Khác 《Kim Lăng》Cữu Cữu, Về Nhà Thôi!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
394646969-256-k562348.jpg

《Kim Lăng》Cữu Cữu, Về Nhà Thôi!
Tác giả: SherryNghimChris
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả :《Trình Hâm Nguyệt》

Thể loại: giả tưởng, xuyên không,...



mđts​
 
Có thể bạn cũng thích !
《Kim Lăng》Cữu Cữu, Về Nhà Thôi!
《1》


"Mạt Ly, Phi Phi, Ái Ái dễ thương như vậy, sẽ không có cắn ngươi ngươi sợ cái gì?"

Tiểu Giang Trừng khoanh tay nhíu mày, hấc mặt về phía người đang sợ hãi đến run cầm cập kia.

"A...cẩu...cứu ta.."

Tiểu Ngụy Anh run rẩy lùi về phía sau lại đụng trúng thân thể Giang Phong Miên được ông bế vào lòng.

Tiểu Ngụy Anh ôm lấy cổ ông thút thít.

"Giang thúc thúc...có cẩu..."

Giang Phong Miên đau lòng xoa lưng Tiểu Ngụy Anh, nghiêm khắc nhìn Tiểu Giang Trừng lạnh giọng.

"A Trừng con đem mấy con cẩu ấy đi cho đi, đừng dọa đến A Anh"

Tiểu Giang Trừng nhíu chặt mày nhỏ, phồng hai bên má, ánh mắt lóe lên vẻ ghen tị.

Phụ thân còn chưa từng ôm cậu đâu vậy mà tên này vừa về không những giành tình yêu thương của phụ thân mà còn khiến y đuổi sủng vật của cậu ra khỏi nhà.

Tiểu Giang Trừng khẽ hừ một tiếng rất nhỏ, cuối cùng cũng đem ba người bạn duy nhất của mình đưa cho người khác nuôi dưỡng.

Tiểu Giang Trừng ngồi cạnh hồ liên hoa ủ rủ đột nhiên trước mặt cậu xuất hiện một chiếc bánh ngọt, cậu sững người ngẩng đầu nhìn lên.

Một thiếu niên khoảng mười lăm tuổi vận Giang gia giáo phục đang mỉm cười với cậu.

"Khi ta buồn, cữu cữu sẽ lấy bánh ngọt cho ta ăn"

Tiểu Giang Trừng lắc lắc đầu, giọng mũi đáp.

"Ta lớn rồi..."

Thiếu niên khẽ cười.

"Ai nói lớn rồi là không được dùng?"

Nói rồi thiếu niên đặt bánh vào tay cậu ngồi bên cạnh cậu.

"Ăn thử xem, đây là món bánh ta thích nhất đó"

Tiểu Giang Trừng nhỏe miệng cười, cầm khối bánh trong tay từ từ nhai nuốt, càng ăn hai mắt cậu càng sáng.

"Bánh ngon!

Vị ca ca này bánh này tên gì vậy nha?"

Thiếu niên nhìn chiếc bánh trong tay mình, đầu hiện lên một thân ảnh màu tím luôn tỏ ra cáu gắt mỗi khi y làm sai nhưng giờ y không nghe được nữa.

"Bánh...liên hoa"

Tiểu Giang Trừng chống hai tay lên chân thiếu niên, tò mò mở to đôi mắt hạnh nhìn y.

Không hiểu vì sao cậu lại cảm thấy vị ca ca này rất quen thuộc làm cậu muốn đến gần y hơn một chút.

"Bánh ngon lắm luôn đó ca ca còn không nha?

À mà đúng rồi ca ca tên gì thế nha?"

Thiếu niên đưa túi bánh của mình cho Tiểu Giang Trừng, nhẹ nhàng vuốt ve lưng y.

"Đệ gọi ta A Lăng là được, còn rất nhiều đều cho đệ hết.

Sau này không cần cãi nhau với đứa nhóc lúc nãy mệt mỏi liền đến tìm ta"

Tiểu Giang Trừng ôm lấy túi bánh.

"Ca ca ở đâu?"

Kim Lăng nhẹ xoa đầu cậu.

"Khu dành cho khách khanh, ta ở đó chờ đệ"

____

Nhìn bóng người đi xa Kim Lăng thu lại nụ cười trở về phòng mình, y tạo kết giới cách âm rồi mới tháo chiếc ngân linh bên hông nhẹ xoa mấy cái.

"Con nhớ cữu cữu quá...hôm nay gặp được cữu cữu khi nhỏ con sẽ không để y tiếp xúc với Ngụy Vô Tiện tránh cho thảm kịch sau này"

Ngân linh phát ra một tia linh lực ngân lên mấy tiếng rồi yếu ớt rơi xuống tay y.

Tích tách-

Kim Lăng nắm chặt ngân linh khóc không thành tiếng.

Chuyện xảy ra chỉ mới một tháng trước, Ngụy Vô Tiện bị mất khống chế, ma khí cùng oán khí bộc phát hỗn loạn khiến Vân Thâm Bất Tri Xứ người chết vô số, Lam Vong Cơ cũng bị hắn đánh trọng thương.

Còn cữu cữu của hắn khi nghe tin liền chạy đến hỗ trợ mà lúc ấy Ngụy Vô Tiện đã phát điên rồi, không những liên tục tấn công người khác.

Giang Trừng vì yểm hộ cho đệ tử rời đi mà cùng tên họ Ngụy kia quấn lấy một phen.

Lúc Kim Lăng cùng đệ tử Lan Lăng Kim Thị chạy đến, đúng lúc nhìn thấy Ngụy Vô Tiện đâm xuyên qua bụng Giang Trừng moi ra viên kim đan đã dần không còn ánh sáng.

Sau đó, y nhìn hắn ném Giang Trừng ra chỗ khác rồi điên cuồng sát phạt những kẻ xung quanh, không khác gì con quỷ tu la đang thỏa thích thực hiện niềm vui của mình.

Kim Lăng qua cơn kinh hoàng, Tuế Hoa cũng cầm không nổi y vô hồn bước đến ôm lấy cơ thể của Giang Trừng.

Run run rẩy rẩy mà khóc nấc lên.

"Oaaaaa hức...cữu cữu!!!

Hức...cữu cữu..hức..sao cữu bỏ con...hức...aaa người bảo con sống sao đây...oaaa"

Tiếng khóc thê lương khiến họ nghe đau lòng nhưng lại không dám tiến lên đối mặt với tên ác quỷ còn đang phát điên kia..

Ngụy Vô Tiện mặt mày vặn vẹo quay đầu lại ánh mắt quỷ quái nhìn Kim Lăng, hắn nở ra nụ cười rạng rỡ rồi từ từ bước đến cạnh y.

"Ai da~nhìn kìa nhìn kìa khóc thảm chưa kìa~hay để ta...tiễn ngươi đi theo hắn nhé?"

Kim Lăng ánh mắt hằng lên tơ máu, ôm chặt cơ thể trong lòng mình.

"Quả là tà ma ngoại đạo!

Con mẹ nó ngươi tốt nhất đừng để ta đánh gãy chân ngươi!!"

Ngụy Vô Tiện thích thú xoay Trần Tình trong tay.

"Ồ~quả là cháu của tên họ Giang kia, giống từ tính cách đến ngoại hình cũng giống luôn cơ~làm sao đây làm sao đây ta chỉ muốn giết chết những kẻ có gương mặt tương tự này nha!"

Kim Lăng khe khẽ run lên nhưng ánh mắt y vẫn kiên cường trừng mắt nhìn hắn.

Ngụy Vô Tiện chậc chậc mấy tiếng, hắn giơ bàn tay đầy máu của mình lên rồi vồ xuống trong tích tắc.

Cùng lúc ấy, một đóa bạch liên hoa từ cơ thể Giang Trừng bay ra, đánh bật đi oán khí trời đất rồi hóa thành lớp màn che chắn cho Kim Lăng.

Kim Lăng hoảng hốt nhìn cơ thể của Giang Trừng dần dần tan đi rồi bị cuốn vào đóa liên hoa ấy, sau đó ngân linh của Giang Trừng bay lên giữ không trung ngân lên từng tiếng thánh thoát khiến Ngụy Vô Tiện ôm đầu gào rống.

"Aaaaaaaa!!!!!

Con mẹ nó...lại là sức mạnh này!!!

Giang Vãn Ngâm!!

Ngươi dừng lại ngay!!!"

"Aaaaa Giang Vãn Ngâm!!

Ngươi mau dừng tay lại!!

Đau quá áaaaa"

"Giang Vãn Ngâm!!!!

Áaaaa"

Thanh âm trong trẻo lại thanh thoát, mỗi lần ngân lên lại làm oán khí cùng ma khí dần dần tan đi, đến khi không còn tiếng hét nữa, đóa bạch liên kia đã quấn lấy ngân linh rồi rơi xuống.

Kim Lăng nhanh chóng bò dậy đỡ lấy nó lại bị một lực hút mạnh mẽ hút vào trong ngân linh rồi cùng nó biến mất.

Đến khi Kim Lăng tỉnh lại, y đã nằm trong phòng khách khanh của Giang Thị, một tay y vẫn nắm chặt ngân linh của Giang Trừng, tay kia ôm lấy Tuế Hoa.

Sau đó y phát hiện ra rồi...

Đây vốn không phải Giang gia mà y biết.

Mà là Giang Gia của hơn ba mươi mấy năm về trước.
 
《Kim Lăng》Cữu Cữu, Về Nhà Thôi!
《2》


Kim Lăng xoa xoa thái dương đau nhứt mà nhìn bảng đồ Tu Chân Giới, dùng bút lông khoanh lại một số vị trí trên bảng đồ.

Nhớ lại ở thế giới kia, các thế gia đại tộc đều không đơn giản không những tiềm lực thâm sâu mà còn có nhiều mối quan hệ dây mơ rễ má làm người đau đầu không thôi, nhất là Kim gia, thân là tông chủ của Lan Lăng Kim Thị, Kim Lăng rõ ràng hơn ai hết chuyện này.

Có lẽ vài ngày nữa y sẽ ra ngoài một chút để điều tra tình hình các tông môn khác.

Kim Lăng đóng bảng đồ lại rồi cất vào trong tủ, sau đó dạo bước ra ngoài.

Thế nhưng khi đi đến chính phòng y vừa hay nghe được giọng của Giang Phong Miên vang lên.

"...về sau A Tiện sẽ ở chung với con, nhớ chiếu cố cho tốt vào"

Sau đó là tiếng cáu gắt của Ngu Tử Diên.

"Giang Phong Miên!

Ông nói cái gì cơ?!

Đã ở chung với A Trừng thì thôi đi còn bắt A Trừng chiếu cố nó, sao không lập nó làm thiếu chủ luôn đi!?"

"Tam Nương!"

"Nương!"

Hai tiếng kêu đồng loạt vang lên, Ngu Tử Diên ánh mắt không thể tin mà nhìn nữ nhi của mình.

"Ông ta cũng thôi đi cả con cũng vậy sao?!"

Giang Yếm Ly nhíu mày có chút e sợ nhưng vẫn nhẹ giọng nói ra quan điểm của mình.

"A Tiện đệ ấy không có gia đình, chúng ta thu lưu đệ ấy vốn nên xem đệ ấy như người nhà đối đãi.

Con nghĩ bảo A Trừng chiếu cố đệ ấy cũng đâu có sao đâu nương"

Giang Phong Miên hiền lành nhìn nữ nhi nhà mình, lại lạnh nhạt liếc nhìn Ngu Tử Diên.

"Chuyện này ta đã quyết, không cần nói nữa"

Ngu Tử Diên tức nghẹn đến thở không thông.

Đây là kẻ nàng yêu, kia lại là con gái mà nàng rứt ruột đẻ ra, nay lại vì một đứa trẻ vừa nhặt về mà xem con ruột, em trai ra gì.

Hay, thật hay!

Tiểu Giang Trừng nhìn phụ thân cùng tỷ tỷ dắt tay Ngụy Vô Tiện rời đi lại nhìn nương thở hổn hển vì tức giận.

Lòng rối rắm không thôi, cậu nên làm gì bây giờ?

Thoáng liếc ra ngoài cửa, cậu nhìn thấy bóng thiếu niên tử y, hốc mắt đỏ lên.

Thiếu niên tử y chỉ chỉ bên cạnh cậu rồi làm động tác xoa xoa.

Tiểu Giang Trừng tỏa sáng, nhanh chóng quay đầu lại, vươn đôi tay nhỏ nhắn của mình ôm lấy Ngu Tử Diên, tay nhỏ sau lưng nàng liên tục xoa xoa.

"Nương, nương ơi đừng tức giận"

Ngu Tử Diên nghe giọng nhi tử, khẽ cúi đầu, nhìn thấy đôi mắt hạnh đang mở to, lo lắng đến đọng nước.

Nàng nhịn không được mà ôm con vào lòng.

"Là nương không tốt..."

Tiểu Giang Trừng ôm chặt lấy nàng, non nớt phản bác lời nàng.

"Mới không có!

Nương của con là tốt nhất!"

Nàng nhịn không được mà phì cười, nhẹ nhéo chóp mũi cậu.

"Được rồi, đi chơi đi, nương phải về nghỉ ngơi rồi"

Còn không đi nàng sẽ tiếp tục cãi nhau với Giang Phong Miên.

Tiểu Giang Trừng ngoan ngoãn gật đầu, nắm lấy tay nàng tiễn nàng về viện rồi mới lạch bạch quay lại.

Nhìn thấy Kim Lăng đang mỉm cười với mình, cậu nắm lấy tay y.

"A Lăng ca!"

Kim Lăng dùng tay kia xoa xoa đầu cậu.

"Thấy thế nào?"

Nghĩ đến chuyện vừa rồi, Tiểu Giang Trừng thở dài, lắc lắc đầu.

"Không tốt chút nào"

"Vậy đi ăn bánh thôi"

Kim Lăng nắm tay cậu đến phòng mình, sau đó lấy một hộp nhỏ đưa cho cậu.

"Đã không còn sớm đệ ăn ít một chút đó"

Tiểu Giang Trừng liên tục gật đầu, mở hộp bánh ra đưa cho y trước rồi mới cầm lên ăn.

"A Lăng ca rất hay buồn sao?

Ta thấy bánh huynh trữ nhiều quá chừng"

Kim Lăng cười, nhẹ xoa mái tóc của cậu.

"Có đệ bên cạnh liền không buồn nữa"

Tiểu Giang Trừng hai mắt như có ánh sáng, giờ phút này đang nhìn y cười khúc khích.

Làm tim Kim Lăng như muốn nhũng ra, sau đó y lại về chủ đề chính.

"Cữu...A Trừng vài ngày nữa có lẽ ta sẽ ra ngoài một chuyến"

Tiểu Giang Trừng nghe đến đây liền không vui trong lòng lại có chút mất mát, cậu nhíu đôi mày liễu của mình lại nhìn chằm chằm y.

"Huynh đi đâu?"

Kim Lăng cũng đang nhìn cậu.

"Ta đi dạo, chẳng biết khi nào về a"

"Ta muốn đi với huynh"

Kim Lăng mím môi, khẽ lắc đầu.

"Ngu phu nhân sẽ không đồng ý"

Tiểu Giang Trừng đập tay xuống bàn như tiêm phải thuốc mà chạy đi còn không quên dặn.

"Chuyện này ta giải quyết!

Huynh nhất định phải đợi ta!"

Chưa kịp đợi Kim Lăng phản ứng thì người đã biến mất tăm.

Nhớ đến khuôn mặt của Ngu Tử Diên khi nổi điên, mặt mày Kim Lăng tái mét run rẩy.

Thôi, toang rồi.
 
《Kim Lăng》Cữu Cữu, Về Nhà Thôi!
《3》


Sáng sớm hôm sau, Kim Châu đến gõ phòng của Kim Lăng.

Khi y mở cửa nhìn thấy cô liền đơ như khúc củi.

"Kim Châu cô nương"

Kim Châu cũng không nhiều lời.

"Phu nhân chuyển lời, mời người đến Phù viện một chuyến"

"A...hảo"

Kim Lăng khóc không ra nước mắt theo đuôi cô đến chỗ Ngu Tử Diên.

Y xuyên đến giờ sợ nhất mỗi ngoại tổ mẫu..

Phù viện.

Ngu Tử Diên đang thư thả uống trà bên cạnh còn có Tiểu Giang Trừng đang ăn bánh.

Khóe mắt nhìn thấy bóng người, nụ cười trên môi nàng khẽ nở.

"Kinh công tử vì sao muốn đưa A Trừng rời đi?"

Kim Lăng giật thót trong lòng.

Y thầm nghĩ chắc sẽ không sao đâu.

Y tiến lên, chấp tay hành lễ với nàng.

"Phu nhân hảo, vãn sinh muốn du ngoạn một chuyến tìm hiểu một ít về thế giới bên ngoài.

Về việc muốn mang theo thiếu chủ...vì hiện tại ở Liên Hoa Ổ cũng không tốt cho thiếu chủ phát triển"

Ngu Tử Diên trầm ngâm nhìn sang Tiểu Giang Trừng.

"Ngươi nói không sai, vậy ta giao nó cho ngươi"

Kim Lăng thoáng ngẩn người.

Hửm, dễ vậy sao?

Nàng khẽ vỗ Tiểu Giang Trừng, cậu hiểu ý mà chạy đi chơi, Kim Châu Ngân Châu cũng đồng loạt lui xuống.

Kim Lăng bước đến ngồi xuống đối diện nàng, có chút run rẩy.

"Ngươi, run làm gì?"

Ngu Tử Diên nheo mắt nhìn Kim Lăng bình tĩnh rồi nàng mới nói.

"Ngươi cũng đã thấy, hiện tại Giang gia đang không ổn định.

A Trừng rất dễ bị tổn thương"

"Ta muốn ngươi đưa nó đi, bảo vệ nó, dạy dỗ nó.

Đến lúc cần về thì hẳn về, không gấp"

Kim Lăng nhíu mày gật đầu.

"Vậy còn bên Giang tông chủ, phu nhân định thế nào?"

Ngu Tử Diên hừ cười một tiếng.

"Còn thế nào?

Chuyện của hắn không cần ngươi quan tâm, ta tự xử lý"

Kim Lăng đứng lên hướng nàng hành lễ thật sâu, sau đó mới ngẩng đầu lên.

"Ta nhất định không phụ kỳ vọng của phu nhân"

___

Nhìn bóng Liên Hoa Ổ dần khuất dạng, Tiểu Giang Trừng luyến tiếc mà quay đầu nhìn nhìn mấy lần, Kim Lăng không đành lòng mà ôm cậu vào lòng.

"A Trừng luyến tiếc sao?"

Tiểu Giang Trừng gật đầu, cậu chỉ mới năm tuổi, trước nay chưa đi ra khỏi Liên Hoa Ổ bao giờ.

Lần này đi, nương dặn cậu phải nghe lời A Lăng ca khi nào có thư tay của nàng mới được phép trở về, làm cậu buồn rầu không thôi.

Kim Lăng cầm một khối bánh nhỏ đưa đến bên miệng cậu, nhìn đứa nhỏ vừa ủ rũ vừa há miệng cắn bánh.

"Chúng ta sẽ trở lại, sớm thôi"

Tiểu Giang Trừng gật gù, ngẩng đầu hỏi ca ca.

"A Lăng ca biết dùng roi không nha?"

Kim Lăng nhéo nhẹ chóp mũi y.

"Đợi đến lên bờ ta sẽ dạy đệ, hiện tại ngoan ngoãn luyện kiếm đi đó"

Tiểu Giang Trừng chùn mũi.

"Đã biết, nhéo nữa liền thấp"

Kim Lăng bật cười nhẹ nhàng dỗ dành đứa nhỏ trong lòng.

___

Thoắt cái đã ba năm, đứa nhỏ năm nào giờ đã cao lên được một khúc.

Với sự chỉ dẫn nhiệt tình của Kim Lăng và sự kiên trì của Tiểu Giang Trừng thì cậu đã đạt tới Trúc Cơ Hậu Kỳ.

"Ca ca!"

Tiểu Giang Trừng thân vận tử y, đôi mắt cong cong chạy vào trong tiểu viện.

"Về rồi à, nay đệ chơi thế nào?"

Kim Lăng đặt ly trà cùng cuốn sách xuống bàn mỉm cười nhìn cậu.

"Vui lắm, có nhiều thứ thú vị nữa.

À phải rồi nay đệ gặp được mấy người trên trán có đeo vải ấy, trông lạ ghê luôn"

Kim Lăng thoáng nhíu mày, vỗ vỗ chỗ trống cạnh mình để cậu ngồi xuống.

Tiểu Giang Trừng cũng nghe lời mà ngồi cạnh y.

"Chắc là Cô Tô Lam Thị đi săn đêm thôi, đó gọi là mạch ngạch là biểu tượng của Lam gia.

Giống chuông bạc của Giang gia vậy"

Tiểu Giang Trừng ồ lên một tiếng như đã biết, quen thói mà cầm khối bánh ăn.

Trong ba năm nay được Kim Lăng nuôi dưỡng, cậu càng lúc càng hoạt bát, vui vẻ tuy đôi lúc vẫn cáu gắt hay buông lời độc địa ra thì cái gì cũng hơn kiếp trước.

Kim Lăng nhìn tiểu cữu cữu càng lớn y cũng càng vui vẻ.

Cậu hiện tại không giống như vầng dương tỏa sáng lại như ánh nguyệt len lỏi trong trời đêm.

Mỗi lần nhìn cậu, y lại nhớ cữu cữu.
 
《Kim Lăng》Cữu Cữu, Về Nhà Thôi!
《4》


Tối hôm đó, tại sau núi Khúc Doanh.

Một thân lục y cả người đều là máu đang chật vật chạy trốn, phía sau y là bảy tên hắc y nhân đang đuổi sát theo sau.

"Ngươi mau giao ra Tuyết Tâm Liên bọn ta sẽ thả ngươi đi!"

Thiếu niên khẽ liếc bọn họ rồi tiếp tục chạy về phía trước.

Đám hắc y nhân thấy thương lượng không thành liền đen mặt.

Mặc kệ lệnh bắt sống mà triệu ra tiên kiếm muốn kết liễu thiếu niên.

Khi những mũi kiếm ấy sắp chạm vào hắn thì một thanh kiếm mang theo hàn ý bức người chắn cho hắn, giúp hắn đẩy lui những thanh kiếm ấy.

Thiếu niên không nhìn bọn họ, chân khẽ đạp lên mặt đất tạo ra làn sóng dao động như mặt nước rồi liền biến mất.

"Các ngươi là người phương nào?!

Vì sao muốn cứu hắn?!"

Đám hắc y nhân cau có, thế này bọn hắn làm sao báo với chủ nhân?!

"Cô Tô Lam Thị - Lam Vong Cơ"

"Cô Tô Lam Thị - Lam Hi Thần"

Hai thân ảnh vận y phục của đệ tử, khuôn mặt tựa như đút từ một khuôn.

Lam Hi Thần mỉm cười.

"Không biết các hạ là ai hà cớ tại địa phận Lam Thị đuổi giết người?"

Đám hắc y nhân nhìn hai người bọn họ rồi nhìn nhau, sau đó cúi người làm một cái lễ.

"Nguyên lai là Cô Tô Song Bích, hạnh ngộ"

"Người vừa rồi trộm đi Tuyết Tâm Liên cho nên chủ nhân của Ám Các mới phái người truy sát hắn.

Nếu mạo phạm mong các hạ thứ lỗi"

Lam Hi Thần khẽ gật đầu như đã biết.

"Nếu vậy Hi Thần xin cáo từ, nơi này gần đây có chút hung hiểm mong chư vị cẩn phòng nhé"

Nhìn những hắc y nhân kia rời đi, Lam Hi Thần nhìn sang Lam Vong Cơ.

"Đệ cảm ứng được linh lực dao động của người lúc nãy không?"

Lam Vong Cơ lắc đầu.

"Vậy thật lạ, thiếu niên kia rõ ràng trọng thương nhưng tốc độ lại quá nhanh, chúng ta chỉ vừa cản họ lại y đã biến mất"

Lam Vong Cơ nhẹ vỗ cánh tay y.

"Có thể là cước bộ của thế gia ẩn dật nào đó, huynh trưởng về thôi"

Lam Hi Thần gật đầu.

Người kia làm hắn cảm giác không được chân thật cho lắm.

____

Thiếu niên một tay ôm ngực một tay chống lên tường thở dốc.

Hắn sắp đến cực hạn rồi, không biết người kia có chạy thoát được hay chưa.

Nếu để bọn chúng biết Tuyết Tâm Liên không ở trên người hắn thì người kia khẳng định gặp nạn, cho nên hiện tại hắn không thể ngã xuống được.

Thiếu niên đỡ tường đi đến cái tiểu viện gần nhất, hắn dùng chút sức lực của mình mà phóng vào bên trong sau đó ngất liệm đi.

Sáng hôm sau, Tiểu Giang Trừng vừa định luyện kiếm thì nhìn thấy người nọ đang nằm giữa sân nhà mình.

Cậu bước lại dùng kiếm gỗ khẽ chọc chọc hắn.

"Này!

Sao ngươi lại nằm trước cửa nhà ta?"

Thiếu niên cau mày, ho khụ khụ mấy tiếng mới yếu ớt mở mắt.

Hắn nhìn tiểu hài tử run run vươn tay về phía cậu.

"Cứu..."

Sau đó lại ngất đi.

Tiểu Giang Trừng hoảng hồn nhanh chóng chạy vào tìm Kim Lăng.

"Ca!

Có người trước cửa nhà mình kìa"

Kim Lăng nghe vậy liền từ trong bếp đi ra nhìn đến người nọ một khắc mặt mày y đanh lại.

Người này...vì sao lại là người này?!

Sao hắn lại ở đây?

"Đem người cứu trước, A Trừng giúp ta một chút"

___

"Tỉnh?"

Thiếu niên mở mắt nhìn người trước mặt, gật đầu.

"Ta tên Kim Lăng"

Kim Lăng vừa nói vừa đỡ hắn lên, đưa cho hắn ly nước.

Hắn uống nước, lúc này cổ họng mới đỡ đau một ít.

"Ta gọi Vũ Trạch Lan"

Đáy mắt Kim Lăng hiện lên tia phức tạp.

Y đương nhiên biết người này là ai.

Hắn chính là y sư của Giang gia, nhiều lần cứu Giang Trừng thập tử nhất sinh, hắn cũng có thể xem là người nhìn y trưởng thành.

Chỉ là hắn quá bí mật, trừ tên cùng thân phận Giang gia y sư ra Kim Lăng chẳng biết gì về hắn cả.

"Ừm, vết thương trên người ngươi quá nặng, dưỡng thương đi"

Vũ Trạch Lan yếu ớt thiều thào.

"Đa tạ"
 
Back
Top Bottom