Khác [Killer Peter] Xin lỗi, để em đợi lâu rồi, Nhóc con của anh !

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
389417141-256-k825800.jpg

[Killer Peter] Xin Lỗi, Để Em Đợi Lâu Rồi, Nhóc Con Của Anh !
Tác giả: BchY06
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

CP: Simon x Peter
OOC, không giống nguyên tác



simonpeter​
 
[Killer Peter] Xin Lỗi, Để Em Đợi Lâu Rồi, Nhóc Con Của Anh !
Em...ngủ cùng anh nhé ?


Simon giật mình mở mắt, hắn đưa tay xoa xoa vùng da mắt nhức nhối vì nước mắt đã rơi quá lâu.

Nhìn quanh căn phòng chữa trị với đầy mùi thuốc sát trùng, dường như nhớ ra điều gì đó vội bước xuống giường, chạy nhanh ra ngoài.

Giờ phút này, hắn cứ như một kẻ điên vậy, gặp căn phòng nào lập tức đẩy mạnh cửa căn phòng đó ra, mặc kệ xung quanh có ai, hắn chỉ biết hắn phải tìm thấy cho bằng được người đó, người sư phụ luôn tỏ vẻ lạnh lùng nhưng lại ấm áp, người sư phụ sẽ mỉm cười nhẹ nhàng mà an ủi, mà khuyên bảo mỗi khi hắn lạc lối.

Khi cánh cửa của căn phòng cuối cùng ở hành lang được mở ra, có một bóng dáng đang nằm yên lặng như đang say giấc nồng.

Hắn cụp mắt xuống, chật vật lê cơ thể bị thương đi về phía trước, mặt vẫn tươi cười nhưng nó chua xót, khó coi bao nhiêu.

Lòng hắn vẫn cố nghĩ rằng anh là đang ngủ thôi, đúng vậy anh chỉ đơn giản là ngủ mà thôi.

Cứ như vậy, hắn tiến đến, lấy chiếc chăn bên cạnh nhẹ đắp lên cho anh, sợ anh lạnh, sợ anh cứ ngủ như vậy lúc tỉnh dậy sẽ đổ bệnh mất.

Hắn lo lắng, cẩn thận chăm từng chút một...chỉ là...lúc này anh căn bản...không còn thở được nữa.

Nhưng hắn thì không muốn tin.

Ngắm nhìn hồi lâu, từng giọt nước mắt bắt đầu rơi xuống.

Tay hắn nhẹ nhàng vươn ra, lấy vài sợi tóc đen đang cố bám trên gương mặt xinh đẹp của đối phương, hắn cười, cơ thể đang run rẩy vì cố gắng giữ bản thân tỉnh táo, giọng nói cưng chiều cất lên, "Anh ơi.. trời sáng rồi."

Nhưng đáp lại hắn là một khoảng không lặng im đến đáng sợ.

Simon ngồi xuống mép giường.

Khi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của người mà hắn tôn trọng, hắn càng nghĩ về những câu chuyện của mình và anh, những hồi tưởng càng lúc càng hiện rõ trong đầu hắn, niềm hạnh phúc khi được ở bên cạnh anh, dù nó không quá dài, vì thân phận là sát thủ, nhiệm vụ vẫn là thứ tất yếu, thời gian cho nhau, làm gì được nhiều cơ chứ.

Hắn nhớ lần đầu hắn gặp anh, anh là Peter, khi đó anh còn rất trẻ, khoảng 20, hắn thì thua anh tận mười tuổi.

Tuổi 20 sao, cái tuổi xuân xinh tươi, với hắn, người đàn ông tên Peter này rất đẹp, tóc đen mượt, nước da trắng, màu mắt đỏ màu rượu vang trông rất đặc biệt, khi cười lên cong thành hình cánh cung vô cùng ấm áp.

Trái ngược hoàn toàn với hắn, kẻ có làn da bánh mật, tóc nâu xám dài, trông lại hơi nhếch nhác, ốm yếu.

Hắn nhớ lần đầu anh được cha Gabriel giao trách nhiệm trực tiếp dạy dỗ hắn, hắn nhớ lần đầu anh cầm tay hắn chỉ hắn tư thế cầm kiếm, hắn nhớ...nhớ rất nhiều.

Niềm hạnh phúc khi được trò chuyện thoải mái cùng anh.

Anh dịu dàng, kiên nhẫn với hắn biết bao.

Từ đó hắn đã xem anh là gia đình, là gia đình duy nhất của mình.

Dù bình thường tính cách hắn nhây nhây, hài hước, thân thiện, với ai cũng tươi cười, với ai cũng có thể đùa giỡn, nhưng chỉ hắn biết, vị trí của anh trong lòng hắn là khác biệt, anh là duy nhất, anh vĩnh viễn là sự ưu tiên trong lòng hắn.

Hắn nguyện một lòng trung thành với anh mãi mãi.

Thời gian bên anh không có gì có thể thay thế được.

...

Rồi hắn lại nhớ đến khoảnh khắc đó, khoảnh khắc hắn tự tin vào khả năng của mình, một hai chạy đến đòi giúp anh, mặc cho trước đó anh đã dặn dò hắn ra sao.

...

"Simon?

Tại sao em đến đây?"

Peter kinh ngạc hỏi Simon.

"Em đến để hỗ trợ anh."

"Ngốc quá!

Chạy nhanh đi."

"Không, em phải hỗ trợ anh, em rất mạnh."

"Không kịp rồi."

Lời vừa dứt, Peter kéo tay Simon chạy thật nhanh ra khỏi khu căn cứ hiểm đó.

Đó là lần đầu tiên, Simon nhìn thấy người mà hắn ngưỡng mộ, con người dịu dàng đó, người không bao giờ bị lung lay bởi bất cứ điều gì, người luôn bình tĩnh mà xử lý mọi chuyện dù lớn hay nhỏ, lại có vẻ mặt như vậy.

...

Cả hai rơi vào tâm địch, nào súng, nào bom dồn dập mà tiến đến.

Hàng ngàn kẻ địch, thay phiên nhau tấn công.

Peter vừa cản trở mọi đòn đánh, vừa giúp Simon tránh xa mọi nguy hiểm.

....

Rồi.....vì một phút lơ là, Simon bị một trong số những kẻ tấn công đó, bất ngờ đâm vào phần đùi, hắn khụy một chân xuống, kẻ địch nhân lúc đó mà bắn một viên đạn về phía hắn, ngay tim hắn.

Nhưng Simon lại không bị sao cả, vì Peter, người anh trai của hắn, người sư phụ của hắn, đã vì hắn mà hứng trọn viên đạn độc đó.

Hắn lo lắng chạy đến, đỡ anh, anh lại mặc kệ vết thương dẫu biết đạn có độc, anh che giấu việc đó, cố giữ bản thân tỉnh táo, cố trấn an hắn rằng mình sẽ không sao, bảo hắn còn vài tên nữa thôi, chúng ta sẽ cùng về nhà.

Nhưng về nhà sao, Peter à, anh lại nói dối rồi.

Nhưng...hắn cũng tin rồi.

...

"Anh ơi, làm ơn mở mắt ra nhìn em đi, xin anh đừng chết mà, cầu xin anh...em sai rồi...

Em thật sự sai rồi!!!"

Giờ phút này, hắn quên đi tất cả các vết thương trên người, hắn khóc, khóc đến thảm thương, ôm lấy người đang sắp rời bỏ hắn ở lại thế giới này một mình.

Hắn cầu xin...

Peter cố gắng vươn tay lau đi những giọt nước mắt đang rơi đó, giọng anh yếu ớt dỗ dành hắn, "Ngoan...đừng khóc...không...phải lỗi của...em."

"Không, là lỗi của em, nếu ngay từ đầu em nghe lời anh dặn, nếu em không ở đó, anh sẽ có cơ hội chạy thoát, nếu em không quá tự tin, ngạo mạn vào khả năng của mình, nếu em không lơ là khinh địch, nếu em...."

Peter đưa tay, không cho hắn nói nữa, vì con chó nhỏ hay lẽo đẽo theo đuôi này của anh, sắp sợ đến điên rồi, anh cố lấy hơi mà an ủi hắn, "Không phải lỗi của em, là em lo cho anh nên em mới đến mà phải không..em...không làm sai gì cả..."

"Nhưng..."

"Suỵt, nhóc con của anh, lớn như vậy còn mít ướt thế sao...Giúp anh một chuyện nhé?"

"Dạ....?"

Ngước đôi mắt mờ mịt vì nước mắt lên mà đối diện với anh.

"Anh nghĩ mình thật sự không trụ nổi nữa rồi....

Hãy sống... và sống cả phần của...anh... nhé!"

"Không, anh đã hứa mình sẽ không sao mà?

Anh đã hứa rồi mà, anh sẽ sống, anh sẽ mở trường học và em sẽ đi học....Chúng ta....sẽ...cùng nhau...."

...

Rồi Simon ngất đi vì vết thương, nhưng tay thì vẫn ôm chặt lấy cả cơ thể Peter.

Các sứ đồ khác đến cố gỡ tay hắn ra nhưng lại không được.

Cuối cùng Nathaniel, dù đau lòng, nhưng vẫn nhẹ giọng nói bảo hắn hãy thả Peter ra, anh ấy cần được chữa trị.

Một lời nói dối mà thôi, với một bác sĩ tài giỏi như cô việc nhận ra tình trạng Peter không phải điều gì khó.

Trong cơn mê, nghe những lời đó, hắn vậy mà thật sự thả Peter ra....

Cả hai người được đưa trở về nhà, nhưng có lẽ trở về được, thật sự chỉ có một người.

...

Mọi chuyện cứ tua đi tua lại trong đầu Simon, hắn tự trách.

Nếu hắn lúc đó nghe lời anh, mọi thứ bây giờ sẽ không xảy ra.

Hoặc nếu lúc đó, hắn tập trung hơn, anh sẽ không vì hắn mà trúng đạn.

Là hắn sai rồi.

Nhưng nhận sai lúc này có ích sao, người hắn yêu nhất, người hắn tôn trọng nhất, là tín ngưỡng cả đời hắn, đã ra chết rồi.

...

Hồi tưởng kết thúc, Simon lại ngắm nhìn người sư phụ mà hắn yêu thương, nhẹ nắm lấy đôi bàn tay trắng lạnh của anh như sợ nó vỡ vụn, rồi đưa nó áp sát lên mặt mình.

Cảm nhận sự lạnh lẽo từ đôi tay đó truyền đến mặt hắn, để hắn cảm nhận rõ ràng rằng, người mà hắn thà chết chứ không muốn mất đi, người mà hắn có thể cho đi tất cả các mọi thứ nếu mà người muốn.

Đã thật sự không còn nữa rồi.

Bên ngoài, cha Gabriel và các sứ đồ chứng kiến cảnh tượng đó nãy giờ, lòng lạnh lẽo, đau thương, chua xót.

Các sát thủ thì sao, các sứ đồ thì sao, họ không phải đang rơi nước mắt à?

Họ khóc vì người anh cả của họ.

Họ khóc vì tiếc thương cho tình cảm của kẻ chưa kịp nói ra đã lụi tàn.

Họ khóc vì cái gì, giờ đây cũng không ai rõ câu trả lời nữa rồi.

...

Simon khóc mệt rồi, hắn gục đầu trên ngực Peter, nhắm mắt lại, mỉm cười, yếu ớt mà cất giọng thủ thỉ,

"Simon mệt rồi...

Anh ơi...hôm nay...em ngủ cùng anh nhé ?"
 
[Killer Peter] Xin Lỗi, Để Em Đợi Lâu Rồi, Nhóc Con Của Anh !
Anh ơi...hình như em bị sốt rồi ! (1)


Có lẽ từ chap này, mình sẽ bắt đầu viết về nhiều về những hồi ức Simon.

Có gì thiếu sót, mọi người cứ góp ý với mình thoải mái nha.

Và mình cảm ơn mọi người nhiều lắm, Mình rất vui vì đọc được những bình luận từ mọi người.

Chúc mọi người một ngày mới vui vẻ🥰🤗🥰.

______________________________________

Peter không được tổ chức đám tang, vì thân phận đặc biệt của mình, anh chỉ được tiễn đưa bởi cha Gabriel và các sứ đồ.

Ngày hôm đó, thân xác Peter được thiêu rụi trên vùng đất rộng lớn, yên bình, trả anh về với Chúa trời.

Cả đám người chỉ im lặng nhìn thân xác ấy từ từ bị thêu rụi trong ngọn lửa rực đỏ ấy.

Họ khóc không nổi nữa rồi.

Về phần Simon, bây giờ hắn sống như một cái xác vậy, vô hồn vô cảm với tất cả.

Hắn nhìn ngọn lửa, nhìn người mình yêu đang yên giấc trong đó, hắn muốn theo anh, muốn ngọn lửa ấy có thể thiêu rụi cả chính hắn.

Nhưng hắn biết mình không thể chết vì lời hứa với anh, còn cả thật ra, hắn cảm thấy cái chết của anh không đơn giản, ngày mà anh kéo hắn ra khỏi nơi đó, ngày anh che chắn cho hắn quả thật anh yếu hơn so với ngày thường, giống như bị trúng độc vậy, động tác anh chậm chạp hơn rất nhiều.

Cả thái độ của cha Gabriel cũng khiến hắn nghi ngờ.

Trực giác của sát thủ nói với hắn rằng, anh vẫn còn bên cạnh hắn.

Chỉ là có lẽ, anh đang làm việc gì đó, không muốn ai gặp nguy hiểm cùng anh.

Hắn phải tìm ra sự thật.

Và khi tìm được anh, hắn nhất định phải khoá chặt anh bên cạnh mình, không thể để anh rời xa mình nữa bước nữa.

(Thật ra không chỉ Simon, mà các sứ đồ khác cũng vậy, dù họ thật sự thử nghiệm nhiều lần, xác nhận cơ thể Peter đã hoàn toàn chết, nhưng họ không tin)

.........

Chôn cất tro cốt của Peter xong, Simon quyết định, hắn sẽ dọn nhà đến đây mà ở.

Nói là làm, hắn thật sự xây một ngôi nhà gỗ cạnh ngôi mộ này.

Các anh chị em cũng không có ngăn hắn, họ còn giúp hắn hoàn thiện căn nhà sao cho nhanh chóng nhất.

.........

Đêm tối không ngủ được, Simon ra ngoài, cơ thể hắn hiện tại có chút nóng, có lẽ do tích tụ quá nhiều đau buồn, mệt mỏi mà hắn bệnh rồi, có lẽ là sốt đi.

Hắn ngồi xuống cạnh ngôi mộ, đốt một điếu thuốc cho anh, đây là loại thuốc anh thích nhất khi còn sống, Simon gục trán vào phần bia mộ mà thì thầm làm nũng bên ngôi mộ,

"Anh ơi, em...hình như bị sốt rồi, em nên làm sao đây, lúc bệnh toàn là anh chăm em thôi, bây giờ không có anh bên cạnh, em không biết phải làm sao hết...."

Vừa nói, Simon vừa cười, nhưng nước mắt lại cứ từng giọt từng giọt mà rơi xuống, hắn biết bộ dạng hắn bây giờ trông rất khó coi, có lẽ sư phụ của hắn sẽ không thích, nhưng...hắn không kiềm chế được.

Ngoài trời những cơn gió lạnh buốt thổi khiến con người ta rét trong lòng, cơn sốt đang bủa vây lấy hắn, khiến đầu óc hắn càng mơ màng, chẳng phân rõ thực hư.

Simon lại nhớ đến lần đầu tiên kể từ sau khi hắn chính thức trở thành sứ đồ Simon, lúc đó hắn bị sốt, nhưng hắn vui lắm, vì có Peter ở bên cạnh, anh cẩn thận mà chăm sóc hắn.

.....

Simon không thường xuyên bị bệnh, nhất là sau khi hắn trở thành sứ đồ, việc bệnh tật càng hiếm khi xảy ra.

Nhưng nếu đã bệnh thì sẽ khá nặng, khiến hắn cảm thấy bứt rứt khó chịu vô cùng, đi đứng không vững mà nằm một chỗ cũng không xong.

Ngày hôm đó, hắn thức dậy với cảm giác như chưa hề ngủ một giây nào, đầu óc choáng váng và cổ họng đau rát như thể hắn đã dùng nó suốt đêm mà không hề dừng lại.

Khi hắn rời khỏi giường và cảm thấy luồng khí lạnh xuyên qua da vào tận xương.

Một cái hắt hơi ngay sau đó như xát thêm muối vào vết thương vậy, đau đớn khó chịu khiến mặt hắn nhăn nhó.

Peter đứng bên ngoài, nhận thấy có điều gì đó không ổn trước cả khi anh gõ cánh cửa nặng nề nhà Simon.

Hôm qua, hắn nài nỉ Peter đi dạo chợ với hắn, vì lâu lâu anh mới có vài ngày ở yên trong nhà mà không có nhiệm vụ.

Đôi mắt chó con đó, cứ lấp lánh hướng đến anh, sát thủ Peter nổi tiếng lạnh lùng của chúng ta, chịu nổi không?

Mọi người xem thường Peter quá, tất nhiên...là anh không rồi.

Thế là hôm nay anh đến tìm hắn vì lời hứa sẽ đi dạo cùng hắn.

Simon đã có một thói quen mà chính hắn cũng không nhận ra, đó là giác quan của hắn sẽ nhạy cảm hơn bao giờ hết nếu người đó là Peter, vì vậy mỗi khi Peter đứng trước cửa nhà hắn, không cần phiền anh gõ cửa, hắn đã tự động chạy nhanh đến mà mở cửa hí hửng kéo tay anh vào nhà.

Nhưng lần này, không có dấu hiệu nào của hắn cả.

Ngay cả sau khi anh gõ cửa nhà hắn vài lần, hắn vẫn không có động tĩnh, anh chờ đợi khá lâu, vẫn không thấy gì cả.

Peter nhẹ cau mày và thử lại, lần này đủ lớn để được coi là đập, anh đang cân nhắc đến việc có nên đạp cửa đi vào không thì nghe thấy tiếng động bên trong.

Cuối cùng, cánh cửa kẽo kẹt mở ra, Simon đứng ở phía bên trong với bộ đồ ngủ ướt nhẹp vì mồ hôi thấm đẫm, trong hắn quyến rũ hơn ngày thường nhiều, chiếc áo đang mặc vì ướt mà dính sát vào thân thể hắn, để lộ rõ phần cơ bụng săn chắc, sắc nét.

Khi ánh mắt họ chạm nhau, Simon mất một nhịp lâu hơn bình thường để phản ứng.

Nụ cười của hắn có phần mệt mỏi nhưng vẫn vui vẻ khi gọi Peter.

"Đại ca, anh đã tới rồi sao?

Em xin lỗi, em mở cửa hơi trễ, haha."

Simon miệng nói, tay gãi đầu ra vẻ ngại ngùng, cả người dịch sang một bên để anh có thể đi vào.

Lông mày của Peter hơi nhíu lại, đôi mắt đỏ rượu của anh đang nhìn chằm chằm vào Simon, nhận thấy những dấu hiệu đang bệnh từ hắn - hai má ửng đỏ, làn da nhợt nhạt, đôi môi khô nứt, ánh mắt mơ màng như phủ một lớp sương, và bộ đồ ngủ ẩm ướt dính chặt vào người hắn.

Lòng anh có chút không vui, nhưng cũng không có thể hiện cảm xúc gì quá nhiều, chỉ nhẹ giọng nói,

"Không sao đâu.

Em đang bệnh đừng nên di chuyển nhiều."

Simon cố cười ha ha, quơ tay tỏ vẻ mình vẫn khoẻ nhưng một cơn ho đã ngắt quãng nỗ lực che giấu tình trạng của hắn ta.

"Chỉ là cảm nhẹ thôi, không có gì nghiêm trọng đâu anh", hắn ta khăng khăng, giọng nói khàn hơn bình thường.

Anh nhướn mày nhìn hắn cứ đang gắng gượng mà thở dài,

"Được rồi, sứ đồ Simon, giờ thì quay lại giường đi, em nên nghỉ ngơi."

Anh xua đuổi vị tông đồ này trở về phòng mặc cho hắn phản đối.

"Hôm nay chúng ta ra ngoài đi dạo chợ mà anh!"

Simon nhắc nhở.

Peter chỉ lắc đầu: "Em không thể ra ngoài trong tình trạng đó được, em sẽ gục giữa đường mất."

"Nhưng mà anh ơi, em...."

Simon vẫn cố cãi thì bị Peter cắt ngang, anh liếc mắt nhìn hắn,

"Em không ngoan là anh giận thật đó".

Simon im lặng mà nghe theo, lần trước chọc anh giận một lần, hắn hoảng rồi.

Hắn miễn cưỡng để anh đỡ mình lên phòng, anh bảo hắn nằm trên chiếc ghế gỗ dài trong phòng trước đi, đợi anh một xíu.

Hắn ngoan ngoãn mà nghe theo.

Anh bước đến giường hắn, hai tay thoăn thoắt mà dọn dẹp, nghe thấy hắn ho thì liền bỏ việc dang dở mà đi đến trước mặt hắn, khẽ cúi người xuống mà vuốt nhẹ lưng hắn một lúc thì hỏi han hắn, "Em đã uống thuốc chưa?"

Simon nãy giờ luôn mơ mơ màng màng thấy anh đến giúp hắn vuốt lưng, miệng vẫn ho, nhưng mắt thì đã đặt vào ngực anh lúc nào không hay, hắn còn ngửi được mùi hương sữa thoang thoảng từ anh, ừm rất thơm.

Nghe anh gọi thì hơi giật mình, nhưng vẫn nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc, hắn ngước lên nhìn anh mà lắc đầu, "Em chưa!"

Peter hỏi tiếp, "Thế em đã ăn gì chưa?"

Sự im lặng sau đó đã đủ trả lời.

Biểu cảm của Peter càng trở nên không hài lòng.

Anh thở dài, buông hắn ra và xuống bếp pha một ấm trà mà tìm thấy.

Mùi gừng cùng mật ong hoà quyện vào nhau, hương thơm bay thoang thoảng trong không khí, anh đặt một ấm trà nóng lên bàn đối diện Simon.

"Uống đi, nó sẽ giúp cổ họng của em."

Tay anh rót ra một chiếc ly nhỏ rồi đặt nó vào đôi tay đang run run của hắn.

Đôi mắt nâu mơ màng, lưu luyến nhìn chăm chú vào đôi bàn tay trắng ấm áp kia đang dần rồi khỏi mình, một lúc lâu mới nhìn vào ly trà nóng nhỏ, khàn giọng nói, "Dạ!".

Anh hài lòng, xoa đầu hắn, rồi bản thân tiếp tục dọn dẹp lại căn phòng, anh kéo rèm và mở cửa sổ, để không khí trong lành tràn vào.

Sau đó, anh quay lại giường, lột ga trải giường ra và thay thế.

Làm xong thì quay lại nhìn hắn nói,

"Simon, em...." anh tự ngắt lời mình khi thấy Simon đang cong người trên ghế dài, mắt nhắm nghiền và ly trà đặt trên bàn đã cạn sạch, anh bước đến, mắt nhìn xuống hắn, chàng trai tóc nâu xám dài đang thở nặng nề, khó nhọc.

Hắn mệt đến không chịu nổi rồi.

"Thành thật mà nói, em thực sự là một đứa khó bảo."

Anh thì thầm, một nụ cười nhỏ hiện lên trên khuôn mặt.

.....
 
[Killer Peter] Xin Lỗi, Để Em Đợi Lâu Rồi, Nhóc Con Của Anh !
Anh ơi...hình như em bị sốt rồi ! (2)


"Thành thật mà nói, em thực sự là một đứa khó bảo."

Anh thì thầm, một nụ cười nhỏ hiện lên trên khuôn mặt.

.......

Khi Simon tỉnh dậy, chưa tỉnh táo hẳn. hắn nhìn chằm chằm vào bức tường trong khoảng vài phút.

Căn phòng của hắn được chiếu sáng bằng ánh sáng màu cam hồng từ cửa sổ bên ngoài và hắn không chắc mình đang nhìn thấy bình minh hay hoàng hôn nữa.

Cả người hắn bây giờ ê ẩm, uể oải, nóng lạnh cùng một lúc.

Trong khi đẩy chăn ra, mắt hắn dừng lại ở màu sắc của những tấm ga trải giường.

Chúng không phải là những tấm ga trải giường hắn đã trải vào buổi sáng.

Đây thậm chí không phải là nơi hắn ngủ lúc đầu nữa.

Tô điểm thêm cho sự ngơ ngác của hắn là một chiếc khăn ẩm rơi từ trán xuống đùi, hắn chắc chắn mình không tự đắp lên người.

Hắn mơ hồ nhớ về những gì đã xảy ra.

Thầm nghĩ chắc là Đại ca đã đưa hắn về giường.

"Anh ơi?"

Khẽ cất tiếng gọi, hắn gần như không nhận ra giọng nói của mình.

Giọng nói khô khốc, những từ ngữ thốt ra khàn khàn khiến hắn ho dữ dội ngay.

Chỉ còn tiếng thở yếu ớt của hắn đang tự trả lời chính mình.

“À, chắc anh ấy đã về rồi.” hắn tự nói.

Điều đó có lý, dù Simon có lựa chọn nơi xây nhà gần Peter nhất so với các sứ đồ khác, thì cũng không thể phủ nhận được việc anh vẫn có căn nhà riêng cho mình.

Và trời đã muộn, nên tất nhiên anh đã rời đi.

Tuy nhiên, Simon cảm thấy có chút buồn, Peter thường xuyên bận rộn với đủ loại nhiệm vụ, ít có thời gian nghỉ ngơi.

Hắn cũng vậy, hắn có nhiệm vụ riêng của mình.

Khoảng thời gian anh bên cạnh hắn nhiều nhất có lẽ là lúc anh được cha Gabriel giao nhiệm vụ huấn luyện hắn.

Từ khi hắn là sứ đồ, việc hai người ít gặp nhau hơn là chuyện bình thường.

Và bây giờ cả hai đã bỏ lỡ cơ hội đi chơi vì cơn sốt ngu ngốc của hắn.

Hắn đang định vùi mình vào giường ngủ tiếp thì nghe thấy tiếng động phát ra, giống như...có cái gì đó rơi vì xuống đất mà vỡ nát.

Vì còn sốt nên chẳng phân biệt rõ được âm thanh gì hết, nó cứ lùng bùng âm ĩ bên tai, khiến hắn khó chịu.

Từ từ đứng dậy mà ra khỏi phòng, cố gắng tập trung lắng nghe, rồi xác định được âm thanh đến từ phòng bếp thì lập tức đi đến đó.

Hình ảnh đập vào mắt hắn...

Là Peter, anh đang khụy gối xuống sàn nhà lạnh lẽo, anh cẩn thận nhặt từng mảnh vỡ sứ trắng tinh nằm rải rác xung quanh căn bếp.

Ánh đèn vàng hắt lên, làm nổi bật vết bỏng lớn, đỏ rực trên tay phải của anh.

Vết thương đó khá nghiêm trọng, nhưng trên khuôn mặt Peter không hề có biểu hiện đau đớn.

Bên cạnh anh, một con mèo hoang gầy gò, lông màu cam vàng, chẳng biết từ đâu xuất hiện, đang đứng nép sát vào đùi anh.

Đôi mắt nó tròn xoe, ánh lên vẻ sợ hãi pha lẫn ân hận.

Nó kêu "meo meo" nhỏ nhẹ như một lời xin lỗi, cái lưỡi nhỏ hồng nhạt liếm lên vết bỏng trên tay Peter, như muốn làm dịu đi cơn đau.

Peter khẽ giật mình, rồi anh mỉm cười nhẹ.

Dùng tay trái không bị thương mà vuốt nhẹ lên đầu con mèo hoang.

Động tác dịu dàng, con mèo thấy thế thì lập tức đáp lại bằng cách nhảy lên đùi anh, cái đầu thì dụi dụi vào áo anh, cái đuôi nhỏ thì ngoe nguẩy vui vẻ.

Simon liếc mắt đã thấy mảng bỏng lớn trên tay Peter.

Liền quên mất bản thân đang bệnh mà chạy nhanh đến nắm mạnh lấy tay anh, khiến anh hơi giật mình, con mèo bị hắn doạ đến hoảng mà nhảy loạn, bộ lông dựng đứng, phồng cả lên như một con nhím đang tự bảo vệ mình, Simon liếc lạnh nó một cái, con mèo "meoooo" một tiếng dài, sợ hãi tột độ rồi nhanh chân nhảy vọt ra ngoài cửa sổ.

Peter lúc này đã nhìn rõ người nắm tay mình là ai, ánh mắt dịu lại mà nhẹ giọng xin lỗi hắn,

"Xin lỗi, anh làm em thức giấc rồi.”

Lời xin lỗi ấy khiến Simon càng thêm tức giận, hắn cau mày, lớn tiếng trách móc, "Anh xin lỗi cái gì chứ, tay anh bỏng rồi, thật là, sao anh không cẩn thận gì hết!"

Hắn nắm lấy cái tay đang bỏng của anh, lực nắm khá mạnh khiến anh cảm thấy có chút đau, nhưng cũng không nói gì, mặc hắn muốn làm gì thì làm.

Simon kéo Peter đến phòng khách, lấy hộp sơ cứu ra, động tác nhanh nhẹn, cẩn thận, hắn vừa thoa thuốc lên trên tay Peter vừa luyên thuyên, phàn nàn, trách móc.

Anh thì chỉ ngồi yên đó nhìn hắn thôi.

Thoa xong, hắn vẫn nắm lấy tay anh không có buông.

Peter liếc mắt nhìn cái người trước mặt đang cúi đầu mân mê bàn tay đang bị bỏng của mình cứ như thể nó là một thứ báu vật vô cùng quý giá lại mong manh dễ vỡ vậy.

Miệng hắn vẫn đang lẩm bẩm điều gì đó, giọng nhỏ đến mức anh chẳng thể nào nghe nổi.

Hình như...mắt hắn có vài sợi đỏ thì phải!

Đây là đang còn...giận à?

Anh thở dài một hơi, thầm nghĩ, "Thật là, thằng nhóc này mỗi lần mình mà bị thương dù xước nhẹ xíu thôi, nó đã nhảy cẩn lên rồi, miệng cứ luôn càm ràm, lải nhải như vậy, có nói gì thì nó cũng chẳng nghe.

Thôi thì...cứ để nó tự bình tĩnh lại vậy".

Một lúc thật lâu, khi hắn đã bình tĩnh hơn, những sợi đỏ trong mắt đã dần mất đi, hắn hướng thẳng về anh mà nói,

"Anh không về ạ?"

"Em đang bệnh mà!"

Biết hắn đã bình tĩnh lại, anh nhẹ giọng nói với hắn.

Simon nghe vậy, miệng không nói gì, nhưng tay chân hắn thì có, hắn giở trò làm nũng, nhanh chóng nằm gục thẳng vào người anh.

Vì trở tay không kịp, cũng vì sợ Simon té, Peter chỉ kịp vươn tay đỡ lấy hắn, rồi cả hai ngã vào cái gối đặt sẵn trên chiếc ghế dài đang ngồi.

Anh chống tay ngồi dậy thì Simon ở bên trên nhanh hơn, tay vòng qua eo anh mà siết chặt, di chuyển cơ thể từ từ đến đúng vị trí hắn muốn, chẳng mấy chốc cả người Simon hoàn toàn đè chặt Peter bên dưới, hắn đưa mặt mình áp lên ngực anh, đầu dụi dụi qua lớp áo sơ mi mỏng của anh, vài loạn tóc dài, rối bù xù của hắn cứ cọ qua cọ lại, khiến anh hơi ngứa ngáy mà định đẩy ra, nhưng cảm nhận được cơ thể hắn vẫn còn nóng, thì bàn tay "định" đó đã dừng lại.

Dù sao anh cũng không quá khó chịu.

Khẽ luồng tay qua tóc hắn, mà nhẹ nhàng vuốt ve như đang dỗ dành một đứa trẻ.

Simon hoàn toàn chìm đắm trong sự cưng chiều này.

Khi hắn đang tận hưởng cái khoảnh khắc hạnh phúc ấy, thì nghe thấy giọng nói trầm ấm từ anh,

"Bộ người anh có gì à, sao lúc nào mấy đứa cũng dụi dụi vào rồi ôm như vậy thế?"

Câu hỏi ngây thơ của anh khiến Simon có hơi khựng lại, mặt hắn rời khỏi khuôn ngực to lớn, săn chắc lại rất thơm ấy, mắt ngước lên nhìn anh hỏi, "Còn ai làm vậy với anh ạ?", Peter cũng không chú ý biểu cảm khác lạ của hắn thành thật trả lời, "Bọn người Thadduse, Johan, Nathaniel á, lâu lâu tụi nó sầu đời, nói cho tụi nó ôm một cái...à có cả cha Gabriel nữa."

"..."

"Và anh cho họ ôm?"

"Ừm, anh thấy cũng bình thường mà...a" Đang nói thì buộc phải ngưng lại vì ai đó đang hướng ánh mắt "giận dỗi" nhìn chằm chằm vào anh, đôi tay bánh mật rắn rỏi, gân guốc của Simon không yên phận mà siết rất chặt lấy eo Peter, khiến anh theo bản năng giật mình mà rên nhẹ một tiếng.

Đôi mắt đen của Simon nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ rượu của Peter, vành mắt hắn hồng lên đôi chút, mày nhíu, tay chống trên phần ghế anh đang nằm, áp gần sát vào mặt anh, hơi thở nóng rực từ cơn sốt của hắn phả ra, hắn gằn giọng nghiêm túc nói, "Không được, lần sau anh không được cho họ ôm!!!",

Peter khó hiểu nhìn hắn, sao lại tức giận rồi, hỏi lại, "Sao vậy?"

Simon thầm nghĩ, "Sư phụ của em ơi, anh là sát thủ, là người đứng đầu 12 sứ đồ đó, sao lại ngây thơ như vậy, không lẽ em nói em ghen, mà...có khi nói ghen, anh cũng chẳng hiểu vì sao nữa mất!".

Suy nghĩ hồi lâu thì hắn giả vờ ho khan một tiếng nói, "Không được, nam nữ thụ thụ bất thân!"

Peter nói lại, "Nhưng Johan, Thadduse và cha là nam mà."

"Nam cũng không được!!!"

"Em cũng là nam mà."

"Em khác!!!"

"Hả?"

"Vì em là đồ đệ của anh, nên em được phép!"

Thấy Peter chớp chớp mắt thì hắn nói tiếp, "Tóm lại chỉ có em mới được thôi, với cha thì cũng được, nhưng mà họ thì không!".

Peter đầu đầy dấu chấm hỏi nhìn Simon, còn hắn bây giờ lật mặt khác hẳn vẻ ghen tuông lúc nãy, liên tục đưa đôi mắt lấp lánh đó hướng về anh, miệng cứ lặp lại không ngớt 2 từ "Nha anh~", Peter chỉ đành bất lực, anh thở dài mà "Ừ" một tiếng.

Thấy thế Simon liền vui vẻ cười hì hì.

Thấy bộ dạng đó của hắn, anh liền nghĩ, "Chắc còn thiếu 2 cái tai với cái đuôi đang quẩy là y hệt".

........

Sau khi hai anh em cười đùa một chút thì Peter lên tiếng, "Em đói chưa?

Để anh vào bếp xem đồ ăn đã chín chưa rồi mang ra."

Nói rồi liền đứng dậy, chuẩn bị đi vào bếp thì Simon nhanh tay kéo anh lại rồi nói, "Để em làm cho, tay anh vừa bị bỏng mà!"

Peter nhìn Simon hơi buồn cười mà cốc đầu hắn một cái, "Thằng nhóc này, anh mày yếu đuối tới vậy à!"

Simon ôm đầu, giọng tỏ rõ tủi thân yếu ớt nói, "Người ta chỉ là quan tâm anh thôi mà~".

Peter thấy vậy không nhịn được mà bật cười, anh đang đứng thì thản nhiên quỳ một chân xuống, thân hình cao lớn của anh lúc này lọt thỏm giữa đôi chân rắn chắc của Simon, một tay vòng qua sau đầu hắn mà kéo nhẹ xuống đến gần mặt mình mỉm cười một cái rồi nói, "Rồi rồi, là anh sai, nhóc Simon nhà chúng ta là lo cho anh nhất!

Thế bây giờ anh vào xem đồ ăn nhé!"

"Đẹp quá!", Miệng nhanh hơn não, chưa kịp suy nghĩ đã lỡ nói ra lời trong lòng.

"Hả?"

Peter hỏi

Simon mặt càng đỏ hơn vội lắc đầu, "Dạ không có...không có gì đâu anh...!!!"

Hắn nhìn sang hướng khác cố trấn an, "Bình tĩnh nào Simon, đúng là Đại ca ít cười, nhưng mày cũng không phải chưa từng nhìn thấy, đừng có làm quá lên như vậy, sẽ doạ đến anh ấy mất!!!".

"???"

Peter thấy hai bên tai của hắn rất đỏ, hai tay thì tự ôm lấy mặt, cả người ngồi cúi xuống đối diện sàn nhà lảm nhảm gì đó một mình, khó hiểu nhưng cũng không nói gì, anh đứng dậy đi đến bếp xem đồ ăn thế nào rồi.

Vài phút trôi qua, Simon cuối cùng cũng thoát khỏi dòng suy nghĩ ngại ngùng, rối bời của mình, hắn ngước lên, không thấy bóng dáng anh đâu thì vội chạy vào nhà bếp.

Do chạy nhanh quá, không cẩn thận chân vấp vào cạnh bàn, cả người ngã nhào về phía trước, đè thẳng lên người Peter.

Cả hai người ngã một cú rõ đau.

Simon lật đật ngồi dậy trước, ánh mắt lo lắng hỏi anh có bị sao không.

Peter tự xoa phần đầu phía sau, chỗ gáy vừa bị đập mạnh vào cạnh bếp, hơi choáng váng nói, "Sao em vội dữ vậy?"

Hắn gãi gãi đầu, ngượng ngùng cười hì hì, rồi đỡ anh dậy.

...........

Khoảng 15 phút sau, một bát Súp gà nhân sâm Samgyetang bốc khói xuất hiện trước mặt được dọn trên bàn.

Đây là món ăn làm từ gà loại nhỏ được nhồi đầy bằng gạo nếp, tỏi, táo tàu, hạt dẻ và nhân sâm.

Tiếp đến là chén Súp lê ngâm Baesu, một loại trà được làm bằng cách hấp quả lê chung với mật ong, gừng và hồ tiêu.

Nghe mùi thơm như vậy, chưa ăn đã nuốt ực một cái, gấp gáp dọn chén đũa ra rồi ngồi vào bàn ăn ngay lập tức gấp lại gấp lịa.

Thấy Simon gấp gáp như vậy, Peter chỉ biết bất lực, " "Từ từ thôi, anh nấu nhiều lắm."

Ngước mắt nhìn anh, miệng còn ngậm một đống đồ ăn, đầu gật gật, vừa nhai vừa khen ngợi, "Ồ anh ấu à on ất!!!!!" (Đồ anh nấu là ngon nhất!!!!!)

Peter cầm giấy, vươn tay lau nước súp đang dính trên miệng hắn, nói "Thật là, lớn rồi mà cứ như con nít vậy, nuốt hết rồi nói."

"Hi hi" Simon cười khúc khích, nghe anh mắng yêu như vậy thì thích lắm.

Cả hai thưởng thức bữa ăn cùng nhau, không khí ấm áp vô cùng, một người trẻ con, một người trưởng thành, bù trừ cho nhau, hợp đôi biết mấy.

Bầu không khí này trông cứ như một gia đình vậy.

À không, họ...thật sự là một gia đình mà.

.......

Sau khi ăn xong, Simon đòi rửa chén, Peter nhất quyết không cho, bảo hắn lại lấy thuốc anh để trên bàn ngoài phòng khách mà uống đi.

Hắn ngoan ngoãn đi ra phòng khách mà uống hết chỗ thuốc trên bàn.

Rồi đến ngồi trên ghế ở nhà bếp, nhìn chằm chằm phía sau anh, xem anh rửa chén, chẳng biết đầu óc bị gì, chắc sốt đến ngu người, hắn vậy mà thật sự tưởng tượng ra cảnh hắn cưới anh về ...

Tự nghĩ tự đỏ mặt.

Rửa chén xong, tháo tạp dề ra, bước đến đặt tay lên trán hắn, "Hmm, vẫn còn hơi nóng một chút, để anh đi chuẩn bị nước ấm."

Simon ngước mắt nhìn anh đang đi đến phòng tắm, vẻ mặt thật sự không muốn chút nào, Peter thấy hắn vậy thì môi nhếch lên trêu chọc, "Sao, muốn anh tắm giúp em à?"

Hắn liền đỏ mặt, lớn tiếng phản bác, "Anh, em không có...", rồi lại lí nhí trong miệng, "Nếu tắm chung với anh thì được."

Peter đang chuẩn bị nước ấm, nghe không rõ nên hỏi lại, "Em nói gì à?"

Simon giật mình, nói, "Dạ không có gì đâu anh!"

Vòi nước đã được vặn khoá lại, Peter ngoái đầu ra ngoài gọi hắn, "Được rồi đó, em vào đi!"

"Dạ!" một tiếng thì bước vào.

Ngón tay bánh mật của hắn từ từ mở từng chiếc cúc trên áo sơ mi ra.

Khi lớp vải tách ra, để lộ một vài vết sẹo mờ nhạt trên tấm lưng vững chắc ấy, là sát thủ bị thương để lại sẹo trên người cũng không phải điều gì lạ.

Peter bên này đang bận rộn chuẩn bị quần áo mới và khăn tắm cho hắn.

Simon ngâm mình trong bồn nước ấm, cảm giác thật tuyệt vời.

Một lúc sau, Peter quay lại phòng tắm, bước chân nhẹ nhàng trên sàn gạch.

"Anh để đồ ngủ và khăn tắm cho em trên kệ á".

"Dạ!"

"Đừng có mà ngủ quên trong đó nhé!"

Trêu chọc hắn một chút thì ra ngoài.

"Ơ, Đại ca..."

Khoảng 30 phút sau, Simon bước ra khỏi phòng tắm, mặc quần áo sạch sẽ, Peter đã ngồi ở một đầu ghế dài, anh đang xem thông tin về nhiệm vụ của mình, hắn cứ thế ngồi xuống mà ngắm nhìn anh làm việc.

........

Bầu trời đã chuyển sang tối và Simon vẫn ngồi đó nhìn anh, nhưng mặt hắn có chút nhăn nhó, cơn đau nhói nhẹ ở đầu khiến hắn khó chịu.

Nhận thấy được điều đó, Peter liền đi vào bếp một lúc, rồi quay lại cùng với chiếc khăn đang ngâm trong thau nước ấm nhỏ trên tay.

Ngồi xuống, tay vỗ vỗ vào đùi mình, "Nằm xuống!".

Cơ hội như vậy, dĩ nhiên phải nắm lấy, hắn liền nằm úp mặt vào đùi anh, Peter cốc đầu hắn một cái, "Quay cái mặt lên đây!".

Tự xoa xoa đầu, rồi hắn nằm ngửa lại, anh vắt chiếc khăn cho khô rồi để nhẹ lên trán hắn.

Cảm giác dễ chịu đến ngay lập tức.

“Tốt hơn chưa?”

"Dạ rồi!"

Simon nhắm mắt mà tận hưởng khoảnh khắc thoải mái này.

Cái khoảnh khắc mà đầu hắn được gối trên cặp đùi săn chắc nhưng lại êm ái, mũi thì ngửi được mùi hương sữa ngọt ngào từ người anh, đã thế còn được anh chăm sóc, lo lắng cẩn thận, từng li từng tí như vậy, có mấy ai được hưởng thụ như hắn không cơ chứ.

Hắn nhếch môi tự mãn.

Chiếc khăn ấm trên trán Simon, đã phát huy tác dụng kỳ diệu, làm dịu cơn đau đầu đã hành hạ hắn trước đó. hắn nhẹ kéo một bàn tay đang cầm tài liệu của Peter để lên tóc mình, anh thuận thế mà vuốt ve nó.

Những ngón tay thon dài vừa trắng vừa ấm áp đó của Peter nhẹ nhàng chải qua mái tóc hắn...

Thời gian cứ thế trôi qua, khoảnh khắc này biết khi nào mới có thể được trở lại.

............

Hồi tưởng kết thúc, trở về với thực tại, cơn sốt Simon đã trở nặng, hắn mơ màng không rõ mọi thứ trước mắt, chỉ cảm nhận được có một người, người đó có mùi hương sữa ngọt giống với người hắn yêu vậy, người đó đang bế hắn vào nhà, người đó đang chăm sóc hắn.

Hắn ráng nhướng mí mắt lên xem đó là ai, nhưng trước mắt hắn là một làn sương mù, mờ mịt khiến hắn không nhìn rõ.

Một bàn tay vươn ra, để lên trán hắn một chiếc khăn ấm.

Hắn nghe người đó trách, "Sao lại tự hành hạ mình như vậy!".

Nhưng mà hình như người đó đang rất đau lòng vì hắn.

Simon cố vươn tay, nắm chặt lấy tay người đó, không buông.

..........

"Peter, cha xin lỗi, vì cha mà con phải...."

Cha Gabriel nhìn Peter, ánh mắt ông lúc này đã đỏ hoe.

"Không sao đâu cha, nhiệm vụ lần này nguy hiểm, nếu thất bại không chỉ con, mà toàn bộ các sứ đồ đều phải chết.

Con là anh cả, gánh vác cũng là điều đương nhiên."

Gánh vác sao?

Phải rồi là người đứng đầu của 12 sứ đồ, trách nhiệm trên vai không đếm xuể, vừa là anh cả, vừa là tấm gương, vừa là chỗ dựa, lý trí không cho phép anh thể hiện tình cảm, cảm xúc của mình.

Mọi khó khăn cũng chỉ giải quyết bằng "không thể thì làm cho nó có thể".

Anh...không được phép bại.

Vì bản thân mà sống, thật sự là một điều gì đó...rất xa xỉ!

Một tay Peter khẽ đưa lên giúp ông lau nước mắt, tay còn lại thì đã bị cái người đang trong cơn sốt mê màng nắm chặt không buông, chắc sẽ để lại dấu mất.

"Nhưng Peter, ngày hôm đó con nói "kẻ địch ở bên cạnh" là có ý gì?"

"Thưa cha, ngày con rơi vào tâm địch, cha cũng biết, với khả năng của con, không có chuyện không né được viên đạn nếu con đã tính toán được."

"Ý con là..."

"Ngày hôm đó, cả cơ thể con như bị trúng độc vậy, vô cùng suy yếu, cảm giác tim con như vỡ từng mảnh vậy, đau đớn vô cùng, và con chỉ cảm nhận được nó khi bước vào nơi đó.

Lúc đầu con tưởng rằng xung quanh có chứa độc tố, nhưng đến khi Simon bước vào, thằng bé lại không có chuyện gì cả..."

Cha Gabriel nhớ lại ngày hôm đó, liền lên tiếng tiếp lời Peter, "Và các sứ đồ khác, khi đến đưa con và Simon về cũng không bị ảnh hưởng!!!"

"Đúng vậy, việc suy yếu chỉ diễn ra trên đúng một mình con, rất kỳ lạ phải không, giống như có ai sắp đặt vậy!"

Peter gật đầu đáp lời cha Gabriel.

"Trong chúng ta có nội gián, con nghĩ là ai, Peter?"

"Không hẳn là nội gián thưa cha, vì hắn chưa từng là người của hội Vinh Quang chúng ta!"

"Chưa từng?

Không lẽ...."

"Hiện tại con chưa chắc chắn có phải hắn hay không, cho nên...vở kịch về cái chết của con, vẫn nên tiếp tục, cha đừng nói cho ai biết, mọi người sẽ gặp nguy hiểm!"

"Cha biết rồi!"

Cha Gabriel hơi khựng lại một chút rồi nói tiếp, "Về phần Simon, ta không biết con cảm nhận được không, nhưng ta có thể khẳng định, thằng bé yêu con hơn cả mạng của mình."

Peter khẽ vuốt tóc hắn, nhẹ giọng nói, "Con biết chứ, dù con không hiểu biết gì nhiều về tình yêu, nhưng cũng không ngu ngốc đến nỗi, không biết nó đã vì con mà cố gắng đến mức nào!"

"Peter, ta hỏi con điều này!"

"Dạ?"

"Con yêu Simon không?"

"Con...không biết nữa."

"Vậy cảm giác khi con ở cạnh nó và các sứ đồ khác thế nào?"

"Cảm giác sao ạ?"

"Ừm!"

"Con không biết miêu tả thế nào, chỉ là lúc ở cạnh thằng bé, con thấy có chút...kỳ lạ?

Nhưng con cũng không bài xích hay ghét bỏ cảm giác đó, ngược lại có thể gọi là...thoải mái đi."

Cha Gabriel khẽ xoa đầu Peter, "Thế sao!"

"Dạ!

Sao vậy thưa cha?"

"Haha, không có gì, cha chỉ hỏi thế thôi!!!"

"Đúng rồi cha, người tìm đâu được cái xác khá giống với cơ thể con hay vậy?"

"Là hình nộm ta thiết kế đó đẹp không, haha!"

"Gần như giống với con 85% luôn ấy chứ!"

"Haiz...

Mà nói chứ giấu mấy đứa nhỏ này mệt đầu thật, hôm đó may mà con uống thuốc giả chết trước nên tụi nhỏ mới có chút tin tưởng.

Con không biết đâu, lúc đưa con và Simon về, một đứa thì "chết", một đứa thì bị thương nặng.

Con bé Nathaniel chữa trị cho Simon xong thì cứ ở cạnh thi thể con miết.

Không, nói đúng là nguyên dàn sứ đồ trừ Simon đang ngất ra thì toàn bộ tập trung lại nhìn con, vừa khóc bù lu bù loa, vừa thử đủ 7749 cách, không tin rằng con đã chết!!!"

"Haha, tụi nhỏ hình như luôn nghĩ con như quái vật thì phải!"

"Con biết không trước ngày hoả táng, ta vất vả lắm mới tráo đổi thi thể của con được đó, Simon thì nó nằm nó ôm con ngủ luôn, ôm chặt đến nổi không tháo ra được, mấy đứa khác thì tiếp tục thử nghiệm, tụi nó thật sự còn có ý định hồi sinh người chết luôn ấy chứ.

Cha bên này thì lo lắng sợ thuốc hết tác dụng thì nguy mất.

Cố lắm mới dụ được tụi nó.

Để cha một mình ở cạnh con.

Rồi tráo thi thể.

Tránh mấy đứa nhỏ phát hiện nên cha cấm tụi nó lại gần con luôn.

Đến lúc thiêu gần xong ta mới cho phép tụi nó lại nhìn.

Mệt đầu vô cùng!"

"Haha, con xin lỗi, cha vất vả rồi, ây da, già rồi không có mếu..."

"Cha không có mếu!"

"Con còn trêu cha nữa!"

"Rồi rồi, không có mếu, con ôm cha cái, không dỗi nữa, con thương... haha!"

......

Thật lâu sau đó, khi cả hai trò chuyện cùng nhau, trời có vẻ đã sắp sáng, Peter lên tiếng, "Đến lúc con nên đi rồi, cha giúp con chăm sóc mấy đứa nhỏ nhé, dù sao cũng là sát thủ, tâm lý tụi nó vững hơn so với người thường, có lẽ...một thời gian nữa tụi nhỏ sẽ ổn định trở lại!"

Cha Gabriel gật đầu rồi căn dặn, "Con cẩn thận!".

Đừng chết, cha... thật sự không muốn mất con.

Peter cũng dặn dò ông giữ gìn sức khoẻ, rồi rời đi.

.........

Khi Peter rời đi một lúc, cha Gabriel cúi xuống, giúp Simon đắp một cái khăn mới lên trán, ông khẽ thở dài,

"Peter à, thật ra con vẫn quá ngây thơ trong chuyện tình cảm, có một việc cha thật sự không muốn nói với con, Simon, thằng bé dù tính cách hài hước, hòa đồng, dễ gần, nhưng trong tình yêu, nó sẽ là loại người thuộc dạng chiếm hữu, nó chưa từng thể hiện ra, bởi lý trí nó dành sự tôn trọng cho con, người thầy, người anh, của nó luôn chiến thắng.

Thằng bé thật sự là một chú chó chỉ trung thành với duy nhất một mình con.

Nhưng sau cái chết giả này của con, có lẽ điều tồn tại sâu thẳm duy nhất trong lòng nó đã trỗi dậy, nếu gặp lại, có lẽ nó sẽ muốn khoá chặt con bên mình.

Vĩnh viễn.

Việc cha hỏi con có yêu nó không.

Thật ra cha đúng là có chút để tâm.

Dù cha từng nói, sứ đồ không được phép có gia đình.

Nhưng việc con có yêu ai không, miễn là con hạnh phúc, đều được.

Nhưng với Simon, cha thật sự bận lòng, lựa chọn của con sau này...

Cha thừa nhận mình thiên vị con nhất.

Cha...thật sự không muốn..."

"Mà thôi, cha luôn tin tưởng lựa chọn của con.

Dù có chuyện gì đi nữa, cha cũng sẽ giúp con gánh."

.......

Sáng hôm sau, Simon tỉnh dậy, thấy bản thân nằm trong phòng, hắn nhớ, hôm qua hắn mơ màng nghe thấy tiếng của Peter, vội vàng lật chăn ra mà chạy ra ngoài, vô tình va trúng cha Gabriel.

Ông mỉm cười hiền hậu với hắn, "Dậy rồi à, đến ăn cháo đi".

Hắn gấp gáp nói, "Cha, hôm qua... hôm qua con cảm nhận được, con đã gặp Đại ca, con ...."

Vừa nói hắn vừa khóc.

Cha Gabriel liếc nhìn hắn, nói "Simon, cha biết con đau đớn khi nghe tin Peter chết, nhưng con cũng không nên hành hạ bản thân mình như vậy, và Peter cũng sẽ không mong đồ đệ do nó tự tay chỉ dạy thành ra như vậy."

Hắn thụt lùi về sau mà ngã người trên ghế, cha Gabriel bưng tô cháo để trên bàn cho hắn, đặt tay lên vai hắn nói, "Con ăn đi cho nóng, hãy sống cho thật tốt, như thế Peter nó mới yên tâm!"

Simon cúi mặt cầm muỗng lên, "Dạ!".

Cha Gabriel mỉm cười rồi rời đi để hắn lại một mình trong ngôi nhà gỗ lạnh lẽo.

.......

Simon, hắn lại khóc rồi, từng giọt nước mắt rơi vào tô cháo trên bàn, "Anh ơi, em...nhớ anh quá!"
 
Back
Top Bottom