ.

Trong suốt hàng chục năm lãnh đạo đất nước, ông luôn nỗ lực cải cách và xóa bỏ chế độ nô lệ.

Học cao hiểu rộng, có tài đối ngoại, chiến lược thâm sâu, ông giúp Xiêm La tránh đi một tai họa chiến tranh.

Dưới thời của ông, dân chúng được ăn no, mặc ấm, ông cho phép mở rộng cửa giao thương cùng Anh và Pháp, nhờ thế, nước Xiêm La thời Chulalongkorn Chankimha trở nên cực kỳ thịnh vượng.

Đức vua Chulalongkorn Chankimha có 1 vị Vương hậu và 4 vị Vương phi, mặc dù có các vị Vương phi khác nhau, có nhan sắc tuyệt trần nhưng ông chỉ dành tất cả tình yêu thương của ông cho vương hậu.

Đối với ông không gì sánh bằng nét đẹp dịu dàng, sự cao thâm uyên bác và tầm nhìn xa trông rộng của Vương hậu.

Cả Vương hậu và Đức vua luôn trông ngóng có cho mình một vị vương tử để dạy bảo và truyền ngôi.

15 năm đằng đẵng trôi qua, các Vương phi đều có cho họ những vị hoàng tử thông minh, công chúa xinh đẹp.

Trong một đêm trăng thanh soi rọi xuống mặt hồ phẳng lặng trong hoàng cung, Vương hậu dựa vào lòng Đức vua.

"Có lẽ, thiếp không có duyên với con cái, có thể kiếp trước thiếp ăn ở thất đức nên kiếp này trời không cho.

Nếu thiếp không có con, ngài trách móc hay phế vị thần thiếp cũng chẳng sao, thiếp không làm tròn bổn phận."

Vương hậu rơi nước mắt cùng sự tủi thân.

"Ta sẽ không phế nàng, trong đời này ta chỉ cần có nàng, các Vương phi khác đã có hoàng tử, công chúa, nên nàng cũng đừng nặng lòng nữa, nàng là tất cả của ta."

"Thần thiếp đội ơn Ngài, Đức vua của thần thiếp."

Mặc dù quan viên trên triều đều đệ tấu chương, tế trình rằng: Vương hậu vô phúc, không có con nối dõi, không xứng đáng ngồi lên ngôi vị Vương hậu.

Đức vua đều bỏ ngoài tai, tưởng chừng như thật sự hết hy vọng thì hy vọng đột nhiên xuất hiện.

Một hôm, Đức vua đang thượng triều thì thái giám truyền tin Vương hậu đi dạo hoa viên thì ngất xỉu, Đức vua lập tức bãi triều kéo theo cả một nhóm các quan viên thân cận đến tẩm cung Vương hậu.

Y sĩ trong truyền bắt mạch hơn một canh giờ, vì họ biết nếu sai lầm khi chẩn đoán giọt máu hoàng gia chỉ có nước mất đầu.

"Vương hậu của ta, nàng sao thế này, các ngươi mau nói cho ta biết, chuyện gì đã xảy ra?"

Đức vua lo lắng đến lưng chảy cả mồ hôi lạnh, gằn giọng truy xét cung nữ, thái giám và y sĩ.

"Bẩm, bẩm Đức vua, Vương hậu đã có hỷ, theo thần bắt mạch thì hỷ đã được 2 tháng, mạch đập ổn định còn có chút mạnh mẽ."

Y sĩ quỳ rạp tấu trình.

"Chúc mừng Đức Vua, chúc mừng Vương Hậu."

Tất cả đều quỳ rạp, dập đầu mừng thay cho triều đại Chankimha.

"Tốt, rất tốt, ta ra lệnh từ nay tăng thêm 10 cung nữ, 10 thái giám ngày đêm túc trực tại tẩm cung Vương hậu, đến khi Vương tử được sinh hạ, ta sẽ trọng thưởng cho tất cả các ngươi, bây giờ tất cả lui ra ngoài để Vương hậu của ta tịnh dưỡng."

Đức vua cầm tay Vương hậu, xoa nhẹ lên mu bàn tay nàng.

Sau đó xoay mặt hướng những người bên dưới mà ra lệnh.

Một lần nữa, Đức vua quay đầu nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp, thánh thiện của Vương hậu: "Thật sự là phúc khí, Vương hậu của ta."
 
Kingdom (Freenbeck)
Chương 2: Sarocha Chankimha


"Nếu Vương hậu thật sự sinh được ra Vương tử thì Hoàng tử của ta phải làm sao đây?

Phụ thân mau nói xem, phải làm sao đây?"

Nhất Vương phi Nangchao trong lòng lo lắng bồn chồn, vừa đi vừa gấp.

Nàng ta thật sự rầu rĩ trong lòng, nàng ta rõ ràng rất chắc chắn Vương hậu không thể sinh con, nếu có thể có con tại sao lại không sinh sớm hơn, tại sao phải là lúc này, khi Nhất Hoàng tử, con trai vàng ngọc của nàng ta chuẩn bị được phong là Vương tử.

"Ôi con trai xuất chúng của ta, số mệnh con sao khổ thế này?"

Nàng ta ngồi xuống trên trường kỷ, kéo theo mình bộ váy Chakkri thiết kế lệch vai được đính đá thủ công lấp lánh, nghiêng người, chống tay lên trán mà nhắm mắt.

"Nhất Vương phi đừng lo lắng, phụ thân của con đã đi gặp thiên văn quan, hắn ta nói rằng trên trời gần đây xuất hiện chòm sao Thất Nữ, rõ ràng chính là một nữ nhi, hoàng vị chắc chắn sẽ thuộc về tay của chúng ta, con cứ chờ mà xem."

Quan Thị Lang Phraya vuốt râu, nhíu mày nói.

"Có thật không?

Phụ thân chắc chắn chứ?"

"Ta chắc chắn, hiện giờ chúng ta chỉ có thể chờ đợi để xem kết quả, con đó, mau mời những quân sư giỏi nhất cho Nhất hoàng tử, cháu của ta phải trở thành đệ nhất song văn võ mới có thể kế vị vương triều."

"Ta đã biết, thưa phụ thân, ta cần nghỉ ngơi trước, phụ thân hãy về đi."

Nhất Vương phi Nangchao bước chân xuống từ trường kỷ, nắm tay phụ thân và tiễn biệt ngài ấy ra đến cửa cung Đông.

Bụng của Vương hậu càng lúc càng lớn, tất cả y sĩ trong cung bắt mạch đều nghĩ trong lòng rằng: Mạch đập rất lạ, lúc thì mạnh mẽ không ngừng như sóng cuộn, lúc thì nhẹ nhàng âm thầm như âm thanh của rừng sâu.

Họ biết rằng Đức vua rất trông đợi vào long thai của Vương hậu, nếu đây là nam nhi chắc chắn sẽ là người kế vị triều đại Chankimha.

Đã tám tháng trôi qua, họ không thể đoán đây là nam nhi hay nữ nhi.

Đức vua mỗi tháng đều truyền họ vào điện chính mà hỏi thăm tình hình hoài thai này, mỗi lần như thế họ chỉ có thể báo rằng thai vẫn ổn định, chúng thần vô năng không thể biết trai hay là gái.

Đức vua Chulalongkorn Chankimha không phải chỉ muốn có con trai, trong thâm tâm ngài rất yêu Vương hậu của mình, lúc còn trẻ ngài không muốn cưới thêm bất kỳ vị Vương phi nào.

Nhưng làm sao qua được lời lẽ của chúng thần dân, nếu ngài không có con thì Vương hậu sẽ người bị dè bỉu đầu tiên, bọn họ nói Vương hậu của ngài là người ích kỷ không bao dung, không thể có con còn không muốn Đức Vua có người nối dõi.

Ngài không thể để Vương hậu của mình chịu điều tiếng như vậy.

Hoài thai của Vương Hậu dù là nam nhi hay nữ nhi, ngài vẫn sẽ yêu thương chúng như nhau, nhưng nếu long thai là nam nhi, thì Vương hậu của ngài sẽ có chỗ đứng vững chắc, không ai có thể làm hại nàng ấy nếu ngài không còn.

Không có câu trả lời từ các y sĩ, ngài cũng không oán giận họ, Đức vua Chulalongkorn Chankimha cho truyền thiên văn quan mà hỏi.

"Ngươi nói xem long thai của Vương Hậu là nam nhi hay nữ nhi?"

Đức vua ngồi yên tĩnh trên đế vị, giọng trầm thấp mà uy nghiêm, ánh mắt nhìn thẳng vào thiên văn quan mà hỏi.

Thiên văn quan quỳ trước Đức vua, hai tay chắp vào hai bên hông, ánh mắt nhìn xuống chân long ỷ, sau đó từ từ nói:" Bẩm Đức vua, dạo mấy tháng trước hạ thần nhìn sao trời mà đoán long thai của Vương hậu, khi ấy chòm sao hiện lên là Thiên Ưng, những ngôi sao ghép lại thành con đại bàng giang rộng cánh, nhưng dạo gần đây thì chòm sao hiện lên lại là Thất Nữ, thứ lỗi hạ thần bẩm tấu, Đức vua đừng kỳ vọng quá nhiều về long thai này."

Đức vua Chulalongkorn Chankimha nhẹ nhàng cười: "Không sao, là nữ nhi cũng tốt, nàng chắc sẽ rất giống Vương hậu của ta, ngươi lui được rồi."

Ngày tháng trôi qua rất nhanh, Vương Hậu Somdej đã đến ngày lâm bồn, nàng tưởng rằng long thai này sẽ mổ xẻ bụng nàng mà xông ra ngoài, nàng đau bụng kinh khủng, trán lưng nàng đều ướt đẫm mồ hôi.

Khuôn mặt nàng trắng bệch, môi nàng khô đến bật máu, đau bụng suốt một ngày một đêm thì bà đỡ mát tay nhất triều thành cũng đã tới.

Nàng nghe bà đỡ nói, hoài thai mãi chơi trong bụng nàng mà xoay lộn đầu rồi, bà đỡ phải từ từ tìm cách nắn lại cái đầu thai cho đúng, rồi mới có thể sinh được.

Nàng vui vì sắp gặp được con của nàng nhưng như bây giờ có phải hơi quá rồi không, nàng nghĩ thầm: Hài tử nghịch ngợm này, con mau chui ra, ta không thể chịu đựng thêm nữa.

Bà đỡ nắn khuôn thai từ tối cho đến sáng, trong suốt khoảng thời gian ấy, Đức vua đứng bên ngoài đi đi lại lại, hết ngồi rồi lại đứng, cung nữ, thái giám trực trà liên tục.

Bọn họ phân công nhau, người thì châm nước nóng cho Vương hậu, người thì châm trà cho Đức vua, không biết bao giờ mới có thể nghỉ ngơi.

Liên tục như thế đến đêm thứ ba, cuối cùng tiếng khóc hài tử từ buồng trong vang vọng, tiếng ré lên mạnh mẽ vô cùng tưởng chừng như đã vọng ra ngoài cung dưới ánh trăng tròn.

Vương hậu ngất, thiếp đi, đang được bà đỡ cầm máu và lau người sạch sẽ, bọn họ để cho Vương hậu nhắm mắt tịnh dưỡng.

"Con của ta, con của ta, là nam nhi hay nữ nhi?"

Đức vua xông vào buồn sinh, nhìn ngắm Vương hậu, nắm và xoa nhẹ tay nàng.

Bà đỡ ôm hài tử quỳ xuống :" Bẩm Đức vua, là nữ nhi."

Khi bẩm báo, trong lòng bà đỡ rất lo sợ, là nữ nhi, lỡ như Đức vua nói bọn họ vô năng không đỡ sinh được Vương tử thì đầu cả nhà cũng không đủ trảm.

"Đưa ta xem con của ta."

Đức vua nhìn đứa trẻ được quấn khăn lụa chỉ lộ ra khuôn mặt bầu bĩnh, ánh mắt hài tử to tròn sáng ngời, môi nhỏ chúm chím nhóp nhép muốn uống sữa.

"Rất đáng yêu, tiếng khóc lại lớn như vậy."

Đức vua vừa ôm hài tử vừa âu yếm, bà đỡ thở phào nhẹ nhõm.

Bên ngoài cánh cửa vang vọng tiếng thái giám trình tấu: "Bẩm Đức vua, thiên văn quan cầu kiến."

"Cho hắn vào."

Đức vua nhìn ra cửa cung mà nói.

Thiên văn quan quỳ xuống trình tấu: "Hạ thần có chuyện gấp cần bẩm báo nên đến đây, xin Đức vua thứ tội."

"Ngươi mau nói xem"

"Bẩm Đức vua, đêm nay hạ thần biết Vương hậu lâm bồn nên đã nhìn sao trời để xem phúc khí của long thai, bầu trời xuất hiện chòm sao Phượng Hoàng, tên chòm sao này được đặt theo tên loài chim thần thoại vươn lên từ đống tro tàn thưa Đức vua.

Điềm báo Xiêm La sẽ trỗi dậy mạnh mẽ giữa thời thế loạn lạc này, thưa Đức vua."

Đức vua kinh ngạc nhìn vào hài tử vì khóc mệt mỏi mà mút tay ngủ say: " Là thật sao?

Tượng trưng cho công chúa nhỏ của ta sao?"

"Dạ bẩm Đức vua đúng như vậy ạ, hạ thần chúc mừng Đức vua."

Thiên văn quan quỳ rạp cuối đầu mừng vui.

"Chúng thần chúc mừng Đức vua, chúc mừng Vương hậu."

Đức vua bật cười: " Tốt, rất tốt, ta đặt tên công chúa nhỏ là Sarocha Chankimha, nàng là Phượng Hoàng, viên ngọc quý của Xiêm La."
 
Kingdom (Freenbeck)
Chương 3: Rebecca Patricia Armstrong


Công chúa Sarocha Chankimha năm nay đã chuẩn bị qua tuổi trăng tròn, trong suốt những năm qua giai thoại về công chúa chưa bao giờ được người dân ngừng bàn tán.

Năm 10 tuổi nàng đã đọc được chữ, không chỉ là văn học, thơ ca thậm chí là sách trị quốc nàng cũng đọc.

Vào nàng năm 15 tuổi, giai thoại về nàng công chúa nhỏ luôn kề cận Đức vua sau bức màn lụa mỗi lần thượng triều lại được các quần thần bàn tán, tuy nhiên nàng chưa bao giờ lên tiếng về bất kỳ một chương tấu nào mà chỉ tập trung lắng nghe.

Bởi nàng biết vì Phụ vương cưng chiều nàng nên nàng mới có thể ngồi trong buổi thiết triều, nàng cũng biết rõ địa vị của người phụ nữ trong xã hội Xiêm La thấp đến nhường nào.

Nhưng dân chúng và quần thần không biết rằng, chiến lược đắp đê điều, trị thủy, ý kiến mở kho lương thực phân phát gạo cứu đói người dân chốn biên thùy trong chiến tranh, cho y sĩ vào cứu chữa vùng bệnh dịch đều là từ nàng mà ra.

Họ luôn bàn tán về nàng nhưng không phải lời nào cũng tốt, miệng đời rất đáng sợ, dẫu như: "Công chúa Chankimha không biết là phúc hay là họa cho Xiêm La, công chúa được ví như Phượng Hoàng của Xiêm La, rực cháy từ đống tro tàn sao?

Hay là lý do làm cháy rụi cả Xiêm La?"

Hoặc dẫu như: "Thân là công chúa nhưng không làm tròn bổn phận công chúa, đã tới tuổi đính hôn mà Đức vua không định gả nàng đi sao?

Ôm nàng khư khư bên cạnh, bồi dưỡng nàng thì nàng cũng đâu thể trị vì nước ta, có phải hay không?"

"Các ngươi nói đúng rồi, ta thấy nàng ta chẳng làm được tích sự gì, tối ngày cứ đọc sách rồi kề cận Đức vua trên triều, sau này nàng cũng không trị vì được, mà các ngươi nói xem nàng nên làm sao để cho đúng bổn phận."

Đám đàn ông tứ tuần đóng phá khảo nhìn theo hướng giọng nữ nhân duy nhất phát ra từ phía ngoài cùng bàn trà.

Một chất giọng ngọt ngào, tinh nghịch và không kém phần điềm tĩnh.

"Thì ngươi cứ nhìn công chúa nước Thanh gả qua nước ta thì biết, công chúa đến tuổi thì phải đi đính ước với vương gia, hoàng tử lân ban, nếu không thể làm hết chiến tranh thì cũng có thể tăng cường thêm sức mạnh cho vương triều, ngươi còn nhỏ vẫn chưa hiểu hết được thế sự thời chiến đâu."

Một lão nhân vừa nhâm nhi chén trà vừa diễn giải cho nàng.

"Ra là như vậy, ngươi nói cũng có lý, à, dạo gần đây phiên chợ này ta thấy nhộn nhịp hẳn lên, có chuyện gì sao."

Nữ nhân gật gù như hiểu chuyện, ngập ngừng một hồi nhìn phiên chợ lại cất giọng hỏi.

"Vương triều của chúng ta mở cửa giao thương với Anh Quốc, ngươi xem các chiếc thuyền lớn nhỏ trên sông Chao Phraya này đều là của họ cả, nào là thực phẩm, vật phẩm, vải lụa đều là hàng hóa của họ mang đến, người đến người đi nên nhộn nhịp như vậy.

Ban đầu ta nghĩ họ sẽ rất hách dịch với dân đen chúng ta nhưng tử tước Armstrong đã cho ta một cái nhìn khác về họ."

"Nhà Armstrong?

Tử tước?"

Nữ nhân cao giọng hứng thú.

"Phải.

Nhà Armstrong rất tử tế với chúng ta, nhiều lần phân phát gạo cứu đói, ta đã gặp con trai tử tước, cậu ta rất bảnh trai, nữ nhân làng này mê cậu ta như điếu đổ."

Một lão nhân khác trên bàn kể chuyện rồi cười lớn.

"Tiểu thư Chankimha, tiểu thư Chankimha, trời ơi nô tì tìm người nãy giờ, chúng ta phải về thôi, lão gia mà biết nô tì lại đem người ra ngoài chợ chơi sẽ chặt chân nô tì mất."

Nữ nhân đang chăm chú nghe chuyện về tử tước Armstrong thì nô tì của nàng từ đâu chạy đến, gấp đến không ngờ, kéo tay áo chủ tử mình về nhà trước khi mặt trời xuống núi.

"Ta biết rồi, về đây, về liền, cáo từ các lão bá, lần sau ta lại ghé chơi."

Nữ nhân có mái tóc dài đen nhánh, đôi mắt to tròn tựa ngọc biếc, khuôn mặt đoan trang, làn môi đều đặn mọng nước từ từ đứng lên, kéo theo làn váy Siwalai dài tay kín đáo của nàng đứng dậy, là Siwalai nhưng được may từ loại vải hàng loại 3 nên không được đẹp mắt.

Đứng cùng với nô tì trên người chỉ mặc loại vải thô thì những người đàn ông tứ tuần trên bàn trà đều nghĩ nàng là tiểu thư của một tiểu thương nào đó trong vùng mà thôi.

Nô tì theo sau bước nàng ra khỏi quán trà nhỏ, nãy giờ tìm kiếm nàng mà chảy cả mồ hôi mẹ mồ hôi con, nếu thật sự để lạc mất công chúa, cả một nhà không đủ đầu mà đền.

"Trời còn sớm, ngươi đi theo ta qua mua vài xấp vải, nghe nói có vải lụa của nhà Thanh và Anh Quốc ta muốn xem qua chúng."

Công chúa Sarocha Chankimha vừa đi vừa nghiêng nửa mặt của nàng qua nói chuyện với người tì thiếp thân cận.

"Tiểu thư ơi, trời có còn sớm đâu, mặt trời sắp xuống núi rồi kìa, cái đầu của nô tì chỉ có một cái thôi."

"Ngươi lo cái gì, ta chỉ xem một chút, mua rất nhanh, ngươi mau đi theo ta."

Khuôn mặt công chúa nở nụ cười tỏa nắng, những ánh nắng cũng không đẹp bằng nụ cười của nàng.

Phiên chợ nhộn nhịp, người bán hô to những lời ong bướm về hàng hóa của mình, người dừng lại mua hàng cũng không ít, tiếng cười tiếng cãi nhau giữa những người bán hàng, cảnh tượng dạo gần đây mới có tại Xiêm La.

"Xấp vải này nhìn lạ quá, vải mềm, không có gai, cảm giác chạm vào tay rất êm dịu, không giống bất cứ loại vải nào ta đã từng mặc qua, ngươi xem này."

Công chúa Sarocha Chankimha cầm lên một xấp vải lụa đưa cho tỳ thiếp, nàng tiếp tục cất tiếng hỏi người buôn vải:" Đây là loại vải gì?

Ta chưa từng thấy bao giờ."

"Thưa tiểu thư, đây là loại vải tơ tằm từ nhà Thanh, một chất liệu đắt đỏ chỉ có quan lại và vua chúa nhà Thanh mới có thể mặc, ta tốt rất nhiều tiền mới có thể buôn về, chỉ có một xấp duy nhất, tiểu thư xem màu trắng lấp lánh mềm mịn này, khó có xấp vải nào có thể so được."

"Nếu như vậy ta sẽ lấy xấp vải này, ngươi gói lại cho ta."

"Xấp vải này rất đắt đỏ, tiểu thư thật sự mua được sao?"

Người bán vải khó có thể tin được, vị tiểu thư sẽ mua xấp vải này, bởi với trang phục nàng mặc trên người cũng không phải con cái nhà giàu có trong vùng, thậm chí nhìn chỉ giống con của một tiểu thương mà thôi.

"Phải, ta nói ta sẽ mua người gói lại cho ta."

Công chúa Sarocha Chankimha mở to mắt mà khẳng định.

"Xấp vải này là ta sẽ lấy 100 lạng bạc."

Người bán vải cuối đầu nhận xấp vải rồi nói giá cả.

"Hả!!!

100, 100 lạng bạc?

Không phải chứ, ngươi muốn cắt cổ người ta sao, xấp vải này mà 100 lạng bạc?

Tiểu thư của nô tì, hắn nói thách chúng ta đó."

Nô tì bên cạnh to tiếng mà bất bình cho tiểu thư của mình.

"Không sao, ta vẫn sẽ mua, đây sẽ là món quà cho mẫu thân của ta."

Công chúa Sarocha Chankimha quay đầu nói với tì thiếp.

"Nhưng tiểu thư của nô tì, chúng ta không mang theo nhiều tiền như thế, chúng ta chỉ có 30 lạng bạc thôi."

Nô tì nhỏ giọng nói vào tai tiểu thư của mình.

"Nếu các ngươi không đủ tiền, lão bá, ta sẽ mua xấp vải này, người gói lại cho chúng ta."

Công chúa Sarocha Chankimha và tì thiếp nhìn qua hướng giọng nói đó cất lên, một nữ nhân xinh đẹp, khuôn mặt tây với mái tóc nâu, ngắn được uốn ép kỹ lưỡng, trên người nàng mặc bộ váy phồng màu xanh biển rất kỳ lạ, đường viền cổ áo cong hình vòng cung tạo nên vẻ mềm mại, thanh lịch.

Xung quanh nàng có tất thảy 4 nô tì, người thì che nắng, người thì cầm quạt, nhìn sơ qua đã biết là con cái của một gia đình giàu có.

Công chúa Sarocha Chankimha thấy đám người kỳ lạ này đang đi về phía nàng.

"Ta sẽ lấy xấp vải này, làm phiền tiểu thư hãy nhường cho ta."

Nàng ta với chất giọng Xiêm La không rành nhưng nhỏ nhẹ, lịch sự, khiêm tốn.

"Xin tiểu thư thứ lỗi, ta là người đến trước ta sẽ lấy nó, tiểu thư hãy tự trọng, ta sẽ cho người đem tiền đến đây sau."

Công chúa Sarocha Chankimha cầm chặt xấp vải trên tay mà đáp lễ, nàng vẫn còn quan sát vị tiểu thư này, thâm tâm thấy nàng ta thật sự rất đẹp: Sao lại đẹp như thế, mũi cao, tóc bồng bềnh, có điều bộ váy nàng ta mặc quá xấu đi, có vẻ rất nóng.

"Vậy lão bá hãy quyết định đi, ngươi bán cho ta, ta có 100 lượng bạc sẵn ở đây, ta sẽ trả thêm 50 bạc nữa nếu ngươi đồng ý."

Với chất giọng Xiêm La không rành mạch nhưng nàng ta hay một điều những từ ngữ về tiền lại nói rất rành rọt.

Người bán vải đã ngay lập tức hồi đáp nàng ta, hắn ta giật xấp vải trên tay Công chúa Sarocha Chankimha mà gói lại.

Đưa cho tiểu thư với khuôn mặt tây xinh đẹp này.

Nàng ta vô cùng hài lòng, gật đầu với người bán vải, sau đó quay mặt nói với tỳ thiếp của mình:" Chúng ta đi thôi."

"Tiểu thư, khoan đã."

Công chúa Sarocha Chankimha sau những sự kiện vừa rồi vì quá sốc mà không thể làm gì bây giờ mới có thể lên tiếng, có người dám hớt tay trên của ta, có thật không vậy, nàng ôm trán mình, thật sự không thể tin nổi: "Tên của tiểu thư là gì?

Nhà của tiểu thư ở làng nào?"

"Tiểu thư sẽ không nhỏ mọn đến nỗi vì một xấp vải mà ghi thù ta chứ?"

Nàng ta xoay người chầm chậm bước đến gần nàng, gương mặt hai người chỉ cách nhau 3 gang tay, vừa cười vừa nói với tông giọng tinh nghịch.

Đẹp quá!

Nàng ta thật thơm!

Khoan, khoan đã, ta vừa nghĩ gì vậy chứ!

Vì nụ cười của nàng ta mà Công chúa Sarocha Chankimha đã quên mất tiếp theo mình sẽ nói gì, chỉ là nụ cười ấy rất đẹp, mặt trời phía sau lưng nàng ta lại chiếu đúng thời điểm, không biết ông trời có sắp xếp gì không, nụ cười tỏa cả nắng ban mai.

"Ta chỉ muốn biết, ta là Sarocha Chankimha, con của một tiểu thương trong vùng, nhà ta bán lương thực, còn tiểu thư?"

Công chúa Sarocha Chankimha im lặng một hồi lâu mới lên tiếng.

"Ta là Rebecca Patricia Armstrong."

Nói rồi, nàng ta lui một bước, cười nhẹ rồi cùng tì thiếp của mình rời đi, Công chúa Sarocha Chankimha vẫn đứng đó như trời chồng, nàng thấy nàng ta bước hiền thục, khi bước xuống thuyền, nhấc lên đôi giày cùng tông màu váy, mắt cả chân nhỏ nhắn, làn da nàng ta sáng hơn da nàng rất nhiều, cứ nhìn như vậy đến khi chiếc thuyền rời bến.

"Tiểu thư, tiểu thư, trời sắp tối rồi, chúng ta mau về thôi."

Nô tì lay lay làn tay áo của nàng, nàng nhìn sắc trời, đúng là đã tối, nên trở về cung thôi.

Chỉ là một xấp vải, lần sau ta sẽ mua cái khác cho mẫu thân.

Không được để bụng, không được nhỏ mọn.

Công chúa Sarocha Chankimha dặn lòng mình như thế.

"Nhà Armstrong trong vùng được đồn đại là tử tế, nàng ta cũng mang họ Armstrong, ngươi cho người điều tra nàng ta cho rõ, về bẩm báo cho ta."

Nàng không nhỏ mọn, nàng chỉ muốn biết thân thế nàng ta như thế nào mà thôi.

Nàng ta có vẻ khá đặc biệt.
 
Kingdom (Freenbeck)
Chương 4: Trùng phùng


"Công chúa Sarocha đã đến tuổi xuất giá, với thân phận của nàng ta chắc chắn Đức vua sẽ không bằng lòng gả nàng nếu đối tượng không phải người của hoàng thất, thêm nữa cũng sẽ không bằng lòng gả nàng đi xa."

Nhất Vương phi Nangchao hé miệng cắn trái nho, nước từ bên trong trái nho lan tỏa trong miệng nàng ta, ngọt ngào, căng mọng.

"Trong kinh thành hiện nay không ít nhà công tử vương thất Xiêm La, còn có cả hoàng tử, bá tước của Anh Quốc thêm nữa là các sĩ quan, tướng Pháp.

Nếu nàng ta được gả cho vương thất Xiêm La thì chúng ta không cần phải lo, nữ nhi Xiêm La không thể tham gia vào chính trị, vương triều sẽ nằm trong tay con trai của con.

Nhưng nếu nàng ta được gả ra ngoài thì là trở ngại lớn của chúng ta, Đức Vua rất trọng giao thương cùng Anh Quốc và Pháp, theo tục lệ của họ thì nữ nhi gả đi không phải bát nước được hất ra ngoài là xong, nữ nhi theo họ có thể tham gia vào chính trị, chiến tranh, cố vấn giao thương và chiến lược.

Đến lúc ấy, chúng ta muốn trở tay cũng e là khó."

Thị Lang Phraya nâng chén trà, nhấp một ngụm thông cổ họng, vị trà đắng chát như lòng người.

"Phụ thân nghĩ Đức vua của chúng ta sẽ ra thánh chỉ thế nào đây?

Mầm mống mối đe dọa tại sao chúng ta không diệt tận gốc thưa phụ thân?"

Nhất Vương phi Nangchao nâng đôi chân mày nói ra bụng dạ của mình.

"Con có biết trọng tội giết giọt máu của Đức vua thì tộc chúng ta phải gánh chịu hậu quả gì không?"

Thị Lang Phraya chưa từng bất ngờ về câu hỏi của con gái mình, phải nói như thế nào đây, là do ông ta dạy dỗ con gái mình quá tốt khi nàng ta trở nên đủ nhanh nhạy đủ độc ác, con hơn cha là nhà có phúc.

Ông ta vẫn điềm đạm mà uống trà, bộ ria mép theo động tác mà cử động

"Đâu phải chính chúng ta làm điều đó thưa phụ thân, con có cách này, sẽ không ai biết là do chúng ta làm."

Nhất Vương phi Nangchao nói nhỏ vào tai phụ thân của nàng ta, Thị Lang Phraya khi nghe xong đột nhiên mở to mắt, kế hoạch rất chi tiết nhưng có vài lỗ hổng buộc ông ta phải chấp vá lại.

Một canh giờ trôi qua, một kế hoạch hoàn hảo không kẽ hở, sẽ không còn ai có thể tranh ngôi báu với tộc của bọn họ nữa.

Thị Lang Phraya nhìn nhan sắc con gái của mình, ông ta vẫn nhớ hình ảnh con gái ngây thơ nhưng nhìn xem, nàng ta đã trở nên thật diễm lệ, cũng đã thành mẫu thân mà mẫu thân sẽ vì con của họ mà làm tất thảy dù cho bàn tay có đầy máu tươi.

Màn đêm dần buông xuống tại đất nước Xiêm La, phong cách kiến trúc Farmhouse phổ biến ở Anh Quốc nhưng tại Xiêm La đây vẫn còn là điều mới lạ, biệt thự nhà tử tước Armstrong được xây dựng với hệ cửa kính cao rộng, xung quanh căn nhà được ốp đá tự nhiên, bên trong đèn cầy được thắp sáng cùng với tông màu trắng xám của biệt thự trở nên vô cùng ấm cúng.

Không quá phô trương nhưng không kém phần sang trọng,

Trên tay tử tước Armstrong là một cuộn giấy, các dòng chữ đẹp mắt được ghi chép trên chất liệu giấy ngả màu vàng, đây là loại giấy tốt nhất hiện có của Xiêm La, ông ngồi trên bộ ghế nệm mềm mại thêu hoa anh đào vừa đọc vừa uống tách trà nóng hổi, làn khói từ tách trà hòa quyện cùng không gian mang đến một mùi hương dễ chịu.

"Cha ơi, chúng ta phải ở đây luôn sao?

Con nhớ nhà cha ơi."

Cô con gái cưng của ông từ trên lầu chạy xuống, gương mặt nàng phụng phịu, níu níu cánh tay ông mà làm nũng.

"Con xem con lớn đến thế này mà còn làm nũng, không phải ta đã nói rồi sao, nơi này hiện tại sẽ là nhà của chúng ta."

Tử tước Armstrong nhẹ xoa đầu con gái nhỏ của mình

Quyết định rời bỏ Anh Quốc là một quyết định khó khăn đối với tử tước Armstrong bởi vì đó là cố hương bao đời Armstrong đã sinh sống, nhà Armstrong bao đời phò tá hoàng tộc Anh quốc trải qua trùng trùng điệp điệp khó khăn để hoàng tộc đứng vững, nhưng khi sư tử đầu đàn đã có vị thế nhất định, nó lại muốn bành trướng lãnh thổ, ví như Anh quốc đem quân xâm lược các nước khác.

Bất bình vì mục đích của hoàng tộc Anh quốc, nhà Armstrong đã chọn rời đi, lấy lý do đến Xiêm La khảo sát tình hình, cũng vì thế danh hiệu tử tước vẫn có thể giữ, tử tước Armstrong chỉ muốn bình bình đạm đạm qua ngày, buôn bán hàng hóa, giúp đỡ dân làng nghèo đói tại Xiêm La.

"Con biết rõ, chỉ là con nhớ nhà mà thôi với thời tiết ở đây nóng quá, cha xem bộ đồ mới của con này, có hở hang quá không ạ?"

Tiểu thư Rebecca đứng lên xách chiếc váy xoay một vòng cho cha mình xem.

"Bộ Chakkri này rất hợp với con, con gái của ta càng lớn càng xinh đẹp."

Tử tước Armstrong gật gù cảm thán.

"Trời cũng đã khuya, con mau đi thay đổi còn ngủ sớm nữa, thức khuya mai con sẽ không dạy nổi để học đâu."

Tử tước Armstrong đặt tay lên đôi vai con gái mình, cô con gái nhỏ của ông mất mẹ từ sớm, thiếu đi bàn tay người mẹ chăm sóc là một thiệt thòi rất lớn nên ông càng cưng chiều cô con gái nhỏ này hơn.

"Dạ con biết rồi, con đi liền, cha ngủ ngon nha cha."

Nghe lời cha mình, tiểu thư Rebecca xoay người đi lên lầu vào phòng ngủ của mình.

Đóng cửa phòng mình, nàng ngay lập tức cởi ra bộ đồ khó chịu này, một bên vạt áo thì quá dài, một bên lại quá ngắn khiến nàng hở cả nửa khuôn ngực, từng lớp từng lớp bộ trang phục rơi xuống nền nhà, phần lưng nàng trắng nõn dưới ánh trăng từ bên ngoài cửa sổ, khuôn ngực đầy đặn, vòng mông căng tròn, mái tóc nâu của nàng không còn những chiếc trâm cố định nữa mà buông xả lơ thơ đẹp đẽ, mái tóc nàng dài đến độ hơn nửa phần lưng.

Váy ngủ trắng kín đáo của nàng được người hầu chuẩn bị treo trên cửa, nàng lấy nó xuống mặc vào.

Thay váy ngủ xong nàng không lập tức đến giường mà đến bàn trà rót cho mình cốc nước thơm mát, từng ngụm từng ngụm nuốt xuống cổ họng.

Một vài giọt nước không nghe lời mà rơi xuống từ mép môi nàng, lưỡi hồng hào được nàng dùng để liếm đi những giọt nước đó.

Nàng trở lại giường ngủ, kéo tấm chăn đắp ngang người rồi nàng nhắm mắt hít thở đều mong muốn rơi vào mộng đẹp thật nhanh.

Nhưng đêm nay ông trời không muốn nàng ngủ yên rồi, bởi bên ngoài ban công phòng nàng có tiếng rít lên nhè nhẹ, lại có cảm giác vô cùng đau đớn.

Là ma sao?

Chúa ơi, con chỉ muốn ngủ mà thôi.

Nàng chấp hai bàn tay lại với nhau bắt đầu cầu nguyện.

"Chúa luôn che chở cho chúng ta, Chúa luôn tha thứ cho chúng ta, Chúa ban cho chúng ta thức ăn, Chúa ban cho chúng ta nước uống, Chúa ban cho chúng ta giấc ngủ, tạ ơn Thiên Chúa."

Nàng không dám mở mắt, nàng thật sự run sợ, nếu thật sự là ma nàng sẽ nằm thế này và xĩu luôn, xĩu đến ngày mai.

"Cứu, cứu ta."

Tiếng thì thầm vẫn thốt lên đau đớn khiến cho nàng phải chạm chân xuống đất mà đi theo tiếng gọi đó, vừa đi lại vừa cầu nguyện.

"Chúa bảo vệ chúng ta khỏi điều ác, Chúa bảo vệ chúng ta khỏi những sinh vật vô danh."

Nàng bước từng bước nhẹ đến ban công nhìn xuống khu vườn bên dưới theo tiếng rít lên đau đớn đó, dưới ánh sáng từ mặt trăng tròn trên bầu trời, nàng thấy nàng ấy nắm trên thảm cỏ bê bết máu, máu chảy thấm ướt cả một bên vai, nàng ấy bị thương?

Tiểu thư Rebecca ngay lập tức chạy xuống khẩn trương đến độ quên mang cả giày của mình, chân trần chạy xuống mở cửa và với đôi chân trần đó chạy trên thảm cỏ.

Tiểu thư Rebecca thấy nàng ấy rồi.

"Tiểu thư, tiểu thư có sao không, sao lại ra nông nỗi này?"

Tiểu thư Rebecca khẩn trương ôm nàng ấy, để nàng ấy dựa vào lòng mình, có lẽ vì tính thiện trong con người nàng mà nàng không ghê sợ vết máu, máu thấm cả vào bộ váy ngủ trắng tinh của nàng.

"Cứu, cứu ta, tay đau."

Công chúa Sarocha thở hắt một hơi, nàng vẫn còn rất kinh sợ sự kiện nàng vừa trải qua, nhìn thấy người trước mặt nước mắt nàng ngay lập tức tràn ra.

"Tiểu thư đứng lên được không?

Đi cùng ta vào nhà trị liệu."

Tiểu thư Rebecca nhìn thấy nước mắt nàng ấy vì một lý do nào đó mà lòng nàng đột nhiên nhói lên.

"Được."

Công chúa Sarocha ôm cánh tay của mình, nhắm mắt theo lực đạo đang dìu nàng mà đứng lên.

Hai người chầm chậm đi vào trong nhà.

Sau khi được đỡ lên giường công chúa Sarocha đã trở nên bình tĩnh hơn, có lẽ do mùi hương đặc biệt từ căn phòng nàng, nệm gối mềm mại, ban đầu nàng sợ máu sẽ làm bẩn giường nhưng vị tiểu thư tóc nâu đã dìu đặt đầu nàng lên gối và cho nàng nằm xuống: "Tiểu thư ở đây, chờ ta một chút."

Rồi vị tiểu thư tóc nâu xuất hiện với một cái thau đồng trên tay, vàng thau còn vắt một chiếc khăn trắng nhỏ:" Để ta lau vết thương rồi bôi thuốc cho tiểu thư."

"Tiểu thư không cần làm thế, để ta tự làm được rồi" Công chúa Sarocha thật sự muốn ngồi dậy tự lau vết thương của mình nhưng đã ngay lập tức bị cản lại bằng một bàn tay chặn nhẹ lên ngực nàng.

"Hãy để ta."

Chất giọng Xiêm La không rành rọt nhưng lại vô cùng mềm mại và đáng tin.

"Tiểu thư nhấc người lên một chút, phải cởi phần áo ra, vết thương ngay vùng bắp tay khó vệ sinh, vải muốn dính chặt vào vết thương của tiểu thư rồi."

Công chúa Sarocha đã không còn hơi sức để ngăn chặn nàng, nhắm mắt lại và nghe răm rắp theo lời nàng ấy, nâng người để tiểu thư Rebecca cởi ra vạt áo.

Chiếc khăn nhỏ được tiểu thư Rebecca nhúng vào nước ấm, vắt nhẹ, nhè nhẹ chạm vào những vùng xung quanh vết thương để lau đi vết máu.

Ở một cự ly gần trong gang tấc, lần đầu tiên công chúa Sarocha có cơ hội nhìn vào gương mặt của tiểu thư Rebecca, tầm mắt không có mục tiêu nhìn xuống làn môi đỏ hồng ấy, nàng ấy gương mặt tập trung càng xinh đẹp.

Hơi thở tiểu thư Rebecca thơm mát phả lên vết thương bị cứa ngay bắp tay của công chúa Sarocha, tiểu thư Rebecca thổi những làn gió nhè nhẹ nhằm giúp nàng đỡ cảm thấy đau đớn.

Tất nhiên công chúa Sarocha vẫn cảm thấy sự nhói đau từ vết thương chứ, điều đó được thể hiện bằng một cái nhăn mày và cái rít lên.

"Không sao nhé, một chút nữa thôi."

Tiểu thư Rebecca tiếp tục vệ sinh và thổi thổi, rắc một ít bột gì đó lên miệng vết thương của công chúa Sarocha.

"Xong rồi, vài ngày thôi vết thương sẽ khép miệng, sẽ không để lại sẹo, ta sẽ đi lấy đồ ngủ cho tiểu thư thay, trời cũng đã khuya hãy ngủ ở đây mai ta sẽ cho người đưa tiểu thư về."

Tiểu thư Rebecca thu dọn chiếc thau đồng và rời khỏi phòng.

Công chúa Sarocha nhìn xuống cánh tay của mình, vết thương đã được băng bó gọn gàng nói một tiếng cảm ơn.

"Đồ đây, tiểu thư tự thay được không?"

Công chúa Sarocha ngắm nghía bộ đồ ngủ, đồ ngủ dài tay chỉ cần mặc vào là xong nhưng tay của nàng thật sự nhấc lên không nỗi, đành nhìn đồ ngủ với ánh mắt bất lực.

"Được rồi để ta giúp tiểu thư."

Công chúa Sarocha thấy nàng ấy từ từ đến gần giường, đỡ nàng đứng dậy.

"Khoan đã, ta, ta ngại, tiểu thư hãy nhắm mắt lại."

Bởi vì tay phải bị phương, công chúa Sarocha phải dùng tay trái để giữ váy che chắn thân thể.

"Được."

Thấy nàng ấy nhắm mắt, công chúa Sarocha mới buông tay để cho bộ váy truyền thống của Xiêm La đã thấm đẫm máu tuột khỏi thân thể mình, có trời mới biết nàng ngại đến mức độ nào, nhưng phải trấn tĩnh bản thân, đều là nữ nhi, sẽ không sao cả.

"Mặc cho ta."

Tiểu thư Rebecca không hề cố ý chỉ là trong lúc dùng bàn tay hình dung tư thế của nàng ấy mà vô ý chạm vào một xúc cảm mềm mại.

"Ah~" Một tiếng thở nhẹ từ công chúa Sarocha đã đủ khiến gương mặt tiểu thư Rebecca ửng đỏ.

"Xin lỗi, ta không cố ý, để ta mặc cho tiểu thư."

Dời bàn tay dọc từ xương quai xanh đến cánh tay đến bàn tay, tròng ống áo vào người nàng ấy, tiểu thư Rebecca chỉ có một cảm nhận duy nhất, mềm mịn.

Cả một quá trình công chúa Sarocha không dám thở mạnh nữa, bởi cái thở hơi ra khi nãy khiến nàng xấu hổ không biết giấu mặt đi đâu: " Cảm ơn tiểu thư, ta xin lỗi vì làm phiền tiểu thư giờ này."

"Tiểu thư không sao là được rồi."

Tiểu thư Rebecca mở dần đôi mắt nhắm nghiền của nàng,

"Tiểu thư là ân nhân của ta, ân nghĩa này ta sẽ đền đáp.

Gọi tiểu thư cũng qua xa cách đối với ân nhân, ta có thể gọi tên của tiểu thư không, Rebecca?"

"Được, vậy ta cũng có thể gọi tên nàng không?

Sarocha?"

Nàng ấy là người lạ đầu tiên dám gọi nhũ danh của công chúa Sarocha ta.

Nếu nàng ấy không biết ta có nghĩa là nàng ấy mới đến Xiêm La, à cũng đúng, nàng ấy mới đến thật, nhưng giới quý tộc khắp kinh thành đều biết nhũ danh của công chúa ta, không được, nếu lộ ra thì Phụ vương sẽ phạt ta mất, việc này không được để lộ.

"Tên nàng đẹp quá, nàng là người ngoại quốc, tên Xiêm La sẽ không tiện cho nàng gọi, ta cũng muốn một cái tên đẹp giống nàng."

Nghĩ thế công chúa Sarocha ngay lập tức nghĩ ra một cái cớ, chắc như vậy đã hợp lý rồi.

"Vậy, ta sẽ gọi nàng là Freen, tên này có nghĩa là mặt trăng."

Tiểu thư Rebecca chỉ đơn giản nhìn ra ngoài cửa sổ, mặt trăng tròn đẹp, sáng rực cả phương trời, đột nhiên mới nghĩ ra tên này, không phải để đánh dấu một đêm khó quên, mà là mừng vui vì được gặp lại, nàng không rõ vì sao lại vui.

Nhìn vào đôi mắt xinh đẹp đó, tiểu thư Rebecca thấy nàng ấy thật đặc biệt.

"Freen, tên đẹp, ta rất thích, Rebecca."

"Không, hãy gọi ta là Becky."

"Becky."

Đêm đó, trên chiếc giường gỗ được đục đẽo hoa văn tinh xảo, mền gối mềm mại, ánh trăng thanh, mùi hương thơm mát từ thân thể ai kia thản nhiên len lỏi vào mũi, theo đó tiếp tục di dời xuống khí quản của công chúa Sarocha, mùi hương này dần dần ru nàng vào giấc ngủ sau một đêm kinh hoàng.

Nàng ngủ say mà thôi, nàng ngủ say đến độ vùi mặt vào gáy ai kia, lần đầu tiên ngủ liền một hơi tới bình minh.

Trong mê man vô thức: Thoải mái.
 
Kingdom (Freenbeck)
Chương 5: Truy Sát


Sau ngày gặp gỡ cô tiểu thư xinh đẹp kiêu kỳ, công chúa Sarocha đã tìm cách quay trở lại tìm mua cho được khúc vải hảo hạng đó, thật sự nuốt không trôi sự tức giận này.

Có ai mà biết được có một ngày, đồ vật yêu thích trên tay công chúa Sarocha lại bị một người xa lạ cướp đi mất, lại còn bị nàng tiểu thư xa lạ đó móc mỉa.

Sau khi mua được xấp vải, công chúa Sarocha cùng hai tỳ nữ đã có dự định hồi cung ngay lập tức.

Có ai mà biết rằng, đó là lần cuối cùng hai tỳ nữ được hầu cận công chúa Sarocha.

Có ai biết được rằng, công chúa Sarocha nhìn thấy hai tỳ nữ hầu cận nàng từ nhỏ, bỏ mạng ngăn chặn đám người áo đen che kín mặt kia, thanh kiếm trên tay đám người kia không nương tay xé toạc da thịt hai tỳ nữ, máu tươi vương vãi tung tóe hết con đường phiên chợ, cảnh tượng hỗn loạn, người bỏ sạp cắm đầu cắm cổ mà chạy.

Công chúa Sarocha đã chứng kiến tất thảy, trong cơn hoảng loạn tựa như chân nàng không còn cảm giác, nhưng ánh mắt của hai tỳ nữ nhìn nàng trước khi khụy ngã như muốn nói: Công chúa hãy chạy đi!

Chạy đi!

Phải Sarocha hãy mau chạy đi!

Nàng hốt hoảng chạy thật nhanh, chưa bao giờ nàng thấy ghét chiếc váy suông dài mà nàng đang mặc trên người như vậy, hai tay nàng nắm chặt hai bên góc váy, xách hẳn lên mà chạy.

Nàng quay đầu nhìn lại, đám người áo đen đó vẫn chạy theo nàng, nàng như con nai nhỏ bị một đàn sói đang đói bụng vây lấy, tựa như đàn sói đó bị bỏ đói từ lâu, không vì bất kỳ điều gì mà từ bỏ con nai nhỏ yếu đuối kia.

Một trong những tên áo đen kéo cung, nhắm vào nàng, thả tay, mũi tên đi đúng theo ý hắn muốn, thẳng về phía công chúa Sarocha.

Mũi tên sượt qua người nàng cắm thẳng vào thân cây cổ thụ bên cạnh.

Không thể giết nàng nhưng các cạnh của mũi tên vô cùng sắc bén, sượt một đường đủ sâu ngang bắp tay nàng, đau điếng, máu tuôn xuống thảm cỏ dưới chân nàng.

Nàng không biết nàng chạy bao lâu, chỉ biết khi nhìn lại, đám người kia không còn đuổi theo nàng nữa, thở phào nhẹ nhõm, máu trên bắp tay vẫn không ngừng chảy.

Băng qua cánh rừng, trước mắt nàng là một tòa biệt thự khổng lồ, chỉ thua kém cung điện của công chúa nàng một chút, nàng chỉ định tá túc một chút, nhưng vết thương lại quá đau.

Không phải chứ, mũi tên có độc sao?

Hiện tại nàng chỉ hối hận vì sao lúc trước không nghe lời mẫu hậu, trong ngày thường thận trọng từ lời nói cho đến hành động khiêm tốn thêm một chút, thu lại hết thảy tiểu tâm tư ý niệm thích trổ tài trước mặt phụ vương.

Ngay vừa rồi, nàng còn tự cho mình là thân thế bất phàm, rằng không có ai dám đụng đến thân thể nàng, giờ thì nàng hối hận rồi.

Nếu như ghi nhớ lời giáo huấn của mẫu hậu tỏ vẻ ngu ngốc hơn một chút thì làm gì có chuyện bị đuổi cùng diệt tận.

Nàng đã cố gắng khiêm tốn như lời mẫu hậu đã nói, nhưng thân phận con cái của Vương Hậu vẫn là cái gai trong mắt bọn chúng.

Ta sẽ chết sao?

Tiếng kêu cứu của nàng nhỏ dần, nhỏ dần, trong cơ mê man, nàng thấy một chiếc bóng mềm mại đỡ lấy nàng, thân hình chiếc bóng nhỏ nhắn đỡ lấy nàng dìu nàng nằm lên chiếc giường mềm mại.

Và nàng đã ngủ êm đềm trên chiếc giường của vị tiểu thư kiêu kỳ ấy một đêm dài.

Công chúa Sarocha từ chiếc gáy có mùi thơm nhu nhuyễn ngửa mặt nhìn trần phòng cao cao, trên trần phòng điêu khắc hình thú voi, linh vật của Xiêm La.

Nhìn sang người bên cạnh, nàng ấy vẫn còn đang say giấc, nhịp thở nàng ấy đều đều.

Làn gió mát từ cửa sổ thổi vào khuôn phòng cuốn theo mùi hương thơm ngọt từ làn tóc dài ấy, cuốn vào mũi công chúa Sarocha.

Dời mắt nhìn theo hướng của mùi thơm, công chúa Sarocha thấy nàng ấy ngủ thật an tĩnh, mặt trời đã bắt đầu loe loét những tia nắng ấm áp vào chân các nàng.

Công chúa Sarocha định ngồi dậy điều chỉnh lại tấm chăn che đi đôi chân của vị tiểu thư nọ khỏi ánh nắng mặt trời.

Dường như quên mất vết thương trên cánh tay, chỉ vừa nhấc người, nàng đã rít lên một tiếng.

Tuyệt thật, vị tiểu thư kia bị tiếng ấy làm cho tỉnh rồi.

Tiểu thư Rebecca đang trong mộng lại nghe một tiếng rít đau đớn bên tai, nàng mở rồi chớp chớp mắt cho quen với ánh sáng.

Nàng cảm giác phần giường kế bên nặng trĩu, có ái trong phòng của nàng?

À, đêm qua có một người trong phòng của nàng thật.

Nàng xoay người qua đối mặt với người nằm chung chăn chung gối với nàng, thấy mặt người đó nhăn hết lại.

Nàng hoảng hốt đến thanh tỉnh.

"Freen, sao vậy, lại đau nữa sao?"

Tiểu thư Rebecca, nửa thân người ngồi dậy, một tay chống xuống nệm mềm mại, một tay vuốt lại mái tóc dài cho gọn, nhíu mày hỏi người kia.

"Một chút thôi, ta xin lỗi làm ngươi tỉnh."

Công chúa Sarocha chờ cho cơn đâu đi qua, nhẹ giọng trả lời vị tiểu thư kia.

"Chẳng phải nói tiểu thư gọi ta là Becky sao?

Sáng đã quên mất rồi?"

"Ta không sao nữa rồi, chỉ hơi nhức người một chút, cảm ơn nàng chuyện hôm qua, Becky."

Công chúa Sarocha nhìn sâu vào mắt tiểu thư Rebecca, thành thật cảm tạ nàng ấy.

"Ừm, Freen đừng suy nghĩ gì nữa, hãy ở đây tịnh dưỡng vài hôm, sáng nay ta có việc phải làm, ta sẽ căn dặn người hầu cho Freen.

Khi ta về nàng phải nói cho ta biết tình huống đêm qua là như thế nào, được chứ?"

Tiểu thư Rebecca đưa tay kiểm tra lại vết thương còn rỉ máu như đêm qua không, khi thấy vết thương vẫn còn sạch sẽ nàng đã yên tâm phần nào.

"Nhưng sao nàng lại cứu ta, khi ta gặp nàng, ta không nghĩ nàng lại có mặt tốt như vậy."

Một vài lọn tóc của tiểu thư Rebecca theo động tác mà rơi xuống che mất đi góc nhìn của công chúa Sarocha vào gương mặt xinh đẹp.

Bất giác, công chúa Sarocha đem những ngón tay thon dài nơi cánh tay lành lặn, thay tiểu thư Rebecca vén qua sau tay.

Động tác của công chúa Sarocha khiến tiểu thư Rebecca bất động một vài giây.

"Đó là chuyện nên làm, không liên quan đến mặt tốt hay mặt xấu của ta."

Kết thúc câu nói đó, tiểu thư Rebecca xoay người buông bàn chân xuống đôi hài nơi góc giường, chân nàng xỏ vào đôi hàng, nàng đứng dậy.

Trước khi ra khỏi căn phòng, tiểu thư Rebecca không quên quay lại nhìn vào đôi mắt của người nằm trên giường, nàng cười nhẹ cho liêu nhân đó yên tâm.

Rồi nàng khép cửa phòng.

Becky đã rời đi một lúc, công chúa Sarocha mới từ từ nhắm mắt dưỡng thần, lại chìm vào giấc ngủ.

Bên dưới phòng khách, tiểu thư Rebecca căn dặn người hầu: "Trên phòng là bằng hữu của ta, nàng đang bị thương, các ngươi chuẩn bị điểm tâm cho nàng chú ý một chút.

Nếu cha ta có tìm hỏi, thì nói ta về sẽ giải thích cho người."

Người hầu cung kính đáp lời nàng: "Vâng, hạ nhân đã rõ."

Tiểu thư Rebecca trên người mặc bộ váy Chakkri tinh xảo, nâng gót đi đến trường.
 
Back
Top Bottom