Khác [KimPorchayMacau _H ,ngược ]Tình tay ba

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
318612258-256-k798854.jpg

[Kimporchaymacau _H ,Ngược ]Tình Tay Ba
Tác giả: thichchocopaihong
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Vừa muốn ship KimChay mà vừa muốn ship Machay thì làm xao, làm xao 🙂)
Thì tự lăn vào viết chứ sao :>>>
Truyện ngược, H, và Không theo cốt truyện (phim) chính
Tui phải nói là chuyện rất ngược, hầu như chap lào cũng có H ai không đọc được thì đừng đọc nha.

K lại trách tui



vegaspete​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [allbin/ABO/xuyên không]Tình yêu...?
  • vai ác tẩy trắng kế hoạch
  • [Marjames]_Hẹn ngày mai
  • [Mastersol]Tình yêu thời chiến tranh!?!?
  • [Ngược_Hoàn] Lãnh Cung
  • [Kimporchaymacau _H ,Ngược ]Tình Tay Ba
    1 | H |


    "Hức...

    Hức..

    Anh ơi, đau ..."

    "Nói tao nghe, nó chạm vào chỗ nào của mày "

    "Hức, Th..

    Thật sự là chưa..

    Làm gì hết mà.. a"

    Kim như bị cơn giận che mờ mắt, rõ ràng là không tin lời em nói.

    Hắn dựa vào trí nhớ, nhớ lại lúc đó tên đó hôn vào cổ em rồi lại vừa thúc mà vừa hôn đè lên chỗ đó.Biết mai em phải đi học nhưng Hắn vẫn cố ý để lại giấu, mà dấu làm gì không phải hầu như cả trường đều biết anh em nhà Hắn có gian tình với nhau rồi sao?

    Porchay cả người run rẩy, nảy lên theo từng cú đâm của Kim.

    Kim bám chặt lấy eo nhỏ lấy đó làm điểm tựa mà hung hăng chà đạp ,làm đến mức cả người em đầy dấu vết hoan ái rồi mà vẫn chưa chịu dừng.Porchay bây giờ mệt đến mức thở cũng thấy khó,chỉ có thể phát ra vài tiếng nức nở đáng thương .Mông xinh bị Hắn đút ăn đến đỏ ửng, theo nhịp đâm Rút của Kim mỗi lần lại trào ra vô số tinh dịch trắng.

    Kim nhìn nới Cặc mình ra vào mà thích đến mức gia tăng tốc độ,nơi này là của Hắn cái lỗ này chỉ mình Hắn được chơi.

    Hắn ghét nhất là dùng chung đồ với người khác nên đừng mong Hắn sẽ chia sẻ em.

    "Hức.,,huhu anh ơi, ...d.. dừng lại đi mà,, ức, đủ rồi..

    "

    Porchay bị Hắn hành đến mức lạc cả giọng, chỉ có thể yếu ớt bám víu vào bắp tay Hắn cầu xin.

    Giọng em ngọt lắm, lại còn sụt sịt, khóc nấc lên như bị bắt nạt khiến Hắn càng muốn trêu chọc nhiều hơn.

    Kim đưa tay tùy ý trêu chọc hai điểm hồng được sỏ khuyên tinh xảo trước mặt kéo ra rồi lại ấn xuống.Porchay bị đau muốn thoát nhưng mệt đến mức Không làm gì được.

    Lỗ nhỏ bên dưới bị kích thích, nhảy cảm mà tự động ôm chặt lấy cặc lớn làm Kim sướng rân.

    Hắn xoa xoa vành mắt đỏ hoe như thỏ của em.

    Em Hắn dễ thương thật.

    Trông rất muốn chịch,cái vẻ đẹp non nớt này của em khiến Hắn rất muốn ra sức mà chà đạp, bắt nạt dưới thân.

    "Bé ngoan chuẩn bị uống sữa nào ~"

    Kim cúi xuống hôn em, nuốt hết những tiếng khóc vào bụng.

    Kim nâng em lên, hai tay đỡ lấy mông xinh.

    Vừa thúc vừa ngậm lấy điểm hồng trước mặt.

    Porchay rất ghét tư thế này,nó khiến em đau cực kì .Mỗi lần đâm là cặc Kim lại đâm sâu đến tận rốn khiến em đau đến mức Không thở nổi.

    Hai tay em ôm lấy cổ Kim, cả người như sam mà ôm chặt lấy Hắn.

    "Đừng...

    Đừng đâm nữa mà...

    Hức đủ rồi mà...

    "

    "Bé ngoan ôm chắc vào nào.

    Tao lại sắp ra rồi "

    "Huhu...

    Đừng bắn....a..

    Vào trong mà...

    Ức..

    A...

    A..

    "

    "Mày không có quyền ra lệnh cho tao đâu điếm nhỏ.

    Nhận lấy này "

    Kim khàn giọng thông báo.

    Hắn lại gia tăng tốc độ.

    Cặc lớn đâm vào lỗ nhỏ như muốn phá hư.

    Âm thanh "bạch bạch " vang khắp phòng.

    Cặc lớn đâm sâu đến mức làm lồi lên một dường trên bụng em.Theo tốc độ của Kim mà gậy của em cũng dần cương cứng.

    Nó cạ vào bụng Kim, rỉ ra một ít tinh dịch trắng.

    Kim thở dốc, cắn một miếng to lên vai Porchay.

    Kim đâm sâu một phát nữa liền bắn thật nhiều vào trong em.

    Porchay run rẩy miễn cưỡng nhận lấy ,đồng thời bắn theo Hắn.

    Kim giữ chặt em trong lòng như bảo bối, quyết Không để giọt tinh dịch nào chảy ra ngoài.

    "Hức, Chướng a....

    Lấy...

    Lấy ra đi mà, ức..... hức "

    Bụng em vì nhận nhiều tinh dịch mà hơi căng lên như ăn no.

    Kim kéo tóc em, ép em nhìn vào mắt Hắn.

    Porchay sợ đến mức thít chặt lỗ nhỏ, mặt em đỏ lên như bị sốt.

    Miệng nhỏ không khép lại được mà chảy đầy dãi ra ngoài.

    "Nhìn vào tao coi nào, sợ đến mức đấy sao?

    "

    Kim nắm tóc em, ép sát lại gần hôn ngấu nghiến, Porchay dù bị chà đạp thế nào cũng sợ đến mức không dám phản kháng.

    Kim trong miệng em lộng hành, quấn lấy lưỡi em rồi mút.

    Bên dưới vừa ra lại có dấu hiệu ngóc đầu dậy.

    Hắn động một phát đã khiến em sợ đến mức giật mình.

    Vội đẩy Hắn ra

    "Dừng lại, a..

    Rõ..

    Rõ ràng là vừa bắn xong.

    Hic...

    "

    Porchay vừa được Hắn bỏ ra lại thút thít cầu xin.

    Rõ ràng là vừa ra rồi mà

    "Ể, tao mới bắn có ba lần.

    Mày nghĩ tao thoả mãn chưa hả, điếm nhỏ?

    "

    Kim rút cặc ra, đống tinh dịch màu trắng liền tràn ra ngoài vì quá nhiều.

    Hắn đè em xuống giường, để lưng em đối diện với mình rồi một lần nữa đâm vào mông xinh.

    "A...

    Mai.. em còn đi học..

    Hức.

    "

    "Ở nhà cho tao, từ bây giờ tao cấm mày ra đường.

    Ditme mới ra ngoài một lát liên quyến rũ được bao nhiêu đàn ông rồi hả?

    Hay tao xích mày lại nhỉ?

    "

    Kim nhắc lại thì lại thấy tức, tốc độ liền nhanh hơn, như vũ bão lại chạm tới chỗ nhạy cảm nhất của em.

    "Hic...

    Không có...

    Mà..

    Là do cậu ta..

    A...

    Hic Hic..

    Ép..

    "

    "A..

    Chậm..

    Sâu quá..

    Hức..

    "

    Hắn biết là do tên kia đè em ra, Hừ.

    Porchay nhát như thỏ đế có chết cũng không dám chống lại Hắn nhưng Hắn vẫn tức.

    Dám động vào người của Hắn, Hắn chưa giết là may lắm rồi.

    May mà Hắn đến kịp nên tên kia chưa làm gì em cả.

    Nhưng bàn tay dơ bẩn của nó đã chạm vào người em rồi.

    Hắn nên làm gì em đây nhỉ?

    Nhưng trước hết là phải phạt em trước đã.

    Làm cho em Mệt đến mức không xuống được giường, đến mức chỉ biết kêu tên Hắn cầu xin, cho cái lỗ nhỏ này nát bấy thì Hắn mới yên tâm được .

    Kim không để lời cầu xin của em vào đầu.

    Nhìn xuống cái lỗ nhỏ nhắn kia thế mà lại nuốt được con cặc lớn của Hắn mà thích cả mắt.

    Mỗi lần Hắn thúc sâu vào là em lại giật nảy mình, lỗ nhỏ nhảy cảm như hàng ngàn cái miệng, ra sức mút chặt lấy con cặc hắn khiến hắn sướng rân người.

    "Điếm nhỏ, rên tên của tao "

    "A..

    Anh ơi,..

    Tha em...

    "

    "Đêm còn dài, từ từ mà hưởng thụ.
     
    [Kimporchaymacau _H ,Ngược ]Tình Tay Ba
    2 |H|


    -Reng.....reng...reng....-

    Tiếng chuông điện thoại vang inh ỏi bên tai.

    Ồn không chịu được.

    Kim khẽ chau mày,Hắn thức giấc, đưa tay quơ quơ chiếc điện thoại đồng thời đánh mắt qua xem người bên cạnh.

    "Chuyện gì?

    "

    Con mẹ nó,Hắn thầm nghĩ trong đầu.rõ ràng tối qua làm em đến phát khóc, thế mà sáng nay vẫn còn đi học được.

    Xem ra Hắn còn nhẹ tay với em quá rồi.

    "Sếp...

    Sếp ơi...Bên kia đến rồi.

    Đang đợi sếp đấy ạ.

    "

    Bên kia thấy giọng Hắn cọc liền có chút run.

    Hắn ngồi dậy biết đã trễ nhưng Hắn nhưng vẫn bình thản .Hắn bình thản đáp "Biết rồi " rồi cúp máy.

    Ah...

    Phải nhanh chóng hoàn thành công việc rồi đến với em thôi.

    Nhớ quá!

    .................

    Buổi trưa, Porchay đang làm bài tập ở trong lớp, điện thoại liền rung liên hồi.

    Em mở lên, điện thoại hiện lên chữ "Anh hai " liền có chút run.Em sợ Hắn trách em bỏ trốn đi học.Dù sợ nhưng vẫn phải nhấc máy

    "Anh Kim...

    "

    "Ra ngoài trường "

    Kim nói vậy rồi cúp máy làm Porchay lại càng sợ hơn.

    Hắn sẽ không nhốt em ở nhà chứ?

    ........

    "Ở trường ai bắt nạt mày sao?Sao không nói tao!

    "

    Em cùng Hắn ngồi trên xe riêng đến nhà hàng Hắn đặt từ trước.

    Cả hai ngồi ghế sau, Kim chính là không kiêng nể ở đây còn có người mà ôm em sát vào người,Kim một tay ôm Porchay, một tay gác trên cửa xe ôtô.

    Chả là vừa nãy nghe giọng em run run.

    Kim mới tưởng Porchay bị bắt nạt,hoàn toàn không biết Porchay vì mình mà sợ hãi Cmm, Kim đã tuyên bố chủ quyền với cả trường mà vẫn có người bắt nạt em sao?

    "Không có..

    "

    "Thế sao, tao lại cảm giác mày đang nói dối?

    "

    Tay Kim đang đặt ở eo em vô thức ôm chặt ,kéo em xích vào lòng hắn hơn nữa.Kim đặt đầu lên vai em, giọng Hắn cợt nhã, trêu chọc.

    "Hic...

    Hic ..không có... mà ..

    "

    "Hửm?

    "Nghe Porchay thút thít, Hắn liền ngước xem thử.

    Thế mà nhóc con của Hắn lại khóc rồi.Kim tay kia đặt lên má em, giọng ngọt cực kì "Sao lại khóc rồi.

    Tao đã làm gì mày đâu.

    "

    "Ưm...

    Eo...

    Eo đau..

    Hic...

    Anh bỏ tay a"

    Porchay vành mắt đỏ hoe,giống sụt sịt như em bé.

    Hai tay yếu ớt cố gỡ cái tay đang ôm chặt eo nhỏ ra nhưng không được.

    Porchay bị Hắn làm đến mức mà ức phát khóc.

    Hôm qua bị Hắn làm đến sáng không nói, đau đến lết cũng không nổi nhưng vẫn phải cố lén Hắn đi học.

    Vậy mà hôm nay còn bị tên biến thái kia làm khó.

    Ôm chặt eo làm Porchay đau đến phát khóc.

    Kim nghe em nói cũng sực nhớ ra.

    Tay Hắn không ôm chặt nữa mà chuyển qua xoa xoa eo nhỏ,thơm "Chụt "một cái lên má em xem như an ủi rồi bế hẳn em lên đùi mình ngồi.

    "Ngoan nào, đừng khóc.

    Tao xin lỗi.

    Tao quên mất .Đau lắm sao?

    Lát ăn xong đừng học nữa.

    Về nhà tao bôi thuốc cho.

    "

    "Anh..

    Anh Kim đừng ép em nghỉ học..

    "

    "Ờ ờ, không nghỉ học.

    Chỉ về nhà bôi thuốc thôi.

    Khi nào khỏi thì đi học.

    "

    Nhóc con Porchay lau nước mắt, hít hít mũi không khóc nữa.

    Kim tiếp tục xoa eo cho em.

    Hắn mò tay vào trong túi quần bật điện thoại lên cho em xem một thứ.

    "Là tên hôm qua a..."

    "Mày xem tao làm thế được chưa hửm ?Nếu thấy chưa được thì tao sẽ đánh đến khi nào mày thấy thỏa mãn.

    "

    Trong điện thoại là một video dài hơn 10p.

    Đó là cảnh một tên mặc đồng phục trường em bị Hắn đánh cho tơi tả.

    Kim liên tục vung nắm đấm đến khi nào mặt tên đó nát bấy, toàn máu mới dừng lại.

    Sau đó lại lấy búa đập mạnh vào bàn tay tên đó.

    Vừa đập vừa hỏi tay nào đụng vào em.

    Tên đó đau đến mức kêu la thảm thiết bị Kim đánh cho đến mức đau cũng không trốn được.

    "Không..

    Không muốn xem nữa..

    "

    Mặt Porchay tái mét lại, vội tắt điện thoại trả lại Hắn.

    Kim nhìn biết em sợ nên cũng cất điện thoại.

    "Được rồi.

    Không xem nữa "

    "Tên đó còn sống không ạ ?"

    "Lo cho nó ?"

    Giọng Kim lại thay đổi.

    Lạnh hẳn đi.

    Porchay biết Hắn hiểu lầm liền vội giải thích .

    "Kh...

    Không có, là tò mò thôi..

    "

    "Hừ ,chưa chết đâu.

    Mày tốt nhất trong lòng chỉ có mình tao thôi, tâm tư mà có đứa nào thì không chỉ nó mà mày cũng chết chắc.

    "

    Kim lại giở giọng đe doạ .

    "Em..

    Em biết rồi.

    "

    Chuyện là ngày hôm qua lúc đang đợi xe của Hắn tới đón em bị một tên cùng khối quấy rối.

    Tên đó biết em là người của Kim nhưng vẫn muốn làm, miệng còn nói muốn xem mùi vị người của Hắn như thế nào?

    Có ngon không?

    Thật không biết trời cao đất dày là gì mà.

    Tiếc thay chưa kịp làm gì thì người của Kim tới.

    Tên ngu ngốc đó lại không biết khắp trường này đều có người của Kim sắp xếp để giám sát, canh trừng Porchay khỏi chạy trốn.

    Thuộc hạ của Kim báo cho Hắn rồi nhận lệnh Kim đưa em về nhà, còn tên đó thì bị đưa tới chỗ Kim xử lý.

    Sau đó, Hắn còn về nhà hành em cả đêm bảo là do em bị tên đó động vào, bẩn rồi.

    Người của Hắn không được phép có mùi của người khác.

    Sau đó là một màn ân ân ái ái ,khiến em sống không bằng chết suốt cả một đếm

    Vài phút sau, xe đã đến trước cửa nhà hàng.

    Tài xế nhanh tay mở cửa xe cho Kim.

    Hắn tay thì bế em.

    Chân thì sải bước vào nhà hàng.

    "Bỏ em xuống a..

    "

    "Lết còn không nổi mà còn muốn đi sao?

    "

    Porchay ngại đến mức không nói được gì, tay em ôm cổ Kim cúi mặt ngại ngùng.

    Nhiều người nhìn lắm í.

    Nhưng Hắn mặc kệ.

    Thấy Hắn liếc, người ta cũng sợ đến mức không nhìn nữa.

    "Mẹ nó, biết thế bao hẳn cái nhà hàng này mẹ rồi.

    "_Kim thầm nghĩ trong lòng, nhìn xuống thấy em mặt mày đỏ tía tai, tai cũng đỏ lửng.

    Liền không nhịn được mà lén cười .Dễ thương vaiz, thật là muốn cắn mà.

    Nhân viên nhà hàng dẫn Hắn vào phòng đã đặt từ trước .Bên trong là một cái bàn tròn to ơi là to.

    Phòng được thiết kế kiểu hình lục giác, lấy màu đỏ làm chủ.

    Nên đẹp lắm.

    Kim đặt em ngồi xuống ngay bên cạnh còn cẩn thận lót dưới mông em một tấm nệm sau đó liền gọi đồ.

    Sau khi gọi món xong ,nhân viên rời đi .Porchay như trẻ con ngó khắp phòng.

    Kim cẩn thận nhét giấy ăn vào cổ em, sau đó cùng em gọi món .

    "Thích không?

    "

    "Thích lắm, ở đây đẹp quá luôn.

    "

    "Thích thì hôn tao một cái, mai tao liền dẫn đi tiếp ."

    "Lợi dụng.

    "

    Porchay nhỏ giọng bĩu môi trông cute giữ lắm.

    Kim nhìn chỉ biết cười, chưa ai cho Hắn cảm giác thoải mái khi ở cạnh như em cả.

    Kim chỉ dịu dàng với mình em thôi.

    Nhưng việc em nghĩ là đương nhiên, với ai Hắn cũng làm kiểu như dỗ ngọt dẫn đi mua sắm, chở đi chơi.

    Hắn chưa từng làm với ai ngoài em cả.

    Từ sau khi ngủ với Porchay, Hắn cũng không còn ngủ với người nào khác.

    "Ah ~....hức.

    Anh làm gì vậy?

    "

    "Chỉ là kiểmtra một chút thôi mà.

    "

    Kim luồn tay vào trong áo học sinh của em.

    Sờ nắn cái eo nhỏ.

    Miệng bảo kiểm tra mà lại lén giở trò biến thái.

    Porchay không ngăn nổi Kim.

    Chỉ có thể nằm rạp xuống bàn, thở từng hơi nặng nhọc, tùy cho Kim lộng hành.

    "Hic...

    Đừng ngắt mà..

    "

    Kim kéo em xích lại gần rồi đưa tay lên phía trên sờ nắn ngực nhỏ.

    Hừ, Kim đúng là loại biến thái, biến thái không ai bằng.

    Đang ở nơi công cộng cũng trêu chọc được.

    "Hức...

    Anh Kim...

    Đừng ah...

    "

    Kim bây giờ đã bế em lên hẳn đùi mình để em ngồi đối diện, Porchay mệt đến mức dựa lưng vào bàn liên tục thở dốc.

    Kim kéo áo em lên lộ ra hai điểm hồng đang phập phồng theo nhịp thở.

    Hai viên anh đào của porchay bây giờ đỏ như nhỏ máu, đến bây giờ vẫn chưa hết sưng, còn không phải là do ngày hôm qua Hắn liên tục cắn khiến nó thành ra thế này sao?

    Khiến cho em bây giờ áo cạ vào thôi cũng thấy sót.

    "Cởi áo ra!

    "

    "Nhưng đây..

    Là nhà hàng mà .."

    "Nhưng tao muốn thế đó, không được sao?

    "

    Kim lại không có lý lẽ ép em cởi áo, chỉ là do Hắn biết em mặc áo như thế này cạ vào ngực sẽ đau nên mới bảo em cởi, thế mà lại bị em nghĩ xấu rồi (Thật ra là cũng thèm cơ thể bé nó lắm rồi 🙂)

    Porchay chậm chạp cởi áo, "được "Hắn giúp một tay nên giờ chiếc áo te tua luôn rồi.

    Cơ thể em lộ ra trong không khí.

    Nó bây giờ gầy hơn trước một chút.

    Còn không phải là do tên kia ngày đêm hành em hại em sợ đến mức ăn không ngon ngủ không yên sao?

    Đối mặt với ánh mắt như thiêu như đốt của Kim lại càng khiến porchay ngại hơn.

    Cả cơ thể em ửng ửng đỏ, trông thích mắt cực.

    Kim không chần chừ mà lại giở trò.

    Đưa tay sờ soạng khắp thân trên Porchay.

    Hắn sát lại người em bắt đầu hôn lên ngực Porchay.

    Một tay Hắn đỡ lưng em, còn một tay mò xuống dưới kiểm trai cái lỗ nhỏ.

    "Hức...

    Anh...

    Anh tha cho em...

    "

    "Tao chỉ kiểm tra thôi, tao đã đâm vào chưa nào.

    "

    Porchay tủi thân đến mức thút thít, Em biết thừa là Kim nói vậy nhưng lát nữa vẫn sẽ đâm vào.

    Lúc đó Hắn sẽ mặc kệ lời cầu xin của em, chơi đến khi thỏa mãn thì thôi chứ không bao giờ chịu dừng cả.

    Kim cúi người mút lấy môi nhỏ của Porchay.

    Hành động này Hắn chưa làm với ai ngoài em cả.

    Đơn giản vì Hắn yêu em nên mới hôn môi.

    Kim thuần thục cho lưỡi vào miệng em Hắn hơi nghiêng đầu, chỉnh lại góc độ hôn rồi nhanh chóng quấn lấy chiếc lưỡi nhỏ kia mà ép Porchay phối hợp .Tay bên dưới mông em cũng không có ngoan ngoãn gì cả mà đưa một ngón vào trong thăm dò.

    Hắn cảm thấy mông nhỏ này lại múp hơn ngày hôm qua thì phải,còn không phải là do Hắn làm hôm qua nên giờ mông em vẫn còn xưng sao.

    "Hic...

    Còn...

    Còn sưng mà...

    "

    Porchay vừa được Hắn buông môi liên khóc.

    Muốn thoát mà không thoát được.

    "Tao chỉ là kiểmtra thôi.

    Bây giờ mày cởi quần rồi nằm lên bàn cho tao xem thử coi nó có sưng không!Nếu có thì tao sẽ không làm nữa.

    "

    Porchay vừa nghe yêu cầu vô lý của Kim liền hốt hoảng,ai lại đi làm vậy bao giờ chứ?

    Huống chi đây lại là còn ở ngoài

    "không...

    Không muốn đâu..

    Hức..

    Anh Kim.. hứa không làm rồi mà "

    "Pé con ơi, tao có làm đâu, tao chỉ kiểm tra thôi.

    "

    Kim mút mút chỗ cổ em rồi lại day day cắn nhẹ, hôn đè lên chỗ hôm qua một dấu hôn ngày hôm qua ,tay thì nhéo nhẹ eo nhỏ làm Porchay đau đến mức chảy nước mắt.

    Em bị cưỡng chế cởi quần rồi nằm lên bàn.

    Porchay để người thành tư thế bò, nâng mông nhỏ lên cho Kim xem xét

    Kim quan sát thì thấy mông em sưng lên thật, nó vẫn còn đỏ đỏ, lỗ nhỏ hình như cũng vì căng thẳng mà run rẩy liên tục.

    Kim vỗ vỗ vào mông xinh đút một hai ngón vào trong cúc hoa xem xét.

    "Hic...

    A...

    Kim..

    Dừng lại a...

    "

    "Tao chỉ đang coi thử chứ đã làm gì đâu.

    Ấy, sao lại hạ mông xuống rồi.

    Nâng lên tao coi thử nào.

    "

    Porchay cố nâng mông lên, chân run rẩy như sắp ngã xuống bất cứ lúc nào.

    Cả thân trên em đổ rạp xuống bàn đầu gối lên tay,thút thít khóc, chỉ có mông là chổng cao lên.

    "Xem món ăn này ngon chưa kìa "Kim thầm nghĩ, khóe miệng nhếch lên cười trông vô cùng gian sảo .

    Kim tiếp tục cho hai ngón tay vào sâu hơn.

    Đâm thọc chán liền giãn tay ra hai bên như cái kéo, mở rộng ra rồi lại cào cào vào vách thịt non mềm.

    Thật sự là hành em chết đi sống lại.

    Lép nhép...

    Lép nhép...

    "Ah...

    Anh Kim, đừng làm nữa a....

    Hic.

    "

    Hai chân quỳ đến mỏi nhừ, cả người run run ,phía sau lại bị trêu đùa đâu thọc tạo ra những âm thanh vô cùng dâm dục, Porchay sợ người ngoài kia sẽ nghe thấy mất .

    "Bây giờ bé con liếm cho tao, khi nào tao bắn thì tao tha cho mày.

    Thấy sao hả "

    Kim quyết dồn em tới đường cùng.

    Porchay không còn cách nào chỉ đành nghe theo.

    Em cả người không mảnh vải che thân, quỳ xuống chân Hắn.

    Không khó để nhận ra, thằng nhỏ của Hắn muốn lắm rồi.

    Nó dựng đứng lên trong quần tạo thành một túp lều nhỏ.

    Kim không cho em dùng tay, ép em dùng miệng, khó khăn lắm mới cởi được khóa quần.

    Vừa dùng miệng kéo quần lót Hắn xuống.

    Cây gậy to của Kim đã đập thẳng vào mặt em.

    Porchay run run, dù không phải lần đầu khẩu giao cho Hắn nhưng em vẫn rất sợ.

    Rốt cuộc Hắn làm cách nào mà nhét được vào trong mông em vậy?

    "Ngậm mau lên nào.

    Chắc giờ người ta cũng sắp làm xong thức ăn rồi đây.

    Mày muốn để họ thấy cảnh này sao ?"

    Kim xoa xoa mái tóc đen của người quỳ dưới chân, tay đẩy em cạ sát vào gần dương vật hắn.

    Trông thấy em sợ như vậy Hắn lại càng tự hào về cái kích thước của thằng em mình hơn nữa.

    Porchay run rẩy, từ từ mở miệng nhỏ ngậm lấy dương vật hắn.

    Của Kim không những to lại còn dài, em khó khăn nhét nó vào sâu trong miệng hơn.

    Hai tay vuốt vuốt phần mình chưa ngậm hết.

    Quy đầu của dương vật vào sâu trong miệng em.

    Kim thỏa mãn thở ra, miệng em nhỏ nhỏ, lại còn ấm ngậm lấy thằng em Hắn làm Hắn sướng Không kém gì cái miệng nhỏ ở dưới kia.

    Kim hai tay nắm chặt tóc em, ép porchay ra vào liên tục khiến em nghẹn ứ cổ họng.Porchay ăn đau nhưng không làm gì được, còn Kim thì thích lắm nên đưa đẩy không dừng.

    "Ah...

    Tao sắp ra rồi.

    Đến giờ uống sữa rồi này bé con.

    "

    Kim đưa đẩy thêm vài cái nữa,thúc dương vật Hắn vào thật sâu trong miệng em rồi bắn ra.

    Porchay sặc nên vỗ liên tục vào đùi Hắn nhưng Kim nhất quyết không bỏ ra.

    Thấy em nuốt ực ực mấy cái mới bỏ ra cho em thở.

    Porchay vừa được thoát liền thở hổn hển, ho liên tục.

    Từ miệng em chảy ra chút tinh còn chưa được nuốt xuống.

    Cả người Porchay run rẩy liên hồi, em chống tay xuống đất, ho sặc xụa

    "Hức...

    Khụ khụ....em muốn uống nước ah "

    Porchay ngước lên nhìn Hắn, mắt em đỏ hoe ,mặt cũng đỏ miệng còn chảy đầy nước dãi. nhìn kiểu gì cũng thấy rất muốn chịch.

    "Nào, tao cho mày uống nước.

    "

    Kim bế em ngồi vào lòng rồi truyền nước từ miệng mình qua cho em.

    Porchay bị ức hiếp đến mức dãy dụa muốn đẩy Hắn ra những không được.

    Kim đưa tay xuống dưới, tách mông em ra rồi đâm cây gậy chưa mềm kia vào.

    Porchay hốt hoảng, đẩy Kim ra.

    "Hức...

    Đừng mà...

    Rõ ràng rõ ràng là anh đã nói...

    "

    "Tao chỉ làm một lần thôi...

    "

    Porchay lại biết thừa lời nói dối này, cật lực muốn trốn lại bị Kim dập một phát lút cán, cả người mềm xèo không còn sức chống cự.

    Chỉ có thể thút thít ôm lấy cổ Hắn chịu đựng.

    Kim ôm lấy mông em, lên xuống không ngừng.mông xinh bị Hắn vừa giã vừa vỗ mạnh, thật sự sắp nát tới nơi rồi.

    Ah....

    Sướng vãi..

    Cái lỗ nhỏ chật hẹp này liên tục hút lấy thằng em Hắn mỗi lần hắn rút ra khiến Kim hưng phấn không chịu được chỉ có thể gấp gáp đâm vào.

    Vách thịt non mềm ấm ấm bao chặt lấy gậy sắt khiến Kim sướng run.

    "ah...

    Ah...

    Đau.

    Hức hức..

    "

    "Ngoan nào, từ từ sẽ không đau.

    "

    "sâu..

    Sâu lắm rồi...

    Ah..

    Ah.

    Van anh...

    Hức tha em....

    Hức..

    "

    Rõ ràng đã vào sâu lắm rồi.

    Hắn lại tham lam muốn vào sâu hơn nữa, thầm nghĩ nếu em là con gái nhất định là bị Hắn làm đến mức mang thai rồi.

    ---------------------

    Hết rầu🙂)))Macau sắp xuất hiện rồi.

    Mí bà chuẩn bị tinh thần là Porchay lại bị hành nữa nhé
     
    [Kimporchaymacau _H ,Ngược ]Tình Tay Ba
    3 | H |


    Lồng ngực em nhói lên một nhịp, Porchay cảm thấy có điều gì xấu sắp xảy ra với em rồi.

    ............

    Bạch...Bạch....

    "Ha,...

    Porchay, nhanh thức dậy nào.

    "

    "Ah,...

    Cái quái,....đau quá,...

    Hức, cái quái gì vậy a....

    "

    "Bé cưng dậy thật rồi này, cùng chơi với tao nào ~"

    Con đau phía dưới truyền đến khiến Porchay đang hôn mê cũng phải thức dậy.

    Người kia thấy em mở mắt liền mừng lắm,yêu chiều hôn lên môi, dùng tay bóp má ép Porchay mở miệng.

    "Hic...."

    "Tao tính đợi mày dậy mới làm,nhưng thật sự đợi không nổi a, Tao nhớ mày quá ."

    "Porchay ngoan đoán thử xem, tao đã bắn lần thứ mấy rồi nào.

    "

    Có vẻ như liều thuốc mê Gã chuốc cho em hơi nặng, Macau bắn đến tận ba lần.

    Porchay mới mơ màng tỉnh dậy chơi với Gã.

    Cmn, phải nói 2 năm qua ở trong trại giáo dưỡng, Gã nhớ em vô cùng.Chơi bao nhiêu thằng cũng chỉ nhớ đến mùi cơ thể em.

    Thế mà Porchay lại tuyệt tình không đến thăm Gã dù chỉ một lần, làm Gã buồn quá đi thôi !

    Nhưng không sao, giờ Gã đã bắt được em rồi, có Porchay trong tay rồi thì gặp lúc nào mà chả được.

    Macau phấn khích đâm mạnh,tốc độ mạnh mẽ khiến một lần đâm rút đều ép mị thịt hồng hào ra ngoài ra ngoài, khiến Porchay vừa tỉnh dậy đã phải trải cơn đau đến chảy nước mắt.

    Gã nắm lấy tóc Porchay, bắt em nhìn vào mắt mình

    "Bé cưng nhìn tao đi.

    Nói xem 2 năm qua mày có nhớ tao không?

    "

    Cả cơ thể em đều dính rất nhiều tinh dịch, cả những dấu cắn của Kim để lại vẫn còn mờ ảo đều bị Macau cắn đè lên đến mức chảy máu.

    Vành mắt Porchay đỏ lên như thỏ nhỏ,miệng hồng chảy đầy dãi,thút thít không ngừng.Porchay cật lực bám víu lấy tay Gã,cố gắng van xin.

    "Hic, Ma...

    Macau, dừng lại...

    Đau a...

    "

    "Bé cưng nói tao nghe thử xem,lúc làm với Kim mày có xin nó dừng lại như thế này không hửm?

    "

    Cmn, tên khốn nạn Kim, chuyện 2 năm trước, Hắn lừa Gã vào trại giáo dưỡng, Gã còn nhớ như in đây này.2 năm ở trong trại,Macau luôn nung nấu ý nghĩ giết Kim, sau đó chiếm em về làm của riêng mình.

    Nếu không phải Anh trai Gã là Bible từ Đức về cứu Gã, thì còn lâu Macau mới được tại ngoại sớm như thế này.

    "Mày có biết 2 năm ở trong trại, thằng khốn đó đã cử bao nhiêu người tới giết tao không, bé cưng?

    Không phải Macau này mạng lớn,thì đã sớm bỏ mạng trong trại giáo dưỡng mẹ rồi."

    Macau bế Porchay lên, để cả cơ thể em dính chặt lấy mình, hai tay không chịu để yên mà lần mò xuống dưới,Gã thử đút một ngón tay vào, khiến lỗ nhỏ đang phải chật vật với việc chứa dương vật Gã, nay lại càng khó hơn.

    "Hức, hức, rách mà,...

    Đi ra a..

    "

    Porchay đau đến mức không chịu được.

    Một thiếu niên 17 tuổi đáng lẽ ra phải được ăn học,vô lo vô nghĩ , thì giờ đây hàng ngày lại phải đưa mông ra,như một món đồ mà chỉ có thể chịu đựng sự dày vò của nam nhân khác,việc này thật sự là quá sức với em.

    Porchay toan tính nhấc mông lên, nhưng chưa được một nửa đã bị Macau dập cho một phát lút cán, sâu đến mức cả bụng cũng lồi lên theo hình thù cây gậy của Gã mà cả người mềm xèo,đau muốn ngất đi.Macau rút ngón tay ra, hai bàn tay đỡ lấy mông em, vỗ lên nó vài cái rồi lên xuống liên tục.Mông xinh bị dập đến đỏ ửng,côn thịt to lớn mỗi lần đâm vào đều đâm sâu hết mức có thể, mỗi lần rút ra đều kéo theo rất nhiều tinh dịch trắng đục mà Gã bắn vào.

    "ahaha bé cưng lên rồi này, sướng đến vậy hử?

    "

    Porchay dù một chút cũng không muốn nảy sinh quan hệ với người này nhưng phản ứng sinh lý là điều không thể, Mắt Em lờ đờ, miệng chỉ có thể rên lên những từ vô nghĩa,chỉ có thể ôm lấy cổ Macau cố gắng chịu đựng.

    Nhưng có vẻ Gã không muốn tha cho em, dương vật mỗi lúc một đâm sâu,Macau độc ác dường như muốn dùng thằng em của mình mà đâm chết em.

    Cả người Porchay đều nảy lên theo từng cú thúc của Macau,run rẩy như vật nhỏ bị bắt nạt,cơ hội thoát là bằng không.

    "Sướng không hả?

    Tao đâm mày sướng hơn thằng Kim phải không?"

    "Nói thử xem,nó có đâm sâu thế này không hửm?

    "

    Macau dựa đầu vào vai Porchay, tay nhấn sâu vào chỗ bị côn thịt Gã đâm đến lồi ra một cây gậy.Porchay khóc đến nghẹn cả mũi, đau nhưng không làm gì Gã được,chỉ có thể bám víu vào Gã cầu xin .

    "hic hic thật...

    Thật sự đau lắm...

    A...

    Macau, dừng đi mà.

    "

    "Bé cưng nói sai rồi phải là sướng lắm tiếp tục đi chứ?

    Sao nào, chẳng lẽ do tao đâm bé không sướng bằng Kim sao?

    "

    "Ưm, hức,..

    Không có mà,..

    "

    "Porchay, tốt nhất là trong đầu mày chỉ nên có tao.

    Mày cũng biết tính tao mà.Thứ gì tao muốn thì nhất định phải có được, dù có là xác hay tro tàn đi nữa.Dù là tao chán hay vứt mày thì Cuối cùng vẫn chỉ có thể là của tao.Hiểu không?

    "

    Macau cầm chặt lấy cổ tay em, Porchay muốn giật ra lại bị ánh mắt đáng sợ của Gã dọa, chỉ có thể run run gật đầu.

    "Hic, tay đau....

    "

    "Bé ngoan nghe lời tao sẽ không đau nữa.Mau ôm tao "

    Porchay ôm lấy cổ Macau, sợ hãi nép vào người Gã chịu đựng.

    Macau một tay đỡ mông, một tay vuốt ve tấm lưng nhỏ của Porchay rồi từ từ đứng dậy đi ra chỗ ban công.

    Porchay mặt mày tái mét, lắp bắp hỏi Gã

    "Hic, tại sao lại ra đây.

    Bị thấy mất.

    "

    "Để cho người ta thấy mày bị chịch xem có phản ứng thế nào?

    Ai biết được bé con của tao nhìn thì trong sáng nhưng bên trong lại dâm dục thế đâu.

    Phải để mọi người cùng thấy chứ?

    "

    Porchay thật sự bị lời nói của Gã dọa sợ rồi.

    Em ôm lấy Gã giọng nức nở van xin.

    "Hức, vào nhà đi mà, không muốn..

    Hức...

    Không muốn bị thấy đâu "

    "Sợ người khác biết mày dâm đãng thế nào sao?

    "

    Macau ôm lấy mông Porchay, miệng hôn lên môi xinh của Porchay,bên dưới lại tiếp tục ra vào nhiệt tình.

    Có vẻ Porchay bị dọa sợ rồi, bên dưới thít chặt lại, bao bọc chặt chẽ lấy thằng em Gã.

    Làm Macau thật sự sướng run.

    "Hic, v...

    Vào nhà rồi...

    Ah, rồi cậu muốn gì cũng được...

    Ah...

    "

    "Nghe hay đấy, nhưng tao thích như thế này hơn.

    Ah, Porchay ơi ở bên dưới có xe kìa.

    "

    Macau từ tầng hai nhìn xuống, thấy một chiếc xe ôtô đi ngang qua liền báo cho em, đồng thời, đâm mạnh côn thịt vào thật sâu, tạo ra âm thanh dâm dục vang vọng khắp nơi.

    "ah,..ưm..

    "

    Trêu chọc em đến mức này, nghĩ ra những trò điên rồ ép em làm theo chỉ có thể là Kim và Macau, Porchay cảm thấy em sắp bị hai người này bức chết rồi.

    Chiếc xe kia có vẻ đi nhanh quá nên không thấy được cảnh xuân trên này.

    Macau bày ra bộ mặt tiếc nuối, vỗ vỗ vào mông em

    "Họ thế mà lại không thấy được mày dâm dục như thế nào rồi, Porchay.

    Tiếc quá!

    "

    "hức..

    Mẹ ơi, cứu con... với...

    A...

    "

    "Haha được tao chịch sướng đến mức gọi mẹ luôn sao?

    Ah, thả lỏng một chút nào Porchay, không cần phải ngậm chặt vậy đâu bé cưng à?

    "

    Macau nắm tóc em lên, kéo Porchay lại thật gần mình, Gã dùng một tay đỡ lấy mông em.

    Giọng cảnh cáo em.

    "Nhìn cho kĩ khuôn mặt người đàn ông của đời mày, Macau Theerapanyakul, nếu mày có ý định rời bỏ tao.Tao sẽ không như hai năm trước mà nhân từ giết thằng kia mà tao sẽ khiến cả mày sống không bằng chết .Tao sẽ Quăng mày cho đám đàn em tao đùa giỡn, để mày thật dơ bẩn.

    Không có ai cần mà phải quỳ xuống cầu xin tao yêu thương.

    Tao sẽ giết cả con mẹ mày nữa.Hiểu không?

    "

    "Hic, đừng..

    Đừng làm hại mẹ, tao sẽ...

    Nghe lời mà...

    "

    "Bé Porchay nhớ phải thức hiện lời hứa nhé.

    Giờ thì chúng ta vào nhà, chơi tiếp nào.

    "

    Hừ, rõ hơn ai hết.

    Gã biết rõ rằng em yêu mẹ vô cùng.

    Kim cũng chính là dùng lý do này để khống chế em.

    Nhưng em nào biết rằng mẹ em cũng đã chết trong khi đi du lịch với Ba của Kim rồi.

    Lý do là bị kẻ thù giết .Cha mẹ chết được 1 tuần rồi mà Hắn vẫn giấu em,Porchay mà biết được tin này thì sao nhỉ?

    Ah, nhưng không nói được.

    Macau cũng chính là đang lợi dụng việc mẹ Porchay còn sống để khống chế em mà.

    Cả Kim hay Macau, ai cũng chỉ biết lừa dối em cả thôi.

    "Hic...

    Ma...

    Macau lấy, trứng rung ra.đi .mà...ah..

    Ah..

    "

    "Tao lại thấy mày đang rất hưởng thụ mà "

    Tư thế hiện giờ chính là Macau gác một chân em lên vai, đặt cơ thể nhỏ của Porchay lên trên bàn tròn.Còn bản thân gã thì vẫn giữ nguyên dương vật bên trong, tay cầm máy quay quay lại.

    Em mặt mày đỏ ửng như cà chua chín, muốn che mặt lại lại bị Macau giữ chặt tay lại không cho .Porchay vặn vẹo,vừa xấu hổ vừa đau , vì bên trong không chỉ chứa dương vật Gã mà còn có cả một trái trứng rung nhỏ màu hồng bé bằng hai đốt tay .Trứng rung bị Macau nhét vào trước,rồi mới đến côn thịt thô to.

    Chính vì vậy mà mỗi lần Gã thúc đều đẩy trứng rung vào thật là sâu.

    Macau thúc liên tục, tay Gã giữ chặt eo không cho em thoát.

    Trứng rung nho nhỏ nhưng uy lực không hề nhỏ, hại em chật vật xoay sở.Bình thường chứa dương vật của Gã đã là quá sức với em rồi, bây giờ Macau còn chơi ác, với trái trứng rung bé xíu mà hành em thở không ra hơi rồi.

    .....Phụt.....

    "Haha,bắn rồi sao.

    Rõ ràng rất sướng mà phải không?"

    Porchay không chịu được mà Bắn ra Bụng Gã.

    Macau thích thú cười lớn Gã thúc eo nhanh hơn, quẹt một ít tinh dịch em vừa mới bắn được,bôi vào mặt em.Porchay sau khi bắn xong thì như một con rối nằm xụi lơ trên bàn, cơ thể run run kịch liệt, miệng chảy đầy nước dãi ra bàn.

    "

    "A, dễ thương vãi, Bé cưng Porchay cùng tao chơi hết đêm nay nhá.

    "

    Macau đặt máy quay qua một bên rồi giữ chặt lấy eo nhỏ của Porchay mà đâm mạnh, Porchay thì hay rồi, có lẽ cả đời này em cũng không đủ sức thoát khỏi Gã rồi.

    --------------------

    Có thể nói Porchay và Macau là bạn thuở nhỏ, thân nhau từ tấm bé.

    Vì ba mất nên Porchay khá hướng nội,chỉ chơi với Macau là hàng xóm gần nhà .

    Macau thì thích em từ lúc nhỏ, lớn lên mới biết đó là yêu.Nhưng Macau tính cách lại rất ích kỉ, chỉ muốn chiếm Porchay làm của riêng.Lúc lên cấp 2 vì dễ thương dễ mến nên Porchay có thêm nhiều bạn hơn, nhiều lần còn bỏ rơi Macau khiến Gã tức lắm.Chính vì tính cách đối lập nên khoảng cách giữa cả hai ngày càng xa.Đây cũng chính là nguyên do Gã chưa tỏ tình em.

    Năm 15 tuổi, mẹ Porchay tái hôn.Người chồng kia là một Mafia có tiếng nhưng lại yêu say đắm mẹ Porchay.

    Người ba kia có một đứa con riêng là Kim.

    Kim thấy em dễ thương liền muốn lên giường, Kim còn cho phép em nói với Mẹ em.Nhưng Porchay thương mẹ nên không nói .Quan hệ lâu dài liền yêu Porchay.Lúc Macau biết thì đã quá muộn.

    Kim biết Gã cũng yêu porchay nên giở trò lừa cho Macau giết người thay cho bản thân, rồi báo án dựa vào quan hệ mà nâng án của Macau lên cao.

    Sau này khi anh của Macau là Bible về giúp thì Gã mới được tại ngoại.

    Cái cốt truyện nó hơi xàm ngôn tí, nghe hơi không thuyết phục được nhưng đừng trách tui nha trời tui bí ý tưởng lắm rồi

    🙁((
     
    [Kimporchaymacau _H ,Ngược ]Tình Tay Ba
    [Oneshort Vegaspete -H]


    Note :Cốt truyện hơi khốn nạn xíu, mà mí bà biết tính tui rầu đó:>> phải ngược rồi H đủ kiểu mới chịu được 🙂)

    Sẽ ra sao nếu chỉ có Vegas động lòng còn Pete thì không ?

    Đơn giản thôi, Hắn sẽ làm mọi thứ để có được Pete.

    Chỉ đơn giản là một chút ma túy, thủ thuật thôi miên là Hắn đã có được Pete trong tay rồi.

    --------------------

    Vegas trở về gia tộc phụ sau chuyến đi tới chính gia.

    Là tham gia tang lễ của Pete -Người vệ sĩ mà Takhun hết mức quý trọng.Cmn, Anh ta phiền chết đi được, dù không có bằng chứng là Hắn giết Pete nhưng anh ta liên tục khẳng định điều đó, còn đánh Hắn nữa.

    Vegas tức lắm nhưng không làm gì được,chỉ có thể nhẫn nhịn bỏ về Thứ gia.

    Hừ, đồ ngu!

    Vegas yêu em như vậy,sao có thể giết em được chứ?

    Chỉ đơn giản là Hắn giữ em cho riêng mình mà thôi!

    -Cạch-

    Vegas mở cửa phòng mình, lia mắt tới chiếc giường lại không thấy bóng dáng của người thương liền có chút nhíu mày.Hắn bước vào,đóng cửa phòng rồi tiện tay mở đèn mà tìm kiếm người thương.

    "Bé con, sao không ở trên giường mà lại ngồi dưới đất thế này "

    Vừa bật đèn đã nhìn thấy em ngồi co ro dưới đất.

    Pete chỉ mặc một chiếc áo sơ mi mỏng, lộ ra đôi chân nhỏ nhỏ trắng trắng cùng với phần đùi trong nhiều vết cắn ,dưới mông em còn tràn ra rất nhiều tinh dịch do Vegas bắn vào mà chưa lấy ra.

    Pete co chân hai tay ôm lấy đầu gối ,cả khuôn mặt đều vùi vào tay run rẩy trong đáng thương vô cùng!

    Pete đang sợ hãi nghe thấy giọng Hắn liền ngước lên nhìn, đôi mắt đỏ hoe, nức nở dang hai tay ra đòi ôm.

    "Hức, Vegas, sợ....

    "

    Vegas nhanh chóng ôm lấy Pete vào lòng,Hắn một tay đỡ mông, một tay vuốt ve tấm lưng nhỏ của em, giọng Hắn mềm mại mà an ủi

    "Có chuyện gì sao?

    Em lại gặp ác mộng hửm?

    "

    Pete hai tay ôm lấy cổ Hắn, như một đứa trẻ đòi ôm mà nhõng nhẽo cọ đầu vào cổ Vegas, vừa khóc vừa nói

    "Hic, gặp ác mộng...

    Phòng tối lắm, sao...

    Hức sao Vegas bỏ em?

    "

    Em nức nở trách tội Hắn.

    Rõ ràng là Vegas đã cho em uống thuốc rồi mới an tâm rời đi, thế mà em vẫn tỉnh dậy sớm hơn dự tính.

    Xem ra Pete đã có dấu hiệu kháng thuốc rồi.

    Pete gặp ác mộng có lẽ cũng lâu rồi.

    Chắc là từ lúc Vegas bắt đầu thôi miên em chăng?

    Những đoạn kí ức mờ nhạt, bị Hắn bóp méo trong quá trình thôi miên đã trở thành những cơn ác mộng ám ảnh em hàng đêm khiến Pete khó mà yên giấc được.

    Những lúc thế này,chỉ cần nằm trong lòng Vegas là em sẽ yên tâm chìm vào giấc ngủ ngay.

    Vegas như bảo vệ Pete khỏi những cơn ác mộng khiến em càng dựa dẫm vào Hắn hơn nữa.

    "Tôi có chút việc, chẳng phải bây giờ tôi đã về với em rồi sao?

    "

    Vegas mở rèm, để những ánh nắng vàng tràn vào phòng,rồi lại bế em về giường, để Vegas ngồi trên giường còn em thì ngồi trong lòng Vegas.

    Hắn rất ít khi mở rèm thế này, một phần là vì lo rằng những người phía dưới sẽ nhìn thấy em.

    Dù gì Vegas bây giờ là đang lén Ba Hắn nhốt Pete trong phòng mình.

    Còn một phần là vì Pete không thích ánh sáng, Nó chói chang khiến em không ngủ được.

    Vì do ma túy khiến em mệt mỏi nên bình thường Pete ngủ rất nhiều.

    "Vegas...

    Vegas đừng bỏ em...

    "

    Pete ôm chặt lấy Vegas,coi Hắn như cọng rơm cứu mạng mà không biết rằng chính Hắn làm em khổ sở thế này.

    "Tôi sẽ không bỏ em đâu, Pete à!

    Nhưng nếu em dám trốn tôi, tôi liền chơi chết em rồi không cho em thuốc.

    Nghe rõ không?

    "

    "Sẽ không, sẽ không mà...

    "

    "Thế thì phải nghe lời.

    Ngoan không được khóc nữa.Để tôi còn đút em ăn.

    "

    "không ăn đâu, muốn thuốc.

    Vegas cho em thuốc đi mà...

    "

    Pete nũng nịu, giọng cầu khẩn.

    Em nhìn vào mắt Vegas ,van xin Hắn cho em thuốc.

    "Lại thèm thuốc rồi sao?

    Hôm qua tôi cho em rồi còn gì?

    "

    "Muốn nữa,xin Vegas mà..

    "

    "Được thôi!

    Cho tôi "Đút " em no, tôi liền cho em thuốc.

    Thế nào?

    "

    Vegas gian sảo ra điều kiện, Vegas vốn là một kẻ mưu mô, Pete lọt vào mắt xanh của Hắn là do em xui rồi.

    Vegas sẽ lấy ma túy làm mồi nhử, từ từ dẫn dụ Pete vào cái bẫy do bản thân tạo ra.

    Khiến Pete cả đời này chỉ có thể dựa dẫm vào Hắn.

    Vegas vuốt ve mái tóc em.

    Nhìn Pete hoảng sợ ra mặt mà thích thú.

    Sáng nay Hắn còn chưa kịp làm gì đã bị Ba gọi tới Thứ gia, bây giờ Hắn chỉ muốn làm em đến mức thỏa mãn mà thôi.

    Pete thì hay rồi, mỗi lần làm tình với Vegas đều khiến em sợ hãi.

    Hắn bạo lực luôn làm em đau.

    Cơ thể còn nhiều dấu vết do Vegas để lại vẫn chưa lành mà Hắn vẫn không muốn tha cho em.

    Vegas thú tính mỗi lần làm Pete đau đều bảo yêu em rồi mới cho em thuốc.

    Khiến Pete không cách nào từ chối.

    "Không muốn làm, muốn thuốc cơ..

    Hic,Vegas làm em đau lắm a..

    "

    "Lại hư rồi tôi dạy em phải bảo thích cơ mà.Pete không muốn có thuốc sao?

    "

    Vegas nắm chặt tóc Pete ép em lại gần rồi hôn nên môi nhỏ.Pete muốn đẩy ra nhưng không được chỉ có thể thút thít khóc.

    Nhưng tiếng khóc đều bị Hắn nuốt hết vào bụng.

    Tay hắn không yên vị mà bắt đầu sờ nắn mông nhỏ.

    Hành động của Vegas ngày càng mạnh bạo,ép em phối hợp cùng mình.

    "Mmm,..

    Vegas Vegas tha em với, hic còn đau lắm...

    "

    "Có đau sao?

    Chứ không phải mỗi lần tôi đâm vào cái lỗ này là nó lại mút chặt lấy, đòi thêm sao?

    "

    Vừa dứt lời, Hắn liền cho hai ngón tay vào mông nhỏ thăm dò, Hắn vừa đâm sâu vào một chút, bên trong liền tràn ra rất nhiều tinh dịch.

    Vegas rút tay ra, đưa tới trước miệng Pete ép em nuốt vào.

    Pete cả mặt đỏ lửng, nắm lấy áo vest Vegas, ra sức bám víu cầu xin.

    "Hic, không muốn làm mà, Vegas cho em thuốc,..

    Hic,..thuốc đi mà "

    "Mới đó mà đã học thói đòi hỏi rồi này, phải phạt mới được "

    .................

    "Hic, hic...

    "

    "Lại khóc rồi.

    Pete của tôi thật giống trẻ con nha.

    Chọc một chút đã khóc "

    "Hức, đau..

    Vegas bắt nạt em,..

    A..

    "

    "Tôi bắt nạt em lúc nào, tôi vừa cho em ăn no, vừa cho em ma túy.

    Em còn đòi hỏi gì nữa hửm?"

    Vegas hành em thế này, còn không biết xấu hổ mà bảo em đòi hỏi.

    Pete bé con bị Hắn dùng cavat trói tay lại, bị đâm đến mức đầu óc trống rỗng, mở miệng ra chỉ có thể rên rỉ rồi lại khóc lóc.

    Vegas thì lại thích thế này, mỗi lần côn thịt của Hắn đâm vào sâu, Pete đều đau đến mức cả người run rẩy, nức nở, khóc đến nghẹn cả mũi, chỉ có thể rên tên của Hắn, van xin Hắn dừng lại.Cơ thể Pete nằm dưới thân Vegas này thật là mê người nha, khiến Hắn chỉ muốn chơi với em cả ngày.

    "a.. a...

    Sâu lắm rồi..

    Hức, của Vegas cứng a..

    Đau...

    Hức..

    "

    Dương vật của Hắn lại to thêm rồi, nó cứng cáp đâm vào mông xinh khiến lỗ nhỏ không thể khép lại được.

    Vegas lại muốn trêu chọc em, Hắn kéo tóc em,bắt Pete nhìn xuống nơi Hắn đang đâm chọc nhiệt tình rồi hỏi

    "Sâu sao ?Chỉ tôi coi thử xem sâu đến chỗ nào vậy?"

    Pete bị Hắn trói chặt tay, khó khăn chỉ vào phần bụng bị gậy của Hắn đâm đến lồi.

    "Giỏi thật, em chỉ đúng rồi này.

    Tôi thưởng nhé?

    "

    "Hic, Kh...

    Không cần mà a..

    "

    Vegas hoàn toàn không để lời nói của Pete lọt vào tai, Hắn tiếp tục đút em ăn no,đã vậy tốc độ còn nhanh hơn lúc nãy, dường như là muốn dùng năng lượng dư thừa của bản thân mà đâm chết em.

    Pete bị đâm mà run rẩy liên hồi, cơ thể nhỏ lúc ẩn lúc hiện qua chiếc ảo mỏng như tờ giấy.

    Vegas đưa tay luồn vào trong áo, chơi đùa trên từng tấc thịt của em.

    Hắn nhéo nhẹ núm vú màu hồng đào,lại không chịu được mà cúi xuống,ở ngoài lớp áo,ngậm lấy bên còn lại.Vegas vừa thúc vừa chơi núm vú, mà lại không quan tâm Pete sắp bị Hắn chơi ngất rồi.

    Pete hai mắt dường như mờ mịt, bị Hắn chơi đến mức đờ đẫn, cơ thể nhảy cảm vẫn phản ứng với từng cú va chạm của Vegas khiến em muốn ngất cũng không được.

    "Pete, chơi sướng không hửm ?"

    "Chậm.. lại,đau...a.. hic hic, Vegas, vegas không thương..em.. hic...

    "

    "Bé con lại nói sai rồi, sao lại bảo tôi không thương em.

    Tôi không thương thì cho em thuốc làm gì?

    Không thương thì tôi đã để cho em bị bọn người kia chơi Chết lâu rồi "

    "Hic,...Nh...

    Nhưng,..

    Đừng đâm..

    A..

    "

    Pete bị chơi đến mức nói câu hoàn chỉnh cũng khó, miệng nhỏ chảy đầy nước dãi đều bị Vegas hôn môi rồi liếm sạch.

    Hắn nắm chặt lấy thắt lưng em, nhấc eo của Pete lên, ép mông nhỏ dính sát lấy dương vật to lớn.

    Vegas lại gia tăng tốc độ, đâm đến mức cả căn phòng chỉ có tiếng "Bạch...

    Bạch ",lấn át cả tiếng nấc nở của em.

    Mẹ kiếp, sướng vãi.

    Vegas có Pete trong tay thì chính là lượm được bảo bối rồi.Không chỉ cái cơ thể mê người này, đến cái lỗ nhỏ này cũng làm Hắn rất vừa lòng.

    Vách thịt hồng hào ,ấm nóng bao chặt lấy thằng em to lớn của Hắn.Càng đâm sâu, bên trong lại càng chặt chẽ.

    Khiến Hắn sướng đến mức thở hắt, run cả người.

    Vegas thúc một cú thúc thật mạnh, tay bám chặt eo nhỏ gần như là nâng cả người em lên,lưng Pete hoàn toàn không chạm giường.Hắn kéo em lại gần, ép mông xinh ôm chặt lấy dương vật gân guốc để Hắn bắn vào không sót một giọt nào.

    Pete bị chơi đến mức cơ thể giật giật liên hồi,đau đến mức nói không nổi, không thể khép được miệng,cơ thể nhỏ của Pete cũng bị Vegas chơi đến tàn tạ,bên dưới dường như cũng chảy máu rồi.

    Vegas thì hay rồi, Chơi với Pete lúc nào cũng khiến Hắn sướng đến mức chỉ muốn làm thêm.

    Vegas vuốt ve gương mặt Pete, rồi lại ôm Pete đang đau đến nức nở vào lòng.Làm ra dáng vẻ an ủi,Hắn xoa xoa mớ tóc, tay đỡ gáy Pete để em dựa vào mình,bên dưới lại bóp nắn mông nhỏ.

    Rõ ràng là một lần khiến Vegas không thể thỏa mãn

    "Ngoan nào, làm tôi thỏa mãn, tôi liền cho em thuốc.

    Nhưng bây giờ tôi vẫn chưa thấy đã.

    Chúng ta tiếp tục nào.

    "

    "Ức...

    Không...

    Kh...

    Hức..

    "

    Pete chưa kịp nói xong đã bị Vegas dập cho một phát, Vegas di chuyển hông, tiếp tục công việc đâm rút.

    Pete yếu ớt chống không nổi Hắn, chỉ có thể chịu trận.

    Pete va phải Vegas thì chính là do em xui rồi.

    Hắn sẽ không bao giờ buông tha cho em đâu!

    --------------------------

    Thì là chuyện chính bí quá nên tui mới viết cái này cho mấy người đọc đỡ nè.

    Bí quá, viết nhiều H khiến tui tốn nhiều chất xám lắm luôn í.

    Mấy bà phải Tải wattpad về ủng hộ tui chớ?

    Sao lại đọc trên Gg hẻ?

    Có biết đêm nào cũng thức để suy nghĩ viết gì cho mí pà đọc khum

    🙁(((

    Nên hãy tải ứng dụng đeeeeeeeee
     
    [Kimporchaymacau _H ,Ngược ]Tình Tay Ba
    4 |H|


    Chuyện là có một mẹ nhắc tui mới để ý.

    Nên thay Bible =>Vegas nha.

    Cho hợp 🙂))

    ----------------

    "Ông chủ, phía của Ngài Kim, anh ta rút lại vốn rồi ạ "

    Vegas đang làm việc, nghe thuộc hạ báo một cái tin vốn rất nghiêm trọng lại không hề tỏ ra bất ngờ hay lo lắng.Chính anh dường như đã lường trước được việc Kim biết Anh và Macau là anh em rồi nên cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý.Dù gì Kim cũng không phải là một kẻ ngốc.Nhưng thế này thì cũng lâu quá rồi, hơn hai tuần rồi Hắn mới kịp phát giác ra khiến Vegas phải nghi ngờ về năng lực của người này nha.

    *Đoàng*

    "Mẹ kiếp, Vegas anh mau giao thằng Macau ra đây."

    Tiếng súng nổ vang đến tai Vegas,ngay sau đó là tiếng chửi của Kim, dù chưa nhìn thấy người, nhưng nghe giọng của Hắn là biết ai kia đang rất tức rồi.

    Kim đạp cửa, bước vào phòng ngay sau đó, trên tay Hắn còn cầm theo xác một tên đàn em của Anh.

    Kim không kiêng nể gì, Hắn ném cái xác về phía Vegas.

    Tên thuộc hạ của Anh đứng giữa hai người mà sợ run.

    Theo sau Kim là người của Vegas, nhưng họ lại sợ mà không dám làm gì Hắn cả.Tên thuộc hạ khẽ liếc mắt qua nhìn Vegas, anh ta không nói gì, nhưng mặt hình như đã đen đi phân nửa, cả ánh mắt cũng có phần muốn giết người.Cũng phải, Kim- Hắn ta lại dám không coi Vegas ra gì mà tới đây làm loạn, còn giết người của Anh.Dù gì trong giới Mafia, Anh cũng là kẻ có tiếng tăm.

    Cmn, Kim làm thế,khác nào cố ý làm xấu mặt Vegas.

    Cả hai đều tỏa ra mùi thuốc súng nồng nặc, như muốn giết chết đối phương, tên thuộc hạ kia khá rén mà lùi về phía Anh.

    Vegas bây giờ mới ngồi dậy, Anh ta cười "hiền "nhìn Kim hỏi chuyện.

    "Cậu Kim, tôi không hiểu cậu làm như thế này là có ý gì, giết người của tôi,còn làm loạn.

    Cậu không coi Vegas này ra cái mẹ gì hay Cậu coi đây là cái chợ mà muốn tới là tới à "

    Trán Vegas nổi cả gân, dù tức nhưng vẫn tỏ vẻ bình tĩnh.

    Nhưng Kim có vẻ không như thế, Hắn điên lắm rồi, Porchay bị Macau bắt đi hơn 2 tuần liền,mất đi em, Hắn như mất kiểm soát, hôm nay nghe đàn em nói Macau có quan hệ với Vegas liền giận giữ mà tức tốc tới đây.Vegas du học nước ngoài nhiều năm liền, bảo sao Hắn lại không biết Macau và Vegas là anh em.

    *Lách cách*Kim cài đạn, Hắn dí đầu súng vào trán Vegas,mắt hắn hiện tơ máu, giọng điệu chất vấn

    "Lôi thằng Macau ra đây mau, anh đừng tưởng tôi không dám giết anh "

    "Tao lại thách mày đấy, conmemay, thấy tao không nói gì liền tưởng tao sợ sao?

    Ông già chết rồi, giờ ai chống lưng cho mà mày lên mặt mẹ gì "

    Kim chọc điên Vegas rồi!!!

    "Anh nghĩ tôi cần Ông ta bảo hộ sao?

    Thằng Kim này sớm có trong tay tất cả rồi.

    Anh mau bảo Thằng em anh giao Porchay ra, không để tôi tìm được, thứ anh nhìn thấy sẽ là đầu của nó đấy.

    "

    "Cũng chỉ là mối quan hệ loạn luân, không nghĩ đến mày lại để tâm như thế "

    "Thằng em khốn nạn của Anh bắt cóc bạn học thì gọi là mối quan hệ gì?

    Anh không giao ra cũng được, Porchay là người của tôi, tôi tự tìm.Tôi mà tìm được thì anh chuẩn bị hậu sự cho thằng Macau kia đi là vừa.

    "

    Kim quay người bỏ đi, Hắn vẫn là không lỡ giết Vegas, anh ta còn có người chống lưng bên nước ngoài,Hắn không muốn đánh rắn động cỏ.

    Đợi có cơ hội thì Vegas cũng không là cái thá gì.

    "Bản thân quá nôn nóng mà tới đây tìm Vegas rồi.

    Alo, mở rộng khu vực tìm kiếm cho tao, về phía Vegas thì cắt đứt quan hệ, cho người theo dõi.

    Nghe chưa ?"

    "Rõ "

    Kim cúp máy, Hắn châm điếu thuốc rồi ngậm đầu thuốc vào miệng, đầu lại vô thức nghĩ về Porchay.

    Em ghét mùi thuốc lắm, nên ở cạnh em Hắn không bao giờ hút thuốc cả.

    Thế mà từ lúc Porchay mất tích, Hắn liền hút nhiều hơn.

    Lo quá, Porchay ơi,rốt cuộc em đang ở nơi nào vậy?

    -----------------

    *Cạch*

    Macau mở cửa một căn phòng,trên tay Gã cầm theo một khay cơm nhỏ.

    Bên trong căn phòng tối om, ánh sáng từ ngoài hắt vào, trải dài trên mặt đất, chiếu tới chỗ con người nhỏ bé đang run rẩy ở dưới đất kia.

    Gã bước vào phòng rồi bật điện, bên trong chỉ có một chiếc giường,cùng một số đồ dùng để vệ sinh.

    Porchay cả người không mặc đồ,cơ thể nhỏ bao nhiêu là vết thương, chẳng rõ là vết roi hay dấu hôn nữa, chúng chồng chất lên nhau đè lên cơ thể gầy của em.

    Porchay sợ đến mức nhìn Macau cũng không dám,chỉ cúi đầu run rẩy.

    Macau ác độc dường như không coi em là người,Gã thế mà lại dùng xích sắt giam chân và cổ Porchay lại,trói buộc Porchay trong căn phòng này.

    Chỗ bị trói bây giờ đã trở nên bầm tím, Porchay như chấp nhận số phận, chạy trốn một lần bị bắt lại mà bị Gã hành hạ thế này dường như đã đạp nát hi vọng của Porchay.

    "Đến giờ ăn rồi,bò lại đây "

    Macau ngồi trên giường, Gã ngoắc ngón tay ra lệnh em bò lại chỗ mình.

    Porchay không chút phản kháng,chậm chạp bò về phía Macau.

    Em quỳ dưới háng Gã, Macau đặt khay cơm xuống giường,bàn tay Gã bóp lấy má Porchay, ép em nhìn vào mắt mình.

    "Hôm nay tao lại phát hiện mày ở nhà không ngoan chút nào.Thế mà lại đổ cơm tao làm vào bồn vệ sinh sao?

    "

    Phòng này có camera, chỉ với một mục đích là dám sát người nọ.

    Thế mà hôm nay Hắn xem lại phát hiện em đổ cơm đi.Cũng phải xem Gã để cơm cho em ăn vào cái gì kìa?

    Là khay đựng thức ăn cho chó đó.

    Porchay cố lắm rồi nhưng vẫn không khỏi ghê tởm mà đổ đi.

    Macau chính là muốn dùng cách này để dạy bảo lại vật nhỏ, lại thấy em chống đối thế kia khiến Gã càng tức hơn.

    Porchay theo thói quen liền không dám nhìn Gã, đôi mắt đã không còn trong sáng như ngày nào,trải qua bao nhiêu dày vò khiến Porchay không thể trở về như khi xưa nữa rồi.

    Macau biết thói quen này, mỗi lần nói dối là em sẽ chột dạ, mắt không dám nhìn vào đối phương.

    Gã nắm lấy sợi xích ở cổ ,kéo mạnh em về phía mình.

    Đôi mắt như muốn xuyên qua thân thể nhỏ bé kia

    "Không ăn cũng được, tao cho mày ăn cái khác.

    Mút cho tao.

    "

    "Cái.. gì ?"

    "Mút cho tao,tao không nói lại lần nữa "

    Porchay như không tin vào tai mình, Macau liền nhấn đầu em xuống đũng quần,Gã đã cởi sẵn khóa quần, đợi Porchay "thưởng thức "

    Porchay nhìn vào dương vật lớn trước mặt mà lòng trào lên một cơn kinh tởm, cuối cùng vẫn phải cố nhịn mà vuốt ve nó.

    Thằng em của Macau to lắm, dù là không bằng Kim, nhưng đêm nào cũng đâm em thừa sống thiếu chết, nó thế này là quá phát triển với tuổi của Gã rồi.

    Macau chống tay xuống giường, hơi ngả người về sau hưởng thụ.Giọng Gã gầm gừ,ra lệnh cho em.

    "Mau ngậm "

    Porchay há miệng, miễng cưỡng ngậm lấy côn thịt thô to.

    Em thè lưỡi hồng liếm lấy phần thân gân guốc, tay chuyên tâm vuốt ve phần côn thịt phân nửa chưa vào miệng.

    Macau nhàn nhã hưởng thụ, phần quy đầu chui sâu vào miệng Porchay, cái miệng nhỏ này lại làm Gã sướng không kém gì bên dưới,nhưng như này vẫn chưa đủ với Gã.

    Macau đưa hai tay xuống, nhấn đầu Porchay,ép cho thằng em Gã vào thật sâu.

    Macau được làm cho sướng run, Tốc độ ngày càng nhanh, dương vật trong miệng ngày càng cứng,nó dường như ngày càng lớn ra, ép em đến khó thở.

    Khóe miệng Porchay bị làm đến chảy máu,như một thói que, em uất ức đến mức chảy nước mắt.

    Macau không quan tâm lắm, Gã tiếp tục đưa đẩy, ép dương đến tận họng Porchay làm em liên tục dãy dụa.

    Macau dường như không bị ảnh hưởng, Gã đâm sâu một cái rồi bắn ra thật nhiều, nhưng lần này Macau không ép em nuốt nữa, Gã kéo đầu em ra rồi bắn vào phần cơm Gã chuẩn bị, Macau trộn chúng lên rồi đưa đến trước mặt em.

    "Ăn đi "

    Porchay đờ đẫn cả người,Macau dường như thấy được trong mắt của Porchay, sợ hãi có, hoảng loạn có, bất lực có,nước mắt chảy ra làm nhòe đi mọi thứ trước mặt, rồi lại bị Gã lau đi.

    Macau nhấn đầu Porchay xuống khay cơm, em như bị Gã thuần hóa, ngoan ngoãn ăn.Macau nhìn Porchay mà khẽ nở nụ cười, chẳng biết ý gì nữa, nhưng nhìn nó đáng sợ lắm.Nụ cười của Gã vặn vẹo,nhìn em mà mất tràn đầy ý cười.Aa...

    Macau lại kiếm được trò mới rồi.

    ---------------

    "Ha...hic...,sâu...

    Sâu lắm rồi, a..

    "

    "Sao lại dừng rồi tiếp tục đi chứ?tao còn chưa ra mà,hay mày không muốn lấy nó ra ?"

    Macau chạm vào dương vật nhỏ của Porchay ,rồi lại đâm sâu cây chặn lỗ bắn tinh của Porchay vào thật sâu, em đang nhún trên người Gã, lại bị hành động này của Macau làm đau đến mức suýt té xuống người gã, dương vật không được bắn làm Porchay khổ sở khóc lóc suốt thôi.

    "Huhu...

    Macau...

    Macau rút ra...

    Hức"

    "Lại còn biết ra lệnh cho tao này.Hư quá đi"

    Macau động hông, khiến cho Porchay giật bắn mình, Gã xoa xoa mông nhỏ rồi lại chen thêm một ngón tay vào lỗ nhỏ chật hẹp, ngón tay cố ý cào lên vách thịt mềm mại, làm cho Porchay phải khóc lóc, van xin

    "Hư,..

    Hức,..Lấy ra..xin cậu mà...

    A..

    A..

    "

    Vậy động đi chứ?

    Mày không muốn tao cho mày bắn rồi còn ăn cơm sao ?Nhanh lên!!"

    Sau vụ hôm qua đã khiến cho Macau rất thích việc làm tình trước khi ăn cơm.

    Nên gã đã ép Porchay thành tư thế này đây.

    Macau rút ngón tay ra rồi lại đưa lên miệng Porchay, ép em nuốt sạch.

    Gã lại gác hai tay lên đầu, thưởng thức cảnh đẹp trước mắt, Porchay vì muốn mau kết thúc nên có động nhanh hơn một chút, nhưng hình như là không khả quan là mấy khi em ngày càng mệt hơn.

    Macau lại nghĩ ra cách trêu chọc em, mỗi khi Porchay dừng lại nghỉ ngơi là lại bị Gã động hông thật đau, ép Porchay phải tiếp tục.Bàn tay biến thái có chủ đích sờ mó thân thể trước mặt, khiến Porchay phải rùng mình.

    Gã nhéo vào đầu vú hồng hào trước mặt,rồi lại lấy tay bao bọc, xoa bóp nó.Porchay bây giờ đến thở cũng khó khăn, bị Gã hành đến mức không biết cơ thể này sẽ chống đỡ được tới khi nào nữa.

    Porchay rất muốn đẩy tay Gã ra, nhưng vẫn chỉ có thể chuyên tâm động hông để thỏa mãn Macau.Porchay cảm thấy vật kia lại lớn hơn một vòng rồi.

    Nó cạ vào điểm nhạy cảm khiến em muốn bắn nhưng không được.

    "Sao tao lại thấy mày rất hợp với bộ dạng này nhỉ?

    Thật muốn giam mày cả đời.

    "

    Porchay bị chơi đến mức không nghe thấy Gã nói gì.

    Nhưng quả thật là Porchay rất hợp với bộ dạng này.

    Vẻ đẹp yêu nghiệt này khiến Macau chỉ muốn giữ cho riêng mình.Cơ thể này vẫn còn nhiều dấu vết tình yêu của Gã dành cho em vẫn chưa lành hết, lại bị Macau làm đè lên, cả sợi xích này nữa.

    Nó mới hợp với Porchay làm sao!

    Nó ôm sát lấy cái cổ nhỏ của em.Aa,..

    Porchay thật đẹp, đẹp nhất trong mắt Gã là lúc em không mặc gì với bộ dạng như bây giờ,nằm dưới thân Gã thút thít rên rỉ xin tha.

    "Hic,..không..

    Chịu không được mà....a...

    "

    Nhún trên người Gã hơn nửa tiếng mà Gã vẫn chưa bắn, khiến Porchay phải khổ sở bị kìm hãm theo.

    Porchay khóc đến khàn cả giọng, mệt mỏi ngã xuống người Macau nức nở xin tha.

    Lại bị Macau đánh mạnh vào mông nhỏ đến mức đỏ ửng.

    Hai tay Gã ôm lấy mông nhỏ rồi dập mạnh liên hồi.

    Lỗ nhỏ bên dưới do không được bắn nên cứ ôm chặt lấy côn thịt cương cứng của Gã mỗi khi Gã chạm vào điểm nhảy cảm của em.

    Macau sướng đến mức càng thúc càng hăng, tốc độ như muốn đâm rách lỗ nhỏ bên dưới.

    Porchay mặt mày đỏ như bị sốt, người mềm xèo mà tùy Macau lộng hành.

    Cái xích sắt ở cổ khiến em khó chịu,cả người bị chơi đến tàn nhẫn rồi Macau vẫn không tha, thật khiến em muốn chết đi cho rồi.

    "Ức..

    CH..

    Chết mất..

    "

    "Haha...

    Không có ai bị chơi sướng đến chết đâu,"

    "Chết mất...

    Huhu...

    Sâu lắm...

    Rồi a...

    Hức..

    Dừng..

    Lại..

    "

    "Bảo dừng sao bên dưới ngậm chặt thế?

    Sao lại học cách nói dối thế này "

    Porchay cảm thấy hai tai ù đi, bên tai chỉ nghe thấy tiếng thở gầm gừ của Macau,với âm thanh "Bạch...

    Bạch" vang khắp phòng, mắt em lờ đờ, cảm thấy bản thân sắp bị chơi Chết thật rồi.

    ----------------

    Ủng hộ tui, ủng hộ tui :>>>
     
    [Kimporchaymacau _H ,Ngược ]Tình Tay Ba
    Thầy ơi [Oneshort VegasPete -H]


    Hehe hình ảnh của em nút bịt mông, cho mí pà zễ hình dung chứ tui cũng không biếc nói sao nữa 🙂))

    -------------------

    "Uầy, người anh em dạo này siêng đi học thế sao?

    "

    Kinn ngồi trước Vegas, trong tiết học nhàm chán mà quay xuống hỏi Hắn.

    Đây không phải là điều riêng Kinn thắc mắc mà cả lớp đều tò mò suốt mấy tuần qua rồi .

    Vegas vốn chỉ biết ăn chơi lêu lổng, một tuần không lên lớp quá 2 lần mà giờ đây lại đi học đều đặn đúng giờ.Điều này khiến Kinn không khỏi thắc mắc.

    "Hmm...

    Chỉ là tao kiếm được thú vui mới rồi "

    "Ở trường đâu ra thú vui cho mày?

    "

    Vegas không nói gì, chỉ liếc mắt qua nhìn nam nhân đang giảng bài trên bảng bằng đôi mắt có ý cười.

    Người nam nhân trên bảng là sinh viên mới ra trường, thực tập ở trường cấp ba Hắn được hơn 2 tháng nên tuổi cũng không chênh lệch là mấy.

    Thầy giáo đó hơn Vegas 5 tuổi nhưng lại thấp hơn Hắn,chênh lệch có 3 cm thôi mà nhìn người ta như em Hắn vậy.

    Thầy đó tên Pete Pongsakorn Saeng Tham,Thầy dễ thương cực, không phải do bộ đồ giáo viên thì ai cũng tưởng thầy là học sinh của trường rồi.Thầy Pete hòa đồng, giọng hay,vui tính, giảng bài cũng dễ hiểu nên ai cũng quý thầy cả.

    Kinn nhìn mắt của Vegas là biết có vấn đề, nhưng anh không chắc.

    Do Hắn trước giờ chưa từng chạm vào trai, Hắn bảo cứ tởm tởm kiểu gì.

    "Thầy ấy tới dạy thêm cho mày được vài tuần thôi mà học hành tiến bộ nhể "

    Kinn nghe Vegas bảo từ mấy tuần trước rồi, là do mẹ Hắn thuê về vì không chịu được cảnh Hắn ăn chơi lêu lổng, lúc trước thì Vegas một hai nhất quyết không chịu, giờ thì nhìn mặt Vegas đi là biết.

    "Thầy Pete trông thế mà ngon nhỉ?

    Mẩy phết "

    "Ra về dụ anh ta chơi tí nhờ ?"

    "Dù sao chúng ta cũng là người có tiền, thầy ấy cũng cần công việc, chắc gì đã nói.

    Có gì thì đổi ngược lại, bảo thầy ấy cưỡng hiếp học sinh là được.

    "

    Cuộc đối thoại của đám nam sinh bên cạnh đã vô tình lọt vào tai Vegas.

    Hắn chẳng nói gì, đôi mắt vẫn chỉ chăm chăm nhìn Pete giảng bài trên bảng, nhưng tay đã nắm thành đấm từ bao giờ, mặt hình như là khó ở đi vài phần.

    Thầy Pete hôm nay có chút lạ à nha...

    Mặt thầy hôm nay đỏ đỏ hồng hồng như bị sốt, giọng hơi run với có chút khác.

    Học sinh khác bảo thầy lên phòng y tế nghỉ ngơi nhưng thầy không chịu.Không biết có phải không, Kinn đã vô tình nhìn thấy Pete lỡ chạm mặt Vegas xong thầy quay đầu đi luôn, hình như là ngại, tai theo đó cũng đỏ lên vài phần.Còn tên Vegas kia, rõ ràng lúc nãy là mặt đen như đít nồi mà quay đi quay lại đã nhe răng cười với thầy Pete rồi.

    Cmn, Kinn chắc chắn rằng hai người này có vấn đề.

    *Reng........*

    "Hết giờ rồi..

    Có..

    Có gì thì mai..

    Chúng ta tiếp tục nha..

    "

    Thầy Pete khó khăn nói, đang tính đi thì bị Vegas hỏi lại.

    "Thầy ơi, có chỗ em không hiểu, có thể tối nay gặp thầy để hỏi lại không ạ "

    "C..

    Cái gì?

    "

    Mặt thầy Pete hơi lưỡng lự, nhưng vẫn miễng cưỡng đồng ý.

    Vegas cảm ơn thầy, thầy Pete nhanh chóng rời đi, Sau đó chỉ thấy Hắn đứng dậy, đá mạnh vào bàn của đám nam sinh kia, lạnh giọng bảo

    "Này, ra sau trường gặp tao.

    "

    (Trời trời, mấy pà cũng biết là đám kia chết chắc đúng không 🙂) )

    --------------

    Mới đó đã về chiều, đến lúc các em học sinh tan trường .Cả ngôi trường vắng tanh,nhưng đâu đó tại nhà kho trường vẫn phát ra những âm thanh kêu rên nghe thật đáng thương.

    Trong nhà kho tối, ba tên nam sinh khi nãy nằm la liệt dưới nền đất dơ bẩn.

    Khắp người đều bị đánh bầm dập, khuôn mặt bị Vegas đấm đến cha mẹ nhận không ra.

    Mà lý do đánh người của tên này cũng vô cùng đơn giản :"Tại mặt bọn chúng trông ghét vãi nên thích đánh".

    Conme Vegas, cái lý do vô lý khiến bọn nó tức nhưng không làm gì được.

    Nhà Vegas giàu lắm, còn quyền lực nên không ai dám đụng.

    Mà nếu dám đụng cũng chẳng đánh được Hắn.

    Vegas khỏe vl, nên ba tên này có chơi bẩn cũng đánh không lại Hắn.

    Vegas lau lau vết máu trên tay lên áo một tên rồi lại kéo tóc tên đó lên, ép nhìn vào mắt Hắn.

    Tên đó đau lắm, bởi Vegas dùng lực không hề nhẹ, nhưng vẫn là đau quá không chống cự nổi.

    Đôi mắt của Vegas sắc bén,trong ánh mắt dường như có ánh lửa của sự tức giận, nó như một viên đạn muốn xuyên qua người tên nam sinh đó khiến tên đó rén vô cùng.

    "Conme tụi bay, tránh xa thầy Pete ra, để tao biết được tụi bay một lần nữa có ý định xấu với thầy ấy thì không đơn giản là tao đánh tụi mày như thế này đâu.

    Biết chưa!!!??

    "

    Tên đó sợ hãi gật đầu lia lịa, Vegas buông tóc tên đó ra, phủi phủi tay rồi bình thản rời đi.

    Hắn đánh nhau là truyện như cơm bữa ý mà.

    Hắn xem đồng hồ trên tay rồi lại nhanh chân một chút.Ah,...

    Trễ rồi không biết em về rồi hay chưa nữa?

    Phải mau mau kiếm Pete thôi.

    Nhớ vãi ~

    ----------------

    Dù cả trường hầu như đã về hết rồi, nhưng thầy giáo Pete vẫn ở lại trường chưa về.

    Mẹ kiếp, còn không phải do trốn tên Vegas kia thì em đâu phải khổ sở như này.

    Tên lười biếng đó lại đòi học bài.

    Điềm xấu, điềm xấu.

    Chắc chắn là điềm xấu!!!!!!

    Pete lén lút đứng ở bãi đỗ xe ở trường, coi xem Hắn về chưa?

    Bây giờ em chỉ muốn về nhà thật mau để lấy cái quái quỷ trong mông ra thôi, nó khiến Pete khó chịu cả ngày hôm nay, đến ngồi cũng không dám, muốn lấy ra nhưng lại sợ tên Vegas kia.

    Tên khốn Vegas đó, sao em lại xui xẻo dính phải Hắn chứ?

    "Hình như Vegas về rồi "

    Pete lẩm bẩm trong miệng, thở phào một hơi thì tên Vegas kia lại lén lút từ sau đi tới, Hắn khẽ cười gian xảo rồi vỗ cái Bốp vào mông em.

    Khỏi nói cũng biết, Pete giật bắn mình, mặt lẫn tai đều đỏ cả lên, suýt chút nữa té xuống đất may mà Hắn kịp giữ em lại.

    "Vegas...

    Em..

    Em làm cái quái gì vậy hả?

    "

    Pete vừa giận vừa ngượng, quay trước quay sau xem có người không rồi mới quay sang mắng Vegas.

    Pete trước mắt Vegas trông như một con mèo xù lông.Hắn cười khoái chí rồi ôm lấy eo người kia.

    "Cái gì em cũng chơi qua rồi, bây giờ đụng có tí thì làm sao?

    "

    "Vegas, bỏ...

    Bỏ tay ra.

    Lỡ người khác thấy...

    "

    "Thầy nghĩ còn ai ở trường nữa à?

    "

    Pete xấu hổ muốn đẩy Vegas ra nhưng không nổi.

    Cuối cùng bị Vegas kéo đến xe của Hắn bắt đưa về nhà.

    "May thầy chưa về, không lại phải xuống nhà thầy rồi.

    Thầy đợi em sao?

    "

    "Kh...

    Không có.

    Do có việc nên ở lại.

    "

    Pete không dám nói là trốn Hắn, chỉ có thể bịa lý do.

    Tài xế điều khiển xe, chiếc xe lăn bánh rồi chạy về nhà Vegas.

    Pete ngồi trên xe cứ nhích qua nhích lại không yên.

    Em cúi gằm mặt xuống muốn kìm nén lại bị Hắn nhìn ra.

    Vegas khẽ cười, Hắn biết em đang làm sao nên càng muốn chọc.

    Tên này không sợ ở đây có người mà xích lại gần ôm thầy Pete trong tay.Cái tay hư luồn vào áo sờ mó muốn giở trò biến thái lại bị Pete khó khăn chặn lại.

    "Ức,..

    Bỏ ra..

    Có người mà..

    "

    Vegas mà biết sợ ở đây có người sao?

    Hắn biết chắc rằng vị tài xế kia sẽ không nói vì không muốn rước họa vào thân.

    Hắn trực tiếp bỏ qua lời đề nghị của em, ghé sát vào tai hỏi nhỏ

    "Thầy có lấy nó ra không thế?

    "

    Pete bị hỏi trúng tim đen là mặt lại đỏ thêm vài phần.Miệng lắp bắp nói,tay vẫn cố đẩy Vegas ra.

    "Không có...

    "

    "Em muốn kiểm tra thử, được không thầy Pete?

    "

    "A..

    Không được..

    Về nhà..

    Rồi kiểm tra cũng được mà..

    Tôi thật sự không lấy nó ra..

    "

    Pete mặt mày tái mét, hoảng hốt giải thích.

    Nhưng Vegas vẫn muốn chọc em,quyết đòi kiểm tra cho bằng được.

    Cuối cùng lại khiến người ta uất ức đến mức phát khóc.

    "Ngoan nào, tôi đã làm gì đâu mà thầy khóc.

    "

    Vegas dừng trò đùa lại, hai tay Hắn áp lên má em, nhẹ nhàng lau đi nước mắt.

    Giọng Hắn mềm mại dỗ dành em.

    "Cậu...

    Cậu không tin tôi...."

    Cmn, cả ngày bị hành bởi cái thứ đồ chơi Vegas cho vào mông, nó thật sự đã biến cả ngày hôm nay của Pete thành địa ngục.

    Đã vậy bây giờ Hắn còn muốn chọc em, làm em tức đến mức không làm gì được chỉ có thể ấm ức rơi nước mắt.

    Pete vốn không phải là loại người yếu đuối gì, nhưng đó là trước khi bị Vegas ức hiếp, Vốn chỉ muốn làm công ăn lương bình thường, nào ngờ bị dính phải tên học trò nghịch ngợm như Vegas.

    Còn quay clip lại đe dọa khiến Pete chỉ biết nghe theo.

    Đây chính là cái quyết định ngu ngốc nhất cuộc đời em.

    "Ờ, ờ tôi tin rồi.

    Thầy mà khóc nữa là có tim tôi đè thầy ra làm tại đây không?

    "

    Pete lại bị Vegas dọa sợ rồi ngay lập tức nín.

    Nhưng vẫn lén sịt mũi.

    Trông Pete bây giờ vừa đáng yêu lại vừa đáng thương.

    Mặt mũi đỏ ửng lại còn tèm lem nước mắt, Hắn vẫn là lau nước mắt cho em rồi đợi về nhà giải quyết.

    Ba mẹ Hắn lại không có nhà, điều này càng khiến cho Vegas lộng hành hơn.

    Hắn trực tiếp bế Pete trên tay, nhanh chân đưa về phòng.Cửa phòng vừa đóng lại, tên động dục này đã không chịu được mà đè người ta ra, ép sát em vào tường rồi hôn ngấu nghiến.Vegas một tay ôm mông, một tay giữ gáy ép Pete sát vào người mình.

    Môi lưỡi dây dưa cả một lúc lâu, Vegas càng hôn càng nghiện, hành động có chút mạnh bạo, dường như không muốn bỏ Pete ra.

    Pete chống cự muốn đẩy Vegas ra nhưng không được .

    "Mmm...

    Bỏ ra..

    "

    Hắn luyến tiếc buông môi nhỏ, còn tiếc nuối liếm quanh môi Pete một vòng, ngay cả nước dãi cũng bị Vegas nuốt sạch.Pete mặt mày đỏ ửng, vành mắt hồng hồng như sắp khóc,thút thít trách Hắn

    "Hức,...

    Cậu bảo đến để học mà..

    "

    "Ờ, học.

    Lát sẽ học, Giờ tôi kiểm tra trước, lát nữa học sau "

    Vừa dứt lời, tay Vegas để dưới mông Pete đã động thủ.

    Ngón tay Hắn lọt vào trong khe mông Pete, ác ý ấn sâu khiến vật bên trong kia lại sâu thêm một chút.

    Pete chật vật đủ đường, cả người mềm nhũn bám lấy vào vai Vegas.

    Vegas khẽ hôn lên cổ, day day một chút đã để lại dấu hôn màu hồng nhạt bắt mắt .

    "Hic,..

    Không được để lại dấu....người khác, người khác thấy mất...

    "

    "Thấy thì có vấn đề gì sao?

    "

    Vegas thản nhiên trả lời.

    Hắn thì hay rồi, lỡ chuyện này bị lộ ,người thiệt thòi chỉ có thể là Pete.

    "Cầu em...

    Tối qua vừa làm rồi mà....bây giờ còn đau lắm..

    "

    "Tối qua là chuyện tối qua, thầy nghĩ một tuần vài lần mà đủ à?

    Có trách thì trách thầy quá quyến rũ đi, làm tôi chỉ muốn đè "

    Vegas vốn là một thiếu gia ăn chơi, không bao giờ thiếu tình một đêm.

    Nhưng Cmn, bây giờ Hắn chỉ hứng thú với duy nhất người này.Lúc trước nói làm tình với con trai ghê tởm.Ừ thì.....Vegas sai, được chưa?

    Sớm biết người này hợp gu mình như vậy, Hắn đã đè ra từ lâu rồi.

    Vegas nhanh tay cởi khóa quần Pete, rồi cho bàn tay luồn ra sau, ôm trọn bờ mông người nọ.

    Hắn gấp gáp cho ngón tay vào, lấy thứ khiến Pete sống dở chết dở cả ngày hôn nay ra.

    Là một cái nút bịt mông do Vegas nhét vào lúc sáng nay.

    Ngày hôm qua, Hắn lại lấy lý do không hiểu bài mà qua nhà Pete đòi em giảng lại, cuối cùng lại đè người ta ra hành cả đêm, sáng dậy lại vô sỉ lấy lý do tập thể dục buổi sáng mà chơi Pete vài lần nữa.

    Nhưng Vegas mưu mô lại muốn trêu chọc người này, Hắn bắn vào trong nhưng lại lấy nút bịt mông chặn không cho tinh dịch chảy ra, còn ép Pete mang bộ dạng này đi dạy, khỏi nói cũng biết nó khiến em chật vật thế nào.

    Nút bịt mông vừa được lấy ra, một lượng lớn tinh dịch chảy ra ướt đẫm cả mông Pete, Pete thở hắt một hơi thỏa mãn, cả người vô lực ôm lấy Vegas thở hổn hển

    Vegas vứt thứ đồ chơi kia qua một bên, rồi cho hai ngón tay vào đâm sâu, hết banh ra rồi lại đâm rút bắt chước động tác ra vào của côn thịt.

    Cứ mỗi lần ngón tay Hắn đâm vào sâu là lại có một ít tinh dịch còn vương lại chảy ra, nó dính đầy lên tay Hắn,tạo ra âm thanh "lép nhép "vang khắp phòng.

    Tốc độ đâm rút của Vegas ngày càng nhanh, khiến Pete vừa thở phào một hơi thỏa mãn, giờ đây lại phải khó khăn chống đỡ.

    "Lên rồi đây này.

    Thế mà lúc nào thầy cũng bảo không thích,rồi còn khóc lóc xin tha.

    Cơ thể thầy thành thật nhỉ?

    "

    "A.....a...

    Dừng...

    Dừng lại,..

    Không chịu được..

    Bắn a.

    "

    "Bắn cho tôi xem nào,xem có giống cún nhà tôi lúc tiểu bậy không hửm?

    "

    "a... hức...

    Không muốn.. mà...

    Bỏ ra..

    "

    Vegas nhất quyết không bỏ ra, còn nhét thêm một ngón vào tiếp tục công cuộc trêu chọc dương vật nhỏ đang cương lên của Pete .

    Hắn ôm eo, kéo sát người nọ vào lòng, đầu tựa vào vai Pete mà đâm chọc nhanh hơn.

    Pete bị Vegas hành hạ đến mức rên lớn, hai mắt trắng dã đờ đẫn nhìn lung tung.Bị đâm đến mức đầu óc trống rỗng, miệng nhỏ không khép lại được.

    *Phụt... *

    "Conmeno, Thầy Pete dâm thật nha.

    Chưa gì đã học được cách bắn từ đằng sau rồi này.

    "

    Vegas rút tay ra, kéo theo đó là không ít tinh dịch màu trắng đục .Hắn đưa tay lên phía trước, búng nhẹ vào đầu khấc của dương vật nhỏ ,giọng cợt nhả trêu chọc Pete.

    "Thật là giống cún nhà tôi đó nha, rất hay thích tiểu tiện lung tung "

    Pete sau khi bắn thì cơ thể gần như không còn sức lực, tinh dịch vương vãi khắp người, dương vật nhỏ sau khi bắn xong liền mềm xèo xuống, cơ thể không còn sức bám trụ,lúc sắp té đến nơi thì Vegas nhét một chân vào giữa hai chân Pete ,đỡ em lại.

    "Ha...đủ...

    đủ rồi mà, dừng...

    "

    "Tôi còn chưa làm gì?

    Đủ cái gì chứ?

    "

    Vegas lại gấp gáp mở khóa quần, kéo chiếc quần nhỏ xuống lộ ra dương vật gân guốc đang cương cứng.

    Hắn đưa tay sục sục vài cái liền nhanh chóng nâng mông mềm lên đâm vào trong.

    Pete mở to mắt, đau đến mức không nói được, hô hấp dường như cũng trở nên khó khăn, chỉ có thể bám víu vào người Vegas.

    "Hư,...

    Hức, hức..

    Đau a..

    "

    "Thầy ngoan ngoãn một chút, càng chống cự càng đau đấy.

    "

    Vegas cảnh cáo xong liền bắt đầu ra vào liên tục, Hắn mạnh bạo đẩy hông, ép chặt Pete vào tường, dương vật lớn như một cái máy dập vô tình mà dập liên hồi với công suất lớn.

    Vegas tham lam hít hà mùi hương trên cơ thể Pete, đôi bàn tay bóp chặt lấy mông mềm mà giã liên tục.

    "A...

    A...

    Dừng lại,...

    Đau...

    Hức..

    Vegas..

    "

    Pete chật vật chống đỡ tầng cú thúc như trời dáng của Vegas, Vegas vừa thúc vừa đi lại phía bàn học, Hắn vung tay vứt hết đồ trên bàn xuống rồi đặt Pete lên bàn học.Em ngồi trên bàn học, ôm chặt lấy Hắn nấc lên từng tiếng, cuối cùng lại bị người kia lừa rồi.

    "Hic, em bảo...

    Đến...

    Đến để học...a..

    "

    "Không phải bây giờ chúng ta đang học làm tình sao?

    Đây cũng là một bộ môn đấy nhé, để tôi dạy thầy "

    Vegas trơ trẽn biện minh, Hắn hai tay chống lên bàn,cằm dựa vào vai Pete mà thong thả chơi Pete, Em cả người run rẩy,miệng nhỏ rên không khép lại được,cứ thút thít như vật nhỏ khiến Hắn càng nứng hơn .

    "Hức,..

    Em...lừa người a...

    Hic, hic...

    "

    "Được thầy muốn dạy, tôi liền cho thầy dạy "

    Vegas ôm Pete ngồi lên người mình, còn bản thân Hắn thì ngồi lên ghê, nhưng dương vật vẫn chưa được rút ra, Hắn lượm đại một quyển sách, rồi bảo em chỉ bài.

    "Đây chúng ta sẽ học cái này "

    "Hic, rút ra đã..

    "

    "Không thích đấy.

    "

    Vegas lại như con nít cãi lại,vỗ vào mông xinh một cái như cảnh cáo.

    Pete dù mệt nhưng vẫn cố giảng giải, Vegas hình như thấy em chưa đủ chật vật liền chơi đùa núm vú màu hồng đào của em.

    Pete mệt mỏi thở hổn hển, đến nói cũng không còn sức, em cố gỡ tay Hắn ra nhưng không nổi.

    "Hic, bỏ ra mà..

    A..

    "

    "Tôi cho thầy dạy thầy không dạy đi, bây giờ còn đòi hỏi gì nữa "

    Vegas động hông khiến Pete giật bắn mình.Cmn, bây giờ đến thở còn không nổi, nói gì đến dạy.

    Vegas cười khoái chí ôm người thương vào lòng, Hắn vừa đâm vừa đi về phía giường.

    "Là tôi cho rồi mà thầy không dạy đấy nhé, bây giờ chúng ta học cái khác.

    "

    "A...

    Dừng... hức..

    "

    Đặt em nằm ngay ngắn trên giường rồi Vegas tiếp tục công việc của mình.

    Hắn ôm lấy hai chân Pete, nhấc nửa thân dưới của Pete lên không trung, khiến mông em hoàn toàn không chạm giường,làm côn thịt to bự dính sát lấy mông mềm.

    Lỗ nhỏ theo đó càng thít chặt lại khiến Hắn thích thú đâm rút nhanh hơn.

    "Hic, Vegas dừng,a..

    Dừng đi mà..

    "

    Vegas hoàn toàn không để lời Pete lọt vào tai, tiếp tục thúc mạnh tạo ra âm thanh dâm dục lấn át tiếng vai nài của em.

    "Ha....dễ thương vãi!

    Nếu người khác mà biết thầy trông nghiêm túc nhưng thật ra lại dâm đãng thế này hỏi xem có chịch nát thầy không hửm?

    "

    Pete sinh ra như để nằm dưới thân người khác vậy (Cụ thể là Vegas) Cái khuôn mặt nhỏ hồng hào lấm lem nước mắt này thật là khiến người khác dễ nứng a!

    Cả cái cơ thể mê người toàn là dấu vết của Hắn nữa, à còn phải kể đến cái lỗ nhỏ yêu nghiệt bên dưới này nữa chứ!

    Cứ mỗi lần Hắn đâm vào là cái lỗ nhỏ này ôm chặt lấy thằng em Hắn khiến Hắn lại sướng đến run người ,chỉ muốn chịch người này cả đời thôi.

    Vegas nhếch mép, xem thường cái dương vật nhỏ xíu của em.Bé thế này sao mà thỏa mãn người khác được, Pete sinh ra đã được định sẵn là nằm dưới thân Vegas rên rỉ rồi.

    "Tại thầy mà bây giờ tôi không có cảm giác với phụ nữ rồi này.

    Cmn, thầy phải cho tôi chịch cả đời để đền bù, nghe không?

    "

    Đen thoii đỏ quên đi, hình như trong vô thức Hắn lại nảy sinh tình cảm với người này mất rồi

    -------------------

    Hết rồi mấy má.

    Ủng hộ tui đeeeeeee 🙂))))))))
     
    [Kimporchaymacau _H ,Ngược ]Tình Tay Ba
    5 |H|


    Có mấy pà đòi cho Porchay về zới Kim.

    Hehehehe tui sẽ cho mấy pà thấy Kim khốn nạn thế nào 🙂))

    ------------

    "Ha....

    Ha...

    "

    *Bịch *

    "A......

    "

    "Khục.....

    "

    Đường Băng Cốc đêm đen vào 3 giờ sáng vẫn không một bóng người.À không.... vẫn có chứ!

    Porchay với cơ thể đầy rẫy vết thương đang điên cuồng chạy trong đêm đen.

    Hôm nay, Macau thế nào mà lại không có nhà, Gã lại còn lơ đãng đến mức để quên chìa khóa, tạo cơ hội cho Em một lần nữa chạy trốn thành công.

    Tuy vẫn chưa bị phát hiện nhưng em vẫn không dám dừng lại dù cơ thể đã tới giới hạn đi chăng nữa.

    Chỉ khi bị té, Porchay dường như mới có chút tỉnh táo.

    Cơ thể đau đớn, nhiều vết thương khiến Em cảm thấy tủi thân đến mức bật khóc.Porchay ôm gối, trong đêm tối chỉ có tiếng khóc nức nở đến đáng thương của Em .

    Rõ ràng là bản thân không làm gì sai nhưng vẫn phải sống trốn chui trốn nhủi như thế này, Porchay suy cho cùng cũng chỉ là một đứa nhỏ, em làm sao có thể chịu được cảnh bản thân bị cưỡng bức, làm nhục, giam cầm như thế này

    "Hức..

    Mẹ ơi, con sợ lắm..

    "

    Porchay đau đớn gọi mẹ,em bật khóc nức nở rồi lại bất lực nhớ mẹ lúc nào không hay.

    Porchay vì mẹ,vì muốn cho mẹ được hạnh phúc mà lúc nào cũng âm thầm chịu đựng, nhưng em lúc này chỉ cảm thấy bản thân sắp khônh chịu đựng được nữa rồi....

    "Mẹ ơi...

    Cứu con với...

    "

    Em nằm gục xuống, cố ôm lấy bản thân tìm lại cảm giác an toàn rồi lạnh lẽo chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay...

    --------------------

    Trước mặt Porchay chỉ đơn giản là một mảng đen vô tận.

    Xa xa là một bóng đen kì lạ.

    Em tò mò tiến lại gần, tính chạm tay vào thử thì người đó đột nhiên quay lại.

    Bất ngờ làm sao khi người đó chính là Mẹ Porchay.

    Nhưng sao mẹ em lại thành ra bộ dạng thế này!!!

    Người phụ nữ đó cả người toàn là máu, bộ đồ nát tươm nhuộm đẫm màu đỏ, trên trán mẹ em còn có một lỗ đạn.Mẹ Porchay cả người tàn tạ, người không ra người, ma không ra ma.

    Bà khập khiễng bước lại gần, thều thào nói với em gì đó...

    "Tránh xa Kim....

    Phải tránh xa nó....

    "

    Porchay nhất thời không chấp nhận được sự việc trước mắt, người mẹ mà em hằng đêm mong nhớ lại xuất hiện trước mặt em với bộ dạng thế này.

    Porchay vừa sợ, vừa tuyệt vọng đẩy bà ấy ra.

    Em xoay người cố chạy khỏi đó mà không hề để ý đến lời dặn của mẹ mình.

    Không...

    Không...

    Đừng lại đây mà...

    "Porchay, porchay tỉnh lại...

    "

    Porchay giật mình mở mắt, trước mặt em không phải là nơi đen tối kia nữa mà là khuôn mặt lo lắng của Kim.

    Kim thấy em tỉnh giấc mới an tâm, Hắn vội ôm em vào lòng.

    "Thật may...

    Em đã tỉnh dậy...

    "

    Porchay bấy giờ mới biết khi nãy là mơ, nhưng vẫn không thể ngừng nghĩ về nó.

    Cảm giác bất an đó luôn len lỏi trong tâm trí em, trong đầu em vẫn luôn văng vẳng giọng nói của Mẹ mặc dù Em không nhớ bà nói gì.

    Kim nhận ra Porchay đang đờ đẫn, Hắn hơi hoảng.

    Cmn, tên khốn Macau đó làm gì khiến Porchay của Hắn ra nông nỗi này.

    Hắn bây giờ chỉ muốn giết chết Gã ta.

    "Anh Kim...

    "

    Nghe được giọng nói của người thương khiến Hắn an tâm hơn phần nào.

    Porchay lúc này hình như mới thoát khỏi giấc mơ kia, Em nắm lấy áo Hắn.

    Kim vội vàng hỏi lại em cần gì

    "Anh Kim cho em gặp mẹ...

    "

    "Gì chứ?

    Sao em lại đòi gặp mẹ vào lúc này..

    "

    "Em lo lắm, Em mơ thấy mẹ bị giết.

    Anh Kim mau cho em gặp mẹ đi, mau lên mà.

    "

    Porchay càng nói càng gấp gáp.

    Hoảng loạn đến mức toàn thân run rẩy.

    Lâu lắm rồi em không nghe thấy giọng mẹ, càng không được gặp mẹ.

    Điều này khiến em lại càng bất an hơn.

    "Porchay bình tĩnh, chỉ là mơ thôi.

    Mẹ em bây giờ đang đi chơi ở Anh mà.

    Đừng làm phiền bà ấy.

    "

    Kim ra sức trấn an, Porchay vừa tỉnh dậy đã nháo nhào đòi gặp mẹ khiến Hắn có chút bất ngờ .Bởi em thường ngoan lắm,sẽ không bao giờ đòi hỏi gì cả.

    "Hức,..

    Không chịu...

    Anh Kim...

    Anh Kim mau cho em gặp mẹ đi mà...

    "

    Em sợ đến mức khóc lớn, sợ mẹ sẽ bị giết như trong Giấc mơ kia, dù là mơ nhưng nó lại khiến lồng ngực em quặn thắt, cảm giác bất an khiến em hoảng loạn.

    Porchay đáng thương cố bám víu vào tay Hắn, thút thít cầu xin.

    "Mẹ kiếp, Porchay nghe tôi.

    Bây giờ mẹ em đang vui chơi bên cạnh ba tôi, em lại muốn làm phiền sao?

    Bà ấy một đời chăm sóc em, bây giờ bà ấy đi chơi em cũng muốn phá à?

    "

    "Hức,..

    Không có..

    "

    "Với lại nhìn bộ dạng hiện giờ của em đi Porchay.

    Em muốn làm bà ấy lo lắng đến mức phá hủy buổi đi chơi mà về đây vất vả chăm sóc cho em sao?

    "

    "..........."

    "Ngoan, nghe lời tôi.

    Đợi em khỏi bệnh rồi gọi điện sau nhé "

    Porchay miễn cưỡng gật đầu, Kim thấy thế liền nhẹ nhàng lau nước mắt cho em rồi ôm em vào lòng, an ủi chỉ là một giấc mơ.

    Bấy giờ tâm trạng của Porchay mới ổn định đôi chút,em ôm Kim,cố tìm cảm giác an toàn.

    ................

    Em nằm trong căn phòng quen thuộc, nghe Kim kể mới biết được có người gọi điện báo cho Hắn đang ở bên Anh là tìm thấy em.Lúc Hắn trở về Anh thì đã là 2 ngày sau, Hắn giải thích cũng muốn về sớm lắm nhưng đối tác bên kia không muốn,nên Kim đã dồn hết công việc trong một tuần vào làm để cố gắng về sớm với em.

    [Thực ra công việc ở đây chính là đàm phán lấy lại xác của Ba Hắn và Mẹ Em.]

    Em bây giờ cả người đều rất mệt, từ lúc bỏ trốn khỏi Macau hình như là em đã bị sốt rồi.

    Nhưng Porchay vẫn không muốn bỏ lỡ cơ hội nên vẫn cố trốn đi.

    Kết quả là khiến bệnh nặng hơn.Porchay muốn ngồi dậy thì phát hiện ngón tay đang đeo một chiếc nhẫn sáng lấp lánh.Nó được làm một cách tinh sảo có khắc chữ cái đầu tiên trong tên của Em và Gã

    *Tôi trả tự do cho em...

    Porchay, tôi...

    Thực sự tôi rất yêu em... *

    Trong đầu lại vang vẳng lên giọng nói của Macau.

    Porchay chỉ mơ hồ nhớ rằng sáng hôm em bỏ trốn, Gã có đến đeo vào tay em một cái gì đó rồi lại thì thầm với em vài điều.

    Porchay lúc đó mệt với buồn ngủ lắm, bị Gã giam cầm, nhốt trong một căn phòng không có lấy ánh sáng,không khí xung quanh thì nồng lên mùi tinh dịch, lúc nào cũng bị Macau đè ra làm đồ chơi khiến cơ thể Porchay dường như không chống đỡ nổi rồi.

    Em chỉ nhớ mang máng là giọng Gã lúc đó run run, hình như là khóc.Bây giờ nghĩ lại chỉ khiến cái đầu nhỏ của em dường như trở nên đau thêm.

    Porchay đờ đẫn ngắm chiếc nhẫn kia, em cũng nhận ra hình như là Gã cố ý để em thoát.Bởi Macau hành động lúc nào cũng cẩn thận, sẽ không bao giờ có việc Gã để quên chìa khóa xích ở cổ và chân em, càng không bao giờ có việc Gã lại không đuổi theo Porchay, rõ ràng là Macau có thể đuổi theo bắt em lại như lần đầu tiên em bỏ trốn nhưng Gã không làm vậy.

    Porchay bây giờ chỉ cảm thấy khó hiểu, tại sao lại cho em trốn?

    Tại sao đã giam cầm em còn thả em làm gì?

    Cảm thấy hối hận sao?

    *Cạch*

    "Porchay thấy trong người sao rồi?

    Có đói không?

    "

    Kim bước vào, trên tay là một ly sữa.

    Hắn lại gần ngồi ở mép giường, cạnh em.

    Hắn đưa sữa cho em, Porchay lắc đầu từ chối.

    Hắn cũng không ép mà chỉ đặt ly sữa ra chỗ khác.

    "Macau làm em ra nông nỗi này, tôi nhất định khiến hắn trả giá "

    Giọng Kim có chút khác khi nhắc đến Macau,nó nặng nề và lạnh lẽo.

    Nhưng Hắn nhanh chóng trở lại như bình thường, nhìn thấy em khiến Hắn an tâm hơn rất nhiều.

    Kim đưa tay vuốt nhẹ má Porchay lại bị em xoay mặt qua chỗ khác rồi lấy tay gạt ra.

    Cả Kim hay Macau đều không cho em cảm giác an toàn, ngược lại còn khiến em sợ hãi.

    Ở bên hai người này hoàn toàn là ép buộc, Porchay lúc trốn đi không muốn bị Macau bắt lại, lại càng không muốn gặp Kim.Nhưng cuối cùng vẫn về lại chỗ Hắn.

    Đúng là tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa mà.

    "Ah....

    Đau "

    "Porchay, đây là cái gì?

    "

    Kim nghĩ em đang ốm nên mới lạnh nhạt với Hắn như thế nhưng sau khi nhìn thấy chiếc nhẫn trên tay em,Kim lại nghĩ là do Porchay nảy sinh tình cảm với tên Macau kia rồi.Kim liền cầm chặt lấy cổ tay Em chất vấn.

    Porchay nhăn mặt muốn giật ra nhưng không nổi.

    Cmn, Hắn lo cho em biết bao nhiêu khi Em bị bắt đi.Mất ăn mất ngủ, hết hút thuốc,uống rượu cuống cuồng đi tìm kiếm en rồi vùi vào công việc để lấy lại bình tĩnh.

    Khó khăn lắm mới tìm được mà Porchay lại cự tuyệt Hắn như thế này, đã vậy còn đeo nhẫn của tên Macau kia.Thật sự khiến cơn tức giận của Hắn lên đến đỉnh điểm.

    "Anh Kim, đau...."

    "Em mau giải thích rõ ràng cho tôi!!

    "

    Kim lớn giọng chất vấn, Hắn cầm chặt lấy cổ tay Em kéo lại gần.

    "Em không biết mà...

    Là Macau đeo từ lúc nào em cũng không biết...."

    "Vậy sao lại không tháo ra.

    Mẹ kiếp ở bên cạnh tôi mà còn dám tơ tưởng tới thằng khác.

    "

    Kim dùng tay giữ gáy em, ép Porchay lại gần rồi mạnh bạo hôn lên môi nhỏ, Porchay không chịu nổi tính khí nóng nảy này của Hắn.

    Em cắn vào lưỡi Kim, xô Hắn ra rồi tát Kim một cái.

    Khỏi nói cũng biết, Kim bị em đánh mà ngơ cả người, thật sự không nghĩ tới việc em sẽ đánh Hắn.Porchay vốn ngoan ngoãn nghe lời mà bây giờ lại ra tay đánh Hắn, điều này đã đẩy cơn phẫn nộ của Hắn lên đến đỉnh điểm.

    Porchay biết mình phạm sai lầm rồi.Cơ thể em bất giác run lên, nhìn bằng mắt thường cũng thấy mặt Hắn đen đi phân nửa.

    Kim dùng một tay bóp lấy má em,Hắn gằng giọng.

    "Thật muốn nuông chiều, yêu thương em.

    Nhưng nếu em không muốn cũng được.

    Mới rời xa có một chút mà đã biết cắn người, tôi phải phạt em thế nào đây!!!

    "

    ----------------

    *Phập *

    Bạch....

    Bạch...

    Bạch...

    "Hic, dừng lại..

    A..

    "

    Cả người Porchay không một mảnh vải che thân, trái ngược với Kim quần áo chỉnh tề, Hắn chỉ đơn giản là mở khóa quần, kéo quần lót xuống, ôm lấy em từ phía sau mà đâm mạnh.

    Porchay đang sốt,còn bị Kim hành thế này nên đã yếu lại càng yếu hơn .Cơ thể nhỏ nằm lọt trong lòng Hắn, bị Kim đâm đến mức run rẩy liên hồi, đến cả hô hấp cũng trở nên khó khăn.

    "Hừm, nói xem của tôi hay của thằng Macau lớn hơn hửm?

    Ai làm em sướng hả, Porchay?

    "

    "Hic,...

    Không biết..

    Kim..

    Anh Kim dừng lại đi mà..

    A..

    A..

    "

    "Sao lại không biết, tôi có dạy em nói dối sao?

    "

    Kim càng thúc càng hăng.

    Hắn một tay ôm lấy đùi em nhấc lên, một tay vòng qua giam cầm eo nhỏ, ngăn chặn ý định bỏ trốn của Porchay.

    Cả người em nóng như lửa đốt, do sốt nên cả người em đều ửng đỏ,nhảy cảm đến mức run rẩy liên hồi,đầu óc mơ hồ trống rỗng không nghĩ được gì cả.

    Kim cũng cảm thấy người em đang dần nóng hơn.

    Hắn biết em đang bệnh nhưng vẫn không muốn tha cho em.

    Chỉ cần nghĩ đến cảnh Em và Gã bên nhau đã khiến Hắn tức đến mức muốn đè em ra làm đến chết,Không quan tâm đến Porchay có đang bệnh hay không!

    Kim cắn đè lên vết cắn của Macau, chỗ nào có dấu vết của Gã đều bị Kim cắn đè lên đến mức rỉ máu, có chỗ còn bầm tím trông đáng thương vô cùng.Lúc đầu Kim chỉ là nhấp nhẹ, nhưng Porchay lại kịch liệt chống cự khiến Kim càng thúc lại càng hăng,đâm đến mức làm bên dưới Em chảy máu.

    "Đừng mà...

    A...

    "

    Kim để ngoài tai những lời van xin của Em.

    Tay Hắn chơi đùa với từng tấc da trên người em.

    Kim ác ý nhéo mạnh núm vú, Porchay đau đến mức thở hắt, Em cố bò đi, tay cố gắng gỡ tay Kim ra nhưng không nổi.

    Kim lại coi hành động này của Em là chống đối.Tay Hắn bóp chặt lấy đùi non,Kim động hông,mỗi lần chỉ rút ra một nửa rồi lại đâm dương vật vào đến lút cán.

    Porchay khóc đến mức đáng thương, mặt mũi tèm lem nước mắt, cả người mệt mỏi,từng chỗ Kim đi qua đều khiến em đau nhức.

    Nhất là bên dưới, lỗ nhỏ phải căng ra hết mức để có thể nuốt được côn thịt to lớn,khiến Em có cảm giác bên dưới muốn rách ra làm hai.

    "Hic...

    Nhanh...

    Nhanh quá rồi..

    Đau a..

    Hức..

    "

    "Hừm!

    Đau sao?

    "

    Kim đột nhiên dừng thúc....

    "Em có biết chỉ cần nghĩ đến cảnh Em và tên khác ở cùng nhau là nó còn đau hơn gấp ngàn lần không?

    Em không nghĩ cho cảm giác của tôi sao?

    Porchay!

    Phải làm sao tôi mới giữ được em bây giờ?

    "

    Kim ngồi dậy, Hắn đổi thành tư thế truyền thống.

    Hắn hai tay bám chặt lấy đùi em, nhấc hai chân Porchay lên cao, ép cả người em xuống giường.

    Kim vẫn là thích tư thế này.

    Vừa đi được sướng, còn vừa được ngắm nhìn khuôn mặt của Porchay.

    Kim bắt đầu động hông, hắn đưa đẩy kịch liệt,dương vật càng nhấp càng cứng, mông xinh bị chịch đến mức đỏ ửng, hai cánh mông tròn trịa bị Hắn đâm đến mức biến thành đủ hình dạng.

    Porchay bị đâm mạnh mà cơ thể liên tục nảy lên nảy xuống,hai tay của em cố che lấy miệng, không muốn rên lên bất cứ âm thanh gì, nhưng Kim lại không muốn thế.Hắn nhéo mạnh lấy đầu vú đỏ của Porchay, rồi lại không thương tiếc kéo căng ra .Porchay cố cầm lấy cánh tay Kim, nức nở xin Hắn.

    "Hic, hic..

    Rách mất..

    "

    "Nói tôi nghe phải làm thế nào tôi mới có thể giữ em cho riêng mình đây?

    Hay là...Tôi bẻ gãy chân em nhé?

    "

    "Cái gì chứ?

    "

    "Porchay cần gì đôi chân này đúng Không?

    Tôi sẽ làm đôi chân của em, đưa em đến khắp nơi em muốn.

    Nên bẻ đi nhé "

    "Hức, hức...

    Đừng mà..

    Anh Kim, đừng làm thế..

    Hức..

    Em sợ lắm "

    Porchay bị lời của Kim dọa sợ mà khóc lớn, mặt mày tái mét lại.

    Em giãy giụa không được lại cố cầu xin Kim Mà Kim dường như không quan tâm, Hắn cầm lấy một bên chân em giơ lên cao, Hắn thành kính hôn lên nó một nụ hôn cuối cùng rồi.......

    *Rắc *

    Sau đó chỉ nghe một tiếng như thứ gì bị gãy, Kim mạnh tay bẻ gãy cổ chân em.Kim khi tức giận thật sự rất đáng sợ, Hắn sẽ làm mọi thứ thỏa mãn cơn giận của bản thân.Và Porchay cũng sẽ không ngoại lệ.

    Ai chống Hắn cũng sẽ phải chết, nhưng Porchay thì khác.

    Đương nhiên Hắn sẽ không giết em,vì Hắn yêu em mà.

    Nhưng Hắn sẽ làm mọi thứ để ép em ở bên cạnh,thật sự là không từ thủ đoạn.

    Chỉ cần còn thở là được rồi mà.

    Những thứ khác không quan trọng.

    Porchay đau đến mức cơ thể căng cứng, mọi thứ đến bất ngờ đến mức Em không kịp kêu.

    Porchay cảm thấy cơn đau ở chân chạy dọc theo cơ thể, nó đau âm ỉ, còn đau hơn bất kì thứ gì Em phải chịu đựng trước đó.

    "A...

    Đau..

    Đau quá...

    A...

    "

    Kim nhìn khuôn mặt tái xanh,lả chả nước mắt của em mà an ủi.

    Biết làm sao được chỉ làm thế Hắn mới an tâm được.

    Porchay còn có ý định chạy nữa thì Hắn chỉ cần bẻ nốt chân kia là được.

    Kim vác cái chân bị bẻ của Porchay lên vai, chỗ cổ chân nhanh chóng bầm tím, làm em đau đến mức không thể tả nổi.

    Kim coi đây là chuyện bình thường, trừng phạt một chút em mới ngoan được.

    Có gì thì em còn có Hắn mà.

    Kim sẽ lo cho em, thế thì em còn cần chân làm gì nữa.

    Kim hài lòng với suy nghĩ của bản thân cả việc Hắn vừa làm nữa.

    "Nếu ngay từ đầu em ngoan một chút thì tôi đã không làm thế!

    "

    Kim tiếp tục đưa đẩy, cơn đau từ hai chỗ khiến em chỉ biết khóc,muốn chống lại nhưng không còn sức.

    Kim không vì thế mà dừng lại, ngược lại còn thấy sướng mà đâm thọc kịch liệt hơn.

    Chắc vì đau nên bên dưới của em thít chặt lắm.

    Porchay bắt buộc phải của mình Hắn, của riêng Kim này.

    Hận hay ghét gì cũng được,Hắn không quan tâm.

    Kim thật sự yêu em đến phát điên rồi .

    ----------------

    Phù.....

    Kim mặc một chiếc áo choàng trắng, Hắn bình thản hút thuốc lá ở ngoài ban công , vừa hút vừa ngắm nhìn con người đang ngủ trên giường kia.

    Toàn thân Porchay chỉ được che chắn bởi một chiếc chăn.Vành mắt em đỏ hoe, hơi sưng lên vì khóc nhiều.

    Porchay ngủ nhưng lâu lâu lại nhăn mặt, có lẽ vì vết thương ở chân đau nhức khiến Em khó khăn lắm mới chìm vào giấc ngủ, giờ đây cơn đau ấy lại ám ảnh Em cả trong mơ.

    Kim đã cho người băng bó rồi tiêm thuốc cho Em, nhưng thuốc vừa hết tác dụng, cơn đau đã kéo tới khiến Porchay mơ mơ màng màng khó chìm sâu vào giấc mộng bởi cơn đau ở chân cứ âm ỉ.

    "Hình như lại gầy đi thì phải "

    Đang ngắm nghía người thương ở trên giường thì truyền đến tai là tiếng xe ồn ào khiến Hắn phải chú ý.

    Nhìn xuống dưới, thế mà lại là người Hắn ghét nhất.

    Tên Macau đó lại không sợ còn chạy đến đây gặp Hắn.

    Đúng là tự lao đầu vào chỗ chết mà .

    "Khách quý" đến nhà, phải tiếp đón nồng hậu chứ?

    "

    Kim dập điếu thuốc trên tay rồi bước xuống nhà .Không đợi người kia nhấn chuông Hắn đã mở của.Macau vừa nhìn thấy Hắn đã bồi cho Kim một cú đấm khiến môi Hắn bật cả máu.

    Bất ngờ không đỡ nổi.

    "Anh không có tính người sao hả Kim?

    Tôi giao lại Porchay cho anh để anh làm như thế này với em ấy à?

    "

    Macau túm lấy cổ áo Kim gằng giọng chất vấn Hắn.Kim lúc này cũng nhận ra là Gã cố ý thả Porchay chạy, hình như người gọi điện báo vị trí của Porchay cũng là Gã và cả chuyện Macau cài nội gián vào nên mới biết được chuyện Kim làm vớ Porchay.

    Kim lên gối một phát, Macau nhanh chóng dùng tay đỡ được nhưng vẫn ít nhiều vẫn cảm thấy đau.

    Kim lau đi vết máu trên môi rồi nói lại với Macau.

    "Đây vốn dĩ không phải chuyện của mày.Nếu ngay từ đầu không có mày, thì tao đã có thể dễ dàng có được Porchay rồi.

    Tao đang tính kiếm mày tính sổ không ngờ mày lại còn tự vác xác tới.

    Lần này mày đừng mong thoát "

    "Tôi vốn tưởng Anh yêu Porchay nên mới giao em ấy lại cho anh, không ngờ anh lại là loại người cầm thú như vậy.

    Đến cả Porchay anh cũng nhẫn tâm làm tổn thương.

    Anh có thật sự yêu em ấy không hả Kim?

    "

    "Tao yêu em ấy, loại như mày làm sao mà cảm nhận được tình yêu của tao dành cho Porchay.

    Còn mày, mày luôn phá hoại, chen ngang vào tình cảm giữa tao và Porchay.

    Ditme ngay từ đầu không giết chết mày là việc làm mà tao cảm thấy ngu ngốc nhất.

    "

    "Thế thì có chết tôi cũng sẽ vạch trần bộ mặt giả dối của Anh với Porchay.

    Tên khốn Kim anh còn muốn lừa chuyện mẹ Porchay còn sống đến khi nào nữa hả?

    "

    "Mày thế mà lại biết nhiều hơn tao tưởng nhỉ ?Mẹ Porchay chết rồi đấy thì sao nào?

    Porchay chỉ cần có tao là được rồi.

    Macau mày biết được chuyện này thì mày phải chết.

    "

    "Mẹ em,chết rồi sao?

    "

    Hắn chỉ thấy sắc mặt Macau thay đổi, sau đó là một giọng nói quen thuộc vang bên tai,Kim bất an nhìn lên tầng hai.Porchay đang đứng đó và quan trọng là em đã nghe thấy mọi chuyện.

    "Mẹ em...

    Mẹ của em...

    SAO ANH LẠI LỪA EM!!!!!

    "

    Không biết em đã đứng đó từ bao giờ, Porchay cả người không mặc gì, chỉ quấn chăn đứng trên tầng nhìn Hắn với ánh mắt thù hận.Kim biết vào giờ phút này thì Hắn có nói gì cũng là vô ích rồi.

    Porchay vô thức rơi nước mắt,em khập khiễng bước xuống cầu Thang......

    *Bịch *

    *Rầm.... *

    Cả Kim và Macau tận mắt chứng kiến, Porchay khập khiễng bước đi mà lại trượt chân rồi té xuống cầu thang.

    Em lăn nhiều vòng,rồi nằm gọn dưới nền nhà lạnh lẽo.

    Porchay nằm đó cả người đầy máu và cả nước mắt...

    Mọi chuyện lại như một cơn gió quá nhanh khiến Kim và Macau dường như không thể phản ứng kịp.

    Chỉ biết khi cả hai hoàn hồn lại thì Em đã chảy rất nhiều máu, cơ thể không động đậy cuốn gọn trong chiếc chăn lem luốc màu đỏ......

    ----------------------

    [Lý do Macau thả em đi là do Gã đã nhìn thấy cảnh Vegas và Pete bên nhau, Gã cảm thấy ghen tị với họ và cũng muốn được hạnh phúc như thế.

    Và tôi Pete đã nói cho Gã biết là tình yêu không thể cưỡng cầu được.Có lẽ Vegas sẽ tha thứ cho việc làm của Gã vì nếu đặt tình huống là Anh, Anh cũng sẽ làm vậy.

    Vì Vegas rất yêu Pete, anh không thể buông bỏ được Pete.Còn Pete thì cậu nghĩ nếu làm thế thì đó không phải là tình yêu mà chỉ là sự ích kỷ, tình yêu đó thật giả dối.

    Hãy đặt bản thân vào người bị hại để cảm nhận Và Macau thật sự đã nghĩ thông.

    Gã đã thả em đi ]

    .

    Hết òi mấy má.

    Sắp hết chuyện rồi đó, nhớ theo dõi đến cùng nheeeee 🙂))))
     
    [Kimporchaymacau _H ,Ngược ]Tình Tay Ba
    6 _End


    Zì quá lười, cũng như không có thời gian vì khai giảng rồi ă.

    Nên phải học nên chap lầy,tui xin phép được tóm tắt ngắn gọn thôi nhe.

    -------------

    Porchay lại mơ thấy được gặp mẹ, ngay cả bản thân em cũng không nhận thức được đây chỉ là mơ.Chỉ khi tỉnh dậy mới biết được mà tuyệt vọng rơi nước mắt.

    Kim và Macau ngồi bên cạnh túc trực chăm sóc em suốt mấy ngày nay, thấy Em tỉnh, khỏi nói cũng biết mừng thế nào.

    Porchay té cầu thang, khiến đầu va đập mạnh,chân bị gãy không nói.

    Đến tay trái bây giờ cũng phải bó bột.

    Suốt mấy ngày nay chăm sóc ở bên cạnh Porchay trong bệnh viện chỉ lo Em không tỉnh lại được.

    Porchay cả người ê ẩm, đau đến mức cử động nhẹ cũng là cả một vấn đề.

    Porchay không quan tâm hai con người kia, chỉ một mực muốn tới gặp mộ mẹ.

    Kim hết cách đành thỏa hiệp với Porchay khi nào em tiến triển tốt sẽ dẫn Em tới.

    Nhưng Porchay một mực không chịu, Em nhớ mẹ đến phát khóc, ngay cả trong mơ cũng chỉ mơ thấy mẹ, có thể nói mẹ chính là cọng rơm duy trì mạng sống của em, mất đi mẹ ,Porchay bây giờ chỉ là cái xác không hồn.

    Hắn và Gã biết rõ điều đó nên mới phải dấu Porchay.

    Từ nhỏ mất bố, khiến Em yêu mẹ hơn bất kỳ ai khác.

    Kim hết cách, dưới sự thúc đẩy của Macau, Hắn đưa em lên xe lăn rồi bỏ lên xe,đưa đến nghĩa trang gặp mẹ.

    Porchay gặp được mẹ rồi thì không khóc nữa, chỉ ngồi đó thơ thẩn nhìn mộ mẹ, dường như bây giờ Em mới chấp nhận được sự thật là mẹ đã rời khỏi Em rồi.

    Porchay ngồi đó rất lâu, cuối cùng trời tối mới về.Sau hôm đó, Porchay như người mất hồn, Em chỉ nằm im trên giường bệnh, ánh mắt mơ hồ nhìn xa xăm.

    Không ăn không uống, hình như muốn dùng cách này để tìm đến cái chết.

    "Tôi không muốn...

    Nhìn thấy anh.

    "

    Đó chính là câu trả lời khi Kim hay Macau hỏi làm thế nào Em mới chịu ăn.

    Lúc trước Porchay chưa từng như thế, từng câu nói được thốt ra đều được em suy nghĩ rõ ràng, sợ làm họ giận,còn bây giờ chính là không sợ gì nữa.Tức giận cũng được, đánh chết Em cũng được, miễn sao là không còn nhìn thấy họ nữa là được.

    Kim và Macau làm sao đánh em được nữa.Trải qua chuyện này mới biết Em trân quý đến nhường nào.

    Porchay dường như không biết rằng khi em nói như thế đã khiến lòng của họ tan nát như thế nào!

    Nhưng họ có tư cách được đau Sau khi gây ra chừng đó chuyện cho em sao?

    Và sau đó, họ đã không đến nửa, quả thật là không xuất hiện trước mặt Em.

    Porchay sau đó có ăn nhưng tinh thần ngày càng xa sút, cả ngày chỉ đờ đẫn nằm trên giường bệnh không có sức sống, dường như là đang chờ đợi cái chết mang Em đi.

    Có thể nói Porchay bây giờ rất ngoan nhưng cũng khiến Kim và Macau rất đau đầu, hao tâm tổn sức.

    Kim và Macau bị Porchay ghét bỏ nhưng tối nào cũng lén tới gặp Em.Hôm đó là một ngày của một tháng sau, Macau như thường lệ tới thăm Em.

    Nhưng lại không thấy hình của quen thuộc trên giường bệnh, kiếm khắp phòng cũng không thấy .Khỏi nói cũng biết,Macau sợ đến rơi nước mắt, Gã vừa kiếm Em, vừa gọi điện cho Kim.

    Như một đứa trẻ gọi cho Hắn cầu cứu.

    Sau khi nghe Macau gọi tới báo là không thấy Em, Kim cùng rất nhiều đàn Em đã tới lục tung cái bệnh viện ngay trong đêm.

    Cuối cùng cũng thấy Em ở trên sân thượng của bệnh viện.

    "Van em,Porchay đừng nhảy, em muốn gì cũng được.

    Làm ơn đừng nhảy xuống.

    "

    Kim quỳ xuống, trong đêm tối nhìn Em ngồi sát mép sân mà rơi nước mắt cầu xin .

    "Thế trả mẹ cho tôi đi.

    Anh trả mẹ cho tôi."

    "Porchay à, em cần phải chấp nhận sự thật, bà ấy đã chết rồi.

    Nhưng em vẫn còn có tôi mà.

    Kim sẽ lo cho Porchay, anh sẽ chăm sóc cho em, làm mọi thứ mà em muốn, được không?

    "

    "Tôi không cần anh, tôi chỉ cần mẹ thôi.

    Conmeno, anh trả mẹ lại cho tôi "

    Porchay bịt tai lại, nước mắt rơi lã chả trên khuôn mặt, em hét lên với Kim.

    "Porchay, đừng di chuyển.

    "

    "Đời này gặp phải Kim và Macau hai người chính là nỗi đau khổ của cuộc đời tôi.

    Hai người muốn có được tôi chứ gì!

    Đừng có mơ "

    Porchay loạng choạng đứng dậy rồi gieo mình về sau .Kim thấy thế cũng vội vã chạy tới nhưng không kịp.

    Chỉ thấy Macau chạy vội tới, Gã núp ở gần Em chờ thời cơ.

    Chính là lúc sắp chạm được Porchay thì lại sơ xảy thành xô Em về sau, thuận lợi cho Porchay tiến gần đến cái chết.

    "KHÔNGGGGGGG........

    "

    Porchay chết rồi, bộ dạng em khi chết nát bấy, nhưng lại có một nụ cười vui vẻ trên môi.

    Macau ngất ngay sau đó, còn Kim chỉ có thể bàng hoàng đứng trên cao nhìn xuống xác Porchay, cuối cùng vẫn không thể ngăn cản Em tiến đến cái chết.

    Macau sau đám tang Em không lâu cũng chết theo, Gã chính là không chịu nổi mà dằn vặt chính bản thân mình lúc đó đẩy Em xuống, cả ngày như người mất hồn nhốt mình trong nhà.

    Tối đó muốn tới mộ Em tâm sự lại vì say quá mà sảy ra tai nạn rồi chết theo Porchay.

    "Sếp, Macau chết rồi."

    Kim với bộ dạng nhếch nhác, Hắn ngồi trong căn nhà quen thuộc, cầm lấy di ảnh người thương mà không ngừng nốc từng chai rượu một.

    Dường như ngay cả tin đàn em vừa báo cũng không lọt vào tai Hắn.

    Tên đàn em bất lực rời đi, từ ngày Porchay mất, Kim chỉ biết giam mình trong nhà không quan tâm chuyện gì cả khiến băng đảng ngày càng sa sút.

    Hắn chỉ biết ngày ngày ôm lấy di ảnh Em, như một tên điên mà độc thoại một mình với bức hình.Dường như Hắn lại thấy Em nữa rồi.

    Từ ngày Porchay mất, khắp ngóc ngách trong nhà chỗ nào trong mắt Kim cũng có bóng dáng của Em.Porchay trong mắt Hắn lúc đó, cơ thể nhỏ gầy người đầy giấu hôn khóc thút thít trong góc nhà.Kim lúc đó chỉ muốn ôm Em vào lòng nhưng lúc nào Porchay cũng tan biến theo không khí trước mặt Hắn.

    "Porchay, chỉ cần em không ghét tôi.

    Em yêu ai cũng được, tôi...

    Tôi không cấm em nữa, càng không ép buộc em nữa.

    "

    Kim bật khóc bất lực, Hắn nằm xuống sàn nhà lạnh lẽo, ôm lấy di ảnh Em vào lòng rồi nức nở cầu xin.

    Kim không đủ dũng khí, không phải là không đủ dũng khí để chết mà là không đủ dũng khí gặp Porchay.

    Hắn không biết đến lúc chết được gặp Em thì phải đối mặt ra làm sao, níu kéo em Kiểu gì.

    Nhưng bây giờ Hắn chính là nhớ Em đến phát điên rồi.

    "Porchay tôi tới gặp em đây.

    "

    -------

    "Bản tin sáng ngày hôm nay.Phát hiện một căn nhà bị cháy ở...., vụ họa hoản lớn nằm ở thành phố nên rất khó dập tắt, gây ra rất nhiều thiệt hại.Người chết chỉ có duy nhất Anh Kim Kimhan Theerapanyakul là chủ nhân của ngôi nhà .Hiện tại Vẫn chưa xác định được nguyên nhân sự việc....

    "

    ---------------------------

    "Porchay, Porchay nhận kẹo của tớ đi mà...

    "

    "Không Porchay là của tớ mà, cậu ấy sẽ chỉ nhận kẹo của tớ thôi "

    Sân trường mầm non nhộn nhịp, trong khi các bạn đang vui vẻ chơi với nhau thì ở đây vẫn có hai con người không quan tâm mà chỉ tranh giành một cậu nhóc khác.

    Nhóc tên Porchay chán nản nhìn hai cậu bạn của mình.Chuyện xảy ra như cơm bữa khi ngày nào hai người cũng chửi nhau khiến Em đã quen luôn rồi.

    Porchay không quan tâm kẹo của ai, Em bóc lấy ba viên kẹo cho bản thân mình một viên rồi đút cho hai cậu bạn kia mỗi người một cái, đồng thời xen vào cắt ngang cuộc cãi vã.

    "Tớ không quan tâm kẹo của ai cả.

    Cả Kim Và Macau đều là bạn của tớ.

    Tớ sẽ nhận lấy hết.

    Chúng ta cùng đi chơi thôi....

    "

    Porchay mỗi bên một tay nắm lấy tay của hai cậu bạn.

    Cả Kim và Macau đều nhìn Em bằng đôi mắt trìu mến, có ý cười và dường như là không dừng ở mức tình bạn.

    Nhà cả ba sát vách nhau, từ Lúc biết nhớ được thì sự kiện nào trong đời họ đều gắn bó với nhau.

    Chính vì thế mà hai nhóc con này từ lâu đã dành cho Porchay một tình cảm xác định mà không biết đó là gì!

    Nhưng cả hai đều muốn giữ người bạn này cho riêng bản thân mình....

    --------

    Tui đã suy nghĩ rất nhiều mới nghĩ ra cái kết thế này.

    Hãy để kết thúc của kiếp này trở thành mở đầu của kiếp sau, mở đầu của một tình yêu đẹp.

    Cuối cùng xin cảm ơn các bạn đã ủng hộ bộ truyện đầu tay của tui, tuy còn nhiều chỗ chưa hay nhưng cũng cảm ơn các bạn và hẹn mọi người ở fic sau nhee 🙂))))

    Bb...
     
    Back
    Top Bottom